Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 25, 2014

Nhận Định Lại Vấn Đề Dân Chủ


Nhận Định Lại Vấn Đề Dân Chủ

Trả lại em yêu Thanh Lan & Nhật Trường YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=ZVDYcV7eQBQ



Giờ đây đã đến lúc toàn thể nhân loại phải suy nghĩ lại vấn đề dân chủ.Phải suy nghĩ lại vì ngày nay tổ chức xã hội của con người không còn phù hợp với phần đất nằm trong biên giới lãnh thổ nữa. Vấn đề định nghĩa lại thuật ngữ dân chủ, sao cho phù hợp với những điều kiện mới của hiện tượng toàn cầu hóa, đang nổi lên như một vấn đề quan trọng nhất mà nhân loại cần lưu tâm về cả hai phương diện lý thuyết và thực tế.

Sống trong thời kỳ mà ảnh hưởng của hiện tượng toàn cầu hóa ngày càng trở nên thôi thúc, tư tưởng của con người bắt buộc phải nhận định được rằng: trong những điều kiện mới của cuộc sống xã hội toàn cầu, nền dân chủ trong nước nhất thiết phải liên hệ chặt chẽ với một trật tự thế giới mới và với tư tưởng về một nền dân chủ ngoài lãnh thổ quốc gia.

Trật tự thế giới là do ý thức con người thiết kế. Nó là kết qủa của những hành động tương tác giữa một số tác nhân gồm có: quốc gia, nhà nước, nhân vật ngoại giao, tổ chức quốc tế, công ty siêu quốc gia, phong trào xã hội, tổ chức phi chính phủ (NGO) và cả cá nhân nữa. Nó không phải là một cái gì cố định mà là một tiến trình thay đổi theo dòng chảy của thời gian.

Gợi ý như vậy để thấy rằng biên cương lãnh thổ không thể dùng để trói chặt dân chủ trong một vùng địa dư nhất định mà, trái lại, phải được mở ra để dân chủ có thể lan tỏa khắp hành tinh. Đó là đòi hỏi của lý thuyết dân chủ mới hiện nay.

Toàn cầu hóa và dân chủ lãnh thổ
Sự phát triển thần kỳ về kinh tế, kỹ thuật, xã hội và chính trị của nhân loại vào thế kỷ 20 đã đem lại cho con người một mối lo không nhỏ. Lo sợ vì con người đã thật sự mất kiểm soát đối với những quyền lực chi phối cuộc sống của chính mình. Lý do là vì hiện tượng toàn cầu hóa đang phát triển quá nhanh.

Khi nhận định về một nền dân chủ toàn cầu, tư tưởng của con người chưa đi đến một sự đồng thuận. Nhiều người cho rằng cản trở lớn nhất đối với một nền dân chủ toàn cầu là kích thước quá rộng lớn của đời sống kinh tế mà nhân loại đã đạt tới (Sandel, Democracy Discontent, 1996, p 338) Nhiều người khác, bi quan hơn, khẳng định rằng với những thay đổi của thế giới đang thành hình về các mặt chính trị, kinh tế và văn hóa, dân chủ hóa toàn cầu là một vấn đề không thể thực hiện được.” (Walker: One world, Many worlds: Struggle For A Just World, 1988, p 133). Tuy nhiên, số đông thì vẫn nhận xét rằng để đối mặt với sự phát triển kinh tế toàn cầu như hiện nay, chúng ta không thể giữ mãi ý niệm dân chủ trong phạm vi một lãnh thổ. Như vậy phải tính sao đây ? Chúng ta hãy thử bàn thêm trong những dòng viết tiếp theo.

Toàn cầu hóa và trật tự thế giới hậu Westphalia
Ngày nay có nhiều lý do vững chắc để tin rằng định chế về chủ quyền quốc gia của Hiệp Ước Westphalia không còn đứng vững nữa. Trước mắt ta thấy càng ngày các định chế quốc tế xuất hiện càng nhiều và càng đối nghịch với các luật lệ quốc gia. Ngoài ra trong cuộc sống của chúng ta, những việc làm thông thường như mua bán hoặc xem truyền hình, đều chứng minh rằng cái “địa phương” và cái “toàn cầu” cũng đang dần dần hòa nhập.

Hệ thống giao thông quốc tế bằng máy bay, bằng điện thoại cầm tay, bằng truyền thông điện toán, đã thực sự thâu hẹp khoảng cách giữa con người và con người bất cứ từ nơi nào trên mặt địa cầu. Rõ ràng là các định chế liên hệ đến chủ quyền quốc gia của hệ thống Westphalia đã trở thành bất bình thường trên mọi phương diện trong cuộc sống kinh tế và xã hội của nhân loại hiện nay.

Tiến trình toàn cầu hóa không có nghĩa là bác bỏ hoàn toàn nội dung của Hiệp Ước Westphalia mà chỉ muốn thích ứng nội dung của hiệp ước đó vào thực trạng mới của giai đoạn lịch sử hiện nay.

Chủ quyền quốc gia ngày nay phải được chia sẻ với một số tác nhân khác, thuộc các vùng và thế giới, với một số điều kiện hợp lý. Ý niệm này, đi đôi với tính bất khả xâm phạm của lãnh thổ, đã trở thành sức mạnh và tài nguyên thương thảo giữa các thành viên của mạng lưới chính trị toàn cầu. Tinh thần mới này đòi hỏi một thiện chí hợp tác rộng rãi từ các quốc gia có chủ quyền cũ để xây dựng một nền dân chủ mới cho nhân loại.

Toàn cầu hóa và sự thay đổi của ý niệm dân chủ
Từ hơn hai thập kỷ qua, hiện tượng toàn cầu hóa kinh tế đã ảnh hưởng sâu đậm đến cấu trúc kinh tế quốc gia và tạo nên những hố cách biệt giàu nghèo trên cả hai phương diện quốc tế và quốc nội. Thu nhập một tuần của một thương gia trong sinh hoạt mậu dịch có thể bằng hay hơn lương bổng của một công nhân sau một năm lao động vất vả. Gia sản của 358 người giàu có nhất thế giới hiện nay đã nhiều hơn gia sản của 45% dân số lao động bình thường. Quy chế công dân thế giới không còn trùng hợp với quyền lực và quyền lợi của một công dân quốc gia nữa.

Chủ nghĩa dân chủ tự do phóng khoáng đang phải đối mặt với hiện tượng toàn cầu hóa. Nhà nước của mọi quốc gia đang bị tiến trình toàn cẩu hóa gây khó khăn trong việc hoàn chỉnh nền dân chủ quốc nội. Các định chế kinh tế trong nước đã không còn thích ứng để điều hành và phát triển nền kinh tế trong phạm vi lãnh thổ.

