Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, October 18, 2013

PHÁT HIỆN VÀ VIỄN TƯỢNG BẠO ĐỘNG CỦA QUẦN CHÚNG NỔI DẬY


 PHÁT HIỆN VÀ VIỄN TƯỢNG BẠO ĐỘNG CỦA QUẦN CHÚNG NỔI DẬY

 

Bài 00:

Bài MỞ ĐẦU cho Chủ đề

 

PHÁT HIỆN VÀ

VIỄN TƯỢNG BẠO ĐỘNG

CỦA QUẦN CHÚNG NỔI DẬY

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.10.2013


 

Cách đây hơn 5 năm, chúng tôi đã đọc được những nhận định của vị Sĩ Quan VNCH HOÀNG ĐẠO THẾ KIỆT rằng tình hình Việt Nam phải được giải quyết bằng một cuộc ĐỘT BIẾN của quần chúng, nghĩa là một cuộc NỔI DẬY. Từ đó, chúng tôi lưu ý đến những biến chuyển đưa Dân chúng đến NỘI DẬY.

Những biến chuyển Quốc tế hiện nay cho chúng tôi thấy rằng tình hình Việt Nam chỉ có thể giải quyết bằng sự đối diện giữa Dân Tộc 90 triệu người bị trị tự lực đứng lên và tà quyền đảng CSVN & đám theo đóm ăn tàn cố thủ gian manh nắm quyền cai trị để bảo vệ những gì đã ăn cướp được và tiếp tục ăn cướp nữa.

Những tháng gần đây, chúng ta thấy rõ những Phong trào quần chúng Việt Nam NỔI DẬY. Những Phong trào này không phải phát xuất mang tính cách đấu tranh chính trị  đảng phái trong nước hoặc từ những “thế lực thù địch“ ngoại lai. Thực vậy,  trong suốt những chục năm trường, chính trị Việt Nam ở dưới một một Cơ chế độc đảng đàn áp khắt khe, làm sao có những đảng phái khác khả dĩ thúc đẩy quần chúng. Những đảng phái cũ tị nạn tại Hải ngoại và những đảng viên dù chỉ về thăm Việt Nam, cũng hoặc bị từ chối nhập cảnh , bị bắt tại phi trường hoặc bị theo rõi sát trong những di chuyển. Còn những “thế lực thù địch“ ngoại lai , thì đó chỉ là công thức gian manh lập đi lập lại để lấy cớ đàn áp dân chúng mỗi khi họ phản đối những bất công của tà quyền CSVN.

Những Phong trào quần chúng NỔI DẬY hiện nay hoàn toàn là “nội hóa“ và do chính Cơ chế CSVN từ từ tạo nên trong suốt những chục năm trường gây tội ác làm quần chúng uất ức. Từ những uất ức chất chồng này, chúng tôi nhìn thấy viễn tượng BẠO ĐỘNG buộc phải xẩy ra như một định mệnh phải tới.

Chúng tôi xin viết về những khía cạnh sau đây:

=>       Những Phong trào NỔI DẬY và mầm mống phát hiện BẠO ĐỘNG

=>       BẠO ĐỘNG phải xẩy ra như một định mệnh

=>       Hải ngoại có thể làm gì hay không nên làm gì ?

 

Những Phong trào NỔI DẬY

và mầm mống phát hiện BẠO ĐỘNG

 

            Sau đây là những Phong trào đã và đang NỔI DẬY mà chúng tôi nhìn thấy trong đó mầm mống BẠO ĐỘNG phát hiện:

 

1)      CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP 2013 

Cuộc Cách Mạng đã bắt đầu từ tháng 2/2013. CSVN đã phải hoãn thời hạn hai lần về việc quyết định Hiến Pháp mới. Điểm căn bản, nguồn gốc mọi tha hóa Xã Hội và suy thoái Kinh tế là ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP. Cuộc CÁCH MẠNG nhất thiết đòi bỏ Điều 4 này. Nó là căn nguyên cho những cuộc NỔI DẬY khác của quần chúng. Việc lấy Chữ Ký đòi phải bỏ Điều 4  đã lên tới con số 55’000 người gồm đủ mọi tầng lớp xã hội từ trong nước cũng như ở nưới ngoài. Một khi Điều 4 Hiến Pháp còn đó thì cuộc CÁCH MẠNG vẫn tiếp tục. Điều 4 Hiến Pháp đẩy cả một Dân Tộc vào sống trong một chiếc ao tù, sống với thân phận nô lệ.

Cái sức mạnh Lịch sử phá tù ngục để sinh tồn vẫn còn trong mỗi người dân Việt và chắc chắn trong một ngày nào đó không xa, gông cùm CSVN không thể chịu đựng được sức mạnh vươn lên sinh tồn của toàn dân. Cả những thời ngoại thuộc Bắc phương lâu dài phải chấm dứt, huống chi CSVN chỉ là nội thuộc mà triệu chứng nứt rạn đã nhìn thấy qua những đảng viên lâu đời chán ghét và bỏ đảng. 

 

2)      CUỘC NỔI DẬY CỦA DÂN OAN CHUYỂN SANG BẠO ĐỘNG

Dân Oan đã nổi dậy cách đây 4 năm với Phong trào Tiền Giang kéo về Sài Gòn và các Tỉnh Miền Bắc kéo về Hà Nội. CSVN không những không giải quyết được cho Dân Oan mà còn dùng sức mạnh đàn áp dân, cưỡng chiếm đất đại. Dân Oan trở thành uất ức.

Gia đình Ong ĐOÀN VĂN VƯƠN đã phải ném bom tự chế. Liệt sĩ  ĐẶNG NGỌC VIẾT đã công khai mở “TÒA ÁN NHÂN DÂN ĐÍCH THỰC“ để xử và hành quyết tại chỗ những tội phám ức hiếp cướp nhà đất của dân chúng. Tuần trước đây, dân chúng vùng Hòa Bình đã bắt trói 5 công an. Dân không còn sợ CSVN kết án hành động chống đối người thi hành công vụ nữa.

Bà LÊ THỊ NGỌC ĐA, mộ cựu quân nhân CSVN và cũng là Dân Oan, đã bị bắt nhốt tù 3 năm và mới được thả ra. Khi được thả ra, ý chí Bạo Động của Bà còn mạnh hơn là trước khi bị bắt vào tù. Bà nói :

«Khi ra họ nói với tôi tiếng nói của tôi nói lên bằng 100 người bình thường nói, nên họ ghim tôi dữ vậy. Tôi theo cộng sản từ năm 9 tuổi đến năm 26 tuổi mới được giải quyết về sống với gia đình. Lúc đó bản thân tôi rất cần sự sống vì tôi còn trẻ thế mà vẫn vì nước, vì dân chiến đấu; bây giờ tôi già rồi tôi đâu cần sự sống nữa. Nhưng trong cuộc đời của tôi tôi đã cống hiến cho nhân dân, suốt đời tôi cũng cống hiến cho nhân dân. Hạnh phúc của toàn nhân loại là hạnh phúc của tôi, nếu họ có hạnh phúc tôi cũng có hạnh phúc.

