Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 2, 2014

Thế nào là một phía?


On Thursday, May 1, 2014 6:03 PM, Dien bien hoa binh <> wrote:
 

Thế nào là mt phía?

Nguyn Lân Thng (blog)

Ngày 28 tháng 4 năm 2014 lúc 23:39 t Quân Đi Nhân Dân có bài ca trung tá Nguyn Văn Minh, mt cây bút chuyên nghip ca b máy tuyên hun Quân u Trung ương vi ta đ: Điu trn… mt phía, làm sao khách quan?
alt

Trước tiên, phi nói rõ vai trò Quân y Trung ương là cơ quan lãnh đo ca Đng Cng sn Vit Nam trong Quân đi Nhân dân Vit Nam, th hin quan đim Đng Cng sn Vit Nam lãnh đo Quân đi nhân dân Vit Nam tuyt đi, trc tiếp v mi mt. Tuy phm vi trách nhim ch trong quân đi, nhưng vi mc tiêu hàng đu là bo v Đng, cho nên người ta thy nhng cây bút như Nguyn Văn Minh luôn xut hin đ bênh vc cho Đng CSVN mi khi bên ngoài xã hi xy ra bt c chuyn gì bt li cho Đng. 

Mang tiếng là mt sĩ quan quân đi ca Nhân Dân, nhưng chúng ta chưa h thy Nguyn Văn Minh mt ln nào viết bài bênh vc cho chính nhng người b đi phc viên hay thanh niên xung phong b cưỡng chế đt… chưa nói đến nhng trường hp oan sai khác như ông Nguyn Thanh Chn – Bc Giang… hay chuyn bt công xy ra vi người dân mà nhiu t báo khác phi lên tiếng bênh vc cho h.

Cái tên Nguyn Văn Minh bt đu được biết đến t năm 2011 khi còn là đi úy vi nhng bài viết thóa m lòng yêu nước ca nhng người biu tình chng Trung Quc xâm lược trên blog Yahoo, vy mà đến năm 2014 đã là trung tá! L quá… chiến công nào đây gia thi bình mà được thăng quân hàm còn nhanh hơn thi chiến, hay ch nh nhng bài viết như vy? Bài viết mi đây ca Nguyn Văn Minh trên báo Quân đi Nhân dân nhm ch trích nhng blogger, nhà báo t do đến Hoa Kỳ đ tham d bui điu trn v t do báo chí nhân ngày T Do Báo Chí thế gii, rng h là nhng k “cơ hi chính tr”, là nhng k “truyn bá, phát tán nhng thông tin ba đt, xuyên tc, chng đi chính quyn”. Vy th hi viết đ thăng quân hàm vượt cp có phi là “cơ hi chính tr” không?!

 Dân oan mt đt đang lê la đy đường đâu ra?! Người dân chết trong đn công an đâu ra?! Tr con chết vì vacxin và bnh dch si la lit đâu ra?!… có là thánh cũng không th ph nhn nhng chuyn như vy ch đng nói là ai xuyên tc cho được!

Càng viết, Nguyn Văn Minh càng bc l mt trình đ hiu biết ca mt con ếch nha rơi dưới cng. Chng hn như Nguyn Văn Minh cho rng Hoa Kỳ cho nhng người kia điu trn là t mt phía, là không khách quan. Vy th hi, nếu gi s mt trong nhng người đó chính thc viết bài phn bin li bài viết ca Nguyn Văn Minh, liu báo Quân đi Nhân dân hay 700 t báo Vit Nam có t nào dám đăng?! Riêng câu hi này thôi đã khiến bài viết ca Nguyn Văn Minh tr thành ng ngch, đáng thương!

Th hai, Nguyn Văn Minh ngi trong cái đáy giếng làng, c ng thế gii cũng tròn như giếng làng mình, c chém gió chuyn đông chuyn tây như tht, c nghĩ thiên hy gi vn còn cái thi ch biết nghe mi cái loa r treo trên cây đa đu xóm.

 Đc mt bài viết mà li l hùng hn như mt bn cáo trng, nhưng kỳ thc là trung tá Nguyn Văn Minh phi đi bài viết ca mt k lưu vong đã thay tên đi h như John Lee viết ra xong, mi da vào đó đ hùa theo cht h. L ra Nguyn Văn Minh và John Lee phi thy nhc nhã ti sao mt cây viết ”chính thng” như mình và mt đng bn là ch bút t báo ti M li không được mi mi phi ch.

