Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 6, 2014

BỘ LUẬT HÌNH SỰ VÀ TỘI VIỆT GIAN CỦA BỌN CỘNG SẢN

This email was sent to vhungvu by bpsos@bpsos.org |  
BPSOS | 6066 Leesburg Pike, Ste. 100 | Falls Church | VA | 22041





Date: Tue, 25 Mar 2014 06:27:09 -0700
From: josephpham
Subject: BỘ LUẬT HÌNH SỰ VÀ TỘI VIỆT GIAN CỦA BỌN CỘNG SẢN


BỘ LUẬT HÌNH SỰ VÀ TỘI VIỆT GIAN CỦA BỌN CỘNG SẢN

Chính Khí Việt
Qua Hiệp Định Geneve 1954 về Việt Nam, tập đoàn VGCS Hồ Chí Minh càng lộ rõ hơn bộ mặt công cụ của Nga Xô và Tàu Mao trong việc Nga Hoá và Hán Hoá mau chóng toàn thể các tầng lớp nhân dân Miền Bắc Việt Nam, kể cả việc tiếp tục việt gian hoá đảng cộng sản của chúng và công cụ chuyên chính là lính, công an, toà án, viện kiểm sát và đặc biệt trong giáo dục, văn hoá, tôn giáo.  Nghĩa là đó là những lãnh vực nổi bật trong toàn bộ hệ thống chính trị của bọn VGCS!

Bọn VGCS Hồ Chí Minh nhanh chóng khai tử Khoa Luật trong trường đại học cũng như cho xoá bỏ Bộ Tư Phápvà tự biên, tự diễn, tự thông qua cái gọi là Hiến Pháp VGCS 1959.  Người Dân Miền Bắc Việt Nam bị bọn VGCS Hồ Chí Minh cai trị bằng sắc lệnh như thời thực dân Pháp đô hộ.  Chúng còn cai trị theo đặc thù của bộ máy công cụ cho ngoại bang là Nga Xô và Tàu Mao. 

Đó là “Lệnh Miệng”, na ná giống “khẩu dụ” thời  phong kiến, nhưng ở mức cao hơn.  Vì không chỉ lệnh miệng của đại tội đồ Hồ Chí Minh, mà thằng VGCS nào nằm trong bộ chính trị hay ban bí thư VGCS đều chủ yếu sử dụng “khẩu dụ”.  

Từ đó, các cấp cơ sở của từng ngành, từng tỉnh cho đến xã, ấp, thậm chí ở một đội sản xuất cũng có “khẩu dụ” do tên VGCS là bí thư chi bộ trở lên phát ra và đơn vị phải thi hành, cho dù nó không giống con giáp nào!

Cái tưởng là kỷ cương hay phép nước bị vi phạm như vậy, thật ra là một chủ trương cai trị của bọn VGCS Hồ Chí Minh. Vì, chức nhỏ, quyền to như vậy nhưng không có kiểm soát nên đâu đâu cũng có tình trạng độc tài, gia trưởng, tham nhũng, quyền sinh quyền sát thoải mái!!!

Bọn VGCS Hồ Chí Minh chỉ cần như thế để:
-  Tất cả những đứa có chút quyền như vậy đều “đời đời nhớ ơn đảng và bác” đã cho chúng cái quyền tự do ăn cướp, bỏ tù, hiếp dâm… người dân vô tội vạ, trong phạm vi chúng được phân công.

-          Việc làm của chúng nhằm thoả mãn cá nhân, nhưng nó có tác dụng to lớn là khiến mọi hang cùng, ngõ hẻm; từ đường phố tới cơ quan, ai ai cũng khiếp vía khuất phục. Nó quái thai đến mức như “toà án cải cách ruộng đất”,  do một thằng nhóc độ 15, 16 tuổi, còn chưa biết chữ mà ngồi ghế chánh án. 

Nó có quyền tuyên án tử hình 5% dân số địa phương, tịch biên toàn bộ tài sản, gia đình bị tù hoặc bị lưu đày không được kháng cáo mà còn phải thi hành ngay tức khắc!  

 Nạn nhân dù gần trăm tuổi cũng phải gọi thằng chánh án ranh con đó và toàn thể dân chưa bị đấu tố, từ người nhiều tuổi cho đến đứa nhỏ mới sinh là “ÔNG” và phải xưng là “CON”!!!  Hoặc một thằng công an đường phố (tức cán bộ hộ khẩu) từ cốt cán ở quê ra, có khi còn chưa đủ 18 tuổi, mà có thể ký giấy bắt một cá nhân nào đó đưa đi cải tạo khổ sai, không qua xét xử! 

Hoặc nó cũng có thể ra lệnh cho cả một gia đình phải đi kinh tế mới (tức lưu đày) ở vùng khỉ ho cò gáy!!! Hay một con ranh con mậu dịch viên mới trên dưới 20 tuổi có quyền chửi người công dân đến mua hàng theo tem phiếu như chửi chó, dù người mua đáng tuổi cụ hay kỵ của nó!

Nhân chuyện này cũng xin nhắc lại việc tên đại tội đồ Hồ Chí Minh, cải trang thành một công dân già, đến chợ Đồng Xuân Hà Nội mua thịt theo tem phiếu.  Con bé mậu dịch viên vất cho một  cục xương. Tên việt gian Hồ Chí Minh phàn nàn là già, răng hư làm sao mà ăn cục xương; xin cho đổi thịt hoặc mỡ. 

 Con bé mậu dịch viên quát lên: “không ăn được thì vất đi! Tránh ra cho người ta còn bán cho người khác!” (sic). Thế là bộ máy tuyên truyền của bọn VGCS Hồ Chí Minh ra công tô vẽ rằng tên việt gian già Hồ Chí Minh “gần dân và thương dân”!!!

Bọn chúng không thấy âm mưu của tên đại tội đồ Hồ Chí Minh đang dùng hệ thống mậu dịch VGCS để HUẤN NHỤC TOÀN DÂN VIỆT NAM PHÍA BẮC !!!

                Chứng cớ: con bé mậu dịch viên đó không hề bị khiển trách mà còn dần dần leo đến chức phó ban quản lý chợ Đồng Xuân! Và, nó còn biết tự đánh bóng bằng cho ra đời một thứ sổ vàng của chợ để nhận những lời khen. 

 Ngày đầu khai trương món “trứng vịt lộn”, một người Hà Nội gốc đã ghi vào sổ vàng:
“Chợ Đồng Xuân nức tiếng ĐỒN
Suốt ngày bán trứng vịt LỘN rất to!!!”
Được nức tiếng khen, ả mừng quá!
Ít lâu sau hầu như cả Hà Nội đều mang câu khen trên vào quán café hay trà chén vỉa hè bàn luận để cười cho qua ngày ….buồn!
(còn tiếp)
Chính Khí Việt
Ngày 24 tháng 3, 2014

Thư ngỏ gửi Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội

Vũ Thị Phương Anh

Kính thưa ông Hiệu trưởng,
Trước hết, tôi xin lỗi đã đường đột gửi thư đến ông và xin phép được tự giới thiệu.

 Tôi là Vũ Thị Phương Anh, hiện là một người nghiên cứu tự do về giáo dục đại học, trước đó đã có 28 năm làm việc trong các trường đại học công lập, trong đó có 20 năm làm việc tại trường ĐH KHXH-NV tại TP HCM với chức vụ cao nhất là Phó Khoa Ngữ Văn Anh, sau đó là 8 năm làm việc tại Đại học Quốc gia TP HCM với chức vụ cao nhất là Giám đốc Trung tâm Khảo thí và Đánh giá chất lượng đào tạo. 

Tôi rất tiếc là đã phải dùng cách thức thô thiển này để gửi ý kiến của tôi đến ông, do tôi không biết làm cách nào để thông tin có thể đến với ông một cách nhanh chóng hơn. Vì tôi tin rằng sự việc đã đến lúc rất cần có ý kiến chính thức của ông.

