Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, October 24, 2013

Quy luật của thịnh vượng và khủng hoảng


 

Quy luật của thịnh vượng và khủng hoảng


Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA
2013-10-23

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


DDKT10232013.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

000_Hkg8602379-305.jpg

Kỳ họp Quốc hội hôm 20/05/2013 tại Hà Nội.

AFP

 

Khi Quốc hội Việt Nam bắt đầu một kỳ họp được coi là quan trọng về cải tổ chính sách thì đảng Cộng sản Trung Quốc chuẩn bị một kỳ họp còn chiến lược hơn về cải cách. Đặt trong bối cảnh chung của những nan đề khó giải, đâu là cái hướng cải cách của hai nền kinh tế này? Diễn đàn Kinh tế nêu câu hỏi với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.

Thẩm quyền vẫn thuộc về đảng


Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông trong cả một tháng sắp tới kể từ Thứ Hai, Quốc hội khóa 13 của Việt Nam có kỳ họp thứ sáu để thảo luận và quyết định về nhiều bước cải tổ chính sách trong bối cảnh kinh tế gặp tốc độ tăng trưởng thấp nhất kể từ 13 năm nay. Cùng lúc đó, theo dõi tình hình Trung Quốc từ lâu, ông cũng biết lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Hoa đang chuẩn bị một kỳ họp chiến lược của Ban chấp hành Trung ương vào tháng tới. Vì vậy, chương trình chuyên đề của chúng ta sẽ tìm hiểu về việc họp hành và cải cách của hai nền kinh tế này. Xin ông trình bày cho thính giả của chúng ta nắm rõ bối cảnh.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Về nghị trình thì quả là lần này Quốc hội Việt Nam có một kỳ họp đầy trọng lượng so với những kỳ trước vì phải thông qua việc cải tổ bản Hiến pháp hay Luật Đất đai, thảo luận về tái cơ cấu kinh tế, hay về những chỉ tiêu trong năm, v.v... Tuy nhiên, dù không nói về khả năng tổ chức để các đại biểu có thể nắm vững hồ sơ và nêu ra những vấn đề thật và đáng quan ngại, thì cơ chế Quốc hội này vẫn không có thẩm quyền đưa ra những thay đổi cần thiết cho nền kinh tế và cả tương lai đất nước. Thẩm quyền ấy vẫn thuộc về đảng Cộng sản Việt Nam.

Cơ chế Quốc hội này vẫn không có thẩm quyền đưa ra những thay đổi cần thiết cho nền kinh tế và cả tương lai đất nước. Thẩm quyền ấy vẫn thuộc về đảng Cộng sản Việt Nam.
-Ô. Nguyễn-Xuân Nghĩa

Trong ý đó thì lãnh đạo đảng nên chú ý đến kỳ họp Tháng 11 của đảng Cộng sản Trung Hoa. Lý do là Ban chấp hành Trung ương khóa 13 của đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ có Hội nghị kỳ ba để đưa ra những thay đổi cũng quan trọng như Hội nghị kỳ ba khóa 13 vào cuối năm 1978 khi Đặng Tiểu Bình quyết định chuyển hướng qua khẩu hiệu "cải cách và khai phóng". Việc cải cách đó mở ra 30 năm tăng trưởng kể từ 1979 và cũng phần nào là mẫu mực mà lãnh đạo Việt Nam đã tiếp thu sau khi đổi mới thật từ năm 1991. Bây giờ, mẫu mực Trung Quốc đã thành lỗi thời khiến lãnh đạo tại Bắc Kinh muốn đổi thì Hà Nội cần tìm hiểu để kịp thời cải sửa ngay từ căn bản.

Vũ Hoàng: Có phải ông đánh giá Hội nghị kỳ ba tới đây của đảng Cộng sản Trung Quốc là một bước ngoặt mà đảng Cộng sản Việt Nam nên chú ý?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi cho là Hà Nội nên chú ý và sớm chuyển hướng, vì việc ấy tương đối còn dễ hơn những gì mà lãnh đạo Bắc Kinh phải giải quyết. Muốn như vậy, mình ta nên mở rộng tầm nhìn về những quy luật có thể đem lại thịnh vượng thì sẽ hiểu ra vì sao mà Trung Quốc phải đổi để thoát cơn khủng hoảng. Nói cách khác, nếu nhìn thấy vết xe đổ của xứ láng giềng này thì ta có thể tránh được tai họa cho quốc gia và dân tộc.

Vũ Hoàng: Như vậy, chúng ta sẽ tìm hiểu về yêu cầu chuyển hướng của Trung Quốc trong khuôn khổ của những quy luật có thể đem lại sự thịnh vượng cho quốc gia. Xin ông bắt đầu.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin được tóm lược như thế này.

Sau 30 năm áp dụng chiến lược ráo riết đầu tư để đạt mức tăng trưởng cao bằng mọi giá, lãnh đạo Trung Quốc đã thấy cái giá phải trả là quá nặng nên muốn cải cách. Nhưng giữa lúc đó thì vụ Tổng suy trầm toàn cầu bùng nổ vào năm 2008 nên họ vẫn cứ nhấn tới theo hướng cũ và gặp nhiều khó khăn hơn. Sau Đại hội 18 vào năm ngoái, thế hệ lãnh đạo mới đã rà soát tình hình và cố chuyển hướng trong những điều kiện còn nan giải và bất ổn hơn. Hội nghị kỳ ba vào tháng tới sẽ cân nhắc về chuyện này. Đó là về bối cảnh chính trị của họ.


Về thực chất kinh tế, chiến lược của Trung Quốc là vắt sức dân qua chính sách đè nén, thậm chí bóc lột tài chính, để huy động tiết kiệm của dân chúng đưa vào đầu tư sản xuất. Bóc lột tài chính vì trả lãi suất và tỷ giá ngoại hối thấp, lương ít và còn hạn chế quyền sinh sống và cư trú của người dân qua chính sách hộ khẩu để thu vét phương tiện quá rẻ cho sản xuất. Vì sự lệch lạc về phí tổn, nôm na là giá cả ở đầu vào thấp, sản phẩm dư thừa ở đầu ra được ào ạt xuất khẩu với giá bèo làm thế giới khâm phục, nhưng lại tích lũy nhiều thất quân bình nguy hiểm.

