Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, April 9, 2014

Thư ngỏ kính gửi anh Tư Sang


http://www.vopvn.com/home/uploads/news/2013_09/1108.jpg

Thư ngỏ kính gửi anh Tư Sang

Thưa anh, tôi xin được xưng hô, bt chước người Nam B, như thế, cho gn gũi.
Trước hết, tôi xin kính chúc anh thân tâm an tnh, và chúc mng kết qu chuyến công du Nht Bn va qua ca anh.
Tôi được biết anh là duy nht trong cương v Ch tch Nước có văn bng c nhân lut hc, mà nhng v tin nhim t H Chí Minh đến Lê Đc Anh đu không có.
Vì thế, trong thư này tôi xin thưa vi anh câu chuyn v “Tinh thn Lut pháp Vit”(tôi mượn tên mt tác phm ni tiếng “De l’esprit des lois” ca Montesquieu đ khng đnh có mt tinh thn lut pháp Vit không h “rng rú” tí nào. Mt s k không ít đang làm cho lut pháp Viêt tr nên hoang dã, đó là điu đáng lên án.
Thi Vua Duy Tân, nước ta tng có mt v án đánh chết người trên công đường. By gi c c Phó bng Nguyn Sinh Sc, thân ph ca C Ch tch H Chí Minh, ngi Tri huyn Huyn Bình Khê, Bình Đnh, đã đ cho thuc h tra tn chết người. Triu đình hch ti, đưa raba hình pht. Mt là cách chc. Hai là tước b khoa bng. Ba là đánh 50 trượng trước công đường. S tâu lên, Vua Duy Tân phê:Người ta là bc khoa bng, nht thi lm li, ch cách chc, min cho hai hình pht kia. C Phó bng tr v làm thy thuc cu người, kiếm sng.
Nay tnh Phú Yên lân cn li xy ra v công an tra tn chết người. Vic x sơ thm như thế nào, dư lun công chúng, trình đ kiến thc và đo đc tư pháp ca nhân viên tòa án như thế nào chc anh đã rõ.
Tôi nghĩ đây có ba ti. Mt là ti đánh chết người trong công v. Tôi nhn mnh công v. trong thôn xóm, đánh nhau chết người là cái ác vn còn trong nhân tính, phi trng tr. Nhưng đánh chết người trong công v đang xy ra nhiu nơi trong nước ta, thì không ch là vn đ nhân tính ca cá nhân na. Đây là ni s nhc cho cái được gi là “pháp quyn xã hi ch nghĩa”, phi coi đây là ti phm, nó làm nhc quc th, chế đ và s tôn nghiêm ca Nhà Nước. Đó là ti th hai. Ti th ba là s vô trách nhim ca nhng cơ quan, ngành và cá nhân liên đi. Ngành công an vi khu hiu rt hay “Vì nước quên thân, vì dân phc v”, mà đ nhiu năm xy ra tình trng vô thiên vô pháp mà không chn chnh ni, tht không th chp nhn được.
Cho nên tôi cho rng:
a. Phi x nghiêm nhng viên công an đánh chết người hai ti, đánh chết người và c ti làm nhc quc th, nhc chế đ, làm ô danh ngành công an vn có cái tên rt hay là công và an.
b. Phi cách chc viên đi trưởng, k đã trc tiếp ch huy v vic. Cách chc thường không phi là án l do tòa án quyết đnh, mà là bin pháp hành chính đ qun lý nghiêm minh và hiu qu ca công vic công cũng như tư. Điu đáng tc cười là mt cô din viên vì không khai báo có chng mà B Văn hóa đã ra thông tư cm hành ngh. Còn viên đi trưởng công an n ch b phê bình cnh cáo qua loa!
c. Viên Giám đc Công an Tnh phi xin li trước dân, trước Chính ph, ha s không đ xy ra tình trng trên trong phm vi mình ph trách. V này cũng vi phm c ba tính cht ca ti li nêu trên.
d. Hai viên Bí thư và Ch tch Tnh cũng phi ng li xin li dân vì đã thiếu trách nhim đ cho v vic đáng xu h xy ra.
đ. Nhng chc trách liên quan như Trưởng ban Ni chính Trung ương, B trưởng Công an, Chánh án Tòa án Ti cao…phi thưa vi báo chí v trách nhim ca mình và ha không đ xy ra tình trng quân hi vô phèng như đã xy ra.
Tôi suy nghĩ t câu ca c H nói rt hay:“Trăm điu phi có thn linh pháp quyn”. Pháp quyn ca đt nước đã không còn thn (thn, không ch là thn thánh, mà là cái tinh thn khiến nó văn hóa, nó văn minh, nó nhân tính, không dã man, bo ngược).
Câu chuyn Tinh thn Lut pháp Vit, là vic ln, l nào gii lut hc không quan tâm, không phn đu cho nó s là cái Thn ca người Vit hôm nay.
My li cn bc* ca k già nơi thôn cùng xóm vng mong được ti tai anh, điu hay thì đem thi hành, điu d thì b đi, ch mong Nước tr, Dân an. Vn phúc, vn phúc.
Nguyn Khc Mai, người già ô Đng Lm Thăng Long.
Tác gi gi BVN.
*Cn, bc loi rau c dân dã, tm thường, đ ch li quê mùa mc mc ca dân thôn.



