Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, February 16, 2014

INTERNET VÀ NHÂN QUYỀN. THÁI ĐỘ PHẢI CÓ ĐỐI VỚI ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP


Giải Đặc Biệt III Giải Năm Qúy Tỵ 2013 của Phong Trào Hiến Chương 2000 (thang điểm: 8.50 - 9.00)
INTERNET VÀ NHÂN QUYỀN.
THÁI ĐỘ PHẢI CÓ ĐỐI VỚI ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP
HUỲNH NGỌC TUẤN(Tam Kỳ - Quảng Nam)

Như chúng ta đã biết thời đại của chúng ta là thời đại internet.
Internet là một phát minh vĩ  đại làm thay đổi sâu sắc diện mạo của nhân loại và nó đã trở thành một quyền lực trong đời sống của chúng ta. 

Internet đã đem lại những tiện ích vô song cho nhân loại, làm cho thế giới của chúng ta thu nhỏ lại, gần gũi như trong một tầm với.

Chính vì sự “vi diệu” của internet đã mang đến cho các quốc gia và dân tộc tân hưng một phương tiện vô cùng thuận lợi để hội nhập và phát triển kinh tế văn hóa xã hội để đuổi kịp đà tiến như vũ bảo của các nước đã phát triển.

Qua phương tiện internet những hội đoàn dân sự đã hình thành trên thực tế và qua không gian ảo. Đây là một điều tự nhiên đối với các nước văn minh và dân chủ nhưng lại là một nỗi kinh hoàng đối với các chế độ độc tài.

Vì như chúng ta đã biết các chế độ độc tài, nhất là độc tài CS thì việc đàn áp, khủng bố, dối trá và bưng bít thông tin là những công cụ mà họ sữ dụng để bảo vệ quyền lư.c.

Nhưng trong thời đại ngày nay khi internet đã trở thành một phương tiện thiện xão để quảng bá thông tin một cách nhanh chóng với tốc độ ánh sáng thì mọi sự bưng bít thông tin là vô hiệu, mọi bức màn “sắt” hay màn “tre” đều bị phá vỡ. 

Ngày hôm nay bất cứ một diễn biến hay sự việc nào xãy ra ở bất cứ đâu dù là hang cùng ngõ hẻm với chiếc điện thoại di động, với một máy chụp hình, và một cái Laptop thì mọi tội ác sẽ được phơi bày ra ánh sáng và những nghĩa cử cao đẹp cũng được mọi người biết đến ngay lập tức bởi sự phổ biến của mạng thông tin internet.

Không bưng bít được thông tin thì các chế độ độc tài sẽ không dám tùy tiện hoành hành gây tội ác, sẽ không thể dối trá được và như vậy sức mạnh của chế độ độc tài từng bước bị vô hiệu hóa, sức mạnh của quần chúng sẽ vì thế mà mạnh lên, và đến một ngày tương quan lực lượng giữa độc tài và dân chủ sẽ thay đổi nghiêng về hướng dân chủ và chế độ độc tài phải ra đi là một tất yếu của lịch sữ .

Triết gia Hegel nói “ cái gì tồn tại thì cái đó có lý”.

Câu này phải được nói thêm rằng cái gì tồn tại được không chỉ cần có lý mà cần phải có lực và thế, trong đó “thế” là cái quyết định cho sự tồn ta.i.
Vậy thế là cái gì?.

Theo các nhà minh triết thì thế cũng giống như việc xe ngựa thì chạy trên bộ còn ghe thuyền thì chạy dưới nước, nếu đem thuyền lên bờ hay đem xe ngựa xuống nước đều mất đi cái “thế” của nó .

Như vậy có nghĩa rằng thế là cái gì hợp với quy luật khách quan, hợp với xu thế và thời cuô.c.
Các chế độ độc tài đều không phù hợp với xu thế lịch sử nên nó phải bị thay thế, nhưng đây là một quá trình chuyễn dịch lâu dài và cần có những điều kiện khác nữa nếu muốn cho quá trình này diễn ra nhanh chóng.

CSVN ngày hôm nay đã mất đi cái “thế” của nó vì cả hệ thống CS đã sụp đổ, nền kinh tế tập trung bao cấp cũng đã bị phá sản nhưng nó vẫn tồn tại vì cái lực của nó vẫn còn .

Cái lực của đảng CS còn vì lực lượng dân chủ chưa đủ mạnh để từng bước đối trọng và thay thế .
Lực lượng dân chủ chưa đủ mạnh là vì tự phát, manh mún và chia rẽ.
Tự phát nên thiếu tổ chức quy củ, thiếu khoa học và kỷ luật dẫn đến manh mún và chia rẽ.

