- Khối 8406 – Thư chào mừng Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam
29/11/2013
- BBC – Ls Vũ Đức Khanh – Hiến pháp hay Đảng pháp? 29/11/2013
- Trần Khải Thanh Thủy: Hà Nội đứng lên rồi! 29/11/2013
- Thông Cáo của Cộng Đồng NVQG Houston và vùng phụ cận
29/11/2013
- VRNs – Tin Việt Nam ngày 29.11.2013 29/11/2013
- Trần Quốc Việt – Hiến pháp nào vì con người và vì nhân dân?
29/11/2013
- CA Hà Nội sách nhiễu nhà báo Phạm Chí Dũng 29/11/2013
- Đặng Chí Hùng – Chúng ta phải làm gì? (Kỳ 7) – Với cộng
sản đừng nói xin cho 29/11/2013
- Tưởng Năng Tiến – Phiên Bản Tình Yêu 29/11/2013
- J.B Nguyễn Hữu Vinh – Hồ sơ tội ác lại dày thêm 29/11/2013
- RFA – TQ đưa máy bay chiến đấu tuần tra vùng xác định
phòng không 29/11/2013
- BBC – Biden sẽ nói với TQ về quan ngại của Mỹ
29/11/2013
- VOA – Máy bay Nhật Bản, Nam Triều Tiên bay qua không phận tranh chấp
29/11/2013
- RFI – Báo chí Trung Quốc : Bắc Kinh phản ứng quá chậm
trước B-52 của Mỹ 29/11/2013
- Báo Mỹ quan tâm đến chế định vai trò DNNN trong Hiến pháp
Việt Nam sửa đổi 29/11/2013
- Cộng Đồng NVQGHK – Thư Chúc Mừng Liên Danh Hợp Nhất Đắc Cử
tại Houston 28/11/2013
- ” Bữa ăn Lễ Tạ Ơn cho những người kém may mắn” tại Colorado
28/11/2013
- Huỳnh Quốc Bình – Làm Ơn Mắc Oán 28/11/2013
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Friday, November 29, 2013
•Trần Khải Thanh Thủy: Hà Nội đứng lên rồi! 29/11/2013
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
Thursday, November 28, 2013
•RFI – Đọ sức trên Biển Hoa Đông : Trung Quốc bất lực trước đòn thị uy của Mỹ 27/11/2013
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CHINA
- Huỳnh Thục Vy – Về việc thành lập Học Viện Khổng Tử ở Việt Nam
27/11/2013
- RFI – Đọ sức trên Biển Hoa Đông : Trung Quốc bất lực trước
đòn thị uy của Mỹ 27/11/2013
- BBC – Tại sao vùng phòng không TQ gây rủi ro? 27/11/2013
- Từ ‘ôsin’ trở thành Sinh viên Quốc tế xuất sắc tại Úc
27/11/2013
- Người Thường Dân – Toàn dân hãy đồng thanh thét lớn: Phản
đối Hiến pháp mới của ĐCS! 27/11/2013
- TS. Lê Hiển Dương – Nhìn sang nước láng giềng Thái Lan mà
tủi nhục cho đất nước và dân tộc Việt nam 26/11/2013
- Tuyên cáo Thành Lập “Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam” 26/11/2013
- Nguyễn Ngọc Già – Hãy mua bất động sản đi! 26/11/2013
- Nhân Mùa Lễ Tạ Ơn Làm Chuyện Ân Đền Nghĩa Trả 26/11/2013
- Nguyễn Hồng Thanh Trúc – Từ một sản phẩm của “…., muời năm
trồng người” 26/11/2013
- Vũ Hoàng(RFA) – Đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ trả lời RFA
về chuyến thăm Việt Nam 26/11/2013
- Phạm Chí Dũng – Bất động sản Việt Nam sẽ tiếp tục bế tắc
26/11/2013
- Phan Châu Thành – Thị trường mua bán nghĩa vụ thiêng liêng
ở VN 26/11/2013
Xin hãy nhân đạo mà thả tự do cho bố tôi và tất cả các Tù Nhân Lương Tâm trên đất nước đau khổ này
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
Xin
hãy nhân đạo mà thả tự do cho bố tôi và tất cả các Tù Nhân Lương Tâm trên đất
nước đau khổ này
Đinh Phương Thảo
Lại thêm một người Tù Nhân Lương Tâm nữa đã ra đi trong ngục tối! Nhận
được hung tin mà trong lòng thấy nghẹn, không thể cất lên thành lời. Cầu mong
linh hồn người quá cố được siêu thoát, cầu cho vong linh của người quá cố bảo
vệ che chở cho sinh mạng của bố con và những người Tù Nhân Lương Tâm khác đang
chịu cảnh đọa đày.
