Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, March 13, 2014

CSVN: ngu xuẩn trong điều thiện, nhưng... khôn lanh trong điều ác

CSVN: ngu xun trong điu thin, nhưng... khôn lanh trong điu ác
Nguyn Chính Kết
Bng vic cướp chính quyn, CSVN đã điu hành đt nước gn 70 năm nay ti Min Bc và gn 40 năm ti Min Nam. Sut thi gian lâu dài như vy, CSVN không làm cho đt nước phát trin, đi lên, trái li ch làm cho đt nước tt hu. Tht vy, Vit Nam đã tt hu nhiu mt, khiến Vit Nam thua xa hàng my chc năm so vi nhng nước trước đây đã tng thua Vit Nam như Thái Lan, Đi Hàn, Phi Lut Tân... Điu đó chng t đng CSVN không có kh năng điu hành và phát trin đt nước. Quá kh tương đi đơn gin mà điu hành đt nước không tt, thì tương lai phc tp hơn rt nhiu −vi xu thế toàn cu hoá và phi đi phó vi ch trương bành trướng và xâm lược rt thâm đc ca Trung Cng− làm sao CSVN có th đưa đt nước đi lên được? 

CSVN đi t tht bi này đến tht bi khác, nhưng đ đánh la dân chúng, lúc nào chúng cũng tuyên b chúng thành công. Chng hn, khi phn bi hip ước đình chiến vào tết Mu Thân 1968, chúng bt thn tn công Min Nam, dù b tht bi chua cay đến ni H Chí Minh quá bun và chết năm 1969, nhưng CSVN vn tuyên b chúng chiến thng. Chúng cũng phét lác như vy sau cuc chiến vi Trung Cng năm 1979 ti các tnh biên gii: dù hu qu sau đó là Vit Nam b mt đi hàng chc ngàn cây s vuông lãnh th, CSVN vn tuyên b là chiến thng v vang.

Hin nay, kinh tế đang b tut dc thê thm, CSVN vn rêu rao rng: tuy thế gii b khng hong kinh tế, nhưng Vit Nam vn tăng trưởng GDP mc cao so vi thế gii và châu Á (năm 2012 là 5,25%; năm 2013 là 5,42%). S n xu ca các ngân hàng thương mi theo s liu ca quc tế lên ti 10-15%, nhưng theo CSVN thì ch là 5-7%. Theo mt s chuyên gia kinh tế thì s n ca nhà nước CSVN lên ti 95% GDP, nhưng theo công b ca nhà nước CSVN thì ch là 48,4% GDP.

Chúng luôn luôn phét lác và tìm cách lường gt mi người khi cn, min sao có li cho chúng. K c khi s tht không th che du được na, chúng vn c tiếp tc phét lác không h ngượng ngùng hay xu h. Ngay c trên bình din ngoi giao quc tế, đ đt được mt li thế, nếu cn, chúng sn sàng ha hay cam kết bt c điu gì, nhưng khi đã đt được mc đích, chúng sn sàng vi phm tt c nhng gì đã ha hay cam kết, cho dù ch ký ca chúng chưa ráo mc.

Tiêu chun đo đc ca chúng là: bt c vic làm hay li nói nào có li cho đng, cho đc quyn cai tr ca đng thì đu là tt, là đo đc, là l phi, là hp pháp, là s tht cho dù có bt li cho dân tc hay có trái vi s kin ti đâu. Ngược li, điu gì dù có li cho dân tc hay có phù hp vi s kin ti đâu nhưng h bt li cho đng, thì cũng đu là ti li, là sai trái, là di trá, là bt hp pháp, là vi phm pháp lut... Yêu nước nhưng bt li cho đng thì tr thành phn quc. Bán nước nhưng có li cho đng thì vn được đng coi là có công. Có biết như thế ta mi hiu được ti sao CSVN li đàn áp dã man nhng người biu tình chng Trung Cng xâm lược, kết án nng n nhng người dám nói s tht v nhng sai trái ca đng… Nhng v án x các nhà đu tranh dân ch t xưa ti nay, mà mi nht là v x Lê Quc Quân, Trương Duy Nht, v.v... đã chng t điu y. 

Đi vi người cng sn, đng mi là hiến pháp, là lut pháp... Còn nhng lut quc tế, k c nhng lut l hay hiến pháp do chính chúng ban hành cũng ch là m văn bn tuỳ nghi s dng: nhng trường hp nào văn  bn y có li cho đng thì nó được coi là có giá tr pháp lý, còn trường hp nào bt li cho đng thì nó ch là m giy ln.

Dù tht bi hoàn toàn trong vic điu hành và phát trin đt nước, dù t chng t mình không có kh năng lãnh đo, đng CSVN không bao gi chu t chc, không bao gi chp nhn mt ai khác lên cm quyn thay thế mình. Dù biết rng chế đ cũng như cách cai tr ca mình ch làm đt nước tt hu cách thê thm, CSVN không bao gi chp nhn thay đi chế đ hay ci thin cách điu hành đt nước. 

Trước nhng s vic xy ra trên thế gii, chc chn chúng phi nhn thy rng tt c nhng quc gia theo chế đ cng sn -k c Trung Cng- đu là nhng nước tt hu rt nhiu mt so vi nhng nước t do dân ch và hu hết nhng nước này trên thế gii đã thay đi chế đ. Nhng nước đc tài nào đã thay đi thành dân ch đu tr nên tiến b hơn, người dân thoi mái hnh phúc hơn. Ti sao đng CSVN li c chp, quyết tâm gi cho được cái chế đ chết tit mình đang theo mà ai cũng cho là d?

Trong quá kh cũng như hin nay, đi vi vic phát trin đt nước, CSVN luôn chn theo cách ngu xun nht. Chúng rt khôn lanh và qu quyt trong vic cướp chính quyn, bo v quyn lc, tham nhũng, rút rut các công trình và chiếm đot tài sn ca người dân mà thôi. 

Nếu so sánh vi nhng chế đ đc tài khác như chế đ phong kiến, quân phit... thì chế đ cng sn là chế đ t hi nht, nhưng chúng li t bo v quyn lc và quyn li mình cách hu hiu hơn tt c nhng chế đ đc tài khác. Và nếu so sánh vi nhng quc gia cng sn khác thì đng CSVN là đng mưu mô và thâm đc hơn c trong vic t bo v ngai vàng quyn lc. Chúng sn sàng bán nước, sn sàng biến Vit Nam thành mt tnh ca Trung cng, bt chp sau đó người dân s phi đau kh và nhc nhã thế nào dưới ách thng tr ca mt nước ngoi bang còn t hi hơn tt c các nước ngoi bang khác như Pháp, Nht, v.v... 

Nhng thm trng ca người dân Vit Nam hin nay như b cướp đt, cướp nhà, b bán ra ngoài làm nô l tình dc, nô l lao đng, nhng người yêu nước b th tiêu, b vào tù, b tra tn, b đàn áp, b khng b… đã làm cho nhiu người rùng mình. Nhưng nhng thm trng y s không thm vào đâu so vi nhng thm trng trong tương lai khi đt nước đã tr thành mt tnh hay mt huyn ca Trung cng.

Hãy xem đng cng sn Trung Quc đi x ra sao vi nhng người dân hin lành ca h, chng hn như nhng hc viên Pháp Luân Công, đ suy ra cách chúng s đi x vi người dân Vit Nam, nht là vi nhng người yêu nước, sau khi CSVN dâng lãnh th lãnh hi ca mình cho k thù truyn kiếp ca dân tc này. 

Chng l chúng tng m sng biết bao hc viên Pháp Luân Công −là người cùng dân tc vi h− đ ly ni tng xut khu, thì chúng s không đi x như thế vi nhng người Vit Nam yêu nước khi nhng người này đã tr thành dân ca chúng?

Trước cách cai tr ca CSVN, có th kết lun mt cách tóm gn là: CSVN rt di dt và ngu xun trong điu thin, trong vic phát trin đt nước, nhưng li rt khôn lanh, qu quyt trong điu ác, trong vic bo v quyn lc và quyn li riêng ca chúng. Và đó cũng chính là lý do ti sao cho ti nay người dân Vit Nam vn chưa thc hin được nhng cuc cách mng như Ukraina, hay nhng nước Ai Cp, Tunisia, Lybya, v.v... .

Houston, ngày 7/3/2014


Gch Bát Tràng

  Mt thương gia M ti thăm xưởng gch Bát Tràng Hà Ni. Ông ta săm soi các hòn gch mt lúc ri hi:
- Các ông s
n xut được nhiu gch tt thế này, chc mai kia thế nào cũng xây nhà to lm? 

