Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 12, 2013

Về khái niệm "Diễn biến Hoà Bình"


 

Về khái niệm "Diễn biến Hoà Bình"


Minh Văn


Như chúng ta đã biết, đảng Cộng sản rất sợ khi nghe hoặc nhắc đến cụm từ “Diễn biến hoà bình”. Họ nơm nớp lo sợ tự diễn biến trong Đảng, sợ các đảng viên sẽ đi trệch mục tiêu cách mạng xã hội chủ nghĩa. Vậy thì “Diễn biến Hoà bình” là gì mà Đảng Cộng sản sợ đến như vậy? Tại sao khi tiến hành hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ thì họ cũng nói đến mục tiêu hoà bình và độc lập, mà nay lại sợ những vận động mang tính tất yếu khách quan đó? Thay vì phải khuyến khích và vui mừng vì sự tiến bộ xã hội do hệ quả của hoà bình mang lại, thì họ lại phải tốn nhiều công sức để chống lại diễn biến hoà bình? Phải chăng mục tiêu của đảng Cộng sản không phải vì hoà bình hay tự do dân chủ của người dân, mà coi đó chỉ là chiêu bài để đạt đến mục tiêu cầm quyền của một chế độ độc tài?


Các nước Cộng sản trước đây (và ngay cả bây giờ) vẫn sử dụng cụm từ “Diễn biến Hoà bình” để chỉ sự âm thầm can thiệp của một số nước phương Tây vào tình hình chính trị nội bộ của họ. Khái niệm này vốn lần đầu tiên được đưa ra  trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh bởi John Foster Dulles (cựu ngoại trưởng Mỹ trong những năm 1950). Theo đó thì đây là một quá trình chuyển đổi “hoà bình” từ một thể chế Độc tài sang thể chế Dân chủ tại một nước Cộng sản. Ở Trung Quốc, ông Mao Trạch Đông đã tuyên bố chống lại “diễn biến hoà bình” từ năm 1959. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng coi đây là mối đe doạ lớn nhất đối với sự tồn vong của họ. Họ cho rằng“Diễn biến hoà bình là một trong những chiến lược có ý nghĩa và phạm vi toàn cầu của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động được hình thành từ những năm cuối thập kỷ 40 đầu thập kỷ 50 và hoàn chỉnh ở thập kỷ 80 của thế kỷ XX, nhằm chống phá các nước xã hội chủ nghĩa, phong trào độc lập dân tộc và phong trào cách mạng tiến bộ trên thế giới”.

Thực tế thì chiến lược “diễn biến hoà bình” đã thành công ở nhiều quốc gia, qua đó giúp cho quá trình chuyển đổi từ Độc tài sang Dân chủ diễn ra một cách ôn hoà và ít đổ máu như: Miến Điện, Đông Đức (trước đây), và một số quốc gia ở Bắc Phi và Trung Đông trong thời gian vừa qua.

Ở Việt Nam, chính phủ đương quyền cũng dùng khái niệm “Diễn biến Hoà bình” để nói về các hoạt động của một số cá nhân hoặc tổ chức vận động dân chủ, nhân quyền trong và ngoài nước. Và họ coi đó là hành động đối nghịch với đảng Cộng sản và vi phạm pháp luật Việt Nam. Nhưng điều mà đảng Cộng sản lo lắng nhất là “tự diễn biến”. Có nghĩa là họ lo sợ sự tự thay đổi nhận thức của các cá nhân hay tổ chức trong nước và ngay trong nội bộ Đảng mà không phải do bên thứ ba tác động. Đó là sự trỗi dậy của chủ nghĩa cá nhân đòi dân chủ và nhân quyền.

Đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng, “các thế lực thù địch” sử dụng chiến lược “Diễn biến hoà bình” với mục tiêu sau:

- Dùng nhiều kế hoạch và phương tiện nhằm tuyên truyền xuyên tạc, phủ định chủ nghĩa Marx Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Từ đó gây “tự diễn biến”, hòng tạo sự khủng hoảng về lý tưởng chính trị cán bộ đảng viên. Để rồi làm chệch hướng và sụp đổ chế độ chính trị Cộng sản ở Việt Nam;

- Xoá bỏ chủ nghĩa xã hội, mục tiêu, lý tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Tạo áp lực và sức ép buộc Việt Nam quay trở lại chủ nghĩa Tư bản.

- Thủ tiêu vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, thực hiện đa nguyên đa đảng.

Chủ trương của chính phủ Việt Nam là phải “cảnh giác, đề phòng, và chủ động đối phó, tấn công vào chiến lược Diễn biến hoà bình”. Chống lại mục tiêu chuyển hoá, lật đổ và thay thế chế độ Cộng sản. Nhưng điều mâu thuẫn với họ là, ngày nay họ đang trong quá trình hội nhập quốc tế, và không có sự lựa chọn nào khác là xây dựng các mối quan hệ kinh tế, chính trị, quân sự với các nước Tư bản như Mỹ và Liên minh Châu Âu. Họ bị kẹp giữa hai gọng kìm: Hoặc là đổi mới tiến bộ để đất nước có tự do dân chủ để hoà nhập với cộng đồng quốc tế, hoặc là tiếp tục bảo thủ để bảo vệ chế độ độc tài sai trái. Giữa hai hướng đi đó họ chỉ được phép chọn một. Hiện nay Đảng Cộng sản đang cố gắng dung hoà giữa hai hướng đi đó, tức là vừa hội nhập quốc tế vừa cố gắng bảo thủ để duy trì chế độ Độc tài Cộng Sản.

Vậy thực chất của khái niệm “Diễn biến hoà bình” là gì?

Đó chính là quá trình thâm nhập và phổ biến của các giá trị dân chủ phổ quát tại các quốc gia độc tài, đặc biệt là độc tài Cộng Sản.