Thứ nhất là phương tiện quá rẻ trưng thu của người dân đã đánh sụt mức tiêu thụ của thị trường nội địa. Thứ hai là chúng lại trút vào khu vực kinh tế nhà nước kém hiệu năng nên chỉ làm giàu cho thiểu số có chức có quyền và gây bất công xã hội. Thứ ba là tình trạng kém hiệu năng đã gây lãng phí, dẫn đến nạn đi vay quá sức, sản xuất thừa và bong bóng đầu cơ. Lồng trong ngần ấy nhược điểm là các vấn đề xã hội mà trung ương không kiểm soát nổi, như nạn ô nhiễm môi sinh và tình trạng đô thị hóa và công nghiệp hóa trong hỗn loạn. Bây giờ thì đà tăng trưởng ấy đã sụt.

Kết cuộc thì dù tự xưng là "xã hội chủ nghĩa", chiến lược của Trung Quốc vẫn tập trung tiền tài và quyền lực cho một thiểu số nên đi ngược quy luật của sự thịnh vượng.

Phát triển đồng tiến


Vũ Hoàng: Ông vừa tóm lược một số vấn đề mà chính Việt Nam cũng đang gặp và muốn cải sửa, như khu vực kinh tế nhà nước kém hiệu năng, gánh nợ xấu của ngân hàng, tình trạng bất công xã hội và ô nhiễm môi trường sinh sống trong đà tăng trưởng đang giảm sút. Nhưng khi ông nói đến "quy luật của sự thịnh vượng" thì đấy là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tất cả các nước đi sau, có nền kinh tế gọi là "đang phát triển" - như Trung Quốc, Việt Nam hay cả trăm xứ khác - đều có thể học từ các nước công nghiệp hóa những kiến năng về công nghệ hay tổ chức sản xuất để thoát khỏi tình trạng nghèo đói. Trong hạ bán thế kỷ 20, các nước này đều đã trước sau nâng cao mức sống của người dân so với quá khứ phải nói là chậm tiến và nghèo khổ. Nhưng dù có lợi thế đi sau nên học được nhiều điều gần như miễn phí từ các nước đi trước, không phải xứ nào cũng trở thành quốc gia thịnh vượng, cụ thể là có lợi tức bình quân một đầu người ở khoảng ba vạn Mỹ kim một năm. Có lẽ thế giới chỉ có ba trường hợp thành công là Đài Loan, Nam Hàn và xứ Chile tại Mỹ châu La tinh.

Vũ Hoàng: Thưa ông vì sao như vậy?

Cụ thể là trong đà tăng trưởng kinh tế, mọi thành phần đều góp sức và hưởng lợi tức một cách đồng đều. Nhờ vậy mà mọi người đều gắng sức nên kinh tế và xã hội mới phát triển một cách bền vững.
-Ô. Nguyễn-Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Lý do không phải là địa dư hay nguồn tài nguyên dồi dào dưới lòng đất, vì thật ra ba nước kể trên đều có bất lợi và không giàu tài nguyên mà chỉ trong mấy chục năm đã lọt vào hạng giàu có. Lý do là họ biết áp dụng quy luật của thịnh vượng mà tôi xin gọi là "phát triển đồng tiến". Cụ thể là trong đà tăng trưởng kinh tế, mọi thành phần đều góp sức và hưởng lợi tức một cách đồng đều. Nhờ vậy mà mọi người đều gắng sức nên kinh tế và xã hội mới phát triển một cách bền vững.

Vũ Hoàng: Ông vừa trình bày một khái niệm hay phạm trù mà nhiều thính giả của chúng ta có thể thấy là trừu tượng vì vậy xin ông giải thích thêm cho rõ ràng.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta để ý thấy là Đài Loan, Nam Hàn và Chile đã từng có chế độ độc tài của phe thủ cựu cánh hữu. Họ không nêu ra khẩu hiệu lý tưởng gọi là xã hội chủ nghĩa của cánh tả, nhưng đã tự ý cải cách về chính trị để áp dụng một chế độ dân chủ. Việc cải tổ đó khiến cho thiểu số ở trên không còn khả năng trưng thu hay đè nén hay bóc lột đa số ở dưới.

Chẳng những vậy, chế độ chính trị của họ còn xây dựng các định chế cần thiết cho phát triển, như quyền tự do kinh tế, quyền sở hữu của tư nhân, như hệ thống luật lệ minh bạch với quyền tư pháp độc lập, hay quyền đàn hặc phê bình lãnh đạo. Nôm na là tư nhân có quyền mà nhà nước phải tôn trọng và phải bảo vệ vì tay chân nhà nước chỉ là công cụ nhất thời của người dân.

Đa số quốc gia kia lại chẳng được như vậy vì thiểu số ở trên áp dụng chiến lược trưng thu và cưỡng bách nên sau giai đoạn cất cánh tăng trưởng có vẻ ngoạn mục là họ đụng trần và không nâng được lợi tức người dân quá mức trung bình. Họ rơi vào tình trạng gọi là "cái bẫy của lợi tức trung bình" mà không thoát ra được. Trung Quốc đang lọt vào cái bẫy đó, Việt Nam cũng vậy.

Trong một thế giới toàn cầu hóa với thông tin mở rộng, khi lãnh đạo lại đưa người dân vào bẫy vì "chiến lược trưng thu" thay vì "chiến lược đồng tiến" thì khủng hoảng rất dễ xảy ra như chúng ta đã thấy tại nhiều quốc gia.

Vũ Hoàng: Sau khi đặt vấn đề như vậy rồi thì ông liên hệ thế nào đến những yêu cầu cải cách       mà lãnh đạo của Trung Quốc và Việt Nam đang muốn tiến hành?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin nêu ra những ví dụ cụ thể đang làm giới lãnh đạo hai xứ này đau đầu và muốn sửa từ lâu nhưng cứ dậm chân tại chỗ.

Thứ nhất, vì sao khu vực kinh tế nhà nước lại giữ vai trò chủ đạo? Đấy là hệ quả của chiến lược trưng thu vì vơ vét tài nguyên quốc dân dồn cho tập đoàn kinh tế nhà nước, thậm chí cho các chính quyền địa phương như tại Trung Quốc. Tài nguyên đó là tiết kiệm, tín dụng và đất đai. Chiến lược ấy bất công và bất ổn vì làm giàu cho thiểu số và gây thất quân bình vĩ mô.

