Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 25, 2014

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”


“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”

















Lê Thắng (Danlambao)
 -
Giặc đang dàn quân nơi biên ải. Giặc đang dàn quân khắp các bờ biển quê hương. Giặc đã bố trí quân ngay trên khắp các miền đất nước. Giặc đang ngồi im lặng ở Bắc Bộ phủ.

Có người hỏi rằng liệu Tàu Cộng có tấn công không? Có người hỏi rằng mất nước chưa? Có người nói rằng nước mất từ lâu vì trên đầu đồng bào ta chỉ có Thái thú, ngụy quyền. Có người nói rằng nước chưa mất vì còn đây những đứa con của Mẹ trong cơn sơn hà nguy biến.

Hãy đánh giá một tình trạng xấu nhất có thể xảy ra và con dân nước Việt cần làm gì để cứu nước.

Những gì sắp xảy ra:

Với số lượng quân đội to lớn đang được di chuyển đến vùng biên giới Trung - Việt, số lượng tàu chiến đang ở ngoài hải phận Việt Nam, một trận thư hùng có thể xảy ra nay mai và hậu quả sẽ rất đau thương cho dân Việt. 

Trên đường tiến quân của Tàu Cộng: 

Tàu Cộng sẽ ra tay tàn sát dã man dân ta trên đường tiến quân để kết thúc sớm giấc mộng xâm lược. Sự tàn sát nhắm vào tất cả mọi người, từ những người lính Quân đội Nhân Dân Việt Nam đến công an, hay cả những người dân vô tội, tay không tấc sắt và trẻ em, người già như những gì từng xảy ra trong Tết Mật Thân tại Huế 1968.

Đối với dân họ, họ còn chưa thương tiếc thì làm sao họ thương tiếc dân ta. Tháng 6/1989, khi sinh viên Trung Cộng biểu tình đòi dân chủ ở Thiên An Môn, họ đã cho quân đội đến tàn sát. Lúc đó, Đặng Tiểu Bình nói rằng chết một triệu người cũng không sao. Nhờ có một người bí mật ngăn chận xe tăng nên sự tàn sát bị ngưng lại. Tuy nhiên, hơn 2000 sinh viên đã thiệt mạng và 7000 – 10,000 người bị thương, chưa kể những người bị bắt và bị giết âm thầm sau đó.

Nếu trận thư hùng xảy ra, họ cũng không quan tâm đến số lượng lính Tàu Cộng hy sinh vì họ coi những binh lính này chỉ là phương tiện cho mục tiêu xâm lăng Việt Nam và họ cũng cần giải quyết nạn nhân mãn trong nước có hơn 1.3 tỉ người.

Đối với dân Việt, họ càng muốn giết đi để khỏi đuổi đến các vùng đèo heo hút gió để quan quân họ chiếm nhà, chiếm đất như những gì Cộng sản Việt Nam từng làm đối với miền Nam sau ngày 30/4/1975. 

Sau khi chiếm đóng: 

Sau khi chiếm đóng, họ vơ vét những gì có thể vơ vét được. Họ tiếp tục tàn sát khi họ muốn tiếp tục tàn sát. Họ sẽ hãm hiếp phụ nữ để thỏa mãn thú tính như các cán bộ Cộng Sản dùng nữ sinh Huế như “cán bộ hộ lý” trong tết Mậu Thân.

Trước đây, có những người Trung Quốc đến cưới con gái Việt Nam về làm dâu cho cả gia đình, từ cha tới con, từ anh tới em. Sau ngày chiếm đóng, họ đâu cần dùng tiền để cưới hay mua mà chỉ “hốt lấy” mà thôi.

Ngày xưa, khi nước ta lọt vào sự đô hộ của Tàu, cha ông ta đã bị bắt xuống biển mò ngọc trai, lên rừng săn ngà voi. Ngày nay, có thể chúng ta và con cháu chúng ta sẽ là những con vật dùng làm thí điểm cho hóa chất chúng chế tạo, không ngoại trừ trường hợp họ mổ sống để lấy ngũ tạng như những tù nhân Pháp Luân Công tại Trung Quốc.

Những người công an đang hung hăng và quân đội nhân dân Việt Nam đang tuyệt đối trung thành với đảng hôm nay sẽ là gì trong những ngày Tàu Cộng chiếm đóng. 

Số phận những người lãnh đạo đảng và chính phủ Việt Nam trong những ngày sắp tới: 

Tại sao giới lãnh đạo không hề lên tiếng với dân mình về tình trạng nguy biến? Tại sao họ im lặng trước sự vi phạm của Trung Cộng?

Đài tiếng nói Trung Quốc đã nói rõ rồi, Trung Quốc đang tiếp thu những gì họ đã được. Cũng như trước đây, họ cũng đã tiếp thu tùng phần đất xuyên qua các chương trình đấu thầu từ bauxite ở Tây Nguyên, tới khai thác rừng, ngay cả việc nuôi hải sản ở Cam Ranh...

Mật nghị có tên là Hội Nghị Thành Đô 1990 cũng đã bị tiết lộ rồi. Wikileaks cũng đã tiết lộ đầy đủ những chi tiết bán nước rồi.

Chuyện đấu thầu, nhà nước Cộng sản Việt Nam có thể giải thích được, nhưng chuyện giao tất cả các phần còn lại thì nói sao đây cho êm. Đám lãnh đạo đành im lặng. Ai hiểu sao thì hiểu miễn là công an và quân đội còn bảo vệ họ hơn là lên tiếng thì “lộ tẩy”, không bị đàn anh thì cũng bị đồng bào ta.

Trong năm rồi, hiến pháp Việt Nam được tu chính theo đề nghị của Trung Quốc để tăng quyền cho cấp lãnh đạo dễ dàng bàn giao đất nước ta cho giặc mà ít bị sự chống đối, trong đó, Quân Đội Nhân Dân thay vì trung với nước thì trở thành thứ quân đội trung với đảng để bảo vệ các cấp lãnh đạo Bắc Bộ phủ trên đường tháo chạy. Những người lãnh đạo này đã đưa gia đình và con cái ra hải ngoại rồi, đã chuyển ngân ra các trương mục ở nước ngoài, đã mua nhà ở Mỹ, ở Úc, ở Canada, ở Pháp. Họ đã tính sẵn đường tháo chạy. Khi có biến, họ sẽ an toàn ra nước ngoài với số tiền hàng tỉ đô la để họ sống tiếp tục đời sống vương giả. Chỉ tội cho những người trung thành với họ, bảo vệ họ an toàn ra đi như một thứ gạch lót đường để cuối cùng có thể bị thiệt mạng bởi lằn đạn của người anh em “4 tốt, 16 chữ vàng”.

Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách: 

Niềm tự hào dân tộc: 

Mỗi khi Trung Quốc mạnh, họ lại có ý thôn tính nước ta. Mỗi khi có Việt gian nắm quyền, họ có cơ hội và lý do để xâm lăng. Nhưng:

“Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,
Song hào kiệt thời nào cũng có”
...
“Vừa rồi:
Nhân họ Hồ chính sự phiền hà,
Để trong nước lòng dân oán hận.” (Bình Ngô đại cáo)

Trong quá trình giữ nước, cha ông ta đã anh hùng chống giặc Tàu xâm lược.

Lý Thường Kiệt đã dám “châu chấu đá xe” vừa bình Chiêm, vừa đánh Tống, vượt qua Quãng Đông, Quãng Tây.

Quân Mông Cổ đã nổi tiếng là quân thiện chiến, đi tới đâu ngay cả cây cỏ cũng chết tới đó, xâm lăng từ Đông tới Tây, tiến chiếm tới gần tới ranh giới nước Ý ở Âu Châu nhưng khi Nam tiến thì bị thua tả tơi bởi người dân Việt. Trần Thủ Độ đã tuyên bố rằng: “Đầu thần chưa rơi, xin bệ hạ chớ hàng”. Trần Hưng Đạo gác thù nhà để cùng lo chống giặc, đem lại chiến thắng vẻ vang trên sông Bạch Đằng.

