Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, March 3, 2014

Cán bộ, đảng viên đảng cộng sản Việt Nam và đặc biệt công an nổi chìm chọn cách nào?


Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep

Vào ngày 7:03 Thứ Sáu, 28 tháng 2 2014, Chuyen Xe Thu <> đã viết:


Tháng 2 28 2014

“Không còn đảng, không còn mình” và “Không còn đảng, mình vẫn còn”: Cán bộ, đảng viên đảng cộng sản Việt Nam và đặc biệt công an nổi chìm chọn cách nào?
1
Nguyễn Hùng

Trong thời gian vài năm gần đây tại các nước còn bám vào thể chế độc tài chuyên chính dưới bất cứ chủ thuyết hay chiêu bài nào hay lý do nào: cộng sản vua chúa cha truyền con nối như Bắc Triều Tiên-Kim Jong Un; cộng sản mèo trắng miêu đen như Tàu; cộng sản rễ mía râu xồm như Cuba-Fidel Castro; độc tài quân phiệt như Tunisia- Ben Ali, Ai Cập-Mubarak, Lybia-Gaddafi, Syria-Assad, Miến Điện-Thein Sein; độc tài mafia hậu cộng sản như Ukraine-Viktor Yanukovych, Nga-Putin… đã nở rộ phong trào toàn dân xuống đường đấu tranh trong ôn hòa giành lại quyền tự do dân chủ, quyền con người.

Có nước dân chúng đứng lên lật đổ trong hòa bình không hay chỉ gây ra rất ít thiệt hại nhân mạng, đổ máu và hầu như không thiệt hại cơ sở vật chất. Thí dụ điển hình là Tunisia (cách mạng “hoa lài” năm 2011) – nước đầu tiên trên thế giới đã lật nhào chính quyền độc tài tham nhũng, và Ai Cập (năm 2011).

Có nước dân chúng phải dùng đến vũ lực và thiệt hại rất nhiều sinh mạng mới có thể lật đổ chế độ độc tài toàn trị trang bị vụ khí tận răng như Lybia (năm 2011).  Nhà lãnh đạo khét tiếng Gadaffi phải chạy trốn, chui vào ống cống để hòng thoát thân.

Có nước lãnh đạo của chính quyền độc tài sớm thức tỉnh và thức thời, đi tiên phong tự thay đổi thể chế độc tài do họ cầm đầu sang chế độ tự do dân chủ như Miến Điện –Myanmar (từ năm 2011 và đang tiếp diễn), không gây hỗn loạn chết chóc đau thương và đất nước được chuyển hóa tuần tự trong hòa bình hòa giải, thực lòng xóa bỏ hận thù chung sức đưa đất nước nhanh chóng thoát khỏi bế tắc và đói nghèo.

Chỉ còn lại vài nước cố bám vào chế độ độc tài mà hầu hết là những quốc gia theo chế độ cộng sản Mác Lênin cải biên, biến chất tại Á Châu và Trung Mỹ như Bắc Triều Tiên, Tàu, Việt Nam, Cuba,Venezuela và một vài nước Trung Á trước kia thuộc Liên Bang cộng sản Sô Viết nay trở thành độc tài theo phong cách mafia tuy họ vẫn cho tồn tại đối lập bù nhìn như nước Ukraine, nơi có lò điện nguyên tử bị nổ tung tại Chernobyl vào năm 1986, là một ví dụ.

Điều tất yếu của thế giới văn minh tiến bộ của thế kỷ 21 là con người không còn chấp nhận các chế độ độc tài dưới bất cứ hình thức nào, dưới mỹ từ nào, hoặc bám víu vào những ngụy biện phi lý như trường hợp của Việt Nam mà người dân phải chịu cảnh một cổ hai ba tròng: vừa bị cai trị theo kiểu độc tài độc đảng chuyên chính với chiêu bài cộng sản-xã hội chủ nghĩa vừa bám vào lý do dân trí và độc đảng tạo ổn định chính trị để thao túng tài nguyên đất nước bởi một nhóm nhỏ quan chức đảng viên cao cấp. Những quốc gia còn bám víu vào quyền hành độc tôn của cá nhân, bé nhóm, hay các chủ nghĩa cộng sản ảo tưởng đang lần lượt từng nước một, hoặc chính đảng và nhà nước đang cầm quyền tự mình diễn biến sang thể chế dân chủ tự do đa nguyên đa đảng để tồn tại trong sinh hoạt chính trị đa đảng cạnh tranh lành mạnh với tam quyền phân lập không bị lung đoạn như dưới chế độ độc đảng chuyên chế, hoặc bị lật đổ bởi sức mạnh của quần chúng và khi đó thì họ sẽ mất tất cả, mất cả chì lẫn chài, và trở thành tội đồ của dân tộc.

Tại Trung Mỹ nước Venezuela bị cai trị bởi chế độ cộng sản chuyên chính, hà khắc và sắt máu cũng đang bị rúng động với các cuộc xuống đường biểu tình của hằng triệu thanh niên, sinh viên, học sinh và dân chúng chống lại sự cai trị hà khắc độc đoán của nhà nước cộng sản Venezuela bất hợp pháp do Nicolas Maduro lãnh đạo, đòi đảng nhà nước cộng sản thoái vị và trả lại quyền tự do dân chủ và nhân quyền. Dân chúng Venezuela cũng sẽ nhanh chóng tống khứ bọn đảng cộng sản Venezuela.

