Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 9, 2013

Thêm một trí thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam


 


From: dienbienhoabinh
Date: Sat, 7 Dec 2013 17:48:37 -0800
Subject: Thêm một trí thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam

 

 

VIỆT NAM - 

Bài đăng : Thứ bảy 07 Tháng Mười Hai 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 07 Tháng Mười Hai 2013

Thêm một trí thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam


Toàn cảnh khai mạc kỳ họp Quốc hội Việt Nam tháng 5/2013 - Reuters

Toàn cảnh khai mạc kỳ họp Quốc hội Việt Nam tháng 5/2013 - Reuters

Thanh Phương  RFI


Tiếp theo sau luật gia Lê Hiếu Đằng và nhà báo Phạm Chí Dũng, đến lượt bác sĩ Nguyễn Đắc Diên, cũng tại Sài Gòn, vừa công khai tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong một thông báo đề ngày 06/12/2013, gởi cho trang mạng Bauxite Việt Nam, bác sĩ Nha khoa ở Sài Gòn, xuất thân từ một gia đình từng là cơ sở Cách mạng ở nội thành, tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.


Trong thông báo nói trên, bác sĩ Nguyễn Đắc Diên cho biết ông quyết định như vậy bởi vì, « tất cả những gì mà Đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng đến thất vọng khác ».

Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên khẳng định : « Tôi không tin Đảng sẽ dẫn dắt dân tộc cập được bến bờ vinh quang bằng các cương lĩnh kiểu như cương lĩnh 1991, hiến pháp 2013. Bởi đó là những cương lĩnh u ám, những hiến pháp tiểu xảo. »

Đặc biệt, theo bác sĩ Nguyễn Đắc Diên, với thỏa ước Thành Đô tháng 09/1990, Đảng đã « đánh mất cơ hội ngàn vàng trong sự nghiệp bảo toàn chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ khi sống cạnh một nước lớn có tiền sử hàng ngàn năm áp chế dân tộc Việt. »

Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên, tuyên bố rằng ông thà « phản bội lời thề trung thành với Đảng còn hơn phải theo Đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc ».

Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên cho biết ông đã ra thông báo nói trên để « hưởng ứng » các lời tuyên bố từ bỏ đảng của luật gia Lê Hiếu Đằng và nhà báo Phạm Chí Dũng trong cùng ngày 05/12/2013.

 

Cán bộ phường đánh dân dã man: Đâu là sự thật?


 

Date: Sat, 7 Dec 2013 16:05:32 -0800
From: sangthai42
Subject: Cán bộ phường đánh dân dã man

 

Dân nghèo ai cũng đánh được.


Hien NKT


 

Cán bộ phường đánh dân dã man: Đâu là sự thật?


  • In ra

“Chính mắt tôi nhìn thấy bảo vệ dân phố và trật tự đô thị còng tay, bặm môi lên tấn, bóp cổ, đánh vào mặt, cầm dùi cui điện chích 4 lần vào người anh Tình.”, anh Khang người chứng kiến sự việc kể lại.


 

"Khoảng 17h ngày 6/12 tổ công tác (bảo vệ
dân phố và trật tự đô thị) của UBND P.25, Q. Bình Thạnh đi dẹp lòng lề
đường. Trong lúc người dân nhanh chân bỏ chạy, thì tổ công tác này đã
“tóm” được chiếc xe ba gác chở hàng của anh Tình. Anh này van xin, vì
sức khỏe yếu, bệnh tật chỉ có chiếc xe để mưu sinh chở hàng buôn bán
nuôi con. Không những không cho mà những người thi hành công vụ này còn
lấy còng số 8 còng tay rồi bóp cổ, đánh đập anh này. Chưa dừng lại ở đó
những người này còn dùng dùi cui điện chích vào người anh Tình cho đến
khi anh này nằm bất tỉnh." chị Phương - người chứng kiến kể lại.

