Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 2, 2014

VAI TRÒ CÁC CHÍNH ĐẢNG TRONG TỔ CHỨC QUỐC GIA

VAI TRÒ CÁC CHÍNH ĐẢNG TRONG TỔ CHỨC QUỐC GIA
               NGUYỄN HỌC TẬP

Càng ngày các chính đảng càng cho thấy vai trò quan trọng của mình, như là những tổ chức nền tảng trong các Quốc Gia Nhân Bản và Dân Chủ.
Các chính đảng trở thành những tổ chức xã hội trung gian thiết yếu giữa cộng đồng dân chúng trong lãnh thổ và các tổ chức cơ chế, trong việc định hướng và thực hiện đường lối chính trị Quốc Gia, nhứt là trong phận vụ chọn lựa các đại diện trong Quốc Hôi ( Ostrogorski  M.Y., La démocratie et l'organisation des parties politiques, Paris 1903; Borella F. Les parties politiques dans la France d'aujourdhui, Paris 1973; Avril P., Saggio sui partiti ( trad. it), Utet, Torino 1990).

A - Một vài nét lịch sử.
Trong lịch sử, các chính đảng được phát sinh trong lãnh vực định chế hiến định, nhằm đồng nhất hoá và kết hợp các khuynh hướng chính trị khác nhau.
Nhưng rồi các nhóm khác nhau không tạo được gì khác hơn là càng ngày càng trở thành những chủ thể mang các khuynh hướng chính trị khác nhau đối với các khuôn mẫu được các Quốc Gia trong quá khứ thiết định.
Trong quá khứ sự hiện diện của các chính đảng thường là hiện diện ở Quốc Hội, nơi các phe nhóm khác nhau tranh cải các chính hướng của vua.
Khuynh hướng đó vẫn còn được tồn tại, sau khi các Quốc Gia biến thành Quân  Chủ  Đại Nghị Chế ( Quân Chủ Lập Hiến)  vào cuối thê kỷ 18 ở Anh Quốc và Cộng Hoà Đại Nghị Chế, sau Cách Mạng Pháp Quốc 1789, ở Pháp và Âu Châu lục địa.
Ngoài ra các nhóm được thành lập trong Quốc Hội, ở các cộng đồng dân sự bên ngoài, khắp đó đây các Ủy Ban Tuyển Cử cũng bắt đầu tạm thời được thành lập, trong các dịp tranh cử để thay đổi mới nhân sự trong Quốc Hội.

Tuy nhiên từ giữa thê kỷ 18 trở đi, các cuộc tranh đấu chính trị  của các nhóm càng ngày càng lan rộng, nhứt là với biến cố các chính đảng có khuynh hướng xã hội chủ nghĩa được tổ chức rộng lớn và vững mạnh để chống lại giới tư sản ( cfr. DÂN CHỦ PHÁP TRỊ) và khuynh hướng phổ thông đầu phiếu được mở rộng.
Từ đó vai trò các chính đảng được thay đổi sâu đậm.
Các chính đảng không còn là những tập họp tạm thời, mỗi khi có bầu cử, như đã đề cập,  mà trở thành những cấu trúc tổ chức hiệp hội bền vững,
   - có chính hướng,
   - chương trình
   - và phương thức thực hiện riêng,
nói lên lý tưởng, ước vọng và nhu cầu của dân chúng.
Với những đồ án vừa kể trong tay, các hiệp hội có thể tuyên truyền, ảnh hưởng, hướng dẫn ý kiến dân chúng để thay đổi định chế và cơ chế Quốc Gia, nhờ sức mạnh đa số qua các cuộc bầu cử, thay đổi và đáp ứng các vấn đề xã hội mà giới đương quyền không có khả năng giải quyết.
Từ đó trở đi, các tổ chức hiệp hội được đề cập, trở thành " chính đảng đúng nghĩa " ( đảng phái chính trị), can dự vào đường lối chính trị Quốc Gia, với ý nghĩa đích thực của cách nói.
Các nhà lãnh đạo ( leaders) và các chương trình của các chính đảng được suy nghĩ, lựa chọn là để lãnh đạo quản trị Quốc Gia.
Hiểu như vậy, chúng ta thấy được chính đảng có cấu trúc như là một hiệp hội,
- có chương trình riêng,
- được thiết lập dựa trên lòng tự nguyện của các thành viên cùng chí hướng,
- được tồn tại trong thời gian nhờ các thành viên đồng thuận trợ lực,
- bảo tồn cấu trúc tổ chức, để tiếp tục bảo tồn lý tưởng, và hoạt động phổ biến ra bên ngoài xã hội.

Trong vị thế vừa kể, chính đảng trở thành gạch nối hay môi trường trung gian giữa
   - cộng đồng dân chúng đa diện trong lãnh thổ Quốc Gia, chưa phân định xác biệt trong Cộng Đồng Quốc Gia
   - và  tổ chức cơ chế quyền lực Quốc Gia.
Chính đảng là một " tổ chức xã hội trung gian", nói như ngôn từ của Hiến Pháp 1947 Ý Quốc ( Điều 2 ), trung gian giữa cộng đồng dân chúng và cơ chế quyền lực Quốc Gia:

   - " Nền Cộng Hoà nhận biết và bảo đảm các quyền bất khả xâm phạm của con người, con người như cá nhân hay con người như thành phần tổ chức xã hội trung gian, nơi mỗi cá nhâ n phát triển con người của mình và đòi buộc chu toàn các bổn phận không thể thiếu trong các lãnh vực chính trị, kinh tế và xã hội " ( Điều 2, Hiến Pháp 1947 Ý Quốc).

Với hình thức tổ chức như vừa kể, có cấu trúc, chính hướng, cùng với chương trình thực hiện chính xác nhằm tới của các chính đảng, thời cá nhân chủ nghĩa của các Quốc Gia Tự Do đạp đổ quân chủ bắt đầu lu mờ, để được thay vào đó thời điểm của các chính đảng, có cấu trúc và phận vụ như các hiệp hội ( Mortati C., Istituzioni di diritto pubblico, Cedam, Padova 1975, 879).
Từ nay muốn biết được trình độ ý thức chính trị của dân chúng  và phương thức tổ chức Quốc Gia, người ta chỉ cần tìm hiểu vai trò của tổ chức chính đảng trong Quốc Gia.
   - chính đảng có vai trò giáo huấn và hướng dẫn ý thức chính trị của dân chúng,
   - nói lên ý muốn của dân chúng trong các cuộc bầu cử,
   - ý muốn của các chính đảng cũng là những gì được kết tựu, đúc kết trong Hiến Pháp:
     * sự hiện diện của các chính đảng trong Quốc Hội,
     * tương quan giữa các chính đảng được thể hiện trong các hoạt  động của Quốc Hội cũng như của Chính Quyền,
     * ảnh hưởng của các chính đảng trong cách lựa chọn xác định cơ chế Quốc Gia ( Tổng Thống Chế, Đại Nghị Chế, Bán Tổng Thống Chế...).

