Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, April 11, 2014

Chiến Thắng Lớn Cho Tự Do Dân Chủ


Ngay sau khi nhn được hơn 1.000 ch ký phn đi, và biu tình ca cng đng người Vit t nn. Ngh viên thành ph Irvine, California đã quyết đnh hy b vic kết nghĩa vi thành ph Nha Trang Vit Nam. VOA -NEWS

Chiến Thắng Lớn Cho Tự Do Dân Chủ
                                                                           Lý văn Quý
Thưa quý vị,

 Mãi đến 11 ti, City Council Irvine mi hp xong phiên hp công khai đ tho lun v d án friendship, ban đu vi Karachi Pakistan, Baoji Trung quc và Nha Trang Vit Nam nhưng sau đó ngh viên Larry Agran chính thc rút li. Đc bit có nhiu người thuc gii tr đã phát biu rt xúc đng yêu cu hi đng thành ph không bao gi đt vn đ giao kết vi các thành ph thuc các quc gia không tôn trng nhân quyn na. Mt em mc đ hướng đo sinh khong 14 tui đã được mi người hoan hô khi nói rng thành ph không th kết bn vi k xu được vì như vy người ta s cho mình cũng xu như h.

Có người không kềm lòng được đã mắng thẳng NV Larry Agran là tự đốt cháy sự nghiệp chính trị của mình bằng một cái đề nghị vô nhân đạo. Một thanh niên Việt nam tự giới thiệu là lính quân đội Hoa Kỳ từng tham dự hai tour chiến đấu tại Iraq và Afghanistan tuyên bố sẵn sàng hi sinh mạng sống cho nền Tự Do Dân Chủ không phải là để thành phố của mình đi kết thân với những quốc gia không có Tự Do Dân Chủ. Có cả một số người ngoại quốc hiểu về người Việt đã lên tiếng bênh vực mạnh mẽ cho chính nghĩa của cộng đồng người Việt. Nói chung mỗi người, thuộc mọi lứa tuổi, nói lên mỗi ý nhưng bức tranh toàn thể được thể hiện khá rõ ràng là không có thể chơi với Cộng sản được, NV Larry Agran một là kém hiểu biết, hai là quá ngu xuẩn nên mới có thái độ như vậy.
Có một em gái sinh viên lên phát biểu cầm theo một là cờ vàng ba sọc đỏ, nói lí nhí không nghe rõ lắm nhưng mang một cuốn sách về Vìệt Nam tặng cho hội đồng thành phố và sau đó cầm bút vẽ lên một ngôi sao lên lá cờ tuyên bố: "no more fighting..." Thì ra là một em du học sinh Việt Nam.
Theo tin được báo trước là sẽ có phái đoàn TLS VC xuống tham dự nhưng họ lẩn tránh đi đâu không ai biết và đáng lẽ sẽ có một số du học sinh phát biểu ủng hộ nhưng thấy khi thế phe ta mạnh quá nên sợ không dám lộ diện, đẩy một đứa lên thi hành nhiệm vụ. Tuy nhiên mọi người để yên không nỡ mắng mỏ gì em hết, ít nhất cũng biết cầm lá cờ quốc gia lên.
Sau phần đóng góp ý kiến của dân đến phiên hội đồng thành phố phát biểu ý kiến. Trong số 5 người, rõ ràng có hai phe chống đối nhau kịch liệt. Phe Larry Agran có bà Beth Krom ủng hộ. Bà này còn lên lớp với cộng đồng người Việt một cách khá hỗn hào. Bà cho là các dân cử người Việt như Janet Nguyễn, Trần Thái Văn v.v... làm mất thời giờ buổi họp. Chính Janet Nguyễn đã mắng: "Shame on you, Larry!" trước cử tọa.
Phe bên kia gồm có Phó thị trưởng Jeffrey Lalloway, bà Christina Shea và thị trưởng Choi phát biểu rất có lợi cho chúng ta. Họ còn mắng thẳng trong phòng họp là Beth Krom và Larry Agran đã nói láo trong nhiều chuyện, trong đó có chuyện làm việc ăn nhậu với Tổng Lãnh Sự Việt Cộng  mà không cho hội đồng thành phố biết. Ngoài ra họ tố cáo Larry Agran đã mạo danh City Council Irvine để đi đêm với Cộng Sản. Cả ba đều nói là họ rất am tường thảm cảnh mà hầu hết những người Việt tỵ nạn CS đã phải trải qua và nhiều lần yêu cầu Larry Agran phải xin lỗi họ vì hành động của ông đã sỉ nhục (insult) họ!
Thị trưởng Choi kể lại là ông rất bất mãn khi được biết chính Tổng Lãnh Sự VC là người đã bàn thảo với Larry Agran để chọn thành phố nào ở Việt Nam mà kết thân và có hai thành phố vào chung kết là Nha Trang và Vũng Tàu. Sau đó thì TLS VC chọn Nha Trang. Ông nói không thể nào tưởng tượng nổi một cái thể chế gì mà TLS có toàn quyền quyết định cho cả một cái thành phố mà không phải là người dân sống trong thành phố đó.
Sau cùng bà Shea đề nghị bác bỏ dự án của Larry Agran và để tránh vấn đề kết thân với các chế độ bất nhân được nêu ra trong tương lai, bà đưa ra một substitute resolution là từ nay trở đi, thành phố Irvine sẽ soạn một danh sách những quốc gia nào tôn trọng nhân quyền mới được đặt vấn đề  kết thân hay không. Đây là một bất ngờ không thể lường trước được. Điều này có nghĩa là Baoji Trung quốc và Karachi Pakistan (nổi tiếng dung dưỡng Taliban) bị rớt đài luôn. Nghị quyết thay thế được thông qua với tỉ lệ 3/2.
Thật là một chiến thắng lớn cho Tự Do Dân Chủ và Irvine đã đưa ra một thông điệp cho toàn thế giới biết là không chấp nhận bắt tay với các chế độ độc tài phi nhân bất cứ tại nơi đâu!
Vài hàng tóm tắt để thông báo cho quý vị hay tinh thần chung của buổi họp công khai của hội đồng thành phố Irvine từ 4:00PM đến 11:00PM ngày 9 tháng 4 năm 2014 vừa qua.
Thân mến
Lý Văn Quý