Chia rẽ cũng còn nhiều lý do khác trong đó có tham vọng và sự ích kỷ.

Những nhược điểm hay căn bệnh này sẽ từng bước khắc phục một khi phong trào dân chủ lớn mạnh vì được sự ủng hộ và kiểm soát của khối đông đảo quần chúng.

Nhưng để có được sự ủng hộ và tham gia của quần chúng trước hết những nhà vận động và các tổ chức dân chủ phải biết khai dụng cái “thế” của mình đó là giúp đưa thông tin đến với quần chúng để quần chúng hiểu được, biết được những gì đang xãy ra trên đất nước của mình và trên thế giới này.

Đây là cách phá vỡ sự bưng bít thông tin của nhà cầm quyền VC, bước đầu tiên trong tiến trình vận động dân chủ là khai mở dân trí, làm người dân thoát khỏi cái màng tăm tối mà đảng CS phủ chụp lên họ bấy lâu nay.

Tiếp theo và cũng là điều quan trọng hơn hết đó là hãy làm cho quần chúng hiểu biết được những quyền và phẩm giá của mình với tư cách là một con người trên thế giới này. 

Hãy giúp cho họ biết được họ có những quyền gì được minh định trong Hiến pháp VN, nhất là những nhân quyền cơ bản được minh định trong Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền và Công ước Quốc tế về những quyền Dân sự và Chính trị.

Chúng ta cũng giúp cho người dân biết được rằng Công ước Quốc tế về những quyền Dân sự và Chính trị có giá trị pháp lý cao hơn luật pháp và Hiến pháp nước CHXHCN Việt nam, như nhà cầm quyền VN đã cam kết .

Tiến trình này sẽ dậm chân tại chổ nếu chúng ta không cổ vũ, khuyến khích người dân hãy can đảm hành xữ những quyền căn bản đó của mình và đòi buộc nhà cầm quyền CSVN phải tôn trọng và thực thi những quyền đó trong cuộc sống.

Muốn cho người dân mạnh dạn hành xữ những quyền căn bản của mình thì trước hết những nhà vận động dân chủ phải làm gương , phải dấn thân hy sinh đi đầu để giúp quần chúng tin tưởng và vượt qua sự sợ hãi.

Dấn thân đi đầu trong việc phổ biến và hành xữ những nhân quyền căn bản như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do biểu tình, tự do lập hội tự do tôn giáo, tự do ứng cử bầu cử v v sẽ làm cho những nhà vận động nhân quyền và dân chủ đối mặt với sự đàn áp dã man của nhà cầm quyền CSVN như đánh đập, khủng bố, trù dập, bắt bớ và cầm tù vô pháp luật…

Nhưng nhờ có internet những sự đàn áp bắt bớ này nhanh chóng được công luận biết đến nên sẽ giúp được rất nhiều trong việc bảo vệ cho những nhà đấu tranh và hạn chế được sự lộng hành của nhà cầm quyền, không như trước đây có những nhà dân chủ bị bắt bớ, bị cầm tù với những bản án nặng nề nhưng không được một ai biết đến và những nhà vận động dân chủ này cùng gia đình họ phải trả một cái giá quá đắt, điều này đã kềm hảm phong trào dân chủ phát triển trong một thời gian dài.

Vậy với sự thuận lợi của internet như ngày hôm nay tại sao phong trào dân chủ vẫn chưa phát triển mạnh và chưa trở thành cao trào?
Có hai lý do .
-Thứ nhất một phần vì trình độ dân trí thấp và bị nhà cầm quyền CS đe dọa nên quần chúng vẫn lo sợ khi tiếp cận với thông tin “lề dân” và tự giác phổ biến những thông tin này đến với nhiều người khác .

-Thứ hai, những nhà vận động dân chủ phần đông vẫn chọn vị trí “ẩn mình chờ thời”, không xuất đầu lộ diện, những người này biện minh đó là phương pháp đấu tranh của họ để “bảo vệ” lực lượng .

Nhưng cuộc đấu tranh bất bạo động này chỉ mang lại kết quả lớn một khi tất cả những người đấu tranh đều chọn cách công khai và trực diện với nhà cầm quyền vì người dân trông đợi và đặt niềm tin vào những nhà dân chủ bằng xương bằng thịt chứ không phải những nhà dân chủ ảo trên mạng internet!

Chính sự công khai danh tính của những nhà đấu tranh dân chủ giúp người dân vượt qua sự sợ hãi, họ là những tấm gương là nguồn cổ vũ cho người dân đang thiếu định hướng và niềm tin.