Các định chế Quốc Gia cũng dần dần có khuynh hướng biến đổi khi các chính đảng càng ngày càng được tổ chức vững vàng hơn.
   - Từ thái độ đàn áp, vì xem chính đảng như là những tổ chức chống đối, " bọn phản động, thế lực thù nghịch " nói như ngôn từ của Đảng và Nhà Nước,  làm cho tổ chức Quốc Gia không còn được thuần nhứt của chế độ  độc tài, độc đảng ,
  - quan niệm về Quốc Gia bước sang thời kỳ cho rằng các chính đảng là những tổ chức phù du, chóng qua, không có gì quan trọng,
  - kế đến là thời kỳ các chính đảng được nhìn nhận  và hợp thức hóa để hoạt động như là những hội đoàn,
  - và sau cùng là chính đảng được hội nhập vào tiến trình thành lập cơ chế Quốc Gia, đại diện của các chính đảng là những chủ thể hành xử quyền lực Quốc Gia trong Quốc Hội và trong Chính Quyền: vai trò của các chính đảng như vậy không thể thiếu trong các hoạt động của các cơ chế hiến định (Triepel H., Die Staatsverfassung und die politischen Parteien, Berlin 1927).  

Chỉ những thời gian gần đây, các chính đảng mới được chấp nhận trực tiếp trong các Hiến Pháp ( Pelloux R., Les partis politiques dans les constitutions d'après-guerre, RDPSP, 1932, 283s).
Hình thức bảo đảm  quyền tham gia  chính trị của người dân  được biểu thị qua sự hiện hữu và động tác của các chính đảng:

   - " Mọi công dân đều có quyền tự do gia nhập chính đảng, để cùng nhau cộng tác theo phương thức dân chủ, thiết định đường lối chính trị Quốc Gia" ( Điều 49, Hiến Pháp 1947 Ý Quốc),

   - " Các chính đảng cộng tác để thiết lập chính hướng của dân chúng. Thành lập chính đảng là quyền tự do. Nội quy của chính đảng phải phù hợp với các nguyên tắc căn bản dân chủ. Các chính đảng phải bạch hoá ngân khoản về nguồn tài trợ các phương tiện tài chánh của mình" ( Điều 21, đoạn 1 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức).

Ngoài ra các chính đảng cũng được các Hiến Pháp sau đây nhìn nhận và thiết định phương thức hoạt động:
   - điều 4, Hiến Pháp 1958 Pháp Quốc
   - điều 29, đoạn 1, Hiến Pháp 1975 Hy Lạp,
   - điều 51, Hiến Pháp 1976 Bồ Đào Nha).
   - điều 7, Hiến Pháp 1975 Thụy Điển,
   - điều 6, Hiến Pháp 1978 Tây Ban Nha.

B - Phận vụ các chính đảng.
Các chính đảng độc lập theo cường độ và trương độ khác nhau,  tùy theo định chế  của mỗi Quốc Gia,  thiết định trong mối liên hệ với các cơ chế Quốc Gia, tuy nhiên các Hiến Pháp đều nhận biết  phận vụ của các chính đảng trong việc:
- lựa chọn các đại diện chính trị,
- phát biểu đường lối chính trị Quốc Gia của dân chúng,
- ảnh hưởng đến các quyết định của Quốc Hội qua các nhóm chính đảng trong Quốc Hội,
- kiểm soát, giới hạn cũng như trợ lực đài thọ các chi phí của chính đảng,
- lằn mức hiến định  giới hạn quyền tự lập của chính đảng.

1 ) Lựa chọn các đại diện chính trị.
Mặc dầu các Hiến Pháp không tuyên bố một cách rõ rệt vai trò các chính đảng lựa chọn người đại diện vào các cơ chế quyền lực Quốc Gia, nhưng qua những câu tuyên bố tổng quát, chúng ta có thể hiểu được vai trò quan trọng chọn
    - lựa người đại diện của mình, đại diện dân chúng để lựa chọn chính hướng,  chương trình
    - và áp dụng hành xử quyền lực Quốc Gia trong Quốc Hội cũng như trong Chính Quyền:

   - " Mọi công dân đều có quyền tự do gia nhập chính đảng, để cùng nhau hợp tác theo phương thức dân chủ, thiết định đường lối chính trị Quốc Gia" ( Điều 49, Hiến Pháp 1947 Ý Quốc).

  - " Các chính đảng và các nhóm chính trị  gia cộng tác nói lên nguyện vọng của cuộc bầu cử "  ( Điều 4, Hiến Pháp 1958 Pháp Quốc),

  - " Bất cứ một hiệp hội hay một nhóm tập hợp cử tri nào tham dự các cuộc bầu cử cũng là một chính đảng" ( Điều 7, Hiến Pháp 1975 Thụy Điển).

Sau đó mọi định chế Quốc Gia đều thiết định chi tiếc
   - các thể thức bầu cử đa đảng,
   - việc tuyển chọn ứng cử viên,
   - phân chia số ghế của các đơn vị bầu cử theo thể thức đơn danh hay tỷ lệ, hay vừa đơn danh vừa theo tỷ lệ như ở Cộng Hoà Liên Bang Đức, cả với thể thức " lá phiếu được vớt lại ".
   - các đại diện, cũng như việc quy tựu các nhóm dân biểu của các chính đảng thành những khối dân biểu tùy theo khuynh hướng chính trị trong Quốc Hội ( cfr. LUẬT BẦU CỬ CỘNG HOÀ LIÊN BANG ĐỨC, BẤT ỔN VÀ ĐỘC TÀI LOẠI TRỪ NGAY TỪ ĐỘNG TÁC BẦU CỬ).

