Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, February 12, 2014

Trung Quốc đang nuôi mộng bá quyền



Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep

Vào ngày 11:33 Thứ Bảy, 8 tháng 2 2014, Chuyen Xe Thu <> đã viết:



Posted by News on February 2nd, 2014
THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)
Thứ Hai, ngày 27/01/2014
(Đài BBC 17/1)

Một khái niệm mới hay một đường lối mới, được ông Tập Cận Bình khởi xướng, quảng bá kể từ khi trở thành lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước Trung Quốc từ hơn một năm nay, là “Giấc mộng Trung Hoa”.

Cụm từ này được ông Tập Cận Bình dùng khi trở thành Tổng Bí thư vào tháng 11/2012 và trong diễn văn đầu tiên trên cương vị Chủ tịch nước vào tháng 3/2013, ông lại nhấn mạnh nó. Mới đây, trong thông điệp đầu năm (2014), ông cũng đề cập đến “Giấc mộng Trung Hoa”.

Bằng việc khởi xướng, quảng bá khái niệm đó, ông Tập Cận Bình muốn Trung Quốc tiến hành “công cuộc phục hưng vĩ đại” để đưa quốc gia này thành một siêu cường, giàu về kinh tế và mạnh về quân sự.

Mơ ước và quyết tâm làm cho đất nước mình giàu mạnh là một điều tốt đẹp, chính đáng mà bất cứ lãnh đạo hay người dân của một quốc gia nào cũng muốn có và nên làm. Nhưng với những động thái khá hung hăng, ngang ngược của Trung Quốc gần đây – chẳng hạn như dùng sức mạnh để đòi hỏi, áp đặt chủ quyền tại Biển Đông và biển Hoa Đông – một câu hỏi được đặt ra là phải chăng quốc gia này đang ôm ấp giấc mộng bá quyền, bá chủ khu vực?

Cường quốc quân sự
Không ai có thể phủ nhận những thành công vượt bậc về kinh tế của Trung Quốc trong những thập niên vừa qua.

Theo Ngân hàng Thế giới, năm 1980 với chỉ hơn 189 tỷ USD, tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Trung Quốc chỉ bằng 17,4% của Nhật Bản (1.087 tỷ USD) và 6,6% GDP của Mỹ (2.863 tỷ USD. Nhưng 32 năm sau, với khoảng 8.227 tỷ USD, GDP của Trung Quốc đã vượt qua GDP của Nhật Bản (5.960 tỷ USD) và bằng 50,6% GDP của Mỹ (1.6245 tỷ USD). Và mới mức tăng trưởng cao hiện nay, giới dự báo cho rằng Trung Quốc sẽ thu ngắn khoảng cách và thậm chí có thể vựợt qua Mỹ-về GDP trong 15 hay 20 năm tới.

Theo các số liệu mới nhất, Trung Quốc cũng đã – hoặc ít ra trong thời gian ngắn tới sẽ-soán ngôi số một của Mỹ về thương mại. Vì vậy, dù GDP theo đầu người của Trung Quốc vẫn thua xa Mỹ – chẳng hạn, theo Ngân hàng Thế giới năm 2012, GDP tính theo đầu người của Trung Quốc là 6.091 USD, trong khi đó ở Mỹ là 51.749 USD – giới lãnh đạo và người dân nước này có cơ sở để “mơ” về một Trung Quốc giàu mạnh hay tiến hành một cuộc phục hưng vĩ đại như ông Tập nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Quốc hội nước này vào ngày 17/3/2013.

Nhưng việc ông Tập khởi xướng “một giấc mơ theo cách của người Trung Quốc” lúc này chắc làm không ít quốc gia khu vực cảm thấy lo lắng vì nhờ những phát triển vượt bậc về kinh tế và đặc biệt qua việc quyết tâm hiện thực hóa “giấc mộng” ấy, ông đang muốn biến Trung Quốc thành “một quốc gia hùng mạnh” với “một quân đội hùng mạnh”.

Trong hai bài phát biểu sau khi được bầu làm Tổng Bí thư và Chủ tịch nước ông Tập Cận Bình đều nhấn mạnh việc hiện đại hóa quân đội. Và kể từ khi lên nắm hai chức vụ quan trọng, đầy quyền lực ấy, ông đã nhiều lần tới thăm các lực lượng vũ trang và các cơ sở không quân, hải quân của Trung Quốc và thúc giục họ nâng cao khả năng chiến đấu để giành chiến thắng. Ước mơ – hay có thể nói, tham vọng – biến Trung Quốc thành một siêu cường về quân sự cũng được thể hiện qua việc Bắc Kinh càng ngày càng gia tăng ngân sách quốc phòng.