Tôi đã đọc thấy một phản hồi của một bạn đọc trên Đàn chim việt trong bài “ DANH DỰ VÀ TRÁCH NHIỆM”  của Huỳnh Thục Vy:
 “Đã đến lúc chúng ta phải trực diện và công khai đấu tranh với chế độ độc tài để xóa bỏ sự sợ hải của người dân, vì một cuộc cách mạng dân chủ sẽ không bao giờ xảy ra trong một đất nước và một dân tộc sợ hải.

Những nhà dân chủ, các bậc thức giả và những người đấu tranh chúng ta hãy cùng nhau bước ra ánh sáng để nhân dân nhìn thấy và nhận diện từng nhân vật để họ có thể gởi gắm niềm tin trong hiện tại và tương lai.
Đã đến lúc chấm dứt cuộc đấu tranh trong bóng tối và với thân phận vô danh.
Bọn dư luận viên và bọn CAM cũng hết chổ để ẩn nấp”.

Đây chính là sự kỳ vọng và đòi hỏi của người dân và thời cuộc đối với các nhà vận động dân chủ. Khi nào chúng ta chưa đáp ứng được điều này thì phong trào dân chủ vẫn tiếp tục trầm lắng vì như Huỳnh thục Vy viết:
“Hơn nữa, việc viết bài ẩn danh không những không giải toả được nỗi sợ hãi của người dân mà còn làm trầm trọng thêm sự sợ hãi và mối nghi ngờ về tính xác thực của những vấn đề được trình bày. 

Một con người có thể xác định danh tính , sống tại một địa chỉ cụ thể, khi lên tiếng sẽ là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần trách nhiệm và danh dự, điều đó góp phần giảm bớt nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ đã trở nên thâm căn cố đế trong đất nước này.

Không thể dùng  an toàn cá nhân để biện minh cho sự ẩn danh. Khi lên tiếng công khai tất nhiên không sớm thì muộn bạn sẽ bị trấn áp. Nhưng từ trong sự áp bức đó, bạn vẫn lên tiếng bảo vệ Công lý và sự thật thì việc lên tiếng càng ý nghĩa vô cùng đối với sự lớn mạnh của truyền thông độc lập cũng như có tác động lớn đến khối dân chúng còn im lặng kia. Còn nếu bạn chỉ lên tiếng ẩn danh thì mãi mãi bạn chỉ là một cái nick ảo trên không gian ma.ng. Bạn chứng minh được gì ngoài nỗi sợ hãi không vượt qua được của chính bản thân mình và dụng tâm mờ ám nào đó?

Không có tự do nào đến được với những con người nhát sợ và không có khả năng chịu trách nhiệm đối với những phát ngôn của mình. Những người đang đấu tranh cho tự do cần phải để cho đại bộ phận dân chúng còn sợ hãi biết rõ về danh tính của mình để cổ vũ họ với cả lương tâm, trách nhiệm và danh dự. Điều này không chỉ  cần được áp dụng với người cầm bút mà còn cả với những người điều hành các trang thông tin tập thể khác. 

Hành động trong bóng tối luôn có xu hướng trở nên thiếu trong sáng và thiếu trách nhiê.m. Nếu tất cả những người viết và các admin của các trang blog tập thể bước ra khỏi bóng tối để trực diện thách thức nhà cầm quyền thì có thể chúng ta tạm thời bị họ trấn áp nhưng nhờ đó phong trào dân chủ sẽ bước sang một giai đoạn trưởng thành mới; và cũng nhờ đó vô hiệu hoá một phần mưu chước cài dư luận viên thâm nhập vào truyền thông xã hội,  lợi dụng tình trạng ảo để thực hiện những thủ đoạn có lợi cho Nhà cầm quyền”.

THÁI ĐỘ CỦA CHÚNG TA VỚI ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP CSVN.

Điều 4 Hiến pháp CSVN quy định sự lãnh đạo độc tôn và tuyệt đối của đảng CSVN đối với dân tộc và đất nước, đây là một điều khoản vô cùng phản động, lạc hậu nó đi ngược lại ý chí của 90 triệu dân VN và xu thế thời đa.i.

Qua điều 4 Hiến pháp đảng CS xác lập vị trí chủ nhân ông của quốc gia và là kẻ chăn dắt dân chúng, còn 90 triệu dân chỉ là 90 triệu con cừu không hơn.

Điều 4 Hiến pháp chống lại xu thế thời đại, chống lại dân tộc và nhân loại, chống lại những quyền căn bản của con người được minh định trong Công ước Quốc tế về những quyền Dân sự và Chính trị và Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền mà nhà cầm quyền CSVN đã cam kết thực hiê.n.

