Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, March 11, 2014

Tuyên bố Tưởng niệm các Chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, Tự do cho người dân

Tuyên bố Tưởng niệm các Chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, Tự do cho người dân

Cập nhật danh sách đợt 2

40 năm ngày Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa (19/1/1974), 35 năm ngày Trung Quốc xâm lược biên giới Việt Nam (17/2/1979) với biết bao chiến sĩ và đồng bào ngã xuống. Máu xương và anh linh những người con đất Việt vẫn còn đấy... Thế mà cũng những tháng năm ấy, máu xương và anh linh những người con đất Việt đã bị cố tình quên lãng. Không một lễ tưởng niệm nào được tổ chức chính thức để tri ân những chiến sĩ đã bỏ mình vì tổ quốc. Thậm chí mọi sự tưởng nhớ do nhân dân thực hiện còn bị nhà cầm quyền vùi dập. Hành động phá đám sai khiến công an giả dạng cưa đá và phóng loa đỏ CAND ồn ào gây bụi mù mịt, và cho người nhảy nhót trơ trẽn theo điệu nhạc Trung Quốc dưới tượng đài Lý Thái Tổ linh thiêng đã lập công nơi chốn Thăng Long ngàn năm văn vận này là một điều không thể hiểu và không thể giải thích nổi, nhất là với một quốc gia vẫn còn nắm trong tay chủ quyền và có chân trong Hội Đồng Nhân Quyền LHQ.

Tưởng niệm 26 năm ngày Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Trường Sa (14/3/1988) cũng sắp đến. Liệu chúng ta sẽ tiếp tục bị tước đoạt như những kẻ nô lệ chỉ vì một phát lịnh của đường dây nóng?

Không! 

Vì tương lai và sự trường tồn của dân tộc, chúng tôi thiết nghĩ chẳng cần truy tầm ai là đạo diễn của thứ kịch bản này, mà phải đủ thấy rằng chính họ là lý do gây lên trong chúng tôi không chỉ những tiếng than, mà còn khiến chúng tôi phải thức tỉnh kết đoàn và ký tên dưới đây. Chúng tôi muốn được xem đây là tiếng nói của mọi thành phần người dân mạnh dạn tuyên bố:

1. Quyền tập họp dâng hoa, thắp nến tưởng niệm một biến cố lịch sử trọng đại của dân tộc vốn mang thuộc tính tâm linh đạo đức, và nhân văn lịch sử nước nhà, không chấp nhận để nước ngoài can thiệp.

2. Không thể quên: “19/1 Hoàng Sa, 17/2 biên giới Việt Nam, 14/3 Trường Sa” là những mốc điểm bi hùng lịch sử, không một ai có quyền xóa nhòa, chôn vùi hoặc bôi bác. 74 anh hùng chiến sĩ VNCH đã lính-chết-theo-tàu trong cuộc hải chiến 19/1 Hoàng Sa để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ phải được vinh danh. 60 ngàn quân dân bộ đội đã bỏ mình trong Ngày Biên giới Việt Nam không thể bị lãng quên. 64 hải quân đã hy sinh tức tưởi trên đảo Gạc Ma, Trường Sa phải được Tổ quốc Việt Nam công nhận ghi ơn. 

3. Quyền thiêng liêng tưởng niệm của một sự kiện lịch sử dân tộc càng trở nên có ý nghĩa và danh dự bổn phận, khi đất nước đang bị đe dọa từng ngày bởi tham vọng bá chủ bá quyền Trung Cộng. 

4. Vinh danh, tưởng nhớ, tri ân phải được chính thức ban hành và tổ chức trọng thể.

5. Mọi hành vi cấm cản, sách nhiễu với những người mong muốn thực hiện các nghi thức tưởng niệm phải được coi là một thái độ thách thức lòng tự trọng và lương tri người Việt Nam muốn đảm bảo sự vẹn toàn độc lập của đất nước. 

6. Quyền bày tỏ cũng như các quyền tối thượng con người của người dân phải được tôn trọng. Xin được gởi những tín hiệu SOS Việt Nam đến với những trái tim tử tế ngợi ca Tự Do và những nhà tù lương tâm chính trị đã đóng cửa vĩnh viễn trên thế giới. Làm ơn ghé mắt xem cho rõ để cùng chuyển tải, chia sẻ hoặc trắc ẩn về những bần cùng và rách nát nhân quyền của Việt Nam.

Hãy nắm chặt tay nhau trong một ngày tự quyết quyền tưởng niệm toàn quốc và toàn cầu. 

Xin khẳng định ngày 14/3 cũng là ngày tưởng niệm linh thiêng các chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc. Không một thế lực đen tối nào ngăn được lòng yêu nước của chúng ta.

Tổ quốc Việt Nam muôn năm!

Trân trọng kính mời quý đồng bào tham gia ký tên và Danlambao sẽ cập nhật danh sách.

Mỗi chữ ký tự nó sẽ là chất xúc tác động viên cho chính mình và bạn bè. Xin ủng hộ bằng cách ký tên ở địa chỉ email này: Congdantudotuongniem@gmail.com


Thay mặt Nhóm Khởi Xướng


Nguyễn Thị Thanh Bình

VÌ SAO TÔI DẤN THÂN CHỌN CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH


VÌ SAO TÔI DN THÂN CHN CON ĐƯỜNG ĐU TRANH

Nguyễn Đức Quốc

                   
                  Ngôi trường giáo lý đã bị bao vây cưỡng chiếm

Vào năm 2008 .Khởi sự từ một “dự án nước thải” ngang qua thị trấn Lăng Cô nơi tôi đang cư trú. Khi nhà cầm quyền huyện Phú Lộc, TT.Huế  thông báo: “dự án nước thải” được tài trợ bởi “ Ngân hàng phát triển Châu Á” gọi tắt là ADB.


Dự án đi qua làm ảnh hưởng đến phần đất của các hộ gia đình dọc hai bên đường QL1A thuộc thị trấn Lăng Cô. Nhà cầm quyền huyện Phú Lộc mời các hộ gia đình có đất bị ảnh hưởng đến văn phòng UBND thị trấn Lăng Cô để họp nghe thông báo và  lắng nghe ý kiến của người dân. Phía nhà cầm quyền huyện Phú Lộc thông báo sẽ mượn đất của các hộ gia đình hai bên đường QL với chiều xâu vào 4.5 mét. Chiều dài thì dọc hai bên đường QL1A.

Trước đó, tôi đã có thông tin của dự án trong tay và thông tin này hội đủ các điều kiện đền bù và hỗ trợ thỏa đáng cho người dân có đất bị ảnh hưởng khi dự án đi qua. Nhà cầm quyền huyện Phú Lộc khi đó muốn chiếm đoạt hết tiền đền bù của các hộ gia đình có đất bị ảnh hưởng, bằng cách thông báo mượn đất.
Vì biết rõ thông tin của dự án và  nội dung bản văn của dự án lại có trong tay của tôi, tôi đã phản ứng việc này với những viên chức cán bộ có mặt trong buổi họp hôm đó tại văn phòng UBND thị trấn Lăng Cô dưới sự chủ trì của ông chủ tịch thị trấn "Lê Văn Tình".