Hạnh phúc của tôi nằm trong hạnh phúc của dân tộc. Tôi nghĩ như vậy mà không có tiếc thương, nếu họ có còng tôi, hành hạ tôi cỡ nào thì tôi càng tự hào vì tôi làm đúng nghĩa. Việt Nam hiện nay hội nhập quốc tế, nên tôi muốn lên tiếng để quốc tế có sự can thiệp với Việt Nam để nhân dân chúng tôi bớt khổ. Sống như thế nào, con người cũng phải có quyền sống, quyền tự do; nhưng tôi thấy bây giờ những người giàu họ có quyền sống chứ những người nghèo không có quyền sống. »

            Cái mầm NỔI DẬY với BẠO ĐỘNG của Dân Oan là lớn hơn cả. Đây là con đường mà người dân oan ức phải đi từ Phường, Quận, Tỉnh đến Trung ương. Chúng tôi đã xuất bản 3 cuốn sách về sự OAN ỨC nổi dậy của Dân chúng:

*          DÂN TRÊN ĐƯỜNG NỔI DẬY DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN (464 trang), xuất bản 2011, Nxb DAY & NIGHT, Ventura, California USA.

*          DÂN OAN ỨC NỔI DẬY DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN (208 trang), xuất bản 2012, Nxb DAY & NIGHT, Ventura, California USA.

*          CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP 2013 (258 trang), xuất bản 2013, Nxb DAY & NIGHT, Ventura, California USA.

            Ba cuốn trách trên đây theo sát tình hình biến chuyển tâm tình Dân chúng đến chỗ thù hận toàn diện đối với đảng CSVN.

 

3)      CUỘC NỔI DẬY TỰ VỆ CỦA KHỐI DÂN CÔNG GIÁO

            Việc NỔI DẬY TỰ VỆ này bắt đầu cách 3 năm từ vụ việc Tòa Khâm sứ Hà Nội, rồi Thái Hà, Đồng Chiêm, Cồn Dầu… Mới đây nhất là vụ việc Mỹ Yên thuộc Giáo Phân Vinh. Từ việc cưỡng chiếm đất đai Tôn giáo, CSVN đã phạm thánh với việc đập phá những biểu tượng lòng tin Tôn giáo. Điều quan trọng nữa là đã độc đoán sử dụng hệ thống truyền thông độc chiều để vu khống Tín hữu, nhất là Hàng Giáo phẩm. Đó là sử dụng độc tài mà cái nguồn là Điều 4 Hiến Pháp cho phép.  Khối Công Giáo có thể tiến tới việc thành lập đội ngũ TỰ VỆ như trước đây Giám mục LÊ HỮU TỪ và Linh mục HOÀNG QUỲNH buộc phải làm để bảo vệ những biểu tượng Tôn giáo, Hàng Giáo Phẩm và chính bản thân Tín hữu. Quyền TỰ VỆ là quyền tự nhiên ở bất cứ loài sinh vật nào.

            Người dân Công Giáo trên đường đi đến nơi tụ họp cầu nguyện, họ không hô những khẩu hiệu kích động, nhưng nếu nhìn những CÁN CỜ, CÁN BIỂU NGỮ lớn và chắc nịch, chúng ta thấy đây là chủ ý sửa soạn một cuộc TỰ VỆ bằng BẠO ĐỘNG khi Công an CSVN hay đám côn đồ đánh thuê nhẩy vào tấn công đoàn diễn hành bất bạo động.

 

4)      CUỘC NỔI DẬY CỦA TRÍ THỨC ĐÒI THÀNH LẬP ĐẢNG ĐỐI LẬP VÀ ĐÒI THỰC THI QUYỀN DÂN SỰ

            Từ nhiều năm nay, Trí thức Việt Nam quốc nội đấu tranh bằng Kiến Nghị, nhưng đảng CSVN đã bỏ sọt rác, coi khinh Trí thức. Ngày nay tầng lớp Trí thức Việt Nam quốc nội được tăng cường bởi những đảng viên từ bỏ đảng CSVN. 72 Trí thức đã công khai ký Kiến Nghị sửa đổi Hiến Pháp trong đó Điều 4 Hiến Pháp phải được bỏ đi. Cựu đảng viên Ls LÊ HIẾU ĐẰNG đòi lập Đảng đối lập. Và gần đây nhất, 130 Trí thức ký bản TUYÊN BỐ THỰC THI QUYỀN XÃ HỘI DÂN SỰ và nhất quyết lập DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ.

Trong số những Trí thức này, một số đông là những người bỏ đảng và đã quen với việc sử dụng bạo động.  Nếu việc đòi hỏi của họ tiếp tục bị khinh khi và chính thân xác họ bị đàn áp, họ có thể trở thành bạo động và tất nhiên được sự tiếp tay cụ thể của quần chúng nông dân oan ức với Liềm có sẵn và của công nhân với Búa đang trong tay!

 

5)      ĐỐT NHỮNG KHO HÀNG TẦU

            Cuộc xâm lăng Kinh tế từ Trung quốc tràn lan khắp nước. Hàng Trung quốc tràn ngập khiến doanh nghiệp Việt Nam trở thành cơ sản bán hàng cho Trung quốc. Trương Tấn Sang mới sang Trung quốc ký kết nhất trí gia nhập Tổ chức Tự do Mậu dịch giữa Trung quốc và ASEAN.  Tổ chức được gọi là CAFTA (Chian Asean Free Trade Agreement). Điều quan trọng là những hàng độc hại Thục phẩm và Thuốc tràn vào Việt Nam để giết dân chúng trong lâu dài. Nhà Nước Việt Nam làm tay sai cho quan thầy Trung quốc và hoàn toàn thả lỏng việc tràn lan này, thậm chí ai nói đến xâm lăng từ Trung quốc là bị đàn áp. Các doanh nghiệp Việt Nam bị xâm lăng Kinh tế Trung quốc tàn hại. Dân chúng bị hàng độc hại giết chết trong thời gian. Doanh nghiệp và Dân chúng cũng có quyxền TỰ VỆ bằng cách đốt những kho hàng Tầu giống như Tây phương đã phải thiêu hủy những thứ hàng làm hại sức khỏe dân chúng.