Link You tube:
Today · alt ·   Pictures taken at City Hall in Irvine, CA, United States by Paltalk Group

Công đng Người Vit T Nn cng sn Nam California biu tình phn đi âm mưu kết nghĩa ca thành ph Irvine (Hoa Kỳ) và Tp. Nha Trang (VN)


alt

alt
alt

alt

alt

alt

alt

alt

alt

alt

http://www.youtube.com/watch?v=Rx8044ycdlo

More pics.

https://www.facebook.com/photo.php?v=765572636787953


Món nợ 62 năm

Món nợ 62 năm


Bùi Tín - Ông Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt. Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm "giết ngót 260 người", nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.

Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong. Lại là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS...

*

Cám ơn nhà báo Xuân Ba đã viết một bài báo tâm huyết truyền cảm. Tít bài báo là: Chuyện về người phụ nữ đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất.

Xuân Ba gửi bài báo này cho báo An ninh thế giới, báo này đăng ngày 15/3/2014, nhưng đã tự xóa bỏ một số đoạn. Do vậy anh gửi cho mạng Tễu của nhà hán nôm Nguyễn Xuân Diện để đăng nguyên văn toàn bộ bài báo từ ngày 24/3, chia thành 3 đoạn với các tít:

1-/ Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng;
2-/ Tan tác một mái ấm;
3-/ Tìm mộ bà Năm.

Mở đầu, Xuân Ba giới thiệu bài viết ngắn của C.B. đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953, có tít là "Địa chủ ác ghê", trong đó kể tội ác của địa chủ gian ác Nguyễn Thị Năm: giết chết 14 người ; tra tấn đánh đập hàng chục người nay còn tàn tật; làm chết 200 người thuộc 32 gia đình nghèo đói; hãm chết 30 người trong Chùa Hang. Tổng cộng là ngót 260 người bị giết chết, với "thủ đoạn tra tấn không kém thời thực dân Pháp, dội nước lạnh, treo người trên xà nhà, đóng gióng trâu vào mồm nông dân...".

C.B. là một bí danh khi viết báo của ông Hồ Chí Minh, lúc ấy là chủ tịch nước, đứng đầu đảng cộng sản Đông dương; khi lần đầu gửi bài cho báo Nhân Dân, ông viết thư giải thích C.B. là "Của Bác". Bức thư này còn lưu giữ ở phòng kỷ niệm báo Nhân Dân. Các bài báo lập tức được đăng trên cao, trang nhất, không sửa một chữ, một dấu chấm, dấu phẩy nào.

Ông Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt.

Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm "giết ngót 260 người", nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.


Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong.

Lại là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS.

Chỉ một trường hợp bà Nguyễn Thị Năm, theo bài viết của Xuân Ba, sẽ thấy họ sửa sai, trả nợ ra sao.

Trong phần 1 nhan đề "Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng", bài báo cho biết đến tận ngày 28 tháng 1 năm 1987, ông Lê Đức Thọ - Sáu Búa - ủy viên bộ chính trị, trưởng ban tổ chức trung ương mới cử ông Lưu Văn Lợi thư ký riêng của mình, tìm ghé đến nhà ông Nguyễn Hanh, con cả của bà Nguyễn Thị Năm để thăm hỏi. Cái kiểu cách nhận sai lầm, xin lỗi và an ủi của ông Sáu Búa cũng không giống ai. Đó là lấy cuốn sách in thơ của mình không có tít, chỉ có chữ Thơ, và tên: Lê Đức Thọ, rồi ghi hàng chữ ngoài bìa: "Thân mến tặng Công và Hanh, đánh dấu chấm dứt sự đau buồn kéo giài lâu năm của gia đình cũng là của chung. Thọ". Một kiểu xí xóa tội ác của đảng ông ta đối với gia đình nạn nhân một cách chủ quan, vô duyên, trịch thượng. Sách mỏng in thơ ông ế ẩm, in ra từ 7 năm trước, nay tặng gia đình bà Năm sao lại có thể chấm dứt được đau buồn thê thảm của bao nhiêu người? Sao lại để đến 34 năm sau, bỗng nhớ ra tội của đảng, mới lên tiếng muộn màng, vuốt đuôi đến vậy. Chưa nói phạm lỗi chính tả, dài thành "giài’’.


