Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 1, 2014

'Thêm bằng chứng trong vụ Vinalines'



'Thêm bằng chứng trong vụ Vinalines'

Thứ Ba, 29 tháng Tư năm 2014 10:56
Tác Giả: BBC

Duongchidung2
Dương Chí Dũng bình thản tại tòa hôm 24/4

Phiên tòa phúc thẩm xử ông Dương Chí Dũng và các đồng phạm lại tạm dừng chiều 28/4 để hội đồng xét xử “nghiên cứu” tài liệu mới, theo truyền thông trong nước.

Hôm thứ Sáu 25/4, Tòa án Nhân dân Tối cao đã bất ngờ hoãn tuyên án cựu chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinalines Dương Chí Dũng và những người khác.


Phiên tòa tiếp tục phần thẩm vấn vào sáng thứ Hai 28/4, nhưng đến chiều, tòa lại bất ngờ tạm nghỉ vì xuất hiện tài liệu “quan trọng” từ Nga, theo báo Tiền Phong.

Tờ này tường thuật Phòng Nội vụ Liên bang Nga tại thành phố Nakhodka đã gửi đến TAND Tối cao Biên bản thẩm vấn nhân chứng, do Đội trưởng Đội Tư pháp thực hiện tại phòng dịch vụ Công ty Cổ phần Nakhodka Ship Repair Yard, thành phố Nakhodka.

“Do không đủ thời gian nghiên cứu tại tòa, chúng tôi tạm dừng phiên xử. Sẽ mở lại vào sáng mai (29/4),” theo chủ tọa.

Phiên phúc thẩm xét xử ông Dương Chí Dũng cùng tám bị cáo khác vì tội 'Tham ô tài sản' và 'Cố ý làm trái' bắt đầu từ hôm 22/4 với lịch trình xét xử ba ngày.

Nhưng những thay đổi ngay tại tòa cho thấy khó đoán kết cục phiên xử.

Tại phiên tòa sơ thẩm hồi tháng 12 năm ngoái, hai ông Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc đã bị tuyên án tử hình vì tội ‘tham ô’.

Trong phần kết luận vụ án, đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân đã đề nghị Hội đồng xét xử giữ nguyên bản án tử hình đối với hai bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc.

Trước phiên phúc thẩm, gia đình ông Dương Chí Dũng đã nộp cho Cục Thi hành án dân sự TP. Hà Nội 4,7 tỷ đồng tiền khắc phục hậu quả cho vụ án Vinalines.

Hôm 27/4/2014, luật sư Trần Đình Triển, một trong ba luật sư tham gia bảo vệ cho ông Dương Chí Dũng nói với BBC rằng nên hủy án, trả hồ sơ để điều tra lại hầu tránh việc vụ án bị xét xử 'oan sai'.

Luật sư Triển cho rằng Tòa nên trả lại hồ sơ và yêu cầu các cơ quan điều tra mở rộng việc điều tra, thu thập thông tin, xác minh bằng chứng sang một số chủ thể có liên quan trong vụ án ở nước ngoài là các công ty của Nga liên đới vụ mua bán ụ nổi.

 

Báo Đức tiết lộ : Pháp đã chi 18 triệu đô la để chuộc 4 con tin tại Syria

Chúa Nhật, 27 tháng Tư năm 2014 23:22
Tác Giả: Trọng Nghĩa
Didier François-contin- phap


Didier François, phóng viên của đài phát thanh Pháp Europe 1, một trong 4 con tin, lúc về đến sân bay quân sự Villacoublay, ngày 20/04/2014
REUTERS/Philippe Wojazer


Theo tuần báo Đức Focus xuất bản vào hôm qua, 26/04/2014, chính quyền Pháp đã trả 18 triệu đô la tiền chuộc để giải cứu 4 nhà báo Pháp bắt làm con tin tại Syria.

 Các nhà báo này đã bị tổ chức mang tên Nhà nước Hồi giáo tại Irak và Cận Đông (EIIL) bắt cóc vào tháng 6/2013 và đã được trả tự do, an toàn về đến Pháp vào tuần trước.
Paris cực lực bác bỏ thông tin của tờ báo Đức.

Tuần báo Focus trích dẫn nguồn tin NATO ở Bruxelles đã nêu rõ các chi tiết việc rót tiền chuộc mạng : Bộ trưởng Quốc Phòng Pháp Jean-Yves Le Drian đã cho chuyển số tiền trên đến Ankara, thủ đô Thổ Nhĩ Kỳ, sau đó đến lượt cơ quan tình báo Thổ Nhĩ Kỳ giao lại số tiền chuộc cho kẻ bắt cóc.

Theo các chuyên gia NATO, thì ngay từ đầu, tình báo Pháp đã biết nơi các con tin bi giam cầm, nhưng không can thiệp quân sự để giải thoát kiều dân của mình do tình hình chiến sự ở Syria.

Bộ Quốc Phòng Pháp dĩ nhiên đã dứt khoát phủ nhận các thông tin do tuần báo Đức đăng tải. Văn phòng Bộ Quốc phòng Pháp đã nhắc lại chính sách xuyên suốt từng được Ngoại trưởng Pháp Laurent Fabius nhấn mạnh vào tuần trước là Paris không bao giờ trả tiền chuộc mạng.

Một trong 4 con tin được tự do, phóng viên nhiếp ảnh độc lập Pierre Torres, vào hôm qua, cũng lên tiếng cho là khó mà tin được là chính quyền Pháp đã rót 18 triệu đô la tiền chuộc mạng cho các nhà báo.

Didier François, phóng viên của đài phát thanh Pháp Europe 1, và nhiếp ảnh gia Edward Elias đã bị bắt cóc ở phía bắc Alep ngày 06/06/2013.
Qua ngày 22/06/2013, đến lượt Nicolas Henin, một ký giả tuần báo Pháp Le Point, và Peter Torres, một phóng viên nhiếp ảnh tự do bị bắt cóc tại Raqqa.

Họ đã được một đơn vị tuần tra của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tìm thấy đêm 19, rạng sáng 20/04 tại vùng no man’s land giữa biên giới Thổ Nhĩ Kỳ-Syria, gần thị trấn nhỏ Akçakale của Thổ Nhĩ Kỳ.
==

THƯ GIÃN

Chức Bộ trưởng Y tế chẳng có ích gì
“Tôi chưa nghĩ đến từ chức” là câu trả lời của Bà Bộ Trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến về trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước để dịch sởi bùng phát trong thời gian qua. Bà trả lời vòng vo, tựu trung có 4 nguyên nhân gây nên tình trạng tử vong nhiều:
- Không tiêm Vaccine (tại dân chắc?)
- Bênh viện quá tải (tại dân à!)
- Lây nhiễm chéo (tại dân sao?)
- Do thời tiết (tại trời chăng?)
Cuối cùng bà khoe cái cơ cấu của cộng sản: "Chúng tôi được bổ nhiệm bộ trưởng phải qua quy trình quy hoạch cán bộ của Đảng, được Quốc hội phê chuẩn. Ở vị trí này, chúng tôi đặt lợi ích đất nước, lợi ích dân tộc lên trên hết. Nếu sau này không làm việc hiện nay nữa, tôi sẽ quay lại làm một công việc gì đó có ích."
Hóa ra cái lợi ích mà bà nói chỉ là cửa miệng thôi chứ chức bộ trưởng của bà chưa phải là công việc có ích!

RFA: TIN TỨC VIDEO HẰNG NGÀY

Thơ Vui


Nó độc quyền YÊU NƯỚC

  • In bài này
  • Gửi Email bài này
Thứ Ba, 22 tháng Tư năm 2014 13:00
Tác Giả: Thấu Tâm Can

 Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước !
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước !
Nghe sao mà lộn ngược !congsanBanNuoc
Nghe sao mà lạ kỳ !
Cớ sự thế nào, hãy nói thật đi, còn cứu chữa
Kẻo mang tội Tổ Tông và làm nhơ Lịch Sử
Nó vốn thật là bầy quỷ dữ
Nó vốn thật là lũ sài lang
Lốt con người thì nó mang
Còn lòng dạ đầy thú tính
Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước
Hễ ai không yêu nước giống nó
Nó mượn tay ngoại bang gông cùm
Hoặc chính nó cho đi mò tôm
Phan Bội Châu chết trong nhà tù Pháp
Bao lãnh tụ quốc gia, đảng phái chính trị tan nát
Thuộc hạ thì nó tắt cùm, xỏ xâu
Dân gian thì nó tắt bùm, treo đầu
Từ cột đèn phố phường, đến gốc cây thôn xã
Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước
Toàn dân chống giặc, công lao Đảng cướp
Toàn dân đổ máu, thành công Đảng quơ
Toàn dân xương khô, thành trì Đảng trị
Sau năm 1954
Sau năm 1975
Rõ hơn ban ngày, còn gì nói nữa
Nào là, cải cách ruộng đất, trăm hoa đua nở
Nào là, địa chủ phú nông, thi nhau đấu tố
Nào là, tư bản mại sản, đuổi cổ, tịch biên
Nào là, bình đẳng bình nghèo , hốt hết, đổi tiền
Dân, quân, cán, chính : gom đi cải tạo
Ngày xưa, nó độc quyền Yêu Nước
Toàn dân phải nằm trong bàn tay sắt máu, sách lược
Toàn nước phải đảo điên bởi hợp tác xã, quốc doanh
Thành thị nghèo xơ, làng quê nát mành
Nó loay hoay xét lại, đổi mới
Mở đầu này, cột đầu kia chưa khỏi
Thả đầu kia, kéo đầu nọ, đu dây
Cả nước ngục tù, cả nước đọa đày
Nó ngất ngưởng tư bản đỏ, lâu đài dinh thự phây phây
Còn người dân thì cơm củ ngô khoai, thắt lưng buột bụng
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước
Tại sao hết Yêu Nước rồi Bán Nước
Yêu chỉ là sách lược, chiêu bài
Nó yêu chất ĐỎ, chứ yêu ai
Làm gì có chuyện yêu dân, yêu nước
Còn Bán, cũng là sách lược, chiêu bài
Nó Bán, để đảng trị vững ngai
Chứ Tổ quốc này, Quê hương này, Dân tộc này
Đâu phải của nó
Mác, Lê Nin, Stalin, Mao, mới là mã tổ
Tố Hữu khóc Thương Tới Mười không nhớ sao
Hồ tặc nói, xuống suối vàng gặp lại cho thỏa ước ao
Vậy mà nó bắt con nít :
“Đêm qua, em mơ gặp tặc Hồ
Râu tóc dài, thân thể xác xơ
Hồ thẹn thùng, tại vì tớ đấy
Quẳng Đảng đi, cứu nước, nhớ chưa”
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước
“Cha già dân tộc”, bài hát kia nó biết không sau thì trước
Cả dân tộc mình, đâu tha thứ nó đâu
Nó đâu là con người
Nó chính là đầu ngựa mặt trâu
Đội lốt người nhưng chính là ma quỷ
Vì ma quỷ, nên ánh sáng tối kỵ
Nên nó Bán Nước mà bán trong bóng tối đêm đen
Định ước, hiệp ước kia, chỉ có bọn nó tắt đèn
Miễn sao ăn cho đồng và chia cho đủ
Ngày nay, nó độc quyền Bán Nước
Dinh Bắc Bộ, nó chia nhau chế ngự
Cửa Ba Đình, nó chia nhau trị vì
Cắt biển, cắt đất, nó có ngại chi
Lịch sử và cơ đồ, nó còn bóp méo
Nam Quan ơi, lung linh cửa ải
Bản Giốc ơi, lồng lộng non cao
Hoàng Sa ơi, hải đảo xạc xào
Trường Sa ơi, mênh mông biển nhớ
Vịnh Bắc Bộ, ngàn trùng sóng vỗ
Bạch Đằng giang, trầm bổng oai linh
Cao Nguyên kia, Trường Sơn vặn mình
Đừng động thái mập mờ Bôxít
Quả là ô nhục, cho Đất nước năm ngàn năm văn hiến
Quả là ô nhục, cho Dân tộc hùng anh bất khuất kiên cường
Quả là ô nhục, cho dòng giống Lạc Hồng kim cổ soi chung
Phải chấm dứt độc quyền Yêu Nước,
Và độc quyền Bán Nước
Hỡi toàn dân Việt Nam
Hỡi toàn nước Việt Nam
Triệu triệu con tim
Triệu triệu tấm lòng
Muôn người như một
Hãy trổi dậy, phất cờ
Biến ô nhục thành triều sóng
Biến ô nhục thành bão thổi
Biến khổ đau thành ngọn lửa
Biến tang thương thành can trường
Cứu Dân tộc, cứu Đất Nước
Cứu Quê hương, cứu Cơ đồ
Hàn gắn đổ nát, xây dựng yêu thương
Kiến tạo thái hòa, an bình thịnh trị
Hồn thiêng sông núi, phò trì gia hộ
Dân tộc kiêu hùng, trọn vẹn sắt son
Biển rộng sông dài, tình tự keo sơn
Tổ quốc Việt Nam , muôn đời tươi sáng.
 
Tháng 3 – 2009
Thấu Tâm Can

Sao NÓ có quyền BÁN NƯỚC ???

Sao Nó có quyền Bán Nước ?
Nói có sách, mách có chứng
Cái Công hàm lúc Phạm Văn Đồng làm Thủ Tướng
Giấy trắng mực đen chỉ rõ rành rành
Khi Tàu Cộng đang loay hoay khởi sự tương tranh
Thì Đồng “vều” đã lẹ làng 
Ký và dâng Nhị Sa cho mẫu quốc
Sao Nó có quyền Bán Nước ?
Những năm cuối thế kỷ hai mươi
Mệnh danh hiệp định hiệp ước
Nó dâng cho Tàu di dời cộc mốc
Thế là mất đứng Thác Bản Giốc
Mất luôn cửa Ải Nam Quan
Chốn biên thùy sông núi Việt Nam
Trải dài năm ngàn năm ông cha gìn giữ
Sao Nó có quyền Bán Nước ?
Sáu tỉnh địa đầu phía Bắc
Non liền non, núi liền núi, bờ liền bờ
Bao thế hệ tiền nhân bảo vệ điểm tô
Máu chảy thành sông, son sắt dưới cờ
Xương chồng thành núi, dựng xây tổ quốc
Chết thì chết, chứ không hề bỏ một tấc đất
Nay, tự dưng, dâng hiến hàng chục cây số ngàn
Hỡi hồn thiêng sông núi Việt Nam
Hãy ứng hiện về đây chứng giám
Sao Nó có quyền Bán Nước ?
Lãnh hải Bắc Bộ, sóng gầm triều thét
Bạch Đằng Giang lẫm liệt ngàn xưa
Khí cha ông anh dũng dư thừa
Quân xâm lược Tàu Ô ngã gục
Nay, Việt Cộng âm thầm lén lút
Dâng cho Tàu định chế quan san
Còn Hoàng Sa, Trường Sa, đã sẵn Công Hàm
Hỡi Hồ “tặc”, Đồng “vều”, Duẫn “hô”, Chinh “phệ”
Nào Giáp, nào Thắng, nào Mười, chưa kể
Rồi Mạnh, rồi Triết, rồi Dũng, rồi Trọng
Tàu Cộng lập Tam Sa, Việt Cộng ngậm bồ hòn
Thanh niên, Sinh viên, Học sinh còn một chút lòng son
Nó dập tắt ngay từ trong trứng nước
Sao Nó có quyền Bán Nước ?
Mượn cái cớ khai thác Bôxít
Giặc Tàu len lỏi tận Cao Nguyên
Hỡi Việt Nam , sông núi hồn thiêng
Hỡi Lạc Hồng, con cháu Tổ Tiên
Hãy đứng dậy cuốn phăng bè lũ bán nước
Đất nước này là của hơn 80 triệu người trong nước
Là của hơn 5 triệu người đang ở ngoài nước
Là của Rồng Tiên, năm ngàn năm văn hiến có thừa
Là của lịch sử huy hoàng quyết đủ ăn thua
Chứ đâu phải của riêng Trung Ương Đảng, Chính Trị Bộ
Toàn dân, phải đem nó ra tố khổ
Toàn nước, phải đem nó ra bêu đầu
Vạch mặt từng tên, không nói lôi thôi
Nó là quân gì, sao nó có quyền Bán Nước ???
Tháng 3 – 2009
Thấu Tâm Can