 

BẠO ĐỘNG phải xẩy

ra như một định mệnh

            Chúa Giêsu cách đây hai ngàn năm đã đi giảng thuyết về lòng nhân ái, lòng tha thứ, bất bạo động trước một quyền lực quân đội lấy giết người để mở Đế quốc La-Mã. Nhưng Ngài đã một lần lấy roi quất những cánh con buôn, đạp đổ những quầy hàng của họ trong Đền Thánh Jérusalem vì thấy những kẻ buôn bán gian xảo sử dụng  Đền Thờ như nơi trộm cướp tội lỗi. Ngài làm BẠO ĐỘNG để bảo vệ sự thánh khiết nơi Đền Thờ.

            Chúng tôi rất đắc ý với câu chuyện ngụ ngôn đứa trẻ buộc phải BẠO ĐỘNG mà Đức Giám Mục Kontum kể trong bài giảng của Ngài. Một người lớn cậy sức mạnh ức hiếp một đứa trẻ con vốn yếu đuối và sợ hãi người lớn đầy sức mạnh hung ác. Một hôm người lớn đó nhấn đứa trẻ xuống nước. Đứa trẻ rán chịu đựng rồi nhoi lên thở. Người lớn lại nhấn nước đứa trẻ lần thứ hai. Đứa trẻ vì sợ sệt nên cũng ráng nín hơi chịu đựng rồi nhoi lên thở được. Người lớn lại nhấn nó xuống nước lần thứ ba. Đứa trẻ muốn kiên nhẫn ráng chịu nữa. Nhưng lần này nó thấy yếu sức có thể bị chết ngộp, nên nó gồng sức vào hai chân đạp thật mạnh vào người lớn để nhô lên trên mặt nước cứu sống mình. Nó đã làm BẠO ĐỘNG để cứu sống mình.

            Trong những vần Thơ của Thương binh NGUYỄN CUNG THƯƠNG, chúng tôi cũng thấy người thương binh đã chịu đựng những cảnh khổ uất ức để rồi viết lên vần Thơ kêu gọi đồng đội từ nước ngoài, vốn khuyên anh hãy kiên nhẫn “bất bạo động“ để “tháo gỡ độc tài“ giống như đảng Việt Tân kêu gào như khẩu hiệu, gửi súng cho anh để anh làm BẠO ĐỘNG dù phải chết. Anh viết:

 

GỬI SÚNG CHO TAO

Nguyễn Cung Thương, Sàigòn, VN

                                   Tao cụt một chân một tay,

                                   Nhưng còn một tay

                                   Viết thư giùm cho thằng mù hai mắt

…………………

                                   Có điều tao không thể hiểu

                                   Bao nhiêu năm qua

                                   Chúng mày cứ mãi dặn dò

                                   Thế giới văn minh, đừng làm gì bạo động

                                   Liệu chúng mày có thể hoà hợp được không

                                   Với lũ kên kên hổ báo?

                                   Những con thú cực kỳ giầu có

……………….

                                   Chúng tao lết lê trên thành phố Cáo Hồ

                                   Nên biết rõ từng tên đại ác

                                   Trên bàn tiệc máu xương dân tộc

                                   Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu

                                   Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh!

                                   Chúng ta sẽ tỉa từng thằng

                                   Đất nước cần nhiều "quốc táng"

                                   Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào

                                   Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này

                                   Còn có chút sáng láng hơn

………………….

                                   Hãy gửi về cho chúng tao vũ khí

                                   Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt bấm cò

                                   Thằng còn chân sẽ cõng thằng què quặt

                                   Trận chiến sau cùng này sẽ không có Dương Văn Minh!

 

Nguyễn Cung Thương, Sàigòn, VN

 

Dân vốn hiền lành, nhưng chính CSVN

gieo mầm BẠO ĐỘNG trong lòng dân

            Dân chúng Việt Nam vốn gốc đồng nội, tâm tình hiền lành như thiên nhiên đồng nội bát ngát lúa xanh non. Tâm tình không bạo động như dân A-rập sống giữa sa mạc cát khô cứng. Dân Việt Nam cũng không thể chết đói khi sống giữa những đồng bằng bát ngát, với sông ngòi chằng chịt, với biển cả mênh mông bên cạnh. Cái địa vực sống ấy tạo một tâm tình hòa bình, hiền lành.

            BẠO ĐỘNG không phải là tính tình của dân chúng Việt Nam, cũng không phải là một chủ trương.  BẠO ĐỘNG chính là do CSVN gieo mầm trong lòng dân và với những chục năm trường, những tội ác, những bất công chồng chất lên đầu dân để tạo lòng người UẤT ỨC. Từ lòng UẤT ỨC này, những Phong trào đấu tranh tự phát mà chúng tôi kể ra trên đây sẵn sàng làm BẠO ĐỘNG như Chúa Giêsu đã đạp đổ những quầy hàng trong Đền Thờ, như đứa trẻ yếu đuối đã dồn sức vào hai chân để đạp kẻ hung dữ mà cứu sống mình, như một thương bình sẵn sàng nổ súng dù biết mình đã là tàn tật.

            Trách nhiệm việc bùng nổ BẠO ĐỘNG ở Việt Nam chính là do đảng CSVN độc tài chất chồng tội ác lên dân làm dân UẤT ỨC đến cổ họng.

 

Viễn tượng BẠO ĐỘNG

đến như định mệnh

 

            Trong những Phong trào đấu tranh kể ra trên đây, chỉ có Phong trào 130 Trí thức đòi QUYỀN THỰC THI XÃ HỘI DÂN SỰ còn tuyên bố chuyển đổi chính trị hiện hành trong ÔN HÒA. Thực ra việc ÔN HÒA hay BẠO ĐỘNG không thể biện luận, tuyên bố được như một chủ trương trên trang giấy viết, mà nó là một tích lũy từ tâm tình để bật thành hành động. Hãy xét từng Phong trào với lực lượng khả thể sẵn sàng BẠO ĐỘNG và sẽ BẠO ĐỘNG nếu CSVN vẫn cố thủ giữ nguyên Cơ chế hiện hành để tiếp tục cai trị Độc tài và cướp của và đàn áp dân.