Cái chết của những Bùi Đăng Thủy, những Trương Văn Sương, những Nguyễn
Văn Trại, thực sự đã làm cho tất cả những ai yêu chuộng công lý hòa bình phải
bật khóc. Vâng, không khóc sao được, khi đã 38 năm kể từ ngày “nước nhà thống
nhất” mà vẫn còn cảnh ai oán bi thương trên khắp đất nước này. Họ gầy gò, họ
nhỏ bé, họ đau đớn, bệnh tật và họ chêt trong cô đơn, không người thân thích.
Những con người này, liệu họ còn có khả năng gây nguy hại gì cho đất nước, mà
tại sao các vị lãnh đạo nhà nước còn cầm tù họ? Nhưng các vị có biết không? Bạo
quyền của các vị chỉ có thể giam cầm thân xác con người ta thôi, không thể nào
giam cầm được ý chí và tâm hồn của họ. Mãi mãi không bao giờ!
Bố cũng thế. Chỉ đơn giản là một con NGƯỜI đúng nghĩa, không thể không
lên tiếng trước những bất công xã hội, không thể im lặng trước vi phạm, chà đạp
nhân quyền, cho nên bố đã cất lên tiếng nói. Bố góp ý phê bình công tác giáo
dục của tỉnh Đắk Nông nơi mà bố đang công tác thì bị người ta đe dọa cho nghỉ
việc. Bố kêu gọi nhà nước chính quyền ngừng khai thác boxit Nhân Cơ - Đăk Nông,
thì bị công an mời đi làm việc. Bố không tham gia bất kỳ một tổ chức, đảng phái
chính trị nào cả. Ấy vậy nhưng người ta vẫn bất công, vẫn ngồi lên luật pháp và
giáng cho bố bản án 6 năm đầy nghiệt ngã. Có nơi nào trên thế giới này như đất
nước tôi không?
Còn nhớ, vào tháng 10/2010, trong ngày lễ tốt nghiệp đại học của
con, đã không có bố mẹ đến dự. Ngày đó, con đã vô tình khi không biết thời gian
con ở Sài Gòn học hành, là cũng bằng ấy thời gian bố bị chính quyền địa phương
gây khó dễ, cản trở. Con không biết ngày con tốt nghiệp cũng là ngày mà chế độ
này huy động một lực lượng hùng hậu đến bao vây nhà ta, đến đánh cướp cái máy
tính là tài sản bố mua cho con để phục vụ con học tập. Để rồi một năm sau, cũng
vào một ngày tháng 10, sau cái ngày nghe tin nhà độc tài Gaddafi bị tiêu diệt,
thì họ lại dùng đội quân hùng hậu ấy đến để bắt bố. Ngày ấy, con cũng đã không
có mặt ở nhà để chứng kiến. Mẹ và em đã tan nát cõi lòng khi nhìn thấy cảnh
người ta bắt bố đi khi bữa cơm chiều mẹ còn chưa kịp chuẩn bị cho bố…
Bố bị tạm giam, bố bị người ta đánh đập trong nhà tù, bố tuyệt
thực trong tù, bố đã phải mấy lần đi cấp cứu ở trạm y tế trại giam; mẹ và các con
ở bên ngoài thì bị khủng bố tinh thần, không hay biết tình cảnh bố trong trại
tạm giam như thế nào; thậm chí người ta còn đưa bố đi bệnh viện tâm thần Biên
Hòa nhằm thực hiện một âm mưu bẩn thỉu. Cái lần người ta đưa bố đi bệnh viện
tâm thần Biên Hòa, con may mắn được một bác tốt bụng liên lạc báo tin, con và
mẹ tức tốc đến. Phải khó khăn lắm mới xin được gặp bố. Người trong song sắt
bệnh viện, người ngoài song, được gặp bố mà sao lòng đau quá đỗi. Bố con đây -
người thầy giáo mẫu mực mà chúng con hằng kính yêu - một người tâm trí sáng
suốt tỉnh táo mà sao lại ở chung với các bệnh nhân tâm thần thế này. Một buổi
sáng thứ 7, con và em lóc cóc đến bệnh viện tâm thần mong sao gặp bố, thì được
thông báo người ta đã đưa bố về trại rồi. Con và em chỉ còn biết ôm nhau mà khóc,
vô phương quá, quẫn bách quá. Họ đưa bố đi đâu, làm gì đều trong âm thầm lặng
lẽ.
