Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 27, 2014

SỨ MẠNG THANH NIÊN và các TẦNG LỚP TRÍ THỨC TRƯỚC LỊCH SỬ & DÂN TỘC.



On Monday, 27 January 2014 9:06 AM, Gia Cao <> wrote:
 
SỨ MẠNG THANH NIÊN và các TẦNG LỚP TRÍ THỨC TRƯỚC LỊCH SỬ & DÂN TỘC. 

Đặng Chí Hùng - Những sự thật không thể chối bỏ Phần 1


        Ts. Martin Malia giáo sư viện sử học quốc tế đã viết và kết luận: “chủ nghĩa CS là một sự kiện lớn của thế kỷ 20. Nó bùng nổ và bước vào lịch sử tại một góc trời Âu Châu (nước Nga Sô Viết; mệnh danh là cách mạng tháng 10) giữa sự tang tóc đau thương của thế chiến thứ Nhất và sau biến động lớn của thời kỳ 1939 – 1945, nó khựng ngay tại Tây Âu, chỉ tràn về phía Đông Âu; rồi tiến về phía Đông Nam Á Châu đến tận biển Trung Hoa và vào Việt Nam. 

Với kỳ công đầy tham vọng ấy, CS đã đạt tới tột đỉnh của vận may thống trị một phần ba nhân loại: chừng như nó ở vào tư thế sẵn sàng tiến tới không ngừng. Trong hơn bảy thập niên đó, CS luôn ám ảnh chính trường quốc tế; phân thế giới làm hai cực: một bên phe tả; kẻ tin tưởng vào chủ nghĩa CS là cứu cánh cho xã hội loài người, và bên phe hữu là những người cho rằng: CS là chế độ phi chính nghĩa nó bạo ngược và chuyên chế nhất trong lịch sử nhân loại”.

       Do vậy, người ta trông đợi các sử gia đương đại sẽ dành ưu tiên để giải thích thỏa đáng hiện tượng tại sao bánh xe chủ nghĩa CS trên đường lăn tới thì bỗng một sớm một chiều sụp đổ nhanh chóng như ngôi nhà làm bằng “giấy hàng mã vậy”? Và những nghi vấn còn đặt ra tiếp; tại sao chúng còn sót lại ở một vài ba nước: ĐCS Tàu, ĐCS Bình Nhượng, ĐCS Hà Nội tại Á Châu. Bùa phép nào? đứng trước sự sụp đổ toàn khối CS Đông Âu, họ hối hả thay đổi nửa vời để xoa dịu quần chúng nhằm tránh những cuộc cách mạng dân chủ như Đông Âu. 

Họ vẫn cứ xử dụng bạo lực làm phương tiện để duy trì cứu cánh độc tôn; lội ngược dòng văn minh nhân loại. Người dân tại các nước CS, các quyền tự do về dân sự và chính trị là những quyền "ước lệ" thiêng liêng tối thượng của con người đều bị tước đoạt. Đảng CS tiếp tục xem mình là "chủ thể" và người dân là "phụ thể" chỉ được hưởng ơn meo mốc đó; khi nào được họ ban phát. Vậy thì; những duyên cớ nào họ vẫn ung dung đặt ách thống trị mà chưa bị người dân bản xứ đứng lên hạch tội họ như các nước CS Đông Âu.
                                                                                                                                                 TS. Martin Malia


         Thanh Niên Làm Nên Lịch Sử

A.- Sứ Mạng Cứu Quốc và Kiến Quốc của Thanh Niên Qua Dòng Biến Cố Lịch Sử Nước Nhà.

        Trên dòng sử dân tộc Việt Nam, những tấm gương soi sáng muôn thế hệ của những bậc anh hùng, những bậc anh thư, nữ kiệt: Trưng Vương, Bà Triệu v.v... . những trang thiếu niên anh hùng cái thế như: Đinh Bộ Lĩnh “phất ngọn Cờ Lau”, Trần Quốc Toản “Phá cường địch, báo Hoàng Ân” khi giặc Nguyên xâm lược nước ta. Một nho sinh Nguyễn Trải theo Lê Lợi người anh hùng áo vải đất Lam Sơn mười năm bình định giặc Minh (bọn xâm lược phương Bắc kẻ thù truyền kiếp) dành độc lập cho dân tộc. Vào thời cận đại; người thanh niên áo vải đất Tây Sơn (Bình Định) là anh hùng Nguyễn Huệ/QUANG TRUNG lãnh đạo cuộc khởi nghĩa toàn dân vùng lên đập tan giặc Thanh vào mùa Xuân Kỷ Dậu năm 1789 do bọn vua tôi Lê Chiêu Thống mọp đầu rước giặc vào nhà để bảo hộ chiếc“ngai vàng”nô lệ mục nát, mang tội mãi quốc cầu vinh, đắc tội với lịch sử dân tộc.

       Bài Thơ Dựng Mùa Xuân Chiến Thắng; một thiên hùng ca hiển hách vô tiền khoán hậu của Quang Trung còn phảng phất đâu đây trong lòng dân tộc Việt.

                        Cờ Quang Trung soi sáng khắp lòng dân,
                        Họ sắm tết bằng cung tên, dáo mác.
                        Vui biết mấy cái ngày ra đất Bắc,
                        Bọn giặc Thanh còn nghiêng ngã say sưa.
                        Lính canh đồn, gác lũy vẫn lơ mơ,
                        Quân ta tiến ào, ào như thác lũ.
                        Tướng lĩnh giặc tái xanh như chàm đổ,
                        Chạy cuống cuồng không mãnh giáp, thanh gươm.
                        Thây ngổn ngang chất đống ở ven đường,
                        Máu lênh láng rữa Nhị Hà vẫn đục.
                        Sầm Nghị Đống treo đầu vì tũi nhục,
                        Xác quân thù trôi dạt Thái Bình Dương.
                        Chiếm Thăng Long ghi trang sử quật cường,
                        Dân tộc Việt dựng mùa xuân chiến thắng.@
     
B.- Bài học lịch sử tái diễn & cao trào yêu nước :

       Lịch sử đang tái diễn; bọn thái thú chóp bu bắc bộ phủ (CSHN) phường mãi quốc cầu vinh, phản bội tổ quốc, chống lại dân tộc. Chúng mọp đầu quay lại ôm chân giặc Tàu (bọn bành trướng CS Bắc Kinh) để quan thầy bảo hộ đồ đản độc tài, độc ác tiếp tục thống trị dân tộc. Quả thật; bè lũ thái thú bán nước, chúng muối mặt vội quên lũ giặc bành trướng Bắc Kinh đã xua 20 sư đoàn tràn qua biên giới, xâm lăng 9 tỉnh phía Bắc VN, gây cuộc chiến đẩm máu tàn khốc nhất vào năm 1979 (lúc ấy; sau khi nhuộm đỏ miển Nam, hung thần TBT/CĐ Lê Duẫn ôm chân Nga phản Tàu, Duẫn gã con gái cho con trai TBT cộng đảng Nga Brezhnev, và ký hiệp ước bán nước cho Nga bảo hộ Việt Nam như một tỉnh bang. 

