Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, April 22, 2014

WHO: Khó dự đoán bao giờ chấm dứt dịch sởi ở VN

WHO: Khó dự đoán bao giờ chấm dứt dịch sởi ở VN

Việt Hà, phóng viên RFA
2014-04-21

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
vietha04212014.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
000_TS-Hkg9725958.jpg
Các gia đình có con cái bị bệnh sởi tại một bệnh viện nhà nước ở Hà Nội ngày 17 tháng 4 năm 2014.
 AFP PHOTO

Dịch sởi tiếp diễn tại Việt Nam trong các tháng qua đã khiến hơn 100 trẻ tử vong theo thông báo của Bộ Y tế. Các bệnh viện tuyến trên ở Hà Nội đang quá tải trong việc điều trị. Trong khi đó những người có con nhỏ lo lắng về tình hình diễn biến xấu của dịch cũng như khả năng đối phó với dịch của Bộ Y Tế.

Có nên công bố dịch?

Để góp phần trả lời các câu hỏi về tình hình dịch sởi, Việt Hà phỏng vấn bác sĩ Takeshi Kasai, Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tại Hà Nội. Trước hết nói về diễn biến dịch trong các tháng qua, bác sĩ Takeshi Kasai nhận định:
BS Takeshi Kasai: WHO rất quan ngại về tình hình và theo dõi tình hình chặt chẽ. Chúng tôi thấy trẻ em chết và bất cứ cái chết nào của các em cũng là một điều đáng buồn, đặc biệt là khi mà chúng ta biết là những cái chết này có thể tránh được bằng vaccine. Đây là lý do vì sao mà chúng tôi nhấn mạnh tầm quan trọng của việc các cha mẹ phải theo dõi chặt chẽ việc tiêm vaccine cho trẻ.
Việt Hà: Bộ Y tế mới đây nói với báo chí là dịch sởi ở Việt Nam diễn ra đồng thời với dịch sởi ở một số nước trong khu vực. Theo WHO đánh giá thì diễn biến dịch sởi ở Việt Nam có gì khác biệt hay giống với dịch sởi ở các nước trong khu vực?
Công bố dịch phụ thuộc vào từng nước và nó phụ thuộc vào mục đích của việc công bố này với từng nước. Theo tôi điều quan trọng nhất là thông tin về tình hình cụ thể và phải có hành động cần thiết.
-BS Takeshi Kasai
BS Takeshi Kasai: Ở khu vực này trong thời điểm này, Trung Quốc, Philippines, Việt Nam và bây giờ là Nhật bản đều có các trường hợp bị sởi. Bệnh sởi là bệnh lây nhiễm mạnh. Từ năm 2000 đến 2012, việc tiêm vaccine đã làm giảm 80% số ca tử vong do sởi. Tuy nhiên chúng tôi đã cố có được nhiều trẻ được tiêm vaccine, tất nhiên vẫn còn những trẻ không được tiêm. Nhóm không được tiêm này trở thành những người dễ bị nhiễm sởi và tích lũy dần trở thành một số đông người bị nhiễm sởi. Vì vậy sởi lây nhiễm rất mạnh và thường quay lại theo chu kỳ với số lượng nhiễm cao. Đó là những gì mà chúng tôi đang theo dõi ở các nước đó.
Việt HàCách đây khoảng hơn 1 tuần, báo chí có nêu câu hỏi với Bộ Y tế về việc liệu có nên tuyên bố dịch sởi hay không và Bộ Y tế trả lời là chưa cần thiết. Ông có nhận xét gì về phản ứng này?
BS Takeshi Kasai: Theo tôi hiểu thì báo chí hỏi rằng liệu Bộ Y tế có nên công bố dịch hay không. Bộ Y tế đã trao đổi với báo chí và công chúng và chúng ta thấy có rất đông trường hợp bị nhiễm sởi. Và tôi hiểu là báo chí thắc mắc Bộ Y tế có nên công bố dịch hay không. Định nghĩa về dịch khác nhau ở từng nước. Một số nước công bố dịch khi chỉ có một ca nhiễm, một số khác dịch khi có một nhóm nhiễm bệnh có liên hệ với nhau. Một số nước công bố dịch khi họ thấy một số lớn nhiễm bệnh và cao hơn các số của các năm trước. Cho nên định nghĩa này phụ thuộc vào từng nước và nó phụ thuộc vào mục đích của việc công bố này với từng nước. Theo tôi điều quan trọng nhất là thông tin về tình hình cụ thể và phải có hành động cần thiết.
Việt HàÔng có nói rằng những cái chết đáng tiếc của trẻ đáng ra có thể tránh được. Vậy theo ông đáng ra chúng ta đã phải làm gì để tránh những cái chết đáng tiếc đó?
BS Takeshi Kasai: Một lần nữa phải nói rằng sởi là bệnh lây nhiễm nhanh, dễ dàng từ người sang người bất chấp chúng ta có công cụ hữu hiệu là vaccine, đây là một trong các nguyên nhân gây tử vong cao ở trẻ nhỏ. Cho nên điều quan trọng nhất là tiêm vaccine phòng bệnh. Nếu tỷ lệ tiêm vaccine đủ cao thì dịch đã có thể tránh được. Đó là lý do vì sao khi Bộ Y tế có thông tin về sởi, họ ngay lập tức thực hiện việc rà soát triệt để và thông báo với công chúng và đẩy mạnh chương trình tiêm chủng.

