Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, March 18, 2014

Bao giờ anh thôi sống hèn ?

Bao giờ anh thôi sống hèn ?


Phát minh và sáng kiến ca Tiến Si Giy, Thc Si Dm là đây ri .....


 





Theo Quê Choa

Nguyễn Thị Từ Huy

 

 

Hôm nay tôi đọc được bài báo « Xem nông dân Hưng Yên kéo bừa thay trâu », ở link này :

http://www.baomoi.com/Xem-nong-dan-Hung-Yen-keo-bua-thay-trau/144/7784090.epi

và thấy những hình ảnh người nông dân, trong thời đại được tuyên bố là công nghiệp hóa, phải dùng sức mình kéo bừa. Và nhất là, phụ nữ phải thay trâu kéo cày, như thế này :

Đàn ông các anh, nhìn cảnh này có nghĩ gì không, có cảm thấy gì không ?

Các anh nói gì khi đặt hình ảnh này cạnh câu khẩu ngôn được treo khắp mọi vùng miền trên đất nước này : « Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh, hạnh phúc » ?

Hay là các anh sẽ chẳng nghĩ gì, chẳng cảm thấy gì, chẳng nói gì hết và chẳng làm gì hết? Chẳng làm gì hết trước việc những người phụ nữ của mình bị bán đi làm nô lệ tình dục cho đàn ông nước ngoài, chẳng làm gì hết trước việc những người phụ nữ của mình phải làm cái công việc vốn là của con trâu (than ôi, dưới thời phong kiến phụ nữ không phải kéo cày), chẳng làm gì hết khi những người phụ nữ của mình bị đẩy ra đường, bị bỏ đói, bị đối xử bất công (trường hợp của Nhã Thuyên, của cô Nguyễn Thị Bình còn đang là thời sự đấy thôi). Đa số các anh chẳng làm gì hết, thế nhưng ngày mồng tám tháng ba vẫn còn có thể thốt ra được những lời chúc mừng mỹ miều cho phụ nữ.

Cũng tương tự như việc đa số các anh im lặng, buông xuôi, trước những dấu hiệu rõ rệt, không thể phủ nhận, về sự lệ thuộc của đất nước này vào Trung Quốc.

Cá nhân tôi, từ những gì nhìn thấy và biết được, tôi cho rằng sở dĩ có tình trạng phụ nữ phải kéo cày như thế này, sở dĩ có sự suy thoái toàn diện của xã hội hiện nay, có sự mất độc lập quốc gia hiện nay là vì đa số đàn ông các anh hèn và quá hèn. Không phải các anh không biết, không phải các anh không thấy. Các anh thấy hết, biết hết, nhưng nhắm mắt làm ngơ, lấy im lặng và nhẫn nhục làm mục đích tồn tại.

Tôi muốn hỏi tất cả đàn ông các anh, những người đàn ông của chúng tôi, câu này :

 « Bao giờ các anh sẽ thôi tán phét trong các quán nhậu ? Bao giờ các anh quyết định thôi sống hèn ? »

Hậu mồng tám tháng ba

Nguyễn Thị Từ Huy



Bùi Thị Minh Hằng & các thủ đoạn quen thuộc của công an


Phát minh và sáng kiến ca Tiến Si Giy, Thc Si Dm là đây ri .....


Nguyễn Ngọc Già, gửi RFA từ Việt Nam
2014-03-14

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
000_Hkg9055048-600.jpg
An ninh làm hàng rào ngăn cản người dân đến tham dự phiên xử sơ thẩm LS Lê Quốc Quân hôm 02/10/2013 tại Hà Nội.
AFP photo



Sau kỳ UPR, "món nợ" 227 khuyến nghị đang chờ giới cầm quyền Việt Nam trả, thì tình hình nhân quyền tại quốc gia này ngày thêm tồi tệ. Đó như là sự "giỡn mặt" với Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Liên quan đến bà Bùi Thị Minh Hằng

Sau sự việc hành hung dã man vợ chồng ông Nguyễn Bắc Truyển cùng 21 người tại Lấp Vò - Đồng Tháp, hiện nay nhà cầm quyền Đồng Tháp vẫn tiếp tục giam giữ trái pháp luật ba người: Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh, tính đến nay đã hơn 1 tháng, kể từ hôm 11/2/2014.

 Sự việc bắt người phi pháp đã khiến họ quyết định tuyệt thực để phản đối. Các con của bà Bùi Thị Minh Hằng đã liên hệ đến hầu hết tất cả những nơi họ có thể nghĩ ra để cứu người mẹ của mình. Tính mạng của ba công dân nói trên đang bị đe dọa nghiêm trọng liên tục suốt 1 tháng qua.

Điều cần nói trước tiên, cho đến nay chưa có quyết định bằng văn bản chính thức khởi tố bà Hằng, bà Quỳnh và ông Minh theo luật hiện hành. Công an Đồng Tháp đã vi phạm rất nhiều điều trong Luật Tố Tụng Hình Sự, đơn cử: điều 10,11,12,13 v.v... cho đến 48, 49, 50, 54, 55, 104 v.v...

Theo đó, thuật ngữ "người làm chứng" có ý nghĩa khi và chỉ khi quyết định khởi tố vụ án được ban hành chính thức. Suy ra, không có vụ án được khởi tố, đồng nghĩa chưa có bị can bị khởi tố. Như vậy, việc công an Đồng Tháp dùng "giấy triệu tập" đối với 5 người bạn bà Hằng với tư cách "người làm chứng" [1] gồm: Phan Đức Phước, Nguyễn Vũ Tâm, Tô Văn Mãnh, Bùi Thị Diễm Thúy và Đỗ Thị Thùy Trang, nó hoàn toàn vô hiệu, vô giá trị.

Khi nào "giấy triệu tập" được phát hành? Thưa, chỉ khi (các) vụ án và (các) bị can đã có quyết định khởi tố. Bởi vì cụm từ "triệu tập" chỉ dùng với: bị can, bị cáo, người làm chứng, người bị hại, người tố cáo v.v... Do đó, nếu ai bị quấy nhiễu bằng "giấy triệu tập" nên lưu ý điểm này để đấu tranh dứt khoát ngắn gọn: Không có vụ án, bị can bị khởi tố nghĩa là không có khái niệm "giấy triệu tập" trong cuộc nói chuyện giữa công an khu vực, công an phường (xã), công an quận (huyện) cho đến công an thành phố (tỉnh) với người đang bị quấy nhiễu.

Luật gia Tạ Phong Tần phân tích từ lâu [2]: "...Không được phép triệu tập khơi khơi... Thật ra, giấy triệu tập chẳng có gì là ghê gớm, đó là một loại Giấy mời được các cơ quan tiến hành tố tụng (Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, Tòa án) sử dụng trong quá trình điều tra vụ án hình sự, và được quy định rõ, chi tiết cụ thể các trường hợp sử dụng trong Bộ Luật Tố Tụng Hình sự. Theo quy định, khi tiến hành hoạt động tố tụng không sử dụng Giấy mời mà chỉ có duy nhất giấy triệu tập".
Xin nhấn mạnh lời của Luật gia Tạ Phong Tần luôn nhắc đến cụm từ "vụ án", cũng như trước đây khá lâu khi phân tích cáo trạng truy tố thầy giáo Đinh Đăng Định [3], người viết bài này đã từng chia sẻ với độc giả về cái gọi là "giấy mời" và "giấy triệu tập".

Nhằm bảo vệ bản thân, 5 người bạn của bà Hằng cần căn cứ theo "giấy triệu tập" của công an gởi đến, cân nhắc và tham vấn ý kiến của luật sư để làm đơn khiếu nại. Trong đơn khiếu nại, cần cô đọng nhưng đầy đủ nội dung buổi làm việc, cũng như xác quyết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về nội dung do công an ghi hôm ấy (mặc dù theo tin cho biết, cả 5 người đều không ký vào biên bản làm việc, nhưng vẫn rất cần thiết có văn bản chính thức, ở đây chính là "đơn khiếu nại" của cá nhân 5 người bạn bà Hằng). 

Điều này cũng góp phần hóa giải điều LS. Trần Thu Nam băn khoăn: "Chúng tôi cũng đã lường trước những sự việc này rồi và may mắn là họ không ký vào biên bản lấy lời khai đó. Đây là khó khăn cho quá trình bào chữa cho bà Bùi Thị Minh Hằng. Nếu không ký tên thì không có chứng cứ trong hồ sơ nhưng nếu ký thì sẽ bất lợi. Đây là khó khăn mà chúng tôi đang nghĩ để tìm cách giải quyết nó...".

Đơn khiếu nại này ngoài việc đưa lên các trang báo, nên gởi cho cả công an Đồng Tháp, Viện Kiểm sát Đồng Tháp, UBND Tỉnh Đồng Tháp, HĐND tỉnh Đồng Tháp, ông Nguyễn Đức Hiền - Trưởng ban Dân Nguyện thuộc Quốc hội, Thanh Tra tỉnh Đồng Tháp, đặc biệt gởi tới "Ban chỉ đạo phòng chống tội phạm" theo QĐ 187/QĐ - TTg ban hành ngày 18/01/2013, do Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đảm nhận trưởng ban và Bộ trưởng Bộ Công an - Trần Đại Quang (cũng là phó ban thường trực).

