Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 15, 2014

TUYÊN BỐ CHUNG CỦA CÁC HỘI ĐOÀN VIỆT-NAM TRÊN KHẮP THẾ GIỚI VỀ GIÀN KHOAN HẢI-DƯƠNG 981

On Tuesday, May 13, 2014 9:20 PM, paul le <paulle742@gmail.com> wrote:








TUYÊN BỐ CHUNG
CỦA
CÁC HỘI ĐOÀN VIỆT-NAM TRÊN KHẮP THẾ GIỚI
VỀ GIÀN KHOAN HẢI-DƯƠNG 981
XÂM NHẬP VÙNG BIỂN VIỆT-NAM


          Ngày 3 tháng 5, 2014, chính quyền Bắc Kinh thông báo việc đưa một giàn khoan cực lớn mang tên Hải Dương 981 vào vùng biển Việt Nam (ở 15o29' Bắc/110o12' Đông,  tương đương với Lô 143 trong vùng Đặc quyền kinh tế của Việt Nam).  Đây là một địa điểm nằm gọn trong vùng Đặc quyền kinh tế 200 hải lý cách xa bờ biển Việt Nam như được định nghĩa trong Luật Biển của Liên Hiệp Quốc (theo Công Ước LHQ về Luật Biển).  Chính quyền Bắc Kinh còn cảnh cáo là các tàu ngoại quốc không nên đến gần giàn khoan trong vòng ba hải lý.  Bắc Kinh còn gởi 80 chiếc tàu đủ loại, trong đó có 7 tàu chiến, xuống để ngăn chặn không cho Việt Nam thực thi chủ quyền của mình trong vùng biển đó.  
          Tất cả những hành động trên đã được đơn phương thực hiện nhằm tìm cách thực thi đường lưỡi bò chín vạch đòi hơn 80 phần trăm của Biển Đông, một sự đòi hỏi không hề được công nhận bởi Ủy Ban Luật Biển của Liên Hiệp Quốc và bị hầu hết thế giới coi là bất hợp pháp. 
            Hành động của Trung-Cộng được xem là "khiêu khích và không giúp ích vào việc duy trì hoà bình và ổn định ở trong khu vực" (theo phát ngôn nhân Jen Psaki của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 7 tháng 5, 2014) nên dư luận ở Việt Nam cũng như trên thế giới đều phẫn nộ trước hành động bá quyền cướp biển này của Trung Quốc.

CHÚNG TÔI, CÁC CỘNG ĐỒNG, HỘI ĐOÀN VÀ ĐOÀN THỂ CỦA NGƯỜI VIỆT TRÊN KHẮP THẾ GIỚI, DO ĐÓ TUYÊN BỐ:

            Thứ nhất, chúng tôi cực lực lên án hành động mới nhất và trắng trợn nhất này của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, một bước đi nữa trong trò chơi nguy hiểm của Trung Quốc đùa giỡn với chiến tranh trong một vùng đang phát triển mạnh, một vùng đã có được hòa bình trong hơn một phần tư thế kỷ.
            Thứ hai, chúng tôi đoàn kết với hầu như tuyệt đại đa số 90 triệu dân VN ở trong nước để đòi hỏi Trung Quốc phải tức khắc rút lui giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng biển Việt Nam, đồng thời lên án Hà Nội đã quá nhu nhược trong chính sách biển Đông.
            Thứ ba, chúng tôi đòi hỏi nhà cầm quyền Hà Nội chấm dứt việc đàn áp và bắt giam các tiếng nói dân chủ, và hãy trả tự do ngay lập tức tất cả các tù nhân lương tâm bị bắt giữ vì chống lại chính sách bành trướng của Bắc Kinh.  
            Thứ tư, chúng tôi hối thúc việc đem kiện Trung Quốc trước các tòa án quốc tế (đặc biệt là Tòa Án Quốc Tế La Haye và Tòa Án Quốc Tế Hamburg về Luật Biển) để nhờ các tòa án này phân xử hành động xâm lăng của Trung Quốc đối với lãnh hải và hải đảo của Việt Nam trong Biển Đông.
           Thứ năm, chúng tôi kêu gọi sự đoàn kết trong các quốc gia ASEAN khi cuối tuần này có những cuộc thương thảo để chuyển Tuyên Bố về Hành Xử ở Biển Đông thành Quy Tắc Hành Xử nhằm bảo đảm hòa bình và ổn định ở trong khu vực.
            Thứ sáu, chúng tôi kêu gọi dư luận thế giới hãy dứt khoát lên án các tham vọng bá quyền của Trung Quốc nhằm biến Biển Đông với những tài nguyên vô lượng của nó thành một "nội hải" của Trung Quốc.  Chúng tôi cám ơn các quốc gia trên thế giới, đặc biệt là Hoa Kỳ, đã lên tiếng không chỉ vì Việt Nam mà còn vì hòa bình và an ninh quốc tế, không trừ quyền tự do hàng hải qua vùng này ở Biển Đông.
           Chỉ khi nào có được một nỗ lực tập thể và đoàn kết như vậy thì chúng ta mới có thể bảo vệ được hòa bình thế giới và ngăn ngừa bàn tay đầy tham vọng cướp đất cướp biển của Trung Quốc.

Ngày 11 tháng 5 năm Hai Nghìn Mười Bốn.

NHỮNG CỘNG ĐỒNG, HỘI ĐOÀN, ĐOÀN THỂ VIỆT NAM
ĐÃ KÝ VÀO BẢN TUYÊN BỐ NÀY:

1.Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington DC, Maryland và Virginia (Đoàn Hữu Định,
Chủ Tịch)
2.  Đảng Dân Chủ Nhân Dân Việt Nam (Đỗ Thành Công, Phát ngôn nhân)
3.  Đảng Vì Dân (Nguyễn Công Bằng, Chủ Tịch)
4.  Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam (Nguyễn Mai, Việt Nam, và Trương Quốc Việt, Úc Châu – Đồng phát ngôn viên)
5. Họp Mặt Dân Chủ (Lâm Đăng Châu, Đại diện Ban Phối Hợp)
6.  Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (Trần Ngọc Thành, Chủ Tịch)
7.  Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Nguyễn Quốc Nam, Phó Chủ Tịch)
8.  Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc (Trần Quốc Bảo, Chủ tịch Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương)
9.  Lực Lượng Dân Tộc Quật Khởi (Bùi Anh Thư, Phát ngôn nhân)
10.  Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Tiến sĩ Nguyễn Bá Tùng, Trưởng Ban Phối Hợp)
11.  Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ (Nguyễn Ngọc Bích, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương)
12.  Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại (Đỗ Như Điện, Điều hợp viên)
13.  Phụ Nữ Vì Nhân Quyền Việt Nam (Lanney Trần, Chủ Tịch)
14.  Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ (Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, Đại diện)
15.  Tổng Hội Nha Kỹ Thuật Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Đoàn Hữu Định, Đại diện)
16.  Trung Tâm Nhân Quyền Việt Nam (Luật sư Trần Thanh Hiệp, Chủ Tịch)
17.  Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (Nguyễn Văn Tánh, Chủ Tịch)
18.  Viện Quốc Tế vì Việt Nam (G.S. Đoàn Viết Hoạt, Đại diện)
19.  Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (Đỗ Hoàng Điềm, Chủ Tịch)
20.  Việt Nam Quốc Dân Đảng, Hội Đồng Điều Hợp TƯ các Cơ Sở VNQDĐ tại Hải Ngoại (Trần Tử Thanh, Chủ Tịch) 
 