Nguyn Văn Minh đã nói rng nhng nhà báo đc lp kia là nhng k cơ hi chính tr, trong nước thì viết bài xuyên tc tình hình đt nước và gi ra nước ngoài tiếp tc xuyên tc ba đt v t do báo chí. Vy ti sao ngay phóng viên có th nhà nước cp như hai nhà báo Nguyn Ngc Năm và Hán Phi Long (VOV) b công an đánh tơi bi khi tác nghip Văn Giang nh? Ti sao phóng viên Thế Dũng (Lao Đng) li b hành hung khi tác nghip nơi buôn lu gia cm nh? Ti sao hai phóng viên là Nguyn Duy Long và Trn Văn Dương (VTC16) li b chc sc thôn truy sát khi tìm hiu v dn đin đi tha nh

Đy có phi là t do báo chí không h ông trung tá nhà báo quân đi? Ri còn nhiu cây bút t do trong nước đã phi nhn nhng bn án tù khc nghit như Nguyn Văn Hi, T Phong Tn ca nhóm CLB nhà báo t do hay nhng cây bút đc lp như Phm Viết Đào, Phm Chí Dũng, Trương Duy Nht… nhng người đến M biết trước hu qu h có th gánh chu, nhưng h vn kiên đnh ct tiếng nói ca mình. H là k cơ hi không khi dám chn phn thit v mình ch đ nói lên s tht?

Nc cười na là Nguyn Văn Minh còn bày cách cho nước M phi hi ngh sĩ này, phi hi ngh sĩ kia thì mi khách quan, mi trung thc. Nếu chính ph M di đến mc phi đ cho mt trung tá nhà báo ca mt t báo ch ai đc như Nguyn Văn Minh ch li như vy thì tt nht Chính ph Vit Nam cũng nên quên đi vic hp tác kinh tế TPP hay li mi tng thng ca bn “hâm” y làm gì, nên mi Kim Jong Un thì hơn!!!
Ngun:



Thập nhị quyền của công an XHCN

Thập nhị quyền của công an XHCN

Dân Đen (Danlambao) - Nhiều người cứ tranh cãi ì xèo xem “công an nhân dân” trong cái xã hội XHCN nó thuộc ngành gì, lập pháp, hành pháp, hay tư pháp, mà quyền hành hầu như bao trùm mọi thứ ngành, khiến từ con nít đến ông già bà cả, kể cả cán bộ nhà nước cũng phải sợ CA, thậm chí CA cũng sợ CA luôn! Họ hàng bên nội nhà tôi có một vị thượng tá CA từ miền Bắc vào, vì “thương” những thân nhân sống trong miền Nam vừa được “giải phóng” còn... ngu dại, ông ta đã khuyên mọi người là phải né tránh đụng chạm đến CA, vì “chúng nó rất đáng sợ!”. Chính ông còn phải sống giả hình để “qua mặt” CA, dù ông là xếp của bọn nó!

Theo tôi, một “nhà nghiên cứu xã hội” có quý danh là Dân Đen, thì CA là “đỉnh cao quyền lực” của XHCN, ở Tàu cộng cũng như Hàn cộng và Việt cộng, vì nó bao gồm đến 12 thứ QUYỀN, gọi là “thập nhị quyền” (nói cho nó có vẻ “tàu” một chút, vì biết đâu nay mai tàu nó đô hộ VN thì mình còn có cửa... xuống lỗ!). 

Để “ra được một kết luận” về “thập nhị quyền” của CA, là cả một quá trình dài đằng đẳng với bao công lao nghiên cứu của Dân Đen này, “mày mò ngụp lặn” từ trong đời sống thực tế, chứ không phải là nghiên cứu trong sách vở như các nhà nghiên cứu bình thường, vì trong sách vở làm gì mà có! Muốn có được những kinh nghiệm để đưa ra kết quả như trên, trước hết phải là hạng dân đen thấp cổ bé miệng, không quyền không lợi, hạng lê lết bán buôn ngoài lề đường để bị CA hốt hết “tài sản” mang về dùng, phải là anh xe ôm bị CA rượt bắt, lấy xe, phải là anh tài xế hay người lưu hành trên đường bị CA thổi một ngày mấy lần, tịch thu giấy tờ xe, tịch thu phương tiện làm ăn, phải chảy máu mắt chạy tiền để chuộc xe đã bị “luộc đồ” khi nằm trong bãi giam, và nếu cần, phải là các ông bà “dân oan” thì mới thấm, mới thấu, mới rút ra những kinh nghiệm máu xương để “công nhận” các quyền của CA như tôi! Cuộc “nghiên cứu” này cũng đòi hỏi phải có một thời gian nhất định, là 39 năm “giải phóng và xây dựng XHCN” ở miền Nam, chưa kể cũng ngần ấy thời gian đã “xây dựng” ở miền Bắc, mới hoàn thành được cuộc nghiên cứu này! Tôi sẽ “công bố” cho mọi người thấy kết quả nghiên cứu này là “khả tín”, là sát thực: 

THẬP NHỊ QUYỀN CỦA CA CS: 

1. “BÁ QUYỀN”: Ta thường nghe chữ “bá đạo”, tức hiểu nôm na là “vô đạo”, là cách hành xử quyền bính một cách vô đạo đức của kẻ tà gian, trái nghịch với “vương đạo” là cái đạo ngay thẳng chính trực của người cầm quyền công chính. Từ đó ta hiểu từ “bá quyền” cũng trong ý nghĩa đó. Vì tôi là dân đen, nên xin cứ hiểu giống tôi cho tiện. “Bá quyền” tức là dùng quyền hành một cách “bá đạo”, một thứ quyền hành của kẻ ác ôn không cần lẽ phải, sự thật! 

