Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, October 20, 2013

Côn an đàn áp Giáo xứ Mỹ Yên 04-09-2013


ĐẶC LỢI – TỘI ĐỒ


 

Công an đàn áp Giáo xứ Mỹ Yên 04-09-2013



 

Phạm Chí Dũng, theo BVN

Ở Việt Nam, EVN là một trong những dẫn chứng sống động và dối trá nhất về việc người ta đã mượn dĩ vãng kinh tế chỉ huy để trục lợi như thế nào. Trong điều kiện nền chính trị độc đảng, thủ đoạn lợi dụng càng trở nên có ý nghĩa hơn. Độc quyền và đặc lợi cũng vì thế đồng nghĩa với tội đồ, đối với nền kinh tế và đời sống dân sinh.

Bù lỗ vào dân!

Tháng 10/2013. Tròn hai năm từ thời điểm nhiều khuất tất của Tập đoàn điện lực Việt Nam (EVN) lần đầu tiên được lôi ra ánh sáng. Một lần nữa, báo chí trong nước phải dùng đến từ “phẫn nộ” đối với điều bị xem là tội ác của một tập đoàn luôn được chở che bởi cơ chế đặc quyền đặc lợi.

Hai năm trước, vào lúc nền kinh tế Việt Nam dợm chân vào suy thoái, sự đổ bể của hai thị trường chứng khoán và bất động sản đã kéo theo một phát minh không tiền khoáng hậu kể từ thời mở cửa: những doanh nghiệp nhà nước đặc trưng bởi chủ thuyết “giá chỉ có tăng chứ không giảm” như EVN và Petrolimex (Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam) đã tạo thành cặp song sinh có chung hậu môn. Hàng loạt chiến dịch đầu tư trái ngành của các tập đoàn này vào chứng khoán, bất động sản và bảo hiểm rốt cuộc đã tích đọng gánh nợ đến trên 40.000 tỷ đồng.

Trong suốt hai năm qua, toàn bộ số nợ nần đó đã được EVN và Petrolimex tuồn qua tuyến đại tràng để đổ lên đầu người dân đóng thuế.

Nhưng cũng trong suốt hai năm qua, bất chấp những đợt tăng giá điện vô tội vạ của EVN, đã không có bất cứ cuộc kiểm tra nào được làm tới nơi tới chốn. Tất cả những dấu hiệu khuất lấp về tài chính và số lương “nghèo khổ” ít nhất vài chục triệu đồng theo đầu người ở tập đoàn này mà dư luận bức xúc từ năm 2011, đã hầu như không được cơ quan chủ quản của EVN là Bộ Công thương đón nhận. Không những thế, những lãnh đạo cao nhất của Bộ Công thương như ông Vũ Huy Hoàng vẫn không ngơi nghỉ một chiến dịch khác: PR cho “cậu ấm hư hỏng” của mình.

Đó là một dạng PR không mới, nhưng lại chỉ được dư luận người dân Việt đặt tên chính thức từ năm 2012: PR chính sách. Chủ thể của hoạt động này chính là cái tên “nhóm thân hữu” – một chủ đề mà chưa một ủy viên Bộ Chính trị nào dám mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ.

Nhóm thân hữu, về bản chất, lại có mối quan hệ ruột rà và móc xích giữa các chính khách ở các cấp khác nhau, từ dưới lên và từ trên xuống. Trong từng trải của người dân Hà Nội, thực tế sinh tồn của các doanh nghiệp lệ thuộc vào chính sách từ nhiều năm qua đã chứng tỏ một nguyên tắc bất thành văn là chỉ có chính sách mới tạo ra được lợi nhuận, để đến lượt mình, lợi nhuận phải quay lại “nuôi” chính sách.

Không quá khó hiểu là những động thái PR chính sách đã xuất hiện không ít lần, kể cả ở cấp Chính phủ. Cũng không ít lần, cứ sau cuộc họp thường kỳ hàng tháng của Chính phủ, phát ngôn viên của cơ quan này là Bộ trưởng Vũ Đức Đam – người đang được hứa hẹn sẽ “nâng lên một tầm cao mới” – lại đăng đàn với những lời lẽ lấp lửng về lộ trình tăng giá của EVN và Petrolimex.