2 ) Thể hiện đường lối chính trị của dân chúng.
Ngoài ra các phận vụ vừa kể, các chính đảng còn có vai trò nói lên tiếng nói đại diện cho dân chúng về đường lối chính trị Quốc Gia và tiếng nói đó ảnh hưởng đến các cơ chế hiến định trong việc lựa chọn chính hướng, chương trình, các phương tiện để thực thi.
Điều 49 của Hiến Pháp 1947 Ý Quốc,  cũng như điều 21 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức trích dẫn ở trên nhìn nhận phận vụ vừa kể của các chính đảng.
Cùng trong một ý nghĩa vừa kể,
   - " động tác của các chính đảng phải giúp cho việc làm của các cơ chế dân chủ được hoạt động hiệu lực và trôi chảy" ( Điều 29, Hiến Pháp 1975 Hy Lạp),
   - " Các chính đảng tham dự vào cơ chế Quốc Gia dựa trên nền tảng của cuộc đầu phiếu phổ quát và trực tiếp, theo tỷ lệ đại diện dân chủ " ( Điều 114, Hiến Pháp 1976 Bồ Đào Nha),
   - " các chính đảng...góp phần thiết định ý muốn của dân chúng" ( Điều 3, đoạn 3 và điều 47, đoạn 1 , id.).
   - " các chính đảng cộng tác thiết định và thể hiện ý muốn của dân chúng" ( Điều 6, Hiến Pháp 1978 Tây Ban Nha).

3 ) Các khối dân biểu trong Quốc Hội.
Vai trò của các chính đảng trong Quốc Hội được thể hiện trong nội quy Quốc Hội, được cấu trúc bằng các khối dân biểu ( Firzmaurice J., The Party Groups in the European Parliaments, London 1975).
Thường thường các Hiến Pháp dành lại cho các định chế nội quy Quốc Hội thiết định điều lệ,
   - phận vụ của các khối dân biểu hiện diện trong các Ủy Ban đặc nhiệm thường trực, 
   - cũng như các Ủy ban tạm thời, 
   - trong các phiên  họp khoáng đại của Quốc Hội, thời gian được trình bày ý kiến trong các phiên họp, 
   - cũng như số phiếu túc số để lấy quyết định về vấn đề được trình bày.
Hiến Pháp 1947 Ý Quốc chỉ nói đến sự hiện diện của các khối dân biểu vừa kể trong Quốc Hội:

   - " Nội Quy của Quốc Hội có thể xác định trong trường hợp nào và dưới hình thức nào các dự án luật phải được cứu xét và  chuẩn y được giao cho các Ủy Ban, cả những Ủy Ban Thường Trực, được thiết lập thế nào để phản chiếu lại tỷ lệ của các nhóm đại diện Quốc Hội..." ( Điều 72, đoạn 3 Hiến Pháp 1947 Ý Quốc).

 Điều 180 Hiến Pháp 1976 Bồ Đào Nha đề cập đến những điều khoản chi tiếc hơn phải có đối với các Ủy Ban trong tiến trình " lập pháp", từ lúc dự án luật được đệ trình, Ủy Ban đặc nhiệm bàn thảo, sữa đổi, quyết định, trước khi đưa ra phiên họp khoáng đại Quốc Hội " chuẩn y hay bác bỏ", các Ủy Ban đặc nhiệm thường trực đối nội, đối ngoại, cũng như điều tra.

4) Tiêu chuẩn về nguồn tài chánh và lằn mức xử dụng.
Ngoài ra các Hiến Pháp còn xác định các tiêu chuẩn về nguồn tài chánh, lằn mức tối đa được xử dụng, bởi lẽ các phương tiện tài chánh có ảnh hưởng lớn lao trong hoạt động chính trị, nhứt là ảnh hưởng đến cử tri qua việc xử dụng tài chánh trong các phương tiện truyền thông trong thời gian tuyên truyền bầu cử ( Colinet F et Devys B., Pratique du financement des campagnes élettorales, Lyon - Paris 1995). 
Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức đặt trọng tâm kiểm soát xuất xứ nguồn tài chánh các chính đảng, bởi lẽ chính đảng có thể được tài trợ bởi các thế lực thù địch với thể chế dân chủ Quốc Gia:

   - " Các chính đảng có mục đích hay cách hành xử của các thành viên thuộc hệ nhằm khuynh đảo hay loại trừ định chế nền tảng dân chủ tự do hay nhằm đánh đổ cuộc hiện hữu sống còn của Cộng Hoà Liên Bang Đức, là những chính đảng vi hiến" ( Điều 21, đoạn 2 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức).    

Trong khi đó thì định chế Hoa Kỳ giới hạn mức chi tiêu tối đa cho các ứng cử viên, để tránh tình trạng " cá lớn nuốt cá bé " như vừa đề cập ( Federal elections Campaign Act 1971, 1974 and 1976).
Giới hạn vừa kể cũng được đề cập đến ở Anh ( Representation of People Act 1978).
Và rồi mặc dầu với những giới hạn về việc xử dụng tài chánh vừa kể, các kết quả cũng không đem lại lằn mức mong muốn, nhiều Quốc Gia
   - đứng ra đảm nhận chi phí đều nhau cho các ứng viên
   - hay giới hạn tư nhân không được đài thọ tuyên truyền cho các ứng viên, để bảo đảm cho mọi chính đảng đều có cơ hội đạt được kết quả  như nhau, Quốc Gia đứng ra trang trải các chi phí tuyên truyền bầu cử ở cấp Liên Bang ( Bund) cũng như cấp Tiểu Bang ( Laender), tùy theo số phiếu mà ứng viên thu hoạch được sau kỳ bầu cử ( Cộng Hoà Liên Bang Đức, đạo luật 24.07.1967, tu chính 1969 ;  Thụy Điển, kể từ 01.01.1969; Phần Lan, luật 10.01.1969 ; Ý Quốc, luật 02.05. 1974, n. 175 và luật 10.12. 1993, n. 515).
Với động tác được công qủy đài thọ như vừa kể,
   - ngoài ra mục đích loại trừ hay giới hạn cá nguồn tài trợ tư nhân, có thể tạo nên những bất công " cá lớn nuốt cá bé " ,
   - Quốc Gia còn có quan niệm các hoạt động của chính đảng là những động tác công cộng, hoạt động vì lợi ích chung, vì quyền lợi Quốc Gia hơn là cho phe nhóm ( Giuseppe De Vergottini, Diritto Costituzionale Comparato, V ed., Cedam, Padova 1999, 337-338).

