Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 1, 2014

Tại sao báo chí Nhà nước cầm giữ im lặng?


VIT NAM - NGÔN LUN - 
Bài đăng : Th tư 30 Tháng Tư 2014 - Sa đi ln cui Th tư 30 Tháng Tư 2014

« Anh hùng thông tin » Phm Chí Dũng : Ti sao báo chí Nhà nước cm gi im lng?

Nhà báo Phạm Chí Dũng
Nhà báo Phm Chí Dũng
DR

Thụy My

 Như RFI đã loan tin hôm qua 29/04/2014, tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) có trụ sở tại Paris, nhân Ngày Tự do Báo chí Thế giới 3 tháng 5, lần đầu tiên đã công bố danh sách « 100 anh hùng thông tin » năm 2014, gồm các nhà báo và blogger ở 65 quốc gia trên thế giới. Trong số ba người Việt Nam được vinh danh lần này, có nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, một cây bút bình luận sắc sảo đã nhiều lần trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ.

Nhà báo Phạm Chí Dũng tại Sài Gòn

30/04/2014

More


Ngay sau khi biết được thông tin này, tuy rt bt ng nhưng anh Phm Chí Dũng cũng rt sn lòng nhn li trao đi vi RFI.
RFI : Thân chào nhà báo Phm Chí Dũng. Anh va được RSF vinh danh trong s 100 « anh hùng thông tin » trên thế gii năm 2014, trước hết anh có th cho thính gi RFI biết cm nghĩ ca anh v s kin này ?
Nhà báo Phm Chí Dũng : Vi cá nhân tôi, T chc Phóng viên Không biên gii (RSF) là mt k nim rt đc bit. Cách đây mười năm, tôi còn mang trên mình nhim v phi đc k tt c nhng thông tin và bài viết ca RSF đ báo cáo cho cp trên. Còn quan đim ca cp trên li ch nhìn RSF như mt “thế lc thù đch” luôn tìm cách xuyên tc và chng phá Nhà nước Vit Nam. Khi đó, tôi không th ng được là đến mt ngày như hôm nay, mt t chc đã có thi “bên kia chiến tuyến” li dành cho tôi mt s vinh danh.
Còn ln này, mt ln na tôi bày t li cám ơn đến RSF. Chính t chc này là đa ch quc tế đu tiên lên tiếng phn đi Nhà nước Vit Nam và đòi tr t do ngay sau v vic tôi b khi t và b bt giam vào tháng 7/2012 vì cái gi là “âm mưu lt đ chính quyn”.
Thc tình là ch ít năm gn đây, tôi mi dn nhn ra giá tr ca t do báo chí. Xã hi vit Nam không th có t do báo chí nếu nhà báo không được t do v tư tưởng và quan đim sáng tác. Nói cách khác, cho t do đôi tay nhưng bóp nght tâm hn thì chng khác nào giết sng mt thc th sáng to. Đáng bun là Vit Nam đã ph cp cuc tra tn tâm hn như thế t quá nhiu năm qua.
Tình cm hàm ơn ca tôi đi vi RSF li càng làm cho tôi ngay lp tc nh đến nhng nhà báo còn nm trong nhà tù chế đ như Điếu Cày Nguyn Văn Hi, Trương Duy Nht và nhng người khác na. Theo tôi, nhà báo cn được vinh danh không ch bi s bài viết và hiu ng dư lun sau bài viết, mà là thân phn và s phn ca h.
Giá tr ca s phn con người càng được nâng lên khi h b trói buc càng lâu gia bn bc tường nhà tù. Trên thế gii đã có hàng ngàn trường hp cn được vinh danh như thế. Mà Vit Nam li là quc gia đng th ba trên thế gii vi 18 nhà báo đang b lao tù, theo mt thng kê ca T chc Bo v Nhà báo (CPJ), vi phn ln trong s đó xng đáng có s phn ca nhng người được tôn vinh vì hành đng can đm nói lên s tht.
