Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 6, 2014

Nga: Thời đại mới, mô hình cũ?


Nga: Thời đại mới, mô hình cũ?

·         In

·         Ý kiến (17)

·         Chia sẻ:

Tổng thống Nga Vladimir Putin. Sau khi Crimea vào tay Nga, thế giới đang chờ hành động kế tiếp của ông Putin

Tổng thống Nga Vladimir Putin. Sau khi Crimea vào tay Nga, thế giới đang chờ hành động kế tiếp của ông Putin

·    

·    

·    

·  

Tin liên hệ

·         Dùng vn1975.info, vn3000.com, hoặc vn510.com để vào VOA hoặc Facebook nếu bị chặn

·         Nga triệt thoái một số binh sĩ khỏi vùng biên giới giáp Ukraine

·         Video 'Tôi là người Ukraine' thu hút hàng triệu lượt xem trên YouTube

·         NATO thảo luận về đáp ứng mạnh hơn trong vụ khủng hoảng Crimea

·         Người Tatar muốn binh sĩ gìn giữ hòa bình LHQ có mặt tại Crimea

·         Nga cáo buộc J.P. Morgan chặn việc chuyển tiền từ sứ quán

CỠ CHỮ 

02.04.2014























 

 

Tranh chấp Mĩ - Liên Âu với Nga ảnh hưởng thế nào tới Việt Nam?


Âu Dương Thệ (Danlambao) - Lợi dụng cuộc khủng hoảng nội bộ trầm trọng và kéo dài của Ukraine, nên vào giữa tháng 3 Tổng thống Nga Putin đã dùng nhiều thủ đoạn ra tay chiếm đoạt bán đảo Krim của Ukraine. Đây là hành động vi phạm trắng trợn Hiến chương Liên hiệp quốc và các Công ước quốc tế đối xử giữa các nước, qui định khi có những tranh chấp phải giải quyết theo đường lối hòa bình. Đặc biệt hành động của Putin đã cố tình coi thường Hiệp ước về An ninh và Hợp tác ở Âu châu 1975, cũng như Hiệp ước 1994 Nga kí với Mĩ-Anh nhìn nhận độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine.

Thủ đoạn cho binh sĩ Nga trá hình làm “dân quân tự vệ” người gốc Nga ở Krim chiếm đoạt các cơ quan chính quyền, các cơ sở quân sự của Ukraine tại đây, rồi sau đó cho tổ chức chớp nhoáng cuộc trưng cầu dân ý dân chủ giả dối theo kiểu của cựu Liên xô để sát nhập “hợp pháp” Krim vào Nga đã làm cho nhân dân Ukraine vô cùng bất mãn, cả Liên minh Âu châu (EU) bàng hoàng và Mĩ cực kì lo lắng.

Vì EU và Hoa kì tin và chờ đợi là, sau khi Liên xô sụp đổ, các nước CS Đông Âu chuyển sang dân chủ đa nguyên hòa bình và gia nhập EU thì Âu châu nói riêng và toàn thế giới sẽ chấm dứt chiến tranh lạnh để thực hiện giấc mơ thống nhất Âu châu trong hòa bình và thịnh vượng từ nhiều thế kỷ nay vẫn chưa thực hiện được trọn vẹn. Kì vọng chính đáng này đã bị Putin tạm thời phá vỡ qua hành động lấn chiếm Krim để nhằm thực hiện giấc mơ phục hồi đế quốc Nga thời Liên xô cũ.

Một số chính khách Mĩ và Âu châu còn so sánh sách lược xâm chiếm Krim của Putin với thủ đoạn của nhà độc tài Hitler chiếm một phần lãnh thổ của Tiệp khắc nơi có người Đức sinh sống vào năm 1938 từ đó mở màn cho Thế chiến Thứ 2. Ý định của Putin đe dọa sự toàn vẹn lãnh thổ, độc lập và chủ quyền của Ukraine trong giai đoạn này còn đe dọa hòa bình cho toàn Âu châu. Vì hai cuộc thế chiến của thế kỷ trước đã nổ ra ở Âu châu, giúp cho các chế độ độc tài ở Nga, Đức và Ý thực hiện các cuộc chiến tranh tàn khốc, gây ra những cuộc di cư của hàng chục triệu người từ nước này sang nước khác và các biên giới bị đảo lộn. Hiện nay ở các nước Âu châu đều có nhiều dân tộc thiểu số của các nước lân bang. Đặc biệt là các nước nhỏ thuộc cựu Liên xô mới được độc lập hơn hai thập niên, trong các nước này những người thiểu số gốc Nga rất đông. Nếu để cho Putin viện cớ bảo vệ người thiểu số Nga ở các nước vừa mới độc lập này để tự ý thay đổi biên giới thì các cuộc chiến tranh giữa các dân tộc sẽ bùng nổ trở lại và với những võ khí tối tân giết người hàng loạt như bom nguyên tử…như hiện nay thì nguy cơ diệt chủng cho cả Âu châu và đe dọa hòa bình toàn thế giới.

Hoa kì và EU đã giữ thái độ và phản ứng như thế nào?

Đứng trước một cuộc khủng hoảng lớn, các chính trị gia có tầm nhìn và có ý thức trách nhiệm về những công việc của mình thường phải cân nhắc thận trọng, so sánh tương quan lực lượng giữa mình và đồng minh với đối thủ. Tương quan lực lượng ở đây không phải chỉ về quân sự mà cả về sức mạnh kinh tế, cơ cấu chính trị và hậu thuẫn ngoại giao của các bên trước mắt và lâu dài.

Về tương quan lực lượng trong quân sự: Nga vẫn là một siêu cường về võ khí nguyên tử và hỏa tiễn liên lục địa ngang ngửa với Mĩ. Nếu Hoa kì và EU chọn giải pháp đối đầu quân sự với Putin thì phải tính tới những rủi ro khủng khiếp chưa thể lường hết được, nhất là với EU nằm sát lách Nga. Mặt khác, Putin –cựu sĩ quan mật vụ (KGB) thời Liên xô- theo đuổi đường lối quốc gia quá khích, tính tình bất định, có nhiều tham vọng cá nhân và sẵn sàng dùng các thủ đoạn bất kể tới lương tâm và đạo đức –cụ thể như cố tình giải thích Hiến pháp Nga tùy tiện theo cách có lợi nhất cho cá nhân mình để có thể làm tổng thống suốt đời!

Sau những cuộc chiến tranh phiêu lưu vung tay quá trán của cựu Tổng thống G. Bush trong thập niên đầu của thế kỷ này ở Irak và Afghanistan đã khiến Hoa kì phải phung phí cả trên 3000 tỉ Mĩ kim mà chẳng đạt được mục tiêu gì, khiến cho kinh tế Mĩ rơi vào khó khăn lớn. Trong khi đó, lợi dụng tình trạng Wahington bị sa lầy trong chiến tranh Trung đông, Bắc kinh đã có thể tập trung tăng cường phát triển kinh tế rất mau và nay trở thành cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới, đồng thời còn là chủ nợ lớn của Hoa kì. Không những thế Bắc kinh còn tăng cường nhanh chóng không quân và đặc biệt hải quân, đang uy hiếp trực tiếp các đồng minh chính của Mĩ ở châu Á và đe dọa đường hàng hải quốc tế quan trọng ở Á châu và còn đòi chia đôi Thái bình dương với Mĩ.

Về tương quan kinh tế: Trình độ kinh tế của Nga, đặc biệt về công nghiệp sản xuất các hàng tiêu dùng, còn rất chậm tiến, nên phải nhờ sự đầu tư vốn và kĩ thuật của Mĩ và đặc biệt EU. Mặt mạnh trong kinh tế của Nga chỉ nằm trong xuất cảng năng lượng dầu hỏa và khí đốt. Nếu Tây phương rút vốn và ngưng đầu tư vào Nga thì kinh tế Nga sẽ mau chóng rơi vào khủng hoảng trầm trọng.