Những tưởng hết 4 tháng tạm giam, họ sẽ đưa bố về. Con, mẹ và các
em đã hí hửng lên kế hoạch đón bố để về nhà ăn tết. Nhưng không, họ lại đưa thêm
quyết định tạm giam bố thêm 4 tháng nữa và không những thế, họ còn ra quyết
định khởi tố bố. Phiên tòa sơ thẩm của bố, không luật sư bào chữa, không bạn
bè, không anh em họ hàng, chỉ có mẹ và em - 2 con người nhỏ bé đến tội nghiệp
trước đám đông bạo quyền. Một phiên tòa bỏ túi với bản án định sẵn: 6 năm tù
cho một nhà giáo yêu nước! Trước tòa bố khẳng khái tuyên bố mình vô tội và yêu
cầu được trả tự do, bồi thường tài sản đã bị mất. Nhưng tiếng nói của một mình
bố không thể ngăn nổi sức mạnh của đội quân hùng hậu ngoài kia.
Phiên phúc thẩm, bố đã có luật sư Thanh Lương, ngoài mẹ và em còn
có con và cô Bé đến dự phiên tòa. Phiên tòa vẻn vẹn chưa đầy 2 tiếng. Vẫn công
an sắc phục cũng như thường phục, an ninh, dân phòng đông đúc, bố vẫn tuyên bố
mình vô tội, yêu nước không có độc quyền. Nhưng, vẫn ko thể thay đổi được gì.
Bản án đã được các thế lực mà bố-con-chúng ta không bao giờ thấy mặt-định sẵn
rồi. Con đã gào thét lên khi thấy họ đánh dùi cui vào đầu bố để đưa bố vào xe
bít bùng; trong khi mẹ thì bị 4 người lính cơ động to khỏe bẻ quặp tay, khóa
chặt mẹ lại.
Sau phiên phúc thẩm của bố, con lại vội vã thu xếp cho một chuyến công
tác 6 tháng xa nhà. Trong thời gian ấy thì mẹ báo cho con biết rằng bố đã bị
chuyển đến trại giam An Phước, thuộc địa bàn tỉnh Bình Dương. Bố thường xuyên
bị đau phải cấp cứu. Sau 6 tháng con trở về, đi thăm gặp bố được 2 lần, chuẩn
bị đi thăm bố lần thứ 3 thì nhận được hung tin bố lâm trọng bệnh: Bác sỹ bảo bố
có khối u rất to trong dạ dày, 80% là ung thư ác tính!
Trước ngày bố lên bàn phẫu thuật, mẹ như người mất hồn. Mẹ gầy mòn
héo hon. Nhưng mọi người đều tin rằng bản năng của bố sẽ giúp bố vượt qua cuộc
đại phẫu. 5h chiều hôm ấy, nhìn thấy bố yếu ớt thều thào trong phòng hồi sức
cấp cứu, con vừa mừng vì bố đã hồi tỉnh sau cuộc phẫu thuật kéo dài hơn 5 giờ
đồng hồ để cắt bỏ đi 3/4 dạ dày, vừa lo lắng liệu với sức khỏe sau cuộc đại
phẫu thì bố làm sao có thể chống chọi khi không có người thân ở bên chăm nom.
Nỗi lo lắng ấy càng tăng lên khi mẹ hỏi bác sỹ kết quả xét nghiệm khối u của
bố. Phải năm lần bảy lượt mẹ đi hỏi, vị bác sỹ mới dám hé lộ một chút thông
tin: Bố bị ung thư, khối u đã di căn đến các hạch trong cơ thể! Một lần nữa mẹ
như người mất hồn, mẹ lắp bắp bối rối khi báo hung tin cho bố. Những tưởng bố
sẽ ngã, nhưng không. Bố lại bình tĩnh đón nhận đến không ngờ. Chính bố còn
khuyên mẹ, động viên con và các em cố gắng vì “còn nước còn tát”. Bố bảo ”còn
rừng thì không sợ thiếu củi”. Chính bố lại là người tiếp thêm động lực cho mẹ
và các con. Mặc dù xung quanh bố, lúc nào cũng có 5 vị cán bộ đại diện cho công
quyền canh giữ chặt chẽ; mặc dù mỗi lần con đến thăm gặp bố, họ đều mang máy
quay phim ra thu âm, ghi hình con- đến mức con phải cảm thấy khó chịu.