DECLARATION
OF
VIETNAMESE ORGANIZATIONS ALL OVER THE WORLD
RE. THE CHINESE HAIYANG 981 RIG
IN VIETNAM'S WATERS


            On May 3, 2014, the Chinese government announced the introduction of a giant exploratory rig, Haiyang 981, into Vietnam's waters (15o29' N/110o12' E, corresponding to Lot 143 of Vietnam's EEZ) with the intention of searching for oil and gas in the continental shelf of Vietnam, well within the 200-mile exclusive economic zone of Vietnam, as defined by UNCLOS (UN Convention on the Law of the Sea).  It further warned all foreign vessels not to come within three nautical miles of the rig.  Peking also sent an armada of some 80 ships, seven of which are destroyers, down to the area to prevent Vietnam from exercising its sovereignty in the area. 
            All of the above was done unilaterally in an attempt to impose its nine-dash claim of sovereignty over more than 80 percent of the Southeast Asian Sea, a claim never acknowledged by UNCLOS and considered totally illegal by the rest of the world.
            This being "provocative and unhelpful to the maintenance of peace and stability in the region" (Jen Psaki at the State Department, May 7, 2014), public opinion both inside Vietnam and in the world is outraged at this latest hegemonistic "sea" grab by China.
WE, THE FOLLOWING VIETNAMESE ORGANIZATIONS
IN THE WORLD,
HEREBY DECLARE:
            One, that we condemn in the most vigorous terms this most recent and blatant act of aggression by the People's Republic of China, another step in China's dangerous game of toying with war in a fast developing region which has known peace for more than a quarter century.
            Two, that we join the vast majority of the 90 million Vietnamese inside Vietnam in demanding an immediate withdrawal of the giant Haiyang 981 rig from the waters of Vietnam; at the same time, we condemn Hanoi for its spineless policy regarding the Southeast Asian Sea, which allowed for China's predatory moves.
            Three, that we demand an immediate stop to the repression and arrest of democracy activists and the immediate release of all prisoners of conscience currently in jail because of their opposition to the expansionist policies of Beijing.
            Four, that we urge that a suit be brought against China in international courts (including the International Court of the Hague and the Hamburg International Court on the Law of the Sea) for its acts of aggression against Vietnam regarding Vietnamese property in the Southeast Asian Sea.
            Five, that we appeal to the solidarity of ASEAN in the upcoming talks with China on transforming the DOC (Declaration of Conduct) into a COC (Code of Conduct) in the Southeast Asian Sea in view of securing peace and stability in the region.
            Six, that we appeal to world public opinion in condemning in no uncertain terms the hegemonistic ambitions of China as it tries to make the Southeast Asian Sea with its immense resources into an "internal sea" of China.  At the same time, we thank all countries, and in particular the United States of America, for speaking up on behalf not only of Vietnam but also of international peace and security, including threats to the freedom of navigation in the Southeast Asian Sea.
            Only such a concerted effort could possibly stay the hands of China and its over-ambitious land and sea grabs in the defense of world peace.

Done on this 11th day of May Two Thousand and Fourteen

VIETNAMESE ORGANIZATIONS
SIGNING ON TO THIS DECLARATION:

  1. Alliance for Democracy in Vietnam (Mr. Nguyen Quoc Nam, Vice Chairman)
  2. Assembly of Vietnamese Democrats (Lam Dang Chau, Representative, Coordinating Committee)
  3. Center for Human Rights in Vietnam (Attorney Tran Thanh Hiep, Director)
  4. Committee to Protect Vietnamese Workers (Mr. Nguyen Van Tanh, Chairman)
  5. Federation of Free Vietnamese Labor (Mr. Tran Ngoc Thanh, Chairman)
  6. The Federation of Technical Strategic Directorate Associations (Mr. Doan Huu Dinh, President)
  7. For the Vietnamese People Party (Mr. Nguyen Cong Bang, Chairman)
  8. International Institute for Vietnam (Professor Doan Viet Hoat, Director)
  9. The People's Force to Save Vietnam (Mr. Tran Quoc Bao, Chairman)
  10. National Resurgence Force (Ms. Bui Anh Thu, Spokesperson)
  11. NCVA (National Congress of Vietnamese Americans) (Mr. Nguyen Ngoc Bich, Chairman)
  12. Overseas Vietnamese Laity Movement (Mr. Do Nhu Dien, Coordinator)
  13. The People's Democratic Party of Vietnam (Mr. Do Thanh Cong, Spokesperson)
  14. The Rally for Democracy (Dr. Nguyen Quoc Quan, M.D., Representative)
  15. The United Workers and Farmers Organization of Vietnam (Ms. Nguyen Mai, Viet Nam, and Mr, Truong Quoc Viet, Australia - Co-spokespersons)
  16. Viet Tan Revolutionary Party (Mr. Do Hoang Diem, Chairman)
  17. Vietnam Human Rights Network (Dr. Nguyen Ba Tung, Chairman)
  18. Vietnam Nationalist Party, Central Coordinating Council of Overseas Chapters (Mr. Tran Tu Thanh, Chairman)
  19. Vietnamese Community of Washington DC, Maryland and Virginia (Mr. Doan Huu Dinh, Chairman)
  20. Vietnamese Women for Human Rights (Ms. Lanney Tran, Chairperson)







Thủ phạm vẫn là tập đoàn Việt-gian cộng-sản tiếm quyền



Thủ phạm vẫn là tập đoàn Việt-gian cộng-sản tiếm quyền
  
Việt Thường


Theo tin hãng Reuter đánh đi từ Djakarta, Indonésia, thì đầu tháng 7-1992, Tàu cộng đã ký hợp đồng với công ty dầu lửa Mỹ Crestone Energy Corp. để thăm dò dầu lửa tại vùng biển rộng 25.000 km2 xung quanh quần đảo Trường sa và một lần nữa khẳng định chủ quyền của họ đối với quần đảo này. 

Cùng lúc, một bài báo của Henry Kamn cho biết ở biên giới phía Bắc của Việt Nam, Tàu cộng đã cho dựng lại cửa Hữu nghị vào sâu trong phía đất Việt Nam vài trăm mét, nơi con đường Tàu cộng đã dùng để tiếp tế vũ khí cho tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam gây chiến tranh tàn phá miền Nam Việt Nam, làm cho đời sống của toàn thể nhân dân miền Bắc Việt Nam ngày càng cùng cực, ngày càng bị lệ thuộc toàn diện vào Nga-xô và Tàu cộng. 

Chính lúc đó thì bộ chính trị cộng đảng Việt Nam đã họp và bổ sung vào ban bí thư cộng đảng hai bộ mặt, một giáo điều cực đoan là đương kim ủy viên bộ chính trị cộng đảng Nguyễn đức Bình và một quân phiệt hãnh tiến là Lê khả Phiêu, ủy viên trung ương cộng đảng, trung tướng chủ nhiệm tổng cục chính trị của quân đội.