Thứ hai, vì sao các dự án đầu tư và tín dụng của khu vực công lại gây bội chi ngân sách và chất lên một núi nợ xấu sẽ đổ lên đầu cả nước? Vì chiến lược trưng thu đã ép sức tiết kiệm của dân và tạo ra nguồn tiền quá rẻ cho các tập đoàn nhà nước và tay chân tự tiện sử dụng vì lợi ích riêng. Cũng do chiến lược này ta mới thấy các tập đoàn kinh tế nhà nước đi vay bừa phứa mà khỏi cần nghĩ đến cách trả nợ.

Thứ ba, vì sao một tài nguyên chung của cả nước là đất đai lại do một thiểu số quyết định đằng sau khẩu hiệu hay điều luật là "do nhà nước thống nhất quản lý"? Vì chiến lược trưng thu đã đoạt quyền tư hữu một phương tiện sản xuất quan trọng là đất đai để tay chân của đảng và nhà nước có thể lũng đoạn, hay thậm chí đánh bạc, trong các dự án kinh tế kém hiệu năng của họ. Được thì họ lấy mà thua thì dân chịu.

Căn bản nhất vì cũng là lý do giải thích những bất công và phi lý ấy là vai trò độc quyền của đảng và công cụ của đảng là nhà nước và tay chân của đảng là các đại gia thân tộc. Họ trở thành thiểu số tư bản đỏ, nhân danh xã hội chủ nghĩa mà xây dựng chế độ tư bản nhà nước trên đầu cả nước và cản trở mọi nỗ lực cải cách. Khi kinh tế phát đạt thì họ đánh bạc làm giàu trên thị trường cổ phiếu và địa ốc, khi kinh tế suy trầm thì họ tẩu tán tài sản và tư doanh theo nhau phá sản.

Vũ Hoàng: Như vậy thì ông cho rằng Việt Nam nên cải cách từ đâu?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ đến một quy luật chung là nhiều chế độ thành hình nhờ khẩu hiệu đấu tranh cho công bằng xã hội mà sau đó lại tạo ra bất công và làm kinh tế không phát triển được. Việt Nam cũng bị tệ nạn phổ biến này và còn gặp một tai họa khác là chế độ đã xưng danh là đấu tranh cho độc lập với xương máu của người dân mà đang mất độc lập với Trung Quốc.

Về chuyện trước mắt thì việc Quốc hội họp hành là "có còn hơn không", nhưng vấn đề rốt ráo không nằm ở đó, như người ta có thể thấy trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Vấn đề là hệ thống chính trị và vai trò của đảng độc quyền.

Thật ra, bên cạnh một Trung Quốc đang xoay trở để chuyển hướng mà vẫn cố bảo vệ chế độ toàn trị của đảng thì Việt Nam có cơ hội vượt thoát nếu dám cải cách mạnh dạn hơn và sớm sủa hơn. Cải cách từ hệ thống chính trị ở trên cho dân chủ hơn xuống chiến lược kinh tế ở dưới cho dân chúng được tự do hơn. Việc cải cách đó mới thực sự dẫn tới phát triển và đưa Việt Nam ra khỏi vòng ngoại thuộc.

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi này.

 

 

Vụ án Xét lại, phần 2: Chống Đảng hay chống Tướng


Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2013-10-23

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


10232013-xetlaichongdang-ml.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

033_RIA10-616247_5194-305.jpg

Từ trái sang: Thành viên của Bộ Chính trị Đảng Lao Động Việt Nam Lê Đức Thọ, phi hành gia Boris Yegorov, phi hành gia Vladimir Komarov, Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng, và phi hành gia Konstantin Feokistov tại Nga ngày 01/1/1964

RIA Novosti photo

 

Trong thế giới Cộng sản những hình tượng như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, Fidel Castro…cùng nhiều lãnh tụ nữa được các nhà nước cộng sản tô lên những màu sắc huyền thoại nhằm tạo cho dân chúng niềm tin không có thật vào những thành quả mà những huyền thoại này sẽ dẫn dắt dân tộc của họ tiến vào thế giới đại đồng, nơi không còn người nghèo và mọi bất công sẽ biến mất.

Những hình tượng ấy đã bị Nikita Sergeyevich Khrushchyov, Bí thư thứ nhất Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Liên Xô đạp đổ vào năm 1956 qua cụm từ “chống sùng bái cá nhân”. Cũng từ hành động có tính phản kháng cảnh tỉnh này đã dấy lên một phong trào được gọi là chủ nghĩa xét lại trong thế giới cộng sản. Tuy nhiên làn sóng xét lại này đã gây di hại không ít cho nhiều nước, trong đó có Việt Nam qua vụ án xét lại chống đảng.

Kế hoạch gài bẫy


Năm 1967 đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là Lê Duẩn bắt đầu chiến dịch thanh trừng lớn nhất trong lịch sử đảng của nước này. Từ Bộ Ngoại giao cho tới Văn hóa, Quốc phòng hàng loạt cán bộ cao cấp bị bắt. Nguyên Ngoại trưởng Ung Văn Khiêm của Ngoại giao, Thứ trưởng Lê Liêm của Bộ Văn hóa. Cùng với Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Văn Vịnh, Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng Đại tá Lê Minh Nghĩa, Cục trưởng Cục Tác chiến Đại tá Đỗ Đức Kiên, Cục trưởng Cục II Đại tá Lê Trọng Nghĩa, Tổng Biên tập báo Quân đội Nhân dân Hoàng Thế Dũng, cùng với thiếu tướng Đặng Kim Giang lúc ấy đã sang làm thứ trưởng Bộ Nông trường.

Theo lời nhà văn Vũ Thư Hiên kể lại thì chính tướng Giang là người giúp Đại tướng Võ Nguyên Giáp rất tích cực trong chiến thắng Điện Biên Phủ, ông nói:

Thiếu tướng Đặng Kim Giang lúc đó là thứ trưởng Bộ Nông trường. Tướng Giang là người chủ chốt trong việc tổ chức hậu cần của mặt trận Điện Biên Phủ. Lúc bấy giờ Tổng cục trưởng của Cục hậu cần là Trần Văn Ninh nhưng Phó Tổng cục trưởng là Đặng Kim Giang, ông là người đứng ra tổ chức vận chuyển cho mặt trận Điện Biên Phủ. Bây giờ chúng ta ai cũng biết căn bản của chiến thắng là do hậu cần. Nếu tổ chức được hậu cần như thế thì mới tổ chức được trận đánh Điện Biên Phủ.