Vậy thì tại sao các chế độ độc tài (trong đó có Việt Nam) lại điên cuồng chống lại “Diễn biến hoà bình? Hoà bình ai chẳng muốn, tại sao lại phải chống lại? Đó là một nghịch lý không có câu trả lời. Mọi thành phần dân tộc Việt Nam yêu cầu đảng Cộng Sản giải đáp một cách cặn kẽ và thấu đáo câu hỏi đó. Nếu Đảng Cộng Sản không trả lời được thì chính họ đang chống lại nhân dân, chống lại các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền của nhân loại.

Đảng Cộng Sản đang cố gắng lấy cái ngược quy luật để chống lại quy luật, mà đã trái với quy luật thì tất sẽ bị đào thải và trừng phạt. Cái gì chống lại con người thì sẽ bị con người khước từ và chống lại.

Minh Văn 

 

Những sự Hoang Tưởng kỳ thú


Minh Văn


Hoang tưởng là một chứng bệnh thường xẩy ra ở người, và bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể mắc phải. Nguyên nhân là do những biến đổi, khiếm khuyết về rối loạn chuyển hoá tế bào não, rối loạn chức năng hoạt động của não. Triệu chứng của bệnh thì có nhiều, rất đa dạng. Biểu hiện dễ nhận thấy nhất là sự rối loạn về hành vi, vì vậy mà họ có cảm xúc trái ngược với người thường, họ căm thù những người thân nhưng lại yêu thương người xa lạ. Khi buồn thì lại cười, lúc vui lại khóc. Bệnh nhân còn có những triệu chứng điển hình khác như: đi lang thang, nhặt rác, tích trữ các vật dụng bỏ đi, cười một mình, tự trò chuyện một mình...; Trên thực tế, người bị bệnh hoang tưởng nhiều khi lại nói năng lưu loát, trí nhớ tốt, thậm chí tốt hơn người bình thường.

Đất nước Tây Ban Nha thế kỷ 15, tại miền Aragon và Castile. Tại đây có nhà quý tộc Quixada đang sống với niềm đam mê truyện kiếm hiệp của mình. Để được sống trong thế giới mộng tưởng, có bao nhiêu tiền chàng đều bỏ ra mua sách cả. Vì vậy mà đầu óc chàng ta lúc nào cũng đầy rẩy những ý tưởng về sự mê hoặc, gây gổ, đánh nhau, thách đấu, thương vong, oán trách, người khổng lồ, những lâu đài tráng lệ, những chiến công hào hùng...; lúc này, những chuyện hoang đường phi lý về các hiệp sĩ đang rất thịnh hành tại xứ sở Tây Ban Nha của chàng.

 

Quixada say mê truyện kiếm hiệp đến độ mắc chứng bệnh hoang tưởng, chàng đã lẫn lộn thế giới hư cấu trong truyện thành thế giới thật ngoài đời. Và rồi như cổ nhân đã nói “Lượng đủ thì biến thành chất”, khi chứng bệnh hoang tưởng đã trở nên điên rồ, chàng quyết chí trở thành hiệp sĩ lang thang để mà cứu khốn phò nguy. Cái tên Quixada từ nay chàng đổi thành Don Quixote de la Mancha (Nhà hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Mancha). Chàng đem bộ áo giáp của ông cha để lại mà nay đã bị han rỉ và thủng lỗ chỗ ra đánh bóng lại rồi mặc vào, phong cho con ngựa gầy còm của mình cái tên rất kêu là Rocinante. Đúng mốt của một hiệp sĩ lang thang là phải có một người tình xinh đẹp, chàng liền nghĩ đến ngay cô gái nông dân chuyên ướp thịt muối hàng xóm mà chàng thầm yêu từ hồi trẻ, và đặt cho nàng cái tên Công nương Dulcinea del Toboso.

Trong các cuộc phiêu lưu, Don Quixote đã lập nhiều chiến công vang dội như: Đánh nhau với cối xay gió, tấn công vào một đám ma, giao chiến với đàn cừu (mà chàng cho là đoàn hùng binh của vị hoàng đế oai quyền nhất thiên hạ), thám hiểu hang sâu Montesinos...

Cuối cùng, sau rất nhiều cuộc phiêu lưu vô định, kiệt sức vì đau buồn, Don Quixote trở về nhà trong tình trạng ốm thập tử nhất sinh. Khi chết, Don Quixote tỏ ra là một người đáng mến, tỉnh táo và nhận thức được tai hại của những cuốn truyện hiệp sĩ mà mình đã từng đọc.

Đất nước Việt Nam nửa sau thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21. Lúc này có một thứ chủ nghĩa gọi là Mác – Lê Nin du nhập vào Việt Nam. Lúc đầu người ta cứ ngỡ chủ nghĩa này giải phóng giai cấp, giải phóng con người nên rất nhiều người tin theo. Vì đáp ứng được nhất thời nhu cầu thời thế (những người cùng khổ đang bị ngoại bang bóc lột thậm tệ), mà chủ nghĩa đó nhanh chóng lan tràn, nhiều người tin theo nó đến độ cuồng tín. Sự thực đây là một thứ chủ nghĩa hoang tưởng, lợi dụng chiêu bài đấu tranh giai cấp để mà xây dựng một xã hội không tưởng. Nó hứa hẹn về một xã hội mà ở đó những người công nhân, nông dân được làm chủ đất nước, lãnh đạo xã hội. Từ đó xây dựng một chế độ gọi là Cộng Sản. Mọi thứ tài sản hay quyền lợi trên đời này đều sở hữu tập thể cả, không ai được phép có một thứ gì riêng tư hết (Ngoại trừ vợ của mình).

Trên cơ sở lý luận đó, đảng Cộng Sản Việt Nam được thành lập và lấy chủ nghĩa Mác – Lê Nin làm kim chỉ nam cho mọi hành động. Và cũng trên nền tảng lý luận đó, nhiều cuộc tắm máu và thanh trừng giai cấp đã diễn ra, gây bao mất mát tang thương. Những cuộc cải cách ngược đời cũng được thực thi, oán than, nghịch cảnh chất chồng. Tự cổ chí kim, chưa có một chế độ nào phi lý như thế cả. Họ đả phá và căm thù nền văn hoá cha ông, nhưng lại đi tôn thờ cái chủ nghĩa tận đẩu tận đâu.

