Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 31, 2014

Chọn thái độ nào khi Trung Quốc gây chiến tranh?



From: But Xuan <
Date: 2014-05-29 9:38 GMT-07:00
Subject: Chọn thái độ nào khi Trung Quốc gây chiến tranh?


Dân tộc VN anh hùng
Phải đánh đuổi Trung cộng ra ngoài bờ cõi như xưa tiền nhân đã làm.

Kẻ rước giặc vào là rước voi dày mả tổ! Người Việt khg thể sống chung với người Tàu như nhiều nơi hiện nay trên đất Việt. VGCS đã lộ rõ bản chất gian manh và nô lệ TC.


LỬA THIÊNG
LÊ THỊ TUYẾT MAI

Ngọn lửa Tuyết Mai - Lửa Kiên cường!
Lửa này thiêu cháy giặc biên cương
Lửa cũng đốt tan phường nô lệ
Lửa hét rền vang Thái bình dương!


Lửa đớn đau thay vì giặc nước
Cả đám Hồ tinh cúi lậy dâng
Đã 70 năm toàn nhu nhược
Dàn khoan chúng đặt, tủi nhân dân!


Nước người Độc lập đã từ lâu!
Việt quốc oan gia nghĩ quá rầu
Độc lập còn xa, người chết thảm
Triệu dân vẫn sống: kiếp ngựa trâu!


Nước tôi có triệu lửa Tuyết Mai!
Triệu đấng tài hoa vẫn miệt mài
Kiên quyết trọng Dân và giữ nuớc
Không hề nhượng bộ đứa ngược tai!



Thương chị hi sinh cho Chính Nghĩa
Quốc gia Dân tộc, chống Cộng nô
Nước Việt trường tồn đầy nghĩa khí:
Lời thề Dân chủ với Tự Do!

Chúc anh hồn chị Lê thị Tuyết Mai
siêu thăng nơi Quê Hương hoa gấm của Quốc Tổ Hùng Việt bền vững muôn đời! Thượng hưởng!
Ngày 25-5-2014
Cao Niên GS/Thi Văn Sĩ Bút Xuân
Trần Đình Ngọc 











2014-05-29 8:22 GMT-07:00 'San Le D.' [Daploisongnui] <>:

 

Không ai muốn Việt Cộng chiếm được miền Nam, nhưng việc VC chiếm được miền Nam đã làm cho dân miền Nam thức tỉnh và hiểu rõ được Việt cộng là gì.

Nay cũng vậy.

 

Mậu Thân 68: HẢI NGỌAI KHÔNG CẦU MONG TRUNG CỘNG ĐÁNH CHIẾM VIỆT NAM

image
Preview by Yahoo

NHƯNG NẾU NHƯ TRUNG CỘNG ĐÁNH SỤM VIỆT CỘNG THÌ HAY BIẾT MẤY 

- CHỈ CÓ CÁCH ĐÓ THÌ DÂN CHỦ MỚI LÓ DẠNG Ở VIỆT NAM- TRUNG CỘNG CỨ NHÀO VÔ THỬ XEM BỌN CẦM CỜ MÁU PERIOD SẼ LÀM ĐƯỢC GÌ ?./- Mt68

Chọn thái độ nào khi Trung Quốc gây chiến tranh?

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)
Với chủ trương gây hấn mỗi ngày một thêm nghiêm trọng của Trung Quốc, yếu tố dẫn đến chiến tranh đã hiện rõ hơn mỗi ngày. 

Dù cường độ mâu thuẫn chưa đủ mạnh để có thể biến thành một cuộc tranh chấp quân sự qui mô, song việc chuẩn bị tinh thần và thái độ cần có cho một cuộc xung đột lớn là điều cần thiết.

Nếu chiến tranh không tránh khỏi được, Việt Nam bắt buộc phải chiến đấu bằng tất cả những gì đang có để không thực sự mất nước hoàn toàn. 

Ai cũng hiểu rằng nhà nước Việt Nam sẽ không thể có đủ sức chống lại cuộc chiến tranh do Trung Quốc gây ra, nếu như không có được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của thế giới và nhân dân. 

Do vậy, những người lãnh đạo đương quyền không có sự chọn lựa nào khác hơn là phải cố gắng bằng mọi cách để vận động sự hậu thuẫn của các quốc gia có quan hệ quyền lợi chiến lược, và toàn thể nhân dân.

Đáng tiếc là trong thực tế, phản ứng của các nước liên hệ chưa đủ mạnh để đưa đến một liên minh chặt chẽ có thể buộc Trung Cộng phải nhượng bộ ngay. Đối với nhân dân Việt Nam, sai lầm cố hữu của đảng CSVN vẫn là cố gắng dành lấy riêng quyền chủ động giải quyết vấn đề biến động biển Đông. Vì vậy, họ chưa vận dụng được toàn bộ sức mạnh của dân tộc một cách hữu hiệu.

Đối với các tổ chức chính trị đối lập với đảng cầm quyền hiện nay, cuộc chiến tranh với Trung Quốc sẽ đặt từng đoàn thể trước một sự chọn lựa tế nhị về thái độ phải có. Nếu chiến tranh xảy ra, các tổ chức đối lập, đối kháng có nên cùng đứng chung với đảng CSVN chống giặc xâm lăng để bảo vệ đất nước và đồng bào hay không? 

Mặt khác, với vị trí hậu thuẫn nào thì sự đoàn kết chống xâm lăng là hợp lý và hiệu quả? Quan trọng không kém là làm sao để việc hợp sức chống Tàu không phải là hành động vô tình giúp chế độ CSVN tiếp tục kéo dài tình trạng độc tài toàn trị ở sau đó.

Lịch sử dân tộc ta ghi nhận rằng Việt Nam chưa bao giờ tự ý gây chiến với Trung Quốc nhưng khi đã bị xâm lăng thật sự, dân tộc Việt luôn đoàn kết để bảo vệ bờ cõi một cách thành công. Trong tinh thần đó, nếu cuộc chiến tranh Việt- Trung xảy ra lần nữa, sự thống nhất ý chí và hành động của các thành phần dân tộc sẽ là điều tất nhiên. 

Các tổ chức đối lập sẽ không thể đứng nhìn diễn biến đất nước bị Trung Cộng xâm lăng bằng chiến tranh một cách bàng quan. Tuy nhiên, việc hậu thuẫn chính trị chỉ xảy ra khi nhà nước đương quyền đứng lên chống giặc với một tinh thần chiến đấu rõ ràng, và đã thực sự đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên hết.

Có thể nói, nếu đất nước đã lâm cảnh chiến tranh và nguy cơ mất nước đã trở thành hiển nhiên, thì vấn đề lớn nhất và đầu tiên là phải làm sao để đánh đuổi xâm lăng. 

Trong hoàn cảnh đó, để có thể hóa giải những mâu thuẫn đang có và tạo điều kiện đoàn kết dân tộc để cùng chống xâm lăng, nhà nước Việt Nam phải chấm dứt ngay mọi chủ trương, hành động đàn áp đối lập; đồng thời trả tự do ngay cho những người yêu nước bị giam giữ vì có hành động chống Trung Quốc xâm lấn trong thời gian qua. 

Nói rõ hơn, chúng ta không thể chấp nhận việc nhà nước Việt Nam tiếp tục nhân danh "Tổ Quốc" để đàn áp, bắt giam những người yêu nước. Để thể hiện thiện chí hòa giải thực sự, nhà nước đương quyền cũng cần phải hủy án tù cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam tù vì các nỗ lực giải trừ nạn độc tài, tham ô và bất công.

