Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, April 14, 2014

Cái gì tàn phá lòng yêu nước, truyền thống đạo đức dân tộc?



VRNs (13.04.2014) – Sài Gòn - Tôi được một người bạn ở nước ngoài chuyển cho bài viết của một vài tác giả, là những người trẻ VN, nói về cảm nghĩ hay đúng hơn, là những bức xúc, khi bạn đó xem biết về lễ hội đền Hùng ở Phú Thọ, dịp giỗ tổ Hùng Vương, cũng như những bia thờ các vị vua Hùng do nhà nước VN… tân tạo! 

Một bài thì phân tích sự phi lý, phi khoa học, về “Tổ Hùng Vương”, và truyền thuyết  “Một Mẹ Trăm Con”, từ ông bà tổ phụ của chúng ta là Lạc Long Quân và Âu Cơ.

140413004

Đại ý tác giả nói rằng đó là một sự mê muội, lạc hậu, khi tin vào những điều phi lý đó, và bạn đã “đưa ánh sáng khoa học vào soi rọi” cho những niềm tin “vu vơ” này! Rồi tác giả kết luận là khi ra nước ngoài, mới “bừng tỉnh” để xa lìa những thứ ngây ngô lạc hậu đó! 

Tác giả cũng không chấp nhận cả việc giỗ tổ, với những lý luận tương tự ở trên, và nói rằng chỉ có dân tộc ta lạc hậu nên mới tổ chức lễ giỗ tổ (!), (sự tổ chức bị phê phán, chứ không nói đến cách tổ chức, có thể không tốt!).


Bài thứ hai tôi được đọc, là bài viết về nhà nước CS đã ghi trên những bia thờ các vua Hùng, (mới được tạo ra sau này), tại  “một khu tưởng niệm ở Gia Lai”, theo tác giả nói, và kèm theo bài viết là hình chụp 3 tấm bia ghi rõ tên, niên hiệu, và cả số vợ con quá nhiều của 3 vị vua Hùng, như sau:
- Bia 1: (Vua) Hùng Định Vương, húy Quốc Lang, làm vua 80 năm, sống 602 tuổi, có 46 vợ, sinh 39 con trai và 9 con gái, có 42 chi, sinh 559 cháu chắt.

- Bia 2: (Vua) Hùng Vũ Vương, húy Đức Hiền Lang, làm vua 96 năm, sống 458 tuổi, có 25 vợ, sinh 56 con trai và 6 con gái, có 56 chi, sịnh  305 cháu chắt.

- Bia 3: (Vua) Hùng Nghị Vương, húy Bảo Quang Lang, làm vua 160 năm, sống 217 tuổi, lấy 30 vợ, sinh 37 con, có 37 chi, sinh 291 cháu chắt.

Tôi chưa được biết về các bia thờ này, và cũng chẳng biết những số liệu trên xuất xứ từ đâu, vì sách sử không thấy như vậy. Có thể là do các con cháu… XHCN, đã “biết ơn tổ tiên”, mà ghi tạc cho các vua tổ không chừng, như trường hợp đúc tượng Thánh Gióng năm vừa qua, thì một “đại gia đỏ” cho đúc “tặng” ngài thêm QUẢ TIM vậy!

Từ đó, tác giả bài viết thắc mắc, đúng ra là phê phán sự phi thực tế về tuổi thọ cũng như sự “đa thê” của các vị vua “tổ phụ” này! Còn truyền thuyết về nguồn gốc của dân tộc ta là giả trá, bịa đặt!

Như vậy, nhiều người trong đó có tôi, thường đem nguồn cội “Con Rồng Cháu Tiên”, “Giòng giống Lạc Hồng” ra mà tự hào, hay giảng dạy cho học trò, cho người dân, đều là ngu dốt, bịa đặt, và lừa dối!

Đọc những bài của tác giả, có thể coi là đại diện cho giới trẻ ngày hôm nay, nhận định và đánh giá về nguồn gốc tổ tiên dân tộc mình như vậy, tôi rất buồn phiền và đau lòng, không phải đau lòng vì những gì các bạn trẻ viết (có phần đúng), nhưng mà vì có NHỮNG KẺ NGU ĐẦN ĐÃ TÀN PHÁ LÒNG YÊU NƯỚC, NIỀM TỰ HÀO, TRUYỀN THỐNG ĐẠO ĐỨC CỦA DÂN TỘC và của giới trẻ VN!

Tôi đã viết trả lời cho các tác giả trên, rằng dân tộc nào cũng thường có một “truyền thuyết” đáng yêu về nguồn gốc của mình, thường dựa trên những biểu tượng ANH HÙNG BẤT KHUẤT, hay NHÂN ÁI BAO DUNG, để nhằm hướng thượng con dân nước đó. Chẳng hạn người Nhật có truyền thuyết về dòng tộc của họ là con cháu của Thần Mặt Trời, để dân Nhật biết ngửng cao đầu, và quyết tâm “tỏa sáng”.

 Cũng như dân Việt có truyền thuyết “Giòng giống Tiên Rồng”,  “Một Mẹ Trăm con”, cùng trong một bọc trứng nở ra thành giống Bách Việt, là Tiền Nhân nhằm giáo dục cho con cháu biết yêu thương đoàn kết, biết tự hào về nguồn gốc tinh anh của dân tộc mình. 

Đã gọi là nguồn gốc thì phải là xa xưa, chưa có chữ viết, chưa ghi sử sách (thời tiền sử), và truyền đạt bằng miệng (khẩu truyến), thì làm sao mà đòi hỏi sự chính xác, hợp lý như khoa học được? Khi đọc thì phải biết cách nhìn, cách hiểu, đó là chọn ý nghĩa của nó hơn là tìm sự chính xác của khoa học, nên mới gọi là “truyền thuyết”.

Còn sự tổ chức hội hè lễ lạc là do cái văn hóa, phong tục của dân tộc đó, nếu nó có nhăng cuội, nhếch nhác, thiếu tôn nghiêm như hiện nay, là do người đứng ra tổ chức không có tâm, không có trình độ, thậm chí là dị đoan mê tín, hay nhằm mục tiêu kinh tài hơn là kính nhớ tổ tiên, thì là do cái bản chất, cái trình độ của kẻ cầm quyền, cầm tiền hiện nay mà thôi. Đó là nỗi nhục, nỗi khổ chung của toàn dân, trong một thời kỳ nhiễu nhương, đen tối của lịch sử VN, chứ không của riêng ai!

Trả lời rồi, nhưng tôi vẫn không thấy yên lòng, vì chỉ một mình tác giả, hay thêm ít người đọc, còn cả hàng chục triệu bạn trẻ, và những thế hệ mai sau thì sao, nếu cái chế độ CS còn, với những bộ óc “chưa được khai phá”, những cái đầu đất chỉ nghĩ đến thu tích tiền của, xây lâu đài dinh thự và ngự trong đó như những “ông vua cởi truồng”?

Khốn nạn cho dân tộc tôi là chế độ này đã phá tan tành đất nước, nhưng nguy hại hơn, còn đẩy đưa đại đa số người dân đến cảnh khốn cùng, hàng ngày vùi đầu vùi mặt vào việc lo miếng cơm manh áo, hay quá lo sợ sự khủng bố của kẻ cầm quyền, nên không học, không hiểu, không dạy dỗ truyền đạt được cho con cháu điều hay lẽ phải, mặc kệ chúng đến trường để bị nhồi nhét những điều sai trái méo mó, của nhiều kẻ làm thày nhưng thiếu cả lương tâm, thiếu luôn nhân cách, chạy theo đồng tiền nên chỉ là cái loa, là tay sai cho bọn cướp (không phải tất cả), nói những gì chúng muốn, bất kể sự thật, bất kể xúc phạm đến anh linh của dân tộc! 

