Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 15, 2014

Dân VN đứng dậy – Bình Dương nổi sóng – Bạo động không thể kiểm soát





Dân VN đứng dậy – Bình Dương nổi sóng – Bạo động không thể kiểm soát



Bạo động không thể kiểm soát với hàng chục 

ngàn người  đập phá công ty của Trung Quốc


alt

Hàng ngàn công nhân đã khích động đập phá công ty của các chủ Trung Quốc và kéo cờ xuống đốt. 


Nhiều nhà xưởng tơi bời, đổ nát gây nên tình trạng hỗn độn và thiệt hại về vật chất.


Theo phản ánh của phóng viên Infonet đang ở Bình Dương, khoảng hơn 1.000 công nhân tại các khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1,2, KCN Việt Hương và Sóng Thần 1 đang rất quá khích, đập phá bảng hiệu của các nhà máy.

Qua tìm hiểu với những người dân địa phương tại Thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương, phóng viên Infonet được biết sự việc đáng tiếc này phát sinh từ một cuộc đình công bắt đầu từ chiều tối ngày 12/5.

Có mặt tại hiện trường Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, đập vào mắt của phóng viên của Infonet là quang cảnh hoang tàn của các văn phòng, nhà máy sau trận đập phá của công nhân.

 Vào lúc 12h00, tại KCN này không còn công nhân nào bởi đám đông quá khích đã kéo sang các KCN ở gần đó và tiếp tục đập phá.Người dân địa phương còn cho biết, thậm chí đã có một số chuyên gia nước ngoài bị hành hung.

Có mặt tại hiện trường, phóng viên Infonet nhận thấy có khoảng 20 người tỏ ra rất hung hăng, đi đầu và đập phá, đám đông còn lại chỉ đi theo và hò hét.Theo ghi nhận, đoàn người chở nhau trên xe máy bắt đầu từ khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, sau đó kéo sang khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 2.

Không có nhiều băng rôn khẩu hiệu được mang theo, mà chủ yếu là các dụng cụ tạo tiếng động như thùng nước, xoong nồi, thậm chí là hộp cơm…


Trên đoạn đường này, nếu gặp các công ty nước ngoài, đoàn người sẽ đứng lại trước cổng và hô vang các khẩu hiệu phải đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển thềm lục địa của Việt Nam. 

Một số người quá khích đã cùng nhau đạp đổ cổng, sau đó kéo vào đập phá các cửa kính tại tầng trệt.Trước sự “manh động” của nhóm người người này các bảo vệ đành bất lực đứng nhìn. 

Theo quan sát sau khi đập phá các bảng hiệu, cổng vào và một số ô cửa kính tại tầng trệt đoàn người sẽ kéo sang công ty khác. Sự việc tiếp diễn tới 13h cùng ngày nhưng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.Tuy cuộc tuần hành diễn ra khá lâu với nhiều hành động quá khích nhưng không thấy sự có mặt của lực lượng công an, cũng như phía chính quyền thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương. 

Tại hiện trường có thể thấy đoàn người hoàn toàn không được tổ chức, hay có người lãnh đạo. Mọi hành động, hướng di chuyển đều do tự phát.
Đến 14h00, lực lượng công an tỉnh Bình Dương đã có mặt tại hiện trường tuy nhiên, đám đông đã lên đến hàng chục ngàn người và tập trung tại một địa bàn rất rộng nên công an chưa thể làm được gì.

Một số hình ảnh tại hiện trường.

Bạo động không thể kiểm soát với hàng chục ngàn 

người đập phá công ty của Trung Quốc


alt

Hàng ngàn công nhân đã khích động đập phá công ty của các chủ Trung Quốc và kéo cờ xuống đốt. 


Nhiều nhà xưởng tơi bời, đổ nát gây nên tình trạng hỗn độn và thiệt hại về vật chất.


Theo phản ánh của phóng viên Infonet đang ở Bình Dương, khoảng hơn 1.000 công nhân tại các khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1,2, KCN Việt Hương và Sóng Thần 1 đang rất quá khích, đập phá bảng hiệu của các nhà máy.

Qua tìm hiểu với những người dân địa phương tại Thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương, phóng viên Infonet được biết sự việc đáng tiếc này phát sinh từ một cuộc đình công bắt đầu từ chiều tối ngày 12/5.

Có mặt tại hiện trường Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, đập vào mắt của phóng viên của Infonet là quang cảnh hoang tàn của các văn phòng, nhà máy sau trận đập phá của công nhân.

 Vào lúc 12h00, tại KCN này không còn công nhân nào bởi đám đông quá khích đã kéo sang các KCN ở gần đó và tiếp tục đập phá.Người dân địa phương còn cho biết, thậm chí đã có một số chuyên gia nước ngoài bị hành hung.

Có mặt tại hiện trường, phóng viên Infonet nhận thấy có khoảng 20 người tỏ ra rất hung hăng, đi đầu và đập phá, đám đông còn lại chỉ đi theo và hò hét.Theo ghi nhận, đoàn người chở nhau trên xe máy bắt đầu từ khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, sau đó kéo sang khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 2.

Không có nhiều băng rôn khẩu hiệu được mang theo, mà chủ yếu là các dụng cụ tạo tiếng động như thùng nước, xoong nồi, thậm chí là hộp cơm…
Trên đoạn đường này, nếu gặp các công ty nước ngoài, đoàn người sẽ đứng lại trước cổng và hô vang các khẩu hiệu phải đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển thềm lục địa của Việt Nam. 

Một số người quá khích đã cùng nhau đạp đổ cổng, sau đó kéo vào đập phá các cửa kính tại tầng trệt.

Trước sự “manh động” của nhóm người người này các bảo vệ đành bất lực đứng nhìn. Theo quan sát sau khi đập phá các bảng hiệu, cổng vào và một số ô cửa kính tại tầng trệt đoàn người sẽ kéo sang công ty khác. 

Sự việc tiếp diễn tới 13h cùng ngày nhưng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Tuy cuộc tuần hành diễn ra khá lâu với nhiều hành động quá khích nhưng không thấy sự có mặt của lực lượng công an, cũng như phía chính quyền thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương. 

Tại hiện trường có thể thấy đoàn người hoàn toàn không được tổ chức, hay có người lãnh đạo. 


Mọi hành động, hướng di chuyển đều do tự phát.Đến 14h00, lực lượng công an tỉnh Bình Dương đã có mặt tại hiện trường tuy nhiên, đám đông đã lên đến hàng chục ngàn người và tập trung tại một địa bàn rất rộng nên công an chưa thể làm được gì.

Một số hình ảnh tại hiện trường.

ạo động không thể kiểm soát với hàng chục ngàn người 
đập phá công ty của Trung Quốc



alt

Hàng ngàn công nhân đã khích động đập phá công ty của các chủ Trung Quốc và kéo cờ xuống đốt. 


Nhiều nhà xưởng tơi bời, đổ nát gây nên tình trạng hỗn độn và thiệt hại về vật chất.


Theo phản ánh của phóng viên Infonet đang ở Bình Dương, khoảng hơn 1.000 công nhân tại các khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1,2, KCN Việt Hương và Sóng Thần 1 đang rất quá khích, đập phá bảng hiệu của các nhà máy.