Điều oái ăm là Đảng Cộng Sản thực hiện tất cả những điều đó với một danh nghĩa tốt đẹp như một hiệp sĩ: giải phóng giai cấp bị bóc lột, xây dựng một xã hội công bằng. Và rồi họ đưa cả dân tộc đi hết cuộc phiêu lưu quân sự này đến cuộc phiêu lưu quân sự khác. Đó là hai cuộc chiến tranh với người Pháp và người Mỹ. Họ nói rằng đánh Pháp và đánh Mỹ là để giải cứu thế giới khỏi bọn đế quốc bóc lột, để nhân loại được hoà bình hạnh phúc. Họ còn nói rằng: “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em”. Để làm được điều đó, hàng triệu đồng bào của họ phải hy sinh xương máu trên các chiến trường ác liệt.

Về kinh tế xã hội thì họ áp dụng các chính sách hoang tưởng vào cuộc sống như là: Cải cách ruộng đất, quốc hữu hoá, xoá bỏ tư hữu, hợp tác xã bình quân...; kết quả là cả đất nước nghèo đói tận cùng, nhân quyền bị cướp trắng, chỉ thấy một chế độ độc tài đang ngự trị.

Cuối cùng, sau rất nhiều cuộc phiêu lưu, kiệt sức vì đàn áp nhân dân mình, phá sản vì chính sách “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, Đảng Cộng Sản đang ở trong tình trạng thập tử nhất sinh. Trước khi chết, Đảng cũng tỏ ra là người đáng mến, tỉnh táo và nhận thức được những tai hại của thứ chủ nghĩa Mác – Lê Nin mà mình đã áp đặt lên đất nước Việt Nam hơn nửa thế kỷ nay.

 


Thiệp Giáng sinh và Tết cho tù nhân lương tâm


 

Thiệp Giáng sinh và Tết cho tù nhân lương tâm


Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-12-10


 


Email


Ý kiến của Bạn


Chia sẻ


In trang này


·         In trang này

·         Chia sẻ

·         Ý kiến của Bạn

·         Email


Ảnh minh họa


Ảnh minh họa


RFA files


 Nghe bài này


 


 


Câu lạc bộ nhóm công tác tại Paris vừa phát động phong trào gửi thiệp Giáng sinh và Tết cho những tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Từ Paris Ông Nguyễn Quốc Nam, thành viên của Câu lạc bộ cho Kính Hòa buổi phỏng vấn sau đây về phong trào gửi thiệp này.


Ông Nguyễn Quốc Nam: Trước hết cho tôi gửi lời chào đến các thính giả đài Á châu tự do. Chúng tôi là Câu lạc bộ phối hợp công tác tại Paris. Trong một buổi họp của anh em chúng tôi, chị Ca Dao có đưa ra ý kiến đó và chúng tôi cùng nhau thực hiện. Lý do thì chắc ai cũng hiểu, có những người tù được nhiều người biết đến, nhưng có rất nhiều người không được biết đến, và chúng tôi nghĩ rằng chúng ta không được quyền quên những người đã có những hy sinh lớn lao cho tự do dân chủ, và hiện đang ở trong ngục tù. Những người nào đã qua cảnh ngục tù thì hiểu được rằng sự cô đơn nó rất là vĩ đại. Trong khi đó, anh chị em chúng ta ở hải ngoại có tất cả, cho nên chúng nghĩ rằng cái bổn phận tối thiểu của anh chị em chúng ta là dành ra một giây phút nào đó để nhớ đến những người đang ở trong ngục tù cộng sản. Đó là lý do chúng tôi đã chấp nhận ngay ý tưởng đó của chị Ca Dao và phát động chiến dịch đó ngay.


Kính Hòa: Bằng cách nào Câu lạc bộ thực hiện phong trào này?


Ông Nguyễn Quốc Nam: Thưa anh chúng tôi nghĩ rằng ai trong chúng ta cũng rất là bận bịu, nhưng nếu chúng ta bỏ ra bỏ ra ít thì giờ, tự mình chọn lấy một tấm thiệp thì nó rất là có ý nghĩa. Thứ nhất là nơi nào chúng ta sống cũng có những biểu tượng, ví dụ như tháp Eiffel bên Pháp hay tượng nữ thần tự do bên Mỹ,… thì nó sẽ làm cho anh chị em trong tù biết rằng khắp nên trên thế giới chúng ta nghĩ đến họ. Đó là về mặt hình thức.


Về nội dung thì chúng tôi nghĩ rằng chúng ta chỉ nên viết như viết cho một người thân của mình, nỗi lòng của chúng ta quan hoài đến họ, chứ không viết những gì có thể gây phiền phức. Dĩ nhiên là những nguwofi đã đấu tranh thì họ không sợ sệt đâu, nhưng chúng ta làm như vậy thì họ sẽ dễ kiểm soát sự sợ hãi của mình, không gây phiền toái không cần thiết.


Đó là về hình thức và nội dung, còn cách gửi thì chúng tôi nghĩ là nếu anh chị em chúng ta có tấm lòng thì nên tự gửi đi thì nó có ý nghĩa rất là lớn. Một người trong chúng ta gửi một tấm thiệp như vậy thì sẽ có cả trăm ngàn tấm thiệp đổ về.  Như vậy chúng ta làm cho họ cảm thấy là họ không tranh đấu trong cô đơn. Nhưng rủi khi chính quyền ngăn cản những tấm thiệp không cho họ nhận, thì chúng tôi cũng đã đánh tiếng cho những người ở trong tù biết là họ không cô đơn. Thì từ chính quyền, địa phương nơi nhận thiệp chúng ta cũng đạt được mục tiêu của mình.