Vừa mới đây, sau hàng loạt các cuộc biểu tình của hằng trăm ngàn dân chúng Ukraine đòi lại quyền tự do dân chủ thật sự và áp lực nhà nước Ukraine đại tham nhũng phải từ chức. Ngày 22/02/2014 toàn dân Ukriane đã đạt thành công vẻ vang. Chỉ với tấm lòng nhiệt huyết đấu tranh bất bạo động dân chúng Ukraina đã lật nhào nhà nước độc tài tham nhũng của tổng thống Viktor Yanukovych, buộc ông ta phải trốn khỏi nước bỏ lại của cải tài sản kết sù và dinh thự nguy nga được xây dựng từ việc cướp đoạt tài nguyên của quốc gia. Ngay bây giờ ông ta cùng băng đảng lãnh đạo guồng máy chính quyền tàn ác Ukraine phải trốn chui trốn nhủi và đang bị truy nã dẫn độ về Ukraina xét xử. Báo Tuổi Trẻ ra ngày 25/02/2014 cũng công khai đăng hình những tên lính công an cảnh sát cơ động tay sai trước đây khủng bố đàn áp dân chúng phải ra quì xin nhân dân tha thứ.

1
Cảnh sát cơ động ở thành phố Lviv hôm thứ ba quỳ gối xin lỗi người dân vì đã tham gia vào các cuộc đàn áp những người biểu tình tại Quảng trường Độc Lập của Kiev
1
Tương tự như tại Ukraine, công an chìm nổi và cảnh sát cơ động tay sai đắc lực của lãnh đạo đảng csVN đàn áp và hành hung người dân yêu nước sớm muộn gì cũng phải qùy gối tạ tội như bên Ukraine

3
Dinh thự của Tổng Thanh Tra Nhà nước cs Việt Nam Trần Văn Truyền và Dinh thự riêng của Tổng Thống nước Ukraine Nikolai Viktor Yakunovich bị truất phế. So ra cũng tráng lệ ngang ngửa-tham nhũng đồng hành

Đất nước Việt Nam đã bị mất mát kinh khủng cả về sinh mạng đến nguyên khí và tài nguyên vì bị lôi kéo vào cuộc chiến ý thức hệ cộng sản mà cộng sản Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh đã tự nguyện xung phong làm lính tiền phương cho đế quốc cộng sản Nga Tàu dùng Việt Nam làm đấu trường và giết hại nhiều triệu người dân Việt vô tội.


Trong khi các nước khác trong khu vực Đông Nam Á Châu giành lại độc lập trong ôn hòa và không bị đầu độc bởi chủ nghĩa cộng sản quái thai nên bản sắc dân tộc được giữ gìn trọn vẹn, đất nước phát triển, dân chúng ấm no. Sau ngày 30/04/1975 người dân của cả nước cứ tưởng rằng sẽ được sống trong hòa bình, trong tình anh em cùng màu da cùng giòng máu “con cháu Lạc Hồng”, nhưng mọi người dân từ Bác vô Nam đã hoàn toàn vỡ mộng, bị đảng cộng sản Việt Nam và Hồ Chí Minh phỉnh lừa. Độc lập tự do dân chủ hạnh phúc chỉ là bánh vẽ, là hàng chữ làm phong làm cảnh cho các giấy tờ đơn từ, chỉ là những khẩu hiệu suông, là bình phong che lấp cho những hành động tàn ác vô nhân đạo của đảng csVN đối với dân chúng Việt Nam và cả thế giới. Cả nước tiếp tục bị cai trị dưới chế độ cộng sản rập khuôn không những chỉ theo Nga mà theo với Tàu. Để cướp sạch cướp trắng tài sản của dân, đảng cộng sản Việt Nam không ngừng đánh vào dân, hết trận đánh này đến trò đánh khác; đánh vào dân chúng thu để chiến lợi phẩm về cho đảng, cho đảng viên. Người dân bị cướp trắng nhà cửa đất đai ruộng vườn, trở thành tôi mọi cho thiểu số quan chức đảng viên cộng sản. Đất nước bị hoàn toàn phá sản cả về văn hóa và kinh tế, trật tự xã hội bị đảo lộn, cướp được đảng cộng sản cho lên ngôi và là quốc sách của đảng.

Trước khi chế độ cộng sản tại Nga và các nước Đông Âu bị khai tử vào thập niên 90, tuy đảng cộng sản Việt Nam nắm toàn quyền sinh sát nhưng thế hệ đảng cộng sản thời Hồ Chí Minh còn đặt quốc gia trên đảng trong các khẩu hiệu tuyên truyền về đảng cộng sản để mị dân. Từ khi chủ nghĩa cộng sản bị chính nơi khai sinh nó, nước Nga, khai tử thì đảng cộng sản Việt Nam rung động. Để tiếp tục nằm trọn quyền nhằm tiếp tục vơ vét tài sản của đất nước mà thế hệ đảng viện cộng sản thứ nhì đã quị lụy, tòng phục và nô lệ hoàn toàn với Tàu. Thành phần đảng viên cao cấp của đảng csVN chỉ lo vinh thân phì gia không màng đến toàn vẹn lãnh thổ hay biển đảo, bí mật cắt đất, biển dâng cho Tàu để được Tàu bao che bảo vệ chế độ độc tài tham nhũng và thối nát của họ.