Ch
 nhim sn xut đáp:
- Không, th
ưa ngài. Chúng tôi gi sang giúp Cuba.
- Th
ế chc Cuba gi đường sang biếu các ông?
- Không Cuba g
i đường sang giúp Bc Triu Tiên.
- R
i Bc Triu Tiên gi nhân sâm sang biếu các ông?
- Không, B
c Hàn gi nhân sâm sang biếu Trung Quc.
- R
i Trung quc gi go sang cho các ông?
- Không. Trung qu
c gi đt sét sang cho chúng tôi làm gch.


Wednesday, March 12, 2014

5 đại án, đừng quên vụ thứ 6


 

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 10.3.2014


                                                    

                       5 đại án, đừng quên vụ thứ 6

Hơn 1 tuần lễ nằm trong bệnh viện, không được dùng internet, tôi cảm thấy như mình bị bỏ rơi lại sau lưng cuộc sống này. Ngay cả việc dùng điện thoại cũng bị hạn chế. Chỉ có một số bạn bè thân thuộc đến thăm, đôi khi tôi cũng không tiếp chuyện được. Cái số tôi thế nào mà cả 2 lần nằm ở BV, tuần báo Văn Nghệ Úc và Thời Báo Canada đều gặp dịp có người về Sài Gòn đến thăm. Các bạn bè và con cháu ở Mỹ gọi điện thoại khá nhiều nhưng đôi khi tôi cũng không có sức để nghe, người nhà tôi thay mặt trả lời.

Thật ra, có những ngày tôi quá mệt, ăn bất cứ cái gì cũng ói ra hết, cứ nằm xuống là ho sặc sụa không tài nào ngủ được đồng thời hệ thống tiêu hóa cũng phát sinh nhiều thứ bệnh bất ngờ. Ngày không ăn, đêm không ngủ suốt 3 ngày như thế mà không tìm ra bệnh gì. Mặc dầu đã 2 lần xét nghiệm máu, chụp hình phổi, đo điện tầm đồ, làm siêu âm, thậm chí bà Bác sĩ trị bệnh cho tôi cho đi khám cả tai mũi họng cũng không kiếm ra bệnh. Cuối cùng đành phải chữa theo kiểu “đau đâu chữa đấy”. Mỗi ngày từ 09g sáng đến 4-5g chiều nằm dài đưa cánh tay ra, vô cùng lúc 3 chai nước biển với đủ loại thuốc và chất dinh dưỡng nuôi tạm cái cơ thể 40kg này. Lúc nào đi đâu cũng phải có người ôm theo cái cần lủng lẳng dây nhợ với 3 chai nước biển toòng teng cứ như đám rước vua ở cung đình thời xa xưa… Nói bao nhiêu cũng không hết nỗi khổ của anh già có thể nói “thập tử nhất sinh” nằm trong BV. Tôi diễn tả như thế để các bạn thông cảm với cánh già chúng tôi nằm BV “sướng” như thế nào.

Ấy thế mà tôi cũng đã chịu đựng được cả tuần lễ rồi bệnh tình dần hồi phục. Tôi phải xin về nhà nằm với lời cam đoan với bà BS già nếu có biến chuyển sẽ trở lại phòng cấp cứu ngay không chậm trễ. Tôi không tiếc nuối gì khi đã sống 80 năm trọn vẹn với nghề nghiệp của mình.

Mới từ đầu năm 2014 đến nay đã có 5 ông bạn cùng lứa tuổi ra đi. Khi về nhà đọc hàng trăm cái meo của bạn bè khắp nơi, nhiều bạn thăm hỏi rất nhiệt tình. Xin cảm tạ tất cả các bạn.

Về nhà rồi mới được tin ông bạn Hà Huyền Chi của tôi cũng vừa bị stroke ngất xỉu phải nằm cấp cứu nhưng cái tin ấy đến cùng lúc với tin ông thi sĩ “bạt mạng” này đã trở lại làm thơ và đi casino đều đều.

Tôi nhớ cách đây gần 1 tháng, ông Trần Thiện Hiệp hiện đang ở Thủ Đức cũng vừa “2 lần từ cõi chết bước ra”, ông gửi e mail mời bạn bè đến chia vui cùng vợ chồng ông. Nhưng ông mời sớm trước cả nửa tháng nên tôi meo lại cho ông rằng “Liệu đến ngày đó tôi và ông còn sống không mà mời sớm thế”. Đúng như “dự đoán”, tôi vào nằm cấp cứu, chút xíu nữa thì chưa biết ai chia buồn cùng ai trước đây.

Cái tuổi già thì đành chịu vậy thôi. “chẳng nên oán trách trời gần trời xa” và cũng chẳng còn gì để tiếc nuối.

Như bạn đọc đã biết, 2 tuần vừa qua tôi không có bài viết cho các báo tôi cộng tác thường xuyên. Đến nay tôi mới có thể trở lại cố gắng làm việc bình thường để thấy mình không sống thừa. Ngồi nhìn lại những biến chuyển thời sự xã hội, trong những ngày vừa qua, tôi chỉ thấy các cơ quan thông tin VN đều nhấn mạnh đến 5 vụ đại án sẽ được đưa ra xét xử vào đầu năm 2014 này. Và một thông tin được dư luận đang đề cấp đến sôi nổi nhất, đó là vụ căn biệt thự “khủng” (đồ xộ) của ông Trần Văn Truyền nguyên Tổng Thanh Tra nhà nước.

                                    
          Căn biệt thự “siêu khủng” của ông Truyền đang làm dư luận xôn xao về sự giàu có của các quan chức

Nhưng khi một số thông tin liên quan đến vấn đề đất đai, biệt thự khủng của ông Trần Văn Truyền, chưa kịp lắng xuống thì vài ngày gần đây, dư luận càng “nóng” hơn với thông tin đăng tải trên báo Người cao tuổi về việc ông Trần Văn Truyền đã ký ồ ạt, bổ nhiệm hàng loạt cán bộ trước khi nghỉ hưu. Nhưng vụ này còn nhiều tình tiết chưa rõ nên tôi sẽ tường thuật vào kỳ sau

5 vụ đán án và 1 vụ bị… bỏ quên
Kỳ này tôi muốn nhắc đến 5 vụ đại án sẽ được đưa ra xét xử vào những ngày đầu năm này. Tuy nhiên tôi lại thấy dường như các cơ quan thông tin ở đây bỏ quên một vụ cũng có thể là đại án thuộc phạm vi báo chí.
Hãy kể về 5 vụ đại án từ cuối năm ngoái còn lại

- Đầu tiên phải kể đến vụ Dương Chí Dũng.
Chắc bạn đọc chưa quên vụ án vụ án ly kỳ này với nhiều tình tiết hấp dẫn nhất trong năm. Tôi chỉ xin nhắc lại sơ lược những nét chính trong các vụ án đó. 

Vụ án Dương Chí Dũng càng trở nên om xòm và phức tạp khi ông Phạm Quý Ngọ đột ngột qua đời. Ông Ngọ là người bị Dũng khai là cầm 510 ngàn USD và 1 triệu USD chuyển cho người khác. Tất nhiên người chết không thể tự biện minh cho mình và cũng không thể đổ cho ai khác. Vậy câu chuyện đến đó có bị “ngắt ngang xương” không? Lời khai của Dương Chí Dũng sẽ là vô giá trị hay còn giá trị? Đó là câu hỏi lớn nhất của người dân đang hào hứng theo dõi vụ án lớn nhất trong “lịch sử tham nhũng” tại VN. Người ta cứ hy vọng rằng chuyến này sẽ tóm được cả một bầy sâu tham nhũng lớn. Nhưng sư ra đi bất ngờ của ông Phạm Quý Ngọ đã làm gián đoạn tất cả, làm “nghẹt cống” đang khai thông.

Có lẽ đây cũng là điều làm đau đầu nhà chức trách. Người ta chưa thể dự đoán được vụ àn này rồi sẽ đi đến đâu. Nếu lời khai của Dương Chí Dũng còn giá trị như biên bản đã ghi trước tòa thì ai sẽ đứng ra làm nhân chứng? Khó có thể có một nhân vật nào, dù cấp cao hay cấp thấp có thể chứng minh được lời khai này đúng hay sai và cũng chẳng ai dại gì đưa đầu ra chịu “báng”. Vụ án có thể bước sang một ngả rẽ khác và số phận của DC Dũng bây giờ trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Cái án tử hình lại chập chờn trước mặt hơn là cái hy vọng được giảm xuống còn chung thân. Đó là suy nghĩ của người dân.

