Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 13, 2013

Được trả tự do sau 3 năm tù vì tuyên truyền chống Nhà nước


 

Được trả tự do sau 3 năm tù vì tuyên truyền chống Nhà nước


 

XHCN miền Bắc trước 1975


 


Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh (Bên phải) và bà Võ Thu Thủy (trái)

 

Gia Minh (RFA) - Nhân phải thụ án tù 3 năm về tội danh tuyên truyền chống Nhà Nước vừa được mãn hạn và ra tù vào ngày hôm qua 11 tháng 10. Đó là anh Nguyễn Văn Thanh, 29 tuổi, thuộc địa phận Vinh.

 

Gia Minh hỏi chuyện anh này sau khi từ trại tù Phú Xuân 4, Thái Nguyên, về đến nhà tại Nghệ An. Trước hết anh cho biết.

 

Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh: Mình làm thì mình nhận những hành vi của mình, nhưng mình làm đúng theo lương tâm của mình.

 

 


Gia Minh:
 Anh nói hành động theo tiếng nói của lương tâm, được biết trong đó có việc đi rải truyền đơn phải không?

 

Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh: Đúng rồi, họ quy cho mình tội rải truyền đơn.

 

Gia Minh: Nội dung truyền đơn đó thế nào và anh thực hiện việc đó với ai?

 

Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh: ‘Cầu nguyện cho Tam Tòa, giáo xứ Cồn Dầu’, ’16 điều dối trá của đảng Cộng sản, những bất công đối với dân’. Cũng có mấy người trong xóm đi làm nhưng tôi nhận nên mấy người đó không liên quan. Họ có đưa những người đó ra tòa mà không xử.

 

Gia Minh: Anh bị xử bao nhiêu năm tù và bị giam tại những trại tù nào?

 

Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh: Tôi bị 36 tháng tù, không có thời gian quản chế. Đầu tiên bị giam tại Trại giam Nghi Kim, tỉnh Nghệ An. Sau khi xử xong họ đưa lên trại giam Phú Xuân 4, tỉnh Thái Nguyên.

 

Gia Minh: Tại trại Phú Xuân 4, tỉnh Thái Nguyên anh có được gặp những bạn tù nào cùng quê và có những hoạt động tương tự không?

 

Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh: Có, một là anh Trần Hữu Đức, hai là anh Chu Mạnh Sơn, ba là Trần Minh Nhật, bốn là Hồ Văn Oanh. Trong đó cũng có một số anh em ở Tây Nguyên về vụ bauxite và những vụ trước. Họ bị vu cho tội ‘phá hoại chính sách đoàn kết’. Trước đây có 24 người ( Tây Nguyên), nay còn có 21 người thôi.

 

Gia Minh: Trong thời gian ở tù, những người mà anh vừa nói có cơ hội nào được gặp nhau không và có trao đổi với nhau gì không?

 

Cựu tù nhân Nguyễn Văn Thanh: Có. Anh em ở chung buồng, trong một chỗ và gặp nhau hằng ngày. Anh em thứ nhất giúp nhau trong cuộc sống thiếu thốn hằng ngày; thứ hai đấu tranh về những chế độ chính sách của trại mà họ không đáp ứng thì đấu tranh hằng ngày.

 

Gia Minh: Và việc đối xử với những tù nhân bất đồng chính kiến như các anh trong tù thì ra sao?

 

Cựu tù Nguyễn Văn Thanh: Các chế độ đối với anh em họ đều làm không đúng. Đồ ăn thiu, thịt nhiều lông, đen ăn đau bụng, cơm nửa sống nửa chín, rau có thời điểm có cát…

 

Gia Minh: Việc đấu tranh thế nào?

 

Cựu tù Nguyễn Văn Thanh: Anh em viết đơn kiến nghị hằng ngày; thế nhưng nếu có giải quyết chỉ giải quyết phần ào chiếu lệ thôi, chứ họ không đáp ứng cho mình.

 

Gia Minh: Trong tù anh có biết trường hợp bị biệt giam nào không?

 

Cựu tù Nguyễn Văn Thanh: Chỉ có anh Trần Hữu Đức bị biệt giam 10 ngày.

 

Gia Minh: Chúng tôi nghe thân nhân của những người bị tù tại trại Phú Xuân, Thái Nguyên về nói có người tuyệt thực, vậy anh có biết gì về trường hợp đó?

 

Cựu tù Nguyễn Văn Thanh: Về vấn đề tuyệt thực, nếu tôi nhớ không nhầm vào ngày 26 tháng 7, anh (Trần Hữu) Đức đi gặp gia đình lúc 2:15 phút chiều; thường theo qui định họ cho gặp 1 tiếng. Chờ qua một tiếng thấy anh Đức không về chúng tôi anh em Nghệ An có hỏi cán bộ quản giáo vì sao anh Đức không về. Cán bộ nói đang làm việc có gì tôi chịu trách nhiệm. Mại đến 5 giờ cũng không thấy về, đến giờ ăn cơm cũng không thấy về; đến giờ điểm buồng chúng tôi quyết định không vào buồng. Tôi và anh Hồ Văn Oanh ở buồng 1, anh Trần Minh Nhật và Chu Mạnh Sơn ở buồng 2, chúng tôi quyết định không vào buồng. Họ cho người gọi vào nhưng chúng tôi không vào và hỏi tại sao anh Đức chưa về, yêu cầu giải thích rõ ràng.

 

Sau đó quản giáo vào giải thích nói là anh Đức ra gặp gia đình mà có mang theo một số tài liệu, vi phạm đang xử lý kỷ luật, có gì mai gặp cán bộ giải quyết. Khi biết được thế chúng tôi mới quyết định vào buồng. Ngày mai chúng tôi tuyệt thực 4 ngày đòi hỏi Ban Giám thị vào giải quyết vấn đề anh Đức; thế nhưng Ban Giám thị không vào và nói vấn đề của anh Đức không phải của các anh, nếu ‘loằng ngoằng’ chi đi kỷ luật luôn.