Do đó nhu cầu tiến đến một hệ thống chính trị thế giới xuất hiện. Tuy nhiên ý niệm này vẫn đang còn bị ý niệm chủ quyền quốc gia ngăn cản. Trong những điều kiện phát triển của cộng đồng nhân loại ngày nay thì rõ ràng là vấn để, định nghĩa lại thế nào là dân chủ, cần phải được dặt ra và điều chỉnh.

Ngày nay nếu muốn có một nền dân chủ thực sự thì ý niệm dân chủ tự do cần được quan niệm lại để bao gồm cuộc sống của toàn thế giới, một cuộc sống từ lâu đã thực sự đi ra ngoài lãnh thổ quốc gia.

Điểm đầu tiên cần thực hiện là phải có một cái nhìn chuẩn hóa (normative vision) về thế nào là dân chủ ngoài biên giới. Việc này rất cần thiết để mang lại một sức thuyết phục cho toàn thể nhân loại. Hiện tại chúng ta đã có ba mẫu hình được đề nghị: mẫu hình tự do dân chủ quốc tế (liberal internationalist); mẫu hình cộng đồng dân chủ quốc tế triệt để (radical communitarianism); mẫu hình thế giới dân chủ (cosmopolitan).

Tuy giữa những mẫu hình nói trên có nhiều khác biệt nhưng nếu ta nhìn vào đại thể thì thấy chúng có một mẫu số chung: tất cả đều nhìn nhận rằng các điều kiện dân chủ đã thay đổi; tất cả đều nhận thấy cần thiết phải nới rộng và đào sâu nền chính trị dân chủ hiện nay; tất cả đều không chấp nhận ý niệm về một chính quyền thế giới; tất cả đều tin rằng phải đi đến mục tiêu bằng những sự dàn xếp hòa bình và dân chủ cao độ; tất cả đều tin tưởng rằng tư tưởng và lý tưởng dân chủ sẽ định hình cho các sinh hoạt trong thực tế.

Mẫu hình tự do dân chủ quốc tế: dân chủ trong tình nghĩa xóm giềng (neighbourhood democracy)
Năm 1995 Commission of Global Governance (Ủy Ban Hành Chính Thế Giới) đệ trình một bản báo cáo nhan đề: Our Global Neighbourhood. Bản báo cáo đề nghị dân chủ hóa trật tự thế giới nhưng không chấp nhận một chính quyền hay một tổ chức liên bang toàn cầu. Quan niệm về hệ thống chính trị mới của thế giới được đưa ra bao gồm một số “sắp xếp” trong đó các nhà nước, các định chế quốc tế, các tổ chức phi chính phủ, thị trường và các phong trào quần chúng phối hợp với nhau để điều hành công việc của nhân loại về mọi phương diện.

Báo cáo chủ trương cải cách Liên Hiệp Quốc để cải tiến tối đa tính dân chủ của tổ chức này và đồng thời tổ chức thêm các hệ thống chính trị địa phương giống Liên Âu. Liên Hiệp Quốc cần được một hội đồng do dân chúng bầu lên và một diễn đàn của các xã hội dân sự toàn cầu chia sẻ trách nhiệm.

 Cả hai tổ chức này đều hỗ trợ cho hoạt động của Liên Hiệp Quốc. Một Hội Đồng Thỉnh Nguyện (Council Of Petition) cũng cần được thiết lập để thâu nhận thỉnh nguyện của những cá nhân, nhằm tăng cường thực chất của thuật ngữ “công dân thế giới”. Bên cạnh đó, một Hội Đồng An Ninh Kinh Tế sẽ phối hợp mọi công tác quản lý trong lãnh vực này để gia tăng tinh thần trách nhiệm của các cơ quan hữu trách.

Tất cả những định chế nói trên nhằm quân bình hóa quyền của nhà nước với quyền của công dân, quyền lợi của cộng đồng quốc gia với quyền lợi của cộng đồng nhân loại. Nguyên tắc chung được đặt ra là để cho mọi người có thể tham gia vào mọi cấp độ quản lý từ địa phương đến toàn cầu.
Những người chủ trương mẫu hình tự do dân chủ quốc tế tin rằng việc tạo lập một thế giới hòa bình và dân chủ không phải là một cái gì “không tưởng”, mà trái lại là một sự cần thiết cho một thế giới càng ngày càng có nhu cầu liên lập và hỗ tương phụ thuộc.
Mẫu hình nói trên được xây dựng trên ba nhận định: nhu cầu hỗ tương phụ thuộc giữa các quốc gia càng ngày càng trở nên cần thiết; dân chủ cần được nới rộng từ địa phương tới toàn cầu; luật pháp quốc tế và định chế thế giới rất cần thiết để điều hành sự liên lập giữa các quốc gia và giữ cho thế giới có một trật tự hài hòa và ổn định lâu dài.

Mẫu hình cộng đồng dân chủ quốc tế triệt để
Trái với chủ trương cải cách nói trên mẫu hình cộng đồng dân chủ quốc tế triệt để đấu tranh cho một trật tự thế giới mới mẻ hoàn toàn, về các phương diện xã hội, kinh tế, chính trị, để thay thế. Mẫu hình này phối hợp các hình thái dân chủ và quản lý trực tiếp với những cơ chế chức năng cai trị toàn cầu.

Lý do của sự thay đổi triệt để này là để bãi bỏ những hình thái cai trị hiện tại được đánh giá như chỉ làm lợi cho những người giàu, thiếu tính nhân bản và thiếu thực chất dân chủ.

Hệ thống chính trị thế giới được xây dựng trên nguyên tắc chức năng chứ không trên nguyên tắc chủ quyền lãnh thổ. Thẩm quyền chức năng đó phải chịu trách nhiệm trước những công dân có quyền lợi thuộc phạm vi thẩm quyền của họ. Trên thực tế, thẩm quyền chức năng đó sẽ là một hội đồng do những cá nhân có quyền lợi liên hệ bầu lên.

Hình thức này tiếng Anh gọi là Demarchy, ngôn từ dùng để chỉ một nguyên tắc cai trị tạo điều kiện thuận lợi cho cá nhân có thể tham gia dễ dàng vào tiến trình lấy quyết định chung tại mọi cấp của hệ thống. Nó tuyệt đối phá bỏ nguyên tắc chủ quyền quốc gia và mọi sự bất cập của hình thức dân chủ gò bó trong phạm vi lãnh thổ.

