Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 16, 2014

NHỮNG MÁNH KHÓE GIAN XẢO CỦA VC TRONG CAO TRÀO BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG CÔNG XÂM LƯỢC CỦA NGƯỜI DÂN VN



Bài đáng đọc. Kính chuyển.

On Thursday, May 15, 2014 1:57 PM, Tam Ngo <> wrote:

NHỮNG MÁNH KHÓE GIAN XẢO CỦA VC TRONG CAO TRÀO
BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG CÔNG XÂM LƯỢC CỦA NGƯỜI DÂN VN

Ngô Xuân Tâm

Trước sự kiện Trung Cộng (TC) ngang ngược đặt giàn khoan dầu khổng lồ HD.981 trong vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN, rõ ràng là hành động gây hấn và xâm lược.

Nhà cầm quyền Việt Cộng (VC) từ Tổng Bí Thư (TBT), Chủ Tịch Nước (CTN) và mọi giới chức khác đều câm miệng, dù rằng sau đó Nguyễn Phú Trọng đã đọc diễn văn mở đầu hội nghị của cái gọi là TƯ.9, nhưng chúng cũng không dám có một lời phản đối TC trước sự tồn vong của đất nước.


Khi thấy lòng dân qúa phẫn uất,  đã tự phát các cuộc xuống đường biểu tình chống TC thì bọn chúng lại nghĩ ra những trò gian trá, lừa bịp người dân, để hòng xoa dịu tình hình như: Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Ngoại Giao VC Trịnh Bình Minh gỉa vờ điện thọai phản đối  với Bộ Trưởng Ngọai Giao TC để chụp ảnh, quay phim phổ biến trên cả nước, nhưng bị tổ-trác là mọi người khám phá ra điện thoại không cắm dây. Trong khi đó thì TBT Nguyễn Phú Trọng lạy lục, cầu khẩn xin gặp Tập Cận Bình nhưng bị ông ta từ chối (theo báo New York Times tiết lộ). Thử hỏi còn nhục quốc-thể nào to lớn hơn, nên nhà nước VC dấu nhẹm không dám công khai.

Khi cao trào biểu tình của người dân bộc phát dữ dội, nhà nước VC vô phương cấm cản thì chúng  gài công an, mật vụ, các “cháu ngoan bác hồ”, các khóa sinh của các trung tâm huấn luyện vào trong đám biểu tình của đồng bào, tay cầm cờ máu (cờ đỏ sao vàng) và các biểu ngữ: “hồ chí minh muôn năm” – “đảng CS VN quang vinh” vv… để nắm tình hình, nhận diện các nhân vật chủ chốt, đánh lạc hướng dư luận và đề phòng cuộc biểu tình chống TC biến thành chống nhà nước VC. Ngoài ra VC còn tổ chức các nhóm nhỏ biểu tình là người của chúng đóng trụ ở các cơ quan công quyền, đại-sứ- quán và các lãnh-sư-quán củaTC để lấy cớ cho công an luôn túc trực bảo vệ.

Thật ra người dân trong nước hiện nay qúa rõ đảng CSVN chỉ là một tập đoàn bán nước, tay sai của TC. Công hàm bán nước do thủ vẩu Phạm Văn Đồng ký theo lệnh hồ-chí-minh; các Hiệp-Ước  biên giới bọn chúng lén lút ký kết công nhận lãnh phận và cắt đất cho TC đã được bạch hóa và còn nguyên vẹn thì bọn chúng chối cãi vào đâu được.

Sở dĩ trong các cuộc biểu tình chính nghĩa của người dân VN chống TC mà vẫn còn phải giương cờ máu là để làm “bùa hộ mệnh”, che chắn sự đàn áp sắt máu, dã man của VC qua kinh nghiệm suốt chiều dài lịch sử từ khi có đảng CSVN.

Tuy nhiên, nếu ai để ý kỹ thì thấy trong các cuộc biểu tình xuất hiện những biểu ngữ đặc biệt mang ý nghĩa chống đối nhà nước VC đương quyền như: “Hãy xứng đáng là người lãnh đạo đất nước” – “Chúng tôi đóng thuế để bảo vệ tổ quốc” – “Vì một quốc  gia cường thịnh - Phải thay đổi”…

Sự bạo loạn đốt phá các cơ xưởng, nhà máy của TC, đám tay sai VC tại hải ngọai bài bác, lên án các người biểu tình đã làm cho nhân công VN mất việc, không còn kế sinh nhai. Tại sao bọn chúng không nghĩ đến việc này là do chính VC dàn dựng để lấy cớ đàn áp và bắt giữ hàng 5, 6 trăm người dân yêu nước biểu tình. Có thể VC còn khốn nạn hơn, là cấu kết với TC đem quân qua gọi là bảo vệ người dân của họ giống như Ukraine hiện taị, nếu người dân VN không cùng một lòng yêu nước, chống ngoại xâm.

Nhiều người trong chúng ta nôn nóng tỏ ra thất vọng khi thấy các cuộc biểu tình vẫn còn giương cờ Máu, chưa có những khẩu hiệu và lời lẽ hài tội bán nước của tập đoàn CSVN, chưa xuất hiện lá cờ chính nghĩa dân tộc (cờ vàng 3 sọc đỏ), chưa nhắm thẳng vào mục tiêu: “Diệt VC - Chống TC” như chúng ta đang mong muốn.

Xin hãy bình tĩnh, đứng trước kẻ thù hung hãn với cả một dàn công an và quân đội làm công cụ trấn áp, với sự quyết tâm bảo vệ tài sản đồ sộ và cuả cải hàng tỷ đô-la trong các ngân hàng nước ngoài của bọn chúng. Với tôn chỉ: “thà mất nước chứ không để mất đảng”, VC sẽ không từ nan bất cứ một hành động thâm độc, tàn bạo nào để giữ vững ngôi vị tuyệt đỉnh mà chúng đang có.
Đừng kỳ vọng gì vào lòng yêu nước, thương dân của đám thú dữ VC đột lốt người. Phải tiêu diệt bọn chúng.

Muốn đạt mục đích “Diệt VC - Chống TC” để cứu nước, người dân VN trong và ngoài nước còn phải tiếp tục gian khổ, các cuộc biểu tình trong nước không chỉ là hàng vạn, mà phải tăng lên hàng trăm ngàn người, lúc đó mới đủ lực để chống đỡ đàn áp của nhà nước VC, mới ngang nhiên giương cờ vàng chính nghĩa, mới hô hào đả đảo VGCS bán nước, và mới có thể biến thành một cuộc cách mạng như các nước Đông Âu đã làm.

Còn chúng ta, người Việt hải ngọai hãy cảnh giác trước các luận điệu tuyên truyền của đám tay sai VC. Chúng đang rỉ tai hô hào chỉ nên nhắm đánh vào TC, đừng đả động đến VC, hãy để cờ vàng và cờ đỏ cùng sánh vai  trong các cuộc biểu tình, hội thảo, thắp nến cầu nguyên … để lôi kéo thêm một số người lưng chừng hay đã bán linh hồn cho qủy đỏ cùng chúng ta phản đối TC.

Chúng ta không bao giờ mắc mưu bọn chúng và hãy gạt bỏ mọi tỵ hiềm, khích bác, nghi kỵ, đánh phá lẩn nhau. Đặt “tổ-quốc trên hết”. Cùng nắm tay nhau đoàn kết để có tiếng nói và hành động thống nhất yểm trợ quốc nội. Các cuộc biểu tình, thắp nến cầu nguyện, hội thảo, hội luận; các cuộc lên tiếng vận động ngoại giao, vận động các giới chức lãnh đạo, các nhà dân cử ở các quốc gia sở tại để bênh vực và yểm trợ công cuộc đấu tranh của chúng ta thật vô cùng cần thiết.