Về cơ cấu chính trị và hậu thuẫn ngoại giao: Cả Mĩ lẫn EU là những xã hội theo dân chủ đa nguyên, người dân có mức sống cao và được hưởng các quyền tự do căn bản nên các nước này rất ổn định về chính trị. Các xã hội dân chủ đa nguyên này giành được thiện cảm của nhiều dân tộc trên thế giới, đặc biệt là các thành phần tiến bộ và giới trẻ. Vì thế các nước này hầu như đạt được sức mạnh hậu thuẫn ngoại giao trên thế giới hoàn toàn áp đảo với Nga. Trong khi đó chế độ chính trị ở Nga là độc tài cá nhân, quyền lực của Putin liên hệ với một số tài phiệt mới phất lên một cách bất chính từ khi Liên xô sụp đổ. Hầu hết các tỉ phủ Nga hợp tác với Putin chỉ vì mục đích trục lợi quyền-tiền cho cả hai bên.

Vì vậy dưới quan điểm của Tổng thống Obama, Nga đang là một cường quốc đi xuống nên không phải là đối thủ nguy hiểm, trực tiếp và lâu dài của Mĩ. Trong khi đó Trung quốc là một cường quốc đang đi lên cả về kinh tế lẫn quân sự và theo chế độ độc tài toàn trị mới chính là đối thủ nguy hiểm của Hoa kì và thế giới.

Hoa kì và EU đã và đang thực hiện chống Putin ra sao?

Biến cố ở Krim và sự thách đố của Putin đã làm cho Hoa kì và EU ngồi sát lại với nhau sau nhiều tháng nghi ngại nhau do việc cơ quan tình báo Mĩ NSA đã thu thập hàng trăm triệu điện thoại, điện thư, fax…của dân chúng nhiều nước Âu châu, kể cả người Mĩ; đặc biệt còn nghe trộm điện thoại, điện thư của nhiều nguyên thủ đồng minh của Hoa kì như Thủ tướng Đức, Tổng thống Pháp…Không những thế, việc chiếm Krim của Putin cũng thúc đẩy 28 nước trong EU xích lại với nhau sau ba năm khủng hoảng đồng Euro. Sở dĩ các nước ở hai bờ Đại tây dương đoàn kết và nhất trí chống Putin, vì họ đều có chung những giá trị lớn với nhau, như dân chủ đa nguyên, kinh tế thị trường, chế độ pháp trị, tôn trọng các quyền tự do dân chủ và vinh danh nhân quyền…Đứng trước hiểm nguy họ biết cùng nhau bảo vệ những giá trị chung ưu việt đó.

Mĩ và EU đã nhanh chóng thỏa thuận một chiến lược chung đối phó với Putin chia thành nhiều bước và nhiều lãnh vực. Đặc điểm của sách lược này là dùng sở trường của mình đánh sở đoản của đối phương, chặt vây cánh của Putin, bao vây Nga về mặt ngoại giao quốc tế và có thể đi tới phong tỏa kinh tế của Nga. Washington và Bruxell (trụ sở trung ương của EU) đã công bố danh sách một số tỉ phú Nga có quan hệ với Putin và nhiều cộng sự viên thân cận của Putin, cấm họ nhập cảnh và khóa các trương mục ngân hàng. Nhân dịp Hội nghị cấp cao thế giới về hạt nhân ở La Haye (Hòa lan) vào cuối tháng 3 TT Obama và thủ lãnh các nước G7 đã chính thức loại Nga ra khỏi khối G8. Đại hội đồng Liên hiệp quốc vừa họp thảo luận việc Putin xâm chiếm trái phép bán bảo Krim của Ukraine, trong đó 100 nước đã kết án, Bắc kinh và Hà nội đã bỏ phiếu trắng. Từ La Haye TT Obama đã tới Bruxell hội đàm với các nhà lãnh đạo của EU và khối Liên minh phòng thủ Bắc đại tây dương (NATO) để chứng minh trước dư luận thế giới về sự thống nhất trong lập trường và hành động của Mĩ-EU và NATO, đồng thời chuẩn bị tâm lí và tổ chức các phương tiện cần thiết để đề phòng quân sự và nếu cần chuyển sang phong tỏa kinh tế với Nga. Đầu tháng 4 NATO đã ngưng các quan hệ quân sự và an ninh với Mạc tư khoa. EU cũng đã kí hiệp ước liên kết kinh tế-thương mại với Ukraine. Đặc biệt nữa là EU, Quĩ tiền tệ Quốc tế, Ngân hàng Thế giới, Mĩ và Nhật đã nhận tài trợ tất cả lên tới khoảng 30 tỉ USD để phục hồi kinh tế Ukraine, với điều kiện chính phủ mới ở Ukraine phải có chính sách chống tham nhũng và các chính sách kinh tế-tài chánh thích hợp.

Obama và EU theo đuổi chính sách tự kiềm chế chống lại Putin, phù hợp với những điều kiện đặc thù hiện nay của Mĩ và EU trong một thế giới đang trở thành đa cực trong kinh tế và quân sự. EU, đồng minh chính của Mĩ ở Âu châu, tuy là một liên minh kinh tế lớn trên thế giới, nhưng chưa phải là một liên bang về mặt chính quyền, ngoại giao và quân sự, nên khả năng ứng phó trước các cuộc khủng hoảng lớn thường chậm chạp và kém hữu hiệu. Vì thế Obama không dùng giải pháp quân sự là biết bảo tồn lực lượng cho chính Mĩ, đồng thời không làm cho đồng minh EU quá căng thẳng trong nội bộ. Ngay chính Hoa kì, trong Thông điệp về tình hình Liên bang của TT Obama và thông báo của Bộ trưởng Quốc phòng Mĩ Hagel vào đầu năm cũng tuyên bố giảm ngân sách sách quốc phòng và giảm quân. Vì thế chiến lược này tỏ rõ tầm nhìn xa, tránh những rủi ro tối đa và vẫn mở cửa để Nga có thể xuống thang và trở lại với cộng đồng quốc tế. Nhờ thế Hoa kì có thể tiếp tục tập trung theo đuổi sách lược quay trục về châu Á-Thái bình dương từ 3 năm qua với mục tiêu là răn đe chủ trương bành trướng và đe dọa của Bắc kinh.

Sách lược tọa sơn quan hổ đấu của Tập Cận Bình

Đối với các nhà hoạch định chiến lược Hoa kì, chế độ toàn trị ở Bắc kinh theo đuổi chủ trương bành trướng và áp chế cả về kinh tế lẫn quân sự mới là đối thủ chính của Mĩ hiện nay và trong các thập kỉ tới. Việc đại diện Trung quốc bỏ phiếu trắng tại Hội đồng bảo an và Đại hội đồng Liên hiệp quốc bàn về việc Putin xâm chiếm bất hợp pháp bán đảo Krim của Ukraine cho thấy, Bắc kinh muốn tỏ ra bề ngoài là không đứng về phe nào. Đây là ý đồ sò hến tranh nhau ngư ông biển lợi, tọa sơn quan hổ đấu, đục nước béo cò! Sách lược này Bắc kinh đã âm thầm thực hiện trong nhiều giai đoạn khác nhau từ giữa Thế kỉ 20 trở lại đây, trong đó VN đã nhiều lần trở thành nạn nhân trực tiếp và gián tiếp. Khi chiến tranh VN tới cao độ gây khủng hoảng trong nội bộ Hoa kì nên Nixon phải tìm cách “rút lui trong danh dự”, khi ấy Mao-Chu đã mở rộng bàn tay để đón Nixon thăm Trung quốc, gây bàng hoàng cho Lê Duẩn-Lê Đức Thọ. Đổi lại Trung quốc chiếm ghế Hội viên thường trực của Đài loan trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc và chiếm quần đảo Hoàng sa của VN, khi ấy Hà nội nhắm mắt bịt miệng!