Rồi nhận mệnh lệnh Brezhnev tấn công Campuchea diệt bọn Polbod thân Tàu, nuôi tham vọng nhuộm đỏ Thái Lan). Thì liền bị Đặng Tiểu Bình đánh phủ đầu và lớn tiếng tuyên bố “dạy cho thằng CS đàn em bài học” và nếu cần, "24 tiếng đồng sau sẽ ăn cơm tại Sài Gòn". Sau đó, Hội Đồng Bảo An LHQ buộc các bên phải triệt thoái quân đội. Bọn CS Tàu trong thời gian chiếm đóng, đã di dời tất cả cột mốc, lấn sâu vào biên giới VN hàng ngàn cây số vuông (1,000 Km2) Ải Nam Quan, Thác Bản Gióc của Việt Nam chúng sát nhập vào lãnh thổ Tàu, mà bọn CS Hà Nội ngậm miệng nín thinh. Bài học máu xương sờ sờ còn đó.

        Lũ giặc trong, là đảng CS cường khấu lũ bán nước, chúng dùng máu xương bộ đội (con, em đồng bào), dùng dân tộc làm công cụ phục vụ bè đảng tham nhũng, hút máu đồng bào. Cái chiêu bài “đảng CS là đội tiên phong chuyên chính của giai cấp vô sản” chúng vứt vào sọt rác từ sau khi nhuộm đỏ miền Nam. Chúng nhanh chóng biến thành bè lũ tư bản đỏ (đại gia, trọc phú) sống xa hoa trên sự cùng cực của tầng lớp nhân dân lao động, cơm không đủ no, áo không đủ ấm, thậm chí những bậc làm cha mẹ phải bán tiết trinh con gái mình đi làm vợ chung cho bọn Tàu và Hàn Quốc. 

Những người vợ phải lìa chồng, xa con đi làm gia nô nước ngoài để nuôi sống gia đình. Thanh niên, sinh viên sau khi tốt nghiệp ra trường không có công việc làm, lang thang, phải đi lao nô khắp thế giới qua sự bao thầu ăn xén, ăn chận của tập đoàn đảng trị. Chúng biến thành tập đoàn thái thú bản địa, đồng lõa với giặc Tàu kẻ thù ngoài, bán đứng gian sơn của Tổ Quốc trên biển Đông, các vùng chiến lược xương sống Tây Nguyên cho giặc bành trướng CS Bắc Kinh, ngụy trá dưới hình thức khai thác quặng Bauxite. Nhưng thực chất đó là mưu toan xâm lược trước mắt và đồng hóa lâu dài bằng sách lược “tầm ăn dâu” biến Việt Nam thành một tỉnh Trung Nam Hải của Tàu (qua mật nghị Thành Đô). 

Về lãnh hải, giặc Tàu ngày càng thu hẹp hải phận và không gian sinh tồn của ngư dân Việt Nam, chúng gây vô vàn tội ác; bắn giết ngư dân Việt một cách bừa bải, dã man tàn bạo. Chúng cướp ghe thuyền, bắt giam ngư dân để chạy tiền chuộc mạng. Thế mà bọn thái thú tay sai im thinh thít không dám hé môi binh vực, không dám đưa ra HĐBA/LHQ để ngăn chận những hành động tội ác, bạo ngược của giặc Tàu. Đứng trước hành động man sợ đó, những thanh niên, những blogger yêu nước, lên tiếng cảnh cáo giặc Tàu và nêu chủ quyền biển đảo là của dân tộc VN. 

Họ phẫn nộ bày tỏ thái độ dưới nhiều hình thức chống giặc Tàu như Blogger Diếu Cày/Lê Văn Hải, cô Phạm Thanh Nghiên,  Ts/Ls Cù Huy Hà Vũ, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, 20 thanh niên, sinh viên công giáo tại giáo phận Vinh, Ns Việt Khang, cựu nữ sĩ quan CA Tạ Phong Tần, SV. Phương Uyên, Nguyên Kha..v.v..... thì lập tức bị tập đoàn thái thú bắt cầm tù, chúng sợ quan thầy quở trách.

C.- Sự tỉnh ngộ của cán bộ & ĐVCS bỏ đảng ngày càng gia tăng.

      Tập đoàn mãi quốc Bắc bộ phủ, phơi bày bộ mặt xấu xa nhất trong giai đoạn lịch sử nước nhà. Sự kiện nầy; đã và đang tỉnh thức các thành phần cán bộ đảng viên CS cao cấp, các giới trí thức quân, cán chính đã một thời đem hết nhiệt huyết và năng lực, cúc cung phục vụ chế độ bởi lầm lỡ và mù quáng nghĩ rằng; theo CS là con đường yêu nước, yêu dân tộc như: Gs Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu (Nguyễn Xuân Tụ) Phạm Quế Dương, Nguyễn Văn Trấn, và một số tướng lãnh như Trần Độ, Nguyễn Văn Vĩnh, cựu Tr tá Trần Anh Kim, Ls/Đb quốc hội Lê Hiếu Đằng.. v.v ... và v.v..... đã tĩnh ngộ đoạn tuyệt rởi bỏ đảng. Đại đa số khác, từ thời niên thiếu dưới mái học đường XHCN, bị đầu độc, nhào nặn và nhồi nhét mớ tà thuyết bá đạo Mac Le qua mảnh khăn quàng đỏ “cháu ngoan cáo hồ” phải thuộc vanh vách mớ giáo điều Hồ dạy như kinh nhật tụng, từ thuở bé đến tuổi thanh xuân. 

Thanh niên miền Bắc bị mê hoặc một cách cuồng tín cái “lý tưởng ảo” qua bánh vẽ thiên đường xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa CS đại đồng với sứ mệnh giải phóng dân tộc, giải phóng nhân loại bị các thế lực tư bản áp bức, bóc lột. Thanh niên miển Bắc trưởng thành trong môi trường khép kín, bưng bít đó, qua hệ thống thông tin dưới hàng trăm cơ quan truyên truyền của đảng. Tập đoàn tội ác Hồ chí Minh đầu độc xong, rồi lùa vào chiến trường miền Nam dưới hình bóng những anh bộ đội ngây thơ, nhưng nuôi trong lòng mối hận thù đằng đằng sát khí. Lầm lũi băng mình trên đường mòn Hồ chí Minh và gục ngã giữa làn lửa đạn, hy sinh hàng triệu sinh linh cho mưu đồ đen tối của tập đoàn khát máu. Kẻ sống sót, khi băng qua bóng tối đường hầm tử lộ của cái địa ngục trần gian XHCN. 

khi họ đặt chân ra khỏi miệng hầm, tiếp cận vùng trời áng sáng bao la của thành thị miền Nam tự do (VNCH) phồn vinh và tráng lệ một trời một vực so với cái thiên đường hoang tưởng tại thủ đô Hà Nội. Họ mới vỡ lẽ, như chợt tỉnh cơn mê và nhận ra rằng; trong suốt gần 20 năm đó, tập đoàn hiếu chiến Hồ chí Minh tay sai CS quốc tế  Nga, Tàu xua quân vào tàn phá, gây cuộc chiến huynh đệ tương tàn, đẩm máu và tàn khốc nhất của thời đại tội đồ Hồ chi Minh. Chúng đã nướng trên dưới bốn triệu (4,000.000) sinh linh thanh niên, con em miền Bắc trong cuộc chiến phi chính nghĩa nầy, dưới chiêu bài “Giải Phóng Miển Nam”. 

