Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, March 26, 2014

Tù Cải Tạo: Tội Ác Chống Nhân Loại Của VC


 

Tù Cải Tạo: Tội Ác Chống Nhân Loại Của VC
Đỗ Ngọc Uyển


Sau khi chiếm được chính quyền tại Miền Bắc Việt Nam vào năm 1954, Hồ Chí Minh đã bê nguyên cái mô hình "hoc tập cải tạo" của Mao Trạch Đông từ Trung Cộng vào Miền Bắc Việt Nam. Đây là một kế hoạch nằm trong chính sách giết người có chủ đích, có tính toán dưới cái chiêu bài giả hiệu là "cải tạo" những người chống đối chủ nghĩa xã hội để trở thành công dân của nước xã hội chủ nghĩa. Với kế hoạch "cải tạo giết người" này, Hồ Chí Minh đã giết và thủ tiêu 850,000 người dân Miền Bắc trong những cái gọi là "trại học tập cải tạo."
Sau ngày 30-4-1975, lũ Việt gian cộng sản cũng tiếp tục kế hoạch giết người này, và chúng đã giết và thủ tiêu 165,000 quân, cán, chính VNCH và những người quốc gia trong 150 "trại cải tạo" của chúng trên toàn lãnh thổ Việt Nam.


"Học Tập Cải Tạo" Bắt Đầu tại Miền Bắc Việt Nam
Để xây dựng xã hội chủ nghĩa tại Miền Bắc Việt Nam, Hồ Chí Minh đã tiêu diệt tất cả những thành phần chống đối bằng những kế hoạch khủng bố sắt máu như: Rèn Cán Chỉnh Quân, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Cải Cách Ruộng Đất, và đàn áp những phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, Trăm Hoa Đua Nở… Số nạn nhân của những vụ khủng bố này không ai biết là bao nhiêu, nhưng có thể ước tính là trên một triệu người, bởi vì chỉ riêng vụ gọi là Cải Cách Ruộng Đất đã có 700,000 nạn nhân. Nói chung, cho tới đầu năm 1960 toàn thể xã hội Miền Bắc đã bị "cào bằng," không còn giai cấp (social class). 

Các giai cấp trí, phú, địa, hào đã bị đào tận gốc, trốc tận rễ. Không ai có quyền tư hữu và mọi người đều nghèo khổ, đói rách như nhau. Mỗi năm, mỗi người được phát 2 thước vải thô Nam Định chỉ có thể may được một cái quần hay một cái áo, và hàng tháng được phát 15kg gạo, 200gr đường… Chưa hết, với chủ trương tuyệt diệt những thành phần chống đối, Hồ Chí Minh đã chỉ thị cho cái quốc hội bù nhìn "ban hành" một nghị quyết về "học tập cải tạo." Đây là một mẻ lưới "vĩ đại" cuối cùng nhằm vét hết những thành phần có thể gây cản trở cho công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa của y. Các trại "cải tạo" của Hồ Chí Minh được rập theo đúng khuôn mẫu các trại "lao cải" (laogai hay laojiao) của Mao Trạch Đông. . . Theo lệnh của Hồ, quốc hội cộng sản đã "ban hành" một Nghị Quyết (Resolution) về "học tập cải tạo" mang số 49-NQTVQH ngày 20-6-1961. Căn cứ vào nghị quyết này, hội đồng chính phủ đã "đẻ" ra cái Thông Tư (General Circular) số 121-CP ngày 8-9-1961 để áp dụng trong toàn nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Những nạn nhân bị chi phối bởi cái nghị quyết trên gồm những thành phần sau đây:

1. Tất cả những gián điệp nguy hiểm, những biệt động; tất cả những quân nhân và viên chức hành chánh của chính quyền quốc gia trước đây.
2. Tất cả những nhân vật nòng cốt của các tổ chức và đảng phái đối lập.
3. Tất cả những thành phần ngoan cố thuộc giai cấp bóc lột và những kẻ chống phá cách mạng.
4. Tất cả những kẻ chống phá cách mạng đã bị tù và hết hạn tù nhưng không chịu cải tạo.

Bốn thành phần trên đây đều có một đặc điểm chung mà cộng sản gọi là "những thành phần ngoan cố, chống phá cách mạng." (obstinate counter-revolutionary elements). Thời gian "cải tạo" được ấn định là 3 năm, nhưng sau 3 năm mà chưa "tiến bộ" thì "cải tạo" thêm 3 năm nữa và cứ như thế tiếp tục tăng thêm 3 năm nữa… cho đến khi nào "học tập tốt, cải tạo tốt" thì về, thực tế là vô thời hạn. Ngoài Hồ Chí Minh và những tên đồng đảng ra, không ai biết được số nạn nhân bị đưa đi "cải tạo" là bao nhiêu; nhưng có thể ước tính là nhiều triệu người, căn cứ vào con số nạn nhân chết trong các "trại cải tạo" là 850,000 người do Tổ Chức Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (The Victims of Communism Memorial Foundation) đưa ra: (…When Ho Chi Minh sent 850,000 Vietnamese to their graves in reeducation camps ...)

"Học Tập Cải Tạo" tại Miền Nam Việt Nam
Cộng sản ước tính rằng tại Miền Nam có 1,300,000 người đã tham gia vào chính quyền Quốc Gia và Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, và mỗi gia đình có 5 người; như vậy là có 6,500,000 người có nợ máu với chúng. Những người nào phục vụ trong quân đội hay trong chính quyền thì phải đi "cải tạo" và những thành phần còn lại trong gia đình thì phải đi những "khu kinh tế mới;" cũng là một cách đưa đi đầy ải tại những vùng rừng núi xa xôi, hẻo lánh. Đây là một kế hoạch "tắm máu trắng" đã được nghiên cứu và tính toán rất kỹ của của tập đoàn Việt gian cộng sản.
Một tháng sau khi xâm chiếm được Miền Nam, lũ bán nước cộng sản áp dụng Nghị Quyết số 49-NQTVQH ngày 20-6-1961 và Thông Tư số 121-CP ngày 8-9-1961 của chúng để đưa một triệu quân, cán, chính VNCH và những người quốc gia chống cộng đi "học tập cải tạo," thưc chất là đưa đi tù để trả thù (revenge). Đây là cung cách hành xử man rợ của thời trung cổ. Và bằng lối hành xử dã man, rừng rú này, cộng sản đã phạm 5 trong số 11 Tội Ác chống Nhân Loại [1] (Crimes against Humanity) theo luật pháp quốc tế được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute) như sau:

Tội ác thứ 1 - Tội cầm tù hay tước đoạt tự do thân thể một cách nghiêm trọng, vi phạm những điều luật căn bản của luật pháp quốc tế (Imprisonment or other severe deprivation of physical liberty in violation of fundamental rules of international law)
Những người bị cộng sản cầm tù (imprisonment) sau ngày 30-4-1975 là những người bị cộng sản trả thù vì lý do chống cộng tức lý do chính trị. Cộng sản không thể mang những người này - công dân của một một quốc gia độc lập đã bị Việt gian cộng sản, tay sai của Quốc Tế 3, xâm chiếm bằng vũ lực (aggression) một cách phi pháp - ra toà án để kết tội. Cộng sản nguỵ biện một cách láo xược rằng những người này là những tội phạm chiến tranh (war criminals) theo điều 3 của đạo luật về tội chống phá cách mạng ban hành ngày 30-9-1967 của chúng (article 3 of the 30 October 1967 law on counter-revolutionary crimes) và rằng nếu mang ra tòa án xét xử thì những người này có thể bị kết án từ 20 năm tù đến chung thân hay tử hình; nhưng vì chính sách "khoan hồng" và sự "chiếu cố" của đảng nên những người này được đưa đi "học tập cải tạo" thay vì đưa ra toà án xét xử. Đây là một sự nguỵ biện trơ trẽn và lếu láo. Luật rừng rú của đảng cộng sản không có một chút gì gọi là công lý của thời đại văn minh mà chỉ là một công cụ man rợ của thời trung cổ để khủng bố người dân Miền Bắc dưới sự thống trị của chúng, và không thể mang ra áp dụng cho công dân của một quốc gia văn minh như VNCH được.