Qua tìm hiểu với những người dân địa phương tại Thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương, phóng viên Infonet được biết sự việc đáng tiếc này phát sinh từ một cuộc đình công bắt đầu từ chiều tối ngày 12/5.

Có mặt tại hiện trường Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, đập vào mắt của phóng viên của Infonet là quang cảnh hoang tàn của các văn phòng, nhà máy sau trận đập phá của công nhân.

 Vào lúc 12h00, tại KCN này không còn công nhân nào bởi đám đông quá khích đã kéo sang các KCN ở gần đó và tiếp tục đập phá.Người dân địa phương còn cho biết, thậm chí đã có một số chuyên gia nước ngoài bị hành hung.

Có mặt tại hiện trường, phóng viên Infonet nhận thấy có khoảng 20 người tỏ ra rất hung hăng, đi đầu và đập phá, đám đông còn lại chỉ đi theo và hò hét.Theo ghi nhận, đoàn người chở nhau trên xe máy bắt đầu từ khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 1, sau đó kéo sang khu công nghiệp Việt Nam – Singapore 2.

Không có nhiều băng rôn khẩu hiệu được mang theo, mà chủ yếu là các dụng cụ tạo tiếng động như thùng nước, xoong nồi, thậm chí là hộp cơm…
Trên đoạn đường này, nếu gặp các công ty nước ngoài, đoàn người sẽ đứng lại trước cổng và hô vang các khẩu hiệu phải đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển thềm lục địa của Việt Nam. 

Một số người quá khích đã cùng nhau đạp đổ cổng, sau đó kéo vào đập phá các cửa kính tại tầng trệt.Trước sự “manh động” của nhóm người người này các bảo vệ đành bất lực đứng nhìn. 

Theo quan sát sau khi đập phá các bảng hiệu, cổng vào và một số ô cửa kính tại tầng trệt đoàn người sẽ kéo sang công ty khác. Sự việc tiếp diễn tới 13h cùng ngày nhưng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.Tuy cuộc tuần hành diễn ra khá lâu với nhiều hành động quá khích nhưng không thấy sự có mặt của lực lượng công an, cũng như phía chính quyền thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương. 

Tại hiện trường có thể thấy đoàn người hoàn toàn không được tổ chức, hay có người lãnh đạo. 


Mọi hành động, hướng di chuyển đều do tự phát.

Đến 14h00, lực lượng công an tỉnh Bình Dương đã có mặt tại hiện trường tuy nhiên, đám đông đã lên đến hàng chục ngàn người và tập trung tại một địa bàn rất rộng nên công an chưa thể làm được gì.


Một số hình ảnh tại hiện trường.


alt


alt

====

 Còn Phố Đông Đô ở Bình Dương là của ai ?……..

11 giờ tối…..Lực lượng 113 từ SGN cùng với Trung Đoàn cảnh sát đặc biệt đơn vị T45 do Đại Tá NHH chỉ huy đã lên thiết giáp trực chỉ Bình Dương tăng viện…
12:40 sáng: chuyến bay đáp  xuống Tân Sơn Nhất, hành khách có thể thấy 3 trực thăng quân sự chớp đèn đỏ chuẩn bị cất cánh. Cổng Bộ Tư Lệnh Quân Khu 7 (nguyên là Bộ Tổng Tham Mưu QL VNCH cũ) đã tăng cường 5 lính canh thay vì 3.
Dân và công nhân của tỉnh quá bức xúc đã đập phá đốt cháy nhà kho của vài công ty Tàu và cả của Đài Loan bắt luôn cả chủ nhân đánh trọng thương…Phó chủ tịch tỉnh (kẻ cấp giấy phép) đã bỏ trốn………Khu Bình Dương giờ này vẫn chưa ngủ, tiếng xe, tiếng còi hú khắp nơi…..Họ tăng cường cả…….công an kinh tế bên Đồng Nai qua !!!
Không ủng hộ bạo động nhưng tức nước vỡ bờ….Hãy nhìn người bán hàng rong và cả phụ nữ… Còn nổi nhục nào hơn cho lãnh đạo cộng sản giờ này…..Các công ty khác phải DÁN KHẨU HIỆU mới mong thoát !!

Thời khắc lịch sử! Chỉ một con đường lựa chọn

Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây


NGƯỜI SAIGON ĐI BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG CỘNG ĐÔNG HƠN NGƯỜI HÀ NỘI RẤT NHIỀU.

Năm XL (Bạn đọc Danlambao) - Cuộc biểu tình chống xâm lược Trung cộng và đòi tự do cho các Công Dân Yêu Nước ngày 11-5-2014 trên tổng thể là thành công. Điều này đã nhiều người viết nên tôi không lập lại. Tôi chỉ xin được nêu vài suy nghĩ thô thiển nên lưu ý hơn cho những lần biểu tình tương lai dưới góc nhìn cá nhân quan tâm đến vận mệnh đất nước và mong quý bác và anh chị trong thôn cùng suy tư góp ý hoặc hiến kế đấu tranh cho một đất nước VN dân chủ trong tương lai.


Chiến lược:

- Chúng ta biết đảng CSVN sẽ tìm mọi cách biến cuộc biểu tình chống ngoại xâm CSTC thành ủng hộ họ là thượng sách, không được thì hạ sách của họ là phá cuộc biểu tình. Tại sao chúng ta không có kế hoạch biến họ thành của ta? Chúng ta phải có ý chí chủ động tấn công. Dân bớt sợ đảng và đảng đang sợ dân. Các tổ chức dân sự càng phải khai thông tư tưởng cho dân chúng. Ác đảng chỉ hùng hổ gian ác khi bầy đoàn nhưng trí óc chắc chắn thua chúng ta.

- Chúng ta quên/chưa vận động để các vị lãnh đạo tôn giáo đi hàng đầu. Đây là yếu tố tâm lý vì đại đa số dân chúng có tín ngưỡng và tạo thế Liên Tôn.

- Chúng ta phải thông báo cho các phóng viên và hãng thông tấn nước ngoài cũng như có họp báo trước và sau một sự việc, tối thiểu dưới hình thức "bỏ túi" (vì đảng CSVN sẽ ngăn cản). Như vậy phải có Phát ngôn viên tiếp xúc với truyền thông để giải thích cho họ biết nhân dân chúng ta muốn và đang làm gì.

- Với tư cách thành viên ban tổ chức, Danlambao nên có văn thư chính thức (có thể Danlambao đã làm) gởi tới các cơ quan chính phủ, đại sứ, truyền thông,... để thông báo sự việc trước và sau đó.

Tổ chức:

- Chúng ta có vẻ thiếu hội ý và phối hợp khi lên kế hoạch. Dĩ nhiên với 20 tổ chức dân sự xã hội với hoàn cảnh khó khăn trong nước không phải là điều đơn giản.

- Để đảng CSVN không chiếm diễn đàn, chúng ta có thể mặc áo vàng trên có khẩu hiệu chữ đỏ (cờ vàng). Nội dung làm sao họ không thể bắt bớ nhưng thể hiện ý chí của toàn dân. Hàng đi đầu mỗi áo một chữ thành khẩu hiệu và tự cột lại hoặc nối tay nhau để họ không có đường chen vào. Họ có thể nhảy ngang để dẫn đầu cũng không thể áp đảo số người áo vàng.

