Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, February 24, 2014

Trí Thức Phải Nói


Tuệ Sỹ: Trí Thức Phải Nói

Tuệ Sỹ 
February 22, 2014
One Bình Luận
2014
 FEB 17 Tuệ Sỹ.300

Kính Thưa Quí Vị,

Hân hạnh gửi đến quý vị một vài ý nghĩa phiến diện về những điều đè nặng tâm trí tôi trong suốt thời gian ở tù. Nhưng điều trước tiên tôi muốn bày tỏ ở đây là sự tri ân của tôi đối với đồng bào hải ngoại, với sự cộng tác của quốc tế, đã can thiệp một cách có hiệu quả khiến cho bản án tử hình dành cho tôi trở thành bản cáo trạng dành cho những người tự cho có quyền xét xử tôi và phán xét những người đã hành động theo lương tâm. 

Tiếp theo, sự can thiệp đã khiến cho Nhà Nước Cộng Sản Việt nam phải tuyên bố trả tự do cho tôi, nhưng nhiều người bạn tù của tôi vẫn còn bị khổ trong các trại tù. 

Trong số đó có nhiều người bị giam cầm gần 25 năm, vượt quá thời hạn mà luật Hình sự của Nhà nước Việt Nam quy định đối với việc thi hành các bản án giam giữ có thời hạn.

Ở đây, tôi cũng xin bầy tỏ sự cảm kích sâu xa đối với các cộng đồng Việt Nam hải ngoại đang đấu tranh cho một nước Việt Nam trong sáng và tự do. Tôi cũng xin gởi lời cảm ơn đến các nhân sĩ Hòa Lan, trong tình cảm nhân loại đã trực tiếp can thiệp với chính phủ Việt Nam cho tôi được sang thăm viếng đất nước Hòa Lan, để có thể có điều kiện tự do hơn nói lên tiếng nói thầm lặng mà đã một phần tư thế kỷ bị bóp nghẹt.

Trong những năm gần đây, trước cả khi tôi được lịnh phải rời khỏi nhà tù để trở về chùa, có rất nhiều đồng bào ta từ nước ngoài về thăm và càng ngày càng chứng kiến những đổi thay được nói là đáng khích lệ. Khích lệ theo chiều hướng nào, còn tùy theo cách nhìn mỗi người. Riêng tôi, tôi không có được may mắn là chứng nhân trực tiếp trước những thay đổi của đất nước, mặc dù tôi đang sống trong lòng quê Cha đất Tổ. Đó là điều tốt hay xấu, cũng còn tùy cách nhìn của mỗi người.

Mặc dù không có cái may như nhiều đồng bào sau khi sống tự do 15, 20 năm ở nước ngoài về thăm quê, thấy được những đổi thay từ trên thượng tầng, thấy được sự giầu sang của đất nước qua những tiện nghi vật chất từ các khách sạn năm sao dành cho cán bộ cao cấp và khách nước ngoài, từ những tiếp đón niềm nở và linh đình của những nhân vật thuộc thượng tầng xã hội, với những đặc quyền xã hội mà điều kiện chính trị dành cho, nhưng tôi có cái “may mắn” khác – nếu cho đó là may mắn – được sống chung trong một thời gian rất dài với thành phần được xem là “cặn bã” của xã hội. 

Chính từ xã hội gọi là cặn bã ấy tôi đã chứng kiến những đổi thay trong nhà tù như là ảnh chiếu của những “đổi thay to lớn” của đất nước. Sự chứng kiến đơn giản và dễ hiểu thôi.

Cũng như người ta chỉ cần nhìn vào rác rưởi phế thải được dồn ra sân sau mà có thể biết những thứ đã được tiêu thụ ở sân trước. Chúng tôi, một số người từ lâu đã được học tập để thành thói quen suy nghĩ số phận dân tộc từ những đống rác, đã tự mình đặt thành nhiều câu hỏi cho lương tâm nhân loại, cho ý nghĩa tiến bộ của xã hội loài người, và trên tất cả là một câu hỏi lịch sử: “Đất nước đã thấm bao nhiêu xương máu của bao nhiêu thế hệ ông cha và bè bạn để dồn lại thành những đống rác như thế, những đống rác càng ngày càng to phình lên một cách khủng khiếp”.

Việt Nam đang là một đống rác khổng lồ

Đó không phải là ý nghĩ riêng của tôi, mà là nhận xét của nhân vật cao cấp nhất của đảng Cộng Sản Việt Nam. Đây không phải là ý nghĩa kinh tế. Nó bao trùm tất cả mọi khía cạnh đời sống: văn hóa, chính trị, và cả tôn giáo. Vậy thì, một câu hỏi cần phải được đặt ra cho những ai còn có chút tự trọng dân tộc: Tại sao một dân tộc luôn luôn tự hào với truyền thống bốn nghìn năm văn hiến, bỗng nhiên để cho đất nước mình trở thành một đống rác, kho chứa tất cả những gì xấu xa nhất của nhân loại văn minh? Nguyên nhân từ đâu và do ai?

Trong gần mười lăm năm trong tù, điệp khúc tôi phải thường xuyên học tập để ca ngợi tính can đảm của đảng Cộng Sản Việt Nam: “Cán bộ làm sai, đảng trị… Đảng làm sai, đảng sửa.“ Tôi cũng thường xuyên trả lời: Đó không phải là sự can đảm, mà là thái độ cai trị khinh dân; xem dân như là vật thí nghiệm cho những tư duy không tưởng, học thuyết viễn vông của mình.

Tôi cũng thường xuyên bị học tập rằng, chính sách đoàn kết dân tộc của đảng là làm cho “dân tin đảng và đảng tin dân.” Tôi cũng thường xuyên trả lời: làm cho dân tin đảng; đó là điều tất nhiên và dễ hiểu thôi vì có đáng tin thì người ta mới tin được; vì đảng cần được dân tin tưởng để tồn tại, dù chỉ là tin tưởng giả tạo. Nhưng “dân tin đảng” có nghĩa là thế nào? Nếu đảng không tin dân thì đảng xử lý dân như thế nào? Câu trả lời thực tế:

 Cả nước trởthành một nhà tù vĩ đại.

Ngày nay, khi không còn ở trong nhà tù nhỏ như mười lăm năm trước nữa, tôi không còn có điều kiện để được lên lớp chính tri. Tôi hy vọng đảng Cộng Sản Việt Nam không còn có cái can đảm như xưa, để thử nghiệm học thuyết của mình thêm nhiều lần nữa; và cũng không thi hành chính sách “đại đoàn kết” như xưa, để dân có thể sống tự tại mà không bị đảng nghi ngờ.

Mặc dù có những thay đổi lớn nhìn từ góc độ nào đó, nhưng thực tế tôi biết chắc rằng có một điều không thay đổi. Đó là: “đảng Cộng Sản vẫn tự coi mình là ân nhân của dân tộc và do đó có độc quyền quyết định sốphận của dân tộc”(mà là ân nhân hay tội đồ gì thì quần chúng và lịch sử trước mặt sẽ phán xét). Đó là điểm khác biệt với các chế độ chuyên chính lừng danh trong lịch sử. 

Đây cũng chính là nguyên nhân của một trong những điều mà các đảng viên bảo thủ cho là “rác rưới tư bản”. Điều đó là nạn tham nhũng. Bởi vì, quan liêu, hách dịch, thái độ kẻ cả ban ơn, vừa là bản chất và vừa là dưỡng chất của tệ nạn tham nhũng của Việt Nam hiện nay.

Mọi tội phạm xảy ra đều do một bên gây hại và một bên bị hại. Trong tham nhũng, mới nhìn thì không có ai bị hại một cách rõ ràng. Trước mắt, người đưa hối lộ và người nhận hối lộ đều nhận được những điều lợi nhất định. 

Như vậy người bị hại chính là quần chúng, không đủ đặc quyền để tham gia nhằm hưởng lợi trực tiếp từ nạn tham nhũng. Nghĩa là những thành phần cùng khốn của xã hội chẳng có gì để cho, nên chẳng nhận được gì, vì vậy họ trở thành nạn nhân. Tính cá biệt của nạn nhân tham nhũng ở Việt Nam hiện tại là do thái độ ban ơn của những kẻ có chức quyền đối với “thần dân” dưới sự cai trị của mình.