S tht nhng quc gia còn trong vòng km ta ca h tư tưởng mt chiu và đc tài tht là đt giá. Vào nhng năm 2007, 2008, khi chng kiến mt s nhà báo chng tham nhũng và b truy t và b kết án tù, tôi đã tht vng đến cùng cc. Cùng là đng nghip vi h, tôi hiu rõ rng h ch mun nói lên s tht v nhng chuyn đen ti chưa b bóc trn, đưa ra ánh sáng công lun và ly li mt phn nim tin cùng công bng cho người dân đi vi xã hi.
Trong trường hp đó, nếu chính quyn biết cách khai thác và tn dng, hn gii chính khách đã có được mt li thế m dân không nh. Nhưng điu đáng tiếc đi vi chính quyn này, và cũng là hu qu không tránh khi đi vi h, là đã không biết cách xoa du được dù ch nhng bt mãn nh ca người dân và báo chí. Kết qu là mt s nhà báo hoc b k lut hoc phi vào tù, còn nim tin dân chúng đi vi chính th càng có cơ hi tut rơi xung h.
RFI : Tình hình như thế đang đt ra nhng câu hi nào đi vi gii báo chí Vit Nam, theo anh ?
Nhng câu hi đó là : Vì sao tuyt đi đa s báo chí nhà nước li im lng trước hin tn quá đi bt công và bc xúc ca xã hi đương đi? Vì sao li không có ni mt nn báo chí đc lp đúng nghĩa Vit Nam, cho dù đng và chính quyn vn không ngt tuyên b v “t do báo chí” đt nước có đến 800 t báo vi hơn 17.000 phóng viên có th? Và chưa phi cui cùng, vì sao đã chưa bao gi có ni mt nhà báo quc doanh nào được tiếp cn, dù chng viên, ca mt gii thưởng báo chí quc tế danh giá như Hellman - Hammett hay Pulitzer?
Không phi là không có nhà báo tâm huyết. Bn bè ca tôi cách đây hai chc năm có khá nhiu người luôn đau đáu vi bt công xã hi và sut ngày ch tìm cách ct lên tiếng nói bo v người dân. Thế nhưng sau mt thi gian, người ta nhn ra mt s tht cay đng rng càng chng tham nhũng thì tình trng vơ vét li càng ni lên như nn gic giã. Thế ri mt s người buông bút, s khác ch làm báo và viết báo vt v. Cho ti gi s người tâm huyết đã gim hn, trong khi tâm thế vô cm đã tr nên tràn lan trong gii phóng viên báo chí l phi.
S trì đng v não trng ca báo chí quc doanh nói chung và mt phn gii phóng viên l phi nói riêng, đã khiến cho h mt dn sc thuyết phc đi vi công chúng, và gim dn sc cnh tranh trước h thng truyn thông xã hi trong ít nht ba năm qua. B khuôn phép bi nhng ch đo hàng tun và hàng tháng ca Ban Tuyên giáo Trung ương và cơ quan qun lý thông tin các tnh thành, ban biên tp các báo không th thoát ni vòng kim cô phi nói và viết theo mt thc đơn đã được ct c.
Dù xã hi đang lao dc trm trng vi nn tham nhũng không có thuc cha, hàng triu dân oan đt đai, hàng trăm ngàn nn nhân ca ô nhim môi trường, hàng ngàn cuc đình công ca công nhân hàng năm, vài chc cái chết ca người dân trong đn công an…, đa s báo chí nhà nước vn mt mc im lng. Ch có th gii thích: đó là thói quen ca s s hãi.
RFI : Đó là báo chí chính thc ca Nhà nước, thường được mnh danh là « l phi ». Nhưng trên các mng xã hi, còn có nhng thông tin « l trái », thì anh nhn xét thế nào ?
Ngược li vi báo chí nhà nước, thì báo chí « l trái » vi thông tin không hn là nhanh nhy và đa dng nhưng li thc cht hơn rt nhiu, h thng này đã khuy đo mt phn không nh trong s 1/3 dân chúng biết s dng Internet Vit nam.