Họ đã đào tạo nên nhiều thế hệ trẻ lệch lạc về đạo đức, ngô nghê về trí tuệ, nhưng rất nhanh nhạy về tiền bạc, sắc bén về bạo lực…, và quên mất, thậm chí còn quay lại phỉ nhổ cả những gì là cao quý của tiền nhân để lại, như truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên”, “Một Mẹ Trăm con”, mà tổ tiên ta đã gói ghém vào đó một bài học vô cùng cao quý, gửi lại cho hậu duệ để giáo dục về lòng yêu nước thương nòi, niềm tự hào dân tộc, để cháu con muôn đời biết yêu thương nhau, đùm bọc nhau, lá lành đùm lá rách, chị ngã em nâng…, khiến ngày nay, như người trẻ VN này, nói rằng nhục nhã xấu hổ về một “nguồn gốc” bịa đặt, tưởng tượng và phi lý của dân VN! 

Tội đó là do ai? Có phải là do cái tập đoàn ngu si dốt nát, vô học và cũng vô đầu óc, đã muốn nhảy lên làm “đỉnh cao trí tuệ”, bằng những câu nói, việc làm vừa xuẩn ngốc, vừa kệch cỡm, rồi từ đó để cho lớp trẻ chưa từng được mở mắt bằng những điều hay lẽ phải, đã bị tiêm nhiễm những đống rác rưởi thối tha, là sản phẩm của cái thứ trí tuệ hoang dã, cái lương tâm có tên nhưng không đúng bản chất, cộng thêm với sự hám danh, hám lợi của kẻ quá đói nên ăn không biết no, quá thấp nên muốn trèo lên nóc, quá hèn nên muốn có danh vị, khi mà họ có cơ hội nắm quyền thống trị, nắm tiền của công nên dễ phung phá!

Đúc bia làm gì, chỉ để mang sỉ nhục vào thân! Tổ chức lễ giỗ Tổ để kinh tài, chứ có nghĩ gì đến công ơn Tổ Tiên, vì nghĩ đến thì sao lại tàn phá, bán đứng giang sơn cho Tàu Cộng? Xây nhiều chùa để thu tiền, trùng tu nhiều di tích lịch sử để bòn rút và phá nát kho tàng di tích văn hóa và lịch sử của cả dân tộc, khiến nó không còn là cổ, cũng chẳng ra tân! Lập nhiều festival để làm trò hề!  

Như festival Huế năm ngoái, chủ đề là “về nguồn”, để ca ngợi xã hội ta từ thời xưa đã có tổ chức, văn minh tiến bộ, có phân định các thành phần dân chúng theo ngành nghề và phẩm trật, thì một “trí thức đỏ” đã vênh vang to tiếng đọc (không biết do kẻ nào viết, hay do chính kẻ ấy), rằng xã hội VN xưa đã có 5 thành phần dân chúng, được phân định theo nghề nghiệp: SĨ, NÔNG, CÔNG, THƯƠNG, BINH (người trí thức, có học hành khoa bảng đứng đầu, rồi đến giới làm nghề nông, một nghề căn bản của người Việt, kế đến là ngành công nghệ, thương mại, và binh sĩ). Điều đó là đúng, và ai cũng biết rồi, nhưng để chứng tỏ mình là “đỉnh cao trí tuệ”, nên “nhà trí thức đỏ” này còn chêm thêm một cái… ngu vào để tỏ mình ra chí ngu, chí tệ, đó là: “Trong xã hội xưa lại còn có cả giới NGƯ, TIỀU, CANH, MỤC(!)”, như vậy thì là 9 thành phần dân chúng chứ đâu phải 5 thành phần? Ngư ông tung lưới, tiều phu đốn củi, người văn nho thư nhàn ngồi câu cá giải trí, và mục đồng cỡi trên mình trâu, ngao du giữa cánh đồng thổi sáo hay hát hò, là những đề tài cho thơ ca, hội họa của thời xưa , chứ không phải là các thành phần dân chúng hay nghề nghiệp!

Nghe đến đây thì đến Thánh cũng phải té ngửa, còn chúng tôi thì muốn lên cơn sốt và choáng váng, vì không thể tưởng tượng nổi cái sự thất học, ngu dốt của kẻ đang đứng trên sân khấu của một festival hoành tráng, tuyên bố cho cả thế giới nghe! Như thế mà không một ai lên tiếng SỬA và TRỊ nó cả, thì thế giới nghĩ gì về chúng ta? Nhưng lên tiếng thế nào, ở đâu, khi tên mõ làng đó đang đứng trên sân khấu, trong một lễ hội tầm cỡ quốc gia, và máy thu thanh thu hình đang phát đi cho toàn nhân loại?! Ôi! Thật sự là đau đớn và nhục nhã!

Tất cả vì đâu? Vì CÁI NGU LÃNH ĐẠO CÁI KHÔN! CÁI VÔ VĂN HÓA LÃNH ĐAO VĂN HÓA! CÁI SAI QUẤY CỠI ĐẦU LẼ PHẢI, ĐẠO ĐỨC!

 Bao nhiêu người hiểu biết, bao nhiêu tấm lòng yêu nước thương nòi, bao nhiêu bộ óc khôn sáng, bao nhiêu tấm lòng vị tha của những người tài đức, mong xây dựng xã hội VN, đã bị cái tập thể xấu xa, tàn ác nó trù dập, tù đày, hành hạ, tiêu diệt, hay cấm cửa rồi! Ai sẽ là người vực dậy cho dân Việt một nền đạo đức, nhân bản đây? Rồi những thế hệ già sẽ qua đi, còn ai nắm vững những tinh hoa của nền đạo đức, văn hóa, nhân bản truyền thống của cha ông mà truyền đạt lại cho giới trẻ bây giờ, vì người trẻ thường có khuynh hướng học theo các kiến thức mới mà họ cho là hợp thời, còn những nề nếp tốt đẹp của cha ông thì thường bị đánh giá là “lỗi thời, cổ hủ” trước khi họ đi tìm hiểu cặn kẽ xem nó là cái gì!

Vì thế có thể cả một di sản văn hóa đạo đức cũ, sẽ bị chính con cháu sau này cho xuống mồ cùng với cha ông chăng? 

Bởi ngay bây giờ mà đã có nhiều bạn trẻ, dù học hành cao, và rất tốt lành, đang dấn thân tranh đấu cho dân tộc, nhưng đã đánh giá sai lệch các giá trị đạo đức cổ truyền như sự tôn ti trật tự trong gia đình, xã hội, sự nhân nghĩa, tín trung, cụ thể là “Ngũ Luân, Ngũ Thường”, vốn có nguồn gốc từ Nho Giáo, mà hầu hết các xã hội Á Đông đều thấm nhuần! 

Hiện nay tại các nước văn minh tiến bộ ở châu Á như Hàn Quốc, Nhật Bản…vẫn duy trì và coi những điều ấy là căn bản cho sự phát triển của gia đình và xã hội của họ, thì giới trẻ VN lại phỉ báng, vì cho rằng Khổng Giáo xuất phát từ Tàu, nên ghét Tàu thì đồng thời ghét tất cả những gì từ nó! Nhưng các bạn nên nhớ rằng, tất cả các  tôn giáo, các nền đạo đức, đều cùng có một mẫu số chung là sự thiện và tình yêu thương, còn gọi là từ bi bác ái, nó là tinh hoa của nhân loại, từ Đấng là nguồn Chân-Thiện-Mỹ thông xuống cho chúng ta qua những cái “máng” ấy.