Thái độ của chúng ta là chống lại điều khoản độc tài, phi nhân tính và phản văn minh này bằng hai cách:
-Thứ nhất: chúng ta vận động toàn dân đòi hủy bỏ điều 4 Hiến pháp để mở đường hình thành một xã hội đa nguyên đa đảng như những kiến nghị và đòi hỏi của những nhân sĩ trí thức của các tôn giáo và những công dân tự do đã ra đời trong thời gian vừa qua và đã được sự ủng hộ của người dân.

-Thứ hai : Chúng ta vận động toàn dân kiên quyết và mạnh mẽ hành xữ những quyền tự do của mình được bảo đảm trong Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị, cũng như trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền như quyền tự do phát biểu, quyền tự do ngôn luận báo chí, quyền tự do lập hội và biểu tình; bất chấp sự đàn áp, khủng bố, bắt bớ phi pháp của nhà cầm quyền CSVN.

Khi người dân có đủ dũng khí để hành xữ quyền tự do lập hội và biểu tình cùng những quyền tự do khác, chúng ta đã vô hiệu hóa được điều 4 của Hiến pháp cho dù nó vẫn tồn tại trên văn bản.

Kiên quyết và mạnh mẽ hành xữ những quyền tự do căn bản của mình chúng ta sẽ từng bước lấy lại quyền làm chủ đất nước và vận mệnh của mình từ tay đảng CS, từng bước đẩy lùi đảng CS vào thế mất quyền lư.c.

Nếu mọi công dân VN ý thức và can đảm hành xữ những quyền tự do căn bản của mình thì một vận hội và một không gian mới sẽ mở ra cho dân tộc, chúng ta sẽ giành lại những quyền lực khác như quyền tự do ứng cử và bầu cử, tiến tới xóa sổ đảng CS .

Để đạt được thành công, chúng ta không được quên một điều : Những vận động dân chủ ở quốc nội sẽ gặp khó khăn, đàn áp và dẫn đến thoái trào nếu chúng ta thiếu mặt trận quốc tế vâ.n.

Ở đây sứ mệnh của Cộng đồng người Việt Quốc gia tại các nước như Mỹ, Canada, Úc, Châu Âu là vô cùng to lớn, hiệu quả và mang tính quyết đi.nh.

Có một điều may mắn là sau 38 năm lập nghiệp và thành đạt trên xứ người Cộng đồng người Việt Quốc gia vẫn luôn hướng về Tổ quốc, luôn đồng hành với phong trào dân chủ trong nước, đây là sức mạnh của dân tộc Việt và cũng là nỗi sợ hải của đảng CSVN.

Tóm lại, nếu internet là nỗi kinh hoàng của chế độ độc tài CSVN thì chính internet lại trở thành vũ khí để những người đấu tranh bảo vệ tổ quốc, đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền, đấu tranh cho tự do tôn giáo dùng để chống lại bạo quyền độc đoán, bảo vệ quốc gia và những giá trị phổ quát của nhân loại một cách hữu hiê.u.

Internet giúp chúng ta có được tất cả những thông tin liên quan đến đời sống của chúng ta để chúng ta biết được những diễn biến đã và đang xãy ra, chúng ta có thể tìm thấy được sự thật trong những thông tin đó để quyết định thái độ của mình.

Điều qua trọng hơn nữa là qua internet một xã hội dân sự hình thành nhanh chóng, đông đảo và rộng rãi trên mạng mà chế độ độc tài không thể đàn áp được, xã hội dân sự hình thành trên không gian ảo  một ngày nào đó sẽ hình thành trong thực tế và nó sẽ xuất hiện trong xã hội bằng xương bằng thịt bởi những công dân tự do.

CSVN đang khủng hoảng vì những mâu thuẩn nội tại, đang bế tắc về chiến lược vì sự chuyễn dịch của Hoa kỳ sang vùng Châu Á- Thái bình dương để đối phó với sự trổi dậy “không hòa bình” của Trung cộng, điều này buộc VC phải chọn “một” trong “hai” chứ không còn có thể “đu dây” được nữa.

Giờ cáo chung của CSVN đã điểm

Đây là cơ hội do thời thế mang lại cho dân tộc chúng ta, cho lực lượng dân chủ chúng ta.

Huỳnh ngọc Tuấn
25/7/2013.

Tự Do Ngôn Luận – Trò lừa thế giới bị lật tẩy!!!