Người nữ nhi như Bà Triệu còn nói được câu nói bất hũ: “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng song dữ, chém cá trường kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người”.

Với tinh thần bất khuất, hai câu nói làm châm ngôn chống giặc của dân Việt là: “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” và “Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”.

Vì thế, bên cạnh những nam tử còn có Hai Bà Trưng, Bà Triệu, có Bùi Thị Xuân dũng cảm, kiên cường, có Cô Bắc, cô Giang bên Nguyễn Thái Học, có cô Ba bên Hoàng Hoa Thám.

Nguyễn Huệ đã vì nước nên vừa hạ bệ kẻ bán nước Lê Chiêu Thống, vừa đánh đuổi quân Thanh xâm lăng.

Ngày nay, ở nước ta, kẻ bán nước là một tập đoàn Lê Chiêu Thống thì mỗi người dân Việt phải là một Quang Trung Nguyễn Huệ mới mong đưa đất nước qua cơn nguy biến. 

Chống giặc như thế nào trong những ngày tới: 

Tiếp nối tinh thần bất khuất, người dân Việt chắc chắn sẽ thành công trong việc bảo vệ bờ cõi và lấy lại được những gì đã mất.

Muốn được như thế:

- Toàn dân cùng vùng lên chống nội xâm, lật đổ tập đoàn Lê Chiêu Thống.

- Toàn quân nhất định không làm vật cản đường cho kẻ bán nước tháo chạy an toàn.

- Giữ vững tay súng chống quân xâm lược. Trong lúc không còn người lãnh đạo, tạm thời, phân táng ra từng trung đội, từng đại đội để chiến đấu. Mệnh lệnh là từ đơn vị trưởng trực tiếp. Đơn vị trưởng chịu trách nhiệm vừa chiến đấu, vừa bảo toàn lực lượng tối đa, theo kế hoạch một chống mười, đối đầu chiến thuật biển người mà Trung Cộng từng áp dụng trong các trận chiến. Chiến đấu với một tâm niệm duy nhất: chiến đấu để bảo vệ non sông và đồng bào:

“Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng trí khắc phục gian nan
Nhân dân bốn cõi một nhà, dựng cần trúc ngọn cờ phất phới
Tướng sĩ một lòng phụ tử, hòa nước sông chén rượu ngọt ngào.
Thế trận xuất kỳ, lấy yếu chống mạnh,
Dùng quân mai phục, lấy ít địch nhiều.” (Bình Ngô đại cáo)

Bao nhiêu năm, các bạn đã bị đảng lường gạt, dấu giếm chuyện bán nước cho đến hôm nay. Bạn bè của các bạn đã bị hy sinh trong cuộc chiến anh em tương tàn cho kẻ xâm lược phương Bắc giày xéo non sông, chiếm từng tấc đất, từng hòn đảo chúng ta, giết hại bà con ngư phủ chúng ta. Đây là lúc các bạn mở mắt ra, làm những gì có ý nghĩa nhất cho quê hương Việt Nam.

Ai cũng có lần chết, nhưng chết cho một tập đoàn bán nước và cho quân xâm lược thì mất nước, mất nhà, mất mạng và đời đời bị nguyền rủa. Thà rằng chúng ta chết cho quê hương được sống, chết cho các thế hệ con cháu ngẩng cao mặt:

“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”. (Nguyễn Công Trứ)

- Từng gia đình vận động thân nhân trong quân đội quay về với dân tộc với sự góp súc của những tổ chức yêu nước.

- Những người trí thức, những người có khả năng lãnh đạo, mau chóng bình định các địa phương để dễ dàng phối hợp chống giặc.

- Đừng sợ thế giặc mạnh, chúng ta cố gắng cầm cự, kéo dài sự chiến đấu, thế giới sẽ đứng về phía ta. Sỡ dĩ các nước đang thờ ơ vì họ không tin tưởng và không muốn hợp tác với nhà cầm quyền hiện tại - nhà cầm quyền toàn trị đang bóp nghẹt mọi tự do và nhân quyền.

- Người Việt hải ngoại chuẩn bị những tâm thư, thỉnh nguyện thư để vận động dư luận và chính phủ nơi cư trú nhằm giúp đỡ quốc nội kịp thời và hiệu quả. Khi cần thiết, những tâm thư hay thỉnh nguyện thư sẽ được cập nhật với những tin tức mới nhất. Những tổ chức cộng đồng sẵn sàng vận động những cơ quan từ thiện cứu trợ kịp thời. Vận động có hiệu quả việc cô lập về chính trị và kinh tế đối với Trung Quốc.

- Những nhà truyền thông, blogger phải gởi những thông tin cập nhật nhanh chóng để tình hình được đánh giá đúng mức.

Trên đây chỉ là ý kiến của người thất phu và hy vọng sẽ được khai triển bởi những người có trách nhiệm cụ thể.

Xin ơn trên tiên tổ Hồng Lạc hộ trì cho nước Việt qua cơn hoạn nạn:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”

“Sông núi nước Nam, vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.” (Lý Thường Kiệt).

Rồi thì:

“Càn khôn bỉ rồi lại thái
Nhật nguyệt hối rồi lại minh
Ngàn năm vết nhục nhã sạch làu
Muôn thuở nền thái bình vững chắc
Âu cũng nhờ trời đất tổ tông linh thiêng đã lặng thầm phù trợ.” (Bình Ngô đại cáo)




Nhà cầm quyền rơi vào sai lầm cục kì nguy hiểm


Nhà cầm quyền rơi vào sai lầm cục kì nguy hiểm

ĐĂNG NGÀY: 21.05.2014 , MỤC: - TIN NỔI BẬTBUÔN CHUYỆN

VRNs (21.05.2014) – Sài Gòn – Sự phá sản trong chính sách Trung quốc chứng minh sự sai lầm cực kì nguy hiểm của nhóm cầm đầu chế độ toàn trị
  • Đòi quyền tuyệt đối thì phải nhận trách nhiệm tuyệt đối!
  • Trung ương đảng chỉ được nghe nhưng không được thảo luận!
  • Các hành động xâm lấn biến biển Đông thành cái ao của Trung quốc!
  • Những nguyên do nào dẫn tới phá sản trong chính sách Trung quốc?
140520014

Việc Tập Cận Bình để gần 100 tầu chiến, phi cơ, tầu hải giám… hộ tống giàn khoan dầu khủng HD 981 vào sâu trong thềm lục địa VN và lại từ chối yêu cầu của Nguyễn Phú Trọng sang Bắc kinh đàm phán, đây là đỉnh cao chứng tỏ sự phá sản toàn bộ chính sách Trung quốc của nhóm cầm đầu CSVN. Rõ ràng đây là hậu quả của chính sách trao trứng cho ác, xây nhà trên cát của những người cầm đầu chế độ độc tài toàn trị !

Ban chấp hành Trung ương ĐCSVN vừa mở Hội nghị Trung ương 9 (HNTU) kéo dài cả một tuần từ  8 tới 14.5.2014. Theo Điều lệ Đảng, đây là cơ quan cao nhất thảo luận và quyết định các chính sách hệ trọng. ĐCSVN là đảng cầm quyền độc quyền nên mọi quyết định và hành động của chính quyền đảng này sẽ gây tác động trực tiếp tới quyền lợi của nhân dân và tương lai của đất nước. Cương lĩnh chính trị 2011 và Hiến pháp 2013 cũng tiếp tục giành độc tôn cho ĐCSVN và đảng này tự phong là lực lượng tiên phong, lực lượng chính trị duy nhất và chính đáng lãnh đạo toàn bộ đất nước.

