Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, March 25, 2014

Hà Sỹ Phu khước từ “làm việc” với CA

Hà Sỹ Phu khước từ “làm việc” với CA

(Thư ngỏ gửi cơ quan An ninh điều tra)

 

Hà Sỹ Phu (Bauxite Việt Nam) - Ngày 20-3-2014 tôi lại nhận được “Giấy mời” của cơ quan An ninh điều tra, “mời” nhưng YÊU CẦU phải có mặt đúng giờ (mời đến lần thứ ba chắc chuyển sang triệu tập?) (hình 1). Trong hơn 20 năm nay tôi không thể nhớ được đây là “Giấy mời” lần thứ bao nhiêu nữa.

 

 

Tôi vốn không muốn kể những tai họa mà cá nhân mình phải chịu đựng, dù rất vô lý, nhưng nay tôi đã già yếu, 75 tuổi với đủ thứ bệnh tật, tôi buộc phải có thái độ dứt khoát để yêu cầu chấm dứt những phiền toái vô lý kéo dài hết năm này đến năm khác như vậy. Chỉ xin tạm đề cập đến hai lĩnh vực: lĩnh vực vi phạm quyền tự do đi lại và lĩnh vực hình sự hóa những vấn đề dân sự, dẫn đến điều tra xét hỏi liên miên. Những vi phạm khác khi cần sẽ xin nói sau.

 

1/ Bị cản trở quyền Tự do đi lại

 

- Năm 1998, tôi được ông Thị trưởng thành phố Genève mời sang du lịch tham quan (hình 2), nhưng phía Việt Nam không cho phép đi, công an Lâm Đồng trả lời như vậy, đồng thời Sứ quán Thụy Sĩ cho biết đã can thiệp nhưng thẩm quyền cho phép là thuộc phía Việt Nam! (hình 3).

 

 

 

- 15 năm sau tình hình vẫn không có gì khá hơn. Năm 2012 tôi và vợ tôi làm hồ sơ xin cấp hộ chiếu phổ thông (passport), họ chỉ cấp cho vợ tôi, còn tôi được yêu cầu phải tự viết một tờ cam đoan (cam đoan không liên hệ với các tổ chức chính trị, không viết bài và trả lời phỏng vấn có hại cho chính phủ Việt Nam, khi về tường trình chuyến đi với công an), tôi không viết vì không có văn bản nào quy định như vậy nên tôi không được cấp. Công an Lâm Đồng bảo tôi phải về gặp Cục Xuất nhập cảnh ở 254 Nguyễn Trãi TP HCM. Tôi về đó hỏi thì ông Đại tá Phan Văn Răng trả lời: “Ở đây sau khi làm các hộ chiếu đã trả hết về Lâm Đồng, nếu có trường hợp không cấp thì cũng có công văn nói rõ lý do cho công an Lâm Đồng biết rồi, Lâm Đồng phải trả lời cụ thể cho công dân chứ sao phải về đây?”. Chị Đại úy Nguyễn Thanh Nga còn nói rõ hơn: “Nếu bác bị tạm cấm xuất cảnh thì công an Lâm Đồng cũng phải cho bác biết vì lý do gì và thời hạn bao lâu chứ?”. Việc cấp hộ chiếu cho tôi cứ thế bị đưa đẩy, pháp luật sao cứ mập mờ tùy tiện?

 

- Mỗi khi tôi ra Bắc, về Hà Nội hay Bắc Ninh lập tức có tin báo để công an hộ khẩu ngoài ấy tiếp cận và gây phiền. Thậm chí vợ tôi đưa tôi ra Hà Nội chữa bệnh, khi đi đã cẩn thận báo tổ trưởng dân phố, khi về vẫn bị công an hoạnh họe phạt tiền cả hai vợ chồng (quả thực lúc ấy tôi chỉ mong được tự do đi lại bằng thời Pháp thuộc).

 

2/ Bị điều tra xét hỏi liên miên từ những sinh hoạt dân sự chính đáng:

 

- Năm 1990 tôi ra Hà Nội, khi đến thăm bà mẹ chị Dương Thu Hương liền bị câu lưu hỏi cung 10 ngày.

 

- Tôi photocopy một lá thư của ông Võ Văn Kiệt, một tài liệu đã đăng trên các trang web và được doanh nhân Trình Quang Phú giới thiệu, tức là chẳng còn gì bí mật, mà bị quy tội “cố ý làm lộ bí mật nhà nước”, hỏi cung liền mấy tháng và đi tù một năm.

 

- Viết thư trao đổi với các ông Lê Hồng Hà và Hoàng Minh Chính mà bị quy tội “vi phạm luật xuất bản”, hỏi cung liền một tháng và tịch thu một dàn vi tính.

 

- Viết thư trao đổi với các ông Đỗ Mạnh Tri và Nguyễn Gia Kiểng để từ chối, không ký vào cái “kết ước năm 2000” và giải thích vì sao Việt Nam chậm đổi mới so với Đông Âu mà bị quản chế tại gia, hỏi cung suốt 8 tháng ròng rã và khởi tố tới tội “phản quốc” (cùng với ông Mai Thái Lĩnh), khám nhà tịch thu một dàn vi tính nữa! Vụ án bị hủy bỏ nhưng quản chế hai năm, hàng tháng phải lên phường làm việc với công an!

 

Ngoài ra, còn ba lần đấu tố tại phường và khu dân cư và những lần “mời làm việc” rải rác nhiều năm. Tôi tính lại đã có trên 400 buổi bị hỏi cung và làm việc với công an, hỏi như vậy còn chi là đời một con người?

 

Gần đây, cùng với việc Việt Nam được bầu vào Hội đồng Phát triển và Giám sát nhân quyền, trong nước có sự hình thành những tổ chức dân sự. Nhận thấy đó là sự phát triển của xã hội bình thường, giúp cho xã hội cân bằng, và được mời, nên tôi đã tham gia các hội đoàn như “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Văn đoàn độc lập Việt Nam”…, đó là những hội có tính nghề nghiệp hoặc ái hữu, không phải những tổ chức chính trị, và ở đâu tôi cũng là một thành viên tích cực, ôn hòa, có lý có tình, không bao giờ quá khích.

 

Trở lại việc Cơ quan An ninh điều tra “mời” chúng tôi đến cơ quan công an để điều tra. Theo quy định chung của luật thì chúng tôi có quyền mời luật sư ngay từ đầu và chỉ làm việc khi có luật sư, nhưng quyền tối thiểu ấy chưa bao giờ được thực hiện. Trong vụ quy kết tôi và ông Mai Thái Lĩnh tội “phản quốc” năm 2000, tôi đến Viện Kiểm sát Lâm Đồng đòi quyền có luật sư thì được trả lời: “Luật quy định thế nhưng mời luật sư cũng chẳng hơn gì vì luật sư trong nước thì cũng phải cãi theo luật Việt Nam nên cũng phải nói như công an và Viện Kiểm sát thôi ông ạ.” (!). Thật hết biết.