Cùng lúc đó, nhà nước Việt Nam phải thực thi đúng nghĩa và đúng mức quyền tự do ngôn luận, lắng nghe ý kiến đóng góp của các tầng lớp trí thức, nhân sĩ và những người đối lập ôn hòa. Chỉ có sự tôn trọng và với một thiện chí hòa giải thực sự thì việc đoàn kết quốc dân chống xâm lăng mới có đủ điểu kiện để trở thành hiện thực.

Đối với nỗ lực bảo vệ lãnh hải và vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam, sự ủng hộ tinh thần cho lực lượng Hải quân, Kiểm Ngư, Cảnh sát Biển là điều tất nhiên. Cùng lúc đó, việc đòi hỏi các lực lượng quân đội cố gắng đóng đúng vai trò quốc phòng; và trong trường hợp cần phải có quyết định đặt quyền lợi của đất nước, đồng bào lên trên hết, sẽ sẵn sàng quên đảng để bảo vệ Tổ Quốc.

Tóm lại, dù đất nước phải còn thì mới có cơ hội dân chủ hóa và phát triển quốc gia song nhận thức đó không thể tách rời khỏi nhu cầu chấm dứt nạn độc tài, tham ô và bất công. 

Quan trọng không kém, khuynh hướng tìm kiếm sự bảo hộ của một siêu cường nào đó để hy vọng thoát khỏi sự đe dọa của một siêu cường khác… cũng không hẳn là một lựa chọn sáng suốt.

 Việt Nam cần phải vận dụng nhu cầu chiến lược của các nước để làm điều kiện giữ nền độc lập cho nước mình. Sự độc lập của một quốc gia phải được đặt trên nền tảng của tinh thần tự quyết. Bình tĩnh để có một thái độ đúng đắn và một quyết định khôn ngoan là một đòi hỏi trước mắt của mỗi người Việt Nam, dù là ở đâu và đang làm gì.

Nếu chiến tranh với Trung Quốc xảy ra, nhu cầu cứu nước trước nạn xâm lăng cũng sẽ là điều kiện thuận lợi để đất nước thoát khỏi nạn độc tài. Trong bối cảnh đó, đảng CSVN sẽ không thể tiếp tục lệ thuộc Bắc phương và phải chấp nhận trả lại quyền lãnh đạo cho toàn dân, hoặc sẽ bị đào thải tức khắc.

Mặt khác, nếu dân tộc ta có cơ hội hòa đồng và đoàn kết thực sự, cuộc chiến tranh sắp tới, nếu có, sẽ là một bài học khó quên cho Trung Quốc. Và người dạy họ đừng nên ỷ nước lớn lấn hiếp nước nhỏ sẽ là dân tộc Việt Nam! Tất cả là do ở nhận thức, ý chí và quyết tâm của mỗi người Việt.
Lâm Thế Nguyên  (ĐVDVN)


 
KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TAU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

HẢI NGỌAI KHÔNG CẦU MONG TRUNG CỘNG ĐÁNH CHIẾM VIỆT NAM

NHƯNG NẾU NHƯ TRUNG CỘNG ĐÁNH SỤM VIỆT CỘNG THÌ HAY BIẾT MẤY - CHỈ CÓ CÁCH ĐÓ THÌ DÂN CHỦ MỚI LÓ DẠNG Ở VIỆT NAM- TRUNG CỘNG CỨ NHÀO VÔ THỬ XEM BỌN CẦM CỜ MÁU PERIOD SẼ LÀM ĐƯỢC GÌ ?./- Mt68

Chọn thái độ nào khi Trung Quốc gây chiến tranh?

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)
Với chủ trương gây hấn mỗi ngày một thêm nghiêm trọng của Trung Quốc, yếu tố dẫn đến chiến tranh đã hiện rõ hơn mỗi ngày. Dù cường độ mâu thuẫn chưa đủ mạnh để có thể biến thành một cuộc tranh chấp quân sự qui mô, song việc chuẩn bị tinh thần và thái độ cần có cho một cuộc xung đột lớn là điều cần thiết.


Nếu chiến tranh không tránh khỏi được, Việt Nam bắt buộc phải chiến đấu bằng tất cả những gì đang có để không thực sự mất nước hoàn toàn. Ai cũng hiểu rằng nhà nước Việt Nam sẽ không thể có đủ sức chống lại cuộc chiến tranh do Trung Quốc gây ra, nếu như không có được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của thế giới và nhân dân.

 Do vậy, những người lãnh đạo đương quyền không có sự chọn lựa nào khác hơn là phải cố gắng bằng mọi cách để vận động sự hậu thuẫn của các quốc gia có quan hệ quyền lợi chiến lược, và toàn thể nhân dân.

Đáng tiếc là trong thực tế, phản ứng của các nước liên hệ chưa đủ mạnh để đưa đến một liên minh chặt chẽ có thể buộc Trung Cộng phải nhượng bộ ngay. Đối với nhân dân Việt Nam, sai lầm cố hữu của đảng CSVN vẫn là cố gắng dành lấy riêng quyền chủ động giải quyết vấn đề biến động biển Đông. Vì vậy, họ chưa vận dụng được toàn bộ sức mạnh của dân tộc một cách hữu hiệu.

Đối với các tổ chức chính trị đối lập với đảng cầm quyền hiện nay, cuộc chiến tranh với Trung Quốc sẽ đặt từng đoàn thể trước một sự chọn lựa tế nhị về thái độ phải có. Nếu chiến tranh xảy ra, các tổ chức đối lập, đối kháng có nên cùng đứng chung với đảng CSVN chống giặc xâm lăng để bảo vệ đất nước và đồng bào hay không? 

Mặt khác, với vị trí hậu thuẫn nào thì sự đoàn kết chống xâm lăng là hợp lý và hiệu quả? Quan trọng không kém là làm sao để việc hợp sức chống Tàu không phải là hành động vô tình giúp chế độ CSVN tiếp tục kéo dài tình trạng độc tài toàn trị ở sau đó.

Lịch sử dân tộc ta ghi nhận rằng Việt Nam chưa bao giờ tự ý gây chiến với Trung Quốc nhưng khi đã bị xâm lăng thật sự, dân tộc Việt luôn đoàn kết để bảo vệ bờ cõi một cách thành công. Trong tinh thần đó, nếu cuộc chiến tranh Việt- Trung xảy ra lần nữa, sự thống nhất ý chí và hành động của các thành phần dân tộc sẽ là điều tất nhiên. 

Các tổ chức đối lập sẽ không thể đứng nhìn diễn biến đất nước bị Trung Cộng xâm lăng bằng chiến tranh một cách bàng quan. Tuy nhiên, việc hậu thuẫn chính trị chỉ xảy ra khi nhà nước đương quyền đứng lên chống giặc với một tinh thần chiến đấu rõ ràng, và đã thực sự đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên hết.

Có thể nói, nếu đất nước đã lâm cảnh chiến tranh và nguy cơ mất nước đã trở thành hiển nhiên, thì vấn đề lớn nhất và đầu tiên là phải làm sao để đánh đuổi xâm lăng. 

Trong hoàn cảnh đó, để có thể hóa giải những mâu thuẫn đang có và tạo điều kiện đoàn kết dân tộc để cùng chống xâm lăng, nhà nước Việt Nam phải chấm dứt ngay mọi chủ trương, hành động đàn áp đối lập; đồng thời trả tự do ngay cho những người yêu nước bị giam giữ vì có hành động chống Trung Quốc xâm lấn trong thời gian qua. 

Nói rõ hơn, chúng ta không thể chấp nhận việc nhà nước Việt Nam tiếp tục nhân danh "Tổ Quốc" để đàn áp, bắt giam những người yêu nước. Để thể hiện thiện chí hòa giải thực sự, nhà nước đương quyền cũng cần phải hủy án tù cho tất cả tù nhân lương tâm đang bị giam tù vì các nỗ lực giải trừ nạn độc tài, tham ô và bất công.