Quyền cao thì trách nhiệm phải lớn. Đã đòi quyền tuyệt đối cho mình thì chính mình cũng phải nhận trách nhiệm tuyệt đối những việc mình làm và những hậu quả của nó! Đây là thước đo lương tâm, trí tuệ và thái độ của những người cầm đầu chế độ toàn trị đối với nhân dân VN và dư luận quốc tế!

Trong khi TBT Nguyễn Phú Trọng kiêm Bí thư Quân ủy Trung ương, tức Tổng tư lệnh các lực lượng quân sự đọc diễn văn khai mạc tại HNTU 9 thì đúng một tuần trước đó ngày 1.5 gần 100 tầu hải quận, trực thăng quận sự, hải giám, kiểm ngư của Trung quốc đã hộ tống giàn khoan dầu khổng lồ nhất của Trung quốc vào sâu trong thềm lục địa VN cách đảo Lý Sơn chừng 119 hải lý (221km), thuộc lô 143 trên bản đồ dầu khí của Việt Nam  để thăm dò dầu khí theo quyết định của Chủ tịch nước và Tổng bí thư ĐCS Trung quốc Tập Cận Bình.

Nhưng trong các cuộc gặp cấp cao trước đây hai bên  đều  thề thốt không bên nào được phép làm xấu tình hình đi. Từ sau Hội nghị bí mật ở Thành đô (Trung quốc) đầu tháng 9.1990 ĐCSVN đã coi ĐCS Trung quốc là đồng minh tin cậy nhất, và chính ông Trọng đã coi Tập Cận Bình là „Bạn“ chân tình. 

Như vậy với việc dựng giàn khoan HD 981 ngay trong thềm lục địa VN đồng thời dùng gần 100 tầu chiến, phi  cơ, các tầu hải giám hộ tống HD 981 ngay trên thềm lục địa VN từ 1.5, nhà cầm quyền Bắc kinh đã xâm lấn ngang ngược lãnh thổ, tài nguyên, đồng thời vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của VN. Sự kiện này chứng minh hiển nhiên là Tập Cận Bình đã coi thường các thỏa thuận với Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng…

Nhưng từ diễn văn khai mạc và bế mạc của Nguyễn Phú Trọng, tới các thông cáo hoạt động từng ngày của Hội nghị tuyệt nhiên không có một đoạn nào công khai kết án hành động xâm lược trắng trợn và vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của VN từ phía Bắc kinh.  Như vậy là Nguyễn Phú Trọng, người cầm đầu chế độ toàn trị, đã đặt „tình bạn“ với Tập Cận Bình trên quyền lợi của đất nước, trên danh dự của tổ quốc? Hay sự nhu nhược và tham quyền-tiền của nhóm cầm đầu trong Bộ chính trị đã bắt họ phải câm miệng? Vậy căn cứ ngay trên Điều lệ Đảng, Cương lĩnh Chính trị 2011 và Hiến pháp 2013. ông Trọng và những người có quyền lực nhất trong Bộ chính trị có còn đủ tư cách và uy tín lãnh đạo đất nước nữa không?

Giải pháp cho đặt giàn khoan HD 981 trên thềm lục địa VN đã được Bắc kinh chuẩn bị từ lâu

Giàn khoan dầu HD 981 là một giàn khoan khổng lồ, có trọng tải 31,000 tấn, dài 114 m, rộng 90 m, cao 137.8 m.  Vì thế theo sự tính toán của nhiều chuyên viên quốc tế, muốn di chuyển giàn khoan khổng lồ này một đoạn đường xa cả ngàn cây số thì phải cần nhiều tuần lễ.  Nói một cách khác, đưa giàn khoan này vào hoạt động ngay trên thềm lục địa VN đã được giới cầm quyền cao nhất Bắc kinh quyết định xong từ lâu, vấn đề còn lại chỉ là vào thời điểm nào thì Bắc kinh có thể ra tay hành động thuận lợi nhất mà thôi.
Từ đầu năm 2014 Bắc kinh đã chuẩn bị dư luận quốc tế, đồng thời nắn bóp gân và định hướng tư tưởng cùng thái độ của nhóm cầm đầu Hà nội cho kế hoạch này của họ:
- Ngay từ đầu tháng 1 Bắc kinh đã ra lệnh cho tầu bè quốc tế muốn đánh cá và thăm dò tài nguyên trong khu vực „đường lưỡi bò“ ở biển Đông phải xin phép và chịu sự kiểm soát của hải quân Trung quốc. 

Cùng lúc họ còn bắn tin cho thế giới biết, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Quốc gia về biên giới-lãnh thổ Bộ Ngoại giao Việṭ Nam sang Bắc kinh̃ tiến hành “vòng tham vấn thứ nhất về cùng khai thác trên biển giữa hai nước Trung-Việt”.  

Qua đó họ muốn để dư luận quốc tế coi như chuyện đã xong trong hai việc:1. Khu vực „đường lưỡi bò“ do Bắc kinh từ định ra và chiếm tới 3 triệu km2  ở biển Đông là thuộc chủ quyền của Trung quốc. 2. Nhà cầm quyền Hà nội đã thỏa thuận các quyết định này của Bắc kinh, nên mới cử phái đoàn sang Bắc kinh thảo luận lần thứ nhất về việc“cùng khai thác trên biển“.

- Giữa tháng 1.2014 trong cuộc điện đàm qua đường giây nóng Tập Cận Bình đã thành công trong việc bắt Nguyễn Phú Trọng phải thực hiện tiêu chí mà cấp cao hai bên đã thỏa thuận từ đầu thập niên 90 là „khép lại quá khứ, hướng tới tương lai“. Vì thế  đã không để thanh niên và trí thức VN được quyền tổ chức các buổi lễ kỉ niệm 40 năm Bắc kinh xâm chiếm Hoàng sa của VN (19.1.1974-19.1.2014) và 35 năm chiến tranh biến giới phía Bắc (17.2.1979-17.2.2014).

- Cũng theo chiều hướng đó, cuối năm 2013 Bắc kinh cũng đã thành công trong việc bắt nhóm cầm đầu CSVN cấm báo chí được phổ biến các nhận định hay tuyên bố bất lợi cho Bắc kinh, dù đó là của người cầm đầu chính phủ. Ngày 30.12.13  một số báo lề đảng đã nhắc lại tuyên bố nẩy lửa của Nguyễn Tấn Dũng tại cuộc gặp với Hội nghiên cứu Lịch sử VN là:
„Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cho biết, hiện Bộ Ngoại giao đang lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện (1974) Trung quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979 – chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.“
Nhưng chỉ ngày hôm sau các bài này đã bị bóc đi, Nguyễn Tấn Dũng nín thinh! 
-Trước đó hai tuần tại Hội nghị ngành Ngoại giao lần 28 Nguyễn Phú Trọng đã công khai cho biết, các quyết định về đường lối đối ngoại, quốc phòng, an ninh, chủ quyền và độc lập.. „đều phải tập trung vào một đầu mối dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Bộ Chính trị và Ban Bí thư”. 

Nói khác, quyết định cuối cùng là TBT Nguyễn Phú Trọng:
„Kiên định nguyên tắc Đảng lãnh đạo tuyệt đối và thống nhất quản lý hoạt động đối ngoại. Thống nhất quản lý đối ngoại cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, quốc phòng, an ninh… là một yêu cầu vừa lâu dài, cơ bản, vừa có tính thời sự cấp bách. 

