Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, April 29, 2014

Phụ nữ Việt đồng loạt lên tiếng về dịch sởi (Kỳ 1)


Phụ nữ Việt đồng loạt lên tiếng về dịch sởi (Kỳ 1)


Cầu nguyện cho các tù nhân lương tâm và nạn nhân dịch sởi tại Việt Nam

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Thánh lễ cuối tháng cầu nguyện cho Công Lý - Hòa Bình tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội ngày 27/4/2014 với nội dung cầu nguyện cho các tù nhân lương tâm đang bị bắt bớ, giam cầm vì dám làm chứng cho sự thật và đòi hỏi quyền làm người của mình đồng thời cầu nguyện cho các nạn nhân của dịch sở là hàng trăm trẻ em đã bị chết oan ức thời gian qua bởi sự tắc trách của những cơ quan, cá nhân có trách nhiệm. Bên cạnh đó, vẫn còn hàng ngàn trẻ em đang đau đớn trong nạn dịch, hàng ngàn gia đình đang lo lắng thấp thỏm trước sinh mạng mong manh của con em mình.

Thánh lễ đã quy tụ đông đúc hàng ngàn giáo dân Giáo xứ Thái Hà và đông đảo giáo hữu từ khắp nơi đổ về Thái Hà tối nay. Tham dự Thánh lễ, còn có nhiều anh chị em các tôn giáo bạn cũng đến hiệp thông chia sẻ với các nạn nhân. Một đoàn thân nhân các tù nhân lương tâm cũng đã
tập trung về Thánh lễ cầu nguyện hôm nay. Tất cả đồng lòng dâng lên Thiên Chúa lời khẩn nguyện, những khát khao cho Sự thật - Công lý - Hòa bình được thể hiện trên đất nước Việt Nam cách đích thực.

Thánh lễ đồng tế cho linh mục Gioan Lưu Ngọc Quỳnh chủ tế, Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong giảng lễ. Bài giảng đã nêu bật những vấn đề gai góc mà xã hội Việt Nam đang phải đối mặt dưới thể chế Cộng sản. Những nan đề mà người dân Việt Nam nếu không thức tỉnh để cùng nhau có những hành động thiết thực, thì xã hội, cuộc sống và đất nước sẽ lâm nguy là điều khó tránh khỏi.


Với tư cách là tín hữu Công giáo, họ có nhiệm vụ gì trong thời đại, cuộc sống xã hội ngày hôm nay? Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong đã dẫn các căn cứ về luân lý, giáo lý và các giáo huấn của Giáo hội qua các đời Đức giáo Hoàng và các Thư chung, các bản văn của Hội đồng Giám mục Việt Nam.

Lâu nay, trong mối tương quan giữa Giáo hội, Giáo dân và Nhà nước, nhà nước CSVN thường dùng Thư Chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam như một lá bùa họ có thể xuyên tạc, giải thích theo ý của họ với những khẩu ngữ như "Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc". Phân tích điều này, linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong đã nêu cụ thể: Dân tộc, đất nước ở đây không phải là Đảng Cộng sản, sống giữa lòng dân tộc không có nghĩa là sống giữa lòng Đảng CS, thư chung kêu gọi mỗi công dân là giáo dân Việt Nam có trách nhiệm đối với đất nước, đối với Tổ Quốc mình bằng các hành động cụ thể chứ không chỉ là thái độ vô cảm, vô trách nhiệm trước vận mệnh đất nước.

Đề cập đến những bất công trong xã hội mà người giáo dân Việt Nam không được phép im lặng với hai dẫn chứng về chính sách "Kinh tế Thị trường định hướng XHCN" qua vụ án mới đây tại Sài Gòn mà ở đó Công an xông vào lục soát và niêm giữ hàng trăm cây vàng, hàng chục ngàn đô la trái với các quy định pháp luật thông thường. Song song ở đó, thái độ trách nhiệm xã hội của nhà cầm quyền của nạn dịch sởi đang lan tràn và đã giết chết hàng trăm em nhỏ vô tội. Không thể nói gì hơn đó là những tội ác. Và người công chính, người công giáo, các tín hữu Kitô không được phép im lặng, vô cảm.

Cũng ngày hôm nay, Giáo hội hân hoan đón nhận hai đấng Thánh Giáo hoàng vừa được tuyên phong tại Roma, đây là những mẫu gương về tinh thần Hòa bình và chiến đấu với sự dữ, sự ác và bạo lực. Đặc biệt Đức Giáo hoàng Gioan Phaolo II là người đã để lại cho cả thế giới một tấm gương tuyệt vời về sự hiến thân hết mình cho nhân loại. Ngài cũng chính là người đã có đóng góp lớn lao vào sự sụp đổ của hệ thống cộng sản trên thế giới.

Cuối thánh lễ, hàng ngàn người đã thắp nến cầu nguyện trước tượng Nữ Vương Công Lý - Hòa Bình, cầu cho các nạn nhân là tù nhân lương tâm và các nạn nhân là hậu quả của sự vô cảm và tắc trách của nhà cầm quyền đã phải chết oan ức.

Một số hình ảnh Thánh lễ và đêm thắp nến cầu nguyện tối 27/4/2014 tại Thái Hà, Hà Nội:



Tiểu Quyên – Nỗi đau ngày mất nước


                                                                                                                                                                     
On Tuesday, April 29, 2014 8:44 AM, Hieu Doan <> wrote:
image
Dòng Chúa Cu Thế Sài Gòn VRNs (26.04.2014) – Sài Gòn – Ban t chc xin thông báo, chúng tôi mi nhn được 104,900,000 VNĐ, cùng vi 1,200 USD...
Preview by Yahoo



Đừng mang nhân dân ra làm bình phong




Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 28.4.2014 

              
                             Đừng mang nhân dân ra làm bình phong

Tuần này những vụ được gọi là “đại án tham nhũng” tại VN lại tiếp tục cuộc hành trình đầy nhức nhối của nó đến cái đích cuối cùng. Chẳng ai biết trước được cái đích đó là gì. Tù chung thân, tù treo, tử hình hay tha bổng? Như vụ án Bầu Kiên và 8 đồng phạm bị ra phiên tòa hình sự về kinh tế gồm toàn các đại gia, đại quan trong đó có cả một cựu thứ trưởng, từng làm điên đảo cả giới tài chính ngân hàng và làm “điên đầu” xã hội. Vụ án này đã bị hoãn chưa biết đến bao giờ.