Cũng chính cái ngày 30 tháng Tư lịch sử đen tối đó; là ngày tà thuyết CS hoàn toàn chôn vùi qua sự tuyên truyền bịp bợm, dối gian khi họ chứng kiến tận mắt thủ đô hoa lệ Sài Gòn (Hòn Ngọc Viễn Đông) và đời song sung túc của nhân dân miền Nam tự do. Từ anh bộ đội binh nhì, đến các anh cán bộ sĩ quan cấp cao..., từ anh đảng viên mới kết nạp đến các đảng viên gọi là “Lão Thành Cách Mạng” biến thành những câu chuyện tiếu khôi hài “những anh cán ngố” đang tiếp cận văn minh. Họ ngỡ ngàng trố mắt nhìn nhau, trố mắt nhìn những cao ốc chọc trời mà trước đó, CS dùng đại bác và hỏa tiễn Nga đêm đêm dội về thành phố. Họ bắt đầu chói tai không muốn nghe bọn lãnh đạo tiếp tục lừa họ không biết ngượng mồm rằng “sự phồn vinh giả tạo”.

Họ ngơ ngác như chú nai vàng (trong thơ Lưu Trọng Lư) và tưởng chừng như “đêm giữa ban ngày” (tác phẩm của nhà văn phản tỉnh Vũ Thư Hiên con trai Vũ Đình Huỳnh một công thần CS một thời sát cánh bên họ Hồ), họ như đắm chìm trong cơn mê chưa bừng tỉnh. Với cụm mỵ từ “giải phóng miền Nam” hoàn toàn phản nghĩa và nghịch lý, ngay trong đầu họ cũng tự đặt nghi vấn “AI GIẢI PHÓNG AI?” thế nầy là thế nào ? tất cả những lừa dối của CS, theo nhau sụp đổ ngay từ phút đó.

D.- Bạo lực, khủng bố là cứu cánh của các bạo quyền CS, cũng chính là tử huyệt chôn vùi chúng.

      Bạo lực, ngục tù và cái gọi là Toà Án Nhân Dân là những công cụ khủng bố dân tộc, khủng bố cán bô đảng viên tĩnh ngộ rời bỏ đảng, chống đảng. Nhằm dập tắt những cao trào yêu nước nầy và của mọi tầng lớp trí thức, nhất là giới thanh niên & sinh viên lần lượt bùng lên khắp nơi; lớp nầy bị giam cầm, lớp khác tiếp tục đứng lên, đã đến lúc như nước vỡ bờ cuốn trôi những sợ hải, tù tội họ xem chính quyền CS là kẻ thù dân tộc. Các phong trào dân oan, các tôn giáo bị bọn cường quyền, tham nhũng cướp bóc đất đai, tài sản, các vi phạm tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng và nhân quyền. Những hành động bạo ngược đập phá những biễu tượng thánh thiêng của tôn giáo như: Thánh Giá Đồng Chiêm, tượng Đức Mẹ Sầu Bi Thái Bình, Mẹ La Vang v.v.... 

Những vụ cướp đất xứ Cồn Dầu, Tòa Khâm Sứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu Thế.... và vô số vụ đàn áp bỏ tù Linh mục Nguyễn Văn Lý, mục sư Nguyễn Công Chính hội thánh Tin Lành, các giáo hội Phật Giáo, Cao Đài.... không kể xiết; từ Bắc vô Nam, lên tận các vùng Tây Nguyên. 

Chúng trắng trợn vi phạm, cấm cản Giám Mục, Linh Mục không cho đến thăm giáo dân và hành lễ, chúng dùng hành vi man rợ, bọn công an ngụy trá côn đồ đánh đập Linh Mục trọng thương tại địa phận Kontum do GM Hoàng Đức Oanh cai quản ....  .Tất cả sự khủng bố đó của tập đoàn Satan (quỷ đỏ cs) đang biến thành dòng thác cách mạng dân chủ trào dâng cuồng cuộng trong lòng dân tộc, trong lòng cán bộ đảng viên CS tỉnh ngộ.

E.- Những hồi chuông báo tử ngay tại sào huyệt bọn chóp bu:

      Những tranh chấp quyền lực, sát phạt nhau giữa hai bè đảng tham nhũng (một bên là chính trị bộ TƯ đảng và một bên là nội các chính phủ) bễ ra ngay tại sào huyệt bọn thái thú. Bè đảng chóp bu chính trị bộ do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cầm đầu, hợp lực với Trương Tấn Sang chủ tịch nước, triệu tập cuộc họp bất thường tại TƯĐ để hạ bệ phe Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng chính phủ, tập đoàn tham nhũng nầy cấu kết chặt chẽ để bảo vệ quyền lợi lẫn nhau, qua mặt Trọng& Sang

Vụ nổi cợm nhất bễ ra như sau: Dũng triệt hạ cô bồ nhí của Trọng hay Sang gì đó là Hoàng Yến và cậu em trai đều là đại biểu quốc hội trong đường dây tham nhũng hang nặng. Thế là Dũng Không nễ mặt mà đụng trực tiếp với Trọng & Sang, lập tức Trọng & Sang trả đủa; cho truy tố và tống giam tên Bầu Kiên, chủ ngân hàng là cánh tay mặt của Nguyễn Thanh Phượng con gái Dũng thuộc ê kíp tham nhũng có hệ thống quy mô nhất nước do Dũng đở đầu. 

Lần đầu tiên lũ thái thú chóp bu chơi nhau sát ván không còn che đậy, phơi bày những tội ác xấu xa trước ánh sáng mặt trời công lý trong ngoài nưuớc. 

Cuộc sát phạt nẩy lửa nầy diễn ra ngay tại CTB/TƯĐ, nhưng phe Dũng chiếm đa số thắng thế, phe Trọng & Sang lếp vế, không đủ túc số phiếu để hạ bệ Dũng khỏi chiếc ghế thủ tướng. Phe Dũng thắng lớn áp đảo, khiến phe Trọng lúng túng đến nổi không dám nêu đích danh, mà ú ớ ám chỉ rằng: những khuyết điểm của đồng chí X cần sửa sai! Vậy đồng chí X là đồng chí nào? Sự kiện nầy làm xôn xao lư luận khắp trong ngoài nước.

 Trước nguy đó, chúng vội dỡ trò lấp liếm mỵ dân cũ rích chuyễn hướng dư luận bằng cách; kêu gọi toàn dân tập chú vào công cuộc góp phần sửa đổi Huến Pháp, mới mong hóa giải nguy cơ nội loan, có thể tạo nên chính biến. 

Lại thêm một trò ma dáo lường gạt đồng bào và các giới trí thức vào "mê đồ trận". Đối với các chế độ độc tài CS, Hiến Pháp, luật pháp chỉ là trò hề để bịp quốc tế, là tờ giấy lộn để mỵ dân mà thôi, (Hãy nghe TBT/CS Đỗ Mười anh thợ đóng guốc và thiến heo nói: "Đảng là Ta, Ta là nhà nước, Luật pháp là Ta, ta là luật pháp!" Tóm lại, chế độ CS chì có luật rừng, dùng họng súng công an, quân đội, nhà tù là công cụ khủng bố dân tộc để bảo vệ chế độ). Do đó, đừng bao giờ bàn tới chuyện Hiến Pháp và Luật Pháp với bạo quyền CS.