Nó nói, Cộng Sản bây giờ …

Nó nói, Cộng Sản bây giờ
Đâu giống Cộng Sản hồi xưa
Nó nói, Cộng Sản bây giờ
Đâu giống Cộng Sản hồi trước
Tôi đồng ý
Đâu có phủ nhận nó đâu
Mang cái thuẫn, đạp cái mâu
Tròng cái xiềng, đeo cái xích
Không đụng tới nó
Thì chưa đi vào tới đích
Khi đụng tới nó
Cứ vào trong kia gỡ lịch
Đừng có kêu ca công lý, pháp quyền
Đừng có kêu ca dân chủ, dân quyền
Cái vành móng ngựa, tráo trở đảo điên
Bịt miệng bịt mồm, đóng khung kết án
Nó nói, Cộng Sản bây giờ
Đâu giống Cộng Sản hồi xưa
Tôi đồng ý
Bây giờ, nó tinh vi, không còn ở rừng ở rú
Không còn con khỉ con vượn núp ổ núp hang
Mà nó đường đường, bệ vệ, nghinh ngang
Đứng đi giữa phố giữa phường
Sống ở lâu đài thành quách
Nó bang giao thế giới khắp cùng ngõ ngách
Nó hiệp thương quốc tế với nhiều quốc gia
Học đòi văn minh, tiến bộ, cởi mở, gân gà
Bình cũ nguyên xi, đổi thay rượu mới
Nó nói, Cộng Sản bây giờ
Đâu giống Cộng Sản hồi trước
Tôi đồng ý
Bây giờ, nó tinh vi, có sách có lược
Không như ở rừng ở rú mới chui ra
Tung cờ đỏ, múa sao vàng, tay súng AK
Trông kịch cợm chẳng khác nào man ri mọi rợ
Mà bây giờ
Nhà cao nó ở
Xe lớn nó đi
Tư bản đỏ nó phì
Bao không đáy nó nhét
Nó tha hồ thụt két
Đem gởi các loại ngân hàng
Triệu phú thua xa, tỷ phú mới đồng
Chứ đâu mã tấu, hầm chông
Cơm vắt, cái khoai, cái củ
Đấy đấy, Cộng Sản bây giờ
Khác chi hồi xưa
Khác chi hồi trước
Cái gì của nhân dân, nó vơ nó vét
Cái gì của quốc gia, nó tóm nó thâu
Cán bộ của dân đen, nó ngồi trên đầu
Dân mà hó hé, nó răn đe thụt lưỡi
Cứ cúi xuống, cho nó trèo nó cỡi
Khắp cả nước làm trâu kéo ngựa cày
Nếu ngo ngoe thì nó trị thẳng tay
Nó hồng hồng bên ngoài, nhưng bên trong đỏ chói
Ai ngây thơ ngờ nghệch
Cứ gặp dân tôi mà hỏi
Cái lý lịch ba đời, nó xét tỉ mỉ, li ti
Cái chính trị nhân thân, nó soi kính lúp, hiển vi
Hiện tại đến quá khứ, không sót sợi tơ kẽ tóc
Nó nói, Cộng Sản bây giờ
Đâu giống Cộng Sản hồi trước
Nó nói, Cộng Sản bây giờ
Đâu giống Cộng Sản hồi xưa
Đừng có lý luận với nó, cũng bằng thừa
Mà cứ đụng tới nó đi, rồi sẽ biết !!!
Tháng 3 – 2009
Thấu Tâm Can 


Nó, lại bày trò Bôxít !!!

Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn giặc Tàu phương bắc
Mộng xâm lăng, bá chủ bá quyền
Cha ông bay, đã tráo trở tiền khiên
Nay đến bay, dở đủ trò tai ách
Ai lạ gì cái tên Trung Quốc
Đỏ chết người dưới bàn tay sắt máu tên Mao
Rồi hồng lên bạo lực Chu Ân Lai
Tiếp tục phết Cẩm Đào, mệnh danh nước lớn
Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn mắt xếch phương bắc
Mông Cổ kia, điêu đứng giữa rừng thiêng
Tây Tạng kia, hết thở giữa núi triền
Bắc Hàn kia, lụn tàn trong vũng chết
Còn Hồng Kông, ra sao, ai không biết
Còn Đài Loan, cái eo biển hận thù
Hai nước hai đường Quốc - Cộng mịt mù
Bạo lực thi nhau, chỉa mũi dùi lăm le, còn mất
Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn giặc lùn phương bắc
Việt Nam ta quyết vạch mặt chỉ tên
Chỉ cái bọn Cộng Tàu - Cộng Việt váo vênh
Chứ dân tộc Việt Nam không bao giờ tha thứ
Hai Đảng Cộng chúng bay, ăn chia một lũ
Đất nước ta, các ngươi cắt biển, biên giới, đất liền
Ải Nam Quan của ta,
Năm ngàn năm lịch sử hùng thiêng
Thác Bản Giốc của ta,
Cả 6 tỉnh địa đầu là thạch kiềng đuổi giặc
Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn ba tàu phương bắc
Hỡi hai Đảng Cộng, một nòi chết tiệt
Các ngươi câm mồm, im thít Tam Sa
Trung Quốc làm gì mà có Nhị Sa
Biển Đông – Thái Bình, bỗng nổi phong ba
Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam muôn thuở
Mảnh đất Việt Nam, oai linh từ độ
Vua Hùng Vương, quốc tổ dựng cờ
Năm ngàn năm, giữ vững cơ đồ
Từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Liền biển, liền trời, liền ranh, liền giới
Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn giặc lùn, mắt xếch
Rừng Trung Hoa mông mênh kia, sao không khai thác
Núi Trung Hoa bao la kia, sao không khẩn hoang
Mắc mớ gì Cao Nguyên nước Việt trời Nam
Giữa lòng tổ quốc, các ngươi cũng cắm đầu húc tới
Một ngàn năm Bắc thuộc, dân ta luôn nhớ
Biết bao lần ngươi mượn cớ đi qua
Mượn và đi, rồi dẫm nát trầm kha
Ngậm thuốc lú, sao ỡm ờ lẩn thẩn
Năm 1979, nó « dạy bài học » đất trời dậy sóng
Cái chữ bài học, xấc xược, kẻ cả, lôi thôi
Dân của bay, dùng tiếng dạy, chưa chắc chịu đời
Huống chi ta, mà ngươi dùng tiếng dạy
Nó, lại bày trò Bôxít
Hỡi cái bọn Đảng Cộng dãy chết
Quốc có quốc pháp
Gia có gia quy
Việt Nam muôn thuở
Trung liệt cao kỳ
Việt Cộng muốn rút cổ, co đầu, bán nước, buôn dân
Hãy cuốn gói chạy làng
Qua bên nó mà cúc cung chầu thiên tử
Chứ Tổ quốc Việt Nam này
Chứ Dân tộc Việt Nam này
Năm ngàn năm trước, oai hùng chế ngự
Năm ngàn năm sau, dõng dạc ngẩng đầu
Mãi mãi thiên thu, chấn động năm châu
Dòng giống Lạc Hồng, trời Nam rực sáng
Không có cái chuyện : bày trò Bôxít
Không có cái chuyện : hiệp định, hiệp ước
Không có cái chuyện : xén biển, xén bờ
Không có cái chuyện : hải đảo, trên khô
Tất cả mọi người Việt Nam
Dù trong nước hay ngoài nước
Dị khẩu đồng âm
Khác miệng cùng lời
Nhất nhất tuyên ngôn
Đất nước Việt Nam
Và, Dân tộc Việt Nam, bất diệt !!!
Tháng 3 - 2009
Thấu Tâm Can

Nhớ Tháng Tư Đen

Nhớ tháng tư đen lại đến rồi
Miền Nam đất Việt của tôi ơi
Tự do công lý không còn nữa
Cả nước chìm trong sắt máu thôi

Nhớ tháng tư đen lại đến rồi
Làm sao quên được ngày ba mươi
Cộng nô hỉ hả reo cờ đỏ
Đỏ cháy con tim, đỏ chết người

Nhớ tháng tư đen lại đến rồi
Miền Nam Cộng phỉ cưỡng lên ngôi
Cho dân Miền Bắc tràn hoen lệ
Hăm mốt năm trường đỏ mắt trôi

Vì dân Miền Bắc khổ nhiều rồi
Nó cỡi trên đầu trên cổ thôi
Cờ đỏ đến đâu chết đến đó
Sao vàng sao chổi quét tàn hơi

Vì dân Miền Bắc hiểu nhiều rồi
Cộng Đảng hồng chuyên sắt máu thôi
Cả Mẹ cả Cha còn tố khổ
Cả con cả vợ, đổi trèo ngôi

Nó nói lo dân lo nước à
Miệng mồm Cộng Đảng thật chua ngoa
Nó la leo lẻo, lòa thiên hạ
Xiềng xích ngục tù chật ních a

Dân đen mê ngủ nên gà mờ
Khi tỉnh ra rồi, con cóc khô
Nó lấp cửa hang, nó bịt miệng
Thiên đường cộng sản, đừng nằm mơ

Miền Bắc trông chờ những ước mong
Miền Nam phạt Bắc diệt cuồng vong
Cho dân Miền Bắc ngoi đầu dậy
Cùng với Miền Nam sưởi ấm lòng

Vậy mà ước vọng đành tiêu vong
Vận nước điêu linh cuốn xoáy dòng
Cuốn tiếp Miền Nam trôi nghiệt ngã
Thế thì cả nước phải long đong

Vậy mà thế giới vẫn ba hoa
Phản chiến, hùa theo giải phóng ma
Quỷ đỏ cười khì, rung chễm chệ
Lọt tròng, vùng vẫy thoát sao ra

Vậy mà quốc tế xụi tai lơ
Giả điếc giả câm giả ỡm ờ
Hiệp định Paris thua giấy lộn
Chính em chính trị quá ngây thơ