Có bao giờ ta nghĩ không theo đạo Thiên Chúa, vì nó xuất phát từ Do Thái, không theo đạo Phật, vì nó nảy sinh từ Ấn Độ không, giả sử như Do Thái và Ấn Độ có là kẻ thù của nước ta? 

Phải chi mà mọi người trẻ VN đều ý thức và tránh xa, không buôn bán, không tiêu thụ những sản phẩm độc hại của Tàu, thì hay biết mấy? Sở dĩ ta hiểu sai, hiểu lầm về tư tưởng Khổng Mạnh, là vì người trẻ ngày nay không mấy ai học, hay tìm hiểu cặn kẽ về triết học Đông Phương, về triết thuyết của Đức Khổng Tử, Lão Tử cả.

Có ai dạy mà học? Sách đâu mà đọc? Vì nếu cho lưu hành những sách vở, truyền đạt những điều đạo đức, nhân, nghĩa, tín, trung ấy, thì làm sao mà CS tồn tại được? Không tìm hiểu, chưa dành thời gian để truy xét xem cái gì, tư tưởng nào là chính truyền của Khổng Giáo, còn cái nào là thất truyền, hay bị các xã hội phong kiến và cả CS đã bóp méo, xuyên tạc nó đi! Ở trong miền Nam trước 75, những tư tưởng triết học và đạo đức ấy có cả những khoa chuyên môn ở Đại Học truyền đạt, sách vở thì đầy ở thư viện quốc gia, kể cả sách về CS, về Mác Lê cũng không thiếu, cũng như ở Hàn, Nhật hiện nay, với một nền giáo dục chân chính, cởi mở, nên giới trẻ và mọi người muốn tìm hiểu, khảo sát bất cứ điều gì cũng có đầy đủ tài liệu, và hoàn toàn tự do, tự do trong học hỏi và trong áp dụng, chứ không như tại NHÀ TÙ CS hiện nay! Cũng nên hiểu rằng, căn nguyên của học thuyết Khổng Giáo là LÒNG NHÂN ÁI, là TINH THẦN TRÁCH NHIỆM, là LỄ NGHĨA… giữa mọi người, nhằm xây dựng nên những gia đình, những xã hội có kỷ cương, có tôn ty trật tự, đầy yêu thương, đầy trách nhiệm của kẻ bề trên, kẻ lãnh đạo (chính danh), để kéo theo sự kính phục thật lòng của người dưới (định phận), chứ không phải tạo nên những gia đình, những xã hội hỗn lọan, mất tình người, hay vô đạo đức, thống lĩnh bằng bạo tàn như các xã hội CS và độc tài thối nát!

Mong rằng những người yêu nước, những thày cô giáo, những bậc phụ huynh, là những người có trách nhiệm hướng dẫn tinh thần cho giới trẻ, rường cột của xã hội mai sau, nhất là những người lãnh đạo chân chính, hay chuẩn bị làm lãnh đạo, hãy trang bị đầy đủ kiến thức cần thiết cho mình, hãy có “TRÍ THỨC”, tức là sự hiểu biết cặn kẽ, tường tận, chân xác, chứ đừng chỉ  “TRI THỨC”, tức là chỉ dừng lại ở sự hiểu biết  thông thường như “có nghe, có biết”, thì mới mong xây dựng lại con người, và xây dựng lại đất nước tươi đẹp trong tương lai!

 Nguyện xin anh linh của Tiền Nhân phù giúp dân tộc Việt, và dẫn đưa đất nước đến bến bờ vinh quang!
NHÀ GIÁO BỎ DẠY!



VRNs (14.04.2014) – Sài Gòn – An ninh cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất đã chặn, cấm xuất cảnh và câu lưu phóng viên Anna Huyền Trang của Truyền thông Chúa Cứu Thế Việt Nam, lúc 21:30, ngày 13.04.2014.
140413008

Những viên an ninh làm việc đã cấm xuất cảnh và đòi thu hộ chiếu, nhưng không đưa ra được văn bản có hiệu lực nào cho biết nhà hữu trách cấm phóng viên Huyền Trang xuất cảnh và bị tịch thu hộ chiếu.

Phản ứng với việc làm sai luật này, phóng viên Huyền Trang đã không chấp nhận biên bản, và đòi các nhân viên thừa hành phải trưng ra văn bản cấm xuất cảnh. Lúc ấy họ bảo Huyền Trang liên lạc với công an thành phố. Cô Trang không đồng ý, vì đó là trách nhiệm nội bộ của họ. Họ đã liên lạc một thời gian dài.

Sau đó, họ bắt giam cô Trang vào một căn phòng khác, có hai nữ an ninh canh. Đến lúc 23:30, ba nam an ninh đã vào đánh, kẹp cổ phóng viên Huyền Trang, và lôi ra ngoài trước sự chứng kiến của rất đông dân chúng,và bạn hữu của phóng viên này.

Như vậy, không hề có biên bản và quyết định hay bất kỳ văn bản hợp luật nào đã được thực hiện trong việc cấm xuất cảnh và thu hộ chiếu của phóng viên Huyền Trang. Hành động này đi ngược lại với quyền tự do đi lại của công dân đã được Hiến định.

Đây là việc làm đã diễn ra thường xuyên, gần đây, đối với một nước là thành viên Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc, đang vận động 11 nước khác chấp nhật thông qua thỏa thuận để trở thành thành viên chính thức của Hiệp ước thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Nhân đây, chúng tôi xin gởi đến quý vị một chút chia sẻ của Huyền Trang về lý do “Tại sao tôi lại chọn con đường hoạt động truyền thông”
PV. VRNs
Mục đích tôi làm truyền thông để loan báo Tin mừng và dấn thân cho người nghèo, người bị bỏ rơi, người không có tiếng nói… vì tôi là một người Kitô hữu, con cái của Chúa.
Tôi tham gia các hoạt động truyền thông vào cuối năm 2011.

 Trong những năm đầu, tôi còn bỡ ngỡ, chưa có khái niệm thế nào là dân oan, tù nhân lương tâm chính trị, chế độ Việt Nam Cộng Hòa, Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa – Trường Sa của VN… Lúc đó, đối với tôi đất nước VN chỉ có một đảng cs và ông Hồ.

Sau những trải nghiệm trong các chuyến tác nghiệp của VRNs cùng với niềm tin tưởng của các Cha trong Ban quản trị VRNs, các ngài đã giao cho tôi phụ trách chương trình VNTQ, là một chương trình chuyên bình luận về các sự kiện VN. 

Từ đó, tôi đã tiếp cận được nhiều nguồn thông tin trái chiều khác nhau, tiếp xúc được nhiều người yêu chuộng Công lý và Hòa Bình trong cũng như ngoài nước.

 Đặc biệt, tôi có nhiều cơ hội trò chuyện và lắng nghe những nỗi oan khuất của những người nghèo bị bỏ rơi và không có tiếng nói như Dân oan, thân nhân gia đình và các tù nhân lương tâm,… 

Hoặc cảm nghiệm được sự ý chí, tính khí phách kiên cường của các cựu tù nhân lương tâm mà tôi may mắn có dịp tiếp xúc. 

Nơi những con người ấy, tôi cảm nghiệm được nguồn sức sống mới trong sự khốn cùng và bĩ cực của chính cuộc sống của họ. 

Điều này, đã đánh động, thúc đẩy tôi chọn người nghèo, tù nhân lương tâm, dân oan… trong hành trình Đức tin của tôi, để sẵn sàng và khiêm nhường đón nhận Chúa trong thử thách mới.