Bài 2: “Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau“




Bài 2: “Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau“


Chiều thứ Tư 12/2, báo mạng mới thành lập của Hội Thông tin Khoa học và Công nghệ Việt Nam đăng chùm phóng sự của nhà báo Đào Tuấn về sự kiện xảy ra ngày 17/2/1979.
Loạt phóng sự này gồm ba phần có tựa đề "Biên giới, hồi ức 35 năm", "Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau" và "Bia trấn ải - nơi tổ quốc được tô màu đỏ"; với nhiều phỏng vấn các nhân chứng của cuộc chiến biên giới ngắn ngủi nhưng khốc liệt.
Cạnh đó, Một thế giới cũng đăng bài viết "Phút bi tráng ở Pò Hèn" của Ngọc Uyên, nói về cuộc chiến đấu của cán bộ, chiến sỹ Đồn biên phòng Pò Hèn, xã Hải Sơn, thành phố Móng Cái (Quảng Ninh), với quân Trung Quốc vào rạng sáng 17/2/1979, trong đó toàn bộ 45 chiến sỹ biên phòng Việt Nam đã hy sinh.
Tuy nhiên, chỉ vài giờ sau đó, các bài viết này đã bị gỡ bỏ và nay khi truy cập, người đọc chỉ thấy dòng chữ báo lỗi "Không tìm thấy trang".
Việc báo điện tử Việt Nam đăng bài rồi sau đó gỡ bỏ đã nhiều lần xảy ra, thường là do có yêu cầu của cơ quan tuyên giáo.
Thế nhưng,  trả lời BBC chiều thứ Năm 13/2, ông Nguyễn Thế Kỷ, Phó ban Tuyên giáo Trung ương, nói ông "không biết" việc báo Một thế giới phải gỡ bài.
"Tôi xin nói là Việt Nam có luật báo chí, thì các cơ quan báo chí, đặc biệt là các ông tổng biên tập hoạt động theo luật báo chí. Và họ có quyền đăng cái gì, không đăng cái gì theo luật."
 
Nguồn : BBC on line
 Xin gửi đến quý vị bài 2 của loạt phóng sự về chiến tranh biên giới  Việt- Trung năm 1979. Các bài kế tiếp sẽ gửi sau
“Ai cũng chỉ nói chỉ tranh chấp biên giới. Ai cũng chỉ xác định là giữ đất thôi. Tin là đồng chí với nhau, chỉ gây sự, chỉ ghen ghét thế thôi. Chứ anh em đồng chí, ai nghĩ là sẽ đánh nhau”- 35 năm sau, nguyên Bí thư tỉnh Cao Bằng vẫn còn khắc khoải câu chuyện xảy ra năm 1979.

Bài 2: “Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau“

Trận tập kích bất ngờ

Ở Bát Xát, Lào Cai, khi pháo Trung Quốc bắt đầu bắn sang từ phía bên kia biên giới, ông Nguyễn Văn Tuyến, đại đội trưởng tự vệ Đoàn địa chất 305 (Đoàn 5) đang ở Bản Vược, ngay trong tầm súng trường lính Trung Quốc.

“Chúng tôi vẫn pha trà uống. Chiến sự vẫn liên miên từ trước đó, đêm nào cũng có tiếng súng, cho nên không ai ngờ Trung Quốc đánh lớn”- ông nói.

Chỉ trước khi cuộc tấn công diễn ra 48 tiếng, cả dân lẫn lính Trung Quốc vẫn “sang bên này xem chiếu bóng bình thường".

Ông Tuyến từng là lính trong chiến tranh với Mỹ, sau chiến tranh làm Phó Chủ tịch HĐND huyện Bát Xát, nhớ lại: "Khi pháo Trung Quốc chuyển làn, ông mới giật mình hô anh em vì cảm giác rằng bộ binh Trung Quốc sẽ sang. Mấy người hoảng hốt chạy ra đến đến ngã ba Bản Vược thì khắp nơi đã tràn ngập màu áo lính đang vận động từ phía trong ra điểm chốt của công an vũ trang. Chúng tôi tưởng bộ đội mình đã lên ngay thành thử súng cầm trong tay mà không bắn”.

Từ trong hậu phương, lính Trung Quốc tiến đánh từ phía sau đồn công an vũ trang và chốt tự vệ địa phương. Hỏa lực từ bên kia biên giới bắn sang như mưa rào. Đơn vị ông Tuyến cơ động ra đến chốt Cây 2 thì bị một khẩu đại liên chặn lại. Bấy giờ, anh em vẫn có người giơ súng, giơ cờ vẫy ra hiệu vì vẫn tưởng bộ đội mình bắn nhầm.