            Chúng tôi vừa nói đến chữ “NẾU“, nghĩa là viễn tượng BẠO ĐỘNG có hay không trong một điều kiện CSVN hủy bỏ Cơ chế hiện hành trong ÔN HÒA. Cái nhìn của chúng tôi về viễn tượng BẠO ĐỘNG như một ĐỊNH MỆNH phải đến, nghĩa là không có chữ “NẾU“ nữa hay đúng hơn CSVN bất lực không thực hiện được chữ “NẾU“ ấy vì những lý do sau đây:

=>       Điều 4 Hiến Pháp tiên thiên cho đảng CSVN độc quyền cai trị, nghĩa là Điều 4 đó coi dân như cây cỏ, súc vật hay nô lệ thuộc quyền sở hữu của đảng. Nó tạo nên một quyền lực hoàn toàn PHI NHÂN BẢN. Cái quyền lực phi Nhân Bản này trở thành một “ộng kẹ hung dữ “ vô hình nhưng hiện diện khắp nơi khiến chính những cá nhân đảng viên phải sợ sệt không dám nhúc nhích. Cái ông kẹ hung dữ phi nhân bản này làm cho chính Bộ Chính trị phải tê liệt không dám có những quyết định công khai. Tỉ dụ cụ thể là tội ăn cướp của Nguyễn Tấn Dũng tầy đình mà Bộ Chính trị vẫn trùm chăn trốn bất lực.

=>       Đảng viên CSVN từ lớn đến bé đã tham nhũng bẩn thỉu, mỗi đứa ngậm cục xương trong mõm như những con chó. Khi con chó ngậm cục xương rồi thì nó cố thủ ngậm chặt cục xương không nhả ra. Nó chỉ còn nghĩ đến mọi cách bảo vệ cục xương đang ngậm trong mõm. Những kêu gọi sửa đổi Cơ chế hiện hành có nghĩa là đàn chó CSVN phải nhả những cục xương ra theo lời khuyên. Chúng không nhả cục xương đã ngậm được ra đâu trừ khi phải lấy cây gậy đập vào đầu những con chó ấy thì mới mong chúng chịu nhả cục xương ra. Đó là ý nghĩa ĐỊNH MỆNH BẠO ĐỘNG phải xẩy ra đập đầu đàn chó để chúng nhả ra cục xương.

            Cái ông kẹ vô hình hiện diện khắp nơi như bóng quỷ dữ làm cho những cá nhân đảng viên và ngay cả Bộ Chính Trị phải sơ sệt không dám hé họng nói đến việc bỏ Điều 4 Hiến Pháp để thay đổi Cơ chế vì sợ ông kẹ nghe được mà làm hại cá nhân mình. Đàn chó ngậm cục xương rồi thì khó lòng nhả ra khi chúng ta chỉ nói ÔN HÒA. Như vậy đảng CSVN không thể thực hiện được chữ “NẾU“ mà chúng tôi đặt ra trên đây. Chính vì vậy mà dân chúng, để thoát khỏi cảnh nô lệ, phải dùng BẠO ĐỘNG trừ khử đi cái ông kẹ quỷ sứ vô hình được tạo nên do ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP và đập trên đầu đàn chó để chúng nhả cục xương ra. BẠO ĐỘNG đến như một định mệnh vì chính đảng CSVN bất lực sửa đổi.

 

Hải ngoại có thể làm gì

hay không nên làm gì ?

 

Trước những Phong trào NỔI DẬY đã bắt đầu thực sự ở Việt Nam, chúng tôi nhắc tới  ba điểm sau đây:

(i)        Chủ lực DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN là từ Quốc nội chứ không phải từ Hải ngoại mang Cách Mạng về giải phóng Quê Hương.

(ii)       Nắm chắc điểm này để nhận biết thực chất Hải ngoại chỉ là Lực lượng yểm trợ cho những Phong trào đang NỔI DẬY tại Quốc nội mà thôi.

(iii)      Hãy dẹp bỏ việc Hải ngoại mơ mộng chạy theo Quốc tế, Mỹ, Anh, Pháp… hoặc Liên Hiệp Quốc để van xin họ cứu Dân Tộc mình. Việc làm này có thể tạo ảo tưởng cho Quốc nội làm giảm ý chí đấu tranh.  Nhiều khi việc làm này có thể bị coi như tung hỏa mù dùm CSVN để làm lạc hướng đấu tranh đang NỔI DẬY tại Quốc nội.

            Chính ở cái điểm thứ ba này (Điểm (iii)) mà mà chúng tôi đọc được trên Diễn Đàn một số ý kiến phản đối và yêu cầu nêu ra những gì mà Hải ngoại nên làm để yểm trợ những Phong trào NỔI DẬY tại Quốc nội

 

Những điều Hải ngoại không nên làm

            Một số những hô hào đấu tranh ở Hải ngoại có pha mùi tư lợi cá nhân hay nhóm: danh riêng hay quyền lợi. Thực vậy, có những người viết trên diễn đàn để người khác biết đến tên tuổi của mình. Có những người hay những nhóm chạy theo các Nghị viên Quốc Hội, những Tổ chức quốc tế hay những Chính quyền nước ngoài vì quyền lợi kiếm chác vật chất nào đó hoặc để có đà đưa đẩy để có thể nhẩy bàn độc chính trị giữa Cộng đồng Việt Nam Hải ngoại hoặc có vị trí sau này khi Quốc tế dàn xếp với CSVN. Những đợt hô hào Hòa Giải Hòa Hợp, “Đối Thoại“ như nhóm Hoàng Duy Hùng… cũng có pha ý tưởng nhẩy bàn độc kiếm chác những mẩu bánh rơi rụng do CSVN quẳng xuống cho mà hớp.

            Ở điểm thứ ba trên đây, chúng tôi viết tóm tắt và rõ rệt:  “Hãy dẹp bỏ việc Hải ngoại mơ mộng chạy theo Quốc tế, Mỹ, Anh, Pháp… hoặc Liên Hiệp Quốc để van xin họ cứu Dân Tộc mình. Việc làm này có thể tạo ảo tưởng cho Quốc nội làm giảm ý chí đấu tranh.  Nhiều khi việc làm này có thể bị coi như tung hỏa mù dùm CSVN để làm lạc hướng đấu tranh đang NỔI DẬY tại Quốc nội.”.

            Viết như vậy vì những lý do sau đây:

*          Thực tế Quốc tế Tây phương, qua vụ giải quyết vấn đề Syrie, cho chúng ta thấy rằng các Chính quyền Tây phương thụt lùi trước những vấn đề Nhân quyền, Tự do, Dân chủ…, mà chỉ nói đến Quyền lợi vật chất và An ninh cho nước họ. Hiện nay các nước Tây phương đang túng tiền và họ khó lòng bỏ tiền và nhân lực ra can thiệp tốn kém để đem Nhân Quyền, Tự do, Dân chủ tặng cho Dân Việt Nam.