Tôi thiết nghĩ, những gì tôi đã nói ở trên mang tính lý luận vả cảm tính của con người, không mang lại nguồn sức mạnh nội tâm cho tôi dấn thân trên con đường dài. Nỗi lo sợ bị trả thù, bị đánh đập, sách nhiễu, bỏ tù vẫn đeo bám tôi mỗi ngày. 

Nhưng sau biến cố, tôi bị câu lưu trong thời gian ngắn ngủi hồi cuối tháng 10.2012, tại phường Cầu Kho – Q1- Sài Gòn, tôi thực sự được biến đổi vì chính Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria đã cứu thoát tôi khỏi sự dữ. Chúa Giêsu và Đức Mẹ đã ở bên tôi.

Ngay sau đó, tôi được một người bạn tặng cho tôi cuốn sách “Đường Hy Vọng” của Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.

 Một vị Hồng y bị nhà cầm quyền cs biệt giam trong suốt 13 năm trời không thông qua một phiên tòa xét xử và sau khi ra khỏi nhà tù, ngài đã bị trục xuất ra khỏi đất nước VN. 

Trong suốt thời gian bị biệt giam, ngài đã sống trọn con đường mới Chúa trao và ngài đã làm con đường ấy tràn đầy hy vọng, đầy sự yêu thương nơi ngục tù tưởng như vô vọng. Chính năm tháng đó, ngài đã biến đổi được nhiều loại người và giúp họ nhận biết Chúa. 

Ngài mất vào ngày 16.09.2002. Và, hiện nay, ngài đang trong quá trình được phong thánh.

Đó là nguồn nội lực thôi thúc tôi dấn thân trong sứ mạng truyền thông cho người nghèo, những người bị gạt ra bên lề xã hội và không có tiếng nói.
Huyền Trang, VRNs

__._,_.___

Chuyển tiếp: Đã tới lúc cần giải tán quốc hội bù nhìn!

       
On Monday, April 14, 2014 12:06 AM, Quocviet V <> wrote:
Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep
Vào ngày 21:02 Chủ Nhật, 13 tháng 4 2014, VAN QUA tran <hong_quan_1906@yahoo.com.au> đã viết:

On Sunday, 13 April 2014 7:19 PM, Trung Ton Nguyen  wrote:
         
Vừa qua trong phiên họp Ủy ban thường vụ Quốc hội sáng ngày 11/4/. Qua lời phát biểu của ông Nguyễn Sinh Hùng đã cho toàn dân thấy rõ hơn về tư cách lãnh đạo của những người mang danh nghĩa “ Đại diện” cho nhân dân từ ngày Đảng cộng sản nắm quyền trên đất nước tới nay. 

Thứ nhất ông Hùng khẳng định: “ Chủ tịch Quốc hội không phải người đứng đầu Quốc hội”. Ông đang làm ra vẻ “hạ mình” để thoái thác trách nhiệm cho cá nhân mình. Một đương kim chủ tích Quốc hội đã khẳng định mình không phải là người đứng đầu Quốc hội. Vậy xin hỏi ông ngôi ở vị trí đó để làm gì? 

Ai mới là người đứng đầu Quốc hội? có phải ông muốn nói rằng đàng sau ông, bên trên ông còn có một nhân vật ẩn danh nào đó đang điều khiển ông? 

Có phải vị thế hiện tại của ông cũng chỉ là bù nhìn, còn người thực sự có quyền lực,  đứng đầu Quốc hội Việt nam thật sự là đồng chí nào đó của ông? Không biết đồng chí đó hiện đang ở Việt nam hay ở bên Tàu? 

Tội nghiệp ông quá; đường đường với danh nghĩa chủ tịch Quốc hội mà không phải là người đứng đầu Quốc hội. Nếu ông nói câu này để chỉ nhằm thoái thác trách nhiệm của người đứng đầu nhằm để đổ lỗi cho tập thể thì vẫn còn thông cảm được, bởi lẽ ông cũng chỉ là còn người bình thường năng lực giới hạn nên đôi khi dám làm nhưng không dám chịu. 

Ông đổ lỗi cho tập thể để rồi sau đó hòa cả làng. Nhưng nếu không phải vậy mà thực sự ông đang bị điều khiển bới một nhân vật “vô hình” nào đó thì thật là vô cùng nguy hiểm cho đất nước và dân tộc. 

Tôi khuyên ông nên mạnh dạn tuyên bố giải tán Quốc hội và từ chức để nhân dân tiếp tục bầu chọn cho mình một người đại diện xứng đáng, có trách nhiệm với nhân dân đứng ra thay mặt nhân dân gách vác trọng trách.

Thứ hai ông Hùng khẳng định: “Quốc hội tức là dân dân quyết sai thì dân phải chịu, chứ kỷ luật ai.”  Câu này ông nói làm cho một đứa trẻ chăn trâu ở nông thôn khi nghe cũng thấy bực mình. Cả một tập thể 500 người, ngồi chật văn phòng mỗi ngày chi phí hết bao nhiều tiền thuế của nhân dân. Các ông ăn của dân, ở cũng của dân, thậm chí ăn gấp nghìn lần, ở gấp vạn lần nhân dân, tự xưng là đại diện của dân. Một tập thể với nữa nghìn người mà không có người đứng đầu như ông đã nói, có nghĩa là một tổ chức hỗn độn kiểu “ cá mè một lứa thì làm sao đại diện cho dân được. Thế mà các ông lại họp hành đưa ra hàng loạt những Quốc sách chi phí hết những khoản ngân sách không lồ rồi sau đó lại đổ hết lỗi cho “ Dân phải chịu” .

Ông đã thoái thác trách nhiệm cho chính mình sau đó lại thoái thác trách nhiệm cho lũ đàn em. Ông đổ hết sai trái lên đầu nhân dân, những người suốt ngày còm lưng lăn lội để nuôi các ông. Nói thật với ông chứ lũ heo nhà tôi nó còn có con đầu đàn con cuối đàn, khi cho nó ăn nó còn biết ụt ịt cám ơn, còn cái tập thể bù nhìn vố trách nhiệm như ông nói trên thật chẳng ra sao. 

Cả một tập thể 500 cái đầu mà không tìm được một cái đầu nào “ có tóc” để mà nắm nên ông đổ hết cho dân. 

Một Quốc hội bù nhìn như vậy cần phải giải thể sớm. Trong nhân dân không phải không có người tài, người có trách nhiệm. Vậy hãy để họ đứng ra gánh vác trách nhiệm trước nhân dân.

Kính thưa toàn thể Quốc dân đồng bào: Chẳng lẽ chúng ta cứ cam chịu mãi vậy sao? 

Sao không cùng nhau lên tiếng đồng hành cùng nhau yêu cầu ông Nguyễn Sinh Hùng giải tán Quốc hội bù nhìn và chình ông hãy từ chức? 
                                                                             Thanh hóa 14/4/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716


 Nguyễn Sinh Hùng giải tán Quốc hội bù nhìn 

On Saturday, April 12, 2014 10:30 PM, Quocviet V <> wrote:
Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep
Vào ngày 21:34 Thứ Bảy, 12 tháng 4 2014, Luong Mai <> đã viết:


VN Tôi Đây !!
​ E​m bé ​tr​n​ truồng mò cua bắt ốc 

Thay vì được ăn no ngủ kỹ, em bé phải lao vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền, san sẻ một phần lo lắng với bố mẹ.
Ngày hôm nay (3/4), trên mạng xã hội đã xuất hiện một bức ảnh rất cảm động về một em bé được cho là ở Điện Biên.
Bức ảnh đã lột tả rất chân thực về nỗi kham khổ của trẻ em nghèo. Tuy tuổi đời còn rất nhỏ (khoảng 3,4 tuổi – PV) nhưng đứa bé đã sớm phải xuống ruộng để mò cua bắt ốc phụ giúp gia đình. Trên người em không có lấy mảnh vải che thân, thứ duy nhất bao bọc lấy đứa bé chỉ là lớp bùn lầy nhớp nháp, bẩn thỉu.