2. “CÔN QUYỀN”: Tức là quyền của kẻ côn đồ, ỷ có sức mạnh, có hung khí trong tay nên trấn áp, giết hại kẻ tay không, yếu thế, như người dân thường hiện nay trong xã hội XHCN, và còn liên kết chặt chẽ, sử dụng côn đồ chính hiệu làm bè phái của mình, để bảo vệ mình và trấn áp dân, nên CA hôm nay còn được dân mệnh danh là CÔN AN!. 

3. “TẠP QUYỀN”: tức là gồm đủ thứ quyền tạp nham bá láp, từ quyền vơ vét từng miếng thịt, bó rau của người buôn thúng bán bưng, hay tí tiền, con gà của bọn đá gà trước khi rút đi khi thấy CA đến, để “cúng” cho CA hầu “lo hậu vận” còn được tồn tại lâu dài, cho đến quyền tịch thu tài sản, đất đai của người dân, quyền móc túi trắng trợn những người lưu hành trên đường lộ, quyền đánh đập, giam cầm nhục hình người yêu nước, cho tới quyền giết dân khi “đi làm việc với CA”…! Như thế không phải là “tạp” quyền sao? 

4. “ĐỘC QUYỀN”: tức là một mình mình nắm mọi quyền hành, tự động bắt bớ, tự động cầm tù, tự động xét xử, tự động hành hạ, tự động “thi hành án”, nhất là ÁN TỬ cho người dân, chả thế mà số dân chết do CA tăng vòn vọt trong khắp nước! 

5. “TOÀN QUYỀN”: cũng tương tự như độc quyền, và còn phải hiểu thêm là có quyền trên mọi lãnh vực, từ kinh doanh, công thương nghiệp, đất đai nhà cửa, cho đến xuất nhập khẩu… đồ và người; và quyền trên mọi lớp giới người trong xã hội, trên dân chúng đã đành còn trên cả cán bộ, quan chức, khi các cán các quan này bị lộ tội hay bị “chơi” bởi các quan, cán khác, lúc đó CA cũng chẳng cần kể xá cấp trên cấp dưới, tình đồng đội đồng điếc, người ân người iếc gì của mình, mà “làm” ráo trọi, nên “toàn quyền” cũng có khi là bất nhân, bất nghĩa! 

6. “TỰ QUYỀN”: quyền của CA bao trùm như thế, không do Pháp Luật quy định, cũng không bởi ai ban cho mà tự ngành này, tự cá nhân từng CA ban cho mình, nên gọi là “tự quyền”, nó cũng có nghĩa là “lộng quyền” trong tương lai và cả trong hiện tại! 

7. “TÀ QUYỀN”: tà tức là gian tà, man trá! Cứ nhìn vào cách CA dùng quyền để tung hoành trong khắp nước, với những cách hành xử phi nhân thất đức, ăn hối lộ vào bậc nhất trong các ngành, liên kết kẻ gian ác để kiếm chác, để hại dân, đánh người, giết người như vậy, không là TÀ quyền thì còn là gì nữa? 

8. “ÁC QUYỀN”: còn gì ác hơn CA trong những cách “thi hành công vụ” mà đầy “tư vụ”, và gieo bao đau thương tang tóc cho đồng bào, cho dân lành vô tội: những hình ảnh CA lôi kéo đánh đập người dân, kể cả phụ nữ, người già lên xe tù khi họ giữ đất đai mồ mả tổ tiên của họ, hay hành hung tàn bạo người yêu nước bằng cái quyền bất chính, thì ÁC quyền đúng là CA CS rồi! 

9. “XẢO QUYỀN”: vừa gian tham, vừa ác bạo, giết người đấy, cướp của đấy, nhưng lại chối là không, cướp đất thì gọi là “giải tỏa, thu hồi”, còn giết người thì bảo là “tự tử”…, XẢO TRÁ hết chỗ nói, nên gọi là “xảo quyền”! 

10. “TẬP QUYỀN”: tự đặt ra luật cho mình (lập pháp, cứ gọi vậy!), tự hành xử quyền hay luật… rừng ấy (hành pháp), tự phán xử, tự thi hành án từ A tới Z, không ai được xen vào hay xét xử, thu tóm mọi quyền hành trong tay thì là TẬP quyền! 