1. Như ông có thể đã biết, sự việc liên quan đến luận văn thạc sĩ của cô Đỗ Thị Thoan (thường được biết đến với bút danh Nhã Thuyên, sau đây xin gọi là Nhã Thuyên) đã làm xôn xao dư luận trong và ngoài nước hơn 9 tháng qua, kể từ lúc những bài phê bình đầu tiên về nội dung cuốn luận văn này của ông Nguyễn Văn Lưu và một số người khác được đăng lần đầu trên báo chí chính thống vào khoảng tháng 6/2013. 

Đã có rất nhiều đồn đoán về một cuộc đấu đá nội bộ núp bóng khoa học đang diễn ra trong ngôi trường mà ông đang là đại diện, mà Nhã Thuyên và những người có liên quan chỉ là cái cớ để những thực hiện vụ thanh toán ấy.

2. Những lời đồn đoán ấy sau đó được dư luận tin là không có căn cứ, vì không có bất cứ việc gì xảy ra cho những người có liên quan. Vì vậy, việc ông chọn thái độ im lặng và không hề quan tâm đến các tin đồn vào thời điểm ấy là một chọn lựa đúng đắn. Chẳng cần bất cứ lời thanh minh, cải chính nào từ trường ĐHSP Hà Nội, những lời đồn đại đầy thành kiến nhưng không có căn cứ ấy tự đến rồi tự đi, như một cơn mưa bóng mây, không hề khuấy động đến ngôi trường nơi người ta đang đưa ra những tin đồn ác ý, và không thể làm vấy bẩn môi trường học thuật thanh khiết vốn có của nhà trường.

3. Thế nhưng những diễn biến gần đây khiến cho những lời đồn đoán cách đây 9 tháng lại nở rộ hơn bao giờ hết. Rất đáng ngại là những gì người ta đã đoán trước đây dường như đang diễn ra. Trước hết, người hướng dn LV ca Nhã Thuyên, PGS TS Nguyn Th Bình, được cho v hưu mt cách bt thường mà không có li gii thích nào tha đáng, dù cô Bình đã có lời chính thức “kêu cứu” trên báo. Đáng lo ngại hơn, sau đó báo chí lề trái đã đưa ra bức ảnh chụp một phần của một văn bản được cho là từ Ban Tuyên giáo, trong đó yêu cầu báo chí lề phải không đưa thông tin trái chiều về việc Nhã Thuyên  bị tước bằng thạc sĩ.

4. Sự xuất hiện của thông tin về chỉ đạo của Ban Tuyên giáo đã như một luồng gió tiếp sức cho đám cháy rừng, làm cho dư luận xôn xao hơn bao giờ hết với một loạt câu hỏi: Phải chăng những lời đồn đoán trước đây là sự thật, phải chăng có những con người giấu mặt đứng đằng sau chỉ đạo mọi việc, phải chăng các bước đi trong cuộc đấu đá nội bộ đã và đang diễn ra theo một kịch bản được sắp xếp từ trước – vẫn những lời đồn đoán vô căn cứ như trước đây mà chắc hẳn ông đã quen nghe. 

Đặc biệt, việc Ban Tuyên giáo hoặc cấp trên nào đó đã chi đạo Trường ĐHSP Hà Nội phải xử lý vụ luận văn còn đặt ra một vấn đề khác quan trọng hơn, đó là liệu việc chỉ đạo từ trên (nếu có) có phải là hành vi xâm phạm quyền tự chủ về chuyên môn của một trường đại học theo luật định (xin tham chiếu Điều 29, Khoản đ của Luật giáo dục đại học)?

5. Trước vô số những tin đồn đang xôn xao dư luận gần đây, thái độ của Trường ĐHSP Hà Nội vẫn là tiếp tục giữ im lặng. Nhưng không giống như đợt xôn xao dư luận cách đây 9 tháng, lần này hoàn cảnh gây tin đồn có một khác biệt căn bản. 

Nếu trước đây những gì mà tin đồn cho rằng sẽ xảy ra đều đã không diễn ra hoặc không có căn cứ nào để xác nhận, thì lần này, những thông tin chính thức từ Nhã Thuyên, “nạn nhân” chính của “vụ đấu đá”, dường như đang xác nhận những lời đồn đại.

6. Trước hết, theo thông tin do Nhã Thuyên cung cấp trên trang blog của cô, Trường ĐHSP Hà Nội đã trao cho Nhã Thuyên quyết định thu hồi bằng nhưng lại không cung cấp các thông tin làm căn cứ cho quyết định rất nghiêm trọng của Hội đồng chấm lại. 

Đây là một thiếu sót khó hiểu, vì chuyện thu hồi bằng cấp không phải là một việc có thể ra quyết định một cách tùy tiện mà phải có những căn cứ khoa học mạnh mẽ để thuyết phục người bị thu hồi bằng và quan trọng hơn là thuyết phục dư luận.

 Kế đến, phải nhắc đến là sự im lặng bất thường của toàn bộ Hội đồng chấm luận văn năm 2010, những người lẽ ra đã phải có tiếng nói để bảo vệ hoặc giải thích quan điểm của mình trước đây, vì thật là khó hiểu và vô cùng hy hữu khi một luận văn đã được chấm ở mức xuất sắc bởi một Hội đồng gồm những người có đầy dủ học vị, học hàm, chức vụ và uy tín khoa học đã được xác nhận, sau đó lại được một hội đồng khác chấm là không đạt và dẫn đến việc tước bằng. Và cuối cùng là im lặng cũng không kém khác thường của chính ông Hiệu trưởng, người được Bộ Giáo dục ủy quyền để chịu trách nhiệm về toàn bộ mọi hoạt động chuyên môn tại ĐH SP Hà Nội về những điều bất thường đang diễn ra tại trường mình.

7. Tất cả sự bất thường đó dường như chỉ dẫn đến một cách diễn giải duy nhất mà thôi: Lời đồn đại về vụ “đấu đá nội bộ” kia là có thật, và nhà trường đang lúng túng vì đã làm những điều khuất tất nên không thể công khai thông tin được.
8. Những tác hại của những tin đồn ấy đối với uy tín chuyên môn cũng như đạo đức của những nhà sư phạm, những người thầy của thầy, chắc ông hiểu rõ hơn tôi nhiều lắm, và tôi không dám lạm bàn.

Tôi hiểu những bận rộn của một vị hiệu trưởng như ông, nên không hy vọng ông sẽ giải thích những gì đang xảy ra, vì điều đó thực ra không cần thiết. Tôi chỉ tha thiết đề nghị ông nhanh chóng công bố những văn bản liên quan và nếu được xin có vài lời chính thức trước công luận về vụ thu hồi luận văn thạc sĩ của Nhã Thuyên, để công luận cùng xem xét và tự phán đoán. 

Vì, cách dẹp bỏ tin đồn tốt nhất, mà cũng là cách duy nhất, là chứng minh những tin đồn ấy là sai. Như thế, danh dự và uy tín của Trường ĐHSP Hà Nội nói riêng và của giới đại học Việt Nam nói chung sẽ được cứu vãn, và quan trọng hơn, là niềm tin vốn đã ít ỏi của thế hệ trẻ và của toàn xã hội đối với nền giáo dục Việt Nam sẽ không tiếp tục suy giảm.\

Cuối cùng, xin chân thành gửi lời cám ơn đến ông Hiệu trưởng vì đã bỏ thời gian để đọc những lời lẽ khá đường đột của tôi, một người đã bỏ suốt cuộc đời làm việc của mình để hoạt động trong giới đại học, và luôn tha thiết mong mỏi những điều tốt đẹp nhất cho nền giáo dục của đất nước. Kính chúc ông sức khỏe để tiếp tục cống hiến cho ngành giáo dục của Việt Nam.
V. T. P. A.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.