   Những mẫu tin trên càng phơi rõ bộ mặt nham nhở của tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam đã, đang và vẫn sẽ là trở ngại chính cho việc giải phóng sức sản xuất, xây dựng nền kinh tế quốc gia phồn vinh, ổn định đời sống toàn dân Việt Nam, phát triển khoa học kỹ thuật tiên tiến, tổ chức hệ thống giáo dục và y tế tiến bộ, xây dựng và làm sống lại truyền thống văn hóa dân tộc v.v… 

Trên cơ sở đó nước Việt Nam sẽ đóng góp có hiệu quả cho sự ổn định của vùng, tạo một không khí bình đẳng, tin tưởng trong quan hệ với các nước trên toàn thế giới, có phần đóng góp quan trọng vào những mục tiêu cao cả của tổ chức Liên hiệp quốc vì phúc lợi của loài người.

 Một sự thật hiển nhiên là trong những năm tiếm quyền, tập đoàn lãnh đạo của cộng sản ở Việt Nam không chỉ phá bỏ đạo lý tốt đẹp truyền thống của dân tộc, chúng còn làm tan hoang nền kinh tế của đất nước, tài nguyên bị tiêu phí, nhân lực bị kiệt quệ hao gầy vì bị đói ăn, bị nhồi nhét lòng hận thù những gì là đẹp là đúng, tất cả trí tuệ và sức lực chỉ dồn vào chiến tranh phá hoại ở trong nước và ngoài nước; chúng dựng lại những lễ nghi, hủ tục tà giáo của thời trung cổ; chúng phá bỏ uy tín của đất nước và dân tộc Việt Nam trên trường quốc tế, chúng trực tiếp tổ chức các dịch vụ đĩ điếm ở trong nước, buôn bán thuốc phiện, ma túy, buôn bán vũ khí, tổ chức các đội quân đánh thuê cho nước ngoài; chúng biến nam nữ thanh niên Việt Nam thành nô lệ kiểu mới để xuất khẩu nhằm trả nợ cho những hoang phí của chúng trong đời sống cũng như tính khát máu gây chiến tranh

Về thực chất tụi cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam là tổ chức loại mafia, có chút khác biệt với mafia quốc tế là bọn chúng đã tiếm được chính quyền ở một nước. Chỉ vì cái lợi vị kỷ mà tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam không chỉ bán xương máu, con người, nhân phẩm của nhân dân Việt Nam, chúng còn bán đứng một bộ phận lãnh thổ của Việt Nam cho ngoại bang

Các quần đảo Hoàng sa và Trường sa vốn là một phần lãnh thổ của Việt Nam. Trong những năm 1950, lợi dụng việc tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở phía Bắc Việt Nam đang tổ chức những xáo trộn mọi mặt trong đời sống của nhân dân ở cả nước Việt Nam, Tàu cộng lên tiếng chiếm chủ quyền ở những quần đảo đó và có những hành động lấn đất cụ thể. 

Trước tình hình đó, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã ra thông cáo ngày 1-6-1956 khẳng định các quần đảo Hoàng sa và Trường sa là bộ phận lãnh thổ của nước Việt Nam. Thế nhưng chỉ sau đó 14 ngày, đại diện của tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở miền Bắc Việt Nam là Ung văn Khiêm, một trong số 37 ủy viên trung ương chính thức của cộng đảng kiêm thứ trưởng ngoại giao của ngụy quyền cộng đảng cầm quyền ở miền Bắc Việt Nam đã lên tiếng ủng hộ lời tuyên bố chiếm đất của Tàu cộng

Để tỏ lòng ngoan ngoãn cắt đất dâng cho nước quan thầy, ngày 14-91958, Phạm văn Đồng, ủy viên bộ chính trị cộng đảng kiêm phó thủ tướng, bộ trưởng ngoại giao trong ngụy quyền Hồ chí Minh ở miền Bắc Việt Nam đã viết thư cho Chu ân Lai, thủ tướng Tàu cộng, khẳng định chủ quyền của Tàu cộng đối với hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa! 

Tất nhiên cả lời tuyên bố của Ung văn Khiêm cũng như nội dung lá thư của Phạm văn Đồng đều phải được họ Hồ thông qua với tư cách chủ tịch cộng đảng kiêm chủ tịch nước và thủ tướng của chính phủ cộng đảng tiếm quyền ở miền Bắc Việt Nam

So với chính phủ ở miền Nam Việt Nam lúc đó, rõ ràng tập đoàn tiếm quyền Hồ chí Minh là lũ bán nước.

   Chính sách dâng đất cho Tàu cộng của tập đoàn tiếm quyền Hồ chí Minh nhằm dựa vào ngoại bang để đàn áp nhân dân miền Bắc Việt Nam, xóa bỏ dân chủ, thủ tiêu và bỏ tù những người yêu nước, xuyên tạc lịch sử, lừa dối dư luận trong và ngoài nước, dựng lên một chính quyền độc tài đảng trị và công an trị, tiến tới vũ trang thôn tính miền Nam Việt Nam, đã là tiền đề để khêu gợi lại lòng tham chiếm đất và xâm lược đã có hàng ngàn năm lịch sử của đế quốc Tàu đối với đất nước Việt Nam ta.

   Họ Hồ và những kẻ kế vị hắn luôn luôn trung thành với quyền lợi ích kỷ của tập đoàn cộng sản lãnh đạo ở Việt Nam, vì chủ nghĩa tà giáo của bọn chúng mà đem cả nước Việt Nam làm tiền đồn, cả dân tộc Việt Nam làm lính đánh thuê cho giấc mộng bá chủ của Nga-xô cũng như nước cờ quốc tế của Tàu cộng, khiến gây chiến tranh tàn phá trong nước, gây chiến và đe dọa chiến tranh với các nước lân bang, làm mất niềm tin của các nước trong vùng cũng như toàn thế giới đối với Việt Nam.

   Sau khi dựa vào ngoại bang, vi phạm trắng trợn Hiệp định quốc tế ở Paris về Việt Nam, lũ đệ tử của họ Hồ đã tiếm được quyền thống trị trên cả nước Việt Nam và chúng vội vã ký cái gọi là “hiệp ước hợp tác toàn diện và triệt để với Nga-xô”, nghĩa là phụ thuộc vào Nga-xô hoàn toàn cả chiều sâu lẫn chiều rộng của tất cả các lĩnh vực hoạt động của đất nước và nhân dân Việt Nam. Những điều khoản mà chúng ký kết còn tai hại và ô nhục gấp ngàn lần so với hiệp ước Patenôte mà Tự Đức đã ký với thực dân Pháp. 

Nếu Hiệp ước Patenôte của Tự Đức bị coi là hiệp ước bán nước thì hiệp ước mà bọn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam ký với Nga-xô chính là văn tự bán nước toàn diện và triệt để, là bản cam kết của bọn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam đối với Nga-xô tình nguyện đem cả nước Việt Nam, và toàn bộ tiềm năng của đất nước về nhân lực, tài lực, phục vụ cho chiến lược toàn cầu của Nga-xô ở trong vùng Đông-nam-á cũng như để khống chế ảnh hưởng của Tàu cộng. Đó là nguyên nhân cốt lõi của cuộc chiến với Tàu cộng năm 1979 và cuộc xâm lăng Cam-bốt và là cái cớ để Tàu cộng lấn đất của nhân dân Việt Nam ngày nay.