11. CUỒNG QUYỀN: CA mỗi ngày mỗi cuồng bạo, đánh giết tơi bời, đụng đâu đánh đó, bất kể người trẻ người già, nam phụ lão ấu, có cơ hội là đánh! Đang lưu hành trên đường, không kịp dừng xe khi đèn đỏ, hay quên mũ bảo hiểm, phóng xe bỏ chạy khi bị CA thổi còi, là liền bị “bồ câu ĐEN” rượt theo. Nạn nhân có thể lãnh ngay những tràng chửi thô tục, cùng với những trận dùi cui tới tấp trên đầu trên cổ, cứ nhằm chỗ hiểm mà phang, sống chết ráng chịu, mà chết hay ngấp ngoái là cái chắc! CA đứng đường hình như mang sẵn máu giang hồ, bạo lực, nên chỉ cần có “đối tượng” là ra tay cho hả dạ, hả cơn cuồng bạo có sẵn trong máu. Nếu hay ra đường, thế nào cũng có dịp để mọi người chứng kiến cảnh bất nhân đó! 

12. LỘNG QUYỀN: Tất cả 11 thứ quyền kể trên, hay có thể nhiều hơn nữa, nhưng điều quan trọng cần mọi người, mọi giới lưu ý, đó là quyền thứ 12 của ngành CA: “LỘNG QUYỀN”! Sự lộng quyền này càng ngày càng lộ rõ mà mọi người đều có thể nhận thấy, chỉ có “nhà cầm quyền” tức những người sử dụng ngành CA này làm “của riêng”, làm “bộ phận riêng” để bảo vệ cho tập đoàn lãnh đạo của mình là không nhận ra. Họ cứ tưởng nuôi một bày khuyển mã để làm tay sai, cho nó no đầy dạ dày và túi tiền là nó trung thành và bảo vệ mình mãi mãi! Thật là lầm lẫn to! Cái loài khuyển mã bình thường thì như thế, nhưng nếu có “biến”, nếu thấy tính mạng và tài sản riêng bị đe dọa, liệu bọn này có “chung thủy” với những tên chủ mà bản chất ác ôn vô đạo, nhiều khi đã làm hại cả người thân của bọn họ, biết đâu có mặt trong đám “dân oan” thì sao?

 Nhất là khi những chủ đó đã mất hết quyền lực, tự lo thân chưa xong, làm sao bao che bảo bọc bọn tay sai được? Lúc đó để lập công chuộc tội, chúng đem các ông chủ ác ôn đi nộp, vì biết rõ từng chân tơ kẽ tóc, đường đi nước bước của “chủ”, với đặc tính “khuyển mã”, tại sao việc này lại không thể xảy ra? Hãy nhìn Dương Chí Dũng tố tội tướng CA Phạm Quý Ngọ và cấp “thượng tầng” thì thấy. Còn nhiều nữa những Bầu Kiên, những Huyền Như… là những “sản phẩm” của các ông bà mà các ông bà sẽ “được hưởng”! Các “ông bà chủ” hẳn cũng đọc hay nghe biết về LOẠN KIÊU BINH, ai bảo đảm sẽ không xảy ra, khi chính các ông đã trao quyền hành và vũ khí vào tay bọn người hung ác? Các ông đang nằm trong vòng tay bảo trợ của nhóm này, nhưng nếu kẻ bảo trợ ấy lại không muốn bảo trợ cho các ông nữa, thì còn ai bảo trợ cho các ông, trong khi các ông đã biến dân thành kẻ thù? Các ông đã trồng cây độc, thì ắt phải nhận quả độc, do luật nhân quả công bằng và tự nhiên, dù các ông không tin vào Thượng Đế! Các ông đã gây nên một thứ “quốc nạn” cho cả nước, cho cả dân lẫn nhà cầm quyền, khó mà dẹp nổi, đó là LOẠN KIÊU BINH! Hãy nhìn đám kiêu binh này hành xử với dân oan Dương Nội mới đây đi, rồi sẽ đến lượt các ông bà chủ “được hưởng thành quả” của mình! 

Tóm lại, ngành CA hiện là một tập thể quyền lực đáng kinh hãi nhất, mà mọi người dân đều ghê sợ, người phạm tội đã đành, nhưng người vô tội cũng sợ hãi CA, đến nỗi nhìn thấy bóng dáng CA là dựng tóc gáy, cứ y như thấy hung thần ác quỷ, cả con nít cũng như người lớn, người già, và nhiều người gọi CA là “thần chết”, vì đụng đến CA là có thể chết như chơi. Hầu như CA bây giờ không còn lương tâm, không còn tính người nữa! Hỏi ai tạo ra cảnh này? Phải chăng đây là“thành quả” của bao chục năm người CS “xây dựng và tiến lên XHCN”