Theo tinh thần đó, mọi quyết định và hoạt động đối ngoại, nhất là những vấn đề liên quan đến sự ổn định và phát triển của đất nước, đến độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, an ninh và danh dự quốc gia, đều phải tập trung vào một đầu mối dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Bộ Chính trị và Ban Bí thư” 

-Từ tháng 2 cuộc khủng hoảng ở Ukraine trở nên cực kì trầm trọng với việc TT Putin bất chấp Hiệp ước An ninh và Hợp tác Âu châu cũng như Công pháp quốc tế đã sát nhập bán đảo Krim của Ukraine vào Nga. Mĩ và EU phải tập trung toàn bộ để giải quyết cuộc khủng hoảng này ở Âu châu. Bắc kinh đã thấy đây là thời điểm thuận lợi nên đã âm thầm thực hiện kế hoạch di chuyển giàn khoan HD 981 xuống biển Đông và hoàn thành việc này chỉ ít ngày sau chuyến thăm 4 nước Á châu của TT Mĩ Obama vào cuối tháng 4 là Nhật, Nam Hàn, Mã lai Á và Phi luật tân. 

HNTU9 hoàn toàn im lặng trước cuộc xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh

Trong vai trò của một đảng độc quyền cai trị và tự khoác cho minh độc tôn lãnh đạo đất nước thì đúng ra người đứng đầu đảng là Nguyễn Phú Trọng phải thông báo ngay và đầy đủ về hành động xâm lấn của Bắc kinh từ ngày 1.5 khi giàn khoan khủng HD 981 tiến vào thềm lục địa VN với sự hộ tống và bảo vệ của gần trăm tầu chiến, phi cơ, tầu hải giám… của Trung quốc. Vì đây là trách nhiệm của người cầm đầu chế độ.

Trong các diễn văn khai mạc và bế mạc ông Trọng đã không thông báo cho nhân dân và cũng không cho thảo luận ở HNTU 9 họp suốt trong một tuần. Mãi hai ngày trước ngày khai mạc HNTU 9  báo chí chế độ toàn trị mới đưa tin Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã điện đàm với người đồng nhiệm Trung quốc để kết án hành động xâm lấn này. 

Ngày 13.5 tờ NewYork Times đã cho biết, Nguyễn Phú Trọng đã tìm cách điện đàm với Tập Cận Bình và đề nghị sẵn sàng sang Bắc kinh để giải quyết cuộc tranh chấp này. Nhưng Tập Cận Bình đã nhất mực từ chối đề nghị của ông Trọng.  Tuy nhiên các việc làm này ông Trọng cũng không thông tin trực tiếp cho nhân dân và trong Đảng! Ém nhẹm như vậy có phải sợ mất lòng họ Tập? 

Hay sợ rằng nhân dân  sẽ phê bình sự bất lực và nhu nhược? Trong diễn văn khai mạc ngày 8.5 tuyệt nhiên không thấy Nguyễn Phú Trọng nhắc một lần nào biến cố thời sự cực kì quan trọng và nguy hiểm này. Mãi tới ngày 11.5 ông mới để Nguyễn Tấn Dũng kết án Bắc kinh tại Hội nghị Cấp cao Asean ở thủ đô Miến điện. 

 Nhưng trong Thông cáo chung kết thúc của Hội nghị này đã không kết án Trung quốc mà chỉ khuyên các bên giải quyết êm thắm cuộc tranh chấp.  Có phải vì các nước trong Asean không tin cậy lẫn nhau hay chính vì nhiều nước đã thấy rõ thái độ mập mờ với Bắc kinh của ngay người cầm đầu chế độ toàn trị VN trong HNTU 9?

Sau khi hàng ngàn người biểu tinh ngày Chủ nhật 11.5 ở Hà nội, Sài gòn và nhiều thành phố khác kết án sự xâm lấn của Bắc kinh và đòi Bắc kinh phải rút giàn khoan HD 981 ngay ra khỏi thềm lục địa VN, tứ trụ triều đình toàn trị Trọng-Sang-Dũng-Hùng cũng không lên tiếng ủng hộ, trái lại còn cho công an chìm nổi phá rối và mua chuộc, tìm cách biến các cuộc biểu tình này thành ủng hộ đường lối của chế độ!  Trong diễn văn dài bế mạc HNTU 14.5 Nguyễn Phú Trọng chỉ nhắc vỏn vẹn hai lần tới biển Đông, lần đẩu sơ qua, mãi lần hai mới nói „tình hình Biển Đông hiện đang diễn biến rất phức tạp, nghiêm trọng“…

Nhưng tuyệt nhiên ông ta tránh không đả động tới diễn biến nghiêm trộng như thế nào và nước nào là  thủ phạm gây ra tình trạng nghiêm trọng hiện nay trên biển Đông. Nghĩa là Nguyễn Phú Trọng vẫn không dám nêu đích danh nhà cầm quyền Bắc kinh ra kết án! Mãi phần cuối của Thông báo HNTU 9 mới nhắc tới điểm này. Nhưng lời lẽ hé lộ ra thật rất lạ lùng:

„Ban Chấp hành Trung ương theo dõi sát tình hình, nghe báo cáo của các cơ quan chức năng về việc thực hiện các chủ trương, giải pháp của ta phản đối, đấu tranh đòi phía Trung Quốc phải dừng việc đặt giàn khoan thăm dò dầu khí Hải Dương 981 trong vùng biển nước ta…“

Qua đó cho thấy, dù là cơ quan cao nhất của Đảng giữa hai nhiệm kì, nhưng tại HNTU 9 Ban chấp hành trung ương cũng chỉ được „nghe báo cáo“ của các cơ quan cấp dưới, nhưng tuyệt nhiên không có thảo luận gì!

Trước tình hình nghiêm trọng đất nước đang bị xâm lăng, nhưng HNTU 9 đã không thảo luận mà chỉ tập trung vào việc chuẩn bị tổ chức Đại hội 12 làm thế nào để tiếp tục giữ độc quyền cho ĐCS. 

Còn về chính sách văn hóa thì HNTU 9 vẫn lập lại những khẩu hiệu rỗng tuyếch và răn đe trừng trị „tự diễn biến, tự chuyển hóa“ trong Đảng và ngăn cấm các hoạt động văn hóa và báo chí lề trái, như việc hủy bỏ luận văn “Vị trí kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ góc nhìn văn hóa“ của chị Đỗ Thị Thoan   và bắt giam nhiều Blogger gần đây đang gây bất bình trong nhiều giới ở trong và ngoài nước và dư luận quốc tế kết án nghiêm khắc!:

„Chủ động đấu tranh phòng, chống các biểu hiện suy thoái về tư tưởng, đạo đức, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” trên lĩnh vực văn hóa. Quản lý tốt hơn việc sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet. Ngăn chặn có hiệu quả tình trạng một bộ phận báo chí, xuất bản, văn hóa, văn nghệ hoạt động không đúng tôn chỉ, mục đích, sa đà vào những thông tin, sản phẩm lệch lạc, thị hiếu tầm thường. Tích cực đấu tranh với những biểu hiện lai căng, những sản phẩm độc hại, những hành vi phi văn hóa, phản văn hoá…“

Tóm lại, mặc dù Bắc kinh đã xâm phạm ngang ngược vùng biển VN trước và trong thời gian HNTU 9 họp; tức là lãnh thổ, chủ quyền và độc lập đang bị đe dọa nghiêm trọng, nhưng tuyệt nhiên Ban chấp hành Trung ương tại HNTU 9 đã không được phép bàn tới vấn đề nóng bỏng và cực kì hệ trọng tới tương lai đất nước. 

Sự kiện này lại chứng minh một lần nữa rất rõ ràng là, vì quyền-tiền nên cả phe bảo thủ lẫn các nhóm lợi ích từ Bộ chính trị tới Trung ương đảng đã thỏa hiệp ngầm với nhau và không giám đưa việc xâm lấn của Bắc kinh ra thảo luận công khai trong HNTU 9. 