   Cho dù đã quá muộn, nhưng ngay từ sau tháng 4-1975, nếu như tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam thực hiện được đúng phần nào lời tuyên bố khôn ngoan “hòa hợp, hòa giải dân tộc”, xây dựng một nước Việt Nam “hòa bình, trung lập”, thì bộ mặt đất nước Việt Nam ta đã có nhiều thay đổi tích cực nhờ vào lòng yêu nước vốn là thống tốt đẹp của nhân dân ta, nhờ vào tài nguyên phong phú và đa dạng của đất nước, nhờ vào nguồn nhân lực dồi dào có tay nghề cao, có kỹ thuật tiến bộ của nhân dân ở miền Nam nước ta, nhờ vào vị trí địa lý thuận lợi v.v… 

Chắc chắn mọi lãnh vực kinh tế, quốc phòng, ngoại giao, văn hóa, giáo dục v.v… của đất nước ta đã có những bước triến dài, có quan hệ hợp tác thân hữu với các nước lân bang và trên thế giới, giữ được sự ổn định trong vùng. Tất cả những cái đó là sự đảm bảo vững chắc xóa bỏ hận thù, xóa bỏ tham vọng lấn đất của Tàu cộng đối với nước ta, xây dựng lại quan hệ hữu nghị tin cậy và buôn bán có lợi cả trước mắt cả lâu dài cho hai phía.

   Không phải tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam không hiểu biết những điều đó, nhưng vì chúng bị ràng buộc tự nguyện bởi lý thuyết tà giáo cộng với bản chất bán nước hại dân, bản chất mafia trong hành động, bất chấp quyền lợi của dân tộc, quyền lợi loài người, tất cả cho quyền lợi vị kỷ tập đoàn của chúng, lấy chém giết, khủng bố làm phương tiện chiếm đoạt và bảo vệ quyền lợi vị kỷ của bọn chúng. 

Nét đặc trưng của Việt Nam dưới sự thống trị của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền là cả nước là chiến trường, cả nước là trại lính, cả nước là nhà tù, là sự hận thù trong nước, là sự hận thù ngoài nước!

   Ký hiệp ước bán nước cho Nga-xô và vì quyền lợi của Nga-xô mà hành động, tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam đã làm cho Việt Nam ngày càng bị cô lập trên toàn thế giới, đời sống nhân dân ngày càng cùng cực, hạ tầng kinh tế bị phá hoại nghiêm trọng, tài nguyên bị lãng phí v.v… Lấy thí dụ ngay trên báo Công nhân Giải phóng của cộng sản thì thấy trong cái gọi là công ty liên doanh khai thác dầu khí với Nga-xô, năm 1990 khai thác bán dầu thô được 100 triệu USD thì phải trả công chuyên chở của 9 tàu Nga-xô hết 90 triệu USD, còn lại 10 triệu USD thì phải nuôi gần 3 ngàn gia đình công nhân viên Nga với đời sống cao hơn rất nhiều khi bọn họ ở Nga. 

Đã thế còn phải bán tới 70% dầu thô khai thác được cho Nga với giá “hữu nghị”. Đấy chính là một minh họa về sự hợp tác “toàn diện và triệt để” trong con mắt của người làm báo đang còn ăn lương của tập đoàn mafia cộng sản. Như vậy bảo sao nhân dân ta không nghèo khổ, kinh tế không kiệt quệ.

 Lại thêm hai nhà máy thủy điện Hòa-bình và Trị-an mà tập đoàn mafia cộng sản giả điếc giả mù để hãnh diện, thực chất là hai cái miệng của con khủng long ngốn phần lớn ngân sách xây dựng cũng như vật liệu mà chẳng có hiệu quả kinh tế gì, sẽ còn là gánh nặng và mối rối cho nền kinh tế của đất nước sau này, ngoại trừ đó là hai điểm quan trọng nhất trong những điểm mà Nga-xô dùng để phát triển tinh thần thân Nga trong các sắc tộc ở Việt Nam sẽ lan truyền sang cộng đồng sắc tộc của cả nước có biên giới chung với Việt Nam và xa hơn nữa, và đó cũng là trường thực hành cho công nhân, kỹ sư mới ra trường và các cán bộ tổ chức các đoàn thể cũng như nơi để cơ quan KGB của Nga tuyển chọn và cài điệp viên v.v…

   Tội ác của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền hiện nay ở Việt Nam không chỉ đối với đất nước và nhân dân Việt Nam mà còn đối với nhiều dân tộc khác thật là rõ ràng. Chúng phạm tội có hệ thống và tự giác. Tội ác của chúng chồng chất lên nhau và đã kéo dài cả nửa thế kỷ. Tội sau lớn hơn tội trước cả tầm vóc lẫn sự khốc hại. Hậu quả những tội ác của bọn chúng không chỉ tai hại đến thế hệ thứ tư của nhân dân Việt Nam mà chắc còn âm ỷ kéo dài vài thế kỷ nữa, cho dù bọn chúng sụp đổ ngay lúc này.

   Thế giới cộng sản đã sụp đổ gần như trọn vẹn. Loài người đã được những nhân chứng và chứng cớ cụ thể từ các nước đã lật đổ ách thống trị của cộng sản cho thấy hệ thống tội ác tàn bạo kéo dài của những chính quyền cộng sản đã giáng lên nhân dân nước họ và nhân loại. Thật đáng buồn về một thực tế hiện hữu là còn có những người Việt Nam chúng ta chưa chịu bằng khổ đau của bản thân, của họ hàng bè bạn, của đất nước và dân tộc, còn nhìn bằng con mắt lệch lạc, thu nhỏ hoặc lược bớt tội ác của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền hiện nay ở Việt Nam. Lật bản chất mafia của bọn chúng ra có gì là phóng đại không? Phải nói ngay rằng ngàn lần không, bởi trên thế giới này cũng như lịch sử Việt Nam chưa từng có tập đoàn cầm quyền nào đưa nhân dân nước mình vào các nhà tù chính thức tớí 1/20 tổng dân số từ tuổi thành niên trở lên (hơn 2 triệu tù nhân trong số 40 triệu dân), đấy là chưa kể những nhà tù trá hình; xuất khẩu lao động (thực chất là nô lệ) theo kiểu đem con bỏ chợ; tổ chức vượt biên cho dân để thu vàng và ngoại tệ cùng chiếm đoạt những tài sản khác; dửng dưng vô trách nhiệm với mấy triệu người bị tàn phế vì chiến tranh do chúng gây ra cũng như nhiều triệu gia đình cô nhi quả phụ mà bọn chúng là thủ phạm gây ra cho họ; tổ chức trồng thuốc phiện và cần sa cũng như chế biến và kinh doanh những thứ hàng đó ở trong và ngoài nước; tổ chức đào bới và buôn bán hài cốt; phá hoại và làm vẫn đục các nơi thờ tự của các tôn giáo v.v… 

Còn nhiều lắm, kể sao cho hết, chẳng cần phải thêm thắt gì mà chỉ cần giở xem những trang báo của chính bọn chúng quản lý mặc dù đã chịu sự kiểm duyệt gắt gao cũng như bưng bít nhưng đành phải để những vụ hoặc quá lộ liễu hoặc vì tranh ăn nội bộ mà phơi bày nhau ra để thanh toán nhau cũng theo đúng kiểu… mafia!

   Thật đáng buồn là còn có những người Việt Nam đáng ra phải kể ra những bất hạnh mà bản thân phải gánh chịu hoặc kể lại trung thực những điều mắt thấy tai nghe thì lại làm người bào chữa cho những tội ác của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam hiện nay. Họ muốn làm phật chăng? Nhưng sự thật là Phật tổ cũng phải trừng phạt cái tội láo lếu của Tề thiên Đại thánh bằng cách giam dưới núi Ngũ hành.