Cùng lúc đó, nhà nước Việt Nam phải thực thi đúng nghĩa và đúng mức quyền tự do ngôn luận, lắng nghe ý kiến đóng góp của các tầng lớp trí thức, nhân sĩ và những người đối lập ôn hòa. Chỉ có sự tôn trọng và với một thiện chí hòa giải thực sự thì việc đoàn kết quốc dân chống xâm lăng mới có đủ điểu kiện để trở thành hiện thực.

Đối với nỗ lực bảo vệ lãnh hải và vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam, sự ủng hộ tinh thần cho lực lượng Hải quân, Kiểm Ngư, Cảnh sát Biển là điều tất nhiên. Cùng lúc đó, việc đòi hỏi các lực lượng quân đội cố gắng đóng đúng vai trò quốc phòng; và trong trường hợp cần phải có quyết định đặt quyền lợi của đất nước, đồng bào lên trên hết, sẽ sẵn sàng quên đảng để bảo vệ Tổ Quốc.

Tóm lại, dù đất nước phải còn thì mới có cơ hội dân chủ hóa và phát triển quốc gia song nhận thức đó không thể tách rời khỏi nhu cầu chấm dứt nạn độc tài, tham ô và bất công. Quan trọng không kém, khuynh hướng tìm kiếm sự bảo hộ của một siêu cường nào đó để hy vọng thoát khỏi sự đe dọa của một siêu cường khác… cũng không hẳn là một lựa chọn sáng suốt. 

Việt Nam cần phải vận dụng nhu cầu chiến lược của các nước để làm điều kiện giữ nền độc lập cho nước mình. Sự độc lập của một quốc gia phải được đặt trên nền tảng của tinh thần tự quyết. Bình tĩnh để có một thái độ đúng đắn và một quyết định khôn ngoan là một đòi hỏi trước mắt của mỗi người Việt Nam, dù là ở đâu và đang làm gì.

Nếu chiến tranh với Trung Quốc xảy ra, nhu cầu cứu nước trước nạn xâm lăng cũng sẽ là điều kiện thuận lợi để đất nước thoát khỏi nạn độc tài. Trong bối cảnh đó, đảng CSVN sẽ không thể tiếp tục lệ thuộc Bắc phương và phải chấp nhận trả lại quyền lãnh đạo cho toàn dân, hoặc sẽ bị đào thải tức khắc.

Mặt khác, nếu dân tộc ta có cơ hội hòa đồng và đoàn kết thực sự, cuộc chiến tranh sắp tới, nếu có, sẽ là một bài học khó quên cho Trung Quốc. Và người dạy họ đừng nên ỷ nước lớn lấn hiếp nước nhỏ sẽ là dân tộc Việt Nam! Tất cả là do ở nhận thức, ý chí và quyết tâm của mỗi người Việt.

Lâm Thế Nguyên  (ĐVDVN)


Làm cách nào xóa mối nhục bán nước?



Làm cách nào xóa mối nhục bán nước?

Ngô Nhân Dụng
Các “đồng chí anh em” bắt đầu tỏ thái độ đối nghịch với nhau. Lần đầu tiên một thủ tướng Cộng Sản Việt Nam (viết tắt là Việt Cộng) dọa rằng sẽ dùng đòn pháp lý để nói chuyện với Cộng Sản Trung Quốc (viết tắt, Trung Cộng).

Chỉ mới nói thôi, chưa đưa đơn kiện, tức là chưa làm gì cả; nhưng dám nói còn hơn không. Thêm vào đó, tờ tạp chí trên mạng, tiếng nói của đảng Cộng Sản Việt Nam đã chỉ đích danh lãnh tụ Trung Cộng tố cáo là theo chủ nghĩa Ðại Hán. Hai chữ này diễn tả một truyền thống kéo dài hơn 2,000 năm, ít nhất kể từ thời Mã Viện. Tất nhiên nói như vậy vẫn chỉ là người Việt nói cho người Việt nghe cho sướng tai; giống như nói chuyện kiện cáo mà không dám đưa đơn kiện, không đụng tới lông chân mấy anh chị Ðại Hán ở Trung Nam Hải. Một bước đi xa hơn nữa là trên tờ báo lề phải còn đăng bài biện minh rằng bức công hàm của Phạm Văn Ðồng ký năm 1958 đồng ý các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc lãnh hải Trung Quốc là không có giá trị. Bài báo này có vẻ nhắm đến dư luận quốc tế, trong đó có cả Trung Quốc; chứ không chỉ nhắm người Việt nói với nhau. Nhưng lập luận của bài báo đó cũng không có giá trị nào cả. Muốn chống lại chiến dịch xâm lấn Biển Ðông của Trung Cộng, người Việt Nam phải dùng biện pháp khác, triệt để hơn.

Chế độ cộng sản ở Hà Nội hiện nay là thừa kế chính thức của chính phủ Phạm Văn Ðồng. Cho nên, khi họ xác định rằng bức công hàm do ông Phạm Văn Ðồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 là vô giá trị, đó là một bước thoái lui có ý nghĩa. Bởi vì đây là lần đầu tiên đảng Cộng Sản Việt Nam xác định chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có giá trị pháp lý. Từ năm 1954, Việt Cộng không bao giờ công nhận điều đó. Họ gọi chính quyền miền Nam là “ngụy,” nghĩa là “giặc.” Bây giờ họ chính thức thừa nhận chính quyền Sài Gòn làm chủ các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Cho nên, họ biện minh, ông Phạm Văn Ðồng, thủ tướng chính phủ Hà Nội, không có quyền hành nào trên các quần đảo đó. Vì vậy, ông Ðồng không thể đem trao cho Trung Cộng, dù ông ta muốn cống hiến. Nói cách khác, Việt Cộng bây giờ đồng ý rằng chế độ Việt Nam Cộng Hòa là một chế độ hợp pháp; công nhận chế độ đó làm chủ một nửa nước Việt Nam. Thật đáng tiếc, hồi đó họ lại chủ trương đánh chiếm miền Nam để cùng “tiến lên chủ nghĩa xã hội!” Họ lờ đi không nói rõ ông Ðồng có ý nhường các đảo ở Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Cộng hay không, dù ông ta không có quyền! Tội nghiệp ông Ðồng, ông chỉ ký tên vào bức thư đã được tất cả Bộ Chính Trị Ðảng Cộng Sản Việt Nam chấp nhận, vì thế mà riêng ông mang tội bán nước.

Nhưng dùng lối phủ nhận này không phải là thứ lý luận đứng vững trong cuộc đối đầu với Trung Cộng, cũng như trong ý định biện minh cùng dư luận thế giới.

Thứ nhất, bởi vì sau khi nước ta bị chia đôi năm 1954, chính quyền cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam trong thời gian đó đều tự coi mình nắm chủ quyền trên toàn thể nước Việt Nam. Hiến Pháp Việt Nam Cộng Hòa, từ thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, đều khẳng định lãnh thổ Việt Nam kéo dài từ Nam Quan đến Cà Mau; mà Hiến Pháp miền Bắc cũng vậy. Khi chính phủ Phạm Văn Ðồng giao thiệp với Trung Cộng, họ nhân danh cả nước Việt Nam, chứ không riêng gì miền Bắc vĩ tuyến 17; mà Bắc Kinh cũng công nhận điều đó. Ông Ðồng ký bức công hàm theo nội dung này. Bây giờ nói đi nói lại, rằng ông Ðồng chỉ nhân danh một nửa nước Việt Nam thôi; Bắc Kinh sẽ bác bỏ luận điệu đó một cách dễ dàng, rất khó cãi lại.