Mẫu hình này đưa ra những chuẩn mực của một nền dân chủ toàn cầu trực tiếp. Nó mang tính nhân bản triệt để và được xây dựng trên quyền lợi của những phong trào xã hội cũng như trên quyền lợi của những “cộng đồng có chung định mệnh”. Nó là sát thủ của nguyên tắc “cá nhân chủ nghĩa”.

Mầu hình thế giới dân chủ (cosmopolitanism)
Những người chủ trương mẫu hình này nhận định: nền dân chủ trong phạm vi lãnh thổ quốc gia ngày nay mang tính vừa giải phóng vừa kìm hãm. Nó giải phóng vì có sinh hoạt bầu cử dân chủ nhưng đồng thời cũng kìm hãm không cho sức mạnh dân chủ vượt ra ngoài biên giới quốc gia.

Tư tưởng này xuất phát từ ý niệm của Immanuel Kant: “tất cả nhân loại, ai cũng là những khách đồng hành trên cùng một con tàu vũ trụ”. Vào thế kỷ 13 triết gia Kant đã nhận định như sau : “vấn đề quan trọng nhất của nhân loại do bản chất của họ đòi hỏi là một xã hội dân sự mang tính toàn thế giới được quản lý phù hợp với những quyền tự nhiên của mỗi cá nhân”.

Giải pháp mà Kant đưa ra để quản lý con tàu vũ trụ đó là một hiệp hội các quốc gia dân chủ và các xã hội dân sự được điều hành bởi những đạo luật có giá trị cho toàn thế giới. Kant nhấn mạnh đến việc sử dụng những đạo luật tương tự như bộ luật nhân quyền quốc tế hiện nay.

Mẫu hình dân chủ quốc tế không đòi hỏi một hệ thống cai trị quốc tế và cũng không đòi hỏi một hình thức liên bang giữa các quốc gia . Nó chỉ đòi hỏi một cơ cấu chính trị xuyên quốc gia ở mọi mức độ quản lý cần thiết gổm các nhà nước, các công ty quốc tế, các định chế quốc tế, các phong trào xã hội thế giới và cả những cá nhân. Đây là một hệ thống chính trị nằm giữa hình thức liên bang và liên minh (confederation).

Một tòa án nhân quyền quốc tế sẽ chịu trách nhiệm ban hành công lý khắp năm châu và trừng phạt kẻ lạm dụng. Cũng sẽ có một tổ chức quân sự được giao phó trách nhiệm trông coi việc thi hành luật pháp. Nền kinh tế toàn cầu được điều hành theo các nguyên tắc của kinh tế thị trường. Mẫu hình này không chủ trương cải cách, cũng không chủ trương thay thế, mà chỉ muốn tái cấu trúc.
***
Cả ba mẫu hình nói trên đều muốn mang lại cho nhân loại một trật tự thế giới mới trong thời gian hậu Chiến Tranh Lạnh, đồng thời gỡ bỏ trật tự Westphalia đã quá lỗi thời.

Qua ba mẫu hình này ta thấy lý thuyết dân chủ đã phát hiện ra sự chênh lệch quá mức giữa thực tế dân chủ hiện hữu và nguyên tắc chủ quyền quốc gia có từ thời Hiệp Ước Westphalia. Điều đó chứng minh là lý thuyết dân chủ và thực tế dân chủ lúc nào cũng gắn bó với nhau và phát triển song hành. Cho nên, một sự trẻ trung hóa đời sống dân chủ thực tế nhất định phải đưa đến một sự”tái cấu trúc” về phương diện lý thuyết. 

Nguyễn Cao Quyền
Tháng 5 năm 2014



Vài nét “nổi bật” trong cuộc đời của ba thế hệ cộng sản (Phần 1)


Vài nét “nổi bật” trong cuộc đời của ba thế hệ cộng sản (Phần 1)




Nhóm Hành Khất (Danlambao) - Trong hạn chế bài viết, nên chỉ tạm nêu lên vài nét “nổi bật” trong cuộc đời của vài nhân vật Cộng sản chính và được phân ra thành thành hai nhóm trong ba thế hệ: nhóm thứ nhất gồm Kart Heinrich Marx, Friedrich Engels, Vladimir Ilyich Lenin, và nhóm thứ thứ hai gồm Joseph Stalin, Mao Zedong, Hồ Chí Minh, Kim Il-Sung. Tất cả sự kiện thực tế đều được dựa trên những tài liệu của trang mạng en.wikipedia sau khi được kiểm tra, những bài viết cá nhân của những học giả nghiên cứu, Giáo sư, và nhà báo ngoại quốc, và một số cuốn sách ngoại ngữ được cho là có giá trị xác thực.

1- Nhóm thứ nhất:

(Từ trái sang phải là Marx, Engels, Lenin) 

a- Kart Heinrich Marx (1818--1883):

Kart Marx được xem là cây cổ thụ về lý thuyết Chủ nghĩa Cộng sản qua Bộ sách “Das Kapital” (“Tư bản Luận”), được sinh ra trong một gia đình trung lưu người Hòa Lan gốc Do Thái, ở nước Phổ (nước Đức thời phong kiến) gốc, có truyền thống theo đạo Do Thái (Judaism), sau đổi theo đạo Tin Lành (Protestantism) thuộc giáo phái Martin Luther (i.e. Lutheranism, đạo Tin Lành của Tây phương,) nhằm tránh pháp chế bài Do Thái lúc bấy giờ. Nhưng khi lớn lên, ông ta trở thành kẻ vô thần, hâm mộ triết lý Hegel nhưng thuộc tả phái Hegel tự xưng là nhóm Thanh niên Hegel, chống đạo Tin Lành, áp dụng biện chứng pháp của Hegel để phát triển chủ thuyết duy vật, chủ thuyết xã hội, chủ thuyết duy lý, và chủ thuyết bài thần --là những chủ thuyết đã có trước từ lâu. Ông ta được cho ăn học hết bậc đại học và đạt đuợc bằng Tiến sĩ Triết học Đức. Cha ông ta là một luật sư, phía bên ngoại cũng là người Hòa Lan gốc Do Thái, có công ty Điện tử Phillip ở thủ đô Amsterdam, và người cậu là chủ ngân hàng và nhà kỷ nghệ tư bản giàu có ở thủ đô London vốn là người mà người vợ của ông ta, Jenny von Westphalen (còn được gọi là Jenny Marx) --gánh chịu khốn khổ nhất vì chồng con-- thường hay đến để vay tiền khi sinh sống ở London, ngoài phần tiền chu cấp hàng tháng cho ông ta bởi người bạn thân và là đồng chí mình, Friedrich Engels vì tiền nhuận bút cho những bài viết trên 6 tờ báo ở 6 nước khác nhau không đủ trang trải cho sinh hoạt cuộc sống của gia đình đông con --7 người, nhưng sau nầy chỉ còn lại 3 người con gái trưởng thành. 

