Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, December 24, 2013

THÀY ĐƯỜNG TĂNG ĐÃ HỐI LỘ ?


THÀY ĐƯỜNG TĂNG ĐÃ HỐI LỘ ?

GS Trần Phương nói: CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ


Đinh Minh Đạo

Sau mỗi kỳ họp quốc hội, các đại biểu trở về địa phương gặp gỡ các cử tri. Họ thường dàn dựng các màn diễn xem thật hài hước. Họ đóng vai những ông nghị không những chỉ biết „gật” mà còn biết „lắc”, những ông nghị gần dân, lắng nghe dân, thấu hiểu những bức xúc của dân. 

Trong gần 500 đại biểu quốc hội của Đảng khóa XIII này, có lẽ ông Nguyễn Phú Trọng là một trong những đại biểu vào vai diễn nói trên dở nhất. Chúng ta hãy xem trích đoạn màn trình diễn của ông, được tổ chức tại Hà Nội sau kỳ họp thứ 6, chiều ngày 07-12 vừa qua (*).

Về y tế, cử tri Nguyễn Trường Kỳ phường Trần Hưng Đạo nói với ông tổng bí thư:

”Y tế trong nhiều năm đã có cố gắng, tuy nhiên còn nhiều vấn đề làm cho dư luận không đồng tình, thậm chí còn hoang mang, lo lắng. Tiêm chủng cho trẻ em gây chết người, nhân bản xét nghiệm, rồi vụ thẩm mỹ viện Cát Tường… ở đâu cũng thấy tiền. Đi cấp cứu phải nộp tiền trước mới được cấp cứu. Điều này hoàn toàn không thể chấp nhận được. Xã hội hóa y tế là cần thiết, nhưng thương mại hóa y tế là không được”

Trước ý kiến cụ thể trên đây của ông Kỳ, cùng với bức xúc của người dân đối với ngành y tế, ông Trọng nói với các cử tri :
„Cũng khổ cho bộ trưởng Kim Tiến thật. Mặt lúc nào cũng buồn rười rượi. Nhưng cũng nhiều việc nằm ngoài cái mình tính toán. Toàn những việc rất đau đầu, không đáng có. Tất cả do đồng tiền, chạy theo lợi nhuận, coi thường giá trị con người. Đồng tiền trà đạp  xuyên cả vào giáo dục, y tế, công tác đào tạo cán bộ. Cái gì cũng phải lót tay. Nó thành cái nếp rất khó chịu”.

Chao ôi! Với vai diễn của ông, lẽ ra ông phải nói : ”Thật là quá khổ cho người dân, bệnh nhân phải nằm 5, 6 người một giường. Mặt người nào trông cũng gầy gộc, khốn khổ, bất lực. Mọi việc đều có thể khắc phục được, nếu biết tính toán. Toàn là những việc quá đau lòng …”

Người dân đâu muốn chia xẻ cùng ông về sự thương cảm đối với bà bộ trưởng „mặt lúc nào cũng buồn rười rượi”. Họ đã được nghe bà bộ trưởng trả lời một cách vô cảm, khi được hỏi về tình trạng thiếu giường bệnh: ”Cái đó phải hỏi chính phủ”.

Điều rất ngạc nhiên, một xã hội „tất cả cũng do đồng tiền, chạy theo lợi nhuận, coi thường giá trị con người. Đồng tiền chà đạp xuyên cả vào giáo dục, y tế, công tác đào tạo cán bộ. Cái gì cũng phải bôi trơn, cái gì cũng phải lót tay”, một xã hội bị tha hóa toàn diện , một xã hội đã bị đồng tiền thống trị, đó là xã hội của quỷ Sa tăng, mà chỉ làm cho ông „rất khó chịu”.

Tôi băn khoăn, hay ông dùng nhầm từ?  Với những người tiền nhiệm của ông, như ông Đỗ Mười ít học, ông Nông Đức Mạnh chỉ có trình độ cấp huyện …thì chuyện này có thể xẩy ra. Nhưng đằng này, ông là người được học hành, đã tốt nghiệp ngành ngôn ngữ học, đã từng là chủ tịch Hội đồng „lý luận” trung ương, hiện đang giữ chức vị giáo sư Mak-Le, ông không thể dùng nhầm từ. Ở đây, hoặc ông đã diễn đạt tâm trạng thực của mình, hoặc ông muốn hạ thấp mức độ băng hoại của xã hội mà ông và Đảng của ông phải chịu trách nhiệm.

Về vấn đề tham nhũng gây nhức nhối toàn xã hội, các cử tri trong cuộc gặp mặt đều nóng lòng mong đợi, ông sẽ đưa ra những phương sách mới để diệt trừ tham nhũng, nhưng ông đã nói :
„Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ, bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ nên chúng ta phải xem xét, tỉnh táo, sáng suốt….”

 Câu chuyện Đường Tăng phải đổi bát vàng để nhận được kinh thật có trong tác phẩm văn học hư cấu Tây Du Ký. Nó được xuất bản với tác giả dấu tên khoảng năm 1590, sau này được cho là của Ngô Thừa Ân. Người viết hư cấu để  miêu tả về một sự kiện cách đó hàng nghìn năm, không thể coi đó là sự thật .

Vì vậy, Nguyễn Phú Trọng lấy cớ „Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ…” để xoa dịu bất bình của xã hội, coi tham nhũng ở Việt Nam là một quy luật khác quan, đó là một sự ngụy biện trơ trẽn, khập khiễng và lố bịch.
Ai cũng biết, tham nhũng ở Việt Nam đã trở thành quốc nạn. Chống tham nhũng là việc sống còn của đất nước. Đa số nếu không muốn nói là hầu hết những kẻ tham nhũng là những đảng viên, vì vậy chống tham nhũng trước hết là chống tham nhũng trong nội bộ Đảng. 

Vậy Đảng đã mất tỉnh táo, mất sáng suốt cả mấy chục năm nay để cho tham nhũng phát triển như hiện nay? Vậy nhân dân còn phải tỉnh táo và sáng suốt, chờ đợi bao lâu nữa để Đảng hoàn thành công cuộc chống tham nhũng, liệu có phải chờ đến khi Đảng xây dựng xong „chủ nghĩa xã hội phát triển”?