Rồi vụ án Dương Chí Dũng lại ra tòa lần thứ hai. Sáng 22/4, Tòa án Tối cao mở phiên phúc thẩm xét kháng cáo của các cựu quan chức Vinalines bị kết tội tham ô, cố ý làm trái khi mua ụ nổi hàng triệu đôla mang về "đắp chiếu". Cơ quan giám định kết luận, việc mua ụ nổi đã gây thiệt hại cho nhà nước hơn 335 tỷ đồng và tham ô 10 tỷ.

Tiền cứ như dẻ rách ở bãi rác. Nếu xếp đống tiền của các vị này lại có thể cao hơn bất cứ bãi rác nào ở Sài Gòn.

- Ông Dũng làm thơ hay ông Trần Xuân Giá có già đi cũng chẳng ai cần biết

Rất nhiều trang báo tung ra những bài viết về “cuộc đời ái tình sự nghiệp” của các đại gia, các đại quan thời còn oanh liệt so sánh với cuộc sống trong tù bây giờ của các ông này. Nhưng đó chỉ là chuyện giải trí cho các bác ở tiệm cắt tóc, làm móng tay cho các vị độc giả nhàn rỗi, đọc chơi đỡ buồn. Còn người dân thì chẳng cần biết đến cái tài làm thơ của Dương Chí Dũng trong tù và cả bà vợ cũng bỗng biến thành thi sĩ làm thơ tặng chồng. Người ta cũng chẳng cần biết đến những bộ mặt phì nộn ngày xưa bây giờ teo tóp lại. Tuy teo tóp nhưng cũng vẫn còn bảnh hơn nhiều dân lao động. Ông Trần Xuân Giá có “đau buồn lần đầu hay lần cuối” cũng chẳng ăn nhằm gì đến thời cuộc.

Cái mà người dân cần biết là liệu tòa xử có giống với phiên tòa ở Phú Yên không? Xử theo quan hệ chứ không theo pháp luật. Pháp lý một đằng làm một nẻo, đúng là kiểu trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Người dân cứ như “chim bị đạn”, bị đạn rồi là sợ cả cành cong. Tòa án nhân dân mà không xử theo nguyện vọng của nhân dân thì chỉ là “mượn nhân dân” ra làm cái bia đỡ đạn cho bọn hống hách và quan tham hoành hành.

                                  
                     Dương Chí Dũng diện sơ mi trắng (ngồi hàng đầu) trong khi Mai Văn Phúc mặc "đồng phục" màu xanh
                                                    như các bị cáo khác tại tòa phúc thẩm - Ảnh chụp qua màn hình

Cái mà người dân đang mong đợi là phải tịch thu trọn vẹn lại tài sản mà các tên tội phạm lớn đó đã ăn cắp của dân.
Hãy nhìn những dinh cơ đồ sộ, những chiếc xe cực kỳ sang trọng của bọn tham ô này.
                                              
Hãy nhìn những thầy cô giáo và các em học sinh phải chui vào bao ni lông qua sông đển trường, hãy nhìn một bà mẹ vì quá nghèo đã cùng buộc tay vào hai con nhỏ nhảy xuống hồ tự tử… Còn hàng trăm hàng ngàn cảnh như thế nữa. Đem số tiền đó dùng vào việc xây cầu, làm nhà, giúp đỡ những người cùng khổ, làm thêm bệnh viện và bao nhiêu việc khác nữa cho dân đỡ khổ. Nếu các ông tòa làm được như thế, người dân chắc chắn sẽ nhớ ơn các ông và nếu không làm được như thế thì tòa cũng chỉ là cái  bánh vẽ, chẳng để làm gì cả, chỉ tốn thì giờ, tốn công vô ích mà thôi.
Phiên tòa có nhiều tình tiết mới chưa rõ sẽ đi đến đâu, tôi sẽ tường thuật trong một kỳ khác.

- Câu hỏi sau vụ nổ súng ở đồn biên phòng Quảng Ninh

Tuần vừa qua lại có thêm một sự việc lạ. Một nhóm người Trung Quốc nhập cảnh trái phép đã cướp súng bắn về phía bộ đội biên phòng cửa khẩu Bắc Phong Sinh (Quảng Ninh). 5 trong số 16 người vượt biên đã chết. Hai quân nhân biên phòng cũng tử thương sau vụ chạm súng. Sự việc hy hữu này có thể tóm tắt như sau:

Vào hồi 4 giờ 20 sáng ngày 18/4/2014, một nhóm 16 người Trung Quốc gồm 10 nam, 4 nữ và 2 trẻ em đã nhập cảnh trái phép vào Việt Nam qua khu vực cửa khẩu Bắc Phong Sinh (huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh), trên đường thâm nhập sâu vào nội địa đã bị các cơ quan chức năng của Việt Nam phát hiện, bắt giữ và dẫn giải ra cửa khẩu để tiến hành làm các thủ tục trao trả lại phía Trung Quốc theo quy định và thông lệ quốc tế.

                                    
                                                Quang cảnh cửa khẩu Bắc Phong Sinh sau cuộc nổ súng

Khoảng 12 giờ cùng ngày, trong khi đang làm thủ tục, bất ngờ một vài người đàn ông của nhóm người trên lợi dụng sơ hở của các lực lượng chức năng đã manh động cướp súng và bẻ gẫy chân bàn làm việc, xả súng tấn công, khống chế lực lượng biên phòng Việt Nam, khiến 01 quân nhân biên phòng Việt Nam tử thương ngay tại chỗ, buộc lực lượng biên phòng Việt Nam phải thực hiện các biện pháp tự vệ.