Mặt khác, các lá đơn khiếu nại này trở thành quá trình thu thập chứng cớ cần tích lũy. Đó là các chứng cớ rất quan trọng cho cả quá trình bị quấy nhiễu, bởi vì ai cũng biết, phía công an bắt người vô cùng tùy tiện và muốn "triệu tập" thì "triệu tập" mà không cần viện dẫn theo bất kỳ điều luật nào. Lúc đó, chúng ta dễ rơi vào tâm trạng phẫn uất, bởi trong tay không có một bằng chứng nào cả. Xin đừng quan tâm việc họ nhận hay không nhận đơn. Quan trọng là có bản lưu và giấy biên nhận gởi qua đường bưu điện.

Chúng ta đang thực hiện quyền công dân từ việc nhỏ nhất, trước nhất cho bản thân mình. Hãy bảo vệ mình bằng cách giản dị nhất, trước khi bảo vệ người khác. Nếu bạn đọc nào có khả năng, xin hãy nghĩ đến một hợp đồng với Luật sư riêng mà mình tin tưởng.

Công an muốn làm gì thì làm?

000_Hkg5241371-250.jpg
Đàn áp, bắt bớ người dân biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 21/8/2011. AFP photo
Đài RFA phỏng vấn cô giáo Huỳnh Thị Xuân Mai [4], giảng dạy tại trường trung học cơ sở An Thới Đông, trong một vụ việc bị nhiều công an Tiền Giang xâm phạm bất hợp pháp tư gia và các quyền thư tín, thông tin cá nhân mà không đưa ra bất kỳ lý do chính đáng nào. 

Sau khi đã hết sức nhã nhặn hợp tác với tư cách nhà giáo, cô Xuân Mai đã thu dọn tất cả những kiên nhẫn cần có để buộc phải đuổi các viên công an ra khỏi nhà vào lúc 11 giờ khuya ngày 06/3/2014, sau 10 tiếng đồng hồ liên tục "làm việc" cùng công an tại trường và tại nhà riêng. Mặc dù những người mà cô giáo Xuân Mai vừa "làm việc" là lực lượng bảo vệ nhân dân, nhưng vẫn không đánh tan nỗi lo sợ trong cô (!) vì khu vực xung quanh tư gia rất vắng vẻ và cô sống độc thân.

Chưa hết, theo blogger Phương Bích [5]: "...có 2 công an xã đến trường nơi cô giáo Xuân Mai đang dạy học, đưa giấy mời của ông Danh - an ninh tỉnh yêu cầu cô 8h sáng mai 11/3 có mặt tại công an tỉnh để trao đổi về một số nội dung xấu trên facebook của cô..."

Mới đây, blogger Paulo Thành Nguyễn - người đã bị cấm xuất cảnh ngày 15/1/2014 theo "lời mời tham gia cùng các tổ chức NGO vận động Nhân Quyền cho Việt Nam tại Quốc hội và Bộ ngoại giao Hoa Kỳ" - báo động [6]: an ninh thuộc Công an Tp.HCM đã liên tục rình mò anh một cách lén lút nhưng bị anh phát hiện với hình ảnh cụ thể, chỉ rõ mặt viên an ninh tên Bình, một người mà Paulo Thành Nguyễn cho hay là rất quen và bám theo gia đình anh suốt 2 năm nay.
Chắc chắn mọi chuyện sẽ không bao giờ kết thúc tại đây như nhiều vụ bị xách nhiễu khác.

Giới công an luôn cố tình tạo căng thẳng, rúng ép người dân và đẩy mọi việc đi quá giới hạn luật pháp. Họ sẵn sàng xông vào tư gia bất thình lình khám xét, gây phiền hà từ nguồn tin  vu vơ, thậm chí chỉ cần một đố kỵ, ganh ghét nhỏ nhoi từ kẻ vu khống nào đó cũng sinh chuyện. Ý nghĩa này làm phơi bày sự vô giáo dục cùng bản chất nhỏ mọn cũng như không cho thấy một chút nghiệp vụ bài bản cần có của công an như là đại diện cho bộ mặt quyền lực "nhà nước". 

Từ đó giới công an ngày càng trở nên đổ đốn về tư cách, bệ rạc về tư thế và họ không còn hiểu họ là ai, đang làm gì. Tình trạng này đã trở thành "căn bệnh mãn tính" xuất phát từ việc "xé luật" thường xuyên của công an, bất chấp thông điệp đầu năm của Thủ tướng: "Mọi hạn chế quyền tự do của công dân phải được xem xét cẩn trọng và chủ yếu nhằm bảo vệ Tổ quốc, bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội và những giá trị văn hóa, lịch sử, đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan nhà nước và cán bộ, công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép...".

Do đó, thiết nghĩ trường hợp của cô giáo Xuân Mai và blogger Paulo Thành Nguyễn, có lẽ một đơn tố cáo phù hợp hơn đơn khiếu nại như trường hợp của 5 người bạn bà Bùi Thị Minh Hằng.

Sự khác nhau giữa đơn tố cáo và đơn khiếu nại: Chiếu theo Luật Khiếu Nại và Luật Tố Cáo cho thấy:

- Việc công an Đồng Tháp bắt giam bà Hằng, bà Quỳnh, ông Minh dù sai luật nhưng đã xảy ra. Năm người bạn nói trên có liên quan, lại  nhận "giấy triệu tập" với tư cách "người làm chứng". "Giấy triệu tập" như thế là một "hành vi hành chính", ở đây là hành vi trái phép, do đó cần làm đơn khiếu nại.

- Trường hợp cô giáo Xuân Mai và anh Paulo Thành Nguyễn là chủ thể trong việc trực tiếp bị xâm phạm lợi ích, an ninh cá nhân và có bằng chứng, nên cần làm đơn tố cáo. Vì hành vi rình mò của viên an ninh đối với Paulo Thành Nguyễn và hành vi xâm phạm thô bạo vào tài sản và tư gia của cô giáo Xuân Mai, chính là "hành vi vi phạm pháp luật của bất cứ cơ quan, tổ chức, cá nhân nào gây thiệt hại hoặc đe dọa gây thiệt hại lợi ích [...] của công dân..."

Kết

000_Hkg9497764-250.jpg

Công an ngăn cản người dân đến dự phiên phúc thẩm xử LS. lê Quốc Quân hôm 17/2/2014 tại Hà Nội. AFP photo
Trong rất nhiều trường hợp bị xách nhiễu bằng "giấy mời", "giấy triệu tập" cho đến rình mò lén lút hoặc bất thần tông xe, đánh đập như đã diễn ra nhiều lần với nhiều người, thiết tưởng các công dân này cần kiên trì và bình tĩnh đưa sự việc lên rộng rãi và sử dụng pháp luật công khai căn cứ theo "Luật tố cáo" và "Luật khiếu nại", trong đó "Luật tố cáo" là bộ luật chỉ dành riêng cho công dân, còn "Luật khiếu nại" là bộ luật đề cập đến công dân trước hết , sau mới nhắc đến cơ quan, tổ chức. Không nên buông xuôi như một vài trường hợp đã xảy ra, bởi có buông xuôi, với bản chất độc tài toàn trị và bảo thủ cùng cực, không chắc giới an ninh "buông tha" cho chúng ta.

Trường hợp ông Phạm Đình Thành trong việc giúp đỡ người bạn là ông Nguyễn Văn Thạnh đã bị gây khó khăn cho việc tạm trú là điều phải suy nghĩ [8]. Nếu có bất kỳ điều gì đáng tiếc xảy ra như ông Phạm Đình Thành đã nói, tất cả mọi hậu quả cần phải điểm mặt: do giới công an cố tình gây ra hậu quả nghiệm trọng.

Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 14-03-2014
*Nội dung bài viết không nhất thiết phản ảnh quan điểm của RFA
________________

[7] Theo "Luật tố cáo" khoản 1 điều 2:  Tố cáo là việc công dân theo thủ tục do Luật này quy định báo cho cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền biết về hành vi vi phạm pháp luật của bất cứ cơ quan, tổ chức, cá nhân nào gây thiệt hại hoặc đe dọa gây thiệt hại lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, cơ quan, tổ chức.
[7] Theo luật khiếu nại, khoản 1 điều 2: "Khiếu nại là việc công dân [...] đề nghị cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền xem xét lại quyết định hành chính, hành vi hành chính của cơ quan hành chính nhà nước, của người có thẩm quyền trong cơ quan hành chính nhà nước.