Chỉ một lát sau đó, từ khu vực bản Xèo, lính công binh Trung Quốc lao cầu phao và sau đó xe tăng Trung Quốc tiến sang. “Họ đã chuẩn bị sẵn hết rồi. Cây cầu phao thả ra trôi theo dòng nước là áp khít sang bờ bên này”, lời ông Tuyến.

Tự vệ bản Xèo hy sinh vô số kể. “Chúng tôi chỉ được trang bị trung liên và súng K63. Không có vũ khí chống tăng”- ông Tuyến nói.

Ông Nguyễn Mạnh Tường, Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh Bát Xát thời điểm tháng 2.1979 đang là lính sư đoàn 316, một trong hai sư đoàn chủ lực duy nhất hiện diện ở biên giới phía Bắc.

Sáng đó, đang ở Than Uyên, đơn vị ông có lệnh báo động. Ai cũng tưởng chỉ báo động hành quân dã ngoại, thành thử “có người chỉ mang theo một quả đạn, có người trút lại tượng gạo, và có người, chỉ mang độc một bộ quần áo trên người”.

Đơn vị ông Trường hành quân lên đến Sapa thì những người lính mới biết chiến tranh đã xảy ra, và sau đó chạm địch ngay tại đèo Ô Quy Hồ. 218 đồng đội của ông đã hy sinh trong trận đánh đó.

Bát Xát là “nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt” với những địa danh anh hùng và đau thương: A Mú Sung, Y tý.

Những người lính biên phòng A Mú Sung trong ngày 17 tháng 2 năm ấy, đã đánh đến viên đạn cuối cùng và hy sinh oanh liệt.

Một góc pháo đài Đồng Đăng
 
Cú đánh trộm của "người anh em"

Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cao Bằng Trần Hùng nhớ lại, trưa ngày 17, khi một người dân chạy đến đơn vị báo tin xe tăng Trung Quốc đã vào đến Nước Hai, Hòa An, thủ trưởng của ông còn lệnh cho lính "trói nó lại” vì cho rằng người này phao tin đồn nhảm.

Vì sao quân dân ta lại bị bất ngờ trước một cuộc tấn công toàn tuyến với quy mô 32 sư đoàn?

Nguyên Bí thư Cao Bằng, Vương Dương Tường, nhớ lại ở Cao Bằng hôm ấy, quân khu còn đưa các chỉ huy quân sự tỉnh về họp. Không ai biết Trung Quốc đánh mình. Ngay cả khi tiếng súng đã nổ vang từ hướng Hà Quảng, Thông Nông, trưởng ty Thủy lợi băn khoăn nói tiếng súng nhiều lắm, không biết súng ta hay súng địch. Một lãnh đạo Cao Bằng khi đó nói anh em cứ yên trí. Đó là súng mình.

 Nguyên Bí thư Cao Bằng, Vương Dương Tường,

Ông Tường thừa nhận: "Cơ bản nhất là bấy giờ không ai tin anh em đồng chí lại đánh nhau", ông Tường nói.

Cao Bằng bấy giờ vừa tách tỉnh. Đến 1 giờ đêm, pháo Trung Quốc bắn phá dồn dập. Sáng ngày 17.2, lính Trung Quốc đã đến chân đèo Minh Tâm. 2 tiếng sau, xe tăng chúng đã vào đến Cao Bình, rồi vào đến Nà Tàu. Pháo binh Trung Quốc dồn dập nã xuống Nà Tản.

Ngày 18.2, lính Trung Quốc đã vào đến Hòa An, Cao Bình. Đến ngày 19, khắp nơi đã bị đốt phá giết chóc.

“Ai cũng nghĩ là chỉ tranh chấp biên giới. Ai cũng chỉ xác định là giữ đất thôi. Tin là đồng chí với nhau, chỉ gây sự, chỉ ghen ghét thế thôi, ai nghĩ là sẽ đánh nhau” - ông Tường nói, và theo ông, 35 năm sau vẫn chưa hiểu nguyên nhân câu chuyện đã xảy ra.

Cho đến năm 1992, khi các cơ quan của Bát Xát, Lào Cai từ Mường Vi trở lại Bản Xèo thì “vẫn chỉ có cỏ may và đất đỏ”.

Chúng tôi trở lại Đồng Đăng, Lạng Sơn vào đúng ngày lễ Đền Mẫu, lễ lớn nhất Lạng Sơn, nằm ngay dưới chân pháo đài Đồng Đăng.