__._,_.___

Tuesday, April 8, 2014

Viết khi nhận 'giấy mời' của công an


Viết khi nhận 'giấy mời' của công an


Phạm Đình Trọng (Danlambao) - 21 giờ khuya ngày 2.4.2014, ông công an khu vực đến nhà đưa cho tôi Giấy Mời: 8 giờ 30 ngày 4.4.2014 đến trụ sở công an để “trao đổi liên quan đến một số bài viết”. Giấy mời có hai Liên. Tôi nhận Liên 2 và kí vào Liên 1 để người chuyển Giấy mời mang về trình. Trước khi kí, tôi ghi: Tôi đã nhận. Công an có việc cần trao đổi xin mời đến nhà tôi. Tôi không có việc cần gặp công an.


KHÔNG THỂ HÌNH SỰ HÓA ĐỜI SỐNG DÂN SỰ

1.  Nhà nước của dân, do dân, vì dân là nhà nước phục vụ. Người dân là chủ trả lương, trao quyền hạn và nghĩa vụ cho công chức nhà nước để phục vụ người dân. Nhà nước của dân, do dân, vì dân không phải là nhà nước cai trị coi người dân chỉ là bề tôi, là thần dân, là đám đông bầy đàn và quan chức nhà nước hưởng lương lậu, bổng lộc từ tiền thuế của dân cứ mặc sức dùng chức trách, quyền uy của dân trao để xách nhiễu dân. 

Người dân đóng thuế nuôi bộ máy nhà nước là nuôi công bộc để phục vụ dân. Nhưng người dân có việc đến cơ quan nhà nước thì bị công bộc của dân mặt lạnh như kem, khinh khỉnh ra uy hành hạ dân đủ điều, làm khó trăm bề để vòi phong bao. Còn công bộc có việc cần gặp dân thì viết giấy sai người đưa xuống triệu dân lên. Quan chức nhà nước vẫn coi mình như “phụ mẫu chi dân”, như cha mẹ dân của thời quân chủ phong kiến mới hành xử với dân như vậy. Không thể cứ bình thản duy trì mãi một nhà nước xấu xí như một định mệnh bất hạnh của người dân Việt Nam khốn khổ.


2.   Những bài viết của tôi thuộc lĩnh vực văn hóa tư tưởng. Những bài viết đó có gì không thuận với chính thống cần nhắc nhở, trao đổi, tranh biện thì đó là việc của cơ quan tuyên giáo, của các nhà lí luận, của hội đồng lí luận, không phải việc của công an. 

Vẫn biết công an có cơ quan an ninh văn hóa. Nhưng “Giỏi giang cũng chỉ một nghề / Con phượng thì múa, con nghê thì chầu” (Ca dao). Dù là an ninh văn hóa nhưng vẫn là công an, chỉ có nghiệp vụ công an, không có nghiệp vụ văn hóa, không có thẩm quyền thẩm định văn bản văn hóa. Vì thế khi muốn buộc Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tội Tuyên truyền chống nhà nước, cơ quan công an điều tra vẫn phải đưa những bài báo của Điếu Cày Nguyễn Văn Hải sang cơ quan văn hóa thẩm định, kết luận. Dù trong nhà nước chuyên chính vô sản, cơ quan văn hóa cũng chỉ thẩm định theo ý muốn của cơ quan công an điều tra mà thôi. Nhưng những văn bản văn hóa phải do cơ quan văn hóa thẩm định đã xác nhận rằng cơ quan công an, dù là an ninh văn hóa cũng không có thẩm quyền thẩm định văn bản văn hóa. Không có thẩm quyền thẩm định, kết luận đúng sai của văn bản văn hóa, chỉ có thẩm quyền và nghiệp vụ công an thì có gì để “trao đổi liên quan đến một số bài viết” của tôi nhỉ!

Hơn nữa, cùng lấy con người làm đối tượng hướng tới, đối tượng quan tâm của công việc nhưng con người của văn chương, của khoa học xã hội nhân văn là con người văn hóa, tâm hồn, con người của chiều sâu tâm lí, tính cách với những buồn vui, đau khổ, vui sướng, day dứt, trăn trở. Còn con người mà công an dồn tâm sức săm soi, giám sát là con người sinh vật, con người hành động, với công an, đó là con người tội phạm. 