Năm 1962 tôi sang Liên Xô học ở trường đảng cao cấp của TW ĐCS Liên Xô. Tại đó do sự bất đồng về đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam vì tôi cũng hay phát biểu phê phán này nọ nên bị lãnh đạo đảng truy bức.
- Ông Nguyễn Minh Cần

Nhà văn Vũ Thư Hiên cùng cha là ông Vũ Đình Huỳnh, nguyên bí thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng là nạn nhân của vụ án này. Kể lại việc cha mình hoạt động trước khi bị bắt vào ngày 18-10-1967, nhà văn Vũ Thư Hiên nói:

Ông cụ tôi lúc bấy giờ do việc khó chịu với chủ trương của đảng nên từ chỗ làm bí thư cho ông Hồ Chí Minh ông cụ tôi thôi không làm nữa và ông Nguyễn Lương Bằng mời ông cụ tôi về Ban Kiểm tra Trung ương Đảng. Trong lúc làm cho Ban Kiểm tra Trung ương Đảng ông cụ tôi tìm ra các tội lỗi gì đó của một số nhân vật cấp cao nên nói với ông Nguyễn Lương Bằng. Tôi được nghe câu chuyện này do hai ông ngồi nói chuyện với nhau. Ông cụ tôi đưa ra ý kiến công khai là anh đã cầm danh thiếp của Đảng, giữ cái sự trong sáng của đảng thì anh phải làm. Thế nhưng ông Bằng vốn là người nhút nhát và núp sau ý thức tổ chức giống như những người nhút nhát khác vào lúc ấy cho nên không dám đưa ra. Ông cụ tôi bảo nếu chúng ta làm cái việc kiểm tra mà không làm xong thì tôi về hưu.

Những người cộng sản lưu vong


033_RIA11-849267_5170-250.jpg

Tổng thư ký ĐCS Việt Nam Lê Duẩn tại Đại hội lần 16 của Đảng Cộng sản Liên Xô tổ chức tại điện Kremlin hôm 23/2/1981. AFP photo

Phó bí thư thành ủy Hà Nội Trần Minh Việt, cùng với Phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học nhà nước Bùi Công Trừng cùng nằm trong danh sách thanh trừng này. Ông Nguyễn Minh Cần, lúc ấy đang học trường Đảng tại Liên Xô, cái nôi của Chủ nghĩa Xét lại đã quyết định ở lại cùng với hơn 40 người khác:

Năm 1962 tôi là Ủy viên Thường vụ Thành ủy Hà Nội và là Phó chủ tịch Ủy ban hành chính Hà nội, chủ nhiệm báo Thủ đô Hà nội. Năm 1962 tôi sang Liên Xô học ở trường đảng cao cấp của Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô. Tại đó do sự bất đồng về đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam vì tôi cũng hay phát biểu phê phán này nọ nên bị lãnh đạo đảng truy bức. Đến tháng 6 năm 1964 thì tôi thoát ly khỏi đảng cộng sản và xin cư trú chính trị ở Liên Xô.

Ông Nguyễn Minh Cần cho biết những người cùng ở lại như ông trong ấy có những cán bộ cao cấp trong quân đội:

Có đại tá Lê Minh Quân trước đây tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, thời kỳ đó anh ta ở sư đoàn 308. Đại tá Lê Minh Quân sau này là phó chính ủy rồi lên chính ủy của quân khu 3 tức là quân khu ở Bắc bộ. Và một người nữa là anh thượng tá Văn Doãn, là tổng biên tập báo Quân Đội Nhân Dân tức là một trong những tờ báo chủ chốt của miền Bắc Việt Nam hồi bấy giờ.


Tôi về nhà thì nghe nói là anh ấy bị bắt rồi. Tôi chỉ biết thế thôi còn quá trình anh ấy bị bắt thì tôi cũng không ngờ là đảng bắt vì tôi vẫn tin tưởng chỉ là phát biểu quan điểm thôi chứ có gì đâu mà bắt?
- Bà Lê Hồng Ngọc

Đại tá Bùi Tín lúc ấy còn làm việc cho báo Quân đội Nhân dân nhớ lại:

Tôi còn nhớ năm 56-57, tôi ở báo Quân đội Nhân dân, thỉnh thoảng lại thấy có ô tô đến và triệu tập rồi bắt đi. Đến tận năm 60-62 vẫn còn bắt bớ. Sau này như ông Hoàng Thế Dũng (Tổng biên tập) cho đến ông Văn Doãn (biên tập) của báo Quân đội cũng bị triệu tập lên,cũng bị bắt giữ. Ông Hoàng Minh Chính cũng bị bắt giữ. Bắt giữ này đều là do ban bảo vệ đảng và ban bảo vệ của quân đội. Trong quân đội có Cục bảo vệ chính trị thì chính Cục này đã triệu tập. Triệu tập rồi đem đi mất để mà lấy khẩu cung.

Dĩ nhiên người nổi tiếng nhất trong vụ án xét lại chống đảng là ông Hoàng Minh Chính là điểm nhắm trước tiên. Ngày 27-7-1967, Hoàng Minh Chính bị bắt. Bà Lê Hồng Ngọc, vợ ông kể lại:

Hồi đó tôi đang đi công tác ở tận Hưng Yên. Tôi về nhà thì nghe nói là anh ấy bị bắt rồi. Tôi chỉ biết thế thôi còn quá trình anh ấy bị bắt thì tôi cũng không ngờ là đảng bắt vì tôi vẫn tin tưởng chỉ là phát biểu quan điểm thôi chứ có gì đâu mà bắt? Trước đó tôi vẫn còn gặp ông Lê Đức Thọ mà. Đôi lần tôi cũng có nói với ông Thọ là những chuyện đó anh phải chia công tác cho anh Chính đi chứ để anh Chính như thế mãi là không được đâu. Ông Thọ còn hứa với tôi là "Được, tôi sẽ nghiên cứu. Cô cứ yên tâm đi”. Nói như thế hôm trước hôm sau bắt luôn.

Khủng bố trắng


Không khí chính trị Hà nội lúc ấy không khác gì lò thuốc súng, công an chìm trên mọi ngả đường và trong quân đội an ninh hoạt động cũng không khác mấy. Người ta tự dò xét xem có phải ai đó dính líu tới vụ án xét lại chống đảng hay không và liệu rồi đây có một vụ đảo chánh nào sẽ diễn ra ngay trong lòng thủ đô Hà Nội?