Nhưng không giống với sự mơ hồ vô cùng tận của cụm từ “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, kết quả của sự lấp lửng từ các nhóm lợi ích thời nay thường dẫn đến thái độ tăng giá “quyết liệt” – từ ngữ mà giới lãnh đạo chính phủ hay dùng – ngay sau đó.

Như một quy luật, giá điện và giá xăng dầu tìm mọi cách tăng vào thời gian giữa hai kỳ họp Quốc hội. Còn trong thời gian phiên họp Quốc hội, những nhà làm giá lập tức áp dụng chính sách giảm giá, nhưng chỉ là giảm cho có, để thường sau khi Quốc hội “thành công tốt đẹp”, giá lại ào ào tăng lên.

“Giết sống” dân chúng

Giá xăng dầu và điện lực tăng tất yếu dẫn đến lạm phát. Trong thực tế, chỉ số tiêu dùng CPI bị tác động không nhỏ và lập tức kích hoạt hàng loạt đợt tăng giá của hàng tiêu dùng, thực phẩm, giá vận tải hành khách và hàng hóa, giá nhà trọ…, làm khốn khó hơn cho đời sống dân nghèo vốn đã quá khó khăn.

Đời sống dân sinh ấy lại liên đới quá đỗi hữu cơ với một phần lớn lực lượng vũ trang và công chức viên chức nhà nước. Một viên thiếu tá an ninh than thở “Không thể tích lũy được chỉ với chục triệu bạc lương, vì điện và xăng ngốn hết cả rồi”.

Thế nhưng đối mặt với tất cả những trớ trêu và nghịch lý tận cùng ấy, lãnh đạo Bộ Công Thương vẫn im lặng, trong khi vài ba viên chức cấp vụ của bộ này vẫn cố gắng “an dân” bằng thuyết minh việc tăng giá xăng dầu và điện không ảnh hưởng nhiều đến CPI.

Phụ họa cho điều được coi là “ảnh hưởng không nhiều” trên, các nhà làm thống kê Việt Nam luôn đưa ra những con số không cần nguồn gốc. Chỉ có điều cho đến nay, rất nhiều người dân và cả giới chuyên gia nhà nước đã không còn tin vào các con số thống kê nữa. Một trong những scandal lớn nhất vừa xảy ra là giới chuyên gia phản biện đã thẳng thừng vạch ra hiện tượng “GDP có chân”, châm biếm về tình trạng báo cáo theo chủ nghĩa thành tích của các địa phương, và ngay cả con số GDP mà lãnh đạo chính phủ nêu ra cũng khó có thể mang trên mình tính thực chất.

Nhưng hoàn toàn ngược lại, lợi nhuận mới là thực chất nhất trong tất cả những vụ áp phe đình đám. Một cuộc thanh tra của Thanh tra chính phủ mới đây đã phát hiện trong bảng giá thành của mình, EVN đã hạch toán cả các công trình xây bể bơi, sân tennis và biệt thự vào giá bán điện. Giá bán điện lại được phổ cập cho mặt bằng dân trí thấp kém trong dân chúng. Và thêm một lần nữa, người ta có được bằng chứng về cái được coi là “trận đánh đẹp” của EVN: cuộc chiến bù lỗ vào dân.

Sau khi tăng giá liên tục trong hai năm qua, nợ ngân hàng của EVN đã được rút bớt. Nhưng chỉ là bớt một ít. Với hơn 30.000 tỷ đồng thất bát từ đầu tư trái ngành, EVN luôn phải đối mặt với tương lai phá sản nếu không thanh toán được cho các chủ nợ.

Trong khi đó, một con số lần đầu tiên được công bố là EVN chính là doanh nghiệp vay nợ ngân hàng lớn nhất Việt Nam, với hơn 118.000 tỷ đồng. Đây là mức dư nợ lớn nhất mà hệ thống ngân hàng dành cho một tập đoàn nhà nước.

Với nợ nần khổng lồ và số lỗ do đầu tư trái ngành, người ta ước tính EVN phải tăng giá điện liên tục đến năm 2017-2018 thì mới may ra “hòa vốn”.

Thế nhưng cái điểm hòa vốn đầy tính nhân quả ấy lại có thể khiến những người dân nghèo nhất phải quyên sinh. Bởi theo nguyên lý từ thời tư bản dã man, nếu doanh nghiệp độc quyền hòa vốn, nhân dân phải chịu lỗ; còn khi doanh nghiệp độc quyền có được lợi nhuận, nhân dân chắc chắn phải mất đi phần lớn thu nhập của mình.