Cánh tay nhỏ nhắn của em đang cố siết chặt sợi dây thừng được nối với chiếc rọ, điều mà phần lớn những đứa trẻ sẽ không thể nào làm được nếu không có sự giúp đỡ của người lớn. Có thể đối với em bé, đó chỉ là hành động thường ngày nhưng với những người xem ảnh, điều này thực sự khiến họ cảm thấy chua xót.

Rớt nước mắt với cảnh em bé cởi truồng mò cua bắt ốc
Bạn Trần Tuấn Nam xúc động: Tuổi còn nhỏ thế kia mà đã phải lam lũ, thương thay cho những trẻ em vùng cao, còn quá nhiều thiếu thốn. Nhìn cảnh đứa bé phải vùi mình trong ruộng bùn thử hỏi có ai là không động lòng. Ở ngoài kia vẫn còn quá nhiều mảnh đời cần được giúp đỡ. Mong rằng mọi người sẽ hiểu thêm được giá trị nhân văn phía sau bức ảnh này”.

Nỗi vất vả của những người nghèo khó, trẻ em không có điều kiện để đến trường, người già phải bon chen cực khổ trong xã hội để có được miếng cơm manh áo…
Đó là những hình ảnh xúc động đến rơi lệ của hàng nghìn cư dân mạng muốn thông qua đó nhằm truyền tải thông điệp ý nghĩa đến mọi người


Sunday, April 13, 2014

Nguyễn Thanh Sơn đi tìm hòa hợp hòa giải hay đi gây thêm chia rẽ hận thù dân tộc?

  
Nguyễn Thanh Sơn đi tìm hòa hợp hòa giải hay đi gây thêm chia rẽ hận thù dân tộc?
Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẵng
Con lợn có béo bộ lòng mới ngon

Sau khi đi thăm Canada và một vài nơi trên đất Mỹ, Nguyễn Thanh Sơn có cuộc phỏng vấn ngày 21/3/2014 với Phố Bolsa TV. Nghe youtube cuộc phỏng vấn, Nguyễn Thanh Sơn cho rằng chuyến đi của ông rất thành công, theo nhận thức của ông với kiến thức của nhân vật hàng Thứ Trưởng của nhà cầm quyền Hà Nội, nhưng theo kiến thức trung bình của đa số người Việt hải ngoại thì khác. Vậy những điểm khác đó là gì?

1- Trong youtube ông nhiều lần nhấn mạnh đến vấn đề Hòa Hợp Hòa Giải (HHHG) đó là sứ mạng hòa bình mà ông muốn mang đến cho người Việt Nam. Ông cho rằng có đến 95% kiều bào không còn nhớ đến cuộc chiến cũ và đã về quê thăm viếng hoặc đầu tư để phát triển đất nước. Tôi thực sự không biết con số 95% đó ông lấy từ đâu, nhưng ở phần cuối của cuộc phỏng vấn thì ông thêm rằng có đến một triệu người trong khoảng 4.5 triệu kiều bào sống ở hải ngoại đã về Việt Nam. Ờ thì ra con số 95% là từ đó.

Tôi không có ý chê trách gì Nguyễn Thanh Sơn, mà chỉ tội nghiệp ông không biết một bài toán dạng qui tắc tam suất cơ bản nhất mà em học sinh lớp Năm phải biết làm mới thi đậu tiểu học. Chỉ làm bài toán tam suất thì thấy ngay là chỉ có 22.2% thôi ông Sơn à. Đúng ông là cựu sinh viên trường chuyên tu, tại chức! Một điều tội nghiệp nữa là đảng cộng sản Việt Nam bộ hết người rồi sao mà cử ông Thứ Trưởng ngoại giao kém như vậy. Hay là chính sách của họ là như vậy, không cần sự thật, cứ nói đại có khi có người tin. May thay những người Việt ở hải ngoại, dù đa số là người thua cuộc, nhưng họ biết điều nào đúng, điều nào sai, vì vậy họ không bao giờ tin những điều người cộng sản nói.

Đồng bào trong nước, những người bị các ông chiếm nhà, chiếm đất, đánh đập khi biểu tình chống Trung Cộng chiếm biển đảo tổ quốc, những người bị cướp đi quyền làm người, họ là đối tượng các ông cần hòa hợp và hòa giải trước chứ không phải chúng tôi.

Đừng thấy chúng tôi, con cháu chúng tôi có cuộc sống thịnh vượng nơi xứ người rồi đi ve vãn để xin tiền bằng những luận điệu lảng xẹt.

2- Trong vấn đề HHHG ông chứng minh một cách hùng hồn rằng, những người lãnh đạo có uy tín của QLVNCH (ông không nêu tên ai) cũng như cố Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ còn trở về Việt Nam để sinh sống và xây dựng đất nước và lập lại nhiều lần nhà cầm quyền muốn HHHG dân tộc, quên đi quá khứ.

Việc ông Nguyễn Cao Kỳ về Việt Nam sinh sống đã làm tổn thương danh giá ông với đồng đội không biết ngần nào. Truyền thông, báo chí đã nặng lời với ông quá nhiều so với vài lời tán đồng việc làm của ông, nhất là những người đã nhìn bức hình ông đứng lấp ló, bẽn lẽn sau lưng các cán bộ CSVN cảm thấy thương xót cho thân phận ông biết chừng nào:

“Bó thân về với triều đình
Hàng thần lơ láo phận mình ra sao”
(Nguyễn Du, truyện Kiều).

Hy sinh sự kính trọng của đồng đội, hy sinh danh dự của người lãnh đạo để về làm con tốt cho sự tuyên truyền của cộng sản, người dày công hãn mã với các ông vậy mà khi chết chỉ xin rải hài cốt nơi quê quán ở Sơn Tây mà các ông còn không cho. Vậy mà Nguyễn Thanh Sơn cứ ra rả cho rằng chế độ ông muốn HHHG dân tộc để cùng xây dựng đất nước và kêu gọi kiều bào về thăm quê và đầu tư phát triển đất nước.

Kiều bào cũng không thể nào quên chế độ ông đã làm áp lực để chánh quyền Mã Lai đập bỏ bia thuyền nhân để tưởng nhớ những người không may đã bỏ mình trên biển cả khi trốn đi khỏi thiên đường XHCN của ông.

Ông nêu hai thí dụ, một cái là bất nhân, bất nghĩa với người cam chịu trăm cay ngàn đắng về với mình rồi nắm tro tàn cũng không cho gởi lại quê nhà; hai là người chết cũng còn bị trả thù thì làm sao mà HHHG với người sống. Chế độ ông không còn bất cứ điều hay, lẽ phải, gương tốt, việc thiện nào có thể đem ra thuyết phục chúng tôi sao?

Đúng, các ông không hề có!

3- Vấn đề kiều hối, theo ông thì kiều hối chảy vào Việt Nam ào ào do nhiều nguồn khác nhau, trong đó có phần do xuất khẩu lao động. Thử nhìn lại xem ông Sơn có bắt đầu sự chân thật chưa?