Bản Ngã là vô địch



Tạo hoá sinh ra mọi vật đều là duy nhất và không lặp lại. Mỗi con người chúng ta cũng là một cá thể duy nhất, có một không hai. Vì thế mà mỗi cá nhân có một sức mạnh và lợi thế riêng không ai có được. Nếu phát huy được cái tôi (bản ngã) của mình thì bạn sẽ trở nên vô địch. Vì rằng sẽ không có ai trên đời có thể có được những ưu điểm và sức mạnh như bạn. Đó là một chân lý hiển nhiên.


Nếu ai đó còn kém cỏi, là vì người đó chưa khám phá được cái tôi của chính mình. Người như vậy sẽ trở nên nô lệ  bằng cả thể xác và tâm hồn. Một người mà chưa hiểu được bản ngã của mình thì làm sao có thể hiểu được người? Mình chưa thực sự là chính mình, thì sao có thể là người khác? Hiểu mình rồi mới hiểu người, từ đó mà đi đến chỗ suy ra vạn vật. Vạn vật hợp nhất và tách rời, rồi được nhất thống bởi tư duy của chúng ta. Nhìn thấy một mà nghĩ đến nhiều, từ cá thể mà liên hệ tới vũ trụ. Vũ trụ mênh mông, vô cùng vô tận, nhưng hãy luôn nhớ một điều: Mỗi chúng ta là một cá thể duy nhất và không bao giờ lặp lại.

Bắt chước người khác là sai lầm lớn nhất trong đời, vì bạn không bao giờ có được sức mạnh bản ngã của họ. Bạn đang sống cuộc sống của người khác, chấp nhận làm cái bóng để rồi từ bỏ cuộc sống đích thực của bản thân. Vậy là bạn đã đánh mất con người thực của mình, thay vì khám phá bản thân lại đi khám phá cái bên ngoài. Khi làm một cái bóng, bạn không bao giờ có được sức mạnh và ưu điểm của bản ngã thứ hai, nó là của người khác, nó không thuộc sở hữu của cá nhân bạn.

Càng khám phá được nhiều về bản ngã, thì sức mạnh nơi con người càng được tăng trưởng. Để đánh giá thì thông thường người ta phân loại, ví như: Rất kém, kém, bình thường, khá, giỏi, xuất sắc...; vậy thì chúng ta hãy dùng từ “giỏi” để chỉ mức độ khám phá bản thân con người.

Một người được cho là giỏi khi mà họ biết kết hợp kiến thức để vận dụng thuần thục vào năng lực cá nhân. Sự hoà hợp giữa con người và kiến thức là tiêu chuẩn để đánh giá, càng khăng khít thì càng đạt đến độ xuất sắc. Nếu là một võ sĩ giỏi chẳng hạn, thì anh ta sẽ là người như thế nào? Đó là quyền cước hoà hợp với thân thủ như hình với bóng. Một nhà Văn giỏi thì như thế nào? Chừng nào văn chương tạo được bản sắc riêng, mà khi đọc lên thì biết đó là văn của ai, chứ không nhầm lẫn với người nọ người kia, như vậy thì được cho là giỏi. Hay một người thợ gốm thủ công chẳng hạn, nếu những sản phẩm mà anh làm ra có chất lượng tốt, lại mang bản sắc thương hiệu riêng, thì đó là một người thợ giỏi. Vì thế mà người thợ gốm đó sẽ được người ta biết đến nhiều, công việc làm ăn ngày một khấm khá...;

Mấy ví dụ trên là để nói đến lợi ích và sức mạnh của bản ngã. Người phát huy được bản ngã thì trở thành trụ cột, kẻ không phát huy được thì a dua và làm theo. Cho nên ai không phát huy được bản ngã thì trở thành cái bóng của người khác, và không còn là chính mình.
Chế độ Cộng Sản triệt tiêu cái tôi (bản ngã) của con người, cho nên phản tự nhiên. Nó bắt người ta như một cái máy, chỉ biết tuân thủ tư tưởng (chủ nghĩa Marx) và mệnh lệnh của người khác (đảng Cộng Sản). Đó là tội ác và sự lãng phí lớn nhất. Khi cái tôi bị triệt tiêu (hoặc bị hạn chế) thì sự sáng tạo cũng theo đó mà triệt tiêu (hoặc bị hạn chế). Cuộc sống và công việc vì thế mà không được thăng hoa. Giống như một cái máy chém treo lơ lửng trên đầu người ta, cứ vươn cổ lên cao thì sợ nó chém chết.

Chế độ Dân Chủ bảo vệ và đề cao bản ngã, vì vậy mà phát huy được sức mạnh sáng tạo nơi con người. Nhờ đó mà xã hội phát triển lớn mạnh, tư tưởng thăng hoa, cuộc sống hạnh phúc phồn vinh. Sở dĩ như vậy là vì quyền con người được bảo vệ (gồm các quyền tự nhiên và pháp định), mọi sự thuận theo quy luật phát triển.
Không có tội ác nào lớn hơn việc triệt tiêu bản ngã con người, bởi nó chống lại quy luật tự nhiên và làm đảo điên vũ trụ. Không có sức mạnh nào lớn hơn việc phát huy năng lực bản ngã, vì nó là đỉnh điểm của mỗi cá nhân.

Hãy là chính mình, khi đó bạn sẽ là người vô địch.
Được đăng bởi Minh Văn vào lúc  01:34  




Cộng Sản là người thông minh nhất



Hòn vọng Phu
Tôi thật lòng mà thừa nhận rằng, tất cả chúng ta cùng lắm cũng chỉ là người thông minh mà thôi, chứ không bao giờ bằng người Cộng Sản được. Vì họ làm được điều không thể, còn chúng ta thì không. Cộng sản giải thích thấu đáo tất cả những điều phi lý nhất, và làm cho nó trở nên có lý. Đó là một việc khó, chỉ có những người rất thông minh mới có thể làm được.



Cũng nên tìm đến nguyên nhân khiến cho người Cộng Sản thông minh như vậy, đó chính là “Chủ nghĩa Cộng Sản” bất hủ. Đây là khởi nguồn và động lực khiến cho họ ngày càng cố gắng không ngừng để làm nên những kỳ tích. Tại sao như vậy? Vì Chủ nghĩa Cộng Sản là ngược đời và hoang tưởng, hai thứ đó kết hợp lại tạo nên sự kỳ dị có một không hai. Để sự sai trái đó được tồn tại, người ta buộc phải làm những việc kỳ quặc nhất trên đời. Để nỗ lực giải thích và bảo vệ những điều phi lý, họ đã trở nên thông minh một cách phi thường.

Thế giới hẳn không quên việc người ta đã giết hại hàng trăm triệu người để xây dựng “Chủ nghĩa Cộng Sản”. Những nạn nhân này bị giết là do không thuộc thành phần cơ bản (bần cố nông) như: trí thức, tư bản, địa chủ...; theo quan điểm Cộng Sản, những người nói trên là thành phần ăn bám xã hội và không đáng một đồng xu. 

Chỉ có người lao động chân tay mới là chân chính và xứng đáng trở thành giai cấp lãnh đạo xã hội. Và họ đã thiết lập nên chế độ Cộng Sản, do phần lớn những người mù chữ ở các địa phương nắm giữ quyền lực. Nguyên tắc của chế độ này là không có tư hữu và kinh tế tư nhân, thiết lập công hữu trên phạm vi toàn quốc. Hàng hoá do nhà nước nắm giữ và phân phối theo tem phiếu, nghiêm cấm thương mại. Nói tóm lại, thì đó là một nền kinh tế tự cung tự cấp tuyệt đối.

Làm được những việc như vậy, nghĩ ra những điều như thế, hẳn người Cộng Sản rất thông minh?

Dân tộc nào cũng có lịch sử, đó là cội nguồn của con người. Lịch sử đối với một dân tộc cũng như quá khứ đối với con người, nếu như mất đi thì sẽ trở thành người điên (Vì mất trí nhớ). 