Không chỉ mất tài sản, người dân còn phải trả giá bằng cả sinh mạng bởi lối hành xử vô lương tâm của những quan chức độc quyền nhà nước. Vụ xả lũ không thông báo trước ở Đắc Lắc vào tháng 9/2013 chính là một cách “giết sống” 12 cư dân nghèo nàn nơi rốn lũ, với trách nhiệm không chỉ thuộc về doanh nghiệp thủy điện và chính quyền Đắc Lắc, mà còn liên đới đến những lãnh đạo của EVN.

Tuy nhiên sau vụ “giết sống” trên, những phóng viên báo chí quốc doanh đành ôm hận vì bị giới tuyên giáo “chặn họng”. Cũng không có bất kỳ một quan chức vô trách nhiệm nào phải đối mặt với vành móng ngựa.

Tán tận lương tâm chắc chắn là từ ngữ hiển thị đầy đủ nhất tâm địa của các doanh nghiệp độc quyền trong những năm suy thoái kinh tế qua. Kinh tế càng xuống dốc, đời sống người dân càng túng quẫn, chủ nghĩa thực dụng và lợi nhuận càng lên ngôi, thái độ sống chết mặc bay càng đội mồ sống dậy.

Truy cứu độc quyền!

Sự tán tận lương tâm của quan chức và hậu quả của nó không thể không liên quan đến trách nhiệm của giới lãnh đạo chính phủ, những người đã im lặng hoặc “bật đèn xanh” cho EVN và Petrolimex gây nên các chiến dịch tăng giá vào thời gian giữa hai kỳ quốc hội.

Không chỉ bị lên án bởi dư luận trong nước, khối u độc quyền doanh nghiệp quốc doanh ở Việt Nam còn bị nhiều chính phủ xã hội dân sự trên thế giới và các tổ chức quốc tế chỉ trích kịch liệt, bởi hiện trạng bệnh hoạn đó đi ngược lại với những cam kết về “hoàn thiện nền kinh tế thị trường” mà chính phủ Việt Nam đã hùng dũng cam kết trước cộng đồng quốc tế.

Hiện trạng bệnh hoạn trên lại liên quan mật thiết đến chuyến đi lặng lẽ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến New York vào cuối tháng 9/2013. Trong cuộc gặp gỡ đó, ông Dũng đã đề xuất một sự “linh hoạt” mà Mỹ và các nước trong Hiệp định đối tác kinh tế xuyên thái Bình Dương (TPP) “nên” dành cho Việt Nam – như một đặc cách.

Chỉ có điều, làm thế nào để xứng đáng nhận ân huệ ấy thì phía Việt Nam lại không nêu được một dẫn chứng cụ thể nào. Trong khi đó, từ bỏ độc quyền là một trong những điều kiện then chốt để Việt Nam có thể ngẩng mặt ngồi vào bàn đàm phán TPP.

Ít nhất, đã không có một cam kết cụ thể nào của Việt Nam được phát ra về kế hoạch xóa bỏ thế độc quyền và cải cách doanh nghiệp nhà nước. Tất cả những gì được hứa hẹn chỉ là “chúng tôi sẽ tiến hành cải cách”. Song thời gian để cải cách là bao lâu lại tùy thuộc vào lòng hảo tâm của các nhóm lợi ích đang lũng đoạn nền kinh tế Việt Nam, và còn lệ thuộc vào cả lòng thành chính trị của các chính khách của đất nước này.

Nguyên tắc thương mại đa phương quốc tế rất rõ ràng: chừng nào chưa xóa bỏ độc quyền doanh nghiệp, Việt Nam chưa thể đủ tư cách tham dự vào bàn tiệc mà phương Tây đã bày sẵn. Không những thế, hệ quả đó còn làm ảnh hưởng không nhỏ đến vị thế chính trị của giới chính khách lãnh đạo trước người dân trong nước và trong mối cộng hưởng với các phản ứng của quốc tế.

Phản ứng của người dân, như báo chí trong nước đã phải dùng đến từ “phẫn nộ”, sẽ không thể kéo dài tâm thế chịu đựng mãi. Nếu ở những quốc gia như Bungaria, toàn bộ chính phủ đã phải từ chức vào đầu năm 2013 sau cú tăng giá điện của hai tập đoàn điện lực tư nhân mà đã khiến cho hàng chục ngàn người dân Sophia đổ ra đường biểu tình, xã hội Việt Nam cũng có thể là một hình ảnh tương tự trong không quá lâu nữa.