Chúng ta đã có tử-huyệt của TC và VC, đã có lòng dân đang khí thế sôi sục “quyết tử để tổ quốc hồi sinh” phản đối hành vi cướp nước của TC, lên án VC là kẻ “rước voi về dầy mả tổ”, bán nước.

Đây là cơ hội ngàn năm có một, người dân VN trong và ngoài nước hãy cùng một lòng đứng lên làm lại lịch sử . Lịch sử của một nước VN dân chủ, tự do và giàu mạnh.

Đừng để cơ hội này qua đi một cách uổng phí và hối tiếc.

Hawaii, tháng 5 năm 2014.
Ngô Xuân Tâm



AI ĐỨNG CHUNG VỚI VIỆT CỘNG TRONG VỤ GIÀN KHOAN???




image
Preview by Yahoo
 
Bns Tự Do Ngôn Luận - Vụ Trung Quốc ngang nhiên mang giàn khoan Hải Dương 981 vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam quả đã gây một chú ý lớn lao trên toàn thế giới, nhất là một phản ứng mạnh mẽ cho người Việt quốc nội lẫn hải ngoại.

 Xét cách bình thường, nhà cầm quyền VN có thể thấy đây rõ ràng là một hình thức xâm lăng đất nước, ăn cướp trắng trợn tài nguyên quốc gia. Và quả thật Hà Nội đã có phản ứng.

Phản ứng trước tiên là cho một lực lượng nhỏ cảnh sát biển ra bắc loa kêu gọi Giàn khoan có 80 tàu hộ tống phải rút đi (dù Bộ Chính trị và có thể cả hải quân đã biết từ vài tháng trước là Giàn khoan đang từ từ đi vào lãnh hải nước Việt), thứ đến là họp báo quốc tế với sự chủ trì của phát ngôn nhân bộ ngoại giao (thay vì ngoại trưởng) và một phó tư lệnh phó lực lượng cảnh sát biển (thay vì bộ trưởng Quốc phòng hay đô đốc hải quân) với điệp khúc muôn thuở: “VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…”; còn tại Sài Gòn thì sở ngoại vụ mời tổng lãnh sự Trung Quốc đến để phản đối (thay vì Bộ ngoại giao triệu đại sứ Tàu tại Hà Nội). Cho tới hôm nay, lãnh đạo cao cấp nhất trong Bộ chính trị hoàn toàn im tiếng trước toàn dân và toàn đảng. 

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong diễn văn khai mạc hội nghị Trung ương 9 khóa 11 vào ngày 8 tháng 5, vẫn không hề đá động tới Trung Quốc (như từ bao năm nay ông vẫn luôn cho Biển Đông chẳng có vấn đề gì mới). Riêng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì có lên tiếng kết án Trung Quốc trong Hội nghị ASEAN 24 tại Myanmar nhưng đó là trước chính giới nước ngoài. Ngoại trưởng Phạm Bình Minh, theo báo đảng cho biết, vào ngày 06-05 có điện đàm với ủy viên quốc vụ Tàu cộng là Dương Khiết Trì, nhưng người ta chẳng biết nội dung cuộc điện đàm đó ra sao. 

(Ngoài ra nhân dân còn thắc mắc về cái điện thoại không dây cắm mà ngoại trưởng sử dụng -loại đặc biệt chăng?). Tất cả đều cho thấy một thái độ hoàn toàn bất xứng của hàng lãnh đạo chính trị.

          Chưa hết, người ta lại thấy hình ảnh những chiếc tàu Việt Nam bị tàu Trung Quốc uy hiếp bằng tông thẳng vào mạn hoặc xịt vòi rồng vào thân đến nỗi phải chạy loanh quanh như đàn vịt với tất cả sự tức giận khôn cùng nhưng đồng thời cũng với sự kềm chế đầy nhẫn nhục. Tiếp đến, trong cuộc xuống đường đông đảo của nhân dân hôm 11-05 với tất cả khí thế hào hùng và lòng căm phẫn tột độ, nhà cầm quyền lại cho đám công an, viên chức, đoàn viên, dư luận viên, cả côn đồ đầu gấu biểu tình song hành trong động thái hoặc hết sức bạc nhược (như đoàn thanh niên CS tại nhà hát lớn SG chỉ biết ngồi hát những bài về HCM, các viên chức chỉ trương những khẩu hiệu phản đối cầm chừng, kêu gọi bảo vệ đảng, đồng hành cùng đảng và nhà nước…) hoặc hết sức hung hãn (như xông vào đoàn dân, cướp lấy những băng rôn khẩu hiệu tố cáo nhà nước hèn yếu, tẩy chay chính quyền nô bộc, đòi trả tự do cho những người chống Trung Quốc đang phải giam cầm… nghĩa là bất cứ khẩu hiệu nào bị cho là “nhạy cảm”). 
          Tất cả sự nhịn nhục từ phía nhà cầm quyền như thế có kẻ cắt nghĩa như là một chiến thuật cần thiết để qua những hình ảnh như vậy, Hà Nội chứng minh với thế giới rằng VN chỉ là nạn nhân chứ không phải là những kẻ khiêu khích như Trung Quốc vu cáo tuyên truyền. Tính chất nạn nhân ấy cần một thời gian để tạo ấn tượng mạnh và sâu đủ hầu thu hút sự đồng cảm, và từ đó, sự ủng hộ của quốc tế. 

Thế nhưng, đó có phải là một chiến thuật nhất thời chăng? Hoàn toàn không! Ba Đình đã nhún nhường trước Trung Nam Hải với tất cả thái độ nô lệ mù quáng hơn cả nửa thế kỷ rồi, từ ngày Hồ Chí Minh nhận Mao Trạch Đông làm vị thầy bất khả ngộ, theo chính sách tàn bạo của y đối với nông dân và trí thức, từ ngày Phạm Văn Đồng nhanh nhẩu công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên Hoàng Sa và Trường Sa, từ ngày Tố Hữu kêu gọi toàn dân hãy thờ Mao chủ tịch bất diệt, từ ngày Lê Duẩn tiết lộ “ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc”, từ ngày Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh qua Thành Đô khấu đầu tạ tội vì đã theo Nga chống Tàu, từ ngày Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh cam kết mở cửa cho Tàu vào VN khai thác đủ loại, nhất là bauxite ở Tây nguyên, từ ngày bộ sậu lãnh đạo Hà Nội cam kết hợp tác chiến lược toàn diện với thiên triều Đại hán…. 

Thành ra phải nói đây là một chiến lược lâu dài, chủ trương nhất quán của đám lãnh đạo chính trị chưa bao giờ học được bài học lịch sử ngàn năm của đất nước, chưa bao giờ thấm nhuần khí phách của các anh hùng dân tộc, một chỉ mù quáng tin vào tình đồng chí cộng sản, sự cùng chung lý tưởng Mác-Lê, xác tín sự hữu hảo 16 chữ vàng, trong lúc đại đồng chí Bắc phương chỉ tìm cách ngoạm dần và nuốt chửng đất nước của tiểu đồng chí dại khờ ngu xuẩn.

          Sự dại khờ ngu xuẩn ấy ngoài ra còn khiến Việt Nam không có đủ thiện chí và sáng suốt để xây dựng một quan hệ tin cậy, một liên minh chiến lược với các cường quốc dân chủ Tây phương, nhất là với Hoa Kỳ, nước duy nhất có khả năng giúp Việt Nam đương đầu với Trung Quốc (y như Nhật Bản, Đài Loan, Philippin đang làm, khiến Tàu không dám kéo giàn khoan vào lãnh hải nước của họ). 