 




Thiên Tài Cô Đơn – Nguyễn Xuân Nghĩa


Thiên Tài Cô Đơn – Nguyn Xuân Nghĩa

c
Đăng trong: Tháng Một 24, 2014 Tác giả: muoisau | Filed under: Human Right Tags: Phân Tách | 1 phản hồi

Vn cn thiết nht đ phát trin

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, cho một chương trình cuối năm trước khi qua năm Giáp Ngọ, xin đề nghị ông tổng hợp các động lực có thể đóng góp cho công cuộc phát triển nếu ta nhìn trong một viễn cảnh trường kỳ. Theo ông thì đâu là động lực quan trọng nhất?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thuần về kinh tế mà nói thì ai cũng có thể đồng ý rằng con người, chứ không phải đất đai hay tài nguyên, mới là cái vốn quý nhất. Nhưng thật ra, con người nô lệ chỉ là cái vốn quý nhất cho người chủ nô hay cho các chính thể độc tài.

 Thành thử con người tự do mới thật sự là cái vốn quý nhất. Và trong viễn ảnh dài thì quyền tự do thông tin mới đem lại cái vốn cần thiết nhất cho phát triển. Chúng ta có thể nghiệm ra điều ấy qua những phát minh lớn nhất của lịch sử nhân loại trong thời hiện đại cho đến ngày nay, khi mọi người đều nói đến nền kinh tế tri thức. 

Để thấy ra điều ấy, ta cần đi lại từng bước của những phát minh này.

Vũ Hoàng: Vì ông nhắc đến con người nô lệ và chính thể độc tài, xin đề nghị ông trình bày cho rõ hơn cái phản đề hay lực cản của công cuộc phát triển.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta dễ thấy ra sự thật là trong cả ngàn năm trước khi có hai cuộc cách mạng về công nghiệp tại nước Anh rồi tại Hoa Kỳ, sinh hoạt kinh tế của nhân loại nói chung không có gì thay đổi, trong tinh thần là đời trước làm gì thì đời sau làm vậy. Từ đời này qua đời khác, đa số người dân sống trong sự khan hiếm, dưới các chế độ chuyên chính.

Vào thời đó, tuổi thọ của con người không dài và gần phân nửa đời sống là thu thập kiến thức để thực hành trong phần còn lại của cuộc đời. Đấy là một hạn chế tự nhiên. Trường hợp triết gia hay bác học thiên tài chỉ là ngoại lệ, một thế kỷ mới được vài người có kiến thức vượt trội khả dĩ thay đổi cuộc sống của cả xã hội. Nhưng ta không quên là qua một giai đoạn dài đến bốn thế kỷ, hệ thống kiến thức ấy tại một trung tâm của thế giới là Âu Châu vẫn bị chính quyền của các quân vương và nhất là Giáo hội Công giáo kiểm duyệt.
Tôi muốn nói đến một ví dụ là danh mục “Sách Cấm” của hơn 100 tác giả gồm nhà khoa học, triết gia, văn nghệ sĩ bị cấm không được đọc, từ 1556 đến mãi 1966 mới được Toà thánh bãi bỏ. Hãy tưởng tượng là trong 400 năm, nhân loại ở phương Tây có hơn trăm người đã khám phá hay trứ tác nhiều điều mới lạ cho con người nhưng lại bị hạn chế. 

Ta khỏi nhắc đến hai bác học nổi tiếng là Copernicus người Ba Lan  hay Galileo người Ý với lý luận bị coi là không phải đạo, theo đó trái đất xoay quanh mặt trời chứ không là trung tâm bất di dịch của vũ trụ, mà còn nên nhớ tới nhiều triết gia hay văn sĩ khác như Pascal, Descartes hay cả Victor Hugo. Trong hoàn cảnh thiếu tự do thông tin như vậy, nhiều nhà khoa học hay tư tưởng thật ra là người cô đơn và phát minh của họ ít được người khác áp dụng để làm thay đổi cuộc sống của nhân loại.
Sự hiện diện đặc biệt của cựu Phó đề đốc QL-VNCH Vũ Đình Đào chủ tọa buổi lễ tưởng niệm anh linh các chiến sĩ đã anh dũng hy sinh trong cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974.


“ôi cái nón sắt ngày nào ấp ủ, mộng mơ của anh, mộng mơ của một con người… Trích “Người Tình Không Chân Dung” – Nhạc và Lời Hoàng Trọng.

Vũ Hoàng: Ông vừa nhắc đến một thí dụ về nạn kiểm duyệt tại Âu Châu. Còn Á Châu thì sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tại Á Châu thì một trung tâm của thế giới thời xưa là Trung Quốc lại có chế độ kiểm duyệt còn hà khắc hơn nữa của hệ thống Khổng Nho. Nó giữ vị trí độc tôn và bóp nghẹt tư tưởng của cả xã hội. Trung Quốc cũng là nơi xuất phát các chuyến hải hành viễn duyên đầu tiên của nhân loại vào đầu thế kỷ 15 nhờ một Đô đốc Hồi giáo là Tam bảo Thái giám Trịnh Hoà. Nhưng rồi họ vẫn bị lệnh “Hải Cấm” vào đời Minh, đời Thanh, là khi triều đình cấm đóng tầu ra biển. Thậm chí còn có cả lệnh “Thiên Hải” là bắt dân lui khỏi bờ biển 50 dậm để tránh tiếp xúc với bên ngoài hay khỏi bị bên ngoài tấn công từ Đài Loan. 

Trong hoàn cảnh tự thu hẹp tầm nhìn như vậy thì xứ sở lạc hậu và lụn bại dần.

Người ta cứ nói đến một nguyên nhân của sự nghèo hèn tại Trung Quốc là bị liệt cường sâu xé và bóc lột chứ không nêu câu hỏi là vì sao một cường quốc Á Châu như Trung Quốc lại bị các nước tấn công và khuất phục quá nhiều lần trong cả ngàn năm, kể từ đời Tống vào Thế kỷ thứ 10 cho đến Thế kỷ 20 vừa qua. Sự lụn bại của họ có nguyên nhân nội tại bên trong, chứ không phải là họ không có tham vọng bành trướng và áp đảo thiên hạ.

Vũ Hoàng: Chúng ta trở lại Âu Châu với hai cuộc cách mạng công nghiệp như ông vừa nói tới. Sự thể khởi đầu ra sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin lấy hai thời điểm cho dễ nhớ về cuộc cách mạng công nghiệp đã làm thế giới đổi thay khác hẳn khoảng thời gian ngàn năm đằng đẵng trước đó. Thứ nhất là năm 1750 khi nhà phát minh và kỹ sư James Watt của xứ Scotland tại phía Bắc của nước Anh chế tạo máy hơi nước đầu tiên để thay cho sức người, từ đó ta mới có các loại dụng cụ, cơ giới và tầu bè với công xuất cao gấp bội. 

Thứ hai là năm 1870 là khi Hoa Kỳ nối tiếp bằng cuộc cách mạng điện khí, từ đó về sau ta mới có nhà máy điện, các loại điện thoại và điện thị như truyền hình, phim ảnh, các loại khí xa là xe hơi, xe hỏa, phi cơ, rồi xa lộ, đường xe lửa, và nhà cửa, v.v…

Trước sau 120 năm, hai cuộc cách mạng kỹ nghệ cùng xuất hiện vào một năm Canh Ngọ đã đảo lộn thế giới và tạo ra bước phát triển của các nước Tây phương. Chỉ sau đó người ta mới có lý luận và tư tưởng về kinh tế để ít nhiều giải thích sự thịnh suy của xã hội. Nhưng khởi đầu cho mọi sự, yếu tố then chốt vẫn là thông tin. Nói cách khác, thông tin là sức mạnh dời núi lấp sông.

Phó Đề Đốc và quý vị dân cử tưởng niệm. Hình dưới: Có gì khác biệt? cũng gốc chiến binh.

Kim duyt là s lc hu

Vũ Hoàng: Vì sao ông chú trọng đến yếu tố thông tin hơn cả?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, vì sao người ta cần phát minh ra một điều cơ xảo trước đấy chưa có? Lý do là để giải quyết một nhu cầu nào đó theo một cách tiện lợi hơn so với công sức phải bỏ ra. Nhưng người phát minh, thí dụ như ông James Watt hay Thomas Edison, không nhất thiết là người đầu tiên khám phá ra các quy luật vận hành về vật lý, hóa học hay toán học. Họ có thể áp dụng một khám phá của người khác, mà sở dĩ áp dụng được là nhờ thông tin.

Vào thời đại của các nhà phát minh nổi tiếng nói trên, thông tin về học thuật của Âu Châu hay của Hoa Kỳ đã được phổ biến tương đối sâu rộng hơn trước. Cho nên khi họ mày mò tìm kiếm thì cũng có cả trăm người Âu Mỹ khác đang nghiên cứu về các bài toán tương tự để tìm giải đáp. 