Mặc dù lực lượng chức năng phía Việt Nam và Trung Quốc đã kêu gọi, thuyết phục các đối tượng giao nộp vũ khí và đầu hàng nhưng các đối tượng vẫn kiên quyết cố thủ, đập phá trụ sở của lực lượng biên phòng, buộc lực lượng chức năng phải dùng các biện pháp khác để khống chế và bắt giữ. Các đối tượng đã chống trả lực lượng biên phòng, đồng thời tự gây sát thương, một số nhảy lầu tự tử.

                                    
                                 Các xác chết nằm ngổn ngang trên những chiếc xe ba gác và băng ca tạm

Sự việc trên đã khiến 07 người thiệt mạng (trong đó có 02 quân nhân biên phòng Việt Nam) và một số người bị thương (trong đó có 04 quân nhân biên phòng Việt Nam).

                                      
                                           Nhóm phụ nữ và trẻ em Trung Quốc đi cùng những kẻ tấn công

Hiện nay 11 người nhập cảnh trái phép vào Việt Nam đã được trao trả lại cho phía Trung Quốc. Trong đó, 5 người đã từng "đấu súng" với Bộ đội Biên phòng sau đó bị bắn hạ, một số tự sát và nhảy lầu tự tử cũng được trao trả cho TQ.
Sự việc được giải thích đó chỉ là manh động của phần tử vượt biên lén lút sang VN. Nguyên nhân nào khiến những người dân đó phải nổ súng giữa một đồn biên phòng đồ sộ của VN như vậy? Và dù có cả phía Trung Quốc kêu loa gọi đầu hàng, những người này vẫn quyết “bám trụ” và phải nhảy lầu tự sát? Họ muốn sang VN làm gì? Có phải dân ở vùng nào đó của TQ đói hơn VN nên họ muốn sang kiếm ăn hay có mưu đồ gì khác? Cũng có thể đó là bọn buôn lậu, gặp bước đường cùng. Hay đây lại là một vụ “nắn gân” mấy đồn biên phòng xem cách bố trí lực lượng ra sao? Đó là những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Dù sao với ông bạn “4 không tốt” đó, cần phải đề phòng mọi mặt.

- Bệnh sởi ở VN đang gây lo lắng cho mọi gia đình

Tuy nhiên, việc có tầm quan trọng hơn trong thời gian này là bệnh sởi đang hoành hành ở từ thành thị đến thôn quệ VN.
Con số 5.000 bệnh nhận sởi được công bố ngày 15.4 đã nhanh chóng trở nên lỗi thời khi chỉ một ngày sau đó, số trẻ mắc bệnh được công bố đã lên tới 7.000 ca. Với con số hơn 100 trẻ  tử vong do bệnh sởi  tính đến thời điểm này tại các bệnh viện lớn ở Hà Nội như bệnh viện Nhi Trung ương (TW), bệnh viện Bệnh nhiệt đới TW hay bệnh viện Bạch Mai, là con số lớn nhất trong vòng 10 năm qua.

                                    
                                                       Bốn bệnh nhân sởi phải nằm chung một giường

Những ngày này trên các trang mạng xã hội tràn lan những dòng tâm sự hoang mang, lo lắng của những ông bố, bà mẹ trẻ có con nhỏ trong độ tuổi có nguy cơ mắc bệnh. Ngay cả người lớn cũng mắc bệnh sởi và lây cho con. Bên cạnh đó những hình ảnh đau lòng về dịch bệnh cũng được chia sẻ trên khắp các diễn đàn.
Người ta đang chĩa mũi dùi vào Bộ Y Tế đã để bệnh này lan rộng, chết hàng trăm trẻ em rồi mới quýnh quáng vừa chữa bệnh vừa phòng bệnh. Trong khi đó Bộ Y Tế VN vẫn ỡm ờ chưa chính thức được công nhận là “dịch sởi”. Dù Bộ Y tế khẳng định dịch sởi đang giảm nhưng số mắc và số tử vong vẫn gia tăng và thực tế có thể cao hơn báo cáo. Tính đến ngày 21-4, tính sơ bộ đã có 125 trẻ tử vong và các biến chứng liên quan đến sởi.

Điều đáng nói ở đây là sự thờ ơ của mọi người khi bệnh sởi mới bắt đầu hoành hành. Bệnh chủ quan, coi thường loại bệnh “lặt vặt” này để nó lây lan quá rộng, quá nguy hiểm rồi mới “cắm đầu đuổi theo xe hơi”.
Sự “lơ đãng” đó có thể kể một vài trường hợp cụ thể khi bệnh này mới bắt đầu;

- Con bị sởi, cả 2 lần khám ở BV Nhi Trung ương nói là bị sốt virus.

Chị Nhung (ở Khương Trung, Hà Nội) kể với phóng viên một tờ báo: Tối ngày 23/2, con bị sởi, cả 2 Bác sỹ ở BV Nhi Trung ương nói là bị sốt virus. BS cho thuốc uống về điều trị ở nhà. Nhưng 6 ngày sau cháu vẫn không khỏi. Chị lại đưa con vào BV đó khám lại và BS vẫn kết luận "sốt virus, không có gì đáng ngại và cho về nhà uống thuốc theo đơn cũ". Tối về, tình hình của cháu vẫn không hề khả quan hơn, thậm chí còn không ăn, không uống được bất cứ gì kể cả nước lọc. Chị đánh phải đưa con vào BV Saint Paul khám lại. Vừa nhìn qua bé Minh, bác sĩ quay sang chị trách mắng vì để con sởi quá nặng, đã biến chứng với những vết lở loét vòng quanh miệng, lợi và họng.... Cháu nhập viện ngay hôm đó. Đến nay sức khỏe của cháu Minh đã ổn định hơn nhiều.
Sau khi cho con nhập viện, chị Nhung được biết, những trường hợp như của chị không phải là ít. 

                                   
            Phòng bệnh quá chật chội, hai mẹ con bệnh nhi phải trải chiếu nằm ở hành lang bệnh viện St. Paul.
                                           Người mẹ dùng tay làm gối và thức suốt đêm để quạt cho con.