Sau hồi tranh luận với các viên chức của nhà cầm quyền, họ thấy bế tắc trong vấn đề tôi nêu ra, ngay lúc đó ông "Huỳnh Đức Hải" phó chủ tịch thị trấn Lăng Cô đã xông vào đòi đánh tôi và đuổi tôi ra khỏi phòng họp, bức xúc trước hành động ngang ngược của những người gọi là “đầy tớ nhân dân” không biết lắng nghe ý kiến từ người dân có đất bị ảnh hưởng bởi dự án, mà còn có thái độ khiêu khích gây sự với tôi như thế.

Không những tôi không sợ hành động đê hèn của các  “đầy tớ nhân dân” ngược lại tôi phản đối rất gay gắt với họ, tôi cũng kêu gọi những người dân có mặt trong buổi họp hôm đó đứng lên ra khỏi văn phòng ủy ban nơi  diễn ra buổi họp đi ra ngoài  để phản đối. Kể từ đó phía nhà cầm quyền huyện Phú Lộc bắt đầu gây khó dể cho công việc kinh doanh của tôi.

Rồi tiếp sau đó bao nhiêu chuyện xãy ra ở quê tôi do phía nhà cầm quyền tỉnh TT.Huế và Huyện Phú Lộc dựng nên. Nhà cầm quyền TT.Huế lúc đó muốn chiếm đoạt ngôi trường và đất đai tại: “giáo xứ Sáo Cát”, và con đường của nhà thờ "giáo xứ Lăng Cô" nhưng những âm mưu chiếm đoạt của họ đều bất thành. Vì những lần đó tôi luôn đồng hành với giáo dân của hai giáo xứ nói trên quyết bảo vệ tài sản của Giáo hội.

Ý đồ cưỡng chiếm đất đai tại hai giáo xứ "Sáo Cát & Lăng Cô" bất thành, thì vào ngày 14/9/2009 nhà cầm quyền tỉnh TT.Huế đã huy động một lực lượng gồm cảnh sát cơ động, công an, cán bộ và côn đồ cưỡng chiếm ngôi trường giáo lý của “giáo xứ Loan Lý” nơi tôi đang sinh sống.

Với một lực lượng hùng hậu hơn một ngàn năm trăm người của nhà cầm quyền TT.Huế và với đủ các loại xe xịt hơi cay, xe phun nước, xe cẩu , xe múc, xe ủi..v..v..

Họ đã dùng dùi cui gạy gộc để tấn công giáo dân “giáo xứ Loan Lý”, đa số phụ nữ và trẻ em bị đánh đập rất dã man. Trong đó có cả mẹ vợ, chị vợ và vợ của tôi cũng bị đánh đập.

Khi giáo dân  cả giáo xứ đành bất lực trước sự cưỡng chiếm của nhà cầm quyền tỉnh TT.Huế, với một lực lượng tàn ác sẵn sàng đánh đập người dân dưới lệnh của ông bí thư tỉnh ủy TT.Huế “Hồ Xuân Mãn”.

Trước sự bất công của nhà cầm quyền làm cho tôi căm phẫn và từ đó tôi đã mạnh mẽ dấn thân vào con đường đấu tranh để bảo vệ công lý và đòi quyền làm người cho bà con ở quê hương tôi.

Sau sự kiện tại “giáo xứ Loan Lý “ thì vào năm 2010 , nhà cầm quyền huyện Phú Lộc lại bất chấp pháp luật, họ lại kéo quân  đến cưỡng chế đập phá các ngôi chòi che nắng , che mưa để làm rẫy của người dân thôn Lập An, thị trấn Lăng Cô, do ông thượng tá phó công an Huyện Phú Lộc Nguyễn Xuân Sỉ cầm đầu, nhằm chiếm đoạt đất đai của bà con ở thôn Lập An.

 Một lần nữa phía nhà cầm quyền huyện Phú Lộc lại thất bại trong việc cưỡng chế vì người dân ở đây đứng lên rất mạnh mẽ và đánh đuổi bọn cướp ngày. Sau lần này tôi cũng được viên thượng tá công an Nguyễn Xuân Sỉ gây khó dể cho công việc tại bãi thu mua cát xây dựng và xe vận tải của tôi.

Trong năm 2013 vừa qua, nhà cầm quyền huyện Phú Lộc tiếp tục thu hồi đất dọc hai bên đường QL1A tại thị trấn Lăng Cô nhằm mục đích mở rộng vỉa hè, thì lại một lần nữa, nhà cầm quyền huyện Phú Lộc lại cắt xén tiền đền bù cho người dân,. Trong quyết định số 40/2012 ngày 21 tháng 12 năm 2012 của UBND tỉnh TT.Huế. Qui định 1.955.000đ/1m2 đất cho vị trí 1.

Thế nhưng nhà cầm quyền huyện Phú Lộc đã dùng mọi thủ đoạn để cắt xén tiền của người dân có đất bị thu hồi. Nhà cầm quyền chỉ trả cho người dân 950.000đ/ m2 đất. Không những thế có nhiều hộ dân chỉ được thông báo đền bù 20.000đ-30.000đ/ m2 đất( mặt tiền).

 Trong khi trước đó UBND huyện Phú Lộc bán cho nhà hàng “Sao Biển Bé Đen” một thửa đất (đất do bà con thôn Loan Lý canh tác để làm bãi chứa hàu) tổng cộng hai tỷ rưởi với giá 4.500.000đ/m2 trong khi thửa đất này  thuộc đất vị trí 2. Và số tiền bán đất này tôi  nghi ngờ đã được các  đầy tớ nhân dân  chia nhau bỏ vào túi tham của họ.Việc này tôi đã tố cáo trên công luận quốc tế và đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

Nói chung việc dấn thân đấu tranh của tôi bắt đầu từ khi nhìn thấy sự bất công của nhà cầm quyền csVN, trên quê hương của tôi từ những năm 2008 đến nay.

Ngày 10/3/2014


Quyền con người

Phạm Tuấn Xa (Danlambao) - Ngày 22/01/2014 tôi trực tiếp gửi cho Tạp chí nhân quyền ở số 6 Chùa Một Cột Hà Nội tập sách có tựa đề “Sự thật về quyền con người ở Việt Nam”. Mặc dù I was only an amateur reporter, nhưng tôi có đủ phẩm chất của người cầm bút là trung thực. (Hữu Thọ).

Tôi viết tập sách này để phê phán cái QĐ 176 - HĐBT ngày 09/10/1989 đã vi phạm quyền con người sa thải 855000 người lao động chân chính có công trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước được thưởng Huân Chương, Huy Chương. Nhưng QĐ 176 lại có cái tít rất mập mờ “Sắp xếp lại lao động trong các doanh nghiệp Nhà nước”. Để nhiều người bị lừa, Chính phủ đưa ra hai thủ đoạn tinh vi là ai muốn được “sắp xếp” phải viết đơn và Ngân hàng nâng lãi suất tiền gửi lên 12%/ tháng. Theo QĐ này mỗi người lao động về nghỉ chỉ được trợ cấp một tháng lương cơ bản. Thế là hết!.