Dám nói và dám viết v nhng vn đ thuc v quan đim tư tưởng chính tr, dân sinh và dân quyn, nhng cây viết ca gii dân ch và bt đng chính kiến Vit Nam đã làm nên mt cuc cách mng thông tin trong nhng năm qua, cho dù mt bng nghip v ca h còn khá xa mi bng được gii nhà báo l phi vn được đào to bài bn. Bt chp vic phn ln cây viết ca l trái không được gii tuyên giáo đng xem là “nhà báo” ch bi lý do h không có th nhà báo do B thông tin và Truyn thông Vit Nam cp, h vn cung cp nhng món ăn tinh thn cho người đc di dào hơn hn báo chí nhà nước.
Nhưng t năm 2013 đến nay, ngay c mt s quan chc ca ngành thông tin nhà nước đã phi nói xa gn v vic truyn thông xã hi đang ln lướt báo chí nhà nước. Vy là vn đ tr nên rt gn gũi là nếu trong tương lai gn, xã hi dân s được Nhà nước Vit Nam dn phi tha nhn và dn m ra, mt lung gió mi cũng s lan ta đến khi vc báo chí tư nhân, làm ny n nhng chi non trong làng báo đc lp. Khi đó, liu báo chí quc doanh có th cnh tranh được vi gii báo chí đc lp hay không ?
Câu hi này đang dn được hóa gii. T cui năm 2013 và đu năm 2014, không gian xã hi dân s đã m ra khá nhanh, ít nht v s lượng t chc hi đoàn đc lp. Trong xã hi dân s, báo chí đc lp li có vai trò gn như quyết đnh trong giai đon đu hình thành các t chc dân s.
Như vy, nếu đến mt lúc nào đó báo chí tư nhân được hình thành Vit Nam, chc chn h thng truyn thông xã hi, vi thế mnh dám biu đt t do tư tưởng, s chiếm ưu thế hơn hn báo chí quc doanh, cho dù tuyt đi đa s các t báo đc lp không h có tin đ tr nhun bút. Tc khi đó, tiếng nói ca báo chí đc lp s còn thuyết phc nhiu hơn hn đi vi dân chúng, và càng làm cho nim tin ca đc gi đi vi các t báo bo th, xa ri hoc phn li quyn li người dân b st gim t hi.
RFI : Có nghĩa là báo chí « chính thng » đã im lng quá lâu ?
Quá lâu ! Và gi đây, ch có th là vào lúc này, chính lúc này, khi mà ngay c gii quan chc cũng không th ph nhn mt không khí đen đúa ca xã hi đang trùm lên đu dân chúng và c trên đu h, gii báo chí và các nhà báo l phi rt cn day dt rng ti sao h đã cm gi thái đ im lng quá lâu. Quá lâu trước c nhng v chết chóc thm khc nhan nhn trong xã hi đng loi ca h.
Thế nhưng tôi cho rng thc tnh không bao gi là quá mun, ch làm sao đ tinh thn này din ra sm hơn mà thôi. Vì thc tnh càng sm, xã hi s càng đ bo lit và người dân càng đ bn hàn. Đó chính là trách nhim phn bin ca báo chí. Đ đến mt lúc nào đó, báo chí l phi và l trái có th hòa làm mt, tr thành tiếng nói chung cho xã hi dân s thng nht Vit Nam.
Khi đó, dù mun hay không, chính th cm quyn cũng bt buc phi tôn trng tiếng nói ca dân chúng thông qua báo chí, phi điu chnh nhng chính sách bt hp lý và hy b nhng chính sách sai lm, thm chí phi “tái cơ cu” c nhng thế lc nhân s tham nhũng và tai tiếng.
Mi nhà báo là mt mũi dao. Đu nhn ca mũi dao đó chính là tinh thn, ý chí và trí tu phn bin. Vi chế đ này và nhng th chế v sau Vit Nam, phn bin s không bao gi là tha thãi, vi s mnh ti thiu ca nó là làm cho xã hi bt đen đúa và dân nghèo bt cc kh. Có như thế, nhà báo mi xng đáng vi cái tên riêng ca h.
Gi đây, s vinh danh ca RSF đi vi gii báo chí đc lp Vit Nam mi ch là bước đi đu tiên trong tinh thn hướng v mc tiêu xng đáng và đáng tôn vinh như thế.
RFI : Xin rt cm ơn nhà báo Phm Chí Dũng, mt trong s « 100 anh hùng thông tin » trên thế gii va được Phóng viên Không biên gii vinh danh.