 

Gia Minh: Anh nói làm theo lương tâm, nhưng cuộc sống có khó khăn mà trong thời gian sắp tới anh có tiếp tục những việc làm trước đây không?

 

Cựu tù Nguyễn Văn Thanh: Nói thật, mình tùy cơ ứng biến, đúng trường hợp mình thì làm. Mình luôn luôn ủng hộ công lý, đúng sự thật thì làm.

 

Nhưng nói thật gia đình bây giờ cực kỳ khó khăn, nhà cửa chưa được ổn định, mưa gió dột. Tôi là trụ cột gia đình, vợ con thì ốm đau suốt. Tất nhiên mình có gánh nặng vợ con; nhưng nếu các vấn đề về sự thật, bất bình, bất đồng chính kiến…; nếu không làm được ít nhiều, thì mình tạo điều kiện bằng cách động viên cho anh em.

 

Gia Minh: Cám ơn anh Nguyễn Văn Thanh.

 
Gia Minh (RFA)

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/anti-stat-propag-relea-11122013053758.html

Tuesday, November 12, 2013

Dân làm thay việc quan tòa


 

Các quan chức CA bị tố ép cung


  • Đại tá Thái Xuân Dũng, hiện giữ chức Chánh thanh tra Công an tỉnh Bắc Giang.
  • Đại tá Lê Văn Dũng, Trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy.
  • Ông Nguyễn Đình Dung, Phó trưởng Công an huyện Lục Nam.
  • Ông Trần Nhật Luật, Phó trưởng Công an huyện Việt Yên.
  • Ông Đào Văn Biên, Phó trưởng Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an tỉnh Bắc Giang.
  • Ông Nguyễn Trung Thành, Phó trưởng phòng Công tác Đảng, công tác quần chúng thuộc Công an tỉnh Bắc Giang.
  • Một người khác, điều tra viên Phan Hữu Tân, đã qua đời.

Nguồn: Báo Người Lao Động

"Trong bản giải trình, cả 6 điều tra viên trực tiếp điều tra, xét hỏi vụ án của ông Chấn đều khẳng định không có việc ép cung hay đánh đập ông Chấn," tờ báo cho hay.

 

Dân làm thay việc quan tòa


Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-11-11

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


11112013-blog-tq.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

image.jpg

Bên ngoài TAND Hà Nội trước một phiên xử. Ảnh minh họa.

AFP photo

 

Khoảng 10 năm về trước, cơ quan công an, Viện Kiểm sát Nhân dân rồi giới "cầm cân nẩy mực" Bắc Giang - nói theo lời tác giả Khánh Sơn của bài "Án tù oan trái và 'tòa vô cảm' " - đã "thở phào nhẹ nhõm" bởi hồ sơ vụ án cuối cùng đã khép lại sau khi các cơ quan công quyền cho là có "đầy đủ bằng chứng không thể chối cãi" để kết án tù chung thân về tội "sát nhân" đối với người nông dân chất phác Nguyễn Thanh Chấn quê xã Nghĩa Trung, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang; và người tù oan khuất này thậm chí có thể "dựa cột" – tức bị hành quyết - nếu cha của ông không là liệt sĩ.

Nhưng, sau 10 năm đằng đẵng ngồi tù, nạn nhân Nguyễn Thanh Chấn được "tạm thời giải oan" khi hôm mùng 6 tháng 11 này, Hội đồng Thẩm phán của Tòa án Nhân dân Tối cao quyết định hủy bản án phúc thẩm tù chung thân dành cho ông Chấn như vừa nói sau khi hung thủ Lý Nguyễn Chung ra nhận tội.

Dân tự giải oan


Blogger Võ Văn Tạo thắc mắc rằng "nếu Chung không nhận tội, ông Chấn vẫn ở tù. Vậy thì nghĩa vụ làm sáng tỏ vụ án, trừng phạt tội ác, bảo vệ công lý của cơ quan điều tra, VKS và tòa án để ở đâu ?".

Qua bài "Chênh vênh pháp lý từ vụ 'người tù chung thân'", blogger Thanh Nhã nêu lên câu hỏi rằng các cơ quan tố tụng liên hệ đã làm gì trong suốt 10 năm đọa đày số phận của một con người trong khi, trớ trêu thay, "người chứng minh nỗi nghiệt oan này không phải đến từ cơ quan chức trách như tòa án, viện kiểm sát hay công an mà chính là tự gia đình của ông Chấn. Nỗi oan ức thấu trời xanh, một lần nữa do chính tay người dân giải oan bằng cái thứ nghiệp vụ rất nông dân: gửi đơn, khiếu nại, tự điều tra…".

Việc "người dân giải oan" đó khiến blogger Đào Tuấn liên tưởng tới "tiếng trống Đăng Văn". Qua bài "Khi những người phụ nữ nổi trống kêu oan trước Tam Tòa", tác giả Đào Tuấn nhắc lại chuyện một phụ nữ thôn dã miệt Vĩnh Long là bà Nguyễn Thị Tôn, hồi năm 1840, đã trải qua cả tháng trời vượt biển bằng ghe bầu đến Kinh Thành Huế phủ đầu trước Tam Tòa trong Đại nội Hoàng Thành, gióng lên 3 hồi trống Đăng Văn kêu oan cho chồng. Nhà văn Đào Tuấn kể tiếp, sau tiếng trống Đăng Văn ấy, Vua Minh Mạng đích thân duyệt lãm vụ án và ra tuyên cáo tha tội tử hình cho chồng phụ nữ kêu oan Nguyễn Thị Tôn, đó là thủ khoa Bùi Hữu Nghĩa. Rồi tác giả nêu lên câu hỏi rằng "Phải chăng những hồi ‘kích cổ Đăng Văn’ vẫn đang hãi hùng vang lên đến tận bây giờ khi những người vợ nhẫn nại, với hy vọng và tuyệt vọng, suốt 10 năm qua ròng rã kêu oan cho chồng?!". Nhà văn Đào Tuấn lưu ý:

Câu hỏi đặt ra là làm thế nào bị cáo chứng minh được mình bị ép cung, bị nhục hình khi chỉ mỗi mình bị cáo đối mặt với điều tra viên ?
- Tác giả Thanh Nhã

"Thúc trống Đăng Văn” suốt 10 năm trong sự mù lòa của nữ thần công lý, người vợ của bị án chung thân Nguyễn Thanh Chấn đã phải “tự xử” bằng cách mua máy ghi âm. Ghi lén lại toàn bộ lời tố cáo hung thủ từ chính người nhà của y. Và sau đó, đã đem những bằng chứng đó nộp cho chính những người đã luận tội oan chồng mình. Và thật chua chát, công lý bấy giờ mới chợt tỉnh giấc. Thậm chí còn chưa kịp nhận ra rằng việc để người dân phải tự giải oan, còn có thể nói gì hơn, đang là một biểu hiện cho sự bất lực của công lý. Công lý đã ở đâu khi “tiếng trống kêu oan” vẫn không ngừng được những Nguyễn Thị Tôn đương đại với thân tàn ma dại gõ suốt 10 năm qua?

Từ vô tội thành có tội


Hóa ra, theo nhà văn Đào Tuấn, công lý trong vụ án Bắc Giang bị giam cầm sau 4 bức tường đá. Hóa ra công lý được thực thi bằng cách không cho người tù oan khuất ấy ngủ, bằng cách để “đại bàng thăm hỏi” khiến nạn nhân bị bầm dập, bằng cách “dạy thực nghiệm hiện trường” để gán ghép hành động phạm tội cho người vô tội. Như vậy thì làm sao người dân có thể tin vào một thứ "công lý chỉ tạo ra oan khiên", thứ "công lý như những lưỡi kiếm cắt phựt sợi dây niềm tin cuối cùng". Với kiểu "công lý hà hiếp" đó, nhà văn Đào Tuấn lưu ý tiếp, không chừng sẽ đến một lúc người dân sẽ tự xử để tìm công lý bằng chính cái cách người ta đã "thực thi công lý” đối với mình.

000_Hkg7852839-250.jpg

An ninh canh gác bên ngoài khu vực TAND TPHCM trong một phiên xử. Ảnh minh họa. AFP photo

Qua vụ người tù oan chung thân Nguyễn Thanh Chấn, Tác giả Thanh Nhã báo động:

... rất nhiều vụ án mà mỗi lần ra tòa, bị cáo liên tục kêu oan trong khi tại cơ quan điều tra thì nhận tội. Ai cũng nói mình bị ép cung, bị điều tra viên dùng nhục hình, mớm cung với đủ thứ thủ thuật. Nhiều vụ án khác nhau, nhiều số phận pháp lý khác nhau, nhưng mỗi lần nghe bị cáo phân bua, tòa đều bác. Đáp án chung cho các trường hợp này là: không có cơ sở để xác định bị cáo bị ép cung, bị nhục hình. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào bị cáo chứng minh được mình bị ép cung, bị nhục hình khi chỉ mỗi mình bị cáo đối mặt với điều tra viên ?

Qua bài "Với cách làm án kiểu này, ai cũng có thể là 'ông Chấn dự bị' ", blogger Lê Đức Dục lưu ý rằng nếu không có tấm bằng Tổ quốc ghi công cha là liệt sĩ thì ông Nguyễn Thanh Chấn có thể đã "dựa cột" (như đã từng có hàng ngàn người "dựa cột" đầy oan khuất như vậy), và thế là "xong một kiếp người". Tác giả giả sử "xong kiếp người" của nạn nhân mang tên Nguyễn Thanh Chấn ấy, thì "kiếp đời" của thân nhân, từ vợ, con, cháu, chút chit của ông vẫn "chưa xong" vì họ vẫn phải mãi mang vác trĩu nặng cái "nỗi nhục ê chề là con cháu của một kẻ giết người", mà lại đi giết "một người đàn bà chân yếu tay mềm đang cắp nách con thơ" chỉ vì điều mà giới đàn áp người dân cô thế cùng phe thiếu đạo đức nghề nghiệp gọi là "nhục dục và cướp của". Tác giả Lê Đức Dục nêu lên câu hỏi rằng làm sao trả lại 10 năm cuộc đời tù tội của nạn nhân ? Bao nhiêu tiền đền bù cho ông mới đủ? Blogger Lê Đức Dục nhấn mạnh:

Thật ra 10 năm tù đó chỉ là sự thiệt thòi rất nhỏ so với cuộc đời của những đứa con ông đã tan nát từ ngày người cha nhận bản án, làm sao đong đếm nỗi đau đến từ hàng xóm, từ bạn bè, từ xã hội? Con không dám đến trường vì bị miệt thị là con của kẻ giết người, dang dở học hành, đóng kín tương lai, vợ hóa tâm thần, mẹ già suy sụp…Vì thế, khi án oan nay dù được cởi, nhưng đường tới tương lai của những đứa con ông thật khó để làm lại khi 10 năm qua, khoảng thời gian tạo dựng nền móng tương lai của một người trẻ bị chôn vùi trong oan khuất và tủi nhục, điều đó kinh khủng hơn cả 3.680 ngày ngồi tù oan của ông Chấn!