Ông Nguyễn Xuân Oánh ở Đoàn Tùng - Thanh Miện - Hải Dương làm đến trưởng phòng, công tác được 33 năm viết đơn xin về; ông Bùi Huy Phùng ở Hiệp Lực - Ninh Giang - Hải Dương viết đơn xin về sau 40 năm công tác. Ông Nguyễn Văn Cung từ “Anh bộ đội Cụ Hồ” chuyển ngành về Xí nghiệp Dược Hải Dương sau 33 năm công tác viết đơn xin về. Khi hết tiền cũng là lúc ông mắc bệnh hiểm nghèo, ông phải ăn xin rồi chết ở nhà xác bệnh viện. Cụ Phạm Hữu Vinh là Việt Kiều yêu nước, công tác ở nhà máy cơ khí thủy Hải Dương, sau 35 năm công tác cụ xin về. Khi mắc bệnh hiểm nghèo cụ nằm ở nhà chờ cho tử thần lôi đi vì không có tiền, không thẻ BHYT. Nhiều người lao động gặp tôi vừa nói vừa khóc :

“Khi nhận được QĐ và khoản tiền trợ cấp rẻ mạt về nhà thấy dại, chúng tôi liền đem hết tiền và QĐ trả lại cho tổ chức để xin về hưu, xin nghỉ không lương, xin nghỉ mất sức… Tất cả đều không được”. Đúng là một quả lừa ngoạn mục và bất lương!

Tuy nhiên họ không cam chịu thiệt thòi, liền bảo nhau viết đơn thư về Bộ chủ quản kêu oan. Bộ lao động và Bộ tài chính đã trả lời họ bằng công văn 3168 - LĐ - TB - XH ngày 24/09/1993 với nội dung tùy tiện, vô trách nhiệm vừa non kém về trí tuệ vừa suy thoái về đạo đức: “Ai muốn trở lại làm việc chỉ được tính từ đầu”. Nghĩa là họ sẽ nghỉ hưu ở dưới suối vàng!.

Chính 855000 lao động bị sa thải này là tiêu chuẩn số 1 để Chính phủ đi xin tài trợ Quốc tế. Và sau đó các tổ chức Phi chính phủ đã tài trợ cho chính phủ Việt Nam 4 tỉ đô la để giải quyết “Tình trạng lao động dôi dư”. Nhưng chính phủ không cho những người có công bảo vệ Tổ Quốc mà dành cho lớp lao động trẻ có sức bảo vệ đảng trong tương lai Be going to. They are going to guard the Party. Đó là những người lao động được nghỉ theo NĐ 41 CP ngày 11/04/2002. Theo đó một lao động về nghỉ được hưởng 5 tiêu chuẩn: Mỗi năm nghỉ việc được 01 tháng lương + mỗi năm mất việc làm được 01 tháng lương + 6 tháng lương đi tìm việc làm + 5 triệu làm vốn + đủ tuổi lại được nghỉ hưu. Còn sự bất công nào tàn nhẫn và vô lý hơn so với 855 ngàn người nghỉ theo QĐ 176?

Mặc dù vậy họ vẫn kiên trì kiến nghị với đảng, Quốc Hội, Nhà nước và Chính Phủ. Tiếng kêu của họ được dư luận đồng tình, Công luận lên tiếng, nhiều Đại biểu Quốc hội phát biểu tại nhiều kỳ họp Quốc hội và một số cán bộ Trung ương có lương tâm và trách nhiệm bênh vực. Nhưng tất cả đều không có hiệu lực. Tại kỳ họp Quốc hội năm 2008 Bộ trưởng Bộ lao động Nguyễn Thị Kim Ngân dõng dạc tuyên bố:

“Không giải quyết lại chính sách 176” (Báo lao động ngày 27/03/2009).

Vì sao không giải quyết lại chính sách 176? Vì nạn tham nhũng các khoản tiền tài trợ Quốc tế. Vì nạn bán sổ hưu, bán thẻ BHYT gây thiệt hại quỹ hưu mỗi năm 660 tỷ đồng. Bà Dương Thị Bích Liên ở Trà Mi - Đà Nẵng mua được 12 sổ hưu. (Báo đại đoàn kết năm 1997)

Chỉ một lời tuyên bố đầy uy quyền đã không chế ngoạn mục cuộc đấu tranh giai cấp ôn hòa kéo dài 18 năm (từ 1990 - 2008) của những người có công, khờ dại, thiệt thòi, và uất nghẹn…Người chân chính bị vùi dập, cái ác đang lấn át cái thiện đang là nguy cơ cho chế độ, cho đảng!

Đây là lần thứ hai đảng quyết định đánh vào lớp người có công theo đảng trong suốt cuộc đời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Họ chịu bao nhiêu sự hy sinh gian khổ để góp phần xứng đáng cho ngày toàn thắng 30/4/1975!

Thập niên 90 ở thế kỷ trước chỉ có 3 công dân phê phán QĐ 176. Hậu quả là: Ông Trần Quang Thành, nguyên là Phóng viên Đài Tiếng Nói Việt Nam bị khai trừ khỏi đảng, bị đuổi ra khỏi ngành và hiện tại là Phóng viên Đài Á Châu tự do ở Pari. Ông Nguyễn Chí Hậu nguyên là cán bộ Thanh tra của Chính phủ nới với tôi: “Phải giải quyết lại QĐ 176 để trả lại quyền lợi cho người có công”. Rồi không hiểu sao ông Hậu bị tai nạn xe. Tôi nguyên là giáo viên nghỉ chế độ mất sức lao động đã và đang sống như một tù nhân được hưởng “án treo”. Tôi sống trong một gian nhà cấp 4, rộng 9m2 lợp brô xi măng. Cả gia đình ba thế hệ sống trên diện tích đất rộng 113m2 vừa làm nhà ở, vừa làm nhà xưởng. Vợ tôi sau 24 năm công tác bị sa thải theo QĐ 176 nay đã già yếu bệnh tật… Tôi được Sở lao động và Bộ giáo dục can thiệp được trở lại dạy học nhưng Sở giáo dục Hải Dương không chấp nhận. Nay ở tuổi 75 vẫn phải đi làm thuê kiếm sống.

Nhiều lần tôi viết đơn lên Chủ tịch nước xin chuyển từ “án treo” sang án tử hình. Cả gia đình tôi bị dồn vào góc chết của cuộc sống. Công an và Tòa án đã xử oan sai vụ án dân sự của tôi, gây thiệt hại cho gia đình tôi hàng tỷ đồng. Tôi kháng án đến khuynh gia bại sản vẫn chưa đòi được… Sự thật cay đắng của gia đình tôi được trình bày rất trung thực trong tập sách “Sự thật về Quyền con người ở Việt Nam”.

Tập sách của tôi cũng đề cập đến Quyền con người trong Luật đất đai của Nhà nước. Ông Đặng Xương Hùng, lãnh sự quán Việt Nam ở Geneve hiện đang cư trú chính trị ở Thụy Điển nói về Luật đất đai của ta rất hài hước: Đất đai là tư liệu quan trọng nhất của nhân loại, nó liên quan mật thiết gắn liền với đời sống của từng con người. Tuy nhiên trên thế giới không có một bộ luật nào kỳ dị vô lý cho bằng luật đất đai của Nhà nước Việt Nam. Đất đai là sở hữu toàn dân do Nhà nước quản lý. Món đồ của tôi mà anh quản lý, giữ chặt thì tôi sở hữu cái gì?”. Luật đất đai đã làm giàu lên nhanh chóng cho cán bộ đảng.