Để bảo vệ quyền hành, đảng cộng sản biến chất và biến thái tạo ra môt lực lượng công an côn đồ tay sai đông đảo, được cám dỗ với nhiều đặc quyền, được nhồi sọ với tư tưởng rất phản động, phản quốc, phản dân hại nước, đó là tư tưởng: “CHỈ BIẾT CÒN ĐẢNG, CÒN MÌNH”, không màng đến còn hay mất tổ quốc và dân tộc. Không có một quốc gia nào trên thế giới lại có lối suy nghĩ ngược đời đầy tính ích kỷ chỉ nghĩ đến mình, thần thánh hóa đảng trên cả dân tộc trên cả quốc gia dân tộc qua các biểu ngữ mừng xuân chói tai gai mắt: “mừng đảng (trước) mừng xuân (sau)”. Đảng cộng sản Việt Nam biến chất lợi dụng lớp công an trẻ vô văn hóa, đầu độc họ đến mức độ không còn tính người hay tình người, mù quáng thi hành mệnh lệnh khủng bố đàn áp người dân bảo vệ lớp quan chức đảng viên để nhận được bố thí chút ơn mưa móc.

4
Tấm bảng tuyên truyền rất phản động, vô văn hóa: (không cần biết còn hay mất nước vào tay bọn xâm lược Tàu) “chỉ biết còn đảng, còn mình”
5
Đám cưới vĩ đại con của lớp đảng viên cộng sản đại gia quí tộc thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ

Điều tất yếu và rất logic là đảng cộng sản VN không thể nào tồn tại vĩnh viễn. Càng ngày họ càng bị thoái hóa trở thành sâu bọ chuyên sống trên xương máu, trên nổi đau khổ của nhân dân. Nếu thành phần lãnh đạo cộng sản Việt Nam hiện nay vẫn tiếp tục cố chấp, tiếp tục đàn áp dân chúng, khư khư tóm thu quyền hành chỉ cho đảng cộng sản mà không học hỏi các nước tiến bộ khác, điển hình nhất là nước láng giềng Miến Điện-Myanmar, không chóng thì chày họ sẽ bị tiêu diệt. Một khi điều này xảy ra, như đã xảy ra tại các nước độc tài khác mà mới nhất là Ukraina cũng là nước bạn của Việt Nam, thì đảng cộng sản biến chất Việt Nam dù cho có chuyên chính, cực kỳ ác độc hay được bảo vệ bởi một lực lượng công an, côn đồ đông đảo và tàn bạo cỡ nào chắc chắn sẽ bị đào thải và nhóm người lãnh đạo đảng sẽ phải chịu tội trước toàn dân.

Lực lượng cảnh sát công an chìm nổi tại Việt Nam đang làm tay sai của nhóm đảng viên cao cấp nhiều tiền lắm của hãy nhìn vào kết cuộc nhục nhã mà những tên công an tại Ukraina đang hứng chịu trong khi bọn đầu não của chính quyền Ukraine nhanh chóng đào thoát. Cảnh sát công an Việt Nam chỉ có hai lựa chọn:



“KHÔNG CÒN ĐẢNG, KHÔNG CÒN MÌNH” hay là “KHÔNG CÒN ĐẢNG, MÌNH CÒN”.

Những gì mà những người cảnh sát công an làm hay đối xử với dân chúng, với những người yêu nước bất đồng chính kiến với đảng cộng sản Việt Nam trong thời gian qua, hiện nay và trong những ngày sắp tới sẽ định đoạt số phận của họ và gia đình khi không còn đảng cộng sản – đảng cộng sản đi chết đi.

Đừng mù quáng làm tay sai cho những con sâu cộng sản lớn như chủ tịch Trương Tấn Sang từng tự thú và chúng nó ăn của dân không chừa thứ gì, như bà phó chủ tịch Nguyễn Thị Đoan nói, có những hành động tàn ác vô nhân đạo với người dân thì khi “đảng” không còn hay theo chân Tôn Sĩ Nghị chui ống cống đồng sang Tàu thì “mình” cũng tiêu theo.

Bài học từ cái chết bất đắc ký tử của Thứ Trưởng công an thượng tướng Phạm Quí Ngọ mới đây là một bằng chứng: còn đảng chưa chắc còn mình. Một khi chóp bu đảng cộng sản quyết định cho đi tàu suốt thì ngay cả thượng tướng cũng không thoát nói chi những công an tay sai đứng đường làm côn đồ.

Bài học mới nhất từ Ukraine với những tấm hình chụp hàng tá công an cảnh sát quì mọp trước dân xin tha thứ trong khi bọn lãnh đạo chánh quyền Ukraine thì cao chạy xa bay chỉ lo cho bản thân đã được chính các báo chí chính thống trong nước như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Tiền Phong, Dân Trí … đăng tải nhằm gián tiếp cảnh báo với lực lượng công an cảnh sát: Ngưng ngay hành động côn đồ ác độc chống lại dân làm tay sai làm bù nhìn cho bọn đảng chóp bu sâu bọ, phải làm đúng chức năng bảo vệ an ninh cho dân chứ không bảo vệ bọn đảng viên cao cấp tham ô thoái hoá.

6Cảnh sát công an tay sai nhà nước độc tài tham nhũng Yanukovich hùm hổ hôm trước, hôm sau quì tạ tội trước nhân dân

7Cảnh sát cơ động công an chìm đàn áp thô bạo dân. Sẽ quì mọp trước dân xin tha tội khi không còn đảng chỉ còn mình đối mặt với dân

Tổ quốc và dân tộc là vĩnh cửu, đảng chỉ là nhất thời. Những đảng viên, công an, cảnh sát hãy hoàn lương trở về với dân chúng, với đất nước, và chỉ biết: “CÒN DÂN, CÒN MÌNH”.


Ngày 27 tháng 02 năm 2914



Tài liệu tham khảo:

Cách mạng Tunisia (Wikipedia).


Mùa xuân Ả Rập (Wikipedia).

















Inline image 2


AI GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG? AI ĐANG TÀN PHÁ GIANG SƠN?


Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep

Vào ngày 6:16 Thứ Năm, 27 tháng 2 2014, Hai Chuyen Xe Thu <> đã viết:


AI GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG? AI ĐANG TÀN PHÁ GIANG SƠN?

Posted on February 23, 2014 by HieuLe

Sau hai tuần lễ bắt giam người vô cớ, công an Đồng Tháp đã quyết định khởi tố ba nhà hoạt động nhân quyền Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và một Tín Đồ Phật Giáo Hòa Hảo là anh Nguyễn Văn Minh cùng tội danh tập trung đông người và gây rối trật tự công cộng theo điều 245 Bộ Luật Hình Sự mà theo đó: “Người nào gây rối trật tự công cộng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.

Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm: Có dùng vũ khí hoặc có hành vi phá phách; Có tổ chức; Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng; Xúi giục người khác gây rối; Hành hung người can thiệp bảo vệ trật tự công cộng; Tái phạm nguy hiểm.”

CÔNG AN ĐỒNG THÁP “DÀN DỰNG” VỤ ÁN ĐỂ KHỞI TỐ BÀ BÙI HẰNG VÀ 2 ĐỒNG SỰ​

Inline image 1
CA "DÀN DỰNG" VỤ ÁN ĐỂ KHỞI TỐ NHÀ HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN
BÙI THỊ MINH HẰNG CÙNG 2 HAI ĐỒNG SỰ
 =========
Xin được nhắc lại nội vụ như sau: Vào ngày 09 tháng 02 vừa qua một lực lượng hùng hậu bao gồm cục an ninh A42 cùng công an Đồng Tháp đã dàn dựng một kịch bản vụng về và thô bỉ rằng có một số người khiếu tố cựu tù Nguyễn Bắc Truyển chiếm đoạt tài sản công dân, rồi với bằng cớ ngụy tạo đó lực lượng công an, cảnh sát này đã  đột nhập vào nhà cựu tù Nguyễn Bắc Truyển, hủy hoại một số tài sản, trấn cướp một số thiết bị thông tin và hành hung cựu tù Nguyễn Bắc Truyển một cách dã man và thô bạo trước khi dẫn giải về Khám Chí Hòa để khủng bố tinh thần và thẩm cung. Nhưng trước áp lực của quốc tế, cơ quan an ninh csVN buộc đã phải trả tự do cho cựu tù Nguyễn Bắc Truyển sau 24 giờ giam giữ.

Được tin cựu tù Nguyễn Bắc Truyển đã được trả tự do, một đoàn cựu tù nhân chính trị từ Sài gòn đã về kết hợp với một số Tín Đồ, Cư Sỹ và Tu Sỹ Phật Giáo Hòa Hảo từ Chợ Mới, An Giang gồm 21 người đã tổ chức đến thăm viếng và an ủi gia đình cựu tù Nguyễn Bắc Truyển tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp, nhưng khi các cựu tù và Đồng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo vừa đến khu vực Cầu Nông Trại, thuộc xã Mỹ An Hưng, huyện Lấp Vò thì một lực lượng công an hàng trăm người cải trang thành côn đồ, mai phục trong các lùm cây bên đường, bất ngờ xuất hiện, dùng gậy gộc đánh đập vô cùng dã man tất cả 21 người trong đoàn viếng thăm này mà không hề phân biệt nam phụ lão ấu. Sau khi nhiều người đã đổ máu và bất tỉnh nhân sự rồi các nhân viên an ninh, cảnh sát, công an này mới thay đổi sắc phục công an rồi dẫn giải cả 21 người về nơi giam giữ với lý do, mà một lãnh đạo công an huyện lấp vò là Thượng tá Huỳnh Văn Thạnh, phó trưởng Công an huyện đưa ra, là: “Cái đoàn người đó đánh công an trước, tấn công công an trước, công an không thể đánh lại, thì người dân ở hai bên đường mới nhảy vào đánh phụ công an”. 

Đây, chúng tôi xin trích lại nguyên văn lời nói của một quan chức ngành công an cộng sản tại Đồng Tháp đã đưa ra để giải thích cho lý do công an bắt và giam giữ “Cái đoàn người đó” để công luận rộng đường suy xét, để liệu có ai tin rằng công an Việt Nam hiền từ như một đàn cừu non, còn quần chúng, nhân dân là sói lang, là sư tử là hổ báo, nên chỉ có 21 người dân cả những cư sỹ tu sỹ mà đã ra tay hành hung hàng trăm, hành ngàn công an, cảnh sát để rồi “công an không thể đánh lại, thì người dân ở hai bên đường mới nhảy vào đánh phụ công an”? Đó môi mép của cộng sản đó, luận điệu của cộng sản đó! Và sau hai ngày hai đêm giam giữ, 18 người đã được trả tự do, riêng hai nhà hoạt động nhân quyền Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Tín Đồ Phật Giáo Hòa Hảo Nguyễn Văn Minh thì đã bị chuyển về trại giam công an tỉnh Đồng Tháp và sắp tới đây sẽ phải ra tòa và bị truy tố theo Điểm C, Khoản 2, Điều 245 với tội danh “tập trung đông người, gây rối trật tự công cộng, cản trở giao thông gây hậu quả nghiêm trọng”.

Xin được nói rõ thêm rằng đoạn đường từ xã Mỹ An Hưng B đến xã Long Hưng chỉ là con đường giao thông nông thôn, liên xã thì việc 21 người lưu đang thông trên đường lại bị kết tội là tụ tập đông người gây rối trất tự công cộng cản trở giao thông, được giải thích như thế nào đây?