      Lý do nào tập đoàn chính trị bộ TƯĐ, lần đầu tiên phải nuốt hận chào thua tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng. Truyền thống xưa nay, TBT đảng là cương vị chóp bu lãnh đạo. Bộ chính trị TƯĐ ra những Nghị Quyết đưa xuống chính phủ thi hành. Nhưng, từ sau khi Mỹ xã cấm vận, cho CSVN hưởng quy chế “Tối Huệ Quốc” và kết nạp CS vào WTO. Việc ký kết các kế ước giữa chính phủ Hoa Kỳ cũng như các nước, họ chỉ ký kết với thủ tướng chính phủ mà thôi. TBT đảng đi chỗ khác chơi.

 Do đó, chính trị bộ phải nâng nhiều quyền lực cho Dũng: quyền bổ nhiệm các bộ trưởng lập nội các chính phủ, kể cả phong hàm các cấp tướng quân đội. Vì thế, ĐCS Tàu, TBT kiêm luôn chức CT nước. Từ đó, Dũng có cơ hội củng cố phe cánh thành hệ thống chân rít, từ hạ tầng đến trung ương, đặc biệt ngành công an, kế đến quân đội, Dũng nắm trong tay thế mạnh đó nên hiu hiu tự đắc. 

Ngoài ra, Dũng còn mua chuộc các thái thượng hoàng: Mười, Anh, Phiêu, Mạnh... đỡ đầu, thế lực Dũng ngày càng mạnh lên, qua mặt TBT Nguyễn Phú Trọng cái vù, khiến hai con sói gờm nhau, quyết tìm cách sát phạt nhau, và trời "bất dung gian" đang diễn ra:

     Vừa qua, phe Trọng bắt đầu phanh phui đường dây tham nhũng Dũng, vụ nầy dính líu đến các tên tướng: đại tướng bộ trưởng CA Trần Đại Quang và thứ trưởng CA thượng tướng Phạm Quý Ngọ, do viên đại tá Dương Chí Dũng cục trưởng Cục Hàng Hải khai ra trước tòa khó bề ếm nhẹm. Lần lượt sẽ lòi mặt bọn chuột cống đầu sõ của tập đoàn chóp bu Nguyễn Tấn Dũng và Dũng cũng đào bới tập đoàn tham nhũng Nguyễn Phú Trọng sẽ phải chường mặt lũ tội ác mang hai đại tội với Dân Tộc và Tổ Quốc: tội hút máu đồng bào tội bán nước, trước vành móng ngựa lịch sử.

Sứ mạng của Thanh Niên Việt Nam phải thay đổi cục diện lịch sử, nắm trong tay vận mệnh đất nứơc, hãy vùng dậy, đứng lên đưa Cuộc Cách Mạng Dân Chủ &Dân Tộc đến toàn thắng, như trả lời thỏa đáng đoạn kết của Ts/Gs Martin Malia viện sử học quốc tế .
      Cơn sóng ngầm đang ầm ỹ giữa hai lũ giặc tham nhũng và phản quốc; là cơ hội tốt, là dấu hiệu bình minh của ngày quê hương xáng lạn, ngày mà toàn dân VN phải bày tỏ thái độ dứt khoát, quyết tâm quét sạch, đập tan bọn tội ác CS thống trị dân tộc hơn nửa thế kỷ qua. Ngày ĐỀN TỘI & CÁO CHUNG bằng hồi chuông BÁO TỬ kết thúc các bạo quyền CS còn sót lại trên hành tinh nầy tại Á Châu.
     Các tập đoàn tội ác CS Bắc Kinh, CS Bình Nhưỡng và CS Hà Nội đang là chiếc lá vàng úa hiu hắt cuối thu, trên phạm trù đào thải của chu kỳ lịch sử. Chỉ cần một CƠN LỐC CÁCH MẠNG DÂN CHỦ của Thanh Niên và Dân Tộc thì nhất định chúng không thể nào thoát khỏi số phận như CS Nga và Đông Âu vậy.@ 
                                                                                                         
               (Bài nầy, được Ts Nguyễn Bá Long "Phong Trào Hiến Chương 2000"
                              chọn làm vũ khí cho trận chiến kích tác tại quốc nội)

                                                        Trúc Giang/Cao Gia.    
.

Ai thống trị Việt Nam ngày nay?


Tham vọng bành trướng của csTQ....

Tham vọng bành trướng và giấc mơ làm bá chủ hoàn cầu đã được nhen nhóm từ thời xa xưa của tổ tiên dân tộc bành trướng Trung Quốc
Giấc mơ bá chủ hoàn cầu của bành trướng Trung Quốc sẽ không có cách gì thực hiện được cũng như HITLER
Hãy nhìn bằng đủ mọi cách chiến lược mà bành trướng Trung Quốc xử sự với các nước láng giềng tại Đông Nam Á
Bành trướng Trung Quốc đang bằng mọi cách biến các nước láng giềng thành chư hầu của bành trướng Trung Quốc
Bành trướng Trung Quốc đã và đang xâm chiếm lãnh thổ của các nước láng giềng tại Đông Nam Á
Bành trướng Trung Quốc đã dùng bạo lực chiếm hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa và một số đảo ở Trường Sa của Việt Nam
Bành trướng Trung Quốc muốn dùng bạo lực lần nữa để chiếm hết đảo ở Trường Sa của Việt Nam
Bành trướng Trung Quốc muốn chiếm hết đảo để chiếm hết biển Đông của Việt Nam
Bành trướng Trung Quốc đã và đang xâm chiếm đảo của Philippines
Bành trướng Trung Quốc muốn chiếm đảo của Japan
Bành trướng Trung Quốc muốn chiếm đảo của Malaysia
Tham vọng bành trướng của Trung Quốc sẽ đâm đầu đưa bành trướng của Trung Quốc đến nơi san phẳng như HITLER

__._,_.___

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 1 năm 2014

Ai thống trị Việt Nam ngày nay?
Stephen B. Young


 
Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ. Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay; không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không?


Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành động nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình. Vì vậy, nếu cái gọi là Đảng Cộng Sản mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gi?

Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ người ngoài, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng? Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là Đảng Cộng Sản bây giờ, đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện?

Tôi đồng ý đã có thời gian cái goi là đảng Cộng Sản ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt nam là chuyện khác. Tôi nói đó là một “thứ đảng phái” vì lúc ấy đảng Cộng Sản theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết mác-lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền thực dân. Tiếp theo, đảng cộng sản phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành giai cấp đấu tranh, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động,
những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của đảng cộng sản lúc đó có mục đích thi hành “chính nghĩa xã hội chủ nghĩa” theo ý hệ Mác-Lê.

Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là đảng Cộng Sản không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải cộng sản, không mang nội dung mác-lê, không chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người không bốc lột người, như kinh điển mác-lê dạy người cộng sản.

Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng 
“hiện tại đảng Cộng Sản không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học”. Theo ông Bảo, thì đảng cộng sản không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ sai về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê.

Nếu ông Bảo đánh giá lý thuyết Mác-Lê đúng, thì đảng Cộng Sản không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt nam đi theo con đường của mác-lê.

Vậy đảng cộng sản là cái gì? 
Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân.Ông Bảo nói thêm rằng “tổ chức anh chị em cán bộ phải giữ quyền cai trị Việt Nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh giữ ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ”.