Không có một cuộc đảo chánh hay phản cách mạng nào nổ ra vì sự thật sau nhiều năm chứng minh rằng không ai trong những người bị bắt có âm mưu thay đổi thể chế chính trị mà chính họ là một thành viên trong đó. Những người bị bắt, bị kết tội theo sự tưởng tượng của Lê Đức Thọ là theo chủ nghĩa xét lại để chống đảng.

Theo nhà báo Huy Đức trong tác phẩm Bên thắng cuộc ghi lại thì ông Nguyễn Kiến Giang, giám đốc nhà xuất bản Sự Thật, bị bắt giam sáu năm và quản chế ba năm cho biết cho đến tận bây giờ ông cũng không biết là mình có tội gì. Ông than thở rằng người ta bảo ông phản động, tay sai nước ngoài nhưng trên thực tế ông bị giam ở xà lim mấy năm, thêm mấy năm quản chế, khoảng gần mười năm, cho đến khi trở về Hà nội với tư cách là một người công dân, ông cũng không biết là mình có tội gì!

Những người bị bắt hoàn toàn không chống đảng, họ chỉ chống lại ý tưởng chủ chiến của Mao Trạch Đông mà nhóm thân Tàu đang hết lòng cổ vũ. Những người bị kết án, bị bắt nằm trong kế hoạch của Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Nguyễn Chí Thanh và kế hoạch này đã mở đầu cho một cuộc chiến khác khiến 3 triệu người Việt Nam đã bỏ mình trong hai chục năm chiến tranh đẫm máu cho tới năm 1975 mới chấm dứt.

Quý vị vừa theo dõi phần thứ hai của Vụ án xét lại chống đảng, mới quý vị theo dõi tiếp phần ba có tựa “Đừng kêu oan cho người khác”sẽ phát vào chương trình kế tiếp.

 

VIỆT NAM MỘT XÃ HỘI ĐÃ BỊ LƯU MANH HÓA


 

 

      

VIỆT NAM

 

MỘT XÃ HỘI ĐÃ BỊ LƯU MANH HÓA

 

Lê Diễn Đức

 

Cách đây hơn một năm, trong tháng 2/2009, các báo “An Ninh Thủ Đô”, “Công an Nhân dân”… đăng tải lệnh truy nã Trần Xuân Ánh và Trần Đức Trang (anh trai Ánh), cùng 5 đối tượng khác. Cả 7 đối tượng đều liên quan đến vụ án giết người, tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng.

Cuối phần thông báo còn được viết thêm: “Trong số 7 nghi can có Trần Xuân Ánh (tức Ánh “trọc”, 27 tuổi) – từng là vận động viên wushu xuất sắc của đội tuyển nước ta, đoạt chức vô địch wushu châu Á năm 2000. Tháng 3/2007, Ánh bị TAND TP Hà Nội tuyên phạt 5 năm tù vì tội hiếp dâm trẻ em, vừa được đặc xá”. [1]


Thông báo truy nã - Ảnh: Xa Lộ Tin Tức

Trần Xuân Ánh và Trần Đức Trang đều ngụ ở Ngõ Thông Phong, phường Quốc Tử Giám, quận Đống Đa.

Ngõ Thông Phong ở Đống Đa Hà Nội là địa chỉ lắm người biết và sợ không dám tới, có lẽ vì tập trung nhiều “anh hùng hảo hán”. Trong tháng 5 năm 2009, Cơ quan cảnh sát điều tra quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, từng khởi tố vụ án đánh bạc và tổ chức đánh bạc, trong đó có Nguyễn Ngọc Thắng, 24 tuổi, cũng trú ở ngõ Thông Phong. Những đối tượng của vụ án này nằm trong đường dây cá độ bóng đá quốc tế, mà Tổng giám đốc Bùi Tiến Dũng đã nổi tiếng vì đốt vài triệu đô la (vụ PMU 18).

Không biết quá trình điều tra, kết luận được công an tiến hành đến đâu và có phù phép gì, nhưng Ánh Trọc hiện nay vẫn sống khỏe và nhởn nhang ở Thủ đô Hà Nội.

Một anh bạn tôi, về Việt Nam qua kể chuyện, do có tình huống đặc biệt, anh đã có cơ hội gặp và uống bia với Ánh Trọc cùng cả đám đàn em tại một nhà hàng ở Hà Nội. Dịp Tết vừa qua, Ánh Trọc cho chở cả một xe tải bánh chưng tiếp tế cho những chiến hữu còn nằm trong các trại cải tạo.

Anh bạn cho hay, đám đàn em của Ánh Trọc là những tên lính chém thuê có tiếng ở Hà Thành, lúc nào trong mình cũng có dao găm, mã tấu. Chỉ cần thủ lĩnh ra lệnh “xin tí huyết” của ai đó thì có người bỏ mạng. Ánh Trọc thừa nhận với anh bạn tôi là bản thân hắn đã “hóa kiếp” ba người.

Tôi hỏi, chúng nó không sợ đi tù à? Sợ gì anh, mạng người ở Việt Nam rẻ mạt, nếu có tiền là “chạy” được. Có tội, ráng đi tù chút cho yên dư luận, rồi tính. Trong thời gian ở tù đã có đàn anh ở ngoài bảo bọc, đảm bảo cuộc sống trong tù yên ổn và sẽ chung tiền rút ngắn thời gian cải tạo qua các đợt ân xá, đặc xá. Mọi thứ đều có giá sẵn – Anh bạn tôi nói chắc nịch. Tuy nhiên, anh bạn giải thích thêm rằng, về tội hình sự thì tội gì cũng có thể “chạy” được, miễn có đủ tiền, trừ buôn lậu lớn ma túy, vì rất có thể tội này nằm trong lĩnh vực chống tội phạm quốc tế mà Việt Nam đã ký kết văn kiện nên nhà cầm quyền không dám vung tay quá.

Anh bạn còn cho hay, người ta đồn rằng, giới đệ nhất giang hồ Hà Nội có đường giây chạy án, giảm hình phạt rất hữu hiệu, thậm chí thông qua cầu quan hệ với giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh, đệ tử của Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị, một trong vài người đang mon men giành chiếc ghế Tổng bí thư Đảng CSVN trong Đại hội 11 năm sau.