Theo Tự Điển Bách Khoa Toàn Thư Việt Nam thì “Trật tự công cộng là trạng thái xã hội có trật tự được hình thành và điều chỉnh bởi các quy tắc, quy phạm nhất định ở những nơi công cộng mà mọi người phải tuân theo. Trật Tự Công Cộng là một mặt của trật tự, an toàn xã hội và có nội dung bao gồm những quy định chung về trật tự, vệ sinh, văn hóa; sự tuân thủ những quy định của pháp luật và phong tục, tập quán, sinh hoạt được mọi người thừa nhận; tình trạng yên ổn, có trật tự, tôn trọng lẫn nhau trong lao động, sinh hoạt, nghỉ ngơi”. Vậy thì 21 người tham gia giao thông trên đường đó có gây rối trật tự công cộng, cản trở gia thông hay những kẻ hóa trang thành côn đồ, mật phục trong các lùm cây ven đường rồi bất ngờ tấn công những đoàn người này mới chính là những kẻ gây rối trật tự công cộng, cản trở giao thông? Vậy thì ai mới là những kẻ vi phạm pháp luật nhà nước cần phải bị nghiêm trị? Những người tham gia giao thông hay lực lượng công an cải trang thành côn đồ?

Đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam có cảm thấy xấu hổ không khi dàn dựng những vở kịch vụng về để đàn áp nhân dân khi thì vì tội trốn thuế, khi thì gây rối trật tự công cộng, lúc thì cản trở giao thông?

Đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam có cảm thấy xấu hổ không khi vẫn tru tréo rằng là chính quyền của dân, do dân và vì dân mà mà luôn tìm đủ mọi mưu mô xảo quyệt và đê tiện nhất để truy sát nhân dân?

Các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam có còn biết thế nào là xấu hổ, nhục nhã khi với quân xâm lược Bắc phương thì nhu nhược đớn hèn, còn đối với nhân dân thì bạo tàn hung ác?

Các nhân viên công an, cảnh sát có còn chút nhân cách và liêm sỹ tối thiểu nào không khi ăn những hạt cơm của nhân dân, hưởng lương bổng từ tiền thuế của nhân dân mà đi tận hiếu, tận trung với đảng cướp để đàn áp nhân dân và tàn hại giống nòi?
Ngành Tư Pháp Việt Nam, các vị thẩm phán, các vị chánh án có còn chút lương tri nào không, có còn biết xấu hổ và tội lỗi không khi ngồi xét xử và kết án tù những người dân yêu nước, những người vì tiền đồ của dân tộc, vì vận mệnh của nước nhà mà dấn thân đấu tranh với bạo quyền cộng sản?

Các vị có chút suy tư hay trăn trở nào không khi những người dân lương thiện Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh sắp bị truy tố bởi cái hệ thống luật pháp man rợ và rừng rú của công sản trong những ngày sắp tới?

Nguyễn Thu Trâm



Inline image 2


Hèn bẩn như cộng sản là hết cỡ!



----- Forwarded Message -----
From: Thong Nguyen
Sent: Thursday, February 27, 2014 10:17 AM
Subject: Fw: Hèn bẩn như cộng sản là hết cỡ! (Phạm Thanh Nghiên)


Kính chuyển tin trên NET..
Thông.
On Thursday, February 27, 2014 10:07 AM, Sang Nguyen wrote:
Xin chuyển anh chị đọc.
NN 

Cán bộ nhà nước áp lực đòi đứng ra tổ chức Tang lễ cụ bà Nguyễn Thị Lợi, cúp nước và côn an lại xé vòng hoa phúng điếu

CTV Danlambao - Giữa những đau buồn của gia đình với sự ra đi của cụ bà Nguyễn Thị Lợi - mẹ của Phạm Thanh Nghiên, phía nhà nước đã xuất hiện, áp lực và đưa ra những đòi hỏi vô lý. Các cán bộ của đảng dưới danh nghĩa Hội Phụ nữ, Phụ lão, Mặt trận... đã đến đòi làm trưởng ban, lập ban lễ tang với nhân sự toàn người của họ.

Trong khi đó ở bên ngoài lúc nào cũng túc trực từ 3 đến 5 xe gắn máy với một đám côn an đứng canh, lượn qua lượn lại và theo dõi mọi động tĩnh trong nhà cũng như những ai đến thăm viếng.

Những đòi hỏi vô lý và mất nhân tính của phía nhà nước đã bị gia đình cương quyết từ chối thẳng thừng nên bẽ mặt. Tuy nhiên sau đó họ vẫn khăng khăng và làm mặt dày đòi tự viết và đọc điếu tang. Blogger Phạm Thanh Nghiên đang đấu tranh rất quyết liệt. Các thành phần muốn phá hoại tang lễ của cụ bà Nguyễn Thị Lợi đã chuyển sang những thủ đoạn hèn hạ:
Sử dụng chiêu trò không thể bẩn thỉu hơn: lén lút cắt nước sinh hoạt của gia đình Phạm Thanh Nghiên. Ai cũng biết công việc tang chế đòi hỏi rất nhiều việc phải giải quyết. Vậy mà họ lại sử dụng một trò hèn mạt đến vậy. Khi thấy nước bị cắt vào lúc giữa đêm, Phạm Thanh Nghiên đã rất phẫn nộ và đã phát biểu: Hèn bẩn như cộng sản là hết cỡ!

Song song với việc cắt nước các cán bộ của đảng và nhà nước đã vừa phủ dụ vừa hăm doạ một người con của cụ bà vốn chưa quen đối diện với những hành vi trấn áp của côn an để hòng tạo ra những khác biệt ý kiến trong gia đình.