Theo số liệu của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI), chi tiêu cho quốc phòng của Trung Quốc năm 2013 là 166 tỷ USD – lớn hơn GDP của Việt Nam năm 2012, vì theo Ngân hàng Thế giới, năm 2012, GDP của Việt Nam chỉ có 155 tỷ USD.

Dù vẫn còn thua xa Mỹ, Trung Quốc hiện là quốc gia có chi tiêu quốc phòng lớn thứ hai trên thế giới. Ngân sách quốc phồng của Trung Quốc còn lớn hơn nhiều chi phí quốc phòng của Nhật Bản, Ấn Độ và Hàn Quốc – ba nước Đông Á khác được SIPRI liệt kê vào 15 quốc gia có chi phí quốc phòng lớn nhất cộng lại.

Sự kiện Trung Quốc vừa thử thành công tên lửa siêu tốc có gắn đầu đạn hạt nhân và có khả năng xuyên thủng mọi hệ thống phòng thủ hiện tại được báo chí đưa tin trong những ngày qua cũng là một ví dụ khác về sự lớn mạnh quân sự của Trung Quốc cũng như tham vọng trở thành cường quốc quân sự của quốc gia này. Cùng với việc tăng cường và phô trương sức mạnh quân sự, trong thời gian gần đây Bắc Kinh có những tuyên bố đơn phương và hành động ngang ngược liên quan đến chủ quyền biển đảo làm các nước khu vực thêm quan ngại.

Tham vọng bá chủ?
Có một thuật ngữ mà giới phân tích, học giả thường dùng để diễn tả thái độ, hành động của Trung Quốc đối với các vấn đề khu vực nói chung và tranh chấp chủ quyền ở biển Hoa Đông nói riêng trong những năm 1990 là “chiến thuật tiến ba bước, lùi hai bước”.

Theo chiến thuật đó, Bắc Kinh thường thực hiện một hành động khiêu khích, lấn chiếm nào đó trên biển Hoa Đông và khi các nước khu vực lên tiếng chỉ trích, Trung Quốc tỏ ra hòa giải, nhân nhượng, rút lui. Tuy vậy, thay vì rút lui hoàn toàn “ba bước” họ đã tiến, Trung Quốc chỉ lui lại hai bước.

Giới lãnh đạo ở Bắc Kinh thực hiện chiến thuật đó một phần vì giai đoạn ấy với chủ trương “trỗi dậy hòa bình”, họ không muốn cộng đồng quốc tế và đặc biệt các nước trong vùng quan ngại về sự trỗi dậy của mình. Mặt khác, về kinh tế và đặc biệt quân sự, Trung Quốc lúc ấy chưa đủ mạnh để “tiến” hay “bành trướng” trên Biển Đông và biển Hoa Đông như họ muốn.

Nhưng khi đã vượt qua các nước khu vực về cả kinh tế lẫn quân sự và đang nuôi mộng trở thành siêu cường, có thể cạnh tranh hay thậm chí vượt qua Mỹ, xem ra Trung Quốc giờ chỉ biết “tiến” và “tiến” nhiều bước và quyết không “lùi” dù Mỹ và các nước khu vực lên tiếng chỉ trích những hành động ấy của họ. Cụ thể, trong thời gian gần đây Trung Quốc đã có một loạt tuyên bố rất khiêu khích và những hành động rất ngang ngược nhằm kiểm soát, bành trướng trên Biển Đông và biển Hoa Đông. Chẳng hạn, bất chấp công luận, sự chỉ trích của các nước khu vực và luật pháp, công ước quốc tế, Trung Quốc đã đơn phương đưa ra đường lưỡi bò, áp đặt vùng nhận dạng phòng không và quy định vùng đánh bắt cá tại các vùng biển thuộc chủ quyền của các nước khác như Việt Nam, Philippines, Nhật Bản hoặc khu vực đang tranh chấp tại Biển Đông và biển Hoa Đông.

Qua việc dùng sức mạnh để đòi hỏi, áp đặt chủ quyền trên các vùng biển ở Đông Á, Trung Quốc đã và đang muốn thay đổi trật tự khu vực và công khai phô bày không chỉ giấc mộng bá quyền mà còn cả tham vọng bá chủ khu vực của mình. Điều này cũng chứng tỏ rằng trong “giấc mộng Trung Hoa”, ít hay nhiều có “ước mơ” bá quyền, bá chủ.

“Ác mộng” khu vực?
Nếu đúng vậy, “Giấc mộng Trung Hoa” có thể sẽ trở thành “ác mộng” đối với các nước tại Đông Á.