- Quan trọng là phe ta phải có "tư lệnh" để điều động buổi biểu tình tránh tụi ác đảng cướp diễn đàn. Một số nhân sự chủ chốt sẽ nhận chỉ thị trực tiếp của tư lệnh để hướng dẫn và kiểm soát buổi biểu tình theo kế hoạch.

- Cách hô khẩu hiệu cũng cần khéo léo. Lâu lâu chen vào câu "đả đảo CSTC",... đó là cách chửi khéo (chỉ tang mạ hòe). Ngoài ra chúng ta cũng nên chuẩn bị một số bài ca tạo không khí đấu tranh như "Việt Nam, Việt Nam", "Việt Nam quê hương ngạo nghễ",... những bài ca phía dân chủ mà ác đảng không thể cấm.

- Khi Dòng Chúa Cứu Thế tổ chức tri ân thương binh VNCH (xin đừng kêu là thương phế binh vì theo tôi chữ phế làm tủi nhục các chú bác đã hy sinh một phần thân thể để bảo vệ cho miền Nam tự do) ngày 29-04-2014 tại Sài gòn đã khéo léo trên băng rôn có cờ vàng (tượng hình). Do đó chúng ta cũng nên suy tư làm sao cờ vàng hiện diện nhưng ác đảng không làm gì được.

- Nên có ít nhất là 3 megaphon (loa) để hô khẩu hiệu và được hướng dẫn trước cũng như người thay thế khi có "tai nạn".

- Chuẩn bị những khóa xiềng (không phải vũ khí) khi ác đảng tấn công để còng họ với mình,... họ khiêng mình lên xe cùng với họ?

- Sau khi sự việc hoặc chiến dịch kết thúc nên phân tích ưu và khuyết điểm cho lần sau.

Tài chánh:

Nói tới nói lui cũng đụng vấn đề tài chánh. Bác Vũ Đông Hà đã phân tích qua bài Nhu cầu tài chánh và lời kể của chiếc áo "Stop Police Killing Civilians" cũng như lời kêu gọi của bác Nguyễn Ngọc Già và Nguyên Thạch.

Muốn có áo vàng biểu tình để làm chủ tình hình, muốn mua megaphon để tạo khí thế, muốn hỗ trợ anh chị tới địa điểm biểu tình và thậm chí là chuẩn bị bánh mì nước uống nếu biểu tình kéo dài trong thuận lợi, muốn lật đổ chế độ độc tài đảng trị này,... đều cần phương tiện tài chánh!

Vấn đề tài chánh sẽ do bác Nguyên Thạch và các chiến sỹ tình nguyện bàn sau nhưng rất cần thiết cho công cuộc đấu tranh.

Cuộc biểu tình 11-05-2014 chỉ là bước khởi đầu của ý chí toàn dân mà chế độ tay sai không thể ngăn cản được. Chúng ta phải có những hành động kế tiếp và liên tục mới mong giữ được giang sơn cũng như đòi lại những gì ác đảng đã dâng hiến cho giặc.

Dĩ nhiên ác đảng không để "nhân dân làm chủ" như họ vẫn tuyên truyền vì bản thân họ đã là nô lệ. Đến thời điểm nào đó ác đảng sẽ đàn áp theo lệnh của Bắc Kinh. Điều này không thể tránh khỏi vì họ đã bán nước cho đại Hán(g) và với bản chất trên đội dưới đạp thì bán nước cầu vinh của tập đoàn CSVN là chuyện đương nhiên. Họ diễn hài hay bi kịch là chuyện của họ. Tổ tiên chúng ta đã giữ vững giang sơn trước họa xâm lăng của phương Bắc để truyền lại cho con cháu, chẳng lẽ chúng ta lại làm nhục cha ông?

Tôi và các bạn đã, đang và sẽ làm gì cho đất nước? Mình không làm được thì đừng trách ai và cũng sẽ không ngạc nhiên khi con cháu nguyền rủa chúng ta.




Chỉ có tù nhân lương tâm mới giải quyết được xung đột hiện nay?


Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Vụ giàn khoan HD-981 có vẻ ngày càng đi xa tầm kiểm soát của giới cầm quyền Việt Nam?


Bạo loạn?

Công nhân Bình Dương biểu tình làm cho nhiều người dấy lên mối lo ngại về tính quá khích có thể đẩy sự việc tranh chấp lãnh hải Việt - Trung nhuốm màu bạo loạn, ngay trong lòng lãnh thổ Việt Nam?

Người ta đang thắc mắc và âu lo, nguyên nhân từ đâu mà người công nhân có thể nhanh chóng được tập trung lên đến cả chục ngàn người chỉ trong vài tiếng đồng hồ, hơn nữa, những người công nhân này đi lại, gây huyên náo và hành động mạnh bạo đập phá, nổi lửa trong nhiều giờ và ngay trong đêm tối, như một xã hội vô chính phủ ngay những khu vực công nghiệp, nó không quá xa trung tâm thành phố mới Bình Dương - nơi đặt trụ sở mới của cơ quan công quyền cao nhất tỉnh? Quá nhiều đồn đoán và nghi ngại, chưa có lời đáp, khuất lấp phía sau nó.

Dường như, trong dòng thông tin cũng cho thấy tại Đồng Nai, khu vực Gia Kiệm - Hố Nai cũng đang xảy ra tình trạng tương tự?

Một sự phẫn nộ thiếu kìm chế có nguy cơ bị "lực hút" mãnh liệt như vòi rồng trên biển xuất phát từ đâu đó, khiến người công nhân trong bao năm dằn nén trong chế độ làm việc khắc nghiệt cùng đồng lương teo tóp, giờ chỉ cần một "cơ hội" dù bất kể như thế nào, dù bất kể chủ đích gì, đã bộc phát?

Hiện tượng động loạn, vô chính phủ này ai phải chịu trách nhiệm và cần có biện pháp vãn hồi trong ôn hòa? Tất nhiên câu trả lời: giới cầm quyền đương nhiệm từ trung ương đến các địa phương (!).

Hơn mười ngày qua, kể từ khi Trung Quốc kéo giàn khoan HD-981 vào nơi chỉ cách đảo Tri Tôn - quần đảo Hoàng Sa - chỉ hơn 30km, người ta không tìm thấy một lời nào từ cấp cao nhất dù đó là Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng hay Nguyễn Phú Trọng nói với dân chúng. Họ đang làm gì?

Tờ Washington Post cho biết Nguyễn Phú Trọng đã bị Tập Cận Bình từ chối vào... "chầu" (!).

Trước đó Phạm Bình Minh - Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao cũng dường như "làm hết sức" nhưng kết quả không thể nào khá hơn so với những gì mà cấp trên của ông ta vừa "thủ đắc" với nỗi nhục mang tên "sĩ diện quốc gia" (!).

Hội nghị thượng đỉnh Asean kết thúc - nơi Nguyễn Tấn Dũng phát biểu kêu gọi sự quan tâm và hỗ trợ từ các quốc gia trong khu vực, được hồi đáp bằng những ngôn ngữ ngoại giao chừng mực cho vụ việc "giàn khoan HD-981". Ông Thủ tướng đương nhiệm thất bại hoàn toàn, thất bại hiển nhiên trong lĩnh vực đối ngoại. Thất bại không có gì đáng ngạc nhiên, dù ai cũng biết khẩu hiệu "Việt Nam muốn làm bạn với thế giới" vẫn còn váng vất đâu đó (!)