Tóm lại, giam cầm người không chính thức kết án, không xét xử (imprisonment without formal charge or trial) là vi phạm nhân quyền và là Tội Ác chống Loài Người.

Tội ác thứ 2 - Tội tra tấn, hành hạ (Torture)
Đối với cộng sản, các quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hoà và những người quốc gia chống cộng là kẻ thù không đội trời chung của chúng. Do đó, một khi đã sa cơ rơi vào tay chúng là dịp để chúng trả thù bằng tra tấn và hành hạ. Mục đích trả thù của chúng là nhằm tiêu diệt hết khả năng chống cự của cả thể chất lẫn tinh thần của người tù. Sau đây là vài đòn thù tiêu biểu:

a. Hành hạ bằng cách bỏ đói
Đây là một đòn thù thâm độc nhằm tiêu diệt ý chí của người tù về lâu về dài. Người tù bị đói triền miên, không còn nghĩ đến chuyện gì khác ngoài miếng ăn. Quanh năm suốt tháng không một bữa được ăn no; càng ăn càng đói và đói cho tới khi chết. Ngay cả trong giấc ngủ cũng chỉ mơ đến miếng ăn. Bát cơm và miếng thịt là một ước mơ xa vời. Trên nguyên tắc, mỗi người tù được cấp mỗi tháng 12kg gạo.

 Nhưng thực tế, người tù chỉ được cấp ngô, khoai, sắn, bo bo… tương đương với 12kg gạo mà chúng gọi là "quy ra gạo." Ngô, khoai, sắn và bo bo mà chúng cho tù ăn là những thứ được cất giữ lâu ngày trong những kho ẩm thấp, bị mục nát, hư hỏng và đầy sâu bọ. Với số lượng và phẩm chất lương thực như thế, tính ra chỉ cung cấp đươc khoảng từ 600 đến 800 calories một ngày, không đủ để sống cầm hơi, lại phải làm công việc khổ sai nặng nhọc cho nên đã có rất nhiều tù nhân chết vì đói, vì suy dinh dưỡng. Sau đây là một ví dụ: vào cuối năm 1978, tại trại 2 thuộc liên trại 1 Hoàng Liên Sơn có một anh bạn tù vì "lao động" nặng nhọc và suy dinh dưỡng đang nằm chờ chết. Anh em bạn tù thấy vậy bèn hỏi xem anh ta có muốn nhắn gì về cho vợ con hay người thân không?

 Anh bạn tù sắp chết nói rằng anh ta chỉ muốn được ăn no một bữa khoai mì luộc! Nghe vậy, có một anh tù, vì thương bạn, đã mạo hiểm chui qua hàng rào, đào trộm vài củ khoai mì do chính tù trồng, mang về luộc, rồi mang lên cho bạn thì anh bạn đã chết. Thỉnh thoảng tù cũng được cho ăn cơm nhưng lại độn hai phần sắn hay khoai với một phần gạo, và mỗi bữa ăn, mỗi người được phân phát một chén nhỏ với nước muối. Đến mùa "thu hoạch" ngô và khoai mì do tù trồng, anh em tù cũng được cấp phát ngô và khoai mì luộc. Mỗi bữa ăn được phân phát hai cái bắp ngô, chỉ đếm được chừng 1000 hạt, và khoai mì thì được cấp phát hai khúc, mỗi khúc ngắn độ một gang tay. Còn thịt thì chỉ được cấp phát vào những dịp đặc biệt như ngày tết Nguyên Đán, ngày lễ độc lập của chúng, ngày sinh nhật "Bác"của chúng; mỗi phần ăn được khoảng 100gr thịt heo hay thịt trâu.

Bỏ đói tù là một thủ đoạn tra tấn/hành hạ (torture) đê tiện, có tính toán của cộng sản. Ngoài việc huỷ diệt ý chí của người tù, sự bỏ đói còn nhằm huỷ hoại thể chất của người tù để không còn sức đề kháng chống lại bệnh tật. Do đó, đã có rất nhiều anh em mắc những chứng bệnh do suy dinh dưỡng như lao phổi, kiệt sức, phù thũng, kiết lỵ, ghẻ lở…, và có rất nhiều cái chết rất đau lòng chỉ vì đói, vì suy dinh dưỡng, vì thiếu thuốc men và không được chữa trị…

b. Hành hạ thể xác
Cộng sản vẽ ra khẩu hiệu "lao động là vinh quang." Chúng bắt người tù phải làm công việc khổ sai nặng nhọc như cuồc đất, đào đất, làm đường, đào ao, chặt cây, đốn gỗ, cưa xẻ, làm gạch…Người tù đã thiếu ăn, kiệt sức; chúng lại đặt ra những chỉ tiêu cao để người tù không thể đạt được, và chúng kiếm cớ để hành hạ thể xác:
•Cắt tiêu chuẩn lương thực từ 12kg xuống còn 9kg và nhốt vào conex, khoá chặt. Người tù bị nhốt như vậy có khi hàng tháng. Với sức nóng mùa Hè và khí lạnh mùa Đông không thể chịu đựng nổi, người tù bị chết vì sức nóng và chết vì rét.
•Cắt tiêu chuẩn lương thực xuống còn 9kg; nhốt trong sà lim; hai chân bị cùm siết chặt đến chảy máu; da thịt bị nhiễm trùng, lở loét; người tù bị nhốt như vậy trong nhiều tháng trời và khi được thả ra chỉ còn da bọc xương, đi không nổi phải bò.
•Chúng cột người tù vào một cây cột và bắt người tù phải đứng thẳng hoặc nằm hay ngồi cả tuần lễ có khi lâu hơn.
•Chúng trói người tù theo kiểu cánh bướm "butterfly style or contorted position" bằng cách bắt một cánh tay bắt chéo qua vai và cánh tay kia bắt qua sau lưng và cột chặt hai ngón tay cái với nhau. Chúng cột người tù trong tư thế bị trói như vậy vào một cái cột và bắt đứng trong nhiều tiếng đồng hồ. Người tù chịu không nổi, bị ngất xỉu.
Trên đây chỉ là vài cách hành hạ (torture) thể xác tiêu biểu. Cộng sản còn nhiêu kiểu hành hạ độc ác khác như nhốt người tù vào chuồng cọp hay bỏ xuống những giếng nước khô cạn, bỏ hoang lâu ngày, đầy những ổ rắn rết…

c. Tra tấn tinh thần
Mục đích của cộng sản là làm cho tinh thần người tù luôn luôn bị căng thẳng để gây tổn thương trầm trọng cho sức khoẻ thể chất và tinh thần (causing serious injury to physical and mental health) bằng hai phương pháp sau đây:
- Nhồi sọ chính trị (Political indoctrination) - Để mở đầu kế hoạch "cải tạo," cộng sản bắt người tù phải học 9 bài chính trị. Mỗi bài phải học từ một tuần lễ đến 10 ngày gồm: lên lớp, thảo luận trong tổ, trong đội… Cuối mỗi bài học, người tù phải viết một bản gọi là "thâu hoạch" để nộp cho chúng. Nội dung những bài học gọi là chính trị này chỉ là những bài tuyên truyền rẻ tiền như: Mỹ là tên đầu sỏ đế quốc, là con bạch tuộc có hai vòi: một vòi hút máu nhân dân Mỹ và một vòi hút máu nhân dân nước ngoài. Ta đánh Mỹ cũng là giải phóng cho nhân dân Mỹ thoát khỏi sự bóc lột của đế quốc Mỹ. Đế quốc Mỹ là con hổ giấy. Mỹ giầu nhưng không mạnh. Ta nghèo nhưng ta mạnh.

Dưới sự lãnh đạo của đảng quang vinh, ta đã đánh thắng tên đế quốc sừng sỏ nhất thời đại. Nguỵ quân, nguỵ quyền là tay sai của đế quốc Mỹ, có nợ máu với nhân dân và là tội phạm chiến tranh…Bài học cuối cùng là bài "lao động là vinh quang" để chuẩn bị bắt người tù làm những việc khổ sai nặng nhọc.
Những bài tuyên truyền rẻ tiền và ấu trĩ trên đây chỉ có thể áp dụng cho người dân bị bưng bít và thiếu học ở Miền Bắc đã bị cộng sản u mê hoá chứ không có tác dụng gì đối với những người đã sống dưới chính thể tự do tại Miền Nam. Tuy nhiên, cái không khí khủng bố của trại tù đã làm cho một số anh em hoang mang và căng thẳng tinh thần. Do đó, đã có một số người tự sát và trốn trại. Những người trốn trại chẳng may bị bắt lại đã bị chúng mang ra toà án nhân dân của chúng kết tội và bắn chết ngay tại chỗ. Đây là đòn khủng bố tinh thần phủ đầu của cộng sản theo kiểu "sát nhất nhân, vạn nhân cụ."