Thật tội nghiệp cho các cử tri ngây thơ vẫn còn tin vào sự thành thật muốn chống tham nhũng của Đảng. Họ đến dự các cuộc gặp gỡ với  lãnh đạo của Đảng, hy vọng được nghe những biện pháp mới chống tham nhũng quyết liệt và nhanh chóng. Họ đâu biết, đó chỉ là những màn trình diễn của Đảng.

Cách đây gần 1400 năm, thày Đường Tăng đã vượt qua vạn dặm, chịu nhiều kiếp nạn để đến được Tây Trúc thỉnh kinh, mang về Trung Quốc 600 bộ kinh thật, dịch và truyền bá, dăn dậy con người từ bi hỉ xả. Nếu Đường Tăng sống lại , chắc Ngài sẽ khuyên ông tổng bí thư :”Đừng ngụy biện nữa, chống tham nhũng quan trọng nhất là phải thật lòng. 

Trước hết phải chống tham nhũng từ trong Đảng, từ trên cao (Bộ chính trị, đặc biệt là đồng chí X) đến  thấp (các đảng viên). Tình hình  khẩn cấp  lắm rồi, nhà ngươi còn định đền bao giờ mới tỉnh táo , sáng suốt ?”.

Warsaw tháng 12-2013
——————
* Xem  VTC News

Chống tham nhũng: Phải bình tĩnh, sáng suốt

07/12/2013 20:54
Đề cập vấn nạn tham nhũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ, bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ nên chúng ta phải xem xét, tỉnh táo, sáng suốt…”

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chia sẻ tại buổi tiếp xúc cử tri chiều 7/12 khi cử tri quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) phản ánh hàng loạt vụ việc đau lòng xảy ra trong ngành y tế thời gian qua.
1
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Hoàn Kiếm, Hà Nội chiều 7/12.(Ảnh: Nguyễn Dũng)

Chờ đợi Bộ trưởng Y tế trả lời chất vấn mà không thấy
Đề cập đến quốc nạn tham nhũng, cử tri Nông Quang Lộc, phường Hàng Mã cho rằng, vấn nạn này chưa được đẩy lùi, thậm chí còn hoạt động tinh vi hơn. Các Tổng công ty, tập đoàn nhà nước đâu đâu cũng có thể xuất hiện tham nhũng.

Ghi nhận những kết quả đạt được trong thời gian qua, khi lần đầu tiên xét xử về tham nhũng đã có án tử hình, song ông Lộc đề nghị các cơ quan về phòng chống tham nhũng cần hoạt động quyết liệt hơn nữa, và cần thu hồi lại số tiền đã bị tham nhũng để ngăn ngừa tình trạng “hi sinh đời bố, củng cố đời con”.

Coi lãng phí còn nguy hiểm hơn tham nhũng, nhiều cử tri Hoàn Kiếm cho rằng, người dân đang rất bức xúc trước thực trạng chi tiêu công lãng phí. Lãng phí xảy ra không ai chịu trách nhiệm nên cứ mặc sức chi tiêu. Cử tri đề nghị cần phải có chế tài xử lý người đứng đầu.

“Lãng phí như cháy nhà không thể thu lại được cái đã mất đi. Lãng phí thất thoát trong xây dựng cơ sở hạ tầng, đào lên rồi lấp xuống. Ngành này dẫm đạp lên ngành kia gây thất thoát lớn. Có công nhân nói với tôi rằng, nếu chúng con không đào đường lên thì không có lương” – cử tri Nguyễn Sang, phường Hàng Bông phản ánh.

Cử tri Trần Ngân Hoa, phường Hàng Buồm thì phản ánh tình trạng người dân, đặc biệt với những người vợ, người mẹ đang hết sức hoang mang sau một số vụ việc đau lòng xảy ra đối với ngành y tế trong thời gian qua.

Trước hàng loạt vụ việc xảy ra từ sản phụ tử vong sau quá trình sinh nở đến tử vong sau khi tiêm vacxin, rồi vụ việc ở thẩm mỹ viện Cát Tường… Cử tri đề nghị cần chỉ đạo ngành y tế tăng cường kiểm soát chặt chẽ hơn nữa, đặc biệt là nguồn gốc vacxin và việc tiêm phòng cũng như sinh nở.

Với hàng loạt vụ việc gây bức xúc dư luận, cử tri Nguyễn Trường Kỳ, phường Trần Hưng Đạo cho biết, lẽ ra Bộ trưởng Bộ Y tế phải đăng đàn trả lời chất vấn trước Quốc hội, cử tri rất chờ đợi nhưng lại không có.

“Y tế trong nhiều năm đã cố gắng, tuy nhiên còn nhiều vấn đề làm cho dư luận không đồng tình, thậm chí còn rất hoang mang, lo lắng. Tiêm chủng cho trẻ em gây chết người, nhân bản xét nghiệm, rồi vụ thẩm mỹ viện Cát Tường… ở đâu cũng thấy tiền. Đi cấp cứu phải nộp tiền trước mới được cấp cứu. Điều này hoàn toàn không thể chấp nhận được. Xã hội hóa y tế là cần thiết, nhưng thương mại hóa về y tế là không được” – ông Kỳ nói.

Nói về trách nhiệm, ông Kỳ dẫn dụ vụ Cát Tường, Bộ đổ trách nhiệm cho Sở, Sở đổ cho quận, rồi quận lại nói phường. Ông đề nghị cần cấp phép hành nghề trong lĩnh vực y tế, khi có sự cố xảy ra người cấp phép phải chịu trách nhiệm.

“Tất cả cũng do đồng tiền”
Liên quan đến vấn đề y tế, gây bức xúc dư luận trong thời gian qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chia sẻ với ngành y tế vì liên tiếp những vụ việc đau lòng đã xảy ra.

“Cũng khổ cho Bộ trưởng Kim Tiến thật. Mặt lúc nào cũng buồn rười rượi. Nhưng cũng có nhiều việc nằm ngoài cái mình tính toán. Toàn những việc rất đau đầu, không đáng có. Tất cả cũng do đồng tiền, chạy theo lợi nhuận, coi thường giá trị con người. Đồng tiền trà đạp xuyên cả vào giáo dục, y tế, công tác đào tạo cán bộ. Cái gì cũng phải bôi trơn, cái gì cũng phải lót tay. Nó thành cái nếp rất khó chịu”– Tổng Bí thư nói.