Việt Nam trơ trọi. Cô đơn. Ai phải đứng ra trong tình hình hiện nay khi mà ý chí "ĐCSVN lãnh đạo toàn diện" còn đó, nhưng không một kẻ nào ngay trong Bộ Chính trị của họ đủ liêm sỉ, dõng dạc tuyên bố: Vì lãnh đạo toàn diện, nên ngày nay, ĐCSVN - cụ thể 16 người trong Chính trị bộ - sẽ chịu trách nhiệm toàn diện trước dân tộc Việt Nam và Tổ quốc Việt Nam(!). Bi đát! Hình như bọn họ đang lẩn trốn đâu đó?

Giới cầm quyền Việt Nam cần bình tĩnh hành động?

Ngoài kia, lòng dân như trên một chảo dầu khổng lồ, sôi sùng sục. Chỉ cần một hành vi đánh người, bắt nhốt hay một cái gì tương tự bấy lâu nay giới công an hay làm là chắc chắn quả bom được kích hoạt và thả rơi xuống giữa hàng chục ngàn con người đang bừng bừng phẫn nộ khó kìm chế? Khôn ngoan nhất, giới cầm quyền Việt Nam từ trung ương đến địa phương cố gắng giữ tình hình ở mức ổn thỏa nhất bằng những biện pháp ôn hòa, giảng giải và hãy chậm rãi cùng nhau uống một ly nước lọc rồi ngồi xuống suy nghĩ thử những điều sau đây:

- Phải dám nhìn thẳng vào sự thật đầu tiên không chối bỏ: Hình ảnh "lãnh đạo toàn diện" của các ông các bà hoàn toàn sụp đổ. Sụp đổ mà không còn cách gì cứu vãn được nữa. Chỉ còn lại bạo lực và nếu sử dụng nó ngay vào lúc này đồng nghĩa, chính các ông các bà sẽ trở thành tội đồ, không bao giờ người dân có thể tha thứ nữa, dù cho các ông các bà bỏ chạy tới đâu và dù cho đất nước này có phải rơi vào cảnh "nồi da xáo thịt" hay một "kiếp nô lệ đời mới" xuất phát từ định mệnh trầm luân cả một dân tộc.

- Một khi các ông các bà dám chấp nhận sự thật nói trên thì hãy nghĩ đến chuỗi biện pháp xử lý sau đây: Lịch sử - Ngoại giao - Pháp luật quốc tế. Trong đó, biện pháp sau là hệ quả của biện pháp trước.

1. Lịch sử: Đã đến lúc phải trả lại sự thật cho lịch sử. Ít nhất từ thập niên 50' đến thập niên 90' thế kỷ 20. Trong chuỗi 40 năm này phải làm rõ 2 sự thật có thể gọi là quan trọng nhất mà nó quá nhiều ám muội:

1.1 Sự thật về công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng.

1.2 Sự thật về hội nghị Thành Đô.

1.3 Trong khi làm rõ sự thật lịch sử này, song song tiến hành một kế hoạch trọng đại mà tôi tạm gọi: XIN LỖI LỊCH SỬ. Xin lỗi cả dân tộc Việt Nam và dân tộc Trung Hoa.

1.4 Cần phải nói ngay để không lầm lẫn mà gây thêm phẫn nộ khi nhắc về hai sự việc nghiêm trọng nói trên: Cuộc xin lỗi vĩ đại và nghiêm cẩn này không dành cho giới cầm quyền Việt Nam đương nhiệm, dù bất cứ ai. Lý do? Như đã nói trên, các ông các bà không còn: tư cách, tư thế, uy tín, danh dự, tiếng nói v.v... nói chung không còn một chút gì trong mắt dân tộc Việt Nam, dân tộc Trung Hoa cũng như toàn thế giới, để có thể làm việc này. Đây có thể gọi là: Một cuộc xin lỗi lịch sử có một không hai trong lịch sử Việt Nam và thế giới.

1.5 Tất nhiên, chỉ những người có tiếng nói, có uy tín, có tài năng và đức độ, được quốc tế biết đến, được người dân tôn trọng mới có thể cáng đáng công việc vô cùng quan trọng này. 

Đó là những người như B.S Nguyễn Đan Quế (người vừa được đề cử Nobel Hòa Bình 2014). Đó là những người như Blogger Điếu Cày (người đoạt nhiều giải thưởng quốc tế và được đích thân tổng thống Mỹ trân trọng nhắc tên). Đó cũng có thể là những tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức (người chấp nhận bản án khốc liệt 16 năm tù và ông vẫn kiên trì, ôn hòa đấu tranh chống cường quyền cho tới khi nào ông còn thấy nó), đó cũng có thể là TS. Cù Huy Hà Vũ (người đã tuyên bố trước sau gì cũng trở về Việt Nam để đấu tranh cùng dân tộc). Đó cũng có thể là những người tài năng, đức độ khác như: LS. Lê Công Định, LS. Lê Quốc Quân v.v...

Đặc biệt, không thể thiếu được những bậc chân tu trong các tôn giáo như: HT. Thích Quảng Độ, LM. Nguyễn Văn Lý v.v...

Nhất định chỉ có những con người như thế mới có đủ tư cách và tiếng nói trước toàn dân và thế giới để tiến hành cuộc xin lỗi lịch sử nêu trên.

1.6 Trở lại với cuộc xin lỗi lịch sử: Như vậy, phải bạch hóa sự thật mối quan hệ Việt - Trung, trong đó chắc chắn cả hai phía đều có sai lầm nghiêm trọng. Những gì Việt Nam nợ Trung Quốc phải chỉ ra và ngược lại. Từ đó phải cho ra một kế hoạch kỹ lưỡng, có lộ trình, thời gian cụ thể: Những gì nợ Trung Quốc thì Việt Nam phải trả. Những gì thuộc về Việt Nam thì Trung Quốc cũng phải trả. Tất cả đều minh bạch công khai, trước toàn dân Việt Nam - Trung Hoa và trước toàn thế giới.

1.7 Ý nghĩa của việc xin lỗi mang tính lịch sử này: Dù cả hai bên đều có lỗi, nhưng Việt Nam chủ động xin lỗi trước, có nghĩa cứu vớt được danh dự. Điều tối quan trọng mang tính Quốc Thể mà bất kỳ quốc gia nào cũng hiểu cần phải giữ gìn cẩn thận, chỉ có giới cầm quyền Việt Nam là xem nó quá nhẹ trong 70 năm qua. Tai hại đó, giờ này trả giá cho hình ảnh mà mấy hôm nay ai cũng nói: Lẻ loi - Trơ trọi - Cô đơn. Điều tất yếu không tránh khỏi!

2. Từ biện pháp lịch sử như phân tích trên, lúc đó hãy nghĩ tiếp về những điều mà nhiều ngày nay người ta đề cập: tranh thủ tình cảm quốc tế, tìm kiếm sự ủng hộ từ thế giới v.v... Nói chung thuộc lĩnh vực ngoại giao. Thế giới và khu vực không thể ủng hộ những quốc gia với những lãnh đạo luôn ngụy biện, quanh co, luôn leo lẻo dối trá, lật lọng, ích kỷ, tham lam v.v... Phải nhìn thẳng vào sự thật này, dù nó thật bẽ bàng và phũ phàng đối với giới cầm quyền đương nhiệm.