*          Lý do nữa là Dân Tộc Việt Nam phải nắm lấy chủ động trong việc giải quyết số phận của mình. Dân Tộc Việt đã phải trải qua ba kinh nghiệm đau đớn khi Quốc tế đưa những Giải quyết trên đầu trên cổ mình: (i) Hội Nhị Quốc tế chia đôi đất nước; (ii) Hội Nghị Quốc tế đình chiến kiểu da báo ở Miền Nam Việt Nam; (iii) Hội Nghị Hòa bình Paris để CSVN xâm lăng trọn Miền Nam năm 1975. Chúng ta không để cho Quốc tế quyết định cho số phận Dân Tộc VN nữa mà chính là quần chúng Việt Nam đứng lên giải quyết trực tiếp với tà quyền CSVN tại Quốc nội, chứ không tại Geneva, Paris hay New York, Washington…

*          Điều cần phải tránh nữa là những Phong trào đấu tranh ở Hải ngoại  tạo ảo tưởng cho Quốc nội khiến ý chí kiên cường đấu tranh tại Quê Hương bị giảm xuống. Hãy nhắc đến Phong trào Thỉnh Nguyện Thư van xin TT.Obama xẩy ra giữa lúc Gia đình Oâng ĐOÀN VĂN VƯƠN quyết liệt với CSVN. Phong trào “Triệu con tim một tiếng nói “ không hề đả động đến Oâng ĐOÀN VĂN VƯƠN mà chỉ nhắc tới một Nhạc sĩ Việt Khang.

*          Còn tệ hại hơn nữa là vô tình hay hữu ý, một số việc đứng lên đấu tranh ở Hải ngoại có thể hiểu là trong chủ ý của CSVN tung hỏa mù để làm lạc hướng cái TỬ HUYỆT của CSVN tại Quốc nội.

*          Chúng ta cũng phải nghĩ rằng nếu Hải ngoại cứ chạy theo những Chính quyền nước ngoài, thì CSVN lợi dụng việc chạy theo van nài này để tuyên truyền tại Quốc nội rằng việc đấu tranh hiện nay là do “thế lực thù địch“ hải ngoại thúc đẩy và tài trợ. Việc tuyên truyền vu khống nhằm làm giảm giá trị tự phát tại Quốc nội.

 

Những điều Hải ngoại nên làm.

Chúng ta chỉ là Lực lượng yểm trợ cho Lực lượng đấu tranh thực sự tại Quốc nội. Ơû vị trí yểm trợ, Hải ngoại phải theo sát những Phong trào đấu tranh tại Quốc nội, chứ đừng tùy hứng hay vì danh hão hoặc quyền lợi riêng cá nhân và nhóm mà phát động ra những kêu gào đấu tranh không ăn nhập gì với Quốc nội.  Việc yểm trợ chính yếu của Hải ngoại là Thông Tin:

*          Báo Đài của CSVN là độc chiều tuyên truyền, ngụy tạo để làm lạc hướng quần chúng. Từ Hải ngoại, chúng ta sử dụng hệ thống Thông Tin “từ trời rơi xuống“ để phổ biến rộng rãi ở Quốc nội những đợt đấu tranh hiện nay. CSVN là những con chó đang ngậm cục xương. Chúng chỉ muốn yên thân với cục xương và sợ hãi quần chúng dùng gậy đập trên đầu chúng. Hãy phổ biến về Quê Hương cái viễn tượng BẠO ĐỘNG của quần chúng bắt đầu từ Phường, Quận, Tỉnh để cuối cùng về Trung ương. Lúc này NỔI DẬY ồ ạt chưa thực hiện được vì lực lượng Công an, Quân đội được huy động đông đảo để đàn áp. Hãy bắt đầu NỔI DẬY từ những đơn vị nhỏ để xé lẻ lực lượng đàn áp ra mà tỉa từng tên. Liệt sĩ ĐẶNG NGỌC VIẾT đã làm như vậy.

*          Tại nước ngoài, thay vì ký tên Thỉnh Nguyện Thư, Kiến Nghị… gửi lên Liên Hiệp Quốc, Hoa kỳ, Anh, Pháp… để van xin họ cứu dân mình, thì hày gửi cho họ những Bản Tin về những Phong trào đấu tranh quyết tử tại Quốc nội. Về phương diện này, nên gửi những Bản Tin đấu tranh tại Quốc nội cho những Tổ chức đầu tư Quốc tế, những Phòng Thương mại quốc gia, cho những Công ty Liên Quốc gia đến Việt Nam khai thác nhân công. Việc đầu tư  tùy thuộc chính yếu về tình hình An Ninh của một nước hay không.

 

Một ý kiến hỗ trợ BẠO ĐỘNG

mà Hải ngoại có thể làm

            Tuần trước, khi viết bài Viễn Tượng BẠO ĐỘNG của quần chúng, thì tuần này một vị Lão thành Cách Mạng từ Paris gọi điện thoại cho chúng tôi để góp ý:

            “Công an CSVN đã dùng tiền thuê đám côn đồ xã hội đen để đánh đập bà con hiền lành đến bể đầu. Tỉ dụ ở những vụ như Thái Hà trước đây và mới đây là Mỹ Yên. CSVN dùng tiền Hồ để thuê xã hội đen. Tại sao từ Hải ngoại, chúng ta không dùng tiền Đô-la để thuê đám xã hội đen đánh Công an hay con cái Công an. Từ Hải ngoại, dùng tiền Đo-la mà thuê, thì đám xã hội đen thích Đô la hơn tiền Hồ “.

            Lời góp ý của Vị Lão thành Cách Mạng rất là khả thi vậy !

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.10.2013


 

Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Cộng Sản


 

 

Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Cộng Sản



 
 - Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo-gáo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa-nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng. Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết.
 
Ngay cả khi có đảng viên sớm nhận ra điều đó thì họ vẫn cứ chấp nhận thân phận trâu-ngựa (đập đi-hò đứng), an phận cho đời sống cá nhân, nhắm mắt làm ngơ chuyện tiêu cực trong xã hội và chỉ biết than vắn thở dài cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đau đớn thay đó là chính những người sống quanh tôi, quanh bạn và chung quanh chúng ta...

 

*

 

Một năm sau ngày tôi gửi đơn xin ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Là một năm trải nghiệm khá thú vị khi nhìn lại Tổ Chức mình từng là thành viên, với vị thế độc lập của một người ngoài hệ thống không bị những điều lệ, nghị quyết của Đảng (*) siết chặt não trạng.

 

Tôi cũng đã có ý định nhặt nhạnh những câu chuyện bên lề của tôi và của những người mà tôi biết đã từng nghỉ sinh hoạt Đảng để tạm “ngoại suy” khái quát cho các trường hợp bỏ Đảng khác trong gia đoạn hiện nay. Nhưng qua một seri bài của bác Nguyễn Minh Cần (**) về chuyện dài ra đảng và đa đảng, khiến tôi đã từ bỏ ý định này vì đánh giá đó là loạt bài quá sâu sắc và ở một tầm mức đại cuộc cho Dân Chủ.