Tác giả lưu ý rằng từ thân phận nông dân vô tội này, sau khi qua các "cửa ải" công an, VKS, tòa án, thì bổng biến thành kẻ sát nhân tàn bạo. Theo cung cách điều tra, xét xử như vậy, thì bất cứ ai ở xã hội VN hiện nay, một ngày nào đó, cũng có thể “trở thành ông Chấn"! Hay nói cách khác, với cách "làm án" như vậy, mỗi người dân trong nước đều là "ông Chấn dự bị !"

Ai cũng có thể là nạn nhân


Blogger Cánh Cò cũng có nhận định tương tự, rằng "mười năm oan sai là cái cớ để người dân khắp nơi soi lại chính mình trong xã hội mà họ đã cảm thấy nhiễu nhương nhưng chưa thật sự xác định rằng một ngày nào đó chính họ sẽ là nạn nhân...". Và người tù oan khuất Nguyễn Thanh Chấn "nghiễm nhiên trở thành trường hợp điển hình về hành vi bất nhân của công an điều tra và sự toa rập của hệ thống tòa án" VN hiện giờ.

Blogger Cánh Cò nhắc lại rằng nạn nhân bị bắt, bị kết án giết người cướp của và cơ quan điều tra đã mang ông ra tòa mà không có vật chứng hay nhân chứng nào trong khi Hội đồng xét xử chỉ dựa vào cáo buộc của Viện kiểm sát để rồi phán quyết "bản án tử hình nhưng sau khi xét rằng cha của bị can là liệt sĩ nên đã ân xá thành chung thân". Và trong 10 năm lao lý oan khuất ấy, blogger Cánh Cò nhấn mạnh, người tù oan khiên này đã trải qua "những đêm dài khủng khiếp", bị tra tấn dã man bởi những kẻ máu lạnh mang thẻ đảng và ra sức "đạt chỉ tiêu", dù kinh nghiệm nghiệp vụ thừa sức cho những kẻ ấy biết rằng "ông Chấn không phải là phạm nhân". Như vậy là ông Chấn bị buộc phải "hợp tác", thậm chí bị bắt "thực hiện hành vi giết người theo kịch bản của công an", như ông kể lại với báo Dân Trí mà blogger Cánh Cò trích dẫn, rằng "ông đã phải thức suốt mấy đêm liền để tập diễn lại hành động giết người của mình. Dùng một người tù khác giả làm nạn nhân để tập bê, tập đâm bằng thìa, tập bao giờ cho thuần thục thì thôi. Sau đó, ông Chấn được di lý tới một ngôi nhà dân ở ngoài trại để quay phim thực nghiệm hiện trường trong một buổi sáng".

Thật ra 10 năm tù đó chỉ là sự thiệt thòi rất nhỏ so với cuộc đời của những đứa con ông đã tan nát từ ngày người cha nhận bản án, làm sao đong đếm nỗi đau đến từ hàng xóm, từ bạn bè, từ xã hội?
- Blogger Lê Đức Dục

Như vậy là, theo Cánh Cò, sau khi bị bức cung, bị giam chung với đầu gấu, bị đánh đập, tra tấn, ông Chấn cuối cùng phải tham gia vở kịch do cán bộ điều tra đạo diễn; rồi ra tòa bị án tử hình được giảm xuống còn chung thân nhờ người cha liệt sĩ; rồi sau 10 năm bị tù đầy, ông vừa được tạm tha.

Một điều cũng gây băn khoăn đáng kể trong công luận là nạn nhân nhanh chóng "cảm ơn đảng và chính phủ đã cho tôi sống lại lần nữa" ngay khi bước chân ra khỏi cổng trại giam. Tức là, blogger Cánh Cò lưu ý, người tù oan khuất này lại đi cảm ơn chính "những kẻ đã tạo chứng cớ giả, ép cung, tra tấn, hành hạ và tạo ra kịch bản bắt ông học cho thuộc về việc ông giết người, điều mà ông hoàn toàn không làm".

Nhưng điều này không khó hiểu vì, blogger Cánh Cò nhận thấy, nạn nhân "chỉ là một sản phẩm tuyệt hảo của chế độ” sau khi bị cấy “lá bùa ơn đảng, ơn chính phủ” vào người; và điều này cũng thể hiện "sự sợ hãi tột đỉnh của nạn nhân đối với chế độ", thể hiện niềm tin của nạn nhân sau cảnh tù oan nghiệt tột cùng, rằng chỉ có đảng và nhà nước mới "hóa giải" được tình cảnh áp đặt đó cho nạn nhân.

Blogger Cánh Cò không khỏi lưu ý rằng niềm tin ấy "giống như thuở sơ khai con người tin vào mọi loại thần linh, kể cả quái vật hung ác, để tồn tại. Blogger Cánh Cò giải thích:

Nếu không là quái vật thì làm sao một nhân viên điều tra lại có thể ung dung tạo dựng một kịch bản giết người và bắt người khác đóng để sau đó kết tội sát nhân ? Nếu không phải là quái vật thì tại sao từ Chánh án, Hội đồng xét xử, Viện kiểm sát nhân dân, Tòa sơ thẩm và phúc thẩm khi dư sức biết bằng chứng là ngụy tạo vẫn kết án tử hình đối với một con người đang sống bình thường và chưa một lần phạm pháp ? Nếu không phải là quái vật thì tại sao trong 10 năm trời người vợ bất hạnh cùng khổ ấy chạy kêu cứu khắp nơi mà không một cơ quan nào đoái hoài tới dù chỉ là một lời kính chuyển?

Nếu không là quái vật thì tại sao bản án đã được thi hành gần mười năm, bị can đang nằm trong tù mà phóng viên báo chí vẫn viết bài khơi lại diễn tiến câu chuyện như đang xảy ra và kết luận rằng đã giết người lại còn kêu oan! Nếu không là quái vật thì tại sao tới hôm nay những tay giết người hay liên can đến vụ án ấy vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật và vẫn lên tiếng như những nhà đạo đức? Bộ trưởng Tư pháp không cảm thấy có liên đới. Bộ trưởng công an lại càng không. Viện trưởng viện kiểm sát tối cao vô can, Thẩm phán tòa án Nhân dân tối cao cũng vẫn còn rất xa với đường ranh trách nhiệm.