Vì họ lo sợ rằng, đưa vấn đề này ra thảo luận trong HNTU 9 thì chẳng khác gì cởi áo cho người xem lưng và số phận của chế độ và cả chính họ không biết sẽ đi về đâu! Vì hầu hết 16  ủy viên Bộ chính trị đều đã từng phất cao ngọn cờ „16 chữ vàng“ và „4 tốt“ của Bắc kinh, nếu nay đem chính sách với Bắc kinh ra thảo luận sẽ khơi sâu thêm sự phân hóa và kình chống giữa các phe và làm trò cười trước nhân dân VN và dư luận quốc tế!

Các hành động xâm lấn từng bước của Bắc kinh biển biển Đông thành cái hồ của Trung quốc Giàn khoan HD 981 đang đứng sừng sững ngang ngược trong hải phận VN chỉ là một chuỗi các chuẩn bị và hành động xâm lấn có tính toán từ lâu của Bắc kinh. 

Bất chấp thỏa thuận giữa cấp cao của hai bên là không được làm căng thẳng tình hình biển Đông, nhưng trong nhiềm năm qua nhằm thực hiện mục tiêu biến biển Đông thành cái ao của Trung quốc và từ đó thực hiện “Giấc mơ vĩ đại của Trung quốc”  mà chính Tập Cận Bình đã tuyên bố toạc ra sau khi làm Tổng bí thư ĐCSTrung quốc và Chủ tịch Trung quốc.

Chỉ liệt kê một số hành động xâm lấn có tính toán của Bắc kinh trong vài năm trở lại đây:
- Như cho các tầu hải quân Trung quốc ba lần xâm phạm hải phận VN và phá các hoạt động kinh tế VN trong năm 2011.
- Lập căn cứ quân sự và cho các đơn vị quân đội Trung quốc đóng thường trú ở Hoàng sa.
-Tháng 7. 2012 cho lập thành phố Tam sa trong đó có quần đảo Hoàng sa, nơi đang có tranh chấp với VN, thành cơ sở hành chánh mới của Trung quốc, nghĩa là mặc nhiên coi Hoàng sa là lãnh thổ của Trung quốc.

- Các chiến hạm Trung quốc thường xuyên tuần tra trên khu vực đang có tranh chấp với VN và nhiều nước Đông nam Á.
- Cho cả ngàn tầu đánh cá Trung quốc ồ ạt xuống biển Đông đánh cá dưới sự hộ tống của hải quân Trung quốc.

- Trong khi đó nhiều tầu đánh cá và ngư dân VN đã bị các tầu hải quân Trung quốc săn đuổi, bắn phá và gây thiệt mạng cũng như thương tích.

-Đầu năm nay còn leo thang thêm với việc ra lệnh tầu ngoại quốc đánh cá và thăm dò trong khu vực „lưỡi bò“ phải xin phép Trung quốc, như nói ở phần đầu.

-Áp lực với giới cầm đầu CSVN cấm các cuộc biểu tình của nhân dân VN chống chính sách bành trướng của Bắc kinh và ngăn cản các lễ kỉ niệm 19.1 và 17.2.; áp lực với nhóm cầm đầu Hà nội cấm báo chí viết bài không có lợi cho Bắc kinh và bắt giam nhiều Blogger từng tố cáo sự xâm lấn của Bắc kinh.

Bắc kinh đã thành công vì nhóm cầm đầu CSVN mang nặng bệnh tâm lí tự ti mặc cảm, thái độ cúi đầu và tư tưởng sai lầm lạc hậu

Câu hỏi trung tâm ở đây là, làm sao Bắc kinh đã có thể tự do hoành hành xâm lấn biển Đông như chỗ không có chủ trong các năm qua? Muốn giải đáp câu hỏi này thì cần biết rõ, những người cầm đầu chế độ toàn trị CSVN đã đối xử như thế nào với giới lãnh đạo Bắc kinh, sáng suốt hay u mê, can đảm hay nhu nhược? Đứng về phía nhân dân hay o bế Bắc kinh? Ở đây chỉ liệt kê một số hoạt động của họ trong vài năm gần đây:

-Năm 2010 khi tình hình biển Đông ngày càng căng thẳng, khi đó với tư cách Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố trước UBTVQuốc hội là „Tình hình biển Đông không có gì mới“   và cấm không cho Quốc hội được đưa vấn đề biển Đông ra thảo luận.

- Để vận động cho chuyến thăm ra mắt Bắc kinh vào tháng 10.2011với tư cách tân TBT, mùa hè 2011 Nguyễn Phú Trọng đã phái hai Thứ trưởng Quốc phòng sang uốn lưỡi lấy lòng phương Bắc.Trong khi Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng quốc phòng và phụ trách đối ngoại, đã tuyên bố “Một thực tế hiển nhiên là Trung quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam.“   Còn Tướng Ngô Xuân Lịch, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, thì hứa với Bắc kinh „Việt Nam không có ý định quốc tế hóa các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông. Vấn đề tranh chấp giữa hai nước thì do hai nước giải quyết.“   

- Trong khi tình hình biển Đông tiếp tục căng thẳng, trước chính sách xâm lấn của Bắc kinh khiến Phi luật tân đã phải kiện Trung quốc tại Tòa án quốc tế, nhưng vì sợ Bắc kinh nên Hà nội không dám ủng hộ Phi luật tân, một thành viên trong Asean. Giữa khi ấy Nguyễn Tấn Dũng đã huyênh hoang tại cuộc hội thảo quốc tế „Đối thoại Shangri-La“ vào cuối tháng 5 đầu tháng 6 tại Singapore vẫn còn nuôi „Xây dựng lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng“ với Bắc kinh. Làm thế có khác nào trao trứng cho ác! 

- Giữa tháng 12.2013 khi về HN dự Hội nghị Ngoại giao do Nguyễn Phú Trọng chủ trì, Đại sứ VN tại Trung quốc Nguyễn Văn Thơ cũng theo chiều hướng tùng phục như vậy đã nói với báo chí về chính sách ngoại giao trước sau của Hà nội với Bắc kinh là  „Chúng ta không có hai lòng.“   Nghĩa là theo chủ trương trung thần bất sự nhị quân, coi Trung quốc là thiên triều, còn VN là thuộc quốc như thời phong kiến vài thế kỉ trước!

Những lời tuyên bố vừa ngênh ngang vừa ngờ ngệch trên của những người cầm đầu Đảng, Chính phủ hay những người có trách nhiệm về quốc phòng, ngoại giao đã cho thấy thái độ ươn hèn và những quan điểm cực kì sai lầm về các ý đồ và chính sách của Bắc kinh…Nó bắt nguồn từ tư duy cực kì lạc hậu và tâm lí tự ti mặc cảm của giới lãnh đạo toàn trị còn sót lại từ thời phong kiến. 

Đặc biệt bệnh tâm lí tự ti mặc cảm đối với phương Bắc trở thành căn bệnh nặng của Nguyễn Phú Trọng. Ông tỏ ra rất hãnh diện  khi được người cầm trịch ở Bắc kinh chú ý và tự khen với thái độ vui như con nít ngay trước hội nghị quan trọng của Đảng. Ông Trọng coi việc Hồ Cẩm Đào khi ấy là Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước đã cử đặc phái viên sang mừng Nguyễn Phú Trọng được cử làm Tổng bí thư (1.2011) là một niềm hãnh diện lớn:

“Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như … Đảng Cộng sản Trung quốc cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội”! 

Từ tâm lí tự ti mặc cảm với phương Bắc, cho nên sung sướng và hãnh diện được kết „bạn“ với Bắc kinh là logik rất biện chứng của ông Trọng. Điều này Nguyễn Phú Trọng đã nói rõ trước mặt cả hơn ngàn cán bộ trung và cao cấp tại Hội nghị Cán bộ toàn quốc ngày 27.2.2012. Khi nhắc tới các nhà lãnh đạo Bắc kinh,  ông Trọng luôn luôn tỏ vẻ kính trọng, như „BẠN  thường nhấn mạnh, không để bị „Tây hóa, tha hóa, thoái hóa!“  

 Một điều bạn bảo, hai điều bạn khuyên, sự cung kính như thế có khác nào như thái độ coi đó như những lời bố dậy bảo!

