Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, December 11, 2013

Đơn tố cáo hành vi côn đồ - vu khống, bắt người trái pháp luật của công an Tp. Đà Nẵng


 

 

 

Đơn tố cáo hành vi côn đồ - vu khống, bắt người trái pháp luật của công an Tp. Đà Nẵng

 

 


Nguyễn Đức Quốc (Danlambao) <http://danlambaovn.blogspot.com/>  - “Tôi viết đơn tố cáo này gửi cho công luận hoàn vũ và toàn thể Đồng bào Việt Nam trong lẫn ngoài nước được biết hành vi vu khống, bắt bớ và giam giữ người trái pháp luật của cảnh sát hình sự công an thành phố Đà Nẵng, Xin Thân hữu quốc tế và toàn thể đồng bào cùng chúng tôi cực lực lên án những hành vi sai trái của lực lượng Công an cộng sản Việt Nam tại Thành phố Đà Nẵng. Yêu cầu họ nhanh chóng trả lại tài sản cá nhân cho anh Hùng và những tài liệu hợp pháp cho chúng tôi. Họ phải công khai xin lỗi chúng tôi về những hành vi sai trái của họ.”...

 

 

*

 

Kính gửi:

 

- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước

 

- Các Chính phủ dân chủ tự do khắp hoàn vũ

 

- Các Cơ quan, Tổ chức nhân quyền quốc tế

 

Xin tố cáo trước Công luận toàn cầu và đồng bào Việt Nam trong lẫn ngoài nước về hành vì côn đồ. vu khống, bắt người trái pháp luật của Cảnh sát hình sự Công an Cộng sản Việt Nam tại Thành phố Đà Nẵng ngày 07 và 08-12-2013

 

Nội dung sự việc:

 

Vào tối ngày 07-12-2013, lúc 22h45 phút, tôi cùng vợ chồng anh Lê Anh Hùng - Lê Thị Phương Anh, trú tại thị xã Đông Hà tỉnh Quảng Trị, đến thuê phòng số 203 và 202 Nhà nghỉ Hồng Ngọc, đường Nguyễn Huy Tự, quận Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng. Xin lưu ý: anh Hùng là người đã rất nhiều lần lên tiếng tố cáo những vi phạm tày trời của lãnh đạo cao cấp Cộng sản Việt Nam.

 

Sau khi nhận phòng tại Nhà nghỉ nói trên được 15 phút, có hơn 20 kẻ lạ mặt bất ngờ đạp tung cửa phòng của tôi (đang khi tôi cầu nguyện), và phòng của hai bạn tôi (đang khi họ chuẩn bị ngủ). Tất cả bọn đều mặc thường phục.

 

Sau khi bắt chúng tôi ngồi yên, họ liền tự xưng là công an Thành phố Đà Nẵng, nhưng thái độ rất côn đồ, đầy vẻ uy hiếp và bắt đầu lục soát kiểm tra cách thô bạo.

 

Tôi nói với họ: “Các anh là công an, đại diện pháp luật, tại sao vào phòng tôi không gõ cửa? Các anh đã không mang sắc phục, lại còn đạp tung cửa xông vào, rõ ràng có hành vi xâm phạm chỗ ở của người khác và có biểu hiện uy hiếp cướp giựt… Các anh kiểm tra phòng của chúng tôi tại sao không có mặt của chủ nhà nghỉ cũng như sự đồng ý của chúng tôi trước, giữa lúc chúng tôi đang nghỉ ngơi?”

 

Nghe thế, bọn họ liền gọi chủ nhà nghỉ và một người mang sắc phục công an lên. Tôi nói tiếp: “Nếu thực sự các anh là công an thì chúng tôi đây cũng là công dân, các anh cần phải tôn trọng chứ?” Nhưng họ đã bắt chúng tôi phải im lặng. Có một tên cắt tóc kiểu đầu đinh (sau này tôi biết tên là Dũng) và nhiều tên khác xông vào định đánh tôi và cô Phương Anh.

 

Sau đó họ thu giữ hành lý, bắt chúng tôi xuống phòng lễ tân và lục soát khắp cả thân thể ba người chúng tôi với lý do vu khống: mang theo hàng lậu!?! Lát sau, họ yêu cầu chúng tôi phải lên xe về đồn công an quận Liên Chiểu “để làm việc”. Hùng, Anh và tôi không đồng ý: “Chúng tôi yêu cầu các anh muốn “làm việc” với chúng tôi thì phải “làm việc” tại nhà nghỉ, vì chúng tôi là công dân tự do, hợp pháp, thuê nhà nghỉ có giấy tờ đăng ký hẳn hoi. Các anh phải làm đúng những gì pháp luật qui định. Hơn nữa, tự xưng là công an, các anh phải chứng minh điều này bằng cách cho chúng tôi xem giấy tờ trước khi làm việc”. Chẳng những không đồng ý, họ còn nạt nộ cả ba chúng tôi và đối với cô Phương Anh thì có hành vi rất lỗ mãng. Sau một hồi tranh cãi, tôi nói: “Chúng tôi sẽ hợp tác với các anh với điều kiện các anh phải lập biên bản có chủ nhà nghỉ chứng kiến, vì chủ nhà nghỉ có trách nhiệm với khách thuê phòng”.

 

Nghe thế, bọn họ rút ra một tờ giấy, nói là để ghi những gì tạm giữ của chúng tôi. Sau khi kiểm tra tất cả các tài sản của tôi, họ thu giữ : 01 máy ảnh hiệu Nikon D90 kèm ống kính, 01 máy thu âm, 01 Điện thoại cầm tay, 01 tài liệu “14 điều cam kết mà Việt Nam đã ký tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc”, 01 tài liệu “Công ước chống tra tấn của Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc”, 01 tài liệu “Nhật ký làm việc với phòng PA 61 công an thành phố Đà Nẵng (Nguyễn Văn Thạnh)”, 01 xe gắn máy và giấy tờ tùy thân (CMND). Họ cũng thu giữ của anh Hùng và chị Anh 01 máy laptop hiệu Dell, 02 điện thoại cầm tay, 31 cuốn “Cẩm nang Thực thi Quyền Con người”, 01 xe gắn máy và giấy CMND của anh Hùng. Trong khi họ làm biên bản thu giữ tài sản, tôi lấy máy ảnh để ghi hình việc làm của họ, thì tên Dũng và hai tên khác xông vào giật máy ảnh, bắt để tại bàn. Cả máy thu âm tôi đang mở chế độ thu cũng bị họ tắt đi rồi xóa dữ liệu trong đó. Các điện thoại cũng không cho chúng tôi rờ đến, sợ chúng tôi liên lạc với người nhà.