Chơi với Mỹ, Hà Nội chỉ tìm cách đạt được cho mình những mối lợi kinh tế (WTO rồi TPP chẳng hạn), chỉ tính toán những trò tiểu xảo hèn hạ, như bắt dân làm con tin, bắt các nhà đối kháng làm con bài, khi nào Mỹ yêu sách về nhân quyền thì thả vài người xong lại bắt thêm nhiều người khác, nhốt vào túi dự trữ. Trên các phương tiện truyền thông nhà nước, thậm chí trên các diễn đàn chính thức của đảng, thỉnh thoảng Hoa Kỳ vẫn bị chửi bới, bị xem như thù địch, kẻ đứng đằng sau xúi giục cho âm mưu “diễn tiến hòa bình” (bài viết của các loa cao cấp trong công an và quân đội chẳng hạn). Chơi với các nước dân chủ Tây phương, nhất là Bắc Âu một thời ủng hộ CS, Hà Nội cũng chỉ dùng những trò khôn vặt để kiếm tiền mà thôi, chứ chưa bao giờ đáp ứng những đòi hỏi dân chủ mà họ mong cho dân Việt được hưởng và nước Việt được nhờ.


          





Có thể nói, bất chấp những tuyên truyền ầm ỹ, ai ai cũng thấy chưa bao giờ Việt Nam cô đơn như hiện nay. Thời kháng chiến chống Pháp, Hà Nội được Trung Quốc giúp đỡ; thời chiến tranh Nam Bắc, thì cả Trung Quốc lẫn Liên Xô hào phóng viện trợ; thời chiến tranh biên giới với Trung Quốc, Liên Xô trợ lực tận tình. Bây giờ thì hoàn toàn không. Lời kêu gào thống thiết của Nguyễn Tấn Dũng tại hội nghị ASEAN xin lên án Tàu chẳng được quốc gia thành viên nào lưu ý. Vài chính khách Mỹ có lên tiếng phản đối giùm VN nhưng chính phủ Mỹ thì hoàn toàn bỏ mặc VN đương đầu với Tàu cộng. 

Không rõ Ba Đình tới giờ này có thấm thía với chính sách “làm bạn của mọi người nhưng chẳng liên minh với ai” giữa cái thời đại mà chẳng những nước yếu cần dựa vào nước dân chủ mạnh mà các các nước dân chủ mạnh cũng cần liên kết với nhau để đương đầu với những thể chế độc tài đang trỗi dậy đe dọa nhân loại (như Nga của Putin và Tàu của Tập Cận Bình). Rõ ràng Việt Nam, hay đúng hơn, Việt Cộng, chẳng được ai trên thế giới thèm đứng chung với, bênh vực cho trong vụ giàn khoan này, trong vụ Tàu khai thác dầu ở lãnh hải Việt mà theo các chuyên gia thì không mấy có lợi về mặt kinh tế.

          Khốn nạn hơn nữa, thê thảm hơn nữa, nhà cầm quyền Hà Nội còn cô đơn trong quan hệ với toàn dân Việt Nam. Từ hơn nửa thế kỷ nay, đảng Cộng sản chỉ coi nhân dân như con cái để sai khiến dạy bảo, như con ở để khai thác bóc lột, như con tin để mặc cả trao đổi với quốc tế hầu mưu lợi cho riêng đảng, và thậm chí có lúc như kẻ thù để tàn sát không nương tay (vụ Cải cách ruộng đất và vụ Công kích Mậu Thân chẳng hạn). Thập niên gần đây, đảng lại thẳng tay trấn áp một cách phũ phàng tàn bạo tất cả những con dân lên tiếng cảnh báo nguy cơ xâm lược của nhà nước Tàu (như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Xuân Nghĩa, Cù Huy Hà Vũ…), hay những oan dân lên tiếng phản kháng hành động cướp bóc của thương gia Tàu (như tại Vũng Áng, Cửa Việt, Bình Dương, Bình Thuận...). 

Vì sợ Trung Quốc, vì nợ Trung Quốc, hay vì muốn bênh vực cho Trung Quốc, nhà cầm quyền đã bao lần cho công an, côn đồ giang chân đạp thẳng vào mặt, giang tay đánh thẳng vào đầu những kẻ đi biểu tình chống Trung Quốc, đã bao lần cho đám trí nô ký sinh, bọn hacker ngu đần, lũ dư luận viên đầy tớ vung bút chửi tục, đê hèn vu khống, đánh tan phá sập hay ra luật cấm cản các blogger chân thành yêu nước, cổ vũ tự do dân chủ, cảnh báo nguy cơ mất nước về tay Tàu cộng. Đó là chưa kể Hà Nội còn hoàn toàn làm ngơ trước mọi ý kiến của các nhân sĩ trí thức, lãnh đạo tôn giáo về mối nguy Trung Quốc xâm nhập lũng đoạn Việt Nam về các mặt chính trị, kinh tế, văn hóa, an ninh, quốc phòng… 

Còn đối với đồng bào hải ngoại thì Hà Nội chỉ có một mục tiêu duy nhất là moi tiền, là vỗ béo rồi làm thịt các Việt kiều khờ khạo về nước đầu tư. Tất cả đã khiến nhân dân xem nhà cầm quyền chỉ là một bọn nhu nhược hèn với giặc-ác với dân, hoặc gay gắt hơn, bọn mãi quốc cầu vinh, thái thú thời hiện đại…. Đây có lẽ là lý do thêm để Tàu cộng sấn tới, vì biết đằng sau đảng CS chẳng có sự hậu thuẫn nào của dân Việt, đúng như Tuyên bố chung lên án hành động xâm lược của Trung Quốc và thái độ nhu nhược của nhà nước VN của 13 tổ chức xã hội dân sự độc lập hôm 09-05: “Chính sách ngoại giao đầu gối” đó chẳng những không bao giờ khiến được 500 đại biểu quốc hội và gần 200 ủy viên trung ương đảng cầm súng ra mặt trận, mà còn khiến không mấy người dân tình nguyện đỡ đạn ở chốn tiền tuyến thay cho các nhóm lợi ích tham lam vốn chuẩn bị biến khỏi đất nước vào thời điểm Tổ quốc lâm nguy”.

          Phải chăng ở cái thế vừa cô lập với dân chúng trong nước vừa cô lập với thế giới bên ngoài như vậy (do chính sách chuyên bóc lột nhân dân và chuyên lợi dụng quốc tế), nhà cầm quyền Việt Nam sau khi giả vờ cứng rắn một hồi (nhưng không đến độ kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế như Philippin hoặc dự trù phương án phản ứng quân sự dù mới mua vài tiềm thủy đĩnh…), lại tiếp tục cấm cản các cuộc xuống đường yêu nước, cho đó là gây mất ổn định (như “bằng chứng” các cuộc biểu tình bạo loạn đập phá tại Bình Dương mà dư luận cho là âm mưu thâm độc của nhà cầm quyền), lại tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng để Trung Quốc muốn làm gì trên Biển Đông thì làm, miễn là quyền chức và tài sản của họ vẫn nguyên vẹn. 

Chẳng lẽ toàn dân lại cam tâm dung dưỡng cái chính đảng khốn nạn, cái nhà nước chết tiệt như thế?


Nguyen bac ninh bacninh75@gmail.com 
To 
Today at 5:07 AM

logo_chong_vc_tc.jpg

Bạo lực leo thang - Dấu hiệu khủng hoảng chính trị tại Việt Nam

Bạo lực leo thang - Dấu hiệu khủng hoảng chính trị tại Việt Nam


CTV Danlambao - Các nguồn tin độc lập gửi đến Danlambao cho biết: Hôm 13/5, công nhân đang làm việc trong các nhà máy đã được công an đến yêu cầu đình công để biểu tình chống Trung Quốc. Sau đó, xuất hiện nhiều thanh niên mang theo hung khí liền kéo đến các công ty đe dọa và gây áp lực buộc nhà máy đóng cửa để công nhân xuống đường. Đáng chú ý, trong nhóm thanh niên lạ mặt này có những người còn mang theo cả bộ đàm để liên lạc cho nhau...