Sau hai năm kể từ lúc các chiến dịch “thủ ác” được kích phát dồn dập và bất chấp oán thán dân tình, kẻ tội đồ EVN đã có đủ thời gian chứng tỏ nó có năng lực gây ra tội ác ghê gớm đến thế nào.

Bất kể động cơ nào, dù thuộc về tranh đấu nội bộ hay làm dịu tình cảm phẫn uất của dân chúng…, ban lãnh đạo EVN và cơ quan chủ quản của tập đoàn này là lãnh đạo Bộ Công Thương cũng rất xứng đáng bị Quốc hội, Thanh tra chính phủ và Bộ Công an tạm đặt ra “ngoài vòng pháp luật” về thế độc quyền, đồng thời không thể bỏ qua trách nhiệm pháp lý về ít nhất 17 hành vi có dấu hiệu sai phạm.

P.C.D.

Saturday, October 19, 2013

Nếu Tướng Giáp Thua


 

*=D> applause

 

On Friday, October 18, 2013 12:49 PM, NGUYỄN VÂN TÙNG <> wrote:

 

 

 

 

Nếu Tướng Giáp Thua


 

Thế giới ca tụng cũng như cộng sản thần thánh hóa. Ai cũng nói đại tướng Võ Nguyên Giáp là yêu nước, là anh hùng, là huyền thoại … đã thắng đế quốc Pháp. Vậy nếu Giáp thua trận Điện Biên Phủ thì sao? Thì Pháp cũng sẽ trả độc lập cho Việt Nam như đế quốc khác đã trả độc lập nhiều nước trên thế giới, người dân Miền Bắc đã được sống tự do chứ không bị sống trong ngục tù cộng sản, sẽ không có vụ cải cách ruộng đất giết chết hàng vạn người dân tiêu diệt nền kinh tế Miền Bắc; và nếu Giáp thua thì hàng triệu thanh niên ưu tú hai miền Nam Bắc Việt Nam đã không chết trong cuộc chiến tiếp theo.

Ai cũng nói Giáp thắng đế quốc Mỹ “giải phóng” Miền Nam . Vậy nếu Giáp không thắng thì sao? Người dân Miền Nam vẫn được sống tự do, và chắc chắn cuộc sống người dân Miền Nam hơn hẳn Thái Lan và không thua Nam Hàn bây giờ.

Phải chi Giáp đừng thắng, Giáp không thắng hai cuộc chiến thì người dân Việt Nam bây giờ sống có tự do hạnh phúc và đất nước chắc chắn không phải đi xin xỏ ngoại bang.
Vậy Giáp thắng làm gì cho dân tộc đau khổ? Chiến thắng của Giáp là thắng cho chủ nghĩa cộng sản, thắng cho ngoại bang, không phải thắng cho dân tộc. Giáp thắng để đưa dân tộc vào vòng nô lệ, hèn nhát, nghèo đói, lạc hậu. Vậy chiến thắng của Giáp có còn ý nghĩa? Là vinh quang hay tội đồ của đất nước?

Võ Nguyên Giáp thắng hai đế quốc Mỹ-Pháp để đưa đất nước tiến lên xã hội chủ nghĩa, để giết chết dân tộc Việt Nam .
Dân tộc Việt Nam đã thua với chiến thắng “huyền thoại” của đại tướng Võ Nguyên Giáp!

 

bởi: Nguyễn thị Thủy

10.10.2013 21:32

Trích VOA

 

 

Ngày CS sụp đổ


 


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiCYRxjSEMB6mD88XUfgwHKYgerzYoC28N6bXXmKj8rUzwKoYIxQJ9USR_2Cj01y_IbQBb6VeWd6uD45A7ib0D0UU8pYvA3Drvmzzq5OIiS_CCKELQ9OvWj4_kPgRbHJ_pJ_HqgzJIB9LQ/s1600/M%25E1%25BB%2599t+L%25C3%25A0+S%25E1%25BB%2591ng+001.jpg

Ngày 19 tháng tám 1991,Boris Eltsine,trên chiếc xe tăng,trước Quốc Hội Nga xô cổ vũ binh lính không tấn công
nhân dân và kêu gọi tổng đình công.