Đang áp dụng mọi biện pháp có thể?

who_representative_vietnam_kasai-250.jpg
Bác sĩ Takeshi Kasai, Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tại Hà Nội. WHO VN PHOTO/Chau Doan.
Việt Hà: WHO đánh giá thế nào về phản ứng của Bộ Y Tế trước tình hình dịch sởi so với những gì mà Việt Nam đã làm trước kia khi đối phó với dịch SARS và H1N1?
BS Takeshi Kasai: Bộ Y Tế có hệ thống giám sát tốt và họ phản ứng nhanh. Họ xem xét tình huống nghiêm túc. Bệnh viện và các cơ sở khám chữa bệnh  cũng nhận được các hướng dẫn. Một vài cơ sở còn nhận được thêm người và thiết bị để đối phó tình huống. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của chúng tôi, thì sởi là một bệnh lây nhiễm nhanh, mạnh, một khi nó đã bắt đầu thì rất khó để chấm dứt. Vì vậy chúng ta cần nỗ lực của tất cả mọi người để kiểm soát tình hình.
Việt Hà: Theo ông Việt Nam đã kiểm soát được tình hình? Liệu chúng ta có thể hy vọng dịch sớm chấm dứt?
BS Takeshi Kasai: Rất khó để có thể dự đoán nhưng Bộ Y tế  Việt Nam đã có kinh nghiệm trong các trường hợp trong quá khứ và mỗi một lần như vậy giúp họ củng cố khả năng của mình. Tôi theo dõi tình hình. Tôi đã đến thăm bệnh viện, đi thăm hiện trạng và tôi khẳng định rằng Bộ Y Tế đang áp dụng mọi biện pháp mà họ có thể.
Việt HàTheo ông thì Việt Nam đang phải đối mặt với những khó khăn gì trong việc kiểm soát bệnh dịch sởi hiện nay?
BS Takeshi Kasai: Thách thức mà họ đang phải đối mặt cũng giống như các thách thức mà kể cả các nước phát triển phải đối mặt. Như tôi đã nói là Trung Quốc, Philippines, Việt Nam và Nhật Bản đều đang phải đối mặt. Đây là bệnh lây nhiễm mạnh nên rất khó để kiểm soát. Đó là lý do vì sao họ đang đặt nỗ lực cao nhất có thể, thực hiện chương trình tiêm chủng, cung cấp các hướng dẫn cho các bệnh viện và khuyến cáo các bệnh viện thực hiện nghiêm túc việc kiểm soát lây nhiễm. Nhưng điều quan trọng là mọi người cũng phải tham gia tức là phải thực hiện tiêm chủng để bảo vệ con cái họ và đồng thời bảo vệ cộng đồng của mình.
Tôi theo dõi tình hình. Tôi đã đến thăm bệnh viện, đi thăm hiện trạng và tôi khẳng định rằng Bộ Y Tế đang áp dụng mọi biện pháp mà họ có thể.
-BS Takeshi Kasai
Việt Hà: Theo WHO thì dịch sởi năm nay có ảnh hưởng thế nào đến cam kết của Việt Nam trong việc loại bỏ bệnh sởi vào năm 2017?
BS Takeshi Kasai: Bộ trưởng Y tế và các quan chức chính phủ cũng đã đến thăm các bệnh viện, tôi cũng đi thăm. Chúng tôi đã chứng kiến ảnh hưởng của sởi, khiến trẻ nhỏ chết. Và vì vậy chúng tôi gia tăng gấp đôi nỗ lực để đảm bảo Việt nam có thể đạt được mục tiêu mà họ đặt ra.
Việt HàWHO đã làm gì và sẽ làm gì để giúp Việt Nam đối phó với dịch sởi?
BS Takeshi Kasai: WHO làm việc chặt chẽ với Bộ Y tế và các cơ quan chính phủ. Không chỉ có WHO mà cả các tổ chức khác của UN như Unicef đều làm việc chặt chẽ với  Việt Nam. Nhưng với WHO, vốn là một tổ chức về chuyên môn, chúng tôi cung cấp lời khuyên làm thế nào để giám sát tình hình và tổ chức chiến dịch. Chúng tôi cũng giúp đỡ tư vấn về kiểm soát lây nhiễm trong bệnh viện.
Việt Hà: Theo ông, chúng ta còn cần phải làm gì để có thể chấm dứt dịch?
BS Takeshi Kasai: Chúng ta cần nỗ lực từ tất cả mọi người. Chính phủ cần nỗ lực hết sức và tôi tin là họ thực hiện và tôi chắc chắn là họ gia tăng gấp đôi nỗ lực. Chúng ta cần sự giúp đỡ của mọi người. Họ cần kiểm tra lịch tiêm vaccine của trẻ và đảm bảo trẻ được tiêm chủng đầy đủ để bảo vệ trẻ, bảo vệ cộng đồng. Với cách làm như vậy thì những trẻ có khả năng bị nhiễm bệnh như trẻ dưới 9 tháng tuổi, có thể được bảo vệ. Chúng tôi cũng thông báo với các phụ huynh là không nên đưa trẻ bị sởi nhẹ đến các bệnh viện tuyến trên. Ở Việt Nam, bệnh viện thường là quá tải. Bệnh viện tuyến trên thường là cho trẻ bị các bệnh nặng như bệnh bẩm sinh như tim. Khi sởi vào các bệnh viện này và bệnh viện quá tải, ngay cả khi bác sĩ và đội ngũ y tế làm việc không mệt mỏi thì những trẻ dễ nhiễm bệnh cũng bị đặt trong tình huống nguy hiểm. Chúng tôi nói với cha mẹ của các trẻ nghi là bị nhiễm sởi thì không nên chuyển đến các bệnh viện tuyến trên ngay lập tức.


PHÂN TÍCH THỰC TẾ ĐỘC ĐẢNG VÀ ĐA ĐẢNG

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

PHÂN TÍCH THC T ĐC ĐNG VÀ ĐA ĐNG

Thượng Ngàn


                                    

Thời xa xưa trong chế độ quân chủ phong kiến, chỉ có vua đứng đầu trong nước cùng với bộ máy quan lại giúp việc cho vua cai trị thần dân thế thôi. Vua thì không phải dân bầu ra, mà giành lấy được quyền từ ông vua trước đó, có thể do ngẫu nhiên, do bạo lực hoặc do mánh lới. Không cho phép bất kỳ ý kiến đối lập hay khác biệt nào. 

Điều đó cũng không khác gì chế độ độc đảng, bởi chỉ có đảng của nhà vua là duy nhất và nguyên tắc chung vẫn chỉ là cha truyền con nối, phong vương, tập ấm, đó là nguyên tắc bất di dịch của xã hội phong kiến, tức phong vương kiến điền, cùng chia nhau của giai tầng thống trị để trị vì thiên hạ.



Khi xã hội dân chủ tự do thành hình, nguyên tắc nhà vua và nguyên tắc độc đảng bị xóa bỏ, quyền bỏ phiếu bầu người cầm quyền là nghĩa vụ và quyền lợi của toàn dân. Đó là ý nghĩa quốc hội có tính đa đảng, chí ít cũng là lưỡng đảng hoặc là nhiều hơn. 