 

Tuy tài hèn-sức mọn nhưng ngay từ khi bỏ Đảng, tôi đã mơ hồ nghĩ đến việc nếu để chính những người bỏ Đảng đứng ra là hạt nhân, hoa tiêu cho một cuộc cách mạng, phong trào Dân Chủ thì sẽ có khiếm khuyết. Vì mỗi người trong số bỏ Đảng dù ít, dù nhiều đều mang theo tàn dư của Cộng Sản trong não trạng khi đấu tranh cho dân chủ mà chưa chắc họ đã nhận ra.
 
Đó cũng là lý do tôi nảy sinh “Ý tưởng về CLB Huynh Đệ Lầm Đường Lạc Lối” và không gọi những người như tôi là Cộng Sản phản tỉnh, cấp tiến, chân chính... mà là những người lầm đường-lạc lối. Mục tiêu khiêm tốn của tôi là những người có tư tưởng giống như mình gắn kết, nương tựa vào nhau, từ đó đi tìm và vận động những người có cùng hoàn cảnh thành một lực lượng nhằm ủng hộ, hỗ trợ cho phong trào Dân Chủ nói chung.
 
Còn việc các thành viên có mục đích gì? đường hướng ra sao? có ý định tham gia vào một tổ chức chính trị nào trong tương lai là do họ tự quyết định. Mọi người thông tin đa chiều để chia sẻ và gắn kết với nhau ở một mức độ cơ sở và cũng là nơi bắt đầu: BỎ ĐẢNG.

 


Hãy tự đánh thức lương tâm mình đi các đảng viên ĐCSVN yêu quí của tôi. 

Hãy tự phá xiềng cho chính mình rồi hẵng đi kêu gọi phá xiềng cứu giúp người khác!

 

Tôi có lời cảnh tỉnh chân thành với bạn đọc mà thực ra là của những tiến bối đi trước đã từng nhắc:

 

1) Đối với những người từng là nạn nhân của CS, bị CS dụ nhiều lần hãy khắc sâu trong tâm khảm câu nói bất hủ của cố tống thống VNCH - Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm

 

2) Đối với các thành phần trí thức, những người chưa bị CS bức hại đã đang và sẽ đấu tranh cho dân chủ hãy đọc kỹ những bài viết của bác Nguyễn Minh Cần.

 

3) Tìm hiểu các bài viết, câu chuyện của những cựu đảng viên CS nổi tiếng ở các nước trên thế giới, còn ở trong nước là những người ly khai hay bị Đảng đàn áp trước năm 2000. Đó là những người đi từ trong lòng chế độ CS đi ra. Những câu chuyện cũ họ kể có độ chân thật cao hơn, không hề tính toán-bất mãn cho cá nhân và bị sự đàn áp/khủng bố tinh thần rất mạnh mẽ.

 

Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo-gáo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa-nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng. Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết.
 
Ngay cả khi có đảng viên sớm nhận ra điều đó thì họ vẫn cứ chấp nhận thân phận trâu-ngựa (đập đi-hò đứng), an phận cho đời sống cá nhân, nhắm mắt làm ngơ chuyện tiêu cực trong xã hội và chỉ biết than vắn thở dài cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đau đớn thay đó là chính những người sống quanh tôi, quanh bạn và chung quanh chúng ta.

 

Thật đáng thương cho những người Việt đương là đảng viên ĐCSVN và bất hạnh cho dân tộc của tôi!

 


 


 

____________________________________

 

 

Ghi chú:

 

(*): Đảng: ám chỉ Đảng Cộng Sản Việt Nam

 

(**): Nguyễn Minh Cần là một người nổi tiếng trong nhóm xét lại chống Đảng, dân gian thường gọi là “Nhóm Ngũ Minh”

 

BÀN GIAO NỖI SỢ


 

 

 

 

BÀN GIAO NỖI SỢ

 

Kiêm Ái    

 

Khi tiếng súng Hoa Cải và trái mìn tự tạo của anh em Đoàn văn Vươn nổ, Việt Cộng cũng đã khiếp sợ, chính Nguyễn Tấn Dũng đã phải xuống tận Hải Phòng tập hợp cả bọn Việt Cộng địa phương để xoa dịu tình hình dân chúng đang xôn xao lúc đó. Nhưng vì bản chất lưu manh, quỷ quyệt, chỉ một thời gian ngắn sau, khi "ai về nhà nấy" thì Việt Cộng lại dở thói lưu manh, một mặt trả thù anh em họ Đoàn, mặt khác lại khuyến khích khen thưởng cho thuộc hạ, một cách khuyến khích chúng tiếp tục hành động gian ác đối với đồng bào. Bởi vì Việt Cộng cho rằng cho quá lắm thì cũng chỉ "gãi ngứa" chúng mà thôi, vì súng Hoa Cải làm sao bì được với aka? Và người dám "gãi ngứa" chúng nay đang nằm trong khám với những hành hạ trả thù, trong khi vợ con nheo nhóc, khổ sở. Đến khi ra tù thì chỉ còn 2 bàn tay trắng, cô đơn. Bài học này, Việt Cộng đã trù liệu và thực hiện. "Anh là ai, sao đánh tôi chẳng chút nương tay?" Những lời kêu gào vừa tha thiết, vừa thân thương như vậy, của Việt Khang, chúng coi như "pha"

Tuy nhiên, biến cố Đặng Ngọc Viết chắn chắn phải làm cho bọn Việt Cộng "giựt mình". Không còn súng hoa Cải chỉ gãi ngứa, mà là súng lục, bắn chết người, lấy sinh mạng chúng.

Đây quả là một biến cố cảnh cáo cho tất cả các cấp Việt Cộng, từ những tên chóp bu cho đến những tên địa phương. Một bài học mà mọi người; Việt Cộng cũng như dân chúng, nhất là người ngoại quốc thấy rõ "tức nước vỡ bờ".

Đây là một điểm son của người Việt Nam, của người Quốc Gia. Sau khi bắn người, dù người đó là kẻ thù của dân tộc, của dân chúng, Đặng Ngọc Viết đã đến chùa, sám hối dưới chân Đức Phật rồi lấy cái chết của mình trả nghiệp, dù đó không phải là "nghiệp". Đó là công. Công trừ gian diệt bạo.

 

Một việc làm chính nghĩa. Một việc làm cảnh tỉnh thú tính của Việt Cộng. Từ Hồ Chí Minh cho đến những tên côn đồ mà VC thuê mướn, chúng giết hại biết bao nhiêu người nhưng chưa khi nào tỏ dấu ăn năn. Sự khác biệt giữa Quốc Gia và Cộng Sản là ở đó. Sự khác biệt của con người và con thú là ở chỗ đó.

Nhìn lại 70 năm qua, kể từ ngày tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh đem giống cỏ Hoa Cứt Lơn, cây Cộng Sản, cây chó đẻ vào Việt Nam, biết bao nhiêu tội ác mà chúng đã gieo rắt trên khắp đất nước.

