Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, February 13, 2014

LÀM TỪ THIỆN Ở VIỆT NAM PHẢI THEO VIỆT CỘNG !




From: sanduyle
Date: Mon, 10 Feb 2014 13:19:09 -0800
Subject: LÀM TỪ THIỆN Ở VIỆT NAM PHẢI THEO VIỆT CỘNG !


KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TAU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

LÀM TỪ THIỆN Ở VIỆT NAM PHẢI THEO VIỆT CỘNG !

 


Lê Duy San


Miền Nam đất rộng, người thưa,
Làm chơi, ăn thiệt, cũng thừa cho con.
Ấy vậy mà sau khi cưỡng chiếm được miền Nam chưa đầy một năm, với chính sách bần cùng hóa người dân để dễ cai trị như hộ khẩu, tem phiếu, hợp tác xã, quốc doanh v.v. Việt Nam đã trở thành một nước nghèo nhất thế giới. 

Vì sự sống còn, bọn Việt Cộng đã phải lậy lục Hoa Kỳ để được bỏ cấm vận và ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam đã phải thay đổi chính sách kinh tế phần nào. Nhưng những sự thay đổi kinh tế này cũng chỉ để cho giới có chức, có quyền tức bọn cán bộ và đảng viên đảng CSVN có cơ hội tham nhũng và làm giầu, còn người dân vẫn nghèo khổ, đói rách, trừ một số người ở thành thị sống nhờ vào sự ăn chơi của bọn tư bản đỏ.

Trước tình trạng này, nhiều ngừơi Việt tỵ nạn thường nghĩ đã nghĩ tới việc cứu giúp đồng bào đói khổ trong nước bằng cách lập ra những hội Từ Thiện đề về nước giúp đỡ.

Nhưng thương là một chuyện, mà làm việc làm từ thiện lại là chuyện khác, nhất là làm từ thiện ở Việt Nam, một nước mà tham nhũng đã trở thành quốc nạn. Vì thế, làm việc tù thiện ở Việt Nam không phải là một chuyện dễ dàng.  

I/ Làm từ thiện ở Việt Nam phải có phép của ngụy quyền Việt Cộng
Việt Nam là một trong những nước nghèo khó nhất thế giới, nhưng lại là một trong những nước khó làm việc từ thiện nhất thế giới. Vì nghèo đói nhất thế giới nên tệ nạn tham nhũng cũng nhất thế giới. Vì thế muốn làm việc gì, dù là việc từ thiện cũng phải hối lộ, hối lộ từ trên xuống dưới. Không có hối lộ là không xong. Không những thế còn bị chúng (Việt Cộng) nghi ngờ thuộc một tổ chức phản động nào đó ở hải ngọai mượn cớ từ thiện để về Việt Nam họat động. Vì thế, tuy đem tiền về nước, thay chúng giúp cho người nghèo, nhưng vẫn phải xin phép chúng. 

Muốn đi đâu cũng phải cho chúng biết rõ lộ trình và ngày giờ để chúng đi theo  quay phim, chụp ảnh, nói là để làm phóng sự, nhưng thực ra là để dễ dàng theo dõi. Ngay cả những người được cứu giúp cũng phải được chúng duyệt xét trước, nhiều khi danh sách do chính bọn chúng đưa ra. Nếu không, rất có thể phái đòan từ thiện vừa ra về đã bị bọn chúng tịch thu lại, không những thế còn có thể bị bọn chúng hăm dọa này nọ, nếu không chịu giao nạp.

Không phải chỉ người ở nước ngoài về nước làm từ thiện mới bị làm khó dễ như vậy, mà ngay cả người trong nước cũng phải tuân theo như vậy. Mới đây, theo Hùynh Ngọc Tuấn cho biết thì Công việc cứu trợ nạn nhân bão lụt tại Thừa Thiên- Huế của Đoàn cứu trợ Viện Hóa Đạo vào ngày 30/10/2013 dưới sự hướng dẫn của quý Hòa thượng Thích Không Tánh, Thích Nguyên Lý, Thích Chí Thắng, Thích Chơn Niệm, Thượng tọa Thích Viên Hỷ và chư tăng thuộc ban đại diện Thừa Thiên Huế đã bị lực lượng An ninh tỉnh Thừa Thiên- Huế  ngăn trở và dọa nạt tại Huế . Và ngày 31/10/2013 phái đoàn từ thiện dưới sự hướng dẫn của Hòa thượng Thích Thanh Quang- Tổng Vụ trưởng Tổng vụ Thanh niên kiêm chánh đại diện của Giáo hội tại Quảng Nam – Đà Nẵng và Sư cô Đồng Hiếu lên đường cứu trợ. Khi pháo đòan đến cách địa điểm phát quà khoảng 2km thì bị một lực lượng công an hùng hậu chận đường bao vây, phong tỏa trong một khu vực rộng lớn bởi công an giao thông, Công an mặc sắc phục và thường phục  cộng với sự hỗ trợ của lực lượng dân phòng. Người dân qua đường tụ tập lại xem chuyện gì cũng bị công an giao thông xua đuổi một cách thô bạo.

Mục đích của nhà cầm quyền CSVN là ép đoàn cứu trợ dù là do hội Từ Thiện nước ngòai hay hay do Giáo Hội trong nước phải phát quà từ thiện qua trunggian của chính quyền địa phương để có dịp tuyên truyền với đồng bào trong nước và hải ngoại rằng hội Từ Thiện hay Giáo hội đã “tự nguyện” hợp tác cùng chính quyền làm việc này. Đây là trò lưu manh cố hữu của Việt Cộng.

II/ Muốn làm từ thiện ở Việt Nam phải theo Việt Cộng.
Mới đây, bà Lương Thị Hồ Quì, vợ ông Nguyễn Gia Kiểng, một trong những sáng lập viên của hội từ thiện Măng Non (tên tiếng Pháp là Association Avenir, (http://www.mangnon.free.fr/) thành lập tại Pháp hoạt động từ năm 1994 với mục đích giúp đỡ các học sinh, sinh viên nghèo tại Việt Nam tiếp tục việc học, đã phải rời Việt nam đột ngột sau khi bị công an đe dọa an ninh nhân thân và phái đoàn, sau đó cũng bị sách nhiễu.  