Tập Cận Bình và tập đoàn thống trị ở Ðông Nam Hải còn có thể nêu ra rất nhiều bằng cớ chứng tỏ ông Ðồng và tất cả đảng Cộng Sản Việt Nam đã công nhận Trung Cộng làm chủ Hoàng Sa và Trường Sa. Công hàm Phạm Văn Ðồng viết cho Chu Ân Lai nói rằng chính phủ của ông “ghi nhận và tán thành” bản tuyên bố của Trung Cộng ngày 4 tháng 9 năm 1958 về lãnh hải Trung Quốc. Trong văn bản đó, Trung Cộng nói rõ ràng Tây Sa và Nam Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc, ông Ðồng và cháu chắt ông ta không thể chối cãi rằng họ hiểu lầm được. Một bằng chứng hiển nhiên khác mà Trung Cộng có thể nêu ra là các sách giáo khoa vẫn được sử dụng ở miền Bắc. Năm 1964, cuốn sách “Tập Bản Ðồ Việt Nam” do Cục Ðo Ðạc và Bản Ðồ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa phát hành đã dùng địa danh “Tây Sa” và “Nam Sa” theo cách gọi của Trung Cộng chứ không gọi là “Hoàng Sa” và “Trường Sa” theo cách của người Việt Nam. Với bằng chứng đó, khó cãi với họ lắm.

Hơn thế nữa, năm 1974 khi Trung Cộng tấn công chiếm Hoàng Sa, chính quyền Hà Nội không hề lên tiếng phản đối. Khi phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa thưa kiện Trung Cộng về vụ này, cả chính phủ miền Bắc lẫn đám bù nhìn của họ ở miền Nam đều không đồng ý. Tại hội nghị La Celle Saint Cloud, được mời cùng đứng tên phản đối hành động xâm lăng Hoàng Sa, họ cũng từ chối. Bây giờ làm sao nói ngược lại được? Gần đây, phóng viên Xuân Hồng của đài BBC có phỏng vấn bà Bảy Vân, vợ của cố Tổng Bí Thư Lê Duẩn. Bà Bảy Vân xác nhận: “Phạm Văn Ðồng có ký văn bản. Ngụy nó đóng ở ngoài đó (Hoàng Sa). Cho nên giao cho Trung Quốc quản lý Hoàng Sa.” Người Tàu họ có thể đọc được tiếng Việt, sẽ vin vào các bằng cớ đó mà xác định rằng Bắc Việt đã đồng ý trao Hoàng Sa cho Trung Cộng từ năm 1958!

Tất cả luận điệu của đảng Cộng Sản Việt Nam chối bỏ bức công hàm của Phạm Văn Ðồng trở thành vô giá trị khi ra trước công luận thế giới. Vậy chúng ta có cách nào xóa bỏ mối nhục bán nước đó hay không?
Có một cách. Là toàn thể dân chúng Việt Nam, từ Bắc chí Nam, bây giờ cùng nhau khẳng định rằng chính phủ Phạm Văn Ðồng là một chính quyền vô giá trị, không bao giờ làm đại diện cho dân tộc Việt Nam. Nói cách khác, đó là một chính quyền ngụy tạo, mạo nhận, không chính đáng.

Người Việt Nam có thể làm công việc đó ngay bây giờ, bằng một cuộc cách mạng. Cuộc cách mạng sẽ xóa bỏ tất cả cơ cấu quyền hành từ thời Phạm Văn Ðồng tới ngày nay; thay thế bằng một chính thể mới, do người dân Việt Nam tự do bỏ phiếu lựa chọn.

Ðảng Cộng Sản Việt Nam có thể làm công việc đó. Giống như đảng Cộng Sản Bulgaria đã làm năm 1989. Một ngày sau khi bức tường Berlin sụp đổ, Bộ Chính Trị Cộng Sản Bulgaria đã họp nhau, tự xóa bỏ độc quyền lãnh đạo trong Hiến Pháp và xóa luôn tên đảng cộng sản. Họ tổ chức bầu cử, viết một Hiến Pháp mới, và chính quyền mới (cũng do các người trong đảng cộng sản cũ cầm đầu) tuyên bố tất cả các hiệp ước với Liên Xô đều vô giá trị.

Trên thế giới, nhiều nước đã xóa bỏ các hiệp ước bất bình đẳng với nước ngoài bằng cách đó. Chính quyền Phạm Văn Ðồng chịu công nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Trung Quốc, đó là một thứ thỏa hiệp bất bình đẳng. Trung Cộng đã đưa ra 16 chữ vàng: “Sơn thủy tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan.” Ðảng Cộng Sản Việt Nam diễn tả thành ra 16 chữ “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Bây giờ là lúc dân Việt Nam chấm dứt mối quan hệ bất bình đẳng này, do áp lực của Trung Cộng qua chủ nghĩa cộng sản. Người Việt Nam có quyền xóa bỏ một chế độ sai lầm, xây dựng lại đất nước,

Trả lời cuộc phỏng vấn của nhật báo Người Việt, Ðức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đã nói rằng vụ giàn khoan 981 “là một sự kiện rất đau thương, nhưng rất có thể đó cũng là một cơ hội đặc biệt tạo ra cái đổi mới, cái khởi đầu nào đó cho Việt Nam. Nhiều người hy vọng rằng, biết đâu nhờ biến cố đặc biệt đó mà Việt Nam lấy lại cái thế chủ quyền độc lập của mình, thoát khỏi vòng tay Trung Cộng.” Người Việt trong nước hiện đang nôn nóng đòi thi hành một chính sách đối ngoại “Thoát Trung.” Muốn thoát Trung, phải thoát Cộng. Không chấp nhận “lý tưởng tương thông” thì mới thoát được cái gọng kìm “vận mệnh tương quan.” Dân Việt phải tự quyết định, tự mình làm một “cái khởi đầu nào đó” cho nước Việt Nam. Ðó là cách tốt nhất để xóa mối nhục bán nước năm 1958.

Ngô Nhân Dụng

QUANG LE



Re: Bài viết hay- Khi thằng ăn cướp muốn đi kiện thằng ăn cắp ...


Hòan tòan đồng ý với tác giả về ý nghĩa "thằng ăn cướp" kiện "thằng ăn cắp". Và đây là ý kiến mọn cũng về hai thằng này.
Trân trọng,
nguyenvinhchau
..............
"Vỏ quít dày gặp móng tay nhọn"
Nhiều người Việt Nam đều biết, bọn cầm quyền và đảng CSVN chuyên nghề lưu manh, tráo trở. Bọn chúng dùng mọi chiêu thức tàn ác, vô nhân đạo, bất lương...nhất, cho mục đích tuyên truyền.

Trong cuộc chiến xâm lăng Miền Nam Việt Nam, tập đòan đảng CSVN đã dùng mọi thủ đọan, mánh lới tiểu xảo tuyên truyền rằng "Đế Quốc Mỹ xâm lược" và "Ngụy quân, ngụy quyền Saigon là tay sai của đế quốc Mỹ" nh8m mục đích kêu gọi sự hỗ trợ về mọi mặt của Trung Cộng, Liên Bang Xô-Viết và các nước CS Đông Âu..

Không thể kể hết bao nhiêu lần, bọn VC đã pháo kích vào nhà thương, trường học, làng quê, xóm chợ của Miền Nam để vu oan, giá họa rằng "Mỹ Ngụy" bắn giết dân lành !!
Mhiều người còn nhớ, trong cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân, bọn VC và bộ đội Bắc Việt đã dã tâm lùa người dân đi trước làm bia đở đạn khi chúng tấn công vào các đơn vị, công sở của chính quyền VNCH. Khi các chiến sĩ QL/VNCH phản công, một số dân chúng bị tử thương và đó là cái cớ để bọn VC và đảng CSVN tuyên truyền.