Lịch sử xưa và nay cho thấy rằng khi một quốc gia mới nổi có tham vọng bành trướng, muốn thay đổi trật tự hiện hành và bất chấp mọi luật pháp, nguyên tắc trong quan hệ quốc tế, đơn phương dùng sức mạnh của mình để thực hiện ý đồ đó các nước khu vực và có thể cả thế giới rơi vào bất ổn, xung đột, chiến tranh.

Nước Đức dưới thời Adolf Hitler là một ví dụ điển hình. Vì tham vọng ngông cuồng, Hitler đã tiến hành xâm chiếm một loạt nước châu Âu láng giềng và cuối cùng không chỉ đưa châu lục này vào một cuộc chiến tàn khốc, đẫm máu mà còn dẫn đến Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Nhưng trường hợp của nước Đức dưới thời Hitler cũng chứng minh rằng dù một quốc gia có mạnh đến đâu nếu bất chấp luật lệ, công ước quốc tế và tiến hành những cuộc bành trướng, xâm lăng phi pháp, phi nghĩa thì cuối cùng cũng bị đánh bại.

Trái lại, như trường hợp của chính nước Đức sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai cho thấy, nếu biết dùng sức mạnh kinh tế của mình một cách chính đáng, nếu biết coi trọng quyền lợi của các nước giềng, một quốc gia có thể đóng vai trò lãnh đạo một khu vực, giúp khu vực ấy phát triển, ổn định.
Từ một nước bại trận với một nền kinh tế kiệt quệ sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai, nước Đức đã trở thành nền kinh tế hàng đầu của châu Âu và trong hơn 60 năm qua, cùng với Pháp luôn đóng vai trò lãnh đạo trong việc tái thiết đại lục này cũng như trong tiến trình hội nhập, phát triển của cộng đồng chung châu Âu (EU).

Trong thông điệp đầu năm, khi nói đến “giấc mộng Trung Hoa”, ông Tập Cận Bình cũng ý thức được rằng có “hơn 7 tỷ người đang sống trên địa cầu. Chúng ta cùng đi trong một con thuyền nên cần phải dựa vào nhau để cùng phát triển. Người Trung Quốc chúng ta cần thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, làm khởi sắc dân tộc Trung Hoa và cũng chúc người dân ở mọi nước biến giấc mơ của họ thành hiện thực”.

“Hung hăng”
Nếu giới lãnh đạo và người dân Trung Quốc làm theo và làm đúng những gì ông Tập nhìn nhận, không chỉ Trung Quốc mà cả Đông Á sẽ ổn định, phát triển, hòa bình trong những thập niên tới. Nhưng với những động thái ngang ngược, nếu không muốn nói là hung hăng, trắng trợn gần đây của Trung Quốc, xem ra mọi chuyện không như ông Tập nói vì chưa nói đến việc tôn trọng “giấc mơ” riêng của các nước khác, Trung Quốc càng ngày càng vi phạm hay cướp đi các quyền lợi rất căn bản, thiết thực, chính đáng của các nước láng giềng được luật pháp quốc tế hiện hành công nhận. Hơn nữa, chính những hành động của Trung Quốc đã và đang góp phần làm căng thẳng quan hệ giữa Bắc Kinh và các nước khu vực. Và nếu chúng còn được tiếp tục, khu vực Đông Á sẽ rơi vào đối đầu, xung đột.

Mạng tin “Sankei Express ” số ra mới đây đã đăng bài bình luận của Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hoà bình và An ninh của Nhật Bản, ông Masashi Nishihara phân tích về những động thái thách thức liên minh Nhật-Mỹ của Trung Quốc thời gian gần đây. Nội dung bài viết như sau:

Trong những năm gần đây, cùng với sự trỗi dậy của Trung Quốc, giới phân tích ngày càng nổi lên quan điểm cho rằng xu hướng suy thoái của kinh tế Mỹ khiến Washington lâm vào tình trạng suy yếu sức mạnh quốc gia và khủng hoảng về chính sách đối ngoại. Giới quan sát bắt đầu đi sâu phân tích nhiều hơn đến Mỹ, Nhật Bản và đặc biệt là Trung Quốc. Có vẻ như thế giới hậu siêu cường Mỹ sẽ là sự phân cực giữa Mỹ và Trung Quốc.

“Sự suy giảm sức mạnh quốc gia của Mỹ chỉ là nhất thời”
Rõ ràng, năm 2013 là năm khiến cho giới quan sát nghĩ đến sự suy giảm sức mạnh quốc gia của Mỹ. Với hàng loạt các sự kiện như nguy cơ vỡ nợ và việc đóng cửa một phần Chính phủ Liên bang do biện pháp cắt giảm chi tiêu, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã vắng mặt trong hai hội nghị quốc tế quan trọng diễn ra ở Đông Nam Á hồi tháng 10/2013, khiến Washington “tạm thời” đánh mất sự hiện diện của Mỹ ở Đông Á.