- Tự phê (Confession)
Tiếp theo phần "học tập chính trị" là phần "tự phê." Người tù phải viết một bản tiểu sử kể từ khi còn nhỏ cho tới khi vào tù; phải kê khai thành phần giai cấp của dòng họ từ ba đời trước cho đến con cháu sau này; phải kê khai những việc làm trong quá khứ và phải kết tội những việc làm đó là gian ác cũng như phải tự kết tội mình có nợ máu với nhân dân. Người phát thư cũng bị kết tội là đã chuyển thư tín giúp cho bộ máy kìm kẹp của nguỵ quân, nguỵ quyền. Các vị tuyên uý trong quân đội bị kết tội là đã nâng cao tinh thần chiến đấu của nguỵ quân.

 Các bác sĩ quân y thì bị kết tội là đã chữa trị cho các thương, bệnh binh để mau chóng phục hồi sức chiến đấu của nguỵ quân…Tóm lại, tất cả nguỵ quân, nguỵ quyền đều là những thành phần ác ôn, có nợ máu với nhân dân và phải thành khẩn khai báo những tội ác cũng như phải thành khẩn lao động sản xuất để sớm được đảng cứu xét cho về đứng "trong lòng dân tộc." Trong suốt thòi gian bị tù, người tù phải liên tiếp viết những bản tự phê; phải moi óc tìm và "phịa" ra những "tội ác" để tự gán và kết tội mình, và nếu bản viết lần sau thiếu vài "tội ác" so với bản viết lần trước, anh sẽ bị kết tội là vẫn còn ngoan cố và thời gian học tập sẽ còn lâu dài.

"Tự phê" một đòn tra tấn tinh thần rất ác ôn. Nó làm cho người tù bị căng thẳng tinh thần triền miên kể cả trong giấc ngủ và đã có một số anh em gần như phát điên, la hét, nói năng lảm nhảm và có người đã tự vẫn…

Tội ác thứ 3 - Tội giết người (Murder)
Những anh em trốn trại bị bắt lại đã bị cộng sản mang ra xử tại toà án nhân dân của chúng và bị bắn chết ngay tại chỗ. Đây là tội ác giết người (murder) bởi vì trên danh nghĩa cũng như theo pháp lý thì những người này chỉ là những người đi học tập. Và khi một người đi học tập mà trốn trại học tập là chuyện rất thường tình, không có tội lỗi gì đối với pháp luật. Nhưng đối với bọn vô nhân tính cộng sản thì không thể nói chuyện lý lẽ với chúng được. 

Vào một ngày cuối năm 1975, tại trại giam Suối Máu, Biên Hoà, chúng mang hai anh sĩ quan cấp uý trốn trại bị bắt lại ra xử tại toà án nhân dân rừng rú của chúng được thiết lập ngay trong trại giam. Trước khi mang ra xử, chúng đã tra tấn hai anh này đến mềm người, rũ rượi, xụi lơ, không còn biết gì nữa. Ngồi trên ghế xử, tên "chánh án" cùng ba tên đồng đảng giết người mặt sắt đen sì, răng đen mã tấu, dép râu, nón cối, ngập ngọng giọng Bắc Kỳ 75 đọc xong "bản án giết người" đã viết sẵn và ngay lập tức chúng mang hai anh ra bắn chết cạnh hai cái hố đã đào sẵn. Buổi trưa hôm đó bầu trời Biên Hoà có nắng đẹp, nhưng khi tiếng súng giết người nổ vang lên, mây đen bỗng kéo đến phủ tối cả bầu trời và đổ xuống những hạt mưa nặng hạt. Tất cả anh em trong trại giam lặng lẽ cúi đầu tiễn đưa hai đồng đội sa cơ, thất thế.

Ngoài cách giết người rừng rú trên đây, cộng sản còn chủ tâm giết người bằng nhiều cách khác như cho ăn đói và bắt làm khổ sai nặng nhọc để chết dần chết mòn; để cho chết bệnh, không cung cấp thuốc men, không chữa trị; bắt làm những việc nguy hiểm chết người như gỡ mìn bằng tay không…

Tội ác thứ 4 - Tội bắt làm nô lệ (Enslavement)
Người tù phải sản xuất lương thực như trồng sắn, trồng ngô, trồng khoai, trồng rau…để tự nuôi mình; ngoài ra, còn phải sản xuất hàng hoá, sản phẩm để bán ra ngoài thị trường. Tại các trại tù trong vùng rừng núi Hoàng Liên Sơn, người tù phải đốn gỗ, cưa xẻ, chặt giang, chặt nứa, chặt vầu… để trại tù mang đi bán. Tai trại tù Hà Sơn Bình có những đội cưa xẻ, đội mộc, đội gạch để sản xuất bàn, ghế, giường, tủ và gạch để bán. Tại trại tù Z30D, Hàm Tân, người tù phải trồng mía, sản xuất đường; mỗi tháng bán hàng tấn đường ra ngoài thị trường… Cộng sản bắt người tù phải làm công việc như người nô lệ thời trung cổ khi phe thắng trận bắt người bên phe thua trận phải làm nô lệ lao động (slave labour) thay vì mang đi giết. Đây là sự vi phạm nhân quyền một cách man rợ của thời trung cổ và là một Tội Ác chống Loài Người.

Tội ác thứ 5- Tội thủ tiêu mất tích người (Enforced disappearance of persons)
Theo các tài liệu nghiên cứu có giá trị hàn lâm tại Hoa Kỳ và Âu Châu thì số nạn nhân chết trong các "trại cải tạo" là 165,000 người. Hiện nay, ngoài cộng sản ra, không ai biết nơi chôn cất các nạn nhân này. Suốt 33 năm nay, chúng không cho thân nhân cải táng để mang hài cốt về quê quán. Đây là đòn thù vô nhân đạo đối với những nạn nhân đã nằm xuống, và là hành vi độc ác (inhumane act) gây đau khổ tinh thần triền miên, suốt đời cho thân nhân các nạn nhân. Chỉ có một số rất ít, không đáng kể, thân nhân các nạn nhân đã chạy chọt, tìm được cách cải táng người thân của họ; còn tuyệt đại đa số 165,000 người tù chính trị được coi như đã bị thủ tiêu mất tích. Đây là chủ tâm trả thù dã man của cộng sản và là một Tội Ác chống Nhân Loại.

Mới đây nhất, trong cuộc họp với tổng thống George W. Bush tai Bạch Cung ngày 24-6-2008, Việt cộng Nguyễn Tấn Dũng hứa sẽ tiếp tục tìm kiếm và trao cho Hoa Kỳ hài cốt những quân nhân Mỹ mất tích (MIA) trong cuộc chiến VN. Trong khi đó quân cộng sản giết người đang chôn giấu để thủ tiêu mất tích hài cốt của 165,000 quân, cán, chính VNCH và những người quốc gia đã bị chúng sát hại, sau ngày 30-4-1975, trong 150 "trại tù cải tạo" của chúng trên toàn cõi VN. Điều này chứng tỏ rằng lũ Việt gian cộng sản tiếp tục nuôi dưỡng hận thù đối với người Việt quốc gia, ngay cả đối với những người đã nằm xuống, trong khi miệng chúng luôn luôn hô hào hoà hợp hoà giải. "Đừng nghe những gì cộng sản nói; hãy nhìn kỹ những gì chúng làm."