Trong một bài phỏng vấn, bà Hồ Quì cho ông Trọng Khiêm biết như sau:
“Tôi bị buộc phải rời Việt Nam vì bị công an đe dọa. Người chỉ huy công an nói với tôi rằng họ không trục xuất tôi nhưng nếu tôi không rời ngay Việt Nam thì họ sẽ không bảo đảm an ninh cho tôi và phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên”.
“Tôi hỏi tòa lãnh sự Pháp xem phải ứng xử như thế nào sau lời đe dọa này. Vị lãnh sự Pháp hỏi tôi cơ quan nào đưa ra lời đe dọa, tôi nói rằng tôi chỉ biết đây là một cơ quan công an nhưng không biết danh xưng chính thức là gì, chỉ biết địa chỉ công an là 242 đường Nguyễn Trãi (Saigon). Vĩ lãnh sự nói rằng nếu như thề thì nghiêm trọng lắm, bà nên trở về Pháp ngay đi. Tôi điện thoại hỏi anh Kiểng, chồng tôi cũng nói rằng nên rời Việt Nam bởi vì công an Việt Nam có thói quen dùng bọn lưu manh hành hung những người mà họ không ưa. Đã có rất nhiều phụ nữ bị công an giả dạng côn đồ hoặc thuê bọn côn đồ hành hung. Một lý do khác khiến tôi quyết định về Pháp ngay là họ nói rằng nếu tôi còn ở lại Việt Nam thì phái đoàn Măng Non đi đến đâu họ cũng không để yên. Tôi không muốn vì tôi mà các bạn trong phái đoàn bị sách nhiễu, làm hỏng chuyến du lịch của họ”

Bà Lương thị Hồ Quì  là vợ của ông Nguyễn Gia Kiểng, mà ông Nguyễn Gia Kiểng thì ai cũng biết, ông ta là một người thân Cộng, chủ trương Hòa Hợp, Hòa Giải với Việt Cộng và được Việt Cộng coi là người yêu nước tức người yêu xã hội chủ nghĩa. Vậy việc làm khó dễ bà Quì không phải vì chúng nghi ngờ bà thuộc một tổ chức phản động nào đó ở hải ngọai mượn cớ từ thiện để về Việt Nam họat động. Vậy thì tại sao bọn chúng lại không cho bà họat động từ thiện ? Bà Quì cho biết:

“Năm 2006 sau khi đưa giấy mời và điện thoại rất nhiều lần yêu cầu tôi đến sở công an làm việc nhưng tôi không đến, họ đã đến nhà chị tôi để gặp tôi. Người gặp tôi xưng tên là Phan Trung chắc là một sĩ quan cao cấp vì có mấy sĩ quan công an đi theo. Ông này nói năng lịch sự. Sau vài lời xã giao ông ấy đề nghị hội Măng Non gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc như các hội từ thiện khác để dễ hoạt động”. Điều đó chứng minh rằng thân Cộng vẫn chưa đủ, chủ trương Hòa Hợp, Hòa Giải với Việt Cộng vẫn chưa đủ và được Việt Cộng coi là người yêu nước cũng vẫn chưa đủ mà còn phải gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc như các hội từ thiện khác mới đủ điều kiện để họat động từ thiện ở Việt Nam.

III/ Người trong nước làm từ thiện  ra ngọai quốc quyên góp cũng phải theo Việt Cộng.

 Cô Aline Rebeaud có tên Việt Nam là Cô Tim. Cô là người có quốc tịch Thụy Sĩ, còn cô có phải là người Thụy Sĩ hay không, cô hay chỉ là người Thụy Sĩ gốc Việt thì chỉ có Việt Cộng mới rõ. Cô xin tiền thiên hạ, không biết cô có bỏ túi đồng nào không, không ai biết, cô có đấm mõm mấy anh Việt Công hay không, không ai hay. Nhưng có một điều chắc chắn là cô có làm việc từ thiện, cô có xây Nhà May Mắn để nuôi dưỡng một số trẻ em bất hạnh ở Việt Nam. Chính vì thế mà không những cô được người trong nước ca tụng, trừ bọn ngụy quyền Cộng Sản VN, (chắc sợ bị lộ tẩy, giống như trường hợp cô Huỳnh Tiểu Hương tức Huỳnh Thị Mậm, mà cả người Việt hải ngoại cũng ngưỡng mộ cô. Trung Tâm băng nhạc Thúy Nga đã làm cả một chương trinh nhạc hội để vinh danh cô.

 Ông Vũ Văn Lộc cũng như ký gỉa Vũ Đình Trọng, báo Người Việt, đã viết cả một bài dài phổ biến trên các báo, các diễn đàn để ca tung cô như là một nàng tiên giáng trần để giúp đỡ những trẻ em bất hạnh ở Việt Nam. Cô đi tới đâu, không có Việt Cộng nằm vùng đưa đón thì cũng được một bọn Viện Gian Công Sản tung hô. Ở đâu cô cũng được bọn tay sai tổ chức cho cô hốt bạc.

Mới đầu cô được chùa Pháp Vân ở Toronto, Canada , một ngôi chùa, không những đứng ngoài Giáo Hội Phật Giái VN Thống Nhất mà còn nổi tiếng là đối nghịch, đứng ra tổ chức gây qũy cho cô. Dĩ nhiên một chùa như vậy mà tổ chức tiệc gây qũy cho cô Tim thì đâu có treo cờ Việt Nam Cộng hòa tức cờ vàng ba sọc đỏ làm gì. Ai thích thì tới, ai không thích thì lánh xa, nên chẳng có chuyện gì xẩy ra. Thế là cô ôm một số tiền ngon lành rồi Montréal tiếp tục. Nhưng rủi cho cô là ở đây không được êm ả như ở Toronto vì có nhiều người sắc mắc là sao lại không có nghi lễ chào cở vàng ba sọc đỏ. Biết không còn làm ăn được ở Canada, cô và đồng bọn bỏ sang Mỹ tiếp tục công tác. 