 

Nếu tạm gác quyền ấy, tạm chấp nhận cơ quan điều tra có quyền mời một người lên để điều tra về một việc gì đó khi không có luật sư, nhưng giấy mời vẫn phải ghi rõ điều tra về vụ việc gì, vì mời làm việc phải có lý do ngay lúc đặt vấn đề. Lại nhớ năm 2000 công an đến đọc lệnh khám nhà, tôi hỏi lý do gì mà khám nhà vì khám nhà là việc rất hệ trọng, công an bảo “Cứ khám nhà, sau 10 phút sẽ biết lý do, ông định chống người thi hành công vụ hả?”. Đúng là luật pháp lộn ngược!

 

Lại cứ rộng lượng, tạm cho phép cứ viết giấy mời làm việc mà chưa cần nói lý do, công an có thể viện cớ này cớ khác để giải thích với một người mới một lần, hay một vài lần bị mời. Nhưng, với một người đã bị làm việc và hỏi cung trên 400 buổi, đã bị quy đến tội “phản quốc” mà cuối cùng vụ án phải hủy vì sự quy kết chỉ là tầm bậy thì mọi lý sự quen dùng như vậy cũng đã thành vô nghĩa, mất thiêng, không thể chấp nhận. Vậy, với tư cách một người đã bị “điều tra” trải dài trên 20 năm, lại đang trong thời gian chữa bệnh, là bệnh nhân đang điều trị ngoại trú (bệnh mắt, bệnh tim, tiểu đường và u xơ tiền liệt), tôi xin giữ quyền của một con người có ý thức, khước từ lời “mời” buộc phải đến làm việc như giấy mời trên.

 

Chúng ta có cách giải quyết tốt hơn nhiều, đừng cố biến chuyện dân sự thành hình sự. Nếu có điều gì cần trao đổi cho rõ, xin mời đến nhà, mặc dù không thích thú gì nhưng tôi sẵn sàng trao đổi trong sự tôn trọng, vì lợi ích chung, mọi việc tôi làm đều công khai minh bạch, không có gì phải giấu giếm. Cư xử với nhau như vậy hẳn là có lý có tình hơn, nếu chúng ta còn muốn có lý có tình. Xin trân trọng trao đổi hết nhẽ như vậy.

 

Đà Lạt, ngày 22-3-2014

 

Hà Sỹ Phu

http://www.boxitvn.net/bai/24508

 

(Thư này gửi cơ quan An ninh điều tra đồng thời gửi công luận)

 

Gái làng chơi phục vụ cho cán bộ tham nhũng .

http://www.youtube.com/watch?v=cjzwPxDeiCI

'Báo chí VN chỉ là công cụ bị lợi dụng'

Cập nhật: 12:03 GMT - chủ nhật, 23 tháng 3, 2014

·         Facebook

·         Twitter

·         Google+

·         chia sẻ

·         Gửi cho bạn bè

Media Player

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Một nhà báo kỳ cựu ở Việt Nam nhận định rằng báo chí Việt Nam không thể làm được vai trò giám sát chống tham nhũng mà chỉ là công cụ cho các phe phái trong Đảng sử dụng để đánh nhau.

Ông Huỳnh Ngọc Chênh, từng là thư ký tòa soạn báo Thanh niên, nói rằng báo chí Việt Nam ‘chả có vai trò gì hết’ trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng.

“Báo chí chịu sự chỉ đạo của Nhà nước, của Đảng,” ông Chênh nói, “ Đảng ra lệnh làm việc gì thì người ta làm việc đó. Vụ (tham nhũng) này cần đánh thì sẽ đánh. Vụ kia cần để đó thì người ta không đánh.”

Ông nói những vụ việc về tham nhũng mà báo chí Việt Nam đã đưa tin ‘đều là có chỉ đạo’.

“Họ đưa thông tin ra nhằm mục đích gì đó, được chỉ đạo từ đâu đó,” ông nói thêm.

“Đâu đó từ trên cao nói vụ này cần phải đánh thì cơ quan điều tra mới dám đưa ra tài liệu và phóng viên mới có tài liệu để viết,” ông nói và khẳng định rằng báo chí ‘chắc chắn là công cụ’ bị các phe phái trong Đảng ‘lợi dụng để đánh nhau’.

Ông Chênh dẫn chứng vụ việc về Ban quản lý dự án PMU18 liên quan đến Bùi Tiến Dũng được khui ra là vì ‘thông tin từ một nhóm người nào đó thấy rằng có lợi cho họ thì họ tung ra’.

“Nhưng khi phe bên kia bắt đầu phản công lại được thì họ ém lại và trừng trị những người đã đưa thông tin lẫn những người viết bài,” ông giải thích.

Ông nói báo chí Việt Nam không thể đánh được tham nhũng do ‘không được quyền hỏi tài liệu hồ sơ ở bất cứ cơ quan nào hết’ trừ khi các cơ quan điều tra đưa thông tin ra.

“Quyền công bố thông tin cho công chúng là không có,” ông nói thêm, “Nhà báo không có quyền tới phường gặp công an yêu cầu người ta cung cấp tài liệu – bất cứ vấn đề gì từ lớn đến nhỏ.”

 

 

'Kleptocracy' đã đến Việt Nam rồi chăng?

Bùi Tín (VOA) - Vấn đề tên gọi một nước rất quan trọng. Mọi người, nhất là các sinh viên ngành Chính trị và Luật học, biết rõ điều đó.

 

Ở nước ta năm ngoái, khi bàn luận về Hiến pháp 2013, cũng rộ lên vấn đề nên gọi nước ta là gì? Nước Cộng hòa VN? Nước VN Cộng hòa? Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa? Cuối cùng Quốc hội đã quyết định để nguyên tên cũ: nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nhưng như thế đã ổn chưa? Chính xác chưa?

 

Các nhà chính trị Cộng sản thời Stalin, Mao sáng tạo ra chế độ Dân chủ Nhân dân, rồi Chủ nghĩa Xã hội theo học thuyết Marx - Lenin. Ở Bắc Âu có những nước được gọi là Nhà nước Phúc Lợi do có những chính sách chăm lo đến cuộc sống của con người từ khi trong bụng người mẹ, trong nôi, học vỡ lòng, lên trung học, đại học, khi đau ốm, khi thất nghiệp, góa bụa, khi nghỉ hưu, khi từ trần. 