Tham nhũng ở Việt Nam không chỉ là thỏa thuận song phương để dành những hợp đồng kinh tế béo bở. Nó bòn rút xương tủy của nhân dân; những người cùng khốn phải còng lưng lao động để có tiền đóng thuế.
Tham nhũng là gốc rễ của các tệ nạn xã hội khác. Vì nó tổ chức bao che và nuôi dưỡng chung. Nó xói mòn mọi giá trị đạo đức truyền thống. Bảo vệ hay phát huy văn hóa dân tộc trên cơ sở đó chỉ là lá chắn cho tệ nạn tràn lan mà thôi.

Tôi nói, tham nhũng là sân sau của quyền lực. Bởi vì chính những người dân cùng khốn, là tiếng nói luôn luôn bị áp chế bằng sự dọa nạt, là những người bị trấn áp bởi bạo quyền chuyên chính khốc liệt nhất, nhưng cũng lặng lẽ chịu đựng nhất. Đó là những chứng nhân cho mặt trái của tham nhũng và quyền lực; nạn nhân trực tiếp của tất cả sự áp chế của nó đối với giá trị nhân phẩm.

Có lẽ tôi muốn kể lại đây một câu chuyện thương tâm, để chúng ta hiểu phần nào bản chất tham nhũng trong một chế độ thường tự hào là không có người bóc lột người. Chuyện xảy ra trong trận lụt vào cuối năm vừa qua.

Tại xã Hương Thọ huyện Hương Trà tỉnh Thừa Thiên có một gia đình nghèo khổ sống lênh đênh trên một chiếc đò. Khi cơn lụt ập đến, gia đình này là duy nhất có ghe ở địa phương miền núi này, do đó đã vớt được trên 80 người khỏi cảnh chết chìm. Sau nước rút, thỉnh thoảng có vài phái đoàn đến cứu trợ. 

Các gia đình khác đều nhận được cứu trợ. Chỉ trừ gia đình anh. Lý do:không có hộ khẩu, vì lâu nay gia đình này nghèo quá, phải sống “vô gia cư” phiêu bạt trên các sông suối nên không có hộ khẩu thường trú. Dân làng biết ơn anh, xin chính quyền địa phương cấp hộ khẩu cho. Nhưng thiếu điều kiện nhập hộ: gia đình anh không có đủ 400,000 đồng VN để hối lộ. Khi các thầy của tôi lên cứu trợ, dân làng tự động đến tường thuật sự việc để các thầy giúp đỡ. Các thầy giúp đủ số tiền, nhưng với điều kiện phải giấu kín nguồn gốc. Vì sẽ còn nhiều vấn đề rắc rối khác.

Điều tôi muốn nói ở đây không phải nhắm đến tệ nạn tham nhũng. Mà là nhân cách của gia đình nghèo khốn ấy; và thái độ chịu đựng sự bất công một cách thầm lặng đáng kính phục. Dù sống dưới mức tận cùng khốn khổ, anh vẫn giữ vẹn giá trị nhân phẩm của mình. 

Làm ơn cho nhiều người, nhưng không kể ơn để được đền bù. Chỉ có dân làng biết ơn và tự động đền đáp. Nhưng dân ai cũng nghèo khổ và lại gặp hoạn nạn như nhau, lấy gì chu cấp cho nhau?

Khắp cả đất nước này, có bao nhiêu trường hợp như vậy. Đó là những cuộc sống ở sân sau của quyền lực, sống trong bóng tối của xã hội. Nếu họ không lên tiếng, ai biết họ ở đây. Nhưng họ lại không lên tiếng. Vì không thể, hay vì không muốn? 

Do cả hai. Điều mà quý vị biết rõ là tôi đang nói chuyện ở đây cũng chỉ là cách nói “lén lút qua mặt chính quyền.” Tôi chưa biết ngày mai của tôi ra sao, khi những điều tôi nói không làm hài lòng Đảng và Nhà nước.

Hoàn cảnh đất nước Việt Nam như thế cho nên dân ta phải chịu quá nhiều đau thương và tủi nhục. Đối với giới trí thức nói riêng, mà xã hội Việt Nam truyền thống rất tôn trọng, điều tủi nhục lớn nhất là họ không thể thay những người dân thấp cổ bé miệng nói lên một cách trung thực tất cả những uất ức, những khổ nhục mà họ phải chịu. 

Bởi vì, tại Việt Nam ngày nay những người có thể nói thì ngòi bút đã bị cong; những người muốn nói thì ngòi bút đã bị bẻ gẫy.

Nhưng tôi biết rõ một điều, và điều đó đã được ghi chép trong lịch sử: Trí thức chân chính của Việt Nam không bao giờ khiếp nhược.

Trân trọng kính chào quí vị.
Tu Viện Quảng Hương, Sài Gòn, VN
Thiền Sư Tuệ Sỹ


An ninh liên tục nhắm đòn thù vào gia đình Huỳnh Thục Vy — Quang Nam Public Security Forces Attacking The Huynh Family

Huỳnh Thục Vy 
February 22, 2014
0 Bình Luận

Xin quý bằng hữu phổ biến thông tin
cùng với những hình ảnh dưới đây:
Ngày 19 tháng 2 năm 2014, ba tôi ông Huỳnh Ngọc Tuấn và em trai tôi Huỳnh Trọng Hiếu từ Quảng Nam vào Bình Định dự lễ giỗ quốc sư Phước Huệ tại Tổ đình Thập Tháp của Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất theo lời mời của Hòa thượng Thích Viên Định.

An ninh Quảng Nam và công an Bình Định phối hợp theo dõi họ từ Quảng Nam đến Bình Định. Ngày giỗ 21 tháng Giêng Âm lịch là ngày lễ quan trọng của Giáo Hội PGVNTN. Hàng trăm công an Bình Định được điều động tới để theo dõi chư tăng và Phật tử ở chùa Thập Tháp, Bình Định.
Chiều ngày 20 tháng 2 năm 2014, xe của thầy Thích Từ Giáo cùng Phật tử Quảng Trị đã đưa ba và em trai tôi về Quảng Nam.

Hơn 3h chiều, xe về tới Tam Kỳ tại đầu đường Thanh Hóa (Nam Quảng Nam), ba và em trai tôi bước khỏi xe định đón xe taxi về nhà thì khoảng 10 tên thanh niên thường phục bịt kín mặt nhảy từ một chiếc xe taxi đã đậu sẵn gần đó ập vào đánh đập túi bụi. Đường Thanh Hóa là một trong hai con đường duy nhất dẫn về nhà tôi.

Ba tôi bị họ túm lại, nhấc lên và ném mạnh xuống đường. Nhưng Huỳnh Trọng Hiếu là người bị đánh nặng nhất. An ninh đánh liên tục vào đầu, mặt, hông và bụng của em trai tôi.

Bị đánh quá bất ngờ và đau đớn nên họ không kịp kêu cứu. Thầy Thích Từ Giáo ra khỏi xe chạy đến kêu cứu thì họ cũng đánh cả thầy. Sau 10 phút đánh đập dã man ba và em trai tôi, nhóm an ninh bỏ đi. Ba và em trai tôi đã ngã quỵ và được xe thầy Thích Từ Giáo đưa về tận nhà sau khi bị đánh.

Hậu quả trực quan ban đầu là ba tôi bị sưng mắt và mặt, bị xay xát khắp người. Em trai tôi bị sưng tím mặt mày, sái quai hàm, đau nhức hông và đau đầu.

Chúng tôi sẽ đưa ba và em trai tôi đi khám bệnh và cập nhật tình trang sức khỏe của họ sau bản tin này.

Chúng tôi không hiểu vì sao gần đây chính quyền liên tục tấn công thành viên gia đình tôi. Chúng tôi đang cảm thấy an ninh và tính mạng gia đình chúng tôi đang bị chính quyền đe dọa nghiêm trọng.
Xin quý bằng hữu chia sẻ thông tin này rộng rãi để bênh vực cho chúng tôi.
Huỳnh Thục Vy
Tam Kỳ ngày 20 tháng 2 năm 2014

2014 FEB 21 HNTUẤN 3002014 FEB 20 HTHIẾU2.300
Quang Nam Public Security Forces Attacked The Huynh Family
Please Help…Please Come to Our Defense!