Đi tới đâu, cô cũng nói: “Tôi làm việc với con tim, với lòng nhân đạo. Tôi không muốn qúy vị gán ghép việc làm của tôi vào chính trị…”. 

Thế là một số tay sai Việt Cộng và Việt Gian ào ào lên tiếng ủng hộ. Ở San Jose , California cũng vậy, bữa tiệc gây qũy cho cô, không biết ai tổ chức, nhưng chắc chắn không phải do cộng đồng hay hội đoàn nào tổ chức cả, nên cũng chẳng chào cờ mặc niệm gì cả. Vì vậy cũng chẳng có chuyện gì lủng củng xẩy ra và được coi như rất là tốt đẹp vì không những cô Tim ôm được cả trăm ngàn dollars mà còn được ông Vũ Văn Lộc, một cựu Đại Tá của Việt Nam Cộng Hòa viết bài ca tụng cô như một nàng tiên giáng trần.

Tới Nam Cali, cô nhờ ông Chủ Tịch Hội Người Việt ở San Fernando Valley tổ chức. Vì là một Hội Đoàn đứng ra tổ chức , nên ông Mười Trương không thể dẹp bỏ nghi lễ chào cờ. Cô làm bộ ôn hoà: “Nếu Ban Tổ Chức muốn treo cờ hay làm gì đó thì tùy, nhưng chương trình của tôi không thề có cờ vàng ba sọc đỏ”. 

Ông Chủ Tịch Mười Trương không biết ăn phảỉ gì của cô hay của Việt Cộng nên hí hửng làm theo. Khi chào cờ mặc niệm thì cô ra ngoài parking đứng. Sau khi chào cờ mặc niệm xong và cờ vàng ba sọc đỏ được dẹp bỏ cô mới vào nói chuyện. Thế là nhiệm vụ dẹp bỏ cờ Việt Nam Cộng Hòa của cô và đồng bọn coi như thành công. Nhưng không may cho cô là trong những người tham dự còn có người tỉnh táo, biết rõ tim đen của cô và đồng bọn đó là ông Nguyễn Phước Việt. 

Ông Việt liền viết một lá thư nêu lên nghi ngờ và yêu cầu Hội Người Việt San Fernando Valley giải thích về việc hạ cờ vàng ba sọc đỏ trong đêm gây qũy cho cô Tim Aline Rebeaud được tổ chức tại Hội Người Việt ở San Fernando Valley vào ngày 25/10/08.  Lá thư của ông Nguyễn Phước Việt còn gửi cho cả bán nguyệt san Thằng Mõ ở Nam Cali và đã được đăng vào số 176 ngày 1 tháng 11 năm 2008. Thế là huyền thoại nàng tiên tên Tim làm từ thiện bị bể mánh.

Lúc đầu, nhiều kẻ mơ ngủ hoặc cùng bè lũ với Việt Cộng và Việt Gian Cộng Sản còn cố bênh vực cô. Mười Trương còn hăm dọa kiện bán nguyệt san Thằng Mõ là đã làm ông mất uy tín (?). Không biết mất uy tín đối với cộng đồng hay đối với Việt Cộng ? Nhưng có điều chắc chắn là cô Tim và đồng bọn đã phải bán sới chạy sang Bỉ để tiếp tục nhiệm vụ dẹp bỏ cờ vàng. Cộng đồng mà có những người lãnh đạo tài giỏi thông minh như ông Mười Trương này, chắc chảng mấy chốc mà cờ vàng ba sọc đỏ sẽ được thay thế bằng cờ máu của bọn Việt Cộng.

            Tóm lại, thấy người họan nạn, ai mà chẳng thương, nhất là những người Việt hải ngọai đã từng sống dưới chế độ Cộng Sản một thời gian. Vì thế việc làm từ thiện luôn luôn được nhiều người hưởng ứng và hỗ trợ. Chỉ có bọn Việt Cộng vô thần, quen giết người vô tội, trở thành vô cảm, mới không thương người họan nạn. Tục ngữ có câu:
                        Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
                        Người trong một nước phải thương nhau cùng.
           
Nhưng chúng ta, người Việt tỵ nan Cộng Sản phải hiểu rằng, dân nghèo, dân đói là do bọn Việt Cộng gây ra. Nhưng chúng không lo, bởi vì đó là mục đích của chúng, vì dân có nghèo, có đói, chúng mới dễ sỏ mũi. Nay chúng thấy người Việt hải ngọai lại tình nguyện lo giùm cho chúng, dại gì chúng không lợi dụng ? Vừa đẩy được gánh nặng cho khúc ruột ngàn dậm, vừa có thêm cơ hội tham nhũng, vừa được tiếng là có lo cho dân nghèo. Không những thề, đây còn là một vấn đề vừa gây thêm chia rẽ cho người Việt tỵ nạn Cộng Sản, vừa làm cho tiềm lực chống Cộng của người Việt tỵ nạn giảm sút.
Mong rằng những  hội từ thiện về Việt Nam làm từ thiện sớm tỉnh ngộ, đừng vì muốn làm từ thiện mà phải theo Việt Cộng. Vì làm như vậy phản lại dân tộc, phản lại chính nghĩa quốc gia.


Lê Duy San



Tin Bố Tiên Sư


Tin Bố Tiên Sư

Nguyễn Quang Vinh
Đến như cái bia tưởng niệm chiến thắng thế này cũng bị đập bỏ,khoét luôn cả chữ quân Trung Quốc xâm lược thì nói làm đéo gì phí lời.
Chia sẻ với nhiều tờ báo về việc sẽ không còn đưa tin đưa tiếc, bình luận bình liếc, kỷ niệm kỷ niếc ngày 17/2 nữa, và cũng sẽ không còn đọc thấy những bài báo đầy nước mắt, đầy lửa cháy, những kỷ niệm cả dân tộc không quên về ngày Trung Quốc đưa quân xâm lược nước ta
trên toàn tuyến biên giới (17/2/1979). Nước Nam mình rứa thôi, dù mới đây, các báo đồng loạt đưa tin sẽ kỷ niệm nào là ngày Hoàng Sa mất vào tay Trung Quốc, nào là ngày 17/2 chống xâm lược Trung Quốc, thì bây giờ lại vắng teo, rồi cũng chẳng biết đâu, vài ngày sau lại đồng loạt đưa, cũng là cách để dân mình nổi cáu lên lại bố tiên sư chúng nó thôi.