Đó chính là nguyên nhân lớn gây ra sự lan tràn của bệnh này. Có người lại đổ tội cho báo chí đã loan tin trẻ em tiêm ngừa vaccine sởi bị chết nên nhiều bà mẹ không cho con đi chích ngừa. Nhưng đến khi thấy nhiều trẻ em chết vì không chích ngừa mới hột hoảng mang con đến BV. Nhưng vì thế nhiều BV quá đông, đến nơi đã hết chỗ. Phòng bệnh quá chật chội, có khi hai mẹ con bệnh nhi phải trải chiếu nằm ở hành lang bệnh viện (Xanh Pôn). Người mẹ dùng tay làm gối và thức suốt đêm để quạt cho con.

Bệnh sởi là một căn bệnh truyền nhiễm, trong bối cảnh bệnh viện đông đúc, giường bệnh chen chúc, có khi các em phải nằm chung giường, các điều kiện sinh hoạt, vệ sinh môi trường cực kỳ hạn chế, bênh lây nhiễm gia tăng từng ngày.

- Báo cáo láo: Bệnh viện có 130 bệnh nhân, Sở Y tế báo cáo chỉ có 32

Ngày 20-4, UBND tỉnh Thanh Hóa cho biết báo cáo của Sở Y tế tỉnh Thanh Hóa cho thấy từ đầu năm đến nay đã ghi nhận được 32 trường hợp sốt phát ban nghi sởi, trong đó qua xét nghiệm, có 9 trường hợp dương tính với virus sởi ở 7 huyện, thị, thành phố và chưa có trường hợp nào tử vong. Điều bất ngờ là con số báo cáo của Sở Y tế Thanh Hóa lại thấp hơn rất nhiều so với con số thống kê bệnh sởi của Bệnh viện Nhi Thanh Hóa. Tính từ đầu năm 2014 đến nay, bệnh viện này đã có khoảng 130 bệnh nhân nhập viện bị sốt phát ban dạng sởi.
Vậy mà báo cáo của Sở Y Tế chỉ có 32 thì quả là điều quái gở. Lại thêm một nguyên nhân khiến hơn 100 trẻ em “chết oan” vì báo cáo láo.

- Nước chậm tiến cũng hơn VN

Vào tháng 08 năm 2013, với 57 trường hợp sởi tại Uganda, và 02 trường hợp bị chết do sởi, Bộ Y tế Uganda đã công bố dịch và hành động tương tự, kêu gọi cả WHO, UNICEF trợ giúp, tiêm văcxin cho 01 triệu trẻ em. Sau gần 02 tháng, số ca sởi tổng cộng có 129 em, nhưng không em bé nào bị tử vong. Đó là một thành công về sự nhanh nhạy kịp thời đối phó, mang lại hiệu quả, cho dù cả Guinea lẫn Uganda chưa phải là những quốc gia phát triển.

                     
                                            Đưa con đi tiêm chủng (chích ngừa bệnh sởi) hết chỗ phải mang con trở về

Ở cả hai nước chậm phát triển như Guinea và Uganda, họ đã ứng phó rất nhanh, và kịp thời dập tắt dịch sởi. Trong khi VN phát triển hơn thì ngành y tế vẫn cứ vòng vo không muốn công bố dịch.
Ban đọc đã có thể hình dung ra VN đang lao đao như thế nào trước dịch bệnh này.

- Một quyết định hợp lý

Đã từng có rất nhiếu nghị định, quyết định “trên trời, cuộc đời dưới đất”  vừa thò ra đã bị dân phản ứng mạnh mẽ. Nhưng lần này quyết định VN không tổ chức Đại hội Thể Thao Asiad đã được hầu hết người dân đồng tình. Lý do rất giản dị là nước còn quá nghèo, kinh tế sa sút trầm trọng mà tổ chức những thứ đại hội chỉ mua lấy danh hão thì chỉ làm khổ dân thêm, làm con cháu trả nợ bao nhiêu đời mới hết. Ấy thế mà vẫn có những Bộ, những quan cứ “thoải mái” đề nghị tổ chức hết đại hội này đến đại hội kia, làm hết công trính này đến công trình khác để phục vụ đại hội rồi sau đó để hoang. Rất nhiều công trình, hạng mục được xây dựng công phu với số tiền đầu tư khổng lồ, sau một lần sử dụng rồi xuống cấp trầm trọng hoặc biến thành nơi kinh doanh với các dịch vụ tổ chức cưới hỏi, rạp chiếu phim, massage... Hãy đơn cử vài địa điểm cụ thể:

- Nuôi ngỗng ở công trình nghìn tỷ

Sân vận động (SVD) Mỹ Đình cách đây 11 năm được đánh giá là hiện đại nhất Đông Nam Á với vốn đầu tư hơn 50 triệu USD, tương đương với trên 1.000 tỷ đồng.   
Được biết, Khu liên hợp thể thao quốc gia (KLHTTQG) Mỹ Đình được khởi công xây dựng ngày 6/12/2001 để chuẩn bị cho SEA Games 22 năm 2003 tại Hà Nội với tổng diện tích 247 ha.
Sau những trận cầu gay go khiến người hâm mộ bóng đá nghẹt thở thì giờ đây, SVĐ Mỹ Đình rơi vào cảnh đìu hiu khi mỗi năm chỉ tổ chức gần chục sự kiện thể thao.

Nhiều người khi đi qua đường Lê Đức Thọ, phía mặt tiền của SVĐ không khỏi xót xa khi chứng kiến ánh sáng lấp lánh của biển quảng cáo rạp chiếu phim, khu massage, trung tâm tổ chức tiệc cưới chứ không phải là nơi dành cho người yêu thích thể thao. Phía sau khán đài D, nơi sát khu dân cư giờ cũng trở thành sân golf và quán nhậu.
Đi sâu vào bên trong SVĐ Mỹ Đình, tại các cửa ra vào của khán đài C và D, những bức tường đã bị nứt toác nhiều vệt dài, chiều rộng 5 - 7cm.