Tất nhiên mọi người đều có quyền ứng cử, tranh cử, nhưng nguyên tắc lựa chọn tự do phải là quyền của toàn dân, không loại trừ ai đủ tính cách pháp lý, đủ tuổi đi bầu, không phân biệt, không có ngoại lệ. Nguyên tắc tự do dân chủ đích thực là nguyên tắc như vậy.

Bởi chính trị là quyền lợi và nghĩa vụ chung của mọi công dân. Không ai bị loại trừ độc đoán hoặc phi lý về quyền chính trị. Quyền chính trị chính là quyền xã hội tự nhiên và chính đáng của tất cả mọi người. Sự phát biểu chính kiến tự do miễn là không phá hoại xã hội. 

Sự thể hiện chính kiến tự do, miễn là không mang tính cách hổn loạn và tiêu cực, đó cũng là quyền tự nhiên, chính đáng của tất cả mọi công dân tới tuổi trưởng thành.

Nhưng muốn tham gia chính trị tích cực và hiệu quả nhất, muốn chính kiến của mình phát huy hiệu lực và kết quả nhất như mình muốn, trong tính cách rời rạc, cá nhân thật khó có thể làm gì. Bởi thế phải được quyền kết hợp lại thành các chính đảng. 

Quyền chính đảng như vậy cũng là quyền tự do chính đáng, tự nhiên, khách quan và cần thiết của mọi công dân. Bởi mọi cá nhân đều bình đẳng khách quan trong xã hội, do đó không ai có quyền cưỡng bách, bó buộc người khác theo ý mình. 

Đó chính là ý nghĩa chính đáng của quyền đa đảng, quyền chính trị. Bởi độc đảng hay phi đảng, thực chất cũng chỉ là phủ nhận quyền chính trị trong thực tế của tất cả mọi người. Tất nhiên quyền chính trị không thể bất chấp hay tự phát mà phải đi đôi với pháp quyền. Quyền chính trị và pháp quyền cùng bảo đảm cho nhau, không thể chỉ có cái này mà không có cái kia.

 Cho nên phủ nhận một trong hai hoàn toàn chỉ là ngụy biện, có nghĩa phủ nhận quyền đa đảng là phủ nhận quyền chính trị, và phủ nhận quyền chính trị cũng coi như phủ nhận quyền công dân bình đẳng, tức là pháp quyền.
Khi đảng phát xít lên cầm quyền ở Đức và Ý trước thế chiến thứ hai, cả hai đều chủ trương độc đảng, không cho phép đa đảng, có nghĩa là đảng độc tài. 

Với những chính sách tuyền truyền mị dân, với bạo lực tổ chức, toàn bộ xã hội đó bị ép vào trong khuôn khổ độc tài độc đoán toàn quyền của hai nhà độc tài đơn lẻ là Hitler và Moussolini.

 Sức mạnh đất nước khi đó thực chất không phải sức mạnh tích cực, tốt đẹp, mà chỉ là sức mạnh tiêu cực, phá hoại, toàn dân phải hi sinh mọi mặt, chỉ có lợi cho nhà độc tài cũng như đảng cầm quyền của ông ta. Với kết quả toàn quyền đó, người ta dễ dàng đưa đất nước vào bờ vực của phá sản kinh tế, vào chiến tranh một cách độc đoán.

 Cuối cùng thế giới chiến tranh thứ hai đã xảy ra, cả nước Đức, nước Ý đều thua trận, các cá nhân Hitler và Moussolini đều bị tiêu diệt.

Sau thế chiến thứ hai, chủ nghĩa Mác được đưa vào vận hành ở Nga, Lênin là người bôn sê vích chủ trương độc đảng theo đúng phương châm và mục đích của học thuyết Mác. Mác cho rằng giai cấp công nhân phải là giai cấp lãnh đạo, vì đó là nguyên lý biện chứng tất yếu của lịch sử nhân loại, do đó độc đảng tức đảng cộng sản phải là đảng duy nhất thiết yếu để thực hiện cách mạng cộng sản trên toàn thế giới. 

Nguyên lý chuyên chính độc đảng vô sản là nguyên lý cốt lõi để tiến tới xã hội loài người không còn giai cấp, không còn đảng phái, đó là yêu cầu cao nhất của Mác. Dùng chuyên chính để thực hiện tự do, dùng độc đảng để xóa bỏ mọi đảng phái, đó quả là một lý luận hoàn toàn nghịch lý của Mác.

 Bởi không thể có bất kỳ sự vật nào trong cuộc đời này lại tự xóa bỏ được nó nếu không có một lực lượng khác từ bên ngoài tác động vào. Tính chất cơ bản phi khoa học và mê tín của Mác đích thực là ở đó.

Cho nên sau hơn 70 năm thực hiện ở Liên Xô, cách mạng Bôn sê vích của Lênin đã hoàn toàn thất bại, sụp đổ, toàn bộ khối CS trên toàn thế giới đã tan rã, đó chỉ vì đi trái lại quy luật khách quan của xã hội loài người, đi trái lại nguyên lý tự nhiên của quy luật lịch sử xã hội. 

Có nghĩa mọi cái gì do chủ quan mệnh danh là chân lý (đỉnh cao trí tuệ loài người, nguyên lý vô dịch, quy luật duy nhất đúng, định luật tất yếu của lịch sử) thì khách quan nó vẫn không phải là chân lý và kết quả phải tất yếu thất bại. Điều đó cũng cho thấy mọi nguyên tắc độc tài, độc đoán đều phi lý, vì nó chỉ mang tính chủ quan mọi mặt mà thực chất không hề khách quan, tự nhiên về mặt nào cả.

Như vậy chỉ có nguyên tắc tự do dân chủ khách quan của nhân loại, nguyên tắc đa nguyên đa đảng trong hoạt động chính đáng của xã hội con người mới chính là nguyên lý tự nhiên, khách quan, hợp lý, khoa học, chính đáng, cần thiết và kết quả nhất.


Đó là quyền lựa chọn chính trị về mọi mặt của mỗi công dân trong xã hội. Vì phải có hai hay nhiều mới có sự lựa chọn. 

Nếu chỉ có độc đảng làm sao lựa chọn, khi người ta không cùng chính kiến với đảng đó ? Bởi vậy cũng có nghĩa độc đảng là tự nhiên tiêu diệt quyền chính trị của xã hội, quyền chính kiến của mọi công dân. 