Tôi cũng có nghe một vài người nói là có thấy vài CA trông rất hiền từ nhã nhặn, nhưng “Thánh đâu sao lại lộn ngang với quỷ” vậy? Tại sao những người tử tế ấy không mau ra khỏi cái ngành gian ác ấy, hay tìm cách thay đổi cái ngành của mình cho sạch sẽ, tốt đẹp hơn một chút, nếu họ muốn gần được với dân, và muốn gỡ bỏ cái tên “CÔN AN” khỏi họ, để lấy lại cái tên chính danh là “CÔNG AN”, tức là những người tham gia bảo vệ an ninh công cộng, giữ gìn trật tự chung, bảo vệ luật pháp và dân lành? Cái “tên” thế nào, là do họ tự chọn lấy, và cái “hậu” của họ, cũng do chính họ tạo nên! “Tương lai” hay “hậu vận” của CA là do chính họ định đoạt, đến ngày giờ lòng dân “tức nước vỡ bờ” hay “trời quả báo” thì chẳng ai có thể tránh khỏi! 



QUỐC HẬN 30/4 THỨ 39: BẦU KHÔNG KHÍ NỔI DẬY TẠI QUỐC NỘI



Chủ đề:
TỰ VỆ VÀ HÀNH ĐỘNG
THEO BỔN PHẬN ĐUỔI XÂM LĂNG
Bài 06:
QUỐC HẬN 30/4 THỨ 39:
BẦU KHÔNG KHÍ NỔI DẬY
TẠI QUỐC NỘI

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, MÙA QUỐC HẬN 30.04.2014. Cập nhật 01.05.2014

Cập nhật 01.05.2014:
Kỷ niệm QUỐC HẬN 30/4 thứ 39 năm nay không phải là sự nhớ lại quá khứ với uất hận để tủi hờn mà là trong bầu không khí đầy Ý CHÍ ĐỨNG LÊN tại Quốc nội: KHÔNG CÒN SỢ HÃI NỮA VÀ KHỞI ĐẦU MỘT CUỘC ĐỨNG LÊN DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN. Xin quý độc giả nhìn bầu không khí ấy qua những sự việc sau đây trong tháng tư đen này:
=>     Ngày Tri ân Thương Phế Binh VNCH tại Sài Gòn
Video clip phần 1.
Video clip phần 2:
=>     Tưởng niệm tướng Nguyễn Khoa Nam ngay tại Sài gòn
=>     Người tù Thế kỷ NGUYỄN HỮU CẦU chụp hình với quân phục
=>     Dân oan từ nhiều tỉnh thành đã tập trung về Sài gòn
=>     Đất đai : Xung đột giữa công an và dân Hà Tĩnh
=>     Biểu tình lớn ở Ninh Thuận, dân chống trả lực lượng công an đàn áp
=>     Thông tin về dân oan Dương Nội tự tử trong trại giam Trần Thị Cẩm Thanh

Lòng Dân đã chín mùi uất hận đối với đảng CSVN, không phải chỉ do nguyên ngày 30/4/1975, mà còn vì lý do là tình trạng phá sản Kinh tế do chính cái Cơ chế CSVN hiện hành.

Lòng Dân uất hận đối với đảng CSVN

Chúng tôi mượn lời của Ký giả Thomas FULLER của New York Times đã đến tận Sài Gòn và viết trên New York Times những nhận xét sau đây:
“Tin New York - Trong một sự kiện khá đặc biệt, hôm nay nhật báo New York Times đã đăng ngay trang nhất một bài báo về lòng tin của người dân Việt Nam vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong tình hình khó khăn hiện nay. Ký giả Thomas Fuller của New York Times đã đến tận Saigon để nghiên cứu và viết bài này, đã tiếp xúc với nhiều người và cho biết người dân Việt Nam nay không còn tin vào đảng Cộng sản nữa. Theo tác giả bài báo thì Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối mặt với sự giận dữ ngày càng tăng của người dân về sự trượt dốc của nền kinh tế, và nội bộ Đảng đang bị chia rẽ giữa một bên là những người bảo thủ muốn vẫn duy trì những nguyên tắc soi đường của chủ nghĩa xã hội và sự độc quyền lãnh đạo, và một bên là những người kêu gọi một xã hội đa nguyên và chấp nhận hoàn toàn chủ nghĩa tư bản.
Bài báo cho rằng giờ đây sự chỉ trích Đảng đã bùng nổ trên toàn xã hội. Bài báo nhận xét Đảng Cộng sản Việt Nam đã suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức. Sự mục nát sẽ dẫn đến chỗ Đảng sụp đổ, nhưng tương lai e rằng sẽ còn tồi tệ hơn nhiều so với hiện tại. Đặc biệt một bài nhận định trên trang mạng cho rằng với sự thật về đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, những người đã từng tham gia vào phong trào phản chiến trong những năm 60 và 70 nên treo cổ trong tủi hổ và nên xin lỗi người dân Việt Nam.
Bài viết này cho rằng nếu đảng Cộng sản không chiếm được miền nam năm 1975, thì giờ này Việt Nam đã như Nhật Bản, Nam Hàn, Thái Lan hay Singapore, chắc chắn là không hoàn hảo nhưng sẽ tốt hơn nhiều và lại không có chết chóc hay tàn phá xảy ra như hiện nay.”