5) Giới hạn đối với các chính đảng.
Trong các Quốc Gia Dân Chủ, mặc dầu là dân chủ đa nguyên, các chính đảng cũng có các lằn mức giới hạn về tổ chức nội bộ và phương thức hoạt động của mình trong Cộng Đồng Quốc Gia.
Các Quốc Gia Dân Chủ với các chính đảng trong lòng xã hội mình là các Quốc Gia Dân Chủ Đa Nguyên.
Nhưng muốn có Quốc Gia Dân Chủ Đa Nguyên, trước hết chúng ta phải có Quốc Gia Dân Chủ và hoạt động luôn luôn nhằm tôn trọng nhân phẩm con người:

   - " Không thể chấp nhận bất cứ một sự sửa đỗi nào đối với Hiến Pháp nầy có liên quan đến mối liên hệ giữa Liên Bang và các Tiểu Bang, nhứt là đến sự tham dự của các Tiểu Bang vào tiến trình lập pháp hoặc đến các nguyên tắc đã được tuyên bố ở điều 1 và điều 20" ( Điều 79, đoạn 3 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức)
( Điều 1 nói lên phẩm giá con nguời bất khả xâm phạm; điều 20 định ghĩa thể chế Cộng Hoà Liên Bang Đức là một Quốc Gia Liên Bang, Dân Chủ và Xã Hội).
Và kế  đó chính là những gì điều 21, đoạn 2 Hiến Pháp Cộng Hoà Liên Bang Đức đã nêu lên, chúng ta vừa trích dẫn ở trên, các chính đảng không thể nào trong các hoạt động của mình có thể

   - "... nhằm khuynh đảo hay loại trừ định chế nền tảng dân chủ tự do hay nhằm đánh đổ cuộc hiện hữu sống còn của Cộng Hoà Liên Bang Đức...".

Bởi lẽ đó là những chính đảng bị chính Hiến Pháp đặt ra ngoài vòng pháp luật,

    - " ...là những chính đảng vi hiến" ( Điều 21, đoạn 2 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức).

Cũng vậy, đối với cấu trúc tổ chức nội bộ, dân chủ là đặc tính không thể thiếu:

   - " Các chính đảng cùng nhau cộng tác thiết định ý muốn chính trị của dân chúng. Thành lập chính đảng là quyền tự do, nội quy của chính đảng phải thích hợp với các nguyên tắc căn bản dân chủ" ( Điều 21, đoạn 1 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức).

Đặc tính dân chủ trong tổ chức nội bộ cũng như các hoạt động ra bên ngoài, được Hiến Pháp 1947 Ý Quốc xác định bắt buộc như là điều kiện không thể thiếu, để chính đảng có thể được chấp nhận có tư cách pháp nhân, đại diện cho dân chúng để tổ chức và hoạt động:

   - " Mọi công dân đều có quyền tự do gia nhập chính đảng, để cùng nhau cộng tác theo phương thức dân chủ, thiết định đường lối chính trị Quốc Gia" ( Điều 49, Hiến Pháp 1947 Ý Quốc).

Nguyên tắc nền tảng dân chủ vừa kể trong tổ chức nội bộ, cũng như trong động tác tranh đấu, hợp tác chính trị, chúng ta cũng tìm được ở
   - điều 10, đoạn 2  và điều 51, đoạn 1 Hiến Pháp 1976 Bồ Đào Nha,

   - " Việc thành lập các chính đảng phải được dựa trên nền tảng Hiến Pháp và Luật Pháp. Cấu trúc nội bộ cũng như động tác của các chính đảng phải theo phương thức dân chủ" ( Điều 6, Hiến Pháp 1978 Tây Ban Nha).

Và như chúng ta biết Hiến Pháp 1947 Ý Quốc là Hiến Pháp thoát xuất từ kinh nghiệm độc tài, đê tiện con người của đảng Phát Xít  Mussolini, bởi đó trong phần Chỉ Thị Tạm Thời ( Disposizione Transitoria), điều XII cấm ngặc tổ chức lại đảng Phát Xít:

   - " Cấm việc tái lập lại, dưới bất cứ hình thức nào, chính đảng Phát Xít đã bị giải tán" ( Điều XII, đoạn 1, id.).

Kế đến đạo luật n. 645, ngày 20.06.1952, áp dụng chỉ thị của Hiến Pháp 1947 Ý Quốc cũng cấm cả việc thiết lập các chính đảng có khuynh hướng theo chủ trương Phát Xít.

Ở Hoa Kỳ chúng ta cũng có 2 đạo luật " Internal Security Act , 23.09.1950 và Communist Control Act, 19.08.1954 " cấm thiết lập các Hiệp Hội Cộng Sản.

Và dĩ nhiên, như chúng ta biết, các Hiến Pháp Tây Phương không phải chỉ là những văn bản viết ra để tuyên bố " vô thưởng vô phạt " , mà là những điều khoản của Hiến Pháp là những đạo luật thực định ( lois positives), bởi đó ngoài việc tuyên bố các chính đảng có tổ chức nội bộ hay phương thức hoạt động trái với những gì Hiến Pháp bằng những xác nhận,

   - "... là những chính đảng vi hiến" ( Điều 21, đoạn 2 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức),

Hiến Pháp còn tiền liệu cả cơ quan có bổn phận phán quyết,  Viện Bảo Hiến,  để chuẩn định và quy trách cáo buộc trách nhiệm dân sự cũng như hình sự, kể cả việc giải tán chính đảng:

   - " ...là những chính đảng vi hiến. Về vấn đề tính cách vi hiến, Viện Bảo Hiến Liên Bang ( Bundesverfassungsgericht) sẽ quyết định".
   - " Các chi tiếc sẽ được luật pháp Liên Bang sắp xếp áp dụng" ( Điều 21, đoạn 2 và 3 , id.).

Wassermann R., Sicherung oder Aushohlung des Rechtsstaates? Zum Thema: Politischer Radicalismus und Rechtsordnung, in Aus Politik un Zeitgeschite, 13, 1976, p. 3-20).

Chính đảng là tiếng nói, nói lên nhu cầu và ước vọng của dân chúng đồng thuận với đường hướng của mình, cộng tác thêm sung mãn, cũng như sửa đổi, định hướng, hảm thắng các cách suy tư và hành xử quá lố của giời đương quyền, ở Quốc Hội hay trong Chính Quyền cũng vậy.
Nhưng muốn cộng tác xây dựng đất nước, chính đảng không thể đi ra ngoài phương thức dân chủ và chà đạp con người, nếu không muốn trở thành những chính đảng Đức Quốc Xã của Hitler,  Phát Xít Ýcủa Mussolini, Cộng Sản vô nhân đạo và độc tài, phi dân chủ:

   - " Không thể chấp nhận bất cứ một sự sửa đổi nào đối với Hiến Pháp nầy có liên quan đến ...các nguyên tắc đã được tuyên bố ở điều 1 và điều 20" ( Điều 79, đoạn 3 Hiến Pháp 1949 Cộng Hoà Liên Bang Đức).