 

Có nước tên gọi rất hay, rất đẹp, nhưng không thấy chút vẻ đẹp nào trong thực tế, ngược lại. Những năm gần đây một số nhà xã hội học quốc tế đã dùng lại một số khái niệm xưa cũ để chỉ một số chế độ chính trị thời hiện tại. Ví dụ như khái niệm Kleptocracy được định nghĩa là chế độ, chính quyền tham nhũng tràn lan, rộng khắp, nặng nề. Gần đây, từ Kleptocracy được dùng để chỉ các chế độ Saddam Hussein ở Irak, Bel Ali ở Tunisia, Muanmar Gaddafi ở Libya, Hosni Mubarak ở Ai Cập…nơi tệ nạn tham nhũng hoành hành rộng khắp và cực kỳ nghiêm trọng. Một số cơ quan truyền thông Việt ngữ như mạng Dân Làm Báo, hoặc báo Người Việt đã dịch từ này là chế độ 'ăn cắp', 'đạo tặc', hay Nhà nước 'ăn cắp', Nhà nước 'đạo tặc'.

 

Ở Việt Nam đã có một số nhà bình luận lên tiếng báo động về nạn tham nhũng 'tràn lan', 'dữ dội', 'khủng khiếp', 'một quốc nạn nội xâm', có sức tàn phá đất nước kinh hoàng, làm nhân dân mất niềm tin, và theo lời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đang 'đe dọa đến sự tồn vong của chế độ'.

 

Trên báo Người cao tuổi giữa tháng 2/2014 đã nêu lên nghi vấn về 'tài sản khủng' kèm theo ảnh biệt thự hoành tráng giữa vùng đất rộng của nguyên Thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền ở tỉnh Bến Tre, tiếp theo là tin tức trước ngày nghỉ hưu ông Truyền đã vội ký một lèo hàng 30 quyết định thăng cấp và lên chức cho cán bộ cấp cao, vạch trần bộ mặt của một ông lớn ăn cắp quả tang, vì theo mức tiền lương, ông Truyền phải để hơn 40 năm không ăn tiêu gì mới tích lũy được số tiền để dựng lên ngôi nhà như thế.

 

Cũng báo Người cao tuổi trong số ra cuối tháng 2 đã nêu lên trường hợp Ngô Văn Khánh, phó Tổng thanh tra chính phủ, cũng ký hàng loạt quyết định bổ nhiệm cán bộ cấp cao trước khi nghỉ hưu, kèm theo lời tố cáo ông ta có hàng chục tỷ đồng VN (tương đương với hàng triệu đôla) gửi trong các ngân hàng. Làm sao mà một viên chức cộng sản lại có nhiều đến thế, nếu không ăn cắp của dân?

 

Rồi còn vụ thượng tướng quan chức số 2 ngành công an được biết nhận hối lộ nhiều lần, lần thì 20 tỷ đồng, lần thì nửa triệu đôla, lần thì 1 triệu đôla, khiến cho ngay những đảng viên CS cũng phải kêu lên: Ở đâu ra mà nhiều đôla đến thế! Không ăn cắp của ngân sách thì ở đâu?

 

Hai mươi năm trước nhà thơ Nguyễn Duy đã thét lên, từ gan ruột anh:

 

Xứ sở từ bi, sao thật lắm thứ ma

Ma quái, ma cô, ma tà, ma mãnh

Quỷ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài !

 

Xứ sở kỷ cương, sao thật lắm thứ vua

Vua mánh, vua lừa, vua chôm, vua chía

Vua không ngai, vua choai choai, vua nhỏ

Lãnh chúa sứ quân, san sát vùng cát cứ 

 

Đến nay, số ma, số vua ấy, đội ngũ kẻ cắp, kẻ cướp có quyền lực ấy đã phát triển thành những bầy sâu nhung nhúc khắp nơi, cấu kết để bảo vệ nhau tha hồ bòn rút các nguồn viện trợ và đầu tư ODA và FDI.

 

Trên báo Pháp luật on line đầu tháng 2/2014 nhà bình luận Phạm Chí Dũng và nhà kinh tế Phạm Chi Lan đã nêu lên nguyên nhân của tham nhũng lan tràn là thiếu một cơ chế giám sát tài chính, thanh tra các khoản đầt tư và viện trợ, các cơ quan thu nhận, phân phối, điều hành kinh doanh , thanh toán các khoản tiền cực lớn ấy. Tổng Thanh tra chính phủ, ban Kiểm tra Trung ương đảng, Quốc hội do đảng CS kiểm soát được lệnh không động đến.

 

Đây chính là những đặc điểm của các chế độ 'đạo tặc', các nhà nước 'ăn cắp'.

 

Theo phân tích về chế độ Kleptocracy, tâm lý các nhà cai trị loại này là tâm lý của 'kẻ cắp, kẻ cướp', mục tiêu là ăn cắp hay ăn cướp tiền để tiêu xài, hưởng lạc, đua đòi theo kiểu trọc phú, trưởng giả học làm sang, đi tắt để có nhiều tiền, không coi trọng tài kinh bang tế thế, coi khinh người có tài kinh doanh lương thiện biết tôn trọng luật pháp. Họ không chọn trí thức có học thuật, theo nhân cách, khả năng sáng tạo, mà chọn những kẻ theo hình ảnh của chính họ, chuyên mua quan bán chức, mưu ma chước quỷ, mánh mung cửa hậu, tuyển lựa bọn cơ hội, thậm chí hợp tác liên minh với bọn xã hội đen, côn đồ, lưu manh, miễn là có lợi.

 

Nhiều học giả nêu lên một đặc điểm của chế độ Kleptocracy là nó tàn phá các giá trị văn hóa đạo đức- tôn giáo cố hữu. Theo báo Pháp le Figaro ngày 24/2/2014, các nhà báo nước ngoài đã sửng sốt khi vào xem dinh thự hoành tráng của nguyên tổng thống Ukraine Victor Yanukovitch. Đây là một kiến trúc xa hoa lộng lẫy nhưng cực kỳ phản văn hóa, phô trương một cách lố bịch, tố cáo chủ nhân của nó là một tay trọc phú vô học.

 

Tâm lý xã hội đòi hỏi công lý, lập luận rằng không có lý gì một tên trộm vặt, một tay móc túi ngoài chợ, một kẻ ăn cắp gà vịt, chó hay trâu bò ở nông thôn thì bị nguyền rủa, săn đuổi, đánh đập không nương tay, trong khi những tên đạo tặc 'sang trọng, danh giá' quyền cao chức trọng ăn cắp hàng chục, hàng trăm triệu đôla lại không bị trừng phạt nghiêm khắc tương xứng với mức độ tội ác 'ghê gớm, khủng khiếp' gấp trăm ngàn lần của chúng.

 

Ở Việt Nam ai đã tạo nên cái xã hội đồi trụy bệ rạc đầy kẻ cắp kiểu cleptocracy khá là điển hình như thế này. Xin mời các học giả, anh chị em bloggers tư do và các bạn trẻ sinh viên trường Luật, ngành xã hội nhân văn lên tiếng, góp thêm ý kiến.

 

 

Bùi Tín

 


voatiengviet.com/content/kleptocracy-den-vietnam-roi-chang/1874897.html

Lại thêm một trò hề của công an Cộng sản

 

Lại thêm một trò hề của công an Cộng sản


Nguyễn Trung Tôn (Danlambao) - Sau khi cố tình giăng bẩy để bắt giam các công dân Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh và gán ghé cho họ tội danh “ Gây rối trật tự công cộng”, từ ngày 11/2/2014 tới nay công an huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp đã nhiều lần khước từ nhu cầu được gặp gỡ thân nhân của gia đình chị Bùi Hằng. 