__._,_.___

Tướng CA Hoàng Kông Tư kiện BBC để dọa báo chí?


Tướng CA Hoàng Kông Tư kin BBC đ da báo chí?.V Dương Chí Dũng và nhng triu đô la: 

“Ông trời con” Hoàng Kông Tư vs. BBC Việt ngữ
Trịnh Hữu Long - Nguyễn Anh Tuấn - Phạm Đoan Trang

Ảnh không rõ nguồn
Thứ sáu, ngày 25/4/2014, trao đổi với tờ báo “nhà trồng được” là Công An Nhân Dân, Trung tướng Hoàng Kông Tư, Thủ trưởng Cơ quan ANĐT Bộ Công an, tuyên bố đại ý: Vào cùng ngày, Cơ quan ANĐT Bộ Công an đã khởi tố một vụ án hình sự về tội vu khống, liên quan đến bài báo “Dương Chí Dũng và những triệu đô la” của phóng viên Nguyễn Hùng trên BBC tiếng Việt.

Đáng chú ý là bài báo của phóng viên Nguyễn Hùng chỉ mới đăng trên BBC Việt ngữ vào thứ năm, ngày 24/4. Nghĩa là vừa đăng hôm trước, thì hôm sau Cơ quan ANĐT đã khởi tố liền. Đồng thời chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, cơ quan ấy cũng đã kịp “xác minh, làm rõ và xác định” một người tên Tiệc nào đó là ông Ngô Xuân Tiệc, sinh năm 1961, thường trú tại 277 Phạm Văn Hải, quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, là Chủ tịch, Tổng Giám đốc Công ty cổ phần đầu tư phát triển Tâm Sinh Nghĩa.
Chưa hết, Cơ quan ANĐT còn kịp buộc được ông Tiệc này “viết bản tường trình cam đoan, khẳng định hoàn toàn không có sự việc như Dương Chí Dũng khai”.

Mọi sự diễn ra quả là nhanh chóng. Tướng Tư nói thêm: “Quá trình điều tra, nếu xác định phóng viên Nguyễn Hùng đang làm việc ở Ban Việt ngữ đài BBC ở Vương quốc Anh là tác giả bài báo thì Cơ quan ANĐT sẽ tiến hành các thủ tục cần thiết yêu cầu cơ quan tư pháp Vương quốc Anh hỗ trợ triệu tập phóng viên Nguyễn Hùng về Việt Nam để điều tra… và xử lý theo quy định của pháp luật…”.

Bài trao đổi của tướng Tư với cơ quan ngôn luận của ngành có thể cho chúng ta thấy hai điều: Thứ nhất, ông hiểu rất ít về báo chí. Thứ hai, ông có cách hành xử của người tưởng mình là ông trời (con).

Không phải cứ thích kết tội báo chí là kết tội được

Ở đây, cần phải nói rõ là ông Tư không hiểu về báo chí nói chung và các nguyên tắc chung của nghề báo, chứ không phải thứ báo chí công cụ mà Đảng và Nhà nước vốn quen xài ở Việt Nam.