Nhà báo Xuân Ba dùng đầu đề "Dấu chấm lửng" để phủ định cái "dấu chấm dứt" của ông Thọ, kể ra một loạt điều còn lơ lửng, những đau buồn còn dai dẳng. Ông Nguyễn Hanh kể rằng khi mẹ ông bị xử bắn, ông đang cùng đơn vị ở Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc. Người ta giấu ông mọi tin tức từ trong nước. Hai tháng sau, cuối tháng 6/1953 ông được đưa về nước, bị tống ngay vào trại giam ở Tuyên Quang vì là con của địa chủ gian ác. Năm 1954 ông mới được nghe bà vợ ông đến trại để thăm nuôi kể rõ về sự kiện bi thảm này. Cuộc sửa sai kéo dài, đến năm 1957 ông mới được về nhận công tác ở Ty kiến trúc Thái Nguyên, rồi sau đó về một công ty dược ở Hà Nội, để về hưu sớm. Con gái đầu của ông là Phương sau khi đỗ trường Đại học Bách Khoa, may lắm mới được nhận vào làm việc ở Tổng cục Thống kê rồi ở Bộ Vật tư. Con trai ông là Nguyễn Tấn cuộc sống cũng không có lối thoát để vươn lên vì là cháu nội địa chủ. Em ruột ông Hanh là Nguyễn Cát, bí danh là Hoàng Công, cả 2 anh em đều hoạt động từ thời kỳ tiền khởi nghĩa 1944 ở vùng Đình Cả, Vũ Nhai. Hoàng Công từng là trung đoàn trưởng của sư đoàn Quân Tiên Phong 308, cũng bị đưa vào trại cải tạo năm 1953, năm 1956 mới được tự do, đau ốm, đến năm 1989 ông chết thảm trong một tai nạn xe máy. Vợ ông, bà Đỗ Kim Chi và con gái - cô Ngọc Diệp sống cùng gia đình ông Hanh. Ông Hanh năm nay đã 90, vợ ông, bà Phạm Thị Cúc cũng đã 86 tuổi, lại thiếu niềm vui khi về già, vì 2 con, Phương và em trai cuộc sống đều tẻ nhạt không có tương lai.

Bà Nguyễn Thị Năm
Trong phần 2 "Tan tác một mái ấm", bài báo tả lại cảnh gia đình bà Năm tan vỡ ra sao, sau một thời gian là một gia đình đầm ấm, kinh doanh phát đạt lại cực kỳ nhân hậu, được đồng bào cả một vùng rộng lớn ở Thái Nguyên một thời quý mến. Khi cách mạng tháng 8 nổ ra chính chiếc xe ô tô con của cửa hàng Cát Hanh Long đã từ Hải Phòng lên Thái Nguyên rồi lên tận vùng Vũ Nhai báo tin mừng cho 2 anh em Hoàng Công và Nguyễn Hanh và đồng đội. Bà Năm đã giao cho Hoàng Công 20 ngàn đồng bạc Đông Dương (giá trị bằng 700 lạng vàng) để góp vào quỹ cách mạng ở căn cứ địa. Sau đó trong tuần lễ Vàng ở Hải Phòng nhà kinh doanh Cát Hanh Long lại đứng đầu bảng đóng góp hơn 100 lạng vàng nữa. Cát là tên người con thứ, Hanh là tên con cả, Long là tên người bố, một nhà kinh doanh tài ba lanh lợi, cùng chung với vợ bản chất nhân hậu. Không may ông Long mất sớm vì bạo bệnh ngay trước Cách mạng tháng Tám.

Ông Hanh kể rằng suốt những năm 1945 đến 1951, vùng Đồng Bẩm tấp nập các đơn vị vệ quốc đoàn qua lại, đóng quân, tập luyện chuẩn bị cho chiến dịch biên giới. Các ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương đều qua đây. Tướng Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh cũng từng ở đây, hội họp, nghỉ ngơi. Trụ sở và nhà ở của hãng buôn Cát Hanh Long chuyên kinh doanh tơ lụa rồi cả sắt thép ở Hải Phòng và Hà Nội đều mở rộng cửa cho cán bộ cộng sản ra vào, nghỉ ngơi như bà con thân thiết nhất.

Vợ chồng ông Nguyễn Hanh
Hồi 1987, nhà báo Xuân Ba gặp 2 gia đình ông Hanh và ông Công chung sống trong một phòng nhỏ trong ngôi nhà 117 hàng Bạc cuối khu phố cổ Hà Nội, chỉ rộng 20 mét vuông, ngột ngạt, ẩm thấp, bên nhà vệ sinh chung hôi hám, với chiếc bàn thờ nhỏ nhoi. Hai vợ chồng cụ già tiếp nhà báo Xuân Ba trong cảnh chật hẹp, buồn thảm, trái ngược với các ngôi nhà xưa, luôn nhộn nhịp ấm cúng tình người. Ông Hanh kể rằng ngôi nhà gạch bề thế ở Đồng Bẩm chính bà Năm mẹ anh đã đưa những chiếc búa lớn cho anh em bộ đội phá tan, thực hiện "vườn không nhà trống" theo lời kêu gọi của ông Hồ, khi vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Đọc đến đoạn này, mọi người không khỏi trách ông Sáu Búa và cả ông Lưu Văn Lợi sao tệ đến vậy, không chút động tâm để hồi ấy phân phối một nơi ở tươm tất hơn cho 2 gia đình con cháu Cụ Năm, khi Hà Nội đang xây dựng lại, có bao nhiêu nhà mới xây. Tệ bạc đến vậy đối với 1 gia đình từng đóng góp cả 2 con trai và biết bao tài sản cho đất nước.