 

Công an còn ra công văn từ chối cấp quyền bào chữa cho luật sư Trần Thu Nam, khi mà chính các con của chị Bùi Mình Hằng đề nghị luật sư Trần Thu Nam tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho mẹ mình.

 

Công an huyện Lấp Vò lại gửi thông báo cho luật sư Nam và nói rằng chị Bùi Mình Hằng từ chối thuê luật sư. Nhưng trước bằng chứng không thể chối cãi mà luật sư Nam cung cấp, đó là bản hợp đồng trợ giúp pháp lý mà chính tay chị Bùi Minh Hằng đã ký kết với luật sư Trần Thu Nam và văn phòng luật sư Tín Việt và cộng sự thuộc đoàn luật sư Hà Nội, cực chẳng đã nên ngày 12/3/2014 Công an huyện Lấp Vò đã buộc phải gửi giấy chứng nhận người bào chữa số 03 cho luật sư Trần Thu Nam và đồng ý cho luật sư tham gia bảo vệ cho quyền và lợi ích hợp pháp cho chị Bùi Mình Hằng. 

 

 

Hôm nay ngày 24/3/2014 luật sư Trần Thu Nam nhận được một giấy “thông báo” số 33 CQĐT (mà cũng chẳng phải thông báo vì không ghi là giấy gì), tuy nhiên có nội dung thông báo cho luật sư Trần Thu Nam có mặt tại huyện Lấp Vò Đồng Tháp để tham gia buổi lấy cung chị Bùi Minh Hằng của các điều tra viên vào lúc 8h sáng ngày 23/3/2014. 

 

 

Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao 8h sáng ngày 23 tiến hành lấy cung mà ngày 21 mới soạn tờ giấy đó và không rõ gửi vào ngày 21 hay ngày 22 mới gửi qua đường bưu điện? Quảng đường từ Lấp Vò Đông Tháp tới Hà Nội thì có gửi thư nhanh đi chăng nữa cũng phải mất 2 ngày, như vậy ngày 24 Luật sư Nam mới nhận được thư. Khi thư này tới tay luật sư Nam thì buổi hỏi cung đã diễn ra trước đó một ngày. 

 

Hơn nữa không hiểu vì lý do gì mà cơ quan công an huyện Lấp Vò lại phải tiến hành hỏi cung chị Bùi Minh Hằng vào đúng ngày Chủ nhật? Có phải chăng cực chẳng đã các ông phải chấp nhận quyền bào chữa cho luật sư Nam trong vụ án này, nhưng lại cố tình để luật sư không thể tham gia buổi lấy lời khai? Các ông đã và lại đang làm trò hề cho cả thê giới cười vào mặt.

 

Không biết tới bao giờ Cộng sản các ông mới thôi trò lố bịch gian dối sống sượng như thế này? Cầu mong mắt các ông mở ra, và lương tâm các ông sống lại, lòng tự trọng các ông được đánh thức nhờ đó các ông thấy xấu hổ để các ông quay đầu về với nhân dân.

 

Thanh Hóa 24/3/2014

 

Nguyễn Trung Tôn

ĐT: 01628387716

Email: nguyentrungtonth@gmail.com

 

 

Nguyễn Trung Tôn

danlambaovn.blogspot.com

 

 

Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa - một di họa khôn lường

Nguyễn Thu Trâm 8406​​ (Danlambao) - Phát biểu tại hội thảo khoa học “Một số vấn đề lý luận - thực tiễn cốt yếu về phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, được tổ chức vào sáng ngày 8 tháng 3 tại TPHCM, do Ban Chỉ đạo trung ương tổng kết 30 năm đổi mới và Thành ủy TPHCM phối hợp tổ chức, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phát biểu rằng: “Sau gần 30 năm đổi mới, các yếu tố cấu thành cơ bản của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam đã được tạo lập và đi vào hoạt động, từng bước hoàn thiện.

 

Những thành tựu đổi mới về kinh tế cùng với đổi mới về chính trị đã tạo nên bầu không khí dân chủ mới trong xã hội; tạo nên động lực mới, đưa đất nước không chỉ thoát ra khỏi khủng hoảng kinh tế - xã hội mà còn vươn lên nhóm nước có mức thu nhập trung bình, làm thay đổi căn bản diện mạo kinh tế - xã hội của đất nước.

 

Chúng ta đã đạt được những thành tựu nổi bật về xoá đói giảm nghèo, được cộng đồng quốc tế đánh giá cao. Sức mạnh tổng hợp của quốc gia tăng lên rõ rệt so với thời kỳ trước đổi mới”

 

Kinh tế thị trường định hướng Xã Hội Chủ Nghiã

http://www.youtube.com/watch?v=WvSK6Hp82Ss&feature=player_embedded&list=UUKqSXA4MMqy78XuPT0PX8TA

 

 

Chắc chắn rằng, một con người bình thường khác, dù với chỉ một tí chút tự trọng ít ỏi và với một chút nhân cách tối thiểu thì cũng không dám thốt ra những lời lẽ như thế được, bởi thực tế đã chứng minh rằng không hề tồn tại Chủ Nghĩa Xã Hội ở thế gian này và hàng triệu những mảnh đời Việt rách nát trên khắp mọi miền đất nước chính là tiếng nói trung thực nhất về thực trạng đời sống của người dân dưới “Thiên đường XHCN Việt Nam” hiện nay rồi.

 

Chủ Nghĩa Xã Hội không bao giờ tồn tại trong xã hội loài người

 

Theo học thuyết của Karl Marx, về khía cạnh kinh tế thì chủ nghĩa xã hội có đặc tính là sự sở hữu của các phương tiện sản xuất đã được "cộng đồng hóa". Tức là một hình thái xã hội lý tưởng, nơi mọi người đều bình đẳng về quyền lợi và nghĩa vụ, là một xã hội không có áp bức, bóc lột, không có người giàu kẻ nghèo, không có những đại gia triệu phú, tỷ phú và cũng không có những người cùng đinh… và cao hơn hết là không có giai cấp thống trị và giai cấp bị trị. Đó là một tổ chức xã hội “siêu đẳng” như xã hội của loài ong, loài kiến, tức là một hình thái xã hội mà mọi cá thể đều xem lao động là niềm hạnh phúc nhưng không bao giờ nghĩ đến việc hưởng thụ, mà mọi người, suốt cả vòng đời chỉ biết làm việc cần mẫn, miệt mài như đàn ong thợ, đàn kiến thợ...