   Giờ đây không thể nào nói được rằng tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam thiếu thực tế để hiểu được cái nguy hại của chủ nghĩa cộng sản, hiểu được cái cơ chế gọi là xã hội chủ nghĩa, độc đảng công an trị là nguyên nhân ràng buộc tiến bộ, hạnh phúc của dân tộc; làm phương hại đến tự do, độc lập và chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

   Giờ đây không thể nào nói được rằng tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam còn thiếu thực tế để hiểu về cái gọi là “tinh thần quốc tế vô sản cao cả” cũng như “sự hợp tác xã hội chủ nghĩa bình đẳng cùng có lợi” chỉ là những cụm từ tỗng tuếch về nội dung và vô liêm sỉ về thực hiện.

   Trước những biến đổi sâu sắc trên thế giới, tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam bấm bụng nhận một số khuyết điểm và hứa “đổi mới” (múa lại võ của họ Hồ về cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam trước kia). Nhưng đến nay thì thời gian cũng đã khá dài (từ 1986) mà chúng chỉ nhận những khuyết điểm không cơ bản, và lời hứa đổi mới chỉ là đổi mới cách khủng bố, lừa đảo tinh vi hơn cho phù hợp với tình thế đang bất lợi cho chúng.

 Sự thay đổi nhân sự của chúng vẫn là những bộ mặt có cương vị chủ chốt trong các hành động tội ác từ thời kỳ họ Hồ còn sống. Thí dụ như Đỗ Mười, đã được họ Hồ chỉ định làm trưởng ban cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Bắc Việt Nam xưa kia, sau tháng 4-1975 Đỗ Mười lại được Lê Duẩn cử vào miền Nam, đem kinh nghiệm và dòng máu lạnh giết người không gớm tay của những sát thủ trong tổ chức mafia, để chém giết, cướp của của nhân dân miền Nam Việt Nam, cũng trong cái gọi là cải tạo kinh tế. 

Cái gọi là “đổi mới” đó là sát thủ Đỗ Mười không còn đóng vai kẻ thừa hành nữa mà nhờ vào thành tích máu lạnh giết đồng bào không run tay cũng như đã từng mắc bệnh điên (phải qua điều trị tại Tàu cộng gần hai năm) nên được suy tôn lên hàng lãnh tụ cao nhất và Phạm văn Đồng, kẻ đã có bút tích dâng hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa cho Tàu cộng, dù đã vượt khá xa cái tuổi chết của họ Hồ nhưng vẫn được suy tôn là cố vấn tối cao cái tổ chức mafia kiểu mới đó. Phải chăng hình ảnh của một tội đồ giết dân với một tội đồ bán nước làm những người giả bộ ngớ ngẩn với thời cuộc bị xúc động tấm lòng “giả bồ tát” chăng?

   Đã thế cái gọi là hiến pháp 1992 của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam, còn rành rành giấy trắng mực đen, kiên trì chế độ độc đảng cai trị của cộng sản; kiên trì đưa đất nước xuống đầm lầy của chủ nghĩa xã hội; kiên trì lấy kim chỉ nam là chủ thuyềt tà giáo Mác-Lê; kiên trì tư tưởng (bán nước hại dân) của họ Hồ. Thật quá rõ ràng để dù có từ bi, nhân ái như Bồ Tát hay Đức Chúa cũng không thể nào không thấy sự lỳ lợm, ngoan cố đúng tính cách mafia của tập đoàn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam hiện nay. 

Chúng bất chấp bài học lịch sử ở ngay chính nước Nga, mẫu quốc của chúng, cũng như ở các nước thuộc khối Đông-âu. Chúng bất chấp quyền lợi trước mắt cũng như lâu dài của đất nước và dân tộc Việt Nam, chẳng cần nhớ đến mảnh đất này đã có bao thế hệ cha ông của bọn chúng góp phần tạo dựng và bảo vệ cũng như ngày nay đang yên nghỉ trong lòng Đất Mẹ. 

Chúng thản nhiên xúc phạm đến chính cả thành quả và mồ mả tổ tiên của chính chúng thì sự vô liêm sỉ đã lên đến tột cùng còn thua cả loài cầm thú. Có thể nào đem lòng tin và tình cảm trong sáng gửi gấm ở những loài thú đã biết nói tiếng người như vậy được không?

   Ngày nay, cái quan hệ của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam và Tàu cộng như cái thế của tên ăn cướp và thằng ăn trộm, cùng dựa lưng vào nhau cho bớt run trước sự nổi giận của nhân loại nhưng bọn chúng không ngừng tìm cơ hội để móc túi và trấn lột nhau khi có dịp.

   Tàu cộng căm thù cộng sản Việt Nam từ trận chiến 1979, cũng thừa biết sự thất thế và tráo trở của tập đoàn lãnh đạo của cộng đảng Việt Nam cũng như đã từng có dữ kiện để hiểu rằng tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam hiện nay đã là và sẽ là lũ cầm quyền duy nhất trong lịch sử Việt Nam có đủ sự vô liêm sỉ cần thiết để bán lãnh thổ Việt Nam vì quyền lợi vị kỷ của bọn chúng

Cho nên dù lúc này cần thiết nối lại cái thế “môi hở răng lạnh” nhưng Tàu cộng vẫn lợi dụng lúc tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam còn chưa bị lật đổ để đưa yêu sách và có hành động lấn chiếm lãnh thổ của Việt Nam nhằm hợp pháp hóa cái việc đã rồi. Trong việc này cả hai tập đoàn độc đảng trị cùng có lợi:

   1) Phía Tàu cộng lấy thành tích lấn chiếm để vừa thị uy vừa ve vuốt chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi trong lòng người dân Trung hoa đang bất mãn với chế độ. Đồng thời cũng nuôi dưỡng thường trực một ngòi nổ chiến tranh, ảnh hưởng xấu đến sự ổn định trong vùng và của thế giới, lấy đó làm lá bài mua bán với những nước muốn ổn định để xây dựng kinh tế và phát triển quan hệ buôn bán quốc tế v.v…

   2) Còn tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam lợi dụng hành động chiếm đất của Tàu cộng để kích động lòng yêu nước truyền thống của nhân dân Việt Nam ở trong nước và ở ngoài nước, bẻ lệch hướng chính đấu tranh của nhân dân lúc này là yêu cầu bọn chúng phải trả lại quyền quản lý đất nước cho nhân dân hoặc là phải dùng mọi biện pháp để lấy lại chính quyền. 