Uỷ Ban đình chiến với đình tranh
Hòa hợp sa lông đắp chiếu mành
Hòa giải ngu ngơ trùm chiếu rách
Bó tay, cho Cộng Sản tung hoành

Khởi lệnh ùn ùn tổng tấn công
Miền Nam hết thở, chống tay không
Một giàn ký kết, câm như hến
Bài học muôn đời, đừng ngóng trông

Làm sao thoát khỏi tháng tư đen
Không trước thì sau gió trước đèn
Chút lửa lập lòe dầu cạn sạch
Lóe lên rồi tắt ngúm đêm đen

Mỗi năm, lại nhớ tháng tư đen
Trùng hợp ba mươi, phải tối tăm
Đom đóm đêm đen, nên cả nước
Ngập chìm thống khổ, sống hờn căm

Mỗi năm, lại nhớ tháng tư đen
Trùng hợp ba mươi, không có đèn
Trăng lặn, sao mờ, thêm tối mịt
Toàn dân nước Việt làm sao quên

Tháng Tư, đâu phải chỉ Miền Nam
Miền Bắc trầm kha đã thiết ngàm
Hiệp định Genève đà siết họng
Paris thêm nữa, biết sao cam

Hăm mốt năm, xương máu Bắc Nam
Đổ sông đổ biển, mộng tiêu tan
Âm linh tử sĩ mờ sương khói
Tức tưởi hồn đau ngập suối vàng

Hăm mốt năm, dân chúng Bắc Nam
Hiền Lương Bến Hải sóng lăn tăn
Không nhòa máu lệ hai bờ nước
Thêm tháng tư đen, chấm dấu than !

Dấu than lịch sử nhớ nghe em
Nghe chị, nghe anh, đừng có quên
Cho đến khi nào, lật sử mới
Việt Nam mới hết những hoang tàn

Cái tháng tư đen, nhớ rõ ràng
Hễ ai, là máu đỏ da vàng
Hễ ai, là cháu con Hồng Lạc
Còn dính trong người chút Việt Nam

Không phải một năm, hay chục năm
Hai mươi, hay đã ba mươi năm
Cho dù đến bốn, năm mươi nữa
Trang sử lật qua, mới hết ngàm

Lúc đó, người dân cả nước mình
Nhòa trong mắt lệ, khóc quang vinh
Nắm tay thắm thiết, chan tình tự
Vì quá oan khiên, khổ cực hình

Lúc đó, người dân cả nước mình
Mới nghe tiếng nói của chân tình
Mới cười chan chứa trong ánh mắt
Vì quá tai ương, phải lặng thinh

Lúc đó, người dân cả nước ta
Trong ngoài trổi khúc khải hoàn ca
Bài ca thắm thiết tình dân tộc
Tổ quốc Việt Nam đã thái hòa

Lúc đó, người dân cả nước ta
Bài ca thống nhất mới hùng ca
Diễu hành trên khắp non sông Việt
Dân tộc Việt Nam đã thái hòa

Thế thì, dấu mốc tháng tư đen
Đừng đổ cho ai, quá cũ mèm
Dù đỏ, dù đen, hay xám xịt
Chụp tai, chụp mũ, chỉ kèm nhem

Thế thì, dấu mốc tháng tư đen
Dân tộc Việt Nam phải thắp đèn
Thắp đến khi nào trời sáng lại
Việt Nam sông núi tỏa hồn thiêng.

Viết cho 30 tháng 4 năm 2009
Thấu Tâm Can


Tâm tình gởi Quân Đội Việt Nam

Thân chào các Anh quân nhân nước Việt
Trong số các Anh tôi biết lắm người hào kiệt
Đã từng nằm gai nếm mật phơi thây
Chiến thắng Điện Biên đánh đuổi giặc Tây
Năm bảy chin(1979)đánh Tàu phù xách mé
Đảng bộ Trung ương tòan thân như lỡ ghẽ
Chạy  thuốc Tây chưả thuốc Bắc châm cứu đầy mình
Thậm chí tiền đồ dân tộc điêu linh
Đảng chỉ biết cầu vinh
“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vuì con đỏ trong hầm tai vạ”
Lừa bịp nhân dân phóng thanh ra rã
Đất nước tiền đồ mặc cả ngoại ban
Tham nhủng vét vơ lấy đất của dân
Chịu ơn Hán ngụy cung cách Sở Tần
Gặp thời cơ lấn dân làm quan lớn
Học chẳng cao nói năng thì rất tởm
Thưa các Anh Quân nhân cuả Việt Nam ơi !
Đảng nuôi bầy  Công An khơi khơi uống máu giết người
Trong đó có bà con các Anh mạn ngược mạn xuôi
Có dân lành từ Nam đến Bắc
Họ là người căm thù Đảng tặc
Mong các Anh làm một cuộc đổi đời
Chẳng lẽ để Đảng mị dân lừa bịp mãi thôi
Dù sao các Anh cũng một thời máu xương lẫm liệt
Đem hoà bình về mà dân vẫn oan khiên rên xiết
Bữa đói bữa no sức kiệt hơi tàn
Chỉ có các Anh mới dám hiên ngang
Làm Cách mạng phá tan loài độc Đảng
Mang tình thương gieo trồng cây nhân bản
Đem vinh quang sáng lạn cưú dân lành
Trễ một phút đất Việt sẽ tan tành
Dưới bàn tay Tàu Phù phanh năm xẻ bảy
Từ Bản Giốc Trường Sa Hoàng Sa chúng gom một dãy
Đến Tây nguyên khai BAUXITE chiếm cơ đồ
Ngày xưa các Anh theo Cách mạng cụ Hồ
Nay  độc lập Đảng đào mồ chôn dân tộc
Dân khẩn trương cầu các Anh giải độc
Quay  súng bắn vào lũ chúng đi Anh
Dân tộc Việt Nam chưa có phút an lành
Chỉ uất hận mang trong lòng canh cánh
Xin các Anh vì tiền đồ bá tánh
Họp quần nhau diệt sạch bọn côn đồ
Trong số các Anh có một anh minh như GORBACHEV
Hay Yeltsin nứơc Liên sô hiện tại
Tổ quốc lâm nguy sắp thành đại bại
Mong các Anh bỏ Đảng cưú muôn dân
Lịch sử mai nầy ghi nhớ Công thần
Con cháu đời sau ngàn lần tưởng nhớ
Xin các Anh sớm ra tay kểu lỡ
Mất cơ đồ mất hơi thở Việt Nam
Bọn Tàu phù là một lũ gian tham
Cùng với bọn tham quan DŨNG TRIẾT MẠNH
Xin các Anh đứng lên làm Cách mạng
Cách mạng đổi đời cưú lấy Việt Nam

LQ


“Đã đến lúc thừa nhận xã hội dân sự”


“Đã đến lúc thừa nhận xã hội dân sự”

Theo VnEconomy
Nguyên Hà
Ông Trương Đình Tuyển phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế mùa xuân - Ảnh: CK.
Ông Trương Đình Tuyển phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế mùa xuân – Ảnh: CK.

“Tôi nghĩ, đã đến lúc thừa nhận xã hội dân sự. Bản chất của nhà nước mang tính quan liêu, và để khắc phục quan liêu thì cần phát huy vai trò của xã hội dân sự”.

Rất ngắn gọn, song ý kiến phát biểu của nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển nhận được nhiều tiếng vỗ tay hưởng ứng tại ngày làm việc thứ hai (29/4) của Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2014, diễn ra tại Hạ Long (Quảng Ninh), với nội dung chính là bàn thảo về cải cách thể chế.
Theo ông Tuyển, thể chế kinh tế thị trường hiện đại phải bao gồm thị trường, nhà nước và xã hội dân sự.

“Hiện nay ta đang cấm kỵ dùng cụm từ xã hội dân sự, tôi đồ rằng chúng ta kỵ cụm từ này cũng như từng kỵ thể chế kinh tế thị trường vì coi đó là cấu trúc kinh tế của kinh tế tư bản. Và bây giờ mình đang coi xã hội dân sự là sản phẩm của nền chính trị tư sản. Đã đến lúc phải thấy xã hội dân sự là sản phẩm của sự phát triển dân chủ, mà sự phát triển dân chủ có tính quy luật”, ông Tuyển nói.

Vẫn theo nguyên Bộ trưởng, thông điệp đầu năm 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã đề cập dân chủ là xu thế khách quan trong sự phát triển của loài người. Mà đã thừa nhận là xu thế khách quan thì phải mở rộng dân chủ và đương nhiên phải tôn trọng vai trò của xã hội dân sự.
“Nếu xã hội dân sự có thể tham gia xây dựng chính sách, phản biện chính sách và giám sát quá trình thực hiện thì nó sẽ hỗ trợ khắc phục những hạn chế của thị trường và sự quan liêu của nhà nước”, ông Tuyển khẳng định sự cần thiết thừa nhận xã hội dân sự.