Về vấn đề tham nhũng, lãng phí gây nhức nhối lớn, theo Tổng bí thư, tham nhũng là vấn đề của mọi chế độ, mọi quốc gia, mọi thời kỳ. Ngay thời bao cấp ngày xưa đã có như làm nhỏ ăn nhỏ, làm to ăn to, cầm ô thì phải mát cán, nhất thân nhì quen… 

“Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ. Cho nên chúng ta phải xem xét, bình tĩnh, tỉnh táo sáng suốt. Tham nhũng đúng như các bác nói phải làm nhanh hơn, mạnh hơn, làm nghiêm hơn chứ không thể để xử lâu, xử nhẹ, án treo nhiều”.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết, công tác xét xử tham nhũng thời gian qua đã có nhiều chuyển biến. Nhiều vụ án tham nhũng lớn đã và đang được đưa ra xét xử. Ngăn ngừa tham nhũng tốt nhất là phòng ngừa đừng để nó xảy ra. Nhưng nếu nó xảy ra phải kiên quyết xử lý để răn đe.

“Lâu nay “phòng” chúng ta cũng yếu, “chống” cũng chưa quyết liệt. Khâu điều tra, khâu giám định tham nhũng dễ có tiêu cực, án treo cũng nhiều. Nhưng vừa rồi các bác thấy làm có nhanh hơn, mạnh hơn, nghiêm hơn không?” – Tổng Bí thư nói.

Cũng theo Tổng Bí thư, Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng vừa hoạt động được gần 1 năm, và tháng 12 này sẽ họp kiểm điểm. Nhưng tinh thần là: “Nói vừa vừa thôi. Nói nhiều mà không làm được sẽ mất uy tín”.

Sau khi thành lập 7 đoàn thanh tra, cơ quan phòng chống tham nhũng còn phát hiện thêm một số vụ mới. Nhiều vụ án việc điều tra vô cùng phức tạp như vụ “Bầu” Kiên, Dương Chí Dũng. Song Tổng Bí thư khẳng định trong năm nay sẽ xét xử hai vụ án này. Ngoài 8 vụ án còn lại, sang năm sẽ tiếp tục xét xử hơn chục vụ án lớn khác.

Đặc biệt công tác xét xử án tham nhũng trước nay hầu như không có án từ hình, nhưng mới đây khi xét xử vụ án Ngân hàng Nông nghiệp đã có đến 2 án tử hình. Theo Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, sắp tới nếu một số vụ xét xử đúng khung hình phạt thì có thể sẽ còn có những án tử hình.




Hiện tượng Lê Hiếu Đằng và quy luật đào thải


Hiện tượng Lê Hiếu Đằng và quy luật đào thải

Album nhac giang sinh

Đôi lời: Không rõ “không hẹn mà nên” hay là có “hẹn hò” gì đó, mà cả hai bài trên QĐND và HNM sáng nay, tấn công vào những “thế lực thù địch”(?) từng một thời theo “đảng ta”, đều có hai chữ “đào thải“.
Phải chăng họ mới cùng được quán triệt tư tưởng, hành động, và cả từng … từ ngữ qua một cuộc họp nào đó với Ban Tuyên giáo Trung ương, nhằm đối phó với thế lực nguy hiểm này?
Có lẽ qua hết đợt chỉnh đốn này tới đợt chấn chỉnh khác, ĐCSVN chẳng “đào thải” được con sâu mọt bự nào, để cố chứng tỏ toàn đảng không phải là cả một bầy sâu mọt nhung nhúc, thôi thì đành làm cái chuyện ngược đời, là “đào thải” những kẻ không phải là … sâu mọt, để quyết tâm đưa đảng mình chính thức trở thành ĐẢNG SÂU MỌT?
BT
Thứ Hai 05:57 23/12/2013
(HNM) – Những ngày qua, chuyện ông Lê Hiếu Đằng – nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh – cùng vài người lớn tiếng tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam (*), xem ra chỉ là “mua vui một vài trống canh” cho mấy trang mạng xã hội cùng trang tin điện tử và dăm ba đài nước ngoài lâu nay vẫn thù địch, chống phá Đảng Cộng sản.

Điều mà chúng tôi nói “mua vui” đến nực cười ở đây là: Một việc quá bình thường của quá trình đào thải lại được ồn ã thổi phồng lên thành “sự kiện xin ra khỏi Đảng” của những người được tán dương, tung hô như những “anh hùng”, những “chiến sĩ dũng cảm”, “có lương tâm, lòng tự trọng”, dám đứng lên đấu tranh cho dân chủ…(?!).
Tuy nhiên, “sân khấu” được dựng lên cũng đã đến hồi hạ màn bởi dù họ đã tốn công sức với thứ tư duy bóp méo, nhào nặn, với lòng hận thù nhưng tất cả vẫn lạc lõng trong dòng chảy cuồn cuộn của hiện thực xã hội. Những chiêu trò, luận điểm cũ rích dù được “dán” mác mới mà ông Lê Hiếu Đằng được coi là “hình mẫu”, “nhân vật tiên phong”, hay “nhân vật tiêu biểu” cũng không thể đánh lừa được dư luận. Chỉ tiếc cho một số người được tung hô, tán dương (hoặc tự tung hô, tự tán dương!) không hay biết hoặc có biết nhưng vẫn “tự thỏa mãn” việc bị lợi dụng, kích động, “tự thỏa mãn” vai trò con rối trong tay người khác.

Trở lại với câu chuyện ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam. Việc đó có gì là lạ đâu! Một đảng viên đã có hơn 40 năm tuổi Đảng, đã có hơn nửa cuộc đời sống, chiến đấu và làm việc theo lý tưởng của Đảng, mà tới giờ như lý do ông tuyên bố là Đảng không còn như trước, chỉ là Đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc(!?). Có lẽ đó là kết cục như mấy tháng trước nằm trên giường bệnh, ông đã công bố “Suy nghĩ”, rồi viết “Thư ngỏ” mà rằng sẽ phải “thanh toán”, “tính sổ” lại tất cả. Lúc ốm đau bệnh tật, nhất là tuổi đã cao, con người ta không sáng suốt trong suy nghĩ, trong phát ngôn âu cũng là lẽ thường. Nhưng liệu đó có là cái cớ để ông dùng những cụm từ như các tay “anh chị” trong giới “xã hội đen” vẫn thường sử dụng? 