Cho nên không lạ, khi người đứng đầu giữ thái độ khúm núm và tự ti như vậy, coi Bắc kinh như thiên triều ngày xưa, thì chẳng trách những người dưới quyền cũng quị lụy như vậy, đồng thời còn ra tay ru ngủ cả toàn Trung ương đảng và quân đội! Chính vì vậy nên Bắc kinh đã được đằng chân lân đằng đầu. Việc Bắc kinh cho cả gần trăm tầu chiến, phi cơ quân sự, hải giám hộ tống giàn khoan khủng HD 981 vào sâu trong thềm lục địa VN hiện nay rõ ràng là hậu quả tất yếu của thái độ nhu nhược và cực kì sai lầm của Nguyễn Phú Trọng và những người cầm đầu chế độ toàn trị.

Đối với Bắc kinh thì quị lụy cúi đầu, cùng „xây dựng lòng tin chiến lược“,  nhưng với nhân dân, thanh niên và trí thức VN thì Nguyễn Phú Trọng lại khinh thường, ngạo mạn. Khi nhiều trí thức, nhân sĩ từ trong Đảng tới ngoài xã hội tố cáo việc sửa đổi Hiến pháp giả vờ, Nguyễn Phú Trọng đã rất hách dịch kết án họ là „suy thoái đạo đức“. 

Cũng vẫn giữ cách phách lối đó, trong HNTU 9 Nguyễn Phú Trọng đã đe dọa những người dân chủ và cả những đảng viên tiến bộ:
„Chủ động đấu tranh phòng, chống các biểu hiện suy thoái về tư tưởng, đạo đức, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” trên lĩnh vực văn hóa. Quản lý tốt hơn việc sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet..“

Còn người cầm đầu chính phủ Nguyễn Tấn Dũng không bỏ lỡ một cơ hội nào để tung hô dân chủ, bảo vệ chủ quyền; nhưng chỉ là trò đánh trống bỏ dùi, làm người bán dạo ở đường phố, ưu tiên đầu tiên vẫn là quyền tiền và gia đình, trước sau vẫn khinh thường trí thức và đàn áp những người dân chủ!
***
Nói tóm lại, việc Bắc kinh ngang ngược cho cả gần 100 tầu chiến, phi cơ, tầu hải giảm và kiểm ngư hộ tống giàn khoan đầu khủng HD 981 vào sâu trong thềm lục địa của VN từ 1.5 và việc Tập Cận Bình quyết liệt từ chối lời yêu cầu của Nguyễn Phú Trọng sang Bắc kinh thảo luận đã cho thấy sự phá sản toàn bộ trong chinhq1 sách với Trung quốc của nhóm cầm đầu chế độ toàn trị CSVN. Mặc dù VN ngày nay xét cả về diện tích, dân số và tài nguyên là nước trung bình cả trong khu vực lẫn thế giới.

 Cả thế giới đang bước vào thời đại toàn cầu hóa cả trong kinh tế lẫn chính trị và kỉ nguyên thông tin điện tử đang có sức mạnh đánh tan đêm tối độc tài và tiến vào quĩ đạo dân chủ. Nhưng nhóm cầm đầu chế độ toàn trị ở VN tới nay vẫn chưa nhận ra được và cũng không dám nhìn nhận những sai lầm và cực kì nguy hiểm cho đất nước trong chính sách với Bắc kinh của họ. Vì thế đã dẫn tới sự phá sản toàn bộ của chính sách này. Biến cố HD 981 là một điểm cao mới chứng minh sự phá sản này.

Sự phá sản chính sách đối với Trung quốc nằm chính ngay trong đầu của những lãnh đạo CSVN. Do tư duy cực kì bảo thủ coi ý thức hệ CS.. cao hơn lợi ích của dân tộc, nên họ nhận định hoàn toàn sai lầm về ý đồ của Bắc kinh. Tâm lí tự ti mặc cảm đã khiến họ sẵn sàng thần phục và quỵ lụy Bắc kinh như thời phong kiến. Trong khi ấy đối với nhân dân thì họ chỉ tính lừa đảo, khinh thường trí thức và thanh niên, đàn áp những người dân chủ và đang tăng cường trấn áp cả những đảng viên tiến vộ, biết quí lòng tự trọng!

Họ đòi quyền cao tuyệt đối cho Đảng trong mọi lãnh vực, trong đó có chính sách đối ngoại. Nay chính sách với Bắc kinh đã hoàn toàn thất bại và phá sản, nhưng họ không nhận trách nhiệm. Không những thế họ lại còn không cho Trung ương đảng thảo luận về những nguy cơ của đất nước, không cho nhân dân –đi đầu là trí thức, thanh niên- được quyền biểu tình ôn hòa chống lại sự xâm lấn của Bắc kinh. Như thế vài người đứng đầu trong Bộ chính trị đã trở thành siêu độc tài và đang củng cố quyền lực với việc thực hiện câu nói của Mao Trạch Đông: Trí thức chỉ như cục phân, nhân dân như cỏ dại!
Âu Dương Thệ

Gởi trực tiếp cho VRNs

Sóng Ngầm Đông Á


Tran Ho TranHo1
To 
Sóng Ngầm Đông Á

Nguyễn Xuân Nghĩa


Và sợi chỉ đỏ xuyên suốt như cái chão của Trung Quốc

Có những ngày mà các nhà bình luận phải viết mục định kỳ chỉ mong được như Võ Phiến viết: "một ngày để tùy nghi". Tức là muốn viết gì thì viết - hoặc chẳng viết gì thì còn hay hơn nữa....

Ngày Thứ Năm 22 Tháng Năm vừa qua không phải là ngày đó!

Hôm 22, trên "Giới tuyến phương Bắc" tại Hoàng hải bên bán đảo Triều Tiên, quân đội Nam Bắc Hàn nổ súng vào nhau sau khi Hải quân Bắc Hàn rót đạn gần một chiến hạm Nam Hàn cạnh đảo Diên Bình ở phía Nam đường tuyến phân chia Nam-Bắc.

Ít ai chú ý đến eo biển lạnh lẽo ấy vì tại vùng đất ấm cúng Thái Lan, quân đội chính thức thông báo một cuộc đảo chánh (nữa) hai ngày sau khi ban bố lệnh Thiết quân luật. Tin đảo chánh tại Thái Lan có thể chỉ làm thị trường cổ phiếu Đông Nam Á rung chuyển, chứ cái tin lạ tại Trung Quốc mới khiến thiên hạ giật mình:

Hai xe chất bom đã nổ bên ngôi chợ nằm trong thủ phủ Urumqi (Ô Lỗ Mộc Tề) của Khu Tự trị Tân Cương của người Duy Ngô Nhĩ, Uighurs. Có 31 người chết và 90 người bị thương. Vụ khủng bố tại một trung tâm được công an canh gác rất chặt chẽ khiến người ta nêu câu hỏi về khả năng kiểm soát an ninh nội địa của Trung Quốc.

Chuyện ấy xảy ra một ngày sau khi Thủ tướng của Hà Nội có những tuyên bố cứng rắn nhất tại Manilla của Phi Luật Tân về vụ Trung Quốc cắm giàn khoan HD981 trên thềm lục địa Việt Nam. Và cũng một ngày sau khi lãnh đạo Liên bang Nga và Trung Quốc đạt thoả thuận về kế hoạch hợp tác trị giá 400 tỷ đô la trong ba chục năm tới, một kế hoạch mà Tổng thống Vladimir Putin cho là có ý nghĩa lịch sử. (Cột báo này hôm Thứ Sáu đã viết về kế hoạch đó – xin miễn nhắc lại).