2.1 Từ việc xin lỗi lịch sử như thế, Việt Nam mới có cơ may củng cố lại uy tín, danh dự. Chúng ta tạm phán đoán: Trung Quốc, trước hết họ có thể bối rối và tạm "án binh bất động" để suy nghĩ và thăm dò tình hình?

2.2 Như vậy, hai khả năng xảy ra: Một, phía cầm quyền Trung Quốc sẽ suy nghĩ lại với sự thật hiển hiện từ lịch sử, họ dần dần đánh đi những tín hiệu ngồi vào bàn đàm phán, trao đổi và thương lượng. Hai, họ đẩy mạnh hơn nữa việc xâm lược Việt Nam. 

3. Lúc đó, Việt Nam đã dự phòng trước phương án: Kiện Trung Quốc ra quốc tế. Việc này sẽ khả thi và lúc đó, Việt Nam chắc chắn nhận được ủng hộ và thiện cảm không chỉ trong khu vực Asean mà còn nhiều quốc gia hùng cường khác. Chính nghĩa lúc đó đứng về phía Việt Nam mà Trung Quốc khó có khả năng làm càn.

4. Như vậy, mấu chốt vấn đề cần giải quyết ngay: Phải trả tự do cho tù nhân lương tâm [*], đồng thời hủy bỏ ngay các loại: quản chế, giam lỏng, xách nhiễu mà tù nhân lương tâm đang chịu đựng và mời những nhân vật có tài năng, có chuyên môn, đức độ tập hợp lại bắt tay vào làm việc: 

4.1 Trả lại sự thật lịch sử trong thời gian ngắn nhất có thể. Có thể kết hợp với các sử gia trong ngoài nước với tài liệu có sẵn để tiết kiệm thời gian. Sau đó, tiến hành tổ chức một buổi (tạm gọi) "Bạch hóa lịch sử mối bang giao Việt Nam - Trung Hoa". Phải đảm bảo cho sự kiện này thật chỉn chu và gây tiếng vang trên toàn thế giới với tính trang trọng, chu đáo mang tính lịch sử mới gây được dấu ấn và thiện chí cho cả khu vực Asean và trên thế giới.

4.2 Những vị này phải thay mặt giới cầm quyền đương nhiệm trên các lĩnh vực đối nội quan trọng hiện nay: ổn định tình hình nội địa bằng cách tổ chức tức thời, song song và liên tục trong 12 tuần lễ các cuộc nói chuyện trên các địa phương: Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Bình Dương v.v... để an dân.

4.3 Những vị này phải thay mặt giới cầm quyền đương nhiệm trên lĩnh vực đối ngoại: trao đổi, đàm phán, hội họp, tuyên bố v.v... với các nước trong khu vực và thế giới về tình hình Việt Nam - Trung Quốc.

4.4 Lực lượng quân đội - công an và kể cả Tài chính - Ngân hàng v.v... hợp tác chặt chẽ và tin tưởng tuyệt đối tập hợp những tù nhân lương tâm này.

5. Làm sao để giới cầm quyền đương nhiệm chấp nhận ý kiến trên?

5.1 Chủ động: Nghĩa là kêu gọi giới cầm quyền đương nhiệm với: lương tri thức tỉnh, tình tự quê hương, đạo lý dân tộc trước tình hình quá nguy nàn của Việt Nam. Kêu gọi những nhân vật đầu não: Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh, Trần Đại Quang, Nguyễn Văn Bình, Phạm Quang Nghị, Lê Thanh Hải v.v... phải tuyệt đối tin tưởng, hợp tác và yêu cầu các ban ngành dưới trướng và các địa phương phải thành tâm hợp tác.

5.2 Bị động: Nếu hình thức chủ động nêu trên xảy ra, có thể nói quá lý tưởng cho một cuộc chuyển giao quyền lực ôn hòa nhất. Bằng không, chỉ còn cách (cũng ôn hòa), đó là cần phải nghĩ đến "Luật chế tài nhân quyền" của Hoa Kỳ. Đây là tình huống ôn hòa nhưng khả thi hơn tình huống 5.1 nêu trên, bởi nó đánh thẳng vào lợi ích cá nhân của giới cầm quyền các cấp.

Vận nước đang nguy cấp. Hình ảnh lãnh đạo của người CS hoàn toàn vỡ vụn. Trung Quốc không có ý định lui bước - điều quá hiển nhiên. Xã hội đang xảy ra nhiều dấu hiệu loạn lạc.

Giới cầm quyền đương nhiệm tại Việt Nam không còn nhiều lựa chọn và không còn nhiều thời gian. Hãy quay về với dân tộc trước khi quá muộn!



___________________________________

Chú thích:

[*] Luận điểm này cũng nhằm bác bỏ lý luận của ông Tương Lai khi không gắn kết việc trả tự do cho người yêu nước với cuộc biểu tình chống giới cầm quyền Trung Quốc như vừa qua. Chính ông Tương Lai mới "sai lầm chính trị" qua phát biểu chính mình bởi: ông vẫn còn xem giới cầm quyền đương nhiệm còn đủ uy tín, tiếng nói để đàm phán đồng thời xem nhẹ những tù nhân lương tâm Việt Nam. Một suy nghĩ không những thiển cận mà còn hẹp hòi cũng cần được người dân châm chước và thông cảm với độc tố "nhồi sọ" mà ông Tương Lai nhiễm độc quá lâu. Hy vọng, ông tỉnh giấc qua chính những gì giới cầm quyền đương nhiệm tại Tp.HCM vừa đối xử với ông.

Mời đọc thêm:




Thời khắc lịch sử! Chỉ một con đường lựa chọn



Lời dẫnHôm 10/5, tại hội trường lớn trường ĐH Kinh tế Luật TP.HCM đã diễn ra buổi giao lưu giữa các bạn sinh viên trường ĐHQG TP.HCM và tác giả cuốn sách nổi tiếng “Thế giới phẳng”.Thomas Friedman. Trong buổi giao lưu khi chia sẻ với sinh viên về tình hình biển đông mấy ngày nay đang nóng lên nhân sự kiện TQ đưa giàn khoan HD 981 vào hạ đặt tại biển đông khiến cho tình hình nóng lên. Quan hệ giữa hai nước trở lên căng thẳng. Thomas Friedman đã thẳng thắn chia sẻ, Việt Nam không phải là đối thủ của TQ, ông phân tích trong lịch sử lẫn hiện tại, TQ và VN luôn có sự thù hận, xuất phát từ mưu đồ nhăm nhe xâm lược xuống phía nam của TQ trong suốt chiều dài lịch sử chưa bao giờ ngưng nghỉ. Huống chi bây giờ TQ đang có mưu toan rất lớn nhằm chiếm trọn biển đông, để phục vụ cho tham vọng cả về kinh tế lẫn chính trị của một cường quốc đang trỗi dậy. Sau đó ông nhấn mạnh. nếu VN muốn đối phó với TQ không còn con đường nào khác VN buộc phải tìm kiếm một liên minh lâu bền về mặt quân sự với một hay nhiều nước tại khu vực hay trên thế giới.