Một lần khi mẹ vào thăm gặp bố, bố đùa bảo, nếu ông trời không thương,
mà bố phải chết, thì hãy hỏa táng bố và mang tro rải xuống sông Sài Gòn, để hồn
bố được chu du khắp đất nước. Nghe mẹ nói lại như thế mà con nấc nghẹn. Nhất
định bố không thể chết được, bố ơi. Trời không phụ người hiền, nhất định bố sẽ
khỏi bệnh, bố ạ.
Bố vừa truyền hóa chất được một lần, bị tác dụng phụ của thuốc, bố
ói mửa liên miên, nửa đêm lên cơn đau bụng, đổ mồ hôi như tắm, phải gọi bác sỹ
trực đến cấp cứu. Ấy vậy nhưng trại giam lại đột ngột cho xe đến đưa bố về
trại. Đột ngột đến mức cả mẹ, cả con, và ngay cả bố còn không thể tin được.
Chẳng kịp chuẩn bị gì cho chuyến trở về trại giam của bố cả. Con được mẹ báo
tin, từ nơi làm việc vội thuê xe ôm đến bệnh viện. Khi đến nơi, chỉ kịp thấy xe
cứu thương lao ra từ cổng bệnh viện. Con chạy theo, gào thét và bất lực.
Cái cách mà trại giam phối hợp với bệnh viện đón bố về, còn hơn
quân ăn cướp, vội vã, bí mật. Thậm chí vị bác sĩ trực tiếp điều trị cho bố cũng
không đến căn dặn, động viên bố lấy một lời. Có một nỗi sợ hãi vô hình nào đó
đã khiến bác sỹ ấy không dám đến gặp và căn dặn bố nên con cũng không trách vị
ấy được. Họ đều làm theo chỉ đạo cả. Nhưng con trách chế độ này sao vô nhân đạo
quá đỗi. Bố bệnh tình đến mức này rồi mà họ còn không buông tha. Mẹ đã viết đủ
các lá đơn, gửi đến tất cả các cơ quan hữu quan, từ đơn đề nghị miễn chấp hành
án họ trả lời bố chưa đủ điều kiện để miễn; mẹ viết đơn xin hồ sơ bệnh án của
bố, trại giam bảo họ không có thẩm quyền giải quyết. Mẹ viết tiếp đơn đề nghị
tạm hoãn chấp hành án phạt tù để xin cho bố về nhà chữa bệnh; trong khi chứng bệnh
ung thư di căn của bố vẫn đang phát triển trong người thì câu trả lời của các
cấp thẩm quyền đến nay vẫn bặt vô âm tín. Không biết nơi đâu, cấp có thẩm quyền
nào, thế lực vô hình nào chịu trách nhiệm cho sinh mạng của bố đây?
Có một lần, một bác sỹ bạn của bố đến bệnh viện thăm, tuy không
được gặp bố, chỉ được đứng từ rất xa quan sát bố; nhưng bằng kinh nghiệm bác sỹ
lâu năm, người bạn ấy nói với mẹ là bố bị ung thư giai đoạn 4 rồi. Về nhà, con
mở lọ thuốc mà bệnh viện dùng để hóa trị cho bố ra đọc, thì thấy thuốc ấy để
dùng cho người ung thư di căn giai đoạn 3… Dù bệnh tình của bố bị bưng bít, bị
giấu nhẹm nhưng qua những lần thăm gặp bố, bằng trực giác, mẹ và con cảm nhận
được bệnh tình bố đang nặng lắm rồi, nếu không muốn nói là ung thư giai đoạn
cuối!