Ngoài 5 tội ác chống loài người kể trên, vào năm 1980, cộng sản đã có kế hoạch đưa gia đình những người tù từ Miền Nam để cùng với những thân nhân của họ đang bị tù tại Miền Bắc đi "định cư" tại những "khu kinh tế mới" ở Miền Bắc mà thí điểm đầu tiên là khu Thanh Phong/Thanh Cầm, một khu rừng thiêng nước độc tại Miền Bắc, nơi đang có những "trại cải tạo." Ý đồ của âm mưu thâm hiểm này là đưa đi đầy chung thân, khổ sai, biệt xứ để giết dần, giết mòn tất cả những người tù cùng với gia đình họ.

 Đây là một kế hoạch diệt chủng (genocide) được nghiên cứu và tính toán rất kỹ của tập đoàn Việt gian cộng sản. Nhưng trời bất dung gian, chúng không thực hiện được âm mưu diệt chủng này vì cục diện thế giới thay đổi dẫn đến sự phá sản của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới, và chúng đã phải thả những nạn nhân của chúng ra để họ đi định cư tại Hoa Kỳ với tư cách là những người tỵ nạn chính trị (political refugees).

Cái nghị quyết số 49-NQTVQH ngày 20-6-1961 của tên đại Việt gian bán nước Hồ Chí Minh - cho tới ngày hôm nay vẫn còn hiệu lực - là một dụng cụ đàn áp thâm hiểm nhất để chống lại nhân quyền (the most repressive tool against human rights). Suốt nửa thế kỷ vừa qua, bằng cái nghị quyết phản động này, lũ bán nước cộng sản đã và đang tiếp tục đưa hàng triệu, triệu người Việt Nam đi "học tập cải tạo" mà không qua một thủ tục pháp lý nào cả. Với 5 Tội Ác chống Nhân Loại (Crimes against Humanity) như đã trình bày trên đây, bọn Việt gian cộng sản phải bị mang ra xét xử tại Toà Án Hình Sự Quốc Tế [2] (International Criminal Court).

Số Nạn Nhân Bị Giam Cầm, Số Nạn Nhân Chết và Số "Trại Tù Cải Tạo"
Theo sự ước tính của các tài liệu nghiên cứu có tính hàn lâm tại Hoa Kỳ và Âu Châu đã được phổ biến "…According to the published academic studies in the United States and Europe…" thì số nạn nhân và số các "trại tù cải tạo" được ước tính như sau:
•1 triệu nạn nhân đã bị giam giữ không bị chính thức kết tội hay xét xử (without formal charge or trial).
•165,000 nạn nhân chết tại các "trại tù cải tạo."
•Có ít nhất 150 "trại tù cải tạo" sau khi Sàigòn sụp đổ.

Thời Gian "Cải tạo"
Có những nạn nhân đã bị giam giữ tới 17 năm, và theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thì đại đa số nạn nhân bị giam giữ từ 3 tới 10 năm, và tính trung bình mỗi người phải trải qua 5 trại giam. "…according to the U.S. Department of State, most term ranging from three to 10 years…" Nếu lấy con số trung bình là 7 năm tù cho mỗi người thì số năm tù của một triệu nạn nhân là 7 triệu năm. Đây là một tội ác lịch sử không tiền khoáng hậu của bọn Việt gian cộng sản; vượt xa cả tội ác một ngàn năm của bọn giặc Tầu và một trăm năm bon giặc Tây cộng lại.

Món Nợ của Hoa Kỳ Đối Với Đồng Minh.
Chính phủ Hoa Kỳ công nhận những người bị giam cầm (imprisonment) này là những ngưòi tù chính trị, và đã điều đình với phỉ quyền cộng sản để cho những người này được thả ra để cùng với gia đình đi đinh cư tỵ nạn tại Mỹ ưu tiên theo Chương Trình Ra Đi Có Trật Tự (Orderly Departure Program) đối với những người bị giam cầm từ 3 năm trở lên. "…The U.S. government considers reeducation detainees to be political prisoners. In 1989 the Reagan administration entered into an agreement with the Vietnamese government, pursuant to which Vietnam would free all former AVN soldiers and officials held in reeducation camps and allow them to immigrate to the United States… that gives priority to those who spent at least three years in reeducation…"

Hoa Kỳ coi việc đưa những người tù chính trị này sang định cư tỵ nạn tại Mỹ là để trả một món nợ quốc gia đối với đồng minh trong thời chiến. Những người này đã bị giam cầm vì đã cộng tác mật thiết với Hoa Kỳ trong cuộc chiến. "… 

Resettling this group will be a step toward closing out this nation's debt to its Indochina wartime allies. "These people have been detained because of their closed association with us during the war," said Robert Funseth, the senior deputy assistance secretary of state for refugee affairs who spent most of this decade negotiating their resettlement…"

Phải nói môt cách chính sác rằng những người tù chính trị Việt Nam đi định cư tỵ nạn tại Mỹ theo một chương trình ra đi đặc biệt (a special program) nằm trong khuôn khổ của Chương Trình Ra Đi Có Trật Tự (Orderly Departure Program) chứ không phải theo chương trình HO (Humanitarian Operation) tưởng tượng nào cả. Cái gọi là chương trình HO chỉ là sự suy diễn từ các con số thứ tự của các danh sách những người tù chính trị đã được cộng sản trao cho Hoa Kỳ để phỏng vấn đi tỵ nạn tại Mỹ theo thứ tự: H.01, H.02…. H.10, H.11, H.12…

Cộng sản và tay sai có thể lợi dụng cái danh xưng "HO" không Chính không Thực và Lập Lờ này cho những âm mưu đen tối của chúng. Chúng có thể tuyên truyền lếu láo rằng: "Không những đảng đã tha chết cho bọn tội phạm chiến tranh này, mà còn tổ chức cả một "Chiến Dịch Nhân Đạo/HO" để cho đi định cư tại ngoại quốc. Ra đến ngoại quốc đã không biết ơn lại còn đi đấu tranh, biểu tình chống lại đảng…" Sự kiện tù chính trị là một sự kiện có tính chính trị và lịch sử; phải xử dụng Danh cho Chính. Không thể Lộng Giả Thành Chân cái nguỵ danh "HO" để xuyên tạc sự thật lịch.

Học tập cải tạo" là một nguỵ danh để che đậy 5 Tội Ác chống Loài Người (Crimes against Humanity) được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute) của bè lũ Việt gian cộng sản đối với quân, dân, cán, chính VNCH đã bị chúng giam cầm (imprisonment) một cách phi pháp sau ngày 30-4-1975. Đây cũng là một tội ác có tính lịch sử của lũ Việt gian cộng sản. Cái nguỵ danh "tù cải tạo/HO" phải được Chính Danh là: Tù Nhân Chính Trị và Nạn Nhân của Tội Ác chống Loài Người của Hồ Chí Minh và bè lũ cộng sản. 

Cũng cần phải nói thêm rằng khi dùng cái danh từ "cải tạo" của cộng sản là mắc mưu chúng bởi vì chúng tuyên bố lếu láo rằng vì các anh có "nợ máu" với nhân dân nên các anh phải đi "cải tạo," và khi tự gọi mình là "tù cải tạo" tức là tự nhận mình có tội. Cũng như khi tự gọi mình là một "HO"- một cái nguỵ danh đã bị lộng giả thành chân để chỉ một người "tù cải tạo" - là tự từ bỏ cái căn cước người tù chính trị của mình. Cho nên, Chính Danh là vấn đề rất quan trọng cả về chính trị và lịch sử. Dùng Nguỵ Danh để che đậy và bóp méo một sự kiện lịch sử là tội đại gian và có tội đối với lịch sử.