Học thuyết về sự suy giảm sức mạnh quốc gia sau khủng hoảng kinh tế cũng trở nên thịnh hành ở Mỹ. Quốc gia nào cũng sẽ phải trải qua sự giao thời giữa giai đoạn suy thoái sau khủng hoảng và thời kỳ phát triển kinh tế cực thịnh. Trong giai đoạn sau suy thoái, chính phủ sẽ phải áp dụng chế độ thắt lưng buộc bụng, hạn chế chi tiêu quốc phòng và can thiệp quân sự.

Nước Mỹ hiện nay đang ở trong tình cảnh như vậy. Trong vòng 10 năm qua, Mỹ đã cắt giảm 490 tỷ USD ngân sách quốc phòng.

Thực tế là kinh tế Mỹ đang phục hồi và tỷ lệ thất nghiệp cũng giảm. Nếu việc xuất khẩu khí đốt từ đá phiến bắt đầu thì Mỹ sẽ xác lập được vị trí rất thuận lợi về kinh tế và chính trị thế giới. Nếu được giải phóng khỏi sự phụ thuộc vào nguồn dầu mỏ nhập khẩu, Washington sẽ rảnh tay can dự vào tình hình Trung Đông. Chính quyền Obama không muốn can thiệp quân sự mà việc này chỉ thể hiện khuynh hướng thoái trào của nước Mỹ.

Tuy nhiên, khi tham gia luận thuyết về sự thoái trào của Mỹ, Trung Quốc sẽ nâng cao chủ nghĩa dân tộc. Đây là một xu thế nguy hiểm.

Trong cuộc hội đàm với Tổng thống Obama mùa Hè năm 2013, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa ra khái niệm “mối quan hệ nước lớn kiểu mới”, khẳng định “Thái Bình Dương còn đủ chỗ cho hai cường quốc Mỹ-Trung cùng tồn tại” nhằm thuyết phục Nhà Trắng rằng cả Washington và Bắc Kinh có thể chia nhau thống trị hai bờ Đông-Tây Thái Bình Dương. Lý thuyết về sự Suy giảm sức mạnh của Mỹ phản ánh thái độ “quá tự tin” của Bắc Kinh muốn loại bỏ Mỹ khỏi Đông Á và Tây Thái Bình Dương, tiến gần đến một cuộc đối đầu Mỹ-Trung.

“Chiến lược hất cẳng Mỹ khỏi khu vực”
Chiến lược hất cẳng Mỹ này có thể đã xuất hiện ngay từ khi Trung Quốc thành lập nhà nước. Trung Quốc đã tăng cường sức ảnh hưởng đối với những nơi mà Mỹ ít hiện diện hoặc không hiện diện, hay còn gọi là khoảng trống quyền lực, tại khu vực Đông Á và Tây Thái Bình Dương. Năm 1992, khi Mỹ rứt khỏi căn cứ hải quân của Philippines, để lại một khoảng trống sức mạnh ở Biển Đông, Trung Quốc bắt đầu chiếm các bãi đá trên quần đảo Trường Sa. Rõ ràng, Trung Quốc đã nhìn thấy cơ hội này và quyết tâm vươn ra quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mới đây, Trung Quốc đã chiếm bãi cạn Scarborough từ tay Philippines.

Việc Bắc Kinh bắt đầu mưu toan coi Okinawa thuộc chủ quyền của Trung Quốc cùng với tuyên bố chủ quyền đối với Senkaku có lẽ là do Trung Quốc đã nhìn thấy một “khoảng trống quyền lực” từ khó khăn kinh tế kéo dài của Nhật Bản. Đằng sau hàng loạt những động thái như đưa tàu công vụ, chiến hạm, máy bay chiến đấu và máy bay không người lái vào vùng biển xung quanh Senkaku để uy hiếp và thiết lập vùng nhận dạng phòng không dường như là sự tồn tại của luồng quan điểm về sức mạnh vượt trội của Trung Quốc so với Nhật Bản.

Trong bối cảnh có những biến động về an ninh như hiện nay, vai trò của Nhật Bản trước tiên là không thể và không để tạo ra “khoảng trống quyền lực” có lợi cho Trung Quốc ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Do đó, Tổng quan chiến lược quốc phòng từ năm 2014 và Chiến lược an ninh quốc gia công bố vào tháng 12/2013 của Nhật Bản sẽ là chiến lược kiềm chế Trung Quốc.