Lấy sự ổn định làm chính nghĩa của mình không có ý nghĩa tốt đẹp vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính nghĩa ổn định, nhiều người bình thường có thể nói và thi hành. Cần gì phải có cái gọi là đảng Cộng Sản với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội? Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là đảng Cộng Sản không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được.

Theo tuyên truyền của đảng cộng sản, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử Có đúng như vậy không?

Để trả lời, giờ đây, Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết vì hi sinh hay chết oan vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là đảng cộng sản thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Rồi, họ có thể gọi hồn để hỏi đảng cộng sản tại sao ngày nay vẫn nói đi theo mác-lê, mà trên thực tế không thấy xã hội việt nam chuyển biến theo mô hình” chính nghĩa Mác-Lê.” một chút nào nữa. Vậy thì cái đảng này nên tự giải tán, và có mang tội với đất nưóc, với dân tộc không?

Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi có thể gọi hồn các vị cũng nằm xuống, vì nhiều lý do khác nhau, hỏi họ về công đức của cái gọi là đảng Cộng Sản.

Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng , ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước Ngô Đình Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan văn Hùm, Nguyễn văn Sâm,… và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân vân,… cho đến 1 ,2 triệu người Việt nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước.

Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi Đảng Cộng Sản vận dụng “chính nghĩa Mác-Lê” để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giử độc tôn cho đảng.

Xin trả lời: Công đức ở đâu?

Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là đảng Cộng Sản là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào? Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán của con người, các hành động của người đó phải cho chúng ta thấy rõ, một cách minh bạch, để kết luận người đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên vứt đi thôi?

Cái gọi là đảng Cộng Sản đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới. Và cả biển nữa! Tại sao?

Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới? Phải.


Ở điểm này, chúng ta hãy nhìn rõ. 
Cái gọi là đảng Cộng Sản đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. Đảng cộng sản phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân Việt nam hỏi tội của họ đối với tổ quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn Việt Nam sẽ xảy ra. Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, đảng cộng sản cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia.

Như vậy đảng cộng sản ở Hà nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.

Nếu đảng Cộng Sản Hà nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, 
thì Việt nam tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán Tộc. Nếu chỉ có riêng cái đảng cộng sản làm nô lệ Hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời.

Thực tế ở Việt Nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báo Trung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà Nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt Nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị đảng cộng sản tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tình chống Trung quốc xâm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo.

Nhìn lại lịch sử Việt nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài nhà vua Việt nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quôc gởi binh qua Hà nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy y thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn. Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như đảng cộng sản ngày nay.

Cầu viện thường hay lệ thuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi bị dẩn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyễn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăng khăng ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng. 
Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc kinh, cái gọi là đảng Cộng Sản sẽ đánh bại được toàn dân Việt Nam chăng? Tức đảng cộng sản vĩnh viễn đàn áp, bốc lột nhân dân chăng?

Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành môt đơn vị hành chánh mới trực thuôc Tỉnh Hải Nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, sinh viên ở TP Hồ Chí Minh, ở Hà nội, chống chánh sách xâm lược của Trung Quốc. 
Cái gọi là Đảng Cộng Sản không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt Nam bây giờ làm cho đảng cộng sản Hà Nội bắt đầu lo sợ. Nếu đảng cộng sản khôn ngoan thì hãy thấy ở đây, tức ở nhân dân, mới là chỗ dựa vững chắc hơn thế của Trung Quốc.

Nhưng cái gọi là Đảng Cộng Sản nghe theo ai?

Buồn mà nói. Vì nói cho đúng thì phải nói lớn và nói rõ phe nhóm cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy. Tiếc vì chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là Đảng Cộng Sản không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, Tình Báo đang có mặt khắp nơi rình rập.

Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi. Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ.

Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định xã hội chính trị Việt nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ. Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi. Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo đọc tôn theo một vị hoàng đế. Đó là thuyết của Mặc Địch.

Cái đạo chính trị này – “ hoàng đế chính thuyết ”– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, không phải từ dân lên. Ngày nay là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Hồ chí minh. Hoàng Đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ của sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ.

Một ông Hoàng Đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Nói vô phép, mất dạy, thì bị phạt, không được phần thưởng.

Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lệnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không.

Trong lịch sử Việt Nam, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng Đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Vua Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra.

Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều, tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng Đế một cách mù quáng với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh, thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu.

Trước đây, cái gọi là đảng Cộng Sản chụp mũ những người Việt nam không Cộng Sản mà hợp tác với Mỹ Quốc để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là “Mỹ Ngụy”.

Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân Tộc Việt nam
: “Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ?

Người Mỹ khi họ giúp các Chính Phủ Việt nam Cộng Hòa, khi họ làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc Gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính Phủ Sài gòn có chính sách nào?

Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại Sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính Phủ Sài gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương, trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ “nhân bản, khoa học, khai phóng ”… Đối với Mỹ thì ý dân là hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo “ hoàng đế chính thuyết”.

Như vậy làm “Mỹ Ngụy” là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt Nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt Nam, không ở lại Việt Nam. Và “dân ngụy.” không hiến dâng đất dai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không làm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn đồng minh giai đoạn.

Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không? Hay chỉ có chung một thứ tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi?


Nguyễn Tấn Dũng, trí thức, và trí ngủ



On Saturday, January 25, 2014 1:51 PM, Luong Mai  wrote:

Nguyễn Tấn Dũng, trí thức, và trí ngủ

 

Ngô Nhân Dụng


Tôi chưa bao giờ vào đọc “trang nhà” của ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng chính phủ ở Hà Nội. Nhưng qua email mới nhận được một bài đăng trên website của ông, dù không nhớ ai đã gửi cho, vì mỗi ngày chúng ta đều nhận được quá nhiều email.

 Bài này ký tên Mõ Làng, chắc là một người trợ bút viết theo lệnh ông chủ Nguyễn Tấn Dũng. Một bài nằm trong website tất phải phản ảnh những ưu tư, ý kiến và quan điểm của người chủ trương, cho nên tôi muốn đọc cho biết.

Mục đích chính của Nguyễn Tấn Dũng là dùng tên Mõ Làng để đả kích một số nhà trí thức trong nước, nhưng trước khi bắt đầu lăng mạ, mạt sát người ta - tiếng Việt nôm na nói là “chửi” - ông Nguyễn Tấn Dũng tường thuật một cuộc gặp gỡ với mấy nhà trí thức khác. Ông Dũng nhân dịp này đã phân biệt ra hai loại: “Một bên là trí thức chân chính, có trách nhiệm với đất nước. Bên kia mang danh trí thức nhưng chuyên quậy phá, đi ngược lại lợi ích dân tộc.” Những được khen ngợi là “trí thức, chuyên gia tâm huyết” được mời tới “làm việc” với ông thủ tướng đã được phong làm “trí thức” (thứ thiệt), còn những người đang chống chính sách của đảng Cộng sản thì bị ông gán cho nhãn hiệu “trí ngủ.”

Các ông, bà Trương Ðình Tuyển, Phạm Chi Lan, Lê Xuân Nghĩa, Trần Du Lịch, Nguyễn Ðình Thiên, Võ Trí Thành, vân vân, được ông Nguyễn Tấn Dũng mời. Mõ Làng còn gọi họ là “nhóm chuyên gia tư vấn,” hoặc tôn lên làm “mưu sĩ,” khi kể rằng ông thủ tướng “đã lắng nghe các mưu sĩ, trong đó có rất nhiều người đã về hưu...”