Bắc kinh cũng đã mừng rỡ khi TT G. Bush sa lầy trong các cuộc chiến tranh ở Irak và Afghanistan. Chỉ trong một thập niên kinh tế Hoa kì bị suy sụp nhanh. Trong khi ấy Trung quốc vượt dần lên trở thành cường quốc kinh tế thứ hai sau Mĩ và còn là chủ nợ của Hoa kì. Không những thế, Bắc kinh đã gia tăng nhanh ngân sách quốc phòng để tối tân hóa không quân và nhất là hải quân, tự ý vẽ bản đồ đường “lưỡi bò” bao phủ hầu hết biển Đông đe dọa trực tiếp VN. Tiếp theo cuộc khủng hoảng tài chính-kinh tế của Mĩ và EU từ cuối 2008 đã tạo thêm những khó khăn chồng chất hơn nữa cho Hoa kì. Xung đột trầm trọng trong chính trường Mĩ khiến cho lưỡng viện bị tê liệt về ngân sách, làm cho hành pháp Mĩ phải điêu đứng trong nhiều tuần vào cuối năm 2013, đến nỗi TT Obama phải hủy bỏ cả các chuyến thăm ở Đông nam Á. Khi đó Tập Cận Bình trở thành ngôi sao sáng trong Hội nghị thượng đỉnh APEC 21 tai Bali, Nam dương vào đầu tháng 10.2013.

Trong những năm gần đây những người cầm đầu Trung quốc từ Hồ Cẩm Đào tới Tập Cận Bình đã tự coi như ngang hàng với các TT Mĩ, cho nên họ đã vận dụng đánh động tâm lí và sử dụng ngôn ngữ để thuyết phục Hoa kì phải coi Trung quốc là một cường quốc ngang hàng. Mới đây tại Hội nghị thượng đỉnh về hạt nhân ở La Haye Tập cận Bình đã nói với Obama:

“Về vấn đề Biển Hoa Đông và Biển Đông, phía Mỹ nên có thái độ công bằng và khách quan, phân rõ phải trái và cần làm nhiều hơn để tìm ra giải pháp thích hợp và cải thiện tình hình,” (BBC 25.3)

Chọn ngôn ngữ “thái độ công bằng” cho thấy Tập Cận Bình coi Trung quốc nay trở thành cường quốc ngang ngửa với Hoa kì, cho nên giữa hai “bạn” chơi với nhau thì phải chơi “công bằng”, có đi có lại. Hàm ý ở đây là, Tập Cận Bình muốn đánh động tâm lí thuyết phục Obama là Mĩ phải nhìn nhận Trung quốc có những vùng ảnh hưởng tự nhiên trong khu vực lãnh thổ và biển kế cận Trung quốc, dĩ nhiên biển Đông và biển Hoa đông nằm trong ý này; đi xa hơn nữa, Hoa kì và Trung quốc nên chia đôi Thái bình dương, như Hoa kì và cựu Liên xô đã chia đôi Âu châu sau Thế chiến 2!

Riêng với Mạc tư khoa, nếu cuộc tranh chấp giữa Mĩ-EU và Nga trong vấn đề Ukraine kéo dài và căng thẳng thêm, thì Bắc kinh có thể được hưởng lợi với giá thấp trong việc mua khí đốt và dầu hỏa của Nga, vì Putin cần ngoại tệ để cân bằng lại những thiệt hại từ phía Mĩ và EU gây ra. Mặt khác quan trọng hơn, nếu tình hình tranh chấp giữa Nga với Mĩ và EU căng thẳng hơn và xấu hơn thì Bắc kinh sẻ hưởng lợi lớn, vì khi đó Mĩ phải tập trung ở Âu châu, không thể trở lại Á châu sớm, khi đó Mĩ cũng cần tới Trung quốc, như thế là mở cửa cho Bắc kinh tung hoành cả về kinh tế, thương mại và quân sự đặc biệt ở Đông nam Á!

Hà nội bỏ phiếu trắng là lập trường khép mình theo Bắc kinh

Tục ngữ có câu, gặp khó khăn mới biết mặt anh hùng! Tiêu chí ngoại giao hiện nay của chế độ toàn trị Hà nội là “làm bạn với tất cả các nước”. Nhưng trong vụ tranh chấp Ukraine-Nga, Hà nội đã ngoan ngoãn xếp hàng cùng Bắc kinh bỏ phiếu trắng tại Liên hiệp quốc và để cho phát ngôn viên Bộ ngoại giao ra tuyên bố rất ba phải! Cuộc sát nhập chớp nhoáng bán đảo Krim vào Nga đã cho thấy, Putin coi thường công pháp quốc tế và các hiệp ước Nga đã kí với quốc tế. Không những thế đây sẽ tạo một tiền lệ để Bắc kinh cũng có thể ra tay như vậy ở Á châu, nhất là đối với VN.

Nếu là những chính khách có trách nhiệm và tầm nhìn xa thì phải đứng về lẽ phải chống lại hành động sai lầm của Putin và lường trước nguy cơ trước mắt Bắc kinh có thể gây ra cho VN. Nhưng trái lại, đứng trước cuộc tranh chấp quốc tế quan trọng này người đứng đầu chế độ toàn trị Nguyễn Phú Trọng đã vội xếp hàng theo “bạn ta” thường khuyên răn không để bị “Tây hóa!” Vì thế Hà nội đã ngoan ngoãn xếp hàng theo đuôi Bắc kinh bỏ phiếu trắng! Trong khi đó trước khó khăn lớn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng vội quên lời thề hùng dũng “Chiến lược xây dựng niềm tin” trong bang giao của VN với các nước tại cuộc Hội thảo quốc tế “Đối thoại Shangri-La 2013” vào cuối tháng 5.2013 ở Singapore. Thay vì đứng về lẽ phải để xây dựng niềm tin và uy tín quốc tế thực sự cho VN, ông Dũng cũng bắt chước ông Trọng trong vụ tranh chấp Ukraine-Nga đã “gởi trọn niềm tin” vào anh cả phương Bắc bằng cách theo đuôi cũng bỏ phiếu trắng!

Do tầm nhìn thiển cận là Đảng trước Nước sau, nên những người có quyền lực của chế độ toàn trị CSVN nhắm mắt trước nguy cơ, chính Bắc kinh đã từng thực hiện thôn tính chớp nhoáng quần đảo Hoàng sa (1974) và một phần Trường sa (1988) khi thời cơ tới, như Putin đã thôn tính Krim. Hiện Bắc kinh đã chuẩn bị quân sự chỉ chờ cơ hội tốt để chiếm trọn Trường sa và uy hiếp toàn biển Đông. Họ biết được ý đồ này của Bắc kinh, nhưng vẫn phải chạy theo Bắc kinh, điều này chứng tỏ sự ươn hèn và lệ thuộc quá lớn vào phương Bắc!

***

Những điều gì có thể xẩy ra trong thời gian tới? Tùy theo mức độ và thời gian tranh chấp giữa Nga với Mĩ-EU có nhiều trường hợp có thể diễn ra cho Bắc kinh và Hà nội. Tuy nhiên ít nhất có hai hướng chinh sẽ ảnh hướng lớn tới tình hình chính trị VN, chúng ta phải chú tâm theo dõi:

1. Nếu tình hình Ukraine và Âu châu căng thẳng thêm, có nghĩa là Hoa kì phải tập trung vào Âu châu, thì Bắc kinh sẽ khai thác triệt để tình hình này để gia tăng áp chế với VN về chính trị, ngoại giao, kinh tế, thương mại để thực hiện các yêu sách về các hải đảo và toàn bộ biển Đông. Vì lệ thuộc, ươn hèn và chỉ lo quyền lợi ích kỉ riêng nên các ủy viên Bộ chính trị ĐCSVN sẽ có những thỏa hiệp nhượng bộ vô nguyên tắc với Bắc kinh, đồng thời quay lại đàn áp nhân dân chống đối những hành động cực kì sai trái của họ. Như thế họ sẽ tự phơi bầy thái độ hèn với giặc, ác với dân! Điều này sẽ dẫn tới phân hóa, giành giựt và thanh toán nhau ngay trong Trung ương đảng trước thềm Đại hội 12 một cách công khai, gay gắt và tàn bạo hơn. Các đảng viên yêu nước và tiến bộ sẽ cùng với nhân dân đứng lên phản đối và chống lại nhóm cầm đầu bảo thủ, tha hóa đạo đức và đầu hàng Bắc kinh; thành phần đảng viên đứng giữa sẽ thất vọng và hoang mang. Đây chính là cơ hội rất tốt cho cuộc vận động dân chủ ở VN để bảo vệ tổ quốc và toàn vẹn lãnh thổ!