Thực chất thì mọi chuyện đều lôgíc chặt chẽ với nhau và việc tới giờ ông tuyên bố ra khỏi Đảng cũng là chuyện bình thường, hết sức bình thường. Sau ngồn ngộn những gì ông nghĩ, ông nói, ông viết về Đảng Cộng sản Việt Nam thì rõ ràng ông không còn xứng đáng đứng trong đội ngũ của những người quyết tâm suốt đời phấn đấu cho mục đích, lý tưởng của Đảng, đặt lợi ích của Tổ quốc, của giai cấp công nhân và nhân dân lao động lên trên lợi ích cá nhân. Và Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không thể giúp ông thỏa mãn những “nguyện vọng cá nhân” như cách tư duy lệch lạc của ông. Và như vậy, tất cả những người có lương tâm, tư duy trong sáng đều hiểu: Đó là hệ quả tất yếu của sự bất mãn. Mà bất mãn trong mọi trường hợp đều là hệ quả của những đòi hỏi mang tính cá nhân không được thỏa mãn! Nhưng một Đảng cầm quyền có 80 năm trưởng thành (hiện nay có hơn 4 triệu đảng viên), chiến đấu không mệt mỏi vì hạnh phúc của nhân dân, vì độc lập, tự do của dân tộc, gặp vô vàn khó khăn gian khổ do thù trong giặc ngoài gây ra, thì việc có một số đảng viên bất mãn vì mục đích cá nhân không được đáp ứng, cũng không có gì là ngạc nhiên. Bởi lẽ, đó là một quá trình đào thải mang tính quy luật. 


Quy luật đào thải những đảng viên biến chất như vậy hoàn toàn không có nghĩa là Đảng Cộng sản Việt Nam không còn xứng đáng với vị trí, vai trò là Đảng cầm quyền. Trong quá trình phát triển và trưởng thành của bất cứ một tổ chức, chính đảng nào thì việc kết nạp – giáo dục – rèn luyện và kỷ luật – khai trừ, thải loại, là mối gắn kết biện chứng, có quan hệ mật thiết và không thể xem nhẹ bất cứ mặt nào. Đó là sự đào thải tất yếu để phát triển. Chặng đường hơn 80 năm qua của Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ ngày thành lập tới nay, cùng với sự củng cố, lớn mạnh không ngừng của đội ngũ đảng viên thì vấn đề kỷ luật trong Đảng luôn được nêu cao và giữ vững. Và chính điều đó làm nên sức mạnh của các tổ chức, cơ sở đảng, góp phần xây dựng Đảng ngày càng trong sạch, vững mạnh. Vậy nên nói, một số người không còn thấy mình xứng đáng ở trong đội ngũ của Đảng, xin ra khỏi Đảng, hay việc khai trừ, kỷ luật đảng viên mắc sai lầm, khuyết điểm cũng là hết sức bình thường. 

Tại Điều 1 – Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam đã ghi rõ: “Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam là chiến sĩ cách mạng trong đội tiên phong của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam, suốt đời phấn đấu cho mục đích, lý tưởng của Đảng, đặt lợi ích của Tổ quốc, của giai cấp công nhân và nhân dân lao động lên trên lợi ích cá nhân; chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, các nghị quyết của Đảng và pháp luật của Nhà nước; có lao động, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; có đạo đức và lối sống lành mạnh; gắn bó mật thiết với nhân dân; phục tùng tổ chức, kỷ luật của Đảng, giữ gìn đoàn kết thống nhất trong Đảng”. 

Với những tiêu chuẩn đó, những đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống đã bị thi hành kỷ luật. Ngay cả những đảng viên giữ chức vụ cao trong hệ thống chính trị, nhưng không giữ được tư cách đảng viên cũng đã bị xử lý kỷ luật khai trừ, cảnh cáo theo quy định của Đảng; hoặc bị xử lý bằng pháp luật đúng với tội danh đã phạm phải. Điểm lại, năm 2011 cũng có trên 13.000 đảng viên đã bị xử lý kỷ luật với các mức độ khác nhau; năm 2012 con số đó là trên 15.000 đảng viên. Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” được ban hành cũng là để tiếp tục xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của các cấp ủy, tổ chức đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên. 

Điều đó là hết sức cần thiết và trong quá trình làm trong sạch Đảng, sự đào thải là tất yếu để phát triển. Một bộ phận thể hiện sự suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; tỏ rõ quan điểm trái với Cương lĩnh, Điều lệ Đảng, có hành vi làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người “sám hối”, “trở cờ” như ông Lê Hiếu Đằng thì liệu họ có còn xứng đáng đứng trong hàng ngũ đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam? Hơn nữa, sự “trở cờ” như ông Lê Hiếu Đằng không chỉ phủ nhận tất cả những thành tựu vô cùng to lớn của Đảng trong suốt 80 năm qua là đã lãnh đạo toàn dân đấu tranh chống giặc ngoại xâm giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh, mà còn phủ nhận chính lý tưởng và những năm tháng công tác của ông trong đội ngũ tiên phong của dân tộc. Sự phủ nhận và tự phủ nhận sạch trơn đó, chắc hẳn ông Đằng đã có câu trả lời trước khi tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Một dân tộc, một Đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”. Thế nên, trường hợp của ông Lê Hiếu Đằng và một vài người tuyên bố ra khỏi Đảng cũng đâu có gì là lạ? Hãy để ý xem những người tung hứng, tán dương kiểu phát ngôn hằn học của ông, hoan hô ông trong việc kêu gọi “thành lập đảng đối lập”, hô hào “một cuộc khởi đầu mới”, rồi dành cho ông những cụm từ mỹ miều như “trở về với nhân dân”, “hành động tạo tiếng vang”… xem họ là ai?

 Cũng vẫn là những “nhân vật” quen thuộc với một số chiêu trò trong vài năm qua cả thôi. Khác chăng là lần này họ đặt ông vào vị trí trung tâm của “sân khấu” để lên tiếng chỉ trích, bôi nhọ, phủ nhận vai trò cùng những thành tựu đất nước đạt được dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; cho rằng Đảng không còn giữ được bản chất một đảng vì dân, một đảng cách mạng; rồi họ hò la, thổi phồng lên quan điểm cần phải đa nguyên, đa đảng, la lối đòi dân chủ, quyền con người… Điều đó được một số đài nước ngoài và một vài trang mạng xã hội vốn luôn có thái độ thù địch với chế độ ta lập tức chớp cơ hội, “tiếp âm”, “khuếch đại”, dùng những thủ thuật “kẻ tung, người hứng” để đẩy một chuyện hết sức bình thường trở thành “sự kiện có tầm cỡ”, coi đó là “dư luận”, là “công chúng”, là “ý chí của số đông”. 