 

Thật là một xã hội lý tưởng! Nhưng cái ấu trĩ của Karl Marx khi xây dựng học thuyết đó là sự đồng hóa con người và côn trùng. Con người vốn tồn tại và phát triển không ngừng theo thời gian nhờ bởi trí tuệ và trí huệ, trong khi các loài động vật khác và côn trùng chỉ tồn tại bằng bản năng nhưng không phải bằng trí tuệ. Và ngoài trí tuệ ra con người còn có hai bản năng gốc là sở hữu và tiêu diệt để sinh tồn. Một điều mà bất cứ ai cũng dễ nhận thấy, duy có Marx không nhận thấy, ấy là loài ong chỉ di chuyển nhờ vào đôi cánh của chính nó, nhưng con người đi lại thì từ đôi chân cho đến xe đạp, mô tô, xe hơi, tàu thủy rồi đến cả phi cơ phản lực, vì vậy mà loài ong thì không cần phát minh cũng không cần sở hữu phương tiện, trong khi đó con người phải không ngừng phát minh cũng như không thể không sở hữu những thành tựu của mình. Cho nên việc Karl Marx muốn xóa bỏ “quyền tư hữu” trong tiến trình xây dựng XHCN chính là muốn xóa bỏ bản năng gốc vốn vô cùng quan trọng của con người, đó là điều bất khả thi! Cũng vậy, ngay khi còn là ấu trùng, loài ong được nuôi dưỡng theo từng chế độ dinh dưỡng khác nhau để khi trưởng thành sẽ trở thành những “giai cấp” ong đảm nhiệm những chức năng chuyên biệt trong xã hội của chúng, trong khi mọi con người sinh ra đều có tính hướng thượng, thì trong xã hội loài người liệu ai sẽ vui lòng chấp nhận kiếp sống cả đời cần lao mà không bao giờ nghĩ đến chuyển hưởng thụ vật chất và tinh thần như loài ong thợ? Đây là lý do chính yếu khiến cho cái tham vọng điên rồ của Karl Marx là xóa bỏ quyền tư hữu như là một bản năng gốc đã không bao giờ thành công và đây chính là lý do để cái gọi là XHCN chỉ tồn tại trên lý thuyết hoang đường, mà không bao giờ tồn tại trong thực tiễn. Một điều nữa rất dễ nhận thấy đó là chính những lãnh tụ của cộng sản, tức là những kẻ luôn hô hào về chủ nghĩa xã hội lại chính là những kẻ có quyền tư hữu những khối lượng tài sản lớn lao nhất và cũng chính là những kẻ “khát máu” nhất trong cuộc đấu tranh sinh tồn với những đối tượng cạnh tranh với họ. Điều này cũng có nghĩa là những trùm cộng sản chính là những kẻ thể hiện mạnh nhất hai bản năng gốc của loài người như đã nói trên đó là SỞ HỮU và TIÊU DIỆT. Đây là lý do tại sao ở bất cứ một đất nước cộng sản nào cũng tồn tại nhiều nhà tù hơn trường học, và “các đầy tớ của nhân dân” bao giờ cũng giàu có hơn những người “chủ” của họ.

 

Nhà nhà Đu dây qua sông... Người người Đu dây qua sông...

Vừa qua, một số báo chí cũng đăng tải nhiều kỳ về những khối tài sản kếch sù của các quan chức của đảng và nhà nước như nguyên tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền hay như đương kim chủ tịch tỉnh Bình Dương Lê Thành Cung với tài sản hàng ngàn tỷ, và với thứ trưởng bộ công an Phạm Quý Ngọ, với chỉ một tiếng rỉ tai cho Dương Chí Dũng bỏ trốn, đã nhận được 1 triệu 5 trăm ngàn dollar tiền đấm mõm, thì công luận còn gì phải nghi ngờ về những thông tin mà ông Shapiro, một thành viên cao cấp của Hội đồng mậu dịch Việt - Mỹ tiết lộ trên Poliburos network về tài sản của các quan chức cộng sản Việt nam rằng “Có trên 3.000 đảng viên cộng sản Việt Nam có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người...” Xin đơn cử:

 

Lê Khả Phiêu: cựu tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hà nội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000).

 

Trần Đức Lương: Cựu Chủ tịch nước CHXHCNVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu USD.

 

Phan Văn Khải: Cựu Thủ tướng chính phủ, gia đình có 6 khách sạn ở Saigon, tài sản 1 tỉ 200 triệu USD.

 

Nguyễn Tấn Dũng: Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 480 triệu USD.

 

Nguyễn Mạnh Cầm: Cựu Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 150 triệu USD.

 

Phạm Thế Duyệt: Cựu Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, tài sản 1 tỉ 173 triệu USD.

 

Tướng Phạm Văn Trà: Cựu Bộ trưởng Quốc Phòng, tài sản gồm có 10 tấn vàng và tiền mặt1 tỉ 360 triệu USD.

 

Trương tấn Sang: Chủ tịch nước, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu USD.

 

Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu USD trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa.

 

"Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp Việt Nam gửi tại ngân hàng Thụy sĩ. Đáng chú ý là:

 

Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng;

 

Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười 2 tỉ USD;

 

Cựu Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm văn Trà 2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng;

 

Cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu 500 triệu USD;

 

Cựu Chủ tịch nước Trần Đức Lương 2 tỉ USD;

 

Cựu Thủ tướng Phan Văn Khải hơn 2 tỉ USD;

 

Đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hơn 1 tỉ USD;

 

Cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh 1,3 tỉ USD;

 

Cựu chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An hơn 1 tỉ USD;

 

Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương Quốc Đống 500 triệu USD;

 

Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm hơn 1 tỉ USD;

 

Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai văn Dâu hơn 1 tỉ USD.

 

Ngoài ra, nguồn tin cũng cho biết một danh sách dài các quan chức có số tiền gửi hàng trăm triệu USD tại các ngân hàng quốc tế….”

 

Như vậy những người cộng sản đỏ từ chân đến đầu này là những người vô sản chăng?

 

Như vậy liệu có tồn tại Chủ Nghĩa Xã Hội ở thế gian này và Việt Nam đang hướng đến cái Chế Độ Xã Hội lý tưởng đó nữa không?


CNXH không hề tồn tại, thì nền kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa là nền kinh tế thị trường định hướng theo “trận đánh với cối xay gió của Don Quixote” chăng?

 

 

Về cái gọi là “Nền Kinh Tế Thị Trường Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa” đó là tên gọi một cơ chế quản lý kinh tế được Đảng Cộng sản Việt Nam tạo ra và triển khai tại Việt Nam từ thập niên 1990 cho đến nay. Mà cho đến nay, chính Đảng Cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận rằng chưa có nhận thức rõ, cụ thể và đầy đủ về thế nào là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa mà chỉ có giải thích nguyên lý chung rằng, đó là một nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lý chặt chẽ của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa hướng tới mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Thật là mơ hồ, mơ hồ đến nỗi một chuyên gia kinh tế như Tiến sỹ Lê Đăng Doanh mà cũng phải thừa nhận rằng: “Đến hiện nay đang chưa rõ, nền kinh tế thị trường định hướng XHCN có đầu, mình, chân tay thế nào và cho đến nay chưa ai mô tả nó được rõ rệt. Cho nên tôi nghĩ rằng việc khẳng định Kinh tế thị trường định hướng XHCN đã có những tác động tích cực có lẽ phải nghiên cứu thêm”.