Thực ra cũng không hoàn toàn là tin đồn. Vào tháng 4/2009, một người ký tên Nguyễn Tiến, tự giới thiệu “hiện đang công tác tại Công an Hà Nội, với gần 30 chục năm thâm niên công tác, trải qua nhiều đời giám đốc” đã viết đơn công khai gửi lãnh đạo ngành công an Việt Nam tố cáo giám đốc Nguyễn Đức Nhanh. Bức thư đã được phát tán trên mạng làm sôi động dư luận, có đoạn viết [2]:

“… Từ khi ông Nguyễn Đức Nhanh lên làm giám đốc thì việc chạy chức, chạy quyền đã trở thành phổ biến, đương nhiên, với bất kỳ ai muốn lên giữ vị trí lãnh đạo, dù nhỏ nhất là phó công an phường. Việc bổ nhiệm, luân chuyển đều do ông Nhanh quyết định hết. Các đồng chí Phó giám đốc đều không có vai trò gì….”

“…Ông Hải, Trưởng phòng cảnh sát giao thông đang làm thủ tục nghỉ hưu, thấy có nhiều người muốn vào vị trí lãnh đạo này, ông Nguyễn Đức Nhanh thông qua một số đệ tử bắn tin ra giá, ai muốn lên trưởng phòng cảnh sát giao thông thì phải nộp 1 triệu đô la. Đã có người nộp 1 triệu đô và đã được ông Nhanh chấm chọn làm trưởng phòng cảnh sát giao thông…”

Đám cưới con trai ông Nguyễn Đức Nhanh cũng là đám cưới kỳ cục, sặc mùi xã hội đen nhất từ trước đến nay. Ngoài việc tổ chức linh đình diễn ra 03 ngày liền vói lượng khách lên đến mấy nghìn người, ông Nhanh còn sai mấy đệ tử là những tên trùm xã hội đen (chơi với ông Nhanh từ khi ông ta còn là trưởng phòng cảnh sát điều tra) cầm thiệp mời đến gặp những tên có máu mặt trong giới xã hội đen, trùm buôn lậu, đòi nợ thuê, bảo kê, nói là ông Nhanh mời nhưng yêu cầu không được đến dự đám cưới. Mời cưới mà không cho đến dự đám cưới thì chỉ có là yêu cầu nộp tiền, gọi là “mừng vọng cháu”. Trung bình mỗi phong bì “mừng vọng cháu” này không dưới 3000 USD. Nhiều tiền nên con trai ông Nhanh (Nguyễn Đức Quang) đã trở thành tay chơi khét tiếng Hà Nội (chỉ cần lên mạng Internet gõ Nguyễn Đức Quang thì sẽ có nhiều bài, ảnh phản ánh việc ăn chơi của Nguyễn Đức Quang)”. [2]


Cha con Nguyễn Đức Nhanh, GĐ Công an Hà Nội - Ảnh: OnTheNet

Trước khi có đơn tố cáo này, ông Nguyễn Đức Nhanh đã được biết đến qua các sự kiện không kém phần ầm ĩ như vụ Bùi Tiến Dũng “cho mượn” xe Land Cruiser mang biển số phát lộc 31A 6226, vụ đâm xe ở Láng-Hòa Lạc và vụ Vàng Anh…

Anh bạn cho biết, tại các quán nhậu ở Việt Nam, nói xấu quan chức chính quyền có vẻ không ai để ý, nhưng đừng có viết lách, đừng dính vào mấy ông hoạt động chính trị. Chúng nó biết thối nát cả, nhưng không muốn bị đưa mặt chuột là ánh sáng công luận, đặc biệt là dư luận quốc tế.

Nói về xã hội mà trong đó đổi trắng, thay đen, người chân chính, biểu hiện lòng yêu nước trở thành người có tội, quan chức là những kẻ vừa ăn cướp ngày, vừa la làng, thành phần lưu manh vẫn được xung quanh nể phục nếu lắm tiền và quen biết các vị tai to mặt lớn, anh bạn tôi kể thêm về trường hợp chủ nhân nhà hàng “Hương Cảng” ở Hà Nội.

Thằng con công tử của cựu chủ nhân nhà hàng này, còn trẻ măng mà xài tiền vào loại có máu mặt trong giới ăn chơi ở Hà Thành. Đi nhậu hắn phải uống các loại rượu Cognac XO cỡ 10 triệu đồng trở lên một chai.



Nhà hàng Hương Cảng khai trương đầu thập niên 2000, tại quận Hoàn Kiếm. Tiếng tăm Hương Cảng lập tức nổi như cồn không phải chỉ vì tọa lạc ngay giữa quận kinh doanh sầm uất nhất thủ đô và các món cao lương, mỹ vị đặc biệt, mà còn là nơi có phòng hát karaoke với các mỹ nhân được chọn lọc kỹ càng, sẵng sàng phục vụ khách xộp, từ các đại doanh nhân đến các quan chức đầu ánh bạc, túi tiền lấp lánh ánh kim. Chủ nhân được dân tình gọi là Hùng Thọt, ở khoảng tuổi 50, gốc Hoa, xuất thân nghèo khó, chạy sang tị nạn ở Hong Kong, rồi lại trở về Việt Nam làm ăn.

Anh bạn tôi cho rằng, nhà ở của Hùng Thọt có thể nói là nhà tư đẹp và giá trị nhất Hà Nội hiện nay, vì nằm sát Bộ Văn hóa, từ phố Cổ nhìn ra Hồ Gươm, gần như trên một đường thẳng Tháp Rùa – Đền Ngọc Sơn – Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội. Công tử của Hùng Thọt từng tuyên bố với đám bạn hữu rằng, trụ sở của Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội cao mấy tầng thì nhà tao cao chừng ấy!

Ở Việt Nam, những ai bắt cơ hội làm giàu nhanh trong thời mở cửa, bất luận làm gì, đều phải dính tới sự bất lương, chí ít cũng cúi luồn hối lộ để xúc bạc và được yên thân, cho nên trong người luôn luôn có tội. Bởi vậy, ai tưởng bở, nhảy vào lãnh vực kinh doanh nào mà không “biết người, biết ta”, lại thêm tính hoắng huýt, nổ, sớm muộn gì cũng bị đánh, không vì tội này thì tội khác. Lưới tình báo của công an và Tổng Cục II của quân đội lồng lộng với đủ mưu mô tinh xảo, khó lòng thoát. Vụ Trịnh Vĩnh Bình (Việt kiều Hà Lan), vụ Nguyễn Gia Thiều (Việt kiều Pháp) hay vụ gần đây nhất, ba Việt kiều Mỹ bị tố cáo đút lót quan chức Việt Nam để kiếm hợp đồng buôn bán vũ khí, là những ví dụ nhớ đời cho những Việt kiều thích về Việt Nam làm ăn. Sân chơi của Việt Nam có các chủ và được khoanh vùng cho từng chủ, phạm vi to nhỏ tùy theo ảnh hưởng quyền lực của các đại ca trong Bộ Chính Trị, các ông chủ lại luôn luôn nhìn ngó nhau. Hãy lượng mình trước khi liều mạng đi vào hang cọp!