Người Cộng Sản lại không cho rằng như vậy. Họ đả phá tất cả nền tảng tư tưởng của quá khứ, xoá bỏ hết những di tích lịch sử để lại. Vì họ cho rằng những thứ đó đại diện cho tư tưởng bóc lột và mê tín dị đoan. Thế là Cộng Sản trở thành những con người không có quá khứ dân tộc, không tình thân, không tổ quốc. Họ lơ lửng bám giữ vào học thuyết Marx, giống như các phi hành gia vũ trụ bây giờ vậy.

Tạo hoá (thiên nhiên) và di tích lịch sử nếu mất đi thì không bao giờ có thể lấy lại được. Đó là những di sản quý báu mà lịch sử và thiên nhiên đã tạo nên, cần được bảo tồn và nâng niu. Anh có thể xây một ngôi chùa hay một cung điện nguy nga lộng lẫy dát đầy vàng ngọc, nhưng không thể có được một viên gạch phủ đầy rêu phong từ quá khứ. Phá hoại di sản văn hoá (nhân tạo hay thiên tạo) là một trọng tội không thể tha thứ. Nhưng người Cộng Sản lại không nghĩ như vậy, vì họ có một lối suy nghĩ và hành động khác thông minh hơn.

Ở tỉnh Lạng Sơn (Việt Nam) có một di tích văn hoá thiên tạo rất đẹp và nổi tiếng, đã đi vào ca dao, cổ tích dân tộc. Ấy là Hòn vọng Phu, đây là một mỏm đá trên núi có hình người vợ bồng con ngóng chồng. Dân gian còn gọi di tích này là Nàng Tô Thị. Thế nhưng tự nhiên người ta cho nổ mìn phá tung Hòn vọng Phu để nung vôi. Đến khi bị dư luận lên án mạnh mẽ quá thì nhà nước mới làm một bức tượng bằng xi măng để thay vào. Kế đó lại nói rằng “Nhà nước cho dựng tượng là để đáp ứng nguyện vọng tâm linh chính đáng của nhân dân và tôn vinh văn hoá ngàn năm của dân tộc”.
 Bức tượng Nàng Tô Thị bằng xi măng thì làm sao thay thế thiên tạo được nhỉ? Chỉ có những kẻ ngu và ác mới làm như thế. Nhưng người Cộng Sản lại không nghĩ như vậy, vì họ có kiểu lý luận khác thông minh hơn.

Đó chỉ là một câu chuyện nhỏ trong muôn vàn câu chuyện về trí thông minh khác thường của người Cộng Sản.

Xưa nay hệ thống triết học thế giới chỉ hoàn thiện và bênh vực cho lẽ phải. Nhờ có Cộng Sản mà cái sai được bảo vệ tuyệt đối. Có thể nói, người Cộng Sản đã đóng góp rất lớn vào hệ thống lý luận của nhân loại, giải thích và bênh vực một cách thấu đáo những điều phi lý nhất. Trên thế gian, chỉ có những người thông minh nhất thì mới làm được như vậy.
Được đăng bởi Minh Văn vào lúc  00:30  




Triều Tiên bắt thanh niên để 'kiểu tóc Kim Jong-Un'

VTC NewsVTC News –  5 giờ trước
22
  • Tweet
  •  
  •  
  • In
Theo thông tin mới được tờ Time thu thập thì từ nay, tại Triều Tiên mọi người đàn ông đều sẽ phải cắt tóc giống với nhà lãnh đạo Kim Jong-Un. 
Đây là một đạo luật đã được Bình Nhưỡng đưa ra cách đây hai tuần song giờ mới được lan tỏa khắp đất nước.
Trong quá khứ, mọi công dân Triều Tiên có quyền lựa chọn kiểu tóc của mình theo danh sách những kiểu đầu đã được nhà nước chấp thuận.
Ông Kim Jong-Un có kiểu đầu mang đặc trưng riêng (Nguồn: AFP) 
Phụ nữ có tổng cộng 14 lựa chọn, trong đó tóc ngắn được dành cho những người lập gia đình còn những phụ nữ độc thân được phép thoải mái hơn với tóc dài và có thể để xoăn.
Để tóc dài cũng là một điều bị cấm đoán với đàn ông, khi họ không được để tóc dài hơn năm phân (người già được phép để tóc dài khoảng 7 phân) và cũng chỉ được chọn từ 10 kiểu tóc đã quy định.
Xem thêm
Song hiện tại, mọi công dân nam của Triều Tiên đều sẽ phải cắt tóc giống như ông Kim Jong-Un.
Tờ Korea Times của Hàn Quốc dẫn lời một người Triều Tiên giờ đang sinh sống tại Trung Quốc cho biết kiểu tóc giống như Kim Jong-Un không thịnh hành bởi nó gợi nhớ tới những người buôn lậu Trung Quốc.
Nguồn tin giấu mặt này khẳng định: “Cho tới giữa thập niên 2000, chúng tôi gọi đây là kiểu tóc ‘dân buôn lậu Trung Quốc’”.
Tuy vậy, phụ nữ vẫn được phép chọn một trong các kiểu tóc đã quy định từ trước.





“Kịch bản Putin” cho chính khách Việt?



On Wednesday, 2 April 2014 4:56 PM, tony nguyen <> wrote:


 

“Kịch bản Putin” cho chính khách Việt?



Tiến sĩ Phạm Chí Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
Cập nhật: 04:39 GMT - thứ ba, 1 tháng 4, 2014

alt
Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…

Chỉ đến khi chợt hình dung ở cuối dòng sông sẽ hiện ra một vực xoáy khủng khiếp, các chủ nhân ông mới cuống cuồng sục tìm một lối thoát đỡ va đập nhất từ con thuyền sắp đắm.

“Kịch bản Putin” là một lối thoát hầu như đã được lượng định và lượng thứ.

Cho đến một ngày, một trong những trang mạng bị xem là giả danh Thủ tướng Chính phủ Việt Nam - nguyentandung.org, bắt đầu seri bài về “Việt Nam có cần một nguyên thủ quốc gia như Putin?” và tiếp nối “Làm thế nào để Việt Nam có nhiều Putin?”.

Nhiều ngày trôi qua, vẫn không ai biết rõ trang mạng trên thực chất là do ai đạo diễn. Nhưng nói gì thì nói, cần ghi nhận một thành công nho nhỏ về sức hút công luận từ trang mạng này.

Khi mà tuyệt đại đa số báo chí quốc doanh chìm lắng trong cơn sầu muộn vô cùng tận của không ít chuyện không thể nói cùng quá nhiều việc không dám thưa thốt, vài ba tiếng chuông nguyện cầu cho cuộc chiến biên giới Việt - Trung năm 1979 trên trang nguyentandung.org hẳn làm các cựu chiến binh nguôi ngoai đôi chút về tâm trạng “người lính già đầu bạc, kể mãi chuyện Nguyên Phong”. 

Thậm chí trong một lần hiếm muộn, một đài quốc tế Việt ngữ còn phải đặt dấu hỏi về trang mạng vừa hoài niệm vừa đáng hoài nghi này.

"Chủ tịch nước kiêm tổng bí thư vốn là một phương án mà giới chính khách [Việt Nam] ngày càng nồng nàn, thậm chí tỏ rõ độ mẫn cảm đặc biệt với khung nhân sự này."

Cũng như những gì mà người ta đang hoài nghi về Vladimir Putin và đương kim thủ tướng chính phủ Việt Nam…

Nét tương đồng chính khách?

Mỗi chính khách đều có một con đường và một thân phận. Nhưng nếu cần, lịch sử có thể được cải biên cho những con đường ấy giao thoa với nhau, còn các thân phận lại mang tính giao đồng và thậm chí còn có nét nhân văn.