Chiêu trò lỗi thời này không lừa dối được ai khi chính trên các trang mạng xã hội đã xuất hiện hàng trăm, hàng nghìn ý kiến hồi âm, phản bác, vạch rõ chân tướng, thủ đoạn của những “nhà dân chủ” giả hiệu. Phải chăng chỉ có ông Lê Hiếu Đằng và một số người là không đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó. Thế nên, thật đáng tiếc cho một người từng có hơn 40 năm đi theo Đảng, một người vốn là luật gia, từng “khoe” có đọc nhiều sách triết học “đông tây kim cổ”…, rồi từng giảng dạy ở Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ!

Trượt dài trong nhận thức, tư duy sai lầm, lệch lạc; bị bao phủ trong “ánh hào quang” của “chiếc áo” dân chủ do những kẻ dàn dựng sân khấu tạo ra, ông Lê Hiếu Đằng và một số người không còn đủ tỉnh táo để suy ngẫm về những phân tích, góp ý chân thành của những người bạn thân thiết, những người đồng chí, đồng đội vốn đã đồng hành cùng ông trên chặng đường dài hơn nửa đời người, những người đã vào sinh ra tử chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, vì hạnh phúc của nhân dân. 

Chính vì vậy, những người như ông Lê Hiếu Đằng không còn xứng đáng đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Dù họ có cố tình to tiếng tuyên bố “từ bỏ Đảng” bằng cách này hay cách khác để đánh bóng mình chăng nữa, dù Đảng Cộng sản Việt Nam chưa tuyên bố khai trừ họ, thì bản chất họ vẫn là những người bị thải loại trong quá trình đào thải để Đảng Cộng sản ngày càng trong sạch, vững mạnh mà thôi.

Trên con đường phát triển, loại bỏ khỏi Đảng những người cơ hội, mưu cầu thỏa mãn cái tôi cá nhân, thoái hóa biến chất là việc rất cần thiết để giữ vững và phát huy bản chất cách mạng của Đảng, tiếp tục củng cố sức mạnh của Đảng để lãnh đạo đất nước và dân tộc tiến lên phía trước. Vì vậy chuyện ông Lê Hiếu Đằng và một số người tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam không có gì phải ngạc nhiên.
Hoàng Thu Vân
* Liên quan: 



Những hình ảnh xấu cuối năm 2013


On Tuesday, 24 December 2013 8:08 PM, hung vu <vhungvu07@yahoo.com.au> wrote:
 

Những hình ảnh xấu cuối năm 2013



2013-12-23

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
12232013-diemblog-tq.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
dantri-305.jpg
Dân phòng bóp cổ người dân
Photo ocurtesy of dantri.com




Vào những tháng cuối năm DL 2013, nhất là trong tháng 12, đã xảy ra những hình ảnh mà báo chí trong nước gọi là “phản cảm”, và nhà văn Văn Quang từ trong nước cô đọng thành bài tựa đề “ Đè đầu bóp cổ dân đúng nghĩa” – tức là đúng theo “nghĩa đen, không còn là nghĩa bóng” nữa !