 

Còn Tiến Sỹ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Phản biện IDS thì phải ngậm ngùi rằng“Rất đáng tiếc là các nhà lãnh đạo Việt nam chưa bao giờ nói đúng cái định hướng XHCN là gì”.

 

Nhà nhà kéo bừa thay trâu... Người người kéo bừa thay trâu...

Thưa ngài Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, phải chăng nhờ “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt” mà vào dịp tết Giáp Ngọ vừa qua, 15 trên tổng số 63 tỉnh thành đã phải xin gạo cứu đói từ trung ương, và đến nay, vào mùa giáp hạt thì đã có thêm 11 tỉnh nữa tiếp tục xin trung ương cứu đói? Và nhờ “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt” mà ngay trong những ngày vui xuân đón tết vừa qua, các nam thanh nữ tú ở Văn Giang, Hưng Yên đã phải kéo bừa thay trâu và cả học sinh lẫn cô giáo ở Điện Biên đều phải qua suối bằng túi nylon và cũng nhờ vậy mà từ miền xuôi đến miền ngược trong cả nước nơi nào cũng có những làng đu dây vượt sông!

 

Các ông còn định lừa bịp nhân dân đến bao giờ nữa?

 

Nguyễn Thu Trâm​ 8406

danlambaovn.blogspot.com


 

Bất công xã hội là nguồn gốc của cách mạng lật đổ.


Bất công xã hội là nguồn gốc của cách mạng lật đổ.


 

 

 

 

 

 


Le Nguyen (Danlambao) - Bất công bộc lộ qua nhiều hình thái. Bất công xã hôi là nguyên nhân đấu tranh cách mạng qua mọi thời đại nhằm lật đổ các tổ chức cai trị thô sơ của thời bộ lạc man rợ đến các tổ chức cai tri quy mô lúc loài người văn minh biết thiết lập bộ máy nhà nước. Ngày nay bất công xã hội vẫn là “chân lý không bao giờ thay đổi” của nguồn gốc tác động lên các cuộc cách mạng lật đổ những nhà nước không tạo được công bằng xã hội cho người dân... Đó là chưa nói đến nguyên nhân độc tài tàn bạo của chế độ gây ra bạo loạn lật đổ. 

 

Trải nghiệm từ thực tiễn đời sống đến lịch sử của các mô hình tổ chức xã hội loài người giúp cho con người hiện đại nhận ra nền tảng để điều hòa trong xây dựng, phát triển nhằm giảm thiểu bất công - vì không thể triệt tiêu bất công. Điều kiện tiên quyết để bảo vệ công bằng xã hội, chống áp bức bất công phát tác cho mọi mô hình tổ chức nhà nước là quyền con người phải được tôn trọng, công lý phải được thực thi và quyền bình đẳng trước pháp luật áp dụng cho mọi công dân phải được thực hiện trong hiện thực đời sống! 

 

Những điều kiện tiên quyết như quyền con người, công bằng, công lý... giúp giảm thiểu bất công, không hề tồn tại trong đời sống thực tiễn của người dân Việt Nam. Quyền con người, công bằng, công lý... Nó chỉ tồn tại trên các văn kiện pháp lý, chính xác hơn là chỉ nằm trên các con chữ vô hồn và nằm trong các tờ giấy vô tri của chế độ độc tài cộng sản Việt Nam. 

 

Ở Việt Nam hiện nay, quyền con người bị chà đạp thô bạo, công lý nằm trên thanh gươm, lá chắn của lực lượng công an còn đảng, còn mình và công bằng thực chất chỉ hiện diện trên các bài diễn văn, thông điệp dầy đặc chữ của các lãnh đạo đảng, nhà nước trong các sự kiện chính trị “quan trọng” của cộng sản Việt Nam.

 

Chính vì nguyên nhân đó, nên bất công xã hội trong nước Việt Nam ở thế kỷ 21, thế kỷ hòa bình được nhân loại ưu ái gọi là thế kỷ của ánh sáng văn minh và chế độ cộng sản vẫn còn “man rợ”trong cai trị, “rừng rú” trong việc thực thi luật pháp khiến bất công xã hội không những không được cải thiện, không bị đẩy lùi mà ngày càng hoang dã, nghiêm trọng, đáng sợ hơn. 

 

Ngay thời điểm này, nhân loại đều biết kinh tế quốc doanh, kinh tế chỉ huy nói chính xác hơn là kinh tế cộng sản “rừng rú” với kinh tế tư doanh, kinh tế tự do còn được gọi là kinh tế tư bản “hoang dã” không có khả năng đem đến công bằng xã hội cho con người trên phương kinh tế- xã hội. 

 

Dù vậy ai cũng biết, kinh tế tư bản hoang dã đã biết tự điều chỉnh, dần dần loại trừ “hoang dã” ra khỏi đời sống kinh tế văn minh của các nhà nước dân chủ tiên tiến thời hiện đại. Theo nhận xét khách quan không bị cảm tính chi phối và là người lương thiện, công chính không ai có thể phủ nhận hiệu quả của cặp phạm trù chính trị dân chủ - kinh tế tự do trong quản trị điều hành nhà nước, thực thi công bằng xã hội qua mỗi bước phát triển của lịch sử loài người rất ấn tượng. Dù cặp phạm trù này chưa thật sự hoàn hảo nhưng cũng đã đáp ứng được nguyện vọng tự do, ấm no, hạnh phúc của người dân và thịnh vượng của quốc gia thời hiện đại.

 

Mọi người đều thấy, trong lúc kinh tế tư bản hoang dã đã có những bước chuyển đổi ngoạn mục ngày càng rời xa hoang dã như khi nó mới sinh ra đời. Thế mà kinh tế quốc doanh, kinh tế cộng sản “rừng rú” vẫn sai lầm nối tiếp sai lầm, hoang tưởng chồng chất lên hoang tưởng và kinh tế cộng sản đã chết lâm sàng, đã phá sản trong thực tế, nó chỉ còn lại cái xác cồng kềnh hôi thúi, là gánh nặng khổ nạn của nhân loại nhưng cộng sản Việt Nam vẫn sử dụng để tiếp tục lừa gạt những kẻ ngu tối, mê cuồng cộng sản. 

 

Hiện nay loài người văn minh, nhất là những lãnh đạo chính trị lương thiện, khôn ngoan có tầm nhìn trí tuệ... một lòng vì dân vì nước, vì tương lai hùng cường thịnh vượng cho dân nước mình nên họ đã thẳng tay gạt bỏ mô hình kinh tế chỉ huy, kinh tế cộng sản rừng rú ra khỏi đời sống kinh tế của đất nước họ. Bên cạnh đó, những lãnh đạo lương thiện, khôn ngoan họ cũng không buông lỏng quản lý, họ tận lực quản lý quốc gia theo cách khoa học, trí tuệ để không cho kinh tế tư bản hoang dã đội mồ sống lại với loài người văn minh thời hiện đại.