Kiến nghị các giải pháp đẩy nhanh cải cách thể chế, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương Lê Xuân Bá đề nghị nhanh chóng ban hành luật về biểu tình và ban hành luật về xã hội dân sự, bởi theo ông, đó là quyền của dân, không có gì phải e ngại.

Cũng đề cập đến vai trò của xã hội dân sự trong phát biểu của ông Tuyển, chuyên gia Phạm Chi Lan đề nghị Quốc hội cần có cơ chế để lắng nghe tiếng nói thực sự của dân.
“Đại biểu tiếp xúc cử tri còn hình thức lắm, tôi 72 tuổi mà chưa một lần được đi tiếp xúc với đại biểu tôi bầu với tư cách là cử tri bình thường. Trong số các vị do chính mình bầu ra đến nay tôi cũng chỉ nhớ tên một vi, còn các vị khác hoàn toàn không nhớ gì cả”, bà Lan nói.

Bên lề Diễn đàn, một số ý kiến cũng bày tỏ đồng tình với quan điểm của ông Trương Đình Tuyển.

Chuyên gia Lê Đăng Doanh cho rằng xã hội dân sự Việt Nam đã phát triển và cần phải chấp nhận nó. Các tổ chức xã hội cần được trao quyền tham gia xây dựng, phản biện, giám sát thực thi chính sách và cho họ cả cái quyền được tham gia tố tụng tại tòa án. “Nếu được trao quyền và có khung khổ pháp luật thì tự họ phải hoạt động nghiêm túc”, ông Doanh nhìn nhận.

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng, một xã hội kém phát triển như Việt Nam thì sự tham gia của xã hội dân sự vào cải cách thể chế là chưa thực sự phù hợp.

Ai sẽ làm chủ nền kinh tế Việt Nam trong thời gian tới?

Nguyễn Hữu Quý
Sau gần 20 năm kiên định với cơ chế quản lý “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, một khái niệm, một cơ chế mơ hồ lẫn trên lý thuyết, và thất bại trên thực tiễn; thì hôm nay, những người lãnh đạo Việt Nam, mặc dù chưa chính thức công bố từ bỏ nó, nhưng có thế đã chuẩn bị cho sự cáo chung đối với đường lối sai lầm này.

Báo “Người đồng hành” (NDH), trong bài viết “Bộ trưởng Tài chính: Có thể cho phép nhà đầu tư nước ngoài nắm cổ phần chi phối” (1), đăng ngày 28.4.2014, dẫn lời Bộ trưởng Tài Chính, ông Đinh Tiến Dũng, trong một cuộc phỏng vấn của tờ Nikkei nhân chuyến thăm Nhật Bản vừa qua, bài báo cho biết:
“(NDH) Việt Nam đang xem xét nới room cho nhà đầu tư nước ngoài tại các công ty niêm yết từ mức 49% lên tận 60%, tờ nhật báo Nikkei của Nhật Bản dẫn lời Bộ trưởng Tài chính Việt Nam Đinh Tiến Dũng đưa tin”.

Rõ ràng, sức ép để được gia nhập là thành viên của TPP là rất lớn, bởi việc gia nhập TPP có thể là con bài cuối để cứu vãn nền kinh tế đang trên đà sụp đổ của Việt Nam. Sở dĩ có thể nhận định như vậy, vì ở cuối bài, bài báo viết:
“Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng cho biết Chính phủ đang đẩy mạnh công cuộc cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước và các công cuộc cải cách khác, trong đó có việc giảm rào cản đối với dòng vốn nước ngoài, nhằm tạo điều kiện cho nỗ lực tham gia Hiệp định TPP”.

Ngược thời gian, cách đây 15 năm, tức là năm 1999, Chính phủ đã ban hành Nghị định số 103/1999/NĐ-CP, “Về giao, bán, khoán kinh doanh, cho thuê doanh nghiệp nhà nước”(2); Tuy nhiên, thời kỳ đó đang là thời kỳ cao điểm về thu hút vốn đầu tư nước ngoài, nguồn tài nguyên chưa đến mức đã bán đến cạn kiệt như hiện nay, cho nên áp lực để cổ phần đối với DNNN chưa cấp thiết. Chính vì vậy, các nhóm lợi ích vẫn cố duy trì DNNN, là nơi để tham nhũng, chia chác quyền lợi theo lối “tư duy nhiệm kỳ” cố hữu do thể chế tạo nên…

Nên mừng hay nên lo, ai hưởng lợi?
Dễ dàng để nhận thấy rằng, đến thời điểm này, nếu “cho nhà đầu tư nước ngoài tại các công ty niêm yết từ mức 49% lên tận 60%”, thì Trung Quốc sẽ là nước đầu tiên hưởng lợi, vì họ đã gần như làm chủ nền kinh tế Việt Nam khoảng trên dưới cả chục năm nay.

Chẳng hạn: Việt Nam là nước xuất khẩu cà phê hàng đầu thế giới, nhưng năm 2013, Công ty Cổ phần Vinacafe Biên Hòa, đã để cho một doanh nghiệp Trung Quốc chi 40 triệu USD để trở thành cổ đông lớn, và để cho nước ngoài chiếm cổ phần đến 76,5%, trong khi đây là doanh nghiệp ăn nên làm ra, với lợi nhuận sau thuế 9 tháng đầu năm 2013 là 115 tỷ đồng (3); ở Việt Nam hiện nay, không dễ gì có doanh nghiệp đạt được lợi nhuận như thế, việc bán cổ phần của Công ty Cổ phần Vinacafe Biên Hòa là rất đáng ngờ và đáng để suy ngẫm!

Nếu như tới đây, Chính phủ Việt Nam không có một Hội đồng cấp Nhà nước để theo dõi, quản lý quá trình Cổ phần hóa các DNNN theo chủ trương đã đề ra, thì rất có thể, sẽ có sự bắt tay giữa các Chủ doanh nghiệp này với cá nhân và tổ chức nước ngoài để gửi giá và ăn chia, lại quả…
Một lần nữa, tài sản quốc gia lại bị thất thoát thông qua việc Cổ phần hóa lần này. Người ta sẵn sàng hạ giá trị tài sản của doanh nghiệp xuống hàng chục, thậm chí là hàng trăm lần so với giá trị thực… hưởng lợi sẽ là cá nhân hoặc các tổ chức nước ngoài mua DNNN.
Với lợi thế mà Trung Quốc đã tạo dựng được trên đất nước Việt Nam (kinh tế, chính trị, ngoại giao…), không còn nghi ngờ gì nữa, với chủ trương trên, thì Trung Quốc sẽ thâu tóm hầu hết các doanh nghiệp hàng đầu của Việt Nam trong thời gian tới.

Và đương nhiên, Trung Quốc sẽ làm chủ nền kinh tế Việt Nam.

Sự khai tử của nguyên tắc “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”, và cơ chế quản lý “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Dễ dàng nhận thấy, nếu như Nghị định số 103/1999/NĐ-CP (nói trên) mà được thực hiện một cách nghiêm túc, thì chỉ cần trong khoảng vài năm, hoặc muộn là 5 năm (1999-2004), thì việc tiến hành cổ phần hóa DNNN đã xong; và như vậy, kinh tế Việt Nam không rơi vào cảnh sắp bị phá sản như bây giờ. Cũng do không phát triển được nội lực, cho nên, hiện tại, bức tranh về nợ công của Việt Nam, “Nếu tính đủ, nợ công phải lên tới gần 100% GDP. Tỷ lệ an toàn theo báo cáo hiện nay là 55,7% và ‘theo quy định’. Điều này chứa đựng nguy cơ ảo tưởng về mức độ an toàn của sự rủi ro”; Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, đã phát biểu như thế tại “Diễn đàn Kinh tế mùa xuân”, khai mạc sáng (28/4) tại TP Hạ Long(4).

Cũng vì nguyên tắc “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”, cho nên, bị các nhóm lợi ích thâu tóm, làm cho quá trình Cổ phần hóa DNNN không diễn ra được, để rồi đến hôm nay phải chịu hậu quả.

Rõ ràng, việc Cổ phần hóa, trong đó để nhà đầu tư nước ngoài được chiếm đến 60% cổ phần (tức nắm phần chi phối, hay được toàn quyền quyết định đối với doanh nghiệp), là một thất bại của Việt Nam ở tầm quốc gia. Quan điểm này cũng chính thức khai tử chủ trương “thành phần kinh tế Nhà nước làm chủ đạo”; hay nói một cách rộng hơn, cơ chế quản lý “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đã bị chính Đảng cộng sản Việt Nam bắt đầu khai tử.
Nhìn từ phương diện dân chủ hóa Đất nước, thì đây là tín hiệu tốt.