Họ đưa bố về trại giam, khi đến gặp ông phó giám thị trại giam,
con được ông ấy bảo rằng đến ngày bố hóa trị, họ sẽ lại đưa bố đi bệnh viện để
hóa trị. Nhưng con biết người bị ung thư di căn cần pháp đồ điều trị khoa học
kèm theo chế độ chăm sóc chu đáo thì mới mong kéo dài được mạng sống; chưa kể
đến việc hồi phục sau ca đại phẫu cần thời gian cả năm trời. Nhưng với điều
kiện nhà tù đọa đày thân xác; rồi những lần di chuyển từ trại giam đến bệnh
viện và ngược lại; những đợt hóa trị với tác dụng phụ của thuốc thì làm sao bố
có thể… Con lo lắng, con bất an lắm. Dù rất muốn nhưng con không thể đặt niềm
tin trọn vẹn vào trại giam và bệnh viện được. Sinh mạng của bố là do bác sỹ nắm
giữ và quyết định. Nhưng điều trị cho bố như thế nào lại là do sự chỉ đạo từ
trên cao. Họ chạy chữa thuốc men cho bố thì cầm chừng, gia đình không thể quyết
định được bệnh viện điều trị hay thậm chí muốn xin cho bố được nằm điều trị ở một
cái phòng thoáng đãng trong bệnh viện cũng không thể! Tại sao chế độ này lại
mất nhân tính tới mức đày đọa bố con đến như thế. Còn chần chừ gì mà họ chưa
chịu phóng thích bố con nữa?
Nhìn bố bơ vơ trên giường bệnh, mà lòng con xót xa. Nếu bảo con
làm gì đó để đánh đổi lấy tự do cho bố, con cũng sẵn lòng làm. Chỉ mong sao bố
được chữa bệnh đến nơi đến chốn, được mẹ và các con chăm sóc hàng ngày. Cuộc sống
của con là do bố mẹ tạo ra, vậy mà ngày con trưởng thành, bố không kịp nhìn
thấy - mới chỉ nghĩ đến đó thôi là ruột con như có ai đó xát muối vào rồi. Xin
hãy đừng để có thêm một người Tù Nhân Lương Tâm nào phải chịu cảnh như người tù
Bùi Đăng Thủy, Trương Văn Sương, Nguyễn Văn Trại nữa. Xin hãy nhân đạo mà thả
tự do cho bố tôi và tất cả các Tù Nhân Lương Tâm trên đất nước đau khổ này.
Đinh Phương Thảo
* * *
Dân Luận:
Ngày hôm nay 25/11 trại giam lại chuyển thầy giáo Đinh Đăng Định đi cả trăm km
lên bệnh viện ở Sài Gòn để thực hiện hóa trị đợt hai. Thầy Định sẽ phải trải
qua tám đợt hóa trị, mỗi đợt gồm một ngày hóa trị, 14 ngày uống thuốc và 7 ngày
nghỉ ngơi trước khi bước vào đợt hóa trị sau. Trong lúc này cơ thể rất mệt mỏi
và đề kháng yếu, dễ bị nhiễm trùng - nhưng chính quyền vẫn tiếp tục chọn con
đường đầy đọa tù nhân lương tâm này bằng những chuyến đi dài như thế, mà không
cho thầy được nghỉ ngơi và điều dưỡng tại bệnh viện.
Trại giam và bệnh viện cũng từ chối cung cấp bệnh án của thầy Định
cho thân nhân, đồng thời trại giam "lý luận" rằng bệnh viện đã xác
nhận thầy Định đủ khỏe để tiếp tục thi hành án! Tất cả những gì mà gia đình thầy
Định mong đợi lúc này là thầy được nghỉ ngơi và được khám chữa bệnh bởi những
bác sĩ có chuyên môn và tại bệnh viện tiên tiến bởi bệnh viện 30/4 của Bộ Công
An không phải là một nơi có uy tín trong lĩnh vực điều trị bệnh ung thư.

Hình chụp thầy Đinh Đăng Định năm 2003

Bà Đặng Thị Dinh, vợ tù nhân lương tâm Đinh Đăng
Định, đang ngồi đợi được vào thăm chồng ngày 20/11/2013 tại cổng trại giam An Phước,
tỉnh Bình Phước

Hình bà Dinh cho đàn mèo ăn cơm (Giờ đàn mèo ấy
đã mất hết rồi, vì bà Dinh đi Sài Gòn chăm sóc thầy Định, ở nhà không ai chăm
sóc đàn mèo, chúng đã bị người ta bắt hết).