- Vụ thứ hai: Hậu “oan sai” của ông Nguyễn Thanh Chấn.          
Ngày 25/1/2014 ông Nguyễn Thanh Chấn, người trải qua hơn 10 năm tù đày vừa chính thức được “minh oan” bằng quyết định đình chỉ điều tra. Tuy nhiên, đây mới là bước đầu của vụ án từng gây chấn động dư luận cuối 2013. Bởi nhiều người còn kỳ vọng vào những phiên tòa khác đằng sau vụ án này.

                                      
              Ông Nguyễn Thanh Chấn đã làm đơn xin bồi thường 1 tỉ đồng vì bị ngồi tù oan trong 3.700 ngày

Có nhiều tờ báo loan tin trong gần 3.700 ngày bị bắt oan về tội Giết người, ông Nguyễn Thanh Chấn yêu cầu Tòa án nhân dân (TAND) Tối cao bồi thường 280.000 đồng cho một ngày thu nhập bị mất và tính tổng cộng là hơn 1 tỷ đồng.
Tuy nhiên theo tin mới nhất, ông Chấn đã phủ nhận việc này. Ông Chấn khẳng định: “Tôi không đưa ra đề nghị nào như thế cả. Việc bồi thường hiện vẫn đang được tiến hành liệt kê và cung cấp chứng cứ, chứng minh thiệt hại liên quan cho luật sư để tiến hành các thủ tục đòi bồi thường”. Còn bà Chiến khẳng định: “ Tôi đang chữa bệnh, tôi không hề biết tại sao lại có thông tin nói rằng gia đình đòi số tiền bồi thường trên 1 tỷ đồng!”.

Bà Chiến (vợ ông Chấn) cũng cho hay để kêu oan cho chồng, trong 10 năm qua, bà đã chạy vạy, vay nợ rất nhiều. Hiện gia đình còn nợ không ít, trong đó món nợ lớn nhất là của ông Thân Ngọc Hoạt hơn 100 triệu đồng và 3 sổ đỏ thế chấp vay ngân hàng để lấy tiền đi kêu oan.

Ông Chấn khẳng định: “Trong thời gian tôi ngồi tù, gia đình phải chịu nhiều oan ức, khuynh gia bại sản, đau thương nhục nhã, hệ luỵ đến nhiều thế hệ họ hàng. Gia đình tôi đề nghị và yêu cầu bồi thường thật đầy đủ mọi tổn thất, tổn thương, hệ luỵ ở mức cao nhất”. Như thế, có thể mức đòi đền bù của ông Chấn sẽ còn lớn hơn con số 1 tỉ đồng. Hầu hết dư luận cho rằng đền bù hơn 1 tỉ đồng là còn quá ít so với những thiệt hại về tinh thần và vật chất của ông Chấn.

- Vụ thứ ba là vụ Đại án kinh tế bầu Kiên.
Ngày 20/8/2012, Cơ quan Công an đã khởi tố, bắt tạm giam đối với ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) về tội “kinh doanh trái phép”. Vụ án Bầu Kiên được coi là một trong 10 “đại án” tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp được VKSND Tối cao đề nghị với Đoàn kiểm tra giám sát của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng do Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh dẫn đầu.

Theo cáo trạng của VKSND Tối cao, bị can Nguyễn Đức Kiên - nguyên Phó Chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB bị truy tố về 4 tội danh, gồm: “Kinh doanh trái phép”, “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Trốn thuế “.

Hai bị can là Trần Ngọc Thanh - nguyên Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội và Nguyễn Thị Hải Yến - nguyên Kế toán trưởng Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội bị truy tố cùng tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Các bị can: Trần Xuân Giá - nguyên Chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB, Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang - đều nguyên Phó chủ tịch HĐQT ACB, Lý Xuân Hải - nguyên Tổng giám đốc ACB bị truy tố về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

Tổng số tiền thiệt hại do 7 bị can gây ra trong vụ án này là hơn 1.695 tỷ đồng. Nhiều khả năng vụ án sẽ được sớm được đưa ra xét xử trong nửa đầu năm 2014.
Chưa biết vụ đại án kinh tế này sẽ còn dẫn tới đâu và sẽ có bao nhiêu đại gia, đại quan bị đưa ra pháp trường như mấy ông quan ba Tàu hồi này ra tòa cả lũ và nhận án tử hình. Nhiều người dân hy vọng tòa án VN cũng cương quyết làm được như thế, may ra nạn tham nhũng gộc mới bớt được đôi phần, chứ ở VN mà đòi diệt trừ hết sạch tham nhũng với kiểu vừa đánh vừa xoa khó mà chấm dứt được. Họa chăng… trời sập!

- Vụ thứ tư Bác sỹ Tường phi tang xác bệnh nhân.
Đây là vụ án mà nhiều người đang dõi theo và chờ ngày diễn ra phiên xét xử trong năm 2014. Việc phi tang xác nạn nhân của bác sỹ tường đã gây chấn động dư luận và hành động này đã bị lên án mạnh mẽ, nhiều người hy vọng vào một bản án nghiêm khắc trừng trị thích đáng vị bác sỹ “tàn nhẫn” này.

Ngày 14/1, sau hơn 3 tháng xảy ra, tại trại tạm giam công an Hà Nội, cơ quan cảnh sát điều tra tống đạt bản kết thúc điều tra vụ án bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường ném xác bệnh nhân xuống sông Hồng. Bác sĩ Tường bị đề nghị truy tố 2 tội Vi phạm quy định khám bệnh, chữa bệnh, sản xuất pha chế thuốc, cấp phát thuốc hoặc dịch vụ y tế và Xâm phạm thi thể mồ mả, hài cốt.

- Vụ thứ năm Vụ án “quan tài diễu phố” ở Vĩnh Phúc.
Khoảng 15h ngày 17/3, hơn 1.000 người mang quan tài của anh Nguyễn Tuấn Anh đến khu vực trước Bưu điện Vĩnh Phúc đòi công an điều tra nghi án nạn nhân bị đánh chết, xác rơi xuống cống. Nguyên nhân của việc mang quan tài diễu phố là vì gia đình anh Nguyễn Tuấn Anh không đồng tình với kết luận ban đầu của cơ quan điều tra rằng anh tử vong vì bị ngã, chết đuối dưới cống nước.

                                    
                     Người nhà nạn nhân Nguyễn Tuấn Anh mang theo di ảnh nạn nhân xấu số tới phiên xử

Sáng 6/3 vừa qua, Tóa án Tối cao xét xử phúc thẩm vụ án sát hại anh Nguyễn Tuấn Anh (28 tuổi, trú tại phường Hội Hợp, TP Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc).
Luật sư Lê Thị Oanh, người bảo vệ quyền lợi cho bị hại Nguyễn Tuấn Anh cho biết, trong phiên phúc thẩm sẽ đưa ra nhiều nội dung mới.
Theo đó, những nội dung mới như: 11 sai phạm của cơ quan điều tra gồm 5 sai phạm của Viện Kiểm Sát; 6 sai phạm của Tòa án dẫn tới việc điều tra, truy tố, xét xử không khách quan. Có dấu hiệu các bị cáo chưa khai nhưng cơ quan điều tra đã định sẵn nội dung để báo cáo… Chúng tôi dự tính sẽ đề nghị HĐXX TAND Tối cao trả hồ sơ, điều tra lại.

Phía gia đình bị hại cũng đã gửi đơn kháng án vì cho rằng tòa án cấp sơ thẩm đã bỏ lọt tội phạm và việc bồi thường của các bị cáo đối với gia đình là chưa tương xứng với thiệt hại về tổn thất tinh thần cũng như vật chất đối với gia đình bị hại.
Trong phiên xử buổi chiều (ngày 6/3), Đại diện Viện kiểm sát, giữ quyền công tố tại tòa kiến nghị: hủy án sơ thẩm, trả hồ sơ, điều tra bổ sung lại từ đầu.

Chúng ta hãy chờ xem tòa án các cấp, các nơi sẽ giải quyến năm vụ đại án này như thế nào? Mong rằng lần xét xử này sẽ công tâm, đáp ứng được nguyện vọng của người dân mang lại niềm tin vào luật pháp đã và đang bị sói mòn.

- Còn vụ thứ sáu xin đừng quên.
Chắc bạn đọc còn nhớ vụ bôi xấu, sỉ nhục thanh danh của người phụ nữ “Việt kiều” (các báo ở VN quen gọi các vị người Mỹ gốc Việt là Việt kiều), đó là bà Phạm Thị Thanh Ngọc, hiện đang sinh sống tại tiểu bang Texas - Hoa Kỳ. Nhưng đến nay hầu như báo chí ở VN đã… quên mất vụ này. Xin nhắc lại sơ lược.