Và blogger Cánh Cò nhấn mạnh, "những quái vật ấy nếu không được ông Nguyễn Thanh Chấn quỳ lạy như lạy thần linh với câu bùa chú 'Ơn đảng, ơn chính phủ' thì mới là chuyện lạ.

 

 

Điều tra viên phủ nhận ép cung ông Chấn


Cập nhật: 16:57 GMT - chủ nhật, 10 tháng 11, 2013


Ông Nguyễn Thanh Chấn (giữa)

Điều tra vụ ép cung của ông Nguyễn Thanh Chấn hiện chưa có hồi kết

Cả sáu điều tra viên trong vụ ông Nguyễn Thanh Chấn, quê Bắc Giang, bị tù oan trong suốt mười năm, đều phủ nhận cáo buộc đã ép cung ông nhận tội, theo truyền thông Việt Nam.

Các điều tra viên trong vụ án của ông Chấn mười năm trước đây, đang nắm giữ chức vụ lãnh đạo của ngành công an và chính quyền, đều phủ nhận có việc ép cung, đánh đập và hướng dẫn ông Chấn khai vào bản cung.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Hôm Chủ Nhật, tờ Người Lao Động dẫn lời Giám đốc Sở công An tỉnh Bắc Giang, Đại tá Phạm Văn Minh cho hay:

"Sáu điều tra viên trực tiếp điều tra ông Nguyễn Thanh Chấn 10 năm trước đã hoàn tất giải trình mà theo đó 'không thấy có vấn đề gì', tất cả đều đều khẳng định không ép cung, đánh đập, 'hướng dẫn khai' như tố cáo."

Cùng ngày, tờ Thanh Niên tường trình hôm 10/11/2013, Tỉnh ủy Bắc Giang đã làm việc với lãnh đạo Công an tỉnh này để nghe báo cáo về việc 6 điều tra viên, trong tổng số bảy người, được triệu tập hôm 6/11 để viết giải trình về việc bị ông Chấn tố cáo ép cung, đánh đập.

Các quan chức CA bị tố ép cung


  • Đại tá Thái Xuân Dũng, hiện giữ chức Chánh thanh tra Công an tỉnh Bắc Giang.
  • Đại tá Lê Văn Dũng, Trưởng phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy.
  • Ông Nguyễn Đình Dung, Phó trưởng Công an huyện Lục Nam.
  • Ông Trần Nhật Luật, Phó trưởng Công an huyện Việt Yên.
  • Ông Đào Văn Biên, Phó trưởng Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an tỉnh Bắc Giang.
  • Ông Nguyễn Trung Thành, Phó trưởng phòng Công tác Đảng, công tác quần chúng thuộc Công an tỉnh Bắc Giang.

Nguồn: Báo Người Lao Động

"Trong bản giải trình, cả 6 điều tra viên trực tiếp điều tra, xét hỏi vụ án của ông Chấn đều khẳng định không có việc ép cung hay đánh đập ông Chấn," tờ báo cho hay.

Một người khác, điều tra viên Phan Hữu Tân, đã qua đời.

Việc cơ quan điều tra bị cáo buộc sử dụng nhục hình hoặc các thủ thuật để ép cung các bị can đã từng được nhiều báo Việt Nam đề cập trước đây.

Kỳ họp đang diễn ra của Quốc hội Việt Nam cũng đã nghe một số Đại biểu Quốc hội chất vấn, yêu cầu lãnh đạo các cơ quan thuộc các ngành công an, tòa án, kiểm sát phải giải trình.

Mới đây Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Bắc Giang đã tới thăm ông Chấn và gia đình và bảy tỏ 'lấy làm tiếc' về việc ông bị tù oan.

Truyền thông trong nước cũng cáo buộc cùng trong thời điểm của ông Chấn bị oan, có tới 8 người khác cũng bị giam oan ở tỉnh miền Bắc này.

Đó là vụ trộm cắp tượng, cổ vật ở nhiều đình, chùa trên địa bàn tỉnh Bắc Giang, với 8 người bị cáo buộc gây ra hàng loạt vụ trộm cắp này.

Tại phiên tòa lần thứ tư năm 2006, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên cả 8 bị cáo vô tội, nhưng trước đó, một người đã chết trong trại tạm giam.

Tờ Người Lao Động nói trong vụ này, tám người cũng nói bị ép cung, dùng nhục hình trong quá trình giam giữ, lấy lời khai.

 

 

Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, một cơ hội để đền ơn đất nước Phi

http://www.washingtonpost.com/posttv/world/chaos-in-philippines-as-victims-flee/2013/11/12/21ed50ae-8212-4219-8f39-0214b371b331_video.html
 

On Tuesday, 12 November 2013 7:53 PM, Dq` <> wrote:

 

----- Forwarded Message -----
From: dongtran
Sent: Tuesday, November 12, 2013 1:32 AM
Subject: Trần Trung Đạo: Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, một cơ hội để đền ơn đất nước Phi

 

 

Trần Trung Đạo: Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, một cơ hội để đền ơn đất nước Phi


 


 


Bataan là thành phố chính của đảo Luzon, Philippines, dân số khoảng trên 600 ngàn người. Lịch sử của thành phố chỉ hai biến cố được thế giới biết đến nhiều, một lần trong đệ nhị thế chiến và lần thứ hai trong làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản vùng Đông Nam Á. Trong chiến tranh, trận phòng thủ Bataan là trận đánh cuối cùng trước khi liên quân Mỹ-Phi rút lui và trong làn sóng tỵ nạn, Bataan là nơi dừng chân của 300 ngàn người tỵ nạn, nhiều nhất đến từ Việt Nam. Ngoài ra, đảo Palawan với Làng Việt Nam nhiều huyền thoại cũng là nơi dừng chân của nhiều chục ngàn người Việt.