Đỗ Ngọc Uyển - Sanjose, California

Tài liệu tham khảo:
http://untreaty.un.org/cod/icc/STATUTE/99_corr/cstatute.htm (Rome Statute of International Criminal Court)
http://www.optionaljournal.com/best/?id=110010372"  (The Wall Street Journal, Monday, July 23, 2007 – Best of The Web Today by James Tananto)
http://query.nytimes.com/gst/fullpage.html?res=953D7103DF936A25 753C1A96F948260&sec= &spon=  … (The New York Times, October 15, 1989
- THE NATION; The Next Wave From Vietnam: A new Disability by Seth Mydans)
- U.S Department of State – Fact sheet - Bureau of Population, Refugee and Migration – Washington DC – January 16, 2004
Chú thích :
[1] 11 tội ác chống nhân loại được dự liệu trong Điều 7 của Đạo Luật Rome gồm có: 1- Murder; 2- Extermination ; 3- Enslavement; 4- Deportation or forcible transfer of population; 5- Imprisonment or other severe deprivation of physical liberty in violation of fundamental rules of international law; 6- Torture; 7- Rape, sexual slavery, enforced prostitution, forced pregnancy, enforced sterilization or other form of sexual violence of comparable gravity; 8- Persecution against any identifiable group or collectivity on political, racial, national, ethnic, cultural, religious, gender as defined in paragraph 3, or other grounds that are universally recognized as impermissible under international law in connection with any crime within the jurisdiction of the court; 9- Enforced disappearance of persons; 10- The crime of apartheid; 11- Other inhumane acts of a similar character causing great suffering, or serious injury to body or to mental or physical health;
[2] Toà Án Hình Sự Quốc Tế (International Criminal Court) là toà án độc lập và thường trực được thành lập theo Đạo Luật Rome (The Rome Statute) để điều tra và xét xử 4 loại tội ác sau đây: 1- Crimes against humanity (Tội ác chống nhân loại); 2- The crime of genocide (Tội ác diệt chủng); 3- Crimes of war (Tội ác chiến tranh); 4- Crimes of aggression (tội ác xâm lược).#

1975 - 1980:
@ Cướp tài sản của nhân dân bằng cách đánh tư bản mại sản. Mua nhà của dân, rồi in và đổi tiền nhiều lần.
@ Bắt nghĩa vụ quân sự thanh niên miền nam, bắt huấn luyện tượng trưng vài tháng rồi dẫn độ qua Campuchia cho bọn Polpot bắn giết từ phía trước và giặc bộ đội chính quy việt nam bắn từ phía sau...với mục đích tiêu trừ thật nhiều thanh niên miền nam, những người đã lớn lên, sống và hiểu biết về chế độ tàn ác cộng sản. Hàng ngàn thanh thiếu niên đã chết tức tưởi và không được thông báo cho gia đình...Đây là chiến dịch giệt chủng tàn độc của bọn việt cộng giải phóng...
@ Chuyện một em bé 12 tuổi ăn cắp một con gà...Chính quyền giải phóng miền nam bắt em mang ra sân vận động Đạt Đức ở gần Xóm Mới bắn tử hình để dằn mặt người dân miền nam năm 1975...Với khẩu hiệu "Đảng Liêm Chính và Chuyên Chính Vô Sản".
@ Chương trình kinh tế mới nhằm cướp thêm tài sản của dân trong vùng thành phố. Nhất là những tài sản của gia đình quân nhân VNCH. "Chương trình Lao Động Để Được Nhà Nước Khoan Hồng".

@ Người vượt biên, vượt biển thì chúng ghép cho tội: Những loại người phản quốc / bọn đầu trộm đuôi cướp / đĩ điếm v.v... Nay thì lại đổi giọng là Việt Kiều Yêu Nước / Khúc ruột ngàn dặm v.v.. Xin mời người việt hải ngoại trở về giúp xây dựng đất nước!!??

@ Đảng và nhà nước - một lũ ăn cướp biết bao nhiêu là tài sản của nhân dân, dâng Hoàng Sa Trường sa cho giặc / dẫn giặc tàu vào Tây Nguyên qua chương trình khai thác Bauxite và những khu đất rừng cho tàu cộng mượn 50 năm không tính toán!!?? Nước việt nam có khu khai mỏ của tàu (đây là căn cứ của gián điệp tàu cộng do nhóm quân đội trung quốc là những công nhân trá hình đang phát triển những căn cứ / quân khu ngầm ngay trong lòng đất việt!!!, nhạc tàu, gái việt lấy tàu, đẻ con cho tàu...Chính quyền và đảng cộng sản việt nam đang tiếp tay cho Tàu cơ hội phát huy chiến dịch đồng hóa dân việt...

@ Phá rừng, khai sông, phá hoại thiên nhiên không tội vạ! ai đã và đang làm những điều này?
@ Hàng trăm ngàn tội ác khác mà không lâu nữa những người cộng sản sẽ phải trả lời dưới ánh sáng của mặt trời và trước toàn thể người dân Việt Nam....
Khốn nạn thay...
Đỗ Ngọc Uyển


Chàng Tây bực mình vì 13 điểm thiếu ý thức của bạn trẻ Việt trong rạp phim



---------- Forwarded message ----------
From: Lymai2011
----- Original Message -----
From: huutuan pham
Subject:  Chàng Tây bực mình vì 13 điểm thiếu ý thức của bạn trẻ Việt trong rạp phim
                      (Tuyết Duơng sưu tầm)
 
Đỉnh cao trí tuệ là đây????

 
Description:                                                              Chia sẻ của                                                            Kyo York về                                                            những điểm kém                                                            duyên của một                                                            bộ phận người                                                            Việt trong rạp                                                            chiếu phim
 

Chàng Tây bực mình vì 13 điểm thiếu ý thức cua bạn trẻ Việt trong rạp phim

(Dân trí) - Ý thức kém của một bộ phận người trẻ trong rạp chiếu phim qua góc nhìn của người bạn phương Tây Kyo York.

Là một chàng trai Mỹ yêu Việt Nam, Kyo York đã sống và hoà nhập với đất nước ta trong suốt 4 năm qua. Anh có khả năng hát tiếng Việt rất tốt, đặc biệt nổi tiếng với những bản tình ca và nhạc Trịnh. Kể từ sau khi tham gia một gameshow truyền hình, tên tuổi của chàng ca sĩ Kyo được khán giả Việt biết đến nhiều hơn.

Tình cảm của Kyo với Việt Nam được anh ví như quê hương thứ hai. Do đó, rất nhiều người đã ngỡ ngàng khi chàng Tây này lên tiếng chê bai ý thức của giới trẻ Việt với thái độ khó chịu.

Cách đây hai ngày trên trang Facebook cá nhân và fan page của Kyo York cùng đăng tải bài viết về những trường hợp thiếu ý thức của bạn trẻ trong rạp chiếu phim khiến khổ chủ phải “khó thở”.


Chia sẻ của Kyo York về những điểm "kém duyên" của một bộ phận người Việt trong rạp chiếu phim
Bài viết có nội dung như sau:
Mặc dù trước lúc chiếu phim, ngoài cái vụ quảng cáo thì rạp chiếu phát đi phát lại những "Lưu ý" khi đi xem phim, hình như ai cũng thuộc lòng, ấy vậy mà vẫn thường xuyên có những trường hợp khiến Kyo phải khó thở:
1. Ngồi không đúng số ghế, khi Kyo yêu cầu đổi thì còn lên giọng cãi "Rạp trống ngồi đâu chả được thằng Tây lắm chuyện?".
2. Đành rằng ăn đồ ăn của rạp bán, nhưng không có nghĩa là nhai "phập phập" phát ra âm thanh thật lớn, chưa kể chuyện thức ăn, đổ nước uống, ... đặc biệt là bắp nổ (miền Bắc gọi là bỏng ngô) đầy lối đi, để khi kết thúc phim lúc nào cũng thấy mấy cô lao công với nét mặt thật buồn thảm...
3. Ăn mặc thì thật đẹp vào rạp thì nói chuyện thật là lớn.
4. Chứng tỏ mình hiểu hơn bạn hay người yêu gì đó, nên cứ huyên thuyên giải thích um xùm, đoán phim thế này thế kia như cho cả rạp biết mình "thông minh hơn học sinh lớp 5".
5. Xem phim mà ngồi nhắn điện thoại, để màn hình chế độ sáng nhất có thể, góp ý thì quay sang "chơi Facebook có ảnh hưởng gì ông không?"
6. Sợ nhất là đi xem phim kinh dị, phim hài... người ngồi phía sau không kiềm chế được cảm xúc sợ cứ thẳng chân đạp đùng đùng vô lưng, có khi vui cười muốn phun nước lên đầu người ngồi trước... Góp ý thì nói "Phim hài mà hổng cho cười hả? Phim kinh dị mà hổng cho sợ hả" ...
7. Kinh nhất là ngồi kế bên cặp tình nhân không lo xem phim, mà cứ thích "đóng phim người lớn" cứ hôn hít, í é, rồi giận hờn, năn nỉ y như phim tình cảm... làm Kyo khó tập trung cùng lúc hai phim.
8. Có người rảnh đến độ đọc phụ đề cho mọi người, có người thì nhắc tên từng diễn viên khi thấy họ xuất hiện trên màn hình... "Thái Hoà kìa, Quý Bình kìa, Kim Xuân kìa...." có mấy người quần chúng hình như người đó không biết tên nên ko nói. Góp ý xong, im được 2, 3 phút thì lại nhắc tên tiếp. Lạ thiệt, hổng biết bị gì luôn.