*

Ít nhất 23 người đã thiệt mạng và hàng chục người khác bị trọng thương nguy kịch sau các cuộc bạo động chống Trung Quốc vừa xảy ra liên tiếp tại hai tỉnh Hà Tĩnh và Bình Dương.

Tại khu vực biên giới giáp Việt Nam, quân đội Trung Quốc đã nâng mức báo động lên cấp 3 - tức lệnh cấm trại 100% sẵn sàng trực chiến. Ngoài Biển Đông, chiến hạm Trung Quốc mang tên lửa đất đối không tiến vào khu vực giàn khoan HD-981 nằm trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.

Ngày 14/5, chính phủ Đài Loan đã khẩn cấp di tản công dân rời khỏi Việt Nam sau các cuộc bạo loạn khiến hàng trăm công ty nước này đầu tư bị tấn công cướp bóc. Các công dân Trung Quốc cũng vội vàng tháo chạy khỏi Việt Nam qua nhiều ngả, làn sóng lánh nạn diễn ra ồ ạt tại các cửa khẩu giáp với biên giới Canphuchia.

Sáng ngày 15/5/2014, bộ trưởng bộ kế hoạch đầu tư Bùi Quang Vinh cho biết 'tình hình đang cực kỳ nghiêm trọng', các cuộc đình công chống Trung Quốc đã diễn ra trên 22 tỉnh thành khắp cả nước.

Tại cuộc họp báo hôm 15/5, người phát ngôn bộ ngoại giao Lê Hải Bình cho biết chính phủ Việt Nam đã cử thứ trưởng Hồ Xuân Sơn sang Bắc Kinh để thể hiện 'thiện chí' đối với Trung Quốc.

Tại một số khu vực điểm nóng có đông người Trung Quốc, công an và quân đội đã được huy động nhằm ngăn ngừa tình hình căng thẳng có thể bùng nổ xung đột bất cứ lúc nào.

Cùng ngày, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gửi công điện lệnh cho bộ công an khẩn cấp thực hiện các biện pháp bảo vệ các công ty và công nhân nước ngoài. Ông Dũng đánh giá tình hình các cuộc xung đột là 'nghiêm trọng'.

Trước đó, truyền thông Đài Loan nói rằng cuộc bạo động ở Bình Dương hôm 13/5 đã khiến 2 người Trung Quốc thiệt mạng và 2 người Đài Loan bị đánh gây thương tích.

Sang đến tối ngày 14/5, tại Hà Tĩnh tiếp tục xảy ra bạo động khủng khiếp tại công trường dự án Formosa, nơi hiện đang có khoảng 4000 công nhân Trung Quốc làm việc. Hãng thông tấn Reuters trích lời một bác sĩ địa phương cho biết ít nhất 5 công nhân Việt Nam và 16 công nhân Trung Quốc đã thiệt mạng sau cuộc xung đột đẫm máu.

"Hàng trăm người đã được đưa đến bệnh viện tối qua. Có nhiều người Trung Quốc. Thêm nhiều người vẫn đang được đưa đến bệnh viện vào sáng nay", một bác sĩ tại bệnh viện đa khoa Hà Tĩnh nói với Reuters.

Như vậy, chỉ trong vòng hai ngày, các cuộc bạo động tại hai tỉnh Bình Dương và Hà Tĩnh đã khiến 23 người thiệt mạng, gồm cả người Trung Quốc và Việt Nam.

Tuy nhiên, báo cáo của ban tuyên giáo tỉnh ủy Hà Tĩnh thì nói rằng vụ ‘xô xát ở Khu kinh tế Vũng Áng’ đã khiến 149 người 'bị xây xát' và 1 người tử vong.

CA Hà Tĩnh cũng thông báo đã bắt giữ 76 người sau vụ 'gây rối'. Tại Bình Dương, Giám đốc Công an tỉnh thông báo đã bắt giam hơn 800 người sau các vụ tấn công, cướp bóc các nhà máy. Hơn 100 người bị cho là 'quá khích' tại Đồng Nai cũng bị CA bắt giam.

Các nguồn tin độc lập gửi đến Danlambao cho biết: Hôm 13/5, công nhân đang làm việc trong các nhà máy đã 
được công an đến yêu cầu đình công để biểu tình chống Trung Quốc. Sau đó, xuất hiện nhiều thanh niên mang theo hung khí liền kéo đến các công ty đe dọa và gây áp lực buộc nhà máy đóng cửa để công nhân xuống đường. Đáng chú ý, trong nhóm thanh niên lạ mặt này có những người còn mang theo cả bộ đàm để liên lạc cho nhau.

Tại Hà Tĩnh, nguyên nhân cuộc bạo động bắt nguồn từ việc hàng chục người lạ mặt kéo đến chặn trước cổng công trường, sau đó gây sự và tấn công xe chở các công nhân Trung Quốc. Một nguồn tin cho biết, 
những người lạ này không phải là công nhân và cũng không phải người dân địa phương.

Lực lượng công an, cảnh sát cơ động tại Bình Dương và Hà Tĩnh đã bị nhiều chỉ trích vì đã chậm trễ can thiệp và không nỗ lực bảo vệ các nạn nhân bị tấn công.

Sáng ngày 15/5, hàng ngàn công nhân Hongfu tại Thanh Hóa bất ngờ bị ngộ độc nguồn nước khi đang chuẩn bị xuống đường chống Trung Quốc. Trước đó, liên đoàn lao động Thanh Hóa đã đến nhiều công ty vận động công nhân không được đình công "tránh để các thế lực thù địch, phần tử phản động kích động".

Các diễn biến xảy ra liên tiếp và dồn dập cho thấy nhà cầm quyền CSVN đã bế tắc trong việc kiểm soát tình hình. Một cuộc khủng hoảng chính trị toàn diện có nguy cơ xảy ra trong thời gian gần.



Hãy xứng đáng là lãnh đạo đất nước!


Minh Dân (Danlambao) - Nửa tháng trôi qua, trò chơi chuột cọng sản đuổi mèo cọng sản không có hồi kết. Bộ chính trị mà đại diện nổi cộm là bốn vị tứ trụ triều đình bình chân như vại, không có ai chính thức biểu lộ chính kiến về hành động tên bạn vàng ngang tàng chốt sừng sững giàn khoan HD - 981 từ 1/5/2014 trên biển trời đất mẹ VN.

Hai ông Bộ trưởng sở hữu 2 chữ vì "Vì anh ninh tổ quốc" và "Vì nhân dân phục vụ" đã thực hiện sách lược im lặng là vàng. 

Bí thư Quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng An ninh Việt Nam Trương tấn Sang bận bịu túi bụi về công tác đảng, nhà nước nên chưa có thời gian lên tiếng, hội nghị TƯ đảng 9 khóa 11 diễn biến và kết thúc đúng lịch trình, một hội nghị"thành tựu của văn hóa Việt Nam" cũng thành công như đêm 14/5 lễ trao giải viết về "Học và làm theo tấm gương Hồ chí Minh" không làm hừng lên một xã hội u ám vì biển thủ, đảng trị và cơ hội.

Tên bạn vàng muốn đốt cháy giai đoạn để hốt liền VN hay đang thực hiện một kịch bản của song đảng Việt-Trung? Có vẻ như Trung Cọng là kèo trên, là tay bạc đã nắm được tẩy bài đối thủ một cách quá tự tin.

Đến thời điểm này chưa có quốc gia nào ủng hộ Trung Cọng, ít nhất là một số nước đang có thái độ lững lờ rất giống Việt Nam đã từng làm, Việt Nam xã nghĩa đã luôn luôn ủng hộ Trung Cọng theo cách im lặng khi ông bạn vàng này quậy các nước bạn Asean trên biển Đông, hành động của ông Thủ Tướng kêu gọi sự ủng hộ của các quốc gia là thừa, không cần kêu gọi người ta cũng biết việc của mình phải làm và người ta cũng tỏ rõ thái độ trước một quốc gia VN đã từng thân Tàu và VN đã từng bàng quan trước các hành vi bành trướng ngang ngược của ông anh cả.