“Cần tránh tạo ra một ‘khoảng trống quyền lực’
Hiện tại, “khoảng trống quyền lực” đầu tiên có nguy cơ xuất hiện trong khu vực sẽ nằm dọc theo phòng tuyến chuỗi đảo thứ nhất gồm Bán đảo Triều Tiên, Senkaku, quần đảo Nansei, Đài Loan và Biển Đông.

Quan hệ Mỹ-Hàn gặp trục trặc nên khó xác định được việc đồng minh Mỹ-Hàn sẽ hoạt động trơn tru hay không một khi xảy ra biến cố. Cần phải tiếp tục xây dựng cơ chế phòng vệ chung Nhật-Mỹ liên quan đến khả năng phòng ngự của quần đảo Senkaku và tiếp đến là quần đảo Nansei. Nhật Bản cần nhanh chóng lấp đầy “khoảng trống quyền lực” ở đây để tránh tình trạng thiếu sự thống nhất trong nhiệm vụ của Lực lượng bảo vệ bờ biển và Lực lượng phòng vệ. Quyết định di chuyển căn cứ Futenma của lực lượng lính thủy đánh bộ Mỹ về Henoko là nhằm duy trì căn cứ hải quân ở Okinawa và tăng cường liên minh Nhật-Mỹ tăng khả năng ngăn chặn Trung Quốc.

Đài Loan dưới Chính quyền Tổng thống Mã Anh Cửu tiếp tục tăng cường liên kết về kinh tế với Trung Quốc đại lục. Xu hướng này có thể sẽ làm suy yếu quan hệ Mỹ-Đài. Có nhiều khả năng Trung Quốc sẽ tương kế tựu kế để chia rẽ quan hệ Mỹ-Đài đồng thời gia tăng áp lực đối với Đài Loan liên quan đến việc mua sắm vũ khí của Mỹ.

Trung Quốc đang phong tỏa toàn bộ vùng biển bao gồm cả các quần đảo trên Biển Đông bằng đường chín đoạn, hay còn gọi là đường lưỡi bò, theo đó Bắc Kinh tuyên bố về vùng đặc quyền kinh tế không có lãnh hải. Có một điều đáng tiếc là các nước ở ven đường lưỡi bò đều là những nước nhỏ không đủ khả năng đương đầu trước sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Quốc. Địa bàn này đang xuất hiện một “khoảng trống quyền lực” khổng lồ. Trung Quốc đang mưu toan kế sách cô lập Philippines và chia rẽ Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN).

Trung Quốc có vẻ đang muốn xây dựng một thế giới lưỡng cực dựa trên chiến lược Chống tiếp cận/ngăn chặn xâm nhập khu vực (A2/AD) nhằm lấp đầy “khoảng trống quyền lực” và hất cẳng Mỹ khỏi khu vực Đông Á và Tây Thái Bình Dương. Cho dù kết quả như thế nào, Nhật Bản sẽ phải đối kháng với Mỹ. Trong bối cảnh Mỹ đang rơi vào thời kỳ hậu suy thoái, dẫu điều này chỉ là nhất thời, thì Nhật Bản cần thực hiện vai trò bổ trợ kịp thời vào lúc này. Và nếu Nhật Bản vẫn cần thực thi quyền phòng vệ tập thể thì Tokyo sẽ có đóng góp đáng kể cho an ninh khu vực.

Trước tham vọng hết sức nguy hiểm của Trung Quốc, việc xác lập vị thế vượt trội của Nhật Bản và Mỹ như một đối trọng nhằm tạo cảm giác về sự hiện diện của Mỹ trong khu vực có ý nghĩa sống còn đối với hoà bình và an ninh ở Đông Á./.
Inline image 1


TRUNG QUỐC BỊ NHỪ ĐÒN Ở CHÂU PHI



On Monday, February 10, 2014 11:04 AM, Tran Ho > wrote:
 

TRUNG QUỐC BỊ NHỪ ĐÒN Ở CHÂU PHI


Việc Thủ tướng Nhật Bản đi thăm đền Yasukuni, Trung Quốc huy động 43 vị đại sứ của mình trên khắp thế giới, đồng loạt đăng tải các bài viết trên báo chí toàn cầu, “dạy lịch sử” cho các quốc gia sở tại vế chiến tranh thế giới lần thứ 2, đã đành, nhưng việc ông Shinzo Abe đi thăm 3 nước châu Phi thì có gì mà Trung Quốc cũng phản ứng quyết liệt?