9. Có mấy thím tám ở ngoài không đã, mua vé vô xem phim mà ngồi kể chuyện gia đình, chồng có bồ nhí, nói xấu đồng nghiệp, hàng xóm. v.v... nói xấu chưa đã quay qua nói xấu diễn viên luôn: "Con nhỏ này bơm ngực, nhỏ kia sửa mũi, thằng kia tẩy trắng".
10. Thỉnh thoảng thấy có người mua vé vào rạp để ngủ và ngáy hơi lớn.
11. Trong rạp mà cũng có trộm đó. Kyo thấy nhiều người bị mất đồ hoài.
12. Cực nhất là có con nhỏ, mà cực hơn là "dẫn con nhỏ vô rạp xem phim". Con nít vô tư la hét, khóc lóc, đạp ghế, bức tóc người xem phim... Lỗi này thuộc về người lớn.

13. Có ca này khó đỡ nè, người ngồi phía sau cởi giày ra và chân rất hôi, Kyo đành bó tay vì không chiến đấu nổi, nên phải ra về khi phim mới chiếu 15 phút đầu giờ. Vì cái này quá tế nhị thuộc về vệ sinh cá nhân nên không thể yêu cầu người ấy "đi rửa chân được".
Còn 1001 lý do không thể xem phim hay hơn. Đành rằng giải trí là thoải mái, mà thoải mái kiểu vậy là không thoải mái cho người xung quanh nhé! nên viết ra chia sẻ để cùng nhau hoàn thiện.

P/S: Rút kinh nghiệm để không bị cho là "quơ đũa cả nắm", cái này Kyo nói "một số ít người" nhé, nhưng trong một cái rạp mà chỉ cần số ít người như vậy thôi cũng làm hỏng bộ phim của một đạo diễn tài danh, diễn viên huyền thoại rồi ...







Bức ‘tâm thư’ bàn về văn hóa Việt của du học sinh Nhật gây tranh cãi


---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe

Bức ‘tâm thư’ bàn về văn hóa Việt của du học sinh Nhật gây tranh cãi

A- A+ ‹Đọc›
Bên cạnh những ý kiến đồng ý, nhiều cư dân mạng đã lên tiếng phản đối bài viết của tác giả được cho là du học sinh người Nhật tại Việt Nam khi có những nhận xét "phiến diện" về văn hóa Việt.

Bức “tâm thư“ bàn về văn hóa Việt .
Bức “tâm thư“ bàn về văn hóa Việt .

Mới đây, bức thư  được cho là của một du học sinh Nhật Bản từng có bốn năm sinh sống tại Việt Nam bàn về “văn hóa Việt” đã lan truyền trên facebook và thu hút rất nhiều ý kiến của các cư dân mạng. “Bình cũ, rượu mới” - “văn hóa Việt” vốn không phải điều gì quá lạ lẫm khi được mang ra bàn luận. 

Nhưng có thể nói, với góc nhìn khách quan của người ngoại quốc và sự bày tỏ hết sức thẳng thắn, bức “tâm thư” này lại một lần nữa làm dấy lên những tranh cãi không có hồi kết cho vấn đề “biết rồi, khổ lắm, nói mãi” của chính những người Việt chúng ta.

Sau đây là toàn bộ nội dung của bức thư:

"Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan
Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. 

Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. 

Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục - ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào
Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất". 

Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác.

 Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn.

 Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. 

Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. 

Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào
Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. 

Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. 

Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. 

Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. 
Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. 

Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường.

 Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. 

Vì sao nên nỗi?Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. 

Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?"

Trong thư, người viết đã không ngại ngần chỉ ra những điểm chưa đẹp trong văn hóa của người Việt. Từ văn hóa ứng xử hàng ngày như xếp hàng, giao tiếp rồi đến những lỗ hổng trong nhận thức: “người Việt không biết tự hào về người Việt” hay văn hóa giáo dục của chính bố mẹ dạy cho con cái cũng có những điểm phi lý và… ngược đời. 

Theo đó, so với những gì mà đất nước đang may mắn sở hữu: bề dày truyền thống với 4000 năm văn hiến, hay tài nguyên giàu có “rừng vàng biển bạc” thì những gì người Việt thể hiện chỉ chứng tỏ đó là những đứa con “chưa ngoan” của một “nhà giàu”.

Những sự việc không mấy tự hào như hôi của, rác thải bừa bãi, cho đến vấn đề đạo đức như “người Việt chửi như hát hay”, “đứng thẳng người chửi đổng”, rồi “cúi rạp trước bất công”… đều được tác giả chỉ ra một cách thẳng thắn, trực tiếp. Như muốn nói hộ cho cả “một thế hệ”, người viết đã kết thúc bài viết bằng một câu hỏi đầy hoài nghi, thắc mắc: “Là một người Việt – khó lắm! 
Thật vậy sao!”.

Sau khi được đăng tải, bức thư này đã “gây bão” trong cộng đồng mạng với hàng loạt những ý kiến trái chiều gây tranh cãi. Có người hoàn toàn ủng hộ, đồng ý với bài viết; nhưng cũng có những người lại xem đây chỉ là một ý kiến chủ quan, phiến diện so với vấn đề lớn như thế này.





Bình luận trái chiều của cư dân mạng.

Độc giả Đặng Quân nhận xét: “Bài viết của bạn này quá hay, quá chính xác, đó là những điều ai cũng biết, cũng thấy, cũng hiểu nhưng người Việt không ai viết ra vì thực tế nó cũng chẳng thay đổi được những gì vốn thuộc về bản chất”.

Hay như facebook Linh Le: “Là một người Việt Nam, tôi thật sự thấy xẩu hổ khi đọc bài viết này. 

Đó không chỉ là con sâu làm rầu nồi canh nữa mà đã là những nhận thức, hành động thuộc về đa số.

 Sự thật vốn mất lòng, thuốc đắng thì dã tật. Chúng ta hãy dũng cảm nhìn vào thực tế và đừng bao biện gì nữa!”.Bên cạnh đó lại là những ý kiến không đồng tình với bài viết. “Có thể các bạn đọc và gật gù thấy đúng, nhưng thực ra đây đâu phải bức tranh toàn cảnh của xã hội? 

Đừng nhìn vào những lát cắt nhỏ bé mà đánh giá cả một tổng thể vậy chứ. Đâu phải tất cả văn hóa người Việt đều rơi vào tình trạng xuống cấp đáng báo động. 

Chẳng phải chúng ta vẫn có vô số những hành động đang tự hào đấy sao? Tôi không tin một người mới ở đây bốn năm lại có thể hiểu rõ mọi thứ đến thế! 

Ở đâu thì cũng thế thôi, mọi thứ luôn có hai mặt của nó, có người tốt thì cũng có những người chưa tốt. Nếu cứ tiếp tục nhìn cuộc sống bi quan như vậy thì cũng không thể khá lên được đâu!” – trích nhận xét của facebook Đoàn H.N.

Còn theo Khánh Ly: “Bài viết tưởng chừng khách quan nhưng lại mang hơi hướng chủ quan ngay từ những dòng viết về đất nước Nhật Bản. Liệu đây có phải một sự so sánh khập khiễng? Có thể những dẫn chứng bạn đưa ra là không sai, những đó chưa là gì cả so với một đất nước với 90 triệu dân. Nghĩ cả thế hệ người Việt đang rơi vào ngõ cụt liệu có quá bất công với rất nhiều người đang miệt mài cố gắng hay không?”

Thật khó để nói bức thư trên là đúng hay sai, nhưng dù sao, nhân đây, chúng ta lại thêm một lần nữa có cơ hội để nhìn lại chính mình và nhìn ra xung quanh để xem lối sống, văn hóa, cách ứng xử của mình có đang gặp nhiều điểm tồn tại?