http://www.lexpress.fr/pictures/322/165130.jpghttp://static.ladepeche.fr/content/media/image/zoom/2011/08/16/photo-1313745826924-2-0.jpg
http://referentiel.nouvelobs.com/file/254582.jpg
http://www.tete-a-tete-magazine.fr/upload/medialibrary/fa6/fa6d72e63b25ac776bc60511a23dfbdd.jpg

VN liên tục diễn tập chống bạo loạn


Cập nhật: 07:36 GMT - thứ sáu, 18 tháng 10, 2013


Diễn tập chống bạo loạn ở Đăk Nông (ảnh của VietnamNet)

Trong ba ngày 15/10-17/10 giới chức liên ngành tổ chức hai cuộc diễn tập quy mô lớn chống bạo loạn, khủng bố ở Nghệ An và Đăk Nông.

Báo trong nước cho hay buổi Diễn tập khu vực phòng thủ năm 2013 diễn ra tại Đăk Nông ngày 15/10.

 


Trung tướng Nguyễn Trung Thu, Phó tổng Tham mưu trưởng quân đội Việt Nam, chỉ đạo cuộc diễn tập trong khi tổng đạo diễn là Trung tướng Lê Chiêm, Tư lệnh Quân khu 5.

Một trong những điểm chính của cuộc diễn tập lần này là xử lý bạo loạn.

Kịch bản được nói là "lợi dụng tình hình an ninh chính trị của tỉnh X diễn biến phức tạp, các phần tử phản động trong nước đã kích động hàng trăm thanh niên quá khích, mang theo băng rôn, khẩu hiệu, mã tấu, gậy gộc, gạch đá… kéo về trung tâm tỉnh gây bạo loạn".

Trong các bức hình đăng trên truyền thông trong nước, đám đông 'gây rối' có mang cờ đỏ sao vàng và băng rôn đòi trả tiền đền bù đất đai thỏa đáng.

Hàng trăm binh lính và cảnh sát đã được huy động để tham gia cuộc diễn tập, có sử dụng trang thiết bị, vũ khí hiện đại và chó nghiệp vụ. Quân đội đã điều cả xe thiết giáp vào để dập tắt bạo động.

Để giải tán đám đông, lực lượng an ninh đã dùng các phương tiện như quả nổ và vòi rồng.

Cuộc diễn tập được nói đã kết thúc thành công, với "hàng chục đối tượng sừng sỏ bị lực lượng chức năng phân loại bắt giữ, tình hình an ninh chính trị cơ bản được giữ vững".

Địa bàn phức tạp


Hai ngày sau đó, một cuộc diễn tập khác cũng quy mô không kém được tổ chức tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An.

Tại đây hồi đầu tháng Chín đã xảy ra đụng độ giữa hàng trăm tín đồ Công giáo và công an ở Giáo xứ Mỹ Yên, huyện Nghi Lộc.

Cuộc diễn tập “Giải quyết tập trung đông người phá rối an ninh trật tự, bạo loạn; xử lý chất độc hóa học" ở Nghệ An hôm 17/10 do Bộ Công an, Bộ Quốc phòng và tỉnh Nghệ An phối hợp tổ chức.

Hai nội dung chính của cuộc diễn tập này là giải quyết tập trung đông người, bạo loạn, và bắt khủng bố, giải cứu con tin.

Cuộc diễn tập huy động cả trực thăng chở lực lượng đặc nhiệm tới hiện trường.

Được biết, cuộc diễn tập chống bạo loạn hôm 17/10 có sự tham gia chỉ đạo của Trung tướng Tô Lâm, Thứ trưởng Bộ Công an.

Ông Tô Lâm đã thăm và làm việc với công an Nghệ An trong hai ngày 4/9 và 5/9, trong đó ông khuyến cáo rằng trong thời gian tới sẽ "có nhiều diễn biến phức tạp, vì vậy Công an tỉnh Nghệ An cần chủ động làm tốt hơn nữa công tác nắm tình hình... để chủ động tham mưu có hiệu quả cho cấp uỷ, chính quyền giải quyết dứt điểm các vấn đề phức tạp về an ninh trật tự, không để xảy ra đột xuất, bất ngờ".

 

Trung Quốc : Tập Cận Bình theo Mao hơn theo cha ?


 

TRUNG QUỐC - 

Bài đăng : Thứ sáu 18 Tháng Mười 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 18 Tháng Mười 2013

Trung Quốc : Tập Cận Bình theo Mao hơn theo cha ?