Hệ thống thông tin càng rộng mở thì càng nhiều người có cơ hội góp công hay góp tiền để giải quyết bằng một phát minh có giá trị thương mại hay kinh tế. Ta có thể mường tượng là cùng lúc đó, Á Châu cũng có vài nhà bác học đã lờ mờ hiểu ra quy luật, nhưng có thể là những thiên tài cô đơn vì chung quanh ít ai hiểu ra những vấn đề mà họ muốn giải quyết.

Thành thử, sức phát triển mạnh hay yếu của một xã hội hay quốc gia có thể tùy thuộc vào lượng thông tin khả dụng và càng có tự do thì con người càng có hy vọng đưa kiến thức lên trình độ tinh tế hơn để tìm ra giải pháp có giá trị hơn. Xã hội càng khép kín thì ta càng có nhiều bác học hay nhà tư tưởng lủi thủi sống một mình, có khi ở trong tù, hay bị đưa lên dàn hỏa.

Vũ Hoàng: Hồi nãy, ông có nói đến hai cuộc cách mạng bùng nổ cách nhau 120 năm ở bên Anh rồi bên Mỹ đã làm thay đổi cả thế giới. Liệu 120 năm sau cuộc cách mạng thứ nhì vào năm 1870 thì nhân loại có một cuộc cách mạng khác hay chăng? Hỏi cách khác, năm 1990 có là thời điểm của cuộc cách mạng về công nghệ tin học hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi không nghĩ thế giới có một quy luật bất di bất dịch là cứ 120 năm lại có một cuộc cách mạng! Nhưng quả thật là năm Canh Ngọ 1990 có nhiều biến cố đáng ghi nhớ như việc Liên Xô tan rã, nước Đức thống nhất, thế giới nói đến toàn cầu hóa và sự xuất hiện của nền kinh tế tri thức cùng những tiến bộ vượt bậc về tin học. 

Về chuyện này thì sau khi đã thấy những tiến bộ đến chóng mặt trong hơn hai thế kỷ, nhiều người không tin là nhân loại ngày nay lại có bước nhảy vọt thứ ba với cường độ tương tự, nhờ mạng lưới Internet chẳng hạn. Tôi lại nghĩ khác và cho rằng chúng ta chưa thể thấy được tầm xa của bước nhảy vọt này.

Gửi đến các anh linh tử sĩ một cành hoa.











Phó thị trưởng gốc Việt, Thiếu Tá luật sư Chris Phan của thành phố Garden Grove cũng gốc Hải Quân Hoa Kỳ ( US.Navy ) lên dâng hoa.
Phóng viên Paltalk và Paltalk “nhí “thế hệ tiếp nối (dưới) đang ghi lại những hình ảnh buổi lễ để tiếp tay chuyển thông tin cho các anh chị bên VN :)










Vũ Hoàng: Tức là không nhất thiết cứ đúng 120 năm là nhân loại lại có một cuộc cách mạng về khoa học hay công nghệ, nhưng ông cho rằng chúng ta đang đứng trước những đổi thay lớn lao mà mình chưa thể thấy được tầm xa và tầm cao là lên tới đâu?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin lấy vài ví dụ kinh tế sau đây để ta mường tượng ra sự thể. So với thời của James Watt vào năm 1750 thì phí tổn của một đơn vị phát quang như một bóng đèn loại LED chỉ bằng một phần triệu. So với thời của ông Alexander Graham Bell là người phát minh ra điện thoại vào năm 1867 thì máy điện thoại ngày nay đã rẻ hơn và tiện dụng gấp triệu lần.

Nhưng các giải pháp hiện đại không chỉ là cơ khí hay điện tử tối tân và rẻ hơn xưa gấp bội mà cách mạng về công nghệ tin học còn thúc đẩy tiến bộ trên nhiều lĩnh vực khác. Chúng ta đều đã thấy người máy tự động trong hãng xưởng và văn phòng, thấy máy bay rồi xe hơi tự động tức là không người ngồi sau tay lái. 

Ngoài ra còn có lĩnh vực “nano” hay siêu vi, tức là cực nhỏ vì chỉ bằng một phần triệu của một ly, hay công nghệ sinh học với các phôi bào và cả việc phác thảo bộ gen của cơ thể con người, ngẫu nhiên cũng khởi sự vào năm Canh Ngọ 1990. Những tiến bộ đó sẽ cải thiện mọi sinh hoạt của con người, từ nhà ở ra tới nhà trường, vào nhà máy, nhà thương, v.v. Chúng không chỉ kéo dài tuổi thọ mà còn kéo dài thời gian sinh động của con người với một lượng thông tin rất lớn được trao đổi qua vận tốc gọi là tức thời, nhanh như ánh sáng. Nhưng bước nhảy vọt chúng ta đang chứng kiến lại không nằm ở đó.

Vũ Hoàng: Ông vừa nhắc đến hàng loạt tiến bộ đầy hứa hẹn của cuộc cách mạng đời thứ ba mà lại nói rằng bước nhảy vọt này không nằm ở đó. Thưa ông, thế thì đâu mới là bước ngoặt?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin lấy một ẩn dụ của một cuộn chỉ cho dễ hiểu. Trước khi có máy chạy bằng hơi nước của ông Watt thì ta chỉ có cái lõi chỉ. Mỗi tiến bộ sau đó là từng vòng chỉ cuốn chung quanh mà mình dễ nhận ra. Bây giờ, ta có cuộn chỉ lớn gấp bội với cả trăm vòng chỉ dài hơn, được cuốn thêm hàng ngày hàng giờ mà mình khó thấy ra sự khác biệt của tiến bộ.

Thời của ông Watt, cả xã hội Âu Châu chỉ có chừng 100 bộ óc cùng suy tư về giải pháp và có thể góp sức cho những nhà phát minh đầu tiên. Thời nay, nhờ có thông tin và giáo dục, thế giới có cả triệu kỹ sư hay chuyên gia có thể góp phần đẩy mạnh những phát minh tương tự. 

Đã vậy, thế giới cũng có cả chục triệu doanh nghiệp lớn nhỏ đang tìm sáng kiến về sản phẩm hay dịch vụ có thể giảm phí tổn hay tăng lợi nhuận, nhiều khi chỉ nhờ những phát minh rất tầm thường chẳng đáng đưa lên mặt báo.

 Nghĩa là người ta có cả triệu bước tiến bộ nhỏ nhoi không đáng kể và chẳng so sánh được với những phát minh của hai cuộc cách mạng trước. Nhưng về lượng thì đấy là những bước tiến đồng bộ. Giữa những bước tiến ấy vẫn có những phát minh có tính chất đột phá và còn dễ có hơn trước vì sức tổng hợp của tập thể toàn cầu. Vì vậy, tôi mới nghĩ rằng tự do thông tin là sức mạnh của phát triển, và kiểm duyệt là sự lạc hậu.

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi rất lý thú trước khi ta bước qua năm Ngọ.

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.



















__._,_.___

NGUYÊN NHÂN XA GẦN VÀ HẬU QUẢ CỦA CHẾ ĐỘ DIỆT CHỦNG CỘNG SẢN


  NGUYÊN NHÂN XA GẦN VÀ HẬU QUẢ CỦA CHẾ ĐỘ DIỆT CHỦNG CỘNG SẢN

       Đọc Báo vẹm

Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Regean, vào cuối thập niên 80, khi các dân tộc Nga và Đông Âu đứng lên lật đổ chế độ độc tài toàn trị, diệt chủng cộng sản, có nói : «  Lịch sử nhân loại có nhiều trang sử đau thương và đẫm máu. Nhưng chưa có trang sử nào đau thương và đẫm máu bằng trang sử cộng sản. Dân tộc Nga và các dân tộc Đông Âu đã can đảm đứng lên lật qua trang sử đau thương của mình, để viết lên những trang sử mới. 

Các dân tộc khác còn dưới chế độ cộng sản, hãy can đảm đứng lên lật qua những trang sử cộng sản, để viết lên những trang sử tốt đẹp cho tương lai, trang sử của tinh thần quốc gia, dân tộc, tự do, dân chủ và nhân quyền. » Từ đó, có người cho rằng chế độ cộng sản là chế độ tàn hại nhất của nhân loại nói chung và của Việt Nam nói riêng. Có phải thế không. Chúng ta hãy cùng nhau xem xét nguyên nhân và hậu quả của nó.

   I) Hậu quả giết người, diệt chủng, tàn hại văn hóa và văn minh của chế độ cộng sản.

   Ngày hôm nay, hậu quả giết người, diệt chủng, tàn phá văn hóa, văn minh của chế độ cộng sản không những những người không cộng sản nhìn thấy, mà cả những người cộng sản sáng suốt, chân thật. Ông Robert Hue, cựu Tổng Bí thư đảng Cộng sản Pháp, hiện vẫn là cộng sản, trong quyển sách « Chủ Nghĩa Cộng Sản : Sự Đột Biến Mới », có viết : «  Chủ nghĩa Staline đầu tiên và chắc chắn là một thảm họa của nhân loại : cả triệu nạn nhân, sự khủng khiếp của những trại tập trung, tính cách rừng rú, man rợ của những cái gọi là tòa án ; quả là một chế độ giết người. » ( Communisme : la Mutation – trang 97 – Ed Stock – Paris).