Chỉ chuyên sâu khám phá, phát hiện mặt trái, mặt tiêu cực của con người sinh vật, con người tội phạm, chỉ thấy những xấu xa, tội lỗi, nguy hiểm của con người sinh vật, công an khó đồng cảm, chia sẻ được với nỗi đau của con người văn hóa, nỗi đau, nỗi trăn trở của những người làm văn chương, những người trân trọng giá trị văn hóa, tâm hồn của con người. Xa cách nhận thức, xa cách cái nhìn về con người như vậy, làm sao có thể “trao đổi” về những bài viết mang nỗi đau, nỗi day dứt về con người, về thế sự nhỉ!

Bệnh nghề nghiệp, thày thuốc chữa bệnh nhìn đâu cũng thấy vi trùng. Luật sư nhìn sự việc nào cũng liên tưởng tới điều luật này, điều luật nọ. Công an nhìn đâu cũng thấy tội phạm và công an luôn đặt mình ở vị trí đối mặt với tội phạm, ra uy trấn áp tội phạm. Mấy năm trước tôi đã một lần làm việc với hai cán bộ của bộ Công an tại trụ sở công an quận Tân Bình và tôi đã trở thành đối tượng của quyền uy trấn áp đó, trở thành tội phạm.

Mở đầu buổi làm việc hai cán bộ bộ Công an đưa cho tôi tập bài viết của tôi được in ra từ trên mạng bảo tôi kí xác nhận đúng là bài viết của tôi. Một việc làm tốn kém tiền bạc của dân, tốn kém công sức, thời gian cũng lại là tiền bạc và hoàn toàn không cần thiết. Các bài viết tôi đều ghi tên rõ ràng, đầy đủ. Suốt mấy năm qua, người đọc đều biết rõ về tôi, cơ quan an ninh văn hóa càng biết rõ hơn, tôi có chối bỏ những bài viết của tôi đâu mà phải tốn tiền in ra, đưa tôi xác nhận. Làm việc với an ninh, tôi không còn thư thái, tĩnh tâm dò từng chữ hơn chục bài viết, có bài hơn chục trang. Với lòng tin vào sự đàng hoàng của cơ quan công an, tôi chỉ nhìn qua tên bài viết rồi kí đại. Kí như vậy là tôi đã nhận phần bất trắc về mình nếu như có gài bẫy trong những bài in lại đó. Nhưng lần sau bị đưa vào tình thế đó, tôi vẫn lại kí đại. Đó là điều không thật sự an toàn đối với tôi.

Với sự cởi mở, vui vẻ của tôi, buổi trao đổi khởi đầu khá nhẹ nhàng, bình đẳng. Nhưng gần cuối buổi, anh cán bộ công an trẻ, có lẽ tuổi chỉ bằng già nửa tuổi của tôi bỗng lấy bộ mặt và giọng nói hình sự căng thẳng trấn áp tôi và yêu cầu tôi không được viết đưa lên mạng buổi làm việc này. Cuộc gặp có hai điều đáng nhắc lại.

- Tôi nhận ra mục đích chủ yếu của cuộc gặp chỉ để công an dằn mặt, nhắc nhở, răn đe tôi, một công dân sử dụng quyền tư do ngôn luận bộc lộ những chính kiến khác biệt với chính thống. Trước đó vài tháng, một công an cấp thành phố và một công an cấp quận đã đến nhà bảo tôi đừng viết bài đưa lên mạng nữa. Cuộc gặp này không nói thành lời điều đó nhưng bộ mặt hình sự, trấn áp, răn đe đã nói ra điều đó. 

- Công dân làm việc với cơ quan công an về những bài viết công khai, hợp pháp trên mạng, không có gì là bí mật quốc gia thì có gì phải giấu nhỉ? Không muốn công khai những cuộc gặp răn đe của công an với công dân nhưng công an lại hào phóng phát đi quá nhiều giấy mời đòi công dân đến đồn công an làm việc. Yêu cầu tôi không được viết là tước đoạt quyền tự do ngôn luận của tôi. Dẫu vậy, để khỏi gây căng thẳng với cơ quan công an, tôi đã không viết lại một sự việc có nhiều điều rất đáng ghi lại về một thời công an trị. 

Vâng. Người dân Việt Nam hôm nay đang phải sống trong thời công an trị. Công an lộng hành. Công an kiêu binh. Công an dày đặc trong xã hội. Công an có mặt quá đông trong chính trường. Công an là thường trực ban bí thư, nhân vật thứ hai trong đảng cầm quyền. Công an là Thủ tướng Chính phủ. Công an đứng đầu Chính phủ. Công an đứng đầu nhiều tỉnh, nhiều huyện. Công an đứng đầu Tòa án tối cao, đứng đầu Ủy ban Tôn giáo của Chính phủ. 