Phải chăng đó là những gì chúng ta cũng mong ước cho tương lai Việt Nam: chính đảng dân chủ, đại diện cho nhu cầu và ước vọng của người dân và hành xử cũng như tổ chức nội bộ theo phương thức dân chủ hiến định.

Quý vị có thể tìm đọc toàn bộ Tài Liệu về Hiến Pháp của Giáo Sư Nguyễn Học Tập tại:
http://www.thegioinguoiviet. net/forumdisplay.php?f=69




Happy New Year 2014


Chào đón Tết Dương Lch 2014
Kính chúc đến quý Anh Ch
và gia đình 
mt năm 2014 tràn đy Hnh phúc.

Bùi Phương






Việt Nam 2013: 12 bức tranh


Việt Nam 2013: 12 bức tranh

Việt Man 
December 31, 2013
0 Bình Luận
Đài tưởng niệm beer ở TP Biên HòaPhác họa 12 bức tranh ảm đạm của việt nam 2013
1. Đầu năm ăn bánh vẽ cuối năm húp cháo lừa
Phát động từ ngày 2/1/2013, bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 “được công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng để lấy ý kiến rộng rãi của các tầng lớp nhân dân”. Tuy nhiên, chiêu bài dân chủ cuội này là một nước đi sai lầm của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Ngày 19/1/2013, bảy mươi hai nhân sĩ trí thức cùng đứng tên trong bản “Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992” (gọi tắt là kiến nghị 72), đã đến trao trực tiếp cho Văn phòng Ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Nội dung bản kiến nghị gồm 6 điểm chính:
  • Loại bỏ Điều 4 HP để thực sự trao quyền cho nhân dân Việt Nam
  • Yêu cầu tôn trọng các giá trị Nhân quyền phổ quát theo đúng tinh thần của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền năm 1948 và các công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia
  • Sở hữu đất đai toàn dân là khái niệm mơ hồ tạo điều kiện cho quan chức các cấp chính quyền tham nhũng, lộng quyền, bắt tay với nhiều tư nhân, doanh nghiệp cùng trục lợi, gây thiệt hại cho nhân dân, đặc biệt là nông dân
  • Thực thi tam quyền phân lập để xây dựng một nhà nước pháp trị
  • Lực lượng vũ trang phải trung thành với Tổ quốc, nhân dân (không phải trung thành với bất cứ đảng phái chính trị nào)
  • Đòi hỏi một cuộc trưng cầu dân ý công khai đối với bản Hiến pháp sửa đổi.
Bấm nút thuận. Nguồn Reuters.
Hơn 97% bấm nút thuận. Nguồn Reuters.
Dự kiến thời hạn góp ý sửa đổi ban đầu là ngày 31/3/2013 phải dời đến cuối năm. Ngày 28/11/2013, Quốc hội đã bỏ phiếu thông qua bản Hiến pháp sửa đổi 2013 với tỷ lệ hơn 97%! Về tổng thể nội dung, không có gì thay đổi mang tính đột phá so với quy mô huy động trí tuệ 90 triệu dân trải dài trong hơn 11 tháng ròng rã, đó là một kết quả đáng hổ thẹn. Về mặt hình thức, hành văn của bản Hiến pháp sửa đổi còn nhiều chỗ luộm thuộm, rườm rà, thậm chí còn chưa rõ nghĩa gây hiểu nhầm. Điều này chứng tỏ đội ngũ gần 500 người tham gia bỏ phiếu (bấm nút) trực tiếp chưa phải là thành phần tinh hoa của dân tộc Việt.
2. Bóng tối và Ánh sáng
Đàn áp. Nguồn: OntheNet
Đàn áp. Nguồn: OntheNet
Khi ánh sáng sự thật được soi tỏ bởi ngọn đèn truyền thông sử dụng nguồn lực Internet được chiếu rọi khắp nơi nơi, quyền lực bóng tối bắt đầu rung rinh. Nỗi lo sợ ánh sáng buộc nhà cầm quyền Cộng sản phải gia tăng đàn áp tiếng nói trái chiều.
Mở đầu là quyết định buộc thôi việc đối với nhà báo Nguyễn Đắc Kiên vào cuối tháng 2/2013. Lý do chỉ vì nhà báo này đã bày tỏ công khai việc phản đối quan điểm coi thường ý kiến nhân dân của Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (Ông Nguyễn Phú Trọng đã chụp mũ “suy thoái” cho các nhân sĩ trí thức đòi loại bỏ Điều 4-HP và sự độc quyền lãnh đạo của Đảng CSVN).
Tiếp đến là các quyết định “bắt khẩn cấp” đối với hai nhà báo tự do Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào. Mong muốn gieo rắc nỗi sợ hãi tù tội cho giới cầm bút theo tư tưởng phóng khoáng đã bất thành khi ngay sau các sự việc đó, nhóm Công dân Tự do ký các bản Tuyên bố ủng hộ PV Nguyễn Đắc Kiên, nhóm Blogger Tự do ra Tuyên bố 258 để phản đối Điều 258 – Bộ luật Hình sự dùng làm cớ bắt giam tùy tiện người cầm bút.
Phong trào lập hội nhóm cũng được phát triển mạnh mẽ, với sự ra đời của Mạng lưới Blogger Việt Nam và Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam vào ngày 10/12/2013. Các đội banh No-U (phản đối đường lưỡi bò của Trung cộng) ban đầu chỉ có ở Sài gòn và Hà nội, nay cũng đã xuất hiện ở các tỉnh miền Trung. Các hội nhóm như Hội Anh Em Dân Chủ, Hội Bầu Bí Tương Thân, phong trào Xã Hội Dân Sự cũng bắt đầu định hình.
Sự phản kháng ôn hòa không chỉ diễn ra bên ngoài xã hội mà còn phát triển ở sau chấn song nhà tù. Các vụ tuyệt thực của TS Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, LS Lê Quốc Quân, Thanh niên Công giáo Paul Trần Minh Nhật… để phản đối tình trạng xâm phạm nhân quyền trong các trại giam.
Trong các phiên tòa sơ và phúc thẩm ở Long An, sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã công kích thẳng vào sự nhập nhằng của các quan tòa khi đánh đồng Đảng Cộng sản với Nhà nước và dân tộc Việt Nam.