Ép tài xế "mây mưa" hơn 30 lần/2 ngày
Hai anh chàng được gọi là “phóng viên” của tờ báo Người Đưa Tin là Diệu Nam và Đoàn Tân đã viết hàng loạt bài bôi xấu, là nhục danh dự bà Ngọc khi bà về VN ở tại tòa biệt thự số ngõ 268 đường Điện Biên Phủ (T.P Hải Dương).
Bài báo viết rất nhiều chi tiết thô tục, đểu cáng cố tình xuyên tạc hình ảnh bà Ngọc. Diệu Nam viết: “Để thỏa mãn dục vọng, kiều nữ này thường liên tục thay đổi các chiêu câu tài xế của các hãng. Theo anh anh T, tài xế lâu năm hãng taxi Rạng Đông, trên địa bàn cho biết, ở Hải Dương có gần chục hãng taxi, thì gần như 80% nam tài xế đã bị N lừa vào "cuộc yêu".
“Chỉ có những tài xế già, trông yếu ớt thì ả kiều này không "thịt", còn đa phần cứ gặp thanh niên trẻ, khỏe lại cao to là không thể cưỡng được các chiêu bài của ả bày ra”, anh T nói”.
Nhiều tài xế bị qua đêm với “nữ dâm tặc”, ngày hôm sau mắt đẫn đờ, chân bước không nổi, chỉ còn chút sức tàn gọi điện cho quản lý hay bạn bè đến đón đưa về… Anh chàng phóng viên Diệu Nam này còn đưa ra hàng loạt tài xế taxi của hãng Mai Linh như Tài xế X, tài xế Q, anh H. tài xế hãng Thành Đông…kể lại những kiểu tống tình và làm tình của chủ nhân ngôi biệt thự. Và anh ta còn kể bà N. ép tài xế "mây mưa" hơn 30 lần trong 2 ngày.

                                    
                          Chân dung anh nhà báo Đoàn Tân, tự đưa lên báo, nhận đã “đi thực tế” gặp bà Ngọc 
                     và bịa đặt xuyên tạc, bôi xấu danh dự của bà Ngọc.

Chưa hết, anh chàng tự nhận là “phóng viên” Đoàn Tân còn làm một bài phóng sự tường thuật chuyện chính anh ta đã “đi thực tế” vào gặp bà Ngọc và bị gạ tình, ép làm tình như thế nào. Đoàn Tân viết “Để tận mắt chứng kiến kiều nữ có sở thích cưỡng dục tài xế taxi, PV đã trực tiếp thâm nhập vào căn biệt thự và giáp mặt người đẹp có một không hai này…”
Bằng những lời lẽ diễn tả thô tục, trắng trợn Đoàn Tân kể mọi chuyện bịa như thật.

Bà Ngọc khởi kiện
Như tôi đã tường thuật trong bài “Nhà báo vô lương tâm hay người phụ nữ bệnh hoạn” số báo ngày 23-1-2014, bà Ngọc đã từ Mỹ về VN nộp đơn kiện. Hồi 14 giờ ngày 15-1 vừa qua, cùng với hai luật sư, bà Phạm Thị Thanh Ngọc - người bị một tờ báo gán biệt danh “kiều nữ Hải Dương” - đã có buổi gặp mặt báo chí VN. Trả lời với báo chí về cội nguồn của những bài báo đăng trên báo “Người Đưa Tin”, bà Ngọc trả lời: “Tôi không hiểu báo đó lấy thông tin từ đâu ra. Tôi hoàn toàn bị oan và báo Người Đưa Tin đã vu khống”.

                                     
                Bà Phạm Thị Thanh Ngọc, người bị 2 anh phóng viên dởm quấy hơi bôi nhọ trong nhiều số báo

Nói đến đây, bà Ngọc bật khóc khi được hỏi về những hệ lụy từ sau những bài báo đó, bà nức nở “Tôi rất đau lòng khi bị báo Người Đưa Tin bôi nhọ. Tôi không muốn những người đọc được tiếng Việt đánh giá tôi là một người như báo chí đã bịa đặt. Tôi đã khóc rất nhiều, uất ức rất nhiều bởi dù rất yêu con người Việt Nam, tôi cũng không thể ngờ một ngày mình lại vướng phải chuyện này”.

Bà Ngọc đã gửi đơn tới những cơ quan nào?
Sau cuộc gặp gỡ với báo chí, ngày 14-1 luật sư Hoàng Cao Sang (Đoàn Luật sư TP.HCM) và luật sư Lê Vũ Anh (Đoàn Luật sư TP Hà Nội) với tư cách là người bảo vệ quyền lợi cho bà Ngọc đã gửi đơn tố cáo tới công an Hải Dương về việc bà Ngọc bị vu khống.

Theo đại diện luật sư, với những chứng cứ trong các bài báo, căn cứ vào kết quả điều tra xác minh của cơ quan công an, bà Ngọc sẽ đề nghị xem xét xử lý các cá nhân về tội "vu khống". Theo luật sư Hoàng Cao Sang, theo luật định khung hình phạt tối đa cho tội này có thể lên tới 7 năm tù. Ngoài việc gửi đơn tố cáo với công an Hải Dương, làm việc với báo đưa tin, bà Ngọc cùng đại diện luật sư sẽ tiếp tục có đơn gửi ban tuyên giáo Trung ương, Hội Nhà báo Việt Nam về việc bà bị một số cơ quan báo chí bôi nhọ, vu khống.

Vào chiều 13-1, bà Ngọc đã đến Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Hà Nội để nhờ bảo vệ quyền lợi công dân (bà Ngọc có quốc tịch Hoa Kỳ) trước những sự việc không hay xảy ra cho bà. Phòng Lãnh sự của Hoa Kỳ cũng đã biết câu chuyện và rất thông cảm với bà. Cơ quan này sẽ thực hiện những việc làm đúng theo quy định của họ.

Cần có câu trả lời
Hiện nay hầu hết các báo tại VN hầu như không hề nhắc đến vụ án này khiến dư luận đặt câu hỏi “liệu có bị chìm xuồng hay có vụ dàn xếp nào”? Hiện nay bà Ngọc cũng tạm thời trở về Mỹ, ủy quyền cho các luật sư trong vụ kiện này.
Tuy nhiên đây cũng có thể gọi là một vụ đại án về báo chí. Cần phải làm sáng tỏ từng tội phạm và phải được trừng trị thích đáng để làm bài học cho những tên viết láo, viết tục, sỉ nhục danh dự người khác. Cần phải loại ngay những tên “đồ tể cầm bút” này ra ngoài làng báo. Mặc dù, không hiểu vì lẽ gì, tờ báo Người Đưa Tin đã cho gỡ bài này xuống. Không lẽ như thế đã là đủ?

- Công chúng rất cần được biết CA thành Phố Hải Dương đã điều tra vụ việc này đến đâu? Chuyện bịa đặt hay chuyện có thật? Ai có tội trong việc này?
- Mặt khác Ban Tuyên Giáo Trung Ương và Hội Nhà Báo VN đã giải quyết đơn kiện của bà Ngọc như thế nào?
- Và Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã can thiệp như thế nào để bảo vệ quyền lợi của công nước mình bị làm nhục ở một quốc gia khác.

Tất cả những điều này cần phải được thông tin công khai rộng rãi cho người dân được biết và chỉ có thế họ mới tin tưởng mình được pháp luật bảo vệ. Nếu để chìm xuồng vụ này, biết đâu một ngày nào đó bất cứ người dân nào cũng sẽ bị mấy anh phóng viên dỏm “làm thịt”, quấy hôi bôi nhọ mà không biết kêu cứu vào đâu.

Đừng dung túng cho những hành động đê hèn này. Hãy coi đây cũng là một vụ đại án báo chí phải đưa ra xét xử vào những tháng đầu năm 2014 hầu mang lại niềm tin cho người dân. Nếu không, ai còn dám tin vào báo chí VN nữa!
Văn Quang

                                                          ~~~~~~~~~~~~~~~~~







Biểu tình phản đối văn công từ Việt-nam sang trình diễn tại Melbourne



On Tuesday, 11 March 2014 11:46 PM, Nhan TRUONG <> wrote:

Biểu tình phản đối văn công từ Việt-nam sang trình diễn tại Melbourne

Trong bài "Đừng mắc mưu bọn Việt cộng nằm vùng, nếu không chúng ta sẽ còn thua Cộng Sản dài dài" (http://www.lyhuong.net/uc/index.php/bandoc/3428-3428) tác giả Thẩm phán Lê Duy San nói về thành phần chống những người chống cộng như sau:

"Ngày nay, ở hải ngoại cũng vậy. Những Người Chống Cộng luôn luôn bị một số người thích vịn vào lý do Đạo Đức, Văn Hóa (để) chỉ trích. Nếu chống cộng hăng say quá thì bị họ chỉ trích là quá khích. Nếu dùng từ ngữ mạnh mẽ quá, hay bình dân quá, thì sẽ bị họ phê bình/chỉ trích là ấu trĩ, là thiếu văn hóa, là phản tuyên truyền. Có khi còn bị họ nhục mạ là hạ cấp, là vô học này nọ.