On February 19, 2014, responding to an invitation by Venerable Thich Vien Dinh, my Father Huyng Ngoc Tuan and my younger brother Huynh Trong Hieu traveled from Quang Nam Province to Binh Dinh Province. The purpose of the trip was to attend a memorial service for the Nationally Recognized and Most Venerable Zen Master Phuoc Hue (1869-1945) at the Ten Stupas Ancestral Pagoda (To Dinh Thap Thap) of the Unified Buddhist Church of Vietnam (UBCV). (Note: the UCBV is a religious organization dating back to the earliest days of Buddhism in Vietnam. The current communist government in Vietnam doesn’t recognize the UCBV and has vigorously persecuted its members and leaders. The current patriarch of the UCBV, the Most Venerable Thich Quang Do, spent the last three decades in various prisons, hard labor camps and detention facilities. At the present time, he is under house arrest at his monastery in Saigon since 2004.)

The memorial service for Venerable Phuoc Hue on the 21st of January of the lunar calendar is a very important event for the UBCV. Consequently, hundreds of agents from the Public Security Forces were dispatched to follow and monitor the movements and activities of attendees at the event at the Ten Stupas Ancestral Pagoda. These attendees include monks and common people. It was not surprising that Public Security Forces from Quang Nam Province coordinated with their counterparts from Binh Dinh Province to closely follow my father and my brother during their travel.

Traveling by car with Venerable Thich Tu Giao and several Buddhists from Quang Tri Province, My father and brother returned to Quang Nam Province in the afternoon of February 20, 2014.

Around 3 PM, the car in which my father and younger brother were traveling stopped at Thanh Hoa Street, one of the two roads leading to our family home – in the southern section of Quang Nam Province.  to let my father and my brother out so that they could hail a taxi for the ride home, they were jumped on and viciously attacked by 10 or so masked young men in civilian clothes who were hiding inside nearby taxis.

These attackers lifted up and violently threw my father down on the pavement.  Likewise, my younger brother Huynh Trong Hieu was severely beaten. They hit him repeatedly on the head, the face, the sides, and the stomach.

The attacks were so sudden and so painful that both my father and my younger brother were unable to scream for help. When Venerable Thich Tu Giao saw what transpired and rushed out of the car calling for help, he too was assaulted and beaten. The beatings lasted about 10 minutes and then the Public Security Forces fled the scene. Both my father and younger brother, who had crumbled to the ground, were helped to get up and then driven to their house in the same car they came back in with Venerable Thich Tu Giao.

The beating left my father with swollen eyes and faces and bruises all over his body. My younger brother’s face was black and blue all over. His jaw was dislocated. He experienced and is still experiencing head pains and side pains.

We will seek medical treatment for my father and brother and update their health status in a later communication.

We really don’t understand why recently the government is so hell bent on continuously persecuting and attacking members of our family.  We feel that the safety of our family and even our lives are seriously threatened by the government.

Dear friends, please help us spread this news widely and above all, please come to our defense!

Huynh Thuc Vy
Thưa quý bằng hữu,

Lúc 9h 30 tối nay ngày 21 tháng 2 năm 2014, an ninh lại giả dạng côn đồ tạt nước thối và ném gạch đá vào nhà tôi tại đội 1 thôn Phú Quý, xã Tam Phú, Tam Kỳ, Quảng Nam.

Đây là thời gian sau Tết, ba chị em tôi đều tập trung về ở tại căn nhà nhỏ của cô tôi ở quê. Trong nhà có hai cháu nhỏ, một đứa mới tròn 1 tuổi, đứa kia mới 2 tháng tuổi.

Mùi hôi thối nồng nặc xông lên khắp nhà. Căn nhà chật hẹp giờ bị văng đầy nước thối, không còn chỗ sinh hoạt cho gia đình.

Xin quý bằng hữu sử dụng tối đa hình ảnh được đính kèm dưới đây để mô tả cho độc giả khắp nơi nhìn thấy sống động hành vi hèn hạ này của chính quyền cộng sản Việt Nam.

Xin chân thành cám ơn.

Kính

Huỳnh Thuc Vy






Dưới đây là hình ảnh cuộc tấn công bằng gạch đá, nước thối nhắm vào nhà gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn và cô Huỳnh Thục Vy vào tối ngày 21/2/2014:

Đỉnh cao trí tuệ của loài người

 

Đỉnh cao trí tuệ của loài người


 - Đỉnh cao là gì? 

Muốn biết thế nào là đỉnh cao thì trước tiên chúng ta cần phải tìm xem thế nào là cao?

Chiều cao của một ngọn cỏ chẳng có nghĩa lý gì đối với loài người. Nhưng so với chiều cao của loài kiến thì quả thật là đáng nói, gấp cả trăm lần. Tuy nhiên, để “chinh phục” chiều cao của một ngọn cỏ thì chẳng một chút mảy may nào để gọi là khó khăn đối với loài kiến.

Chiều cao của một ngôi nhà trệt cũng đã là vấn đề sinh tử đối với con người, nhưng với một số loài chim thì chóp đỉnh của một tòa nhà cao hàng chục tầng cũng không thể mang lại cho chúng một khái niệm về “cao” nghĩa là gì cả.

Con kiến mất chừng năm hoặc mười giây đồng hồ để “đi bộ” tà tà lên tới đầu ngọn cỏ, ngồi pha trà nhâm nhi ngẫm nghĩ về cái nghĩa của “đỉnh cao” là gì.

Con chim tối ngày cứ bay nhởn nhơ trên trời xanh, miệng cứ líu lo ca vang bài “Đỉnh cao là gì nhỉ?”

Chủ Nghĩa Xả Hội là đỉnh cao trí tuệ loài người!

Chủ nghĩa Mác – Lê nin vô địch muôn năm!

Cái đỉnh cao trí tuệ đó người Nga và mười hai nước châu Âu khác đã phải mất gần 70 năm (1922 – 1991) mới chứng minh được cho đảng Cộng Sản Liên sô thấy nó cao như thế nào.

Người Đức mất hơn 40 năm (1949 – 1990) để chứng minh cái chủ nghĩa Mác – Lê nin là vô địch muôn năm.

Vô địch là gì? Không ai địch được mình hay mình không địch được bất cứ ai?

Tôi không biết!

Ukriane Protecters Topple Lenin Statues

 =======

Hôm nay (23/02/2014) qua phim ảnh nhìn thấy được cảnh người dân Ukraine đã trả lời được cho cái “vô địch” đó là gì theo cách của họ. Không biết cái biểu tượng của cái chủ nghĩa vô địch đó đã có ở Ukraine từ khi nào. Nhưng tôi nghĩ chắc chắn người dân Ukraine vì dân trí thấp nên đã bị những bè lũ phản động xuyên tạc và các thế lực thù địch xúi giục nên đã hành động một cách dại dột, mù quáng và thiếu văn hóa như vậy.

Ở Việt Nam ta, “ông Lê nin” vẫn còn sừng sững đứng đó, ở Hà Nội. Không biết trong cái chủ nghĩa Mác – Lê nin có cái Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa hay không nhưng nó vẫn đang là vô địch! Và cũng không biết Xã Hội Chủ Nghĩa và Thị Trường Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa có gì khác nhau không nhưng nó vẫn đang là Đỉnh Cao Trí Tuệ ở Việt Nam. Không biết là cái chủ nghĩa vô địch đó đã quang vinh ở Việt Nam bao nhiêu năm rồi, nhưng chỉ tính từ một sự kiện nổi tiếng ở Thái Bình từ năm 1930 thì đến nay nữa đã là… Tám Mươi Bốn Năm. Và chưa phải là người dân nhưng chính những con người thuộc Đỉnh Cao Trí Tuệ Của Loài Người đó ở Việt Nam đã đưa ra quá nhiều bằng chứng để chứng mình là cái chủ nghĩa đó thật sự vẫn đang là vô địch, mặc dù có trái ngược với những cách chứng minh đã được nhìn thấy ở những quốc gia khác ở bên châu Âu:

1. Nghị quyết của đảng (viết tắt cho đảng Cộng Sản Việt Nam), đường lối của đảng, chủ trương của đảng…, lúc nào cũng Đúng Đắn và Sáng Suốt. Nhưng đã hết chiến tranh gần 40 năm rồi, đất nước vẫn thuộc hàng lạc hậu bậc nhất thế giới, nay thua cả Campuchia,… thì “Đảng ta” không bao giờ thiếu “tuy đất nước vẫn còn nhiều khó khắn”, “trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay”… Sáng suốt thì luôn luôn sáng suốt. Đúng đắn thì luôn luôn đúng đắn. Nhưng khó khăn thì lúc nào cũng vẫn khó khăn và lúc nào cũng có thể là “hiện nay”.