Bình luận:

Những nhận định của ông là hoàn toàn xác đáng. Bởi trên thực tế, hiện nay để đối phó với TQ, VN hoàn toàn thua kém TQ về mọi mặt, từ kinh tế lẫn quân sự, huống chi về mặt chính trị VN đã bị lệ thuộc hoàn toàn vào TQ, lên yếu tố "tự lực tự cường" là không khả thi, một khi trận chiến xảy ra trên biển. 

Một câu hỏi đặt ra là làm thế nào VN đối phó được với TQ khi diễn biến tình hình ngày một xấu đi, một khi TQ đã sắp đặt một kịch bản, thì sẽ có phương án đối phó với những tình huống mà VN bị động để đáp trả, kể cả về mặt ngoại giao lẫn chính trị quân sự, một khi biết rằng không có sự chống lưng của bất kỳ đồng minh nào. Đây là thời điểm mà TQ đang chớp lấy cơ hội, khi biết rằng đồng minh nửa vời, mà VN đang bám giữ là Nga đang phải đối phó với tình hình Ukraina. "Nước xa không cứu được lửa gần". Còn nhớ, khi mối quan hệ Nga Việt còn mặn nồng khăng khít, sự kiện năm 79 xảy ra người Nga khi đó cũng chỉ đưa ra lời hăm dọa. Huống hồ Putin ngay nay sẽ chỉ đưa ra những lời hăm dọa suông mà thôi.

Còn những mối quan hệ khác TQ không bận tâm. Đối với các nước Asean, kể cả khi có sự thống nhất cao, Asean cũng không phải là đối thủ của TQ về mọi mặt, huống chi họ đã thực hiện thành công sự chia rẽ nội bộ khối này.

Cuối cùng đối thủ mà TQ đáng gờm nhất là Mỹ, thì đây là thời điểm thích hợp nhất mà TQ đang tận dụng. Một nước cộng sản độc tài sẽ không bao giờ được Mỹ coi là đối tác chiến lược. Đây là nguyên tắc bất di bất dịch không những luật pháp Mỹ ngăn cấm, mà hai viện quốc hội của Hoa Kỳ cũng không châp nhận, chỉ trừ khi VN phải chấp nhận hội đủ các điều kiện về cơ chế chính trị của một quốc gia dân chủ toàn diện. Ngay như Mianma hiện nay cũng chưa đủ tư cách làm đối tác chiến lược của Mỹ, khi tiến trình dân chủ vẫn chưa hoàn thiện.

Một bài toán khó!!!Biết được âm mưu của đối thủ, khi chỉ có hai con đường

Một là sẽ bị lịch sử, bị nhân dân lên án, nếu chấp nhận để TQ xâm chiếm biểm đông. Hay nói một cách khác muốn tồn tại, đảng CSVN phải chấp nhận mất biển đông cho TQ. 

Hai là để giữ vừng được đất đai của cha ông để lại và làm tròn trọng trách của lịch sử giao phó, cũng như từng cá nhân con người có trách nhiện trong đảng CSVN buộc phải lựa chọn, thời khắc lịch sử đã điểm, không thể chần chừ được nữa, phải chấp nhận chuyển đổi thể chế, từ chế độc độc tài đảng trị, sang chế độ dân chủ cộng hòa, chuyển giao chính quyền về tay nhân dân càng sớm càng tốt. Khi đó một chế độ do dân cử sẽ thể theo nguyện vọng của nhân dân, vì lợi ich dài lâu của đất nước sẽ có một đồng minh vững mạnh và lâu bền.

Một nước Nhật hùng mạnh là vậy, một Đại Hàn dân quốc giàu tiềm lực kinh tế là vậy, mà vẫn phải lựa chọn cho mình một đồng minh chiến lược, để đối phó với TQ, nhằm đảm bảo hòa bình và ổn định lâu bền của đất nước họ. 

Lời kết: Ban lãnh đạo đảng CSVN lên nhớ đây là thời điểm để TQ chớp lấy cơ hội thực hiện âm mưu bành trướng, khi họ biết rằng, sẽ không bao giờ thực hiẹn được mưu đồ xâm chiếm biển đông, nếu VN thay đổi thể chế. Nếu VN có một đồng minh chiến lược như Hàn, Nhật đã có.

Đây là thời khắc lịch sử, ban lãnh đạo đảng CSVN cần phải ý thức được LỢI ÍCH VÀ TRÁCH NHIỆM của của đảng đối với đất nước, đồng thời đòi hỏi tinh thần trách nhiệm cao của từng cá nhân đối với đảng, đối với vận mệnh của đất nước, gạt bỏ đi lợi ích cá nhân tầm thường, dũng cảm nhìn thẳng vào thực tế, để có sự lựa chọn sáng suốt. Chuyển từ cơ chế đảng độc tài lấy cai trị làm mục tiêu bấy lâu nay, sang cơ chế đảng tận tụy phục vụ nhân dân theo cơ chế dân chủ làm mục tiêu cho đảng một cách trung thực. Chỉ có một con đường duy nhất đó, để đảng hoàn thành sứ mạng lịch sử đã giao phó. Lịch sử sẽ phán quyết công, tội rất công minh và rạch ròi.TỔ QUỐC HAY CÁ NHÂN xin hãy lựa chọn.

Hà Nội, 13/5/ 2014




CSVN đang đối mặt với “tiến thối lưỡng nan”.

CSVN đang đối mặt với “tiến thối lưỡng nan”.


David Thiên Ngọc (Danlambao) - Một quy luật bất biến trên mọi chiến trường lớn nhỏ xưa nay là “Khi đối đầu với địch thủ cho dù đối phương nhỏ yếu hơn nhưng có một điều chắc chắn rằng kẻ mạnh vẫn luôn có nỗi sợ”. Chính từ điểm này mà tổ tiên Hồng Lạc bao phen đối mặt với kẻ thù phương Bắc mà không hề run sợ vì biết chắc chắn rằng khi chúng ồ ạt kéo quân sang với ý đồ sang bằng Giao Chỉ nhưng khi đao kiếm tương tranh, chúng vẫn có nỗi sợ hãi vì đao kiếm vô tình. Nắm được quy luật này mà tinh thần quyết chiến của tổ tiên ta cao ngút và đó cũng là một yếu tố không thể thiếu để đẩy lùi và đã nhiều phen đánh tan quân xâm lược trong suốt chuỗi dài lịch sử.


Với tình hình chính-chiến sự (có thể) hiện nay giữa CSVN và Trung cộng thì cái quy luật này hình như đã bị phá vỡ. Bởi một điều hiển nhiên từ trước giờ là CSVN luôn run sợ trước Bắc Kinh đang trên đà tiến nhanh, tiến mạnh trên con đường “thuần hóa con thú Ba Đình”.

Chuyện CSVN run sợ trước nanh vuốt của Trung Nam Hải từ trước nay nó diễn ra hầu như là thuờng ngày trên huyện. Để đối kháng lại sự hiếp đáp, cưỡng bức trên bước đường xâm lược của Trung cộng đối với VN thì ngược lại CS Ba Đình luôn có sự im lặng, một sự im lặng đáng sợ mà trên đời thường của một cá nhân cũng không hề có chứ đừng nói đến xã hội mà ở đây nó thuộc về phương diện Quốc Gia. Thậm chí CSVN còn tự nguyện đổ thêm dầu vào đám cháy để thiêu đốt mình như ngày 4/9/1958 chính phủ nước CHNDTH tuyên bố về hải phận của chúng trên biển Đông bao gồm cả 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.