Nhưng còn lịch sử hơn chuyện Nga-Hoa, đúng một tuần trước, ngày 15 Tháng Năm, Thủ tướng Shinzo Abe lên truyền hình nói chuyện với quốc dân – và bàn dân thiên hạ - về một chủ trương mới của Nhật Bản.

Sau khi chỉ định một ủy ban nghiên cứu để cố vấn ông về nội dung bản Hiến pháp, Thủ tướng Abe cho biết kết quả nghiên cứu là phải suy diễn lại Hiến pháp, nhất là Điều Chín, để cho phép Nhật Bản được quyền "phòng thủ tập thể": sử dụng quân đội có danh nghĩa là Tự Vệ vào mục tiêu bảo vệ các nước khác.

Điều Chín của bản Hiến pháp do Hoa Kỳ soạn thảo sau Thế chiến II có quy định là Nhật Bản không được quyền có quân đội mà chỉ có Lực lượng Tự vệ Self-Defense Forces. Thủ tướng Nhật mở rộng nội dung của khái niệm tự vệ và thực tế là đang tái võ trang nước Nhật.

Đáng chú ý là điều này không gây ngạc nhiên: Nhật Bản chỉ bình thường hóa sự kiện là phải có quân đội để bảo vệ quyền lợi của mình. Và hôm Thứ Năm 22, một Phó Thủ tướng của Hà Nội đang thăm viếng Nhật Bản đã cùng Thủ tướng Shinzo Abe lên án Trung Quốc gây căng thẳng trên biển.

Khi gặp một ngày như vậy thì chúng ta không thể tùy nghi được!
* * *

Nếu xẻ dọc từng tin, mỗi tin đi ở một trang khác, thì ta thấy như là chuyện cũ.

Từ năm 1932 đến nay, Quân đội Thái đã đảo chánh 19 lần – có đếm lầm cũng chẳng sai vì còn vài chục vụ không thành! Lần đảo chánh mới nhất là Tháng Chín năm 2006, khi Thủ tướng Thaksin Shinawatra vừa đọc xong bản diễn văn trước Đại hội đồng Liên hiệp quốc ở New York thì bị quân đội lật đổ ở nhà và phải sống lưu vong từ đó.

Lần này, em gái ông là Thủ tướng Yingluck Shinawatra thì đã từ chức và chỉ tạm xử lý thường vụ mà vẫn bị Toà Bảo hiến cách chức trong một vụ đảo chánh bằng luật pháp, rồi bị quân đội tạm câu lưu sau khi các Tướng lãnh nắm lấy quyền bính!

Sinh năm 1927, Quốc vương Bhumibol Adultadej, vua Rama đời thứ chín của dòng Chất Tri, là người có uy tín bao trùm lên quân đội và mọi thành phần xã hội, nên dẹp êm được nhiều biến động chính trị kể từ khi lên ngôi vào năm 1946. Nhưng ông đã luống tuổi, lâm trọng bệnh và hết kiểm soát được Hoàng gia và các thế lực bên trong gia đình. Con trai ông là Thái tử Maha Vajiralongkorn không được quý trọng bằng cô con gái thông thái và hiền hòa là Công chúa Maha Chakri Sirindhorn. Khi việc kế nhiệm vẫn còn bất trắc như vậy thì Thái Lan đã bể làm hai.

Gương cờ đỏ, đa số phe ủng hộ các Thủ tướng Shinawatra là thôn dân tập trung ở các tỉnh miền Bắc và Đông Bắc. Phe này thường thắng cử trong mọi cuộc đầu phiếu từ 14 năm nay. Nhưng họ đe dọa quyền lợi của thành phần khá giả tại khu vực Bangkok, những người thuộc phe áo vàng.

Mâu thuẫn đó kéo dài quá lâu nên còn khơi dậy những khác biệt sâu xa hơn trong lịch sử, giữa Vương quốc Lan Nạp xuất phát từ đất Chiang Mai ở miền Bắc với Vương quốc Xiêm La ở miền Nam, từ vùng châu thổ sông Chao Phraya tới deo đất tiếp giáp với Mã Lai Á quanh Vịnh Xiêm La. Thái Lan đang gặp bất ổn lớn và nếu quân đội có tạm ổn định được trật tự sau hàng loạt biểu tình bạo động thì cũng khó hàn gắn được những rạn nứt bên trong.

Cả xã hội, Hoàng gia và quân đội đều có thể chia hai và các định chế nền móng của quốc gia bị đe dọa. Vụ đảo chánh là một bước tiến, vì chấm dứt bạo loạn, nhưng là tiến... tới bờ vực. Ngoại trưởng John Kerry và Đại sứ Mỹ tại Thái Lan đã lên tiếng phê phán vụ đảo chánh này.

Từ chuyện mèo Xiêm cọp Thái, xin nói qua chuyện Đông Thổ....

Tại Trung Quốc, việc sắc dân Duy Ngô Nhĩ (hay Hồi Hột, Đột Quyết, Đông Thổ) nổi dậy đòi độc lập và áp dụng phương pháp bạo động cũng là chuyện cũ, đã có từ năm 1949 khi Mao Trạch Đông chiếm đất Tân Cương của họ làm vùng trái độn quân sự. Khi lãnh đạo Bắc Kinh ngày nay gọi Tân Cương là "hạch tâm nghĩa lợi" - quyền lợi cốt lõi, tương tự như Tây Tạng - thì hoạt động của sắc dân này càng mang tính chất khủng bố. Nổi bật là những biến động ngay trước khi có Thế vận hội Bắc Kinh năm 2008, hoặc vụ tàn sát cách nay đúng năm năm khiến 156 người Duy Ngô Nhĩ theo Hồig giáo đã thiệt mạng.

Yếu tố mới là những vụ chém giết thô bạo nhắm vào thường dân đã xảy ra nhiều nơi ngoài đất Tân Cương. Hôm mùng một Tháng Ba, tại thủ phủ Côn Minh của tỉnh Vân Nam khoảng một chục người đã rút dao chém bừa trong nhà ga khiến 29 người thiệt mạng và 130 người bị thương. Cảnh sát bắn chết bốn hung thủ tại chỗ, bắt được một nghi can là phụ nữ và truy lùng những người còn lại mà chưa ra tông tích.

Nhiều nhóm đấu tranh của Đột Quyết đã liên lạc để tìm sự yểm trợ từ các lực lượng Hồi giáo xưng danh Thánh Chiến tại Trung Á và Nam Á. Và đường dây tỵ nạn của dân Duy Ngô Nhĩ thì toả rộng xuống Đông Nam Á, như có thể đã thấy tại Thái Lan. Hay tại Việt Nam với vụ xung đột hôm 18 Tháng Ba tại cửa Bắc Phong Sinh của tỉnh Quảng Ninh tiếp giáp với Trung Quốc khiến bảy người thiệt mạng, kể cả hai sĩ quan biên phòng của Việt Nam.

Biến cố ấy khiến ta nên chú ý tới vấn đề sâu xa hơn của Bắc Kinh trong cách giải quyết bài toán Duy Ngô Nhĩ, hoặc trong việc thôn tính và đồng hóa dân Tây Tạng bằng bạo lực.

Tại những nơi đó, từ vùng Tây Nam qua miền Viễn Tây là Trung Á hay lên tới Nội Mông thì vì lý do địa dư hình thể, Trung Quốc khó bung ra ngoài. Một nơi duy nhất có thể, chính là lãnh thổ Việt Nam ở miền Bắc, lần cuối là 35 năm trước, 1979. Nơi kia là Đông hải, là chuyện ngày nay....

Với thế giới bên ngoài, những biến động ngày 22 vừa qua có thể là chuyện cũ được hâm nóng. Kể cả vụ xung đột Nam Bắc Hàn ngày nay cũng có thể là sao bản của nhiều đợt trước, khi quân Bắc Hàn đánh đắm tầu tuần tra Thiên An (Cheonan) của Nam Hàn vào Tháng Ba, rồi pháo kích đảo Diên Bình (Yeonpyeng) vào Tháng 11 năm 2010, hoặc Bắc Hàn thử nghiệm võ khí hạch tâm và bắn hỏa tiễn bay qua lãnh thổ Nhật Bản. Những loại tin rời rạc đó được truyền thông quốc tế coi là nhàm.