                                            
                                                                    Một phần sân Mỹ Đình là nơi nuôi gia cầm

Phía bên hông SVĐ Mỹ Đình, tại những khu đất bỏ trống, gà, ngan, ngỗng được nuôi thả tự do. Tiếng gia cầm kêu inh ỏi, mùi khó chịu bốc lên khiến không khí bên trong SVĐ ngày thường trở nên ảm đạm. Quan sát toàn cảnh KLHTTQG Mỹ Đình có thể thấy nhiều khu đất được bao bọc kín cổng cao tường nhưng vẫn để hoang khiến cỏ dại mọc cao hơn dáng người đứng.

Ngoài ra, nhà thi đấu Gia Lâm cũng từng được báo chí lên tiếng về sự xuống cấp rất đáng lo ngại. Từ sau SEA Games 22 (tổ chức môn karate), nhà thi đấu nay chỉ còn là nơi tổ chức các hoạt động thể dục thể thao cấp huyện, cấp xã, thậm chí còn cho thuê là nơi biểu diễn văn nghệ, đám cưới…

Tương tự là nhà thi đấu Quần Ngựa và nhà thi đấu Hoàng Mai, giờ đây chỉ được biết đến là nơi tổ chức các sự kiện giải trí, hay thậm chí chỉ là địa điểm… trông giữ xe.
Trong khi đó nếu tổ chức Đại Hội Asiad con số kinh phí phải bỏ ra cho tất cả các dịch vụ phải là hàng tỉ đô la. Vậy hảy thử tìm hiểu xem những vị nào đã đề nghị “đăng cai” đại hội này.

- Mang “nhân dân” ra làm bình phong đỡ đạn

Khi vấn đề Việt Nam nên hay không nên đăng cai ASIAD 18 năm 2019 tại Hà Nội đang gây tranh cãi gay gắt, có những lập luận quen thuộc đến mức cũ mòn là “nâng cao hình ảnh đất nước, quảng bá du lịch…”, những người ủng hộ việc VN “cần phải tổ chức Á vận hội đã liên tục mượn danh nhân dân, lấy nhân dân ra làm lá chắn cho các lập luận của mình.

Ông Đoàn Thao - nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Thể dục Thể thao, phát biểu rằng: “Việc đăng cai Asian Games 2019 đã được Chính phủ đồng ý và trên thực tế đó cũng là ý nguyện của toàn dân nên giờ đừng nói chuyện thoái thác nữa, trừ khi đất nước có sự cố, thiên tai, chiến tranh. Việc rút lui là hạ sách bởi nó ảnh hưởng đến nhiều mặt từ hình ảnh, uy tín đến vị thế của đất nước sau bao nhiêu nỗ lực mới có được... Đến giờ này đừng bàn tới chuyện rút lui không đăng cai Asian Games mà hãy chọn việc nào tốt cho dân, cho nước thì làm”.
Chưa nói đến việc thông tin không chính xác là “Chính phủ đồng ý”, không biết ông Đoàn Thao dựa vào thống kê nào mà phát ngôn rằng “đó là ý nguyện của toàn dân”? Tòan dân nào?

Còn Giáo sư, Tiến sĩ Dương Nghiệp Chí - người từng phục vụ 8 đời trưởng ngành Thể dục Thể thao (các Bộ trưởng, Tổng cục trưởng) - phân tích: “Giờ chúng ta đã nhận đăng cai Đại hội rồi thì cũng không nên nói tới việc rút lui nữa, bởi như thế chúng ta sẽ đẩy các nước khác trong châu lục vào thế bị động trong việc chuẩn bị cho Đại hội, vì thời gian bây giờ không còn nhiều. Chúng ta luôn muốn hội nhập với thế giới thì cũng phải có trách nhiệm với phong trào chung, đừng xem việc đăng cai Asian Games là một gánh nặng rồi tìm cách đẩy gánh nặng đấy cho các nước khác... Còn những lo lắng về chuyện lãng phí, tôi cho rằng nếu chúng ta làm bài bản, căn cơ trên tinh thần tiết kiệm tối đa, tránh lãng phí, tránh tham nhũng, thì dân người ta sẽ hiểu”.

Ông Chí cũng lôi nhân dân vào trong câu chuyện và cho rằng “dân người ta sẽ hiểu”. Nhưng tôi tin không một người dân Việt Nam nào có ý nghĩ kỳ cục như ông Giáo sư, Tiến sĩ kia. Người ta nhớ cô cựu Đại sứ du lịch Việt Nam Lý Nhã Kỳ đã ủng hộ tổ chức này bởi cô này đã viết thư ngỏ: “ASIAD không chỉ là cơ hội riêng của ngành Thể thao trên đấu trường châu lục mà còn là ngày hội trọng đại của nhân dân”.
Mang “nhân dân” ra làm cái bình phong đỡ đạn dường như đã ăn vào máu của một số người chỉ quen thói lợi dụng vào những ý muốn riêng tư. Còn rất nhiều điều phải kể đến sự lãng phí

- Việt Nam lãng phí 444 nghìn tỷ đồng trong 10 năm qua

Trong 10 năm qua, Việt Nam đã đầu tư công với 20 cảng biển quốc tế; 22 sân bay dân dụng (trong đó 8 sân bay quốc tế); 267 khu công nghiệp (trung bình 1 tỉnh có 4 khu công nghiệp); 18 khu kinh tế ven biển; 28 khu kinh tế cửa khẩu; 1.757 dự án trong các lĩnh vực giao thông, thủy lợi và di dân với tổng mức đầu tư lên tới gần 444.000 tỷ đồng. Cả nước có tới 440 trường đại học và cao đẳng (tính trung bình, 1 tháng thành lập hai trường đại học). Điều đáng nói là những dự án này kém hiệu quả khi đưa vào khai thác.