Ở các nước dân chủ văn minh và ngay cả chế độ phong kiến lạc hậu trước đây cũng rất tôn trọng quyền sở hữu ruộng đất. Tôi được biết bà Nguyễn Thị Thanh Vân ở phường Trần Phú - Hải Dương mua được 112m2 đất ven đô. Khi Nhà nước thu hồi bà chỉ nhận được bồi thường 60m2 đất, còn 52m2 chính quyền địa phương chiếm đoạt. Báo Đài Tiếng nói VIệt Nam đã lên tiếng bênh vực bà. Thế mà bà phải khiếu kiện vòng vo 10 năm nay vẫn chưa đòi được. Tệ hại hơn gia đình bà Vân lại là gia đình chính sách cần ưu tiên. Theo cách diễn đạt logic của người phương Tây về Quyền sở hữu ruộng đất thì: Mrs Van bought a piece of land. That land was hers. It belonged to Mrs Van.

Nếu Nhà nước thu hồi phải bồi thường đủ cho bà 112m2 theo đúng luật đất đai của Nhà nước.

Tôi viết tập sách này là đốt một nắm nhang để hương thơm thấu đến cửu trùng hồi hướng cho những oan hồn dại khờ bị sa thải theo QĐ 176 đã vội vã “Đi gặp Bác Hồ” đem theo nỗi uất hận xuống suối vàng.

Tập sách của tôi cũng là lời tri ân đến Ban biên tập các tờ báo Đại đoàn kết, Lao động xã hội, Lao động, Môi trường và sức khỏe từ 1994 - 1998 đã đưa lên công luận những bài viết của tôi về QĐ 176.

Tập sách cũng là lời cảm ơn chân thành đến các vị Lãnh đạo Trung ương như: Ông Phan Văn Khải, ông Trần Đình Hoan, ông Cao Đức Hậu, ông Nguyễn Chí Hậu, bà Cù Thị Hậu đã ủng hộ quan điểm của tôi.

Hiến pháp Nhà nước đã sửa đổi và đang thực thi với một chương về Quyền con người. Nhân dân cả nước đang háo hức đón nhận thông điệp đầu xuân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Những người lao động chân chính chúng tôi rất kỳ vọng có Quyền con người ở mức độ sơ đẳng nhất là “Quyền sống và mưu cầu hạnh phúc” đúng như Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chủ Tịch năm 1945. Hãy trả lại quyền lợi hợp pháp và chính đáng cho chúng tôi.

Đây là pháp lý, đạo lý, là quyền con người!

Hải Dương, ngày 15 tháng 2 năm 2014

Công dân Phạm Tuấn Xa
DĐ: 01644.996.929



Cựu chiến binh Hoàng Đức Doanh - Gửi thư ngỏ


Cựu chiến binh Hoàng Đức Doanh - Gửi thư ngỏ


Kính gửi: Chủ tịch Quốc hội
Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao
Bộ trưởng bộ tư pháp

Tên tôi: Hoàng Đức Doanh sinh năm 1946.
Số chứng minh nhân dân: 168459265
Số điện thoại: 0987527178
Hộ khẩu thường trú: Tổ 7 phường Hai Bà Trưng, Thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Kính thưa quý vị,

Nối tiếp phần thông tin cá nhân, tôi xin được nói rõ điều kiện, hoàn cảnh hiện tại và mục đích tôi viết lá thư này. Tôi và vợ hiện nay đang hưởng lương hưu, chúng tôi có hai con đã trưởng thành, sống tự lập, phần nhà cửa và điều kiện sống của tôi không có gì phải phàn nàn nếu so với đại đa số nhân dân, song không vì thế mà mũ ni che tai, không can dự vào những đổi thay của đất nước.

Hàng ngày đọc báo và xem tin tức trên ti vi, trên mạng internet kiến thức của tôi được nâng cao, được mở rộng cho nên cũng có những điều tôi trăn trở, xét thấy cần góp tiếng nói để xây dựng Việt Nam tốt đẹp hơn, khuôn khổ lá thư này xoay quanh trong lĩnh vực pháp lý.

Tôi thiết nghĩ, cuộc sống luôn vận động, Quốc hội và các cơ quan Trung ương luôn nắm bắt nguyện vọng, thu thập ý kiến đóng góp của dân là công tác quan trọng, từ đó đề ra các quyết sách đúng.

Ngày nay trong xã hội xuất hiện cụm danh từ mới “Tù nhân lương tâm”. Bộ ngoại giao khẳng định với quốc tế là Việt Nam không có tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm. Sự khẳng định này tôi thấy không ổn. Tôi đặt vấn đề, làm gì có chuyện 100% dân chúng đồng ý với đường lối chính trị hiện nay nhất là lúc thế giới đang dần dần từ bỏ chủ nghĩa Mác, trong khi Việt Nam vẫn lấy chủ nghĩa Mác định hướng chính trị. Đã có một số người không đồng ý thì họ có quyền biểu đạt ý kiến, nếu đến mức độ gay gắt (chưa có hành động bạo lực) mà phải cho họ vào tù thì đây là tù chính trị. Rất nhiều trí thức góp tiếng nói với chính quyền thì đấy là hoạt động chính trị. Khái niệm hoạt động (hành động) chính trị từ việc bỏ phiếu bầu cử đại biểu đến hành động hưởng ứng hoặc phản đối chủ trương của chính quyền (kể từ cấp xã) cho tới bất đồng chính kiến về đường lối chính trị đều là hoạt động chính trị.

Tiến sỹ Hà Sỹ Phu, bác sỹ Nguyễn Đan Quế bị cầm tù thì đó là tù chính trị. Bộ ngoại giao công khai Việt Nam không có tù chính trị là hành vi thiếu tôn trọng người nghe, thiếu tôn trọng quốc tế. Đã sử dụng thủ đoạn chính trị lộ liễu trong ngoại giao thì hậu quả nhìn thấy trước mắt: Uy tín quốc gia bị hạ thấp, nhiều quốc gia, nhiều tổ chức quốc tế đang tố cáo Việt nam vi phạm Công ước quốc tế về Nhân quyền, thứ đến sẽ ảnh hưởng nhiều mặt trong đời sống nhân dân như tạo nên một xã hội giả dối, văn hóa thì băng hoại, đạo đức thì xuống cấp như đang xảy ra mà người Việt nam nào cũng nhìn thấy.

Tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm đang hiện hữu, khác nhau về cấp độ nhưng giống nhau về tính chất và cùng bị xét xử theo điều 79, điều 88 điều 258 trong bộ luật hình sự.