 

 “ Đồng ý là người dân lấn chiếm lòng đường
buôn bán nhưng nếu chính quyền quy hoạch chợ cho người dân vào buôn bán
thì họ đã không phải đứng vất vưởng như vậy", anh Nguyễn Hoàng Nam người
chứng kiến búc xúc. Anh này cho biết, anh mới từ TP. Đà Nẵng bay vào
TP.HCM công tác. “Vào thời điểm anh Tình bị đánh là lúc tôi đang ngồi
trên taxi trở về nhà người thân, khi xe đi qua chợ Văn Thánh cũ bất ngờ
tôi nhìn thấy 5-6 người mặc áo trật tự đô thị và bảo vệ dân phố, đang
xúm vào đánh hội đồng một người dân. Quá bức xúc tôi nhảy khỏi xe, dùng
điện thoại di động để quay lại cảnh chướng tai gai mắt này để gửi cho
ông Nguyễn Bá Thanh xem".

 

"Khi đang bán hàng ở chợ Văn Thánh cũ, tôi
tận mắt chứng kiến cảnh tổ lực lượng trên dùng tay bóp cổ, đánh hội đồng
anh Tình, nhưng không dám can ngăn vì sợ bị tội “chống người thi hành
công vụ”. anh Trịnh Văn Đông (quê Hải Dương) kể lại.

 

“Nghe tin anh Tình bị đánh tôi chạy tới nơi
thì thấy anh này đã ngất xỉu, nằm chèo kheo ở góc đường hai tay bị còng
ra phía sau, còn lực lượng chức năng thì đang đút tay vào túi. Người dân
xung quanh đã tới vắt chanh vào miệng, nhưng anh Tình đã bị sùi bọt mép
nhưng lực lượng chức năng vẫn không đưa đi cấp cứu. Chỉ đến khi bị hàng
trăm người dân đến gây áp lực thì tổ lực lượng P. 25 mới chịu tháo còng
số 8 cho anh Tình. Tuy nhiên lúc đó, tôi đã không cho họ mở khóa còng.
Vì anh Tình không phải là tội phạm, tại sao những người làm nhiệm vụ này
lại còng tay, đánh đập anh ta tàn nhẫn như vậy?”, anh Dũng bức xúc nói.
 

 

 Từ một đoạn clip mà người dân cung cấp, khi
anh Tình bị đánh ngất xỉu nằm bất tình, người dân đã gọi xe taxi đưa anh
Tình đi cấp cứu. Tuy nhiên, một người đàn ông mặc thường phục đẩy người
dân này ra và nói "anh lấy tư cách gì để đưa đi cấp cứu? lấy gì để
chứng minh là người nhà?" rồi sau đó, người đàn ông mặc thường phục này
cầm chìa khóa cúi xuống mở chìa còng số trong tay anh Tình ra. Thấy anh
Tình nằm bất tỉnh quá lâu, người dân đổ xô tới gây áp lực thì những
người này mới đưa anh Tình tới bệnh viện Nhân dân Gia Định để cấp cứu. 
Sáng 7/12, phóng viên quay lại hiện trường nơi anh Tình bị lực lượng bảo
vệ dân phố và trật tự đô thị đánh ngất xỉu thì rất nhiều người dân quan
tâm đến thông tin anh Tình còn sống hay đã chết? “Họ đánh dã man như
vậy thì sức mấy mà sống được. Khi chúng tôi vắt chanh vào miệng anh ấy
đã thấy anh ấy sùi bọt mép vào không còn nuốt được nước rồi. Hơn nữa,
khi chúng tôi nói đưa anh Tình đi cấp cứu thì lực lượng này giữ lại
không cho đưa đi. Thế nhưng khi họ đưa anh Tình đi, chúng tôi leo lên xe
đi theo những người ấy lại bắt chúng tôi đi xuống. Sau đó, họ đưa anh
Tình đi đâu chúng tôi cũng không biết nữa”, Chị Nga – một tiểu thương
băn khoăn nói.

 

Đến trưa cùng ngày anh Tình đã lật áo cho
phóng viên xem những vết bầm trên cơ thể khi anh bị hành hung. Trên cổ
người đàn ông còn hằn nguyên những vết bị bóp cổ, bóp hầu. Hiện anh này
vẫn chưa hết hoảng sợ để kể lại sự việc với phóng viên.