 

Viết xong, họ đọc cho chúng tôi nghe. Sau đó anh Hùng yêu cầu cho xem nội dung biên bản. Họ không đồng ý. Ngược lại tên Dũng còn lớn tiếng nói: “Các anh đã nghe rõ chưa?” Tôi trả lời: “Chúng tôi đã nghe các anh đọc, nhưng chúng tôi chưa được đọc nội dung những gì các anh viết về tài sản bị tước đoạt của chúng tôi thì làm sao chúng tôi ký được chứ? Đề nghị các anh cho xem và lập thành hai bản, mỗi bên cất giữ một bản”. Nhưng tên Dũng vẫn cứ lớn tiếng nhắc lại nhiều lần câu hỏi hồi nãy: “Các anh đã nghe rõ chưa?”, và tôi vẫn trả lời y như cũ. Tên Dũng lại trơ tráo: “Các anh không có quyền đọc nội dung biên bản, cứ ký vào là xong!”. Tôi nói: “Các anh giữ tài sản của chúng tôi rồi viết biên bản mà không cho chúng tôi xem nội dung, như vậy các anh đã vi phạm pháp luật. Còn chúng tôi chỉ đòi hỏi quyền lợi của chúng tôi theo như pháp luật qui định. Yêu cầu các anh niêm phong tất cả tài sản của chúng tôi mà các anh đang tạm giữ”. Nhưng bọn họ vẫn một mực từ chối cách vô lý.

 

Tôi đành phải nói tiếp: “Các anh tự xưng mình là Công an, yêu cầu các anh tôn trọng pháp luật. Là người thi hành pháp luật, các anh phải tôn trọng pháp luật cách gương mẫu. Nếu cứ ép chúng tôi như thế này thì bắt buộc chúng tôi phải nghĩ các anh là côn đồ đội lốt công an”. Tên Dũng lại lớn tiếng với tôi: “Anh có lỗ tai không? Tôi hỏi các anh đã nghe rõ chưa?” Tôi không trả lời mà chỉ hỏi lại: “Anh có phải là con người không? Tại sao tôi nói mà anh không hiểu? Chỉ có loài khỉ mới không hiểu tiếng nói của con người!”… Sau đó tên Dũng ra lệnh cho chủ nhà nghỉ phải ký làm chứng vào biên bản. Tôi lại nói với hắn: “Anh không được ép họ ký khi họ chưa được xem nội dung bản văn”. Hắn nghênh ngang trả lời: “Chúng tôi có quyền, cấm các anh không được chỉ bảo cho chủ nhà nghỉ”.

 

Rốt cục tên Dũng ra lệnh cho hơn 20 kẻ trong bọn bắt ba người chúng tôi lên xe công an đang đậu trước cửa nhà nghỉ. Tôi yêu cầu họ để chúng tôi tự đi bằng xe của mình, không thì họ phải chở chúng tôi bằng xe máy của chúng tôi. Bốn tên liền chụp lấy tay tôi và tước chìa khóa. Họ tống tôi và vợ chồng anh Hùng lên chiếc xe bảy chỗ của họ, trên đó đã có năm công an ngồi sẵn, rồi rồ máy chở chúng tôi đi. Khi xe đang chạy, anh Hùng nói với những người trên xe: “Các anh nên nhìn hoàn cảnh của đất nước trong thời kỳ khó khăn này mà cứu nguy cho Dân tộc! Các anh thấy hiện nay tham nhũng tràn lan, lãnh thổ đất nước đang mất dần do bị ngoại bang xâm chiếm! Các anh nên nghĩ lại mà hành động để cho Đất nước thoát khỏi nghèo nàn! Mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm gìn giữ lãnh thổ cho Tổ quốc”. Không thấy ai trả lời gì…

 

Họ đưa chúng tôi đến đồng công an phường Hòa Minh, nhốt mỗi người một phòng. Tôi yêu cầu họ mở cửa vì tôi không phải là tội phạm, nhưng họ khóa hẳn lại. Hơn một giờ sau, có hai người mặc thường phục vào làm việc với tôi, đề nghị tôi khai rõ lý lịch. Tôi nói với hai kẻ lạ mặt này: “Xin lỗi, tôi không biết các anh là ai. Các anh vui lòng tự giới thiệu!”. Họ nói: “Chúng tôi là công an…”. Tôi lại hỏi: “Nếu các anh là công an sao không mặc sắc phục để làm việc?”. Một trong hai người lớn tiếng nói với tôi: “Anh có biết bây giờ là mấy giờ không mà bắt chúng tôi mặc sắc phục?” Tôi trả lời: “Tôi không bắt mà tôi đề nghị là công an khi làm việc với công dân phải mang sắc phục, có biển tên, số hiệu và cấp bậc đầy đủ”. Rồi hỏi họ: “Xin anh cho biết bây giờ là mấy giờ, vì điện thoại của tôi đã bị những người lạ mặt trong nhóm các anh thu giữ”. Họ trả lời là 1g35 phút. Tôi nói: “Các anh biết khuya như vậy rồi mà còn bắt tôi vô cớ và hành tôi phải khai với các anh, trong khi tôi không làm gì sai trái. Các anh có biết là tôi cũng quá mệt không?”.