Một cách chung nhất thì có thể nói rằng việc đưa thông tin sai sự thật làm ảnh hưởng đến uy tín của một cá nhân/ tổ chức cấu thành một thứ tội trong báo chí, gọi là tội vu khống, bôi nhọ (defamation/ slander/ libel). Trên tinh thần bảo vệ quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, các nền  luật pháp cũng như các nền báo chí lớn trên thế giới (Mỹ, Anh) đều không hình sự hóa tội này, đặc biệt khi người nại rằng họ bị báo chí làm mất uy tín lại là người của công chúng (public figure), nghĩa là bao gồm cả quan chức chính quyền.

Tại Mỹ, Tu chính án số 1 bảo vệ tuyệt đối các quyền tự do tư tưởng, trong đó có quyền tự do báo chí: “Quốc hội không làm luật để tôn xưng sự khai lập một tôn giáo, hoặc ngăn cấm sự tự do hành đạo, hoặc hạn chế tự do ngôn luận, hoặc tự do báo chí, hoặc quyền của người dân được tụ tập ôn hòa và quyền ra yêu sách buộc chính phủ sửa sai những bất công”. Luật pháp cho nhà báo quyền được viết về gần như tất cả mọi thứ và hầu như luôn được miễn trách nhiệm hình sự khi họ chỉ trích quan chức chính quyền. Thậm chí nhà báo không bị yêu cầu phải đưa tin có trách nhiệm, công bằng. Mike Farrell, một giáo sư về truyền thông và luật báo chí Mỹ, từng nhận định: “Tu chính án số 1 không buộc nhà báo phải công bằng, phải nghiên cứu toàn diện các vấn đề, phải phản ánh câu chuyện đặt trong bối cảnh của nó, phải nhận lỗi, xin lỗi”. (Đấy là chưa nói thêm, Tu chính án số 1 không để cho chính quyền có quyền cấp thẻ nhà báo.)

Trong một án lệ nổi tiếng năm 1964, Sullivan kiện New York Times, Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ Brennan ra phán quyết rằng quan chức nhà nước chỉ có thể được phục hồi danh dự nếu chứng minh được là việc báo chí đưa tin sai sự thật xuất phát từ dụng ý xấu, nói cách khác là cố tình tung tin sai. Nhưng điều này rất khó chứng minh, cho nên có thể thấy là quan chức, nếu kiện báo chí cũng khó mà thắng. Với án lệ này, báo chí Mỹ được bảo vệ gần như tuyệt đối.

Trong Bộ luật Hình sự của Việt Nam, “dụng ý xấu” được diễn giải là “bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác…” (Điều 122). Trường hợp phóng viên Nguyễn Hùng của BBC (người mang hai quốc tịch Việt Nam và Anh), Cơ quan ANĐT chưa cần biết ông Hùng có “biết rõ là thông tin bịa đặt” hay không mà đã vội khép tội, quả là nhanh chóng lắm thay! Dù sao đi nữa, trách nhiệm chứng minh thông tin đó là bịa đặt và ông Hùng cố ý loan truyền thuộc về cơ quan ANĐT. Nếu không chứng minh được thì quý cơ quan thua.