"Hãy xứng đáng là lãnh đạo đất nước", người dân ta rất thông thái và cực kỳ yêu nước, một ý nghĩa tấm biểu ngữ đáng ngạc nhiên và thú vị vì nếu "lãnh đạo đất nước" đã cố gắng để hiểu và hình như không ai hiểu, đừng nghĩ là người dân cạnh khóe chế độ, người ta đã biết đến lúc phải công khai và ăn thua đủ với lãnh đạo trên phương diện chăn dắt dân.

"Không đòi...ai trả núi sông ta", một câu thật đơn giản mà đám người bề trên hiểu chưa ra, chính xác là hàng thế kỷ và nửa tháng qua chưa có ai đòi tài sản mà họ luôn ca ngợi là thiêng liêng về cho dân tộc, việc của lãnh đạo đất nước là phải có cái gì tích cực hơn việc điều Kiểm ngư dân sự và CSB ra đeo bám với hải quân Trung Cọng, một đội bóng chuyên về phòng thủ, cầm hòa là luôn bất lợi về dài lâu. Ít nhất là một tối hậu thư, một câu truyền hịch phải được phát ra công khai nhằm xác định một thời gian dứt khoát vì tài sản này là của tổ quốc chứ không phải của tổ chức, đảng phái, cá nhân nào. Thái độ hòa bình thiện chí không đi đôi với nhu nhược.

Có phải là nhu nhược? ít nhất là một công điện cho Trung Cọng, sao chỉ là một cuộc điện đàm như "người" trong gia đình vậy.

Có phải là không biết lãnh đạo? một thông điệp để tỏ rõ, ban bố tình trạng đất nước cho quốc tế, quốc gia công khai thái độ là việc phải nên làm, ít nhất là đến giờ người dân chỉ biết lãnh đạo đất nước phản đối Trung Cọng bằng mồm không hơn không kém.

Luật biểu tình không có ở nước CHXHCNVN, hiểu như là họ cố tình đắp một con đê vĩ đại bằng cát, con đập được dày công gia cố để chống lại biển nước hiền hòa đầy sóng ngầm liệu có khả thi?. Có lẽ những cuộc biểu tình gần đây (mà họ gọi tuần hành) là những bài học vỡ lòng đáng giá chăng?

Quân đội là những người có vũ trang nói chung không thể đông và mạnh hơn dân, nhất là lòng yêu nước và yêu lẽ phải của dân Việt là vô bờ, lãnh đạo nên bỏ ảo tưởng phi biểu tình, nên bỏ ảo tưởng quân đội là lực lượng bảo vệ chế độ, nói chi đến một đám dân phòng theo đóm ăn tàn mấy hôm nay lặn không sủi tăm. Không ai dám nói trước về kết quả một ván cờ.

CSVN đã đánh giá thấp về lực lượng công nhân VN, một tập hợp vô sản chính hiệu không phải là vô sản của sản phẩm Karl Marx, một tầng lớp người lao động có mức thu nhập, mức sống tiện nghi thua hàng triệu lần quan chức cọng sản đã bị tức nước vỡ bờ. Tướng Tô Lâm đã vào cuộc.

Trung Cọng lúc này đã làm được hai việc: Cho dân Việt thấy cái bản chất tráo trở cọng sản của mình và của đảng CSVN, các hành vi thân hữu, bảo bọc tốt và vàng cho nhau mục đích chính là làm giàu chất phóng xạ cọng sản, làm cho dân Việt ngày càng nghèo nàn lạc hậu, tạo điều kiện cho Tàu xâm thực hóa trên đất Việt, tranh việc làm của dân, hoàn toàn thống trị thị trường tiêu dùng hàng hóa. Cho dân Việt thấy múi chanh CSVN đã bị vắt hết nước.

Thành tựu 15 năm nghị quyết TƯ 5 khóa 8 được đánh giá là nâng bản sắc nền văn hóa Việt lên tầm cao mới chỉ là trên văn kiện, trong lúc tồn tại một đất nước có hệ thống chính trị biển thủ công khai, bất công, đàn áp, che đậy thủ đoạn, bắt bớ cầm tù người yêu nước đặc biệt là người công khai chống Trung Cọng để cai trị đã cố tình đẩy VN vào vòng xoáy đảng trị, thi hành những chính sách bất hợp lý biến tài sản của dân thành tài sản tư hữu, biến dân lành thành dân oan, đảng CSVN làm đất nước ngày càng trở nên nghèo nàn lạc hậu bên cạnh một nền truyền thông chuyên nói láo.

Những cuộc biểu tình đòi chủ quyền nổ ra với tinh thần Tổ quốc, Tự do, Trách nhiệm buộc nhà cầm quyền chấp nhận một thực tế là phải có trách nhiệm trước dân trong hành vi Trung Cọng vi phạm chủ quyền biển Việt Nam từ trước đến nay, phải xin lỗi và trả tự do cho người tù chống Trung Cọng, phải trả lại quyền tự quyết cho dân tộc có 4000 ngàn năm văn hiến, có thừa tư duy và tố chất để trở thành một Việt Nam giàu mạnh văn minh thực sự.

Lúc này mới là việc của các tổ chức xã hội dân sự, họ sẽ dần làm chủ tình thế, dẫn tránh thiệt hại đến mức thấp nhất cho xã hội nếu có biến động, họ biết phân tích và xử lý tình hình theo hướng rộng, các mưu đồ chính trị đen tối hy vọng cuối cùng sẽ bị phanh phui và triệt hạ, lái tốt thì thuyền tốt, Việt Nam cuối cùng cũng sẽ đến được bờ văn minh dân chủ.




__._,_.___

Cứu nước hay cứu đảng?


Cứu nước hay cứu đảng?


Phạm Trần (Danlambao) - Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã rất khôn ngoan và kiên quyết chống nhân dân đòi dân chủ, tự do nhưng lại hoang mang và lúng túng khi phải đối diện với hiểm họa mất nước vào tay Trung Cộng. Bằng chứng đã hiện ra trước mắt kể từ ngày 3/5 (2014) khi Bắc Kinh đem giàn khoan HD-981 và một lực lượng quân sự hùng hâu bảo vệ vào hoạt động công khai bên trong vùng “đặc quyền kinh tế” 200 hải lý (lối 370 cây số) của Việt Nam.

Khu vực đặt giàn khoan khổng lồ HD-981 nằm phía nam quần đào Hoàng Sa nhưng chỉ cách đảo Lý Sơn, Tỉnh Quảng Ngãi khoảng 119 hải lý (lối 221 cây số), hay 80 hải lý (trên 148 cây số) bên trong lằn ranh ngoài cùng của vùng “đặc quyến kinh tế”. Giàn khoan do Trung Cộng chế tạo tốn lối 1 tỷ dollars, có khả năng hoạt động ở độ nước sâu 3000 mét và mũi khoan có khả năng đào sâu 10,000 mét.

Gian khoan này được Bắc Kinh bảo vệ bởi gần 100 tầu chiến có hỏa tiễn và súng nặng, máy bay, tầu săn ngầm và hàng chục tầu đổ bộ, Hải giám, Hải cảnh, Ngư chính, Cứu hộ, Vận tải và tầu cá vỏ sắt

Sau hơn 2 tuần lễ, không có dấu hiệu nào cho thấy Trung Cộng sẽ bỏ cuộc, mặc cho Việt Nam phản đối, chỉ trích hay dùng tầu “đâm nhau” hoặc xịt nước xua đuổi lẫn nhau trên Biển Đông.