Xin nhắc lại là về hình thức thì chúng ta lấy một tấm thiệp nơi địa phương, việc này cho thấy là không có gì xếp đặt trước mà là do tấm lòng của chúng ta, những người sống rải rác trên toàn thế giới quan tâm đến họ. Bà con vào trang thiepchotunhan.blogspot.fr sẽ được sự chỉ dẫn rõ ràng.


Kính Hòa: Những địa chỉ để gửi thiệp đến có bao gồm cả bà con thân nhân của những người tù không? Và Câu lạc bộ đã có bao nhiêu địa chỉ như vậy?


Ông Nguyễn Quốc Nam: Hiện nay thì anh chị em chúng tôi thu thập từ gia đình cũng như thân hữu 187 địa chỉ. Trong số này có cả những địa chỉ nằm trong rừng, không có tên đường và thành phố. Chúng tôi hy vọng rằng Trăm tay thì vỗ nên kêu, an hem khắp thế giới bổ túc cho chúng tôi, bổ túc cho chúng ta thì đúng hơn, một danh sách đầy đủ để chúng ta có thể tiếp tục việc làm này không chỉ có một lần này thôi.


Chúng tôi cũng có những địa chỉ của gia đình những người tù nữa.


Kính Hòa: Xin anh cho biết một chút về Câu lạc bộ phối hợp công tác Paris!


Ông Nguyễn Quốc Nam: Câu lạc bộ tập hợp tất cả các an hem không phân biệt xu hướng, đảng phái nghề nghiệp gì cả. Câu lạc bộ phối hợp công tác, như cái tên của nó nói, là anh chị em quay quần với nhau trong tình yêu thương. Anh chị em chúng tôi đến từ tất cả các phương trời, có thể là những đảng phái, những hội đoàn, nhưng cũng có thể là một người hết sức bình thường. Nguyên tắc làm việc của chúng tôi rất đơn giản, chúng tôi không phải là một tổ chức chính trị, hội đoàn gì cả, bất cứ ai cũng có thể đưa ra sáng kiến, ví dụ như chị Ca Dao đưa ra sáng kiến về phong trào gửi thiệp này. Rồi nếu chúng tôi đồng ý với nhau thì cùng dốc sức mà làm. Còn nếu ai không đồng ý thì việc ai nấy làm, không chống phá nhau.


Câu lạc bộ được thành lập được năm năm rồi, và chúng tôi thấy có chổ trống nào mà người ta chưa làm thì chúng tôi làm, đưa ý kiến ra rồi phối hợp với nhau, bàn thảo với nhau.


Kính Hòa: Phối hợp và bàn thảo về tương lai của Việt Nam phải không ạ?


Ông Nguyễn Quốc Nam: Dĩ nhiên, dĩ nhiên, chúng tôi không đến với nhau để bàn chuyện trên trời dưới đất. Phong trào gửi thiệp này là một bằng chứng. Chúng tôi chỉ bàn thảo những việc cần thiết cho phòng trào tự do dân chủ của Việt Nam mà thôi.


 


Tâm sự với đồng bào tôi


 


Trần An Lộc (Danlambao) - "Thật vậy, hiến pháp sửa đổi 2013 thực chất vẫn như hiến pháp cũ 1992. Nó chỉ sửa đổi chút xíu để tăng thêm quyền hành cho chủ tịch nước. Đây là điều khoản để thể chế hóa cho việc Trung quốc chiếm đóng Việt Nam. Khi hiến pháp mới được thi hành (vào tháng 1/2014) thì quyền tổng tư lệnh quân đội và nhiều quyền hành khác sẽ vào tay chủ tịch nước. Kịch bản sẽ đúng như những gì đang diễn ra tại Trung Quốc, nghĩa là chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước sẽ do một người nắm. Và người đó đã được Trung quốc chọn lựa sẵn rồi. Khi ấy thì mọi chỉ thị sẽ được Bắc Kinh chỉ thị trực tiếp cho chủ tịch nước kiêm tổng bí thư rồi chiếu theo hiến pháp mà thi hành. Vậy là “ván đã đóng thuyền” - “Gạo đã thành cơm”. Trung Quốc nghiễm nhiên thống trị Việt Nam mà không tốn một viên đạn. Đó là lý do tại sao Trung quốc lại gây căng thẳng vùng biển Hoa Đông với Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn, trong khi lại bỏ lơ vùng trời phần lưỡi bò trên Biển Đông mà họ coi là quyền lợi cốt lõi. Đây chính là kế dương đông kích tây vì nếu nuốt trôi Việt Nam thì coi như Trung quốc sẽ có vùng biển thênh thang để đi vế mà chẳng phải đối đầu với bất cứ lực lượng quân sự hùng mạnh nào trên thế giới. Vậy im lặng trong lúc này là tiếp tay với đảng CSVN để dâng toàn thể dân tộc Việt Nam và Tổ quốc Việt Nam cho Trung Quốc."...

 

*

 

Việt Nam không tuyệt vọng


 

Xin cám ơn các bạn đã quan tâm về bài viết của tôi: “Gửi Giáo sư Jonathan: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng!” đăng trên Dân Làm Báo ngày 29/11/2013 vừa qua, đặc biệt xin cám ơn một số bạn đã bỏ giờ để chia sẻ những góp ý về chủ đề tôi nêu ra, cách riêng là giáo sư Jonathan, chủ nhân của Blog “Xin lỗi ông”, nơi mà ông đã đăng bài “Việt Nam ơi đừng tuyệt vọng”, bài viết đã khiến tôi thấy có bổn phận phải lên tiếng với ông Jonathan cách riêng và với những người Việt Nam nói chung, đặc biệt là với thành phần sĩ phu của dân tộc Việt Nam.

 

Để không tốn thời giờ của quí bạn đọc, tôi xin được đi ngay vào chủ đề của bài viết hôm nay.