   Thật vậy, theo Stéphane Courtois và một số sử gia Pháp, tác giả quyển Cuốn Sách Đen về Chủ nghĩa Cộng sản ( le Livre noire du Communisme), thì nạn nhân của chủ nghĩa này lên đến cả trăm triệu người. Theo bản Nghị Quyết 1481 của Hội Đồng Âu Châu gồm 46 nước ngoại trừ Bìélorussie, đuợc biểu quyết với 99 phiếu thuận và 42 phiếu chống, kết án chế độ cộng sản là một chế độ diệt chủng, nạn nhân của chế độ này trên toàn thế giới là : Liên sô, 20 triệu ngưới ; Trung cộng, 65 triệu ; Việt Nam, 1 triệu ; Bắc Hàn, 2 triệu ; Căm bốt, 2 triệu ; Đông Âu, 1 triệu ; Châu Mỹ La tinh, 150 000 ; Phi châu, 1,7 triệu ; A Phú Hãn, 1,5 triệu.

   Con số này so với thực tế còn là ít. Chỉ riêng Việt Nam, con số thực tế phải gấp ba bốn lần. Đối với Trung Cộng, gần đây bà Chang Jung và nhà sử học John Halliday có xuất bản quyển Mao trach Đông, nói về cuộc đời của ông này, thì số nạn nhân của họ Mao phải kể ít nhất là 70 triệu người.
   Nhưng có người hỏi : Tại sao như vậy ? Nguyên do tại đâu ?

    I I) Nguyên nhân của chế độ giết người cộng sản

Có người nói nguyên nhân của chế độ diệt chủng cộng sản chỉ bắt đầu từ Staline và các con cháu sau này. Có người cho rằng nguyên nhân xâu xa của chế độ này bắt đầu từ K. Marx, qua tới Lénine, Staline và những lãnh đạo cộng sản sau này như Mao trạch Đông, Hồ chí Minh.

Thật vậy, hành động thường được hướng dẫn bởi tư tưởng, nhất là những hành động lâu dài và chủ ý. Những hành động, kế hoặch giết người cộng sản chính là bị hướng dẫn bởi tư tưởng của Marx, mặc dầu ông không chủ trương giết người ; nhưng vô tình hậu quả tư tưởng của ông đã trở nên giết người.

Tư tưởng của Marx giết người ở chỗ quan niệm rằng lịch sử là lịch sử của bạo động và của đấu tranh giai cấp.
Trong Kinh Thánh có câu : «  Nó tự ru ngủ bằng những lý luận đơn giản, sai lầm và ảo tưởng. Nó tự khoác vào người nó một bộ áo đạo đức giả ; nhưng bản chất chính thật của nó là lưu manh, lừa đảo, giết người. Nó đã hạ thấp hình ảnh cao thượng của con người xuống hàng bò sát và rắn rết. » Câu này đã được viết cả bao ngàn năm, nhưng nay suy ngẫm cho lý thuyết của Marx và những người cộng sản, thì vẫn còn đúng.

   Trong khuôn khổ bài này, tôi không thể đi xâu vào việc phê bình lý thuyết của Marx, xin mời quí Vị coi những bài của tôi trên những báo Việt ngữ hải ngoại như những bài Phê bình Marx trên phương diện triết học, Sự hồ đồ của Parx trên phương diện khoa học theo K. Popper, Sự không tưởng của lý thuyết Marx. Tuy nhiên tôi có thể nói một cách ngắn gọn tổng quát là nếu chúng ta suy ngẫm lý thuyết cũng như việc làm của từ K. Marx cho tới những giới lãnh đạo cộng sản, thì chúng ta thấy họ là những người nói một đằng làm một nẻo, việc làm không bao giờ đi đôi với lời nói. 

Chúng ta bắt đầu bằng K. Marx. Chính ông nói lý thuyết của ông thực tiễn, không không tưởng, phương pháp của ông thực tiễn, đi từ cái gì thực tiễn, đơn giản, đến cái gì phức tạp, trừu tượng. Thực tế không phải vậy. Chính ông mới đi từ cái gì thiếu thực tiễn, không tưởng, ông đi từ một lời tiên tri, tiên tri rằng nhân loại sẽ đi tới thế giới cộng sản, thế giới đại đồng, làm theo khả năng và hưởng theo nhu cầu. Từ đó, ông đã dồn hết nỗ lực, sức học và nghiên cứu của mình để biện minh cho ý tưởng không tưởng trên bằng cách bóp méo lịch sử, bẻ cong kinh tế, vặn vẹo xã hội học. Một cách đơn giản chúng ta bắt đầu bằng lịch sử và kinh tế.

   Về lịch sử Marx viết lịch sử là lịch sử bạo động và đấu tranh giai cấp.

   Chúng ta không cần đi đâu xa, một cách cụ thể và thực tiễn, chúng ta bắt đầu bằng lịch sử của chính chúng ta, của những người chung quanh chúng ta, rồi đến lịch sử của các dân tộc, của con người nói chung. Chúng ta tự ngẫm chúng ta sinh ra đâu phải là những người thích bạo động, chúng ta thích hòa bình và yên thân hơn, ngay cả lịch sử của những dân tộc cũng vậy, thời gian hòa bình dài hơn là thời gian chiến tranh, bất đắc dĩ mới phải chiến tranh. Nguyên điểm này chúng ta đã thấy lý thuyết của Marx không thực tiễn. Hơn thế nữa Marx cho rằng lịch sử của nhân loại là lịch của đấu tranh giai cấp và giản tiện hóa chia xã hội thành 2 giai cấp, lấy tiêu chuẩn kinh tế để định, đó là giai cấp nắm phương tiện sản xuất kinh tế và giai cấp không có phương tiện sản xuất. 

Nếu thực tế, thực tiễn mà quan sát, thì xã hội chia ra nhiều giai tầng khác nhau, chứ không phải 2 giai cấp, và không phải chỉ có yếu tố kinh tế quyết định. Giai tầng trí thức đâu có phương tiện sản xuất, Những nhà tư tưởng, triết gia, những nhà đạo đức đâu có giầu có, nhưng họ có ảnh hưởng rất mạnh trong xã hội. Lý thuyết của Marx không những không thực tế, thực tiễn, mà còn đơn giản hóa mọi vấn đề, rồi đưa lên thành định luật, cho đó là khoa học, nhưng chẳng koa học một chút nào.

   Về kinh tế, chúng ta cũng chẳng cần lý luận dài dòng, chúng ta chỉ lấy chủ trương của Marx bãi bỏ quyền tư hữu để ròi suy luận. Marx viết trong Tuyên Ngôn thư Đảng Cộng Sản : «  Người cộng sản có thể tóm lược lý thuyết của mình trong một câu duy nhất : Bãi bỏ quyền tư hữu. » ( Sách đã dẫn – trang 36) Đây mới là một quan niệm thiếu thực tế, thực tiễn và vô cùng ảo tưởng. Không cần nói dài dòng, chúng ta chỉ cần nhìn thực tế tại các nước cộng sản, cảnh cha chung không ai khóc, ruộng chung không ai cày và nhà chung không người chăm sóc, thì chúng ta cũng rõ.

 Hơn thế nữa, Marx đã lầm ở chỗ cho rằng quyền tư hữu có thể bãi bõ, nhưng quyền tư hữu không thể bãi bỏ, mà chỉ có thể chuyển nhượng. Quyền tư hữu đang ở trong tay của toàn dân, nay một số cán bộ cộng sản, lợi dụng thời cơ, cướp chính quyền như Lénine, Mao, Hồ, rồi áp dụng lý thuyết của Marx, thực hiện những cuộc đánh tư bản mại sản, bảo rằng bãi bỏ quyền tư hữu, nhưng thực tế không phải là vậy, mà đã chuyển nhượng quyền tư hữu từ toàn dân, vào tay một thiểu số đảng đoàn cán bộ. Dân đùng một lúc trở thành vô sản, đúng theo danh từ của Marx đã dùng, và các ông cán bộ đùng một cái trở thành những ông tư bản thật giàu có. Hố ngăn cách giàu nghèo giữa toàn dân và các ông tư bản đỏ thật to lớn. 

Ở điểm này quan niệm cách mạng tất yêu của Marx lại đúng, nhưng không đúng với các nước tư bản, mà lại đúng với những nước cộng sản. Xin quí Vị xem thêm bài của tôi Cách Mạng tất yếu không xảy ra tại các nước tư bản, mà cách mạng tất yếu đã xẩy ra và còn xẩy ra ở những nước cộng sản.
   Lý thuyết của Marx chỉ là một lý thuyết đơn giản, sai lầm và ảo tửơng. Lý thuyết đơn giản, sai lầm và ảo tưởng này lại bị một số người bản chất là lưu manh, lừa đảo, quỷ quyết, giết người dùng nó như tấm bình phong để che dấu bản chất thật của mình. Nhưng rồi sự thật vẫn là sự thật. Những hành động dã man giết người của những chế độ cộng sản từ từ được người dân biết đến và được phơi bày ra ánh sáng. 