 

Họ gọi một công an mang sắc phục vào, có tên trên biển là Mai Trọng Đức. Tôi nói: “Anh Đức à, tôi sẽ làm việc với anh còn hai người này tôi không biết họ là ai, xin anh mời họ ra khỏi chỗ này”. Viên công an giới thiệu: “Đây một là Hoàng Đình Tâm và một là Đoàn Văn Trường, cả hai đều là công an, anh cứ khai với họ”. Tôi không đồng ý và nói: “Theo nguyên tắc, tôi không bao giờ làm việc với những người lạ mặt tôi chưa hề gặp. Đề nghị anh thông báo với họ ra ngoài, để tôi hợp tác làm việc với anh”. Hai người đó đi ra ngoài rồi quay vào trở lại đưa cho viên công an tên Đức một tờ giấy có đề “Sơ yếu lý lịch” để tôi điền vào mọi chi tiết. Tôi trả lời: “Tôi không bao giờ khai lý lịch với các anh! Nếu các anh muốn làm việc thì tôi sẽ khai với các anh chỉ những gì liên quan chỗ ở và công việc của tôi, còn lý lịch đầy đủ của tôi, tôi không khai, vì tôi không phải tội phạm hay đi xin với các anh việc làm. Các anh là những điều tra viên ngành công an, hãy cứ sưu tra lý lich của tôi tại địa phương tôi cư trú”.

 

Tên Dũng ở ngoài đi vào lớn tiếng hăm dọa: “Bây giờ anh có khai không? Chúng tôi yêu cầu anh khai rõ lý lịch với chúng tôi, phần anh không được yêu cầu chúng tôi bất cứ một điều gì”. Bức xúc trước những lời nói và thái độ lỗ mãng của tên Dũng vốn đã nhiều lần ăn nói bất lịch sự, vô văn hóa và coi thường pháp luật, tôi đốp lại: “Nếu các anh làm việc thì đề nghị chúng ta cùng nhau làm việc trên tinh thần thượng tôn pháp luật, các anh ép tôi thì tôi sẽ không trả lời và giữ quyền im lặng. Còn nếu các anh cưỡng bức tôi, tôi sẽ tố cáo các anh… Các anh nên biết tôi là người Công giáo, rất ghét sự dối trá, vu khống, hồ đồ… Tôi cũng nói cho các anh biết: tôi không sợ tù cũng chẳng sợ chết. Đừng hòng bắt nạt, ép buộc tôi. Tôi chỉ tôn trọng một điều là sự thật”. Nghe thế, tên Dũng lủi ra, còn viên công an tên Đức đưa cho tôi một tờ giấy và yêu cầu tôi viết nội dung theo ý của bọn họ. Tôi phản ứng ngay, trả giấy viết lại mà nói: “Nếu theo ý các anh thì các anh cứ tự viết, tự khai và tự làm việc. Tôi thấy các anh là những kẻ đang sống ngoài vòng pháp luật rồi đó”…

 

Sau đó họ lại đưa giấy cho tôi lần nữa và buộc tôi ghi rõ quan hệ như thế nào với vợ chồng anh Hùng. Không đồng ý đề nghị của họ, tôi nói: “Thông báo cho các anh biết: tôi chỉ viết những gì diễn ra khi tôi ở tại nhà nghỉ, những hành động sai trái của các anh từ đó cho đến bây giờ thôi, còn chuyện quan hệ của chúng tôi là chuyện riêng tư, các anh không được xen vào, vì chúng tôi là những công dân tự do, có quyền riêng tư bí mật của chúng tôi. Các anh không nên quan tâm đến mối quan hệ giữa chúng tôi. Còn nếu thấy chúng tôi có tội thì các anh cứ bắt, cứ bỏ tù như đã từng tùy tiện bắt giam và bỏ tù nhiều người”…

 

Cuối cùng họ cũng phải đồng ý, và tôi đã viết tất cả những gì họ đã làm: bắt bớ và giam giữ ba người chúng tôi từ lúc 23g ngày 07-12-2013 một cách vô cớ và vô luật. Viết xong, tôi giao cho họ, cái tay tên Hoàng Đình Tâm viết lại nội dung của tôi vào Biên bản lấy lời khai. Đến 4g30 ngày 08-12-2013, “buổi làm việc” mới kết thúc. Tôi hỏi họ: “Các anh thấy tôi có tội gì, hãy trả lời cho tôi nghe”. Một người khoảng chừng 55-57 tuổi, mặc thường phục (tự giới thiệu tên Anh và được những công an phường Hòa Minh gọi là Sếp) trả lời với tôi: “Anh không có tội gì hết!” Tôi nói với ông ta: “Như vậy người của anh đã vu khống và bắt giữ tôi hoàn toàn trái pháp luật. Tôi sẽ tố cáo các anh”. Ông ta trả lời: “Anh không hiểu đâu!” và đi ra ngoài.

 

Đến 5g sáng 08-12-2013, họ làm việc với chị Phương Anh mới xong, còn với anh Lê Anh Hùng thì đến 5g30. Phía Công an tạm giữ của anh Hùng 01 máy Laptop và hai điện thoại của hai vợ chồng cũng như các tài liệu “Nhân quyền” và “Công ước Chống tra tấn” của chúng tôi

 

Tôi viết đơn tố cáo này gửi cho công luận hoàn vũ và toàn thể Đồng bào Việt Nam trong lẫn ngoài nước được biết hành vi vu khống, bắt bớ và giam giữ người trái pháp luật của cảnh sát hình sự công an thành phố Đà Nẵng, Xin Thân hữu quốc tế và toàn thể đồng bào cùng chúng tôi cực lực lên án những hành vi sai trái của lực lượng Công an cộng sản Việt Nam tại Thành phố Đà Nẵng. Yêu cầu họ nhanh chóng trả lại tài sản cá nhân cho anh Hùng và những tài liệu hợp pháp cho chúng tôi. Họ phải công khai xin lỗi chúng tôi về những hành vi sai trái của họ.

 

Một điều khôi hài lố bịch là công an lại ngang nhiên làm những trò côn đồ vô luật này trong chính Ngày Nhân quyền Quốc tế, và ngay sau khi nhà nước Việt Nam ngồi vào ghế Hội đồng Nhân quyền, ký Công ước chống tra tấn của LHQ và đặt ra “Ngày Pháp luật Việt Nam”.

 

Thừa Thiên Huế, ngày 09-12-2013

 

 

Người tố cáo

 

 

Nguyễn Đức Quốc


danlambaovn.blogspot.com <http://danlambaovn.blogspot.com/>

 

 

Lời nhắn của Nguyễn Phương Uyên gởi đến Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền, 10/12/2013.