 

Vâng, như mọi người đều biết, ngay khi bản hiến pháp sửa mà không đổi được quốc hội thông qua vào 10 giờ sáng ngày 28/11/2013. Có biết bao người đã phẫn nộ vì coi đây là một thách thức hỗn xược của đảng CSVN khi đem cương lĩnh đảng áp đặt vào hiến pháp. Đặt tổ quốc, nhân dân, quân đội, dưới chân đảng. Buộc người dân phải nằm trong quĩ đạo của bản cương lĩnh vốn chỉ có giá trị với 3 triệu đảng viên. Một trong những tiếng nói sớm nhất về việc làm ngạo mạn và hoang tưởng này, là của Giáo Sư Jonathan, một nhà nghiên cứu kinh tế chính trị Việt Nam, hiện đang là giảng viên của Đại học Hồng Kông, đã lên tiếng qua bài viết trong đó có những lời khuyên và lời trấn an vô cùng tâm huyết: “Việt Nam Ơi, đừng tuyệt vọng!”

 

Tôi đã mạn phép thưa với ông Jonathan rằng:

 

“Riêng chúng tôi, người Việt Nam, chúng tôi chẳng ai tuyệt vọng với những thứ rơm rác này.

 

Chúng tôi chấp nhận thách thức này của đảng CSVN”.

 

Câu hỏi


 

Nhưng: “Không tuyệt vọng. Chấp nhận thách thức. Vậy chúng ta sẽ làm gì? Phải làm gì?”

 

Vâng, lẽ ra tôi phải đặt câu hỏi này trong bài viết trên, nhưng vì sự tế nhị với ông Jonathan, mà tôi đã không viết. Tôi muốn dành câu hỏi này cho chúng ta – cho người Việt Nam. Đặc biệt cho các sĩ phu của Tổ quốc Việt Nam. Tôi muốn có câu trả lời từ quí vị.”

 

Vậy thì hôm nay, trên diễn đàn Dân Làm Báo này. Tôi, Trần An Lộc xin gửi đến đồng bào của tôi, những người Việt Nam trong và ngoài nước, đặc biệt là các sĩ phu Việt Nam câu hỏi khẩn thiết này.

 

Thưa quí vị

 

Tôi đã mạnh dạn trả lời ông Jonathan là: “Chúng tôi không tuyệt vọng. Việt Nam không tuyệt vọng. Cũng như Việt Nam (qua quá trình 4000 dựng nước) chưa khi nào tuyệt vọng!”

 

Tôi trả lời như thế với một niềm tự tin tuyệt đối, không phải vì lòng tự hào dân tộc, càng không vì tự ái cá nhân mà vì tôi là người Việt Nam, tôi hiểu và tin tưởng vào người Việt Nam. Sự quả quyết này cũng do tôi xác tín vào đồng bào tôi, những người Việt da vàng máu đỏ mà tôi tâm sự hôm nay, với tất cả nỗi lòng và sự khao khát được cảm thông của mình:

 

Tâm sự với các bác nông dân


 

Trước hết tôi muốn trải tâm sự mình với những bác nông dân, những người đã làm nên hột lúa, bó rau, con tôm, con cá, miếng thịt cho dân tôi được có bữa ăn no. Và hơn thế, các bác đã bán lưng cho trời, bán mặt cho đất để đưa về cho đất nước hàng năm hàng tỷ dollars ngoại tệ. Số liệu thống kê từ Bộ Nông nghiệp - PTNT cho thấy, kim ngạch xuất khẩu nông, lâm thủy sản sau 11 tháng năm 2013 đạt khoảng 25,25 tỷ USD. (1)

 

Đổi lại, các bác được gì? Các nhà kinh tế nói rằng mức thu nhập bình quân của các bác chỉ hơn $500,000 đồng tiền VN/ tháng. Một số tiền chỉ đủ cho cán bộ cộng sản uống một chai rượu ngoại trong những bữa tiệc ê hề. Hơn thế nữa người ta còn cướp trắng đất đai canh tác của các bác, lấy đất của các bác cho các công ty địa ốc chia lô bán với giá cắt cổ để làm giầu. Đảng đã đẩy các bác ra khỏi ruộng đồng để phải tha phương cầu thực, sống nơi đầu đường xó chợ, với kiếp làm công ăn nhờ ở đậu.

 

Các bác thử nhìn lại mà xem, đảng cộng sản đã hứa hẹn với các bác những gì? Và rồi họ thực hiện lời hứa đó ra sao? Một vụ gọi là “cải cách ruộng đất” đã có bao nhiêu mạng người bị sỉ nhục, bị đưa ra đấu tố, bị xử bắn, bị thủ tiêu, bị tịch thu gia sản ruộng đất. Con số lên đến hàng triệu người. Bà Cát Thành Long, một người đã đóng góp 500 lượng vàng, đã cưu mang những lãnh tụ cộng sản như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, trong lúc các ông chưa có tấc đất cắm dùi, thế mà đến khi cách mạng thành công cũng bị chính Hồ Chí Minh đem ra xử bắn.

 

Các bác thử so sánh mà xem, dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm của Việt Nam Cộng Hòa, trong Nam cũng có cải cách ruộng đất nhưng với chính sách dinh điền, nông dân được chia ruộng đất để cấy cày trồng trọt mà không đổ một giọt máu, không một tiếng oán than. Thời Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng vậy, cũng có luật “người cày có ruộng”. Ông Thiệu cũng chia đất cho dân cầy, mỗi nông dân 3 mẫu. Hồi đó chiến tranh như vậy, Việt Cộng phá cầu, đắp mô gài mìn như vậy, bom đạn Mỹ tơi bời như vậy, mà dân Miền Nam vẫn đủ ăn, có đâu như dân miền Bắc, dù nhận viện trợ Nga Tầu (bây giờ vẫn phải trả nợ) mà thực phẩm bị bán nhỏ giọt, muốn mua phải có hộ khẩu, phải có tem phiếu. Ruộng vườn phải vào hợp tác xã, đi làm đầu tắt mặt tối chỉ được ghi công điểm, rồi qui ra được chục ký thóc. Nuôi thân không đủ nói gì đến nuôi ai?

 

Như vậy đối với nông dân thì chế độ nào công bằng hơn? Chế độ nào nhân ái hơn?