Cũng như fb Mạnh Quân, biên tập viên một tờ báo nổi khùng lên vì phải ngừng bài đăng về chủ đề Trung Quốc xâm lược, đã bố tiên sư chúng nó trong stt của mình: Đéo mẹ, anh em báo chí kêu khổ vì các bài về về 35 năm chiến tranh biên giới đổ liểng xiểng, toi công bao nhiêu ngày lăn lộn trên Hà Giang, Lạng Sơn...Rõ là chẳng có thế giới âm? Nếu có, anh linh của những anh hùng dân tộc chống giặc Tàu đã phải về, vặn cổ những thằng nào không cho đăng các bài đó rồi. Bên Tàu thì nó tha hồ viết: 40 năm Hoàng Sa về đất mẹ, rồi 35 năm chiến thắng chiến tranh biên giới...Báo chí ta thì gần như không được dòng nào. Uh thì cũng phải giữ gìn quan hệ, nhưng hèn mạt đến độ đấy, nó càng khinh cho, lấn lướt thêm chứ tốt đẹp gì. Bao đời nay, lạ gì cái thói "mềm nắn rắn buông" của bọn Khựa? Bao nhiêu triều đại đã qua của VN, chưa từng thấy triều đại nào hèn đớn với bọn Tàu thế này. Vừa nhận được mấy bài quá hay của một anh bạn viết về những ngày chạy loạn của dân ngày 17.2, những mất mát, kháng cự của quân dân Lạng Sơn, Hà Giang...Hay chẳng kém bài "Biên giới tháng 2" của anh Huy Đức là mấy. Mà cơ quan bảo không đăng được vì: a,b,c...Giận quá, ít khi chửi tục nhưng xin phép bà con cứ cho chửi một câu: Bố tiên sư chúng nó.

Khổ thân thằng bạn em mình, fb Mai Thanh Hải, rồi đi theo cả Đào Tuấn nữa, lặn lội rét mướt, khổ cực, tìm kiếm nhân chứng, ghi chép, ảnh iếc, còn tìm cho được cái o bộ đội cứu sống cháu bé trong cuộc chiến tranh biên giới 1979 khiến nhiều người đọc stt của Hải trong cuộc hành trình tìm kiếm rới nước mắt, và chờ đơi loạt bài hay, nhưng rồi, bố tiên sư, cũng đành quăng gánh thông tin, về lại, ngồi cà phê, nghe băng, xem ảnh, nhớ lại bao gương mặt nhân chứng các cựu chiến binh, đỏ hoe con mắt mà bố tiên sư chúng nó thôi chứ biết làm thế nào. Đọc những dòng trên stt của Mai Thanh Hải mà đau nhói: Mình công cốc không sao, thôi thì: Cái nghề ở thời buổi này nó thế.
Đành nặn ra chữ, viết linh tinh lễ hội - cảnh sắc - chốn du lịch ăn chơi gặp dọc đường trong cả tháng lê gót biên cương, để đủ định mức và nhuận bút bù đắp tiền xăng xe, cũng xong...
Nhưng với các nhân chứng đã tìm gặp - phỏng vấn và bài đặt cộng tác viên từ mấy tháng trước Tết, biết ăn nói thế nào bây giờ?

Thôi thì lại mang tiếng: "Cũng nói phét lừa đảo như các cánh báo chí trước đây, hỏi lắm chụp nhiều, nhưng đến ngày cứ im như thóc, chả thấy tăm hơi chữ nghĩa đâu!"...

Còn đây là lời của mình: Lịch sử dân tộc này không có trong hành trang mình chữ HÈN bao giờ, hãy nhớ như vậy, bố tiên sư chúng nó.



Sĩ diện hão!


Sĩ diện hão!

Thư ngỏ của công dân gửi Đảng cộng sản Việt Nam


Nguyên Anh (Danlambao) - Nước VN là một quốc gia nghèo mạt rệp! Ai cũng công nhận điều đó chứ không phải là bôi bác, về kinh tế thì suy thoái trầm trọng kéo dài nhiều năm liền, vấn nạn thất nghiệp, người dân không có ruộng đất canh tác gần như bế tắc, nạn nhân mãn với diện tích nhỏ hẹp với dân số hơn 90 triệu người đã tạo nên những cảnh đời cơ cực khiến cho người dân phải bôn ba tha phương khắp nơi kiếm sống, mới đây nhất thông tin cho biết đội quân bán vé số Việt Nam đã tràn qua Campuchia để hành nghề, thật là tội cho nhưng công dân Việt Nam phải chấp nhận qua một đất nước cách đây không xa còn thua kém hơn mình mà ngày nay họ lại gọi người Việt là Duôn với lãnh tụ đảng đối lập Sam Rainsy...

Thế nhưng những quốc sách của nhà cầm quyền vẫn không xem trọng phát triển kinh tế, dân trí người dân mà chỉ toàn làm những chuyện ruồi bu kiến đậu không giống ai mà những tấm bằng công nhận của Unesco luôn được hô hào ầm ĩ và xem như đó là niềm vinh hạnh của đất nước! 

Dưới thời bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh, hắn đã lập hồ sơ xin vinh danh hàng loạt những di tích thiên nhiên ban tặng hoặc những sản phẩm phi vật thể mà mới đây nhất là buổi lễ nhận bằng chứng nhận cho đàn ca tài tử vùng sông nước phía nam đã được tổ chức rình rang sặc mùi cải lương chi bảo với sự tham dự của thủ tướng 3 Ếch. 