Bộ tem mang hình ông Tập Trọng Huân, cha của Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Bắc Kinh, 15/10/2013

Bộ tem mang hình ông Tập Trọng Huân, cha của Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Bắc Kinh, 15/10/2013

REUTERS/Stringer

Mai Vân  RFI


Kết cục cuộc đọ sức về ngân sách Mỹ vẫn còn dư âm trên báo chí Pháp hôm nay, 18/10/2013. Riêng Châu Á được tờ Le Monde chú ý với hai bài báo về Trung Quốc, đặc biệt bài về thân phụ ông Tập Cận Bình, một anh hùng cách mạng Trung Quốc, từng bị Mao Trạch Đông thanh trừng. Nghịch lý được Le Monde nêu bật là dù đang khai thác di sản chính trị của cha mình, đương kim Chủ tịch Trung Quốc lại có biểu hiện theo Mao hơn là theo cha.
 


Trong bài viết mang tựa « Di sản người cha của Tập Cận Bình là con dao hai lưỡi », Brice Pedroletti, thông tín viên nhật báo Le Monde tại Bắc Kinh đã ghi nhận một sự kiện khác thường : Ngày thứ Ba, 15 tháng 10 vừa qua, sinh nhật thứ 100 của ông Tập Trọng Huân (Xi Zhongxun), người cha quá cố của đương kim Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã được tổ chức một cách rầm rộ bất ngờ.

Ngay tại Đại lễ đường nhân dân ở Bắc Kinh, nhân vật số một tại Trung Quốc, cùng với mẹ và vợ, đã tham dự một buổi lễ tưởng niệm nhà anh hùng cách mạng, qua đời năm 2002 ở tuổi 88. Một bộ tem kỷ niệm đã được phát hành, trong lúc đài truyền hình phát sóng sáu bộ phim tài liệu về cuộc đời của nguyên Phó Thủ tướng Trung Quốc, từng bị Mao Trạch Đông thanh trừng vào năm 1962, và mãi đến đầu thập niên 1980 mới được Đặng Tiểu Bình phục hồi, giao cho nhiệm vụ lãnh đạo công cuộc cải tổ kinh tế thí điểm tại Quảng Đông.

Tính chất rầm rộ của lễ mừng sinh nhật ông Tập Trọng Huân, theo báo Le Monde đã làm dấy lên nhiều câu hỏi về dụng tâm của ông Tập Cận Bình, muốn thu hoạch lợi ích chính trị từ việc tôn vinh công trạng của cha mình.

Đối với thông tín viên Le Monde, ông Tập Cận Bình có thể khai thác được hai yếu tố trong di sản của cha mình. Ông Tập Trọng Huân đã tham gia cách mạng rất sớm, và sau năm 1949, dù đã trở thành một lãnh đạo cao cấp tại Trung Quốc, ông vẫn rất nghiêm khắc với con cái, nổi tiếng là cần kiệm.

Báo chí Trung Quốc trong những ngày qua không ngớt nêu bật chi tiết là thời nhỏ, hai anh em ông Tập Cận Bình đã bị người cha buộc mặc quần áo cũ của người chị lớn. Chi tiết này đã biện minh cho chiến dịch « thanh đạm » mà ông Tập Cận Bình đang hô hào trong Đảng Cộng sản.

Tập Trọng Huân : Ủy viên Bộ Chính trị từng ủng hộ Hồ Diệu Bang

Yếu tố thứ hai là trong giai đoạn cải cách và mở cửa sau năm 1978, ông Tập Trọng Huân - thành viên của Bộ Chính trị từ năm 1982 đến năm 1987 - đã được biết đến trong tư cách là người ủng hộ Hồ Diệu Bang, cựu lãnh đạo tiến bộ mà tang lễ đã gây ra sự cố Thiên An Môn vào năm 1989. Chi tiết này đã được lướt qua trong một bộ phim tài liệu, và đã gây sôi nổi trong giới blogger Trung Quốc.

Theo Le Monde, các di sản lịch sử đó có lẽ đã cho phép ông Tập Cận Bình đặt quan điểm « giấc mơ Trung Quốc » của ông vào trong một quá khứ Cộng sản vinh quang. Nó cũng giúp ông thu phục các « vương tôn » khác, con cái của những người sáng lập ra chế độ Cộng sản Trung Quốc, mà ông Tập Cận Bình « không ngớt nghi kỵ », theo như nhận định của nhà báo bất đồng chính kiến ​​ Cao Du (Gao Yu).