Hiện tại, CSVN và Trung Cộng đang đối đầu nhau tại biển Đông. Bọn cầm quyền CSVN và đảng CSVN cũng đang dùng mưu mô xảo quyệt vô nhân đạo này. Đáng lý ra, bọn CSVN biết rằng, gần giàn khoan của Trung Quốc, với hàng trăm tàu chiến, tàu tuần duyên quần thảo trên vùng biển để bảo vệ giàn khoan, vậy mà CSVN vẫn đưa các thuyền cá và ngư dân VN làm bia đỡ đạn trong mục đích tuyên truyền !!

Nhưng bọn CSVN đã đối đầu với sư phụ gian manh gấp trăm lần của chúng là Trung Cộng. Những chiếc tàu tuần to lớn của Trung Cộng không ngần ngại đâm vào các tàu và thuyền đánh cá của CSVN và bảo rằng do lỗi của các ngư dân!!
Đúng là "vỏ quít dày, gặp móng tay nhọn"
nguyenvinhchau

On Saturday, May 31, 2014 5:38 AM, "NGUYỄN VÂN TÙNG  [DienDanCongLuan]" <> wrote:

 



On May 30, 2014 12:25 PM, "Phao Thu" <> wrote:

Bài viếr hay, đúng là gậy ông đập lưng ông
 
Khi thằng ăn cướp muốn đi kiện thằng ăn cắp ...

Thằng ăn cắp nhất định là thằng Tàu Khựa, và chính nó,đã và sẽ còn ăn cắp của dân tộc VN rất nhiều, qua thằng ăn cướp là DCSVN.

DCSVN đã cướp chính quyền, và cướp đi của dân tộc VN những quyền căn bản nhất mà dân tộc bình thường nào cũng được hường: Quyền Làm Người.

Chúng ta chỉ mới biết, đất nước này đã mất biển đảo như thế nào qua công hàm của Thủ Tướng Phạm Văn Đồng (1958). Còn những gì VN mất qua Hội Nghị Thành Đô (1990) thì chưa được thằng ăn cắp Tàu Khựa hé mở.

Chuyện hài bây giờ là thằng ăn cướp lại muốn đi kiện thằng ăn cắp trước Tòa Án Quốc Tế, về những gì mình đã dâng hiến cho nó. Nhưng kiện với tư cách gì, và kiện như thế nào, đó là câu hỏi mà chính thằng ăn cướp còn đang ú ớ !

"Công hàm PVĐ không có giá trị pháp lý, vì năm 1958 chủ quyền các đảo Hoàng Trường Sa thuộc quyền quản lý của VNCH", đó là cái lý chính nhất của thằng ăn cướp dùng để đi kiện.

Nhưng thưa các anh Vẹm, VNCH là cái gì vậy ? VNCH đâu có trong ngôn ngữ của các anh trong suốt 20 năm chiến tranh, và ngay cả sau 40 năm sống trong hòa bình. Đối với các anh chỉ tồn tại có "Ngụy quyền" tay sai của đế quốc Mỹ , đôi khi "văn hóa" hơn thì các anh gọi đó là "chính quyền SG".

Ngụy là cái gì không thật, không có tính pháp lý, không chính danh... và một khi đã không thật, không chính danh, thì lấy tư cách gì mà miền Nam chúng tôi có quyền hành để quản lý HS TS ??

Cái "chính quyền SG" mà các anh đât tên trong suốt 60 năm nay, theo đúng nghĩa các anh dùng, thì nó chỉ co cụm chung quanh SG, làm gì đại diện cho toàn miền Nam bao gồm luôn cả biển đảo thiêng liêng, phải không các anh ??

Đấy, chẳng ai khác, chính các anh đã mắc khúc xương VNCH do chính lối hành xử của các anh..

Các anh là những con người không được học nhiều để hiểu biết về pháp lý quốc tế, những luật lệ của thế giới văn minh loài người. Các anh đã quen hành xử chỉ qua mã tấu, dao găm và súng đạn. Đùng một cái bị thằng ăn cắp nó bạt tai vào mặt, thì la hoảng, mà chẳng biết chính các anh là con kiến đi kiện củ khoai ..

Lịch sử là khoa học, là những sự kiện có thật, đâu phải là những văn bản tùy tiện được ghi chép của những người thắng trận hung hăng như các anh ! Tòa án quốc tế đâu có xét xử theo kiểu lý giải của các anh.

Họ sẽ hỏi các anh, các anh định nghĩa VNCH là gì. Họ sẽ hỏi các anh về Hiệp Định Paris, đó là Hiệp Định hòa bình, để người dân có cơ hội chọn một chính thể cho miền Nam qua bầu cử, hay đó là hiệp định chiến tranh, cho phép các anh dùng vũ lực, với sự tiếp sức của 13 nước CS, để chiếm đoạt miền Nam, bức tử VNCH ?

Từ từ rồi mọi việc sẽ được phơi bày ra ánh sáng, và mọi văn kiện mà chính bàn tay các anh đã ký vào, từ hiệp định Geneve, công hàm PVĐ, hiệp định Paris, sự ra đời của CHXHCN VN mà quốc ca, quốc kỳ không thay đổi từ thới VNDCCH đến nay, sẽ được thảo luận nghiêm túc.

Các anh là những tên ăn cướp nhưng không có trí tuệ. Các anh đã bị thằng ăn cắp Tàu Khựa khôn ngoan xảo trá quỷ quyệt cho vào thòng lọng từ năm 1930 đến nay.

Nói tóm lại: dân tộc VN nhất định sẽ đòi bằng được những gì thằng ăn cắp TQ đã lấy mất qua Tòa Án Quốc Tế, nhưng kẻ đại diện không phải là những thằng ăn cướp. Cái mà VN cần lúc này, là một Quốc Hội, một Chính Phủ đại diện cho ý chí của 90 triệu người Việt.

Một Quốc Hội, một Chính Phủ thật sự do dân bầu lên, đổi quốc kỳ và quốc ca, dám nhìn lại lịch sử, nhìn lại cuộc chiến phi nghĩa và phi pháp, nhìn lại VNCH, dám nhận trách nhiệm đại diện quyền lợi dân tộc trước quốc tế, thì mới hy vọng đòi lại những gì thằng ăn cướp đã dâng cho thằng ăn cắp.

Còn VC, thì VN đã và sẽ còn mất rất nhiều qua cái thằng đồng chí "4 tốt 16 chữ vàng" !




__._,_.___

Posted by: Chau Nguyen





Con cháu “Bác Hồ” biểu tình tại thủ đô Budapest, Hungary ngày 18-05-2014 xác nhận hắn chính là thằng bán nước Việt Nam cho Tầu Cộng



Xin các bạn tiếp tay chuyển đến mọi người.



VN còn hay mất?

VN còn hay mt?

QM

        
Nếu nghĩ cho cùng dựa vào những gì đang diễn ra trên đất nước,phải đau lòng mà nói VN đã mất cho TC đã lâu. Những người Việt còn nặng lòng với tổ quốc đang bị cai trị bởi một đám quan chức TC có nguồn gốc là ngừơi VN. Chiến lược xâm chiếm ngậm nhấm với những diễn tiến hòa bình âm thầm đã được thực hiện một cách khôn khéo với sự chấp hành của đảng csVN anh em (3.5 triệu đảng viên, rành rẽ tâm lý chiến, chuyên viên sách động, chuyên nghiệp khủng bố) cai trị những người Việt yêu nước chống TC và lũ nô bộc csVN. Để đổi lại csVN được những ưu đãi quyền lực (độc đảng cai trị như mẫu quốc) và vật chất để trở thành những tư bản đỏ cho những đảng viên trung thành cùng gia đình và thân thuộc. Những kẻ ngoài đảng, thành phần bị cai trị, muốn được yên thân thì ngậm miệng tuân theo như một bầy cừu. Cuộc tranh đấu dành độc lập, chủ quyền, và quyền được làm người của dân tộc Việt không phải chỉ đơn thuần chống lại csTQ , mà thật là oái oăm, còn là cuộc tranh đấu của những người bị cai trị, bị bóc lột, mất quyền làm người, đối lại giai cấp cai trị tư bản đỏ, độc đảng csVN nô tài cho TC.