Việc UNESCO vinh danh Nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại thể hiện sự trân trọng của quốc tế đối với loại hình nghệ thuật đặc sắc này của Việt Nam. Đây không chỉ là niềm tự hào của đồng bào Nam Bộ, của người Việt Nam chúng ta mà còn góp phần thiết thực vào việc giữ gìn sự đa dạng các biểu đạt văn hóa trong kho tàng văn hóa thế giới. Đồng thời cũng là một minh chứng sống động về sức sống, sức lan tỏa của văn hóa truyền thống Việt Nam trong dòng chảy hội nhập của văn hóa thế giới; làm cho bạn bè quốc tế hiểu nhiều hơn với sự ngưỡng mộ về một vùng Đất không chỉ anh dũng kiên cường trong đấu tranh giành độc lập dân tộc mà còn là một vùng quê trù phú - lúa thơm trái ngọt, một vùng sông nước mênh mang luôn đồng vọng tiếng đờn lời ca sâu nặng nghĩa tình. (1)

Có lẽ cái tố chất cải lương và khoác lác đã ngấm sâu vào trong máu của những người CS cho nên họ lấy làm hãnh diện chứ người dân Việt thì điềm nhiên tọa thị xem như một vở diễn hài... 

Unesco vinh danh nghệ thuật đờn ca tài tử nam bộ thì có ích gì cho các nghệ nhân? 

Chả có gì gọi là có ích khi tuyệt đại đời sống các ca sỹ cải lương, các nghệ nhân đàn hát nghèo vẫn hoàn nghèo (dĩ nhiên vẫn có một thiểu số khấm khá do có danh tiếng) và có thật bạn bè thế giới sẽ phải ngưỡng mộ như lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng hay không? 

Chắc chắn rằng sẽ không quốc gia nào ngưỡng mộ vì không một nước nào lại không có bản sắc riêng của mình và cho dù Unesco không công nhận (vì họ không cần!) họ vẫn phát triển nhanh và mạnh khắp thế giới được nhiều người hâm mộ.. 

Chúng ta hãy nhìn về các quốc gia khác để so sánh, khoan hãy nói đến Mỹ, Úc với ban nhạc Bee Gees nổi đình nổi đám thập niên 80 nhiều năm liền, Thụy Điển với Abba làm say đắm lòng biết bao người khắp hành tinh mà giờ đây bản nhạc Happy New Year vẫn còn được sử dụng tại Việt Nam hay gần đây nhất là điệu nhảy Gangnam Style của anh chàng Hàn quốc Park Jae Sung đã chấn động giới trẻ và ngay cả người già cũng thấy vui lây, tất cả họ đâu có cần Unesco phải công nhận mình bằng tấm bằng chứng nhận? 

Tại Mỹ, không chỉ có một thể loại nhạc đồng quê (country music) mà còn có các dòng nhạc rock, pop, jazz, blues, R&B soul, hip hop, folk, electronic, dance và nhiều dòng khác và những ngôi sao gần như bất diệt như Karen Carpenter, Michael Jackson, Taylor Swift...

Họ có những giải thưởng dành cho âm nhạc của hiệp hội thu âm hay giải thưởng Grammy của viện thu âm và nghệ thuật quốc gia mà ngày nay đã phổ cập toàn thế giới và điều tối quan trọng tại đó là một khi đã phát triển tài năng được các cơ quan trên công nhận tao giải thưởng thì người được vinh danh ngoài sự nổi tiếng còn nhận được một số tiền không nhỏ và lời mời gọi của các nhà sản xuất. 

Bây giờ hãy cùng nhìn lại cái nền âm nhạc dưới chế độ CSVN... 

Với sự kềm kẹp của ban tuyên giáo TƯ thì tất cả các sản phẩm từ văn học cho đến ca nhạc đều có một nhiệm vụ: đánh bóng, tô hồng chế độ và ngay cả nền âm nhạc mới được vinh danh là đờn ca tài tử cũng không ngoại lệ cho nên Nguyễn Tấn Dũng mới phát biểu như trên thì làm gì có chuyện hát hò, sáng tác theo ý mình ngoài những vở tuồng cải lương tình yêu ướt át vô bổ vô hại? 

Ngoài lễ vinh danh của Unesco rình rang trên ngành nghệ thuật Việt Nam mà còn phải đối diện với vấn nạn sao chép in lậu hoành hành gần như giết chết nhà sản xuất với sự làm ngơ hoặc nếu bị phát hiện thì cũng gọi là được vạ thì má đã sưng! 

Người nghệ sỹ Việt Nam, ngoài các ngôi sao nhạc trẻ sớm nở tối tàn với các bài hát mau chóng bị quên lãng đã là một sự khó sống còn các nghệ nhân cải lương đờn ca tài tử còn khổ hơn khi họ không hề có một chế độ hổ trợ nào ngoài tiền thù lao khiêm tốn và nhà cầm quyền thì tư duy lại không có được sự văn minh như các quốc gia khác thành ra họ chỉ biết tự an ủi mình lỡ chọn kiếp cầm ca... 

Chỉ khi nào cái ban tuyên giáo khốn nạn biến mất toàn cõi Việt Nam thì giá trị đích thực của nền văn hóa, âm nhạc thực thụ mới trở về trên quê hương nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với chế độ cầm quyền không còn tồn tại... 

Vì vậy cái được gọi là Unesco vinh danh nghệ thuật đờn ca tài tử Việt Nam chỉ là một trò đểu lấy vải thưa che mắt thánh, tổ chức ồn ào tự sướng trên sự nghèo hèn khốn khó của một bộ phận hoạt động nghệ thuật nước nhà. 

Một chế độ thổ tả thì nhìn đâu cũng buồn ói! 




"Thành phn phn đng"

image

Tổ chức phóng viên không biên giới coi nhà nước Việt Nam là "kẻ thù của internet". Ở Việt Nam thì từ xưa nay coi những ai không cùng tiếng nói với đảng cầm quyền là khủng bố, là bè lũ tay sai bán nước, là phản động, là kẻ thù.