 

Tuyên Bố

 

Tôi tên là Nguyễn Phương Uyên, đoàn viên của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh gồm 6 năm hoạt động. Nay tôi chính thức ra khỏi đoàn vì:

 

Đoàn Thanh Niên là lực lượng tiên phong trong các công tác xã hội với biểu khẩu hiệu, "ở đâu cần thanh niên có, ở đâu khó có thanh niên." Thực tế họ đã quay lưng bỏ chạy với trọng trách của họ và tôi cảm thấy họ không xứng đáng để tôi tiếp tục ở trong hàng ngũ của họ nữa.

 

Nguyễn Phương Uyên

10/12/2013

Tuesday, December 10, 2013

Đảng CS đã bị thiên hạ ghê tởm


 

Những kháng thư của Quốc Dân VN tuyên bố bỏ Đảng cướp Thái Thú Tàu CSVN đã và đang đặt "gông cùm xiềng xích Nô Lệ giặc Tàu vào cổ dân tộc VN - như Lê hiếu Dằng, Đặnc chí Dũng, Nguyễn dắc Diên, Nguyễn chí Đưc... - Vì Đảng cướp CSVN đã và đang buôn dân bán nước VN cho Giặc Tàu, nên toàn dân quyết định Khai trừ Đảng ra khỏi guồng máy Quốc Gia Việt Nam để dành lại Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc, và quyền làm người Việt Nam!!!....

 

Thề bỏ đảng cướp thái thú Tàu CSVN....Phát vũ khí cho toàn dân nổi lên tiêu diệt đảng vào năm nay trước dịp Tết Nguyên Đáng, đánh dấu ngày phán xét của thực dân Tàu và Thái thú Tàu HCM đã dùng "Chủ nghĩa Xã Hội Bịp, Láo, và Lừa cả dân tộc VN trong suốt 70 năm qua ma Quốc Dân VN gọi là Giặc Cờ Đỏ Sao Vàng mà tội ác của chúng đã làm cho hơn 10 triệu người VN chết, nô lệ giặc Tàu, mất nước trong tay giặc Tàu....

 

và nhất là Bắc phần đã do thái thú Tàu Hoàng trung Hải và ngay cả thủ đô Hà Nội, Hải Phòng, Ninh Bình, Lào Cay, Thanh Hóa, Nghệ An Hà Tỉnh cũng bị cai quả.....Thì thử hỏi VN còn hay đã mất???? mà giặc Tàu đã ờ khắp nơi trong đất nước VN ngày hôm nay???

 

Thanh Pham

 

From: Khai Vo <>
To:
Sent: Saturday, December 7, 2013 6:50 PM
Subject: [Daploisongnui] Fw: [DDCL] Thông báo công khai từ bỏ đảng

 

Dân VN làm cái gì cũng ..sau thiên hạ.Trong khi cả chục triệu đảng viên Tàu bỏ đảng trên thập niên rồi mà đảng viên CSVN chỉ mới có...le que vài mạng còn lại đợi đến khi hưu trí hay bệnh gần chết mới chịu làm?Người Việt thường coi thường dân Miên kém thua mình,nhưng rốt cuộc người Miên lại dẫn đầu trong tiến trình dân chủ hoá đất nước.Thật ngán ngẫm và tự hỏi không biết tại sao dân VN lại ..hám danh,ham tiền hơn bất cứ dân tộc nào trên thế giới ???
 
Đảng CS đã bị thiên hạ ghê tởm từ lâu rồi còn chần chờ gì nữa mà không từ bỏ?

On Saturday, December 7, 2013 4:52 PM, hung vu <> wrote:

 

Thông báo công khai từ bỏ đảng


 


Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự - "Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và Nhà báo – TS Phạm Chí Dũng, tôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ đảng Cộng sản Việt nam."...


*

 

Ghi chú: Chúng tôi nhận được một Email với nội dung Thông báo dưới đây, trong đó tác giả công khai cả số thẻ đảng, số điện thoại và ảnh của mình. Tuy nhiên, do tính chất quan trọng của vụ việc, trong khi chưa có điều kiện xác thực, nên chúng tôi tạm chưa công bố các chi tiết đó cho đến khi có thêm thông tin cần thiết. - BT

 

Bổ sung, 7h50′, 7/12/2013: Chúng tôi đã xác thực được những thông tin cần thiết về tác giả, nên xin công bố đầy đủ.

 

Theo bổ sung mới của tác giả, đoạn cuối “Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, tôi lại phấn đấu xin vào đảng”, nay được sửa lại là “Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc, vứt bỏ ngọn cờ CNXH, tôi lại phấn đấu xin vào đảng”.

 

*

 

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 6 tháng 12 năm 2013

 

Hưởng ứng lời tuyên bố từ bỏ đảng của Luật gia Lê Hiếu Đằng và Nhà báo – TS Phạm Chí Dũng, tôi, Nguyễn Đắc Diên, Bác sĩ Nha khoa, đảng viên, số hiệu thẻ đảng 3444669, THÔNG BÁO CÔNG KHAI từ bỏ đảng Cộng sản Việt nam.

 


Xuất thân trong một gia đình có truyền thống chống các kiểu thực dân và áp bức, sau 1954 tuy sống ở đô thị miền Nam nhưng gia đình tôi là cơ sở CM nội thành, đã được tặng thưởng Huân Chương Kháng Chiến Hạng Nhất theo QĐ số 801/HĐNN, có Giấy Chứng Nhận Người Có Công Với Cách Mạng. Thế nên đã một thời, tôi cũng từng tràn đầy nhiệt huyết với khát vọng đồng hành cùng đảng xây dựng một đất nước công bằng dân chủ và văn minh.

 


 

Song tất cả những gì mà đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác. 

 

Tôi không tin đảng sẽ dẫn dắt dân tộc cập được bến bờ vinh quang bằng các cương lĩnh kiểu như cương lĩnh 1991, hiến pháp 2013. Bởi đó là những cương lĩnh u ám, những hiến pháp tiểu xảo. Với thỏa ước Thành Đô 9/1990, đảng đã đánh mất cơ hôi ngàn vàng trong sự nghiệp bảo toàn chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ khi sống cạnh một nước lớn có tiền sử hàng ngàn năm áp chế dân tộc Việt. 