"Chấm dứt đau buồn" sao được khi ông cụ già Nguyễn Hanh, người đảng viên CS khi mới 21 tuổi, người sỹ quan QĐND cấp trung đoàn khi mới 24 tuổi đã mất sạch mọi thứ, từ bà mẹ nhân hậu đảm đang bị 2 phát đạn oan khiên, đến nhà cửa, tiền bạc, công danh, nay cay đắng thổ lộ rằng ông đã gửi hàng vài chục lá thư đề nghị các ông lãnh đạo xét cho 2 điều: công nhận mẹ ông, bà Nguyễn Thị Năm là người có thành tích, có công đóng góp cho cách mạng, truy thưởng cho bà Huân chương Kháng chiến, và công nhận Bà là một Liệt Sỹ, nhưng không có một hồi âm nào. Điều duy nhất ông nhận được đến nay là công văn tháng 6 năm 1987 của ban tổ chức tỉnh ủy Thái nguyên, quy định lại thành phần giai cấp của bà mẹ là "Tư sản - địa chủ kháng chiến". Trong nước mắt ông than thở: "Mẹ tôi từng nuôi dưỡng, che chở cho cả sư đoàn bộ đội, cán bộ, nhiều người biết chuyện nhưng đã cao tuổi, nên sau khi họ mất đi thì mọi chuyện sẽ rơi vào quên lãng". Cả 2 tiêu chuẩn trên đều ghi rõ trong NQ 28 CP ngày 29-4-1995.

Trong phần cuối "Tìm mộ bà Năm" Xuân Ba kể lại việc tìm ra thi hài bà Năm cuối cùng đã được thực hiện vào năm 1993, sau 40 năm tìm kiếm rất kiên trì của gia đình, nhờ nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên ở Tứ Kỳ, Hải Dương. Bên cạnh một ao sen, ở bên gốc cây phượng hoa đỏ đã tìm ra di hài Cụ Năm nhờ chiếc vòng ngọc bám chặt cổ tay và chiếc răng vàng cũng như 2 đầu đạn. Mọi người có mặt đều tin rằng Cụ rất thiêng cứ như hướng dẫn cụ thể từng bước cho việc tìm ra mộ mình.

Nhiều bạn đọc viết comment ngay dưới bài viết của nhà báo Xuân Ba trên mạng Tễu và mạng Huỳnh Ngọc Chênh nói lên sự phẫn uất cao độ của mình đối với lãnh đạo đảng CS tàn ác, bất nhân, vô ân bạc nghĩa với những ân nhân của mình. Nhiều bạn trào nước mắt thương cảm với thân phận của bà Năm và gia đình và chân thành an ủi ông bà và các cháu.

Trong bộ chính trị hiện nay tôi nghĩ 3 ông trong bộ chính trị là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa và trưởng ban tuyên huấn - nguyên tổng biên tập báo Nhân dân, cần sớm ghé qua thăm hỏi gia đình ông Nguyễn Hanh, thắp một nén hương trên bàn thờ Cụ Nguyễn Thị Năm và trả lời cho gia đình Cụ Năm về 2 yêu cầu thiêng liêng nói trên của gia đình. Không thể lờ mãi.

Riêng tôi, tôi xin mạn phép có ý kiến riêng với ông Nguyễn Hanh, bà Phạm Thị Cúc và bà Đỗ Kim Chi là xin chớ quá bận tâm về việc xin tấm Huân Chương Kháng chiến cho Cụ Nguyễn Thị Năm. Được thì càng tốt, không được cũng không sao. Vì trong cuộc kháng chiến ấy đảng CS đã thực hiện việc tiêu diệt các đảng viên các đảng chính trị khác cũng là những người yêu nước chân chính, làm vấy bẩn cuộc kháng chiến. Năm 1995, nhân ngày kỷ niệm 30/4/1975, tôi đã tuyên bố từ bỏ tất cả các huân chương Kháng chiến, Chiến công, huy hiệu các Chiến dịch, bằng khen... vì nhận ra rằng về bản chất đây là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, một sai lầm lịch sử, trong hơn 30 năm chiến trận ấy, người Việt Nam ta giết nhau lâu năm nhất, đẫm máu nhất, hăng hái, say sưa và mù quáng nhất, cho nên không có một điều gì là vinh hạnh, là vẻ vang để khen thưởng cả. Đảng CS dẫn ép dân ta làm quân cờ cho 2 phe, để đất nước tan hoang. Món nợ này không thể trả. Món nợ 62 năm của đảng CS với đại gia đình Cụ Năm cũng là vậy.