Hùng Thọt vốn nhạy bén, khôn ngoan, biết dừng đúng lúc, nên sau một thời gian tiền đã vào như nước, cách đây vài năm nay đã đóng cửa nhà hàng Hương Cảng và chuyển hướng làm ăn khác. Thiên hạ nói rằng, Hùng Thọt thường kín tiếng, hiện đang giữ cả vai trò xuất nhập nội cung Ba Đình, còn hơn cả “Thuyết buôn Vua” trong vụ PMU 18.

Đi máy bay của Vietnam Airline, trên các món quà tặng hành khách hạng Bussiness có ghi dòng chữ “Hương Cảng”, thì đấy là do Hùng Thọt cung cấp. Hùng Thọt và con trai đang làm ăn trong những dịch vụ béo bở của hãng hàng không quốc gia Việt Nam và đang quản lý một hãng kinh doanh xe hơi lớn, đưa từ Trung Quốc qua.

Nghe kể, tôi thắc mắc, tình trạng xã hội Việt Nam nhiễu nhương ghê tởm như vậy làm sao người lương thiện có thể sống được. Một anh bạn khác nói, muốn sống ở Việt Nam thì đừng suy nghĩ gì cả, chấp nhận thực tế. Thời chiến tranh bước ra khỏi nhà gặp anh hùng, còn bây giờ gặp quân lừa đảo. Hãy cảnh giác với tất cả, kể cả những người khi nghe họ nói tưởng như là bạn. Cả xã hội đã bị lưu manh hóa.

Rất dễ hiểu vì sao một số hiếm hoi những người giữ được nhân cách, dám nói lên tiếng nói phản kháng với chính quyền, không những chỉ bị bộ máy công an đàn áp, mà ngay cả người thân, bạn bè, hàng xóm cũng vô cảm, thậm chí cô lập, dè bỉu và lăng nhục.

Đồng tiền, văn hóa nô lệ và sợ hãi, cùng chủ nghĩa hưởng thụ vật chất thấp hèn đã làm hỏng gần như tất cả mọi thành phần trong xã hội Việt Nam dưới mấy chục năm cai trị của nhà nước cộng sản. Người ta than chúng làm hỏng luôn cả nhiều vị chân tu, vì bây giờ người đi Chùa cúng quả, lấy lộc toàn thuộc giới giàu có và thân nhân các quan chức lớn. Anh bạn tôi đã to tiếng một trận khi công tử của Hùng Thọt nói tỉnh bơ: “Trong trái tim tôi không có chỗ cho người nghèo!”.

Cho nên đừng ngạc nhiên khi trong các vụ dân chúng tập trung ôn hòa để phản ánh những sai trái của nhà cầm quyền như vụ của Giáo dân Thái Hà, Giáo xứ Đồng Chiêm hay các tu sĩ ở Tu viện Bát Nhã, đám lưu manh, côn đồ trà trộn quậy phá, gây mất trật tự nhằm tạo cớ cho công an dùng vũ lực trấn áp và vu khống.

Tương tự như việc sai khiến lưu manh, côn đồ ném cứt, ném đá vào nhà của các ông Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu, bà Trần Khải Thanh Thủy, cho du đãng hãm hiếp các sơ, hay đóng kịch “nổi loạn” trong các vụ đấu tố những người bất đồng chính kiến, chỉ cần công an nháy mắt với giới đàn anh trong giới xã hội đen là xong. “Xin túy huyết” chúng còn nói như không, thì mấy cái vụ này chỉ là đồ bỏ.■

 


 

 

 

 

 

 

 

 

Phiên xử Đinh Nhật Uy mở màn chiến dịch tuyên án các blogger vì điều 258


 

Thứ Tư, 23/10/2013

Nghe

Xem

Tin tức / Việt Nam


Phiên xử Đinh Nhật Uy mở màn chiến dịch tuyên án các blogger vì điều 258



Trong các điểm blogger Ðinh Nhật Uy bị buộc tội có các bài viết bày tỏ
 quan điểm chống Trung Quốc xâm lấn Biển Đông.

Trong các điểm blogger Ðinh Nhật Uy bị buộc tội có các bài viết bày tỏ quan điểm chống Trung Quốc xâm lấn Biển Đông.

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



CỠ CHỮ 


23.10.2013

Phiên tòa mở màn cho chiến dịch xét xử các blogger vi phạm điều 258 Bộ luật Hình sự “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” sẽ khai diễn vào thứ ba tuần sau, 29/10.

Họ nói đây là phiên xử ‘công khai’. Phiên tòa của cháu Uy là phiên xử đầu tiên về điều 258 đối với các blogger. Là mẹ của Uy, tôi mời tất cả mọi người những ai có quan tâm về tham dự để xem họ xử con tôi như thế nào...

Bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của blogger Ðinh Nhật Uy.

Gia đình blogger Đinh Nhật Uy vừa gửi thư đến các cơ quan ngoại giao, truyền thông, và nhân quyền quốc tế mời gọi mọi người tham gia phiên xử mà nhà nước gọi là ‘công khai’ tại Tòa án Nhân dân tỉnh Long An, số 116 Trương Định.

Bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Đinh Nhật Uy, phát biểu với VOA Việt ngữ:

“Họ nói đây là phiên xử ‘công khai’. Phiên tòa của cháu Uy là phiên xử đầu tiên về điều 258 đối với các blogger. Là mẹ của Uy, tôi mời tất cả mọi người những ai có quan tâm về tham dự để xem họ xử con tôi như thế nào vì vụ án của Uy được rất nhiều người quan tâm.”

Bà Liên chia sẻ thêm về những trăn trở của bà trước phiên xử con trai mình:

“Chiều nay tôi nộp giấy xin tham dự phiên tòa mà tòa án họ chưa trả lời. Điều thứ hai, tôi gửi giày và quần áo cho con tôi mặc ra tòa, họ trả lại giày, không cho con tôi mang giày (ra tòa) và không cho con tôi bỏ áo vô quần khi ra tòa. Điều thứ ba, nếu họ xử tù nó, tôi nghĩ sau phiên xử này sẽ còn có nhiều người nữa bị vô tù, cô à.”