Đâu là hy vọng?
Sự kiện này (để nhà đầu tư nước ngoài được chiếm đến 60% trong DNNN) mang tính hai mặt mà ta có thể nhận thấy:
1. Việc Cổ phần hóa DNNN bị chậm mất 15 năm, cùng với sự bảo thủ, sai lầm trong nhiều chủ trương khác, đã đưa Đảng cộng sản Việt Nam đến sự bế tắc toàn diện như hiện nay.

2. Đảng cộng sản Việt Nam (vô hình dung) đã thừa nhận thất bại trong điều hành kinh tế đất nước. Nếu như ai cũng biết rằng “Các tập đoàn và tổng công ty đang nắm giữ 75% tài sản cố định của quốc gia”(5), thì đây là thất bại toàn diện, thậm chí là nguy hiểm với đất nước.

3. Hy vọng người Việt Nam, đặc biệt là Việt kiều ở Mỹ, có đủ năng lực về tài chính để tham gia mua lại cổ phần, hạn chế tối đa để Trung Quốc thâu tóm kinh tế Việt Nam. Đồng thời, Chính phủ có chính sách ưu tiên đối với Việt kiều trong sự kiện này.

4. Hy vọng, người Nhật với sự nhìn xa trông rộng và tiềm lực tài chính của mình, sẽ có những hành động thiết thực để có thể cân bằng với người Trung Quốc trong vấn đề này.
29.4.2014
N.H.Q

Xã hội dân sự, có gì mà ngại?

Nguyễn Vạn Phú
Diễn đàn Kinh tế mùa xuân 2014 là một diễn đàn về kinh tế, nơi tập hợp các chuyên gia chủ yếu trong lãnh vực kinh tế để thảo luận chuyện kinh tế. Thế nhưng điều đọng lại với tôi là người theo dõi sự kiện này lại là phát biểu của cựu Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển về… xã hội dân sự.
Ông nói và được báo VnEconomy trích đăng: “Tôi nghĩ, đã đến lúc thừa nhận xã hội dân sự. Bản chất của nhà nước mang tính quan liêu, và để khắc phục quan liêu thì cần phát huy vai trò của xã hội dân sự”.

Có lẽ với nhiều người khác, điều ngạc nhiên với họ là vì sao phải thừa nhận xã hội dân sự trong khi nó tồn tại khách quan bất kể ý thức chủ quan của bất kỳ ai.

Ông Tuyển, một lần nữa, lại nói ngay vào bản chất của vấn đề “xã hội dân sự” tại Việt Nam: “Hiện nay ta đang cấm kỵ dùng cụm từ xã hội dân sự, tôi đồ rằng chúng ta kỵ cụm từ này cũng như từng kỵ thể chế kinh tế thị trường vì coi đó là cấu trúc kinh tế của kinh tế tư bản. Và bây giờ mình đang coi xã hội dân sự là sản phẩm của nền chính trị tư sản. Đã đến lúc phải thấy xã hội dân sự là sản phẩm của sự phát triển dân chủ, mà sự phát triển dân chủ có tính quy luật”.

Đúng là trong một thời gian dài, không hiểu do đâu, vì ai mà khái niệm “xã hội dân sự” trở thành một “taboo [điều cấm kỵ]” trên các phương tiện thông tin đại chúng chính thống, có dùng thì phải biến báo thành từ khác như xã hội công dân. 

Ở đây có lẽ phải nói ngay một điều có thể trở thành nguyên tắc ngay được: Nên chấm dứt chuyện cấm bằng lệnh miệng hay truyền miệng; nó vừa “tam sao thất bổn” vừa dễ bị kẻ xấu lợi dụng, nó đi ngược lại nguyên tắc công khai minh bạch của quản lý nhà nước. Giả dụ “xã hội dân sự” là điều không được bàn luận thì phải dựa trên một cơ sở pháp lý nào đó, bằng văn bản hẳn hoi, chứ như thời gian qua, nếu ai đó cất công đi tìm hiểu vì sao “xã hội dân sự” được ông Tuyển khẳng định là đang bị cấm kỵ thì có lẽ sẽ không ai tìm ra.

Thực tế, nhiều bài viết của những người đảm nhận các trọng trách trong lãnh vực văn hóa tư tưởng vẫn sử dụng, vẫn bàn về “xã hội dân sự” một cách bình thường, thậm chí còn xem đó là một góc độ để phát huy nền chính trị dân chủ ở nước ta. Tôi lấy ví dụ một cách ngẫu nhiên bài của TS Đỗ Minh Cương (Ban Tổ chức Trung ương) đăng trên tạp chí Cộng sản có đoạn: “… thực hiện sự đồng thuận giữa chế độ chính trị với xã hội dân sự, giữa các tổ chức chính trị với các tổ chức xã hội và đoàn thể nhân dân để hạn chế các tệ nạn của bộ máy công quyền (quan liêu, tham nhũng, lãng phí…) và phát huy được năng lực tự quản, tính chủ động, tích cực về chính trị của nhân dân.” (NV nhấn mạnh).

Hay một đoạn trích khác của tác giả Trần Ngọc Hiên cũng đăng trên tạp chí Cộng sản: ”Sự ra đời Nhà nước pháp quyền và xã hội dân sự là kết quả tất yếu do nghiên cứu phát triển của kinh tế thị trường. Ở đâu có kinh tế thị trường thì ở đó phải có Nhà nước pháp quyền và xã hội dân sự. Ba bộ phận đó cấu thành hệ thống của một thể chế kinh tế chính trị, mà sự hoàn thiện của hệ thống thể chế hoàn toàn chỉ dựa vào sự liên hệ tương tác với nhau giữa ba bộ phận. Đó chính là quá trình phát triển chế độ dân chủ. Không hình thành hệ thống với ba bộ phận và không có quy chế liên hệ tương tác thì thể chế kinh tế chính trị chỉ dừng lại ở mong muốn chủ quan, kinh tế thị trường sẽ trở nên hoang dại. Thể chế Nhà nước sẽ sa vào quan liêu, tham nhũng nặng nề”. (NV nhấn mạnh).

Chừng đó cũng đủ thấy con ngáo ộp “xã hội dân sự” bị cấm đoán bằng con đường nào đó chỉ là ý muốn của những cá nhân nào đó, do không hiểu rõ vấn đề, lại lo sợ khi thấy người ta lạm dụng cụm từ này vào nghĩa khác.

Nhưng nếu gặp trường hợp cứ cho là có sự lợi dụng cụm từ “xã hội dân sự” vào chuyện kích động người dân vì mục đích hay động cơ được xem là xấu thì tại sao không để những tiếng nói phản biện tranh luận lại để cuối cùng mọi người hiểu đúng về vai trò của xã hội dân sự trong quá trình phát triển đất nước?

Có rất nhiều cách hiểu, cách nhìn về xã hội dân sự nhưng với tôi đây chỉ là nơi mà con người cùng nhau thiết lập các mối quan hệ không bị chi phối bởi luật lệ chính thống nữa. Chuyện bác sĩ nhận phong bì, chuyện giáo viên o ép học sinh học thêm, chuyện ca sĩ ăn mặc phản cảm… làm sao luật lệ nhà nước bao quát cho hết được. 

Vì thế mới đẻ ra những hội đoàn như y sĩ đoàn để duy trì giềng mối đạo đức trong giới bác sĩ và từ đó bảo vệ cho cả cộng đồng y bác sĩ, như nghiệp đoàn giáo chức để cùng nhau thỏa thuận những ranh giới đạo đức mà người thầy đúng nghĩa không được vượt qua, như hội nghề nghiệp của các diễn viên, nghệ sĩ để cùng nhau giữ lấy thanh danh… Cái đó có gì là xấu? Có gì phải lo ngại? Có gì phải cấm đoán.

Đó còn là nơi người dân giám sát hoạt động của nhà nước, của quan chức coi thử có phục vụ lợi ích cho toàn xã hội hay chỉ lo cho một nhóm lợi ích nào đó. Đó còn là nơi các quan điểm khác nhau cọ xát để tìm ra chân lý vì không ai có thể độc quyền về chân lý mãi mãi.

 Ở góc độ này, dù muốn dù không xã hội dân sự vẫn đang hoạt động mạnh mẽ qua sự phản biện của công luận hay báo chí trước các vấn đề của xã hội. Kinh tế thị trường luôn ưu ái cho người có tài sản; nhà nước luôn có xu hướng sử dụng quyền lực để tiện lợi cho việc quản lý nên dễ rơi vào chỗ lạm quyền; quan chức thì dễ rơi vào cạm bẫy quyền lực và tiền bạc.

 Vì vậy nền kinh tế thị trường mà không có sự lớn mạnh của một xã hội dân sự để làm cái thắng cho sự tham lam, lạm quyền, tham nhũng thì đúng là nền kinh tế ấy sẽ chỉ là biểu hiện của một dạng chủ nghĩa tư bản hoang dã.
Xã hội dân sự – thật sự có gì mà phải ngại?