 

Thay vì theo đường quang mà cộng đồng thế giới văn minh đã khai phóng để đi, đảng lại liên tục quàng vào bụi rậm. Câu châm biếm “đảng tiên phong đi trước, nhân dân tiếp bước theo sau, dân hỏi đảng đi đâu, đảng lầu bầu: đang định hướng” là hình ảnh vừa bi vừa hài, nhưng mà thực và sống. 

 

Khi vào đảng tôi đã từng thề, rằng tuyệt đối trung thành với đảng. Nay, tôi thà phản bội lời thề trung thành với đảng còn hơn phải theo đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước. Nhưng rồi có thể một ngày nào đó, khi đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc, vứt bỏ ngọn cờ CNXH, tôi lại phấn đấu xin vào đảng.

 

Bs. Nguyễn Đắc Diên

 

ĐT: 0914002424

 



 


 

Thế nào là phản bội? Ai phản bội?


 


Trần Ngọc Thành

Đôi lời gửi tới những đảng viên đảng cộng sản Việt Nam,

 

Thưa các bác, các anh chị, các bạn,

 

Tôi cũng từng là đảng viên, từng là cán bộ đảng, tôi không có bất cứ hận thù gì cá nhân đối với đảng cộng sản Việt Nam. Những bài viết hay những trao đổi của tôi xuất phát từ trách nhiệm của một công dân, của một người Việt Nam yêu Tổ quốc mình.

Tôi phải vứt thẻ đảng từ năm 1990, khi hiểu rõ thế nào là chủ nghĩa cộng sản và chế độ độc tài cộng sản, khi chứng kiến tận mắt sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu và Liên xô.

 

Trước đó, với trách nhiệm là đảng viên, ngoài những gì nhìn thấy tại Ba Lan, tôi đã qua Praha, Budapest,đã trèo tường Berlin, đã hòa đồng vào sự phấn khởi cua người dân khi xuống đường đòi dân chủ hóa, tôi đã gửi các báo cáo trung thực sự thật tại các nước này đến trung ương đảng cộng sản Việt Nam và đề nghị phải thay đổi vì lợi ích đất nước. Nhưng, thay vì lắng nghe, đảng lại cho tôi là phản động,là kẻ thù của đảng.

 

Trách nhiệm công dân buộc tôi phải từ bỏ đảng và tranh đấu vì quyền lợi của đất nước.

 

Khi viết bài này cách đây 6 năm, đăng trên báo giấy Đàn Chim Việt tháng 9 năm 2005, tôi hy vọng rằng đến năm 2010 Tổ quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta sẽ sánh vai cùng các nước dân chủ.

 

Nhưng, 6 năm sau, chế độ độc tài tại Việt Nam càng tồi tệ hơn. Số lượng đảng viện cộng sản 6 năm trước trên 2 triệu và bây giờ trên 3 triệu.

 

Nghèo đói, tụt hậu, đạo đức suy đồi, mất nước, nô lệ không còn là nguy cơ mà nó đang trở thành hiện thực trên đất nước Việt Nam.

 

Vì ai? Do ai? Làm thế nào?

 

Tôi lại gửi những dòng suy nghĩ này từ 6 năm trước đến các đảng viên đảng cộng sản Việt Nam.

 

Thế nào là phản bội? Ai phản bội?

 


* Tác giả Trần Ngọc Thành (Ảnh : GW-Bến Việt) Những ngày qua, nhân dân Ba Lan tưng bừng kỉ nịêm 25 năm ngày thành lâp ”Cộng Đoàn Đoàn Kết”. Tại các cuộc mít tinh trong cả nước với sự tham gia của hàng triệu người, niềm tự hào biểu hiện trên nét mặt của mỗi người dân. Trong số họ, hàng vạn người từng là đảng viên cộng sản. Họ đã làm nên kỳ tích có một không hai: Đập tan chủ nghĩa cộng sản ở Ba Lan, tạo nên một phản ứng dây chuyền, đưa chủ nghĩa cộng sản ở châu Âu và Liên Xô xuống ngôi mộ của lịch sử. Cái lí tưởng cộng sản họ từng ấp ủ, từng theo đuổi, từng phấn đấu với ước mong xây dựng một tương lai, một xã hội tốt đẹp hơn trở thành sự lố bịch, nực cười trong câu chuyện vê`quá khứ của họ.

 

Sự vui mừng và mãn nguyện cũng thể hiện rõ trên khuôn mặt của nhà cựu lãnh đạo cộng sản trẻ tuổi đầy tài năng, ngoài 30 tuổi đã là Bộ trưởng Bộ Thanh niên và thể thao trong chế độ cộng sản, hôm nay, hai nhiệm kỳ liên tiếp là Tổng Thống nước Ba Lan dân chủ, ông Aleksander Kwasniewski.

 

Khi đang là Bộ trưởng của chế độ cộng sản, ông đã từng ủng hộ việc thỏa hiệp với “Công Đoàn Đoàn Kết”, là một trong những người đưa ra sáng kiến về “Hội Nghị Bàn Tròn”, từng bước trao quyền lãnh đạo đất nước cho những nhà đấu tranh dân chủ. Cũng con người này, Tổng thống Aleksander Kwasniewski đã kí vào Hiến pháp nước Cộng hòa Ba Lan, trong đó có điều khoản cấm tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản, đặt chủ nghĩa cộng sản ngang tầm nguy hiểm với chủ nghĩa Nazi và chủ nghĩa phát xít. Chế độ dân chủ đã không phụ lòng ông, sau một nhiệm kỳ do Lech Walesa, thủ lĩnh “Công Đoàn Đoàn Kết” làm Tổng thống, ông được bầu liên tiếp hai nhiệm kỳ, là người lãnh đạo cao nhất nước Ba Lan dân chủ khi tuổi mới 43.

 

Nước Ba Lan lúc đó có trên một triệu đảng viên, các nước khác như Tiệp khắc, Hungari, Cộng hòa Dân chủ Đức,…số đảng viên cũng hàng triệu người. Họ có trong tay toàn bộ sức mạnh của bạo lực: súng đạn, trường bắn, nhà tù, công an, quân đội, lực lượng quân sự hùng mạnh của khối “Hiệp ước Vacxôvi”. Tại sao họ lại thua những nhà đấu tranh dân chủ trong tay không một tấc sắt?