Tôi xin kể lại câu chuyện mới nhất mà tôi chứng kiến: Vì là dân làm du lịch nên tôi đi nhiều nơi. Trong một lần đến khu chữa bệnh cho người phong ở ngoại ô thành phố Buôn Ma Thuột tôi biết một hoàn cảnh thương tâm.
Chị H'B. bị bệnh tim, không chồng có 2 con nhỏ.  Một đứa bị rớt xuống giếng và chết.  Chị và thằng con người Ê Đê thì bị bệnh tim nặng.  Gia đình của chị  trong khu bệnh phong rất nghèo khổ.  Hoàn cảnh của chị H'B. rất thương tâm. Tôi kể chuyện này cho một người bạn làm bác sĩ ở Singapore nghe.  Anh bác sĩ tốt bụng nghe rồi vận động kiếm nguồn giúp đỡ. 

Tôi từ thành phố lên nhà chị H'B. ở Buôn Tour A, xã Draysap, huyện Krong Ana( cách thành phố BMT khoảng 15km) đi làm hộ chiếu. Tôi nghĩ rằng hoàn cảnh thương tâm của chị H'B. thì ai ai thấy cũng chạnh lòng thương cảm.  Thế nhưng khi đưa mẹ con chị H'B. vào PA18 là cơ quan quản lý xuất nhập cảnh của tỉnh Daklak thì công an từ chối cấp hộ chiếu và bắt bớ luôn cả tôi và gia đình của chị H'B. này.

image
Hình minh họa

Trong 3 tiếng giam giữ tôi ở PA 18 tỉnh Daklak họ tra khảo tôi là ai xúi giục, thế lực thù địch nào yêu cầu, bọn phản động nào hướng dẫn tôi lên nơi xa xôi này giúp gia đình chị H'B. này?  Họ lập biên bản tới biên bản lui hết người này đến người khác phần đầu là ghi tên họ, cơ quan, hộ khẩu của tội tiếp phần sau là:  Ai? kẻ thù nào bọn xấu nào? bọn phản động nào? đã khiến tôi lặn lội từ Sài Gòn lên đây giúp đỡ hoàn cảnh chị H'B.  Tôi chỉ có một lời khai:  Tôi hành động vì lòng thương cảm gia đình chị H'B. này.  Nếu các anh muốn bắt kẻ thù, bọn phản động thì hãy bắt lương tâm của tôi đây.  Vì chính lương tâm của tôi khiến tôi làm điều này.  

Tôi sinh năm 1980 khi đất nước không còn chiến tranh, trong các bài học người ta dạy tôi ở trường thì kẻ thù của dân tộc là đế quốc Mỹ và phản động là bè lũ tay sai bán nước.  
Ở trường tôi chưa học bài học là người dân tộc thì KHÔNG ĐƯỢC cấp được cấp hộ chiếu và ai giúp đỡ cho họ đi làm hộ chiếu để đi chữa bệnh nhân đạo cũng bị kể là bọn xấu là phản động.  
Lẽ nào lòng thương người khi thấy họ gặp cảnh khốn cùng thì cũng bị kể là phản động là bọn xấu sao?  

Khi tôi về lại thành phố thì từ ngày 10.3.2012 đến nay hơn 1 tuần an ninh thành phố kêu tôi lên làm việc nhiều lần cũng quanh đi quẩn lại kẻ thù nào, bọn xấu nào, thế lực phản động nào xui khiến tôi lên dẫn một gia đình người dân tộc đi làm hộ chiếu.  Qua điện thoại thì tôi cũng biết phía gia đình chị H'B. hết cha mẹ, anh chị cũng bị bắt lên công an huyện làm việc liên tục.  
Câu chuyện này xảy ra cho tôi, gia đình chị H'B. khốn khổ vào tháng 3.2012 chứ không phải là xa xăm gì.  Có thể rồi chị H'B. sẽ chết không phải vì bệnh tim bẩm sinh mà vì bị bắt lên để điều tra tìm cho ra kẻ xấu, kẻ thù nào đó trong tưởng tượng của công an tỉnh Daklak.  

Tại sao nhà nước hiện nay sợ kẻ thù, sợ những ai mà họ cho là phản động đến thế?

image

Thế kẻ thù, các thế lực phản động của nhà nước Việt Nam hiện đang ở đâu và làm những gì để họ phải sợ như vậy?

Kẻ thù của nhà nước Việt Nam hiện nay chính là sự thật được phơi bày.  Là lòng tốt, là lương tâm, lòng yêu đồng bào, yêu quê hương.  Những kẻ thù này của nhà nước hiện nay thì hiện hữu khắp nơi nó ở ngay trong trái tim của mọi người.  
Chúng tôi không thấy "ngụy quân ngụy quyền" bán nước ra sao nhưng thấy là nhà nước dẫn Trung Quốc vào khai thác Bô Xít trên Tây Nguyên.   

Chúng tôi không thấy bọn xấu hay thế lực thù địch của nhân dân ra sao nhưng thấy hàng triệu người dân mất đất, mất nhà đi kêu oan khắp nơi vì các chính sách của nhà nước hiện nay.  

Chúng tôi không biết là ở các nước Âu Mỹ thì bọn tư bản hút máu dân ra sao nhưng thấy ngày nay ra phường hay vào các cơ quan nhà nước thì phải có phong bì lót tay mới xong việc.  

Chúng tôi không biết là cảnh sát ở nước ngoài đối xử với người dân ra sao chứ tôi thấy ở Việt Nam thì Cảnh sát giao thông thì vòi tiền trắng trợn, công an và dân phòng thì hở ra là đánh người dân tàn nhẫn, gần đây thì có nhiều người chết trong đồn công an.  

Tôi không biết ở nước khác thì sao chứ ở Việt Nam thì các trang web BBC, RFA, RFI, Danlambao, Danluan, Danchimviet bị chặn tường lửa.  Muốn đọc tin tức khách quan thì vượt tường lửa mà vào các trang này.  

image

Cách xếp hạng của tổ chức không biên giới coi nhà nước Việt Nam là kẻ thù của internet thì không có gì bàn cãi.  Nhưng nhà nước Việt Nam luôn coi sự thật, lòng tốt, lòng yêu nước là kẻ thù của họ thì mới là chuyện cần suy nghĩ.  Chính nhà nước Việt Nam coi họ là kẻ thù, là phản động của sự thật và văn minh nhân loại.  Và chính nhà nước này chứng minh cho nhân dân trong nước và thế giới loài người thấy rằng đảng cầm quyền ở Việt Nam hiện nay mới là phản động và là bè lũ bán nước.  