Có thể nói mà không sợ sai lầm là nguồn kiều hối phần chính là do những người thuộc thế hệ một gởi về, chính yếu là cho cha mẹ, và anh chị em là phụ. Họ là những người được cha mẹ nuôi cho ăn học nên người, rồi khi đi ở tù, ngoài sự hy sinh vô vàn của vợ con, cha mẹ cũng tiếp tục góp phần không nhỏ, chắt chiu từng lon gạo, con cá khô để nuôi họ sống còn để về với gia đình. Rồi chúng tôi đành rời bỏ cha mẹ trong lúc những người nầy cần được con cái nuôi dưỡng, vì vậy nơi quê người, dù làm với đồng lương tối thiểu, chúng tôi hết sức dành dụm để báo đền phần nào công ơn cha mẹ. Chu cấp cho cuộc sống hằng ngày, lễ Tết, giỗ chạp chúng tôi không quên. Do đó trong thập niên 1990 và 2000, số lượng kiều hối rất nhiều. Chúng tôi biết rằng gởi tiền về là gián tiếp giúp các ông có ngoại tệ mạnh để mua roi điện, dùi cui, máy nghe lén để hành hạ, ức chế, đàn áp đồng bào, nhưng bổn phận làm con chúng tôi không có cách nào khác, chỉ giảm bớt chớ không thể nào không gởi. Nhưng gần đây và hiện nay đa số cha mẹ chúng tôi đã qua đời, chúng tôi đã về hưu với số tiền lương không nhiều, không có lý do gì chúng tôi gởi nhiều như hai thập niên trước nữa. Lại nữa những anh em xuất khẩu lao động đa số là những người không kỹ năng chuyên môn (job skills) thì lương bổng họ sẽ không nhiều. Vậy tiền đâu mà gởi về ào ào ông Sơn?

Nói phải có sách, mách phải có chứng người ta mới tin chớ. Đúng là những gì các ông nói, phải hiểu ngược lại mới đúng!

Cũng xin mách cho các ông một điều là thế hệ thứ hai của chúng tôi, hiện các cháu rất thành công, các cháu có tiền bạc, địa vị xã hội hơn thế hệ cha chú rất nhiều, họ là một khối lượng chất xám đồ sộ và đa dạng mà chưa có quốc gia nào có thể gởi con em mình ra nước ngoài đào tạo được. Một số các cháu muốn góp phần xoa dịu sự nghèo khó của đồng bào nơi quê nhà, nhưng khi chúng thấy bức hình cha Lý bị bịt miệng tại tòa án, chúng hỏi WHAT's that? Các cháu chưa thấy cảnh tượng đó xảy ra trên hành tinh nầy bao giờ, trừ với chế độ các ông.

Các ông không bao giờ khai thác được tiềm năng lớn lao đó của các con, cháu chúng tôi với giọng lưỡi, với sự thù nghịch, với sự ngạo mạn của người sống xa rời thế giới văn minh. Thế hệ chúng tôi có già đi và sẽ chết theo qui luật con người, nhưng con cháu chúng tôi sẽ không bao giờ quên vì sao ông bà các cháu phải đi tù nhiều năm, vì sao phải bỏ quê hương đến xứ nầy. Chúng tôi đã dạy các cháu những điều đó. Các ông đừng hòng chạy tội với các thế hệ sau này.

4- Kế hoạch thăm Hoàng Sa, Trường Sa. Trong kế hoạch tổng kết 10 năm thực hiện thành công nghị quyết 36, ông cho biết sẽ tổ chức thăm Hoàng Sa, Trường Sa cho kiều bào để tận mắt thấy không hề có việc mất đất, mất biển vào tay Trung cộng. Ủa, bộ sao khi Trung cộng đã đổ xương máu đánh chiếm và giết chết 64 bộ đội của ông, xong rồi họ mời VN qua để trả lại phần biển đảo mà họ chiếm? Nếu không thì sao không mất? Tôi thấy tội nghiệp cách lập luận của ông quá! Toàn là dấu đầu lòi đuôi, toàn nói chuyện dóc rẻ tiền không ông ơi!

Mất vùng đất biên giới Việt Trung, mất biển vùng Bạch Long Vĩ, mất thêm một phần đảo của Trường Sa, cả thế giới đều biết mà ông dám nói là không mất đất, mất biển? Hay là chánh quyền ông đã chính thức thừa nhận những vùng đó là của Trung cộng chớ đâu phải của mình mà mất, họ đem quân đến đánh, giết bộ đội ông là hợp pháp, và bổn phận của các ông là yên lặng, yên lòng nhận, coi đó là đất, biển của Trung cộng. Tội bán nước là phải tru di ông biết không? Người miền Bắc có câu lịch sử truyền khẩu (oral history) như sau:

“Thời trai trẻ Việt cộng xả thân giữ nước
Khi về già Việt cộng bán nước nuôi thân”
(tôi không nhớ nguyên văn).

Trong chương trình du lịch nầy ông đã lập lại ba lần là để kiều bào có dịp đóng góp thiết thực cho bộ đội bảo vệ biển đảo. Đó cũng là tình cảm mà kiều bào dành cho chiến sĩ hằng năm khi về thăm quê nhà. Ông đừng cố tình quên rằng những kiều bào nầy khi vượt biển nhà cầm quyền Hà Nội gọi họ là bọn đĩ điếm nếu là nữ giới, gọi là bọn lưu manh, ma cô, ăn cướp nếu là nam giới. Bây giờ các ông lại muối mặt kêu gọi họ đóng góp cho các ông. Còn lâu à!

5- Khi NTS gặp Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải, ông Hải có đưa danh sách 10 người bất đồng chính kiến tiêu biểu và yêu cầu thả Cha Lý, Nguyễn Văn Hải Điếu Cày, Võ Minh Trí tức là Việt Khang, Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Đinh Nguyên Kha, ông Hải đòi phải cho cô Phương Uyên được đi học lại, Huỳnh Thục Vy, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, bác sĩ Nguyễn Đan Quế thôi bị quản chế. Rõ ràng như vậy mà khi trả lời cuộc phỏng vấn của phố Bolsa TV Nguyễn Thanh Sơn trân tráo nói rằng Thượng Nghị Sĩ đã hoàn toàn nhất trí với quan điểm của ông ấy về việc Việt Nam đã xử sự hợp tình hợp lý với những người bất đồng chính kiến vi phạm pháp luật Việt Nam, cũng như đồng ý với quan điểm của ông Sơn rằng Linh Mục Nguyễn Văn Lý là người quậy phá.

Đúng là Nguyễn Thanh Sơn đã góp phần xác nhận câu nói của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là đúng: “đừng nghe những gì cộng sản nói”.

Còn nữa, khi ông Nguyễn Thanh Sơn vô phòng TNS Hải thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ đứng bên cạnh lá cờ Canada, ông ta không vui lắm, kể cả ông Đại sứ Việt Nam tại Canada. Ông ta nói rằng lá cờ này là lá cờ của quá khứ rồi, anh là một Thượng Nghị sĩ Canada thì trong vấn đề liên hệ ngoại giao thì anh phải treo cờ của chúng tôi.

Ông Hải biết tại văn phòng này giờ nào NTS đến, đến với ai, mà ông vẫn trưng bày lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, rõ ràng ông cho NTS biết ông là ai và lập trường chính trị như thế nào, vậy mà NTS còn ráng giải thích, thuyết phục TNS Hải. Tôi thật sự hoài nghi về chỉ số IQ (chỉ số thông minh) của ông Sơn.

Tóm lại, nói một cách khách quan hơn thì chuyến đi của ông NTS làm cho chủ trương HHHG không thuyết phục được ai mà còn làm cho người Việt ở hải ngoại càng nghi ngờ thêm, làm bộ mặt của nhà cầm quyền Hà Nội trông tệ hại hơn với một ông Thứ Trưởng ngành ngoại giao mà chưa biết qui tắc tam xuất sơ cấp, ăn nói đầu đuôi ngược ngạo, mâu thuẫn, lập luận lơ mơ, vô nguyên tắc. Cố gắng lớn nhất của ông là tìm một số bò sữa để kiếm tiền trong cơn nguy kịch của nền kinh tế. Không có chiếc đũa thần cho Việt Nam trừ khi thay đổi chính trị và chặt đuôi “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” của nền kinh tế thị trường.

Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẵng


Saturday, April 12, 2014

THẦN CHẾT SỢ AI?

Sent: Saturday, April 12, 2014 1:42 PM
Subject: BÀI VIẾT RẤT HAY !!! CÁM ƠN LÃO MÓC
 
 

Bài viết rất hay !!!!
Đáng đưa bài này vào sử sách !!!!
Cám ơn Lão Móc
Trưng Triệu

2014-04-12 20:15 GMT+07:00 Hieu Doan <>:
 

        

MOT Y CHI CHONG CONG
               MOT LOI THE GIANH LAI QUE HUONG


                                                                                                                                                                      
On Saturday, April 12, 2014 7:11 AM, Hieu Doan <> wrote:


THẦN CHẾT SỢ AI?

LÃO MÓC

Thần Chết, tức Tử Thần xưa nay vẫn là nỗi ám ảnh, lo sợ của đại đa số con người. Đông và Tây thuở giờ mang hai nền văn hóa khác biệt. Ai đó đã từng nói: “Đông là Đông và Tây là Tây”.

Nhưng theo tôi, Đông Tây vẫn có những cái thống nhất với nhau. Một trong những cái thống nhất đó là hình tượng Thần Chết. Tử Thần vẫn được Đông và Tây tượng trưng bằng một bộ xương khô, tay cầm lưỡi liềm. Quả là một hình tượng làm trẻ già lớn bé khắp nơi, tự cổ chí kim đều sợ hãi. Tôi cũng vậy, tôi cũng ớn cái lão ấy lắm. Cái lưỡi liềm ghê rợn trên tay lão lúc nào cũng như múa lên, chực chờ mà cắt phăng đi sinh mạng người ta! Sợ quá đi chớ! Cái lão Thần Chết đáng sợ ẩn ẩn hiện hiện khắp mọi nơi, mọi lúc. Tuổi già ư? Lão chẳng tha ai cả. Lão từ tốn ra tay, chậm chạp nhưng chắc chắn, từng người một.

Tai nạn ư? Lão đột ngột vung lưỡi liềm, số nạn nhân của lão vô chừng, khi nhiều, khi ít.

Bệnh tật ư? Lão hành hạ người ta chán chê rồi mới xuống tay. Chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai ư? Lão đắc ý vung tay lấy mạng người ta hàng loạt…

Người ta ít ai ưa lão, mà cũng ít ai không sợ lão. Lão tung hoành ngang dọc, coi thường mọi sự; kể cả những tiến bộ khoa học của đời nay. Những thứ đó thì cùng lắm chỉ ngăn cản bớt mức tàn khốc của cái lưỡi liềm trên tay lão mà thôi. Lâu ngày chầy tháng rồi thì cuối cùng lão vẫn thắng. Có lẽ lão lấy làm đắc ý với sức mạnh vạn năng của lão. Ai mà chẳng sợ? Lão nghĩ thế! Mà kể lão cũng đáng sợ thật. Nhưng lẽ đời mà, có cái gì tuyệt đối đâu. Đại đa số người ta sợ lão, nhưng không phải là tất cả. Có những người không hề sợ lão.

Ngày 21 tháng Chạp năm Giáp Thân (1248), 50 vạn quân Mông Cổ dưới quyền thống suất của Thái tử Thoát Hoan và hai danh tướng Ô Mã Nhi, Toa Đô ào ạt kéo sang xâm lăng Đại Việt. Hội quân trên đất Hồ Quảng phía Nam Trung Hoa: Lục quân do Thoát Hoan điều động tiến vào Lạng Sơn. Thủy quân từ Quảng Châu theo Toa Đô vượt biển vào Chiêm Thành; tự phía Nam tiến lên Bố Chánh (Quảng Bình) rồi thẳng ra Nghệ An. Quân Đại Việt bị kẹp giữa hai gọng kềm.

Ngày 27 tháng Chạp, giặc chiếm Nội Bàng, Hưng Đạo Vương lui về Bái Tân (thượng lưu sông Lục Nam).

Ngày 6 tháng Giêng, giặc đến Bình Than.

Ngày 12 tháng Giêng, giặc chiếm Kinh Bắc (Bắc Ninh), Hưng Đạo Vương chuyển quân về Thiên Trường. Giặc cậy mạnh đuổi theo rất gấp. Ngài giao Trần Bình Trọng giữ Thiên Trường, còn mình bảo vệ vua Nhân Tông và Thượng Hoàng Thánh Tông lui về Hải Dương.

Ngày 21 tháng Giêng, Trần Bình Trọng chận đánh giặc tại Bãi Thiên Mạc (bên sông Cái, thuộc tỉnh Hưng Yên). Quân ít, thế cô, ông bị giặc vây bắt được. Thoát Hoan biết ông là một tướng tài, muốn trọng dụng nên hết sức vỗ về để dụ hàng. Ông khẳng khái từ chối.

Thoát Hoan hỏi ông:

“Có muốn làm Vương đất Bắc không?”

Trần Bình Trọng quắc mắt đáp:

Ta chỉ bị bắt thì chỉ có chết mà thôi, đừng nhiều lời vô ích”.

Thoát Hoan biết không thể lung lạc được ông, đành ra lệnh chém..Lưỡi gươm Mông Cổ vung lên, cái lưỡi liềm của Tử Thần hạ xuống. Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng giây phút đó chợt trở thành cái tên thiên thu bất tử. Thần Chết ngỡ ngàng. Lão núp sau lưỡi gươm Thoát Hoan. Lão nghĩ rằng bại tướng kia sẽ kiêng oai lão. Đứng trước cái oai Thần Chết cùng với miếng mồi ngon là tước Vương đất Bắc, lão nghĩ người bại tướng nước Nam kia sẽ khó lòng cưỡng lại. Lão mỉm cười chờ đợi lời quy phục…

“Ninh vi Nam quỷ, bất vi Bắc vương…”

Câu trả lời ngạo nghễ kia đã tạt vào mặt lão một gáo nước lạnh, làm cho lão nhớ ra rằng trên đời này vẫn có những con người không hề sợ oai Thần Chết! Lão cay đắng nhận ra mình mới là người chiến bại.

Tới gần đây, nhân đọc một bài thơ, tôi mới biết thêm rằng, chẳng những con dân Đại Việt có rất nhiều người coi thường Thần Chết; mà hơn thế nữa, có những người còn làm cho Thần Chết sợ họ nữa kia!

Ngày 24-1-1930, tại hội nghị Võng La, Đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng Nguyễn Thái Học tuyên bố: “Chúng ta nhất định phải phát động cuộc Tổng khởi nghĩa. Không thành công thì thành nhân”.

Ngày 10-2-1930, cuộc Võ trang khởi nghĩa do Việt Nam Quốc Dân Đảng lãnh đạo nổ ra. Cách mạng quân tấn công Yên Báy, Hưng Hoá, Lâm Thao, Sơn Tây, Đáp Cầu, Phả Lại, Phủ Đức, Vĩnh Bảo và nhiều nơi trong nội thành Hà Nội. Một số lãnh tụ của Đảng hy sinh hoặc bị bắt.