Chính vì vậy mà có nghị quyết 1481 của Hội Đồng Âu châu lên án chế độ cộng sản là một chế độ diệt chủng. Chúng ta nên nhớ trong 46 nước Âu châu, ngoại trừ Bìlorussie, các nước kết án chế độ cộng sản nhất, chính là những nước cộng sản cũ. Gần đây, Hung Gia Lơi có kỷ niệm trọng thể ngày 50 dân Hung nổi lên chống chế độ cộng sản vào năm 1956, có mời 5 vị nguyên thủ của những nước trước đây là cộng sản, không những vị lãnh đạo, mà cả báo chí cũng như dân qua những cuộc thăm dò ý kiến thì phần lớn đều cho rằng kinh nghiệm cộng sản là kinh nghiệm đau thương và đẫm máu nhất trong lịch sử dân tộc họ.

   Nguyên nhân xâu xa của những trang sử cộng sản đau thuơng và đẫm máu là lý thuyết của Marx. Nguyên nhân gần đó là lý thuyết đơn giản, sai lầm và ảo tưởng này đã bị một số ngừơi có quá nhiều lòng hận thù như Lénine, Mao và Hồ áp dụng, rồi sau đó được tiếp tục bởi những người con cháu, vừa hận thù, vừa vô học, một loài quỉ, tiếp tục. Nói như ông Lê xuân Tá, cựu cán bột cộng sản, cựu phó Trưởng ban Khoa học và kỹ thuật Trung ương đảng :

   «  Sự ngu dốt và thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng nếu nó được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, thì nó trở thành quỉ nhập tràng. Và nó ý thức rất mau là cái đe dọa quyền và lợi của nó chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh ; nên nó đã đánh những thứ này tàn bạo, dã man, không thương tiếc. Nhưng cũng vì là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này lâu ngày đã trở thành sọi mật, sạn thận, sơ gan cở chướng trong ngục phủ ngũ tạng trong lòng chế độ, làm cho chế độ này không ai đánh mà tự chết. »

   Thật vậy, những chế độ cộng sản còn lại ở Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba sớm muộn sẽ sụp đổ, điều nàu này ai cũng thấy. Nhưng những dân tộc đó hãy can đảm đứng lên đấu tranh, làm thế nào cho nó sụp đổ càng sớm càng tốt, để những cảnh đau thương do những con quỉ lãnh đạo gây ra, sớm chấm dứt.

                                               Paris ngày 17 /7/2006

                                                      Chu chi Nam



Tài sản đồ sộ của các quan ở đâu ra?


 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 17.3.2014             

                             Tài sản đồ sộ của các quan ở đâu ra?

Câu hỏi này không mới và cũng chưa bao giờ cũ. Ở đâu người dân cũng trố mắt, mỏi cổ, ngước nhìn trước mắt những dinh thự ngất ngưởng, bế thế nguy nga. Toàn là nhà các quan, không là quan đương chức đương quyền thì cũng là quan vừa nghỉ hưu hoặc cũng là nhà của con cháu các quan cả đấy. Dân làm ăn lương thiện thì quá ít hoặc có nhiều địa phương không hề có “đại gia chân đất” nào có được ngôi nhà đồ sộ như thế cả.

Tôi đã từng ở vùng quê nghèo hơn 4 năm và cũng đã có nhiều thì giờ đi thăm những địa phương sát biên giới Campuchia, có nơi biên giới chỉ là một cái barrière bằng một cái thân tre già cũ, chắn ngang con đường hẹp.
Còn người dân thì 90% đều nghèo, đúng nghĩa là nghèo “mạt rệp”. Thế nhưng giữa những miền tưởng như hoang vu đó, nhiều nơi vẫn nổi lên vài cái biệt thự mới toanh, xây theo kiểu cách Tây Tàu đàng hoàng. Hỏi ra mới biết đó là của ông chủ tịch, bí thư xã, huyện chứ không có anh dân nào có nhà cửa như thế.

Trong số 10 căn biệt thự ấy, tôi biết chỉ chừng vài ông, trước năm 1975 là thợ cày, thợ mộc… Gia tài cũng chỉ có căn nhà rách. Tôi không có thì giờ tìm hiểu xem từ ngày ông thợ mộc đó có chức tước, làm ăn như thế nào mà chỉ ít năm đã có cái cơ ngơi lớn như bây giờ. Nó mọc lên giữa những dãy nhà tranh vách lá từ “ngàn xưa” để lại. Người dân cũng quen dần nhưng tất nhiên là họ hiểu hơn tôi về cái sự “lên đời” nhanh chóng của các quan làng, quan xã, quan huyện. Và trong lòng họ nghĩ gì, chán chường ra sao, chẳng có gì khó biết. Có điều họ không nói ra mà thôi. Bởi có nói cũng như không, lại có thể bị các quan thù ghét cho vào sổ đen, chỉ có nước bỏ xứ mà đi thôi.

Nhà quan to nhỏ theo thứ bậc
Cứ xét như thế thì trong cả nước có biết bao nhiêu dinh thự, nhà cửa đồ sộ, đất đai, ruộng vườn của các quan chức. Cứ theo thứ bậc, từ cấp thấp nhà lớn đất to, đến cấp cao hơn thì to hơn “hoành tráng” hơn là đúng “sách vở”. Hiện tượng biệt thự khủng kiểu này lại nằm trong chuỗi hiện tượng những biệt thự khủng khác ở của một số quan chức ở Hà Giang, Hải Dương, Bình Dương… và nhiều tỉnh thành thì sự ồn ào khó tránh khỏi.

Thí dụ cụ thể như ở Bình Dương là nơi tôi có nhiều dịp đi ngang, nhà quan chức huyện hay thị xã thì chừng vài hecta, năm bảy chục mẫu cao su, nhưng lên đến quan đầu tỉnh thì nhà bắt đầu biến thành dinh cơ chứ không còn gọi là biệt thự nữa, đất đai có khoảng 100 mẫu cao su trở lên.

                                    
                                  Tòa dinh thự nguy nga của Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương Lê Thanh Cung

Cụ thể như vào cuối năm 2013, nhân vụ kiện giữa ông “Dũng lò vôi” và ông chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương, báo chí đã dẫn chứng rất rõ dân ở đây nói rằng nhà của ông Lê Thanh Cung - Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương giàu vào loại nhất nhì ở tỉnh lỵ này. Ông có một biệt thự trong khuôn viên khoảng 1000m2 được xây dựng theo kiểu kiến trúc hiện đại, nội thất vườn hoa, cây cảnh toàn loại quý tường bao quanh cổng ra vào thật uy nghiêm cung kín. Ông còn có 100ha cây cao su tại Long Nguyên, Bến Cát, Bình Dương. Dân tự hỏi ông Lê Thành Cung - Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương chỉ ăn lương công chức, sao ông cũng có nhà cao cửa rộng, cuộc sống gia đình vương giả, ông lấy tiền của này ở đâu ra? Câu hỏi của người dân rồi cũng rơi tuốt vào im lặng cho đến nay.

Thật ra ở đâu cũng vậy, nhà quan chức đồ sộ, trưởng giả, hoang phí đến độ dát vàng cả ngoài lẫn trong, vậy mà mọi sự vẫn êm re. Dân nói cứ nói, nghĩ gì cứ nghĩ, quan cứ tỉnh bơ, nhà nước cũng “tỉnh” theo. Yên lặng đúng là vàng!
Nếu làm một con số thống kê nhà cửa và gia tài đồ sộ của tất cả các quan chức VN thì không biết phải bao nhiêu trang giấy và phải cử bao nhiêu phái đoàn điều tra bao nhiêu năm để tìm ra sự thật. Bởi gia tài các quan đều đã có kinh nghiệm đầy mình nên “phân tán mỏng” khắp nơi cho anh em chú bác, đàn em đứng tên và sẵn sàng chứng minh nó là “hơp lệ”. Tìm ra sự thật một cái gia tài thôi cũng đã quá khó chứ nói chi đến hàng ngàn cái như bây giờ! Thế nên lâu nay chuyện gia tài của cải của các quan chức VN được coi là một sự tự nhiên, sự tự nhiên của tạo hóa “già thì phải chết, làm quan thì phải giàu”, chẳng ai buồn nhắc đến. Ông nào khai gì cứ khai, quan không kiểm tra, dân lại càng mù tịt.
Thế nên các quan cứ thi nhau khoe khoang sự giàu sang của mình, không còn ké nè, giữ gìn như cái thời ăn con gà cũng phải canh chừng cẩn thận kẻo bị phê bình cảnh cáo. Cái thời ấy qua lâu rồi, bây giờ đền cái thời khoe của và khoe thân. Ai có cái gì cứ việc khoe tuốt tuồn tuột ra cho nó sang, cho đúng “phong cách của dân văn minh quý tộc”!