Từ nhiều năm nay, đầu tư công được chỉ ra là lĩnh vực gây thất thoát, lãng phí, tham nhũng lớn nhất ở VN. Nhiều công trình được đầu tư vốn hàng trăm tỷ rồi đắp chiếu, xây “hoành tráng” cuối cùng chỉ để làm cảnh. Nhiều tỉnh mở sân bay, hải cảng, cửa khẩu nhưng khi đi vào khai thác lại kém hiệu quả. Tình trạng này kéo dài, gây nhức nhối cho xã hội, tuy nhiên đến nay vẫn chưa có một cá nhân nào phải chịu trách nhiệm về những quyết định sai lầm. Khi đưa ra kế hoạch ông nào cũng tuyên bố hùng hồn là lo cho nhân dân. Nhưng đến khi thất bại thì yên lặng là vàng. Chỉ có anh “nhân dân” là đói nhăn răng! Xin các ông đừng vẽ vời nữa, dân chúng tôi lãnh đạn như thế quá đủ rồi.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~
*Trang "Lẩm Cẩm Saigon thiên hạ sự" của Văn Quang - VienDongDaily News

                                                        ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


__._,_.___

TIÊU DIỆT ĐẢNG VIỆT GIAN BÁN NƯỚC hay PHẢN LUẬN VỀ VẤN ĐỀ ĐA ĐẢNG



From: danruong1975
Date: Mon, 28 Apr 2014 17:38:00 -0700
Subject: Phản luận về vấn đề đa đảng

 


 LỐI THOÁT DUY NHẤT CHO VIỆT NAM:
TIÊU DIỆT ĐẢNG VIỆT GIAN BÁN NƯỚC
                                hay
PHẢN LUẬN VỀ VẤN ĐỀ ĐA ĐẢNG   

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Lời trần tình

      Đọc tựa đề của bài viết, có thể có bạn đọc sẽ thắc mắc, “đảng Việt gian bán nước là đảng nào, có phải là đảng cộng sản không?” Xin thưa: đúng là như thế. Trên tựa đề, người viết không gọi đảng chính trị do Hồ Chí Minh thành lập là đảng cộng sản - mặc dầu xưa nay vẫn quen gọi nó là đảng Việt Gian Cộng Sản - mà gọi nó là đảng Việt gian bán nước, là vì có lý do và xin được giải thích.

     Theo thiển nghĩ, Cộng Sản là một học thuyết, có người gọi là học thuyết xã hội, có người coi là học thuyết kinh tế. Duy chỉ là một học thuyết không thôi thì đâu có  tội tình gì. Học thuyết của Marx không phải là một cái tội. Người ta chỉ có thể đánh giá một học thuyết là đúng hoặc sai, mỗi người có quyền tự do theo hoặc không theo nó.  Học thuyết cộng sản chỉ là “tội” khi người ta biến nó thành công cụ chính trị, sử dụng nó như một phương tiện để cướp đoạt chính quyền hầu tước đoạt các quyền tự do của người dân, nô lệ hóa xã hội. Hiểu theo nghĩa này thì tất cả các đảng cộng sản trên thế giới đều mang cái tội là “tội cộng sản”. Tuy nhiên, đảng chính trị do Hồ sáng lập, ngoài tội là cộng sản, còn phạm thêm một cái tội tầy trời khác là tội làm tay sai và bán nước cho ngoại bang. Điều này nay đã trở thành lịch sử, ở đây chúng tôi khỏi cần phải chứng minh. Nhiều trào lưu tư tưởng (học thuyết, kể cả thuyết cộng sản) ngự trị Âu Châu vào các thế kỷ trước, nhưng chúng không tàn phá lục địa này. Chỉ khi học thuyết của Marx nắm quyền thống trị tại Nga thì học thuyết này mới gây ra kinh hoàng cho dân tộc Nga và các quốc gia lân cận. Chủ nghĩa cộng sản đã phạm tội ác đối với nhân dân Nga và các nước Đông Âu. Tuy nhiên, khi nhân dân các nước Nga và Đông Âu thoát khỏi ách thống trị cộng sản, để giữ được tình đoàn kết dân tộc, họ đã tha thứ hết tội lỗi cho đảng cộng sản mặc dầu các đảng cộng sản Nga và Đông Âu đã gây ra rất nhiều tội ác ở trong nước. Xem như vậy thì “tội cộng sản” cũng có thể tha thứ được và nên tha thứ lắm.

     Nếu mai này đất nước ta thoát khỏi ách thống trị của đảng cộng sản thì tại sao chúng ta lại chịu thua kém tinh thần bác ái vị tha của các dân tộc Nga và Đông Âu mà không tha thứ cho đảng cộng sản VN? Đúng vậy. Nhân dân VN là một dân tộc có lòng khoan dung nhân hậu. Thế nhưng còn cái tội bán nước kia của Hồ và đồng bọn thì sao? Đây là vấn đề rất quan trọng không thể không xét đến. Lịch sử Dân Tộc cho thấy, Tổ tiên ta từ thời lập quốc, chưa có vị vua nào, triều đại nào tha thứ cho kẻ bán nước cả. Có nghĩa là “kẻ phạm tôi bán nước theo giặc dứt khoát không thể tha thứ, mà phải bị trừng trị”. Người viết căn cứ vào đạo lý của Dân Tộc và vào truyền thống này của Tổ Tiên mà mạn phép quên đi “tội cộng sản” của Hồ Chí Minh và đồng đảng, chỉ giữ lại cái tội không thể quên và không được phép quên là tội “bán nước” của chúng mà thôi. Đấy là ý nghĩa trên cái tiêu đề của bài viết của chúng tôi. Đơn giản chỉ có thế. Cho nên thản hoặc nếu có người nói, “Tôi không chống cộng, mà chỉ chống Việt gian” thì cũng không có gì là sai quấy cả.

     Theo nhận định của người viết, hiện nay là lúc bọn VGCS đang ráo riết vận động cho cái chiêu bài gọi là “hòa hợp hòa giải” hơn bao giờ hết. Điều bất hạnh cho Dân Tộc là người hưởng ứng càng ngày càng đông, mà đa số lại là thành phần trí thức và những người thường tham gia vào các sinh hoạt chính trị. Nhìn vào sự thành công của NQ36 thì sẽ thấy. Trách nhiệm của tất cả mọi người VN yêu nước là phải chận đứng và phá tan cái quỉ kế này của VGCS. Dứt khoát không cho phép một thể chế đa đảng trong đó có đảng CS là một thành phần được hình thành trên đất nước? Hơn nữa bằng mọi giá phải nhổ tận gốc rễ, hủy diệt mọi tàn tích của đảng VGCS trong xã hội VN? Như vậy mới là con đường chính lộ và bảo đảm đưa đất nước ra khỏi những thảm họa và bế tắc hiện nay, không có cách nào khác. Tại sao phải làm thế thì bài viết này của chúng tôi sẽ đem đến cho quí bạn đọc câu trả lời tin rằng hợp lý. 