 

Bởi vì, lẽ phải thuộc về những nhà tranh đấu, thuộc về đa số những người dân binh dị..

 

Hàng chục năm phấn đấu cho lí tưởng cộng sản, ra sức đàn áp, bỏ tù, bắn giết những người phản kháng, cuối cùng họ đã nhận ra: Họ đã bỏ công sức, mồ hôi và xương máu của đồng bào cho một mục đích không tưởng, họ đă biết dừng lại kịp thời.

 

Nước Liên Xô cũng vậy. Hàng chục triệu đảng viên, ngục tù và sức mạnh đàn áp không nơi nào sánh kịp. Nhưng, tinh thần dân chủ đã phá tan tành chế độ cộng sản độc tài Xô viết . Ông Gorbachov có ngu không? Hàng chục triệu đảng viên cộng sản Liên Xô có ngu không? Hàng ngũ trí thức với hàng chục vạn người, các nhà bác học, bác sĩ, tiến sĩ, kỹ sư… phần lớn là đảng viên cộng sản, trí tuệ và khả năng tư duy của họ hơn hẳn những người dân thường, vị trí quyền lực và quyền lợi vật chất luôn luôn được ưu tiên. Nhưng tại sao họ lại nghe theo đám thiểu số, những nhà đấu tranh dân chủ? Vì họ có lòng tự trọng, có lương tâm và lòng dũng cảm: Dũng cảm chiến thắng quá khứ, dũng cảm chiến thắng bản thân mình. “ Bài ca Tháng Mười” mà họ bắt buộc phải ca suốt 70 năm đã làm họ tỉnh ngộ. Ý thức vì dân tộc đã chiến thắng quyền lợi đảng phái, quyền lợi cá nhân. Họ đă nhận ra rằng: Tổ quốc, dân tộc không đồng nghĩa với đảng cộng sản, trái lại đảng cộng sản càng giàu càng mạnh thì dân càng đói khổ, đất nước càng điêu linh, tệ nạn xă hội càng phát triển,… Lòng tự hào dân tộc đã thức tỉnh họ…

 

Tôi đã tham dư hội thảo, tham dự mít tinh kỷ niệm 25 năm ngày thành lập “Công Đoàn Đoàn Kết”, nói chuyện với nhiều cựu đảng viên cộng sản, nhưng không dám nêu ra câu hỏi: “ Nếu đất nước Balan quay lại thời kỳ cộng sản ông có thích không?”... Với họ, câu hỏi đó là một điều sỉ nhục.

 

Nhớ lại những ngày này cách đây 25 năm, khi người thợ điện Lech Walesa trở thành lãnh tụ của “Công Đoàn Đoàn Kết”, tại Việt Nam tất cả các hệ thống tuyên truyền của đảng đều lên án Walesa và các bạn ông là tay sai của đế quốc, là công cụ của CIA. Năm 1989, khi những nhà lãnh đạo “Công Đoàn Đoàn Kết” được nhân dân bầu vào vị trí lãnh đạo đất nước, đảng cộng sản Việt Nam đã tổ chức biểu tình rầm rộ trước Đại sứ quán Ba Lan tại Hà Nội, do bà Nguyễn Thị Định ủy viên trung ương đảng dẫn đầu: ”Đả đảo Công Đoàn Đoàn Kết”, "Ủng hộ nhân dân Ba Lan ", "Nước Ba Lan mất rồi” !... Ông Đại sứ Ba Lan lúc đó sửng sốt: Ủng hộ nhân dân Ba Lan nào? Nước Ba Lan nào mất? Khi Liên Xô sụp đổ, những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam lại kết tội Gorbachow là kẻ phản bội, những người cộng sản Liên Xô và Đông Âu là kẻ phản bội, buộc tội họ phá tan thành quả “70 năm cách mạng tháng Mười”. Cho đến nay, họ vẫn tuyên truyền và đe dọa nhân dân Việt Nam: Dân chủ là loạn, đa nguyên là loạn, dù họ biết rõ rằng “thành quả cách mạng tháng 10” đă mang chiến tranh, đói nghèo và tụt hậu cho dân tộc Việt Nam.

 

Thật là trớ trêu: chủ nghĩa cộng sản lấy giai cấp công nhân làm nền tảng, làm chỗ dựa vững chắc, thì chính giai cấp công nhân lại là kẻ đào mồ chôn Chủ nghĩa Cộng sản. Chủ nghĩa Cộng sản coi Chủ nghĩa Tư bản là kẻ thù thì giai cấp công nhân lại đấu tranh để được đi theo Chủ nghĩa Tư bản.

 

Những ngày này tại Quê hương, đảng Cộng sản đang tổ chức kỷ niệm linh đình “60 năm nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa”. Khi chủ nghĩa cộng sản đã lùi vào dĩ vãng ở các nước từng là đàn anh của Việt Nam thì “ Bài ca Tháng 8”, “Chủ nghĩa Mác Lênin”, “tư tưởng Hồ Chí Minh” vẫn là món ăn bắt buộc hàng ngày đối với 80 triệu người Việt Nam.

 

Thực tại đất nước Việt Nam ra sao, vị thế nào của Việt Nam hiện nay so với thế giới, những người cộng sản Việt Nam đặc biệt là những người lãnh đạo biết rất rõ. Dù quyền lợi vật chất chỉ do một phần cán bộ lãnh đạo có chức quyền trong số 2 triệu đảng viên vơ vét, đa số đảng viên cộng sản trung thực vẫn làm ngơ. Cái ác, cái bất công, cái khốn nạn, sự ăn gian nói dối, mua chức, bán quyền, đổi trắng thay đen, tham nhũng, hối lộ diễn ra hàng ngày, mọi lúc mọi nơi, làm băng hoại nền văn hóa của dân tộc, nhưng họ vẫn cúi đầu nhắm mắt. Tai sao?