Trước sự kiện đó thay vì phản đối thì CSVN đứng đầu là Hồ tập Chương, đã chỉ thị cho Phạm văn Đồng thay mặt chính phủ ký công hàm với nội dung công nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4/9/1958 nói trên. Như vậy CSVN đã mặc nhiên công nhận HS,TS không thuộc về VN. Cái công hàm ô nhục đó nó trở thành lá bùa để Tc sử dụng và đưa ra một khi nhân dân VN phản đối sự hiện diện của Tc trên 2 quần đảo nói trên. Để lấp liếm cho hành động bán nước, chính trong những ngày còn thoi thóp trên dương thế thì PVĐ vẫn chống chế rằng, lúc đó vì tình hình chiến tranh và sự hy sinh giúp đỡ to lớn của phía bạn đối với ta thì so với vài hòn đảo chim ị, khỉ ngồi đó có nghĩa lý gì? Sau này bộ trưởng ngoại giao CSVN Nguyễn mạnh Cầm cũng biện hộ cho hành vi bán nước đó cũng tương tự như PVĐ. Nhưng mỉa mai thay vào năm 1958 tình hình đã có gì gọi là chiến tranh? Những quân nhân Mỹ đầu tiên có mặt ở VN vào năm 1965 tại cảng Đà Nẵng.

Đến năm 1990, cũng chính PVĐ cùng với Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười hối hả chạy qua Thành Đô để cúi đầu nhận chỉ mà không dám hé răng để nói một lời nào cho dù là ậm ừ tỏ ra bất phục. Đến khi về đến Hà Nội PVĐ mới dám thốt lên “mình bị hớ, mình dại rồi…”. Khi ở Thành Đô tất cả những tên tội đồ bán nước VN đã bị một nỗi sợ hãi bao trùm và có một sự im lặng, sự im lặng đồng tình cho giặc cướp giang san.

Sau đó nối tiếp Lê khả Phiêu rồi Võ văn Kiệt, Phan văn Khải và nhiều tên tội đồ khác nữa thay nhau cúi đầu thần phục và im lặng để cho Hán tặc xâm lấn cõi bờ từ biên giới Việt Bắc đến vịnh Bắc bộ, Tây Nguyên… các ngư dân VN phải đối diện với cướp bóc, bắn giết, đâm chìm tàu mất mạng, bắt người tịch thu tàu khiến vợ con phải bán khố đợ bành để đem tiền sang Tàu chuộc chồng con về và tiếp tục bám biển. Trong lúc cái chính quyền gọi là của dân, do dân và vì dân đang bị đám mây Trung Nam Hải phủ đầu mà im lặng. Kế tục sự nghiệp bán nước là đám con rơi vô thừa nhận Nông đức Mạnh, Nguyễn tấn Dũng cùng bầy sâu róm, lú mụ ở Ba Đình vung tay quá trán giao hết núi rừng, biển đảo, phố phường đồng ruộng cho Tàu thành lập Tp Tam Sa, Đông Đô đại phố cùng nhiều phố Tàu khắp nước. Dân Tàu tại những nơi này xem pháp luật VN như tờ giấy loại đạp dưới bàn chân, bọn côn an còn đảng còn mình bao che, bảo kê cho giặc mà bức hiếp dân VN qua các sự việc va chạm ở nơi đây một cách công khai tự nhiên như những nơi này là thuộc địa của Tàu mà nhân dân VN là dân hạng 2.

Mùa hè năm 2013, Trương tấn Sâu lại bò sang Bắc Kinh để tuân mệnh chấp chiếu Thành Đô II và nhắm mắt, cúi mặt ký một lúc 10 văn kiện đầu hàng nên không cần xem nội dung là gì khi mới ngày đầu đặt chân lên “đất chủ” và chưa kịp tẩy trần. Các văn kiện ấy đã được thiên triều soạn sẵn.

Ấy vậy mà Hán cộng có tha cho đâu mà mỗi ngày mỗi lấn bước và CSVN mỗi ngày càng yên lặng, ngư dân mỗi ngày mỗi chết chóc, tai ương…

Cũng cùng một cảnh ngộ nhưng Philippines là một nước so về nhiều mặt đều nhỏ bé hơn VN, thế nhưng về “dũng khí” của nhà cầm quyền họ xứng đáng ngồi trên đầu tập đoàn CS Ba Đình. Qua việc TQ lấn chiếm bãi cạn Scarborough mà một thị trưởng cùng nhiều người dân công khai đốt cờ TQ tại một thành phố và cả thủ đô Manila để phản đối hành vi bành trướng của Bắc Kinh. Chính phủ Philippines chính thức đệ đơn kiện TQ ra tòa án Quốc Tế. Thậm chí bắt tàu cùng 9 ngư dân TQ và truy tố ra tòa về tội đánh bắt trộm hải sản trên lãnh hải của Phi mặc dù TQ yêu cầu phải thả các ngư dân này ngay lập tức. Trong những vấn đề này, CSVN tản ra ngoài lề và im lặng, thậm chí gần đây Philippines kêu gọi VN cùng đưa TQ ra tòa án Quốc Tế về vấn đề Biển Đông. Thế nhưng CSVN cũng làm ngơ và mắt nhìn về hướng Bắc. Một hành động gần như đồng tình với hành vi bành trướng của Bắc Kinh.

Những kẻ cầm đầu đảng và chính quyền CSVN nhu nhược, đớn hèn đến mức không còn hơn được nữa, đối với nhân dân trong nước và thế giới thì nhục không để đâu cho hết. Đến nỗi một công dân như nhà báo Nguyễn đắc Kiên đã phải xem thường ông Nguyễn phú Trọng khi ông ta phát biểu rằng những ai cổ súy đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đôi là suy thoái đạo đức, chính trị, tư tưởng và lối sống. Theo nhà báo ông Nguyễn phú Trọng không đủ tư cách để phát biểu như trên đối với nhân dân cả nước mà chỉ được với các đảng viên của ông ta mà thôi. Thật vô cùng chí lý!.

Ông Nguyễn tấn Dũng trước kia đi dự đối thoại Shangri-La thì ngây thơ, ấu trĩ kêu gọi “niềm tin chiến lược” và nói bâng quơ rằng “đâu đó…thể hiện sức mạnh cường quyền, có những đòi hỏi phi lý…” nhưng vừa nói vừa run và nhìn về tướng Thích kiến Quốc, thích xâm lăng, ngạo mạn đang tỏ thái độ hung hăng trên diễn đàn. Thế mà tên bưng bô Hạ đình Nguyên một thời cùng Huỳnh tấn Mẫm làm tay sai cho CS phá hoại MNVN tung hô 3 Ếch đến 5 lần về cái “niềm tin chiến lược”.

Đầu năm 2014 Ba Ếch lại trơ trẽn “phát minh” ra cái lối “thành tâm chính trị”! Đối với một kẻ mang mộng bá quyền, xâm lăng mà đem ba mớ “niềm tin chiến lược” cùng “thành tâm chính trị” ngây thơ… cầm bằng đem gáo nước lạnh mong hạ nhiệt hỏa diệm sơn! Và tất nhiên những mô típ “chính trị hè phố” đó kết cục đều nằm trong hố rác.