__._,_.___
Nhật ký bí mật từ một trại lao cải TQ
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CHINA
Nhật
ký bí mật từ một trại lao cải TQ
Martin Patience
Phóng viên BBC tại Bắc Kinh
Cập nhật: 16:44 GMT - thứ ba, 26 tháng 11, 2013

Bà Lưu Hoa và tấm chăn nhật ký viết lén trong trại lao cải
Đối với bà Lưu Hoa, năm nay 50 tuổi, những cảnh kinh hoàng về trại
lao cải vẫn còn rõ như mới. Trong bảy năm qua, bà bị gửi tổng cộng ba lần tới
các “trại lao động cải tạo” do phản đối việc chính quyền cướp đất ở quê nhà, bà
nói.
Nhưng trong lần gắng sức cuối cùng, bà Lưu đã làm một việc thực sự
đặc biệt: bà viết nhật ký kể lại những trải nghiệm của mình.
Người mẹ một con làm việc 11 tiếng mỗi ngày trong xưởng làm quần
áo cho bộ đội Trung Quốc. Mỗi lần lính gác quay đi là bà lại tranh thủ lấy trộm
một miếng vải lót áo để viết nhật ký.
Trong căn hộ nhỏ của mình ở Bắc Kinh, bà trải lên chiếc bàn trước
mặt cho tôi xem mấy tấm vải trông như mảnh chăn vá. Nhưng nếu nhìn kỹ, những
đoạn đã được may nối vào với nhau thực ra là các đoạn nhật ký viết trong hai
năm.
Tập tài liệu đặc biệt này như một bảng điểm tên những người đối xử
ngược đãi trong trại. Một đoạn nhật ký viết hôm 13/09/2011 về một phạm nhân bị
lính gác tra tấn bằng dùi cui điện: “Toàn bộ mặt bà ấy tím bầm lên sau khi bị
đánh.”
Bị đối xử như ‘súc vật’

Đồ nghề viết nhật ký khi ở trong trại lao cải của bà Lưu Hoa
Bà Lưu cũng cho tôi xem cái túi nhỏ màu đỏ, bên trong là ruột bút
bi xanh nhỏ xíu mà bà từng dùng để viết nhật ký, vẫn được bà thường giấu dưới
nách. May cho bà là lính gác chưa bao giờ phát hiện ra.
Mỗi lần có phạm nhân được thả là bà lại nhờ họ mang các mẩu vải ra
cho mình. Rồi bà Lưu thu thập lại khi được tự do và vá chúng lại với nhau.
Bà bị bắt khi đang đi trên phố ở Bắc Kinh năm 2010. Bà bị giam giữ
do biểu tình phản đối chính quyền cướp đất – chẳng có phiên tòa nào được mở ra,
bà cũng bị luận phạm tội gì.
Trong thời gian cải tạo, bà Lưu nói bị lính gác đánh đập, cũng
giống như rất nhiều người trong số 400 phụ nữ trong trại. “Chúng tôi bị đối xử
như nô lệ,” bà nói, “nô lệ của đảng Cộng sản”.
Hồi đầu tháng 11 này, Bắc Kinh thông báo sẽ xóa bỏ hệ thống trại
lao động cải tạo, vốn bị ghét bỏ. Trong quá khứ,, các tội phạm nhỏ và thường là
các nhà bất đồng chính kiến hay những người đi biểu tình, có thể bị giam giữ
tới bốn năm mà không cần qua xét xử.
Sau những trải nghiệm đó, giờ bà Lưu vẫn đang cố gắng quay trở lại
cuộc sống bình thường, nhưng bà không thể quên được những gì đã xảy ra.
“Họ đối xử với chúng
tôi như súc vật,” bà nói. “Chúng tôi chỉ muốn được đối xử như một công
dân và có quyền như tất cả mọi người.”
Tin hệ thống lao cải bị đóng cửa không mang lại nhiều an ủi cho bà
khi bà từng tự tử trong quá khứ vì tuyệt vọng. Và bà Lưu vẫn tin rằng Đảng Cộng
sản – dù là có trại hay không có trại – cũng sẽ tìm cách bắt giam bà.
Subscribe to:
Comments (Atom)
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Biểu tình lắng xuống ở Hong Kong TIẾT LỘ CHẤN ĐỘNG LƯƠNG TRI LOÀI NGƯỜI: CSVN GIẾT TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ BẰNG VIRUS HIV TIẾT LỘ CHẤN Đ...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-