 

Người nào thương dân yêu nước hơn: Hồ Chí Minh hay Ngô Đình Diệm? – Nguyễn Văn Thiệu hay Lê Duẫn?

 

Tôi nghĩ rằng các bác đã có câu trả lời.

 

Chia sẻ với anh chị em công nhân


 

Thứ hai tôi muốn chia sẻ với anh chị em công nhân, các công thương kỹ nghệ gia:

 

Vâng, các anh chị chính là lưc lượng xung kích để xây dự xã hội, như luận điểm của Max. Không có sự góp công góp sức của các anh chị thì Việt Nam không thể có được bộ mặt như ngày nay. Thế mà các anh chị đã được đối đãi như thế nào? Đời sống các anh chị được nâng cao thế nào?

 

Lực lượng công nhân tại Việt Nam ngày nay lên đến 15 triệu người. Họ thuộc đủ mọi ngành nghề từ các công ty quốc doanh, các công ty công tư hợp doanh và cả các công ty nước ngoài. Với sự toa rập của cộng sản, nhân công trong tất cả những công ty đó đều bị bóc lột thậm tệ, mức lương của họ vẫn thuộc loại thấp nhất thế giới, không quá 3 triệu đồng VN một tháng nếu là công ty nước ngoài, và có khi chỉ hơn triệu/ tháng nếu là công ty quốc doanh. Với mức lương chết đói như vậy mà họ còn bị trả lương trễ và nhiều trường hợp bị quỵt lương. Công nhân thường bị làm thêm giờ không có lương phụ trội. Bệnh tật ốm đau không được nghỉ, không tiền chữa bệnh. Những bữa ăn thường không đủ dinh dưỡng và kém vệ sinh, khiến thường bị ngộ độc. Nơi ăn chốn ở thường phải tự túc, tiền thuê phòng đã ngốn gần hết số lương còm cõi của họ.

 

Về cách đối xử thì nhân công bị coi như nô lệ. Những ông chủ, ông cai hách dịch luôn gây sức ép, từ việc hăm đuổi đến việc cưỡng ép tình dục. Những cảnh bị chủ nhân, cai thợ làm nhục công nhân không thiếu. Đã có cảnh công nhân bị chủ nước ngoài bắt quì, đổ keo dán vào tay, ném giầy vào mặt...

 

Cho nên dù hiền lành, thụ động và nhẫn nhịn hết mức, nhưng con giun xéo mái cũng quằn, nên cho đến nay đã có đến 5000 cuộc đình công của anh chị em công nhân trong nước. Có những cuộc đình công đã qui tụ tới 10, 20 ngàn công nhân tham dự.

 

Điểm qua những việc trên để chứng minh với anh chị em công nhân là anh chị em là một lực lượng mạnh nhất của xã hội Việt Nam hôm nay. Anh chị em mạnh thật sự và các chủ nhân, các cai thợ, bọn cán bộ cộng sản bợ đít chủ nhân, và kể cả đảng cộng sản cũng chỉ là một thiểu số. Các bạn đủ sức mạnh để bắt chúng phải tuân theo luật lệ và tuân thủ các cam kết cho quyền lợi của các bạn.

 

Hãy xem gương công dân của nước Ba Lan khi quốc gia này còn nằm dưới chế độ cộng sản. Họ đã dũng cảm và kiên cường tranh đấu ròng rã suốt bao năm trời, cho đến năm 1980, thì họ lập được “Công đoàn Đoàn Kết”. Chính sự gắn bó với nhau trong công đoàn này, hợp với sự hỗ trợ của tầng lớp trí thức, sinh viên học sinh, họ đã giật sập chế độ Cộng sản Ba Lan, và nước Cộng Hòa Dân Chủ Ba Lan ra đời.

 

Như vậy, thiết tưởng không cần nói thêm. Thời cơ chín muồi rồi các anh chị ạ. Dù các anh chị không biết đến chính trị, không làm chính trị, nhưng vì quyền lợi của mình, phẩm giá của mình, tương lai của con cháu minh, các anh chị vẫn phải đứng lên, dõng dạc cất tiếng nói. Dõng dạc biểu dương sức mạnh của mình, để góp phần với toàn dân tạo lên cơn sóng thần phá tan chế độ phi nhân ác đức và hèn kém này, hầu chung tay xây dựng một Việt Nam mới, một Việt Nam giầu mạnh trong đó mọi người được sống xứng đánh như một con người.

 

Trải lòng với quí vị sĩ phu


 

Kế đến tôi xin trải lòng với quí vị trí thức, quí vị thân hào nhân sĩ, cách mạng lão thành, quí vị tướng lãnh trong quân đội.

 

Thưa quí vị

 

Quí vị là những sĩ phu của dân tộc. Là vốn quí của giống nòi. Là niềm tự hào của một Việt Nam 4000 năm Văn Hiến.

 

Vậy mà quí vị đã làm gì, đã làm được gì cho Tổ Quốc trong suốt 70 năm qua. Kể từ ngày đảng CSVN cướp được chánh quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim?

 

Quả là đau lòng khi tôi nói rằng không có gì cả. Đây không phải là phủ nhận sạch trơn công lao và tâm huyết của quí vị. Nhưng sự thật là thế vì lẽ dễ hiểu là mọi sự, mọi việc cần và phải làm quí vị đã “để đảng và nhà nước lo”, kể cả việc bờ cõi quốc gia bị ngoại bang xâm lấn, quí vị cũng phó thác tất cả cho đảng cộng sản. Như vậy thì tôi có ngoa ngôn chăng khi không ghi nhận được việc làm gì ích quốc lợi dân từ quí vị. Và tương tự như vậy, đảng cộng sản vì thế cũng có quyền tự hào và tự sướng về tất cả những gì gọi là công lao của họ đối với đất nước này và quí vị chỉ là những người ngồi đó để hưởng những thành tựu của họ. Do đó họ có quyền ban ơn cho quí vị và quí vị là những kẻ hưởng ơn mưa móc từ họ.