(Johanna Bertha Julie Jenny von Westphalen (1814--1881), 
xuất thân từ một dòng họ rất giàu có, gốc Do Thái, 
người Hòa Lan, trở thành, Jenny Marx, người vợ của Karl Marx vào năm 1843)

(Jenny Marx lớn hơn Karl Marx 4 tuổi)

Trong cuốn sách vốn nhận được Giải thưởng Sách Quốc gia năm 2012, là “Love and Capital: Karl and Jenny Marx and the Birth of a Revolution” (“Tình yêu và Tư bản: Karl và Jenny Marx và sự Ra đời của cuộc Cách mạng”) của nữ nhà báo với 20 năm trong nghề và là nhà nghiên cứu sử liệu, Mary Gabriel - cũng là người hâm mộ Karl Marx, dầy khoảng 700 trang, được Elaine Showalter điểm sách trong bài viết “Love and Capital: Karl and Jenny Marx and the Birth of a Revolution,” vào ngày 14/10/2011 trên washingtonpost.com, như sau:

“Nhưng “Tình yêu và Tư bản” là cuốn tiểu sử từ lúc khởi đầu --nói về cuộc sống và sự nghiệp của Karl Marx từ viễn ảnh của người vợ và những đứa con của ông ta và đặt lịch sử của Chủ nghĩa Mác-xít trong những bối cảnh của một lịch sử gia đình. Những tiết lộ và những mâu thuẫn tạo nên sức hấp dẫn. Đối với một nhà lý luận vĩ đại về tư bản và kinh tế, đáng kinh ngạc là ông Marx không biết lo xa và không biết gì về tiền bạc”.

Trong phần mở đầu, tác giả bài điểm sách trên, Elaine Showalter, vị nữ Giáo sư Anh ngữ tại Đại học Princeton, và là nhà chuyên nghiệp về văn hóa Victoria, vốn là người viết về Eleanor Marx, người con gái út của ông Marx, đã viết như sau:

“Khi người vợ của nhân vật chính trị, đang mang thai đứa con thứ tư của họ, thực hiện chuyến đi ngắn để cố gắng quyên tiền cho công việc của ông ta, ông ta đã ngủ với người quản gia sống trong nhà và làm cho cô ta có thai. Trong cơn hoảng loạn, ông ta thuyết phục người luôn theo sau trung thành nhất của mình để nhận là quan hệ cha con, và đứa bé trai đã được gởi đi để được nuôi dưỡng bởi một gia đình khác”.

Nhân vật chính trị đó là Karl Marx và người vợ của ông ta, Jenny Marx, đang mang thai đứa con thứ tư, đó là bé Henry Edward Guy (tên gọi khác là “Guido”, nhưng vắn số: 1849--1850). Sau khi ông Marx trở lại Paris từ thành phố Cologne, Đức khi bị trục xuất vì âm mưu bạo loạn, định lật đổ chế độ quân chủ phong kiến, và nhà cầm quyền Paris sau đó cũng trục xuất gia đình ông ta. Con đường duy nhất còn lại là trú ngụ tại London từ năm 1849 đến cuối đời mình. Sự quan hệ của ông Marx với người quản gia, có thể bắt đầu từ khoảng năm 1949, sau khi đến Anh Quốc. 

Người quản gia đó là Helene Demuth, một tớ gái thuộc gia đình nông dân, bắt đầu phục vụ trong trong gia đình von Westphalen, nhà Mẹ của Jenny Marx, từ lúc 14 tuổi, và sau đó được gởi đến phục vụ cho gia đình ông Marx từ năm 1845, lúc họ từ Paris đến thành phố Brussels, Bỉ, một thời gian trước khi chuyển đến thành phố Cologne, Đức, sau nầy. Trong bài viết về Helen Demuth trên en.wikipdia, phần Biography, có đoạn:

“Mặc dù sự ghê tởm của ông Marx về vấn đề bóc lột những người lao động, cô Demuth không bao giờ được trả lương cho những phục vụ của mình” 

Và trong bài viết “Marx’s Illegitimate son” (“Đứa con hoang của Marx”) của vị Giáo sư Lý thuyết Chính trị, Terrell Foster Carver, tại Đại học Bristol, Hiệp Quốc Anh, cho biết là:

“Bà ta đã để lại mọi thứ (95 đồng bảng Anh) cho ‘đứa con trai Frederick Lewis Demuth’ của mình, có tên khác lúc sinh ra là Henry Frederick, theo giấy khai sinh của đứa bé, qua đó không cho thấy tên của người cha nào”. 

Frederick (tiếng Đức viết là Friedrich) là tên của ông Engels (Frederick Engels) và Henry (tiếng Đức viết là Heinrich) là tên lót của ông Marx (Karl Heinrich Marx). Điều nầy cho thấy, dường như ông Marx muốn lưu lại dấu hiệu gì đó cho đứa bé cho việc nhận diện sau nầy bên trong những thành viên gia đình qua giấy tờ chứng minh, nhưng bề ngoài đó thì sử dụng tên của ông Engels để che đậy dư luận.

(Helene “Lechen” Demuth (1820--1890) trong thập niên 1850s, 
người quản gia trung thành của gia đình ông Marx. 
Đó là lúc cô ta mang thai khi được 30 tuổi, qua quan hệ 
với ông Marx và hạ sinh bé trai vào năm 1851) 

Cuốn sách từ nguyên bản tiếng Đức “Unbekannte Dokumente über Marx’ Sohn Frederick Demuth” (“Unknown Documents concerning Marx’s Son Frederick Demuth”) (“Những tài liệu Chưa được Biết liên quan đến Đứa con trai Frederick Demuth của Marx”), của hai tác giả người Đức, Heinrich Gemkow, và Rolf Hecker được trang mạng Beiträge zur Geschichte der Arbeiterbewegung (Sự đóng góp cho Lịch sử của Phong trào Lao động) nhắc đến từ tháng 4/1994. Đây là một tài liệu khó tiếp cận về những bức thư trao đổi của những người có ít nhiều quan hệ với Karl Marx, Frederick Engles, Frederick Demuth, và mấy cô con gái trưởng thành của Karl Marx. Mặc dù hai tác giả thừa nhận rằng những tài liệu nầy không đưa ra một minh chứng kết luận rằng ông Marx là cha đẻ của Frederick Demuth, đề tựa là điều gì mà hai tác giả muốn xác định hơn. 