Ở một quốc gia còn nghèo, đang phát triển như VN, thu nhập bình quân của người dân còn vào loại thấp so với ngay trong khu vực, mà Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam từng nhìn nhận trên báo VnExpress: “Lương Bộ trưởng 40 năm mới mua được nhà thu nhập thấp” thì bao nhiêu năm mới mua hay làm được một căn biệt thự? Câu hỏi của người dân chỉ giản dị có thế nhưng lại giữ một vị trí vô cùng quan trọng trong niềm tin thầm lặng của nhân dân.
Ngay cả ở các tỉnh xa xôi ở miền rừng núi, các quan cũng thi nhau chơi nhà kiểu quý phái và cũng theo thứ bậc hẳn hoi. Bạn đọc hãy nhìn thử vào một tỉnh nghèo như Hà Giang sẽ thấy rõ hơn.

Nhà sàn toàn gỗ loại cực kỳ quý hiếm của các quan tỉnh Hà Giang
Hà Giang luôn được coi là một tỉnh nghèo vùng núi rừng ở VN với hơn quá nửa là những gia đình thuộc “diện nghèo”. Nhưng đối nghịch lại tình cảnh này lại là sự hiện hữu của những ngôi nhà sàn “khủng”, phần lớn làm bằng gỗ “tứ thiết” của các lãnh đạo tỉnh.

                                      border=0>
                                                       Nhà của chủ tịch UBND Hà Giang Đàm Văn Bông

- Ngôi nhà “khủng” bắt mắt và có tiếng nhất hiện nay ở Hà Giang, đầu tiên phải nhắc đến nhà của Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Đàm Văn Bông. Hiện ngôi nhà sàn này đang “hùng cứ” tại thôn Cao Bành, xã Phương Thiện (TP. Hà Giang). Đây là nơi ông Bông vẫn thường xuyên đi về trong ngày. Vật liệu làm ngôi nhà này hầu hết là gỗ trai, gỗ nghiến, một trong những gỗ nằm trong nhóm 2B nghiêm cấm khai thác, vận chuyển và được bảo tồn nghiêm ngặt theo quy định của Chính phủ.

                                    
                                       Nhà của Phó bí thư thường trực HDND tỉnh Hà Giang Vương Mí Vàng

- Sang gần bằng nhà chủ tịch UBND tỉnh Đàm Văn Bông là ngôi nhà của phó bí thư thường trực, chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Vương Mí Vàng. 
Nằm trên đường đi 4 huyện nghèo, thuộc diện 30a là Đồng Văn, Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, ngôi nhà “tọa” tại địa bàn Tổ 8, phường Quang Trung, Thành phố Hà Giang. Theo người dân, muốn có ngôi nhà này phải có vài chục tỷ, chưa kể các trang thiết bị đi cùng. Ngôi nhà này độc đắc bởi nó chỉ làm bằng… một loại gỗ: Gỗ nghiến!

- Ngoài 2 ngôi nhà sàn nổi tiếng của 2 quan chức này, ngôi nhà sàn của ông giám đốc Sở Nội vụ Hà Giang Hoàng Đức Tiến tại xã Vĩnh Phúc (Bắc Quang) cũng nổi danh và được nhiều người biết đến.
Ngôi nhà này “độc” vì nó được làm hoàn toàn bằng gỗ trai. Một thứ gỗ hiện nay đang cạn kiệt ở tỉnh Hà Giang, nó chỉ còn ở khu vực xã Đức Xuân, huyện Bắc Quang. Theo cánh thợ, để có ngôi nhà như thế này ước chừng cũng phải “vứt xuống” vài tỷ đồng.

- Nằm tại khu “đất vàng” thuộc tổ 18, phường Minh Khai (TP. Hà Giang), ông Lưu Đình Phát, phó giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư cùng vợ là bà Chúng Thị Chiên, ủy viên Ban thường vụ Tỉnh ủy, phó chủ tịch HĐND tỉnh cũng “nổi danh” với ngôi nhà sàn bề thế.
Theo người dân trên miền quê “đá nhiều hơn đất” này thì: Nếu không phải “các bác ấy”, dẫu có là đại gia, doanh nghiệp đang làm ăn phát đạt thì cũng khó mua, vận chuyển an toàn các loại gỗ thuộc nhóm”tứ thiết” này để về làm nhà chứ chưa nói gì đến dân thường. Tiền có thể có, nhưng nếu không có quyền làm sao các quan ấy cứ khơi khơi chở các loại gỗ cực kỳ quý hiếm đó về làm nhà mình? Có phải có chức tước là có tất cả không kém gì vua chúa thời xưa?

Chỉ ở một tỉnh xa xôi “hẻo lánh” mà nhà quan đã bề thế như vậy thì các nơi khác, các thành phố khác còn “loạn” đến đâu! Người dân chỉ cón biết xái cổ nhìn và cúi đầu chịu trận. Tiền đâu mà các quan lộng hành đến thế? Nhà nước không biết, nhưng người dân biết hết đấy, dù các quan có “thanh minh thanh nga” gì đi chăng nữa.

Đến lượt quan thanh tra bị “tố”
Ngày 21/2/2014 vừa qua, một bài viết trên Báo “Người cao tuổi” phản ánh về khối tài sản khổng lồ của ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) đã gần như một quả bom nổ tung.
Sự việc vẫn còn đang "nóng hổi" thì mới đây, Báo “Người cao tuổi” tiếp tục đưa thêm thông tin khác không kém phần “đình đám” về ông Truyền và ông Ngô Văn Khánh – Phó Tổng Thanh tra Chính phủ.

Nhưng kỳ này xin tường thuật về vụ nhà cửa đất đai và việc làm của ông Trần Văn Truyền nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) trước khi nghỉ hưu. Nhưng trước hết hãy tìm hiểu sơ qua về tờ báo Người Cao Tuổi. Theo “măng xét” đăng trên báo, đó là  quan chủ quản: Cơ quan Trung Ương Hội Người cao tuổi Việt Nam.
Tổng biên tập là ông Kim Quốc Hoa. Tòa soạn đặt tại 12 Lê Hồng Phong - Ba Đình - Hà Nội, Điện thoại: 04.3.7334432 - 3.7334423, Fax: 04.3.7341806

Một tờ báo lâu nay ít được chú ý tới và có vẻ như rất “hiền lành”, cứ tưởng như chỉ có những thông tin “nội bộ” giữa các cụ với nhau. Nhưng bất ngờ đã có những tin tức rất nóng và được hầu hết mọi tầng lớp nhân dân chú ý đặc biệt bởi loạt bài này. Và tất cả những tờ báo lớn, báo mạng ở VN đã loan tin và “vào cuộc:, tung ra nhiều cuộc phỏng vấn tới tấp.

Tải sản của ông Truyền lên đến vài chục triệu Mỹ kim
Báo Người Cao Tuổi đưa tin về việc ông Trần Văn Truyền đang có một khối tài sản khổng lồ cùng rất nhiều biệt thự khủng khiến mọi người ngạc nhiên bán tán xôn xao khắp nơi.
Trước thông tin này, ông Trần Văn Truyền - nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ đã lên tiếng phủ nhận.

                                    
                                                   Nguyên Tổng Thanh Tra Chính Phủ Trần Văn Truyền

Theo thông tin trên tờ Người Cao Tuổi, ngoài một số biệt thự, lô đất sở hữu trước đây, ông Trần Văn Truyền đang thực hiện một “dự án gia đình” trên lô đất khoảng 30.000m2 (3 ha) tại xã Sơn Đông, TP Bến Tre. Trong khuôn viên đó, ông Truyền đã và đang xây dựng một biệt dinh hoành tráng và 4 căn nhà gỗ lợp ngói đỏ. Những căn nhà gỗ thuộc nhóm gỗ đặc biệt không dùng đến một cái đinh sắt nào.

                                                
                                                                     Dinh cơ sang trọng cuả ông Truyền

Ngoài ra, tin tức từ một số cán bộ ở Thanh tra Chính phủ và cán bộ ở Bến Tre cũng cho hay, ông Truyền còn có 3 cơ ngơi ở TP Sài Gòn, một ở phường Thảo Điền (quận 2), một ngôi nhà ở Quận 5 và một bất động sản ở khu đô thị “5 sao” Phú Mỹ Hưng do người thân đang sử dụng. Và đặc biệt, đến chiếc giường ngủ của vợ chồng ông cũng có giá trị cả tỷ đồng.

Bên cạnh đó, ông Truyền còn có một căn biệt thự trước đây Tỉnh ủy Bến Tre cấp cho ông lúc còn làm Bí thư Tỉnh ủy ở Trung tâm phường 1, TP Bến Tre. Căn biệt thự rộng 300m2 vốn là trụ sở Hội Văn hóa nghệ thuật tỉnh bị đập đi để xây biệt thự cho ông Truyền, nay cho doanh nghiệp tư nhân thuê.