Từ ngày 13/5 (2014) phía Cảnh sát biển Việt Nam báo cáo về đất liền “tình hình rất căng thẳng” trong khi Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Trung Cộng Hoa Xuân Oánh thản nhiên bảo “Việt Nam sẽ thất bại” vì Trung Quốc tìm kiếm dầu khí “trên biển của Trung Quốc”!

Phía Việt Nam cho biết cứ mỗi lần các tầu Cảnh sát biển của Việt Nam tìm cách tiến gần giàn khoan HD-981 thì các tầu Hải Giám và Hải Cảnh của Trung Cộng lại ngăn chặn hoặc bao vây tầu Việt Nam. Cảnh sát biển Việt Nam cũng báo cáo các tầu Trung Cộng đã nhiều lần chạy với tốc độ mạnh toan đâm vào tầu Việt Nam nhưng các tầu Việt Nam đã tránh được.

Các chuyên viên Quốc tế quan ngại về thái độ cứng rắn và hung hãn lần này của Trung Cộng trong vụ giàn khoan HD-981 vì Bắc Kinh biết Việt Nam không có khả năng quân sự đề đuổi giàn khoan và các tầu của Bắc Kinh ra khỏi khu vực.

Tuy nhiên lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam nói họ kiên quyết bám vị trí và nhất định xua đuổi giàn khoan HD-981 ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế, nhưng không biết có thành công hay không.

VIỆT NAM ĐÃ LÀM GÌ?

Về phía Trung Cộng thì tình hình tại chỗ cho thấy không có dấu hiệu nào Bắc Kinh sẽ bỏ cuộc. Họ nói giàn khoan HD-981 có thời khóa biểu hoạt động 100 ngày ở vùng biển của Việt Nam, kể từ 3/5/2014, nhưng không ai chắc Trung Cộng sẽ rút lui sau thời gian này.

Có nhiều lo ngại từ phía Việt Nam sợ Bắc Kinh sẽ tiếp tục rời đi chỗ khác để tìm kiếm dầu trong phạm vi đường Lưỡi Bò (hay đường 9 đoạn) mà Trung Cộng đã “tự chế ra” từ năm 2009 để chiếm biển của nước khác. Diện tích của đường Lưỡi Bò chiếm tới 2/3 của tổng số 3.5 triệu cây số vuông Biển Đông, bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Vậy đảng và nhà nước CSVN đã làm gì để bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ mà không bị đánh bẹp bởi quân Trung Cộng ở Biển Đông?

Thứ nhất, về mặt ngoại giao, ngoài phản đối bằng văn bản, họp báo, họp tay đôi trung cấp và cuộc điện đàm duy nhất giữa Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Ngoại trường Trung Cộng Dương Khiết Trì, không có bất cứ hành động nào của cấp Tổng Bí thư giữa hai đảng. Thủ tướng Việt-Trung cũng không nói chuyện với nhau.

Thậm chí có tin “không chính thức” nói rằng Tổng Bí thư-Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Tập Cận Bình đã không thèm đáp lại đề nghị gặp nhau ở Bắc Kinh của Tổng Bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng để thảo luận về vụ giàn khoan HD-981.

Nếu tin này có thật thì liên lạc Việt-Trung đã rẽ sang một hướng rất nghiêm trọng và ông Trọng đã không những bị họ Tập coi thường mà uy tín của ông Trọng cũng không còn với đảng và người dân trong nước.

Diễn đàn quốc tế duy nhất mà Việt Nam đã sử dụng để nói lên lập trường của mình và lên án hành động của Trung Cộng đã diễn ra ngày 11/5 tại thủ đô Nay Pyi Taw, Miến Điện, nước chủ nhà tổ chức Hội nghị ASEAN cấp cao kỳ thứ 24.

Tại đây, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã đọc bài diễn văn chỉ đích danh Trung Cộng đã “Từ ngày 01/5/2014 Trung Quốc đã ngang nhiên đưa giàn khoan nước sâu cùng hơn 80 tàu vũ trang, tàu quân sự và máy bay hộ tống đi vào vùng biển Việt Nam và đã hạ đặt giàn khoan này tại vị trí nằm sâu trên 80 hải lý trong Thềm lục địa và vùng Đặc quyền Kinh tế của Việt Nam theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982. 

Các tàu hộ tống bảo vệ giàn khoan của Trung Quốc đã rất hung hăng bắn vòi nước có cường độ mạnh và đâm húc thẳng vào các tàu công vụ, tàu dân sự của Việt Nam, gây hư hại nhiều tàu và làm nhiều người bị thương.” 

Ông Dũng nói: “Đây là lần đầu tiên Trung Quốc ngang nhiên đưa giàn khoan vào hạ đặt tại địa điểm nằm sâu trong Thềm lục địa và vùng Đặc quyền Kinh tế của một nước trong ASEAN, là sự vi phạm đặc biệt nghiêm trọng Luật pháp Quốc tế, Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và cũng là sự vi phạm đặc biệt nghiêm trọng Tuyên bố về Ứng xử của các Bên trên Biển Đông (DOC) mà Trung Quốc là một Bên tham gia ký kết. 

Hành động cực kỳ nguy hiểm này đã và đang đe dọa trực tiếp đến hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải ở Biển Đông.”

Thủ tướng Dũng cáo buộc Trung Cộng “không những không đáp ứng yêu cầu chính đáng của Việt Nam mà còn vu khống, đổ lỗi cho Việt Nam và tiếp tục dùng sức mạnh, gia tăng các hành động uy hiếp, xâm phạm ngày càng nguy hiểm và nghiêm trọng hơn.”

Tuy nhiên hy vọng ASEAN sẽ có phản ứng mạnh theo yêu cầu của Việt Nam đã thất bại

Tổ chức Hiệp hội các nước Đông Nam Á chưa bao giờ đoàn kết khi phải đối phó với Trung Cộng vì quyền lợi của mỗi nước khác nhau.

Vì vậy trong lời Tuyên bố chung ngắn ngủi tại Miến Điện kỳ này khối 10 nước ASEAN đã không nêu tên Trung Cộng mà chỉ kêu gọi suông các bên hãy: “Tăng cường hợp tác bảo đảm thực hiện đầy đủ và hiệu quả Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), tuân thủ các nguyên tắc đã được thừa nhận chung của luật pháp quốc tế và Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982, đặc biệt kêu gọi tất cả các bên thực hiện kiềm chế và không sử dụng vũ lực, cũng như không tiến hành các hoạt động có thể làm gia tăng căng thẳng và sớm đạt được Bộ Quy tắc về Ứng xử ở Biển Đông (COC) như đã được thể hiện trong Nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông.”

Ngay cả Tuyên bố của Chủ tịch (Miến Điện) Hội nghị Cấp cao ASEAN-24 cũng chỉ “bày tỏ quan ngại sâu sắc về các vụ việc đang diễn ra ở Biển Đông” nhưng không chỉ đích danh Trung Cộng là nước đã gây ra cuộc khủng hoảng ở Biển Đông từ ngày 03/05/2014.

Tuyên bố viết: "Chúng tôi khẳng định tầm quan trọng của việc duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn và tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông. Chúng tôi kêu gọi tất cả các bên tham gia Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) thực hiện đầy đủ và hiệu quả tuyên bố này nhằm tạo môi trường tin cậy và xây dựng lòng tin; thực hiện kiềm chế, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ các nguyên tắc đã được thừa nhận chung của luật pháp quốc tế và Công ước Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 (UNCLOS). Chúng tôi nhấn mạnh sự cần thiết của việc sớm đạt được Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC). Theo đó, chúng tôi ghi nhận tầm quan trọng của Tuyên bố của các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN về tình hình hiện nay ở Biển Đông, đã được Hội nghị các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN đưa ra ngày 10/05/2014".