Mất nước không chỉ có nghĩa tên một quốc gia bị xoá trên bản đồ thế giới. Hơn nữa với chiển thuật gậm nhẩm, trong giai đoạn này, TC cũng chẳng dại ra lệnh đám nô bộc csVN xoá bỏ tên nước. Bởi nó sẽ đánh thức toàn thể tầng lớp,giai cấp ở VN. Tên nước VN vẫn còn được tồn tại để ru ngủ phần lớn những người Việt chưa nhìn ra những thực trạng đang diễn ra trên đất nước. Đây là một sự thống trị âm thầm với những thoả ước kinh tế cùng di dân được ký kểt mà phần thiệt sẽ về dân tộc thiểu số Việt,và lợi ích về cho mẫu quốc đại Hán và một chút phần thưởng cho đám nô bộc tư bản đỏ csVN. Do đó những tiếng nói của những người Việt yêu nước, thức tỉnh nhìn ra nguy cơ nô lệ, đã bị đàn áp, khủng bố, tù đày bởi cái gọi là chính quyền VN? của họ.

Nhưng diễn tiến hoà bình thống trị trên con đường của nó đương nhiên phải gặp những khó khăn cho cả hai đảng csTQ-VN, khi những động thái quá lộ liễu như dàn khoan 981 được tiến hành. Dựa trên lời phát biểu của giáo sư Tô Hạo, giám đốc trung tâm nghiên cứu chiến lược của đại học ngoại giao TC,thì sự căng thẳng của TC và VN trên biển Đông là do “sự thay đổi thái độ” của nhà nước csVN. Thực tế có phải những phản kháng, kết án, đe doạ qua lại của hai đảng csTQ-VN, và cuộc chung tắm nước vòi rồng trên biển Đông chỉ là màn kịch để giảm bớt những phẫn nộ của giai cấp yêu nước bị cai trị ở VN. Đảng csVN vẫn trung thành cộng tác với csTQ trong diễn tiến hoà bình thống trị VN với những vở kịch đang diễn tiến. Với nguy cơ đoán trước của những cuộc biểu tình vùng dậy của giai cấp công nhân
 yêu nước bị cai trị, có thể đưa đến sự lật đổ của chế độ độc tài đảng trị, song hành với những quan sát của thế giới trên vấn đề nhân quyền ở VN. CsVN-TQ (tổ sư tuyên truyền, kích động biểu tình cũng như PHẢN tuyên truyền, PHẢN biểu tình) đã kích động quần chúng dấy lên những cuộc biểu tình BẠO ĐộNG tại Bình Dương và. Hà Tĩnh. Những người công nhân (bao năm bị bóc lột, ngược đãi của một lối nô lệ mới) hiền lành, yêu nước, nhưng thiếu hiểu biết đã bị kích động hướng dẫn bởi “một nhóm người CHUYÊN NGHIỆP có TỔ CHỨC” đổt phá những cơ xưởng TQ(nhưng thật sự đa số cơ xưởng thuộc về Đài loan, Nhật bản, và Đại Hàn).CsVN từ đó dùng những hình ảnh biểu tình bạo loạn này để thẳng tay bạo hành đàn áp những cuộc biểu tình bất bạo động của những người yêu nước chống lại csTQ và csVN nô bộc.

Nếu csVN thật sự muốn bảo vệ tổ quốc, họ sẽ phải chấp nhận thay đổi(có nghĩa phải thật
sự tôn trọng nhân quyền, chấp nhận từ bỏ độc đảng…) để có được sự hỗ trợ trực tiếp của những sức mạnh có thể đối trọng với TC như Nhật bản, Philipine đang áp dụng. Hay ít nhất csVN phải dựa vào sức mạnh của toàn dân đánh động lương tâm của những dân tộc thế giới áp lực lên sự hung hãn ngược ngạo của Đại Hán. Chính họ sẽ phải phát động những cuộc biểu tình bất bạo động chống TC trên toàn quốc và dùng  công an, thanh niên xung phong, đảng viên. Và ngay cả quân đội để bảo vệ những hãng xưởng ngoại quốc đặc biệt là của TC. Nhưng bởi là kiếp nô bộc, csVN đã phải tuân theo mệnh lệnh từ csTQ “phải lập tức có những biện pháp dứt khoát chấm dứt mọi cuộc biểu tình chống lại mẫu quốc”. Và một lực lượng hùng hậu công an, thanh niên xung phong, đảng viên đã “xuống đường” hung hãn bạo hành những người Việt cả gan biểu tình bất bạo động nhưng to tiếng chống lại mẫu quốc TC kẻ đã bảo vệ độc quyền cai trị và cơm ăn áo mặc cho họ.

Sẽ không ngạc nhiên, sau màn kịch cùng tắm nước vòi rồng trên biển đông, những lời cãi vã qua lại cho có, cùng những cuộc biểu tình của giai cấp bị trị đã được hữu hiệu trấn áp trên toàn quốc, csVN -csTQ sẽ ký kết một thoả ước “Hoà Bình Cộng Tác cùng Khai Thác biển Đông” với quyền lợi tối đa cho mẫu quốc và một chút dư thừa cho lũ hậu duệ hồ chí minh bán nước. Và diễn tiến hoà bình thống trị với đám nô bộc csVN độc đảng trị sẽ tiếp tục xa hơn.
Thật đau lòng cho tộc Việt, họ đã mất nước tử lâu nhưng đa số vẫn còn mơ ngủ. Dân Việt đã mất nước bởi họ đang bị cai trị bởi một chính quyền không phải do họ được tự do lựa chọn bầu ra, mà bởi một nhà nước toàn những quan chức gốc Việt nhưng phục vụ đại Hán để đựơc độc quyền, độc lợi. CsVN thay mặt mẫu quốc TC thi hành sảch lược thống tri của đại Hán. Những biểu tình đòi hỏi nhân quyền,tự do ngôn luận,hay chống TC xâm lăng không còn ý nghĩa gì cả bởi dân Việt đã mất nước. Cuộc nổi dậy hiện tại cần có là lấy lại Chủ Quyền cho dân tộc Việt. Nó không thể là những cuộc biểu tình của một đoàn cừu dễ bị chụp mũ, bạo hành trấn áp bởi độc đảng csVN tay sai cai trị cho TC. Dân Việt đã đứng dậy vượt qua nỗi sợ hãi trước bạo quyền nhưng cần được tổ chức chặt chẽ hơn, khoa học hơn, chuẩn bị cho một ngày toàn dân cùng đứng dậy lấy lại chủ quyền cho dân tộc.


Chiến Lược Thc Dân Kiu Mi ca Trung Qu Vit Nam

Minh Nam


                  
Việt Nam đang ở trong một tình thế hiểm nghèo. Phải nói đó là tình thế hiểm nghèo vì rất nhiều người Việt trong một thời gian dài, và cả cho đến nay, không nhận thức hết được sự nghiêm trọng trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc và hiểu tường tận các chiến lược của Trung Quốc.

Như một con bệnh ung thư nhưng nhiều bác sỹ chỉ nhìn thấy các triệu chứng bên ngoài nên không có những liệu pháp quyết định được đưa ra cho đến khi con bệnh nguy ngập thì bác sỹ mới hốt hoảng.