Trong các nhà tù hiện nay của Việt Nam có thể phân biệt 3 loại tù nhân chính trị:

1. Những người dùng bạo lực để đạt được mục đích chính trị, loại này dễ dàng xác định tội trạng hình sự, số này thường là người của chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

2. Biểu đạt bất đồng chính kiến bằng ngôn luận ôn hòa, bất bạo động, số này thường là các trí thức, những người có học vị như Luật sư, chức sắc Tôn giáo, Nhà Văn, Nhà báo..v..v.

3. Tù nhân lương tâm, những người này cũng sử dụng ngôn luận ôn hòa, mục tiêu đấu tranh ở tầm cấp cụ thể ví dụ như phản đối hoặc cảnh giác sự xâm lược, tố cáo tham nhũng, tố cáo các hành vi phạm luật của cá nhân, tổ chức công quyền… nói chung mục đích của họ là bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, an ninh xã hội, phát triển kinh tế, bảo vệ nền tảng đạo đức, xây dựng văn hóa lành mạnh cho nên các hành vi của họ đều xuất phát từ lòng yêu nước.

Nhạc sỹ Việt Khang sáng tác 2 bài hát có tên Việt Nam Tôi Đâu và bài Anh Là Ai? Nội dung ở cả 2 bài đều thấm đượm tình yêu nước nông nàn, không có câu chữ nào chống chính quyền. Những câu trong bài hát bị Tòa buộc tội là “Bọn giặc Tầu ngang tàng trên quê hương ta... cũng giống như câu viết trong truyền đơn của cô sinh viên 21 tuổi Nguyễn Phương Uyên “Tầu khựa cút khỏi biển đông” một câu nói 100% dân chúng Việt Nam đồng ý thì Tòa phán quyết buộc tội: “có những lời nói không hay về nước bạn”. Thì ra nước bạn của ai đó đang lăm le xâm lược Việt Nam nên Việt Khang, Phương Uyên đã biết trước và cảnh tỉnh mọi người. Như thế đã rõ có một bộ phận, một số người đã đang tiếp tay cho giắc Tàu xâm lược.

Bài hát, câu viết trên truyền đơn rõ ràng là yêu nước mà lại buộc tội bằng cái điều 79 điều 88 điều 258 cho 2 bạn trẻ? Buộc tội các hành vi yêu nước khác, đã có tất cả trên 200 tù nhân lương tâm.

Nhiều người nhận xét 3 điều luật này mơ hồ, khái niệm: Lợi dụng quyền tự do ngôn luận xâm hại... là thế nào? Nếu nói sai thì đã có điều 139 về tội vu khống, mà người ta nói đúng thì làm sao lại bảo là xâm hại. Từ ngữ trong luật là phải cụ thể rõ ràng, thế nào là gây hoang mang trong nhân dân (điều 88). Một tai nạn, một rủi ro kinh hoàng như vụ lũ lụt miền trung năm 2013 vì xả lũ các nhà máy thủy điện, đương nhiên là nhân dân hoang mang sao lại buộc tội người đưa tin, người luận bàn về việc xả lũ?

Chữ nghĩa trong điều luật mơ hồ tạo điều kiện cho quan tòa, cho phía công quyền càng lũng loạn công lý. Các vị cầm cán cân trong các phiên tòa xử tù nhân lương tâm rất ngại và sợ nhân dân nghe và chứng kiến cho nên nói là xét xử công khai mà không cho dân vào, người thân
của phạm nhân cũng bị cấm đoán, duy chỉ có Luật sư được tham dự theo luật định thì Tòa cũng coi như không có, cấm đoán Luật sư, không dám tranh tụng.

Công luận đang phê phán 3 điều luật mơ hồ gây nên những sự oan khuất của tù nhân lương tâm được trải dài từ khâu bắt người để điều tra xét hỏi, đến hoàn tất hồ sơ, đến cáo trạng, đến xét xử, cho đến phân biệt đối xử trong trai giam Sự mơ hồ cứ thế mà tăng lên theo ý công quyền và nguy hại hơn là làm theo ý kiến chỉ đạo của người ở phía sau công quyền không lộ mặt.

Kính thưa quý vị. Các vị đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất để quan sát guồng máy pháp luật Việt Nam, nó có nhiều khâu, nhiều công đoạn, chỉ cần một khâu nào đó ví dụ như ép cung, dùng đòn tra tấn để ép cung như nhiều vụ đã được công khai, dùng trò cạm bẫy để buộc tội như vụ Cù Huy Hà Vũ, và nay đang thực hiện vụ Bùi thị Minh Hằng. Hay là Đánh tráo tên gọi như vụ Lê Quốc Quân, chưa bắt thì sợ uy tín của ông ta ảnh hưởng đến vấn đề Nhân quyền, Dân chủ, mà bắt thì phải xét xử, qua 2 phiên tòa với số lượng hàng nghìn người tham gia thì rõ ràng là vụ án chính trị được gắn tên Trốn thuế, cứ tưởng dùng bài đánh tráo quen thuộc hòng lừa gạt được nhân dân. Đôi lần tôi được nghe Bộ ngoại giao phản đối nhiều nước văn minh quan tâm đến các tù nhân lương tâm, nghe mà phát bực, nghe mà thấy nhục, những sai trái, bất công rành rành mà vẫn không chịu thừa nhận...

Kính thưa quý vị,

Nếu ai đó hỏi tôi có giải pháp nào để chấm dứt những điều bất công đó. Tôi nói có đấy! Nhưng viết ra đây thì sẽ là thừa, nhân dân còn biết nó là bất công, vô lý thì làm sao mà che được mắt quý vị, chỉ cỏ điều nên đặt câu hỏi: Tại sao các vị làm ngơ? Công lý đang bao trùm lên Dân tộc này đã công bằng, công minh hay chưa? Mỗi năm có bao người chết trong đồn công an và trong Trại tù?

Điều cuối cùng tôi muốn nói. Các vị nên giải quyết vấn đề tù nhân lương tâm là lấy lại danh dự quốc gia, nếu làm tốt thì sẽ có uy tín quốc tế. Các vị đồng ý với tôi điều này thì đó là hạnh phúc của tôi. Sau đó từng bước khắc phục những gì là mơ hồ, là bất minh, là vô pháp trong quá trình từ bắt người đến tuyên Án.

Kính chúc quý vị mạnh khỏe.