Nếu một nhà sử học không tiếng tăm từng tô thắm điểm chung lớn lao giữa Nguyễn Tấn Dũng và Putin - một người từng là thứ trưởng Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an), người kia có nguồn gốc xuất thân từ Cơ quan an ninh quốc gia KGB; có thể hiểu trong tương lai không thật quá xa xôi, nhân vật được coi là quyền lực nhất Việt Nam hiện nay sẽ không còn quá cần thiết phải đứng đầu chính phủ nữa, mà vai trò của ông sẽ bằng cả vị trí hiện thời của hai ông Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang gộp lại.

Chủ tịch nước kiêm tổng bí thư vốn là một phương án mà giới chính khách ngày càng nồng nàn, thậm chí tỏ rõ độ mẫn cảm đặc biệt với khung nhân sự này.

Chưa cần biết vai trò tương lai đó có quy tập được quyền lực gần như tuyệt đối như Tập Cận Bình ở Trung Quốc hay không, nhưng vẫn có hy vọng rằng dù ai trong số các chính khách hiện thời vươn tới chân trời “nhất thể hóa”, họ đều có cơ hội để thực hiện giấc mơ trở thành một Vladimir Putin thứ hai.

Vậy Vladimir Putin là ai? Ivan Hung bạo hay Tư bản dã man?
15 năm ròng rã kể từ khi thay thế vai trò của Boris Yeltsin, sức mạnh giấu kín trong con người Putin đã đưa nước Nga trở lại vị thế một cường quốc. Sẽ chẳng phải hoài nghi nếu thuật lại câu chuyện Putin thuộc hàng hiếm hoi trong giới tổng thống trên thế giới bắn chết hổ, và là nhân vật duy nhất có đặc quyền khuấy đảo chính trường nước Nga.

Chắc chắn đó là hình ảnh mà giới chính khách kém bản lĩnh hơn nhiều ở Việt Nam phải nhất tâm mê mẩn. Dù rằng nếu chấp nhận đi theo “thuyết Putin”, chính giới Việt Nam sẽ đồng thời phải thừa nhận trạng thái đa nguyên chính trị và thể chế đa đảng, kể cả đảng đối lập.

Xét cho cùng, hệ lụy đó có hề gì một khi những người hậu bối của chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam vẫn đút gọn nền kinh tế vào túi mình, còn các tập đoàn kinh tế nhà nước chẳng cần phải lo nghĩ đến chuyện dẹp bỏ thế độc quyền muôn thuở, và nạn tham nhũng không những không cần bị triệt tiêu mà còn được hiểu như một động lực làm hài hòa tính chính danh của chế độ.

"Rõ ràng có một sự khác biệt hết sức quá quắt giữa một nước Nga đang lao đi với gia tốc ngày càng nhanh trên cỗ xe độc tôn với hiện tình chia rẽ dẫn đến tương lai cát cứ ở Việt Nam."

Nước Nga thời hậu Liên Xô đã là như vậy và vẫn đang là như vậy, nơi mà có thể đến hơn một nửa số người Nga tạm hài lòng với những gì Putin đang làm, kể cả việc ông vừa định đoạt một cách thô bạo vào số phận của khu vực Crimea mà rất có thể bị giới sử học so sánh với Ivan Hung bạo.

Nhưng hầu như ngược lại, chẳng có ai trong số chính khách Việt hiện thời đủ tầm và tâm để quy tụ đủ 10% dân chúng ủng hộ mình, nếu họ chấp nhận một cuộc trưng cầu dân ý mở rộng đến tận những vùng mà học sinh phải bắt chuột ăn thay cơm, những đứa trẻ lang lang không mảnh áo trong trời giá buốt, hoặc những cô giáo phải chui vào túi nylon để vượt suối…

Rõ ràng có một sự khác biệt hết sức quá quắt giữa một nước Nga đang lao đi với gia tốc ngày càng nhanh trên cỗ xe độc tôn với hiện tình chia rẽ dẫn đến tương lai cát cứ ở Việt Nam.

Không thể có được một Ivan Hung bạo và thậm chí cũng không có nổi một Ivan Đại đế để tái thiết đất nước, từ vài chục năm qua các tầng lớp cách mạng lão thành, cựu chiến binh, một phần lớp trẻ và một nhúm công dân còn rực cháy tâm nguyện đối với dân tộc luôn cầu nguyện giấc mơ cháy bỏng để Việt Nam có được một bàn tay sắt của Putin nhằm vãn hồi trật tự xã hội và đạo đức Khổng Tử.

Nhưng có vẻ điều quá quắt không kém lại đang gấp gáp: người ta tự đánh bóng cho nhau đặc biệt quá đáng. Đồng ý là nước có thể nâng thuyền, nhưng không ai biết được khi nào nước sẽ lật thuyền. Con thuyền chính trị Việt Nam, với nhiều chỗ vá víu đầy tham vọng vào thời kỳ mà tính dã man của chủ nghĩa tư bản đã khỏa lấp hầu hết những ưu việt của “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, vẫn đang cố vượt qua thác ghềnh trong ít ỏi vọng tưởng còn lại.

Để có thể gia tăng hy vọng, cách duy nhất là người ta cần phải tìm ra “người cầm lái vĩ đại”.
alt

Ai là “người cầm lái vĩ đại”?

Những trang tin không chính thức và chưa bao giờ được coi là chính thống như nguyentandung.org đã vừa đề cập đến hai nhân vật Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ nhưng lại không buồn nhắc đến dù chỉ hình bóng của Tổng bí thư và Chủ tịch quốc hội, và càng biến mất hình hài của Bí thư thành ủy Hà Nội - nhân vật đang có ít nhiều triển vọng cho chức vụ cao nhất trong Đảng vào Đại hội 12 năm 2016.

Ít nhất, hai trong số “tứ trụ triều đình” đã có thể đang bị quên lãng. Và cũng ít nhất, một trong hai nhân vật còn lại cũng chỉ được nêu ra như một thủ pháp “làm vì” cho một tương lai bị lãng quên đối với cá nhân ông ta.

Người còn lại, ẩn số cuối cùng và có vẻ được cố ý xem là đáp số duy nhất cho phương trình chính trị tương lai của Việt Nam, nghiễm nhiên đang mở ra gương mặt mang tính “cải cách thể chế” lộ liễu nhất, cho dù tất cả mới chỉ thể hiện trên phương diện ngôn từ.

Song cứ cho là chính khách cuối cùng ấy - người có cùng xuất xứ “an ninh” như Vladimir Putin - đang được tô vẽ bởi một thế lực truyền thông ẩn hiện nào đó và có thể trở thành nhân vật “nắm chắc ngọn cờ dân chủ” như thông điệp đầu năm 2014 của ông ta phác họa, thì liệu cái gì sẽ chứng thực cho điều được xem là “lòng thành chính trị” của chính khách này?

Chứng thực cực kỳ đơn giản là sau ba tháng, bản thông điệp đầu năm 2014 của ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn chưa được thành thực bởi bất kỳ hành động thành thật nào, trong khi các nhóm kinh tế độc quyền xăng dầu, điện và sữa vẫn mặc sức đẩy bão giá trên đầu dân chúng.

Chưa từng tồn tại trong từ điển bách khoa Việt Nam, nhưng “Thành tâm chính trị” lại là một khái niệm nhân văn từng được cộng đồng quốc tế ghi nhận nơi con người Thein Sein - vị tướng thoát thân từ chế độ quân phiệt mà đã khiến đất nước Myanmar chuyển mình kỳ diệu kể từ năm 2011.

"Thông điệp đầu năm 2014 của ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn chưa được thành thực bởi bất kỳ hành động thành thật nào, trong khi các nhóm kinh tế độc quyền xăng dầu, điện và sữa vẫn mặc sức đẩy bão giá trên đầu dân chúng. "

Thả tù chính trị và mở cửa cho các đảng phái đối lập - ít nhất những cử chỉ đó cũng khiến hình ảnh Thein Sein được tôn tạo trên bức tranh nhân quyền, khiến dĩ vãng đàn áp của lề thói quân phiệt dần chìm vào quá khứ.