 

 

 

 

 

Nhiều người dân ký đơn xác nhận chứng kiến
anh Tình bị tổ công tác của UBND P.25, Q.Bình Thạnh đánh đập dã man. Tuy
nhiên ông Nguyễn Văn Quý chủ tịch của phường này lại nói “không có gì”.
Theo
ông Quý thì khi tổ công tác P.25 đi làm nhiệm vụ thì phát hiện anh Tình
say xỉn nằm ngủ tại chỗ…? Chờ mãi không thấy anh Tình tỉnh chúng tôi đã
đưa anh này đến bệnh viện cấp cứu nhưng trong đêm anh Tình đã trốn về? “Nếu
anh em có đánh thì bệnh viện phải cung cấp được giấy chứng thương của
anh Tình. Trong khi trên cơ thể của anh Tình chỉ có vết bầm ở tay do bị
còng”, ông Quý khẳng định.

 

Sunday, December 8, 2013

Thư gửi anh Lê Hiếu Đằng (2)


 

Thư gửi anh Lê Hiếu Đằng (2)


 



Anh Đằng, 

 

Trước hết tôi có lời thăm anh và cầu chúc anh sớm hồi phục sức khỏe. Cách đây 4 tháng, sau khi đọc bài anh “viết từ những ngày nằm bệnh”, tôi đã gửi cho anh một lá thư qua Dân Làm Báo Blog. Tôi tin thế nào anh cũng đã đọc, nên thiết nghĩ không cần phải nhắc lại nội dung của nó trong thư này.

 

Hôm nay tôi viết tiếp, gửi anh Lê Hiếu Đằng lá thư thứ hai, không nhằm mục đích “đòi nợ” anh “một lời xin lỗi đồng bào Miền Nam” vì đã “ăn cơm quốc gia thờ ma giải phóng, nối dáo cho giặc” khiến nước nhà cả hai miền mới ra nông nỗi như ngày nay. Điều đó xét ra, theo cá nhân tôi, cũng không còn cần thiết nữa, vì việc anh đã tỏ ra ăn năn sám hối và thực lòng trở về đường ngay nẻo chánh, tự nó đã mang ý nghĩa xin lỗi đồng bào Miền Nam rồi. Lại càng không nên làm chuyện đó (đòi nợ) nữa, khi anh Đằng đang trong tình trạng sức khỏe suy nhược. Nghe giọng nói của anh yếu ớt đôi lúc như muốn hụt hơi khi anh trả lời phỏng vấn của RFA, RFI, VOA, BBC đã thấy thương; đến khi xem cái video clip của Truyền Thông Chúa Cứu Thế thấy anh nằm trên giường bệnh nói một cách vất vả với cô nhà báo “Chủ nghĩa Xã hội chỉ là ảo tưởng”, thật tình tôi chẳng cầm lòng đặng, anh Đằng à!

 

Cũng vì cầm lòng chẳng đặng, nên tôi mới có thư này cho anh sau khi nghe anh nói và viết qua “tuyên bố” bỏ đảng. Đáng ra trong lúc anh đang cần sự yên tĩnh nghỉ ngơi, có gì, để đó, “góp ý” sau. Nhưng, “nói của đáng tội”, nay anh cũng đã hơn tuổi bác Hồ lúc “bác” ấy “đi gặp cụ Mác”, anh lại bị chứng nan y, sợ anh có mệnh hệ gì, tôi không kịp trở tay, để ở bên kia thế giới anh lại phải trách “sao hồi đó không nói cho tôi hay.”

 

Nói cho anh “hay” những điều anh còn vướng mắc cũng là một cách giúp anh tự tháo cho mình những điều còn vướng mắc ấy; thiển nghĩ, vậy mà hay hơn là sau này anh phải trông chờ vào lời cầu nguyện của người khác khi anh không còn “khả năng” lên tiếng nữa.