HÌNH ẢNH PARIS BIỂU TÌNH TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30.04.2014

From: Nguyen bac ninh <
Date: 2014-05-01 16:06 GMT+02:00
Subject: Fwd: PARIS BIỂU TÌNH TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30.04.2014
To:

HÌNH ẢNH PARIS BIỂU TÌNH TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30.04.2014
Nhóm Truyền Thông Cờ Vàng/TTNVTNCS :

Photo 

Clip Video Youtube



39 nam Quoc Han.jpg
0003.jpg
005.JPG
0007.JPG
006.JPG
004.JPG
DSC_0031.JPG




Sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam

  

On Thursday, 1 May 2014 12:55 AM, Tran Ho <> wrote:


Hốt hoảng trước thời cuộc, Bộ trưởng công an kêu gọi toàn ngành phải trung thành  


3.2.2013_bt7-450

Trong một động thái cho thấy Hà Nội đang hết sức lo ngại tình hình chính trị đang ngày càng mất ổn định, Bộ trưởng Công an CSVN Trần Đại Quang vừa triệu tập một hội nghị khẩn cấp, yêu cầu các lực lượng công an cần thống nhất nhận thức bảo vệ an ninh quốc gia trong tình hình mới, tiềm ẩn nhiều biến động rất phức tạp.

Nói một cách đơn giản hơn, tướng Quang đang hối thúc các ngành công an phải bảy tỏ thái độ trung thành với Đảng Cộng Sản VN, giữa lúc tình hình dân chúng ngày càng phẫn nộ và căm ghét chính quyền, biểu tình, phản kháng khắp nơi.

Các cuộc diễn tập chống bạo loạn, lật đổ của ngành công an cũng đang được lên lịch, ráo riết luyện tập ở nhiều tỉnh, thành phố trong nước.

Sáng 23/4, tại Hà Nội, nói ở “Hội nghị nghiên cứu, quán triệt, thực hiện Nghị quyết số 28-NQ/TW” của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản khóa XI có tên gọi là “Chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới”; Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang báo động cho biết trong hơn 10 năm qua, tình hình quốc tế và khu vực có nhiều biến động rất phức tạp, các thế lực thù địch tăng cường các hoạt động chống phá Việt Nam.
Dù ca ngợi ngành công an đã giúp giữ vững chế độ trong nhiều năm qua, nhưng tướng Quang cũng kêu gọi các quan chức ngành công an phải thực hiện việc cho các đơn vị tuyên thệ trung thành với Đảng CSVN, vì tướng Quang tin rằng không ít công an, mật vụ đang hết sức lung lay tinh thần, trước những diễn biến mới.
Tuy nhiên, ở hội nghị này, Tướng Quang cũng đang đánh tráo khái niệm bảo vệ tổ quốc với Đảng Cộng sản VN. Quang yêu cầu các đơn vị công an phải trung thành và sẳn sàng bảo vệ tổ quốc.

Có rất nhiều lý do để giải thích cho việc Hà Nội hối thúc lòng trung thành của ngành công an. Từ đầu năm đến nay, đã có ít nhất 5 cuộc biểu tình lớn, chống lại chế độ độc tài CSVN, được cả nước và quốc tế biết đến. Việc dân chúng vùng lên và phản kháng, đánh bị thương các công an viên tham gia trấn áp đã khiến xã hội Việt Nam đang thay đổi từng ngày.
Nhiều tin tức về chuyện các công an viên ác ôn, chỉ huy ngành công an bị chận đường tấn công, bị tấn công ngay tại nhà..v.v. vẫn diễn ra hàng ngày trên báo chí. Chưa bao giờ lực lượng lá chắn của chế độ đang gặp một sức phản kháng mạnh mẽ như vậy.

Bên cạnh đó, tình hình bất ổn ở Trung Quốc cũng đang là Hà Nội lo sợ. Tin tức về những cuộc biểu tình, bạo loạn với đám đông hàng ngàn người ở Chiết Giang đang làm rúng động các bộ máy CS. Ban tuyên giáo CSVN cũng vừa ra lệnh tất cả báo chí trong nước phải ngừng đưa tin về cuộc bạo loạn này, vốn có nguyên nhân là dân chúng Trung Quốc bất mãn với bạo quyền của chế độ.
Dân News ghi

POSTED BY DÂN NEWS

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam


·   Tin liên hệ
CỠ CHỮ 
30.04.2014
Trước đây, trên thế giới, có 15 quốc gia chính thức theo chủ nghĩa cộng sản và 11 quốc gia tự nhận là cộng sản hoặc theo khuynh hướng cộng sản. Mười lăm quốc gia ở trên là: Albania, Bulgaria, Czechoslovakia, Đông Đức, Hungary, Mông Cổ, Ba Lan, Romania, Liên Xô, Yugoslavia, Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam. Mười một quốc gia ở dưới là: Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Mozambique, Zimbabwe, Grenada, Nicaragua, Campuchia, Afghanistan và Nam Yemen. Tổng cộng, từ hai bảng danh sách ấy, có cả thảy 26 nước cộng sản hoặc có khuynh hướng theo cộng sản. Từ đầu thập niên 1990, tất cả các chế độ cộng sản ấy đều lần lượt sụp đổ. Hiện nay, trên cả thế giới, chỉ còn năm nước mang nhãn hiệu cộng sản: Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam.

Chưa có dấu hiệu nào cho thấy chủ nghĩa cộng sản ở năm quốc gia này sẽ sụp đổ sớm. Trong năm nước, có ba nước có quan hệ chặt chẽ với nhau: Trung Quốc, Việt Nam và Lào. Có lẽ Lào chỉ thay đổi được thể chế chính trị nếu, trước đó, Việt Nam cũng thay đổi; và Việt Nam có lẽ chỉ thay đổi nếu trước đó Trung Quốc cũng thay đổi. Như vậy, quốc gia có khả năng châm ngòi cho bất cứ sự thay đổi lớn lao nào là Trung Quốc.

Tuy nhiên, ngay cả khi Trung Quốc và Việt Nam chưa thay đổi và chưa từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, giới nghiên cứu cũng phát hiện những dấu hiệu suy tàn âm thầm của chủ nghĩa cộng sản bên trong hai quốc gia này.

Ở đây, tôi chỉ tập trung vào Việt Nam.

Nhìn bề ngoài, chế độ cộng sản tại Việt Nam vẫn mạnh. Hai lực lượng nòng cốt nhất vẫn bảo vệ nó: công an và quân đội. Dân chúng khắp nơi bất mãn nhưng bất mãn nhất là nông dân, những người bị cướp đất hoặc quá nghèo khổ. Có điều nông dân chưa bao giờ đóng được vai trò gì trong các cuộc cách mạng dân chủ cả. Họ có thể thành công trong một số cuộc nổi dậy nhưng chỉ với một điều kiện: được lãnh đạo. Trong tình hình Việt Nam hiện nay, chưa có một tổ chức đối kháng nào ra đời, hy vọng nông dân làm được gì to lớn chỉ là một con số không. Ở thành thị, một số thanh niên và trí thức bắt đầu lên tiếng phê phán chính phủ nhưng, một, số này chưa đông; và hai, còn rất phân tán. Nói chung, trước mắt, đảng Cộng sản vẫn chưa gặp một sự nguy hiểm nào thật lớn.

Thế nhưng, nhìn sâu vào bên trong, chúng ta sẽ thấy quá trình mục rữa của chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu và càng ngày càng lớn. Như một căn bệnh ung thư bên trong một dáng người ngỡ chừng còn khỏe mạnh.

Sự mục rữa quan trọng nhất là về ý thức hệ.

Khác với tất cả các hình thức độc tài khác, chủ nghĩa cộng sản là một thứ độc tài có… lý thuyết, gắn liền với một ý thức hệ được xây dựng một cách có hệ thống và đầy vẻ khoa học. Thật ra, chủ nghĩa phát xít cũng có lý thuyết, chủ yếu dựa trên sức mạnh và tinh thần quốc gia, nhưng không phát triển thành một hệ thống chặt chẽ và có ảnh hưởng sâu rộng như chủ nghĩa cộng sản. Còn các chế độ độc tài ở Trung Đông chủ yếu gắn liền với tôn giáo cộng với truyền thống quân chủ kéo dài (thường được gọi là độc tài quốc vương, sultanistic authoritarianism) hơn là lý thuyết. Nhiều nhà nghiên cứu nhấn mạnh: các chế độ cộng sản không thể tồn tại nếu không có nền tảng ý thức hệ đằng sau.