 

Cái mặc cảm “phản bội” đảng, “phản bội” lí tưởng cộng sản ám ảnh họ. Khi vào đảng họ phải tuyên thệ: Suốt đời trung thành với đảng, trung thành với lí tưởng cộng sản, “lời tuyên thệ” như một “vòng kim cô” chụp lên đầu những người đảng viên cộng sản Việt Nam trung thực, dù rằng cái lí tưởng đó đã hiện nguyên hình là cái bánh vẽ, cái lí tưởng đó chỉ là cái bình phong che đậy những thối nát, mục ruỗng và đểu cáng. Họ là nạn nhân của sự dối trá, của những người lãnh đạo gian manh, nhưng không dám lên tiếng, không dám đấu tranh vì sợ mang hai tiếng “phản bội”.

 

Những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam bắt các đảng viên của họ và nhân dân phải tin rằng: Đảng là Dân tộc, đảng là Tổ quốc, chống đảng tức là chống Dân tộc, phản bội đảng tức là phản bội Tổ quốc. 60 năm cộng hòa xã hội chủ nghĩa, học theo cách tuyên truyền của Gơben ( bộ trưởng tuyên truyền Đức quốc xã), phương pháp đàn áp kiểu Stalin, kiểu Mao Trạch Đông, những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đã thành công: Biến những người cộng sản Việt Nam trung thực, dũng cảm trong chiến tranh thành những con người nhu nhược. Sự khác biệt của những người cộng sản châu Âu và những người cộng sản Việt Nam ở chỗ đó.

 

Những người cộng sản châu Âu coi Tổ quốc, Dân tộc là trên hết, đảng dù là của họ nhưng không phải là Tổ quốc, không phải là Dân tộc. Khi quyền lợi của Dân tộc bị đảng của họ làm tổn hại thì họ sẵn sàng “phản bội” lại đảng để bảo vệ quyền lợi Dân tộc, mang lại vinh quang cho Dân tộc. Họ chỉ có mặc cảm tội lỗi là vì đảng cộng sản, vì lí tưởng mà họ tôn thờ đã đưa Đất nước đến chỗ nghèo đói, mặc cảm tội lỗi đã làm cho họ có hành động dứt khoát: Từ bỏ chế độ độc tài, đồng ý cùng nhân dân xây dựng một nền dân chủ. Sự “phản bội”, lòng dũng cảm của những người cộng sản châu Âu đă tạo cơ hội cho các cuộc cách mạng dân chủ ở châu Âu thành công nhưng không đổ máu.

 

Có người đặt câu hỏi: Tại sao trong thời chiến, khi có ngoại xâm người Việt Nam luôn luôn dũng cảm, đoàn kết, nhưng trong thời bình thì nhu nhược, hèn nhát, chia rẽ? Bởi vì, khi bị xâm lăng, toàn dân chỉ có một kẻ thù, nếu không đánh bại được thì nguy cơ đến với mỗi gia đình, mỗi cá nhân. Mỗi người dân hiểu được điều đó nên đã đồng lòng và đoàn kết, khỏi cần phải kêu gọi. Đảng cộng sản Việt Nam biết rõ điều đó và tận dụng điều đó. Trong thời bình, nhận diện kẻ thù, “giặc nội xâm” rất khó. Tham nhũng, quan liêu, ăn cướp, hách dịch, cửa quyền,… vừa hữu hình vừa vô hình; Kẻ thù “nội xâm” có thể là đồng chí, bè bạn, anh em. Những người cộng sản trung thực lại mang nặng tư tưởng phong kiến và nho giáo nên bị những người lãnh đạo lợi dụng, đánh lận con đen, nhập nhằng trong sử dụng ngôn từ.

 

Toàn bộ bộ máy chuyên chính của đảng cộng sản hiện nay chỉ dùng để đối phó với người dân: Hệ thống công an, an ninh, mật vụ ở mọi cấp, mọi ngành chỉ nhằm mục đích đàn áp người chống đối. Mỗi người dân Việt nam ai cũng biết được thực trạng quân đội và trang bị quân sự của Việt nam yếu kém ra sao. Tham nhũng đă làm mục ruỗng ý chí và sức sống của quân đội. Vì vậy, đối với nước ngoài, những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt nam ngoan ngoãn và hèn nhát, nhưng lai thô bạo với người dân của mình. Họ chỉ sợ mất quyền: Quyền sinh, quyền sát, quyền nói láo, quyền tham nhũng,…

 

May thay, Dân tộc Việt Nam vẫn còn những người con ưu tú, sớm nhận ra sự thật, biết “phản bội” lí tưởng cộng sản của mình, đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của đảng, tranh đấu vì lợi ích của nhân dân: Trần Độ, Phạm Quế Dương, Bùi Tín, Bùi Minh Quốc, Dương Thu Hương, Nguyễn Vũ Bình,…Họ đã vứt bỏ được “vòng kim cô” mà đảng quàng lên đầu họ. Những con người dũng cảm đó chắc chắn là tấm gương sáng cho những đảng viên trung thực khác noi theo.

 

Ở Việt nam, chỉ có những người lãnh đạo đảng cộng sản phản bội lại Dân tộc, còn những đảng viên trung thực khác chỉ là nạn nhân như 80 triệu con dân nước Việt.

 

Thực tế 15 năm qua ở các nước từng là ”xã hội chủ nghĩa anh em” của Việt Nam cho thấy, chỉ có nền dân chủ mới tạo được nền tảng vững chắc cho Dân tộc phát triển, là điều kiện để từng bước xóa bỏ những bất công và tệ nạn xã hội. Tôi tin tuởng rằng, những người cộng sản trung thực Việt Nam sẽ thức tỉnh, sẽ đứng về phía nhân dân, về phía những nhà đấu tranh dân chủ để phá tan ách độc tài đã đè nặng lên Dân tộc từ 60 năm nay.

 

Warszawa, 02.09.2005Trần Ngọc Thành

__._,_.___

Hà nội dị ứng với Bản Tuyên ngôn Nhân quyền


 


Hà nội dị ứng với Bản Tuyên ngôn Nhân quyền

Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền bị công an giằng giất, xé rách

Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền bị công an giằng giật, xé rách.