Tính tới ngày phiên xử diễn ra, Uy bị bắt giam đúng 4 tháng rưỡi. Bà Liên cho biết cuộc thăm gặp Uy gần đây nhất diễn ra hôm 15/10. Bà nói:

“Cháu Uy kêu tôi về an tâm, đừng lo lắng. Uy nói: ‘Hai anh em con chấp nhận làm hai nấc thang cho mọi người bước lên trong cuộc tranh đấu này.’ Điều họ ép buộc cháu tội 258 là mơ hồ, phi lý, cho nên cháu không nhận tội.”

Uy là anh trai của nhà hoạt động vừa lãnh án 4 năm tù giam với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” trong vụ án Đinh Nguyên Kha-Nguyễn Phương Uyên gây chú ý công luận trong và ngoài nước.

Sau khi em trai bị bắt giữ, Uy đã dùng phương tiện truyền thông xã hội như Facebook để đánh động sự quan tâm của công luận, lên tiếng chỉ trích bản án bất công, và kêu gọi bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu chính kiến tại Việt Nam.

Đinh Nhật Uy bị bắt giữa tháng 6 năm nay và là người bị bắt sau cùng trong loạt bắt giữ liên tiếp 3 blogger bị Hà Nội cáo buộc cùng tội danh vi phạm điều 258. Trước Uy có blogger Trương Duy Nhất bị bắt ngày 26/5 và blogger Phạm Viết Đào bị bắt ngày 13/6.

Cáo trạng của Đinh Nhật Uy nói Uy ‘xúc phạm’ đến các tổ chức, cá nhân thông qua việc phản bác phiên tòa buộc tội Đinh Nguyên Kha.

Nhà cầm quyền cáo buộc Uy đăng tin trên Facebook vốn được nhiều người vào xem và chia sẻ “có nội dung cổ suý các cá nhân có hoạt động chống đối nhà nước đã bị các cơ quan chức năng bắt, xử lý” như “ảnh bìa trang Facebook của Uy thực hiện giữa tháng 5/2013 có nội dung kêu gọi hướng về phiên tòa xét xử vụ án Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, kêu gọi trả tự do cho Kha, Uyên.”

Trong các điểm Uy bị buộc tội có các bài viết bày tỏ quan điểm chống Trung Quốc xâm lấn Biển Đông.

Trong số những vật chứng được dùng để khởi tố Uy có quyển sách nhan đề ‘Chết bởi Trung Quốc’ của dịch giả Trần Diệu Chân và một số áo thun ghi dòng chữ ‘Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam’ hay ‘Xóa đường lưỡi bò-Bảo vệ biển đảo Việt Nam.’

Phiên xử Đinh Nhật Uy mở màn chiến dịch tuyên án các blogger vì điều 258


Cáo trạng của Uy còn bao gồm tội trả lời các đài báo nước ngoài trong đó có đài VOA mà qua đó Uy đã lên án bản án của em trai Đinh Nguyên Kha là phi lý, đi ngược lại các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã ký với thế giới.

Bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ Đinh Nhật Uy:

"Họ có nêu cuộc phỏng vấn của Uy trả lời cô Trà Mi đài VOA, trong đó Uy nói phiên xử Kha-Uyên rất là vô lý, bất công. Tuy nhiên, nếu không vô lý, bất công thì tại sao cháu Uyên lại được thả?"  

Phiên xử Uy là một phần trong chiến dịch đàn áp tiếp diễn của Hà Nội nhắm vào những người chỉ trích nhà nước. Chính phủ Việt Nam nên chấm dứt các hành động tùy tiện vi phạm quyền tự do căn bản của con người...

Ông Phil Robertson, HRW.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch cho biết đang theo sát phiên xử sắp tới của Đinh Nhật Uy.

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á thuộc Human Rights Watch, khẳng định:

“Đinh Nhật Uy không có tội gì để bị xử. Nhà cầm quyền Vệit Nam nên bỏ cáo trạng và phóng thích Uy ngay lập tức. Phiên xử Uy là một phần trong chiến dịch đàn áp tiếp diễn của Hà Nội nhắm vào những người chỉ trích nhà nước. Chính phủ Việt Nam nên chấm dứt các hành động tùy tiện vi phạm quyền tự do căn bản của con người trong đó có quyền tự do bày tỏ ý kiến.”

Ủy ban Chống bắt giữ tùy tiện thuộc Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc nói  “blogger Đinh Nhật Uy bị bắt vì thể hiện quan điểm là vi phạm quyền căn bản của con người, quyền tự do ngôn luận.”

Từ vụ án này, từ đây người ta sẽ xác định hướng ứng xử đối với các blogger tiếp theo. Việc xét xử tội theo điều 258 không rõ ràng, dễ xâm phạm vào điều 69 quy định quyền tự do dân chủ của công dân trong Hiến pháp 1992 của Việt Nam...

Luật sư Hà Huy Sơn.

Luật sư Hà Huy Sơn, đại diện pháp lý cho blogger Đinh Nhật Uy trong phiên toà sắp tới kêu gọi sự quan tâm hỗ trợ của mọi người, nhất là giới luật sư, đối với vụ án của Uy để bảo vệ pháp luật, bảo vệ công lý.

Trao đổi với VOA Việt ngữ về lời kêu gọi này, luật sư Sơn giải thích:

“Từ vụ án này, từ đây người ta sẽ xác định hướng ứng xử đối với các blogger tiếp theo. Việc xét xử tội theo điều 258 không rõ ràng, dễ xâm phạm vào điều 69 quy định quyền tự do dân chủ của công dân trong Hiến pháp 1992 của Việt Nam, dễ xâm phạm điều 19 Công ước quốc tế 1966 về Quyền Dân sự và Chính trị mà nhà nước Việt Nam tham gia ký kết năm 1982, và nó cũng dễ xâm phạm điều 19 của Tuyên ngôn Nhân quyền Liên hiệp quốc 1948. Đó là những điều căn bản với các vụ án xét xử điều 258 mà tôi thấy cần quan tâm.”

Trang Facebook của Đinh Nhật Uy, chứng cớ chính khiến blogger này bị buộc tội ‘lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’, có ghi rõ tôn chỉ của chủ nhân là không quan tâm đến chuyện chính trị, mà chỉ lên tiếng vì công lý, bảo vệ em trai Đinh Nguyên Kha.  

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link