Trước hết hãy biết một điều, đó là có một cuộc chiến bí mật, đối đầu giữa Mỹ và Trung Quốc xung quanh việc kiểm soát và khai thác nguyên liệu của châu Phi đã và đang diễn ra quyết liệt. Sự quyết liệt của cuộc đối đầu này đã thể hiện tầm quan trọng của nguồn nguyên liệu châu Phi đối với sự sống còn của các nước này về phương diện kinh tế, đồng thời cũng qua đó họ khẳng định sức mạnh, vị thế của mình trên trường quốc tế.
No đòn
Trong năm 2008, Trung Quốc nhập khẩu 32% lượng dầu mỏ qua châu Phi trong khi Mỹ là 80%. Năm 2010 Trung Quốc trở thành nước tiêu thụ xăng dầu nhiều nhất thế giới, trên cả Mỹ trong khi chỉ nắm giữ 1,7% trữ lượng dầu mỏ thế giới mà nhu cầu tiêu dùng thì gia tăng một cách chóng mặt. Đến năm 2020, Trung Quốc sẽ phải nhập khẩu 10-15 triệu thùng/ngày. Đối với Bắc Kinh, dầu mỏ đã trở thành là “nổi ám ảnh quốc gia” thực sự.
Để khắc phục sự thiếu hụt trầm trọng đó, Trung Quốc triển khai trên toàn bộ các vùng chiến lược của thế giới một “chính sách ngoại giao tài nguyên”, thực hiện một loạt chính sách năng lượng mới. Và châu Phi là nơi mối quan tâm được tăng lên trong chính sách năng lượng của Trung Quốc, là “miền đất hứa” trong tương lai.
Đương nhiên, Mỹ cũng có chiến lược của mình và Châu Phi đã trở thành nơi sàn đấu cuộc chơi năng lượng quy mô lớn của 2 cường quốc kinh tế và quân sự Mỹ, Trung Quốc.
Trước thời điểm tháng 7/2011. Tại Libya, Mỹ và liên quân đã xóa bỏ chế độ Gaddafi khiến Trung Quốc mất trắng 20 tỷ USD (con số chưa chính thức) khi đầu tư ở đó về cơ sở hạ tầng, viễn thông và dầu lửa. Tình trạng giao tranh ác liệt trong thời kỳ Mùa xuân Ả rập 2011 cũng làm cho dự án này tới dự án khác bị bỏ trống khiến Trung Quốc bị thua lỗ nặng nề bởi hơn nửa đầu tư của Trung Quốc trong lĩnh vực dầu lửa ở nước ngoài là ở các khu vực bị coi là bất ổn, như Iran, Nigeria, Sudan, Nam Sudan và Venezuela.
Đây là những canh bạc đầy rủi ro, nhưng các thị trường chính đều đã bị các hãng phương Tây thống trị hoặc bị giới hạn sản lượng do các lệnh trừng phạt, khiến cho Trung Quốc không có mấy lựa chọn.
Rõ ràng là Trung Quốc không bao giờ coi Mỹ vô can trong chuyện này, tuy nhiên, trên “sàn đấu” Sudan mới thể hiện một cuộc đấu năng lượng quyết liệt rõ ràng nhất giữa Mỹ và Trung Quốc đã và đang diễn ra.
Dấu hiệu của cuộc chiến này với Trung Quốc là sợ hỗ trợ để giữ vững một quốc gia Sudan thống nhất, trong khi đó với Mỹ (và đồng minh Israel) thì phải chia tách đất nước Sudan, tạo ra một Nam Sudan độc lập.
Trung Quốc đã đầu tư lớn vào Sudan và trở thành đối tác quan trọng của Sudan. Sudan có rất nhiều dầu mỏ, chỉ riêng dầu mỏ nước này cũng đáp ứng 10% nhu cầu của Trung Quốc, có ngày như năm 2008, Trung Quốc nhập trung bình 800.000 thùng/ngày. Sudan là nước duy nhất ở châu Phi mà Trung Quốc tiến hành khai thác dầu mỏ bằng chính công ty của mình rất thành công. Vì vậy, dứt khoát Trung Quốc phải bảo vệ chế độ Khartoum, tức một Sudan thống nhất mà có chính phủ thân với Trung Quốc và thực sự họ đã làm đủ mọi cách để hỗ trợ chế độ Hồi giáo Khartoum Sudan.
Phía Mỹ, Sudan cũng là vùng lợi ích chiến lược năng lượng quan trọng của mình. Do đó, để có được nguồn dầu mỏ quan trọng này, ngăn chặn Trung Quốc vào Nam Sudan, việc của Mỹ là vô hiệu hóa chế độ Hồi giáo Khartoum thân Trung Quốc. Trong khi đó, Israel cũng coi Sudan là rất nguy hiểm vì có khả năng hỗ trợ khủng bố. Bộ trưởng nội địa Israel tuyên bố: “Chúng tôi phải làm sao để cho Sudan không ổn định lâu dài, chúng tôi duy trì cuộc xung đột ở Nam Sudan để Sudan không thể trở thành một cường quốc vùng ảnh hưởng đến châu Phi và trong thế giới Ả rập”.