Đất nước chúng ta đang trải qua thời đen tối. Một thời, từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang sau cơn bão lửa Cộng Sản 1975, hàng triệu người Việt Nam đã phải bỏ lại sau lưng những gì trân quý nhất để ra đi tìm tự do trên những chiếc thuyền gỗ nhỏ. Vùng biển Đông mênh mông trở thành một nấm mồ nước sâu thăm thẳm. Nơi đó, mẹ lạc cha, vợ xa chồng, anh mất em. Nơi đó, tiếng niệm Phật, lời cầu kinh cũng chẳng còn ai nghe thấy. Nơi đó, chỉ còn lại những thân thể trần truồng, máu me nhầy nhụa, chỉ có tiếng rên của những con chim nhỏ Việt Nam bất hạnh trước bầy điêu tặc. Nơi đó, chỉ có đói khát và lo âu, chỉ có những đứa bé hấp hối trong bàn tay thương yêu nhưng tuyệt vọng của mẹ.

Trong giờ phút đó, nếu không có chiếc ghe đánh cá người Phi dừng lại, không có Cap Anamur đang chờ ngoài vùng biển Philippines, không có tàu hải quân Phi từ vịnh Manila, hải quân Mỹ từ Subic Bay ra can thiệp, số phận của hàng trăm ngàn người Việt lênh đênh trên đường tìm tự do sẽ trôi dạt về đâu. Năm tháng trôi qua nhưng những địa danh Palawan, Bataan, Subic Bay sẽ không bao giờ phai mờ trong ký ức của những người Việt sống sót trên đường tìm tự do.

Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, mỗi thuyền tỵ nạn trong hải trình từ Việt Nam vào vịnh Thái Lan đã bị hải tặc tấn công trung bình 3.2 lần. Cao Ủy Liên Hiệp Quốc ghi nhận 881 vụ hãm hiếp. Đồng bào đến các trại Phi là những người may mắn. Trong khi bãi san hô Koh Kra trở thành vết đen trong lòng nhân ái của dân tộc Thái, chúng ta có thể không nghe một tình trạng hải tặc cướp bóc hay hãm hiếp do các tàu đánh cá người Phi gây ra. Và khi hầu hết các trại tỵ nạn Đông Nam Á đã trở thành lịch sử, mãi cho đến năm 2012 vẫn còn dấu chân người Việt Nam tỵ nạn ở Phi. Đất nước bao dung này đã đối xử với chúng ta như một người chị, một người em ruột thịt không khác gì truyền thống chị ngã em nâng của văn hóa Việt. Ngoài ra, trước hiểm họa bành trướng của Trung Cộng, hai dân tộc Việt Nam và Philippines, trong tương lai chắn chắn sẽ kề vai, sát cánh nhau để bảo vệ chủ quyền của hai đất nước, bảo vệ quyền tự do hàng hải trên biển Đông và sẽ chứng tỏ cho bá quyền Trung Cộng biết một nước nghèo không có nghĩa là một nước nhược tiểu và một nước nhỏ không có nghĩa là một nước chỉ biết cúi đầu.

Như một con người tỵ nạn đã từng sống trong các trại tỵ nạn Philippines, như một người Việt Nam tỵ nạn dù không ở các trại Phi và như một người Việt Nam có lòng nhân ái, chúng ta mắc nợ đất nước Philippines một nón nợ vô cùng to lớn. Nhiều trong số chúng ta vẫn mong có cơ hội để đền đáp, có dịp để tỏ bày lòng biết ơn đến người dân Phi, những người đã đến với chúng ta trong giờ phút khó khăn nhất, hay nói như nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, họ là tin vui giữa giờ tuyệt vọng của một đời người Việt Nam tỵ nạn.

Hôm nay, như chúng ta đều biết, theo ước lượng của các cơ quan thiện nguyện quốc tế nhiều chục ngàn người dân Phi tại các đảo miền trung Philippines đã chết do cơn bão Haiyan gây ra. Chỉ riêng đảo Leyte Island đã có 10 ngàn người chết. Theo ước lượng của cơ quan National Disaster Risk Reduction and Management Council (NDRRMC) thuộc chính phủ Phi, khoảng 9.5 triệu người bị ảnh hưởng và hiện có 630 ngàn người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất. Với sức gió 175 dặm một giờ số thiệt hại nhân mạng và tài sản cuối cùng sẽ còn cao hơn ước tính rất nhiều.

Trong điêu tàn đổ nát do siêu bão Haiyan gây ra những hạt giống tình thương đang được gieo trồng. Hàng trăm tổ chức từ thiện khắp thế giới đang đổ về Philippines không chỉ với thuốc men, áo quần, thực phẩm mà cả nhân lực để góp phần hàn gắn vết thương. Đối với người Việt chúng ta đây là một cơ hội để trả ơn. Một cơ hội để chính phủ Philippines biết dù hôm nay đang sống trong tự do no ấm chúng ta vẫn không quên những mái lá đơn sơ ở trại tỵ nạn, cơ hội để góp phần xoa dịu nỗi khó khăn của hàng triệu nạn nhân cơn bão Haiyan và ngoài ra cũng là cơ hội để giúp chính chúng ta vơi đi mặc cảm quên ơn vốn từ lâu đè nặng trong lòng.

Trần Trung Đạo



http://www.youtube.com/watch?v=d5QOi1H1hlw

ABC World News Now : WEBCAST: Super Typhoon Haiyan's Destruction


 

Monday, November 11, 2013

Vì sao đạo Dương Văn Mình của người H’Mông bị đàn áp?