Phải thay thế - không thay đổi được

    Tình trạng gọi là “khủng hoảng” trong các chế độ CS thực chất không phải là khủng hoảng. Diễn tả cho đúng là sự thoái trào tất yếu của cơ chế ngay khi nó vừa bắt đầu hình thành. Thật vậy, tất cả các chế độ CS khi chưa thực sự là một chính quyền thi đều là vọng tưởng (hay ảo tưởng). Khi CS nắm được chính quyền và xây dựng chế độ thì lập tức gặp thất bại và bước vào suy thoái liền. Người CS cho đó là khủng hoảng, nhưng không phải. Khủng hoảng gì mà các chế độ CS từ Âu sang Á, cả Cuba, cũng gặp và đều xẩy ra như thế cả?

     Người CS xưa nay vốn tin vào câu  kinh điển này của lý thuyết Marx: mâu thuẫn là nguyên lý của sự phát triển xã hội. Khi mâu thuẫn chưa phát sinh ra đấu tranh thì người CS còn tin vào nguyên lý. Nhưng khi mâu thuẫn đưa đến bất bình đẳng, bất công, và tụt hậu thì người CS không thể không đâm ra hoài nghi, và từ đó phát sinh ra đấu tranh trong đảng để giải quyết mâu thuẫn.

     Kể từ sau khi CS chiếm được miền Nam, chế độ tích lũy và chồng chất quá nhiều mâu thuẫn. Cộng vào đó là sự tụt hậu đáng xấu hổ của đất nước. Câu “ranh ngôn” của Hồ Chí Minh “Thắng đế quốc Mỹ ta xây dựng lại 10 lần to đẹp hơn” đã trở thành một câu tuyền truyền bịp bợm và lố bịch. Vì thế bọn cán bộ từ cơ sở cho đến thượng tầng, không tên nào còn tin vào đảng và sống chết với đảng. Từ sự mất tin tưởng đó, việc thống nhất ý chí trong đảng trở nên bấp bênh. Kẻ có quyền lo vơ vét. Người mất quyền chỉ còn cách đứng ngoài hậm hực và chửi đổng. Nhiều đảng viên cảm thấy nguy cơ đảng bị xụp đổ phải lên tiếng kêu gọi đảng sửa sai. Và như đã thấy, ngay chính Bộ Chính Trị đảng cũng đã đề ra nhiều biện pháp sửa sai, “đổi mới hay là chết”, nhưng càng sửa càng sai lầm trầm trọng hơn. Trong số những tiếng nói kêu gọi đảng sửa sai, chúng tôi xin nêu tên ông Nguyễn Kiến Giang là một trường hợp tiêu biểu. Theo chúng tôi, ông Nguyễn Kiến Giang là một người cộng sản có lý tưởng và thành tâm. Nêu trường hợp ông để dễ thấy và thấy được một cách trung thực vấn đề đê nghị các biện pháp giúp đảng thoát khủng hoảng đúng sai như thế nào.

      Năm 1993, ông Nguyễn Kiến Giang xuất bản một tập sách mỏng (140 trang) có tựa đề là “Việt Nam khủng hoảng & lối ra”. Sau tựa đề còn có lời chú thích thêm của nhà xuất bản: “những vận động dân chủ của một người cộng sản kỳ cựu gởi ra xuất bản tại nước ngoài”. Như vậy chúng ta biết được, ông Nguyễn Kiến Giang là một cán bộ cộng sản, và cuốn sách của ông được xuẩt bản tại Mỹ.

     Cũng nên biết qua thân thế của tác giả để có thể lượng giá đúng được về những gì ông Nguyễn Kiến Giang viết ra.  

     Ông Nguyễn Kiến Giang sanh năm 1931 tại Quảng Bình. 14 tuổi [1945] ông đã đi theo và hoạt động cho cộng sản. 25 tuổi [1956] ông công tác tại nhà xuất bản Sự Thật và đã lên tới chức Phó Giám Đốc của cơ sở phát hành chính thức và lớn nhất này của đảng.  30 tuổi [1962] ông học trường đảng cao cấp tại Liên Sô. Năm 1967 ông bị nghi ngờ chống đảng nên bị bắt giam trong vụ án “xét lại chống đảng” cùng với ông Hoàng Minh Chính. Tuy bị đảng hắt hủi và ruồng rẫy, nhưng ông Nguyễn Kiến Giang vẫn trung thành  với đảng và luôn tự hào mình là người cộng sản. Ông viết: “Có lẽ số phận của tôi làm ra cho chủ nghĩa cộng sản. Bố tôi là một người cộng sản từ đầu những năm 30 …Năm 1947, lúc mới 16 tuổi, tôi trở thành người cộng sản chính cống (gia nhập đảng). Và bây giờ, khi tuổi đã gần lục tuần [1990], từ trong chiều sâu tâm hồn tôi vẫn tự coi mình là người cộng sản, hơn nữa, một người cộng sản kiên định …”

     Đúng như cái đề tựa của cuốn sách nêu lên “khủng hoảng và lối ra cho VN”, ông Nguyễn Kiến Giang chủ định đi tìm con đường thoát ra cho tình hình đất nước - nói đúng hơn là cho đảng cộng sản VN. Ông viết cuốn sách này vào năm 1990, tức chỉ 15 năm sau khi VGCS chiếm được miền Nam, lúc sự thoái trào của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới không còn cứu vãn được nữa, còn đảng VGCS thì đang sa lầy ở Camphuchea, và còn bị Đặng Tiểu Bình dậy cho một bài học. Bài viết này không nhằm mục đích phê bình cuốn sách của ông Nguyễn Kiến Giang, nên chỉ xin lướt qua những điểm quan trọng. Ngoài phần giải thích quan điểm mới của ông về Chủ Nghĩa Xã Hội chiếm gần hết cuốn sách [118 trang]. Còn lại, ông Nguyễn Kiến Giang đề cập đến vấn đề khủng hoảng tại VN. Đầu tiên, ông nêu lên các lãnh vực gặp khủng hoảng, từ cá nhân, gia đình đến ngoài xã hội, từ đạo đức đến đời sống vật chất. Ông nhận định: Khủng hoảng ở nước ta hiện nay tập trung nhất ở khủng hoảng chính trị. Và rồi ông kết luận: Xã hội gần giống như trong trạng thái không có luật pháp.