Một xã hội mà thủ tiêu quyền chính trị của con người cũng có nghĩa là phi xã hội, là phản xã hội, tức phi nhân văn và phản nhân văn.

Nói khác đi không có lý do nào để tự bảo vệ cho độc đảng, vì nó chỉ có tính cách ngụy biện. Không có sự so sánh thì làm sao phân biệt được điều nào là tốt hay xấu. Đó chẳng qua chỉ là niềm tin mê tín, võ đoán, hay lừa dối dựa trên nguyên tắc độc quyền. Xã hội con người cũng như không khí, phải chuyển động tự do mới là trong lành.

 Xã hội con người cũng như nước, phải lưu chảy tự do mới không bị tù đọng, hôi thối. Nước, không khí, xã hội nếu bị tù đọng là phản lại chính nguyên lý tự do khách quan trong lành của chính nó, chính nó tự làm hại nó và tự diệt nó mà không yếu tố nào khác.

Bởi thế bảo đa đảng là lộn xộn là cách nhìn thiển cận, ngụy biện, hẹp hoài, phi lý trí. Con người có lý trí nên con người có pháp luật. Con người có pháp luật nên con người có trật tự xã hội. 

Con người có trật tự xã hội nên con người mới có tự do dân chủ thật sự và mới có hạnh phúc. Nói trái lại những điều đó thực chất chỉ là ngu dốt, ích kỷ, che đậy, phản lý trí và phản xã hội. Đó chỉ là sự ngụy biện và thậm chí chỉ là sự tà ý nếu không phải chỉ là sự ngây thơ và sự nông cạn.


Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

Mm mng mt nước hin nay không phi là vô căn c


Nguyễn Bắc Sơn, TP Vinh                       

                    
                        

Người Hoa Kiều mỗi ngày di dân qua Hoa Kỳ khoảng 1.000 người! Nhưng Hoa Kỳ không lo sợ vì văn hoá của Hoa Kỳ cao và văn minh hơn Trung Hoa, nên đồng hoá Hoa Kiều rất dễ dàng! 

Chỉ sau một hay 2 thế hệ là con em người Hoa di dân sẽ biến thành người Mỹ và phục vụ cho quyền lợi người Mỹ! Cứ nhìn ông đại sứ người Mỹ gốc Hoa tại Bắc Kinh (David Locke) thì thấy là ông ta vẫnchống lại Trung Quốc chứ không bênh vực Đảng CSTQ nên bọn người Hoa có đầu óc Đại Hán rất ghét ông ta, gọi ông ta là...chó!


Người Tàu có tính xấu là cái gì cũng cho mình là nhất, là số một... và họ cho rằng bất cứ người Hoa nào dù mang quốc tịch khác cũng phải phục vụ cho TQ và có sứ mạng là bành trướng Đại Hán! 

Cho nên họ nghiêm cấm phụ nữ TQ lấy chồng ngoại, còn thanh niên Hoa thì có quyền lấy vợ ngoại và phải có nhiệm vụ đồng hoá vợ và con cái mình thành người Hoa chứ không chịu đồng hoá với quê vợ!

Chúng ta thấy guơng của Trọng Thuỷ, Mỹ Châu thì biết là người Hoa lấy vợ ngoại đều có giấc mộng thôn tính! Đời nhà Triệu, cũng vì Cù Thị có tình nhân người Hán là An Quốc Thiếu Quí nên đã dụ Cù Thị đem giang sơn xã tắc cho nhà Hán! Guơng lịch sử để lại phải suy xét!


Vì vậy, nếu VN, Lào, Kampuchea có hàng nghìn người Nhật, Hàn, Mỹ, Pháp qua làm ăn và lấy vợ định cư thì không cần phải lo sợ vì tất cả thanh niên của họ đều sốt sắng lấy quê vợ làm quê huơng của mình. Còn người TQ thì khác, phải đề phòng là vậy!


Hoa Kỳ là siêu cường và có văn hoá cao nên họ cho phép Hoa Kiều qua định cư vì họ biết là dù anh có giỏi, có hay cỡ nào thì con cái anh cũng sẽ bị văn hoá Mỹ đồng hoá! Vả lại, nếu anh không chịu đồng hoá vào giòng chính của Mỹ Mỹ thì anh chỉ có khả năng đi bán...hủ tiếu là cùng! Không ngoi lên được trong xã hội Mỹ!


Người Hoa đến VN hay các nước Đông Nam Á thì khác. Do lòng tự tôn của họ rất cao nên họ xem các dân tộc các nước ĐNA thấp kém hơn văn hoá TQ! Cho dù phải tha phương cầu thực vì chính xã hội của họ cũng tranh giành, chém giết man rợ, nhưng họ vẫn nghĩ là văn hoá họ cao, họ phải đồng hoá các dân tộc khác chứ không chịu hoà nhập để bị đồng hoá!


Chưa kể người Hoa tại các nước Đông Nam Á lại bị xúi dục bởi các lãnh tụ Đại Hán như Tôn Dật Tiên, Tưởng Giới Thạch (người đã vẽ ra đường lưỡi bò trên biển Đông Nam Á), Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình...


Đầu thế kỷ 20, trên đường đi vận động cho Cách Mạng Tân Hợi 1911 lật đổ triều đại Mãn Thanh, Tôn Dật Tiên có ghé Chợ Lớn ở Saigon diễn thuyết kêu gọi Hoa Kiều phải hướng về Trung Hoa và phải giữ bản sắc văn hoá, không để bị người Việt đồng hoá!!!


Thay vì kêu gọi Hoa Kiều là mình ăn cơm VN, uống nước VN thì phải nhớ ơn và có bổn phận làm giàu cho đất nước mình đang ở, đồng thời đóng góp vào công cuộc đấu tranh ở quê nhà, vừa vẹn toàn Trung (với đất nước), Hiếu (với quê huơng thứ 2 của mình là VN) thì ông Quốc Phụ Tôn Dật Tiên lại hẹp hòi hô hào một cách... Đại Hán như vậy!