Nhưng Việt Nam lại luôn
 là một bài học đáng quên của độ trễ không chỉ về kinh tế mà cả với những xảo thuật tủn mủn nhất về chính trị. Dù luôn được mô tả như “người cầm lái vĩ đại”, nhưng không một lãnh đạo nào bên khối chính phủ có đủ đức hạnh và trí tuệ để trở thành lãnh tụ sáng suốt đưa nền kinh tế thoát khỏi bóng đêm suy thoái. Rất đồng pha, những lãnh đạo tư tưởng cũng không hề khá hơn khi làm cho cảm xúc của người dân về một “nhà tù lớn” ngày càng minh bạch hơn lúc nào hết.

Tất cả những hệ lụy chất chồng và còn chưa lao đến đáy như thế đang khiến cho học thuyết kinh tế - chính trị ở Việt Nam rơi nhanh xuống hố sâu phá sản chỉ trong ít năm nữa.

Chỉ đến lúc này, khi tất cả đã dợm chân vào vực xoáy khủng hoảng và sự tồn vong của thể chế một đảng bị đe dọa cực kỳ nghiêm trọng, giới chính khách đặc trưng bởi tinh thần bảo thủ và vun vén cá nhân ở Việt Nam mới buộc phải liên tưởng đến một kịch bản mà trước đó họ hoàn toàn không nghĩ đến: kịch bản Thein Sein.

Putin, Thein Sein hay lưu vong?

Làm thế nào để một chế độ và trên hết là giới cầm quyền trong chế độ đó thoát khỏi đòn roi hồi tố và quyết tâm trả thù của đám đông dân chúng bừng bừng phẫn nộ từ áp bức lâu năm? Làm thế nào để không cần đến động tác lưu vong và tẩu tán tài sản, giới chính khách và các nhóm lợi ích bên cạnh họ vẫn giữ được phần nào quyền lực và đất đai nhà cửa cùng các tài khoản ngân hàng ngay trên mảnh đất Việt Nam khốn khó trăm bề?

Kịch bản Thein Sein có lẽ vẫn còn là một phương án tương đối xa vời ngay vào thời điểm những tháng đầu năm 2014, ít nhất trong não trạng khá thiển cận và bị che mờ bởi các nguồn lợi cận kề của lớp chính khách thời nay.

alt
Kịch bản Thein Sein vẫn là phương án xa vời

Đối với họ, hình dung từ ngày càng rõ nét hơn là con đường mà nước Nga đã trải qua cùng hình tượng thủ lĩnh hội tụ uy quyền gần như tuyệt đối là Putin. 

Đối lập mà không có đối trọng - đó chính là điều mà Putin và đảng “Nước Nga thống nhất” bên cạnh ông đã cố gắng, bằng nhiều thủ pháp và cả thủ đoạn, kéo mòn cho đến ngày hôm nay.

Với những chính khách Việt Nam đang lẫn lộn về phương pháp luận trong thế “đu dây”, chắc chắn đó sẽ là một kịch bản tốt ưu dành cho đảng cầm quyền, dù có phải trả một cái giá nhỏ nhoi khi phải cho phép hình thành những đảng phái đối lập một cách hợp pháp, trong khi không mấy nặng lòng về tâm thế phải chia sẻ quyền lực với nhân dân.

“Kịch bản Putin” cũng bởi thế rất có thể sẽ chiếm vị trí then chốt trong não trạng của không chỉ một mà một số chính khách đầy tham vọng lẫn tham quyền cố vị.

Chỉ có điều, hoàn cảnh nước Nga và con người Putin quá khác với tình cảnh và thực chất bản lĩnh của giới chính khách Việt Nam. Ngẫu nhiên, giới quan sát và người dân Việt Nam lại dần hiểu ra một chi tiết cốt tử: giới chính khách ở đất nước này đang túc trực bên số phận nhau bằng một tinh thần không mấy tương thân tương ái.

Thời gian đang chạy đua với Đại hội 12 của Đảng sẽ diễn ra trong năm 2016.

Với cuộc chơi được ăn cả ngã về không trong vài năm tới, sẽ chẳng có bất cứ cơ hội hoặc kịch bản nào cho bất kỳ chính khách nào nếu họ không tự gấp rút biểu hiện một lòng thành chính trị và thực tâm cải cách tối thiểu nào đó trước dân chúng, và tất nhiên sự trưng bày ấy phải được phô diễn trước đoàn diễu hành mang biểu ngữ không hẳn tung hô của chính giới phương Tây.





Từ giấc mộng Putin của Nguyễn Tấn Dũng đến việc lùi 1 bước của đảng CSVN

Từ giấc mộng Putin của Nguyễn Tấn Dũng đến việc lùi 1 bước của đảng CSVN


Trần An Lộc (Danlambao) - Ông Lê Hồng Hà, cựu đại tá công an cộng sản, một người tiếng tăm vang dội không những trong ngành công an mà còn là một trong rất ít nhân vật thuộc hàng “lão thành cách mạng” (thứ thiệt), được kính nể trong hàng ngũ “các cụ”, vừa tung ra công luận một bài viết thuộc loại bom tấn. 

Bài viết có tựa đề: “Mấy suy nghĩ về tình hình, nhiệm vụ ngày nay“ thoạt đầu được đăng trên trang blog “Ba Sàm” ngày 28/3/2014, sau đó được trang mạng Dân Quyền (Xã hội dân sự) và Bauxit Viet Nam, đăng lại... 

Nhận thấy đây là một bài viết mà những đề nghị và hậu ý của nó gắn liền với vận mệnh dân tộc, nên người viết mạn phép mời quí bạn đọc cùng nhận định bài viết này.

Trước hết, để có một bức tranh toàn cảnh, chúng ta cần biết ông Lê Hồng Hà là ai? 

Trang Pro/Contra của nhà văn Phạm Thị Hoài ngày 6/3/2012, trong bài “Phỏng vấn Lê Hồng Hà - đảng chỉ còn vai trò kìm hãm xã hội“ được thực hiện bởi Phạm Hồng Sơn, đã tóm tắt tiểu sử Lê Hồng Hà như sau: “Ông Lê Hồng Hà, cựu đại tá công an, năm nay 86 tuổi, là người đã tham dự Khóa I cho người Việt Nam về Chủ nghĩa Marx-Lenin tại Bắc Kinh năm 1949 và ở lại làm trợ giảng cho các khóa II, III đến năm 1952. Năm 1953 về nước phụ trách Trường Công an Trung ương (tiền thân của Học viện An ninh hiện nay). Năm 1958 là Chánh văn phòng Bộ Công an dưới thời Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn, là Ủy viên đảng Đoàn Bộ Công An từ năm 1956. 

Ông là người đã cùng ông Nguyễn Trung Thành (cựu Vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng dưới thời ông Lê Đức Thọ), vào nửa cuối thập niên 1990, đề nghị Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) phải minh oan cho những nạn nhân trong vụ án có tên “Vụ án chống đảng theo chủ nghĩa xét lại làm tình báo cho nước ngoài” (tên thường gọi: “Vụ án xét lại chống đảng”). Không lâu sau ông đã bị khai trừ khỏi đảng (cùng ông Nguyễn Trung Thành) và bị vào tù một thời gian”.

Như vậy, Lê Hồng Hà thuộc hàng cha chú của các tay đầu sỏ của đảng CSVN hiện nay, kể cả bộ ba Trọng, Sang, Dũng. Và do đó ảnh hưởng và uy tín trong đảng và trong chính quyền cộng sản của ông là không nhỏ, và tuy đã bị khai trừ khỏi đảng và đã từng “được” đảng cho ở tù (đây là một tấm huy chương lớn cho một số các nhà “dân chủ” lấy ông làm chỗ dựa vững chắc để tránh không bị “bể đầu”, “sứt trán”) ông vẫn còn là một mắt xích quan trọng trong việc thực hiện các cuộc dàn xếp, mặc cả cũng như chia phần trong hậu trường, giữa các phe phái quyền lực, các nhóm lợi ích, kể cả những thế lực liên hệ đến TQ.