Không có nghiệp vụ quản trị đất nước. Không có kiến thức hành chính quốc gia. Chỉ có nghiệp vụ trấn áp tội phạm. Nhà nước công an đó nhìn mọi người dân đều là tội phạm và biến xã hội thành một nhà giam lớn. Công an tùy tiện bắt giam người dân lương thiện. Công an lạnh lùng đánh chết dân trong trong trụ sở công an. Đánh chết dân trên đường làng. Đánh chết dân giữa phố đông. Công an đánh nhà báo, đánh dân giữ đất giúp cho nhóm lợi ích bất chính cướp đất của dân. Công an đang gây tội ác chồng chất với dân. Công an đang vay quá nhiều nợ máu của dân. Công an ngang nhiên tước đoạt những quyền con người thông thường cơ bản của người dân. Công an đùng đùng kéo đến bao vây ngăn chặn không cho người dân ra khỏi nhà đi biểu tình chống giặc Tàu xâm lược. Công an tùy tiện thu hộ chiếu, cấm người dân xuất cảnh. Trí thức viết về hiện thực đau buồn của đất nước, phản biện những chủ trương, những việc làm nguy hại cho đất nước của đảng cầm quyền, một việc làm được Hiến pháp và pháp luật cho phép cũng bị công an gọi lên gọi xuống hết năm này sang năm khác. Công an kết cấu thành băng nhóm chia nhau chốt chặn từng cung đường làm luật tống tiền lái xe. Công an làm cả những việc thất đức với người chết mà đám du thủ du thực, ma cô lưu manh ngoài đường phố cũng không dám làm là xông vào cướp băng tang viếng người chết. 

Nhà nước công an đang hình sự hóa mọi mặt đời sống của một xã hội dân sự. Bóng công an đè nặng xuống cuộc sống người dân lương thiện. Nhưng những băng nhóm tội phạm cứ nhởn nhơ tồn tại, rầm rộ mang hàng nóng thanh toán nhau náo loạn cả khu dân cư giữa ban ngày thường xuyên diễn ra trên khắp đất nước giữa thời bình.

CÔNG AN NHÂN DANH PHÁP LUẬT ĐỂ VI PHẠM PHÁP LUẬT

Ông Võ Văn Kiệt, một người cộng sản trung thực hiếm hoi có nhận xét rất đúng rằng: Ngày 30 tháng tư năm 1975 có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn. Trong xã hội, tình cảm cũng như nhận thức, tư tưởng, chính kiến của con người ngược xuôi, trái chiều nhau là đương nhiên, rất bình thường. Không thể “Bắt tình cảm ngược xuôi / Theo đúng luật đi đường nhà nước”.

Một xã hội độc đảng như xã hội Việt Nam có vài chục triệu người yêu đảng Cộng sản, ủng hộ đảng Cộng sản dù yếu kém, tham nhũng thế nào cũng nghiễm nhiên lãnh đạo nhà nước và xã hội Việt Nam như một định mệnh nghiệt ngã của dân tộc Việt Nam thì cũng sẽ có vài chục triệu người không dành cảm tình cho đảng Cộng sản, không chấp nhận sự độc quyền thống trị xã hội của đảng Cộng sản là điều rất bình thường. Người yêu đảng Cộng sản có nhu cầu được nói ra tình yêu đó thì người không chấp nhận dành quyền lãnh đạo đất nước cho đảng Cộng sản cũng có nhu cầu giải tỏa nỗi niềm của mình. Đó là nhu cầu tự nhiên, rất con người, rất chính đáng. Nói ra tình yêu, giải tỏa nỗi niềm bằng ngôn ngữ, bằng tác phẩm nghệ thuật, bằng ngôn luận, bằng báo chí, bằng biểu tình. Nhu cầu rất tự nhiên, rất con người đó được Hiến pháp 2013 bảo đảm ở điều 25: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tư do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình .  .  . Tôi viết bài giải tỏa những suy nghĩ, chính kiến của mình cũng chỉ là thực hiện cái quyền Hiến pháp trao cho tôi mà thôi.

Hiến pháp 2013 còn có điều 15: Mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác. Nhưng người dân sử dụng quyền Hiến pháp trao cho, biểu tình chống giặc Tàu cướp biển Việt Nam, bắn chết dân Việt Nam đã bị lực lượng đông đảo công an cùng côn đồ ngăn chặn, gây rối, đàn áp, hành hung, bắt giam. Công an đã nhiều lần đến chặn cửa nhà tôi không cho tôi đi biểu tình. Viết giấy mời tôi lên trụ sở công an “trao đổi liên quan đến một số bài viết” của tôi cũng nhằm trấn áp, răn đe tôi đừng viết ra những chính kiến của tôi khác biệt với chính thống.

Công an là công cụ bảo vệ pháp luật. Mọi việc làm của công an đều đương nhiên nhân danh pháp luật. Nhân danh pháp luật, công an đã làm nhiều điều trái pháp luật.  



Con gái thầy giáo Đinh Đăng Định: 'Không loại trừ bố tôi bị đầu độc'


Con gái thầy giáo Đinh Đăng Định: không loại trừ ...