Tình trạng phá sản Kinh tế tàn tệ

Chúng tôi trích ra đây tình trạng phá sản Kinh tế được xác nhận bởi chính những Lãnh đạo của đảng CSVN:

Tình hình kinh tế gay go lắm rồi!
Tuổi Trẻ – Thứ tư, ngày 15 tháng năm năm 2013
TT - Đó là nhận xét của Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan tại phiên họp ngày 14-5 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, khi nghe các báo cáo của Chính phủ và Ủy ban Kinh tế, Ủy ban Tài chính - ngân sách về tình hình kinh tế - xã hội và thu ngân sách những tháng đầu năm 2013.
Tiền huy động tăng nhưng dư nợ tín dụng thấp, doanh nghiệp cũng không mặn mà vay khi hàng hóa tồn kho lớn là những khó khăn lớn của nền kinh tế lúc này
Còn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng: “Tình hình doanh nghiệp bi đát, tôi nghĩ có tới 100.000 doanh nghiệp chết chứ không phải chỉ mấy chục nghìn, tỉ lệ doanh nghiệp lỗ có thể còn hơn 65%”.
"Tình hình đúng là hết sức đáng lo ngại, tăng trưởng sản xuất giảm ở cả lĩnh vực công nghiệp, nông nghiệp, dịch vụ, bức tranh vô cùng ảm đạm. Chỉ cần nhìn số lượng hàng chục nghìn doanh nghiệp phá sản, phần còn lại thì đến 65% báo lỗ thì biết khả năng phục hồi kinh tế khó khăn đến mức nào"
Ông Nguyễn Xuân Cường (phó trưởng Ban Kinh tế trung ương)
“Dấu hiệu suy giảm kinh tế ngày càng rõ nét hơn, tổng cầu nền kinh tế sụt giảm mạnh, thu ngân sách gặp nhiều khó khăn; nợ xấu, tồn kho, khó khăn thị trường bất động sản và khả năng hấp thụ đầu vào của khu vực sản xuất chưa được cải thiện” - Ủy ban Kinh tế đánh giá.
Theo Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu, việc thực hiện tái cơ cấu và đổi mới mô hình tăng trưởng chưa đem lại kết quả rõ rệt, chính sách kích thích tăng trưởng bị giới hạn bởi thâm hụt ngân sách, trong khi thị trường vốn và tăng dư nợ tín dụng cho nền kinh tế vẫn ở mức quá thấp.
Ba tháng đầu năm, số lượng doanh nghiệp thành lập mới là 15.700 doanh nghiệp (giảm 6,8% về số lượng, giảm 16% về vốn so với cùng kỳ năm trước); trong khi đó số doanh nghiệp ngừng hoạt động, giải thể là 15.300 (tăng 14,6% so với quý 1-2012).
Ông Nguyễn Xuân Cường - phó trưởng Ban Kinh tế trung ương - nói: “Tình hình đúng là hết sức đáng lo ngại, tăng trưởng sản xuất giảm ở cả lĩnh vực công nghiệp, nông nghiệp, dịch vụ, bức tranh vô cùng ảm đạm. Chỉ cần nhìn số lượng hàng chục nghìn doanh nghiệp phá sản, phần còn lại thì đến 65% báo lỗ thì biết khả năng phục hồi kinh tế khó khăn đến mức nào”.
Một số thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Chính phủ “nghiêm túc và thật thà” trong các con số báo cáo. “Báo cáo của Chính phủ cho thấy tỉ lệ nghèo vẫn giảm nhanh. Tại sao kinh tế khó khăn như vậy, doanh nghiệp đình đốn, công nhân mất việc, sản xuất ra không bán được hàng hóa mà lại giảm nghèo tốt như vậy? Tôi xuống thực tế thấy nghèo tăng lên chứ không có giảm” - Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn nói.
Ông Nguyễn Văn Giàu kể thêm: “Hoàn thuế VAT hôm trước nói 20.000 tỉ, mới có vài ngày mà hôm nay nói là 33.000 tỉ. Không thể tưởng tượng được!”. Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước đề nghị các bộ, ngành hãy nhìn vào khó khăn của đất nước mà báo cáo đúng tình hình, đừng đưa ra các con số báo cáo “vì cái ghế của mình”.
Việc phá sản Kinh tế do Cơ chế làm phát sinh THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Qua hai lần Họp trung ương đảng, người Dân thấy sự bất lực của đảng trong việc giải quyết THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ. Sự bất lực ấy sẽ còn tồn tại vì đảng vẫn cố níu lấy cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Nếu vẫn để Cơ chế này tồn tại, thì Quê Hương Việt Nam vẫn đi thụt lùi về Kinh tế trong khi ấy các nước trong vùng càng tiến xa lên. Đây là sự đau lòng cho những thế hệ đã qua, cho chúng ta hiện nay và cho các thế hệ con cháu trong tương lai. Sự đau lòng ấy phải trở thành UẤT HẬN cho cả Dân Tộc để đứng lên chấm dứt cái Cơ chế CSVN hiện hành.
Cả Dân Tộc kỷ niệm MÙA QUỐC HẬN 30/4/2014. Chúng ta nuôi sự UẤT HẬN và OÁN THÙ, mà nỗi uất hận và oán thù thấm thía nhất là Cơ chế CSVN đã làm cho đất nước ta chậm tiến để hậu quả còn kéo dài cho con cháu.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, MÙA QUỐC HẬN 30.04.2014. Cập nhật 01.05.2014