2. Đảng thì đảng của Cộng Sản, đảng của Đỉnh Cao Trí Tuệ, Nhân dân thì Nhân dân Việt Nam. Nhưng mỗi khi đám Đỉnh Cao Trí Tuệ mở miệng ra thì lại bảo là “Nhân dân ta”. Hóa ra, người Việt Nam tất cả đều là… Việt Cộng? Nếu không thì làm sao đám Cộng Sản lại có thể nhìn nhận là “ta” ?

3. Đảng là đảng Cộng Sản. Đất nước là đất nước của người Việt Nam. Đảng Cộng Sản cũng xưng là “đất nước ta”, nhưng khi đem tài nguyên đất nước dâng cho giặc Tàu bị người Việt Nam phản đối thì “Đảng ta” cả mồm: “Đây là chủ trương lớn của Đảng.” Và hình như đây cũng là cái nghĩa của “ý đảng lòng dân”! Khi nào là Đảng và khi nào là Ta?

4. Đảng Cộng Sản vẫn luôn mồm “đất nước ta”, “nhân dân ta”. Nhưng kết tình kết nghĩa với giặc Tàu chỉ là đảng Cộng Sản, còn bị giặc Tàu bắn giết ở ngoài biển thì lại là “nhân dân ta”. Chẳng biết ai là “ta” của cái đảng Đỉnh Cao Trí Tuệ ở đây!

5. “Quân đội nhân dân”, “quân đội ta”, nhưng lại “trung với Đảng”. Vậy cái gì là nhân dân và ai là “ta” của cái đảng Cộng Sản ở đây?

6. “Công an nhân dân”, được nuôi bằng tiền thuế từ mồ hôi nước mắt của dân, nhưng lại “chỉ biết còn Đảng còn Mình” và được trang bị cả vũ khí lẫn Luật pháp để được quyền bắn vào nhân dân. Trên đời này có cái loại “công an nhân dân” nào mà ngược đời như vậy?

7. Quỳ lụy giặc Tàu, dâng đất dâng biển cho giặc Tàu, đàn áp người Việt Nam. Nhưng đó là vì “đại cục”. Không biết cái cục này là cục gì?

8. Đảng viên Cộng Sản, người của Đỉnh Cao Trí Tuệ mà nay lại quay lại chửi chính cái đảng Đỉnh Cao Trí Tuệ của mình. Nhưng vừa chửi lại vẫn vừa ôm cái thẻ đảng! Có ngược đời không? Đỉnh Cao Trí Tuệ là ở đó?

9. Từ khi xuất hiện ở Việt Nam đến nay, cái đảng Đỉnh Cao Trí Tuệ Của Loài Người đã không ngừng lừa gạt người Việt Nam hết vấn đề này đến vấn đề khác một cách hoàn toàn công khai và trắng trợn, bất chấp cả xương máu và cơ đồ của người Việt Nam. Thậm chí còn lừa phỉnh người ta nuôi mình cho đến lúc đủ lông đủ cánh rồi thì quay lại ăn làm người ta và lấy đó làm Quang Vinh và Thắng Lợi. Những tầng lớp dân ngu khu đen thì đã quá tởm rồi, nhưng có nhiều “bậc tài cao học rộng" thì lúc nào cũng như là trông ngóng từng câu nói của giới Đỉnh Cao Trí Tuệ để có dịp nói Vuốt Đuôi hoặc nói theo Nịnh Bợ để lấy lòng. 


Làm sao kể ra cho hết được!

Nói tóm lại, chủ nghĩa Mác – Lê nin và Chủ Nghĩa Xã Hội vẫn là vô địch muôn năm, vẫn là đỉnh cao trí tuệ của loài người. Nếu không thì làm sao những điều như vậy có thể diễn ra và tồn tại trên đất nước Việt Nam hơn 80 năm nay?

Nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì làm sao cái xác chết đã mấy chục năm và cái lăng Ba đình vẫn nằm chình ình ở Hà Nội mà không một người Việt Nam nào được biết mỗi năm nó ngốn hết bao nhiêu tiền thuế từ mồ hôi và nước mắt của mình?

Nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì làm sao có kẻ đánh một con bạc cả một triệu đô-la đế quốc Mỹ trong khi trẻ em phải đu dây qua sông để đi học?

Nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì làm sao có những kẻ không biết bao nhiêu biệt thự hàng triệu đô la để quốc Mỹ trong khi người dân bị cướp đất cướp nhà nằm vật vờ lăn lóc ở ngay cái thủ đô Đỉnh Cao Trí Tuệ mà không mấy ai dám chạnh lòng?

Nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì làm sao nó có thể lừa phỉnh cả dân tộc Việt Nam hết thế hệ này qua thế hệ khác?

Nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì làm sao chỉ một đám người mà đủ khả năng để làm cho cả dân tộc Việt Nam ngày nay phải sống trong cảnh nơm nớp không biết sẽ bị làm nô lệ cho bọn giặc truyền kiếp phương Bắc khi nào?

Nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì chẳng lẽ người Việt Nam có cái tính bẩm sinh là bồng người khác đặt lên đầu mình và coi việc cúi đầu làm thân trâu ngựa cho kẻ đó là một lẽ cố nhiên?

Nhìn cái tượng Lê-nin đứng nghênh ngang ở Hà Nội tôi cảm thấy rằng mình có quyền hô to “Chủ nghĩa Mác – Lê nin vô địch muôn năm!” mà không hề sợ một ai cho rằng mình không đúng cả! Nhưng chạy qua Ukraine thì tôi không dám hó hé một câu như vậy đâu!

Cuối cùng là nếu nó không phải là Đỉnh Cao Trí Tuệ thì làm sao một kẻ sau ba mươi năm từ trong rừng chui ra khua mồm múa mỏ, nói dơi nói chuột hết lần này đến lần khác mà những hàng Giáo Sư, Tiến Sĩ CHXHCN Việt Nam vẫn còn quá nhiều người không đủ khả năng để cùng vạch những cái nói chuột làm dơi, nói dơi làm chuột của nó ra cho người dân Việt Nam được nhờ? Thậm chí có những Giáo Sư, Tiến Sĩ lại đăng đàn thuyết giáo hầu mong người dân nghe theo và ủng hộ những cái dơi cái chuột đó để tiếp tục bị lừa với những kế hoạch “…sang năm”, “…ba năm nữa”, “…tầm nhìn đến năm...” …Hai Nghìn Không Trăm… không biết!

Những ngôn từ Nhai Lại cùng với những bài bản Dối Trá không bao giờ biết nhàm của đám Đỉnh Cao Trí Tuệ, nếu chúng ta chỉ biết tiếp tục cúi đầu nghe theo thì ở phía trước chẳng có gì khác ngoài cái hố sâu thăm thẳm làm nô lệ cho cái Thiên triều của cái đảng Việt Cộng Vong Nô. Và thực tế cho thấy điều đó chẳng còn xa.

Nếu không có cái thấp hơn thì làm gì có cái cao hơn?

Đỉnh cao là thế!

Và chúng ta, cả dân tộc, hơn 80 năm rồi vẫn đang tiếp tục làm nô lệ cho một đám “Đỉnh Cao Trí Tuệ”… rừng rú của thời đại.