Và gần đây, trên trang wochenspiegelonline với bài viết “Über das Leben von Helene „Lenchen“ Demuth” (“Về cuộc đời của Helene ‘Lenchen’ Demuth”) vào ngày 6/02/2014, lên tiếng mời gọi cuộc thảo luận về chủ đề Lechen Demuth và Jenny Marx vào ngày 17/02/2014 tại Viện Bảo Tàng Sankt Wendel. (‘Lenchen’ là tên riêng của Helene Demuth được đặt cho bởi ông Marx, và ngay cả ông ta cũng có nhiều cái tên riêng khác, cả mỗi thành viên trong gia đình nhằm tránh sự theo dõi của mật vụ, và tai tiếng khi hòa nhập vào xã hội khác) 

(Tác phẩm thứ ba của nhà điêu khắc Kurt Tassotti, người Đức, 
là tượng đồng Helene Demuth đang mang thai, được đặt 
dọc theo Bức tường cổ ở thị trấn Sankt Wendel, thuộc tiểu bang 
Saarland, Đức, vào năm 2012, nơi mà bà ta được sinh ra) 

Tuy nhiên điều đáng lưu ý là trên trang mạng vn.wikipedia không hề nhắc đến vấn đề nầy và ngay cả nhân vật Helen Demuth và trong bài viết “At Home With Karl Marx” của Simon Sebag Montefiore, trên trang nytime, điểm sách “Love and Capital”, đã dí dỏm viết rằng:

“Hoặc như tác giả giải thích một cách không cần thiết: ‘Không biết là liệu việc nầy có phải là lần đầu tiên hay cuối cùng mà hai người đã có quan hệ tình dục.’ Tại sao việc nầy hoặc là một trong hai? Chắc chắn là việc đó có thể đã là lần thứ hai hoặc lần thứ 20 - và, trong sự mạo hiểm của việc thách thức cuộc tìm hiểu thông suốt chuyện tình dục của người Mác-xít một cách kỳ cục của bà Gabriel, những điều đáng làm một lần thì thường đáng làm một lần nữa. Cách nào nào đi nữa, cô Lenchen đã sinh ra một đứa con trai, Freddy (i.e. là Frederick Demuth, một cách gọi riêng khác). Engels giả vờ là cha của đứa bé, vốn là người đã trở thành một trong những bí mật về tiểu sử của ông Marx: Chính Stalin đã ra lệnh việc đó phải bị chôn vùi trong những kho tài liệu lưu trữ”

Quả thật, cho đến nay, người ta chưa tìm ra được sử kiện nào về vấn đề nầy trong kho tài liệu lưu trữ ở Liên Xô vốn được cho phép tham khảo trong hạn chế nào đó. Và những nước hiện còn đang theo chế độ Cộng sản hoặc những tổ chức Cộng sản trên thế giới không bao giờ dám để lộ điều bí mật nầy nếu họ biết hoặc chưa từng được biết đến.

Trong khoảng 34 năm phục vụ như là người tôi tớ trong gia đình ông Marx, và 7 năm trong nhà của ông Engels sau khi ông Marx qua đời, bà ta dành dụm được tất cả là 95 đồng 

bảng Anh, tương đương 5 năm rưởi làm việc của một nữ công nhân trong nhà máy dệt, trong suốt cuộc đời của người quản gia. Số tiền đó có thể có được là trong 7 năm làm việc trong nhà của ông Engels vì gia cảnh của gia đình ông Marx rất túng thiếu, nghèo nàn, và bẩn thỉu (như trong chương 8 của cuốn sách “Love and Capital” cho biết qua báo cáo của nhân viên Phổ theo dõi ông ta trong thời gian còn ở thành phố Brussels, Bỉ) khi phải di chuyển hay bị trục xuất từ nước nầy sang nước khác trong khoảng 6 năm (1843--1849). 

Nhưng trong bức hình dưới đây, gồm 3 đứa con gái của ông Marx và người bạn thân Engels, giả như như cô bé áp út Jenny Julia Eleanor khoảng 10 tuổi trong bức hình, tức là vào năm 1865, lúc ông Marx được 47 tuổi - đó là khoảng thời gian đang cư ngụ vĩnh viễn ở London-- cho thấy cuộc sống của họ khá sung túc hơn với sự trợ cấp hàng tháng của ông Engels qua cở xưởng của gia đình để lại ở London và sự giúp đỡ của người cậu giàu có, chủ ngân hàng và nhà kỷ nghệ tư bản, của Jenny Marx. Trong bài viết trên smithsonianmag “How Friedrich Engels’ Radical Lover Helped Him Father Socialism” của Mike Dash vào 1/08/2013, cho biết là:

“Ngay cả trước khi ông Engels trở nên khá giàu, ông ta thường gởi cho ông Marx nhiều như 50 bảng Anh một năm --tương đương vào khoảng 7.500 đô hiện nay, và vào khoảng 1/3 tiền phụ cấp hàng năm mà ông Engels nhận được từ cha mẹ mình”.

So với mức lương của nam công nhân trong nhà máy dệt khoảng 36 bảng Anh một năm theo bài viết “Living and working conditions” trên bbc.co.uk, gia đình ông Marx nhận được khoảng 2 năm tiền lương của một công nhân trong thời gian ở thành phố Manchester, Anh Quốc mặc dù đó chỉ là tiền chu cấp trong giai đoạn đầu khi ông Engels chưa càng lúc càng giàu hơn với vai trò quan trọng hơn trong nhà máy dệt ‘Ermen và Engels’ sau năm 1855.

(Ba đứa con gái còn lại của ông Marx và người bạn thân Engels, 
từ trái sang phải: Friedrich Engels, Karl Marx (hàng trên) 
và Jenny Laura (chị thứ hai), Jenny Julia Eleanor (áp út), Jenny Caroline (chị cả))

Sau khi người vợ mất, 2 năm sau, ông Marx cũng mất và 12 năm sau đến lượt ông Engels qua đời vào năm 1895. Tác giả của bài viết “At Home With Karl Marx”, cho biết thêm:

“Khi bà Jenny mất vào năm 1881 và ông Marx mất vào năm 1883, những đứa con sống sót của họ, cô Tussy (i.e. tên riêng khác của Eleanor) và cô Laura, và những người đàn ông trong cuộc đời của họ, trở thành những người lãnh đạo phong trào, đặc biệt là sau khi ông Engels đã để lại cho họ một phần đáng kể của tài sản 4.8 triệu đô của ông ta”.