2. Nếu cuộc tranh chấp ở Âu châu lắng đọng xuống, Hoa kì có thể tập trung khai triển việc thực hiện quay trục về châu Á-Thái bình dương. Khi ấy nhiều nước Á châu, đặc biệt Đông Á và Đông nam Á, lo ngại chủ trương bành trướng và tham vọng của Bắc kinh có thể dẫn tới nguy cơ, Bắc kinh cũng sẽ áp dụng thủ đoạn như Putin để khuyến khích người gốc Hoa đang sinh sống rất đông đảo ở Đông nam Á kết hợp với những ràng buộc kinh tế thương mại quá lớn để tạo bất ổn và đặt yêu sách về hải đảo, tài nguyên trên biển, kể cả can thiệp vào chính trị ở các nước này. Vì thế không chỉ các nước Đông Á tăng cường hợp tác với Mĩ, mà cả nhiều nước Đông nam Á sẽ hợp tác chặt chẽ với Hoa kì để ngăn chặn các nguy cơ này.

Trong đó Việt Nam có thể là một trung tâm của cuộc vận động mới rất cần thiết và hữu ích này, vì những sai lầm chồng chất của chế độ toàn trị CSVN nên nước ta đang phải chịu áp lực rất lớn và cực kì nguy hiểm từ phương Bắc. Không chỉ những thành phần trí thức, chuyên viên, văn nghệ sĩ và thanh niên mà cả các đảng viên yêu nước tiến bộ càng nhận ra sự thực rằng: Ngày nay chính Bắc kinh mới là kẻ thù nguy hiểm và trực tiếp của VN, vì nó ở sát lách VN và đang chủ trương bành trướng và thôn tính ở khu vực với mục tiêu thực hiện “giấc mơ vĩ đại nhất Trung quốc”, như Tập Cận Bình công khai tuyên bố.

Ngược lại, Hoa kì không là đối thủ của VN, không có tham vọng đất đai và hải đảo gì ở VN, không chủ ý bòn rút tài nguyên nào của VN; nhưng chỉ muốn VN độc lập, toàn vẹn lãnh thổ và nhân dân ta hạnh phúc tự do!

Bất kể chính kiến và thành phần xã hội, những người dân chủ VN cần nhận ra và thực hiện tốt nhất cơ hội này; hãy chủ động, tích cực, tự chủ và sáng tạo cương quyết biến nó nằm trong tầm tay của nhân dân ta trong thời gian tới!

4.4.14 – Nhân dịp giỗ Tổ Hùng vương



Hoa Kỳ ngày càng quan ngại về tranh chấp Biển Đông

·         In

·         Ý kiến (13)

·         Chia sẻ:

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel nói chuyện trong cuộc họp báo kết thúc cuộc họp thượng đỉnh 3 ngày với Bộ trưởng Quốc phòng các nước Đông Nam Á tại Hawaii,
 3/4/14

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel nói chuyện trong cuộc họp báo kết thúc cuộc họp thượng đỉnh 3 ngày với Bộ trưởng Quốc phòng các nước Đông Nam Á tại Hawaii, 3/4/14

·    

·    

·    

·  

Tin liên hệ

·         Dùng vn1975.info, vn3000.com, hoặc vn510.com để vào VOA hoặc Facebook nếu bị chặn

·         Các nước sử dụng chiến thuật gì ở biển Đông?

·         Giới chức Mỹ trình bày chính sách tái cân bằng lực lượng ở Châu Á

·         Philippines không sợ hậu quả kinh tế của vụ kiện Trung Quốc

·         Thông tin trái ngược về vụ tàu Việt Nam mất tích ở Trường Sa

·         Philippines đệ trình luận chứng vụ kiện TQ lên tòa án quốc tế

·         Mỹ nhắc lại ủng hộ Philippines trong vấn đề Biển Đông

CỠ CHỮ 

04.04.2014

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ ngày 3/4 tuyên bố Washington ngày càng quan ngại về các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông và thúc giục các bên chớ nên dùng võ lực để theo đuổi các tuyên bố chủ quyền của mình.

Phát biểu trước báo giới kết thúc cuộc họp thượng đỉnh 3 ngày với Bộ trưởng Quốc phòng các nước Đông Nam Á tại Hawaii, ông Chuck Hagel không cụ thể nêu tên Trung Quốc trong lời khuyến cáo, nhưng người ta tin rằng ông đang gửi một thông điệp tới Bắc Kinh.

Ông Hagel kêu gọi các nước tự chế, minh định chủ quyền thông qua luật lệ quốc tế và cư xử đúng mực.

Bộ trưởng Hagel nói quyền của các nước phải được tôn trọng và quan trọng là các bên nên tránh đe dọa, uy hiếp hay áp bức trong cuộc tranh chấp.

Ông cũng nhắc lại chính sách tái cân bằng của Hoa Kỳ tại Châu Á-Thái Bình Dương không nhắm mục tiêu hoặc ngăn cản Trung Quốc và rằng Hoa Kỳ xem Trung Quốc là bạn chứ không phải kẻ thù bất chấp những bất đồng tồn tại giữa đôi bên.

Tại thượng đỉnh quốc phòng Mỹ-ASEAN lần này, các đề tài thảo luận chính xoay quanh vấn đề hỗ trợ nhân đạo và đáp ứng thiên tai.

Tổng thống Hoa Kỳ, Barack Obama dự kiến cuối tháng này sẽ đến thăm Philippines, nước cũng có tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông, để nhấn mạnh cam kết của Washington trong việc rót thêm nhiều nguồn lực vào khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

 

 


'Không loại trừ bố tôi bị đầu độc' ‘Người thua cuộc’ là dân?


'Không loại trừ bố tôi bị đầu độc'

Cập nhật: 15:19 GMT - thứ bảy, 5 tháng 4, 2014

Media Player

Cô Đinh Phương Thảo
Cô Đinh Phương Thảo, con gái ông Định, nói chính quyền nợ cha cô một lời xin lỗi vì ông không có tội.

Con gái đầu lòng của tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định, cô Đinh Phương Thảo, nói với BBC rằng gia đình của cô không loại trừ khả năng ông Định đã bị đầu độc trong thời gian ở tù, dẫn tới ông bị ủ bệnh và thiệt mạng không lâu sau khi được 'đặc xá' sớm để về với gia đình.

Cô Thảo cũng cho rằng chính việc chính quyền và nhà tù cản trở quá trình khám, điều trị, chăm sóc kịp thời cho ông Định, trong lúc ông bị đau đớn vì khối u trong dạ dày, kể cả việc không trao trả ông sớm cho gia đình chạy chữa, điều đã làm cho bệnh tình của ông Định tiến triển xấu dẫn tới tử vong sớm.
Cô cáo buộc đây là một hình thức 'tra tấn' trong tù đối với cha cô.

Hôm thứ Bảy, con gái của nhà giáo bị bắt vì từng lên tiếng công khai phê phán dự án khai thác quặng Bauxite ở Tây Nguyên cho rằng cha của cô 'không có tội' và chính quyền 'đã nợ' ông Định cùng gia đình một lời xin lỗi.

Mở đầu cuộc trao đổi với BBC hôm 05/4/2014, con gái ông Định tường thuật lại diễn biến đám tang của cha cô sau khi ông Định được di quan từ tỉnh Đắk Nông lên Nhà thờ Chúa Cứu Thế ở Sài Gòn trong ngày thứ Bảy, chỉ một hôm sau khi ông qua đời ở tuổi 51 vì chứng bệnh 'ung thư dạ dày'.

 

‘Người thua cuộc’ là dân?