     Sang đến phần nhận định về nguyên nhân của khủng hoảng, trước hết ông đổ tội cho chiến tranh. Cũng lại theo khuôn sáo, nước Nhật là một quốc gia bại trận nhưng sau chiến tranh Nhật đâu có bị khủng hoảng như VN. Sau đó ông mới đề cập đến các nguyên nhân khác là tính giáo điều, rập khuôn và chủ quan duy ý chí của đảng. Có điều là ông Nguyễn Kiến Giang không dám kết luận đảng là một lũ kiêu căng, đần độn và ngu dốt. Nhưng dù sao thì ông cũng đã phải thừa nhận rằng, khủng hoảng hiện nay là khủng hoảng toàn diện, tổng thể của chế độ xã hội VN ở ngay những nền tảng của nó. Khủng hoảng từ nền tảng có khác gì ông Nguyễn Kiến Giang nói Chủ Nghĩa Xã Hội là một sai lầm. Thực tế, ông đã thừa nhận lý thuyết CS sai lầm và phủ nhận tính gọi là “bách chiến bách thắng” của chủ nghĩa mà bọn VGCS thường rêu rao.

     Sau cùng, cái “lối ra” mà ông Nguyễn Kiến Giang đề nghị để giải quyết vấn đề khủng hoảng lại dẫn người ta đi lạc lối luôn. Đề nghị của ông có thể tóm tắt trong câu tục ngữ “râu ông nọ cắm cằm bà kia”. Cụ thể hơn, ví ông Nguyễn Kiến Giang như một bác sĩ y khoa, BS Giang lại lấy kem thoa mặt của mấy bà mấy cô trị chứng đau tim cho bệnh nhân. Những biện pháp ông đề nghị đều là những nguyên tắc của xã hội dân chủ. Những nguyên tắc này không thể đem áp dụng để sửa chữa những sai lầm của một nền độc tài chuyên chế được, bởi vì tự thân chế độ chuyên chế phản lại các nguyên tắc dân chủ. Vài điểm hình xin nêu ra làm thí dụ. Chẳng hạn để giải quyết khủng hoảng kinh tế, ông Nguyễn Kiến Giang đề nghị chuyển sở hữu nhà nước thành sở hữu tư nhân. Thế nhưng đề nghị này phản lại chủ trương xóa bỏ quyền tư hữu và tập trung tất cả các phương tiện sản xuất vào trong tay nhà nước của Marx. Về vấn đề chia rẽ xã hội, ông đề nghị xóa bỏ thù hận, thay vào đó là sự khoan hòa, nhưng biện pháp này đi ngược lại lý thuyết giai cấp đấu tranh. Ông chủ trương một xã hội dân sự, nhưng xã hội dân sự đòi hỏi quyền tự do cá nhân trong khi xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa đặt căn bản trên lối sống tập thể. Ông cho rằng xóa bỏ độc quyền chân lý là một yêu cầu bức bách về chính trị, nhưng yêu cầu này làm sao phù hợp được với việc độc quyền lãnh đạo của đảng CS mà Hiến Pháp khẳng định?
     Điều trớ trêu là, một đàng thì Bộ ChínhTrị đảng VGCS lưu manh trù dập ông Nguyễn Kiến Giang, cho là ông phản đảng, một đàng chúng lại áp dụng những biện pháp ông đề nghị để thoát khủng hoảng. Với những biện pháp vá víu nửa chừng, chúng cũng thoát ra được một vài mặt bế tắc của chủ nghĩa cộng sản côn đồ để bước vào chủ nghĩa tư bản. Thế nhưng điểm cần nhấn mạnh để nhìn thấy cho tường tận, thứ đó không phải là chủ nghĩa tư bản dân chủ như người tỵ nạn chúng ta đang sống, mà là một thứ tư bản rừng rú mang những đặc trưng là thối nát, bất công, rối loạn, bấp bênh, và bất ổn. Nó không thua kém, mà còn nguy hiểm và tệ hại hơn cả chủ nghĩa cộng sản.

     Ông Nguyễn Kiến Giang là một cán bộ được đào tạo để nắm giữ tư tưởng và đường lối chính trị của đảng, nhưng tội nghiệp cho ông là ông đã bị đóng khung trong lối suy nghĩ của cái đầu óc CS quá nặng, không thoát ra ngoài được. Khi đề nghị dùng những biện pháp dân chủ để giải quyết khủng hoảng trong chế độ độc tài là thực tế ông đã đi lạc vào trong cái không gian tự do của thể chế dân chủ, và ông không còn là CS nữa trong khi ông vẫn mơ mơ màng màng tự cho mình là một người CS trung kiên: “từ trong chiều sâu tâm hồn tôi vẫn tự coi mình là người cộng sản, hơn nữa, một người cộng sản kiên định.”

     Người viết cố ý nêu thí dụ ông Nguyễn Kiến Giang, một người CS có lý tưởng, chân thành, và nhiệt tình để chứng minh rằng, đúng như ông Boris Yeltsin nói: “Cộng sản chỉ phải thay thế chứ không thay đổi được”. Nên coi đó là một chân lý. Bằng cách nào để thay thế nó là chuyện chúng tôi sẽ trình bầy sau.    (còn tiếp)

Quốc Hận 30-4-2014
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
    


Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link