Hiện nay các nước độc tài sợ nhất là đệ ngủ quyền.


Hiện nay các nước độc tài sợ nhất là đệ ngủ quyền.

Quyền Lực Thứ Năm

Lý Thái Hùng

Từ thời cổ đại đến nay, chính quyền thường chi phối 3 thứ quyền lực: Lập pháp, Tư pháp, Hành pháp.

Khi truyền thông và báo chí phát triển mạnh mẽ trong thế kỷ 20 và nhất là sau khi báo chí Hoa Kỳ phanh phui vụ Watergate đưa đến sự từ nhiệm trách vụ Tổng thống của ông Nixon, báo chí và truyền thông đã được coi như quyền lực thứ tư, trong vai trò giám sát các hoạt động công quyền.
Kể từ khi mạng internet ra đời đã không chỉ giúp nối kết và chuyển tải thông tin một cách nhanh chóng đến cho mọi người mà đã làm thay đổi rất lớn về đời sống và cách vận hành xã hội, quốc gia kể cả trật tự thế giới trong thế kỷ 21. Nói cách khác, internet không chỉ dừng ở cuộc cách mạng truyền thông số.

Trước sự thay đổi này, Eric Schmidt (Chủ tịch Google) và Jared Cohen (Giám đốc Google Ideas) đã phác họa về viễn cảnh những thay đổi to lớn của thời đại số, chắc chắn sẽ mang tới nhiều bất ngờ cho nhân loại trong khoảng 10 năm tới, trong tập sách: “The New Digital Age: Reshaping the Future of People, Nations and Business” (Tân Kỷ Nguyên Kỹ Thuật Số: Tái Định Hình Tương Lai của Con người, Các quốc gia và Kinh doanh), do nhà xuất bản Alfred A. Knopf phát hành cách nay đúng một năm (23/4/2013).

Tập sách này cô đọng trong 7 chương không kể Lời Mở Đầu và Kết Luận. Chương I đề cập về Tương Lai Của Chính Chúng Ta; Chương II đề cập về Tương Lai của Nhân Thân, Quốc Tịch và Báo Cáo; Chương III đề cập về Tương Lai Của Quốc Gia; Chương IV đề cập về Tương Lai Của Cách Mạng; Chương V đề cập về Tương Lai Của Những Xung Đột, Chiến Đấu và Can Thiệp; Chương VI đề cập về Tương Lai Của Phục Hưng; Chương VII đề cập về Tương Lai Của Khủng Bố.

Qua 7 chương sách trình bày về sự phát triển của thời đại kỹ thuật số, hai tác giả đã chứng minh rằng quyền lực thứ năm đang hình thành từ mạng xã hội.

Vào năm 2025, sẽ có khoảng 8 tỷ người nối kết nhau qua mạng Internet và con người sẽ mở rộng không gian sinh hoạt trên mạng ảo mà ngày nay gọi là mạng xã hội (social network).

Chính con người trong mối quan hệ trên “mạng toàn cầu” (Universal Web) sẽ nắm quyền chi phối trong các sinh hoạt của đời sống thực từ giáo dục, y tế, buôn bán, chính trị, kinh tế, luật pháp v...v..., và sẽ tự định hình thế giới của mình. Thế giới tốt hơn hay xấu đi là tùy cách làm của chúng ta.

Theo hai tác giả thì trong vòng 10 năm tới nhân số của mạng ảo vượt xa nhân số thực của thế giới. Vì trong mạng ảo đó, một người có thể mang nhiều “nhân thân” khác nhau.

Nếu hiện nay nhân số trên mạng chưa đến nỗi lấn át nhân số thật và “những chiến dịch bêu rếu trên mạng chỉ liên quan đến những nhân vật của công chúng”, thì trong tương lai “nhân thân của mỗi người sẽ ngày càng được xác định bởi những trao đổi ý kiến, bài viết và các tương tác như nhấn “like”, “comment” hay “share”.