 

 

Tướng Phạm Quý Ngọ và Dương Chí Dũng cùng bản án tử hình


Kông Kông (Danlambao) - Trong phiên tòa xử tội tham ô, ông Dương Chí Dũng rất bình tỉnh, đến độ ông đọc cả thơ và khuôn mặt không thể hiện cảm xúc vì tin rằng với 1 triệu rưởi đô la tiền mặt ông đã lo lót trước để chạy án ắt hẳn phải có tác dụng! Vì số tiền đó ông đã chạy trực tiếp và “đúng cửa”, Thứ trưởng Thường trực bộ công an, Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, người đặc trách các vụ án lớn! Theo lời khai là chính miệng ông Phạm Quý Ngọ đã nói “để anh lo”trong điện thoại! Nhưng phán quyết lại là bản án tử hình nên tử tù Dương Chí Dũng không thể không oán thù, vì “tiền mất án mang”! Vì thế trong nhà đá ông nghiền ngẫm, nghĩ đến việc tự gỡ tội, nên đã huỵch toẹt trong phiên xử vụ “tổ chức đưa người chạy ra nước ngoài” của người em, là ông Dương Tự Trọng! Một người khi đã nhận bản án tử hình thì không còn gì sợ hãi nên phải khai ra “tất cả sự thật”(!), tử tù Dương Chí Dũng đã xác nhận thế! 

Như vậy có thật sự tử tù Dương Chí Dũng phải lãnh án tử là do tham nhũng? Mọi người đều biết là chiêu bài “bài trừ tham nhũng” đã được đảng và nhà nước VN rêu rao từ rất lâu, điển hình như tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng khi tuyên thệ nhận chức Thủ tướng lần đầu, đến đặc ngữ “một bầy sâu” của ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước, rồi nhiều lần ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư, nhấn mạnh tình trạng thoái hóa của “một bộ phận không nhỏ” cán bộ đảng viên trong các kỳ đại hội… nhưng chuyện đâu lại hoàn đấy! 

Bây giờ vụ Dương Chí Dũng đã có bản án tử hình thật! Nhưng đây có phải là tử hình vì tham nhũng hay nhân danh chống tham nhũng? “Nhân danh” vì đàng sau bản án vẫn là nghi vấn! Một nghi vấn không thể không có, đó là việc ông Dương Chí Dũng đã chạy tuốt đến tận lãnh thổ Hoa Kỳ và bị từ chối cho nhập cảnh! Như thế liệu trong thời gian làm thủ tục xin nhập cảnh các giới chức Hoa Kỳ đã làm việc ra sao và ông Dương Chí Dũng đã khai những gì để “làm quà”? Hẳn mọi người còn nhớ vụ án Bạc Hy Lai đã bắt đầu bằng việc Giám đốc công an Trùng Khánh xin tị nạn tại tòa đại sứ Hoa Kỳ, ngụ tại đó một đêm để Hoa Kỳ khai thác tin tình báo rồi bị giao trả lại cho Trung Quốc! 

Lần nầy với ông Dương Chí Dũng, liệu có khác hơn không? Vì ông Dương Chí Dũng là đầu dây mối nhợ liên quan đến cả hệ thống tham nhũng cấp nhà nước của nội bộ đảng CSVN, một nhân vật tiêu biểu như thế không lẽ Hoa Kỳ bỏ qua mà không khai thác? Cho nên đuổi ông Dương Chí Dũng là một việc phải xảy ra, là “điểm son” trong “hợp tác” giữa Hoa Kỳ và VN về tội phạm! Bánh ít trao đi thì phải có bánh qui trao lại! Bánh qui đó là loại bánh có nhưn gì chắc rất khó ai biết được!

Một chi tiết khác là ông Dương Chí Dũng chạy đến Quảng Ninh, rồi sau đó sẽ là Trung Quốc như gợi ý của Tướng Phạm Quý Ngọ? Trung Quốc chính thức là ông anh cả, đỡ đầu của đảng CSVN kể từ Hội nghị Thành Đô, vì thế mọi khía cạnh về cá nhân các lãnh đạo cũng như nội bộ phe cánh đảng CSVN ra sao chắc chắn Trung Quốc đã biết quá rõ, Dương Chí Dũng cũng biết như thế nên nếu qua đó (như gợi ý?) thì loại tin tình báo của ông Dương Chí Dũng chẳng có tác dụng gì và không thể cứu được bản thân nên cuối cùng phải sang Campuchia tìm đường khác!

Như vậy bản án tử hình của ông Dương Chí Dũng có đúng là án chống tham nhũng hay tiềm ẩn là bản án “làm lộ bí mật nhà nước” nhưng nhân danh chống tham nhũng?

Còn nghi án “làm lộ bí mật nhà nước” của Tướng Phạm Quý Ngọ cũng đã kết thúc! Cái chết “đột ngột” của Tướng Phạm Quý Ngọ đã được quan tòa Trương Việt Toàn, Phó chánh tòa hình sự thành phố Hà Nội cho biết vụ án “làm lộ bí mật nhà nước” sẽ phải đình chỉ, vì Tướng Ngọ chết, còn thời gian và quyết định chính thức đình chỉ sẽ do Cơ quan Cảnh sát điều tra thực hiện![1]

Có thể nói là chưa có cái chết nào “thông minh” như cái chết của Tướng Phạm Quý Ngọ!

Ông chết để các quan lãnh đạo đảng của ông vừa lòng, thở phào nhẹ nhỏm, khỏi phải bị hồi hộp theo dõi tình trạng lộ bí mật đến những ai, đến đâu! Ông chết để mở đường cho Ban Nội chính Trung ương có lý do giải thích trước công luận! Ông chết để được Bộ công an đứng ra tổ chức tang lễ theo “lễ nghi cấp cao” đúng theo luật(!) và thi hài sẽ được đưa về chôn tại Thái Bình, quê hương ông! Ông “chạy trốn” khỏi nghĩa trang Mai Dịch, nơi mà mộ đồng chí Lê Đức Thọ của ông cứ bị người dân đêm đêm đổ đồ xú uế nên thân nhân phải lặng lẽ cải táng, nơi mà ông Võ Nguyên Giáp cũng tránh xa vì không thể được yên nghỉ trong tương lai gần! Điều quan trọng là ông chết để gia đình được tai qua nạn khỏi, gia sản con cháu được hưởng nhiều đời!

Một cái chết tuyệt vời như thế thì còn đòi hỏi gì hơn?

Trong Tam Quốc Chí có một viên chức cực kỳ thông minh và vì quá thông minh nên bị chủ giết! Người đó là Dương Tu. 

Dương Tu là tướng tham mưu dưới trướng Tào Tháo. Nhân đại binh Tào tiến đánh Lưu Bị đang ở trong bước đường cùng nhưng cả 3 lần đều thất bại, vì địa thế hiểm trở, khí hậu tai ác, bị hao binh tổn tướng vô kể mà vẫn không thể chiến thắng. Vì thế Tào đang phân vân, tiến thoái lưỡng nan, muốn tìm một lý cớ chính đáng để rút quân mà không bị xấu mặt! Bữa đó Tào đang ngồi nhậu bỗng có Hạ Hầu Đôn vào xin mật lệnh để tuần tra ban đêm, lại gặp lúc đang gặm gân gà nên Tào phán mật khẩu là “kê cân”! Kê cân là gân gà, mà gân gà dai, bỏ thì tiếc nhưng nhai nuốt cũng chẳng xong! Mật khẩu quái dị đó đã được Dương Tu lý giải cho Hạ Hầu Đôn là do chủ tướng đang dùng dằng việc thoái quân, nên cho bộ hạ dưới trướng âm thầm chuẩn bị thu xếp trước để tiện việc lui binh! Thế là ý định thầm kín của Tào bị lộ, Tào điều tra ra! Và đây không phải là lần đầu Dương Tu hiểu thấu suốt tâm địa của Tào! 2 lần trước đó Tào đã dùng thuật chơi chữ thử tài các viên chức nhưng không ai hiểu được thâm ý của Tào ngoại trừ Dương Tu! Vì thế Dương Tu bị Tào găm kỹ, hiềm sẵn từ lâu! Cho nên nhân sự kiện nầy Tào phải ra tay, trước là diệt Dương Tu để tránh hậu hoạn, sau là có lý do chính đáng trị tội “làm lộ bí mật nhà nước”!