Bọn Việt Cộng ăn gian nói dối cả trăm ngàn lần, nhưng dân chúng sống trong nước đâu ai dám nói gì !

Trái lại, ở hải ngoại, nếu có ai vì chống cộng mà nói sai một chút, nói quá lời một chút (mà đâu có phải nói họ, chỉ là nói bọn Việt Cộng hoặc bọn Việt Gian Cộng Sản) là sẽ bị họ chỉ trích/phê bình liền. Thậm chí sẽ còn bị họ mạ lỵ.

Bọn người này, không biết họ thuộc loại nào ? Có thể là bọn Việt Cộng nằm vùng, có thể là bọn Việt Gian Cộng Sản, cũng có thể chỉ vì cảm tình cá nhân. Nhưng nếu ta nói ra, chỉ mặt, thì họ lại la làng là bị chụp mũ này, mũ nọ. Có điều chắc chắn, là ta không bao giờ thấy họ viết một bài nào chống cộng, hoặc nếu có thì cũng chỉ hời hợt, vô thưởng, vô phạt để chứng tỏ ta đây cũng là “Người Chống Cộng”… Còn khi viết những bài viết để chỉ trích những Người Chống Cộng thì họ phê bình/chỉ trích tới nơi, tới chốn !"

Còn về các hình thức văn hoá vận của VC thi tác giả Lê Duy San đã đưa ra những dữ kiện như sau:

"Trong khi đó, bọn Việt Cộng đang tung ra hải ngoại không biết là bao nhiêu là cán bộ đội lốt ca sĩ, “du học sinh”, thầy tu, bất đồng chính kiến ..v.v… thì chẳng thấy những người này nói tới.

Chính vì vậy, mà ngày nay, “văn hóa phẩm” của Việt Cộng tha hồ bày bán trên thị trường hải ngoại, và bọn Việt Gian/bọn tay sai Cộng Sản tha hồ tung hoành để tổ chức đại nhạc hội gây qũy từ thiện, nhiều khi bọn chúng còn dám tổ chức triển lãm, hội thảo nữa, mà cũng chẳng mấy ai dám nói tới, nên càng khiến cho bọn chúng thêm lộng hành."

Nhưng vì là những con người có lương tâm, có trách nhiệm và có lòng với dân tộc, với đất nước CĐNVTD/VIC nói riêng, cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại nói chung luôn có những cuộc biểu tình phản đối sự hiện diện của những đoàn văn công VC từ trong nước ra hải ngoại trình diễn để bày tỏ quan điểm và lập trường đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Cuối cùng tác giả Lê Duy San đã có những lời nhắn gởi đến những người chống cộng và thành phần chống những người chống cộng như sau:

"Tóm lại, đã gọi là chống cộng thì phải chống cộng tới nơi, tới chốn. Bởi vì bọn Việt Cộng là một bọn cướp vô học. Mà không những vô học, bọn chúng còn dã man, còn tàn bạo như dã thú. Chống chúng, ta không thể dùng những lý lẽ của Khổng Tử, những lời dạy của Đức Phật hay của Đức Giê-Su, mà ta phải dùng lời lẽ của những bà mẹ nông dân Việt Nam, hay ít nhất cũng phải là những lời lẽ của những người bình dân đang bị VC cướp của, cướp nhà hiện nay.

Những ai không chống cộng hay không dám chống cộng vì còn muốn về Việt Nam làm ăn với Việt Cộng hay về Việt Nam để ăn chơi du hí, thì xin hãy im mồm lại, để người khác chống cộng. Đừng giở trò Đạo Đức Giả, đừng làm “Quân Tử Tàu”, mà chỉ trích người khác."

Melbourne
08/03/2014

Một số hình ảnh của cuộc biểu tình

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/3458-3458



Bằng Cấp hay Bằng Cắp

ubject: Nhan tai VN: Bằng Cấp hay Bằng Cắp .
To: 
Cc: 


...bài chuyển tiếp............


đọc xong hơi xức đâu mà bực mình............

Bằng Cấp hay Bằng Cắp

 
Bằng Cấp hay Bằng Cắp

 
Theo tin tức báo chí Việt Cộng từ trong nước, ở Việt Nam tính đến cuối năm 2006 có gần 15 ngàn tiến sĩ và hơn 16 ngàn thạc sĩ, tức nhiều hơn Mã Lai và Thái Lan là hai quốc gia láng giềng an hưởng thái bình và nền kinh tế phồn thịnh lâu đời.
 
Cũng cần nói rõ cái gì của Việt Cộng (VC) cũng khác người, không giống ai hết vì Việt Cộng là… Việt Cộng. Cho nên, đọc giả đừng nghe bằng “thạc sĩ” của VC mà hoảng sợ. Nó không phải là bằng thạc sĩ của Pháp (agrégé) như thạc sĩ Vũ Quốc Thúc và thạc sĩ Nguyễn Văn Bông, giáo sư đại học luật khoa Sài-gòn trước 1975. Nó là bằng Cao Học ở trong Nam trước 1975 hay bằng Master của Mỹ, bằng Maitrise của Pháp hiện nay, nhưng phẩm chất và giá trị của nó có thể tóm tắt bằng bốn chữ, “bằng cấp Việt Cộng,” hay “bằng cắp Việt Cộng” Người viết sẽ giải thích tại sao có hai chữ “bằng cắp” thay vì “bằng cấp.”
 
Thật sự không ai biết rõ trước khi đoàn quân viễn chinh cộng sản Bắc Việt vào tận Sàigòn, bộ giáo dục và đào tạo Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã in và cấp phát bao nhiêu bằng cấp trên bậc đại học, phó tiến sĩ và tiến sĩ. Đây là một “bí mật quốc gia,” trừ bộ chánh trị không ai được quyền biết. Nhưng người viết tin chắc… không nhiều lắm. Trong mấy năm đầu tíếp thâu và điều hành các trường đại học thuộc Viện Đại Học Sàigòn, Cần Thơ, Huế, người ta chỉ thấy le que mấy ông xưng phó tiến sĩ XHCN tốt nghiệp ở Liên Sô và các quốc gia Đông Âu Cộng sản, và một đội ngũ giáo viên dạy đại học chi viện từ Bắc vô mà trình độ không quá bốn năm học đại ở Hà Nội!
 
Vì không có bằng cấp đúng tiêu chuẩn nên người dạy ở đại học “khiêm nhường” xưng và được gọi là giáo viên thay vì giáo sư như trong Nam trước 1975. Quan chức nhà nước không ai dám khoe bằng như hiện nay vì “trình độ văn hóa” nhiều lắm là ngang với các đồng chí lãnh đạo đảng như Lê Duẫn, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng… “đọc một trang diễn văn đánh máy hai lần mà không biết” (lời cụ Nguyễn Văn Trấn trong “Viết Cho Mẹ và Quốc Hội”). Nhờ đó mà các phụ khảo, giảng viên có bằng master Mỹ còn kẹt lại ở các trường đại học trong Nam trở nên trân châu bảo ngọc của chế độ, nhất là kể từ khi đảng chủ trương đổi mới mà không đổi màu, tức làm kinh tế thị trường (tư bản) theo định hướng xã hội chủ nghĩa (cộng sản), một loại ốc mượn vỏ để sinh tồn.
 
BẰNG CẤP HAY BẰNG CẮP ?
 