Hà Nam, 08/03/2014



Văn bút Quốc tế quan ngại sức khỏe tù nhân lương tâm VN

RFA 08.03.2014


Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
0000081161-3-305
Thầy Đinh Đăng Định tại bệnh viện hôm 17/10/2013.
Hình do gia đình cung cấp






Ủy ban Văn bút Quốc tế Bênh vực Nhà văn bị đàn áp hôm ngày 7 tháng 3 vừa qua ra kháng nghị thư trong đó bảy tỏ quan ngại sâu sắc về tình trạng sức khỏe được ủy ban này cho là suy kiệt của ba tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Đó là ông Nguyễn Hữu Cầu, nhà giáo Đinh Đăng Định và linh mục Nguyễn Văn Lý.
Ủy ban này lên tiếng kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho cả ba người vừa nói vì theo Ủy ban Văn bút Quốc tế Bênh vực Nhà văn Bị đàn áp thì sự an toàn nhân cách và thân thể của họ đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Ông Nguyễn Hữu Cầu sinh năm 1945, thường được gọi là tù nhân lương tâm thế kỷ vì ông phải thụ án tù quá lâu. Sau lần đi cải tạo sau năm 1975, ông bị bắt lại vào năm 1982 và bị kết ản tử hình hồi năm 1983. Đến năm 1985 án tử hình đổi thành tù chung thân. Hồi trước tết năm nay gia đình ông được hứa là ông Nguyễn Hữu Cầu sẽ được trả tự do vào dịp Tết nhưng lời hứa đó không được thực hiện.
Linh mục Nguyễn Văn Lý, sinh năm 1964, bị kết án lần gần nhất là vào năm 2007 với bản án 8 năm tù giam và 5 năm quản chế. Hồi năm 2009, ông bị tai biến mạch náu não. Ông được cho ra chữa bệnh một thời gian từ tháng 3 năm 2010; nhưng đến tháng 7 năm 2011 ông bị đưa vào trại giam trở lại.
Nhà giáo Đinh Đăng Định, sinh năm 1963. Ông công khai lên tiếng chống dự án khai tác bô xít ở Tây Nguyên và kêu gọi đa nguyên - đa đảng cho Việt Nam. Ông bị bắt hồi năm 2011 và bị tuyên án 6 năm tù hồi năm 2012. Hiện ông đang được tạm hoãn thi hành án một năm để chữa bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

'Việt Nam giam tù chính trị nhiều nhất Đông Nam Á'

Công an canh gác bên ngoài trại giam Thanh Xuân, Hà Nội. Theo thống kê của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH, Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam
 Á giam giữ tù nhân chính trị.
Công an canh gác bên ngoài trại giam Thanh Xuân, Hà Nội. Theo thống kê của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH, Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam Á giam giữ tù nhân chính trị.
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

Ðường dẫn

CỠ CHỮ 
06.03.2014
Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam Á giam giữ tù nhân chính trị, theo thống kê được Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH có trụ sở tại Châu Âu công bố hôm nay.

FIDH nói ước tính hiện có ít nhất 212 nhà bất đồng chính kiến đang bị Hà Nội giam cầm và nhiều người khác đang bị quản thúc tại gia.

Trong số này có những luật sư, các blogger, các nhà hoạt động vì quyền đất đai, các nhà sư Phật giáo, ký giả, văn nghệ sĩ, các nhà hoạt động công đoàn, các nhà vận động dân chủ, thành viên các nhóm sắc tộc và tôn giáo thiểu số như Hmong, Phật giáo Khmer Krom, và người Thượng Cơ Đốc giáo.

FIDH, Liên đoàn gồm 178 tổ chức phi chính phủ bảo vệ nhân quyền tại hơn 100 quốc gia trên thế giới, chỉ ra rằng nhiều nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam đang phải thi hành các bản án tù dài hạn trong các điều kiện giam giữ hết sức tồi tệ, sức khỏe bị suy kiệt, rất cần được chăm sóc y tế khẩn cấp.
Trong môi trường tù tội, không hề có nhân quyền. Việc thực hiện tra tấn, họ không tra tấn một cách lộ liễu, mà họ tra tấn bằng cách chẳng hạn như ốm đau không được trị bệnh, ăn uống thiếu thốn, đời sống văn hóa không có. Đấy cũng là các hình thức tra tấn.
Nhà giáo bất đồng chính kiến Ðinh Ðăng Ðịnh.
FIDH và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam ngày 6/3 ra thông cáo chung kêu gọi chính phủ Hà Nội phải trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho các tù nhân chính trị để chứng minh tôn trọng nhân quyền và các cam kết với quốc tế.

Hồ sơ 17 tù nhân chính trị cần đặc biệt quan tâm do hai tổ chức này cùng công bố hôm nay bao gồm trường hợp của nhà giáo bất đồng chính kiến Đinh Đăng Định, người đang bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối; Hòa thượng Thích Quảng Độ, Tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất; blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải; luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân; tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ; nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh; nhà hoạt động dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức; nhạc sĩ Việt Khang; và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình.
 
Nhà giáo bất đồng chính kiến Ðinh Ðăng Ðịnh.Nhà giáo bất đồng chính kiến Ðinh Ðăng Ðịnh.
Ông Đinh Đăng Định, người lãnh án 6 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ hiện đang đượchoãn thi hành án một năm vì căn bệnh nan y, cho biết ông phát hiện bệnh rất sớm nhưng trại ‘kiên quyết không cho đi’ khám chữa mãi đến nửa năm sau, khi căn bệnh ung thư của ông đã bước sang giai đoạn 3. Tuy được nhiều quốc gia đồng lên tiếng hỗ trợ can thiệp, nhưng thỉnh cầu của người thân ông Định xin cho ông về để được nhắm mắt trong vòng tay gia đình chỉ được Việt Nam chấp thuận khi bệnh ông chuyển qua giai đoạn 4. Ông Định chia sẻ:

“Chế độ của trại giam vô cùng khốc liệt. Sự chăm sóc về ăn uống, về sức khỏe vô cùng giới hạn. Thuốc men không có. Qua buổi tiếp xúc này với đài VOA, tôi muốn được gửi lời đến thế giới bên ngoài rằng thế giới cần phải biết một điều: nhân quyền ở Việt Nam mới chỉ là nhân quyền một nửa, chưa thể gọi là nhân quyền. Đặc biệt trong môi trường tù tội, không hề có nhân quyền. Việc thực hiện tra tấn, họ không tra tấn một cách lộ liễu, mà họ tra tấn bằng cách chẳng hạn như ốm đau không được trị bệnh, ăn uống thiếu thốn, đời sống văn hóa không có. Đấy cũng là các hình thức tra tấn. Dù Công ước Chống tra tấn họ vừa ký chưa ráo mực, nhưng trên thực tế nhân quyền ở Việt Nam vẫn chưa được thực hiện và không biết đến bao giờ sẽ được thực hiện. Có lẽ các cơ quan, phái bộ giám sát nhân quyền Liên hiệp quốc và các tổ chức phi chính phủ cần phải được mở cửa vào các trại tù kể cả tù chính trị hay tù hình sự để xem xét sự thật này.”

Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền cho biết thống kê về số tù nhân lương tâm tại Việt Nam được công bố hôm nay do tổ chức thành viên trong FIDH là Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam nghiên cứu, thu thập qua mạng lưới các nhà quan sát cả trong và ngoài nước. Ông Andrea Giorgetta nói với VOA Việt ngữ:

“Thật đáng xấu hổ khi một quốc gia thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc như Việt Nam lại là nước đang giam giữ nhiều tù nhân chính trị nhất khu vực Đông Nam Á.”
Từ khi Miến Điện bắt đầu dân chủ hóa đất nước, Việt Nam đã thế chỗ nước này đội sổ trong khu vực về vi phạm nhân quyền và giam cầm tù nhân chính trị.
Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền Andrea Giorgetta.
Ông Giorgetta nói khó có được con số cụ thể các tù nhân chính trị tại Việt Nam, đặc biệt đối với các trường hợp người Thượng Cơ Đốc giáo bị giam cầm. Vẫn theo lời ông, danh sách trên 200 tù nhân chính trị này là những trường hợp đã được Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam xác minh, kiểm chứng.