Thế nhưng, đối với Le Monde, di sản của ông Tập Trọng Huân củng có thể là một con dao hai lưỡi : Cha của ông Tập Cận Bình được giới trí thức tự do Trung Quốc xem như một nhân vật đi đầu trong chủ trương tự do hóa, là biểu tượng của tinh thần khoan dung chống lại đường lối cứng rắn, không chỉ dưới thời Mao nhưng cả dưới thời Đặng.

Theo nhận xét của nhà ly khai Cao Du, chính vì đã chống lại quyết định dùng vũ lực đàn áp phong trào Thiên An Môn vào năm 1989 mà ông Tập Trọng Huân đã bị Đặng Tiểu Bình kín đáo loại trừ bằng cách gởi ông đến một nhà dưỡng lão ở Thâm Quyến. Chi tiết này, theo Le Monde, lẽ dĩ nhiên không xuất hiện trong tiểu sử chính thức nặng tính tô hồng của ông.

Riêng sử gia Dương Kế Thằng (Yang Jicheng), tác giả tập sách bị cấm mang tựa « Mộ bi (Mộ bia) » - đã được Nhà xuất bản Seuil dịch ra tiếng Pháp năm 2012 – viết về nạn đói khủng khiếp thời Mao Trạch Đông, thì thấy rằng ông Tập Trọng Huân là một nhà cải cách chính trực, một nạn nhân của chế độ Mao Trạch Đông, một người đã dám « bảo vệ các ý kiến ​​khác nhau » vào năm 1984, khi còn là Ủy viên Bộ Chính trị.

Có điều, theo sử gia Dương Kế Thằng, một « giọng điệu » nào đó, và một số phương pháp độc tài của ông Tập Cận Bình, cho thấy là ông gần với Mao Trạch Đông hơn là giống cha mình.

Trung Quốc : Dân khổ vì lụt nhưng chính quyền vẫn tự đắc

Trong bài báo khác, phóng viên Le Monde quan tâm đến nỗi bực tức người dân thành phố Dư Diêu (Yuyao). Là nạn nhân vụ lụt lội chưa từng thấy từ một thế kỷ nay do cơn bão Fitow gây ra, họ đã xuống đường tố cáo sự tắc trách, bất lực của chính quyền địa phương, trong lúc truyền thông địa phương thì lại ca ngợi thành tích.

Tác giả bài phóng sự Harold Thibault, tỏ vẻ bực tức không kém người dân của thành phố 1 triệu người này. Cơn bão quét qua ngày 07/10, nhưng đến nay, hai phần ba nơi này vẫn còn bị ngập nước. Người dân biểu tình ngày thứ Tư 16/10, tố cáo sự chểnh mảng của chính quyền trong việc giúp đỡ họ và đòi lãnh đạo thành phố từ chức. Họ đã bị cảnh sát chống bạo động đến nơi giải tán.

Điều càng làm cư dân Dư Diêu phẫn nộ là báo chí, đài truyền hình tại đây không ngớt lời ca ngợi nào là « tình tương thân tương ái », nào là nỗ lực của chính quyền, đã giúp cuộc sống người dân nhanh chóng trở lại bình thường. Trong lúc đó, thực tế thì khác hẳn, hàng chục ngàn người không có điện, nhà vẫn bị ngập. Chính một phóng sự truyền hình ca ngợi thành tích của chính quyền đã đẩy người dân ra đường biểu tình.

Theo tác giả bài báo, một bức ảnh được lưu truyền càng làm dân chúng phẫn nộ thêm : Bức hình cho thấy một viên chức mang giầy da thật đẹp được một người dân cõng trên lưng để đi qua môt nơi bị lụt.

Phóng viên Le Monde lấy làm tiếc là việc người dân bực tức xuống đường đã không làm chính quyền nao núng và thay đổi cách thông tin, cứ vẫn tự đắc. Bí thư Đảng bộ Dư Diêu, còn tự cho mình điểm trên trung bình 60/100.

Kết quả các vụ này là những thông tin trên mạng về Dư Diêu, có liên hệ đến tên ông Bí thư Đảng bộ và điểm của ông tự cho, đều bị kiểm duyệt.

 

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link