Thế gian biến đi vũng nên đồi…
 
Trước tháng 4-1975, xã hội miền Nam như một gia đình nề nếp, gia phong từ lâu đời, ai cũng biết tiếng, nghe danh nên không cần phải khoe bằng cấp, chức tước hay tiền của. Hiện tượng… chó nhảy bàn độc thật họa hiếm. Người học hành đỗ đạt không có nhu cầu phải khoe, lòe thiên hạ, trừ một trường hợp duy nhất, ông tiến sĩ Nguyễn Văn H. Giới khoa bảng đại học ở Sàigòn gọi ông là “tiến sĩ hão!” Đi đâu hay làm gì, ông cũng thích khoe cái bằng “tiến sĩ hão” của mình ra. Ông nhờ chuyên viên ngân hàng Phát Triển Nông Nghiệp và Quỹ Phát Triển viết bài để ông đăng báo với tên “Tiến Sĩ Nguyễn Văn H.” Thiên hạ đồn rằng… ông tiến sĩ thi rớt tú tài Tây, không vào đại học Tây được nên sang Thụy Sĩ học đại học và mò lên đậu tiến sĩ kinh tế học. Năm 1970 nhờ một “thủ tục quanh co” ông được nhận làm giáo sư HVQGHC làm ban giảng huấn trường nầy… té ngửa. Rồi ông cũng dạy môn kinh tế học như ai, nhưng sinh viên chẳng hiểu ông nói gì nên ông phải chạy đi làm tổng đốc Quỹ Phát Triển. [Khi tu Thuy Si ve Viet Nam, de co duoc chuc quyen,  ong Hao lay ba Cao Thi Nguyet, vo cua tuong Ba Cut, de duoc nhan vao lam cong chuc va cap phat cong xa tai so 2/41 cu xa Cao Thang, thanh pho Saigon, cho den luc doi doi, du ba Nguyet dang tuoi me cua ong Hao nen hai vo chong cung khong the co duoc mun con nao. Voi danh vi Tien Si, ong co xin vao giang day tai Dai Hoc Luat Khoa Saigon va Can Tho, nhung vi la bang cua ong do mot truong dai hoc khong co gia tri o Thuy Si cap nen ong bi tu choi. Ong danh hang tuan to chuc yen tiec tai tu dinh tiep dai va lam quen nhung nhan vat then chot cua nen De Nhi Cong Hoa de tu tu tien than, vua qua tu the cua vo la vo tuong Ba Cut, PGHH, vua bang cach  lay long cac vi Tong Truong duong thoi].
 
Dẫu sao thì ông cũng có đi học thiệt (khác với “học giả” hiện nay), bằng thiệt, có đến trường, đến lớp… Còn ông soạn luận án cách nào là điều bí mật, không ai biết. Trình độ văn hóa của ông đáng được thạc sĩ, tiến sĩ VC tôn làm sư phụ. Điều này không thể chối cãi. Nội cái chuyện ông phao tin để đánh lừa mà con cháu của “bậc thầy trí trá” tin nghe cũng đáng bậc “siêu sư phụ” của VC rồi: ông phao tin là ông có công giữ 16 tấn vàng cho chánh phủ cộng sản, không để cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu lấy đi. Hồ Chí Minh mà sống cùng thời với ông tiến sĩ chắc phải bắt chước Châu Do ngửa mặt lên trời mà than: thiên sinh Thành, hà sinh Hão! Thời Tổng Thống Clinton, nhiệm kỳ 1, chính “tiến sĩ hão” đã đại diện cho CSVG đi “lịch sự” với bộ trưởng thương mãi Hoa Kỳ Ronald Harmon Brown để xin bãi bõ lệnh cấm vận.
 
Bây giờ trở lại vấn đề: bằng cấp hay bằng cắp XHCN?
 
Theo từ nguyên, bằng là bằng cớ, bằng chứng, cái gì đó để làm bằng, làm chứng việc đã xảy ra, như nhân viên cảnh sát lập vi bằng một tai nạn. Cấp là thứ bậc, trình độ như sĩ quan cấp cao, nhân viên cấp dưới. Vậy bằng cấp là giấy chứng nhận trình độ học thức của một người ở một cấp nào đó: tiểu học, trung học, cử nhân, cao học/ thạc sĩ, tiến sĩ. Giấy chứng nhận này là thành quả của công khó nhọc mài (mòn) quần trên ghế nhà trường, dù thông minh cũng phải thức khuya, dậy sớm chăm lo việc đèn sách.
 
Còn bằng cắp ai cũng biết, không cần phải giải thích dài dòng. Cắp là một hành động lén lút, lấy của người hay của chung làm của mình. Nếu công khai thì không còn là cắp nữa mà là cướp. Người không đi học, không đến trường, không đi thi mà có bằng thì đó đúng là “bằng cắp” rồi. Học lực bổ túc văn hóa lớp 5, viết một câu tiếng Việt không thông mà có bằng cử nhân, thạc sĩ, hay tiến sĩ thì đúng là đoạt… bằng cắp, dù có dấu ấn hay triện son của “bộ giáo dục và in bằng cắp” nhà nước XHCN ta.
 
Thử lấy một trường hợp cụ thể bằng cắp hiện nay ở quê hương… toàn chùm khế ngọt: Ông Lâm Xiếu, giám đốc Sở Bưu Điện An Giang hiện nay. Ông là một đảng viên công thần, xuất thân từ du kích xã. Học chưa hết lớp 5 trường làng, ông theo làm du kích VC. Cách mạng thành công, ông được thưởng công theo học lớp bổ túc văn hóa. Năm nào cũng thi đậu lên lớp dù ít khi đến lớp. Ông được kết nạp vào đảng, làm phó giám đốc, rồi giám đốc Sở Bưu Điện. Trong ba năm liên tiếp, ông đậu ba bằng cắp: cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ. Năm 2006, báo chí (VC) phanh phui trường hợp “bằng cắp” của ông. Ông trả lời tỉnh khô, thật trơn tru, đúng bài bản XHCN: ông không dè ông có nhiều bằng cắp như vậy. Có vài nhân viên thấy ông ăn ở hiền lành, lãnh đạo tốt nên tự động đi thi dùm mà không cho ông biết. Đến bây giờ, nhờ báo chí nói ông mới biết. Rồi nhà nước vẫn để ông yên lành làm… “dám đốc!” Nếu bắt tội ông thì phải cách chức 99 phần trăm giám đốc hiện nay, lấy ai làm “đầy tớ nhân dân?” Nhân dân mà thiếu loại đầy tớ nầy thì lấy ai phục vụ? Đất nước sẽ ra sao? Hơn nữa, ông đâu có tội gì ngoại trừ tội… không hiếu học mà thích bằng cắp! Nguyễn Tấn Dũng cũng xuất thân từ du kích như ông, có học luật ngày nào đâu mà cũng ghi là đậu cử nhân luật và làm thái thú đại diện thiên quốc?
 
Đó là những con số “bằng cắp thật” do “bộ giáo dục và in bằng cắp” phát ra cho các quan chức giám đốc nhà nước: bằng cắp thật, cấp cho người thật, chỉ có kiến thức là giả thôi. Còn loại bằng giả người thật, bằng thật người giả, hay loại bằng thuê mướn để “tạm dùng” một thời gian (như thuê mướn áo cưới cô dâu, chú rể) thì như lá cây rừng, nước đại dương…, nhiều hơn bằng cắp của Wal*Mart, Viện Đại Học Nhân Dân lớn nhứt thế giới, bán ra.
 
Dưới ánh sáng chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh, xã hội Việt Nam ngày nay quý chuộng bằng cấp và bằng cắp hơn bất cứ dân tộc nào khác trên thế giới. Khi đăng tên ông giám đốc thì báo chí, cơ quan truyền thông nhà nước luôn luôn phải ghi thêm bằng cấp thạc sĩ, tiến sĩ… như tiến sĩ giám đốc Lê Văn Đực, thạc sĩ giám đốc Nguyễn Văn Mít. Còn giáo sư thì phải có ”học vị” tiến sĩ đi kèm như giáo sư tiến sĩ Phạm Văn Rớt để phân biệt với… giáo sư Lý Chánh Trung hay loại giáo sư chỉ có học hàm mà không có học vị tiến sĩ. Mục đích là để cho thế giới tư bản không dám nghĩ lãnh tụ đảng và nhà nước ta thuộc loại mít đặc. Phóng viên, ký giả nào viết bài đăng báo -- tất cả phóng viên, ký giả đều là quốc doanh, ăn lương nhà nước và viết bài cho 700 tờ báo đảng -- mà quên chi tiết “bằng cắp” là chưa làm tròn thiên chức nhà báo (đời) XHCN; có thể bị kỷ luật vì làm giảm “chất lượng” các đầy tớ của nhân dân anh hùng ta!
 
HỌC VỊ
 
Xin mở ngoặc để nói về hai chữ “học vị”. Học vị nghĩa là bằng cấp. Thế thôi. “Bằng cấp” là chữ Việt. “Học vị” là tiếng Tàu phát âm Việt theo chủ trương “Việt Trung muôn năm hữu nghị” của bác và đảng! Trước 1975, trong Nam không ai dùng chữ học vị vì nó chứng tỏ tinh thần nô lệ trong cách dùng chữ. Mình có chữ mà không dùng, phải dùng từ Hán Việt để chứng tỏ là đỉnh cao trí tuệ. Mấy ông trí thức khoa bảng miền Bắc XHCN muốn chứng tỏ mình khác người, dùng chữ “học vị” thay bằng cấp cho oai hơn. Trước đây từ “học vị” chỉ dùng cho bằng cấp phó tiến sĩ và tiến sĩ thôi. Bây giờ thời đại đổi mới, mở cửa, dùng thêm cho thạc sĩ và cử nhân. Không ai nói bác Hồ có “học vị tiểu học sơ cấp” (lớp ba trường làng) dù đó là sự thật, trừ phi muốn mất chỗ đội nón.
 