Ngày 28-3-1930, Hội đồng Đề hình của thực dân Pháp đã mở phiên xử tại Yên Báy với kết quả:

-100 án khổ sai chung thân;
-50 án tử hình.
http://vulep-books-links.blogspot.com.au/2014/04/cai-khon-nan-cua-dan-toc-viet-trong_3704.html
http://vulep-books-links.blogspot.com.au/2014/04/cai-khon-nan-cua-dan-toc-viet-trong_3704.html

Đó là chưa kể đến hàng hàng lớp lớp chiến sĩ ái quốc đã bị tù đày và bắn giết ngay sau ngày khởi nghĩa.

5 giờ sáng ngày 17-6-1930, Đảng trưởng Nguyễn Thái Học cùng 12 đồng chí lần lượt bước lên máy chém, và cũng là đài vinh quang đưa tên tuổi họ vào lịch sử.
Đó là các liệt sĩ:

1-      Bùi Tư Đoàn, 37 tuổi, nông dân,
2-      Bùi Văn Chuẩn, 35 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy.
3-      Nguyễn An, 31 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
4-      Hồ Văn Lạo, 35 tuổi, thợ hồ,
5-      Đào Văn Nhít, 32 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
6-      Ngô Văn Du, 29 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
7-      Nguyễn Đức Thịnh, 30 tuổi, thuộc Binh đoàn yên Báy,
8-       Nguyễn Văn Tiềm, 28 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
9-      Đỗ Văn Sứ, 27 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
10-  Bùi Văn Cửu, 30 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
11-  Nguyễn Như Liên, 27 tuổi, thuộc Binh đoàn Yên Báy,
12-  Phó Đức Chính, 32 tuổi, công chức,
13-  Nguyễn Thái Học, 29 tuổi, Đảng trưởng.

Muời ba lần, lưỡi gươm máy chém nặng nề rơi xuống. Mười ba tiếng hô “Việt Nam vạn tuế” dõng dạc vang lên…

Trong buổi sáng sớm của ngày Quốc tang đó, Thần Chết không còn dám núp mình trong cái khí cụ giết người là cái máy chém kia nữa. Và Tử Thần kính cẩn đứng ghi tên! Lão Thần Chết lần này không còn cái dáng vẻ đáng sợ như mọi ngày. Thần Chết giờ đây đang kính cẩn đứng khắc từng cái tên anh hùng vào bia Tuẩn quốc!

Tôi có lỗi quá! Không nhớ hết bài thơ, tôi cũng không nhớ được tên tác giả. Tôi chỉ có được một nén hương lòng. Bằng hữu xa gần, ai nhớ, xin làm ơn nhắc dùm tôi!

Cũng vào những ngày này, 39 năm trước; cuộc chiến đấu bảo vệ miền Nam tự do đã kết thúc một cách bất hạnh. Quân đội miền Nam đã chiến đấu anh dũng nhưng lực bất tòng tâm, vả lại sinh mạng miền Nam tự do chỉ là một con cờ trên bàn cờ quốc tế, mà người có quyền quyết định kết quả đó không phải là những người Việt yêu tự do ở miền Nam. Và cũng trong những ngày bi thảm đó, Thần Chết đã phải thêm một lần kính cẩn đón tiếp những con người  Việt Nam bất khuất; những con người mà đứng trước giờ lâm tử của Tổ quốc họ đã quay ra coi thường Thần Chết. Trái với lệ thường, những con người kia đã bình tĩnh ra lệnh cho Thần Chết đến trình diện họ. Và lão đã kính cẩn tuân lệnh.

-Tướng Lê Văn Hưng, Tư lệnh phó Quân đoàn IV & Quân khu IV, nói với sĩ quan và binh sĩ thuộc quyền: “Tôi chấp nhận chết. Một người Tướng không giữ được nước thì phải chết vì nước, không thể bỏ dân, bỏ xứ để cầu an cho bản thân, Vĩnh biệt anh em…” Một tiếng súng nổ, 8 giờ tối ngày 30-4-1975.

-Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lệnh Quân Đoàn IV & Quân khu IV:“… Chúng tôi là Tướng chỉ huy, nếu chúng tôi không bảo vệ được đất nước thì chúng tôi phải chết theo đất nước”. Một tiếng súng nổ, 6 giờ sáng ngày 1-5-1975.

-Tướng Trần Văn Hai, Tư lệnh Sư đoàn 7 Bộ Binh: “… Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể làm được… Chúng ta đã chiến đấu hết sức mình, nhưng trong giờ phút này chúng ta đành phải bó tay… Xin cám ơn và vĩnh biệt các anh em”. Một tiếng súng nổ, sáng ngày 1-5-1975.

-Tướng Lê Nguyên Vỹ, Tư lệnh Sư đoàn 5 Bộ Binh: “… Tôi nghĩ thân làm Tướng là đã hưởng vinh dự và ân huệ của Quốc gia hơn các anh em, nên tôi đã nghĩ đến một lối đi riêng cho tôi”. Và lối đi đó đã mở ra bằng một phát súng, trưa ngày 30-4-1975.

-Tướng Phạm Văn Phú: “… Tôi không thể bỏ ra đi khi đất nước của tôi trong tình trạng như thế này. Tôi sẽ ở lại đây để chết chớ không đời nào chịu đầu hàng Cộng sản”. Tướng Phú đã trả lời tướng Smith ngày 27-4-1975 như vậy khi ông này ngỏ ý mời tướng Phú và gia đình di tản. 32 viên Chloroquines uống vào lúc khoảng 2 giờ trưa ngày 29-4-1975.
Cái danh sách mà Thần Chết được lệnh phải đi đón trong những ngày đó còn dài. Những sĩ quan cấp Tá, cấp Úy, những hạ sĩ quan, binh sĩ, cảnh sát, công chức, cán bộ… Cái danh sách đó đang được lão Thần Chết trân trọng giữ gìn, chờ một ngày để trao lại cho những nhà viết sử,

Từ lâu rồi, lão đã học được một điều, là khi người ta lấy Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm làm trọng, thì người ta sẽ không còn sợ lão. Rồi theo lẽ tự nhiên, lão đâm ra sợ ngược lại những con người kia. Khi họ gọi lão đến, lão cung kính đến trình diện và mẫn cán làm cái nhiệm vụ mà Danh Dự và Trách Nhiệm của những người kia giao cho lão. Lão kính cẩn khắc tên họ vào bia Tuẩn quốc. Như vậy thì xét ra cái lão Thần Chết này cũng không đáng sợ và đáng ghét cho lắm. Lão là người đôi khi cũng biết điều. Lão hay dọa dẫm người ta. Nhưng nếu gặp người, gặp lúc lão cũng biết cách cư xử. Lão cũng làm được nhiều việc đáng làm. Lão rất rạch ròi phân minh. Lão đã kính cẩn khắc những cái tên Trần Bình Trọng, Nguyễn Thái Học… vào lịch sử. Lão đã đặt tên ai vào chỗ nào là không bao giờ sai chạy. Đâu ra đó. Không bao giờ lão lầm lẫn để  những cái tên Dương Văn Minh, Nguyễn Hữu Hạnh lẫn lộn với những cái tên Nguyễn Khoa Nam, Lê Nguyên Vỹ… Không bao giờ! Bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu sách vở, tài liệu ngụy tạo dấu diếm đều không qua được mắt lão. Không bao giờ!

Trần Bình Trọng, Nguyễn Thái Học, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, Phạm Văn Phú… cùng những con người khác nữa; đứng trước cổng lịch sử, họ dõng dạc lên tiếng gọi lão. Lão đã kính cẩn mở cái cổng ấy ra, CỔNG CHÁNH, và kính cẩn, lão rước họ vào!



LÃO MÓC
tieng-dan-we ekly.blogspot.com

      

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link