Nếu là minh quân mà có được một tướng thông minh cỡ Dương Tu thì đã hẳn là đại phước cho dân tộc và Dương Tu sẽ được trọng hậu để giúp vua trong việc kinh bang tế thế. Nhưng vì Tào Tháo là kẻ đại gian hùng nên mới sợ hãi, vì thế phải diệt Dương Tu! 

Còn Tướng Phạm Quý Ngọ thông minh loại nào của đảng CSVN? 

Đời thường Tướng Phạm Quý Ngọ thông minh cỡ nào không nghe ai nói tới, chỉ biết là năm 1997 ông chỉ huy đàn áp chính người dân Thái Bình của ông, vì họ đã dám phản ứng dữ dội trước nạn quan chức đảng viên cường hào ác bá của địa phương, từ đó ông được thăng quan tiến chức vù vù! Chức Thượng tướng còn mới rợi, được thăng vào tháng 7/2013! Giữa thời buổi mua quan bán chức gần như công khai, có đại biểu quốc hội đã không ngại khi nói đến chuyện “chạy chức” tại diễn đàn, thì đã hẳn Tướng Phạm Quý Ngọ phải rất sành sỏi đường đi nước bước trong bậc thang danh lợi! Một con người như thế là phải thông minh! Không thông minh thì làm sao có được tài “lăng ba vi bộ”, dặm dài mà không để lại mọi dấu vết vi phạm luật pháp, cho dù là luật pháp của nước CHXNCNVN! 

Lộ trình thăng quan tiến chức và tài “lăng ba vi bộ” đó dĩ nhiên chỉ có một mình ông biết!

Phải chăng vì biết quá rõ như thế nên ông phải “đột ngột” ra đi “như tự nhiên”?

(Feb 22nd, 2014)



Vụ Phạm Quý Ngọ: Đại tá công an Nguyễn Như Phong muốn "cứu" hay "giết" Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang?

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Vào ngày 21 tháng 2, 2014 PetroTimes công bố "Tư liệu đặc biệt về 2 cuộc gặp của Dương Chí Dũng và tướng Phạm Quý Ngọ(1). Báo này do Nguyễn Như Phong, đại tá công an làm Tổng biên tập. Bản tự khai do Dương Chí Dũng viết với nội dung phủ nhận chuyện đã hối lộ Phạm Quý Ngọ. Mục đích của việc công bố bản tự khai này là gì? Muốn "cứu" hay muốn "giết" con đường hoạn lộ của Trần Đại Quang?

Để làm sáng tỏ, chúng ta trở lại giả thuyết đã nêu ra trong bài "Dân ta tự mở hồ sơ Phạm Quý Ngọ (2): Trần Đại Quang là người sẽ bị ảnh hưởng trầm trọng nhất nếu Phạm Quý Ngọ sẽ khai ra mọi sự. Do đó giả thuyết Trần Đại Quang là người đứng đằng sau âm mưu dẫn đến cái chết của Phạm Quý Ngọ là giả thuyết có xác suất cao nhất.

Để giải quyết về cái chết đột ngột của Phạm Quý Ngọ và để đánh tan nghi vấn của dư luận đây là một âm mưu giết người bịt miệng (một giả thuyết nhiều thuyết phục cho cái chết đột ngột của một nhân chứng quan trọng có ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị của những lãnh đạo cấp cao), việc thông tin đại trà để chứng minh và thuyết phục quần chúng ông Ngọ chết vì ung thư gan là chiến thuật nền tảng của những người đứng sau âm mưu đó.

Nhưng nỗ lực tuyên truyền đến nay cũng chưa đủ vì 2 lý do cơ bản:

Lý do thứ nhất: Hình ảnh, sinh hoạt của ông Ngọ, và những lý luận bệnh lý đã làm cho người ta hoài nghi về việc ông Ngọ đang ở vào thời kỳ cuối của ung thư, chỉ còn vài tuần nữa là chết và "chắc chắn" chết vì căn bệnh này.

Lý do thứ hai: Rất quan trọng đối với Trần Đại Quang, với "thanh danh" và sự nghiệp chính trị của ông ta: Phạm Quý Ngọ có "chết" nhưng lời khai của Dương Chí Dũng tại tòa về việc Phạm Quý Ngọ nhận hối lộ và có liên quan đến Trần Đại Quang vẫn "còn sống". Lời khai này phải được "bức tử".

Do đó, bản tự khai từ trại tù Lạng Sơn đã được đại tá công an Nguyễn Như Phong, dùng phương tiện truyền thông của nhóm lợi ích Tập đoàn Dầu khí tung ra.

Ban biên tập PetroTimes giới thiệu bài viết: 

"Tại phiên tòa ngày 08/01/2014, Dương Chí Dũng đã khai việc Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ Công an mật báo cho để chạy trốn và việc đưa hối lộ...

Dương Chí Dũng cũng khai việc đưa tiền hối lộ cho một loạt các cán bộ cao cấp của Bộ Công an: Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ, Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng - C48, Điều tra viên của Bộ Công an...

Có một điểm cần lưu ý trong lời giới thiệu này: Mở tiền đề về không gian và thời gian: tạiphiên tòa ngày 08/01/2014 nơi mà lời khai của Dương Chí Dũng có liên quan đến Trần Đại Quang.

Sang đến bản tự khai của Dương Chí Dũng:

Bản tự khai của Dương Chí Dũng không ghi ngày tháng. PetroTimes tự giới thiệu là "Trại Yên Trạch ngày 17/10/2012". Cứ tạm cho đó là thời điểm.

Dương Chí Dũng viết:

"Trong bản tự khai tại trại giam B34 Bộ Công an tại thành phố Hồ Chí Minh, tôi có khai đã đưa tiền cho anh Ngọ hai lần, một lần tại đảo Tuần Châu tỉnh Quảng Ninh, một lần tại nhà anh Ngọ tại Hà Nội. Do khi khai tại trại B34 tôi bị lẫn và hoảng loạn và hoang tưởngnên tôi đã khai không đúng. Tôi xin trình bày và khai lại như sau...
... 
Với bản khai này tôi xin khẳng định việc tôi khai trước đây tại B34 là sai sự thật do lẫn và hoang tưởng.

Tôi không hiểu tại sao tôi lại khai như vậy, tôi rất xin lỗi anh chị Ngọ và mong cơ quan cảnh sát điều tra làm rõ sự thật mà tôi khai tại bản khai này."

Chúng ta thấy gì:

1. Trước đó, tại trại giam B34 Bộ Công an, Dương Chí Dũng đã khai... tất về Phạm Quý Ngọ - Trưởng ban điều tra trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines), nhận hối lộ từ đối tượng mà ông ta điều tra là Dương Chí Dũng. 

2. Tất cả những chi tiết do Dương Chí Dũng viết, lại hé mở cho chúng ta thấy gia đình ông ta đã gặp gia đình Phạm Quý Ngọ như thế nào, thân tình ra sao, nhưng gặp nhau để... thăm hỏi chứ KHÔNG ĐƯA TIỀN. Dữ kiện ĐƯA TIỀN là dữ kiện DUY NHẤT đã "sai sự thật do lẫn và hoang tưởng" trong khi những chi tiết khác như gặp ở đâu, lúc nào, ăn cơm trưa, cơm chiều, vợ con nói chuyện với ai... thì rất tỉnh táo, rành rọt.

3. Bản tự khai cho thấy đây là kết quả của một cuộc thương lượng giữa Dương Chí Dũng và phe cánh trước khi Dũng ra tòa vào ngày 12 tháng 12, 2013.

4. Kết quả của cuộc thương lượng (mà Dương Chí Dũng tưởng là sẽ dẫn đến một bản án chấp nhận được) đã giải thích cho thái độ ban đầu cười cười không xem thiên hạ ra gì của Dũng tại tòa mà vào ngày 14 tháng 12, 2013 trong phần phát biểu sau cùng của bị cáo, Dũng còn đọc thơ (3):

"28 năm qua lại trở về, 
Những người hàng hải nặng thề năm xưa, 
Dưới cờ Đảng nguyện cùng đưa, 
Con tàu hàng hải đến bờ vinh quang.."