 

VIỆT NAM - NHÂN QUYỀN - 

Bài đăng : Chủ nhật 10 Tháng Mười Một 2013 - Sửa đổi lần cuối Chủ nhật 10 Tháng Mười Một 2013

Vì sao đạo Dương Văn Mình của người H’Mông bị đàn áp?


Người H'mông ở nhiều tỉnh phía Bắc về Hà Nội để kêu cứu chính quyền trung ương, Hà Nội, 19/10/2013. Ảnh : Facebooker Trần Thị Cảm Thanh.

Người H'mông ở nhiều tỉnh phía Bắc về Hà Nội để kêu cứu chính quyền trung ương, Hà Nội, 19/10/2013. Ảnh : Facebooker Trần Thị Cảm Thanh.

Tú Anh  RFI


Đầu tháng 10 vừa qua , hàng trăm người H'Mông từ bốn tỉnh Cao Bằng, Bắc Cạn, Thái Nguyên và Tuyên Quang kéo về Hà Nội tố cáo chính quyền địa phương "cấm họ theo đời sống văn minh“. Một số người biểu tình trong đó có những thiếu nữ đã bị tra tấn. Người dân Hà Nội bênh vực đồng bào miền núi cũng bị ngăn cản. Tại sao có chuyện trớ trêu như vậy và vì sao công an Hà Nội lại thẳng tay đàn áp người Hmong, cưỡng bách họ trở về nhà ? Để tìm hiểu nguồn cội vấn đề, RFI đặt câu hỏi với ông Vũ Quốc Dụng, nguyên Tổng thư ký Hiệp Hội Quốc Tế Nhân Quyền ở Frankfurt, Đức.


Vũ Quốc Dụng - Frankfurt - Đức - 10/11/2013
 
10/11/2013
 
More
 
 

1)Tại sao người H'mông tiếp tục trở lại Hà Nội để biểu tình, mặc dù bị đánh đập và bắt đưa trở về quê quán?

Chúng ta biết người H’Mông thường tránh đụng chạm với chính quyền. Trong thập niên 80 và 90, khi chính quyền đàn áp dã man đạo Tin Lành thì người H’Mông cũng chỉ đến cầu cứu nhà thờ Tin Lành Hà Nội. Lần này các người dân tộc H’Mông bị đàn áp quá lâu và quá mức nên ra Hà Nội để cầu cứu trung ương. Lý do là các chính quyền địa phương tại 4 tỉnh Cao Bằng, Thái Nguyên, Tuyên Quang và Bắc Cạn đã phá bỏ nhà tang của họ (có nơi gọi là "nhà táng", "nhà đòn"). Khoảng 25 năm nay người H’Mông ở đó đã thay đổi tục lệ chôn cất.

Trước đây họ treo xác chết trong nhà rồi bày tiệc ra ăn uống với người chết trong 7 ngày. Sau đó mới đem xác đi chôn không có hòm ván. Bây giờ họ xây nhà tang chung để đưa quan tài vào đó cho thân nhân đến thăm viếng trong vòng 24 tiếng rồi đem chôn. Họ cho rằng làm như vậy là sạch sẽ và vệ sinh hơn, giống như người miền xuôi đang làm. Thế nhưng chính quyền địa phương lại đem quân đến phá nhà tang của họ, đánh đập, bắt bỏ tù họ và bắt họ trở lại phong tục cũ.

Họ về Hà Nội để đòi phải cho họ lập nhà tang, trả tự do cho những người bị bắt và phục hồi danh dự cho người đã dạy họ theo nếp sống mới là ông Dương Văn Mình. Nhưng sau mấy ngày họ kết luận là trên dưới cùng một giuộc cả, nghĩa là cấp trung ương, cấp tỉnh, huyện và xã đều chủ trương đàn áp giống nhau. Họ quyết tâm ở lại Hà Nội để đòi cho được một tờ giấy bảo đảm việc chấm dứt đàn áp.

Vụ này khá nghiêm trọng. Khoảng 100 người dân tộc H’Mông kéo về Hà Nội vào giữa tháng 10/2013 để biểu tình thì công an đến giải tán. Họ bị bắt và một số bị đánh mang thương tích nặng. Cô Hoàng Thị Vàng bị đánh đến nỗi 10 ngày sau vẫn không đi nổi một mình.
 
Một số bị đưa đi mất tích. Có một số người Hà Nội đến phường Thụy Khuê để đòi lại tài sản của những người H’Mông đã bị công an đánh dã man, thí dụ ông Trương Văn Dũng bị đánh gẫy 3 xương sườn.
 
Sau khi bị bắt đưa về nơi trú quán vào đêm ngày 23/10 vừa rồi thì có tin là người H’Mông đã trở lại Hà Nội.

2) Nỗi bức xúc của họ có liên quan gì đến đạo Dương Văn Mình không? đạo Dương Văn Mình như thế nào?

Theo những thông tin mà tôi tổng hợp được từ các nguồn của chính quyền và của người theo đạo Dương Văn Mình thì đây là một nhánh đạo tin vào Thiên Chúa và Thiên Sứ của người H’Mông ở các tỉnh cực Bắc Việt Nam. Về thực hành, đạo Dương Văn Mình chủ trương thay đổi một số điều mà đạo này cho là hủ tục như ma chay, ép hôn, lễ lạc tốn kém. Chính quyền Việt Nam không công nhận đạo Dương Văn Mình, xem là "tà đạo“ vì không phải Tin Lành mà cũng chẳng là Công giáo.
 