Rốt cuộc, bằng bộ máy tạo ra sức mạnh quân sự, kinh tế, Mỹ và đồng minh đã phá vỡ Sudan. Tháng 7/2011, Nam Sudan, quốc gia thứ 193 của thế giới ra đời do ông Salva Kiir làm tổng thống.
Sự chia tách Sudan là một đòn đau của Trung Quốc khi 20 tỷ USD đầu tư vào Sudan trước đó trở nên vô ích. Đau hơn nữa là 80% lượng dầu mỏ của Sudan lại nằm ở Nam Sudan, vùng ảnh hưởng của Mỹ.
Một lần nữa Trung Quốc buộc phải làm lại từ đầu. Chuyến thăm Trung Quốc vào năm 2012 của Tổng thống Salva Kiir của Nam Sudan đã đem về 8 tỷ USD cho dự án cơ sở hạ tầng và dầu lửa. Trung Quốc như cơn say khát dầu, tung tiền tiếp tục đầu tư lớn vào Nam Sudan mà bất chấp điều gì đang chờ phía trước.
Những tưởng rằng tương lai sẽ có kết quả tốt đẹp như 10 tháng đầu năm 2013 thì bất ngờ Nam Sudan xảy ra nội chiến giữa các phiến quân ủng hộ Riek Machar, người vẫn là phó tổng thống của nước này cho tới khi bị cách chức hồi tháng Bảy vừa rồi với chính phủ của tổng thống Kiir. “Oái ăm” thay, một số mỏ dầu lớn nhất mà Trung Quốc đang hoạt động lại nằm ở các vùng thuộc kiểm soát của phiến quân.
Không rõ có bàn tay của Mỹ hay của lực lượng nào, chỉ biết rằng sản lượng dầu đã giảm 20% kể từ khi bắt đầu cuộc xung đột ba tuần trước và hơn 300 công nhân Trung Quốc đã phải đi sơ tán. Bắc Kinh như đang ngồi trên đống lửa. 
 “giận cá chém thớt”
Trong bối cảnh đó, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đi thăm 3 nước châu Phi để cùng với Mỹ “đánh hội đồng” Trung Quốc mà Trung Quốc không nổi đóa mới chuyện lạ, Trung Quốc chưa táng tên lửa đạn đạo, tên lửa hạt nhân vào Tokyo là kiềm chế lắm rồi, là may cho Nhật Bản lắm rồi.
Phải công nhận rằng Trung Quốc đã có tầm nhìn xa khi đầu tư đến vùng chiến lược quan trọng châu Phi và có lúc Châu Phi như là sân sau của Trung Quốc. Tuy nhiên, Trung Quốc đã phạm sai lầm lớn khi quá tham lam, tàn bạo, thực hiện chính sách khai thác tài nguyên như kiểu “thực dân khai thác thuộc địa” khiến cho chính phủ và người dân bản xứ bức xúc, lên án.
Ngoại trưởng Mỹ bà H. Clinton trong chuyến thăm châu Phi tháng 6/2012 nói: “Chúng ta đã chứng kiến điều đó ở thời kỳ chủ nghĩa thuộc địa, khi các đế quốc dễ dàng đến, lấy đi nguồn khoáng sản tự nhiên, trả hậu cho các nhà lãnh đạo, rồi rời đi và khi họ bỏ đi, họ chẳng để lại gì nhiều cho người dân bản địa. Chúng tôi không muốn phải chứng kiến chủ nghĩa thực dân mới tại Châu Phi”.
Nói đâu xa, ngay tại ĐNA, Myanmar một thời là sân sau của Trung Quốc, nhưng chính hành xử theo kiểu “thực dân khai thác thuộc địa” của Trung Quốc đã buộc Myanmar đoạn tuyệt. Và gần đây nhất là Indonesia. Chính phủ và người dân bực tức vì Trung Quốc đến khai thác rồi chỉ mua khoáng sản thô đem về nước tinh chế đã buộc Tổng thống Indonesia quyết định nói “không” với xuất khẩu khoáng sản thô từ ngày 12/1/2014.
Rõ ràng là cũng không thể trách Trung Quốc chuyện này, vì để phát triển kinh tế thì ngay môi trường của chính quốc họ cũng sẵn sàng “phá” không tiếc cơ mà. Cho nên, chuyện “cướp, phá” ở châu Phi là bình thường.
Mỹ, trước đó và chuyến thăm châu Phi của Nhật Bản vừa rồi đã khai thác điểm yếu “thực dân mới” này của Trung Quốc để cạnh tranh với Trung Quốc về địa kinh tế cũng như địa chính trị tại châu Phi. Đương nhiên, châu Phi tin Mỹ, Nhật Bản hơn Trung Quốc vì chính sách đầu tư của Mỹ, Nhật Bản có trách nhiệm, có lợi, có sự quyến rũ hơn với chính phủ và người dân bản xứ.
Bởi vậy, Trung Quốc gay gắt chỉ trích, tố cáo Nhật Bản là kẻ “phá đám”, tố cáo Nhật Bản đang phục hồi chủ nghĩa quân phiệt, nhắc nhở tội ác năm xưa mà Nhật Bản đã gây ra để chính phủ các nước (họ quên lâu rồi) tránh xa Nhật Bản…là hợp với logic.
Điều thú vị là Mỹ, Nhật Bản vẫn tỏ ra lạnh lùng, tỉnh bơ, có vẻ như coi Trung Quốc la lối, cay cú, tức giận là chuyện đương nhiên và tỏ vẻ thích thú.