Bạo lực tràn lan

Theo nhà văn Văn Quang, “nếu nhìn vào từng chuyện và từng hình ảnh thì người ta phải gọi một số từ ngữ bình dân quen thuộc khác như ‘tàn nhẫn, dã man, ác ôn, côn đồ…’ ” mà hiện do “lực lượng dân phòng” “phát minh” ra. Nhà văn đề cập tới vụ “anh nông dân chính hiệu”  Trịnh Xuân Tình đã bị lực lượng dân phòng thuộc quận Bình Thạnh, Saigòn, “ khóa tay, đè đầu, bóp cổ đưa lên xe và tịch thu hàng hóa” khiến phản ứng của công luận “không còn là nỗi ‘bức xúc’ mà là những lời lẽ từ trong đáy lòng vô cùng cay đắng, phẫn uất…”. Nhà văn Văn Quang không quên mô tả cái cảnh mà dân địa phương thường thấy là “mấy bà, mấy chú bán hàng trên các hè phố, thấy bóng dân phòng đến như thấy tử thần, bèn ôm đồ đạc chạy nháo nhào hơn là chạy giặc, chạy cướp”.
Cũng trong tháng 12 này, báo mạng Trí Việt trong nước đưa tin anh Dương Văn Cao, 23 tuổi, bị công an Thanh Trì, Hà Nội bắt giữ vô cớ và tra tấn dã man. Qua bài “VN ký Công ước chống tra tấn nhưng vẫn tra tấn”, blogger Tư Ngộ trích dẫn báo Trí Việt cho biết “Sau gần 3 ngày ‘ép cung’, vì không có bằng chứng về tội danh cụ thể, cuối cùng chàng trai được thả nhưng thân thể thì bầm dập cả người” sau khi bị “tra tấn quả thực rất dã man”…
Nhà báo Trương Minh Đức cho biết, tại Cà Mau, anh Lê Công Thủ, 20 tuổi, bị phó công an tên Tâm xã Mỹ Hưng, huyện Cái Nước bắt nộp phạt 500.000 đồng vào ban đêm, nhưng lại bắt nạn nhân tự viết biên nhận, tự ký tên trong khi phía công an không ký xác nhận gì cả. Sau khi anh Thủ thắc mắc “liền bị CA xã chặn cửa lại đánh đập gây thương tích rách mũi chảy nhiều máu phải khâu 7 mũi kim trên mặt...”.
Đó là chưa kể cũng trong tháng 12 này, thêm một người dân, quê ở tỉnh Đắc Lắc, tên Y beo Ksor, bị chết về tay công an địa phương sau khi chưa đầy một tháng trước đó, gia đình một nạn nhân khác tên Y Két cũng nhận xác nạn nhân về chôn cất do anh bị công an Đắc Lắc tra tấn đến chết.
Trước đó một tháng, tức vào tháng 10 vừa rồi, chị Trần Hải Yến chết trong đồn công an Phú Yên mà thân nhân không được mang xác của chị về chôn cất, khiến bà Nguyễn Thị Thanh Liễu, mẹ nạn nhân, chỉ còn mỗi cách là than với báo Lao Động rằng:
Gia đình tôi phải nuốt nước mắt để con nằm yên dưới mộ. Sao họ vội vã đem con tôi đến nơi xa xôi để chôn cất. Họ có ý gì đây?
Đó là chưa kể rất nhiều blogger yêu nước từ Saigòn, Đà Nẵng cho tới Hà Nội bị công an đánh đập tàn nhẫn ngay trong thời điểm đánh dấu Ngày Quốc Tế Nhân Quyền vừa rồi.
Trong thời gian gần đây, xem chừng như ngày càng có nhiều người dân lâm vào tình trạng mà blogger Tô Hải có lần báo động “vào đồn công an là người sống mà ra khỏi đồn công an thành người chết”. Và hiện nhiều cáo giác trên mạng rằng công an đã “nghĩ ra kế” chối tội giết người bằng cách bọc vải hay cao su xốp vào dụng cụ tra tấn để ém nhẹp mọi dấu vết nhục hình. Một khi hành hung chết dân, công an thường quy trách cho nạn nhân vào đồn công an để…tự tử, tự đập đầu vào tường, vào vật cứng như dùi cui…, hay chết do suy tim, sốc ma túy.v.v…Và nhất là, nói chung, những tay thủ phạm “bạn dân” ấy thì luôn được “bình an vô sự” !
Có lẽ cảnh nhiễu nhương đó khiến một thính giả của đài ACTD, tên Yên Nhi, khó mà dằn được phẫn nộ, phải lên tiếng cáo giác rằng:
Gia đình tôi phải nuốt nước mắt để con nằm yên dưới mộ. Sao họ vội vã đem con tôi đến nơi xa xôi để chôn cất. Họ có ý gì đây?
- Bà Nguyễn Thị Thanh Liễu
Công an và côn đồ là lực lượng mà CSVN sử dụng để trấn áp nhân dân. Một Nhà nước dùng những chất dơ bẩn như mắm tôm, phân và nước giải người để cai trị. Như vậy Nhà nước CSVN hèn hạ đến mức nào? Xã hội VN đã bị đảo lộn, đạo đức suy đồi và những thói hư tật xấu xuất hiện ngày càng nhiều. Còn Cộng Sản là còn những nỗi đau, còn sự dối trá, còn những oan khiên cho dân tộc VN.
Nhắc đến chuyện “công an và côn đồ” khiến người ta không khỏi liên tưởng đến tình cảnh “Không chốn nương thân” mà blogger Người Buôn Gió “chia sẻ với người anh em Nguyễn Văn Thạnh và mong “bình an đến với vợ chồng anh” khi gia đình kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh đang lâm vào tình trạng như blog Dân Luận mô tả:
Chỉ còn ít ngày nữa là tới Giáng Sinh và năm mới, gia đình anh Thạnh vẫn chưa có nhà để thuê. Vừa mới chất đồ xuống, còn chưa kịp dọn vào nhà mới, chủ nhà đã lấy cớ từ chối và bắt dọn đi. Quyền được sống, được tự do và được mưu cầu hạnh phúc ở đất nước này khó khăn thế sao?
Qua bài “Không chốn nương thân” như vừa nói, blogger Người Buôn Gió nhận xét:
Những ngày của tháng 12 năm 2013, hình ảnh chuyến xe chở đồ đạc và số phận của chủ nhân đồ đạc là vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh ở Đà Nẵng khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh trong phim đen trắng cách đây hơn 60 năm. Những thước phim kể về người Do Thái chạy trốn sự săn lùng của chủ nghĩa phát xít. Sự khác nhau của 60 năm trước với lúc này là người bị săn đuổi không bị đưa vào lò thiêu. Nhưng sự giống nhau thì vẫn thế. Một số phận như con thuyền không bến đậu… Hôm nay tôi lạnh người khi theo dõi những sự kiện truy bức mà vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh đã chịu đựng. Biết nói thế nào, tại tôi đọc quá nhiều thôi… hôm nay đọc thấy sự giống nhau tàn bạo, thâm độc của những gì vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh gặp phải với những tác phẩm truy đuổi cách đây hơn nửa thế kỷ.