 

Những vướng mắc này không chỉ riêng anh Lê Hiếu Đằng phạm phải, nhưng rất “phổ thông” nơi “một bộ phận không nhỏ” trong giới “phản tỉnh”, bỏ “kách mạng” chạy lấy người. Tình trạng này đã được anh Đặng Chí Hùng “nhắc nhở” qua bài viết “Đúng, nhưng chưa đủ”, có lẽ anh cũng chẳng cần “nói cho anh hay” lần nữa ở đây.

 

Trong thư này, tôi chỉ nhắc anh Lê Hiếu Đằng một điều thôi. Đó là, qua trả lời phỏng vấn với RFA, RFI, VOA, BBC, Truyền Thông Chúa Cứu Thế và trên “Tuyên bố bỏ đảng”, anh nhấn mạnh“ĐCSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất...”.

 

Anh Đằng vẫn khẳng định cuộc chiến tranh cưỡng chiếm Miền Nam do ĐCSVN thực hiện là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc” là anh đang tự mâu thuẫn với chính mình. Mới chỉ cách đây mấy tháng, anh Đằng gửi đi cho đồng bào bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”, trong đó anh tâm sự:

 

“Nếu hiểu từ giải phóng theo ý thức sâu xa đó thì tôi cũng rất đồng tình với nhận xét của nhiều nhà báo, nhà văn, học giả ở Miền Bắc, trong đó có nhà báo Huy Đức trong cuốn Bên thắng cuộc mới đây. Thật sự là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng...”

 

Anh Đằng kể chuyện năm 1963 anh và một người bạn tù khác bị giam vì lý do chính trị, nhưng lại được nhà cầm quyền VNCH cho phép rời nhà tù để đi dự thi tú tài II. Rồi so sánh với “những gì CS làm”, anh Đằng viết: “Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra đi thi như chúng tôi hay không?”

 

Anh đã suy nghĩ và phát biểu như thế chẳng những trong lúc không bị ai “ép cung”, mà còn vào lúc khiến người ta “thành thật khai báo nhất” là bên bờ tử sinh, thì làm sao lại vẫn thốt lên được rằng trước đây ĐCSVN đã “đấu tranh giải phóng dân tộc”. Hay là anh định nói lái... mà vì đuối sức không “lái” được cái lưỡi mình?

 

Nhưng anh Đằng lại viết tiếp là ĐCSVN “đang suy thoái biến chất…” Vẫn căn cứ vào bài“Viết Suy nghĩ trong những ngày nằm bjnh” đầy chân tình và đượm màu sám hối, thì tư cách bản chất Đảng trước sau vẫn thế, không phải suy thoái biến chất, nhưng ngày càng để lộ ra thêm bản chất trước kia cần phải dấu diếm. Điều này được minh chứng rõ ràng, cụ thể qua Hiến pháp sửa đổi mới đây. Có nước nào, có dân nào phải “chịu đựng” một bản HP, bộ Luật tối thượng của một quốc gia lại phải đứng dưới cương linh của một đảng tức chỉ là của một phần, một nhóm dân trong một nước (Đảng: Party, Partie; Part, partie: phần, một phần). Nó (HP đó) lại ghi rõ chỉ có đảng CSVN độc quyền cai trị cả nước, và Quân đội thì phải trung thành với đảng CS, thay vì trung thành với Tổ Quốc!

 

ĐCSVN không biến chất đâu anh Đằng, nó chỉ “thăng hoa” bản chất đích thực của nó thôi anh. Nói ĐCSVN nay biến chất là anh Đằng đã “xúc phạm” đến “tư cách đạo đức” trước sau như một, anh coi chừng bị đảng trùm cho cái tội vu oan mà không cần “bao cao su đã qua sử dụng”, như đảng trùm lên đầu con trai đầu lòng của nhà khai quốc CS công thần kiêm bộ trưởng văn hóa Kách mạng. Bản chất nó vốn đã như chính lời anh Đằng trước đây kia mà:

 

“Sau một thời gian dài Đảng và nhà nước Việt Nam nhận chìm các tầng lớp nhân dân Việt Nam từ Bắc chí Nam dưới chế độ quản lý kinh tế bao cấp, đi ngược lại tất cả quy luật tự nhiên, cop-py mô hình kinh tế của Liên bang Xô viết và Trung Quốc cộng sản 100%. Dân chúng đói kém rên siết. Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển... Hoặc bị bọn cướp biển hãm hiếp làm nhục trước mặt chồng con. Có thể nói tất cả điều đó là tội ác của Đảng và Nhà nước Việt Nam, không thể nói khác được...”.