Tuy thế, vị Giáo sư Terrel Foster Carver cho biết thêm rằng tờ di chúc được viết vào ngày 29/07/1893, tức là đã được soạn cách đó 2 năm trước khi ông Engels qua đời, không hề có tên Frederick Demuth, đứa con hoang của ông Marx, thậm chí trong bản di chúc bổ sung vào ngày 26/07/1895, trước 1 tháng ông ta qua đời, mặc dù đứa con hoang đó lại mang cái tên Frederick của ông ta mà ông ta đã phải nhận dùm cho ông Marx. Dù là thế, ông Engels đã không dám đưa đứa bé về nuôi trong nhà, mà tìm cách giao cho nơi chăm sóc trẻ vốn là rất phổ biến trong thập niên 1850s, cho những gia đình nghèo.

Từ đó, ba cô con gái của ông Marx có cuộc sống sung túc hơn, và thậm chí họ có người giúp việc trong nhà như bà Helene Demuth đã từng phục vụ trong gia đình ông Marx. Mặc dù sau đó, đứa con hoang của ông Marx cũng không được ba cô con gái Mác-xít thừa nhận khác hơn là đứa con của bà quản gia nhà mình. 

Sau nầy, Eleanor Marx (áp út) đã tự tử vào lúc 43 tuổi, 1898, khi phát hiện ra người đàn ông của mình, cũng là một nhà Mác-xít, Edward Bibbins Aveling, vốn là người mà cô Eleanor sống chung không chính thức từ năm 1884 --mặc dù ông ta đã kết hôn chính thức trước đó và vẫn duy trì danh phận cho đến năm 1892-- đã đánh cắp tiền và bí mật thành hôn chính thức với nữ nghệ sĩ sân khấu trước đó một năm, 1897. Người cuối cùng là Laura Marx, 66 tuổi, cùng người chồng Mác-xít, 69 tuổi, Paul Lafargue, tự tử khi cảm thấy mình không còn hữu dụng cho phong trào Cộng sản. Và họ đã để lại lá thư trình bày lý do, và không quên viết thêm câu: “Chủ nghĩa Cộng sản Muôn năm ! Đệ nhị Quốc tế Cộng sản Muôn năm !” Ngoại trừ Caroline Marx, người chị cả, tuy mất hơi sớm lúc 39 tuổi, 1883, nhưng để lại 5 cháu trai và 1 cháu gái cho dòng họ Marx bên ngoại.

(Còn nữa)




__._,_.___

Posted by: hung vu 

Trung cộng tiến công với thế gọng kềm


Trung cộng tiến công với thế gọng kềm


David Thiên Ngọc (Danlambao) - Đây không phải là viễn cảnh mà là một tương lai gần, thậm chí trận thế đã và đang triển khai trên bán đảo Đông Dương và Đông Hải. Kẻ lập ra bối cảnh để hiện thực hóa giấc mơ xâm lăng không ai ngoài Trung cộng. Nạn nhân đầu tiên lại chính là CSVN. Kẻ mà trên 3/4 thế kỷ 20 đóng vai trò là đội quân tiên phong đi đầu trận tuyến xây dựng “Vạn lý trường thành” bằng máu ở ĐNÁ. Với nhiệm vụ trên CSVN đã hoàn thành xuất sắc và trong Thế kỷ XX cộng sản Quốc Tế trong chừng mực nào đó đã thành công-ít ra cũng đã không nhỏ một giọt máu để sơn đỏ bức tường và phủ lên đó lá cờ mang hình ảnh Mác-Lê-Mao.

Chỉ có CSVN ngây thơ với triết lý Karl-Marx chứ từ trong cốt lõi của chủ thuyết đã nói “vật chất có trước tinh thần” rồi. Nơi đây tôi không đi sâu vào triết học của Marx mà chỉ nói lên một hiện tượng ở một khía cạnh hết sức ấu trĩ của học thuyết mà những cái đầu bã đậu của CSVN không hề thấy được mà cứ rao giảng như một cuộn băng còn tệ hơn cả con vẹt và cúi đầu đi tới bởi sợi dây cương và được định hướng của 2 miếng da lừa che 2 bên tầm mắt. Cái vật chất mà người công sản nghĩ đến đó là giang san, là xương máu, là tiền đồ mồ hôi nước mắt của hàng triệu triệu sinh linh qua nhiều thế hệ. Khi làn sóng đỏ tràn qua thì những cái giá trị vật chất đó là cứu cánh, là mục đích cuối cùng của chủ nghĩa CS cho nên chúng phải đoạt bằng mọi giá. Và tất nhiên sau khi đã đạt được những gì nằm ở vế đầu của luận thuyết thì vế thứ 2 đã biến đi, cái bị biến đi đó là tinh thần. Nói đúng hơn là nó đã bị đánh cắp.

Trong một lập luận hạn hẹp thì cái tinh thần đó nó hàm chứa “ý thức” mà ý thức là ngọn đèn của tư tưởng. Ở đây một lần nữa cái khái niệm về ý thức bị đánh tráo. Thay vì từ trong ý thức sẽ phân định rõ con đường chánh đạo và bá đạo mà ở đây con người CS chỉ có một thứ đạo đức duy nhứt gọi là “đạo đức cách mạng” và ý thức duy nhứt là “chuyên chính vô sản” từ đó các tổ sư CS (đệ tam QT) đã quên hay vờ đi cái tinh thần đáng ra được đối xử với CSVN vì đã đem cả xương máu đến người VN cuối cùng để hiến dâng, xây đắp thành lũy cho đệ tam QTCS Nga, Tàu. Ngược lại, chứng minh qua lịch sử, cái tinh thần trước tiên là tinh thần cùng chung một ý thức hệ mà CSVN đã bị các quan anh tước đoạt. Bằng chứng là năm 1979 đất nước VN bị Tc xâm lăng. Rõ ràng một điều rằng giữa CSVN và Tc hai từ đồng chí đã bị loại trừ, cho dù là những mỹ từ “môi hở răng lạnh” hay 16 vàng 4 tốt gì gì…chăng nữa thì trong thẳm sâu vẫn là ở giai cấp “chúa-tôi”.

Còn Liên Xô? Giữa CSVN và CSLX đã có hiệp ước liên minh vừa mới ký ngày 3.11.1978 tại Moscow còn chưa ráo mực. Đại diện cho CSVN là TBT Lê Duẫn và Thủ Tướng Phạm văn Đồng, về phía CSLX là TBT L.I.Brezhnev và chủ tịch HĐBT A.N.Kosygin hiệp ước có 9 điều, đặc biệt điều 6 là nếu 1 trong 2 bên bị tấn công hay bị đe dọa tấn công thì bên còn lại phải có trách nhiệm nổ lực nhằm loại trừ mối đe dọa đó và áp dụng các biện pháp thích đáng có hiệu lực. Thật mỉa mai chỉ có hơn 3 tháng sau, ngày 17.2.1979 Tc tấn công xâm lược VN mà anh cả LX đã vội quên lời, vờ đi xương máu của nhân dân VN mà CSVN đã cam tâm dâng hiến cho “đại cuộc”!