Cho nên cái (mắc) dịch hiện nay ở xã hội Việt Nam là dịch bằng cấp và dịch bằng cắp. Nó nguy hiểm hơn dịch cúm gà. Nó giết mòn lòng tự trọng của cả dân tộc. Người ta tìm mọi cơ hội để trưng bằng cấp và bằng cắp, thiệt giả khó phân biệt. Có khi hàng giả trông lại bén mắt hơn hàng thiệt. Có “học vị” chẳng liên hệ gì đến công việc đang làm nhưng vẫn được trưng khoe ra:
 
·       Thạc sĩ Lê Văn Khiên, Giám đốc Nhà Táng Ba Đình, Hà Nội
 
·       Tiến sĩ Trần Văn Sai, chuyên đoán (mò) tương lai, tình duyên, gia đạo, làm ăn, lập gia đình, đầu tư, móc ngoặc, vượt biên…
 
·       Cử nhân Đặng Thị Giả, chuyên viên tiếp thị, cung cấp hàng dỏm cho các chợ trời từ Nam ra Bắc…
 
·       Phó Giáo sư Phó Tiến sĩ Vũ Văn Chơm, Giám đốc Hãng Xe Hàng Quá Tải chạy suốt…
 
Ngày xưa thì phú quý sinh lễ nghĩa. Nhưng lễ nghĩa đã bị chế độ XHCN và phương cách trồng người của bác Hồ đập phá tan hoang nên không còn mấy ai muốn “sinh lễ nghĩa” cả. Ngày nay đảng viên cán bộ cao cấp đã trở thành đại gia đỏ. Để vượt thoát mặc cảm bần nông thất học, lái heo thiến lợn, phu cạo mủ đồn điền cao su…, các đại gia đỏ ngày nay chơi trò “bằng cắp” như phú ông dốt đặc chơi cây kiểng. Chơi mà không biết trồng, không biết chăm sóc, không biết lịch sử của từng loại cây, ngay cả không cần biết tên cây kiểng. Do đó, giáo dục trở thành buôn chữ, bán bằng; bằng cấp biến thành bằng cắp!
 
Descartes, nhà toán học kiêm triết gia Phú-Lang-Sa trước đây, đã bạo phổi tuyên bố: “Tôi suy nghĩ, vậy tôi hiện hữu.” Câu này không còn hợp với trào lưu duy vật biện chứng pháp đang lộng hành ở đất nước ta. Suy nghĩ làm cho con người nhức đầu, nhức óc, đâu còn sáng suốt làm việc trị nước. Phụ nữ suy nghĩ nhiều quá thì trán nhăn, má lõm, tốn thêm tiền tân trang da mặt. Phải có cái gì cụ thể hơn để chứng minh sự hiện diện của mình và của người khác. Còn gì rõ rệt hơn mảnh bằng dán trên trán? Bằng cấp hay bằng cắp không thành vấn đề, ai có thời giờ “suy nghĩ” để biết thiệt hay giả? Tôi có bằng cấp/bằng cắp, càng to càng có thể. Vậy thì tôi có, tôi hiện hữu. Và ai muốn hiện hữu… như tôi thì phải biết, phải công nhận là… tôi có bằng cấp. Giản đơn như vậy!
 
Riêng có ba ngành “công an tra tấn,” “giải tán biểu tình,” và “khủng bố phá hoại” thì đảng ta vô địch, gồm nhiều nhân tài đỉnh cao trí tuệ, cả thế giới đều biết tiếng. Bộ Giáo Dục và bộ Công An nên phối hợp để lập học vị thạc sĩ và tiến sĩ ba ngành này cho các quốc gia như Miến Điện, Zimbabwe, Sudan, Somalia, Venezuela… gởi người đến học và tu nghiệp. Chắc chắn sẽ thu được nhiều ngoại tệ, đi buôn một vốn bốn lời!
 
Nếu nhân tài của chế độ CHXHCNVN mà có khả năng thì chỉ cần ¼ số thạc sĩ và tiến sĩ hiện có cũng đủ làm cho nước giàu dân mạnh. Rất tiếc!
 
Năm 2007, nhà nước cộng sản qua Bộ Giáo Dục và Đào Tạo lên kế hoạch “trồng người” khác: Từ nay đến 2020, tức 12 năm nữa, sẽ đào tạo thêm 20,000 tiến sĩ. Xin viết lại bằng chữ “hai chục ngàn tiến sĩ” để độc giả không nghĩ là người viết ghi thừa hai con số không. Hai chục ngàn, không phải 200 hay 2000! 10.000 tiến sĩ đào tạo trong nước và 10.000 tiến sĩ đào tạo ở các nước Tây Phương, đặc biệt là Hoa Kỳ. Nghĩ tới cảnh 10.000 tiến sĩ bằng cấp ngoại quốc về nước làm việc dưới sự lãnh đạo của các tiến sĩ “bằng cắp XHCN”…thật kinh hoàng, như trường hợp thạc sĩ Trần Đức Thảo, giáo sư đại học từ Pháp về chiến khu Việt Bắc năm 1950, phục vụ dưới quyền các đảng viên cán cuốc, cán mai. Rồi đâu cũng vào đó hết!
 
Nhà nước ta “trồng người” như nuôi gà nuôi lợn, nuôi trâu bò công nghiệp! Cứ nuôi ăn đủ tháng, đủ năm, đủ ký thì cho vào lò sát sinh lấy thịt. Đảng và nhà nước quen sử dụng thi nô, nhạc nô, nghệ nô, giáo nô theo đơn đặt hàng nên không thể nào hiểu ý nghĩa của sáng tạo và nghệ thuật. Học lên cấp tiến sĩ là phải có óc sáng tạo và sự sáng tạo không thể ấn định thời gian khi nào có, khi nào thành, và không phải ai cũng có thể nghĩ ra cái mới. Có người chỉ học tới cấp cử nhân hay cao học và dừng lại mà không thể đi xa hơn, trừ phi “đoạt lấy” bằng cắp tiến sĩ XHCNVN!
 
Anh thiến lợn dạo không thể lên kế hoạch mỗi tháng thiến bao nhiêu con heo vì còn phải tùy thuộc vào số heo nuôi và chủ heo có muốn thiến hay không. Ông bác sĩ không thể lập phương án mỗi tháng phải chữa lành bao nhiêu bệnh nhân vì không biết rõ bao nhiêu bệnh nhân đến khám, khám xong có tiền mua thuốc uống không và tình trạng sức khỏe hiện tại. Đảng có thể định mỗi tháng bắt bỏ tù bao nhiêu người vô tội, thả bao nhiêu người vô tội, cướp bao nhiêu mẫu đất của dân… vì những vấn đề này thuộc quyền sinh sát trong tay của đảng. Nhưng vấn đế chất xám và trồng người không phải là chuyên môn của bác, của đảng! Tội nghiệp quá! Thiên hạ chỉ có bốn bồ ngu, sao lại dành trọn hết?
 
Để có thể nghĩ ra cái mới, có óc sáng tạo là cả một quá trình học vấn, được khuyến khích suy nghĩ, tự do suy nghĩ, tìm thấy cái sai trong hiện trạng. Chế độ cộng sản chỉ muốn mọi người “nhứt trí” với đảng, với lãnh tụ đảng dù lãnh tụ là những người ít học, cán mai cán cuốc, chuyên chế về suy tư hơn bất cứ chế độ chính trị nào trong lịch sử loài người, thì làm sao có người dám nghĩ ra cái mới để làm luận án tiến sĩ?
 
Tìm khắp các quốc gia tiên tiến Tây Phương, các trường đại học danh tiếng, không có nơi nào dám bạo phổi định số người lãnh bằng tiến sĩ hàng năm như định mức trâu bò giết thịt. Các bịnh trầm kha của những người được tôi luyện bằng “tư tưởng HCM” là ở chỗ suy nghĩ tầm bậy tầm bạ mà cứ tưởng mình khôn nhất thiên hạ!
 