Chính quyền không cho người dân H’Mông chôn cất theo kiểu đạo Dương Văn Mình dạy họ và bắt họ trở về phong tục cũ là phải treo thây ma 7 ngày 7 đêm, phải bón cơm cho xác chết, phải mổ bò mổ trâu ăn uống với xác chết trong 7 ngày rồi vác xác chết đi chôn không quan tài, rồi 13 ngày sau lại phải mổ trâu để cúng tà ma.
 
Ban đầu chính quyền tịch thu đồ đạc để trong nhà tang, đưa quân đến các buổi lễ tang ở đó để giải tán, đánh đập và bắt giữ người tham dự. Sau này chính quyền đem quân đến san thành bình địa các nhà tang được xây dựng trong vùng rừng núi hoặc giữa ruộng nương, đánh đập và bắt giữ những người H’Mông đứng xung quanh để bảo vệ nhà tang.
 
Tôi được xem nhiều video clip cho thấy người dân tỏ ra rất ôn hòa, kiên nhẫn và chỉ chống cự bằng cách xô đẩy khi bị công an và dân quân dùng vũ lực kéo họ đi. Hiện còn ít nhất 3 người trong đạo này đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ là các ông Dương Văn Mình , Thào Quán Mua và Hoàng Văn Sang.

3) Việc đàn áp các người Hmông này có phải là đàn áp tôn giáo không? Với qui mô thế nào?

Thoạt nhìn người ta có thể nghĩ việc can thiệp vào chôn cất là một vấn đề về văn hóa phong tục. Tôi được đọc chỉ thị về việc "vận động đồng bào dân tộc H‘Mông thực hiện nếp sống văn minh trong việc tang, việc cưới giai đoạn 2013 – 2015“ của tỉnh Yên Bái. Chỉ thị này chỉ trích các tập tục không phù hợp với nếp sống văn minh như không đưa người chết vào quan tài, tổ chức đám tang rườm rà, lộn xộn, tốn kém và kể thành tích là đã khiến người H‘Mông rút ngắn thời gian tổ chức đám tang (từ 6 - 7 ngày xuống còn 3 - 4 ngày), đưa thi hài vào hòm trong vòng 12 tiếng, chôn cất trong vòng 24 tiếng và giảm việc giết mổ nhiều trâu bò. Tôi nghĩ đạo Dương Văn Mình đáng phải được khen vì đã đi đúng và đi nhanh hơn chính sách mong muốn của nhà nước. Thực tế không được như vậy.

Cho nên việc bắt người H’Mông phải trở về các hủ tục trong cái gọi là "cuộc vận động Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hoá ở khu dân cư” hoặc "Quy ước nếp sống văn hóa của người Mông” chỉ là cái cớ và là phương tiện để "ngăn chặn, xóa bỏ“ tôn giáo Dương Văn Mình.

Bằng chứng rõ rệt nhất là chính quyền các cấp bắt người H’Mông phải ký giấy bỏ đạo Dương Văn Mình. Đây là sự xâm phạm đến quyền tự do có tôn giáo là một trong những nhân quyền tuyệt đối mà Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính Trị không cho phép chính quyền được giới hạn trong bất cứ hoàn cảnh nào.
 
Chính quyền Việt Nam đã cho thành lập "Ban chỉ đạo 160“ để điều động bộ đội, công an và các đoàn thể trong MTTQ bắt ép người dân phải bỏ đạo tập thể. Theo một báo cáo của Tỉnh ủy đảng Cộng sản ở tỉnh Cao Bằng vào ngày 8/10/2012, chỉ trong vòng 4 tháng thực hiện chỉ thị của tỉnh ủy thì đã có 17 trong số 32 xóm ở Cao Bằng chịu "ký cam kết không theo Dương Văn Mình“. Ai không ký thì "chính quyền có biện pháp gọi hỏi, răn đe và xử lý nghiêm“. Đó là lý do khiến nhóm Cao Bằng là nhóm đông người nhất trong đoàn biểu tình H’Mông ở Hà Nội.

4) Việt Nam đã nộp đơn ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ. Việc đàn áp này có ảnh hưởng gì đến việc ứng cử không?

Muốn làm thành viên của Hội đồng nhân quyền LHQ thì Việt Nam phải đáp ứng các tiêu chuẩn bảo vệ nhân quyền cao nhất. Do đó chính quyền Việt Nam phải thay đổi toàn bộ chính sách đối với các tôn giáo của người H’Mông. Cụ thể Việt Nam phải tôn trọng quyền tự do có tôn giáo và quyền tự do thực hành tôn giáo của họ bằng cách chấm dứt mọi hình thức bắt giam, truy tố, sách nhiễu, phá nhà táng, và quan trọng hơn hết là chấm dứt chính sách bắt bỏ đạo đối với các tôn giáo họ như Vàng Chứ, Dương Văn Mình, … Rất tiếc tôi hiện chưa thấy Việt Nam có thiện chí này.

Việc đàn áp tôn giáo Dương Văn Mình nằm trong một loạt các vi phạm nhân quyền trầm trọng từ hồi đầu năm ngoái tức là từ khi Việt Nam loan báo ý định muốn ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ. Chỉ trong khoảng 18 tháng trong lãnh vực tự do tôn giáo đã có 70 tín đồ của các đạo như Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, Công giáo, Tin Lành, Phật giáo, Phật giáo Khmer Krom và Phật giáo Hòa Hảo bị xử tổng cộng một án tù chung thân, 532 năm tù và 200 năm quản chế. Đó là những bằng chứng không thể chối cãi về thành tích nhân quyền rất tồi tệ của Việt Nam.

Trong phiên họp của Đại hội đồng LHQ vào ngày 12/11/2013 tới đây ở New York các thành viên của LHQ nên cân nhắc xem họ có nên bỏ phiếu cho một ứng cử viên có nhiều hành động thách thức quốc tế trong thời gian chuẩn bị nộp đơn như vậy không.

Xin cảm ơn ông Vũ Quốc Dụng

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link