Sau khi tường thuật cuộc gặp gỡ những nhà “trí thức,” bài của Mõ Làng trên mạng Nguyễn Tấn Dũng mới tấn công “phe địch.” Nó phát pháo hiệu bằng tựa đề: “Ở ngoài đường phố, những ‘trí ngủ’ quậy tưng bừng với những mưu toan phá hoại.” Nói “ngoài đường phố,” rõ ràng là tác giả bài này còn đang bị ám ảnh bởi cuộc biểu tình tưởng niệm các chiến sĩ Hoàng Sa 1974, mới diễn ra tại Hà Nội ngày 19 Tháng Giêng năm 2014. Sự kiện này chứng tỏ cuộc biểu tình tưởng niệm đã thành công, mặc dù đã bị đám công an của Nguyễn Tấn Dũng đàn áp. Quý vị tổ chức lễ tưởng niệm có thể an lòng, quý vị đã làm cho đám lãnh tụ Ba Ðình run sợ!

Mõ Làng đã nêu đích danh những người được tặng cho danh hiệu “trí ngủ.” Gọi chung họ là “Nhóm Huệ Chi, Nguyên Ngọc, Tương Lai, Nguyễn Quang A, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Ðình Ðầu, Phạm Toàn, Nguyễn Xuân Diện... dẫn đầu đám NO-U, “dân oan” vân vân. Tóm lại, trong bài của Mõ Làng, “trí thức” là những người theo Nguyễn Tấn Dũng, còn “trí ngủ” là những người chống Nguyễn Tấn Dũng. Chúng tôi sẽ dùng hai từ ‘trí thức’ và‘trí ngủ’ theo lối đặt tên của Mõ Làng.
Có thể đoán các vị trên thấy mình được tấn phong danh hiệu “trí ngủ” đang mỉm cười, biết tên mình đã vào sử sách, khi các sử gia đời sau tường thuật công cuộc xóa bỏ chế độ cộng sản ở nước ta. 

Nhiều người khác không thấy tên chắc đang bực mình, tại sao ông Nguyễn Tấn Dũng lại bỏ quên mình được! Trong thời gian tới, nhiều người sẽ phải tự giới thiệu: “Tôi cũng là ‘trí ngủ’ đây!” Hai chữ 'trí ngủ' có thể thành một danh hiệu khen ngợi, cũng như chữ “Ngụy” hồi hơn 30 năm trước. Cứ Việt Cộng gán ghép một danh hiệu nào để miệt thị những người chống đối, thì danh hiệu đó sẽ được đồng bào tán thưởng, trở thành có nghĩa tốt. Hồi sau năm 1975, các cán bộ vào Sài Gòn đi khám bệnh vẫn đòi được gặp “bác sĩ ngụy.” Cho con em đi học cũng chọn “thầy giáo, cô giáo ngụy.” Giống như vậy, nhiều người sẽ hãnh diện tự giới thiệu mình chính là “trí ngủ” của Nguyễn Tấn Dũng!

Bài của Mõ Làng trước hết kể lại cuộc gặp gỡ với các nhà “trí thức;” sau đó mới chửi bới các nhà “trí ngủ.” Vậy khi gặp ông thủ tướng, các “trí thức” đã làm những chuyện gì? Một tin giật gân được tung ra ngay từ đầu, có thể thành tựa lớn nhất trên các tờ báo: “500 tổng công ty, doanh nghiệp nhà nước phải cổ phần trong 2 năm tới.” Nguyễn Tấn Dũng kể rằng các “mưu sĩ” trong “nhóm chuyên gia tư vấn” đã khuyến cáo ông thủ tướng phải cổ phần hóa, tức là bán các doanh nghiệp nhà nước cho tư nhân; và chỉ thêm phải làm việc đó cẩn thận. 

Ngoài ra, họ còn đề cập đến các vấn đề khác, như giá xăng, giá than và giá điện. “Nguyên Bộ trưởng Thương mại Trương Ðình Tuyển đề cập nỗ lực cải cách thể chế, đổi mới để đón gió cơ hội, tạo môi trường kinh doanh bình đẳng,” trước khi ký hiệp định Xuyên Thái Bình Dương (TPP): “Cần chuẩn bị thông qua những cải cách thể chế kinh tế, tái cơ cấu doanh nghiệp, nâng cao năng lực cạnh tranh.” Tiến Sĩ Lê Xuân Nghĩa nhắc lại những khuyến cáo quốc tế nói rằng chính quyền Việt Nam cần lưu ý tập trung xử lý nợ xấu ... Tiến Sĩ Võ Trí Thành cho rằng sau việc chấn chỉnh ngân hàng... “giờ phải đi vào giám sát, lành mạnh hóa tài chính căn cơ hơn.”

Ðọc xong rồi thấy, tất cả các ý kiến của “nhóm chuyên gia tư vấn” không có gì mới cả. Thí dụ công việc tư nhân hóa, hay cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước, việc này đã được hàng trăm nhà kinh tế trong nước lên tiếng đòi thực hiện sớm, báo chí đăng đầy cả ra hàng chục năm nay. Tháng 11 năm ngoái ông Trần Du Lịch, trên diễn đàn quốc hội đã đòi phải làm ngay, làm từ các công ty lớn nhất. Ông nói: “Chúng ta mạnh dạn thoái vốn ở từng tổng công ty một, theo tổng công ty chứ không phải công ty con... 

Tại sao chúng ta để hàng trăm nghìn tỷ đồng ở đây (trong các xí nghiệp quốc doanh), trong khi thiếu tiền làm quốc lộ và nhiều việc khác? Nguồn lực nhà nước đang lãng phí.” Ông Trần Du Lịch được ông Nguyễn Tấn Dũng mời tới, chắc cũng ngạc nhiên tại sao ông thủ tướng lại mời mọi người đến chỉ cốt để nghe lại những ý kiến cũ này, rồi còn đem lên website của mình để khoe khoang? Trong khi chính ông Trần Du Lịch, một đại biểu Quốc Hội, đã nói và viết về chuyện cổ phần hóa bao nhiêu lần rồi? Còn những chuyện khác như như giá xăng, giá than và giá điện, người ta có cần mời cả một đoàn “mưu sĩ, chuyên gia tư vấn” tới để được dậy rằng nên định giá như thế nào hay chăng?

Bài tường thuật của Mõ Làng cho thấy cuộc họp giữa ông Nguyễn Tấn Dũng và các “mưu sĩ, chuyên gia tư vấn” chỉ là một cuộc gặp gỡ Ăn Tất Niên chứ không cốt nghe người ta nói cái gì mới.

 Không biết các vị chuyên gia có nói hết các ý kiến của họ hay không. Cũng không biết bài tường thuật của Mõ Làng có kể hết lời lẽ và ý kiến của họ hay không. Cuối năm ngoái, nhà kinh tế Phạm Chi Lan đã tổng kết tình hình năm 2013 là “về cơ bản kinh tế Việt Nam trong năm 2013 vẫn tiếp tục gánh chịu những khó khăn của mấy năm trước dồn lại, và dù có cố gắng khắc phục cũng chưa tạo được những cải thiện rõ rệt.” Bà cũng nói về “trận đào thải doanh nghiệp dữ dội” trong năm qua, thế này: “Tất cả những khó khăn của doanh nghiệp kéo dài đến nay vẫn chưa được giải quyết về cơ bản. 