5. Tuy nhiên, ngày 16 tháng 12, 2013 Dương Chí Dũng đã bị tuyên án tử hình. 

Dừng lại ở đây với vài điểm quan trọng:

* Lần khai 1: Trước ngày 17/10/2012, tại trại giam B34 Bộ Công an, Dương Chí Dũng đã khai Phạm Quý Ngọ nhận tiền hối lộ.

* Lần khai 2: Vào ngày 17/10/2012, trong trại giam công an Lạng Sơn, Dương Chí Dũng "khai lại" là khai nhầm vì "bị lẫn và hoảng loạn và hoang tưởng".

Tức là đã có 2 biên bản lời khai vào tháng 10 năm 2012 liên quan đến vụ việc Thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ nhận hối lộ, nhưng Bộ Công an đã giấu nhẹm với tòa và với công chúng trong phiên tòa xử sau đó bắt đầu vào ngày 12 tháng 12, 2013. Nếu biện minh cho hành vi giấu kín này là vì bí mật quốc gia thì ngày hôm nay Đại tá công an, Tổng biên tập PetroTimes đã vi phạm việc tiết lộ bí mật quốc gia.

* Lần khai 3: Ngày 7 tháng 1, 2014, sau khi đã bị tuyên án tử hình vào ngày 16 tháng 12, 2013 Dương Chí Dũng đã tung hê, trở lại nội dung của lời khai lần 1 và khai rõ ngay trước tòa: Phạm Quý Ngọ nhận hối lộ 20 tỷ, tiền từ Trương Mỹ Lan và có báo cáo với Trần Đại Quang.

Nhìn lại cả 3 lần khai cho thấy Dương Chí Dũng hoàn toàn không "bị lẫn và hoảng loạn và hoang tưởng" và sự thật nằm ở lời khai đầu và lần khai cuối. 

Đại tá côn an Nguyễn Như Phong "cứu" hay "giết" chúa đảng côn an Trần Đại Quang?

Bản tự khai của Dương Chí Dũng vào ngày 17/10/2012 tại trại tạm giam công an tỉnh Lạng Sơn là kết quả của một thương lượng để Dương Chí Dũng tự vô hiệu hóa lời khai của chính mình trước đó tại trại giam B34 Bộ Công an tại thành phố Hồ Chí Minh. 

Cả 2 lần khai đều xảy ra trước thời điểm ngày 7 tháng 1 năm 2014 là lúc Dương Chí Dũng khai trước tòa.

Cả 2 lần khai đều xảy ra trong "sân chơi" kín, trong bóng đen thương lượng của những thành viên trong cùng một phe nhóm, trong đó có Trần Đại Quang.

Lời mở đầu của PetroTimes "Tại phiên tòa ngày 08/01/2014, Dương Chí Dũng đã khai việc Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ Công an mật báo cho để chạy trốn và việc đưa hối lộ..." đã tạo sự nhập nhằng, cắm chuyện của ngày 07/01/2014 vào chuyện của năm 2102.

Và trong toàn bài viết, tất cả mọi thông tin đều không đề cập đến Trần Đại Quang, kẻ bị Dương Chí Dũng nêu đích danh tại phiên tòa ngày 7 tháng 1, 2014 (4): 

“Anh Tiệp có nói là “Anh yên tâm đi, tôi đã gặp và báo cáo với anh Trần Đại Quang - bộ trưởng bộ công an, để anh Quang có ý kiến với anh Ngọ. Và anh Quang sẽ điện cho anh, để anh Ngọ không can thiệp hay gây khó cho doanh nghiệp nữa”.

Sau đó một thời gian, tôi có đến thăm gia đình anh Quang. Khi ngồi ở phòng khách có hai anh em, anh Quang rất tình cờ tự nói ra những chuyện đó. Chính anh Quang bộ trưởng nói ra và tôi cũng báo cáo với anh Quang là “Anh Ngọ có giới thiệu công ty... (không nghe rõ) như thế, em hiện nay thì...” 

Anh Quang bảo: “Chú cứ làm đúng nguyên tắc, đúng luật. Chọn đơn vị nào có năng lực, kinh nghiệm, có uy tín tham gia. Không phải ngại ai can thiệp cả.” 

Đó là "cứu".

Nhưng cũng trong hành động... người tính không bằng trời tính này, chính Nguyễn Như Phong đã cho làm lộ "bí mật quốc gia", đã "giúp" cho dư luận thấy những gì ĐÃ XẢY RA trong bóng tối trước buổi tòa ngày 7 tháng 1 năm 2014. Nó cho thấy cả một thế lực đen tối đi từng nước cờ với nhau, thương thảo và phản phé nhau từ năm 2012 để cuối cùng trước bản án tử hình, Dương Chí Dũng đã khai luôn đầu nậu côn an là Trần Đại Quang.

Và đó là "giết".

***

TB. 

PetroTimes ghi chú dưới bài viết:

Lời tòa soạn: Bài viết dựa trên các tư liệu đặc biệt của PetroTimes, các tờ báo, trang tin, phương tiện truyền thông khác vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức, không trích nguồn, không dẫn lại. BBT PetroTimes không chịu trách nhiệm pháp lý với các tin, bài sao chép hoặc dẫn lại thông tin có sự sai lệch so với tư liệu gốc. Xin cám ơn!

Rất tiếc là: 

(1) Bản tự khai của Dương Chí Dũng không thuộc về sở hữu của cá nhân hay một tổ chức tư nhân. Việc PetroTimes đóng dấu lên bản tự khai của một tù tạm giam, một tài liệu của cơ quan an ninh điều tra đã không có đủ cơ sở pháp lý để biến nó thành tài sản riêng của PetroTimes.


(2) PetroTimes không phải là một công ty báo chí tư nhân. Nó thuộc Tập đoàn Dầu khí - là một doanh nghiệp nhà nước được hình thành và hoạt động nhờ tiền thuế của nhân dân.

Sau cùng: người nào trong Bộ Công an đã giao tư liệu lời khai của Dương Chí Dũng, vốn là một tài liệu "mật" của cơ quan điều tra, cho Nguyễn Như Phong để tung ra công chúng?




Chết chưa phải là đã “hết”


Chết chưa phi là đã “hết”

Đức Thành

Thông thường trước cái chết của một con người, trong nhân gian thường có câu cửa miệng rằng “chết là hết”. Câu cửa miệng này thể hiện nhiều trạng thái khác nhau. Hàm ý mỉa mai có, khinh bỉ có, tiếc nuối có, thương xót có…

Nhưng khi một con người lúc sống chỉ biết có mình, sống mưu mô quỉ quyệt với bạn bè đồng chí, đồng nghiệp, dẫm đạp lên dư luận, vơ lợi bất chính cho cá nhân bản thân gia đình và bè cánh, thì thậm chí có chết già chết tự nhiên hay chết do bệnh tật đi chăng nữa ắt sẽ phải nhận được câu nói trên với hàm ý mỉa mai khinh bỉ, với nghĩa nguyền rủa: thế là kẻ đó đã hết cơ hội sống để mà bè cánh kiếm chác, vơ lợi, bất nhân và đẩy người đời đến oan khuất bất công… và thường đi kèm với cụm từ “trời có mắt”.

Mấy ngày gần đây theo dõi trên báo chí cả lề đảng lẫn lề dân, thấy người ta bàn tán nhiều về cái chết của ông Phạm Quý Ngọ khi ông đương chức thứ trưởng bộ công an, nhưng không phải bàn tán về lý do ông ốm đau, bệnh tật… mà chết như những người bình thường khác. 

Cũng như ít thấy họ thương xót hay khinh bỉ ông mà hầu hết các bài báo, bài viết nhất là trên các trang lề dân chỉ quan tâm đến việc đảng và nhà nước sẽ xử lý vụ vic t tù Dương Chí Dũng đã t cáo ông nhn hi l ca Dũng và mt vài người khác vi s tin lên đến hơn mt triu rưỡi USD như thế nào. Dũng cũng t cáo rng ông đã mt báo cho Dũng biết trước rng Dũng s b bt, thm chí còn khuyên Dũng “nên trn đi đâu đó mt thi gian”.