Từ 35 năm nay, mỗi dịp tháng hai, đại tá Triệu Quang Điện, Trưởng phòng cảnh sát truy nã Công an tỉnh Lạng Sơn vẫn đến đây thắp hương tưởng nhớ những người đồng đội của mình.

Ông Điện được phong Anh hùng lực lượng vũ trang sau cuộc chiến tranh biên giới 1979, và sau 35 năm, ông vẫn nhớ như in những cái tên Trần Văn Thái, Vi Văn Cao, những người đồng đội trong tổ tam tam và bữa cháo cơm nếp cuối cùng đêm 16.12.


Đào Tuấn
Nguồn: motthegioi.vn


Nhựt-Việt Đồng Minh: Đại Lợi




 
Nhựt-Việt Đồng Minh: Đại Lợi
   
 Vi Anh
         
Thời sự và sự kiện nhiều ý nghĩa. Tin thông tấn xã Kyodo, Nhựt chánh thức và long trọng mời Chủ tịch nước VNCS Trương Tấn Sang công du Nhật Bản vào giữa tháng 3. 

Nhật Hoàng Akihito, Hoàng Hậu Michiko và Thủ Tướng Shinzo Abe hội kiến cùng Ô Sang. Và ngày 17 hoặc 18 Chủ Tịch Sang đọc bài diễn văn tại Hạ Viện Nhựt, một hình thức long trọng chánh quyền Nhựt dành cho quốc khách.Thông tấn xã Kyodo của Nhựt nhận định cử chỉ này của chánh quyền Nhựt cho thấy Nhựt rõ ràng muốn thân hữu với Việt Nam, trong hoàn cảnh cả hai nước Nhựt và Việt là nạn nhân của TC, bị TC ngang ngược giành giựt biển đảo, trong giai đoạn gây cấn nhứt.

 TC đã đơn phương tuyên bố vùng nhận dạng phòng không của TC bao phủ không phận biển đảo Senkaku của Nhựt và sắp sửa làm việc ấy trên không phận của Biển Đông chiếm 80% vùng trời, vùng biển và đảo mà VN, Đài Loan, Phi luật tân, Mã lai tuyên bố là của mình. Gây cấn tạo căng thẳng đến mức lâu nay Mỹ ít khi can dự vào các vụ mà Mỹ gọi là tranh chấp biển đảo và thường tuyên bố không đứng về phía của bên nào, bây giờ Phụ Tá Ngoại Trưởng Mỹ đặc trách Á châu Thái bình dương tuyên bố việc làm của TC trái tập tục ngoại giao, trái luật quốc tế về biển, và làm cho các nước trong vùng lo ngại.

Nguồn tin của chánh phủ Nhựt cho biết Chủ Tich VNCS và Thủ Tướng Nhựt dự trù sẽ xác định những nguyên tắc an ninh hàng hải, bao gồm pháp trị và tự do hàng hải, và cũng có khả năng hai ông sẽ thảo luận về sự hỗ trợ của Nhật, trong việc xây dựng nhà máy điện nguyên tử cho Việt Nam.

Nên đây, trên phương diện bang giao, là một cuộc gặp gỡ vô cùng quan trọng của lãnh đạo hai nước đang bị TC giành giựt biển đảo. Và quan trọng hơn đây là một phép thử coi phe Đảng quyền CSVN do Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng vốn CS Bắc Việt thủ cựu thân TC đang nắm quyền, và phe Nhà Nước do Chủ Tịch Trương tấn Sang và TT Nguyễn tấn Dũng vốn CS Nam bộ, đổi mới muốn đi với Mỹ, đang nắm quyền coi phe nào còn nghĩ tới vận mạng nước non VN trước đà xâm lấn của TC.

Tứ khá lâu nay quan điểm lập trường trong nội bộ của Đảng và Nhà Nước CSVN có khác nhau. Một phe lo đi với Mỹ thì Đảng Nhà Nước CSVN bị tự do dân chủ diễn biến hoà bình, mất Đảng. Mà đi với Mỹ cũng khó. Khó cho Mỹ, Mỹ chưa bao giờ đồng minh với một chế độ CS, cùng lắm chỉ là đối tác kinh tế mà thôi. Mỹ là lái súng lớn của thế giới mà CSVN hỏi mua vũ khí sát thương Mỹ cũng không bán, khéo léo viện lẽ VNCS cần cải thiện nhân quyền như thực tế Mỹ chưa gỡ vấm vận vũ khí cho CS Hà nội. Còn đi với Trung Cộng thì mất đất là cái chắc, đất nước bị TC xâm lấn dần dần về kinh tế chánh trị có thể dẫn đến mất chủ quyền của đất nước, và mất nước là mất tất cả, bị nhân dân nguyền rủa, lịch sử lên án.