TU SĨ VÀ BẰNG CẤP
 
Người không đi tu háo danh, gian dối, lấy không làm có… là những việc làm sai trái thường xảy ra. Bởi đó mà người ta gọi cõi đời là thế gian, trần tục. Nhưng người tu hành mà gian dối, háo danh, khoe khoang, khoe bằng, khoe chức, khoe của… là điều không ai có thể chấp nhận được. Người tu hành bất cứ đạo nào phải là hình ảnh khiêm cung, siêu thoát, đơn giản trong cung cách sống và lời nói. Nếu không, sao xứng đáng gọi là lãnh đạo tinh thần, hướng dẫn đời sống tâm linh? Vậy mà bịnh khoe bằng cấp/bằng cắp vẫn không tha giới tu sĩ Việt Nam trong nước và nhất là ở hải ngoại.
 
Một thượng tọa có bằng Ph. D. chủ lễ cầu siêu cho người chết có gì khác hơn một thượng tọa không có Ph. D.? Sao lại phải khai ra? Đức Phật Thich Ca sau khi xuất gia tu hành đâu còn xưng mình là Thái Tử? Chính cái tâm, cái đức của người tu hành, không phải cấp bằng hay chức tước, mới thật sự quan trọng.
 
Linh mục là chức thánh do Đức KiTô lập nên trước khi thọ hình. Chức này phải cao cả hơn hết ở thế gian, không gì có thể so sánh được. Người ta có thể bỏ tiền ra mua bằng cắp, chạy chọt quan chức nhưng không thể dùng tiền mua chức linh mục. Trong thời gian 15 năm qua ở Việt Nam, có trường hợp gia đình phải cắn răng chi tiền, “lịch sự” với quan chức cộng sản để chi bộ đảng cộng sản chấp thuận cho con em được phong chức linh mục, nhưng đây không phải là mua chức vì ứng cử viên đã hội đủ mọi điều kiện đối với Hội Thánh và giáo quyền:
 
Thế chiến quốc thế Xuân Thu
Gặp thời thế thế thời phải thế!
 
Nhưng một số lớn linh mục đã không cảm thấy chức linh mục là chức cao quý nhất nên mới có thêm những tước vị lòng thòng đi kèm, để phân biệt cá nhân mình với các linh mục... tầm thường khác: linh mục nhạc sĩ Nguyễn Văn A, linh mục tiến sĩ Vũ Văn M, linh mục giáo sư tiến sĩ Lê Văn X... Soạn nhạc, viết nhạc thì giáo dân biết mình là nhạc sĩ rồi, cần gì phải xưng danh là “linh mục nhạc sĩ”? Và xưng để làm gì? Bán CD, DVD nhạc? Ở Hoa Kỳ hầu hết các giáo sư đều có bằng Ph. D. Giáo sư mà không có bằng Ph. D. thật là họa hiếm và phải thật giỏi, xem bằng Ph. D. chẳng vào đâu nên không bận tâm đạt lấy, như trường hợp linh mục Henri Nouwen, tác giả hơn 40 quyển sách nổi tiếng. Vậy đâu cần thiết phải xưng danh là “giáo sư tiến sĩ”? Trừ phi muốn phân biệt mình với các “giáo sư” từ Việt Nam chạy sang! Đôi khi chính các ông các bà giáo dân đã tự động gọi nâng các cha cố, các thầy của mình lên khiến các ngài lỗi đức khiêm nhường và bị “tục hóa!”
 
Một vấn đề khác đáng nói là hiện tượng manh nha trong giới tu sĩ VN ở hải ngoại trong mười năm qua là hiện tượng học tiến sĩ hàm thụ online từ một số trường, nhất là các trường hàm thụ ở tiểu bang California. Tiểu bang California có quy chế xin mở trường đại học khá đặc biệt và lỏng lẻo. Vài người có bằng Ph. D. hợp lại là có thể xin mở trường đại học gồm... một thầy, một cô, một chó cái! Các trường này không được các hội nghề nghiệp chuyên môn liên hệ công nhận (accredited). Sinh viên học hàm thụ online, một năm hai lần về trường để ôn tập một tuần. Nhưng học phí thì rất đắc, và khi “tốt nghiệp” chỉ dùng bằng cấp/học vị để treo tường, in trên thiệp mà không tìm được việc làm tương xứng. Nói khác, đây là những trường chuyên phân phát “bằng cắp,” dành cho các sinh viên ngoại quốc thuộc thành phần con ông cháu cha, cô chiêu cậu ấm thích du hí mà không thích học, nhưng lại muốn có... bằng cấp to để về nước lòe thiên hạ và nối nghiệp cha ông! Vậy rõ ràng những trường... học đại này được lập ra không phải vì mục đích giáo dục, và người theo học cũng không phải muốn học mà chỉ muốn có... bằng cắp! Một linh mục VN theo học trường loại này, đỗ bằng “Psych Doc” (Tiến sĩ Tâm Lý Học!), đã ghi hai chữ này khá to sau chức linh mục và tên mình trên các bài viết trên mạng! Nhưng cũng có linh mục tự trọng, đậu bằng cắp loại này không dám khoe!
 
Trong ba năm qua, vài ba linh mục Việt Nam có bằng tiến sĩ họp nhau lại lập chương trình học tiến sĩ hàm thụ về tôn giáo/thần học/mục vụ ở California để giúp các linh mục VN... hiếu học. Chương trình học ba năm, bằng tiếng Việt với học phí hơn 20.000 đô la một năm. Vài giáo xứ, cộng đoàn VN phải... gánh chịu học phí này một cách bất đắc dĩ để linh mục chánh xứ/ quản nhiệm của mình... tu học thêm, để giảng Lời Chúa về phép công bằng cho đúng hơn?!
 
Từ cát bụi hình thành, con người sẽ trở về với bùn đất, cát bụi. Danh vọng, quyền hành, bằng cấp/bằng cắp… không làm đổi thay thân phận con người: chết! Người tu hành há chẳng biết câu “Việc đời thành hay bại, muôn sự cũng là không?” Sao lại thích bon chen giữa chợ đời trần tục, thế gian đầy gian dối?
 
*
 
“Bác hỏi tôi đi học để làm gì?”
Câu hỏi này khởi đầu một bài tập đọc trong quyển “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” lớp ba mà nhiều đọc giả có học qua, thời 1947-1954. Nếu câu trả lời là:
 
“Tôi đi học để biết đọc, biết viết, biết tính toán... và làm quan để cả họ được nhờ...” thì học tiến sĩ ở đâu, trường nào cũng không thành vấn đề. Nếu mục đích chỉ có vậy thôi thì hà tất phải học đến “học vị tiến sĩ” chi cho mệt xác thân. Và nếu là con cháu đại gia đỏ thì cứ theo nguyên tắc “trước là du hí, sau là online, hàm thụ” để về tiếp nối sự nghiệp cha ông làm lãnh đạo! Dịch ra tiếng Việt thì “tiến sĩ” nào cũng là tiến sĩ. Ph. D. của phái bạch đạo và Ph. D. hay Doctor của phe hắc đạo hàm thụ online đâu khác gì! Có dấu trademark Made in USA mang về Việt Nam là nhứt rồi. Ra Wal*Mart mua mẫu bằng Ph. D., Doctor, Master, Bachelor... rồi viết tên mình vào, về Việt Nam ai biết? So với bằng cắp của nhà nước CHXHCNVN còn đẹp hơn nhiều!
 
Là người trí thc trưc hết là phải biết ngượng” (Nguyễn Văn Lục). Còn biết ngượng là còn muốn hướng về cùng đích Chân, Thiện, Mỹ. Trong xã hội Việt Nam hôm nay, tìm ra ông thạc sĩ, tiến sĩ được nuôi dưỡng bằng “tư tưởng Hồ Chi Minh” biết ngượng quả là điều rất khó. Lãnh tụ đảng, nhà nước, quốc hội, cả bộ chánh trị và trung ương đảng, quan chức, nói khác cả bộ máy cầm quyền thống trị nói láo thật trơn tru, không mắc cỡ thì bảo đàn em dưới trướng “biết ngượng” sao được? Biết ngượng thì sao gọi là… con người mới xã hội chủ nghĩa? Biết ngượng là dấu chỉ của con người trưởng thành, văn minh. Thử hỏi Trần Huy Liệu có biết ngượng khi gia công nặn đẽo “anh hùng liệt sĩ Lê Văn Tám” làm thần tượng cho các cháu ngoan bác Hồ?
 
Với phương cách trồng người của bác và đảng, “khỉ trình luận án, đười ươi giảng bài” thì thành quả “bằng cấp” trở thành “bằng cắp” đâu có chi lạ! Điều lạ là lòng tự trọng của cả một dân tộc bị kẻ cầm quyền cưỡng bức mà chế độ vẫn tiếp tục tồn tại…
 
Tác giả: Thằng Mõ 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link