Đó cũng sẽ có thể là cái cớ để tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam xiết chặt vòng đai cai trị, tăng cường quyền lực và ân huệ cho giới quân nhân và công an, công cụ chuyên chính của chế độ. Chúng sẽ dùng tay sai và những người nhẹ dạ ở trong và ngoài nước Việt Nam để kích động tinh thần yêu nước của người Việt Nam, nhất là ở hải ngoại, để ngộ nhận cho rằng quá tập trung mũi nhọn nhằm lật đổ bọn cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam lúc này sẽ làm suy yếu lực lượng bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Bọn chúng cũng sẽ lợi dụng việc xâm lược của Tàu cộng để xích lại gần các nước khác ở khu vực nhằm giữ thế quân bình lực lượng với Tàu cộng và đương nhiên chúng vẫn dùng bài bản của họ Hồ để lại là dâng đất, mà cụ thể chúng đã thi hành mới đây nhất, đó là cuối tháng 2-1992, Võ văn Kiệt, ủy viên bộ chính trị kiêm thủ tướng chính phủ cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam, vừa thăm Philippine, rời Manilla trở về thì hải quân Phi lập tức tiến quân chiếm 8 hòn đảo trong quần đảo Trường sa; và cũng hắn, sau khi thăm Mã-lai vừa rời Kuala Lumpur được 2 ngày thì hải quân Mã Lai cũng chiếm 3 hòn đảo ở quần đảo Trường sa. Trước hai sự kiện này, cho đến nay tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam vẫn câm miệng không lên tiếng!(?)

   Giờ đây, dù bất cứ ai có mù thật sự hoặc có bệnh trầm kha hoạt đầu chính trị cũng không thể không thấy tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam, trước kia là họ Hồ cầm đầu và nay là sát thủ Đỗ Mười cầm đầu vẫn chỉ là lũ bán rẻ đất đai Việt Nam cho ngoại bang, bán rẻ xương máu nhân dân Việt Nam để riêng bọn chúng được phè phỡn xa hoa, trụy lạc. Kết quả tất cả việc làm của chúng càng cho thấy bọn chúng thực chất là một tổ chức mafia trá hình. Cho nên:

   - Những nước trong khu vực Đông-nam-á muốn có sự ổn định lâu dài và thực sự trong vùng và những nước trên toàn thế giới muốn phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hóa giáo dục v.v… vì phúc lợi của loài người thì không thể quan hệ với tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam mà cần thiết phải giúp một cách hữu hiệu cho nhân dân Việt Nam lấy lại chính quyền;

   - Để thi hành thực sự những tôn chỉ và mục tiêu cao cả của mình, tổ chức Liên hiệp quốc cần có hành động trừng phạt tập đoàn mafia cộng sản ở Việt Nam, giúp nhân dân Việt Nam tổ chức và giám sát cuộc trưng cầu dân ý của toàn dân Việt Nam còn ở trong nước cũng như đã phải tỵ nạn cộng sản, phải cư trú ở nước ngoài để được tự do lựa chọn chế độ chính trị cũng như thực sự có quyền cử người đại diện xứng đáng của mình ra gánh vác việc nước;

   - Qua kinh nghiệm đau thương của mình, nhân dân và chính quyền các nước vừa thoát khỏi xiềng xích của chế độ cộng sản cần giúp đỡ nhân dân Việt Nam một cách cụ thể và có hiệu quả thiết thực, trước mắt là tẩy chay toàn diện đối với tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam, song song với việc sử dụng lá phiếu của mình trong tổ chức Liên hiệp quốc cũng như trong các tổ chức khác để chống lại sự thống trị của bọn chúng ở Việt Nam; dùng diễn đàn Liên hiệp quốc để giành lại quyền lợi làm người của nhân dân Việt Nam;

   - Nhân dân Việt Nam cần ý thức rằng vận mệnh dân tộc và Tổ quốc Việt Nam là ở trong tay nhân dân Việt Nam, lấy sức mình là chính nhưng không thể coi nhẹ sự ủng hộ quốc tế. trong nước cần giành lại các quyền tự do mà quốc tế đã thừa nhận, tố cáo trước dư luận trong và ngoài nước những hành động khủng bố và các tội ác khác của bè lũ tiếm quyền. Quân đội cũng như lực lượng công an còn trong vòng kiểm soát của bè lũ tiếm quyền cần thấy được quyền lợi của bản thân và gia đình hoàn toàn và vĩnh viễn gắn bó chặt chẽ với vận mệnh của dân tộc, hãy chống lại lệnh đàn áp khủng bố nhân dân, bắt giam và hãm hại những người, những tổ chức yêu nước, quay họng súng vào đầu bè lũ tiếm quyền bán nước hại dân, cùng nhân dân làm chủ bản thân và đất nước, khỏi mang tội với cha ông cũng như những thế hệ con cháu sau này. 

Các tổ chức chính trị, các hội đoàn của cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại hãy mau chóng gạt bỏ những bất đồng tiểu dị để nhanh chóng hình thành một mặt trận thống nhất, hiệp thương với các các nhân và các tổ chức yêu nước khác ở trong nước để hoạch định hành động thống nhất có hiệu quả thiết thực và chắc chắn trong việc giành lại quyền quản lý đất nước, tránh những đổ máu, mất mát và xáo trộn đời sống nhân dân không cần thiết. 

Phải nhanh chóng bầu lên một ban chỉ đạo có kiến thức chính trị vững chắc, có lòng yêu nước sâu sắc, có đạo đức tốt, có uy tín, có nghị lực và sự bén nhạy trước các diễn biến phức tạp của tình hình để chỉ đạo phối hợp hành động khoa học và thâu được nhiều hiệu quả và cũng nhằm lãnh nhận những sự giúp đỡ của quốc tế cũng như đặt ra những yêu cầu mới đối với quốc tế.

   Có thể nào mỗi con em dân tộc Việt Nam lúc này, dù cư trú ở nước ngoài hay còn ở trong nước, có thể nhắm mắt làm ngơ trước các tội ác của tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền ở Việt Nam; có thể nào cam tâm để bọn chúng bán rẻ và tàn phá cái sự nghiệp mà tổ tiên ta đã phải nhiều ngàn năm xây dựng và gìn giữ bằng mồ hôi, xương máu và nước mắt.

   Thời cơ đã đến, đoàn kết có tổ chức với tinh thần trách nhiệm cao chắc chắn chúng ta sẽ có sức mạnh buộc bọn tiếm quyền trở lại làm người dân lương thiện, lấy lại quyền quản lý đất nước, làm chủ vận mệnh bản thân. Những cuộc nổi dậy thành công của CIS cũng như các nước Đông-âu là tấm gương cho chúng ta soi và là những bài học cho chúng ta rút kinh nghiệm.

   Hoặc vinh quang bây giờ hoặc mãi mãi mang tội với tổ tiên và hổ nhục với các thế hệ Việt Nam sau này.


Ngày 14-7-1992
Việt Thường


Chiến dịch "SUNDAY NO CHINA"



From: muc vu <
Date: 2014-05-13 13:34 GMT-05:00
Subject: Sunday no China


VTM


Chiến dịch "SUNDAY NO CHINA"

  Kính thưa đồng bào và công dân các quốc gia khắp thế giới: Chính quyền Trung Hoa đang dùng nền kinh tế được nuôi dưỡng bởi nhân dân trên toàn thế giới để cùng lúc phát triển bộ máy chiến tranh và lũng đoạn nền kinh tế toàn cầu đang gặp cơn suy thoái nhằm thực hiện chính sách bành trướng của đảng Cộng sản Trung Hoa. 
Hành động của họ đang gây nên những bất ổn trong vùng Châu Á Thái Bình Dương và chính sách họ theo đuổi sẽ là một hiểm họa lớn cho nhân loại và cho chính nhân dân Trung Hoa trong thế kỷ 21.