Đúng là;

"Rợ Hồ Đảng Cộng họa Dân ta"

Cái họa này chưa từng có trong lịch sử loài người, nhất là trong dân tộc Việt Nam. Từ Hùng Vương lập quốc cho đến các triều đại phong kiến, lúc nào thay đổi thể chế dòng họ, khi đã "bình định" xong đều khuyến khích dân chúng lo làm ăn để "dân giàu nước mạnh". Triều đình nào dù có "sưu cao thuế nặng" bao nhiêu, họ cũng chừa cho dân có đủ phương tiện để sống. Thuế có cao bao nhiêu thì cũng không quá 1 phần mười lợi tức. Loại thuế chữ "tỉnh" cao nhất của chỉ 1/10. Nhưng đối với Việt Cộng thì khác. Chúng "thu mua" tới 9 phần mười chưa đủ, chúng còn lấy luôn, chẳng những phương tiện làm ăn của dân mà còn tước đoạt luôn cái nhà, mảnh vườn của dân, ngay cả bản thân những cô gái, những trẻ em chúng cũng bán luôn, giang sơn thì bán dần cho Tàu Cộng. Thoạt mở đầu đã ló mòi cướp giựt:

"Cướp Chính,* trị dân, bán nước nhà"


Cuộc biểu tình do công chức Hà Nội tổ chức để ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim, chúng đem cờ quạt, khẩu hiệu choáng chỗ, thế là cướp luôn chính quyền (*19-8-1945).

Toa rập với thực dân Pháp, mời Pháp lên Hà Nội, bắt dân chúng treo cờ mừng đón với danh nghĩa "mừng sinh nhựt Hồ Chí Minh", Khi phải rút lui khỏi Hà Nội, Việt Minh tức Việt Cộng sau này đã "tiêu thỗ kháng chiến" để cho dân chúng "hữu sở ký vô sở qui" (mượn thuật ngữ luật Hồng Đức: khi đi người ta đã đốt nhà đốt ruộng, làm sao về khi tất cả đã ra tro bụi?) mà theo chúng. Nhiều người hỏi: "Tây nó ăn bánh mì, ở đồn bót, tại sao lại đốt ruộng, đốt nhà dân?", lập tức bị thủ tiêu. Trị dân quá hơn thực dân trị dân bảo hộ. Chưa hết, đến năm 1958, Hồ Chí Minh toa rập với Phạm Văn Đồng bán biển cho Tàu để lấy vũ khí xâm lăng miền Nam!

"Kháng chiến 9 năm" để đuổi thực dân giành lại "độc lập - tự do - hạnh phúc" thế mà nạn nhân đầu tiên của tự do là những kẻ trí thức, nhà văn, nhà thơ, nhà báo, khảo luận v.v... bị trù dập cho đến tận cùng khố rách áo ôm, phải đẻ ra phương pháp chiến đấu với cái đói" để sống. Vụ án "Nhân Văn Giai Phẫm" cho đến nay đã là một vết dơ trong lịch sử văn hóa nước nhà, không sao rửa sạch.


Hiệp định Genève do thực dân Pháp và bè lũ Hồ Chí Minh ký cắt đôi đất nước, Chính Phủ Việt Nam Quốc Gia không ký, trong đó có điều khoản nhân dân 2 miền tự do lựa chọn nơi sinh sống. Ở miền Nam ai muốn ra Bắc tùy ý, không ai ngăn cản.

Một vụ án điển hình chứng minh dù là những kẻ thân Cộng cũng không dám sống tại mièn Bắc, đó là Trương Gia Kỳ Sanh, bị Thủ Hiến Trung Việt Phan Văn Giáo cho thả dù xuống miền Bắc để hắn ta sống với kẻ hắn ưa thích. Nhưng, Trương Gia Kỳ Sanh vẫn cậy cục để trở về miền Nam. Trong khi đó thì có cả triệu người từ Bắc dù phải liều chết cũng tìm đường vào Nam.

Riêng dân Quỳnh Lưu, bị VC bao vây ngày đêm cấm không được "đi Nam", một cuộc nổi dậy không cân sức đã chứng minh cho thế giới thấy không ai muốn sống chung với Việt Cộng. "Di cư" là ước mơ của dân Bắc vào lúc đó. Chính nghĩa ở đâu mà Việt Cộng khoe? Hơn triệu người đã bỏ phiếu bằng chân.

Những ai còn nghi ngờ cho rằng "VC không răng mô" thì năm 1956 một cuộc tàn sát dân Việt Nam một cách "long trời lỡ đất" khiến gần 200 ngàn dân Việt bị VC gán cho 2 chữ "địa chủ" trong vụ "Cải Cách Ruộng Đất" để giết và cướp ruộng đất, nhà cửa, luôn cả vợ, còn con cái họ thì "đi đâu thì đi", vợ Hoàng Cầm là một "con cái địa chủ điển hình". Thế mà Tố Hữu ca ngợi:

"Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ

Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong

Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng

Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít ta lin bất diệt"


Cho nên:

Giai phẫm, Quỳnh Lưu oan, khắc nghiệt

Di cư, Ruộng đất án qua loa"

 

Bước qua thế kỷ 21 thì những điêu ngoa gian trá, tuyên truyền nhồi sọ và cả hăm dọa, tù đày và chết, toàn dân Việt đã không còn sợ nữa. Tất cả các cuộc đấu tranh giữa người và thú, giữa người với người thì bên nào SỢ bên đó thua! Nắm được lợi thế này, bao nhiêu năm qua VC chẳng những làm cho dân sợ mà còn khiếp đảm nữa. Nhưng hôm nay, toàn dân đã không sợ nữa. Toàn dân đã quyết đứng lên. Lâu nay, dù oan nghiệt, dù bị chèn ép, dù phải trần truồng để cho thế giới thấy cái dã man của Cộng Sản, Việt Cộng cũng không sờn lòng, vì chúng chỉ có thú tính. Hôm nay, khi đạn vào đầu chúng, đồng nghĩa với một cuộc bàn giao lý thú: dân bàn giao cái SỢ cho Việt Cộng giữ. Đồng thời nêu cao chính nghĩa Quốc Gia chống Tàu xâm lược. Thề phải dùng mọi cách để bảo vệ quyền tư hữu. Thề cùng tổ quốc phải đuổi quân Tàu ra khỏi nước.