So với Mỹ, luật pháp Anh ít bảo vệ nhà báo hơn. Tiền bồi thường thiệt hại danh dự cho các nạn nhân của báo chí trong các vụ liên quan đến tội “libel” khá cao, có thể lên tới hơn 500.000 bảng Anh (gần 1 triệu USD) như trong một vài vụ nổi tiếng. Nhưng luật pháp Anh cũng quy định quyền miễn trừ dành cho báo chí, chẳng hạn như khi phản ánh một vấn đề thuộc về lợi ích công (hoặc được công chúng quan tâm) theo một cách có trách nhiệm; khi đó, báo chí được miễn trừ ngay cả khi thông tin họ phản ánh không đúng sự thật. Chánh án Donald Nicholls còn đưa ra một danh sách 10 tiêu chí mà báo chí, căn cứ vào đó, có thể được miễn trách nhiệm, chẳng hạn giọng điệu, ngôn ngữ của bài báo – chú ý rằng báo chí được quyền nêu nghi vấn và/hoặc kêu gọi tiến hành điều tra – và thời gian tác nghiệp hay là “độ nóng” của sự kiện – rõ ràng là trong nhiều tình huống cần đưa tin gấp rút, liên quan đến lợi ích công, nhà báo có thể không có điều kiện kiểm chứng thông tin. (Đó là chưa kể, ngay cả nếu BBC Việt ngữ gọi điện từ nước ngoài về cho một cán bộ nào đó của Bộ Công an để kiểm chứng thông tin, cũng gần như chắc chắn 100% là không có câu trả lời).

Một điều quan trọng là ở các nền luật pháp bảo vệ quyền con người, “tội” đưa tin sai sự thật của báo chí không bao giờ bị hình sự hóa và càng không có chuyện nhà báo bị bỏ tù. Ở Việt Nam thì khác: Đưa tin đúng hay sai sự thật, không cần biết, nhưng hễ động chạm các ông trời con thì nhà báo chắc chắn bị xử lý nghiêm khắc, bao gồm cả đi tù.

Đối với báo chí Việt Nam, luật pháp dĩ nhiên chỉ là công cụ để Nhà nước quản lý báo chí và định hướng tư tưởng nhân dân. Các tội liên quan đến “bảo vệ lợi ích, uy tín, danh dự, nhân phẩm” chỉ được dùng để bảo vệ các quan thôi, còn với dân thường mà nhất là “thế lực thù địch, phản động” thì báo chí cứ việc vô tư mà mạt sát, vu khống. Điều đó thì chắc ông Hoàng Kông Tư và Bộ Công an biết rõ.
Ảnh không rõ nguồn

Có dẫn độ được không?

Liên quan đến việc dẫn độ tội phạm, đầu năm 2009, Anh và Việt Nam có ký Hiệp định Tương trợ Tư pháp. Theo đó, về phía Anh, cơ quan nhà nước có thẩm quyền nhận yêu cầu dẫn độ tội phạm là Quốc vụ khanh (Secretary of State) và Tổng cục Thuế vụ và Hải quan (HMRC). Phía Việt Nam, cơ quan duy nhất có thẩm quyền gửi yêu cầu dẫn độ là Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao. Vì đơn vị này lâu nay vốn dĩ “phối hợp ăn ý” với an ninh, công an, cho nên Cơ quan ANĐT của ông Kông Tư có thể dễ dàng có được yêu cầu dẫn độ cộp dấu của Viện Kiểm sát, nếu muốn.

Tuy nhiên, Nhà nước Việt Nam đòi Anh dẫn độ ông Nguyễn Hùng (mang hai quốc tịch Anh và Việt) là một chuyện, Anh có đồng ý không lại là chuyện khác. Nhìn chung, việc dẫn độ có khả năng được thực hiện với các tội nghiêm trọng như khủng bố, giết người, chứ chẳng nhà nước có chủ quyền nào lại dẫn độ một công dân của mình vì người đó đã… viết báo động chạm tới quan chức của nước khác (!). Bên cạnh đó, Điều 4 Hiệp định Tương trợ Tư pháp cũng quy định rõ về các trường hợp “Từ chối Hỗ trợ”, chẳng hạn, từ chối:

- nếu như việc dẫn độ ảnh hưởng đến chủ quyền, an ninh, trật tự công cộng và các lợi ích căn bản khác của bên nhận được yêu cầu dẫn độ;

- nếu như yêu cầu dẫn độ liên quan đến những thủ tục khởi tố hình sự có động cơ chính trị;

- nếu như bên yêu cầu dẫn độ (Việt Nam) không đáp ứng được các quy định của luật pháp Anh về “phạm tội ở cả hai nước”.