TS Đoàn Xuân Lộc
Gửi cho BBC từ Anh quốc
Cập nhật: 10:12 GMT - thứ bảy, 5 tháng 4, 2014
Ông Tô Huy Rứa
Hơn 50% cán bộ luân chuyển đợt I sẽ cơ cấu làm Ủy viên Trung ương Đảng.

Mới đây, nhà báo BấmHuy Đức đã có một bài viết về ‘luân chuyển cán bộ và nhân sự cho Đại hội’ lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 2016.

Bài viết được BBC Tiếng Việt đăng với tựa đề ‘Luân chuyển cán bộ, ai thắng cuộc?’ vì trong bài viết của mình tác giả của cuốn ‘Bên thắng cuộc’ đã đề cập đến chuyện ai sẽ là ‘người thắng cuộc’ trong việc luân chuyển cán bộ và chuẩn bị nhân sự trước Đại hội XII.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Đến giờ khó có thể đoán hay biết trước được ai trong 44 cán bộ vừa được luân chuyển hay trong giới lãnh đạo cao cấp hiện hoặc phe nhóm của họ sẽ là ‘người thắng cuộc’ và ai là ‘người thua cuộc’ tại Đại hội XII.
Nhưng có thể nói ‘người thua cuộc’ trong chuyện luân chuyển cán bộ và bầu chọn lãnh đạo trong Đại hội XII hay trong các hội nghị, đại hội của Đảng Cộng sản Việt Nam nói chung vẫn là dân.

Dân bị bỏ ‘ngoài cuộc’?

Người dân được coi là ‘người thua cuộc’ vì trong chuyện ‘luân chuyển cán bộ’ này họ chẳng đóng một vai trò quan trọng gì hay thậm chí không có tiếng nói nào. Họ chỉ là những ‘người ngoài cuộc’.
Được biết, quyết định luân chuyển và điều động 44 cán bộ vừa rồi là một quyết định của Bộ Chính trị và Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản.

Mục đích của quyết định ấy là nhằm đào tạo, thử thách cán bộ được chỉ định để họ có thể nắm giữ các vị trí cao hơn tại Đại hội XII.

"Nhưng dù có chấp nhận hay không, có thể nói không chỉ trong chuyện bổ nhiệm cán bộ, bầu chọn lãnh đạo mà trong toàn bộ hệ thống chính trị ở Việt Nam, người dân thường bị ‘bỏ ngoài cuộc’, bị coi là ‘kẻ bên lề"
Hơn nữa, trong danh sách những người được luân chuyển, điều động có một số người thuộc diện ‘con ông cháu cha’.
Lướt qua như vậy để thấy rằng quyết định luân chuyển, điều động cán bộ ấy chủ yếu vẫn là một quyết định ‘của Đảng’, ‘do Đảng’ và ‘vì Đảng’ – hay một nhóm người trong Đảng Cộng sản – hơn là ‘của Nhân dân’, ‘do Nhân dân’ và ‘vì Nhân dân’.

Người dân tại các tỉnh thành liên hệ không có tiếng nói gì liên quan đến quyết định đó dù cán bộ được điều động tới là người trực tiếp lãnh đạo họ.

Một việc làm như vậy chắc chắn chẳng bao giờ diễn ra tại các nước dân chủ, đa đảng trên thế giới.
Không chỉ thế, nếu dựa vào nhận xét, bình luận của một số người – như của ông BấmNguyễn Đắc Xuân, một người nghiên cứu về Văn hóa Việt Nam, trong một lần trả lời phỏng vấn của BBC gần đây – các triều đại phong kiến ngày trước có những quy định, cách làm còn tiến bộ hơn chế độ hiện tại trong việc tuyển chọn, bổ nhiệm quan chức.

Chắc giới lãnh đạo, quan chức Việt Nam và những người ủng hộ họ khó chấp nhận điều này vì họ coi các chế độ phong kiến trước đây là 'xấu xa, thối nát'.

Họ cũng không thể chấp nhận chuyện chế độ của họ lại thua kém các thể chế tại các nước dân chủ trên thế giới vì như bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Đoan từng quả quyết ‘nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa’ ở Việt Nam ‘cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản’.

Hội nghị luân chuyển cán bộ
Một số cán bộ kế cận trong đợt luân chuyển là con cháu các quan chức lãnh đạo.

Nhưng dù có chấp nhận hay không, có thể nói không chỉ trong chuyện bổ nhiệm cán bộ, bầu chọn lãnh đạo mà trong toàn bộ hệ thống chính trị ở Việt Nam, người dân thường bị ‘bỏ ngoài cuộc’, bị coi là ‘kẻ bên lề’.

Chẳng hạn, đến giờ, ngoài việc ‘đi bầu’ quốc hội và hội đồng nhân các các cấp, người dân Việt Nam – ở Miền Bắc từ khi Việt Nam giành độc lập năm 1945 và ở Miền Nam sau khi Việt Nam thống nhất năm 1975 – vẫn chưa một lần được tự do, công khai và trực tiếp bầu người lãnh đạo của mình hay quyết định tương lai, vận mệnh của đất nước mình.

Việc bổ nhiệm cán bộ hay bầu chọn các vị trí lãnh đạo cao cấp ở Việt Nam luôn do một mình Đảng Cộng sản quyết định.
Người dân chỉ biết đứng bên ngoài đoán mò, suy đoán khi Đảng họp và buộc phải chấp nhận bất cứ một quyết định nào được ra đưa ra từ những thỏa thuận sau hậu trường hay những cuộc bỏ phiếu kín của họ.

Với một số người, việc ‘sắp xếp, bầu chọn nhân sự’ ấy là chỉ là một cuộc dàn xếp, mặc cả giữa các cá nhân, phe nhóm trong Đảng Cộng sản.
Tệ hơn, trong bài viết của mình, nhà báo Huy Đức còn nhận xét rằng, ‘người thắng cuộc’ trong những cuộc bỏ phiếu như thế ‘không hẳn vì uy tín lớn hơn mà còn có thể là người có nhiều ‘gót chân A-Sin’ để sau khi bầu lên “đàn em” dễ dàng trục lợi’.

Dân là người thua thiệt?

Trong một đất nước mà gần như tất cả mọi chuyện, hầu hết trong tất cả mọi lĩnh vực – từ chính trị, kinh tế đến văn hóa, xã hội – và trong tất cả mọi cơ cấu, tổ chức nhà nước – từ lập pháp, hành pháp đến tư pháp – đều do Đảng Cộng sản nắm giữ, quyết định chuyện người dân hầu như bị bỏ ‘ngoài cuộc’, buộc phải ‘đứng bên lề’ cũng không có gì là khó hiểu.

Không phải ngẫu nhiên, Economist Intelligence Unit (EIU), bộ phận thông tin kinh doanh, của tạp chí The Economist tại Anh xếp Việt Nam rất thấp trong chỉ số dân chủ.

Chỉ được điểm 2,98 trên 10, Việt Nam bị xếp ở thứ 144 (trên số 167 quốc gia và lãnh thổ) năm 2013.
Trong khi đó một số nước Đông Nam Á khác như Indonesia có số điểm là 6,76 (xếp thứ 53), Thái Lan 6,55 (58), Malaysia 6,41 (64), Philippines 6,30 (69) và Singapore 5,88 (81).

"Một ví dụ khác phần nào phản ánh việc người dân – đặc biệt những ai có tiếng nói, việc làm trái ‘ý đảng’ – bị gạt ‘bên lề’, bị hạn chế và phải chịu nhiều thua thiệt – là trường hợp của Nhã Thuyên hay Đỗ Thị Thoan"
Thậm chí, Việt Nam cũng thua Cambodia – quốc gia gần được ‘điểm trung bình’ (4,96) và được xếp thứ 100.
Cũng nên nhắc rằng Việt Nam ‘bị điểm 0’ trong hạng mục bầu cử và đa nguyên – một trong năm phân loại được EIU dùng để xếp hạng – và nhận điểm 2,78 về mục tham gia chính trị.