BBC - Con gái đầu lòng của tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định, cô Đinh Phương Thảo, nói với BBC rằng gia đình của cô không loại trừ khả năng ông Định đã bị đầu độc trong thời gian ở tù, dẫn tới ông bị ủ bệnh và thiệt mạng không lâu sau khi được 'đặc xá' sớm để về với gia đình.

Cô Đinh Phương Thảo, con gái ông Định, nói chính quyền
nợ cha cô một lời xin lỗi vì ông không có tội.
Cô Thảo cũng cho rằng chính việc chính quyền và nhà tù cản trở quá trình khám, điều trị, chăm sóc kịp thời cho ông Định, trong lúc ông bị đau đớn vì khối u trong dạ dày, kể cả việc không trao trả ông sớm cho gia đình chạy chữa, điều đã làm cho bệnh tình của ông Định tiến triển xấu dẫn tới tử vong sớm.

Cô cáo buộc đây là một hình thức 'tra tấn' trong tù đối với cha cô.

Hôm thứ Bảy, con gái của nhà giáo bị bắt vì từng lên tiếng công khai phê phán dự án khai thác quặng Bauxite ở Tây Nguyên cho rằng cha của cô 'không có tội' và chính quyền 'đã nợ' ông Định cùng gia đình một lời xin lỗi.

Mở đầu cuộc trao đổi với BBC hôm 05/4/2014, con gái ông Định tường thuật lại diễn biến đám tang của cha cô sau khi ông Định được di quan từ tỉnh Đắk Nông lên Nhà thờ Chúa Cứu Thế ở Sài Gòn trong ngày thứ Bảy, chỉ một hôm sau khi ông qua đời ở tuổi 51 vì chứng bệnh 'ung thư dạ dày'.


·          
o 
o   
Avatar
Một cái chết đầy nghi vấn a day ago
Di nh cui cùng ca người chết. Thy giáo Đinh Đăng Đnh chết vì ung thư hay chết vì xut huyết dưới da do b đu đc?
o    14  
o   
o    Trả lời
o   
o    Chia sẻ › 
§   
§   
§   
o     
·          
o   
o   
Avatar
Phanxico Xavie  a day ago
Vô cùng thương tiếc nhà giáo, nhà đu tranh dân ch nhân quyn Đinh Đăng Đnh. Nguyn cu linh hn ông được thanh thn v vi nước Chúa!


Thân nhân của Tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương lên tiếng




Kính gửi: Tất cả các quý cá nhân cũng như tổ chức trong cũng như ngoài nước; trong thời gian qua đã có nhiều nỗ lực để quan tâm và vận động cho em gái tôi là Hồ Thị Bích Khương, hiện đang bị buộc phải chịu án tại nhà tù K4 trại 5 Thanh hóa.

Kính thưa quý vị: Đây là lần thứ 3 em gái tôi phải chịu cảnh tù đầy chỉ vì đã có những nỗ lực đấu tranh cho quyền con người được tôn trọng tại Việt Nam. Lần này em tôi bị nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam kết án 5 năm tù giam và 3 năm quản chế. Trong thời gian bị tạm giam điều tra và chờ đưa ra xét xử, em tôi đã nhiều lần bị đánh đập, bị trại giam kỷ luật với hình thức biệt giam và cắt thăm nuôi mỗi lần một tháng.

Cũng trong thời gian tạm giam tại trại tạm giam Công an tỉnh Nghệ an, do không đồng ý lăn dấu vân tay và ký nhận vào hộ sơ vụ án, nên em tôi đã bị công an tên là Thái Hoàng cán bộ Trinh sát trại tạm giam công an tỉnh Nghệ an lôi kéo vặn tay để ép em tôi lăn tay điềm chỉ vào hồ sơ, làm cho vết gãy nơi xương vai trái vốn đang trong thời gian ghép đinh bị gãy trở lại. Sau phiên sơ thẩm em tôi bị chuyển sang nhà tạm giam chờ thi hành an của trại giam này. Em tôi bị giam tại nhà giam B4b của trại giam Nghệ an do nữ quản giáo tên Hường phụ trách. Tại nhà giam này em tôi bị nữ quản giáo Hường nhiều lần mở của buồng giam cho các phạm nhân khác vào đánh đập em tôi. 