Hồi đáp trước những quan ngại nhân quyền từ quốc tế, Việt Nam lâu nay vẫn tuyên bố tại Việt Nam không có tù nhân chính trị hay tù nhân lương tâm. Hà Nội nói chỉ có những người phạm pháp mới bị xử lý theo đúng pháp luật.

Đại diện Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền phản bác:

“Các luật lệ này rõ ràng không phù hợp với những tiêu chuẩn nhân quyền căn bản của quốc tế cho nên lập luận của Hà Nội hoàn toàn vô lý.”
Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền Andrea Giorgetta.Giám đốc khu vực Châu Á của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền Andrea Giorgetta.
Ông Giorgetta cho biết ngoài việc công bố danh sách tù nhân chính trị tại Việt Nam, Liên đoàn FIDH sẽ có các hành động cụ thể kêu gọi phóng thích cho họ. Ông nói:

“FIDH chúng tôi sẽ tiếp tục nêu lên các trường hợp bị bắt bớ giam cầm tùy tiện trước các cơ chế của Liên hiệp quốc, mở các chiến dịch vận động công khai cho các tù nhân chính trị này, và nêu bật thực tế rằng kể từ khi Miến Điện bắt đầu dân chủ hóa đất nước, Việt Nam đã thế chỗ nước này đội sổ trong khu vực về vi phạm nhân quyền và giam cầm tù nhân chính trị.”
Việt Nam giam tù chính trị nhiều nhất Đông Nam Á
FIDH nhấn mạnh đã đến lúc cộng đồng thế giới phải huy động và đòi hỏi Hà Nội phải chấm dứt đàn áp những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa, phóng thích tất cả tù nhân chính trị.

Tại kỳ Kiểm điểm nhân quyền Định kỳ Phổ quát UPR trước Liên hiệp quốc hôm 5/2 vừa qua, Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam, Hà Kim Ngọc, nói ‘chính sách cơ bản’ của Việt Nam là tôn trọng, bảo vệ, và thăng tiến nhân quyền.



Phản hồi của blogger trong nước trước bản án của Trương Duy Nhất

Blogger Trương Duy Nhất (TDN Facebook)
Blogger Trương Duy Nhất (TDN Facebook)
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

CỠ CHỮ 
09.03.2014
Trà Mi xin chào đón quý vị và các bạn đến với Tạp chí Thanh Niên hằng tuần của đài VOA.

Thêm một blogger bị Việt Nam kết án tù về tội danh ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’ theo điều 258 Bộ luật Hình sự, một trong những điều luật bị quốc tế lên án là vi phạm nhân quyền.

Ông Trương Duy Nhất bị bắt từ tháng 5 năm ngoái vì các bài viết trên blog cá nhân Một Góc Nhìn Khác phản ánh thực trạng xã hội, bày tỏ quan điểm trái với nhà nước, và phê phán giới lãnh đạo.

Bản án 2 năm tù Tòa án Nhân dân Đà Nẵng tuyên phạt blogger Nhất hôm 4/3 đã khiến Hoa Kỳ và các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới lên tiếng phản đối.

Thế còn phản hồi của giới trẻ viết blog độc lập trong nước về việc xét xử và kết án cựu phóng viên của truyền thông quốc doanh có góc nhìn khác, viết khác với nhà nước như thế nào? Giới trẻ yêu chuộng công bằng-dân chủ sẽ làm gì để bảo vệ công lý-tự do cho những ngòi bút độc lập?

Mời quý vị nghe cuộc thảo luận giữa 3 bạn trẻ trong Mạng lưới Blogger Việt Nam trên Tạp chí Thanh Niên VOA hôm nay: Trần Tuấn Lâm, Đinh Nhật Uy, và Nguyễn Đình Hà.

Bùi Tuấn Lâm: Tôi là Tuấn Lâm tức blogger Peter Lâm Bùi, người thành phố Đà Nẵng hiện đang sinh sống làm việc tại Sài Gòn.

Đinh Nhật UyTôi là Nhật Uy ở Long An.

Nguyễn Đình HàTôi là Đình Hà đang sinh sống làm việc ở Hà Nội.

Trà Mi: Các bạn là những blogger quan tâm đến vụ án của Trương Duy Nhất. Ý kiến các bạn thế nào về tiến trình xét xử và bản án của blogger này?

Bùi Tuấn Lâm: Nhật Uy là người cách đây vài tháng cũng bị nhà nước đem ra xét xử về điều luật 258. Tôi nhường cho Uy nói trước.

Đinh Nhật Uy: Bản án của anh Nhất mọi người đều nói là vô lý. Cơ bản là điều 258 rất mơ hồ, trừu tượng. Bản thân tôi từng bị án 15 tháng tù treo về 258 này. Bây giờ tới anh Nhất. Lẽ ra anh Nhất và tôi phải vô tội. Nhưng họ cố tình nhào nặn, quy chụp là ‘lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’.

Trà Mi: Từ phía Bắc theo dõi phiên xử này, blogger Đình Hà cũng là một thành viên trong Mạng lưới Blogger Việt Nam, anh có suy nghĩ thế nào?
Bấm vào đây để nghe toàn bộ cuộc thảo luận về bản án của blogger Trương Duy Nhất

Monday, March 10, 2014

# Chẳng Lẽ Dân Tôi Phải Sử Dụng Bom Xăng Như Người Ukraine?

From: Mylinhng@aol.com
To: Mylinhng@aol.com
Sent: 3/9/2014 11:15:45 A.M. Eastern Daylight Time
Subj: # Cha(?ng Le~ Dân Tôi Pha?i Su+? Du.ng Bom Xa(ng Nhu+ Ngu+o+`i Ukraine?

 
# Chẳng Lẽ Dân Tôi Phải Sử Dụng Bom Xăng Như Người Ukraine?

Mylinhng@aol.com

Tụi chó má VC này nó vô luật pháp đến như thế, không chửi không được. Chúng bắt chị Hằng, chị Quỳnh, và anh Minh đã 27 ngày rồi, mà còn chưa cho gia đình vào thăm. Chúng ta ở ngoài này đến giờ, cũng chẳng biết chị sống chết như thế nào khi chị tuyệt thực. Đây là thời đại siêu xa lộ tin tức, đâu phải chúng muốn làm gì thì làm. 

Mỗi một ngày đi qua, y như rằng mình đang ngồi trên đống lửa, lẽ nào mình ngồi yên để chúng mặc tình hủy hoại những anh chị em yêu mến của mình? Bài này tôi viết ra đây với lòng vô cùng căm phẫn.

Ai cũng rõ chị Hằng vô tội. Chúng bắt chị Hằng để hòng bịt miệng chị vì chị thường hô đả đảo CS bán nước. Chúng bắt chị Hằng vì chị đang bày tỏ thái độ chính trị, trong khi đó, chúng luôn khẳng định "không có tù chính trị". Chính chúng là người đã gây ra việc cản trở lưu thông, chứ không phải người phụ nữ nhỏ bé, yếu đuối này. Chúng ở đây là những tên đã ra chị thị trực tiếp, như từ Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, hay Nguyễn Phú Trọng. Dũng nó bắt người đấu tranh từ trước khi Trương Tấn Sang lên làm chủ tịch nước, nên tôi không để tên ở đây. Lẽ ra tên Sang này vẫn phải chịu trách nhiệm vì nó làm Chủ tịch nước. Những tên này phải chịu trách nhiệm việc giam giữ chị Hằng và các bạn của chị.