Xin gia đình anh Nguyễn Hanh - chị Phạm Thị Cúc, gia đình anh Nguyễn Cát /Hoàng Công - chị Đỗ Kim Chi cùng các cháu hãy yên tâm nghĩ rằng Cụ Nguyễn Thị Năm vẫn sống mãi trong lòng mọi người dân yêu nước lương thiện, trong tình nghĩa và lòng nhân ái của toàn dân. Chắc chắn sau bài báo của anh Xuân Ba trên các mạng Tễu, Huỳnh Ngọc Liêng, Dân Làm Báo, Chuyển Hóa... gia đình sẽ nhận được nhiều chia sẻ chân thành, cảm động của mọi tầng lớp nhân dân, ở trong cũng như ngoài nước.

Không có gì quý hơn sự ấm áp, sâu đậm, vĩnh cửu của lòng dân, quý hơn mọi huân chương hay danh hiệu gì khác.

Xin chúc mừng gia đình ta đã có nơi ở mới ấm cúng, gọn ghẽ, thoáng mát ở đường Láng - Hà Nội do các cháu tự lực dựng lên. Xin kính nhờ anh Hanh thắp giúp một nén hương trên bàn thờ Cụ cũng như trên nấm mộ Cụ ở cánh đồng làng Đại Kim, Thanh Trì, Hà Nội, như một tưởng nhớ quý trọng và tin yêu của một người con dân đất Việt luôn nhớ nước ta thương dân ta từ phương trời xa.

* gửi Danlambao



Nông dân nhóm 356 Dương Nội làm lễ ăn thế Quyết tử giữ đất – Phóng sự hình.

Nông dân nhóm 356 Dương Nội làm lễ ăn thế Quyết tử giữ đất – Phóng sự hình.


Nhóm 356 gồm 356 gia đình ở phường Dương Nội quận Hà Đông, Hà Nội kiên quyết giữ đất bằng mọi giá. Cuộc đấu tranh của họ đã kéo dài 6 năm nay và từng chịu nhiều tổn thất: bị đánh đập, giam giữ, đe dọa; gần đây nhất, ngày 26/3/2014, ông Trần Văn Miên và Trần Văn Sang bị bắt với lý do “gây rối trật tự công cộng. Sau đó có thông tin hai ông đã “cắn lưỡi tự tử” !?. Hiện nay chưa rõ tình hình thế nào.
Hôm nay, 7/4/2014, nhóm 356 đã tổ chức lễ ăn thề Quyết tử giữ đất. Một số anh em đấu tranh ở Hà Nội và dân oan các tỉnh phía Nam đã tới hiệp thông.
Trong buổi lễ, bà con đứng lên phát biểu, bày tỏ sự phẫn nộ trước việc nhà cầm quyền, doanh nghiệp và côn đồ cướp ruộng đất, nguồn sống muôn đời của người nông dân. Cụ Hào, người cao tuổi nhất nhóm 256 nói: Tôi đã sống qua 3 chế độ nhưng không có chế độ nào khốn nạn như chế độ này.
Sau đây là một số đoạn video clip đã được xử lý:


Chị Cấn Thị Thêu phát biểu (1)

Chị Cấn Thị Thêu phát biểu (2)
Các clip đang được tiếp tục xử lý và đưa vào bài viết. Mời bạn đọc quay lại xem tiếp…
7/4/2014
Tường Thụy


CỘNG SẢN, BẤT BÌNH THƯỜNG, XÂU BỌ VÀ MA QUÁI ?


 CỘNG SẢN,  BẤT BÌNH THƯỜNG, XÂU BỌ VÀ MA QUÁI ?

Hồ Chí Minh toàn tập 1 giờ 48 phút. Lịch Sử Chính Xác Chủ Tịch Hồ Chí Minh


Ông Lê xuân Tá, cựu Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật Trung Ương đảng Cộng sản Việt Nam, trong tờ báo Đối Thọai, số 3, tháng 7 năm 1994, xuất bản ở Californie, Hoa Kỳ, có viết :
   «  Tôi thường nghĩ :  sự ngu muội và thấp hèn tự nó thường không thể gây ra tội ác. Nhưng nếu được trao quyền lực rồi cấy vào đó chất men ghen tỵ và căm thù, thì nó trở thành quỷ nhập tràng. Nó sẽ nhanh chóng ý thức được rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó lại chính là trí tuệ, học vấn, văn hóa và văn minh. Rút cục, những thứ này đã bị tấn công và chà đạp bằng một sự căm hờn điên cuồng và man rợ. 

Có lẽ đây là một thứ độc dược mà chủ nghĩa Cộng sản đã dùng để tiêu diệt hết kẻ thù này đến kẻ thù khác ( cải cách ruộng đất là thế, các đợt thanh trừng của Staline ở Nga là thế, tạo phản của Hồng vệ binh là thế, Khờ Me đỏ là thế… Làm sao coi đó là chuyện cá biệt ngẫu nhiên được ! ) Nhưng rồi may thay, lại chính thứ độc dược đó đã kết tụ lại thành những thứ sỏi mật, sỏi thận, sơ gan cổ chướng trong lục phủ, ngũ tạng của chế độ Cộng sản, làm cho chế độ này không ai đánh cũng tự chết. »

Ông Yakolek, cựu Ủy viên Chính trị trong Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Liên Sô cũng nói :
   «  Cộng sản là loài xâu bọ. Con mới đẻ nằm lên xác con già . Con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên chỗ cao nhất. Tuy nhiên, trước khi leo lên được chỗ cao nhất, thì nó đã dẵm lên không biết bao xác con khác. « 

   Chính vì vậy mà có người cho rằng người cộng sản là loại bất thường, xâu bọ và quỉ quái, vì họ bị tiêm nhiễm và chế độ của họ được xây dựng trên lý thuyết bất thường Mác-Lê. Có phải thế không ?