Trong phiên tòa phúc thẩm xử em gái tôi đã tố cáo trước tòa về việc cô bị bạo hành trong trại giam, nhưng Hội đồng xét xử đã không quan tâm tới những lời tố cáo của cô. Sau khi xét xử phúc gần 2 tháng, vào ngày 26/7/2012; em gái tôi bị chuyển tới K4, trại 5, Yên định, Thanh hóa để buộc phải chập hành án. Tại đây đã nhiều lần cô bị cán bộ trại giam để cho các tù nhân khác đánh đập cô. Do em gai tôi không thừa nhận mình có tội nên đã nhiều lần bị các cán bộ trại giam đối xử rất bất công. Có lần gặp em tôi cô còn cho biết, trại giam đã cho cô uống một thứ thuốc lạ gì đó, khiến sức khỏe cô càng ngày càng suy sụp. Lần tôi thăm em gái tôi gần đây nhất là vào ngày 02/3/2014. Em gái tôi cho tôi biết cô vẫn đang bị trại giam kỷ luật với hình thức biệt giam. Lý do cô bị kỷ luật là do một nữ công an tên Tuyết là cán bộ trinh sát phụ trách K4 của trại, đã cố tình dàn dựng chứng cứ gian, qua một lá thư em tôi viết gửi về gia đình nhưng thấy không vừa ý nên đã vứt vào thùng rác; có phạm nhân cùng buồng nhặt lại và mạng nộp cho cán bộ Tuyết; cán bộ này đã dùng lá thư này để tố cáo với ban giám thị trại giam là em tôi lén gửi thư ra ngoài và bị cán bộ này thu giữ. Sau cáo buộc của cán bộ Tuyết em tôi bị kỷ luật biệt giam, cô đã làm đơn kêu oan nhưng không được ban giám thị trại xem xét. 

Trong tháng 02/2014 thời tiết ở Thanh hóa rất là rét, nhưng trại giam không cho em tôi mang quân áo ấm vào buồng kỷ luật. Do chỉ mặc một bộ quần áo tù mỏng manh nên em tôi không thể chịu nỗi cái giá lạnh thấu xương. Em tôi đã dùng chiếc mùng trong buồng giam để quấn quanh người cho đỡ lạnh. Vào một buổi sáng một ngày của tháng 2/2014, cán bộ trực trại tới mở cửa buồng giam. Thấy em tôi dùng mùng quấn vào người nên đã vào buồng lôi chiếc mùng ra khỏi thân thể em tôi làm cho chiếc mùng bị rách. Vì lý do chiếc mùng bị rách nên em gái tôi lại bị lập một biên bản kỷ luật mới vì lý do “ Phá hoại tài sản trại giam”. 

Tôi không biết rõ thời gian em tôi phải chịu kỷ luật theo quyết định đó là bao lâu, vì thời gian thăm gặp giới hạn, hơn nữa cuộc nói chuyện bị công an trại giam giám sát chặt chẽ nên không thể nói hết từng chi tiết. Tuy nhiên qua ánh mắt và giọng nói của em tôi, tôi biết cô đang phải chịu đựng nhiều nỗi oan ức cùng một lúc, sức khỏe và tinh thần bị suy sụp nghiêm trọng. Mới đây qua thông tin bạn bè của em tôi cho biết thì thân nhân của nữ tù nhân lương tâm Tạ Phong Tân vào trại giam thăm người thân về cho hay là em gái tôi vẫn đang tiếp tục bị biệt giam. Do tôi đang bị bệnh nên chưa thể vào trại thăm em tôi được. Nhưng nghe được thông tin này tôi vô cùng lo lắng cho tình trạng sức khỏe và tính mạng của em tôi. Tôi không có khả năng dùng vi tính nên nhờ ban của em tôi viết lại theo lời kể của tôi để gửi tới các quý cá nhân và tổ chức đang tích cức theo dõi tình trạng nhân quyền tại Việt Nam, để kính mong quý vị tiếp tục đặc biệt quan tâm tới trường hợp của em gái tôi. Qua thông tin mà bạn của em gai tôi cũng đã cho tôi biết: Mới đây Liên đoàn quốc tế nhân quyền FIDH đã có chiến dịch vận động trả tự do cho một số tù nhận lương tâm trong đó có em gái tôi. Tôi rất vui mừng và cám ơn những nỗ lực của quý cơ quan tổ chức đối với em gái tôi trong những thời gian vừa qua và hy vọng nhà nước Việt nam sớm trả tự do cho em gái tôi.

Xin chân thành cám ơn!

Hồ Thị Lan

ĐT: 0974915195

Thanh hóa ngày 4/4/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716

(Viết theo lời của chị Hò Thị Lan chị gái tù nhân Hồ Thị Bích Khương)




ĐỘC TÀI LÀ PHẢN LẠI NHÂN QUYỀN, LÀ MAN RỢ, VÔ VĂN HÓA, VÔ VĂN MINH


       ĐỘC TÀI LÀ PHẢN LẠI NHÂN QUYỀN, LÀ MAN RỢ, VÔ VĂN HÓA, VÔ VĂN MINH

   Lời mở đầu của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đồng thanh chấp nhận vào ngày 10/12/1948, có ghi rõ :
   «  Xét rằng sự công nhận nhân phẩm của mọi người, thành viên của đại gia đình nhân loại ; và sự công nhận quyền bình đẳng, bất khả nhượng, là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.
   Xét rằng sự xao nhãng, khinh miệt và chà đạp những quyền tự do căn bản của con người là những hành động man rợ, đi ngược lại lương tâm và lương tri của nhân loại ; và một thế giới mà trong đó mọi người đều được tự do ngôn luận, tín ngưỡng, không bị đe dọa bởi nghèo khổ ; thế giới đó phải được coi như ước vọng cao cả nhất của con người.