Trong Tuyên bố ngày 10/05, các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN đã “yêu cầu các bên liên quan, trên cơ sở tuân thủ các nguyên tắc đã được thừa nhận chung của luật pháp quốc tế và Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, thực hiện kiềm chế và tránh có các hành động có thể làm phương hại đến hòa bình và ổn định ở khu vực; và giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực.”

Sự kiện ASEAN không công khai nêu tên Trung Cộng đã gây ra cuộc khủng hoảng mới tại Biển Đông bằng hành động đưa giàn khoan dầu khí HD-981 vào sâu bên trong vùng “đặc quyền kinh tế” 200 hải lý (370 cây số) của Việt Nam đã thể hiện chủ trương “trung lập” của ASEAN, nhưng lại đem lại “thắng lợi” cho Trung Cộng.

Ngay từ Hội nghị cấp cao ASEAN năm 2012 tại Nam Vang, Kampuchea, Trung Cộng đã áp lực thành công với Thủ tướng nước chủ nhà Hun Sen để ông này không đưa ra tuyên bố chung của Hội nghị về tình hình Biển Đông.

Lý do vì Bắc Kinh là nguồn tài trợ và đầu tư chính tại Kampuchea với 2.7 tỷ dollars năm 2012. Trong khi mậu dịch Lào-Trung Cộng cũng lên đến 1.728 tỷ dollars năm 2012 nên hai nước Cao Miên-Lào luôn luôn đứng về phía Bắc Kinh mỗi khi cần bỏ phiếu trong tổ chức ASEAN.

Ngoài Phi Luật Tân, Mã Lai, Tân Gia Ba, Nam Dương, Brunei và Việt Nam, hai nước Thái Lan và Miến Điện cũng có những quen hệ kinh tế đặc biệt với Bắc Kinh nên khối ASEAN chưa bao giờ có thể đoàn kết và thống nhất lập trường khi phải đương đấu với Trung Cộng trong vấn đề Biển Đông.

Vì vậy, Bắc Kinh luôn luôn lợi dụng ưu điểm viện trợ và mậu dịch để trì hoàn việc thảo luận Bộ Quy Tắc Ứng Xử (COC, Code of Conduct) với ASEAN để không bị ràng buộc pháp lý. 

Mục đích của COC là thay thế cho Tuyên bố về Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (DOC, Declaration of Conduct) mà Trung Quốc và khối ASEAN đã ký với nhau ở Nam Vang năm 2002. Văn kiện DOC “không có tính cách pháp lý” nên nước nào cũng có thể “ vi phạm” hay “không cần thi hành” mà không bị xử lý.

Đó là lý do tại sao Trung Cộng đã tự vẽ ra hình Luỡi Bò hay còn gọi là Đường 9 Đoạn nạp cho Liên Hiệp Quốc năm 2009 với tham vọng chiếm ¾ của diện tích 3.5 triệu cây số vuông của Biển Đông mà không bị ASEAN ngăn chặn.

Từ đó, Bắc Kinh đã thao túng và khuấy động làm mất ổn định thường xuyên ở Biển Đông bằng hành động “tự tuyên bố chủ quyền” trên phần biển của nước khác.

Bắc Kinh cũng tự cho mình có “quyền lợi cốt lõi” ở Biển Đông và tự coi vùng biển quan trọng này như “ao nhà” của mình. Từ năm 2005, các tầu Hải Giám của Bắc Kinh đã tấn công và ngăn chặn ngư dân các nước trong khu vực, đặc biệt từ Việt Nam đi đánh bắt ở hai vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa.

NGHE VÀ HÀNH ĐỘNG 

Trong cuộc xung đột mới trực tiếp giữa Việt Nam và Trung Cộng về vụ giàn khoan HD-981, Việt Nam vẫn chưa dám đưa Bắc Kinh ra trước tòa án quốc tế và không dám tố cáo Trung Cộng ra trước Liên Hiệp Quốc dù Bắc Kinh đã vi phạm Luật Biển-Liên Hiệp Quốc năm 1982.

Nhiều giới trong nước, kể cả Tiến sỹ Trần Cộng Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ đã nhiều lần khuyên nhà nước nên kiện Trung Cộng ra tòa án Quốc tế như Phi Luật Tân đã làm, nhưng chính phủ Việt Nam không nghe.

Như vậy, bây giờ, sau khi Trung Cộng đã đặt giàn khoan HD-981 vào vùng biển kinh tế của Việt Nam thì liệu việc kiện Bắc Kinh ra Tòa án Công lý Quốc tế hay Tòa Trọng tài Luật biển Liên Hiệp Quốc có quá trễ không?

Không muộn. Đó là câu trà lời của nhiều chuyên viên, ngược lại còn là cơ hội tốt nhất cho Việt Nam vào lúc này vì bằng chứng giàn khoan HD-981 đã nằm chình ình ra đó.

Nhưng về phía đảng và nhà nước Việt Nam thì có vẻ như vẫn “lừng khừng” vì lãnh đạo không có lập trường dứt khoát và chia rẽ trong vấn đề đối phó với giàn khoan HD-981 của Trung Cộng.

Lập trường “nhũn như con chi chi” của Chính phủ Việt Nam đã phản ảnh qua lời nói của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị cấp cao ASEAN ngày 11/5/2014 ở Miến Điện.

Ông nói: “Việt Nam cũng luôn chân thành mong muốn cùng với Trung Quốc giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định của Khu vực và Thế giới.”

Ngay cả Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và Ban Chấp hành Trung ương đảng cũng chỉ“theo dõi” và “nghe báo cáo”, trong khi họp Hội nghị Trung ương 9 từ ngày 08 đến 14/05/2014, về việc Trung Cộng đặt giàn khoan HD-981 trong vùng “đặc quyền kinh tế”, vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam.

Tại sao một biến cố quan trọng và cực kỳ nguy hiểm xâm phạm trắng trợn lãnh thổ Việt Nam của Trung Cộng đã gây chấn động dư luận Âu-Á như thế mà không được thảo luận tại Hội nghị 9?

Trong diễn văn bế mạc ngày 14/05 (2014), chỉ thấy ông Trọng “nói bâng quơ” rằng: “Trước những diễn biến phức tạp, khó lường trên thế giới, trong khu vực, nhất là tình hình Biển Đông hiện nay, cần có sự quan tâm đặc biệt đối với việc thực hiện nhiệm vụ bảo đảm quốc phòng, an ninh và đối ngoại. Xác định rõ những thuận lợi, khó khăn, thách thức đang đặt ra và chủ trương, chính sách, biện pháp cần áp dụng để giữ vững độc lập, chủ quyền, an ninh quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ và môi trường hòa bình, ổn định cho phát triển. Nhận định, đánh giá thật sát, đúng về kết quả đấu tranh, đẩy lùi 4 nguy cơ mà Đảng ta đã cảnh báo để có chính sách, biện pháp phù hợp, bảo đảm thực hiện thành công Chiến lược bảo vệ Tổ quốc đã được Hội nghị Trung ương 8 khóa XI ban hành gần đây.” 

4 nguy cơ mà ông Trọng nói tới đã được đặt ra tại kỳ họp “giữa nhiệm kỳ” từ 20-25/1-1994 của Ban Chấp hành Trung ương khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười. Đó là: “nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế; nguy cơ chệch hướng xã hội chủ nghĩa; nạn tham nhũng và các tệ nạn xã hội; âm mưu và hành động "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch.”

Vấn đề gọi là “nguy cơ chệch hướng xã hội chủ nghĩa” của 20 năm trước đã biến thành “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong hàng ngũ cán bộ, đảng viên dưới thời ông Nguyễn Phú Trọng. Các biến chứng của chữ “tự” là “tự bỏ sinh hoạt đảng”“tự cho mình quyền không tin vào đảng và chủ nghĩa Cộng sản nữa”, “tự ý ra khỏi đảng” và “tự cho mình quyền không làm theo lệnh đảng, mệnh lệnh của cấp trên.”!