Mầm mống mất nước hiện nay không phải là vô căn cứ vì cứ nhìn và so sánh 16 ông bà trong Bộ Chính Trị Đảng CSVN cầm quyền với 9 ông Bộ Chính Trị của TQ thì thấy tài năng và trí tuệ đã không tuơng xứng rồi : 16 ông bà trong BCT VN học thức kém, hiểu biết về lịch sử dốt (chưa có một ông bà nào thuộc lòng một cuốn Việt Nam Sử Lược dày khoảng 200 trang của học giả Trần Trọng Kim), tầm nhìn chiến lược thuộc loại ngu và kém cỏi vì chỉ lo tham nhũng, chạy chức chạy quyền thì làm sao đối đầu với 9 tên trong Bộ Chính Trị Trung Quốc với học vấn cao, thông thạo lịch sử

và có niềm tự hào Đại Hán đang muốn thực hiện một Giấc Mơ Trung Hoa?

Trong cuộc chiến chống ngoại xâm, nhà lãnh đạo có văn hoá kém hơn đối thủ thì thua là cái chắc! Nếu nhà Trần vào thế kỷ 13, ngoài tinh thần đoàn kết của quân dân Đại Việt, các nhà lãnh đạo như vua Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo và các tướng lãnh khác văn hoá không cao hơn Thoát Hoan, Ô Mã Nhi, Toa Đô thì chắc không bao giờ thắng trận!

Nhà của công là nhà của ông, đường cũng là của ông


 

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 21.4.2014 

Nhà của công là nhà của ông, đường cũng là của ông

Người dân VN không còn xa lạ gì với cái cảnh nắn đường cho tiện việc giao thông đi lại vừa tiết kiệm thời gian, tiền bạc vửa làm đẹp khu phố hay toàn thành phố. Nhưng… nói vậy mà không phải vậy.

Khi mới bắt đầu đo vẽ bản đồ làm quy hoạch, con đường thường được vẽ rất đẹp, rất hợp tình hợp lý và người dân sẵn sáng ủng hộ. Tất nhiên chẳng ai muốn đang êm nhà ấm chỗ lại bị phá đi, tìm đến một nơi khác. Người VN có câu “ba lần dọn nhà bằng một lần cháy nhà”, vậy mà phải phá dỡ một phần hay di dời toàn diện sẻ ảnh hưởng rất lớn tới toàn bộ cuộc sống của mọi người trong gia đình.
Nhưng nếu đó là lợi ích chung của xã hội, người dân vui vẻ làm theo. Nhưng khi con đường được thực hiện, người ta lại nhận thấy nó bị bẻ cong để thực hiện lợi ích của một “nhóm lợi ích” hoặc cố tình né tránh nhà một quan chức nào đó, tất nhiên sẽ bùng nổ bất bình vì sự gian lận.

Chuyện bẻ cong đường tại Hà Nội đang làm dư luận nóng như lò lửa, chưa biết thực hư ra sao. Thật ra chuyện này đã từng xảy ra ở rất nhiều địa phương, gây ra nhiều tai tiếng và phẫn nộ. Trước khi nói đến chuyện ở Hà Nội, hãy lấy một thí dụ gẩn nhất và cụ thể nhất.

Chủ tịch tỉnh Vĩnh Long bẻ cong đường

Sáng 10-8-2013, cơ quan chức năng ở tĩnh Vĩnh Long đã chính thức ra quân đập phần nhà xây vượt quá giấy phép của ông Phạm Văn Đấu, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long, để mở rộng vỉa hè đường Bạch Đàn (TP Vĩnh Long) cho đúng theo dự án đã phê duyệt là 4,5 mét.

Nguyên do là vào năm 2008, trong thời gian giữ chức Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long, ông Phạm Văn Đấu cho xây nhà to lớn trên đường Bạch Đàn nhưng có một số phần vượt giấy phép, phạm vào đất dự án mở đường Bạch Đàn. Năm 2009, cán bộ thiết kế thi công và thẩm định của Sở GT&VT tỉnh Vĩnh Long dù biết Chủ tịch UBND tỉnh xây nhà không đúng theo giấy phép được cấp nhưng vì “sợ uy” ông Chủ tịch tỉnh nên đã né ngôi nhà, bóp vỉa hè nhỏ lại chỉ còn khoảng 3 mét. 

Tất nhiên những kiểu tránh né nhà quan sẽ làm thiệt hại cho gia đình những anh dân thường. Nhà quan đang ở trong hẻm bỗng được “nắn” lại để “nhảy ra” mặt đường, nhà anh dân đen bỗng “chui vào” trong ngõ hẹp. Như thế không ức sao được! Cho nên những vụ kiện tụng um xùm diễn ra và tứ đó mối liện hệ giữa quan và dân ngày càng sa sút trầm trọng.

Hợp cùng nhiều sự việc ngang tai trái mắt khác, khiến người dân và quan chức bỗng trở thành thù địch.
Sự việc xảy ra tại Đồng Cù Lao, xã Bắc Sơn (Thạch Hà - Hà Tĩnh) vừa xảy ra trong tuần này là một bằng chứng rõ ràng nhất.

Dân bao vây phá nhà cán bộ đốt xe máy trong đêm

Sự viêc này có nhiều tình tiết, tuy nhiên, tóm tắt gọn lại cũng chỉ vì chuyện đất đai, người dân xã này không đồng ý với chính quyền địa phương làm hay không làm khu nghĩa trang mà hàng trăm người dân thôn Trung Sơn cùng một số thôn khác thuộc xã Bắc Sơn đã kéo lên xã phản đối rất nhiều lần.

Ông Nguyễn Văn Châu (57 tuổi, ở tại xóm Trung Sơn) nói rằng, người dân nơi đây hầu hết là từ xã Thạch Đồng (TP. Hà Tĩnh) vì không có đất nên mới lên đây khai hoang từ những năm 1965.
Ông kể: “Trước đây, vùng đất này chỉ là một đồi núi hoang vu, hẻo lánh, chúng tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng. Nay họ lại bỗng dưng lấy làm dự án, mà toàn bộ số đất đó lại là đất nông nghiệp, đất trồng hoa màu của dân. Giờ lấy đi thì chúng tôi biết dựa vào gì mà làm ăn sinh sống”.
Thậm chí, nhiều cuộc phản ứng quyết liệt đã gây ra đổ máu. Họ ào lên rồi lấy toàn bộ giấy tờ, sổ sách liên quan xé nát.