 

Vụ “nhân văn giai phẩm” xảy ra tại nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa làm chấn động lương tâm thế giới. Thế mà quí vị đã làm gì? Hay quí vị im lặng, tiếp tay cho đảng bàng cách xa lãnh và cô lập những tài năng đầy tâm huyết ấy. Vụ “Xét lại chống đảng” cũng vậy, quí vị cũng lặng yên, ngay cả đến những đồng chí cùng chiến hào, cũng đã muối mặt im thin thít chỉ để được yên thân. để những bổng lộc không bị cắt xén?!

 

Như vậy câu hỏi đặt ra là quí vị có thấy xấu hổ không khi cứ im lặng thụ hưởng? Hoặc dù có thấy được những chuyện sai trái của đảng thì cũng chỉ biết kiến nghị? “kiến nghị” hết điều này đến điều kia. Xin xỏ, năn nỉ ỉ ôi như con nít vòi vĩnh cha mẹ. Đặc biệt quí vị có thấy nhục nhã không khi những “kiến nghị” ấy đều bị ném vào xọt rác – và bị tay đương kim Tổng Bí Thư đảng công sản Nguyễn Phú Trọng đánh giá là “biến chất, suy đồi đạo đức”?

 

Quí vị đã làm gì khi đã có hàng triệu nông dân sống dưới mức nghèo đói? Bị cướp đất đai, ruộng vườn, nhà cửa? Quí vị đã làm gì khi hàng trăm ngàn dân oan ngày đêm khiếu kiện, sống nheo nhóc như những con thú hoang trên chính quê hương mình? Quí vị đã làm gì khi các em sinh viên học sinh xuống đường biểu tình chống Trung quốc bị đàn áp, bị bỏ tù, bị vu khống, mạ lỵ? Quí vị đã làm gì trước 5000 cuộc đình công của công nhân các xí nghiệp? Quí vị đã làm gì khi biển đảo, đất đai bị dâng cho Trung quốc để đổi lấy 4 tốt và 16 chữ vàng? Quí vị đã làm gì khi các tôn giáo bị kỳ thị, bị quốc doanh hóa, bị cấm sinh hoạt? Quí vị đã làm gì khi hàng trăm ngàn phụ nữ bị bán đi làm nô lệ tình dục? Quí vị làm gì khi nhà nước xuất khẩu hàng triệu nhân công để họ bị đối xử như nô lệ, làm con sen, người ở, đầy tớ cho các tên tư bản giẫy chết? Quí vị đã làm gì khi các phụ nữ chân yếu tay mềm, non trẻ như Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Mẹ Nấm, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Hoàng Vy... đứng lên lập hội Nhân quyền phụ nữ, can đảm cất lên tiếng nói với cộng đồng quốc tế về nỗi bất hạnh của mình? Của dân tộc mình? Quí vị đã làm gì khi cả tổ quốc lâm nguy, Việt Nam bị phá sản toàn diện, nguy cơ mất nước cận kề? Và quí vị đã làm gì khi đảng cộng sản ngang nhiên áp đặt cương lĩnh đảng vào hiến pháp, đặt Tổ quốc, dân tộc, quân đội dưới chân đảng, để bắt người dân tuân phục. như là luật pháp cao nhất nước?

 

Tôi dám khẳng định rằng: Đảng cộng sản VN đã không dám hoang tưởng, kiêu ngạo, hỗn hào, láo xược đến như thế nếu quí vị có cách hành xử đúng mức như những bậc “sĩ phu” mà dân tộc Việt Nam chúng ta đã vinh danh suốt 4000 năm văn hiến.

 

Mong quí vị tự xử.

 

Đối thoại với đảng viên đảng CSVN


 

Tôi cũng muốn có vài lời đối thoại với anh chị em đảng viên đảng cộng sản Việt Nam.

 

Tôi biết quí vị tự hào về đủ thứ.

 

Tôi cũng biết đa số trong quí vị là những người Việt Nam yêu nước và có phẩm cách.

 

Tôi minh định phần lớn những đảng viên có chức có quyền hiện nay không thể làm theo lương tâm mình để kiện toàn xã hội, làm cho dân giầu nước mạnh, đem lại cơn no áo ấm và quyền làm người cho người dân. Lý do là họ bị trói buộc bởi cương lĩnh đảng. Vì cái guồng máy của cơ chế buộc họ phải làm theo kiểu hoang tưởng định hướng xã hội chủ nghĩa, dù muốn hay không. Tóm lại quí vị bị biến thành con rô bô chỉ biết làm theo lệnh truyền từ bộ chính trị của đảng CSVN.

 

Vậy câu hỏi hôm nay được đặt ra là: Quí vị có thể tự cởi bỏ những trói buộc này hay không? Quí vị muốn làm một người có tư duy độc lập hay mãi chỉ là một con rô bô của đảng cộng sản?

 

Quí vị phải chọn câu trả lời. Và phải trả lời.

 

Nếu không quí vị sẽ là tội đồ của dân tộc. Là lũ bán nước. Kẻ phản bội. Lịch sử sẽ không tha thứ cho các bạn.

 

Ai gieo nhân nào thì sẽ gặp quả ấy. Lưới trời lồng lộng. Quí vị sẽ không thể nào thoát khỏi.

 

Một dấu hiệu đáng mừng là trong những ngày qua, đã có nhiều gương sáng cho quí vị. Tính đến lúc tôi gõ những giòng này, thì đã có 3 đảng viên ưu tú của đảng CSVN công khai tuyên bố từ bỏ đảng để phản đối bản hiến pháp 2013: Luật gia Lê Hiếu Đằng, nhà báo tiến sĩ Phạm Chí Dũng và Nha sĩ Nguyễn Đắc Diên. Cả ba đều là những nhân sĩ trí thức miền Nam. Tôi chưa thấy đảng viên Miền Bắc nào công khai tuyên bố bò đảng. Có lẽ người miền Nam trung thực, sòng phẳng và khi phách hơn chăng?