Thế thì chủ nghĩa CS quan niệm phạm trù vật chất là vô hạn, là vô tận và đối lập với phạm trù ý thức, tinh thần. Do đó sau khi CSVN với vai trò là “con chó săn” trong cuộc săn mồi vĩ đại. Khi mục đích cuối cùng trong chừng mực nào đó đã đạt được và không thể hơn được nữa thì bấy giờ “con chó săn CSVN” đã trở thành vô dụng và chính thịt chó là miếng mồi không thể hoang phí. Cái vế thứ 2 là phạm trù ý thức, tinh thần đã bị CS bề trên vờ đi và đạp bằng mọi giá trị trong đó có cả tôn giáo và luật pháp Quốc Tế.

Trở lại niệm khúc buồn của bản giao hưởng trên “sân khấu chính trị” VN. Xét từ ngàn xưa chưa có dân tộc nào sâu hiểm hơn Tàu! Bởi thế trong dân gian thường ví “thâm như Tàu” là vậy.

Trên thế giới này chưa có chế độ nào tàn độc, dã man bằng chế độ CS. Thế thì “CS Tàu” tức người Tàu theo đảng CS qui tụ được 2 cái nhất của sự dã man, tàn ác và thâm độc.

Tôi xin mạn phép nói sơ lược cái man rợ đó kể từ khi CS nắm được chính quyền Hoa lục năm 1949 đến gần đây có gần 80 triệu người dân TQ bị giết hại trong các cuộc CCRĐ, đại nhảy vọt, đại CMVH, Thiên An Môn, Pháp Luân Công…trong đó 30-40 triệu người dân bị chết đói trong CCRĐ và đại nhảy vọt đến nỗi biến con người còn thua loài dã thú phải ăn thịt đồng loại vì quá đói. Học giả Kenneth Lierberhal đã viết “khi những xác người bị xé nát, nhiều cái không có đầu trôi nổi trên sông Trân Châu, Hương Cảng.” Và gần đây là chúng mổ lấy nội tạng của các tù nhân, học viên Pháp Luân Công để phục vụ cho giới cầm quyền trong đảng CSTQ. (phần này tôi sẽ dẫn chứng qua các tài liệu cụ thể trong bài viết khác). Đối với nhân dân của chúng mà cái dã man của CSTQ cũng không buông tha thì đối với nhân dân những nước nô dịch thì thê thảm đến mức nào?

Dân tộc Việt chúng ta qua hàng ngàn năm dưới ách nô lệ Tàu, những tai ách lầm than đó, Tổ Tiên chúng ta còn lưu lại trong sử sách.

Trên vũ đài chính trị VN, vừa qua trong cuộc bạo loạn ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh cái nhân tố gây nên là Tàu cộng cũng không loại trừ. Qua cái hình thức quy mô chuẩn bị kỹ càng một cách chuyên nghiệp, có tổ chức và hung tợn để đưa đến cái hậu quả xấu xa về hình ảnh XH lẫn VHVN và thiệt hại về mọi mặt từ đạo đức, nhân bản đến vật chất đều tròng lên đầu những người bểu tình yêu nước của chúng ta với mục đích đen tối thâm hiểm mà hiện tại chưa lường ra hết được.

Bàn cờ Đông Dương và Đông Hải Tc đã sắp sẵn từ lâu. Từ mật chỉ Thành Đô 1990 mà tội đồ CSVN đã tuân mệnh sáp nhập VN vào Hoa lục để trở thành khu tự trị sau 30 năm. Thế thì thời gian 6 năm cuối này là lúc mà các công đoạn cho màn kết của vở trường kịch xuyên thế kỷ phải hoàn tất và đương nhiên những bước đi của từng quân cờ mà cả 2 bên CSVN và CSTQ đều thuộc nằm lòng.

Tại sao Tc không chờ đến năm 2020 để CSVN bàn giao lãnh thổ mà nước cờ kết thúc có vẻ vội vã trước thời gian? Hỏi là trả lời vì các lẽ sau:

- Mỹ sau khi rút hết quân ra khỏi Irac, có phần nào rảnh tay ở Trung Đông và Châu Âu mà xoay trục về Châu Á TBD, chuyển 60% tiềm lực hải quân về nơi này với mục đích hết sức rõ ràng từ lưỡng viện QH là tạo thế quân bình, không để cho TQ múa gậy vườn hoang đang trong cơn trổi dậy. Đây là nước đi đột phá và làm cản đường tiến bước của Đại Hán thực hiện “giấc mơ Trung Hoa”.

- Mỹ tuyên bố cứng rắn bảo vệ đồng minh qua các hiệp ước song phương, phòng thủ chung trong đó có Hàn Quốc, Nhật Bản, Philippines…ở vùng Đông Bắc Á và ĐNÁ mà những nước này đang trực tiếp đối đầu với TQ trên Biển Đông và biển Hoa Đông.

- Các sự kiện trên được xác định lại một lần nữa sau chuyến công du của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama đến 4 nước Á Châu là Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia và Philippines bắt đầu ngày 23.4 đến 29.4.2014.

Thế là nước cờ mới được Tc đưa ra. Ngày 1.5.2014 Tc đưa con bạch tuộc HD 981 cùng đoàn tùy tùng hộ tống hùng hậu 80 chiếc tàu gồm cả tàu chiến, tuần dương, ngư chính, hải giám…vào sâu trong hải phận, thềm lục địa VN và an vị. Đến nay con số tàu hiện diện là 134 chiếc có cả tàu hải quân mang tên lửa và máy bay quân sự quần đảo đe dọa trên không. Ở đây việc khoan thăm dò dầu khí nằm noài toan tính mà nó chỉ là động tác giả, một hư chiêu nhưng nếu CSVN sập bẩy mà manh động thì hư chiêu sẽ thành hữu chiêu và thế trận được triển khai toàn diện. Từ xưa TQ là bậc thầy của sự tráo trở thực hư, “lộng giả thành chân”. Vậy cái hữu chiêu ở Biển Đông nằm chỗ nào? Có lẽ Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa của VN là một trong số đó. Dồn sự chú ý của dư luận thế giới về chỗ giàn khoan HD 981 để việc xây dựng đường băng trên đảo Gạc Ma được tiến hành suôn sẻ và cuối cùng sẽ là sự đã rồi như các hạng mục trên đảo Phú Lâm được hình thành với tên gọi Tp Tam Sa.