Việt Nam có câu: “Tham ăn thì dại ở” không biết có đúng với ai trên “sàn đấu” châu Phi?


Lời Kêu Gọi Tuổi Trẻ Việt Nam Xuống Đườngè







Lời Kêu Gọi Tuổi Trẻ Việt Nam Xuống Đườngè


==



Minhn được và đã xem, tôi rt cm đng khi thy thế h tui tr
biết lo lắng đến vận mệnh đất nước , xin Quý vị bớt chút thì giờ nghe cácem bầy tỏ nỗi ưu tư.
TKim.

Le Lundi 10 février 2014 13h04, Duy Phuong Nguyen  :

xin mời coi và ráng bỏ chút thi giờ xem 


Ca Dao Mới, đang thịnh hành ở VN ...


From: TRUCGIANG01
Date: Mon, 10 Feb 2014 16:28:26 -0800
Subject: [ChinhNghiaViet] FW: Ca Dao Mới, đang thịnh hành ở VN ...

 


           MẢ ĐÁO - KHAI KỲ

        Mả  đáo  giẫm  nát  lăng  tội  đồ
    Ngày tàn tà thuyết  bọn tam vô
    Toàn dân đứng dậy như cơn lốc
    Quét sạch, đập tan lũ giặc Hồ.@


.
Tác giả mấy vần ca dao này là của con trai Luật gia Cù Huy Hà Vũ .

CA DAO MỚI - 2013

Cục đá mà biết nói năng
Dũng Hùng Sang Trọng hàm răng chẳng còn
Có gan ăn cắp chịu đòn
Đảng ta ăn cướp lại còn đánh dân
*
Đố ai đếm được lá rừng
Đố ai giết được Trọng Hùng Dũng Sang
Bốn thằng tứ trụ Việt gian
Để dân nước Việt hân hoan ăn mừng
*
Thu đi để lại lá vàng
Bác đi để lại một thằng họ Nông
Thằng này quả thật chơi ngông
Bảy mươi lấy vợ má hồng đẹp xinh
*
Bắc thang lên hỏi ông trời
Đánh tan cộng sản đợi thời nào đây
Ông trời ổng nói làm ngay
Sửa xong hiến pháp bó tay con à
*
Ngươi về nói với dân là
Nam Quan hải đảo đảng ta bán rồi
Nếu mà dân vẫn cứ ngồi
Ngày mai mất nước thành người Trung Hoa
*
                    Hò ớ ơ... Còn thời buôn nước bán dân
Hết thời đảng lấy dây thung bắn ruồi
Chưa tạc bụt đã nặn b...
Cái thằng y tá mà đòi dạy dân
*
Ngày xưa bác cũng đi tù
Thiếu ăn đói lở sưng vù con chim
Từ ngày đảng bác dựng nên
Trường học thì ít xà lim thì nhiều
*
Chiều chiều ra bến Ninh Kiều (Cần Thơ)
Dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân
Ai ơi chớ nghĩ mình đần
Đảng kia lãnh đạo cù lần gấp đôi
*
Ba cô nhập học đầu năm
Một cô bị bắt hầu Sầm Đức Xương
Mười ba đảng cũng làm luôn
Học theo gương bác chẳng buông em nào
*
Non kia ai đắp mà cao
Lương cộng sản ít cớ sao nó giàu
Hỏi Sang Trọng Dũng một câu
Đảng không suy thoái sao sâu cả bầy
*
Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn không mất nước bỏ điều bốn ngay
Chơi dao sẽ bị đứt tay
Đảng đùa với lửa có ngày diệt vong
*







Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link