 

Tâm sự với tuổi trẻ Việt Nam


 

Cuối cùng, tôi muốn dành những dòng tâm sự này cho tuổi trẻ Việt Nam

 

Các bạn thân mến

 

Thật tiếc chúng ta đã không có nhiều thì giờ để trao đổi với nhau về biết bao vấn đề của đất nước chúng ta hôm nay. Vì vậy tôi muốn dành phần kết bài này cho quí bạn, như những lời gởi gấm, với niềm tin và lòng tự hào tuyệt đối về các bạn.

 

Tôi biết các bạn đã không vô cảm với hiện tình đất nước.

 

Tôi biết các cảnh ăn chơi cuồng loạn, phá phách xã hội, chỉ là những dấu hiệu chán chường của một thiểu số rất nhỏ con cháu các cụ, con cháu những con sâu tham nhũng. Đó là thái độ của những kẻ đã hoàn toàn mất lòng tin vào chế độ, vào tương lai của đất nước cũng như tương lai của chính họ. Những kẻ ấy chỉ đáng thương và không nằm trong phạm trù của chúng ta.

 

Tôi biết tuyệt đại đại đa số các bạn đang âm thầm chiến đấu, đang nhẫn nhục tự rèn luyện mình để một lúc nào đó thuận tiện thì sẽ bùng lên như những hỏa diệm sơn. Tôi biết các bạn đã là nạn nhân của chế độ cộng sản dã man tham tàn này. Tôi cũng biết các bạn là những chứng nhân của lịch sử, đã kinh qua những khổ đau, những phản bội và những thủ đoạn hèn mạt của lũ côn đồ cộng sản.

 

Các bạn đã được tôi luyện trong lò cộng sản để trở thành thép đương đầu với cộng sản.

 

Tôi muôn vàn ngưỡng mộ và kính phục các bạn, những bạn trẻ đã đi vào tâm thức dân tộc như Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Lê Phương Uyên, Nguyên Kha, Nhật Uy, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vy, Nguyễn Đắc Kiên... kể cả các bạn đi trước như Lê Công Định, Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Minh Hoàng, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân, Người Buôn Gió, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long...

 

Các bạn là những người đi trước mở đường... và những lớp trẻ khác sẽ đi theo.

 

Có đi là có đến.

 

Hiện tại các nông dân, công nhân, và cả những trí thức cũng đang trông vào các bạn. Nếu các bạn có thể mở được những vòng tay lớn, kết hợp được tất cả những lực lượng này, thì ngày hội lớn của đất nước không cộng sản sẽ đến.

 

Thế giới cũng đang nhìn vào các bạn. Tôi vui mừng vì các bạn đang có những cái bắt tay nồng ấm với thế giới. Từ họ, những tiếng nói lương tâm sẽ được cất lên khiến bọn cộng sản phải chùng tay và không thể manh động. Các bạn hãy mở rộng hơn nữa vòng tay mình và nắm bắt những bàn tay thân thiện khác trên toàn thế giới.

 

Và như vậy tương lai của đất nước này, của dân tộc này là của các bạn. Các bạn nên hãnh diện với trọng trách và sứ mạng của mình.

 

Chúc các bạn thành công.

 

Kết luận


 

Lời cuối cùng của bài viết này là một cảnh báo: Hiến pháp sửa đổi 2013 không chỉ hỗn xược đặt tổ quốc, dân tộc, quân đội dưới chân đảng cộng sản, mà nó còn là một văn kiện luật pháp hóa sự thần phục Trung Quốc của đảng CSVN.

 

Thật vậy, hiến pháp sửa đổi 2013 thực chất vẫn như hiến pháp cũ 1992. Nó chỉ sửa đổi chút xíu để tăng thêm quyền hành cho chủ tịch nước. Đây là điều khoản để thể chế hóa cho việc Trung quốc chiếm đóng Việt Nam. Khi hiến pháp mới được thi hành (vào tháng 1/2014) thì quyền tổng tư lệnh quân đội và nhiều quyền hành khác sẽ vào tay chủ tịch nước. Kịch bản sẽ đúng như những gì đang diễn ra tại Trung Quốc, nghĩa là chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước sẽ do một người nắm. Và người đó đã được Trung quốc chọn lựa sẵn rồi. Khi ấy thì mọi chỉ thị sẽ được Bắc Kinh chỉ thị trực tiếp cho chủ tịch nước kiêm tổng bí thư rồi chiếu theo hiến pháp mà thi hành. Vậy là “ván đã đóng thuyền” - “Gạo đã thành cơm”. Trung Quốc nghiễm nhiên thống trị Việt Nam mà không tốn một viên đạn. Đó là lý do tại sao Trung quốc lại gây căng thẳng vùng biển Hoa Đông với Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn, trong khi lại bỏ lơ vùng trời phần lưỡi bò trên Biển Đông mà họ coi là quyền lợi cốt lõi. Đây chính là kế dương đông kích tây vì nếu nuốt trôi Việt Nam thì coi như Trung quốc sẽ có vùng biển thênh thang để đi vế mà chẳng phải đối đầu với bất cứ lực lượng quân sự hùng mạnh nào trên thế giới. Vậy im lặng trong lúc này là tiếp tay với đảng CSVN để dâng toàn thể dân tộc Việt Nam và Tổ quốc Việt Nam cho Trung Quốc.

 

Nếu không vô hiệu được đảng cộng sản làm việc bán nước này, thì:

 

Chúng ta phải chịu trách nhiệm.

 

Các Sĩ phu Việt Nam phải chịu trách nhiệm.

 

Đây là tâm tư mà tôi khẩn thiết gửi tới đồng bào của tôi hôm nay.

 

Tôi xin muôn vàn cảm tạ quí vị đã bỏ giờ đọc và cho thêm ý kiến.

 

Nguyện xin anh linh tổ quốc, hồn thiêng sông núi luôn độ trì cho đoàn con Việt vượt được cơn phong ba bão táp này để quang phục quê hương.

 

8/12/2013

 



 

 

Nhân quyền phải được đảng ban phát !?



 


 


 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link