Đầu tháng 5/2014-Đại Hán ngang nhiên đem một con bạch tuộc cùng đoàn tàu 80 chiếc gồm tàu chiến, tuần duyên, hải giám, ngư chính… cùng nhiều loại khác hùng hổ đổ về thềm lục địa, lãnh hải VN với hành vi xâm lược. Thế nhưng ngày 8/5/2014 trong diễn văn khai mạc hội tụ bán nước T.Ư 9, tổng đầu mục “Đại Lú” không một lời điếm xỉa đến vận nước đang lâm nguy trước hàm cá mập Bắc phương mà xem “Biển Đông vẫn yên tĩnh” và chỉ chú tâm vào những diễn văn ngớ ngẩn, bốc mùi của đảng do những tên bồi bút giá áo túi cơm vẽ ra. Một sự đớn hèn vô cảm của một kẻ gọi là lãnh đạo đất nước mà không còn lời nào để nói lên cho đúng.

Với những sự kiện và hình ảnh của đảng, nhà cầm quyền CSVN đối với nhân dân, đất nước tôi tạm sơ lược như trên thì ngày nay trước thế nước ngửa nghiêng làm sao đảng CSVN còn đủ tư cách giương ngọn cờ gọi là CM để kêu gọi nhân dân chung sức cứu nguy cho xã tắc?

Mấy năm qua khi kẻ cựu thù chưa manh động một cách công khai và ngang ngược xua tàu bè xâm lấn biên cương, chỉ mới xuất hiện sự hà hiếp, sát hại ngư dân trên biển thì nhân dân cùng nhau xuống đường phản đối, thể hiện lòng yêu nước thương đồng bào. Đảng giành độc quyền yêu nước và xua tay sai cẩu tặc còn đảng còn tiền đàn áp đánh đập, cầm tù người dân yêu nước một cách dã man.

Giờ đây đứng trước nguy cơ, mạng của đảng như đang treo trên sợi chỉ mành thì đảng giở trò điếm xảo kêu gọi tổ chức biểu tình chống Tc. Cái lưu manh xảo quyệt cũng không từ bỏ, tổ chức “biểu tình định hướng”, kêu gọi nhân dân đứng sau lưng những kẻ bán nước để gọi là chống Tc với mục đích lừa đảo toàn dân và cả thế giới rằng nhân dân VN đồng tâm ủng hộ sát cánh cùng đảng CSVN.

Nhưng không! Nhân dân VN yêu nước đã tẩy chay và tách rời, xa lánh đồng thời lột mặt nạ đám "biểu tình quốc doanh" do những tên tay sai cộng sản như Tương Lai, Huỳnh tấn Mẫm tổ chức.

Cùng thời gian này 3 Ếch Mittơ Bin sang Myanmar tham dự hội nghị cấp cao Asean 24, hai ngày 10-11/5/2014, qua hội nghị này 3 Ếch nhận thức đã đến nước “Đồng khô Hồ cạn, sâu ếch cũng tiêu ma” do đó đã liều mạng nói lên cái nguy hiểm của cơn cuồng phong gió mùa Đông Bắc mang tên Đại Hán đã tràn về Biển Đông và đang uy hiếp VN. Thế nhưng đã biết trước nguyên nhân và hậu quả của sự thế cho nên tất cả đã làm ngơ chỉ an ủi bằng câu “lấy làm quan ngại” cùng lắm là thêm hai chữ “sâu sắc” lòng thòng theo sau. Bởi có ai dại khờ mà đi giúp một khi “VN đặc biệt coi trọng và luôn làm hết sức mình để gìn giữ và tăng cường quan hệ hữu nghị tốt đẹp với TQ” đây là lời của Mittơ Bin trong diễn văn tại hội nghị Asean 24 nói trên.

Xét về tình thế của CSVN hiện nay có 2 con đường thứ nhất là tiếp tục dấn sâu vào huyệt đạo 16 chữ vàng dối trá, mà con đường này lại không còn tiến hơn được nữa vì đây là tử lộ máu và nước mắt trải đầy phía trước. Bởi CSVN “đã làm hết sức mình” nhưng một khi CSVN lùi một bước thì Tc tiến ba bước, dồn chúng vào chân tường, buộc lòng phải xuất chiêu “cẩu xực xí quách” rồi “anh đi đường anh, tôi đường tôi-Tình nghĩa đôi ta có thế thôi!”(XD)

Thứ hai là con đường thối lui, trước nhất là lui về với nhân dân, thế nhưng chúng không vứt bỏ chiếc áo ma, vẫn với bản chất dối gian lừa mỵ, vẫn xem nhân dân là thế lực thù địch và chữ “thành tâm” vẫn xa vời… không có vị trí trong trái tim người cộng sản. Do đó mới có chuyện gian trá điếm xảo trong những cuộc biểu tình chống Tc vừa qua. Hô hào nhân dân xuống đường nhưng cộng sản lại cài răng lược đưa đội ngũ còn đảng còn tiền, những đảng viên gọi là nhân sĩ trí thức, những tay sai trà trộn vào nhân dân “định hướng biểu tình” hòng lừa bịp nhân dân trong và ngoài nước. Thế thì lối về với nhân dân như là “Tuyệt lộ”.

Kêu cứu cùng các nước trong khu vực lẫn trời Tây? Ngay trong thời điểm này, tại Nay Pyi Taw Myanmar, những “gáo nước lạnh” đã tạt vào mặt chế độ CSVN rồi. Mới ngày nào Philippines kêu gọi VN cùng đưa TQ ra tòa án QT về vấn đề Biển Đông nhưng CSVN ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí nếu không tham gia trực tiếp cùng Phi thì ít ra cũng có lời đồng tình ủng hộ. Đàng này CSVN đã tỏ rõ là cùng hội cùng thuyền với Tc thì ngày nay khóc than kêu cứu với ai??? Ai là người chia sẻ?

Nhìn về trời Tây mong mỏi bóng Cờ Hoa ư? Một đất nước văn minh đứng hàng đầu thế giới về nhiều lĩnh vực thì trong tư duy của họ chữ “ngu” không bao giờ hiện hữu. Một nước có nền KT giàu mạnh, siêu cường hạng nhất thế giới, đường lối chính sách KT minh bạch chứ không như những nơi chỉ thừa cơ hội nước đục thả câu như CSVN thì tiền bạc vật chất của người ta không phải là “tiền chùa”, “của chùa”. Do đó muốn được sự trơ giúp, cứu nguy thì đối tượng được giúp phải xứng đáng được trợ giúp, được giải cứu.

Mới đêm qua còn ra rả chửi người ta là kẻ thâm thù là sen đầm quốc tế… vậy mà sáng sớm lại chìa tay xin đồng bạc lẻ thì xem ra có nghịch lý và vô duyên?

Nói trắng ra CSVN muốn được Mỹ cứu nguy trước nhất phải thể hiện nghiêm túc cái “thành tâm chính trị” như 3 Ếch đã nói trong thông điệp đầu năm 2014 đồng thời phải cư xử với nhân dân của chính mình như thế nào cho phải đạo. Phải cổi áo ma mà về với Phật, còn vẫn như lời dân gian thường nói “chứng nào tật nấy!” thì đành ngụp lặn trong thế “tiến thối lưỡng nan”.

Ngày 14/5/2014




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link