Con người sẽ phải chịu trách nhiệm về những gì mình làm trên internet; cả quá khứ, hiện tại lẫn tương lai. Hiện nay các chính quyền đều hướng tới việc hoạch định hai chính sách song hành ứng dụng cho hai môi trường mạng và đời sống thực.
Tuy nhiên, quyền lực thứ năm chi phối bởi mạng xã hội có lẽ được hai tác giả mô tả rõ nhất trong Chương 3 đề cập về Tương Lai Của Quốc Gia và Chương 4 đề cập về Tương Lai của Cách Mạng, qua sự lược duyệt về cuộc cách mạng có tên là Mùa Xuân Ả Rập vào năm 2011.

Trong cuộc cách mạng này, hai yếu tố: giới trẻ và mạng xã hội, được coi là trung tâm chính tạo ra những chuyển biến từ tư duy của số đông đang bất mãn trên mạng ảo để biến thành hành động trên đường phố một cách liền lạc, kín đáo mà chính quyền không thể phát hiện kịp thời.

Những kỹ thuật của công nghệ thông tin ngày một phát triển mạnh sẽ giúp đưa các tiếng nói phản kháng của người dân lan rộng không chỉ trong phạm vi toàn quốc mà còn tạo sự chú ý của thế giới.

Qua đó, các phong trào tranh đấu sẽ động viên cư dân trên mạng toàn cầu tham gia và chia sẻ bằng âm thanh, hình ảnh, kiến nghị, tẩy chay... để áp lực mạnh mẽ lên những chế độ cường quyền.

Khi quyền lực nằm trong tay tập thể được huy động bởi những cá nhân tham gia trong mạng xã hội, và muốn các áp lực lên chính quyền thành công, mọi phong trào cần phải có một lực đầu tàu – không phải là một lãnh tụ - để điều hướng chính xác những khát vọng chung của đa số thầm lặng.

Theo hai tác giả thì hiện có khoảng 57% dân số thế giới vẫn còn sống trong các chế độ chuyên quyền dưới một hình thức nào đó. Để tiếp tục duy trì quyền lực trong thời đại số, các chính quyền độc tài sẽ tiêu nhiều tiền để xây dựng các hệ thống có khả năng theo dõi và chế ngự các hoạt động chống đối của người dân.

Ngoài những bộ máy trấn áp thông thường, các chế độ độc tài đã và đang chi rất nhiều tiền để trang bị những nhu liệu và xây dựng một bộ máy cảnh sát kỹ thuật số có khả năng sử dụng các công nghệ để theo dõi và phản biện các chống đối.
Tuy nhiên khả năng đối phó của các chế độ độc tài vẫn còn giới hạn so với khối lượng thông tin và lưu lượng trao đổi của con người xuyên qua các “nhân thân” khác nhau. Chính yếu tố này đã giúp cho làn sóng nổi dậy của quần chúng tạo ra những chuyển biến bất ngờ cho chế độ.

Lịch sử cho thấy rằng các phong trào chống đối cần thời gian để phát triển. Nhưng trong thời đại kỹ thuật số, thời gian sẽ không kéo dài nhiều nếu biết tổ chức.

Những cuộc chống đối của số đông chỉ có thể tạo áp lực buộc chế độ phải thay đổi khi số đông được nối kết và làm theo một kế hoạch chung và nhất là thực hiện kế hoạch đó đến nơi đến chốn. Dựng lên một trang Facebook không tạo nên một kế hoạch.

Theo tác giả thì các chế độ độc tài sẽ đổ tiền để tân trang công nghệ hầu ra sức xây dựng các nhà nước giám sát toàn thể không chừa một ai; nhưng họ sẽ không bao giờ thành công. Những người dân chống đối có đủ sáng kiến để xây “đường hầm” và “cầu” để vượt qua. Công dân sẽ có thêm nhiều cách hơn trước đây để chống lại – có người đấu tranh âm thầm giấu mặt, có người công khai chống đối.

Cuộc cách mạng kỹ thuật số sẽ tiếp tục. Tuy cuộc cách mạng này mang lại nhiều phức tạp giữa thực và ảo; nhưng không có quốc gia nào bị hủy hoại vì Internet như các cuộc chiến tranh vũ khí.

Với 8 tỷ người sắp sửa cùng lên mạng trong những thập niên sắp tới – có lẽ một ngày nào đó các nhà nước độc tài sẽ cáo chung để nhường chỗ cho một thế giới dân chủ, trong đó người dân không chỉ làm chủ vận mệnh của chính dân tộc mình mà còn ảnh hưởng lên toàn nhân loại khi ý niệm biên cương được xóa nhòa, thay vào đó là ý thức phục vụ và làm thăng tiến hạnh phúc của con người nói chung.

Lý Thái Hùng
1/5/2014

DienDanCTM



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link