Sống dưới một chế độ như thế – đặc biệt khi chế độ đó có ‘cách bầu cử’ không giống ai như nhà báo Huy Đức bình luận trên – người dân chắc chắn phải chịu nhiều thua thiệt.
Vì ‘đứng ngoài cuộc’, tiếng nói của họ không có trọng lượng, nguyện vọng của họ không được lắng nghe và – vì vậy – quyền lợi của họ cũng không được coi trọng và có thể bị đặt dưới hay sau lợi ích của đảng, của các phe nhóm trong đảng.

Chỉ cần đọc các bài viết, thông tin trên báo chí hay các trang mạng, diễn đàn xã hội, ít hay nhiều cũng có thể thấy được người dân vẫn là người thua thiệt, yếu thế trong xã hội Việt Nam.

Chẳng hạn, trong thời gian qua dư luận, báo chí – trong đó các báo chính thống ở Việt Nam – bày tỏ bức xúc về chuyện cô giáo, học sinh ở Điện Biên phải dùng túi nilon qua sông để tới trường hay chuyện công an đánh chết dân chỉ bị án nhẹ.

Một ví dụ khác phần nào phản ánh việc người dân – đặc biệt những ai có tiếng nói, việc làm trái ‘ý đảng’ – bị gạt ‘bên lề’, bị hạn chế và phải chịu nhiều thua thiệt – là trường hợp của BấmNhã Thuyên hay Đỗ Thị Thoan.
Lãnh đạo của Đảng
Đảng cộng sản đang chuẩn bị một thế hệ lãnh đạo kế cận ít nhất cho tới năm 2011.
Luận văn văn chương của cô bị chấm lại dù được bảo vệ xuất sắc hơn ba năm trước, sau đó cô bị tước bằng thạc sỹ, bị cắt hợp đồng dạy học – và ngay cả giáo sư hướng dẫn luận văn của cô cũng bị cho về hưu non – chỉ vì cô chọn ‘Mở miệng’ – một nhóm thi ca văn chương không được chính quyền Việt Nam thừa nhận mà cô gọi là ‘kẻ bên lề’ – làm đề tài cho luận văn của mình.
Vì chính quyền chi phối, kiểm soát tất cả – trong đó sáng tác, ngôn luận, báo chí – không có gì ngạc nhiên khi thấy Việt Nam bị tổ chức Phóng viên không biên giới xếp vào gần cuối bảng (172 trên 179) – sau tất cả chín nước ASEAN khác, trong đó có cả Lào, Campuchia và Miến Điện – về tự do báo chí, ngôn luận.

Mãi để dân ‘thua cuộc’?

Không phải chỉ có người dân hay giới quan sát bên ngoài mà có thể các lãnh đạo cấp cao và quan chức Việt Nam đều biết thể chế chính trị ở Việt Nam nói chung và cách thức bầu chọn lãnh đạo, cán bộ của Việt Nam nói riêng có nhiều bất cập, phi lý, phi dân chủ.
Hơn nữa, nếu thực sự thẳng thắn, công tâm chắc họ cũng ít nhiều nhận ra rằng vì những bất cấp, phi lý ấy – hay vì cách làm thiếu minh bạch, không dân chủ đó của họ – người dân vẫn chủ yếu là ‘người ngoài cuộc’ và ‘kẻ thua cuộc’ trong đời sống kinh tế, xã hội và đặc biệt sinh hoạt chính trị.

"Vì, như trường hợp Liên Xô và các nước cộng sản ở Đông Âu trước đây hay những gì diễn ra tại một số quốc gia Bắc Phi, Ảrập gần đây cho thấy, độc đảng, độc đoán, độc tài không phải là cách tốt nhất để duy trì quyền lực"

Nhưng một câu hỏi được đưa ra là liệu có ai trong số họ thực sự muốn, biết và dám đặt quyền lợi của Nhân dân lên trên lợi ích của Đảng – và các phe nhóm trong Đảng, gần Đảng – để có thể tiến hành ‘đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân’ như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh trong trong Thông điệp đầu năm (2014) của ông?

Nếu muốn và dám làm vậy – thay vì chú tâm vào chuyện ‘chuẩn bị nhân sự’ cho Đại hội XII hay chỉ chú trọng vào các cuộc dàn xếp, mặc cả để mình hay người của mình trở thành ‘người thắng cuộc’ trong Đại hội này như một số người phân tích, bình luận gần đây – trong hai năm tới chắc giới lãnh đạo Việt Nam sẽ ưu tiên vạch ra một đường hướng đổi mới hay chuẩn bị một lộ trình cải cách cho Việt Nam – giống như giới tướng lãnh Miến Điện đã từng làm.

Nếu họ làm được điều đó, người dân Việt Nam dần dần sẽ có cơ hội ‘vào cuộc’ và chắc chắn sẽ trở thành ‘người thắng cuộc’.

Không chỉ thế – như chính chương trình đổi mới kinh tế mà họ đã tiến hành cách đây gần 30 năm minh chứng – giới lãnh đạo Việt Nam cũng sẽ trở thành ‘người thắng cuộc’ trong tiến trình cải cách đó.
Trái lại, nếu mọi chuyện vẫn như cũ hay giới lãnh đạo Việt Nam chỉ nói mà không làm, người dân Việt Nam sẽ tiếp tục là ‘kẻ bên lề’, ‘người ngoài cuộc’ và ‘người thua cuộc’.

Hơn nữa, nếu không muốn và dám có những thay đổi căn bản, toàn diện đáp ứng được nguyện vọng của người dân và nhu cầu thời đại có thể cuối cùng ‘kẻ thua cuộc’ cũng là Đảng Cộng sản Việt Nam.
Vì, như trường hợp Liên Xô và các nước cộng sản ở Đông Âu trước đây hay những gì diễn ra tại một số quốc gia Bắc Phi, Ảrập gần đây cho thấy, độc đảng, độc đoán, độc tài không phải là cách tốt nhất để duy trì quyền lực.


'Nhóm lợi ích chờ gì ở đợt cổ phần hóa?'

Cập nhật: 16:02 GMT - thứ sáu, 4 tháng 4, 2014
Cổ phần hóa doanh nghiệp VN
Hàng trăm doanh nghiệp nhà nước nằm trong kế hoạch cổ phần hóa trong năm nay.
Các nhóm lợi ích ở có thể đang nhòm ngó một số lĩnh vực nhất định trong nền kinh tế Việt Nam qua đợt cổ phần hóa doanh nghiệp tới đây để thủ lợi, theo cảnh báo của nhà quan sát từ Việt Nam.
Các lĩnh vực này có thể bao gồm khai thác tài nguyên, khoáng sản, hầm mỏ cho tới những cơ sở doanh nghiệp nhà nước được đầu tư, có lợi thế về cơ sở hạ tầng và mạng lưới hạ tầng lớn, theo Tiến sỹ Nguyễn Đức Thành, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VERP), Đại học Quốc gia Hà Nội.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Trao đổi với BBC hôm 04/4/2014, nhà nghiên cứu cho rằng Việt Nam nên thận trọng, không nên vội vàng tiến hành cổ phần hóa những doanh nghiệp và lĩnh vực kinh tế này.
Ông Thành nói:
"Không cần phải quá vội vã các doanh nghiệp liên quan đến tài nguyên của đất nước, cái sở hữu tài nguyên, hoặc là các doanh nghiệp mà có lợi thế về mặt cơ sở hạ tầng hoặc các mạng lưới hạ tầng lớn ở trong các ngành sản xuất mà đòi hỏi phải có các mạng hạ tầng lớn.
"Đây là hai loại hình doanh nghiệp mà tôi nghĩ không cần vội vã trong quá trình cổ phần hóa và nếu có cổ phần hóa, cần phải có một lộ trình đặc biệt, với những nguyên tắc minh bạch, rõ ràng và sự tham chiếu đặc biệt."
Theo Tiến sỹ Thành cổ phần hóa có một mục tiêu là làm thu hẹp quy mô được cho là nặng nề, kém hiệu quả của khu vực nhà nước, mở rộng không gian kinh doanh cho các khu vực kinh tế khác, trong đó có kinh tế tư nhân phát triển và đóng góp.
Tuy nhiên, theo chuyên gia về chính sách kinh tế này, để quá trình cổ phần hóa diễn ra tốt, nhà nước phải đảm bảo toàn bộ quá trình được minh bạch.
Ông Thành nói: "Cần một quá trình minh bạch càng nhiều càng tốt, càng rõ càng tốt, để cho các tài sản được chuyển đổi một cách rõ ràng, theo giá của thị trường."
"Không cần phải quá vội vã các doanh nghiệp liên quan đến tài nguyên của đất nước, cái sở hữu tài nguyên, hoặc là các doanh nghiệp mà có lợi thế về mặt cơ sở hạ tầng hoặc các mạng lưới hạ tầng lớn ở trong các ngành sản xuất mà đòi hỏi phải có các mạng hạ tầng lớn"
TS Nguyễn Đức Thành
Chuyên gia cảnh báo cổ phần hóa không thích hợp như quá 'ồ ạt' có thể dẫn đến giá trị tài sản của nhà nước bị hạ thấp. Ông Thành lưu ý:
"Ồ ạt cùng một lúc có thể có hậu quả là giá của tài sản bị thấp, vì nguồn cung ra lớn, cái này cũng là trường hợp của các nước Đông Âu, hoặc là Đông Đức cũ trước đây,
"Cái này chúng ta (Việt Nam) phải thận trọng, tuần tự trong tiến trình đưa ra cổ phần hóa và đồng thời đi theo sức mua của thị trường tài sản."