An ninh Việt Nam cũng khỏi nhọc công tìm kiếm bọn phản động, kẻ thù của đảng cho tốn sức.  Lương tâm công chính và lòng yêu nước thương nòi  hiện hữu khắp nơi trên dải đất hình chữ S này.  

Sài Gòn 19.3.2012




Wednesday, February 12, 2014

10 Đặc Thù của UPR 2014


Hoàng Tứ Duy - 10 Đặc Thù của UPR 2014

Hoàng Tứ Duy

Thông Tin Đức Quốc - 10.02.2014
Khái niệm “UPR” đã trở thành quen thuộc đối với giới hoạt động người Việt trong các tháng gần đây. Có nhiều kỳ vọng rằng các khuyến nghị về nhân quyền từ phiên họp Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (Universal Periodic Review - UPR) sẽ tạo được áp lực lên Hà Nội. Tuy nhiên, cũng có nhiều dấu hỏi về sự hiệu quả của Liên Hiệp Quốc, và liệu cơ quan này sẽ có sức ràng buộc.
Ông Hoàng Tứ Duy phát ngôn nhân của Đảng Việt Tân
Thật ra, UPR chỉ là một cơ hội vận động trong cả một công cuộc đấu tranh. Thành công hay không là do chính người Việt Nam tạo sự thay đổi. Nếu quan niệm UPR trong tinh thần một ly nước nửa đầy, phe dân chủ có ít nhất 10 lý do để lạc quan với buổi họp ngày 5/2 vừa qua, cũng như khả năng vận động cho các khuyến nghị từ Hội Đồng Nhân Quyền trong thời gian tới.
1. Đối chất tại diễn đàn quốc tế
Bản chất của độc tài là muốn bưng bít. Một khi chế độ này được đưa ra ánh sáng, với sự giám sát của quốc tế, phía có lợi đầu tiên sẽ là người dân trong nước.
Vài ngày trước cuộc họp UPR, Ngoại trưởng Phạm Binh Minh tuyên bố “chúng ta dù có làm tốt đến bao nhiêu thì vẫn luôn luôn có những thế lực tìm cách để chỉ trích chúng ta về quyền con người.” Kết thúc UPR tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, đại diện Bộ Ngoại Giao Hà Kim Ngọc phát biểu các quốc gia vẫn chỉ trích hồ sơ nhân quyền của Hà Nội là do “thiếu thông tin” về vấn đề này.
Hai phát biểu trên cho thấy Hà Nội rất lúng túng mỗi khi phải trả lời về quyền con người. Họ thường tìm mọi cách để tránh né. Giá trị của UPR là một diễn đàn, cũng như một tiến trình kiểm điểm với sự quan sát của cả thế giới. Do đó, sự kiện Hà Nội bị buộc phải đối chất về nhân quyền là tin mừng cho dân tộc và trở ngại cho chế độ cộng sản.
2. Báo cáo của Hà Nội không có sức thuyết phục
Điều trần trước LHQ năm nay, phái đoàn nhà cầm quyền Việt Nam bao gồm nhiều đại diện của nhiều bộ phận chính phủ. Dù vậy, các lập luận của phái đoàn này vẫn thiếu sức thuyết phục. Họ đưa ra nhiều thống kê để tạo ra một hình ảnh Việt Nam có nhân quyền.
Ví dụ, Bộ Thông tin và Truyền thông tường trình rằng ở Việt Nam hoàn toàn không có kiểm duyệt báo chí và thông tin; trong nước có 812 tờ báo, hơn 100 đài TV và gần 17,000 ký giả được hành nghề. Nhưng tự do báo chí không tồn tại khi phải có sự cho phép của nhà nước. Tự do báo chí là khi người dân có quyền làm báo độc lập. Chính vì vậy, lập luận của Hà Nội chỉ tô đậm thêm cho tình trạng thiếu nhân quyền.
3. Tiếng nói dân sự
Nhiều tiếng nói người Việt -- đặc biệt là các blogger trong nước đại diện cho các tổ chức dân sự độc lập -- đã tích cực tham gia tiến trình UPR. Nhiều tổ chức và phái đoàn đã tiếp xúc với Cao Uỷ Nhân Quyền LHQ, Liên Hiệp Âu Châu và các phái bộ ngoại giao tại Genève để cung cấp thông tin và đề nghị khuyến cáo. Số lượng và chất lượng của các kiến nghị về nhân quyền Việt Nam trong UPR 2014 đã gia tăng nhiều so với năm 2009. Kết quả này là do sự tích cực vận động của nhiều người, nhiều nhóm, thể hiện sức mạnh đa nguyên.
4. Quyền đi lại được chú ý
Sự kiện Tiến sĩ Phạm Chí Dũng bị ngăn cản sang Genève là do nhà cầm quyền lo sợ anh sẽ “làm xấu hình ảnh Việt Nam.” Nhưng chính hành động này cũng đã chứng minh một hình ảnh xấu về nhà nước Việt Nam trước dư luận quốc tế. Trong những năm qua, không chỉ Phạm Chí Dũng mà nhiều nhà hoạt động khác cũng đã bị chính quyền cấm xuất cảnh. Vấn đề này đã được nhiều dư luận đề cập đến, nhưng cộng sản Việt Nam vẫn chưa phải thực sự trả giá.
Tại phiên họp UPR, đại diện chính phủ Áo chỉ trích hành động Hà Nội ngăn cấm các nhà hoạt động tham dự các sinh hoạt LHQ, trái ngược với tinh thần UPR. Nhiều tổ chức quốc tế và Cao Uỷ Nhân Quyền LHQ cũng chính thức phản đối điều này. Quyền đi lại, một quyền căn bản mà nhiều người Việt Nam bị tước đoạt, chắc chắn sẽ nhận được sự chú ý của cộng đồng quốc tế trong thời gian tới.
5. Thế giới văn minh chỉ trích Hà Nội
Tại buổi UPR, tất cả các quốc gia Tây Phương đều chỉ trích chính sách nhân quyền của Việt Nam. Hoa Kỳ kêu gọi Hà Nội phải trả tự do cho Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày và Trần Huỳnh Duy Thức. Úc đề nghị phải thay đổi các điều luật 79, 88 và 258. Đức khuyến cáo phải trả tự do và bồi thường cho tất cả các tù nhân lương tâm. Thụy Điển quan tâm về việc giới hạn quyền internet và bắt bớ các dân cư mạng.
Điều đáng chú ý là các quốc gia Đông Âu đều có những phát biểu mạnh mẽ về Việt Nam. Cộng Hoà Tiệp khuyến nghị phải có bước tiến tôn trọng dân chủ đa đảng. Lithuania quan tâm về các ràng buộc về tự do tụ tập. Hungary chú ý đến các nghị định mới ảnh hưởng đến quyền tự do ngôn luận.