 Dù thế nào đi nữa, thì việc tự nhìn nhận và đánh giá luôn là điều cần thiết để hoàn thiện cho mình ngày một tốt hơn.


Hành hung ngoài đường, hạ nhục sàm sỡ trong đồn và còn gì nữa?



Hành hung ngoài đường, hạ nhục sàm sỡ trong đồn và còn gì nữa?
Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-03-25 


Mẹ con chị Trần Thị Nga 
RFA files 
 Nghe bài này 

Sau khi dùng côn đồ tấn công người bất đồng chính kiến trên đường phố, nhà riêng nay lực lượng công an đã tiến sang một bước mới là hạ nhục, sàm sở với phụ nữ trong đồn công an. Mặc Lâm ghi nhận lại lời kể của các nạn nhân mới nhất sau đây.

Chế độ công an trị
Chị Trần Thị Nga, người có hộ khẩu chính thức tại Hà Nam nhưng đã trôi giạt tới nhiều thành phố vì bị sách nhiễu, đe dọa liên tục trong nhiều năm đến nỗi đi tới đâu chị và đứa con trai nhỏ bé cũng đều bị nhà trọ từ chối cho thuê và công an xuất hiện trên mọi ngả đường nơi nào có mặt chị.
Lý do chị bị ghi vào sổ đen là dám giúp đỡ công nhân xuất khẩu Đài Loan đòi lại quyền lợi của họ khi bị các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam lừa gạt hay trốn trách nhiệm đối với người lao động.

Trong lần bị tấn công mới nhất gần đây khi chị cùng nhiều người khác tập trung tại Hà Nội đòi thả chị Bùi Hằng, blogger Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh bị bắt tại Lấp Vò. Chị Nga và bạn bè bị đánh ngoài đường, chị bị bắt cùng với hai người H’Mông khác về đồn công an Quang Trung mà theo lời chị thì những kẻ ra tay đều mất hết tính người chị nói:
Đánh dập tôi là mấy người đàn ông tầm 60 tuổi họ rất ác. Trước giờ tôi chưa từng thấy người nào mà ác và có sức mạnh như loài cầm thú xông vào vồ mồi vậy. Họ cứ đánh và đưa lên xe chở chúng tôi về đồn. Trong công an phường họ cùng với công an mặc sắc phục tiếp tục đánh tôi ở dưới sảnh 1

Chị Trần Thị Nga
...Đánh dập tôi là mấy người đàn ông tầm 60 tuổi họ rất ác. Trước giờ tôi chưa từng thấy người nào mà ác và có sức mạnh như loài cầm thú xông vào vồ mồi vậy. Họ cứ đánh và đưa lên xe chở chúng tôi về đồn. Trong công an phường họ cùng với công an mặc sắc phục tiếp tục đánh tôi ở dưới sảnh 1

-Chúng tôi bị đánh đập, bao vây lúc 9 giờ cho tới 10 giờ thì họ được chỉ thị của ông Cường Phó an ninh quận Đống Đa tấn công chúng tôi họ tiến vào đánh chúng tôi như mãnh thú, sau đó họ khiêng hai người H’Mông lên xe ô tô của công an, sau đó đến tôi còn mấy chục người còn lại vẫn tiếp tục bị họ đánh đập.

Khi lên trên xe họ đưa người bị bắt tới công an phường Quang Trung quận Đống Đa Hà Nội trên xe họ liên tục đấm đá ba người chúng tôi. Họ đẩy chúng tôi vào phường và tại đấy họ cũng đánh đập chúng tôi tiếp mà vào tới đó cả công an mặc sắc phục cũng đánh chúng tôi.

Đánh nạn nhân ngoài đường chưa đủ, những kẻ mặc thường phục còn tiếp tục theo vào tận trong đồn công an để đánh chị trong khi công an lại lên tiếng áp đặt chị phải im lặng cho bọn chúng tiếp tục hành hung:
-Đánh dập tôi là mấy người đàn ông tầm 60 tuổi họ rất ác. Trước giờ tôi chưa từng thấy người nào mà ác và có sức mạnh như loài cầm thú xông vào vồ mồi vậy. Họ cứ đánh và đưa lên xe chở chúng tôi về đồn. Trong công an phường họ cùng với công an mặc sắc phục tiếp tục đánh tôi ở dưới sảnh 1.

Một vài kiểu đàn áp dân lành của công an Việt Nam. RFA files

Người đàn ông đánh tôi từ ngoài đường vào đã tát tôi và tiếp theo là ông ta đấm tôi thì tôi tránh được...Ông ta quát tôi là “ai đánh chị? Ngồi vào ghế”. Thế là tôi ngồi và ghế và người đàn ông ấy tiếp tục đấm tôi và nói bây giờ tao mới đàn áp mày nè!

Chị Trần Thị Nga
Trong phòng lúc đó có ông Hiếu công an mặc sắc phục ở đó. Người đàn ông đánh tôi từ ngoài đường vào đã tát tôi và tiếp theo là ông ta đấm tôi thì tôi tránh được và chạy ra ôm ông công an tên Hiếu bảo ông ấy không được đề người ta đàn áp tôi trong đồn công an thế này. Ông ta quát tôi là “ai đánh chị? Ngồi vào ghế”. Thế là tôi ngồi và ghế và người đàn ông ấy tiếp tục đấm tôi và nói bây giờ tao mới đàn áp mày nè!

Lộng hành hơn ăn cướp
Về việc bị công an sàm sở và buông lời thô bỉ đối với mình chị Nga kể:
-Một ông công an tên là Lê Mạnh Tuấn mã số 121641 bốn sao một vạch và một công an tối hôm 22 ông ta đột nhập vào nhà thờ Thái Hà và tôi có chụp được những tấm hình của ông ta. Ông ta và ông Tuấn cùng mấy người mặc thường phục khác mà tôi không biết tên hùa nhau nói tôi là người mẹ thế này thế kia, họ động vào người vào tay vào chân tôi họ rủ tôi ăn nhậu thịt chó với họ đẻ cho họ một thằng con trai thì tôi muốn xin gì được đấy.

Một người an ninh nữ tên Nguyễn Thị Thùy Linh an ninh của Quận Đống Đa và một bà tầm 60 tuổi tên là Hoa Thúy Ngân, hai người đó và một người an ninh mặc thường phục đã cởi quần áo kể cả áo lót của tôi ra để khám xét. Bà Thùy Linh kia đã thò tay vào trong quần của tôi mò mẫm khám xét theo lệnh của ông Cường để tìm cho được máy ảnh và điện thoại của tôi.

Bốn người công an mặc sắc phục và ba công an thường phục đứng trong phòng chỉ đạo hai phụ nữ kia khám xét tôi và họ còn quay phim chụp ảnh nữa.
Ông ta và ông Tuấn cùng mấy người mặc thường phục khác mà tôi không biết...họ động vào người vào tay vào chân tôi họ rủ tôi ăn nhậu thịt chó với họ đẻ cho họ một thằng con trai thì tôi muốn xin gì được đấy

Chị Nga
Không phải chỉ hà hiếp phụ nữ, an ninh gỉa danh côn đồ có thái độ coi thường luật pháp khi công khai chặn xe taxi, nhảy lên đánh đuổi tài xế ra khỏi xe để hành hung hai vợ chồng người bất đồng chính kiến. 

Trường hợp xảy ra đối với ông Nguyễn Bắc Truyển khi ông có hẹn với đại sứ quán Úc để trình bày hoàn cảnh của gia đình ông nhưng khi xe chưa kịp tới tòa đại sứ Úc tại Hà Nội thì bị tấn công:
-Vào lúc 2 giờ thì tôi bắt đầu lên xe đi gặp đại sứ quán Úc. Khi còn cách 200 mét thì có 4 người mặc thường phục đi trên hai xe, một xe chở ba người mặc thường phục không bảng số không đội nón bảo hiểm. Một người lủi vô đầu xe của taxi, sau khi taxi dừng thì bốn người đó nhào vào trong xe đánh anh tài xế taxi làm anh này bỏ chạy, Sau đó đánh hai vợ chồng tôi, họ lôi hai vợ chồng tôi ra khỏi xe và tiếp tục đánh. Tôi khẳng định đó là an ninh hoặc là những người do an ninh tại Hà Nội phái tới để mà tấn công tôi.