Việc phản đối của người dân thôn Trung Sơn đã lên tới đỉnh điểm, chiều 10/4, công an thực hiện lệnh bắt anh Trương Văn Trường (SN 1984), nguyên là trưởng thôn Trung Sơn. Nhiều người dân đã tập trung, không những không cho công an thực thi nhiệm vụ mà người dân còn bắt giữ, đánh đập 4 công an.

Tình thế buộc Công an tỉnh phải điều động hơn 100 nhân viên cảnh sát để giải cứu.
Sự việc không chỉ dừng lại ở đó, vào tối cùng ngày, hàng trăm người dân lại đập phá tài sản tại trụ sở UBND xã Bắc Sơn, đốt xe, dùng đá ném vào nhà một số cán bộ xã như nhà của chủ tịch, bí thư, cán bộ đoàn, công an xã.

Cán bộ sợ quá xin nghỉ việc, không dám ngủ ở nhà

Sau việc này, ngày 10/4 hàng trăm người dân quá khích đã phá nhà, đốt xe của gia đình cán bộ. Nhiều cán bộ xã Bắc Sơn (Thạch Hà, Hà Tĩnh) không dám ngủ ở nhà vào ban đêm, số khác đang muốn nghỉ việc.

Sáng 13/4, ông Trần Bá Hoành - Chủ tịch xã Bắc Sơn (Thạch Hà - Hà Tĩnh) cho phóng viên báo chí biết: "Ba ngày nay, tinh thần của cán bộ cốt cán xã vẫn đang rất hoang mang, lo lắng. Một số người có ý định xin nghỉ việc. Họ sợ người dân quá khích lại tiếp tục tấn công nên dặn dò người thân không nên đi ra ngoài. Nếu có việc gì cần thì phải có người đi cùng, tránh những hậu quả đáng tiếc.
Riêng với gia đình tôi thì ngày vẫn ở nhà nhưng khi trời tối thì tôi đưa mọi người tới nhà người thân ở xã dưới để trú ngụ. Thành viên gia đình luôn trong trạng thái bất ổn, hoang mang".

Trưởng công an xã xin thôi việc sau vụ dân phá nhà, đốt xe

Chung tâm trạng với Chủ tịch xã, ông Nguyễn Khắc Sơn, Trưởng công an xã cũng cho biết, đồ đạc của gia đình ông bị người dân đập phá, xe máy bị đốt. Ông kể:
“Tôi nghe nói một số nhà cũng bị người dân đập phá như nhà tôi, nhưng tôi không dám qua. Sau sự việc này, họ hàng, người thân cũng đến an ủi người trong nhà. Hiện gia đình tôi vẫn ở nhà, vào buổi tối thì có thêm anh em qua ở cùng”.

                                          
                                               Nhà của trưởng CA xã Bắc Sơn bị phá tan tành tối 10-4 vừa qua.
                                                Ảnh: Người dân Bắc Sơn cung cấp.

Ông Sơn cho biết thêm: "Mọi thứ đồ đạc có giá trị thì đã bị hư hỏng nặng, những thứ còn sót lại tôi đã mang đi gửi. Với những người thân tới chơi, xe máy cũng phải gửi ở nhà hàng xóm. Và tinh thần luôn chuẩn bị rút lui nếu có dân tấn công".

                                          
                            Chiếc xe máy của ông Sơn (Trưởng công an xã) bị người dân xông vào nhà đốt đêm 10/4

Ông Nguyễn Hoài Việt, Trưởng công an huyện Thạch Hà cho rằng có một số đối tượng cầm đầu kích động người dân nên đang “điều tra để xử lý”.

Dù thế nào thì sự việc này cũng chứng tỏ vấn đề nhà đất không được dân đồng tình đã làm bùng lên sự phẫn uất của người dân. Còn gì cay đắng hơn khi các quan chức bị người dân đốt nhà, phá xe, luôn phải đề phòng người dân tấn công bất cứ lúc nào.

Nhà của công là nhà của ông


                                                                 
                                                                                         NHÀ ... ÔNG

Các quan tham lại có những kiểu lợi dụng nhà đất của nhà nước làm của riêng mình. Có nhiều “mánh” của các quan tham hè nhau chiếm nhà chiếm đất. Ngay cả khi nghỉ hưu rồi cũng còn “cố đấm ăn xôi” không chịu trả nhà cho nhà nước.

                                     
                             Khu nhà công vụ ở Hoàng Cầu – Hà Nội, nhiều quan chức về hưu vẫn chưa chịu trả nhà

Chứng cớ rõ ràng nhất là cách đây vài năm, cả Hà Nội xôn xao bình luận chuyện một quan chức cấp cao HN đã nghỉ hưu, không chịu trả lại ngôi biệt thự tọa lạc ở một con phố cổ, với lý do không có nhà ở. Không biết ngôi biệt thự cổ đó giờ được giải quyết ra sao. Thì nay, vụ việc nhà công vụ lại nổi sóng. Nói một cách nôm na là theo đúng luật thì ở nước nào cũng vậy, khi anh làm lớn, được chính phủ cấp nhà cho ở, nhưng khi anh về hưu thì phải trả lại nhà cho nhà nước. Cái luật quá rõ ràng như vậy song có nhiều quan viện hết lý do này lý do khác, viện hết thông tư này đến quy định kia để “ở chày ở cối” lại căn nhà không phải của mình.

Thậm chí có vị từng là Thứ trưởng hẳn hoi, còn hỏi một câu hỏi có phần… lẩm cẩm trên cả sự lẩm cẩm rằng: Trả nhà rồi, mình biết ở đâu? Khiến cho một quan chức hưu trí khác, TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế TƯ trong trả lời phỏng vấn báo Tiền phong (ngày 24/3) phải đặt câu hỏi: Trả lời như vậy khó chấp nhận được. Bảo trả nhà không biết ở đâu. Vậy trước kia anh ở đâu? Trước khi được phân nhà công vụ, chả nhẽ anh ở ngoài đường sao?

Nhiều ông về hưu, không còn ở nhà công vụ nữa vì đã chuyển về quê hoặc đi nơi khác sinh sống. Nhưng nhà được để lại cho con cháu toàn quyền sử dụng như trường hợp của ông Hứa Đức Nhị, nguyên Thứ trưởng bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn, giữ căn nhà số 503 - B1 Hoàng Cầu cho con trai; ông Hồ Xuân Hùng, nguyên cán bộ cao cấp của văn phòng Chính phủ có căn nhà số 302 - B2 cũng giao cho con ở...