Chỉ cho đến khi Trung Quốc kéo giàn khoan vào lãnh hải của Việt Nam thì nhiều người mới giật mình rằng Việt Nam đã bị xâm lược. Nếu có trách phải tự trách mình, những người ít ỏi có hiểu biết và còn quan tâm đến đất nước, rằng chúng ta đã quá chủ quan và đánh giá thấp các chiến lược của Trung Quốc. Nếu nhìn một cách sâu xa hơn, chiến lược của Trung Quốc đối với Việt Nam tương tự như chiến lược của Trung Quốc đang thực thi ở các nước châu Phi. Và việc kéo giàn khoan vào Việt Nam là chuyện sớm muộn, bởi nó là một phần của chiến lược của Trung Quốc đối với các nước nhược tiểu: chiến lược thực dân kiểu mới.
Vậy đâu là chiến lược của Trung Quốc? Chiến lược của Trung Quốc thường bao gồm các bước như sau.

Đầu tiên, Trung Quốc sẽ tuyên bố là không can thiệp vào công việc nội bộ của đối phương, nhưng đồng thời, thông qua các dự án kinh tế và các hỗ trợ tài chính, giúp phe thân Trung Quốc nắm quyền. Trung Quốc sẽ cô lập những cấp lãnh đạo thân Trung Quốc với nhân dân nhằm làm suy yếu tính chính danh của các cấp lãnh đạo này. Các cấp lãnh đạo này muốn giữ quyền do đó phải dựa vào nhóm thân Trung Quốc và do đó các cấp lãnh đạo sẽ bị gián tiếp điều khiển bởi Trung Quốc.

Bước tiếp theo, Trung Quốc giới thiệu mô hình kinh tế của mình như một mô hình mẫu để theo đuổi: mô hình kinh tế độc tài lãnh đạo. Trung Quốc giới thiệu mô hình này với mục đích khuyến khích các quốc gia độc tài tiếp tục duy trì thể chế độc tài, với mục tiêu để phát triển kinh tế. Nhưng bằng cách giúp duy trì một chế độ độc tài thân Trung Quốc như vậy, Trung Quốc dễ dàng tác động và thực thi các chính sách thực dân kiểu mới hơn. Các cấp lãnh đạo độc tài thân Trung Quốc do đó sẽ đóng vai trò như các thái thú của Trung Quốc.
Sau khi nắm được các cấp lãnh đạo, Trung Quốc sẽ cung cấp các khoản tín dụng “hỗ trợ” cho các nước này và các công ty Trung Quốc bắt đầu đổ vào thị trường. Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập và nước này nhanh chóng trở thành một thị trường tiêu thụ của Trung Quốc. Các doanh nghiệp của Trung Quốc, cùng với công nhân, theo vào các dự án của Trung Quốc, làm việc và khi xong hợp đồng sẽ tìm cách ở lại. Một mặt khác, các doanh nghiệp Trung Quốc được sự đỡ đầu của chính phủ Trung Quốc sẽ mua các mỏ quặng và tài nguyên với giá rẻ mạt do thông đồng với giới cầm quyền. Chính quyền độc tài địa phương hưởng lợi từ quan hệ Trung Quốc, khi Trung Quốc tuyên bố không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác, ngược lại Trung Quốc hưởng lợi từ tài nguyên, các nước này là thị trường tiêu thụ hàng hóa Trung Quốc, và hơn nữa, các chính quyền độc tài này là vây cánh ủng hộ Trung Quốc trên các mặt trận ngoại giao quốc tế.
Các nước độc tài này nghiễm nhiên trở thành một chư hầu của Trung Quốc dưới con mắt của thế giới và bị Trung Quốc khống chế về kinh tế, ngoại giao và chính trị.
Nhìn lại các chiến lược trên, hẳn các bạn sẽ giật mình rằng Việt Nam đã bị Trung Quốc đô hộ với mô hình thực dân kiểu mới từ rất lâu rồi. Mang giàn khoan vào biển chỉ là một trong những bước cuối cùng.




On Saturday, 31 May 2014 6:46 PM, "Vanessa Nguyen  [thaoluan9]" <> wrote:


Hãy Thực Thi Dân Chủ Tính

Sống ờ các nước tự do, dân chủ phương tây chính quyền đã thực thi đầy đủ quyền làm người cho dân chúng, nếu thấy chính quyền vi  phạm luật pháp thì hãy nhờ luật sư kiện chính phủ ra toà ....
cho nên hãy đòi hỏi bạo quyền việt cộng thực thi tự do, dân chủ cho nhân dân Việt Nam , nếu không có khả năng lãnh đạo đất nước thì không nên độc tài , độc đảng, mà phải chấp nhận đa nguyên, đa đảng để người dân được quyền lựa chọn người lãnh đạo theo ý mình để phục vụ quyền lợi cho nhân dân...



Nói đến danh từ Dân chủ tự do, trong mỗi cá nhân đều luôn hiểu, đó là cái sự bảo đảm những quyền cơ bản cho toàn dân; đó là quyền giám sát, chỉ trích, đặt ngược câu hỏi khi thấy cần minh bạch một quan điểm và quyền phế truất tổ chức hay quyền lực ở mọi cấp. Vì khi có sự khác biệt, trao đổi phê bình chỉ ra cái sai và trích cái đúng thì xã hội mới có sự đào thải sai trái để hầu tìm đáp số chung đúng nhất để xây dựng xã hội.

Tuy nhiên nhiều sự kiện gần đây, dù ngoài đời hay trên Thế Giới Mạng Ảo, vẫn còn một số dù sống hay du học tại xứ dân chủ, nhưng đã vì cái tính bán khai “Độc Quyền đấu tranh” “sư nô lệ tư tưởng vào một chủ nghĩa” của cá nhân/ hội đoàn, để rồi ngăn cản CẤM những tiếng nói khác thắc mắc về những quan điểm của họ. Trên thực tế không ai có lý do và không có quyền nào giới hạn tự do của người khác nhưng chúng ta lại có cái quyền đặc biệt, là giới hạn tự do của chúng ta. 

Cái tính “dã man bạo ngược của CSVN Ai thắc mắc về sai trái của XHCN là Phản Động”. Xã Hội VN, hiện nay đảng CSVN đang chuyên quyền độc đoán, Đảng CS luôn tư cho Bác/Đảng là “đại ân nhân của dân tộc” nên đã tư cho Đảng và Nhà Nước một cái quyền độc tôn quyết định tất cả từ vận mạng chính trị cho đến đời sống xã hội và tâm linh cũng như ngoài việc ru ngủ và ép ngủ toàn dân bằng những lịch sử ngụy tạo những hoà quang của “Đảng”, nên CSVN không ngừng nhồi nhét tư tưởng nô lệ vào tuổi thơ VN đó là tư tưởng HCM. 





Những độc tài Lenin, Stalin, Mao, Hitler, Sadam Hussien, CSVN v.v luôn có một cái tính chung đó là vạch vùng cấm địa bao quanh những “tấm áo và hình tượng” của chế độ và cầm quyền. Hầu che dấu sự ngu dốt sai trái để dễ bề thao túng xã hội, bất cứ ai cũng chỉ có thể TỰ DO tung hô nhưng không được vượt qua hàng rào cấm địa để thắc mắc và phê bình đường lối của Đảng Phái/ Nhà Nước độc tài. Với một tư tưởng bảo thủ độc tài cùng với sự thiếu hiểu biết về cái tính thực của dân chủ, ngày xưa Việt Minh đã lừa gạt và tạo được một xã hội chỉ biết “tung hô” và đợi chờ quyết định được ban phát, những danh từ cách mạng chống Pháp, nhà đấu tranh chống Pháp, đã bị Việt Minh biến thành những chiếc áo làm công cụ để cái tự do cá nhân thao túng tự do của đa số. Cho đến hôm nay, tuy rằng gần đây có một số tiếng nói “Tố Đảng” nhưng chỉ lại là đường lối “Tố CS theo quy định cho phép” để đối trọng củng cố thêm cho chế độ.