 I ) Con người cộng sản là con người bất thường, xâu bọ và quỉ quái

Con người bình thường là con người coi trọng gia đình, kính trọng ông bà, tổ tiên vì là những người sinh ra bố mẹ mình ; có hiếu với bố mẹ, vì bố mẹ sinh ra mình, nuôi nấng dạy dỗ mình ; hòa thuận với anh chị em, vì họ là người cùng sống với mình, chia xẻ khó khăn, ngọt bùi với mình hàng ngày. 

Xa hơn nữa, người bình thường là người yêu thương quê hương, dất nước và dân tộc, vì quê hương là mảnh đất mà mình đang sống, dân tộc là người mà minh cùng chia xẻ lịch sử thăng trầm, cùng nhau kiến tạo văn hóa, văn minh. Người bình thường tôn trọng tôn giáo, vì tôn giáo là một trong những thành tố quan trọng của văn hóa, văn minh, một trong những thành tố quan trọng của luân lý và đạo đức. 

Trong khi đó, người cộng sản hoàn toàn ngược lại, bất bình thường, chủ trưong phá bỏ gia đình, phá bỏ quốc gia và tôn giáo, trong quan niệm tam vô, ba cái không «  vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc », không gia đình, không tôn giáo và không quốc gia. Chính vì vậy mà dưới chế độ cộng sản, chúng ta thấy có cảnh con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau ; cảnh phá nhà thờ và đình chùa, giết hay bỏ tù những vị linh mục, đại đức, thượng tọa. 

Người bình thường, vì được giáo dục bởi gia đình, bởi tôn giáo, nên luôn trọng điều phải, không nói dối, làm điều lành, tránh điều dữ, có liêm sỉ, không ăn cướp, ăn dựt của người khác. 

Ngược lại người cộng sản là người vô liêm sỉ, không biết mắc cở, chỉ biết «  tuyên truyền và nó dối, như lời ông Gorbatchev, cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên sô : «  Tôi đã bỏ hơn nửa cuộc đời đấu tranh cho lý tưởng cộng sản, nhưng ngày hôm nay, tôi rất đau buồn để nói rằng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo.

» Người bình thường là người kiếm tiền do khối óc và hai bàn tay của chính mình, gầy dựng gia sản có được là do mồ hôi nước mắt của mình ; trái lại người cộng sản giầu có được là do ăn cướp và ăn cắp của người khác, của dân, đi từ chỗ ăn cướp chính quyền đến chỗ ăn cướp tài sản của dân qua những vụ đánh tư bản, mại sản, đó là lúc đầu, ngày nay thì ăn cắp qua tham nhũng, hối lộ.

   Những con người cộng sản bất bình thường này đã trở thành « Quỉ nhập tràng », nói như ông Lê xuân Tá, vì nó đã được «  trao quyền lực và được cấy vào chất men ghen tỵ và căm thù ». 

Thực vậy, nếu chúng ta xét lịch sử cộng sản và những lãnh tụ cộng sản từ xưa tới nay, từ Lénine, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh tới Nông đức Mạnh, chúng ta sẽ thấy rõ điều này.

   Lénine là một người bất bình thường, vì phải sống một cuộc sống lẩn trốn và lưu vong quá lâu. 

Con người bất bình thường này lại được trao quyền lực và được cấy vào chất men ghen tỵ và căm thù là lý thuyết của Marx. Cuộc «  Cách mạng Tháng Mười năm 1917 », thực ra chỉ là cuộc đảo chính, cướp chính quyền. Lợi dụng tình thế hỗn loạn của cuối Đệ Nhất Thế Chiến (1914-1918) ở xứ Nga, lúc đó Đế quốc Đức đang phải đương đầu với 2 mặt trận : mặt trận đông bắc với Nga và mặt trận tây nam với Pháp, Bộ Tham Mưu Đức muốn dồn lực lương vào mật trận chính phía tây nam với Pháp, Lénine đã đưa ra khẩu hiệu : 
«  Hòa bình bằng bất cứ giá nào « . 

Chính vì vậy mà Lénine, đang sống lưu vong ở Thụy Sỹ, đã được Bộ Tham Mưu Đức đưa về, rồi giúp đỡ tiền bạc, với sự trợ giúp của Trotsky, đã đảo chính chính quyền của Kérenski, người của đảng Dân Chủ Xã Hội, do dân bầu ra ; và Lénine không những ký hòa ước ngưng chiến với Đức mà còn nhượng đất cho Đức.

 Nhượng đất để có quyền và giữ quyền là chuyện làm từ thời Lénine. Ngày hôm nay Cộng Sản Việt Nam dâng đất nhượng biển cho Trung Cộng để giữ quyền cũng chỉ là bắt chước Lénine.