VIỆT NAM - NHÂN QUYỀN - 

Bài đăng : Chủ nhật 08 Tháng Mười Hai 2013 - Sửa đổi lần cuối Chủ nhật 08 Tháng Mười Hai 2013

Công an ngăn cản blogger Hà Nội và Sài Gòn phổ biến tài liệu nhân quyền


Thả bóng và phát tài liệu về nhân quyền, dân chủ tại TP Hồ Chí Minh, Việt Nam, 08/12/2013 (ảnh: tuyenbo258.blogspot.fr)

Thả bóng và phát tài liệu về nhân quyền, dân chủ tại TP Hồ Chí Minh, Việt Nam, 08/12/2013 (ảnh: tuyenbo258.blogspot.fr)

Thanh Phương  RFI


Hôm nay, 08/12/2013, theo lời kêu gọi của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, một số blogger thành viên của Mạng Lưới đã có những hoạt động đánh dấu Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12, tại Công viên Thống Nhất (Hà Nội) và mũi tàu Công viên 23/9 (Sài Gòn). Nhưng công an đã làm đủ mọi cách để ngăn chận các hoạt động này.


Theo thông tin của Mạng lưới Blogger Việt Nam, ở Hà Nội, các blogger trẻ tuổi tập trung ở Công viên Thống Nhất để thổi những quả bong bóng màu xanh lá cây, với dòng chữ “Quyền con người của chúng ta phải được tôn trọng”.

Theo dự định ban đầu, họ sẽ mặc áo T-shirt trắng viền xanh với logo của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, nhưng do áo đã bị công an thu giữ từ hôm trước, cho nên việc mặc áo cổ động cho nhân quyền bị hủy bỏ. Tuy vậy, các hoạt động thổi bong bóng và tài liệu về nhân quyền vẫn sẽ được tiến hành như kế hoạch, mặc dù công an tìm cách ngăn trở, như lời kể của blogger Hoàng Huy với RFI Việt ngữ: 

« Hôm nay tôi ra tới nơi thì thấy có đủ mọi sắc phục, công an chìm nổi, an ninh, rồi cựu chiến binh, đoàn viên thanh niên, thì chúng tôi biết là sẽ có những khó khăn, nhưng chúng tôi vẫn quyết định làm cho dù họ ngăn cản, vì việc này chẳng có gì là sai trái.  

Thậm cả bong bóng của trẻ con, công an cũng lấy hương (nhang) để châm cho bể. Khi blogger phân phát tài liệu thì họ xông vào ngăn cản, cướp những balô đựng tài liệu nhân quyền. Chúng tôi hô lên thì họ nhét vào xe của giao thông rồi chạy đi mất.  

Đấy là những tài liệu nên được phổ biến rộng rãi hơn nữa, vì nội dung hoàn toàn phù hợp với quốc tế lẫn Việt Nam, nhưng họ bảo tịch thu là để kiểm tra, là để làm tang vật. Cãi lại, thì họ bảo đây là những sách không được phép xuất bản.  

Người dân nói chung, kể cả những người có chút am hiểu, cũng chưa nắm rõ về nhân quyền, cho nên phải làm sao cho họ hiểu điều đó. Đây sẽ là việc làm thường xuyên. Dù có những khó khăn, sắp tới đây chúng tôi sẽ vẫn có những hoạt động như thế, sẽ có những buổi đạp xe, phát giấy rơi, chứ còn đưa cả quyển sách thì chưa chắc họ đã học hết, hiểu hết. Không thể một sớm một chiều là làm được việc này ». 

Còn tại Sài Gòn, công an cũng tìm cách cản trở việc phát bong bóng và tài liệu nhân quyền, kể cả dùng mắm tôm ném vào các blogger tham gia những hoạt động này. Trả lời RFI Việt ngữ, blogger Hoàng Vi cho biết : 

« Chiều nay, như dự kiến thì đúng 17 giờ, chúng tôi có mặt tại mũi tàu Công viên 23/09, và đã có những hoạt động như phát bong bóng bay để quảng bá về quyền con người, và phát ba tài liệu : Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Công ước chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam vừa ký kết và bản tóm tắt vì sao chúng ta cần đến quyền con người. 

Phát bóng và tài liệu về nhân quyền, tại Hà Nội, Việt Nam, 08/12/2013 (ảnh: tuyenbo258.blogspot.fr)

Khi phát bong bóng cho trẻ con và các thanh niên nam nữ trong công viên thì họ cho an ninh mặc thường phục đến để xin bong bóng, rồi lấy ra chỗ khác để bóp bể. Nhưng chúng tôi vẫn vui vẻ tiếp tục phát bong bóng cho mọi người.  

Sau phần phát bong bóng, đến phần phát tài liệu nhân quyền, thì họ giựt từ tay chúng tôi những xấp giấy về nhân quyền rồi chạy mất. Nhưng hôm nay, chúng tôi in đến 1000 tài liệu nhân quyền, cho nên còn rất là nhiều và chúng tôi phổ biến tiếp cho mọi người.  

Sau khi phân phát tài liệu xong, chúng tôi ngồi vòng tròn với nhau để chia sẻ về quyền con người. Khi một bạn đứng lên để đọc Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, thì có một anh từ đằng sau nhảy vào để đánh blogger Châu Văn Thi, rồi chạy mất. An ninh và trật tự ập tới để yêu cầu giải tán, nhưng chúng tôi quyết định vẫn ngồi đó, mặc cho họ muốn làm gì thì làm.  

Sau đó, khi công an tới để giải tán, chúng tôi nói với họ là chúng tôi đã làm xong việc phổ biến nhân quyền để chào mừng Ngày Quốc tế Nhân quyền và quyền con người là quyền tự nhiên mà có, cho nên chúng tôi không cần phải xin phép Nhà nước. Nhưng vì chúng tôi đã xong việc rồi, nên chúng tôi bắt đầu đứng dậy ra về, thì họ lấy mắm tôm từ xa ném vào, khiến chúng tôi ai cũng dính mắm tôm đầy người.  

Nhưng mọi việc đã diễn ra thành công tốt đẹp vì chúng tôi đã phổ biến được Tuyên ngôn Quốc tế và Công ước chống tra tấn cho mọi người. Chúng tôi sẽ ngày càng nhân rộng việc phổ biến các tài liệu này. Ngày 10/12 là Ngày Quốc tế Nhân quyền, Mạng lưới Blogger Việt Nam sẽ chính thức ra mắt và sẽ có một buổi thảo luận về nhân quyền ».

__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link