Chỉ có vài người trả lại nhà trong số 80 căn

Lạ một điều, các ông ấy đều từng là quan chức, chắc chắn phải có trình độ nhận thức, am hiểu những quy định, tính chất và đặc thù nhà công vụ, mà lại không nhìn rõ được sự khác biệt hoàn toàn giữa nhà công vụ và nhà sở hữu.

Chính vì cái công - tư tù mù không minh bạch từ trong nhận thức, hay bởi cái cơ chế bao cấp khiến cho người ta có tâm lý nghiễm nhiên biến nó thành nhà riêng, nhà tư của mình và chây ỳ không muốn trả lại? Người cho con cái ở, người khóa cửa để đấy, người hưu trí rồi vẫn ở như nhà riêng. Thậm chí có trường hợp người đã chết, vợ con “thừa kế” chỗ ở. Trong số 80 căn nhà công vụ khu Hoàng Cầu chỉ có 2-3 người đã trả lại nhà.

Liêm sỉ, vi phạm đạo đức, chuẩn mực xã hội đang dần mất đi

Sự chây ỳ hay thắc mắc của các quan chức đã nghỉ hưu không muốn trả lại nhà công vụ, gây nên cái nhìn không đồng tình, của ngay những quan chức đồng sự, hoặc những đại biểu quốc hội.

Ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên- Môi trường nói thẳng: Cán bộ về hưu vẫn giữ nhà công vụ là trái luật, nếu không thu hồi được có thể dùng đến biện pháp cưỡng chế. Vì chúng ta có thể cưỡng chế đối với người dân, không có lý do gì lại không cưỡng chế với những cán bộ về hưu cố tình làm trái luật. Không nên vì nể hay vì một mối quan hệ nào đó mà phải quyết tâm làm (ĐSPL, ngày 27/3).

Còn Gs Nguyễn Minh Thuyết (nguyên Phó Chủ nhiệm UB Văn hóa, Giáo dục, Thanh Thiếu niên và NĐ của QH): Nhà công vụ không phải “lộc” để chia cho con cháu. Có thể nói đây là hành vi chiếm dụng tài sản nhà nước.
Trong khi ĐBQH Dương Trung Quốc lưu ý: Đang có sự lạm dụng trong việc quản lý công sản của nhà nước, cả trong chính sách lẫn thực thi và thiếu gương mẫu của người lãnh đạo. Trước đây cha ông ta rất quan tâm tới liêm sỉ, sợ nhất là vi phạm đạo đức, chuẩn mực xã hội. Nhưng giờ điều đó đang dần mất đi, ít được quan tâm hơn, đặc biệt với tầng lớp quan chức (Tiền Phong, 21/3)

Liệu những tiếng nói trên có đủ để thay đổi nhận thức các vị quan chức hưu trí đang ở nhà công vụ? Con số này đã tới 200 nhà.
Chẳng lẽ, câu khẩu hiệu  “Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật” cần được mở ngoặc để thêm cụm từ: Trừ một số quan tham?

Đến chuyện “đường cong mềm mại” của Hà Nội rối như mớ bòng bong

Dẫn chứng những sự việc trên đây để bạn đọc thấy được cái “ung nhọt” biến nhà đất của nhà nước thành nhà mình đã có “truyền thống” từ lâu. Nó còn lan rộng đến cả những con đường quy hoạch, ban đầu vẽ vời rất đẹp không kém phần “hoành tráng” và đã được chính phủ phê duyệt đàng hoàng.

                                          
                                                      Bản đồ quy hoạch ban đầu đã được chính phủ phê duyệt

Nhưng đến khi thực hiện thì “bỗng dưng” nó cong vòng như cái ghi đông xe đạp khiến người dân và nhiều quan chức cũng ngẩn ngơ. Đó chính là tình trạng hiện nay tại con đường Trường Chinh giữa lòng thủ đô Hà Nội mà người dân nói “đó là đường của ông”. Chắc chẳng cần phải giải thích rõ ra là con đường đang thẳng bị bẻ cong để nhà của các quan to không bị giải tỏa, cứ ấm ổ nằm yên vị, còn nhà của mấy anh dân đáng lẽ không bị phá dỡ lại bị… phá tùm lum! Đó là dư luận của người dân không chỉ ở thành phố thủ đô mà đang lan rộng ra cả nước.

Nói đến chi tiết về sự bẻ cong con đường này, quả thật quá rối rắm. Đến ngay người ở VN cũng lùng bùng cái lỗ tai. Hết ngã tư này đến ngã tư khác, hết văn bản này đến văn bản kia, người dân ú ớ như lạc vào ma trận. Quan Thanh tra nói chưa nhận được đơn khiếu kiện gì của ai. Thế nhưng, khi tiếp xúc với những người dân sống tại đường Trường Chinh, thuộc tổ 40 phường Khương Thượng, quận Đống Đa thì họ một mực khẳng định, trong suốt thời gian qua, họ đã gửi đi rất nhiều đơn thư, trong đó có gửi cho cả Thanh tra Chính phủ và Tổng Thanh tra Chính phủ, vậy câu hỏi đặt ra là, tại sao dân đã gửi đơn mà Thanh tra Chính phủ lại không nhận được?

Ông Nguyễn Tâm Trinh – nguyên Phó Tư lệnh Binh chủng Rada – Quân chủng Phòng không – Không quân cho biết: “Chúng tôi rất bức xúc về đường cong vô lý này. Bức xúc hơn nữa khi những người có thẩm quyền lại dám phát ngôn đó chỉ là một đường cong mềm mại. Cũng chính vì sự bức xúc ấy, từ tháng 3/2011 đến tháng 3 năm 2014, chúng tôi đã làm đơn gửi đi khắp nơi, gửi cho không thiếu một cơ quan liên quan nào, thậm chí gửi cho cả Chủ tịch nước, Tổng bí thư, các Phó thủ tướng, Chủ tịch UBND, HĐND thành phố Hà Nội, Bộ Quốc phòng, Bộ Xây dựng, Bộ GTVT và các sở, các ngành, các quận liên quan…”.
Những chuyện ông nói gà bà nói vịt quả là đau đầu. Vậy xin tóm tắt cho dễ hiểu bằng vài sự kiện rõ ràng nhất.