Thêm một cái đau nữa là càng về sau thì chúng ta càng mất đi những doanh nghiệp khá hơn,...” Bà cũng nói thẳng việc lập công ty VAMC để mua các món nợ xấu “giảm nợ xấu của ngân hàng có giảm thật không, bởi vì chỉ khi người vay nợ trả bớt nợ thì mới coi là giảm nợ, chứ chuyển nợ từ tài khoản này sang tài khoản khác thì cũng không có ý nghĩa gì... 

Chỉ là chuyển nợ từ chỗ này sang chỗ kia thôi, bản thân khoản nợ đó vẫn chưa mất đi được.” Ðối với những thủ đoạn đánh bùn sang ao của người cầm đầu chính phủ, bà Phạm Chi Lan hỏi: “Vinashin giải thể và thành lập SBIC, thì khoản nợ to tướng của Vinashin ai trả?” Khi gặp ông Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm 2014, không biết bà Phạm Chi Lan có được ông thủ tướng trả lời cho câu hỏi này hay không? Ông là người từng được đồng đảng đặt tên bằng một “ẩn số,” gọi là Ðồng chí Ếch (X), lại thêm biệt hiệu là Dũng Vinashin; tác phẩm nổi tiếng nhất trong sự nghiệp cai trị của ông là công ty Vinashin đại vỡ nợ.

Nhưng bài của Mõ Làng chỉ thuật sơ sài phần trò chuyện với các vị “trí thức” vì phần quan trọng nhất là để tấn công vào các nhà “trí ngủ,” danh hiệu Nguyễn Tấn Dũng gán cho họ.

Những câu này chép theo văn Nguyễn Tấn Dũng: Ở trong nước các nhà “trí ngủ” đầu têu lập “Hội dân oan... làm đình trệ những công trình là quyền lợi lớn của đất nước.” (Chứng tỏ Nguyễn Tấn Dũng đồng hóa quyền lợi của các đại gia với quyền lợi đất nước). Họ ra “Tuyên bố 2583 với ý đồ xóa bỏ điều luật trừng trị những kẻ lợi dụng quyền tự do, dân chủ (Ðã có chút tự do dân chủ nào đâu mà lợi dụng?) Ðối với bên ngoài, “Họ lén lút đưa một số thân nhân của những cái gọi là “tù nhân lương tâm” ra nước ngoài.” Câu này cho thấy cuộc vận động cho Trần Huỳnh Duy Thức, Ðịnh Việt Kha, Lê Quốc Quân đã có kết quả, làm đảng cộng sản run sợ!

Nhưng những lời buộc tội các nhà “trí ngủ” này mới đáng chú ý, vì mang tính chất thời sự: Họ xuống đường để “phản đối Trung Quốc” chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, vẽ đường 9 đoạn ... phá hoại đường lối ngoại giao của Ðảng. Họ đòi truy phong “Liệt sĩ” cho những người lính cộng hòa đã chết trong trận Hoàng Sa... truy phong anh hùng, liệt sĩ cho những kẻ hèn nhát, những kẻ... chiếm giữ Hoàng Sa để làm tiền đồn chặn đường Hồ Chí Minh trên biển chứ đâu vì lãnh thổ quốc gia.

Chúng ta thấy ở đây Nguyễn Tấn Dũng đã vạch ra một đường ranh giới giữa “ta” và “địch,” cũng như giữa “trí thức” và “trí ngủ.” Phản đối Trung Cộng chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, vẽ cửu đoạn tuyến, tức là “địch,” là chống đảng Cộng sản. Quý vị “trí ngủ” đã chống Trung Cộng chiếm Hoàng Sa, Trường Sa; vậy các nhà “trí thức” của ông Nguyễn Tấn Dũng có dám chống hay không?

Nguyễn Tấn Dũng còn dám miệt thị các anh hùng Hải quân Việt Nam Cộng Hòa tử tiết bảo vệ Hoàng Sa để giữ gìn quê cha đất tổ, dám gọi họ là “những kẻ hèn nhát.” 

Thử đặt câu hỏi trước 90 triệu người Việt Nam thế này: Giữa Nguyễn Tấn Dũng và Ngụy Văn Thà, đứng trước súng đạn quân thù, quân cướp nước, người nào mới đáng gọi là hèn nhát? Viết như thế thì ngu ngốc thật!

Nhưng ngu ngốc nhất là Nguyễn Tấn Dũng đã mô tả việc hải quân Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ Hoàng Sa, chống trả quân xâm lược Trung Cộng, chỉ là “làm tiền đồn chặn đường Hồ Chí Minh trên biển.” Ðây là lời chính thức xác nhận “đường Hồ Chí Minh trên biển” cũng là con đường mở ra cho Trung Cộng chiếm các hải đảo nước ta. Có nhóm chuyên gia tư vấn nào dạy cho Nguyễn Tấn Dũng cãi chày cãi cối như thế hay không?

 Hay đây chỉ là lời lẽ một kẻ quẫn trí, trên bước đường cùng bạ chi nói đó? Thấy nó “cùng quẫn” không khác hành động thuê côn đồ tới phà đám tang Lê Hiếu Ðằng ở Chùa Xá Lợi, Sài Gòn hôm qua!

Về các nhà “trí thức,” chắc Nguyễn Tấn Dũng không thành lập một“nhóm chuyên gia tư vấn” giống ban cố vấn chính phủ thời ông Võ Văn Kiệt. Quý vị “trí thức” được Dũng khen ngợi chắc không được hưởng quy chế “mưu sĩ” hay “tư vấn” để nằm trong “sổ lương” của phủ thủ tướng. 

Chắc họ đã nhận được giấy mời đến gặp ông thủ tướng thì cứ tới thôi. Không ai ngờ lại đưa đến hậu quả mình được phong làm mưu sĩ, làm tư vấn. Cũng không ai nghĩ trước là sau đó tên tuổi của mình lại được đem dùng để so sánh với người khác, với mục đích chửi bới các nhà trí thức không có mặt!

Có ai muốn tên mình được nêu lên, được khen ngợi, để làm bàn đạp chửi bới người khác hay không? Có nhà “trí thức” nào đã gọi điện thoại minh xác với các nhà “trí ngủ” rằng mình không đồng ý với các lời chửi bới của ông Nguyễn Tấn Dũng hay chưa?

 Chắc nhiều vị “trí thức” nhận được thiệp mời với những lời lẽ lễ phép, thân mật thì vui lòng tới gặp Nguyễn Tấn Dũng, cũng chẳng mất mát gì. Không ai ngờ đây là một cái bẫy, bước chân vô rồi tên tuổi mình sẽ bị lợi dụng. 

Một lần nữa, chúng ta phải luôn luôn cảnh giác, phải nhắc đi nhắc lại, ghi nhớ một lời khuyên rất cũ trước đây 40 năm: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ, vân vân.” Không cần chép đủ câu này vì chắc ai cũng thuộc lòng rồi.




Tết Nguyên Đán ....có từ đâu?