"Bom VƯƠN, đạn VIẾT, thề cùng thoát

UYÊN máu, VIỆT KHANG khơi động xa

Phải,  qua những khẩu hiệu viết bằng máu của Phương Uyên, cái can đãm của Việt Khang với lời lẽ của một người anh, của bậc trưởng thượng khai trí mở mắt cho Nguyễn Tấn Dũng, Trương Phú Trọng...kể từ nay toàn dân đang bàn giao cái sợ lại cho Việt Cộng. Và quả mìn và súng Hoa Cải của anh em Đoàn Văn Vươn, nhất là những viên đạn của Đặng Ngọc Viết sau khi Phương Uyên đã "không xin giảm án, chỉ mong có dịp nói cho Việt Cộng và toàn thể thế giới thấy cái can đảm của một cô gái chỉ hai mươi mốt, hai mươi hai (huống gì toàn dân) do đó, ảnh hưởng của một cuộc QUẬT KHỞI đang vang xa, trãi rộng ra khắp non sông. Cổ vũ mọi người đứng lên trừng trị VC, cất khỏi gánh nặng đã 70 năm, trong thời gian này VC đã gây bao tội ác. Xin độc giả đọc toàn bài thơ Quật Khởi của lão ông Vũ Đình Hậu:

        QUẬT  KHỞI

Cảm nhận sau tiếng súng Đặng Ngọc Viết

 

Rợ Hồ Đảng Cộng họa Dân ta

Cướp Chính, trị Dân, bán Nước, nhà (1)

GIAI PHẨM, QUỲNH LƯU oan, khắc nghiệt (2)

DI CƯ, RUỘNG ĐẤT, án qua loa   (3)

Bom VƯƠN, Đạn VIẾT, thề cùng thoát

UYÊN máu, VIỆT KHANG, khơi động xa

Bảy chục năm qua bao tội ác

Ngút ngàn xương máu, Đảng gây ra. (4)

      Lão ông Vũ đình Hậu

1)  -Cướp Chính Quyền ngày 19-08-1945

2)   - Vụ án Nhân văn Giai Phẩm,
       - Vụ Quỳnh Lưu nổi dậy
3)    -Năm 1954 gần một triệu người di cư từ Bắc vô Nam
       -Vụ Cải cách Ruộng Đất
4)   -Và còn rất nhiều tội ác khác...... cho đến nay

 

Cụ Vũ Đình Hậu đã như "Ông Lái Đò" chợt nghe lòng mình bừng dậy Mùa Xuân mà sáng tác bài thơ này. Thật là ý nghĩa, thật là hy vọng.

Kiêm Ái

 

 

 

 

 

                  Đúng, Đng ngc Viết là mt anh hùng, vi dân s 80 triu người dân trong nước nếu có 100 người như Đng Ngc Viết thì my tên lãnh đo đng Cng Sn Vit Nam hòn dái đã lên ti c mà chết.

                 Tui tr Vit Nam hãy đng lên viết trang s mi, người Vit hi ngoi chúng tôi sn sàng đâu lưng ym tr mi b.

 

                 Người lính già

                 Nguyn ngc Phách

 

 

----- Forwarded Message -----
From: Henry Doe <Sent: Thursday, September 12, 2013 4:28 PM
Subject: Dang ngoc Viet la` 1 vi. anh Hung` , dda chet trong 1 chua` rat dep.

 

Vụ nổ súng ở trụ sở UBND TP.Thái Bình: Hung thủ làm gì trước khi tự sát?


12/09/2013 17:45

(TNO) Nhiều nhân chứng ở chùa Đông cho biết trước khi tự sát, Đặng Ngọc Viết ngồi lặng trước một tượng Phật, thỉnh thoảng lại quỳ lạy. Đến khoảng hơn 19 giờ tối 11.9 thì các nhân chứng nghe thấy tiếng súng.


Bà Lê Thị Tám chỉ nơi phát hiện Viết nằm sau khi tự tử
Bà Lê Thị Tám chỉ nơi phát hiện Viết gục xuống sau tiếng nổ - Ảnh: Hoàng Long

Chiều 12.9, chúng tôi đã tìm về chùa Đông Sơn (còn gọi là chùa Đông, thôn Dục Dương, xã Trà Giang, H.Kiến Xương, tỉnh Thái Bình), nơi Đặng Ngọc Viết tự sát, để tìm hiểu thêm các thông tin.

Bà Lê Thị Tám, một phật tử ở thôn Dục Dương, thường đến ở tại chùa Đông, là người đầu tiên phát hiện vụ việc Đặng Ngọc Viết tự sát.

Bà Tám kể lại khoảng 15 giờ chiều qua (11.9), có một người đàn ông đi xe máy đến cổng chùa và xưng tên là Viết, người gốc ở làng. Sau đó người này vào sân chùa ngồi chơi uống nước với bà Tám và một số phật tử khác, nói chuyện trong làng, giọng rất bình thường.

Bà Tám cũng cho biết trong câu chuyện của mình, Viết có kể về việc nhà anh ở TP.Thái Bình có đất đền bù nhưng giá tiền đền bù quá thấp. Đến khoảng 18 giờ, khi được mời, Viết có xin một bát cơm chay.

Một số hành động lạ lùng của Viết sau đó đã khiến những người có mặt trong chùa chú ý. Có người còn nghi Viết là kẻ trộm. Sau khi ăn cơm chay xong, Viết một mình ra sân rồi đi ra phía tượng Phật giữa ao chùa, rồi ngồi lặng tại đó.

Bà Tám và các phật tử khác để ý thì thấy thỉnh thoảng Viết lại quỳ gối dưới chân bức tượng Phật Bà Quan Âm.

Theo các nhân chứng tại chùa, Viết tự sát vào tầm hơn 19 giờ tối cùng ngày (11.9). Lúc này, mọi người trong chùa đều nghe thấy tiếng nổ lớn, giống như tiếng pháo.

Đoán có việc xảy ra, bà Tám cùng ông Phạm Công Uynh (76 tuổi), là hội trưởng hội phật tử của chùa, lấy đèn pin ra soi thì thấy Viết đã nằm sấp dưới chân tượng. Bà Tám hỏi thì không thấy Viết nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở phì phì.

Do trời quá tối, ông Uynh và bà Tám kéo bóng điện ra chân tượng để soi thì thấy Viết đã nằm bất động, miệng sùi bọt. Hai người sợ hãi, vội cấp báo lên công an xã Trà Giang.

Khi công an tới hiện trường thì Viết đã chết, trên người Viết và chỗ nằm loang máu. Kiểm tra sơ bộ, phát hiện ở ngực có vết thương như súng bắn nhưng không thấy súng đâu. Lực lượng công an sau đó đã phát hiện khẩu súng dưới ao.

Viết được xác định đã dùng súng tự bắn vào tim (không phải bắn vào đầu như tin đã đưa) sau đó ném súng xuống dưới ao, rồi tử vong.

Hoàng

 

__._,_.___

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link