Công an cấu kết côn đồ

infonet.vn-250.jpg
Một sinh viên ở Bình Dương bị dân phòng đánh ngất xỉu. Photo courtesy of infonet.vn
Hành động đàn áp “thỏai mái” một cách gọi là “vô tư” tiếp diễn như thế tại một quốc gia vừa có chân trong Hội Đồng Nhân quyền LHQ, trong Công ước chống tra tấn cùng nhiều cam kết khác về nhân quyền khiến công luận, nhất là các tổ chức nhân quyền thế giới, lên án và báo động về tình trạng công an VN đánh dân ngày càng nhiều hơn, dã man hơn, bằng phương cách tinh vi hơn…Đặc biệt là những người có lòng với quê hương, dân tộc.
Những hành động như vậy, theo blogger Tư Ngộ, “ chứng tỏ chế độ Hà Nội coi các văn bản quốc tế đó không hơn những tờ giấy lộn. Hệ thống Công an của chế độ được bao che dung dưỡng nên hầu hết những vụ đánh chết người chỉ cần vu cho nạn nhân “tự tử”, “sốc ma túy”, “nhảy lung tung đầu đập vào vách tường”, “tử vong là bệnh lý về tim” v.v...là xong”.
Qua bài “Xã hội rừng rú, bạo lực tràn lan”, blogger Phạm Đình Trọng báo động tình trạng “bạo lực nơi công quyền”, “bạo lực ở nơi của tình thương” như trường mầm non…Nhà văn Phạm Đình Trọng lưu ý rằng “Mở trang báo lề đảng ra, ngày nào cũng gặp nhan nhản những chuyện đâm chém, đổ máu thê thảm. Cá nhân hành hung nhau chí tử, băng nhóm thanh toán nhau đẫm máu chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt, vặt vãnh, không đâu. Vào các trang mạng xã hội lề dân những vụ sử dụng bạo lực trong quan hệ dân sự càng diễn ra thường xuyên, man rợ, rừng rú, mạnh hiếp đáp yếu, nhân danh quyền lực Nhà nước ức hiếp dân”. Nếu trước đây, phát xuất từ vụ đàn áp đẫm máu và tàn nhẫn ở Tu viện Bát Nhã tại Lâm Đồng, Thiền sư Nhất Hạnh lưu ý rằng công an và côn đồ, họ tuy hai mà là một, thì nhà văn Phạm Đình Trọng cũng nhấn mạnh:
Công an cùng côn đồ dùng sức mạnh Nhà nước và sức mạnh xã hội đen đánh người dân lương thiện tay không, sức yếu, thế cô ngay trên phố đông, ngay giữa làng xóm yên lành. Công an huy động côn đồ hành hung dân đến làm việc ngay trong phòng trực ban công an. Công an đánh chết dân ngay trong nhiệm sở chỉ vì những vụ việc dân sự thông thường hàng ngày…Xã hội rừng rú càng được khuyến khích phát triển, bạo lực càng tràn lan trong xã hội qua cách ứng xử của pháp luật và dư luận xã hội với hai vụ việc bạo lực trên…Người dân bị hành hung, bị đánh chết trong đồn công an cứ liên tiếp diễn ra trên khắp đất nước. Xã hội Việt Nam cứ mãi mãi là xã hội rừng rú mà bạo lực công an là chúa tể trong xã hội rừng rú đó.
Công an và côn đồ là lực lượng mà CSVN sử dụng để trấn áp nhân dân. Một Nhà nước dùng những chất dơ bẩn như mắm tôm, phân và nước giải người để cai trị. Như vậy Nhà nước CSVN hèn hạ đến mức nào?
- Yên Nhi, TPHCM
Không phải lực lượng bị cáo giác là “không còn từ nào để lột tả hết bản chất phi nhân tính” ấy chỉ giới hạn trong đồn công an để tiếp tục biến người dân – với số nạn nhân ngày càng nhiều - “vào đồn công an là người sống, ra khỏi đồn công an thành người chết”, mà – nói theo lời blogger Cánh Cò, “chiếc dùi cui khủng bố dân lành” cũng tiếp tục tung hòanh ở môi trường rộng lớn, đều khắp hơn, nhất là đối với những người yêu nước. Blogger Cánh Cò báo động:
Hạ nhục, vu khống, hành hung, hay giam cầm người dân đã trở thành thuộc tính của từng đảng viên nếu cho y hoặc thị có cơ hội cầm chiếc dùi cui khủng bố người dân lành. Chiếc dùi cui ấy hơn bốn mươi năm trước Tôn Thất Lập đã kêu lên đau xót: “Chiếc dùi cui anh cầm là của người bạn Mỹ. Nhưng người dân Việt là dân mình anh ơi!”. Hơn bốn mươi năm sau lịch sử lập lại. Những chiếc dùi cui made in China đang thi nhau bổ vào đầu những người biểu tình chống Trung Quốc trước đây và những anh chị em phổ biến bản Tuyên ngôn phổ quát Nhân quyền của LHQ, phát bong bóng cỗ vũ cho quyền con người…
Hành động ấy hẳn khiến công luận bất bình. Chẳng hạn như một nhà thơ có tâm huyết với đất nước, quê ở Bến Tre, kêu gọi người CS hãy “Dừng bàn tay độc ác lại”:
Dừng tay lại hỡi người con đất Việt
Bạo tàn chi cũng dòng máu Lạc Hồng
Nước mắt nào đã từng chảy thành sông
Máu đào nào đã trôi vào biển lớn
Anh và tôi hai con người hai tư tưởng
Một vô thần của chủ nghĩa Mác Lê
Một tự do của tình nghĩa trăm bề
Xưng danh Đảng anh dùng bàn tay sắc
Được bảo vệ một tập đoàn Quốc Tặc
Anh tung hoành bàn tay vấy máu dân
Mạng con người nhẹ như lá lìa cành
Anh chà đạp cả lương tri tình nhân loại
Người anh hỡi! Tôi thiết tha kêu gọi
Dừng tay đi, đừng ác quá đi mà
Trời trên cao rồi cũng sẽ thứ tha
Cho con người biết quay đầu là bến
Tình trạng ngày càng có lắm cảnh người dân bị ức hiếp như vậy hẳn khiến người ta liên tưởng tới những vầng thơ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều trong “Cung Óan Ngâm Khúc:
Hẳn túc-trái làm sao đây tá ?
Hay tiền nhân hậu-quả xưa kia ?
Hay Thiên-cung có điều gì ?
Xuống trần mà trả nợ đi cho rồi.



Vai trò, thách thức và cơ hội của Diễn đàn XHDS

Nhạc Giáng Sinh Hải Ngoại Hay Nhất Tuyển Chọn Noel 2014


Vai trò, thách thức và cơ hội của Diễn đàn XHDS


Anh Vũ, thông tín viên RFA, Bangkok
23-12-2013
Hiện nay ở Việt nam, hoạt động của tổ chức Diễn đàn Xã hội Dân sự  đã và đang gây sự chú ý 1của dư luận. Đâu là thách thức, cơ hội, khó khăn của Diễn đàn XHDS và người dân ở Việt nam có hy vọng, mong muốn gì ở Diễn đàn này?
Xã hội Dân sự
Xã hội Dân sự (XHDS) là xã hội trong đó các tổ chức khác nhau của các công dân như đảng phái, công đoàn, hợp tác xã, nhóm,…trước hết nhằm hỗ trợ nhau, giúp đỡ người khác hay thực hiện mục đích chung mà những người gia nhập cùng hướng đến.
Các tổ chức Xã hội Dân sự có đặc tính chung là các tổ chức hoạt động độc lập và không chịu sự chi phối của Nhà nước vì không nhận kinh phí nào và do đó không bị nhà nước kìm chế. Thông qua các tổ chức Xã hội Dân sự, ở đó người tham gia hầu như không chịu bất cứ ràng buộc gì đối với tổ chức, ngoài sự tình nguyện, để đóng vai trò cá nhân của mình thông qua các tổ chức Xã hội Dân sự.
Ở Việt nam, sự xuất hiện mới đây của Diễn đàn XHDS mà theo ông Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện IDS hiện là thành viên ban trị sự của diễn đàn này nói rằng với mục đích để “trao đổi và tập hợp các ý kiến góp phần chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa”.
Cũng theo TS Nguyễn Quang A thì Diễn đàn XHDS không phải là một tổ chức đơn thuần như nhiều người nghĩ, mà Diễn đàn XHDS là một tập hợp của các phong trào, các tổ chức và các cá nhân trên một cơ sở chung một mục đích, nguyên tắc.
2