Từ quyết định đầu tiên đến khi thực hiện

Theo Quyết định 108 được Thủ tướng phê duyệt vào ngày 20/6/1998, quy hoạch chung Thủ đô đến năm 2020, dự trù hướng của tuyến đường Trường Chinh là chạy thẳng dài khoảng 2,2km, có mặt cắt ngang quy hoạch rộng 53,5m.

Tuy nhiên, khi thực hiện thì con đường Trường Chinh bị uốn cong khoảng 800 mét khi qua khu đất của Quân chủng Phòng không Không quân, đoạn từ hồ Hố Mẻ đến Cống Chéo sông Lừ. Rõ ràng con đường bị uốn cong là đề tránh những ngôi nhà của tướng tá cao cấp của Quân đội mà cụ thể là đơn vị Phòng không Không quân.

Ông Nghiêm Việt Anh nhà ở ngay gần đường Trường Chinh cho biết: “Tránh một cái đọan là khoảng mấy trăm mét có các biệt thự của các ông tướng trong đó có Nguyễn Đức Phát, Phó tổng tham mưu, rồi có Trung tướng Phạm Tuân, có đại khái là năm ông tướng đấy. 
                                                                                    
Thật ra thì cũng không phải là cái nhà của các ông ấy bỏ tiền ra xây từ ngày xưa mà thực tế đấy là những nhà công vụ, công lao do quân đội xây bằng cái tiền của dân, tiền của quốc phòng và sức của bộ đội, sức lính thôi.” “Thành thử ra người ta vì cái quyền cao chức trọng, áp lực của bộ quốc phòng, áp lực đến Thành phố Hà Nội, chắc không phải tự nhiên thành phố thỏa thuận từ đường thẳng xuống đường cong thế đâu mà chắc lợi ích gì đấy đã thỏa thuận phía trong”.

Ông Nguyễn Tâm Trinh - nguyên Phó tư lệnh Quân chủng PKKQ (ở tại số 10 ngõ 150 Trường Chinh) xác nhận: “Có những nhà quan chức được xây cao hơn 10 tầng để cho thuê làm văn phòng, bệnh viện”.

Tác giả “đường cong mềm mại”

Để trả lời dư luận cả nước, đặc biệt là ở Hà Nội đang hết sức phẫn nộ với việc đường Trường Chinh đang thẳng bỗng dưng bị "bẻ cong" một cách khó hiểu, chiều 8-4 vừa qua, tại buổi giao ban báo chí do Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tổ chức, ông Dương Đức Tuấn - Phó Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội đã giải trình những vấn đề liên quan đến đường Trường Chinh đang thẳng thành cong. Ông viện dẫn rất nhiều lý do, khi trả lời báo chí ông Tuấn bào chữa rằng: thực chất con đường này có cong, tuy nhiên, đó chỉ là một đường cong mềm mại!

                  
                                                                   Đường Trường Chinh bị bẻ cong hiện nay

Tức khắc câu trả lời của ông Phó Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội đã bị phản đối quyết liệt, ngay cả Ông Đào Ngọc Nghiêm - Phó chủ tịch Hội Quy hoạch phát triển đô thị Hà Nội cũng cho rằng: “ không thể nói là đường Trường Chinh cong mềm mại hay cong linh hoạt”.

                                         
 Đường cong mềm mại của Ngọc Trinh trong làng showbiz Việt       Ông Dương Đức Tuấn Phó giám đốc Sở Quy Hoạch Hà Nội,
                                                                                                                                   tác giả “đường cong mềm mại”

Và một anh phóng viên trẻ ở Sài Gòn ngồi ở quán cà phê vỉa hè tán dóc: “Trong xây dựng làm gì có kiểu “đường cong mềm mại”? Ông Phó Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội nên làm nghề viết báo, nhất là những chuyên mục về các em showbiz Việt. Các ông nhìn bản đồ xem đường cong này có giống y chang đường cong mềm mại của Ngọc Trinh không”?

Chính quyền Hà Nội phải có trách nhiệm

Người dân dân tổ 40 nhấn mạnh sẽ khiếu kiện đến cùng, Hà Nội phải có trách nhiệm với vấn đề này”. Phó Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) Trần Đức Lượng khẳng định nếu Thủ tướng CP giao, cơ quan này sẽ vào cuộc làm rõ thông tin nghi án đường Trường Chinh bị bẻ cong.

                                             
                                                           Tác phẩm dự thi thang biếm họa Đường Cong Mềm Mại

Trong khi đó sáng 15-4, bên lề buổi họp Ban chấp hành Đảng bộ Thành phố Hà Nội, ông Phạm Quang Nghị - Bí thư Thành ủy Hà Nội – nói với báo chí “Tôi muốn khẳng định việc điều chỉnh quy hoạch đường Trường Chinh không có một dấu hiệu tiêu cực nào. Việc này xuất phát từ nhu cầu chính đáng, nó giảm được chi phí, bớt ảnh hưởng cuộc sống người dân…”

Ông Đào Ngọc Nghiêm - Phó chủ tịch Hội Quy hoạch phát triển đô thị Hà Nội cho biết quan điểm: “Muốn biết có lợi ích nhóm hay không thì phải điều tra thêm. Nhưng rõ ràng sự bẻ cong này đã là điều chỉnh rồi. Mục tiêu của điều chỉnh là cái gì thì cần phải làm rõ chứ không thể nói là không hay có lợi ích gì cả. Dứt khoát ở đây là có sự điều chỉnh. Điều chỉnh vì mục tiêu gì? Mà đất an ninh quốc phòng thì phải xem xét đây là đất nhà ở công vụ hay đất gì”?

Chúng ta hãy chờ xem UBND TP Hà Nội hoặc Tổng Thanh Tra “xem xét” việc này đi tới đâu và đường cong mềm mại có được trả lại sự thẳng tắp của nó không? Câu chuyện đường Trường Chinh còn nhiều diễn biến phức tạp, nhiều cuộc “đấu trí” và “đấu lý” trái ngược không kém phần hấp dẫn, chưa biết bao giờ mới đến hồi kết. Bạn vui lòng chờ nhé.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~

*Trang "Lẩm Cẩm Saigon thiên hạ sự" của Văn Quang - VienDongDaily News

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link