Cũng chẳng biết lời tố cáo của tử tù Dũng nặng ký đến đâu mà được lãnh đạo ngành chống tham nhũng của đảng đặc biệt quan tâm và đã phải hạ cố đến tòa để theo dõi các phiên xét xử anh em nhà Dũng. Và điều đặc biệt là ngay tại phiên tòa xét xử em trai Dũng (Dương Tự Trọng), tòa cũng đã căn cứ vào quyền hạn của mình theo luật định để ra quyết định khởi tố vụ án “làm lộ bí mật nhà nước”.

Chỉ biết rằng từ khi tòa có quyết định khởi tố vụ án làm lộ bí mật nhà nước đã hơn một tháng nay nhưng chưa thấy tòa hay cơ quan nào khác được luật qui định khởi tố bị can, hay nói cách khác là không thấy nhà nước khởi tố những người đã gây ra vụ án đó – thực hiện hành vi phạm tội làm lộ bí mật nhà nước đó (đây là điều mà bộ luật tố tụng hình sự Việt Nam qui định bắt buộc), khiến mọi người đang chuyển dần sang bán tín bán nghi rằng hình như k thc hin ti phm trong v án làm l bí mt nhà nước này không phi do người mà là “ma” thì phi nên mi không thy khi t b can trong hơn mt tháng nay. Theo qui đnh ca b lut t tng hình s thì ch có “người” mi b coi là “b can” đ mà khi t ch nếu là “ma” thì lut li không coi là b can. Do đó ai mà khi t b can “ma” s là phm pháp.

Trở lại vấn đề phạm tội của Dương Chí Dũng vì nó đã để lại hệ quả nặng nề về kinh tế, xã hội cho đất nước và dân tộc. Con số thất thoát là khủng khiếp. Từ cái sự thất thoát khủng khiếp ấy Tòa án tối cao đã căn cứ để lượng hình xử phạt Dương Chí Dũng và đồng bọn.Tuy có bắt các bị cáo phải bồi hoàn những khoản thất thoát cho nhà nước và Dũng cũng đã lập công chuộc tội bằng cách khai ra số tiền làm thất thoát ấy do Dũng tham nhũng và đem hối lộ. 

Dũng đã khai hi l cho nhng ai và bao nhiêu tin mi người đu rõ c. Vy mà cho đến nay chưa thy đng cm quyn và nhà nước do người ca đng lãnh đo đi đến nhng nơi do Dũng ch ra đ thu hi khon tin đó đem v tr li cho nhà nước. 

Mới hay rằng ở Việt Nam mình thật hay, thật lạ. Chuyện hay, chuyện lạ đến mức mà kẻ làm thất thoát tài sản của nhà nước chỉ bị xét xử, bị coi là có tội khi tài sản của nhà nước chẳng còn gì để người được chính phủ đề bạt cất nhắc làm thất thoát được nữa. Và khi k làm tht thoát đã ch ra cho đng và chính ph ch cha nhng đng tin ca nhà nước b tht thoát y, thì đng, chính ph li lng khng không dám đến đó đ ly li?!

Bởi thế đến nay mọi người dân Việt cũng như cộng đồng Quốc tế quan tâm đến những chuyện của Dương Chí Dũng mới chỉ biết đến có vụ khởi tố vụ án “làm lộ bí mật nhà nước” nhưng lại đang thiếu bị can, còn những vụ án khác như đưa và nhận hối lộ, môi giới hối lộ hay những biện pháp và cách thức thu hồi những khoản tiền tài sản do Dũng đã tham nhũng để đưa hối lộ, môi giới hối lộ cho những kẻ đã nhận hối lộ theo lời khai của Dũng hiện nay vẫn hoàn toàn bị đảng và nhà nước lãng quên.

Một con người bình thường khi chết đi dù được người dân thương xót hay mỉa mai khinh bỉ thì câu nói cửa miệng của mọi người “chết là hết” cũng đúng tuy rằng tâm trạng có khác nhau.

Nhưng mt con người như ông Phm Quý Ng đang gánh trng trách trong ngành công an đc bit trong lĩnh vc điu tra ti phm li đang b t là nhn hi l bng tài sn ca nhà nước do chính k đang b ông Ng ch đo điu tra tham nhũng và đem hi l. Biết vy mà ông vn nhn s tin y đ mt báo cho Dương Chí Dũng biết tin và chy trn theo như khai báo ca Dương Chí Dũng thì qu là s chết chưa th hết chuyn được nếu nhân dân ta có mt đng chân chính và nhiu đng vì công bng dân ch cho đt nước.

Nhiều học giả trí thức cũng đã từng phân tích để làm rõ lời khai của Dương Chí Dụng về ông Ngọ thật đến đâu thì chỉ cần tổng kiểm tra tài sản của gia đình, người thân của ông trong thời gian Dũng đưa hối lộ và các nhân chứng vật chứng, thời gian không gian địa điểm về tin mật báo cho Dũng, sẽ thấy rằng dù ông Ngọ có chết đi cũng không thể xóa được hết chuyện Dương Chí Dũng đã tố cáo về ông Ngọ và những người khác.

Nếu “chết là hết” để đậy vụ làm lộ bí mật lại thì coi chừng có thể Dương Chí Dũng lại là Nguyễn Thanh Chấn thứ hai và nếu Dương Chí Dũng tố cáo sai mà đảng nhà nước lại đậy vụ án lại thì e rằng hương hồn ông Ngọ không thể “ngậm cười nơi chín suối”. Mặt khác nếu coi “CHẾT LÀ HẾT” để đình chỉ vụ án thì chính cơ quan ra quyết định đình chỉ vụ án đã vi phạm vào điu 10 bộ luật tố tụng hình sự Việt Nam vì điều 10 này qui định “cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, Tòa án phải áp dụng mọi biện pháp hợp pháp để xác định sự thật của vụ án một cách khách quan toàn diện và đầy đủ, làm rõ những chứng cứ xác định có tội, chứng cứ xác định vô tội..”

Theo tinh thần này thì dù ông Ngọ có chết đi thì các cơ quan chức năng bảo vệ pháp luật vẫn phải làm rõ những qui định tại điều 10 bộ luật tố tụng hình sự. Vì điu 107 bộ luật này chỉ qui định không khởi tố khi người thực hiện hành vi nguy hiểm đã chết. Nhưng trong vụ án này đã có quyết định khởi tố vụ án làm lộ bí mật từ trước khi ông Ngọ chết. Mặt khác theo điu 164 bộ luật tố tụng hình sự thì muốn đình chỉ điều tra vẫn phải ra kết luận điều tra, bản kết luận điều tra phải nêu rõ quá trình điều tra, lý do và căn cứ đình chỉ điều tra.

Như vậy trong trường hợp này cơ quan pháp luật đã khởi tố vụ án được hơn một tháng ông Phạm Quý Ngọ mới chết, thì vẫn có thể tiến hành tiến hành xác minh làm rõ lời khai của Dương Chí Dũng. Sau khi có kết luận điều tra vẫn phải nêu rõ quá trình điều tra trong đó có cả kết quả xác minh lời khai của Dương Chí Dũng có đúng hay không và nêu lý do đình chỉ vụ án mặc dù nếu có đủ căn cứ chỉ mình ông Ngọ phạm tội thì vẫn phải đình chỉ vì ông Ngọ đã chết.

Theo tinh thần này thì “chết chưa chắc đã hết” được.
Và s không th hết được nếu như gia đình ông Ng không chng minh được khi tài sn hin có.

Ngược lại cũng không thể hết được chuyện nếu Dương Chi Dũng tố cáo sai vì nhà nước còn phải truy danh cho ông Ngọ để ông khỏi bị hàm oan như bao nhiêu dân thường khác, vì ông là ủy viên trung ương đảng cơ mà!

Đ.T. 

Tác gi trc tiếp gi cho BVN

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link