3 tên Dũng, Quang, Trọng này phải chịu trách nhiệm nếu làm dân nổi giận vì chị Hằng là biểu tượng của cuộc đấu tranh chống giặc Tàu xâm lược và cũng là biểu tượng chống CS bán nước, hèn với giặc ác với dân. Giam giữ chị Hằng y như rằng giam giữ một phần thân thể của chính tất cả chúng ta, ai còn tự hào mình là người Việt Nam.

Một khi dân nổi giận, Dũng Quang Trọng phải chịu trách nhiệm khi xảy ra những vụ đánh bom xăng khắp cả nước nhắm vào tất cả những cở sở của giặc CS Tàu như Đông Đô Đại Phố, những nhà máy bauxide ở Tây Nguyên chẳng hạn...

Chọc dân nổi giận, Dũng Quang Trọng phải chịu trách nhiệm một khi xảy ra những vụ đánh bom xăng khắp cả nước, nhắm vào tất cả những trụ sở công an, những UBND, bưu điện, tòa án, ngân hàng, và nhà ở của những cán bộ cao cấp... như chúng ta đã thấy những gì đã xảy ra tại Ukraine. Bom xăng là việc rất dễ làm, vào google.com rồi đánh tiếng Việt "cách làm bom xăng" thì sẽ được hướng dẫn ngay. Chỉ một chai xăng và ngòi vải nhúng xăng rồi được bịt bằng nút ve thật kín, đơn giản chỉ có thế.

Tôi chủ trương bất bạo động, tôi chủ trương tốn mực chứ không tốn máu, tôi yêu quê hương tôi, tôi muốn quê hương tôi luôn được thanh bình, ai nấy cũng được sống hạnh phúc vui vẻ như tất cả các dân tộc khác trên thế giới. Nhưng dưới chế độ CS này, hàng triệu dân tôi phải khổ sở vì mất nhà, mất đất, hàng triệu dân tôi phải bán vợ, chồng, con cái đi làm lao nô để trở thành người rơm, người rừng sống rải rác khắp thế giới, hoặc làm dâu, làm nô lệ tình dục nơi xứ người. Hàng ngàn phụ nữ VN như những món đồ chơi bị rao bán khắp nhiều nơi ở Tàu, ở Ebay trước kia, hoặc ở trong những lồng kính ở những khu đèn đỏ ở Singapore. Tôi cũng không muốn thấy hàng trăm ngàn người già, trẻ em phải lang thang trên khắp 63 tỉnh thành để bán những tờ vé số, hay bản đồ, bánh, kẹo, ... Tôi cũng không muốn thấy hàng chục triệu công nhân bị bóc lột sức lao động một cách khủng khiếp. Họ có làm việc suốt cả cuộc đời cũng chẳng mua nổi một căn nhà để ở, dù đó là căn nhà tồi tàn. Tôi cũng không muốn thấy hàng chục triệu nông dân làm việc cực nhọc mỗi ngày vẫn không đủ ăn vì bị vay vốn tiền lời cao, hoặc vì bị ém giá nông phẩm. Tôi cũng không muốn thấy hàng triệu người dân tộc thiểu số không đủ điều kiện để cắp sách đến trường, một khi miếng ăn họ còn kiếm không ra. Và tôi biết chỉ có một con đường duy nhất, tránh đổ máu là phải thay đổi thể chế, vứt bỏ chế độ độc tài CS, như tổng thống Thein Sein của nước Miến Điện đã đang thực hiện. Chúng ta đang cần một thể chế dân chủ với tam quyền phân lập để mang lại cơm no, áo ấm cho toàn dân và phát triển đất nước như tất cả các quốc gia dân chủ khác.

Dân Ukraine tốn máu không tới 100 nhân mạng để giải phóng đất nước của họ bằng những trái bom xăng, và tôi nghĩ rằng dân Việt Nam cũng sẽ làm như thế nếu bọn cầm quyền như Dũng Quang Trọng là những tên cứng đầu. Những tên này phải chịu trách nhiệm khi lửa nổi lên khắp mọi nơi, và máu sẽ đổ.

Riêng linh mục Nguyễn Văn Lý, anh LS Lê Quốc Quân, anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, chị Đỗ Thị Minh Hạnh, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, anh Đoàn Huy Chương và hàng trăm nạn nhân nữa cũng thế, tất cả những tù nhân này đang bị giam cầm là những "tù nhân lương tâm", gọi là "tù chính trị". Họ là những người vô tội, chẳng qua chỉ vì họ chống lại chủ nghĩa CS. Tại sao tôi dám khẳng định như thế, vì chẳng có một quốc gia nào có 90 triệu dân mà tất cả đều đồng ý với sự cai trị của Đảng Cộng Sản VN, trong khi đó, cả thế giới như rằng đã vứt bỏ chủ nghĩa CS vào sọt rác. Quốc gia CS nào cũng phải có "tù chính trị" là một sự khẳng định. Nước CHXHCNVN khẳng định rằng "không có tù nhân chính trị" là một sự bịp bợm trơ trẽn không thể chấp nhận được.

Chúng ta không thể nào chấp nhận một lũ dốt, một lũ ngu cầm quyền:
- Nguyễn Tấn Dũng: "Tôi noi gương theo đồng chí Phạm Văn Đồng, 30 năm chưa từng cách chức ai," thế mà nó cũng làm thủ tướng.

- Nguyễn Phú Trọng: "
Đến cuối thế kỷ này, cũng chưa chắc hoàn thiện được xã hội chủ nghĩa," thế mà nó lại là Tổng Bí Thư Đản CS đang dẫn đầu để đi tìm cái XHCN.

- Nguyễn Sinh Hùng: "
Nếu cách chức hết quan chức tham nhũng lấy ai làm việc, bầu không kịp," thế mà nó làm Chủ tịch Quốc Hội.

- Nguyễn Minh Triết: "
Việt Nam Cuba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía đông, một anh ở phía tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ", vậy mà nó làm chủ tịch nước, Hoàng Sa, Trường Sa mất về tay giặc Tàu, mà nó đòi canh giữ hòa bình thế giới, TC nó.

- Trương Tấn Sang: "
Đồng bào hãy tố giác tham nhũng, đừng sợ bị trù úm", ấy thế mà nó hổng dám tố thẳng nào mà chỉ dám nói "đồng chí X", nó lại là thằng sợ bị trù úm mới chết chứ.

Thử hỏi một lũ cầm quyền hành xử như thế này thì đất nước VN của chúng ta sẽ đi về đâu?????

Ngày 9 tháng 3 năm 2014
Mylinhng@aol.com
http://freevietnamnow.blogspot.com
Xin phổ biến tự do

(http://freevietnamnow.blogspot.com/2014/03/chang-le-dan-toi-phai-su-dung-bom-xang.html

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link