'Ngăn chặn đi đêm'

Hôm thứ Sáu, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu, phản biển độc lập IDS (đã tự giải thể) cũng nhất trí về việc cần minh bạch hóa toàn bộ quá trình cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam.
Ông nói: "Minh bạch có nghĩa là các quy định phải được công bố một cách rất công khai, bởi vì đây thực sự là bán một phần tải sản của toàn dân, cho nên toàn dân phải có quyền được biết,
"Có nghĩa là cổ phần hóa công ty nào, thông tin về công ty đó, thông tin về những người mua và mua với giá bao nhiêu phải được công bố rộng rãi và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giám sát để làm sao ngăn chặn được sự đi đêm của họ với nhau."
Theo Tiến sỹ Quang A, các nhóm lợi ích, đặc quyền, đặc lợi có thể đang để mắt tới một số lĩnh vực trong đợt cổ phần hóa hiện nay là viễn thông, xây dựng cơ bản, hay năng lượng.
Ông cũng cảnh báo có thể có thành phần nước ngoài 'nhòm ngó' tới một số lĩnh vực có thể liên quan tới an ninh, vị trí địa lý chiến lược và cả lĩnh vực quốc phòng của Việt Nam mà họ tìm cách lách luật, núp bóng sau những người tham gia mua doanh nghiệp, kể cả là một phía nước ngoài khác.
Ở một khía cạnh khác, hôm 04/4, Tiến sỹ Nguyễn Đức Thành nói với BBC ông cho rằng cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước cần có một số nguyên tắc ưu tiên.
"Có nghĩa là cổ phần hóa công ty nào, thông tin về công ty đó, thông tin về những người mua và mua với giá bao nhiêu phải được công bố rộng rãi và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giám sát để làm sao ngăn chặn được sự đi đêm của họ với nhau"
TS. Nguyễn Quang A
Ông nói: "Cần ưu tiên cổ phần hóa những doanh nghiệp có khả năng chia nhỏ được tương đối dễ dàng, và tính chất sản phẩm của nó gần với sản phẩm của đời sống dân sinh để nhiều bên có thể tham gia vào nhất, với những chuyên môn không quá đặc thù,
"Tôi cho rằng đây là nhóm dễ kiểm soát hơn, dễ mở cửa, minh bạch hơn, dễ được mọi người tham gia hơn, vì mỗi người có thể tham gia một phần, chứ không phải là tham gia hết, như thế sẽ hạn chế rất nhiều (với) người mua, đó là cách tôi nghĩ để hạn chế tài sản của nhà nước bị thôn tính hoặc bị thao túng bởi một nhóm nhỏ."
Hôm thứ Sáu, Tiến sỹ Nguyễn Quang A còn nói với BBC, để bảo vệ tài sản nhà nước và minh bạch hóa việc cổ phần hóa này, các quan chức của nhà nước trong các lĩnh vực chức năng liên đới cần công khai 'lợi ích của mình' và tốt nhất là không được tham gia lợi ích vào mọi khâu đoạn, tiến trình của quá trình cổ phần hóa, dưới bất cứ hình thức, danh nghĩa nào.
Được biết, trong riêng giai đoạn 2011 - 2013, Việt Nam đã "tái sắp xếp" được 180 doanh nghiệp, trong đó cổ phần hóa 99 doanh nghiệp, mới đây, Thủ tướng Việt Nam ông Nguyễn Tấn Dũng đặt mục tiêu cổ phần hóa 432 doanh nghiệp đến năm 2015.

'Thủ đoạn lũng đoạn của nhóm lợi ích'

Cập nhật: 10:54 GMT - thứ bảy, 5 tháng 4, 2014

Media Player

Cổ phần hóa ở Việt Nam
Việt Nam có kế hoạch cổ phần hóa 432 doanh nghiệp từ nay tới 2015.
Các nhóm lợi ích, đặc quyền, đặc lợi có thể sử dụng các thủ đoạn của mình để thao túng các khâu từ định giá tài sản doanh nghiệp, sắp xếp quân xanh, quân đỏ trong đấu giá, mua tài sản doanh nghiệp, nhưng nghiêm trọng hơn, có thể lũng đoạn, tác động ngay từ đầu vào một chủ trương, chính sách cổ phần hóa doanh nghiệp của nhà nước, theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A.
Trao đổi với BBC hôm 04/4/2014, nhà quan sát còn cảnh báo các nhóm này đang 'nhòm ngó' các lĩnh vực từ viễn thông tới giao thông, xây dựng, trong khi một số là tổ chức, cá nhân là người nước ngoài có thể tranh thủ dịp này tiếp cận cơ hội mua bán doanh nghiệp trong một số lĩnh vực và địa hạt nhạy cảm như an ninh, quốc phòng, qua đợt cổ phần hóa.

'Quyền dân được biết'

"Có nghĩa là cổ phần hóa công ty nào, thông tin về công ty đó, thông tin về những người mua và mua với giá bao nhiêu phải được công bố rộng rãi và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giám sát để làm sao ngăn chặn được sự đi đêm của họ với nhau"
Theo nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu phản biện độc lập IDS (đã tự giải thể), để ngăn ngừa việc các nhóm lợi ích 'ăn cắp' hay 'xâm phạm' tài sản quốc gia, nhà nước cần được công khai hóa, minh bạch hóa các thông tin liên quan các vụ cổ phần hóa, từ định giá, giá cả, người mua, người bán, các quá trình, điều kiện đấu thầu v.v... để người dân, cộng đồng, các giới quan tâm có thể tham gia theo dõi, giám sát.
Ông nói: "Minh bạch có nghĩa là các quy định phải được công bố một cách rất công khai, bởi vì đây thực sự là bán một phần tải sản của toàn dân, cho nên toàn dân phải có quyền được biết,
"Có nghĩa là cổ phần hóa công ty nào, thông tin về công ty đó, thông tin về những người mua và mua với giá bao nhiêu phải được công bố rộng rãi và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giám sát để làm sao ngăn chặn được sự đi đêm của họ với nhau."


VN loay hoay 'trồng cây gì, nuôi con gì'

Lý Phi
Gửi tới BBC Tiếng Việt từ Hà Nội
Cập nhật: 10:26 GMT - thứ năm, 3 tháng 4, 2014

“Trồng cây gì, nuôi con gì” - câu nói của Cựu Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải và chính sách định hướng, hổ trợ ổn định nền nông nghiệp Việt nam của nhà nước đến nay vẫn là cái vòng luẩn quẩn.
Chưa có thành quả ổn định đáng kể nào trực tiếp dành cho người dân làm nông nghiệp từ nhà nước. Tự họ mò mẫm nuôi trồng và chấp nhận số phận rủi may, bị ép giá và chèn ép lượng tiêu thụ sản phẩm nông nghiệp do chính họ làm ra.