Ý thức hệ cộng sản một thời được xem là rất quyến rũ vì nó bao gồm cả hai kích thước: quốc gia và quốc tế. Ở bình diện quốc gia, nó hứa hẹn giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ của chủ nghĩa thực dân; ở bình diện quốc tế, nó hứa hẹn giải phóng giai cấp vô sản và tạo nên sự bình đẳng và thịnh vượng chung cho toàn nhân loại. Ở bình diện thứ hai, chủ nghĩa cộng sản, gắn liền với một ước mơ không tưởng, rất gần với tôn giáo; ở bình diện thứ nhất, đối lập với chủ nghĩa thực dân, nó rất gần với chủ nghĩa quốc gia. Trên thực tế, hầu hết các nước cộng sản trước đây đều cổ vũ và khai thác tối đa tinh thần quốc gia trong cả quá trình giành chính quyền lẫn quá trình duy trí chế độ. Sự kết hợp giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa quốc gia dễ thấy nhất là ở các nước thuộc địa và cựu thuộc địa như Việt Nam.

Sau năm 1991, tức sau khi chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, ý thức hệ cộng sản cũng bị phá sản theo. Thực trạng nghèo đói, bất công và áp bức dưới các chế độ cộng sản ấy đều bị vạch trần và phơi bày trước công luận. Sự hứa hẹn về một thiên đường trong tương lai không còn được ai tin nữa. Tính hệ thống trong chủ nghĩa Marx-Lenin cũng bị đổ vỡ. Nền tảng ý thức hệ của các chế độ cộng sản bị tan rã tạo thành một khoảng trống dưới chân chế độ.

Để khỏa lấp cái khoảng trống ấy, Trung Quốc sử dụng hai sự thay thế: chủ nghĩa Mao và Nho giáo (trong chủ trương tạo nên một xã hội hài hòa, dựa trên lòng trung thành). Việt Nam, vốn luôn luôn bắt chước Trung Quốc, không thể đi theo con đường ấy. Lý do đơn giản: Đề cao chủ nghĩa Mao là một điều nguy hiểm cả về phương diện đối nội lẫn đối ngoại; còn với Nho giáo, một là Việt Nam không am hiểu sâu; hai là, nó đầy vẻ… Tàu, rất dễ gây phản cảm trong quần chúng. Bế tắc, Việt Nam bèn tạo nên cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng ông Hồ Chí Minh lại không phải là một nhà lý thuyết. Ông chỉ là một người hành động. Ông viết nhiều, nhưng tất cả đều rất thô phác và đơn giản. Hơn nữa, ở Việt Nam hiện nay, cũng không có một người nào giỏi lý thuyết để từ những phát biểu sơ sài của Hồ Chí Minh xây dựng thành một hệ thống sâu sắc đủ để thuyết phục mọi người. Thành ra, cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh hoàn toàn không trám được khoảng trống do sự sụp đổ của ý thức hệ Marx-Lenin gây ra. So với Trung Quốc, khoảng trống này ở Việt Nam lớn hơn gấp bội.

Mất ý thức hệ cộng sản, chính quyền Việt Nam chỉ còn đứng trên một chân: chủ nghĩa quốc gia.

Nhưng cái chân này cũng rất èo uột nếu không muốn nói là đã lung lay, thậm chí, gãy đổ.

Trên nguyên tắc, Việt Nam vốn có truyền thống yêu nước rất cao. Bao nhiêu chế độ ra đời từ giữa thế kỷ 20 đến nay đều muốn khai thác và tận dụng lòng yêu nước ấy. Tuy nhiên, với chế độ cộng sản hiện nay, việc khai thác vốn tài sản này gặp rất nhiều khó khăn. Lý do là lòng yêu nước bao giờ cũng gắn liền với sự căm thù. Không ai có thể thấy rõ được lòng yêu nước trừ phi đối diện với một kẻ thù nào đó của đất nước. Hai kẻ thù chính của Việt Nam, trong lịch sử mấy ngàn năm, là Trung Quốc; và gần đây nhất, là Mỹ. Nhưng Việt Nam lại không dám nói quá nhiều về hai kẻ thù này. Với Mỹ, họ cần cả về phương diện kinh tế lẫn phương diện chiến lược. Đề cao truyền thống chống Mỹ, do đó, là điều rất nguy hiểm. Đề cao truyền thống chống Trung Quốc lại càng nguy hiểm hơn: Trung Quốc có thể đánh hoặc ít nhất đe dọa VIệt Nam bất cứ lúc nào.

Bởi vậy, Việt Nam, một mặt, phải hạ giọng khi nói về truyền thống chống Mỹ và phải né tránh việc nhắc nhở đến truyền thống chống Trung Quốc. Hai hành động này có lợi về phương diện đối ngoại nhưng lại có tác hại nghiêm trọng về phương diện đối nội: chính quyền hiện ra, dưới mắt dân chúng, như những kẻ hèn, hèn nhát và hèn hạ. Từ một chế độ được xây dựng trên thành tích chống ngoại xâm, chế độ cộng sản tại Việt Nam lại bị xem như những kẻ bán nước, hoặc bán nước dần dần bằng cách hết nhượng bộ điều này sang nhượng bộ điều khác trước sự uy hiếp của Trung Quốc.

Trước sự sụp đổ của cả hai nền móng, ý thức hệ cộng sản và chủ nghĩa quốc gia, đảng Cộng sản Việt Nam bèn chuyển sang một nền tảng khác: kinh tế với phương châm ổn định và phát triển. Nội dung chính của phương châm này là: Điều cần nhất đối với Việt Nam hiện nay là phát triển để theo kịp các quốc gia khác trong khu vực cũng như, một cách gián tiếp (không được nói công khai), đủ sức để đương đầu với Trung Quốc. Nhưng để phát triển, cần nhất là phải ổn định về chính trị, nghĩa là sẽ không có thay đổi về thể chế và cũng không chấp nhận đa đảng.

Phương châm ấy, thật ra, là một sự bịp bợm: Nó chuyển vấn đề từ chính trị sang kinh tế với lý luận: nếu vấn đề quan trọng nhất của Việt Nam hiện nay là vấn đề kinh tế thì mọi biện pháp sửa đổi sẽ chỉ giới hạn trong phạm vi kinh tế. Với lập luận này, chính quyền có thể trì hoãn mọi yêu cầu cải cách chính trị.

Tuy nhiên, nó hoàn toàn không thuyết phục, bởi, ai cũng thấy, lãnh vực kinh tế là mặt mạnh nhất của chủ nghĩa tư bản và cũng là mặt yếu nhất của chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản. Tất cả các quốc gia dân chủ ở Tây phương đều có hai đặc điểm nổi bật: về chính trị, rất ổn định và hai, về kinh tế, rất phát triển. Ở Việt Nam, người ta cố thu hẹp phạm vi so sánh: các cơ quan truyền thông chính thống chủ yếu tập trung vào các nước Đông Nam Á, đặc biệt Thái Lan với một thông điệp chính: đa đảng như Thái Lan thì lúc nào cũng bị khủng hoảng. Nhưng ở đây lại có hai vấn đề: Một, dù liên tục khủng hoảng về chính trị, nền kinh tế của Thái Lan vẫn tiếp tục phát triển, hơn hẳn Việt Nam; hai, ngày nay, do xu hướng toàn cầu hóa, tầm nhìn của dân chúng rộng rãi hơn nhiều; chính quyền không thể thu hẹp mãi tầm nhìn của họ vào tấm gương của Thái Lan được.

Về phương diện lý luận, chiêu bài ổn định và phát triển, do đó, không đứng vững. Về phương diện thực tế, những sự phá sản của các đại công ty quốc doanh và đặc biệt, khối nợ nần chồng chất của Việt Nam khiến dân chúng càng ngày càng thấy rõ vấn đề: các chính sách kinh tế của Việt Nam không hứa hẹn một sự phát triển nào cả, nếu không muốn nói, ngược lại, chỉ lún sâu vào chỗ bế tắc.

Thành ra, có thể nói, tất cả các nền tảng chế độ cộng sản Việt Nam muốn nương tựa, từ chủ nghĩa Marx-Lenin đến chủ nghĩa quốc gia và lập luận ổn định để phát triển, đều lần lượt sụp đổ. Chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay như một đám lục bình chỉ nổi bập bềnh trên mặt nước. Sự tồn tại của nó chỉ dựa vào sự trung thành của công an. Do đó, một mặt, đảng cộng sản đưa ra sự khuyến dụ đối với công an: “Còn đảng, còn mình”; mặt khác, họ ngoảnh mặt làm ngơ trước hai tệ nạn do công an gây ra: tham nhũng và trấn áp dân chúng một cách dã man. Nhưng chính sách này chỉ càng ngày càng biến công an thành một đám kiêu binh và càng ngày càng đẩy công an cũng như chính quyền trở thành xa lạ với dân chúng. Sự xa lạ này càng kéo dài và càng trầm trọng, đến một lúc nào đó, trở thành đối nghịch với quần chúng.

Một nhà nước được xây dựng trên một đám kiêu binh, trong thời đại ngày nay, không hứa hẹn bất cứ một tương lai nào cả.



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link