Sự kiện giàn khoan HD 981 cùng đường băng trên đảo Gạc Ma cũng nằm trong nước đi thăm dò phản ứng của Hoa Kỳ trong chương trình xoay trục. Truy nhiên đường băng Gạc Ma nó có tầm chiến lược là nút chặn kiểm soát một hải trình QT quan trọng vào bậc nhất thế giới, nối liền từ Ấn Độ dương ra Bắc Thái Bình Dương và chiếm một lưu lượng tàu bè hàng hóa cực kỳ lớn.

Một điều cần chú ý là tại sao Tc lại chọn nơi đặt quân cờ cho nước đi mới lại là VN? Điều đơn giản CSVN về mặt hình thức là anh em với Tc trong căn nhà CS. Về nội dung VN là một thuộc quốc của Tc trong tương lai gần. Đối với thế giới thì VN không đồng minh với ai cả ngoài đồng chí với Tc, không liên minh quân sự với một nước nào do đó trong những động thái trên được tạm xem là chuyện nội bộ, chuyện song phương VN-TQ nếu CSVN không chạy đi cầu cứu than khóc với ai hay dũng khí hơn là đưa sự kiện ra tòa án QT như Philippines đã làm. Những việc đó là vô vọng như viên sỏi ném ao bèo vì không lúc nào CSVN cô đơn như lúc này, “đồng minh không có mà đồng chó” cũng vắng tanh. Hơn nữa Nga đối với Ukraine, Tc với các khu tự trị không khác nào CSVN đối xử với dân oan “tao là luật-luật là tao” mà giờ này CSVN lại kêu gào với “luật pháp Quốc Tế” thật khôi hài.

- Một mặt không kém phần quan trọng là nước cờ TQ thăm dò phản ứng của Hoa Kỳ không có yếu tố manh động, nếu như TQ đem áp dụng cho Nhật Bản hay Philippines thì cục diện sẽ hoàn toàn khác hẵn và điều đó CSTQ chưa dám uống “thuốc liều”.

- Tháng 2.2014 và những ngày tháng kế tiếp Nga nhanh chóng thực hiện kịch bản Crimea và trượt dài trên lãnh thổ Ukraine tạo nên một vùng “sóng động” ở Baltic, Biển Đen mà mọi con tàu chính trị phải quan tâm nhất là EU và Tòa Bạch Ốc.

- Ngoại giao con thoi giữa Bắc Kinh-Moscow được diễn ra nửa tối - nửa sáng và một phòng tuyến liên minh Trung-Nga được lập ra, đồng thời cuộc tập trận hải quân chung ở cửa sông Dương Tử và bắc biển Hoa Đông từ ngày 20.5 đến 26.5.2014 đã được diễn ra với sự tham gia của các chiến hạm hiện đại cùng nhiều vũ khí tối tân được tung ra của cả 2 nước. Đây là cuộc tập trân chung Trung-Nga lớn nhất kể từ năm 2005. Lễ khai mạc được tổ chức tại Thượng Hải và TT Nga Putin chính thức thăm Bắc Kinh và cùng với Chủ Tịch TQ Tập cận Bình quan lãm cuộc tập trân này sau khi 2 ông đã hội đàm.

Cái phòng tuyến Nga-Trung được lập ra cũng là một nước cờ hiểm làm cho Nhà Trắng phần nào “long thể bất an” bởi 2 cường quốc xóa bỏ thù xưa mà cùng nhau chia phần cát cứ. Phần nào làm vướng chân cho đoàn tàu chuyển trục của TT Obama.

Thế thì thời điểm nào thuận lợi cho bằng lúc này? Nếu đợi một vài năm nữa thì mọi việc đã yên bình một khi đệ thất hạm đội cùng các tàu sân bay, chiến hạm tối tân hiện đại đã vào vị trí và sóng Thái Bình Dương chỉ còn là “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí…” thì giấc mơ làm chủ Biển Đông cũng tan theo tiếng vỗ cánh của đàn hải âu. Đồng thời chương trình tiếp nhận “Ba Đình phủ” cũng khó bề thực hiện.

Toàn bộ các nước cờ trên là ở mặt Đông. Để cho toàn vẹn con đường thực hiện giấc mơ thì mặt Tây Tc cũng đã lập trình. Đã nói đến Đông Dương thì không thể bỏ qua trận tuyến Lào và Campuchia. Ta còn nhớ thời đệ II VNCH, mặt trận Nam Lào với chiến dịch Lam sơn 719 do Trung Tướng VNCH Hoàng Xuân Lãm chỉ huy cũng đã để lại dấu ấn.

Vừa qua các UVBCT đảng NDCM Lào (CS Lào) tử nạn máy bay mà đa số các vị chóp bu tử nạn là tay chân của CSVN cũng là một điều nên suy nghĩ. Khó có sự trùng hợp ngẫu nhiên một cách khó hiểu sau khi bộ trưởng quốc phòng TQ Thường vạn Toàn vừa mới thăm Lào và đàm phán với BCT đảng NDCM Lào thì các vị thân VN tử nạn? Cũng tương tự như đám côn đồ bạo động ở BD, HT.

Năm 1979 trước khi đổ quân qua biên giới phía Bắc nước ta thì Tc đã xúi Pol Pot đánh phá biên giới Tây Nam của VN để 2 mặt giáp công, chia đôi tiềm lực của CSVN. Với động thái vừa rồi chính phủ Campuchia cấm tổ chức biểu tình chống TQ về vấn đề Biển Đông trên đất Chùa Tháp là việc không nằm ngoài sự tính toán của Bắc Kinh. Hơn nữa với quyền lực mềm Tc đã dẫn dắt Campuchia đi một cách ngoan ngoãn. Mấy năm qua Campuchia đã quay mặt phũ phàng với VN thậm chí cứng rắn với VN trong tranh chấp biển đảo với TQ.

Rõ ràng thế gọng kềm Tc đã lập nên, thủy bộ đông tây 2 mặt giáp công. Không biết phen này CS Ba Đình chạy chọt kiểu nào để kéo dài thêm vài năm tuổi thọ chứ trong thế cờ đã vào nước bí, dẫu có “vén phứa tượng lên” thì cũng đành thất thủ một khi “hai xe hà chàng gát hai bên” mà nội cung thì “sĩ khuyết” bởi kẻ sĩ lẫn lòng dân đều bị giam cầm trong các nhà tù lớn nhỏ.

Ngày 21/5/2014




__._,_.___

Posted by: hung vu 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link