Chủ đề liên quan

Bản chất người Việt Nam hiện tại, đa số là “làm ăn” theo kiểu phát triển ngành nghề, đầu tư, kinh doanh nhỏ lẻ, nguy hiểm nhất là theo tâm lý bầy đàn mà không cân nhắc hệ lụy.
Những người đi sau thường phải hứng nhận sự thất bại đến thảm hại do hê quả cung hơn cầu. Đó là thực tế đã và đang diễn ra hàng ngày do tâm lý trên.
Người nông dân Việt Nam cũng không ngoại lệ. Họ nuôi trồng tự phát, manh mún theo phong trào mà không có nhiều thông tin quy hoạch hoặc cảnh báo từ chính quyền.
Nhu cầu của họ là muốn gặt hái thành công nhanh chóng, có lợi nhuận ngắn hạn và thỏa mãn tài chính trước mắt, hình thành tư duy theo lối mòn, tâm lý ùa theo đám đông, tạo làn sóng mà không hiểu bản chất cung cầu thị trường, bị độc quyền tiêu thụ mà không có thỏa thuận ràng buộc về bao tiêu, về giá, rơi vào cái bẫy “bong bóng đầu cơ” mà chính họ là nạn nhân cuối cùng.
"Việt Nam cũng có tổ chức công đoàn, hàng trăm hiệp hội ngành nghề ra đời nhưng bản chất chỉ là hình thức, là cái vỏ không hồn."
Đó là những biểu hiện thực tế và nguyên nhân dẫn đến thất bại, bị ép giá đến thua lỗ, bị đóng băng sản phẩm phải tiêu hủy của nông dân tại Việt Nam. Những bài học nhãn tiền lập đi lập lại, người nông dân mắc phải mà chưa biết bao giờ kết thúc.

Nhà nước đã làm gì?

Chủ tịch tỉnh Vĩnh Long phổ biến việc cảnh giác thương lái Trung Quốc trong canh tác khoai lang gần đây bằng văn bản là việc làm định hướng hiếm hoi của chính quyền mang lại lợi ích cho nông dân khu vực.
Theo mô hình các nước trên thế giới, Việt Nam cũng có tổ chức công đoàn, hàng trăm hiệp hội ngành nghề ra đời nhưng bản chất chỉ là hình thức, là cái vỏ không hồn, chức năng, tiêu chí hoạt động hầu như vô định, không được đầu tư, không trang bị kiến thức và kỹ năng phù hợp, không đem đến lợi ích thực tế thiết thực nào đáng kể cho chính ngành nghề mà họ đại diện.
Thực tế hiệp hội các sản phẩm từ nông nghiệp ở Việt Nam có vai trò rất quan trọng.
Hiệp hội tạo ra môi trường, cơ chế, liên kết một cách chặt chẽ các doanh nghiệp, các cá thể tham gia hoạt động kinh tế, tiến hành xác định, tiên đoán cung cầu, mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm nông nghiệp, nghiên cứu và theo dõi sát những diến biến của thị trường, xúc tiến thương mại tiêu thụ địa phương, xúc tiến thương mại xuất khẩu tiêu thụ toàn cầu.
Hiệp hội đại diện cho người nông dân bảo vệ thành quả lao động, chống gian lận thương mại bởi lợi ích nhóm và thương lái, tránh bị tiêu thụ độc quyền, mang lại hiệu quả trực tiếp cho người nông dân sản xuất các sản phẩm nông nghiệp, góp phần tích cực quyết định sự tồn tại, phát triển và tạo lập sự bền vững cho nền nông nghiệp Việt Nam, cho nông dân Việt Nam.
"Hiệp hội các sản phẩm từ nông nghiệp ở Việt Nam có vai trò rất quan trọng"
Việt Nam là quốc gia nông nghiệp với 70% dân số là nông dân nhưng các hiệp hội hỗ trợ phát triển, bảo hộ thành quả nông nghiệp hầu như bị bỏ ngỏ hoặc tự phát, chưa có sự quan tâm, đầu tư, tổ chức, quy hoạch đúng mức từ nhà nước đến các ban ngành địa phương.
Có chăng vài hành động được hỗ trợ của nhà nước chỉ theo kiểu chắp vá, nóng đâu thổi đó, chỉ lợi dụng khi cần thiết, không có một chiến lược dài hạn khả thi, đồng bộ, có hệ thống để phát huy vai trò chức năng của hiệp hội.
Sự thờ ơ của nhà nước, của xã hội đối với mặt hàng thịt bò Úc 'gây bão' chiếm lĩnh thị trường tiêu thụ hàng ngày, đánh bại giá thịt bò nội địa tại một quốc gia chủ yếu sản xuất nông nghiệp, dù cho nó cõng trên mình các loại thuế và cước vận chuyển. Hiện tượng trên chính là sự thất bại của ngành nông nghiệp Việt nam.
Chăn nuôi bò bằng cách quy hoạch trồng cỏ nuôi bò những nơi phù hợp thay thế cho những cây trồng mà sản phẩm tiêu thụ bất ổn định, thu nhập bất thường, thua lỗ, ở vùng sâu vùng xa, kết hợp với ưu thế lớn đó là sử dụng các phụ phẩm của ngành trồng trọt như rơm rạ đang đốt bỏ, phụ phẩm từ các nhà máy chế biến sản phẩm nông nghiệp phải bỏ đi.

'Cần quan tâm đúng trọng tâm'

Phải chăng nhà nước cần quan tâm đúng trọng tâm, đúng mức?
Thay vì chấp nhận thực tại, việc nên làm là triển khai hướng dẫn, phát động, tổ chức chính sách hỗ trợ nuôi bò từ nhà nước, từ các hệ thống quản lý nông nghiệp, khuyến nông, phát triển hiệp hội chăn nuôi, định hướng nhân dân thực hiện.
Đó mới hình thành được sự phát triển kinh tế bền vững, ổn định, ít lệ thuộc và chống chảy máu ngoại tệ giá trị lớn hàng ngày, đang ảnh hưởng trực tiếp tới nền kinh tế nước nhà vốn dĩ yếu kém trong cạnh tranh về giá, về lượng, về chất hàng hóa xuất khẩu.
Sự thất bại, thua lỗ của người nông dân với sản phẩm dưa hấu hiện tại là đương nhiên, lập đi lập lại như nhiều sản phẩm nông nghiệp khác.
Hiện tượng không có gì lạ trong một xã hội chỉ biết chia sẻ thông tin, xôn xao bàn tán, hơn thua việc tranh luận nuôi trồng con gì, cây gì, ví dụ như câu chuyện lợi hại gần đây về con gián đất, mà không hiểu hết bản chất bấp bênh của việc tiêu thụ sản phẩm, gian lận thương mại, sản xuất manh mún, tâm lý bầy đàn, quan hệ cung cầu bị độc quyền, quá nhiều lệ thuộc lái thương, không có tổ chức bảo hộ, khai thác tiềm năng tiêu thụ toàn cầu ở Việt Nam.
Trồng cây gì, nuôi con gì là một vấn đề lớn có tầm quan trọng quốc gia.
Việc chuyển đổi cơ cấu sản xuất nông nghiệp là nhiệm vụ, là chiến lược lớn của nhà nước, chính quyền ban ngành khu vực, phải được hỗ trợ bởi các nhà quản lý chuyên ngành, các hiệp hội thực thụ chứ không phải tầm nhìn cảm tính, mò mẫm từ gia đình của người nông dân.

Nhà nước Việt Nam đang ở đâu trong cái vòng luẩn quẩn “trồng cây gì, nuôi con gì”? Đã quan tâm đến đâu về tầm nhìn phát triển bền vững ngành nông nghiệp với mục đích phục vụ nền tảng phát triển kinh tế đất nước, phục vụ cho công cuộc xóa đói giảm nghèo và bảo hộ lợi ích người nông dân? Trong khi đó, thuế nông nghiệp người nông dân vẫn tuân thủ thực hiện.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link