 

Hầu hết các lãnh đạo chính trị của các nước văn minh trên thế giới đều có tư duy tầm nhìn, có phát ngôn hành động với cùng tầng số lương thiện, khôn ngoan biết làm điều gì mang lợi ích tốt nhất cho dân cho nước họ! Thế nhưng lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam từ bé tới to, ngoài đặc tính nói láo không ngượng mồm, vẫn cứ lải nhải thứ tư tưởng giẻ rách “lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo” là nguyên nhân gây tàn dân hại nước lẫn bất công xã hội tràn lan, trầm trọng như căn bệnh ung thư giai đoạn cuối mà ai cũng thấy. 

 

Cụ thể cho tư tưởng giẻ rách này là lời phát biểu trong diễn văn do kẻ khác soạn buộc phải đọc của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng:

 

“Đảng không bao giờ bỏ chức năng lãnh đạo kinh tế. Mấy năm vừa rồi không có Ban Kinh tế song chức năng tham mưu, đề xuất, giám sát kinh tế vẫn giao cho Văn phòng Trung ương Đảng. Khi đó, nhận thức muốn gọn bộ máy mới giao cho Văn phòng chứ không phải bỏ.”(*)

 

Không khó để nhận ra, kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa thoi thóp thở, sự sống tùy thuộc vào lòng “nhân đạo” “hảo tâm” của các nước “tư bản giẫy hoài không chết” nhưng các lãnh đạo cộng sản vẫn cứ thi nhau leo lên diễn đàn nói láo trơ trẻn không biết xấu hổ. Không riêng gì ông thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, xếp hàng sau lưng ông Dũng nói láo còn có ông Vũ Đức Đam, Phạm Vũ Luận, Phạm Bình Minh...và cụ thể là lời phát biểu của ông phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong buổi lễ tổng kết 30 đổi mới kinh tế theo kiểu ăn nói đánh tráo khái niệm của dân anh chị xã hội đen “không có đảng không có đổi mới” của ông Đỗ Mười, nguyên tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam:

 

“...Sau gần 30 năm đổi mới, các yếu tố cấu thành cơ bản của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam đã được tạo lập và đi vào hoạt động, từng bước hoàn thiện.

 

Những thành tựu đổi mới về kinh tế cùng với đổi mới về chính trị đã tạo nên bầu không khí dân chủ mới trong xã hội; tạo nên động lực mới, đưa đất nước không chỉ thoát ra khỏi khủng hoảng kinh tế - xã hội mà còn vươn lên nhóm nước có mức thu nhập trung bình, làm thay đổi căn bản diện mạo kinh tế - xã hội của đất nước...”

 

Chúng ta đã đạt được những thành tựu nổi bật về xoá đói giảm nghèo, được cộng đồng quốc tế đánh giá cao. Sức mạnh tổng hợp của quốc gia tăng lên rõ rệt so với thời kỳ trước đổi mới...”(**)

 

Thực tiễn đời sống kinh tế của người dân trong nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã lột trần bộ mặt gian trá trong phát ngôn của các lãnh đạo cao cấp có trách nhiệm trong đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Không cần các thế lực thù địch dựng chuyện, phỉ báng nói xấu các chính sách xây dựng, phát triển đã tạo ra bất công xã hội vượt xa thời tư bản hoang dã lẫn thời thực dân đế quốc do các chính sách rừng rú của đảng cộng sản gây ra. Để nhận diện rõ hơn các chính sách gây bất công xã hội phát sinh từ nền kinh tế quốc doanh, cụ thể là điện, nhiên liệu...

 

Độc quyền kinh doanh điện, nhiên liệu nhưng các công ty độc quyền này cứ lỗ năm này qua năm khác và phẩm chất hàng hoá, dịch vụ phục vụ người tiêu dùng, ngày càng kém hơn chứ không được cải thiện. Điều này có thể nhìn thấy qua các lưới điện dầy đặc chi chít như các tổ nhện năm sau nở to hơn năm trước nằm trong các thành phố và giá thành điện không rẽ, nếu không nói giá cả cao quá sức chịu đựng của thành phần lao động nghèo. 

 

Về tài nguyên xăng dầu, khoáng sản nhập khẩu hoặc trong lòng đất các tập đoàn quốc doanh độc quyền được nhiều ưu đãi, chỉ có việc tổ chức phân phối, tổ chức đào bới, hút lên bán gần như cạn kiệt và giá bán ngang ngửa, thậm chí cao hơn giá bán của các nước trong khu vực nhưng các công ty quốc doanh vẫn cứ lỗ... lỗ hoài lỗ mãi rất trái khuấy dễ gây bức xúc trong lòng người dân! 

 

Điều trái khuấy gây bức xúc, phẫn nộ hơn nữa là trong lúc các tổng công ty, các tập đoàn kinh tế nhà nước, có một số công ty bị xóa tên, có một số nợ nần chồng chất mất khả năng chi trả, đời sống công nhân viên nghèo khổ lương không đủ sống, gia đình nheo nhóc. Trong khi đó, không ít các lãnh đạo trung, cao cấp của các tập đoàn nhà nước này than thở lương không đủ sống nhưng tài sản của chìm của nổi rải rác, từ trong nước lẫn theo chân các đứa con du sinh của họ ra nước ngoài không hề nhỏ.

 

Có thể nói, tất cả các cán bộ đảng viên lãnh đạo các tập đoàn kinh tế nhà nước do đảng cơ cấu, chỉ định hay bổ nhiệm đều có cùng chung một mẫu số là chuyên môn kém, dù một số có bằng cấp cao ngất ngưỡng và ông bà nào cũng đều có khả năng ăn cắp, ăn trộm siêu tinh vi nhưng không ai chịu trách nhiệm cả. Đó là một trong nhiều nguyên nhân khiến cho nền kinh tế cộng sản đi từ lụn bại đến sụp đổ như nó đang là...

 

Dù hô hào kinh tế thị trường để đủ điều kiện gia nhập các tổ chức kinh tế quốc tế nhưng đảng cộng sản không hề từ bỏ độc quyền. Chúng độc quyền tất, không chừa thứ gì và khi hô hào kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chúng mở rộng độc quyền, chuyển giao độc quyền từ đảng đến các đảng viên tay chân, con cháu của các cụ cả... Thực chất bọn này chỉ có khả năng bóc hốt, phá hoại chứ không có khả năng đưa đất nước vươn ra biển lớn, vượt lên ngang tầm thời đại như có thời hệ thống tuyên truyền của đảng ra rả ngày đêm và đã từ từ giảm tầng suất rồi chìm nghĩm theo các quả đấm thép Vina, các tập đoàn kinh tế quốc doanh. 