Sau khi đọc toàn bộ bài viết của ông Lê Hồng Hà nhiều lần (link dẫn thượng), chúng ta thấy rằng: Sau đoạn mở đầu có tính “tiên lễ hậu binh”, toàn bộ những phần sau là một bản cáo trạng nặng nề đối với đảng CSVN. Bản cáo trạng về chủ nghĩa, chính sách, đường lối, cách lãnh đạo, quản lý đất nước từ trước tới nay của đảng CSVN là hoàn toàn sai lầm và hoàn toàn thất bại. Từ đó ông đưa đến đề nghị (trích):

“- Xóa bỏ sự cai trị của đảng

- Xóa bỏ điều 4 trong Hiến pháp- Xóa bỏ sự cai trị của các cấp ủy Đảng từ trung ương, qua các: tỉnh thành, quận huyện, xã phường,Nhưng vẫn giữ nguyên hoạt động của các cơ quan Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, các Ủy Ban Hành chính và Hội đồng Nhân dân các cấp”.

Với đề nghị như vậy, không một người đọc nào là không thấy đây là một quả bom tấn. Một thách thức với đảng CSVN vượt qua tất cả những thách thức trên giấy trắng mực đen từ trước đến nay của các nhà dân chủ, của các lãnh đạo tôn giáo, của cả những người Việt hải ngoại chống cộng. Vì vậy phải nói đây là lời tuyên chiến. Một lời tuyên chiến trong thời điểm đảng cộng sản Việt Nam đang mất hết uy tín trước người dân và trước thế giới; Trong thời điểm mà quyền lực của đảng CSVN bị triệt tiêu bởi chính những đảng viên của mình. Nói cách khác bản cáo trạng đã đưa ra vào thời điểm đảng CSVN đang hấp hối, đang cần một phát súng ân huệ!

Chính vì những lẽ trên, mà cho đến lúc tôi gõ bài viết này, vẫn chưa có một phản ứng nào chính thức từ phía đảng CSVN, của bộ chính trị, của những nhân vật chóp bu như Trọng, Sang, Hùng, Dũng. Kể cả về phía các nhà “chống cộng” và các nhà “dân chủ” cũng chưa kịp thời có phản ứng gì (ngoài trừ vài cái “phụ đề Việt ngữ” của ông Phạm Toàn trong bản đăng lại trên Dân quyền và Bauxit VN). 

Tất cả là im lặng. Một sự im lặng đáng sợ giống như trời im gió trước cơn bão kinh hoàng sắp ùa đến.

Thật vậy, ai cũng biết năm 2016 là năm đại hội XII của đảng CS. Một đại hội mà đảng CSVN không thể chơi trò vùi đầu trong cát của những con đà điểu trước những đòi hỏi cấp bách của đất nước. Một đại hội một mất một còn giữa đảng và nhà nước cộng sản. Giữa nhóm giáo điều cộng sản với ý thức hệ Mác -Lê và nhóm Tư bản đỏ với chủ trương tư bản hoang dại.

Có hai cách nhìn về bài viết của ông Lê Hồng Hà.

Thứ nhất, đây là một trái bong bóng để dọn đường cho Nguyễn Tấn Dũng thực hiện “giấc mộng Putin”.

Thật vậy, cứ liên kết các tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng về Hoàng Sa, Trường Sa, về Việt Nam Cộng Hòa, về thông điệp đầu năm 2014, những bài trên trang Blog Nguyễn Tấn Dũng trong thời gian gần đây cùng những bài “chỉ đường cho hưu chạy” có tính khích tường như bài “Kiến nghị gửi Thủ tướng“ của Đặng Văn Âu và đặc biệt bài viết này của Lê Hồng Hà, thì ta thấy việc bầy binh bố trận rất bài bản của Nguyễn Tần Dũng. Ở đây chưa bàn đến việc thành bại, nhưng việc muốn khai tử đảng cộng sản bằng chính con dao “đại hội đảng” của Dũng và của rất nhiều đảng viên cộng sản khác (tham nhũng và không tham nhũng) là một việc rành rành. Với đề nghị “vẫn giữ nguyên hoạt động của các cơ quan Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, các Ủy Ban Hành chính và Hội đồng Nhân dân các cấp”, thì đã rõ như ban ngày, là dẹp đảng, nhưng giữ y như cũ guồng máy và nhân sự điều hành nhà nước!

Phải công bằng mà nói, những giải pháp đề nghị trong bài viết của ông Lê Hồng Hà để cứu nguy đất nước và dọn bãi đáp an toàn cho những người cộng sản là một thiện tâm của ông Hà và sẽ tốn được không ít thời gian và xương máu trên đường đưa Việt Nam đến dân chủ, đa nguyên; Nhưng rất tiếc Nguyễn Tấn Dũng thật sự không thể là người thực hiện được “giấc mơ putin”. Lẽ giản dị là Dũng chưa đủ tầm! Phải biết Putin là một chính trị gia quốc tế, vừa thủ đoạn vừa nắm trong tay sức mạnh về năng lượng và nguyên tử. Tiếng nói của Putin là tiếng nói có trọng lượng và mưu lược của ông thuộc loại thượng thừa. Việc chiếm Crimea của Ukraine không tốn một viên đạn khiến những lãnh tụ thế giới cỡ Obama, Angela Merkel phải ngả nón. Còn Nguyễn Tấn dũng là ai? Một kẻ vô học, một tay chó nhảy bàn độc ngu dốt nhưng tham lam và độc ác. Một con sâu chúa tham nhũng. Chính Dũng đã bỏ tù không biết bao nhà yêu nước, nhà dân chủ chống TQ xâm lược và cướp đất của biết bao dân oan. Chính Dũng đã nhận chìm nền kinh tế khiến đất nước tan hoang và dân tình đói rét. Chính vì cái tâm và cái tầm của Dũng chỉ có thế nên dù có nằm mơ thì “Giấc mộng Putin” cũng nằm ngoài tầm tay của Dũng. Vì thế người ta có cái nhìn thứ hai xuyên qua bài viết của Lê Hồng Hà.

Cái nhìn thứ hai cho đây là một lá bài của các tay giáo điều trong đảng CSVN. Đây là chiến thuật lùi 1 bước để tiến 3 bước mà Hồ Chí Minh từng áp dụng khi đảng CSVN mới được thành lập, còn non yếu, cần thì giờ để chỉnh đốn và tăng thêm nội lực.

Thật vậy, Hồ Chí Minh, đã từng giải tán đảng CSVN để chỉ duy trì cái gọi là “hội nghiên cứu Maxit” là gì? - Rồi trong cuộc kháng chiến chống Pháp, Hồ Chí Minh cũng chẳng dùng tên “Đảng Lao Động Việt Nam” cho đảng CSVN hay sao? Vì thế bây giờ vì đảng đang hấp hối, thì đảng cần lùi một bước vào bí mật (hoạt động dưới một tên khác, thí dụ Đảng Công Nông Binh Việt Nam), để đảng có thời gian chỉnh đốn, bồi bổ, rồi sau khi phục hồi, đảng sẽ tiến 3 bước, xuất đầu lộ diện. Bởi vì con người vẫn còn đó, bộ máy vẫn còn đó, “Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, các Ủy Ban Hành chính và Hội đồng Nhân dân các cấp” vẫn còn đó, thì có mất đi đâu?!

Tóm lại, không có chuyện hai phe phái trong đảng CSVN tranh giành chém giết nhau như kịch bản chúng ta đã, đang và sẽ thấy. Phải nhớ rằng đảng CSVN là một chi bộ của đảng CSTQ. Tất cả là một thể thống nhất theo sự chỉ đạo của đảng CSTQ.