Ông Nguyễn Quang A nói:
-Diễn đàn XHDS không phải là một tổ chức theo nghĩa cố điển của tổ chức. Mà nó là tập hợp của những người, những tổ chức hay các phong trào tham gia vào một diễn đàn. Các tổ chức, phong trào, con người ấy độc lập và tự trị lẫn nhau nhưng có chung một mục đích, nguyên tắc hoạt động, ủng hộ và hỗ trợ lẫn nhau.
Tuy nhiên TS. Nguyễn Quang A nhấn mạnh rằng Diễn đàn XHDS  cũng không phải là nơi hội tụ của các tổ chức, phong trào hay các cá nhân. Trao đổi với chúng tôi, TS. Nguyễn Quang A giải thích:
“Nói là tụ điểm có lẽ là không đúng, mà chúng tôi không muốn nó là một tụ điểm. Mà muốn nó thuần túy là nơi để gặp gỡ, để trao đổi cũng như là khuyến khích các hoạt động đa dạng khác nhau. Không chỉ là các hoạt động trao đổi ý kiến, mà có thể là các hoạt động thiết thực nhằm phục vụ sinh kế của người dân để cải thiện cuộc sống hàng ngày của họ, để cải thiện môi trường v.v…”
Trước mắt Diễn đàn XHDS có mục tiêu sẽ lôi kéo nhiều thành phần xã hội khác nhau tham gia, 3chứ không chỉ đơn thuần là lực lượng trí thức. Với mục đích tạo dựng các hoạt động, các dự án để người dân cùng tham gia để làm lợi cho người dân, cho xã hội và cho cả nhà nước trong việc hoạch định các chính sách kinh tế xã hội nhằm phục vụ người dân tốt hơn. Quan trọng hơn Diễn đàn XHDS là môi trường để thông qua đó khuyến khích người dân sử dụng những quyền tự nhiên hay các quyền được hiến định của mình, mà không cần phải xin hay đợi ai cho phép. Cụ thể là các quyền chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa kể cả tự do ngôn luận…TS. Nguyễn Quang A cho biết:
“Tất cả mọi người sử dụng quyền tự nhiên của mình, quyền được hiến định của mình. Bất luận và không cần phải xin phép ai và đợi ai cho phép, vì đó là quyền của mình thì người dân cứ tiến hành thực thi. Và bản thân Diễn đàn XHDS cũng sẽ thực hiện những quyền của mình ”.
Hạn chế, khó khăn của Diễn đàn XHDS
Ngoài những hạn chế do Diễn đàn mới ra đời, có ít người biết đến và trang thông tin của Diễn đàn XHDS bị chính quyền chặn nên rất khó truy cập. Nói về các thách thức của Diễn đàn XHDS, TS. Nguyễn Quang A nói với chúng tôi
4-

“Thách thức thì rất nhiều, thứ nhất là nguồn lực con người, thời gian, trí tuệ của những người tham gia hiện thời thì hạn hẹp, các cơ quan nhà nước thì cản trở. Các phương tiện để truyền bá chưa được rộng rãi cho lắm và những người tham gia vào diễn đàn này có thể có nguy cơ bị nhà nước sách nhiễu, kể cả chuyện có khả năng tù tội”
Tuy mới ra đời nên thiếu sự sâu rộng do đó Diễn đàn XHDS cũng có những hạn chế nhất định song Diễn đàn XHDS đã nhận được sự quan tâm theo dõi của nhiều người dân, thuộc mọi thành phần khác nhau.
Ông Nghiêm Việt Anh một Kỹ sư xây dựng và là thành viên của Mạng lưới Blogger VN ở Hà Nội cho chúng tôi biết nhận xét của ông về Diễn đàn này:
- “Sự hiện diện của Diễn đàn XHDS đánh dấu sự tiến bộ của tiến trình chính trị Việt nam, nó có tác động tới các phong trào sẵn có của anh em trí thức như: Mạng lưới bloggers, Phụ nữ Dân chủ… Theo tôi do diễn đàn này mới xuất hiện nên chưa có nhiều sự sâu rộng trong quần chúng để mình đánh giá”.
Kỹ sư Nghiêm Việt Anh cũng bày tỏ mong muốn, điều mà ông hy vọng vào Diễn đàn XHDS:
“Tôi nghĩ hiện tại họ không phải là một tổ chức, mà họ là một Diễn đàn tập hợp các trí thức hiện nay ở Việt nam. Nhưng tôi nghĩ tiến tới, để có một tương lai hay có sự tác động mạnh mẽ của không khí chính trị Việt nam  thì họ phải là một tổ chức. Một tổ chức đương đầu và phải chịu trách nhiệm về hành động của họ trước đất nước và dân tộc.”
Từ Sài gòn, ông Phạm Minh Hoàng một cựu tù nhân lương tâm cho rằng nên hiểu đúng về Diễn 5

đàn XHDS, đây là một công cụ cần thiết nếu chính quyền vẫn có chủ trương để cho dân biết, dân bàn, dân làm và dân kiểm tra. Theo ông Phạm Minh Hoàng thì do tính độc lập không phụ thuộc vào chính quyền nên Diễn đàn XHDS là môi trường phản biện để giúp cho chính quyền nhà nước trong việc hoạch định các chính sách kinh tế xã hội nhằm phục vụ người dân ngày càng tốt hơn.
Trao đổi với chúng tôi ông Phạm Minh Hoàng nói
-Hoạt động khởi sắc này là một điều tốt, làm cho nhà nước thấy rằng chúng ta vạch ra cho họ một con đường cùng nhau giải quyết vấn đề đã quá lâu, đã gây quá nhiều đau khổ. Tôi mong mỏi trong tương lai có sự tham gia của các trí thức hiện đang làm việc trong bộ máy nhà nước, bộ máy đảng. Họ đang làm việc nên sự đóng góp của họ cụ thể hơn và nếu chúng ta vừa đa dạng hóa về sinh hoạt vừa đa dạng về thành phần thì đây là điều hết sức tốt.
Xã hội Dân sự là tổng thể các quan hệ giữa các tổ chức xã hội được hình thành và hoạt động theo nguyên tắc dân chủ, tự nguyện, tự chủ trong khuôn khổ pháp lý mà không chịu sự chi phối của nhà nước. Nó chỉ nhằm phối hợp với nhà nước để kiểm soát và hoàn thiện nhà nước pháp quyền, thúc đẩy kinh tế phát triển, từng bước hoàn thiện và duy trì, nhằm bảo đảm sự ổn định, cân bằng và phát triển bền vững của nhà nước và của xã hội.

__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vlog -19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link