Vào chiều thứ Năm, 27 tháng 2, 2014 bà Nguyễn Thị Nga, vợ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đang bị đảng bỏ tù vì phản đối tàu cộng xâm lược đã đến viếng thăm. Bà mang theo một số vòng hoa phúng điếu của Hội Phụ nữ Nhân quyền, đài Đáp Lời Sông Núi nhờ chuyển. Khi xe vừa xuống lập tức côn an đã xông đến, giật xé những dòng chữ ghi tên các hội, nhóm - chỉ chừa lại 2 chữ "Kính viếng".

Hiện tại đã có nhiều những blogger, bạn bè, người quan tâm ở nhiều lứa tuổi khác nhau đến thăm viếng gia đình của Phạm Thanh Nghiên.

Về phần của Phạm Thanh Nghiên, từ sau khi ra tù sức khỏe càng ngày càng sa sút do tình trạng bị quản chế và an ninh địa phương gây khó khăn cho việc đi chữa trị. Từ hôm Mẹ mất cho đến bây giờ, bạn bè khuyên và ép lắm chị mới ăn được một chút. Dù sức khỏe không tốt nhưng chị vẫn rất kiên cường đấu tranh trước sức ép của nhà cầm quyền trong việc tổ chức tang lễ cho mẹ mình. 


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg9dMJPS1H7Te35SOncOj-2GJIV3k2xBeygoENCkN5bh6eldHw3RM9SSFuNVRNm4bOvy_Uwrw9fcJbWrP4clcIdGDgJLHv27lKPZIKeCe2pJY3S_43YNyqb5koED7_Hvj4ZwbtjLEcQbmfT/s1600/Traitimxanh-sig.png




Tôn giáo trong vai trò xã hội dân sự tại Việt Nam !!!



Tôn giáo trong vai trò xã h
i dân s ti Vit Nam !!!
Xã lun bán nguyt san T do Ngôn lun s 190 (01-03-2014)

Cuộc nổi dậy của nhân dân Ukraine suốt hơn tháng nay nhằm hạ bệ tổng thống độc tài Yanukovych đã làm sôi sục cả thế giới. Rất nhiều hình ảnh đánh động lòng người đã được đưa lên các phương tiện truyền thông, trong đó có loạt hình về các linh mục Giáo hội Công giáo nghi lễ Đông phương. Sự hiện diện cuả họ tại quảng trường Maidan (nơi có những cuộc tập hợp khổng lồ) đã ngăn cản nhiều cuộc bạo động phát xuất từ đám dân nổi giận, và đã vài lần chấm dứt những cuộc nổ súng tấn công từ phiá cảnh sát.

 Họ đã tới đó để chủ yếu cử hành thánh lễ cho hàng vạn người đang tham dự các cuộc biểu tình. Các thánh lễ đã gây ảnh hưởng rất lớn trong dân, kể cả những người ngoài Công giáo. Vì thế, bộ trưởng tôn giáo của Ukraine đã tức giận phát biểu: “Các linh mục không có quyền cử hành thánh lễ tại các cuộc biểu tình. 

Thái độ xem thường luật pháp có hệ thống này cần phải bị trừng trị”. Và ông ta đe dọa rút giấy phép hoạt động lẫn đặt Giáo hội Công giáo ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên, lãnh đạo cao cấp nhất của Giáo hội, Tổng Giám mục Sviatoslav Shevchuk, đã trả lời thẳng thừng với ông: “Mặc dù không làm chính trị, nhưng Giáo hội không thể khoanh tay đứng nhìn khi các tín hữu yêu cầu được chăm sóc tinh thần. Giáo hội chúng tôi luôn đứng về phía sự thật và công lý, bất chấp mọi mối đe dọa, và sẽ làm như vậy vì đó là sứ mệnh đã được Chúa trao cho". 

Ngoài ra, tại Ukraine còn ba phái Chính thống giáo nữa. Bốn Giáo hội này thường cạnh tranh ảnh hưởng với nhau. Tuy thế, trong những ngày này, giáo sĩ của cả bốn bên đều có mặt tại các cuộc biểu tình. Họ nêu gương cho xã hội về việc hợp tác với nhau trong bối cảnh căng thẳng. (Theo Trần Mạnh Trác, Tấm gương mục tử). Nay thì các vị lãnh đạo tinh thần tại Ukraine hẳn đã bình yên trở về, vì tổng thống độc tài đã cao bay xa chạy.

Tại Việt Nam, cũng đang nổi lên hình ảnh các chức sắc thuộc 5 Giáo hội liên kết với nhau trong cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo lẫn dân chủ nhân quyền dưới cái tên Hội đồng Liên tôn. Thật ra, Hội đồng Liên tôn này đã xuất hiện từ năm 2000 gồm 3 Giáo hội với Tuyên bố về chính sách tôn giáo của CS tại VN (27-12-2000). 

Vì sự ngăn cản và phá hoại của nhà cầm quyền, Hội đồng này phải ngưng hoạt động. Đến năm 2008, một Hội đồng Liên tôn khác với 5 Giáo hội lại được thành lập và có ra Lời Kêu gọi Dân chủ cho đất nước (30-04-2008). Thế nhưng cũng chết yểu như Hội đồng đầu tiên. Gần nửa năm 2013, một Hội đồng Liên tôn mới xuất hiện và trình làng với “Tuyên bố chung về việc sửa đổi Hiến pháp” (01-05-2013). 