6. Thế giới lạc hậu đồng tình với Hà Nội
Trong buổi điều trần về Việt Nam, nhiều quốc gia cũng tránh né việc đi thẳng vào vấn đề nhân quyền. Đại diện các quốc gia này chỉ đưa ra các nhận xét chung chung hoặc ca tụng các tiến bộ của Việt Nam trong vấn đề xóa đói giảm nghèo.

Trung Quốc đặc biệt ủng hộ sự lựa chọn độc lập của của cộng sản Việt Nam trong vấn đề nhân quyền. Phái đoàn Cuba đã làm cho một số người cười khi họ ca tụng Hồ Chí Minh và nhắc lại cảm tình sâu sắc Fidel Castro dành cho nhân dân Việt Nam.
Để thẩm định tương quan lực lượng giữa hai khối “chỉ trích” và “bỏ qua", thử hỏi nơi nào giới chức trách Việt Nam đang mời gọi đầu tư hoặc mong muốn cho con cháu đi du học?
7. Góp phần của các NGO ngoại quốc
 
Cùng với các nhà hoạt động Việt Nam, nhiều NGO ngoại quốc đã tham gia tiến trình vận động UPR. Nếu cách đây 40 năm, có nhiều thành phần Tây phương có cảm tình cho nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì ngày nay khó có ai ngưỡng mộ nổi Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam vì sự vi phạm nhân quyền của chế độ.
Nhà cầm quyền Hà Nội hay tuyên truyền các tổ chức nhân quyền quốc tế là “thế lực thù địch”, nhưng các tổ chức NGO hoàn toàn không có hằn thù gì đối với dân tộc Việt Nam. Ngược lại, họ đang góp sức cho sự hình thành của xã hội dân sự trong nước.
8. Hà Nội không thể đánh lạc hướng
Trong phần báo cáo, phái đoàn Hà Nội có nhắc nhiều đến vấn đề phát triển kinh tế vì họ muốn làm lu mờ vấn đề nhần quyền. Đó là lý do có sự phát biểu của đại diện Bộ Kế hoạch và Đầu tư trong buổi UPR, một buổi kiểm điểm về nhân quyền. Trong phần đặt câu hỏi, nhiều quốc gia đã phân biệt giữa phát triển kinh tế và tôn trọng nhân quyền, điển hình họ đã tách rời các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ (Millenium Development Goals - MDGs) do LHQ đề xuất và tình trạng nhân quyền đang là trọng tâm của UPR.
Việc tách rời các điều kiện kinh tế, xã hội và quyền chính trị, con người là điểm hết sức quan trọng. Các quyền con người (như tự do ngôn luận và tự do tôn giáo) là tự nhiên và phổ quát. Các quyền này hiện diện một cách đương nhiên, trừ khi bị giới hạn từ chính quyền. Ngược lại, các điều kiện dân sinh (như giáo dục và y tế) là mục tiêu cao cả nhưng tùy thuộc vào phương tiện và chọn lựa của mỗi quốc gia.
Không thể lẫn lộn giữa dân sinh và nhân quyền, dùng dân sinh để thay thế cho quyền con người.
9. Yếu tố Hội Đồng Nhân Quyền
Chính quyền Hà Nội đã vận động ráo riết để gia nhập HĐNQ không phải vì họ muốn cổ võ nhân quyền khắp thế giới. Động cơ này khá đơn giản: lợi dụng ghế HĐNQ để đối phó và làm giảm bớt áp lực nhân quyền từ cộng đồng quốc tế.
Là thành viên của HĐNQ, Hà Nội sẽ phải gánh thêm nhiều trách nhiệm mà có lẽ họ chưa lường trước được. Trong đó bao gồm trách nhiệm tôn trọng các công ước quốc tế, hợp tác với Cao Ủy Nhân Quyền, thi hành quyết định của Ủy Ban Kiểm Tra Bắt Giữ Tùy Tiện (UNWGAD), và cho phép để các cơ chế báo cáo đặc biệt (Special Procedures) thăm Việt Nam và tiếp xúc với các nhóm dân sự không bị nhà nước kiểm soát.
10. Kiểm điểm nhân quyền từ xã hội dân sự
Bên cạnh những người trong nước đã tham dự trực tiếp tiến trình UPR tại Genève, còn có rất nhiều người khác theo dõi các tin tức về sự kiện này. Sự kiện UPR đã giúp rất nhiều người ý thức thêm về quyền con người, và những phương thức để vận động và báo động quốc tế khi có sự vi phạm. Trước sự rọi đèn quốc tế, nhà nước Việt Nam không thể tự tung tự tác như trước.
UPR chỉ là một bước tiến nhỏ trong một tiến trình lớn. Đó là người Việt Nam ý thức được sức mạnh của quyền con người và sự chính nghĩa đang ở với chúng ta.
Tác giả là phát ngôn nhân của Đảng Việt Tân và là một trong thuyết trình viên tại hội thảo “Trách nhiệm của Việt Nam trong vai trò thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ” tổ chức tại trụ sở LHQ trước buổi UPR.

Hoàng Tứ Duy
Theo blog Hoàng Tứ Duy
http://www.ttdq.de/node/1136

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link