Nhưng ta nên tự hỏi vì sao Đông Á lại bị nhiều rủi ro hoạn nạn như vậy?


* * *

Lúc ấy, ta nên lùi lại mà nhìn vào toàn cảnh để thấy ra nhiều đợt sóng ngầm ở dưới....

Theo đúng quy cách Đông Á, Thái Lan là xứ hiền hòa đã dốc sức vào phát triển kinh tế và trở thành một trong tám nước tân hưng Đông Á. Tháng Bảy năm 1997, khi thế giới theo dõi việc Hong Kong "hồi quy cố quốc", trở về lãnh thổ Trung Quốc, khủng hoảng hối đoái bùng nổ tại Thái vào mùng hai, rồi lan qua các nước tân hưng Đông Á, lên tới Nam Hàn, qua Liên bang Nga và dội về Mỹ. Hàng loạt chính quyền Đông Á bị đổ trong năm 1998 và Thaksin Shinawatra lên làm Thủ tướng Thái sau cơn biến động ấy.

Ông tạo ra những thay đổi xã hội, đem lại hy vọng cho dân nghèo nhờ chánh sách đại chúng nhuốm mùi mị dân, nhưng lại xâm phạm quyền lợi của nhiều người và còn đe dọa uy tín của Hoàng gia khi Quốc vương đã hết khả năng can thiệp. Chuyển động kinh tế dội lên xã hội và dẫn tới khủng hoảng chính trị mà giới lãnh đạo Thái Lan không giải quyết nổi. Các nhóm lợi ích đều cố thủ trong thành lũy của mình và xua dân đạp đổ thùng phiếu khi họ thất cử.

Một xứ dân chủ đã từng đạt mức tăng trưởng cao mà còn như vậy, huống hồ một xứ độc tài!

Vì vậy, các chế độ độc tài đều vững tin là có lý khi cho dân được dễ thở về kinh tế còn mình thì phải nắm chặt độc quyền bạo lực. Trung Quốc dẫn đầu trường phái đó, rồi giật mình khi các nhóm đấu tranh Hồi giáo của dân Duy Ngô Nhĩ cũng chơi trò bạo lực.

Nhiều xứ Đông Á gặp nhược điểm là phát triển kinh tế mà không cải cách chính trị để xã hội dân sự được sinh hoạt và góp phần giải quyết các vấn đề của quốc gia. Giữa kinh tế và chính trị còn có một gạch nối, hay lực chuyển, là đạo lý: con người ta không chỉ là một sinh vật kinh tế suy nghĩ bằng cái bao tử. Họ khát khao những điều cao xa hơn vậy, thuộc về tinh thần.

Không có đạo lý, nhiều nước tìm động lực thay thế là chính nghĩa dân tộc. Trung Quốc cũng lại dẫn đầu Đông Á trong thường phái này!

Nhân danh quyền lợi Hán tộc và vì nhu cầu phòng thủ tích cực bằng cách chiếm đóng xứ khác làm vùng trái độn, Trung Quốc mở vùng trái độn ra biển. Họ thè lưỡi bò đòi nuốt lãnh hải của xứ khác. Trong nhóm (chưa là khối) quốc gia Đông Nam Á lý tài mà quên đạo lý, nhiều nước có thể bọc xuôi theo áp lực của Bắc Kinh để trục lợi.

Nhiều nước khác phải tìm chính nghĩa trong chủ nghĩa dân tộc.

Mô hình phát triển kinh tế Đông Á bằng xuất cảng và nhắm mắt trước các vấn đề thuộc về đạo lý như nhân quyền hay dân chủ đã bị khủng hoảng, từ Trung Quốc xuống tới Đông Nam Á. Làn sóng đáy đang nổi lên chính là tinh thần quốc gia. Mà là tinh thần quốc gia chống Trung Quốc.

Không nơi nào mà hiện tượng đó lại nổi bật bằng Nhật Bản.

Sau nửa thế kỷ cúi đầu vì tội gây chiến, nước Nhật không chấp nhận tình trạng bị giải giới trước đà bành trướng của Trung Quốc. Nếu Bắc Kinh tiến hành việc trang bị Hải quân lẫn binh chủng Đệ nhị Pháo binh là hỏa tiễn để mở rộng vùng trái độn thì Nhật Bản cũng có nhiệm vụ thiêng liêng là phòng thủ. Và sẽ phòng thủ tích cực bằng lý luận đưa quân bảo vệ xứ khác. Cũng là một chính nghĩa quốc tế khi Bắc Hàn uy hiếp Nam Hàn, Trung Quốc có thể thôn tính Đài Loan và đang uy hiếp các nước Đông Nam Á.

Không chỉ vì chính nghĩa mà còn vì lợi ích thực tế, Nhật Bản đang sát cánh với Hoa Kỳ, Úc, Ấn Độ và lập ra phòng tuyến khó vượt. Bắc Hàn càng chơi bạo và nói bậy thì Nhật Bản càng có lý cớ tái võ trang.

Thành thử, sợi chỉ đỏ xuyên suốt ngần ấy biến động chính là chủ nghĩa quốc gia.

Các nước Đông Á đã qua nhiều thập niên lầm tưởng rằng phát triển kinh tế sẽ phát triển quan hệ hữu nghị giữa các nước. Còn lại bên trong, từng chính quyền lại có thẩm quyền đối xử rất tệ với người dân vì đấy là vấn đề nội bộ từng nước mà các xứ khác không được quyền xen lấn. Việt Nam đã hùng dũng trả lời Hoa Kỳ như vậy khi bị phê phán về tội đàn áp dân chủ chà đạp nhân quyền.

Trong thế giới lý tài ấy, Trung Quốc đông dân và trưng thu mạnh nhất nên sau vài chục năm đã có thế lực uy hiếp xứ khác. Vậy mà họ không ổn định được bên trong, dù có dùng bàn tay sắt như đã từng với dân Tây Tạng và Hồi giáo. Với bên ngoài, sự hung hăng của Trung Quốc lại khơi dậy chủ nghĩa dân tộc của các nước.

Đâm ra sợi chỉ đỏ của Trung Quốc là cái chão đang muốn đóng đai các lân bang.

Trong ngần ấy lân bang, Việt Nam là nơi mà chủ nghĩa quốc gia lại bị hy sinh cho ý thức hệ và cho một tinh thần quốc tế rất song phương: quan hệ bốn tốt và 16 chữ vàng với Trung Quốc! Sau 1975, Việt Nam đã từng đòi làm tên lính Phổ hung hăng tại Châu Á cho chủ nghĩa cộng sản. Rồi khi Liên Xô tan rã thì gắn bó vận mệnh với Trung Quốc và ngầm giải quyết mọi chuyện Việt-Hoa trong tinh thần song phương cho tới khi Bắc Kinh gỡ mặt nạ!

Hôm Thứ sáu 23, tại Manilla, Tư lệnh Hạm đội Thái bình dương của Hoa Kỳ là Đô đốc Samual Locklear có tóm lược chuyện này một cách rất ngoại giao: "Hoa Kỳ muốn xây dựng tinh thần hợp tác với nhiều quốc gia, kể cả với Việt Nam. Nhưng Việt Nam chỉ là một trong nhiều đối tác."

Diễn ra bạch văn: Việt Nam cứ muốn giữ quan hệ song phương rất chênh lệch với Trung Quốc nay sẽ gánh họa một mình. Chẳng cái dại nào giống cái dại nào!

Còn lại, giải quyết ra sao thì xin để tùy nghi....



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link