Cũng rất ngạc nhiên là trong diễn văn này, ông Trọng không nói đến giàn khoan HD-981 hay lên án Trung Cộng đã “ngồi” vào biển của Việt Nam. Ông chỉ nói như khách qua đường: “Đặc biệt là, tình hình Biển Đông hiện đang diễn biến rất phức tạp, nghiêm trọng, đòi hỏi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta phải hết sức tỉnh táo, sáng suốt, tăng cường đoàn kết, cả nước một lòng, kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; đồng thời giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước.”

Ông Nguyễn Phú Trọng là người lãnh đạo đảng cầm quyền mà chỉ “dám nói” xa xôi như thế trong khi giàn khoan HD-981 của Trung Cộng đã ngồi trong “nhà Việt Nam” thì giá trị lời nói của ông được mấy đồng “nhân tệ” của Trung Cộng”?

Trong khi ấy thì Thông báo cuối Hội nghị Trung ương 9 cũng chỉ nói chuyện “cưỡi ngựa xem hoa” đến “vô duyên” và “hời hợt lãng nhách” của 200 Ủy viên như thế này: “Ban Chấp hành Trung ương theo dõi sát tình hình, nghe báo cáo của các cơ quan chức năng về việc thực hiện các chủ trương, giải pháp của ta phản đối, đấu tranh đòi phía Trung Quốc phải dừng việc đặt giàn khoan thăm dò dầu khí Hải Dương 981 trong vùng biển nước ta và khẳng định: Toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đoàn kết một lòng, kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; giải quyết những bất đồng, tranh chấp bằng giải pháp hòa bình trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982, Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và những thỏa thuận giữa lãnh đạo cấp cao Việt Nam - Trung Quốc; đồng thời giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để phát triển bền vững đất nước.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng kêu gọi toàn Đảng, toàn dân và toàn quân tăng cường đoàn kết, nhất trí, đồng tâm hiệp lực cả nước một lòng vượt qua mọi khó khăn, thách thức, kiên quyết bảo vệ độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ; đồng thời giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để hợp tác và phát triển; phấn đấu hoàn thành các mục tiêu mà Đại hội XI của Đảng đã đề ra, thực hiện thắng lợi hai nhiệm vụ chiến lược xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.”

Nhưng liệu khối 90 triệu người dân khốn khổ đang lo quân Trung Cộng tràn vào nhà như “cá nằm trên thớt” có thể nào mà “đoàn kết, nhất trí, đồng tâm hiệp lực” với một đảng đang “khúm núm” trước quân thù và lãnh đạo thì “nhát như cáy” không dám kiên quyết và dứt khoát với giặc bành trướng phương Bắc trong vụ giàn khoan HD-981?

Khốn nỗi, trong khi ông Trọng và Nhà nước CSVN cứ nhai đi nhai lại mấy chữ vô nghĩa khuyên mọi người hãy “giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển bền vững đất nước” thì Bắc Kinh đã sử dụng “súng đạn” và “vũ khí kinh tế” để buộc Việt Nam phải đồng ý “gác tranh chấp để cùng khai thác” ngay trong vùng biển của Việt Nam!

Các lãnh đạo Việt Nam đã biết âm mưu của Trung Cộng từ lâu nhưng cứ cù cưa không dứt khoát “của anh, của tôi” mà lại chịu lép vế nhượng bộ vì đã lỡ “há miệng mắc quai” và “sập bẫy” Trung Cộng nhiều phen rồi.

Hai trong số này là thỏa hiệp bí mật Thành Đô (Tứ Xuyên) năm 1990 giữa phái đoàn Tổng Bí thư đảng Nguyễn Văn Linh, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (Thủ tướng) Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng họp với Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Cộng Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng.

Chuyện “cá cắn câu” của đảng CSVN trước đó nằm trong nội dung bức Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng Chu Ân Lai năm 1958 nhìn nhận chủ quyền lãnh hải của Trung Cộng, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Tiếp đến là các Hiệp định, Hiệp ước, Tuyên bố, Nguyên tắc này kia tứ năm 1999 đến năm 2013 giữa Việt Nam-Trung Cộng đã mở đường cho Bắc Kinh chiếm thêm đất, lấy thêm biển “rất hợp pháp” của Việt Nam.

Hãy nghe Nhà thơ Trần Đăng Khoa nói với báo Giáo Dục hôm 13/05/2014: “Chúng ta đã tôn trọng, thực hiện đúng cam kết, nhưng Trung Quốc luôn nói một đằng làm một nẻo. Cái bi kịch lớn nhất của nước ta là lại phải ở bên cạnh một ông bạn nham hiểm và rất xấu tính. Ở các nước khác trên thế giới, trong đó hầu hết là các nước tư bản, họ sống với nhau rất êm đềm, hòa thuận. Tôi đi từ Pháp sang Đức, từ Pháp sang Bỉ, hay từ Anh sang các nước khác, không thấy có biên giới, không thấy hải quan. Cứ đi thẳng một lèo. Khi nhìn lên biển chỉ đường, thấy dòng chữ khác, mới hay mình đã sang nước khác rồi.

Ngay cả kẻ thù của chúng ta xưa như Pháp và Mỹ, mặc dù rất tàn bạo, nhưng họ không chiếm của ta một mét đất nào. Còn ta với Trung Quốc thì sao? Mang danh anh em “môi hở răng lạnh”, luôn nêu cao 16 chữ vàng, nhưng họ lấn của ta từng gốc cây ngọn cỏ. Họ nắn cả dòng chảy của sông suối để nước xói mòn sang phía ta. Đây là trò rất trẻ con và bẩn thỉu.

Ấy thế rồi cứ như tằm nhấm lá dâu, cả một vùng đất đai cương giới của ta nằm gọn trong túi họ. Xin đơn cử: Cửa Ải Nam quan, cột cây số không, nơi Nguyễn Trãi chia tay cha là Nguyễn Phi Khanh, giờ đã nằm sâu trong đất Trung Quốc đến hàng chục cây số.

Thác Bản Giốc vốn từ bao đời là danh thắng của chúng ta, giờ Trung Quốc đã chiếm một nửa rồi. Rồi Hoàng Sa là của chúng ta, Trung Quốc đã chiếm đóng trái phép từ mấy chục năm nay.

Và bây giờ, Trung Quốc lại đưa giàn khoan khủng, được xem như lãnh thổ di động của Trung Quốc được tàu chiến bảo vệ lấn sâu vào thềm lục địa của ta, rồi ngang nhiên tấn công các tầu thuyền chức năng của ta, vu vạ ta gây hấn với họ. Đó là một hành động ngang ngược và bẩn thỉu nhất. Đúng là một kẻ “vừa ăn cướp vừa la làng”.

Nhà Thơ nổi tiếng Trần Đăng Khoa, có lẽ là người ít nói về chuyện “thế sự nhạy cảm” mà còn trăn trở, nhức nhối như thế thì tại sao cả Ban Chấp hành Trung ương đảng và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là những người “cầm cân nẩy mực” cho cả nước noi theo mà không dám “đụng đến chân lông” Tập Cận Bình trong vụ gian khoan HD-981 thì có còn ra “thể thống” gì nữa không?

Hay là các ông bà sợ “cởi trói” cho dân để họ được quyền tự do biểu tình chống xâm lăng Trung Cộng khi nào họ muốn chứ không cần phải đợi có “đèn xanh” của đảng cho phép mới làm thì dân sẽ quay ra “lật nhào” các ông bà xuống hố?

Nhưng nếu sợ rơi xuống hố và sợ mất quyền lợi của mỗi cá nhân mà phải giữ đảng bằng mọi giá, dù phải nô lệ Trung Cộng, thì Tổ quốc không còn là của người Cộng sản nữa. -/-

(05/014)



Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link