   Xét rằng quả là cần thiết để những quyền căn bản của con người phải được bảo vệ bởi một nhà nước pháp quyền, để con người không bị áp bức ; trong trường hợp ngược lại, con người có quyền đứng lên chống lại độc tài, áp bức. « 
   Chính trong tinh thần đó mà có người cho rằng những chế độ độc tài là phản nhân quyền, là man rợ, vô văn hóa, vô văn minh. Có phải thế không ?

I) Nhân quyền là bẩm sinh, toàn cầu, không phân biệt màu da, chủng tộc ,Thực vậy, tự do là những quyền căn bản, bẩm sinh của con người, không phân biệt màu da, chủng tộc, giai tầng, đi từ quyền tự do sinh sống, tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do cư trú, đi lại, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do họi họp, tự do chính trị, tự do kinh tế v.v.. 

Viết đến đây tôi lại nhớ đến 2 bài thơ, lúc tôi học tiểu học, ở sài gòn, trước năm 1975. 

Cả 2 bài nói về tự do và tình liên đới của những người đấu tranh cho tự do, . Tôi không nhớ tác giả là ai, không nhớ hoàn toàn bài. Mong ai là tác giả thông cảm, bỏ qua.

                 Hỡi hỡi chim này !
      Lồng vàng, vì mày ta đã sửa sang cho mày.
      Còn gì xinh đẹp cho tày
      Còn đâu xung xướng bằng đây nữa mà !
       Này đệm bông, này giường hoa
       Này là gạo trắng, này là cơm khô
       Ở đây ngươi sẽ ấm no một đời .
       Thôi thôi, ta đã biết rồi
       Lồng vàng cũng thể là nơi ngục tù.
       Vả chăng no ấm mặc dù
       Tay dàng, chân buộc, quyền do tại người.
       Chi bằng rừng nọ thảnh thơi
       Khi ăn, khi ngủ, khi chơi, khi đùa
       Một mình sung xướng Tự Do
       Không ai bắt buộc
       Không ai phiền hà

Chúng ta thấy, ngay con chim nó còn muốn có tự do. Huống chi là con người. Vì vậy luận điệu hiện nay của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam, được nhả ra rồi nhai lại bởi một số trí thức hèn mạt, bán rẻ lương tâm, lương tri, cho rằng tự do, nhân quyền, dân chủ là sản phẩm của Tây phương, người Việt Nam, Đông phương không cần ; hay luận điệu bảo rằng dân Việt Nam chưa đủ trình độ dân trí để có tự do, nhân quyền. Cũng với giới lãnh đạo cộng sản và giới trí thức hèn mạt, trước năm 1975 ; thì «  Dân tộc Việt Nam là đỉnh cao trí tuệ của loài người tiến bộ. » Quả là miệng lưỡi không xương của người cộng sản.

    Bài thơ thứ hai nói về tình liên đới của những người đấu tranh cho tự do, dân chủ. Tôi cũng không nhớ tác giả là ai và cũng không nhớ hết ; nhưng tôi xin phép mạo muội viết ra đây để thân tặng tất cả những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, ở quốc nội cũng như ở hải ngoại.
                      Tự do thế giới, anh ơi !
                       Chúng ta đôi ngả, chân trời đại dương,
                       Bể xâu ngăn cản đôi đường.
                       Nhưng mà gần lắm, tình thương mặn nồng
                       Trên đường chống cộng, cảm thông,
                       Chúng ta cương quyết một lòng đứng lên !
                       Chúng ta mãi mãi không quên
                       Công trình bác ái dựa trên ngàn đời
                       Chúng ta gần lắm, anh ơi !
                       Cùng nhau chung một cuộc đời tự do !
                       Cùng nhau chung một con đò,
                       Chúng ta chèo chóng, giọng hò ngân vang.
                       Tự do thế giới kết đoàn !
                       Vượt bao nguy hiểm, gian nan không sờn !

II)                 Những hành động chà đạp nhân quyền là những hành động man rợ, vô văn hóa, vô văn minh ,Văn là vẻ đẹp, hóa là biến hóa ; minh là chiếu sáng. Làm cho trở nên đẹp là văn hóa. Văn hóa mà chiếu sáng, mọi người biết đến là văn minh. 

Chúng ta có thể định nghĩa đơn giản văn hóa và văn minh là tất cả những hành động của một tập đoàn con người, có tính cách thế thứ, trao truyền, nhằm làm tốt đẹp đời sồng con người trên 2 phương diện  vật chất và tinh thần. Về vật chất tối thiểu thì con người khi đói, có com ăn, khi rét thì, có áo mặc, khi bệnh, có thuốc uống. Về tình thần, thì càng ngày càng được nâng cao, có nghĩa là nhân quyền, tức những quyền tự do căn bản phải được tôn trọng. Văn hóa, văn minh đi ngược lại cái gì man rợ, vô văn hóa, vô văn minh.