Người thứ ba là anh Trương Văn Dũng, một người bất đồng chính kiến từng bị công an, côn đồ hành hung rất nhiều lần nhưng không có ý nghĩ rằng sẽ tố cáo việc này đối với chính quyền vì theo ông Dũng chính quyền là kẻ sai người tấn công ông dưới nhiều hình thức thì còn tố cáo làm gì, ông nói:
Sau khi taxi dừng thì bốn người đó nhào vào trong xe đánh anh tài xế taxi làm anh này bỏ chạy, Sau đó đánh hai vợ chồng tôi, họ lôi hai vợ chồng tôi ra khỏi xe và tiếp tục đánh
ông Nguyễn Bắc Truyển

-Tại cơ quan công quyền mà họ đánh thì làm sao mà giải quyết? đối với tôi như thế thì làm sao tôi có niềm tin với họ? huống chi lần này nó bịt mặt nó đội mũ bảo hiểm tấn công tôi. Không những việc của tôi mà những việc như của anh Lê Quốc Quyết là em trai của anh Lê Quốc Quân bị tấn công ở Vũng Tàu, nó dùng cảnh sát giao thông mặc sắc phục chận xe Lê Quốc Quyết lại cho bọn bịt mặt tấn công cho tới bây giờ coi như là chìm luôn. 

Nó bất chấp tất cả vì vậy khai báo với chúng thì càng mất thời gian.

Hàng ngàn người dân theo dõi facebook hay Internet đều biết tất cả những vụ việc vừa nêu thế nhưng các đơn vị công an vẫn xem thường pháp luật và chưa có dấu hiệu nào cho thấy cách dùng côn đồ hay an ninh giả dạng côn đồ tấn công người bất đồng chính kiến sẽ giảm thiểu, mặc dù Việt Nam đã ký kết rất nhiều văn kiện quan trọng với quốc tế trong đó công ước chống tra tấn là một ví dụ.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hit-stre-humi-sex-har-03252014130016.html

VRNs (26.03.2014) – Nghệ An – Sáng ngày 17 tháng 3 năm 2014, như thường lệ mỗi tháng một lần tôi cùng mẹ đã có mặt trước cổng trại 6 [Nghệ An]. Chỉ một mình tôi được vào cũng như bao lần.

Phòng thăm gặp quen thuộc của tôi và bố đặc biệt tách khỏi khu thăm gặp khác khoảng trăm mét thực chất là 1 căn phòng được ngăn đôi với 2 cổng vào riêng. Từ phòng mình, tôi được nhìn bố qua 1 tấm nhựa trong để cách âm và được nói chuyện qua 2 điện thoại trắng được nối với 4 điện thoại đỏ ở 4 góc phòng cho 4 giám thị theo dõi. Vẫn mỗi bên 3-4 người công an mặc sắc phục canh chừng, và dĩ nhiên tay họ cũng đặt sẵn trên 1 nút công tắc, sẵn sàng ngắt điện thoại mỗi khi họ muốn.

 Sau khi hỏi thăm tình hình gia đình và sức khỏe mọi người, ông cho tôi biết thời gian gần đây ông hay bị những cơn đau nửa đầu kèm theo sốt, và cơn đau gần nhất xuất hiện từ 4-5 ngày trước. Trên tay trái của ông những đốm màu đỏ và đỏ bầm kéo dài như xuất huyết dưới da. Tất cả những đơn yêu cầu khám chữa bệnh của bố tôi từ rất lâu cho đến nay không được đáp ứng. Nhưng trại giam vẫn tùy tiện phát thuốc cho ông uống mà chính bố tôi không được biết tên và thành phần trong thuốc là gì.

Bố tôi ngồi liệt kê lại những đơn từ ông đã gửi từ khi vào trong trại 6 nhưng cho đến nay vẫn chưa được trả lời. Những lần hiếm hoi mà ông Cảnh Nga thuộc phòng giam giữ và cải tạo ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân Nghệ An xuống làm việc chỉ là để tiếp nhận và hứa hẹn, rồi nhiều tháng sau vẫn không có bất cứ nội dung khiếu nại gì được giải quyết.
Như tóm lại câu chuyện, bố tôi nói “Ở đây người tù chỉ còn biết tin vào pháp luật để giải quyết quyền và lợi ích của họ, nhưng đơn không gửi đi được còn những đơn đi được thì không được trả lời. Đó là bằng chứng của việc vi phạm quyền con người”.

Ông nói thêm về bản án oan sai của mình: “Mặc dù bản án phúc thẩm chưa có, nhưng chứng cứ vi phạm nhân quyền vẫn nằm trong bản án sơ thẩm do việc truy tố này chính là truy tố người đã dám nêu quan điểm khác biệt. Tất cả quyền của bị cáo và quyền của luật sư trong tòa đều đã bị ngăn chặn”.

Cuối buổi gặp cũng như thường lệ tất cả các tờ báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ do chính cơ quan ngôn luận của nhà nước phát hành đều bị trả về [ông Hải không được nhận để đọc]. Giám thị tiếp tục ngăn chặn trắng trợn những quyển sách pháp luật, cụ thể là luật báo chí, luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Ngăn chặn bản đồ thế giới và sách nhạc Trịnh Công Sơn.

Những giám thị thực hiện việc này chỉ nói: “Làm theo chỉ đạo” chứ không thể viện dẫn luật pháp cho sự ngăn cấm này.
Bố tôi nhấn mạnh thực trạng giam giữ tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm trong các nhà tù ở Việt Nam là trái với pháp luật, trái với hiến pháp, và những cam kết bảo đảm quyền con người với quốc tế. Cụ thể là các trại ông đã đi qua đều thực hiện phân loại tù nhân chính trị riêng biệt với các tù nhân khác nhằm phân biệt đối xử, tước bỏ và ngăn chặn quyền khiếu nại tố cáo, ngăn chặn kêu oan. 

Giám thị tùy tiện biệt giam, tùy tiện dùng các hình thức cắt giảm quyền lợi chính đáng (cắt gọi điện, cắt thăm gặp) và phớt lờ sự tồn tại của luật pháp. Tước bỏ quyền được chăm sóc y tế, lao động, thể dục thể thao, quyền học tập, đọc sách báo, quyền gửi và nhận thư tín, sinh hoạt văn nghệ, ngăn chặn hoặc tước đoạt đồ thăm nuôi mà pháp luật cho phép gửi cho phạm nhân..

Cuối buổi gặp tôi và mẹ lại ra về trong hoang mang và trong vòng vây kỳ dị của những người mặc sắc phục nhưng không dám đưa luật pháp vào những việc mình làm.
Trước mắt tôi lo ngại nhất cho sức khỏe của bố tôi. Một khi yêu cầu khám chữa bệnh bị phớt lờ hoặc được đáp ứng bằng cách cho đại những viên thuốc không rõ tên tuổi và không qua khám chữa chuyên môn có thể sẽ gây hậu quả khôn lường.

Các chỉ đạo, thông tư, nghị định trái pháp luật đã và đang được tận dụng trong trại giam ở Việt Nam để làm bình phong cho hành vi phân biệt đối xử, vi phạm nhân quyền, và vi phạm chính pháp luật của Việt Nam.

Bố tôi đã nói: “Người làm sai thì chỉ gây phương hại cho những người xung quanh người đó, nhưng một thông tư sai hay nghị định trái pháp luật sẽ kéo theo hàng trăm hàng ngàn cán bộ nhà nước làm theo. Và hậu quả của nó cho xã hội sẽ lớn như thế nào ?!”

Không riêng gì bố tôi mà những người tù chính trị khác tại Việt Nam đang phải chống chọi từng phút giây ở trong tù không chỉ vì sức khỏe bị tổn hại không được cứu chữa, mà còn vì họ không được đối xử như một con người.

Nguyễn Trí Dũng
http://www.chuacuuthe.com/2014/03/con-trai-dieu-cay-bo-toi-khong-duoc-doi-xu-nhu-mot-con-nguoi/


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link