Cả hai kịch bản kể trên, nếu bất kỳ kịch bản nào xẩy ra, thì kẻ khốn nạn là Dân Tộc và Tổ quốc Việt Nam, và người hưởng lợi chính là tay đạo diễn Trung Quốc.

Phải biết rằng đảng CSVN hiện tại và bè lũ chóp bu (gồm 16 tên trong bộ chính trị - đảng ủy các tỉnh và thành phố, huyện xã) chúng chỉ kèn cựa nhau để tranh ăn, chứ căn bản thì đều là những tên bán nước và Việt Nam đã và đang trở thành một huyện lỵ của TQ và như thế, những gì xẩy ra trong Đại Hội đảng XII của đảng CSVN năm 2016, chỉ là hợp thức hóa những mệnh lệnh được đưa ra từ Trung Nam Hải.

Bài viết này là một hồi chuông báo động cho những người nhẹ dạ, cả tin, kể cả những vị gọi là “Lão Thành Cách Mạng” và những “nhà Chống Cộng” “nhà Dân Chủ”, thật sự yêu quê hương và thương dân tộc mình.

Cũng may là : “Mưu sự tại nhân - Thành sự tại thiên”. Những mưu đồ kể trên của cộng sản không dễ gì thực hiện vì dân tộc ta vẫn còn đó và bàn cờ thế giới không cho phép bọn cộng sản, kể cả CSTQ tự tung tự tác.

Dân tộc chúng ta vẫn thừa sức để tự cứu, và thế giới cũng sẽ không bỏ mặc chúng ta nếu trong ngoài nước chúng ta bắt tay nhau, toàn dân đứng dậy một lòng giải thể cộng sản. Một nước Việt Nam đa nguyên, đa đảng, độc lập, tự do, phú cường là niềm cưu mang và hoài bão của chúng ta. Khối 90 triệu người Việt trong và ngoài nước một lòng tha thiết với tiền đồ Tổ Quốc và tương lai dân tộc sẽ là câu trả lời cho bài toán. 
Nguyện xin anh linh Tổ quốc, anh linh các anh hùng liệt nữ, hương hồn những người yêu nước bị cộng sản bách hại luôn độ trì và chứng giám cho lòng thành của con dân nước Việt chúng tôi.



Tử thần rình rập bầu cử Tổng thống Afghanistan

Tử thần rình rập bầu cử Tổng thống Afghanistan

  • In bài này
  • Gửi Email bài này
Thứ Bảy, 05 tháng Tư năm 2014 07:44
Tác Giả: Tú Anh
afghanistan vote

Cuộc bầu cử tổng thống diễn ra trong một bối cảnh đầy rủi ro bất trắc - REUTERS /Parwiz


Hàng chục triệu cử tri Afghanistan được mời đi bầu Tổng thống vào ngày mai 05/04/2014 trong niềm hy vọng lật qua một trang sử mới pha lẫn với lo âu bị Taliban khủng bố.

Với kế hoạch triệt thoái của liên minh NATO vào cuối năm nay, cuộc bầu cử Tổng thống Afghanistan vào ngày mai thứ bảy 05/04/2014 trên nguyên tắc sẽ đóng lại trang sử can thiệp của quân đội nước ngoài và hai nhiệm kỳ lãnh đạo của Tổng thống Hamid Karzai kể từ khi Taliban sụp đổ vào năm 2001.

Trong bối cảnh quân đội đồng minh triệt thoái trao lại nhiệm vụ cho quân đội quốc gia đang được phát triển, tình hình lãnh thổ đồi núi rộng hơn 650.000 cây số vuông với 28 triệu dân có vẻ không được khả quan.

Taliban liên tục mở nhiều cuộc tấn công tự sát vào tận trung tâm thủ đô Kabul, sát hại công chức chính phủ, nhân viên Liên Hiệp Quốc, nhà báo quốc tế.

Phần lớn các quan sát viên quốc tế đã rời Afghanistan sau khi một khách sạn tại trung tâm Kabul bị tấn công ngày 20/03 vừa qua mà trong số nạn nhân có vợ chồng một phóng viên thường trực của AFP.

Ngay hôm nay, một nữ phóng viên Đức của hãng AP bị một cảnh sát bắn chết, đồng nghiệp người Canada bị thương.
 Cho đến hôm nay chỉ có phái bộ quan sát viên bầu cử của Liên Hiệp Châu Âu còn bám trụ.
Tuy nhiên, mặc dù khủng bố hồi giáo gia tăng tấn công trong giai đoạn gần bầu cử nhiều cử tri Afghanistan vẫn giữ được niềm tin.

Hãng Reuters đương cử trường hợp nhà giáo Abdul Wali hiệu trưởng một trường trung học tại Kandahar, mà hàng chục năm trước đây là sào huyệt của Taliban.
Hiệu trưởng ngôi trường được chọn làm phòng phiếu tuyên bố : Tôi rất sung sướng chờ ngày bầu cử. Điều lo ngại nhất là gian lận nhưng chúng tôi sẽ làm mọi cách để ngăn chận.

Theo mạng lưới quan sát Afghanistan Analysts Network, con số cử tri được thẩm định từ 10 đến 12 triệu người nhưng chính phủ cho in đến 21 triệu thẻ cử tri.
 Nếu không có ai trong số 8 ứng cử viên đắc cử, thì phải qua vòng chung kết giữa hai người về đầu vào ngày 28/05/2014.

Tuy thời gian kéo dài lê thê, phải chờ các đoàn lừa đưa các thùng phiếu từ những vùng núi xa xôi về đến các trung tâm kiểm phiếu, nhưng sự chậm trễ này, theo giới phân tích cũng có một điểm lợi là giúp cho Kabul và Washington thêm thời gian để đúc kết một thỏa thuận về an ninh quốc phòng duy trì một đạo binh 10 ngàn quân Mỹ đề phòng Taliban chọn giải pháp vũ lực.

 Thiếu hiệp ước an ninh này, quân đội Afghanistan sẽ một mình đối phó với lực lượng hồi giáo cực đoan Taliban trên một địa bàn rộng lớn bằng hai lần nước Việt Nam.
Tổng thống mãn nhiệm bác bỏ yêu sách của Mỹ nhưng ba ứng cử viên có cơ may đắc cử đã chấp thuận. Đó là các ông Abdula Abdula, Zalmai Rassoul và Ashraf Ghani.
Bác sĩ Abdula Abdula,53 tuổi, nguyên Ngoại trưởng trong chính phủ đầu tiên của Tổng thống Karzai, lẽ ra đã đắc cử Tổng thống năm 2009 nếu không bị gian lận.

Nhà lãnh đạo đối lập có tính cương nghị này rất được giới lãnh đạo tây phương kính trọng. Ông từng là phát ngôn viên của tướng Massoud, người hùng trong cuộc chiến chống Liên Xô cũ, trước khi bị ám sát năm 2001, vài tuần trước khi Hoa Kỳ tấn công triệt hạ chế độ Taliban.

Người thứ hai là Zalmai Rassoul, 70 tuổi, thân cận với Tổng thống mãn nhiệm, cố vấn về an ninh quốc gia, từng học tại Pháp và nói bốn thứ tiếng Pháp, Anh, Ý và Ả rập.

Ứng cử viên thứ ba là chuyên gia kinh tế Ashraf Ghani, 64 tuổi, một giáo sư đại học được quốc tế mến mộ.

Tuy nhiên, dù trang sử Karzai, nhà lãnh đạo mà Tổng thống Mỹ trước đây là George Bush áp đặt, có lật qua thì một vị Tổng thống mới cũng khó mà mở ra một chương mới đầy hy vọng.
 Áp lực của Taliban kiên quyết chiếm chính quyền bằng vũ lực và người dân bình thường sẽ trả giá bằng chính xương máu.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link