 Để phản đối và tố cáo hành động khủng bố tàn bạo, man rợ của nhà cầm quyền Trung Hoa đối với ngư dân Việt Nam, và để đối phó với âm mưu của Bắc Kinh dùng vũ lực và kinh tế để đe dọa và chia rẽ các nước ASEAN hòng chiếm đoạt lãnh thổ Việt Nam và toàn vùng Biển Đông Nam Á, Nguyễn Thái Học Foundation kêu gọi đồng bào và nhân dân toàn thế giới cùng tham gia chiến dịch: "SUNDAY NO CHINA"

Sunday No China là cuộc vận động kêu gọi cá nhân và doanh nghiệp CHẤM DỨT hoặc GIẢM BỚT mọi mua bán hàng hóa hoặc giao dịch thương mại liên quan đến Trung Hoa vào MỖI CHỦ NHẬT. 
Sunday No China là bước khởi đầu, là giai đoạn chuẩn bị tâm lý cho một chiến dịch tẩy chay trường kỳ nhằm giảm bớt sự lệ thuộc và tác hại của hàng hóa Trung Hoa trên thị trường Việt Nam và quốc tế. Giai đoạn kế tiếp của cuộc vận động có thể sẽ là "Weekend No China", gồm hai ngày thứ Bẩy và Chủ Nhật, và sẽ được tiếp tục cho đủ 7 ngày của một tuần. 

Đây là cuộc vận động lâu dài mà sự thành công tùy thuộc vào nhân dân Việt Nam và thế giới. Sunday No China không kêu gọi thay đổi phương thức tẩy chay của những cá nhân và tổ chức khác đang thực hiện. 
Cuộc vận động chỉ nhằm kêu gọi đồng bào, doanh nghiệp, và các cộng đồng bạn chưa có điều kiện tham gia phong trào tẩy chay hàng hóa Trung Hoa một cách toàn diện trong giai đoạn hiện tại. 
Hãy lấy một ví dụ được đơn giản hóa nhằm trình bày một khía cạnh về kinh tế liên quan đến cuộc vận động. 
Giả sử trong một ngày Chủ Nhật nếu 8 triệu người Việt (khoảng 10% dân số) mua 0,50 US đô la hàng Việt Nam (khoảng 10.000 VNĐ) thay vì hàng Trung Hoa, tổng số tiêu thụ hàng nội địa hôm đó sẽ tăng thêm 4.000.000 US đô la, tương đương với 400.000 việc làm với mức lương 10 US/ngày ở Việt Nam.   
Sunday No China kêu gọi quý vị dùng Internet và mọi phương tiện thích hợp khác để thường xuyên và liên tục chuyển đi thông điệp "SUNDAY NO CHINA" cùng các khẩu hiệu khác như "Buy Vietnam", "Buy ASEAN ", "By USA", "Buy Europe", "Buy Japan", "Buy Australia", "Buy Canada," v.v...

Sunday No China được phát động nhằm đáp lại lời kêu gọi của nhiều cá nhân và tổ chức của người Việt, và của các cộng đồng bạn trong phong trào tẩy chay hàng hóa Trung Hoa, tiêu biểu là hai công ty Cana Travel và Côn Đảo Explorer Travel của Việt Nam, Thống đốc Joey Salceda của Phi Luật Tân, cộng đồng Người Việt Tự Do Úc Châu, và cộng đồng Tây Tạng. 
Sunday No China được phát động cũng nhằm đáp lại lời kêu gọi của đất nước trước cơn nguy biến, và nhằm góp sức cho các cuộc biểu tình vệ quốc và kêu gọi hòa bình cho vùng Đông Nam Á của người Việt và người Phi đang liên tiếp diễn ra trên toàn cầu; cùng với cuộc vận động đổi tên biển và một chuỗi phản ứng của cộng đồng người Việt, sự tổng hợp của những nỗ lực không ngừng đã có tác động không thể phủ nhận đối với xu hướng hợp nhất của ASEAN và một số quyết định quan trọng của cộng đồng quốc tế. 
Điển hình là Nghị quyết 217 và Nghị quyết 352 được Quốc Hội Hoa Kỳ đưa ra qua mới đây, lên án việc hăm dọa và dùng vũ lực của Trung Hoa và tái khẳng định sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ trong việc giải quyết các tranh chấp ở vùng Biển Đông Nam Á. 
Kính thưa quý vị và các bạn: Chỉ cần bỏ ra một ít nỗ lực, mỗi chúng ta đều có khả năng góp phần đánh bại chính sách bá quyền và bành trướng của Trung cộng, đồng thời gửi một thông điệp đến nhân dân Trung Hoa, rằng nhân dân toàn thế giới mong nhìn thấy một cường quốc Trung Hoa được xây dựng trên giá trị của đạo đức và nền tảng của tự do và dân chủ.

SUNDAY NO CHINA! Nguyễn Thái Học Foundation xin chân thành cảm ơn quý vị.


__._,_.___

“Bắt cá nhiều tay” và “Không chốn dung thân”


“Bắt cá nhiều tay” và “Không chốn dung thân”

Phạm Chí Dũng

Biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam


 

Giàn khoan HD-981 của Trung Quốc đang neo đậu trái phép tại vùng biển của Việt Nam. Ảnh sưu tầm từ Internet.

Trong số các quốc gia mà cần phải gây hấn để hướng dư luận Trung Quốc ra bên ngoài, Việt Nam đương nhiên ở vào thế yếu nhất và dễ bị o ép nhất. Chính sách “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước” từ nhiều năm qua đã trở nên phản tác dụng đến mức kế hoạch tính toán bắt cá nhiều tay đã trở nên một bài học kinh điển về hậu quả mà rốt cuộc Hà Nội không còn bất cứ đồng minh và càng không thể nói đến bạn hữu nào.

Cho dù nhiều khả năng chiến dịch xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của Trung Quốc mới chỉ tạm dừng ở mục tiêu thăm dò và chiến thuật khiêu khích, nhưng phản ứng của toàn bộ ban lãnh đạo đảng cầm quyền ở Việt Nam đã trở nên nhu nhược chưa từng thấy. Tình hình đó đang phát triển nhanh đến mức mà một số giới quan sát cho rằng trong thời gian tới, Bộ Chính trị Việt Nam có thể bỏ mặc cho người Hán muốn làm gì thì làm ở khu vực biển Đông – PCD.

 “Không chốn dung thân”

Rất ít khả năng Trung Quốc tấn công Việt Nam ngay tại thời điểm này.

Nhưng bất chấp thái độ khiêm nhường quá đáng của chính quyền Hà Nội, hình ảnh khổng lồ của giàn khoan mang số hiệu 981 của người bạn “Bốn Tốt” ngạo nghễ trấn ngự ngay trong vùng lãnh hải Việt Nam vẫn trở thành tiêu điểm dư luận trong tuần qua.

Nếu cần phải nhìn lại, người ta sẽ không mấy khó khăn nhận ra một hệ thống dấu hiệu: cứ mỗi khi nội tình Nội Hán có hiện tượng động loạn, Bắc Kinh lại mở ra một chiến dịch gây hấn nho nhỏ với các quốc gia láng giềng như Philippines, Việt Nam và cả Nhật Bản. Logic này đã diễn biến gia tăng ở Việt Nam từ giữa năm 2011, khiến nổ ra 11 cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân hai thành phố Hà Nội và Sài Gòn, và cho đến cả giờ đây khi đã có gần hai chục cuộc biểu thị phản đối lòng tham Trung Nam Hải.