Đến ngày 06-08-2013 lại có Bản lên tiếng v/v nhân quyền tại VN tiếp tục bị vi phạm sau chuyến Mỹ du của Chủ tịch nước. Ngày 30-08: Bản Lên tiếng v/v nhà cầm quyền dùng nhà tù ngược đãi những thanh niên ái quốc. Ngày 10-09: Bản Lên tiếng về vụ việc tại Giáo xứ Mỹ Yên, thuộc Giáo phận Vinh. Ngày 04-10: Bản Lên tiếng về Pháp lệnh tôn giáo và Nghị định áp dụng Pháp lệnh. Mới nhất là Bản Lên tiếng đầu Xuân Giáp Ngọ về Nhân quyền và các tù nhân lương tâm hôm 17-02-2014.

Bên cạnh đó, Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và Sài Gòn, từ mấy năm qua, đã liên tục tổ chức những buổi cầu nguyện cho công lý (đặc biệt khi có phiên tòa xử các tù nhân lương tâm). Các buổi cầu nguyện này thu hút không những người Công giáo mà cả lương dân và cán bộ nhà nước cộng sản. Nhà Dòng lại còn tổ chức các khóa huấn luyện về truyền thông và lập Nhóm Truyền thông Chúa Cứu Thế để rao truyền sự thật và bênh vực lẽ phải trong cái chế độ đầy gian trá và bất công này.

Dĩ nhiên nhà cầm quyền không thể ngồi yên trước việc xuất hiện các xã hội dân sự hoặc mới mẻ hoặc có hoạt động mới mẻ ấy, vốn muốn chung vai với một số xã hội dân sự đúng nghĩa vừa hình thành và hoạt động từ giữa năm 2012 tới nay, như Phong trào Con đường VN, Câu lạc bộ bóng đá No-U, Nhóm No-U Saigon, Diễn đàn xã hội dân sự, Nhóm Anh em Dân chủ, Hội Phụ nữ nhân quyền, Hội Bầu bí tương thân, Hiệp hội Dân oan, Hội Cựu Tù nhân Lương tâm… Toàn Dòng Chúa Cứu Thế cũng như các chức sắc tham gia Hội đồng Liên tôn đều bị theo dõi, thậm chí bị cản trở hay bị hăm dọa (y như nhiều thành viên cốt cán của các xã hội dân sự kể trên). 

Bởi lẽ nhà cầm quyền chỉ muốn có những xã hội dân sự do họ thành lập, điều khiển và trả lương đang chen chúc nhau trong cái rọ Mặt trận Tổ quốc là cơ cấu ngoại vi của đảng. Trong cái rọ này, về mặt dân sự thì có hội cựu chiến binh, hội nông dân, hội phụ nữ, hội nghệ sĩ, hội nhà văn… về phía tôn giáo thì có các giáo hội quốc doanh (đối đầu với các Giáo hội chân chính truyền thừa; riêng Công giáo thì chỉ có Ủy ban Đoàn kết). Các xã hội dân sự giả tạo này chỉ làm có ba việc: xưng tụng các chính sách của nhà nước, theo dõi đồng nghiệp hay đồng đạo để lũng đoạn, lừa gạt thế giới rằng VN có đủ tự do và nhân quyền.

(Trong phái đoàn VN đến tham dự cuộc Kiểm điểm Định kỳ Toàn cầu tại Geneve mới đây có những áo đen, áo vàng… với cái lưỡi đỏ).

Dĩ nhiên, đã từ lâu, cơ cấu lãnh đạo các Giáo hội (hoặc các tổ chức nội Giáo hội) tại VN có những lời nói hay việc làm đòi hỏi độc lập tôn giáo, bênh vực công lý nhân quyền, thúc đẩy tự do dân chủ. Ví dụ gần đây là sự lên tiếng của các Tôn giáo về việc sửa đổi Hiến pháp (tiếc thay đã không có hiệu lực do sự cố chấp, gian trá và lộng quyền của đảng CS). Thế nhưng, các xã hội dân sự đúng nghĩa này đang thực hiện những hành động đúng đắn là tuyên bố hay hoạt động để góp phần cải thiện xã hội còn được tín tín đồ lẫn người dân mong đợi nhiều hơn, nhiều hơn nữa. 

Lý do thứ nhất là công luận đã thấy được vai trò lớn lao và hữu hiệu của các tôn giáo trong các chế độ độc tài Cộng sản bên Đông Âu, các chế độ độc tài quân phiệt bên Đông Á, Tây Á hay Nam Mỹ trong thế kỷ trước và thế kỷ này. Dĩ nhiên các Giáo hội không làm chính trị theo nghĩa chuyên biệt, thành lập các đảng chính trị để giành quyền (ngoại trừ vài phái Hồi giáo bên Trung Đông), nhưng việc các chức sắc dũng cảm lên tiếng về công bằng xã hội, nhiệt thành thúc đẩy tín hữu dấn thân vào chính trường, sáng suốt cố vấn cho các chính đảng dân chủ đã góp phần xóa sổ bao chế độ áp bức con người và tàn hại xã hội.
Lý do thứ hai là hầu như ai ai cũng thấy mọi tôn giáo chân chính qua giáo lý, tổ chức và các hoạt động thờ phượng hay hoạt động xã hội đều nhắm mục đích là thăng tiến chân thiện mỹ cho mỗi con người, từ đó thăng tiến chân thiện mỹ cho toàn xã hội, và tối hậu là đưa toàn thể nhân loại tiến về Cõi Chân Thiện Mỹ vĩnh hằng, Đấng Chân Thiện Mỹ tuyệt đối.