CSVN vốn biết dân chủ hoá vốn là điều không thể tránh, nên thay vì đàn áp thẳng tay vay thì VC một mặt tung ra them Nghị Định 56, NQ 38-CP để ngăn cản sự phát triễn dân trí và thông tin, mặt khác tạo ra những hình ảnh “Dân Chủ Xin Phép” dùng tấm áo “dân chủ đấu tranh” vạch vùng cấm địa bao quanh tấm áo dân chủ để ngăn cản những tiếng nói phê bình và bình phẫm những sai trái bên trong, đồng thời thay vì vận động dân chủ tự quyết tẩy chay những chính sách/luật pháp bất công, thì đám này kêu oan dùm Đảng CS, cho là XHCN đang chuyễn giao tiến bộ, phát triễn, cũng như kêu gọi đóng góp với Đảng CS, đấu tranh tuân thủ theo quy định XHCN. 

Trong cảnh vàng thau hôm nay, có những thành phần tự cho họ có cái quyền độc tài dân chủ, họ tự cho cá nhân/hội đoàn của họ CHÍNH LÀ DÂN CHỦ, và DÂN CHỦ LÀ HỌ, nên họ vạch sẵn một con đường mà họ tự cho là ngắn nhất, hay nhất, và áp đặt mọi người phải theo. Ai thắc mắc hay phê bình luôn sẽ bị gán ghép dưói nhiều tội danh mơ hồ vô căn cứ nào Đánh Phá, TAY SAI VC.




Lợi dụng cái kém thông tin/ dân trí những thành phần hoạt đầu chính trị cùng nhóm “tay sai của tay sai” đã bao che những âm mưu đen tối, không cần tư cách liêm sĩ của một người cầm bút, bất chấp lý lẻ không cần dẫn chứng, mà trơ trẽn lạm dụng chiếc áo “dân chủ” để phao vu và vu khống một cách hàm hồ, hầu che đi phần nào cũng sự dối trá của chính mình, chỉ vì “bất đồng chính kiến”. Cái hành xử dã man bán khai đã không khiến ít nhiều ngăn cản sự phát triễn của tự do dư luận, những tiếng nói sự thật vì ái ngại chụp mũ nên đã không buồn cất tiếng nói.

Vị thế của phong trào dân chủ trong cảnh vàng thau, nếu không muốn có một vết xe “thấy đỏ mà tưởng chin” LẦM TIN vào CUỘI, phong trào dân chủ cần những tiếng nói can đảm phân tích, và phê bình những mâu thuẩn sai trái để cảnh giác dư luận cũng như đưa ra trước dư luận để cùng nhau tìm một đáp số hầu xoá tan đi sự mâu thuẫn hay ngộ nhận. 




Những sự đóng góp vào công cuộc đấu tranh cho tự do, thì hảy biết hy sinh một phần của cái cảm tính cá nhân để hầu mở rộng dân chủ tính, lắng nghe tôn trọng và lý luận, giải lý trong cái lý lẽ và dẫn chứng hầu xoá tan đi sự ngộ nhận trong lòng dư luận. 

Tất cả khó khăn của đấu tranh hôm này, là ở sự chọn lựa sáng suốt, thúc đẩy tự do tư duy và nhận định để sống với tự do và tranh đấu cho tự do. Người ta hay nhắc rằng quyền sống tự do của mỗi người phải ngừng lại lúc bắt đầu đụng chạm đến tự do của kẻ khác. Và triết gia Finkielkraut cũng có lý lúc nói rằng : 

"một con người có tinh thần dân chủ là một người biết nghĩ rằng người khác có thể có lý hơn mình". 

do đó, càng cần phải thực thi cái dân chủ tính trước khi mở miệng hoặc khoác áo dân chủ trước dư luận, nếu như mệnh danh đấu tranh tranh chủ, nhưng không biết dùng cái lý để phản biện bảo vệ quan điểm ngược lại hành xử theo cái tính bán khai dân chủ của CSVN là cái “dân chủ theo quy định cá nhân”, thuận ta là dân chủ khác ta là phá hoại …. bất cần phán xét theo cái lý và bằng chứng … thì đó đúng hơn là hành xử của thành phần ngụy quân tử chính trị thời cơ, treo đầu dê mà bán thịt chó một cách khinh thường sự nhận định của dư luận, chứ không phải là dân chủ tính.




Tiếng nói ngôn luận dân chủ, chính là cái món ăn tinh thần của mỗi cá nhân trong mỗi xã hội. Có dân chủ, thì những sự bất công , tệ nạn luôn sẽ bị dìm xuống mức khả quan không gây hại đến xã hội tạo ảnh hưởng xấu, và hơn bao giờ hết những đảng phái hay chính trị hội đoàn, không chối bỏ là họ luôn có cái sự mưu đồ chính trị, và bất kỳ một người cầm quyền nào khi lên cao, luôn sẽ quên đi người khổ nạn ở dưới, tuy nhiên cái để kiểm soát không ai bằng người đối lập và những tiếng nói dư luận, vốn dĩ thiên hạ có thể gạt người nhưng thiên hạ không thích bị gạt, vì thể dân chủ chính là cán cân công lý để phân định sự thanh lọc lựa chọn của dân chủ tính qua sự bình luận minh bạch tối thiểu.

Cố Tổng Thống John Adams (1765) đã từng đóng góp với câu nói:

“Tự Do không thể tồn tại, nếu dân trí không có” (Liberty can not be preserved without general knowledge among people.) John Adams – 1765

và Tiến Sĩ T.H Marshall (1964) trong tác phẩm “Class, Citizenship and Social Development” trong tờ ngôn luận Đại Học Chicago, cũng đưa ra sự tham khảo và nhận định rằng: 

quyền tự do ngôn luận sẽ không thiết thực nếu thiếu kém một căn bản kiến thức ( the right of freedom of speech has little real substance if, from lack of education ...) T.H Marshall 1964.

Cả hai câu nói đều nêu một ý nghĩa, nếu không có một kiến thức và sự thật minh bạch tối thiểu, thì con người sẽ không ý thức được quyền lợi của họ, như vậy họ sẽ không hiểu và không biết đấu tranh giành lại những quyền lợi vốn có, cũng như sẽ không có gì giá trị để đóng góp xây dựng cho tương lai.

Cụ Phan Tây Hồ (Phan Chu Trinh) cũng đã từng kêu gọi trong tư tưởng Quân Trị và Dân Trí:-

"…Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ . Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan (lãnh đạo), giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường. …." (Cụ Phan chu Trinh)

VN bao năm, qua đang mãi chìm đắm trong một vùng cấm địa của chủ nghĩa cá nhân và hình tượng thánh hoá. Nếu mỗi cá nhân không vượt qua được những bức tường lòng của chính mình, không xếp lại được những định kiến tự tâm mình, và mỗi người - hay nhóm người - đều nhất định "bảo thủ" trong pháo đài của riêng mình thì chúng ta thì khó mà qua khỏi đuợc cơn quốc nạn này. Vấn đề không phải là XHCN có “ban trả lại Tự Do hay không?” mà là con người có dám thực thi dân chủ tính đem sự thật thúc đẩy dân trí thực thi trong cái tự do tư tưởng KHÔNG vùng cấm địa.

Đấu tranh dân chủ, chính là tiếp cân dân, đem sự thật minh bạch tối thiểu giải lý giúp dân có cơ hội so sánh và điều kiện thực thi quyền dân chủ, cũng như là đặt niềm tin vào sự quyết định của dân. Chứ không phải là áp đặt một tư tưởng hay thể chế rồi buộc dân phải tung hô.




__._,_.___

Posted by: hung vu

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link