Hàng loạt nguy cơ xuất hiện từ làn sóng phản kháng của người Duy Ngô Nhĩ và khu vực Tây Tạng, cộng với cường độ sức ép mạnh mẽ của bất ổn xã hội ngay trong lòng Nội Hán, đã khiến Bắc Kinh một lần nữa phải hướng dư luận trong nước ra bên ngoài vào cuối tháng 4, đầu tháng 5/2014. Không gian bên ngoài đó, hữu hiệu và mang tính dân tộc chủ nghĩa nhất, chính là biển Đông. Đây cũng là điểm nối giữa các đời Tổng bí thư – Chủ tịch nước ở Trung Quốc, và cho tới giờ là sự thể hiện cực quyền của nhân vật được coi là quyền uy thứ hai trên thế giới – Tập Cận Bình.

Trong số các quốc gia mà cần phải gây hấn để hướng dư luận Trung Quốc ra bên ngoài, Việt Nam đương nhiên ở vào thế yếu nhất và dễ bị o ép nhất. Chính sách “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước” từ nhiều năm qua đã trở nên phản tác dụng đến mức kế hoạch tính toán bắt cá nhiều tay đã trở nên một bài học kinh điển về hậu quả mà rốt cuộc Hà Nội không còn bất cứ đồng minh và càng không thể nói đến bạn hữu nào.

Cho dù nhiều khả năng chiến dịch xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của Trung Quốc mới chỉ tạm dừng ở mục tiêu thăm dò và chiến thuật khiêu khích, nhưng phản ứng của toàn bộ ban lãnh đạo đảng cầm quyền ở Việt Nam đã trở nên nhu nhược chưa từng thấy. Tình hình đó đang phát triển nhanh đến mức mà một số giới quan sát cho rằng trong thời gian tới, Bộ Chính trị Việt Nam có thể bỏ mặc cho người Hán muốn làm gì thì làm ở khu vực biển Đông.

Ngược hẳn với ý chí tự tôn bất chấp của Đại Hán, đất nước Giao Chỉ năm xưa đang luôn cúc cung một thái độ không thể khác hơn là quỵ lụy. Thái độ phản đối quá sức yếu ớt của Phó thủ tướng Phạm Bình Minh đối với Quốc vụ viện Trung Quốc đã khiến dư luận và giới quan sát phải đặt dấu hỏi nặng chịch về năng lực thực chất của vị ứng viên này nếu ông ta muốn vươn đến chức vụ Thủ tướng trong tương lai.

Vụ dùng giàn khoan dầu khí xâm phạm lãnh hải Việt Nam còn phát ra một linh cảm rất tệ về dã tâm thôn tính của Bắc Kinh trong vài ba năm tới. Hầu như chắc chắn, dã tâm đó sẽ chyển sang hành động rất cụ thể vào bất cứ khi nào chế độ chính trị Hà Nội đủ phân hóa đến mức tê liệt sức đề kháng, cộng hưởng bất ổn và phản kháng xã hội sôi trào.

Không còn đồng minh, cũng chẳng còn bạn bè, lại phải đối diện với tình cảm bất mãn quá sâu xa và chỉ chực chờ bùng nổ của dân chúng, giới lãnh đạo nhìn sang nhiều phía ở Hà Nội đang nghĩ gì về tác phẩm văn học “Không chốn dung thân”?

“Thoát Trung” hay còn gì khác?

Một động thái khác cũng rất đáng lưu tâm trong tuần qua là cùng thời gian xảy ra vụ giàn khoan 981 của Trung Quốc, một trong những tiếng nói “thoát Trung” mạnh mẽ ở Hà Nội là blogger Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh đã bị bắt khẩn cấp. Tuy điều luật bắt giữ blogger này không hề đề cập đến yếu tố Trung Hoa, và chắc chắn sẽ không có chuyện đó, nhưng dư luận về sự khuất tất của động cơ bắt bớ có thể đã là quá đủ.

Tất nhiên, không thể trách cứ dư luận khi đã từng xảy ra những tiền lệ – ít nhất hai blogger là Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy đã bị bắt và bị truy tố vào năm 2013 mà mọi người đều biết ít nhiều có liên quan đến “tội” phản kháng Trung Quốc. Còn trước đó, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là một trường hợp tiêu biểu, và thân phận của ông vẫn còn nằm nguyên trong chốn lao tù chưa biết đến khi nào.

Nhìn sang một khía cạnh khác, một luồng dư luận bổ sung lại nghi vấn động thái bắt giữ blogger Ba Sàm có liên quan đến những động thái ngày càng phức hợp và có vẻ mang tính kích nổ trên chính trường. Một chi tiết rất đáng chú ý là thời điểm bắt Ba Sàm chỉ trước khi khai mạc Hội nghị trung ương 9 có ba ngày. Chi tiết này càng trở nên có tính tham khảo nếu đối chiếu lại vụ bắt giữ một cán bộ nội chính của Thành ủy TP.HCM vào tháng 7/2012, cũng chỉ trước hội nghị trung ương 6 một thời gian ngắn.

Cùng thời gian xảy ra các vụ giàn khoan 981 và vụ bắt giữ Ba Sàm, nguyên Tổng giám đốc Vinalines Dương Chí Dũng vẫn phải nhận án tử hình tại phiên xử phúc thẩm đúng vào ngày kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ. Trái ngược với vẻ tươi cười tự tin trước đó, dường như nhân vật có tên “Ụ nổi” đã mất hẳn hy vọng được sống. Tình cảnh trái ngược như thế không thể không khiến phát sinh một luồng dư luận rất đặc thù: khi không còn khai thêm được bất kỳ thông tin nào có giá trị, đặc biệt là giá trị nội bộ, số phận của Dương Chí Dũng đã bị phủi tay. Nhưng ngược lại, số phận của “Phe lợi ích” lại trở nên khả quan nhất từ sau cái chết của viên Thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ vào ngày 18/2/2014.

Nối vòng tay lớn

Trong bối cảnh chính trường sôi động khúc bi ca, hoạt động của xã hội dân sự cũng không hề trầm lắng. Ngày 4/5/2014, lần đầu tiên trong lịch sử hình thành xã hội dân sự ở Việt Nam, 13 hội đoàn dân sự độc lập đã cùng ký tên vào một bản tuyên bố chung, đòi hỏi thái độ minh bạch của chính quyền đối với quyền lập hội và công khai phản ứng không khí sách nhiễu không thể chấp nhận của một số cơ quan an ninh đối với các thành viên của xã hội dân sự.

Sau vụ bắt giữ blogger Ba Sàm, dường như nhu cầu nối vòng tay lớn giữa các hội đoàn dân sự đang tăng tiến vượt bậc. Trước những khó khăn gây ra từ phía chính quyền, hầu hết các hội đoàn dân sự đều cảm thấy rủi ro có thể xảy đến với bất kỳ ai, và việc chia sẻ rủi ro với nhau trước khi nói đến những việc lớn lao và vĩ đại hơn, là một đức tính không thể thiếu của con dân nước Việt trong cơn hoạn nạn.

Chủ đề thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam cũng bởi thế đang được khơi lại và có thể thành hình trong một tương lai không quá xa.

P.C.D.


Nguồn: http://vietnamhumanrightsdefenders.net/2014/05/10/binh-luan-cuoi-tuan-thu-bay-1052014-bat-ca-nhieu-tay-va-khong-chon-dung/

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link