Phiên tòa phúc thẩm ở Phú Yên đã y án sơ thẩm ông Ngô Hào 15 tù và 5 năm quản chế vì “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân. Tuy nhiên, các chứng cớ chỉ là “tàng trữ, viết bài, phát tán và chuyển tiếp nhiều tài liệu có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc chế độ, nói xấu lãnh tụ …”
Tình trạng dân oan khiếu kiện vẫn không dứt trước các cơ quan công quyền, tiếp sau vụ anh em ông Đoàn Văn Vươn là chuyện người thanh niên Đặng Ngọc Viết dùng súng bắn chết một người trong đội cưỡng chế đất rồi sau đó tự sát.
Thế giới vẫn theo sát thực trạng của xã hội Việt Nam và có những hành động cụ thể ủng hộ xu hướng Tự do Dân chủ và Nhân quyền:
Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3/2013, Hoa Kỳ đã vinh danh blogger Tạ Phong Tần cùng 8 phụ nữ khác là trên thế giới vì lòng can đảm và khả năng lãnh đạo xuất chúng trong việc cổ vũ cho các quyền của phụ nữ và Nhân quyền nói chung.
Cũng trong tháng 3/2013, Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF và Google đã trao giải Công dân Mạng Netizen 2013 cho blogger Huỳnh Ngọc Chênh tại Paris, Pháp.
Nhân dịp kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền lần thứ 65, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam đã vinh danh LS Lê Quốc Quân, người hoạt động dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức, và người hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.
3. Lương y như phù thủy
Nghề y bốc thuốc cứu người xưa nay được xem là ngành nghề cao quý nhất trong xã hội. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản quang vinh suốt 68 năm ở miền Bắc và 38 năm trên toàn cõi Việt Nam, những ung nhọt trong ngành này đang bùng phát như một thứ bệnh dịch nguy hiểm. Ngoài vấn nạn chung là thiếu thốn giường bệnh, phong bì hối lộ, bảo hiểm y tế bất cập… thì năm 2013 có ba khối u ác tính nổi cộm:
Trê sơ sinh (ảng minh hoạ). Nguồn: OntheNet
Trẻ sơ sinh (ảng minh hoạ). Nguồn: OntheNet
Nhiều trẻ sơ sinh chết oan sau khi tiêm ngừa, đến nay vẫn chưa được xử lý làm rõ.
Nhân bản kết quả xét nghiệm ở BV Đa khoa Hoài Đức dấy lên hoài nghi liệu còn cơ sở y tế nào chưa bị lộ việc “nhân bản” này hay không?
Thẩm mỹ viện Cát Tường giải phẫu làm bệnh nhân tử vong rồi phi tang luôn xác, cơ quan điều tra tự hào “giỏi bậc nhất thế giới” bó tay không tìm được tung tích.
4. Tư pháp và hành pháp cùng thi thố trên đường đua vô pháp
Tòa án và cơ quan điều tra Công an Bắc Giang đã cùng nhau tạo nên kỳ án oan sai có một không hai trong lịch sử. Ông Nguyễn Thanh Chấn bị kết án tử hình, sau đó giảm xuống chung thân với cáo buộc giết người. Trong các phiên xét xử và suốt thời gian thụ án 10 năm, ông Chấn và gia đình liên tục kêu oan, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng cho đến khi hung thủ ra đầu thú! Ông Chấn khai vì đã bị ép cung và nhục hình trong quá trình điều tra nên đã nhận tội giết người.
Ông Lê Quốc Quân. Nguồn: AoTrangOi.
LS Lê Quốc Quân. Nguồn: AoTrangOi.
Thế giới bất bình trước việc tòa án xử LS Lê Quốc Quân 30 tháng tù giam về tội “trốn thuế”, thực chất đó chỉ là cái cớ để đàn áp tiếng nói trái chiều.
Phiên tòa xử Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc trong vụ án tham nhũng thì các phóng viên báo chí chỉ được xem qua màn hình TV. Và án tử hình được cho là quá vội vã trong khi nhiều tình tiết và nhân chứng có liên đới vẫn chưa được đưa ra ánh sáng.
Việc tuyên án tử hình đối với Hồ Duy Trúc – kẻ cầm đầu băng cướp chuyên chém người (chưa có án mạng) – đã gây nên cảnh hỗn loạn trước sân tòa.
Tình trạng công dân tử vong trong trụ sở công an vẫn tiếp diễn và gia tăng với 7 vụ được biết đến trong năm 2013:
  • Nạn nhân Trần Thị Hải Yến chết tại nhà tạm giữ Công an huyện Tuy An, Phú Yên (7/10/2013)
  • Nạn nhân Cao Văn Tuyên chết tại Công an xã Khánh Trung, Khánh Vĩnh, Khánh Hòa (5/7/2013)
  • Nạn nhân Y Két Byă chết tại Công an xã Ea Bhốk, Cư Kuin, Daklak (27/11/2013)
  • Nạn nhân Hoàng Văn Ngài chết tại Công an Thị xã Gia Nghĩa, DakNong (22/3/2013)
  • Nạn nhân Trần Văn Tân chết tại trụ sở UBND xã Kim Xuyên, Kim Thành, Hải Dương (2/1/2013)
  • Nạn nhân Đinh Ngọc H. chết tại Công an phường Tân Đông Hiệp, Dĩ An, Bình Dương (21/12/2013)
  • Nạn nhân Đỗ Duy Việt chết tại phòng tạm giam Công an huyện Thường Xuân, Thanh Hóa (25/12/2013)
Ngoài ra, chuyện nhân viên công lực lạm dụng quyền hạn để bạo hành người dân cũng gia tăng. Vụ điển hình là 9 nhân viên TTĐT + Dân phòng cùng hùa vào đánh hội đồng người bán hàng rong Trịnh Xuân Tình tại phường 25, quận Bình Thạnh, TPHCM.
Vụ nổ súng do mâu thuẫn cá nhân tại trạm CSGT Suối Tre ngày 26/9/2013 khiến một CSGT chết và 2 CSGT khác bị thương nặng.
5. Đạo đức băng hoại, xã hội suy đồi
Hôi bia tại Biên Hoà. Nguồn:  tinngan.vn
Hôi bia tại Biên Hoà. Nguồn: tinngan.vn