Từ cái nhìn đó, chúng ta thấy tất cả những chế độ độc tài như độc tài cộng sản Việt Nam, Bắc Hàn là man rợ, vì dưới những chế độ này, con người khi đói không có cơm ăn, khi bệnh không có thuốc uống, thêm vào đó nhân quyền bị chà đạp. Bắc Hàn hiện nay dân đang chết đói, có cả ngàn tù nhân chính trị, tất cả mọi quyền tự do căn bản của con người bị chà đạp. 

Nhà máy không có điện để chạy ; trong khi đó điện dùng để chiếu sáng những bức tượng của cha con Kim nhật Thành, Kim chung Nhất, được dụng lên ở khắp nơi, bắt dân phải tôn thờ. Việt Nam hiện nay là một trong những nước nghèo đói nhất thế giới, sản lượng tính theo đầu người hàng năm là 550$ để bắt kịp Thái Lan phải 30 năm, bắt Singapour và Nam Hàn phải gần 200 năm. 

550$ đó là tính theo trung bình, chính tờ báo cộng sản Người Lao Động có làm một cuộc nghiên cứu vào đầu năm 2005, thì người dân ở những vùng hẻo lánh như Cao Bằng, Lạng Sơn, Ban Mê Thuộc và những vùng hẻo lánh ở miền Nam, thì có những người dân không có tới 36$ một năm để sinh sống ; trong khi đó thì quan chức nhà nước, con ông cháu cha tiêu tiền vứt qua cửa sổ, đánh những canh bạc cả triệu $ như vụ PMU18, tiêu cả ngàn $ trong những nhà hàng, quán nhảy mỗi đêm. 

Tiền đó do đâu mà ra. Tham nhũng, hối lộ, ăn hút máu mủ của dân. Việt Nam hiện nay là một trong những nước hối lộ và bất công nhất thế giới. Không những Việt Nam đứng đầu sổ lộn ngược về tham nhũng, bất công mà còn đứng đầu sổ lộn nhược về vi phạm nhân quyền. Anh Phạm hồng Sơn chỉ dịch bài dân chủ là gì mà cũng bị vu khống là gián điệp, bị bắt bỏ tù. Anh Lê chí Quang chỉ viết bài Hãy Cảnh giác Bắc Triều tố cáo hành động dâng đất nhượng biển mà cũng bị cầm tù. 

Cô Lisa Phạm, anh Trương quốc Huy, Trương quốc Tuấn chỉ lên Internet, Pal talk nói lên lòng yêu nước của mình mà cũng bị bắt bỏ tù không xét xử trong vòng 9 tháng. Theo tin mới nhất của đài RFI ngày hôm nay 23/08, thì anh Trương quốc Huy lại bị bạo quyền cộng sản bắt lại. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới đã tố cáo hành động này là hành động bắt cóc, vi phạm nhân quyền.Còn biết bao người, bao nhà lãnh tụ tôn giáo bị quản thúc, giam cầm vô duyên cớ ở Việt Nam.

   Chế độ độc tài không những phản nhân quyền, man dại, vô văn hóa, vô văn minh, mà còn là những chế độ diệt chủng như độc tài phát xít và độc tài cộng sản. Chính vì vậy mà thế giới đã lập tòa ánh Nuremberg để xử Hitler và đồng bọn trước đây ; hiện nay thì Liên Hiệp Quốc đang lập tòa án để xử độc tài cộng sản diêt chủng Pol Pot ở Căm Bốt ; Tòa ánh quốc tế Âu châu xử độc tài Milosévic của Nam tư cũ. Hội đồng Âu châu gồm 46 nước, ngoại trừ Bìlorussie, đã lên án chế độ cộng sản là chế độ diệt chủng với cả trăm triệu nạn nhân, qua nghị quyết 1481. 

Dân tộc Nga và các dân tộc Đông Âu đã can đảm đứng lên đấu tranh cho nhân quyền, đòi quyền sống. Dân tộc Việt Nam hãy can đảm noi gương đấu tranh lật đổ chế độ cộng sản diệt chủng. Làm như vậy thì mới không còn cảnh cả chục ngàn trẻ em vị thành niên bán thân nuôi miệng ở Căm bốt ; không còn cảnh cả chục ngàn chị em phụ nữ không có công ăn việc làm dưới chế độ độc tài, phải đi lấy chồng ngoại quốc, rồi bị hành hạ ; không còn cảnh tụt hậu, tham nhũng, bất công ; mới có thể theo kịp những nước trong vùng.

                                    Paris ngày 23/08/2006

                                         Chu chi Nam


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link