“Phạm tội ở cả hai nước” (dual criminality) là một quy định trong luật liên quan đến dẫn độ ở nhiều quốc gia, kể cả Anh; theo đó, một nghi phạm chỉ có thể bị dẫn độ từ một nước A sang một nước B để chịu xét xử vì vi phạm luật nước B, nếu ở nước A cũng có luật tương tự.

Do vậy, nếu pháp luật ở Anh không hình sự hóa việc nhà báo đưa tin không vừa ý cơ quan công quyền, thì theo nguyên tắc “dual criminality”, ông Nguyễn Hùng không thể bị dẫn độ khỏi Anh để sang một nước mà tại đó ông sẽ bị kết tội.

Nguồn: Tuổi Trẻ.
Khởi tố để làm gì?

Khó mà tin rằng Hoàng Kông Tư không biết những nguyên tắc nêu trên khi ngành công an của ông có cả một văn phòng Interpol chuyên phụ trách lãnh vực hợp tác quốc tế, dẫn độ tội phạm và điều tra xuyên quốc gia.

Nhưng, nếu biết chắc việc Vương quốc Anh dẫn độ phóng viên Nguyễn Hùng là bất khả thi, tại sao tướng Tư lại chủ động “mượn” báo ngành công an để phát lệnh khởi tố và đưa ra yêu cầu dẫn độ như trên? Nói nôm na là, biết rằng không thể, hà cớ gì vẫn làm?

Có thể lý giải hành động của tướng Tư khi giả định là dường như ông ta có một mục tiêu khác và việc khởi tố phóng viên Nguyễn Hùng chỉ là cái cớ.

Vậy mục tiêu đó là gì?

Có người đoán rằng tướng Tư muốn “rung cây dọa khỉ”: đưa nhà báo Nguyễn Hùng ra để dọa các facebooker, blogger trong nước. Nhưng giả định này bất hợp lý ở mấy điểm sau:

(1) Mục tiêu dọa nạt chỉ thực sự đạt được khi Vương quốc Anh dẫn độ ông Nguyễn Hùng cho Việt Nam xử lý. Mà điều này chắc chắn sẽ không xảy ra, như phân tích ở trên; vậy thì làm sao có thể khiến các blogger và facebooker sợ được?

(2) Ông Nguyễn Hùng sống ở nước ngoài, quốc tịch Anh, làm việc cho một hãng thông tấn quốc tế lớn trong khi các blogger thì sống trong nước, quốc tịch Việt Nam và chỉ hoạt động một cách độc lập. Khác nhau về hoàn cảnh và thế đứng như vậy, làm sao mà việc người này bị bắt có thể khiến người kia sợ sệt cho được? Vả lại, lâu nay chính quyền bỏ tù hàng chục blogger, cũng đã đủ cho mục tiêu dọa nạt của họ, đâu cần phải thêm vào danh sách một nhà báo quốc tế như ông Nguyễn Hùng mà cho dù có bắt được chính quyền cũng sẽ gặp phải những tổn thất nặng nề về mặt ngoại giao và hình ảnh quốc tế.

Như vậy, sẽ là hợp lý hơn khi giả định rằng, lệnh khởi tố dường như không phải nhắm vào người bị khởi tố mà có hơi hướng phục vụ cho một mục tiêu nội bộ nào đó, đặc biệt khi xem xét đến bối cảnh là phiên tòa xử Dương Chí Dũng đang có những diễn biến mới và chưa thể ngã ngũ trong thời gian ngắn.

Mức độ xác thực của giả định trên sẽ chỉ được đánh giá sớm nhất là sau khi phiên tòa Dương Chí Dũng kết thúc. Nhưng dù kết cục có là thế nào đi chăng nữa, báo chí và dư luận Việt Nam, một lần nữa, buồn thay, vẫn chỉ là những lá bài trong canh bạc chính trị của các phe.


image
Preview by Yahoo


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link