Có thể nói Việt Nam là đất nước của khẩu hiệu đạo đức lối sống, nào là “Sống, Chiến đấu, Lao động và Học tập theo tấm gương Bác Hồ vĩ đại”, “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM”… Nhưng thực tế xã hội ngày càng điên đảo với những câu chuyện quặn lòng hoặc cười ra nước mắt:
Cuồng sát, loạn sát: Cuồng yêu đâm và thiêu chết bạn gái, vợ giận chồng ném con xuống sông, đâm chết bạn nhậu vì sàm sỡ bạn gái, tỏ tình thất bại rút dao đâm thủng tim thiếu nữ 18, chồng giận vợ thiêu luôn 2 đứa con nhỏ…
Bạo hành trẻ thơ: Bảo mẫu giẫm đạp chết cháu bé 18 tháng tuổi, clip quay được cảnh 2 bảo mẫu bạo hành nhiều cháu bé ở trường mầm non tư thục…
Mạt pháp: “Sư” đem tượng mình vào chùa, “sư” ăn mặn uống bia hại đời thiếu nữ 16 tuổi đến có bầu, “sư” giết người tình yểm bùa rồi chôn xác phi tang…
Cướp cạn: kề dao vào cổ cháu bé 2 tuổi để kiếm tiền tiêu, trấn lột lão ăn xin 86 tuổi…
Văn hóa nơi công cộng: Chen lấn xô đẩy để ăn sushi miễn phí, hôi bia bị rơi xuống đường…
Nhảm nhí: Mr. Đàm hôn sư thầy, bà Tưng tung clip gây sốt cộng đồng mạng, Ký sự “Xách ba lô lên và đi” với quảng cáo 100% “sự thật” của Huyền Chíp…
6. ‘Kẻ chuyên phóng hỏa đứng đầu Sở cứu hỏa’
Quyền Con người. NGuồn: DanLamBao
Quyền Con người. Nguồn: DanLamBao
Với hồ sơ Nhân quyền tệ hại, Việt Nam vẫn được bầu vào Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2014-2016 với số phiếu rất cao. Bình luận về nghịch lý này, Tổ chức UN Watch có trụ sở ở Geneva, cơ quan theo dõi các hoạt động toàn diện của LHQ, nói kết nạp các quốc gia vi phạm nhân quyền có tiếng như Việt Nam, Trung Quốc làm thành viên Hội đồng Nhân quyền chẳng khác nào cho ‘kẻ chuyên phóng hỏa đứng đầu sở cứu hỏa’.
Ngay trong dịp kỷ niệm 65 ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2013, các hoạt động đàn áp, sách nhiễu giới blogger đã xảy ra ở TPHCM, Hà nội, Đà nẵng, Nghệ an… dưới nhiều hình thức khác nhau, kể cả việc sử dụng côn đồ và an ninh mặc thường phục gây sự đánh đập gây thương tích cho các thành viên của MLBVN.
Mặt khác, còn ra quyết định xử phạt hành chính 35 triệu đồng đối với công dân Đỗ Anh Tuấn vì “hành vi tàng trữ trái phép các bản in Tuyên ngôn Nhân quyền LHQ và Hiến pháp 1992”.
7. Xả lũ đúng quy trình, dân chết sai quy cách!
Nguyên nhân và hậu quả. Nguồn: OntheNet
Nguyên nhân và hậu quả. Nguồn: OntheNet
Tháng 11/2013, miền Trung Việt Nam may mắn thoát hiểm khi cơn cuồng phong Haiyan đổi hướng chạy dọc bờ biển theo hướng Bắc. Tuy nhiên, những trận mưa lớn khiến các hồ thủy điện xả lũ đồng loạt. Cao điểm nhất vào ngày Thứ Bảy 16/11/2013 đã có tới 15 hồ thủy điện tại miền Trung và Tây Nguyên đồng loạt xả tràn, với 9 hồ xả có lưu lượng lớn từ trên 650 m³/giây tới 2.500 m³/giây, trong đó có các hồ, đập như Bình Điền, Hương Điền ở tỉnh Thừa Thiên – Huế, Sông Tranh 2 (Quảng Nam), Sông Ba Hạ (Phú Yên – Gia Lai), PlaiKrông (Kon Tum)…
Hậu quả: Bình Định là tỉnh có số người thiệt mạng nhiều nhất với 14 nạn nhân; tiếp đến là các địa phương Quảng Ngãi với 13 người, Quảng Nam 5 người, Phú Yên 2 người, Gia Lai 2 người; Kon Tum 1 người mất tích. Hàng ngàn nhà cửa, gia súc gia cầm bị cuốn trôi.
Tuy nhiên, các quan chức có liên đới đã phát biểu hết sức vô trách nhiệm rằng, việc xả lũ là đúng quy trình!
8. Cơ đồ sắp hưng?
Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp (thọ 103 tuổi) được xem là lớn nhất từ trước đến nay đã diễn ra trên phạm vi toàn quốc. Hàng chục ngàn người đã xếp hàng dài nhiều giờ đồng hồ bên ngoài tư gia của Tướng Giáp tại trung tâm Hà Nội chờ đến lượt vào viếng ông và bày tỏ lòng thương tiếc một trong những vị anh hùng được kính trọng nhất tại Việt Nam.
Tuy nhiên, bên lề sự kiện này cũng có những chi tiết đáng chú ý.
Thứ nhất, là câu hỏi vì sao một vị công thần tầm cỡ như vậy lại bị giới cầm quyền gạt bỏ ngoài tai về những lời can ngăn tiến hành dự án khai thác Bauxit Tây Nguyên?
Thứ hai, trong khi lễ hạ quan còn đang tiến hành ở Quảng bình thì tại Hà nội, cờ rủ được hạ xuống để treo cờ nghinh đón Thủ tướng Trung Quốc. Với quy mô của một lễ đại tang, người ta có thể đánh giá vị thế và mối quan hệ cũng như ứng xử ngoại giao của hai quốc gia vẫn tự tán xưng nhau là “anh em láng giềng” này!
Đám tang tướng Võ Nguyên Giáp (13/10/2013). Nguồn: AP Photo/Na Son Nguyen
Đám tang tướng Võ Nguyên Giáp (13/10/2013). Nguồn: AP Photo/Na Son Nguyen
Cuối cùng, câu sấm truyền trong dân gian đem lại chút ít niềm tin cho những ai theo xu hướng thay đổi:
Bao giờ Đồng cạn Hồ khô,
Chinh rơi Giáp rớt cơ đồ sẽ hưng!
9. Nhà ngoại cảm và xương động vật
Ngày xưa tin bợm mất bò Nay tin ngoại cảm, đi mò xương trâu. Nguồn:  http://m.tuoitre.vn/
Ngày xưa tin bợm mất bò / Nay tin ngoại cảm, đi mò xương trâu.
Nguồn: http://m.tuoitre.vn/