   Mao trạch Đông là người thù ghét gia đình, nhưng cũng có quyền lực nhờ ở họng súng, theo đúng quan niệm «  Chính quyền ở trên đầu súng » của ông ta.

   Hồ chí Minh cũng không khác, coi thường gia đình. Theo quyển « Đêm giữa ban ngày «  của Vũ thư Hiên, thì Hồ chí Minh muốn lấy bà Nông thị Xuân, nhưng bị Bộ Chính Trị đảng Cộng sản ngăn cấm. 

Tuy nhiên ông đã có một người con trai với bà này, hiện nay vẩn còn sống, tên là Nguyễn tất Trung, và bà này lúc đang có chửa, bị tay em của họ Hồ là Bộ Trưởng Nội Vụ Trần quốc Hoàn hiếp dâm, rồi đánh bể sọ, vất ra đường phố Hà Nội, định ngụy trang là xe cán chết. 

Nhưng rồi sự thật vẫn là sự thật, từ từ đưọc phơi bày. Một con người đã dịnh lấy một người phụ nữ làm vợ mình, có con với bà ta và bà ta lại đang mang dạ chửa, thế mà để tay em đánh chết, nhưng vẫn dưng dưng. Đây có phải là một con người hay không hay là loài ác quỉ ? 

Con người bất bình thường Hồ chí Minh cũng được trao quyền lực và được cấy vào men ghen tỵ, căm thù là lý thuyết Marx. Thật vậy, họ Hồ sống lang bạc kỳ hồ, được Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản thâu nhận, rồi được huấn luyện cướp chính quyền ở trường Đông Phương bên Liên Sô. Lợi dụng tình thế sau Đệ Nhị Thế Chiến ( 1939-1945), họ Hồ đã được Đệ Tam Quốc Tế gửi về cướp chính quyền Trần trọng Kim lúc bấy giờ.

   Những con người bất bình thường này đã được trao quyền lực và được thấm nhuần lý thuyết bất bình thường của Marx, nên đã trở thành loài quỉ, loài xâu bọ, nói như Yakolex : «  Cộng sản là loài xâu bọ, con mới đẻ nằm lên xác con già. 

Con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao. Tuy nhiên, trước khi leo lên được chỗ cao nhất, thì nó đã phải dẵm lên xác không biết bao con khác ». 

Nếu chúng ta xét những cuộc đấu đá nội bộ cộng sản để cướp quyền, giữ quyền từ xưa tới nay, thì chúng ta sẽ rõ. Staline giết Lénine, theo lời tố cáo của vợ Lénine, rồi giết Trotski để cướp quyền và giữ quyền. Sau đó Béria, Giám Đốc Tình Báo, Bộ Trưởng Nội vụ, người mà có lúc Staline coi như kế vị và định gả con gái cho con trai Béria ; ông này đã thông đồng cùng với Khrouschev giết Staline ; rồi Khrouschev lại giết Béria, để nắm quyền.

   Mao trạch Đông giết Lưu thiếu Kỳ, người thứ nhì của đảng cộng sản và được coi như người kế vị lần thứ nhất, sau đo lại giết Lâm Bưu cũng là người được coi là kế vị, để giữ quyền hành.

   Hồ chí Minh giết Tạ thu Thâu và « tất cả những ai ngăn cản bước tiến quyền lực của tôỉ », như chính lời ông tuyên bố, theo quyển Hồ chí Minh, mà tác giả là một ký giả Pháp, Jean Lacoutue.

   Sở dĩ những con người bất bình thường này đã trở thành quỉ là vì chúng được thấm nhuần lý thuyết bất bình thường của Marx.

   I I) Lý thuyết Mác Lê là lý thuyết bất thường

1)      Lý thuyết của Marx bất bình thường vì chủ trương hận thù, đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử. (1)
Lịch sử được định nghĩa là cuộc sống của một người, một nhóm người, một cộng đồng như một quốc gia hay lớn hơn là toàn thể nhân loại ; là sự ghi chép lại những cuộc sống đó, những biến cố quan trọng. Nếu chúng ta định nghĩa như vậy, thì bình thường cuộc sống của con người, của một cộng đồng là hòa bình chứ đâu phải bạo động, lúc nào cũng chiến tranh. Chiến tranh chỉ là cái gì bất bình thường. Chúng ta có thể lấy lịch sử của 2 quốc gia Pháp và Đức, 2 quốc gia thù nghịch nhau nhất, là nguyên nhân xa gần và cũng là tác nhân chính của 2 cuộc Thế Chiến. Mặc dầu vậy, chiến tranh cũng chỉ là cái gì bất bình thường của 2 quốc gia này. Lịch sử bình thường của họ là không có chiến tranh, mà là hòa bình.