From: phach.nguyen
Date: Sat, 25 Jan 2014 21:54:48 -0800
Subject: Tết Nguyên Đán là của người Việt

 

              Người việt chúng ta đã có những bài nói về phong tục của nòi giống Việt như :

               Tháng giêng ăn tết ở nhà.
               Tháng hai cờ bạc,
               Tháng ba rượu chè
               Tháng tư đong đậu nấu chè
               Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng năm
               Tháng sáu buôn nhãn bán trăm
               Tháng bẩy ngày rằm, xá tội vong nhân
               Tháng tám buôn đèn kéo quân
               Trở về tháng chín, chung chân buôn hồng
               Tháng mười mua thóc bán bông
               Tháng một, tháng chạp nên công hoàn toàn

               Đây là một bài học thuộc lòng trong cuốn Việt Nam Quốc Văn Giáo Khoa Thư của những năm tháng mài đũng quần trong trường Quốc Tử Giám ở Hà Nội trong những năm 1950  và kính gởi tặng quý vi hữu một bài học thuộc lòng nữa nói về thời thái bình trên quê hương nước ta :

               Thuở bé em đeo chiếc khánh vàng,
               Quần đào xẻ đũng, áo hàng lam
               Chân đi hài đỏ, tay thu pháo,
               Nhộn cả nhà lên tiếng hát vang.

              Người lính già
              Nguyễn ngọc Phách


On Saturday, January 25, 2014 11:05 PM, San Le D. <> wrote:
 


KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TAU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

On Saturday, January 25, 2014 5:28 PM, Bu`i Ba?o So+n <> wrote:
 



 

Tết Nguyên Đán ....có t đâu?

Tết Nguyên Đán là của người Việt 

Sắp đến Tết Ta là Viễn Xứ cảm thấy buồn buồn, tủi tủi vì nghe nhiều người nói là New Year of China!!! (người ngoại quốc không biết đã đành nhưng nhiều người Việt cũng nói như vậy....thật là buồn)
Thật ra Tết Nguyên Đán là Tiết lễ đầu tiên của năm, bị người Trung Quốc (chôm) của dân Việt ta....

Tết:do chữ Tiết (thời tiết) mà ra.

Nguyên:bắt đầu.

Đán:buổi sáng sớm.

Vậy Tết Nguyên Đán tức là Tết bắt đầu năm, mở đầu cho một năm mới.

Một câu hỏi đôi khi được đặt ra: Tại sao tiền nhân chúng ta không chọn tháng 3 để tổ chức Tết Nguyên Đán, như các dân tộc Miên, Thái hoặc Lào hoặc một tháng nào đó trong năm mà lại chọn đúng vào ngày đầu tháng Giêng âm lịch. Người Trung Hoa sau này cũng trọn cùng ngày này làm ngày Tết của họ. Vì sự trùng hợp ngẫu nhiên (hay chôm văn hóa của ta) này thêm vào sự liên hệ giữa hai dân tộc Hoa - Việt vốn đã có hàng nghìn năm trước khi Trung Hoa đô hộ nước ta, nên nhiều người VỘI CHO RẰNG dân tộc ta bắt chước người Trung Hoa về thời gian mừng Tết Nguyên Đán.

Thật ra, đây chỉ là sự ngộ nhận.

Dựa vào lịch sử Trung Hoa, trải qua nhiều triều đại, chúng ta được biết người Trung Hoa có tục lệ mừng Tết Nguyên Đán không phải vào đầu tháng Giêng âm lịch như hiện nay mà thật ra thời gian được chọn để tổ chức mừng Xuân được thay đi đổi lại rất nhiều lần. Chẳng hạn, vào đời Tam Vương nhà Hạ, người Trung Hoa chọn tháng Dần đầu năm để mừng Xuân. Đến đời nhà Thương người ta đổi lại tháng Sửu tức tháng Chạp. Qua đời nhà Chu, người ta lại chọn tháng Tý, tức tháng Một. Ba vị vua trên đây không phải vô cớ, tùy hứng mà chọn những tháng đó, mà là họ đã dựa vào ý nghĩa tốt xấu, căn cứ theo ngày giờ lúc mới tạo thiên lập địa. Họ tin tưởng giờ Tý là giờ thành, giờ Sửu đất nở và giờ Dần sinh ra người.

Đến đời nhà Đông Chu, Khổng Tử một lần nữa noi theo nhà Hạ, đổi lại ngày Tết vào tháng Dần. Qua đời nhà Tần người ta lại thay ngày Tết vào tháng Hợi tức tháng Mười. Cuối cùng, khi nhà Hán lên ngôi, bấy giờ người Trung Hoa lại noi theo gương Khổng Tử chọn ngày đầu tháng Dần, tức tháng Giêng để mừng Tết.

Mừng xuân vào dịp đầu năm âm lịch nói là của người Trung hoa là hoàn toàn không chấp nhận được.

Tiền nhân chúng ta khôn ngoan, lại xuất thân từ giới nông dân. Sở dĩ các ngài chọn ngày đầu năm âm lịch để tổ chức Tết Nguyên Đán, vì thời gian này nhằm vào đúng mùa xuân, một mùa đẹp nhất trong năm với thời tiết mát mẻ, dịu dàng, cây cối đâm chồi nẩy lộc, khoe thắm sắc hương và mang một màu sắc xinh tươi, mới mẻ rất thích hợp trong việc thăm viếng bà con, thân thuộc, bạn bè.

 

Đây cũng là khoảng thời gian mà mọi công việc đồng áng đã hoàn tất, lúa gặt xong và được đem chứa vào những lẫm lúa. Người nông dân chân lấm tay bùn, sau một năm vất vả với công việc đồng áng, giờ đây được thảnh thơi hoàn toàn có thể cùng nhau hội họp, liên hoan, ăn uống vui vẻ với nhau để tỏ lòng biết ơn đối với Trời Đất và tưởng nhớ đến tổ tiên, ông bà cha mẹ, những người thân yêu ruột thịt đã qua đời!

Tết Nguyên Đán trước đây ta gọi là Tết Nhàn là Tết cổ truyền có từ thời Hùng Vương, sử cũ vốn ta có 12 tháng nhưng cách tính khác ngày này, 1 năm bắt đầu từ tháng chạp tức tháng 12, vì khi ấy dân ta bắt đầu hoạch lúa, tới tháng giêng thì xong, ngày đầu tháng giêng người Âu Lạc có tục cúng lễ tạ ơn tổ tiên trời đất sau 1 mùa lúa nước, ngày Tết diễn ra từ ngày 1/1 cho tới hết 30/3 và kết thúc là lễ hội ngày mùa để bắt đầu 1 vụ cấy mới, ngày Tết này ta sẽ thấy đến đời Hán Vũ đế bên Trung Hoa mới có, còn ta thì ai xem tích Bánh Trưng Bánh Dày thì đều thấy cả, mà tích này là từ thời Hùng Vương thứ 6 tức là trước đời Tần Thủy Hoàng rất là lâu chừng khoảng hơn 1000 năm, vậy mà ngày nay nó lại mang tên New Year of China.

Viễn Xứ hy vọng chúng ta cùng nhau chia sẽ, để cho người Ngoại Quốc cũng như con cháu chúng ta hiểu biết nhiều hơn về Lịch Sử và Văn Hóa dân tộc Việt.

P.S. vẫn còn nhiều thứ mà người Trung Hoa đã chôm văn hóa của người Việt ta rồi nhận là của họ alt

Viễn Xứ 


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link