Đi với Nhựt là hợp tình, hợp lý, họp thời nhứt. Những người cùng hoàn cảnh dễ hiểu nhau, nương tựa nhau. Nhựt và VN là hai nước bị TC hành động và âm mưu xâm lấn biển đảo nhiều nhứt ở Á châu Thái bình dương.

Nhựt là nước mà Mỹ muốn hay không muốn cũng là đồng minh trụ cột trong liên minh các nước Á châu Thái Bình Dương đối phó với TC đang bành trướng, nhờ tiềm lực kinh tế đệ tam siêu cường của Nhựt và thế lực ngoại giao mạnh của Nhựt như Đức ở Âu châu. Nhựt có thể viện trợ, mua bán vũ khí cho VN, VN tránh khỏi lịnh cấm vận vũ khí sát thương của Mỹ.

Nhựt là nước Á châu tây phương hoá trước nhứt, biết học hỏi sử dụng kỹ thuật của Tây Phương và trở thành hùng cường. Chính những nhà ái quốc VN như Ô Phan bội Châu, Kỳ ngoại Hầu Cường Để có thể nói là tiền bối của Ô Hồ chí Minh cũng chủ trương "Đông Du" đi Nhựt tìm đường bài phong, đả thực, giành lại độc lập, tự do cho VN. Chính Ô Hồ chí Minh dùng con đường CS cũng cung kính những lãnh tụ Đông Du này.

VN đi với Nhựt lúc này là lúc thuận lợi nhứt vì Nhựt đang cần đồng minh có tầm cỡ trong mặt trận ngăn chận đà bành trướng của TC. VN là một quốc gia ở Đông Nam Á với dân tộc bất khuất, đã có 1.000 năm kinh nghiệm chống quân Tàu, giữ được dân tộc tính, không bị Hán hoá.

Đi với Nhựt là đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Nhựt và VN là hai nước bị TC âm mưu xâm lấn biển đảo nhiểu nhứt. Kẻ thù của kẻ thù là bạn nhau. Cùng hoàn cảnh dễ liên kết nhau. Đi với Nhựt, cùng văn hoá Á châu, đạo lý, cách sống của hai dân tộc, gần gũi nhau hơn, so đi với Mỹ hay Nga.

Về mặt an ninh, TC đã lập vùng nhận dạng phòng không ở Đông Bắc Thái bình Dương, Nhựt có kinh nghiệm vận dụng quốc tế trong việc đối phó. VN có thể phát huy kinh nghiệm đó để đối phó 'ý đồ' của TC.

Cái gì không biết chớ Nhựt và Nam Hàn, hai nước còn mấy chục ngàn quân Mỹ đang trú đóng để phòng thủ chống TC, nên dễ được Mỹ tin cậy hơn VNCS.

Nhựt đang tăng cường quân đội, tăng ngân sách quốc phòng, và nhứt là cho quân đội Nhựt giúp đỡ các đồng minh bị tấn công. Nhựt đã viện trợ tàu tuần duyên cho Phi, cho không VN hai chếc. Đồng minh được với Nhựt là VN rất có lợi.

Chủ Tịch Trương tấn Sang là người thường có lời lẽ cứng rắn trong nước cũng như ở ngoại quốc khi TC xâm phạm chủ quyền VN. Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng cũng thế, gần đây còn yêu cầu Uỷ Ban Khoa Học Xã hội kết hợp với Bô ngoại Giao, Nội Vụ và Quốc phòng đưa những trận hải chiến của Hải Quân VNCS bảo vệ Hoàng sa và Trường sa vào sách giáo khoa.

Chỉ có Tổng bí Thư Nguyễn phú Trọng của Đảng CSVN tỏ ra thần phục Thiên Triều, thi hành lịnh 'định hướng dư luận' của TC về vấn đề biển đảo mà người dân Việt vô cùng thiết tha và phẩn uất trước hành động xân lấn của TC.

Do vậy chuyến đi Nhựt của Chủ Tịch Sang người cầm đầu nhà nước VNCS chắc chắn có liên quan đến biển đảo VN bị mất vào tay TC. Nếu VN đồng minh được với Nhựt là đại lợi trong công cuộc bảo vệ giang sơn gấm vóc VN. Nếu Đảng CSVN vì thần phục TC, vì quyền lợi riêng tư của Đảng mà gây trở ngại một cơ hội bằng vàng cho đất nước VN này - là một trọng tội đối với quốc gia dân tộc VN./. (Vi Anh)




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link