   Marx và Engels viết : «  Lịch sử của mọi xã hội cho tới ngày hôm nay chỉ là lịch sử của đấu tranh giai cấp. » ( Marx và Engels – Le Manifeste du Parti communiste – trang 19- nhà xuất bản Union générale d’Editions-Pars – 1962) Khi viết câu này vào năm 1947, xuất bản ở bên Anh vào năm 1948, Marx mới có 29, Engels mới có 27 tuổi, vì Marx sinh năm 1818, Engel sinh năm 1820. Hai người có thể biết nhiều về lịch sử Âu châu, về lịch sử Cách mạng Pháp 1789, nhưng chắc chắn không thể biết tất cả lịch sử của những nước khác trên thế giới, vì còn trẻ quá để đọc nhiều, và cũng không đủ chín chắn để suy ngẫm về cuộc đời của chính mình và về lịch sử nói chung. Và ngay dù lịch sử Âu châu cũng không thể đi từ cái nhìn đơn giản hóa lịch sử qua cuộc Cách mạng Pháp 1789, với đấu tranh giai cấp. Thiếu gì cảnh những ông lãnh chúa, hai anh em tranh ngôi vua, mang quân đánh nhau. Đó không phải là lịch sử hả ? Hay 2 anh em, 2 ông lãnh chúa ở giăi cấp khác nhau ?

2)      Lý thuyết của Marx bất bình thường vì chủ trương đoạn tuyệt với quá khứ, đoạn tuyệt với tư tưởng cổ truyền

Marx viết : «  Từ đó, chế độ cộng sản phá hủy mọi chân lý muôn thửơ ; nó bãi bỏ tôn giáo và đạo đức thay vì cải thiện ; nó đi ngược lại tất cả mọi hình thức phát triển lịch sử trước nó… Cách mạng cộng sản là sự đọan tuyệt tuyệt đối với chế độ tư hữu cổ truyền; không có gì phải ngạc nhiên,  nếu trong tiến trình phát triển của nó, cách mạng cộng sản đoạn tuyệt tuyệt đối với những ý tưởng cổ truyền. » ( Sách đã dẫn – trang 44).

   Không nói đâu xa, chúng ta chỉ suy ngẫm về đời sống của chính cá nhân chúng ta. Ngày hôm nay, hiện tại, chúng ta đang nói, đang viết, nhưng cái chúng ta nói, chúng ta suy nghĩ, chúng ta viết không phải chỉ là hiện tại, mà liên quan đến quá khứ, là tích tụ cái gì chúng ta đã học được từ bố mẹ chúng ta, từ nhà trường, từ xã hội ; và cái chúng ta đang nói, đang làm sẽ có ảnh hưởng đến tương lai. 

Đối với một xã hội, một văn hóa, văn minh cũng vậy. Người ta có thể ví đời sống một con người, một xã hội, một văn hóa, văn minh như một cái cây : rể cây là quá khứ, thân cây là hiện tại và cành lá là tương lai. Để cho cây lớn, rễ cây phải ăn xâu vào lòng đất để hút nhựa, thân cây phải to lớn để chuyển nhựa, cành lá phải rườm rà để hút không khí thập phương. 

Ngày hôm nay người ta ý thức rất rõ là đoạn tuyệt với quá khứ là tiêu hủy văn hóa và văn minh, chẳng khác nào như cắt đứt rễ một cái cây ; bảo tồn văn hóa, văn minh là sáng tạo văn hóa và văn minh. Chủ trương đoạn tuyệt với quá khứ của Marx chính là cắt đứt rễ cây vậy (2). 

Tất nhiên chúng ta cũng không thể nào lúc nào cũng quay về quá khứ. Những chế độ, văn hóa văn minh quá quay về quá khứ cũng đi đến chỗ tự tiêu diệt. Việc chính là biết quay mạnh về quá khứ, nhưng cũng hướng mạnh về hiện tại và tương lai. Can đảm sửa sai quá khứ và dũng cảm chấp nhận những thách thức của hiện tại. Lịch sử các dân tộc phát triển mạnh đã chứng minh như thế. Dân tộc Nhật bảo tồn văn hóa rất mạnh ; nhưng cũng chấp nhận canh tân rất sớm và rất dữ.

   Lý thuyết của Marx quả thật là một lý thuyết bất bình thường, và đã được những con người bất bình thường như Lénine, Mao trạch Đông, Hồ chí Minh v.v… cướp được chính quyền, rồi mang áp dụng nó. Hậu quả là đã đưa đến thảm họa của nhân loại với 100 triệu nạn nhân của những chế độ cộng sản. Những dân tộc Nga Sô, Đông Âu đã can đảm đứng lên đấu tranh để chấm dứt chế độ bất bình thường cộng sản. Dân tộc Việt Nam, Tàu, Bắc Hàn, Cu Ba hãy can đảm đứng lên, noi gương các dân tộc trên, đấu tranh chấm dứt chế độ cộng sản, thì mới có thể trở về bình thường và mới phát triển được.

                                             Paris ngày 11/05/2006
         
                                                     Chu chi Nam


(1) Xin xem thêm những bài của tác giả đăng trên báo Việt ngữ ở hải ngoại : Phê bình lý thuyết của Marx trên phương diện triết học, Sự không tưởng của lý thuyết Marx, Tư tưởng của Marx phản văn hóa và văn minh, Lý thuyết của Marx là thần dược hay độc dược, Sự hồ đồ của Marx trên lãnh vực khoa học theo K. Popper.
(2) Xin xem Vai trò của văn nghệ sĩ trong cuộc đấu tranh hiện nay.



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link