Cũng theo báo Người Cao Tuổi, một tài sản nữa tuy không phải là khủng nhưng cũng là niềm mơ ước của nhiều người dân, đó là một ngôi nhà cấp 4 đất rộng 200m2 trước cổng chùa Bạch Vân, phường 5, TP Bến Tre mà gia đình ông Truyền vẫn đang cho thuê.

Như vậy, nếu những gì tờ báo Người Cao Tuổi phản ánh là đúng sự thật thì khối "tài sản nổi" của ông Truyền đếm sơ sơ cũng lên tới 6 cái bất động sản (3 nhà đất ở Bến Tre và 3 nhà đất ở TP Sài Gòn), trong đó có 2 tài sản khủng là căn biệt thự rộng 30.000 m2 ở Sơn Đông và 1 bất động sản ở Khu đô thị 5 sao Phú Mỹ Hưng. Riêng một nhà đất tại Phú Mỹ Hưng cũng lên tới 3 - 4 triệu USD, thì tổng số "của nổi" của ông Truyền phải chục triệu USD là ít.

Những thông tin đưa ra khiến dư luận bất ngờ và xôn xao về khối tài sản lớn “không tưởng” của cựu Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền. Khối tài sản này quá lớn đến mức nhiều người có vẻ nghi ngờ về tính xác thực của các thông tin này.

                                    
                                                       Tổng biên tập báo Người Cao Tuổi Kim Quốc Hoa

Trả lời về vấn đề này trên một tờ báo, ông Kim Quốc Hoa, Tổng biên tập báo Người Cao Tuổi khẳng định, tòa soạn có đủ cơ sở về những vấn đề đã nêu liên quan đến khối tài sản khủng của ông Truyền. Sau khi đăng tải các thông tin trên, ông đã nhận được một số ý kiến từ một số nơi nhưng "Báo Người Cao Tuổi hiện vẫn chưa nhận được ý kiến phản hồi của chính ông Truyền”.

Đến việc bổ nhiệm hàng loạt cán bộ trước khi về hưu
Cũng theo báo Người cao tuổi, trước lúc ông Truyền về hưu, chỉ tính từ tháng 3/2011 đến ngày 3/8/2011, ông Trần Văn Truyền đã ký bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp Cục, Vụ tại cơ quan Thanh tra Chính phủ.
Ngày 3/8/2011, ngày mà Chính phủ khoá XIII ra mắt và ông Huỳnh Phong Tranh được bầu làm Tổng Thanh tra Chính phủ, ông Truyền đã “cấp tập” (dồn dập) ký tới hơn 20 quyết định bổ nhiệm cán bộ.

Đặc biệt, riêng trong ngày 3/8/2011, ông ký bổ nhiệm:

- 3 hàm Vụ trưởng và hàm Phó Vụ trưởng ở Văn phòng.
- 3 hàm Cục phó và 1 Trưởng phòng, 1 Phó phòng của Cục 3 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Nam).
- 1 hàm Vụ trưởng và 1 hàm Vụ phó ở Cục 1 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Bắc).
- 1 hàm Cục phó ở Cục 2 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Trung).
- 1 hàm Phó Vụ trưởng Vụ 1 (Vụ Kinh tế ngành).
- 1 hàm Phó Vụ trưởng Vụ 2 (Vụ Kinh tế Tổng hợp, Tài chính – ngân hàng).
- 1 hàm Vụ trưởng Vụ Pháp chế.
- 1 hàm Vụ trưởng Vụ Hợp tác Quốc tế.
- 1 hàm Vụ phó Vụ Đơn-Thư...

Ngoài ra, ông còn bổ nhiệm một loạt lãnh đạo tại Báo Thanh tra, Tạp chí Thanh tra, Trường cán bộ Thanh tra, Trung tâm thông tin, Vụ Tổ chức cán bộ...

Đáng chú ý, trong số những cán bộ được ông ký bổ nhiệm, có nhiều cán bộ không nằm trong diện quy hoạch, năng lực, trình độ chuyên môn kém. Và để cho đúng “quy trình bổ nhiệm cán bộ”, ngay trong ngày 3/8/2011, ông Truyền đã ký Quyết định số 2100/QĐ-TTCP về việc bổ xung quy hoạch cán bộ.

Sai phạm của ông Truyền trong công tác cán bộ là rất rõ ràng bởi theo Điều 15, Nghị định 178/2007/NĐ-CP thì cấp Cục, Vụ, đơn vị trực thuộc Bộ cấp phó không được vượt quá 3 người. Trong khi đó, nhiều Cục, Vụ của Thanh tra Chính phủ, cấp phó có tới 4 – 6 người.

Trao đổi với PV Báo Giáo dục Việt Nam chiều ngày 2/3, Nhà báo Kim Quốc Hoa, Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi khẳng định, Người cao tuổi có đầy đủ bằng chứng về những bổ nhiệm "vội vàng" của ông Truyền. Ngoài ra ông Hoa còn cho biết thêm về thông tin ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng thanh tra Chính phủ đã kê khai tài sản như thế nào? – Vụ này tôi tường thuật trong một kỳ sau.

Ông Truyền nói đất con trai ông cho.
Ông Truyền cũng cho biết, không hiểu vì lý do gì mà tác giả của bài báo đưa ra những thông tin đó, và không hiểu họ đưa những điều đó ra nhằm mục đích gì, nhưng chắc chắn một điều rằng, phần lớn thông tin trong các bài báo đó là không chính xác.

Giải thích về căn biệt thự hoành tráng ở Bến Tre, ông Trần Văn Truyền cho hay, đúng là ông có xây nhưng đó là căn nhà được dựng trên đất của con trai ông mua từ lâu rồi. Sau khi ông nghỉ hưu, ông đã có ý định ở căn nhà dưới phường 1 (TP Bến Tre, tỉnh Bến Tre) mà hồi đó tỉnh bán lại cho ông theo Nghị định 61 (Nghị định số 61/CP ngày 5/7/1994 của Thủ tướng Chính phủ về mua bán và kinh doanh nhà ở, trong đó có việc bán nhà thuộc sở hữu Nhà nước cho người đang thuê), nhưng vì con trai ông đã mua mấy công đất ở thành phố Bến Tre nên ông đã lên đây để ở. Còn căn biệt thự là do một “người em kết nghĩa” của ông xây tặng, hoàn toàn không phải là tài sản từ đồng lương ít ỏi của một vị quan chức như ông. 

Ông cũng khẳng định, căn nhà của ông cũng chỉ là căn nhà rất bình thường, có chăng thì chỉ rộng rãi hơn so với những nhà xung quanh một chút, và nhờ có kiến trúc mà người cháu ở ĐH Kiến trúc TP Sài Gòn thiết kế cho nên ngôi nhà trông cũng có phần sang trọng. Còn chi tiết chiếc giường có giá trị cả tỷ đồng thì hoàn toàn không có.

Theo thông tin mà ông Truyền cung cấp thì diện tích đất nhà ông chỉ khoảng hơn 1 héc-ta. Khu đất này do ngày trước người ta để hoang hóa, con trai ông mua được với giá rẻ chứ không hề có chuyện nhà rộng 3 héc-ta như một tờ báo đã đưa tin. Bên cạnh đó, việc ông Truyền có rất nhiều nhà ở TP Sài Gòn cũng là thông tin không có thật, bởi chính ông cũng đã khẳng định rằng: “Tôi chẳng hiểu những căn nhà đó là ở đâu hay từ trên trời rơi xuống”.

Nhận định về việc tờ báo đã đưa tin không đúng sự thật, ông Truyền chia sẻ trên một tờ báo: “Việc đưa những thông tin đó lên mặt báo có thể sẽ gây kích động và khiến người dân ở nơi đây mất niềm tin vào cán bộ nhất là một cán bộ như tôi đã từng làm Bí thư Tỉnh ủy tại đây”.

Phản biện lại những lời của ông Truyền, Luật sư Phạm Công Út (Đoàn Luật sư TP Sài Gòn), cho rằng, với một người có chức vụ cao trong bộ máy thanh tra Chính phủ mà “kết nghĩa” và được quà tặng có giá trị đặc biệt lớn là điều bất bình thường, có thể xem điều đó có dấu hiệu vi phạm luật Phòng, chống tham nhũng, thậm chí vi phạm pháp luật hình sự.
“Nếu em kết nghĩa tặng quà với giá trị rất lớn, đặc biệt lớn, nhưng hoàn toàn không có mối quan hệ về lợi ích liên quan đến hoạt động công vụ của ông Truyền thì ông Truyền vẫn phải có nghĩa vụ kê khai thu nhập của cán bộ, công chức, viên chức”, luật sý Phạm Công Út nêu rõ.

Và còn rất nhiều tình tiết đang được dư luận xôn xao, không thể kể hết trong số bào này.
Xin để kỳ sau tường thuật tiếp.
Văn Quang  

                                          cộng                             ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link