 

Khác với kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa của độc tài cộng sản, nền kinh tế thị trường minh bạch của thể chế dân chủ đa đảng, là các cá nhân leo lên lãnh đạo các công ty, tổng công ty, tập đòan kinh tế của nhà nước hay tư nhân phải bằng chính tài năng thật sự, trong môi trường sàn lọc, cạnh tranh đấu tranh gay gắt với nhiều tài năng khác của thị trường tự do, cạnh tranh minh bạch lành mạnh mới có thể ngoi lên vị trí lãnh đạo.

 

Ở các nước theo chính thể dân chủ có kinh tế thị trường thì các ngành, không riêng điện, xăng dầu... nhà nước không giành độc quyền, và nếu như có tham gia vào kinh doanh các mặt hàng này, các công ty tư nhân được quyền cạnh tranh bình đẳng với công ty công ty quốc doanh, có luật pháp bảo vệ trong thực tế đời sống luật pháp của nước họ. Tuy nhiên với tổ chức nhà nước khoa học, thông minh không nhà nước dân chủ nào giành độc quyền kinh doanh các thứ vớ vẩn, vụn vặt với tư doanh như các nhà nước độc tài cộng sản. Chúng độc quyền lãnh đạo cả nhà máy sản xuất giấy đi cầu... để kém đến mức, không đủ cung cấp cho thị trường tiêu dùng, cho nhu cầu vệ sinh như trường hợp của nhà nước xã hội chủ nghĩa Venezuela của Nam Mỹ xảy ra mới đây! 

 

Qua quan sát phân tích với cái đầu tỉnh táo khoa học và tâm lý chung trên nền tảng con người. Không khó để nhận ra rằng, cha chung không ai khóc, không ai thương con mình bằng mình, không ai sót của của kẻ khác và đánh bạc bằng tiền của người khác ít ai thấy run tay. Chính vì tâm lý chung đó, khiến cho kinh tế quốc doanh sụp đổ, dù cho các nước xã hội chủ nghĩa cố gắng hết sức với nhiều biện pháp, phương thức đưa vào thí nghiệm đều thất bại.

 

Các nhà nước dân chủ hiện đại họ không hoàn toàn xóa bỏ quốc doanh, họ vẫn giữ lại một số ngành liên quan đến an ninh quốc phòng, kinh tế chiến lược... và những ngành nghề nào mà tư doanh vì lý do nào đó không thể tham gia được. Nhà nước dân chủ tham gia kinh tê hay can thiệp kinh tế chỉ nhằm điều tiết nền kinh tế vĩ mô, nhất là giám sát nền kinh tế phát triển minh bạch, cạnh tranh lành mạnh và sử dụng biện pháp “kỹ thuật” nhà nước để điều chỉnh khoảng cách giàu nghèo không quá xa, bất công xã hội không trở thành nguy cơ đấu tranh cách mạng, bạo loạn lật đổ chế độ.

 

Để không phạm vào những sai lầm như khẩu hiệu của lý tưởng cộng sản “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu... công nhân làm chủ nhà máy, nông dân có ruộng cày... đảng lãnh đạo nhân dân làm chủ nhà máy quản lý...”. Xem ra rất tốt cho công bằng xã hội nhưng cộng sản không thực hiện được bởi độc quyền quyền lực chính trị, lãnh đạo tuốt tuồn tuột không chừa thứ gì kể cả chuyện yêu, chuyện cưới, chuyện sinh đẻ của người dân.

 

Đối lập với nhà nước độc tài cộng sản, nhà nước dân chủ đa đảng cho người dân làm chủ mọi mặt đời sống, tự quyết định cuộc đời của họ từ chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội... Nhà nước chỉ làm nhiệm vụ trọng tài liêm chính để giữ nhịp phát triển công bằng xã hội, quản lý điều hành nguồn thu từ thuế khóa cũng như lợi nhuận tài nguyên quốc gia và phân bổ ngân sách hợp lý, phục vụ phát triển bền vững của quốc gia.

 

Cụ thể là mức thu nhập của người công nhân ở các nước có nền kinh tế thi trường với chính trị dân chủ so với lãnh đạo, với chủ nhân của các công ty có mức chênh lệch khá xa nhưng mức sống của thành phần lao động nghèo, nếu tính về nhu cầu vui chơi giải trí, ăn uống, chỗ ở khá thoải mái. Nhất là con cái của họ có rất nhiều cơ hội phát triển trong môi trường xã hội bình đẳng để vươn lên đời sống trung lưu thượng lưu, kể cả trở thành nhà khoa bảng lẫn chủ nhân hảng xưởng, công ty. Điển hình là không hiếm người thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba của người Việt tị nạn cộng sản đã vươn lên nắm giữ những vị trí danh giá trong xã hội, trong chính quyền của các nhà nước dân chủ.

 

Các nước dân chủ họ không giành độc quyền kinh tế, thể hiện nhà nước thông minh ở tầm cao bởi nhà nước không cần bỏ vốn, không quản trị điều hành công ty, không lo lời lỗ nhưng nếu các công ty tư doanh làm ăn có lời to nhà nước sẽ được chia từ 1/3 đến ½ tiền lời do các công ty này kiếm được qua hệ thống thuế khóa quy định từ 30% đến tối đa 45%. Với cách này còn hơn bỏ vốn hùn hạp chia lời, không sợ bị lỗ, không sợ bị cán bộ đảng viên ăn cắp, ăn trộm của công làm của riêng. 

 

Thế cho nên các nhà nước dân chủ không ngu dại “lấy quốc doanh làm kinh tế chủ đạo” nên mức sống của người dân ngày càng cao, càng giàu... Ngoài ra các nhà nước dân chủ thông minh cũng biết sử dụng vũ khí thuế khóa để thực hiện công bằng xã hội, để giữ bất công xã hội ở mức có thể chấp nhận được và thuế khóa cụ thể là thuế thu nhập cá nhân cũng là vũ khí để ngăn chận, đẩy lùi tham nhũng hiệu quả.

 

Nói chung ở các nước độc tài cộng sản, công bằng xã hội không có, bất công xã hội không được ngăn chận, đẩy lùi khiến mọi tầng lớp nhân dân bức xúc phẫn nộ nên ngày càng nhiều người dân tham gia các phong trào quần chúng tự phát “...tuyên truyền chống phá... âm mưu lật đổ ...” bởi bất công xã hội không thể bưng bít, không thể che dấu do nhà nước độc tài bao che nuôi dưỡng. Với tình hình này, sớm hay muộn cách mạng lật đổ chế độ cộng sản Việt Nam sẽ xảy ra bởi bất công xã hội là nguyên nhân, là nguồn gốc phát sinh cách mạng đấu tranh thay đổi thể chế chính trị đã diễn ra trong lịch sử phát triển xã hội loài người.

 

 

Le Nguyen

danlambaovn.blogspot.com


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link