 

Anh Đằng,

 

Viết cho anh những lời trên đây, tôi rất áy náy, sợ thiện ý của mình bị hiểu thành ác ý thì tội nghiệp cho cả đôi bên. Thú thật anh, không ai đánh mà khai, sức khỏe tôi đang ngồi đây cũng chẳng khá gì hơn anh đang nằm đó. Mới hôm qua tim tôi “gặp sự cố”, nếu không nhờ cấp cứu kịp thời, biết đâu... Giờ ngồi đây lưng tự chống lưng, mắt vừa dướn lên màn hình computer vừa lượn xuống bàn phím mổ cò từng chữ cho anh, chẳng phải là điều thích thú, nhưng vì thương cảm anh mà rán vậy.

 

Nói thương anh mà cũng là thương tôi, nói đúng hơn là thương cho thế hệ chúng mình phải chăng đã “sinh lầm thế kỷ”. Thế kỷ đây là thế kỷ bị con quái vật CS từ xa đến quậy phá quê hương dân tộc Việt Nam mình. Anh cũng vì tuổi trẻ nhiệt thành mà “yêu nước” một cách lầm lỡ “đi với ma mặc áo giấy”, nay cuối đời nhìn lại thấy đâu là bến bờ hư thực để phải dằn vặt vì thấy mình đã tiếp tay cho quỷ sứ vào nhà phá nát gia cang thì đã muộn màng. Phần tôi nhờ được “giác ngộ” Kách mạng sớm, nên đã nguyện bảo vệ giang sơn Miền Nam khỏi làn sóng đỏ; tôi sinh ra trên đất Bắc nhưng tự hào với máu mình đã đổ xuống ruộng đồng Miền Nam thân yêu, và đã cầm súng chiến đấu đến cùng để bảo vệ phần đất Tự Do. Vì không giữ được Tự Do nên tôi đã vào tù “Cải Tạo”, còn anh Đằng thuộc “bên thắng cuộc” thì đang ngồi tù lương tâm mình. Nói chung thì cả hai bên “thắng cuộc” lẫn “thua cuộc” đều “không khá được” ngày nào tổ quốc VN còn bị phất phơ lá cờ đỏ sao vàng Phúc Kiến bên Tàu.

 

Anh Đằng,

 

Sức người có hạn, trước tình trạng sức khỏe của anh không mấy khả quan, nằm trên giường bệnh mà anh làm được như vậy (qua trả lời phỏng vấn và bản “tuyên bố bỏ đảng”) là tốt rồi. Tôi cũng không trách anh nếu anh không ngỏ lời xin lỗi đồng bào Miền Nam mà tôi đã yêu cầu trong lá thư gửi anh lần trước. Tôi chỉ nhắc anh Đằng nhớ “bảo trọng”, đã hối thì hối cho trót, chứ già rồi mà cứ “nửa chừng xuân”, e chẳng giống ai.

 

Cuối cùng xin lỗi anh, viết cho người bệnh mà tôi “hơi bị” dài dòng. Thực ra, kẻ nhận thư này phải là những ai đang khỏe mạnh cái xác nhưng linh hồn thì “hình như” đã bị, không yếu xìu thì cũng dở dở ương ương, hay đã chết lâm sàng.

 

Cầu chúc anh Đằng gặp thuốc để sớm được an lành thể xác và thanh thản tâm hồn.

 

 



•BBC – ‘Bỏ Đảng là một cú sốc rất lớn’


 

 





Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link