Tháng 10/2013, sau khi tiến hành giám định hài cốt liệt sĩ do “nhà ngoại cảm” tìm thấy, Viện Pháp y Quân đội xác định là răng lợn, xương động vật và đất đá…. Một sự thật phũ phàng bị lật tẩy gây rúng động dư luận. Điểm lại các sự kiện có liên quan, người ta giật mình khi thấy Việt Nam sở hữu một lượng rất lớn (vài chục người) có khả năng “ngoại cảm”, đồng thời thành tích phát hiện ra hài cốt của họ cũng cao ở mức khủng khiếp. Niềm tin tâm linh của các gia đình liệt sĩ càng bị khủng hoảng mạnh khi một tiết lộ cho hay các “chương trình đi tìm hài cốt” (với sự trợ giúp của “nhà ngoại cảm”) có quy mô lớn thực chất chỉ là giải pháp tình thế để xoa dịu nỗi đau của quá nhiều gia đình không tìm được tông tích người thân. Chưa hết, một vị luật sư đã trưng ra các bằng chứng để tố cáo việc ngụy tạo khi làm chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” được phát sóng nhiều kỳ trên VTV.
Khả năng của các “nhà ngoại cảm” càng thực sự phơi bày khi hàng loạt “thầy/bà ngoại cảm” chỉ sai vị trí thi thể của nạn nhân trong vụ TMV Cát Tường.
10. Con voi chui lọt lỗ kim
Ma tuý qua trót lọt. Nguồn: Việt NamMa tuý qua trót lọt cửa khẩu TSN. Nguồn: Việt Nam
Chuyện 600 bánh heroin (229 kg) đi trót lọt qua cửa khẩu TSN đến tận Đài Loan đặt một dấu hỏi to tướng về thực trạng an ninh hàng không và công tác phòng chống ma túy. Hiện tại vẫn chưa có ai chịu trách nhiệm về sự việc này.
11. Xu hướng bỏ Đảng (Cộng sản) và một chuyện muốn vào Đảng hy hữu
Ngày 5/12/2013, luật gia Lê Hiếu Đằng, một đảng viên kỳ cựu, tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam để phản đối sự suy thoái biến chất của đảng đang nắm quyền lãnh đạo đất nước mà ông gọi là lực cản cho sự phát triển của dân tộc.
Cùng ngày, nhà báo Độc lập Phạm Chí Dũng – xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng, được đào tạo từ môi trường quân đội và nhiều năm công tác trong hệ thống chính quyền – cũng tuyên bố ra khỏi đảng. Ông viết: ‘Tất cả những gì mà Đảng Cộng sản thể hiện vai trò “lãnh đạo toàn diện” trong ít nhất một phần tư thế kỷ qua đã khiến cho tôi, cũng như nhiều đảng viên khác, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng về lý trí lẫn tình cảm’.
Ông Lê Thăng Long xin ra khỏi phong trào "Con đường Việt Nam" và đang xin vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Nguồn OntheNet (Hình trước tháng 12, 2013)Ông Lê Thăng Long xin ra khỏi phong trào “Con đường Việt Nam” và đang xin vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Nguồn OntheNet (Hình trước tháng 12, 2013)
Trong khi đó, doanh nhân Lê Thăng Long, một trong những sáng lập viên của phong trào Con Đường Việt Nam, lại muốn xin vào đảng với ý định “để giúp cho ĐCSVN tiếp tục cải cách, cải cách triệt để, cải cách toàn diện để giúp cho ĐCSVN cống hiến được nhiều lợi ích cho dân tộc Việt Nam”.
12. Đỉnh cao phát ngôn ấn tượng 2013
Người cộng sản Việt Nam thường tự hào là “đỉnh cao trí tuệ” loài người. Trong giai đoạn xế chiều này, những phát ngôn của họ càng khẳng định rõ “tầm cao” ấy:
Đừng đánh giá thấp... Nguồn: OntheNetĐừng đánh giá thấp… Nguồn: OntheNet
- Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến giành ngôi quán quân với 3 phát ngôn ấn tượng:
“Tăng viện phí là thành tựu y tế.”
“Lỗi của vắc xin thì xử vắc xin; lỗi do người tiêm thì xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật.”
“Bệnh nhân nào cũng là bệnh nhân, không có bệnh nhân thì không có bác sỹ. Bệnh nhân bảo hiểm y tế (BHYT) càng phải thương họ hơn vì họ không có tiền.”
- Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng giành ngôi á quân với 2 phát ngôn ấn tượng:
“Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?”
“Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ mới lấy được kinh. Cho nên chúng ta phải xem xét bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt. Phải có cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng.”
- Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp QH Nguyễn Đình Quyền:
“Cơ quan điều tra Việt Nam giỏi nhất thế giới.”
- Cục trưởng Cục Bồi thường Nhà nước Nguyễn Thanh Tịnh:
“Các trường hợp án oan như của ông Nguyễn Thanh Chấn muốn được bồi thường phải chứng minh được thiệt hại thực tế.”
- Đại biểu quốc hội Lê Như Tiến lo ngại trước tình trạng lãnh đạo các địa phương “vận động” đại biểu QH trước mỗi kỳ họp:
“Có thể chất vấn, nói về bất cứ vấn đề gì, trừ tham nhũng ra, bởi việc đó chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng.”
- Giám đốc Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh Hà Giang Lý Quang Thái:
“Những người đó có tội thì rõ rồi. Nhưng vì… đại cục, vì cái to lớn hơn nên hai ngành kiểm sát, công an đã họp, thống nhất không khởi tố hình sự như chúng tôi đã đề nghị”
- Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng:
“Đây là quy hoạch của cả nước chứ không riêng của Chính phủ, hay của Bộ Công Thương. Chúng ta đang nói về chúng ta, chứ không phải nói về Chính phủ hay về bộ ngành này, bộ ngành khác.”

Việt Man (Nha Trang)

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link