Cụ thể, việc thăng tiến chân thiện mỹ đó là giúp con người đi tìm sự thật về bản tính và hành động của Đấng Tối Cao (Thượng Đế quan), về ý nghĩa và mục đích đời mình (nhân sinh quan), về nguồn gốc và điểm đến của thế giới và lịch sử (vũ trụ quan), đồng thời thêm yêu mến sự thật, sống trong sự thật và rao truyền sự thật. Đó là giúp con người đi tìm sự thiện đích thực nhờ lời dạy của Đấng Tối Cao mình tôn thờ, của Tôn giáo mình gia nhập, từ đó thể hiện sự thiện trong đời mình, nghĩa là sống sao cho đạo đức, cho liêm chính, cho công bằng, cho xả kỷ và giúp cho tha nhân lẫn toàn xã hội cũng nên thiện hảo. 

Đó là giúp con người đi tìm sự mỹ, sự đẹp, nghĩa là tình thương, hiệp nhất, đoàn kết. (Bởi lẽ đẹp là sự hài hòa, kết hợp: bức tranh đẹp là kết hợp hài hòa màu sắc và bố cục, vũ điệu đẹp là kết hợp hài hòa các động tác cơ thể, giai điệu đẹp là kết hợp hài hòa những âm thanh trầm bổng, gia đình đẹp hay xã hội đẹp là kết hợp hài hòa, hiệp nhất đoàn kết bá nhân bá tánh. Điều này mang tên là tình thương và đây là nghệ thuật cao quý hơn cả). “Cái đẹp sẽ cứu thế giới” (Dostoievsky) có nghĩa là chính tình thương sẽ cứu thế giới khỏi bị tận diệt. Tôn giáo giúp con người đi tìm sự mỹ chính là dạy cho biết tình thương là gì, biết sống tình thương thế nào và biết khơi dậy tình thương nơi kẻ khác ra sao. 

Trong thực tế xã hội VN hiện thời, nơi cái chế độ duy vật vô thần, độc tài toàn trị CS chỉ biết gieo dối trá, làm tà ác và gây chia rẽ (ngõ hầu đảng muôn niên thống trị), thì các Giáo hội có phận sự giúp cho những người sống trong u mê, lầm lạc, gian trá biết được sự thật của vấn đề, sự thật của xã hội, sự thật của lịch sử, và cao hơn hết là sự thật về ý nghĩa đời người (chết không phải là hết!). 

Như thế, con người tôn giáo phải biết dũng cảm trình bày sự thực khi nó bị bưng bít, bênh vực sự thực khi nó bị xuyên tạc.

 Phải biết phản đối việc tẩy não, nhồi sọ, cưỡng bức ý thức (trong giáo dục), việc tuyên truyền xuyên tạc, đầu độc công luận (trong thông tin), việc bịt miệng các tiếng nói phản biện, đối lập (trong chính trị), nhất là việc giới hạn tiếng nói của các tôn giáo (trong văn hóa). “Sự thật sẽ giải thoát anh em” (Đức Giê-su) có nghĩa là vậy. Tiếp đến, các Giáo hội có phận sự giúp cho những người sống trong bất công bất chính, làm chuyện thất nhơn ác đức, hại đồng loại hại xã hội, cướp giật cá nhân lẫn tập thể, tham lam nhũng nhiễu, biết được lẽ phải, biết công bằng đối với tha nhân, tôn trọng quyền lợi tinh thần và vật chất của họ, theo ngôn ngữ chính trị là tôn trọng nhân quyền và dân quyền. Như thế người có tôn giáo phải biết dũng cảm trình bày lẽ phải khi nó bị bịt miệng, bênh vực lẽ phải khi nó bị lăng nhục! 

Cuối cùng, các Giáo hội có phận sự giúp cho những người sống trong dửng dưng vô cảm, căm tức ghen ghét, bất hòa chia rẽ, báo oán trả hận, thấy được tình thương là ý nghĩa của cuộc đời mình, nền tảng của hạnh phúc mình, động lực cho hành động mình và giềng mối cho xã hội mình. Như thế người có tôn giáo không sống dửng dưng vô cảm trước sự lan tràn của đau khổ, sự hoành hành của hận thù, sự lũng đoạn của chia rẽ, mà phải thể hiện tình thương đối với những kẻ túng thiếu đói nghèo, nhất là về nhân quyền nhân phẩm. 

Xét như một xã hội dân sự, tôn giáo không thể giới hạn trong chùa chiền, thánh thất mà cần bung ra giữa trần đời; không thể bằng lòng với việc rao giảng giáo lý trong cộng đồng giáo hội mà phải đòi cho được rao giảng trên đường phố, giữa xã hội để hóa giải những tà thuyết; không thể bằng lòng với việc dạy dỗ tín đồ mà phải đòi được giáo dục giới trẻ và quần chúng; không thể bằng lòng với bác ái cứu trợ mà còn phải đòi thực thi bác ái giải phóng, nghĩa là không chỉ giúp kẻ đói cơm áo, lâm bệnh tật mà còn giúp những kẻ bị chà đạp nhân phẩm, bị tước bỏ nhân quyền; không thể bằng lòng với việc lên tiếng về công lý hòa bình cách chung chung mà còn phải hành động: chức sắc và tín đồ, mỗi hạng theo một cách thức riêng. Có như thế, tôn giáo mới thể hiện được nhiệm vụ của mình là đem đạo vào đời, lấy đạo cứu đời, và mới mời gọi được mọi người đi đến Chân Thiện Mỹ tuyệt đối.

BAN BIÊN T
P
Khi đảng kỷ niệm ngày 4 tốt
Khi đng k nim ngày 4 tt


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link