Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 1, 2014

Những mưu ma chước quỷ trong việc chống Trung Cộng… viển vông của CSVN


Những mưu ma chước quỷ trong việc chống Trung Cộng… viển vông của CSVN


Bình Minh (Danlambao) - Âm mưu đưa côn đồ trà trộn vào các cuộc biểu tình tự phát của công nhân ngày 13-5-2014 để xách động đập phá các cơ sở thương mại của các chủ nhân (giống) người Tàu lan tràn từ Bình Dương, Biên Hòa, Vũng Áng trước sự làm ngơ khó hiểu của côn an đã bị vạch trần ngay sau khi báo chí đưa tin, nhà cầm quyền CS lại tiếp tục biên soạn những phù phép mới. 

Cũng cần nhắc lại, âm mưu của bạo quyền CSVN đã thất bại chua cay trong việc chỉ thị côn an và Đoàn thanh niên CS trà trộn vào đồng bào trong cuộc biểu tình “cho phép” ngày 11-5- 2014 trong mục đích chứng tỏ với thế giới rằng toàn dân ủng hộ, đồng lòng với ĐCSVN trong việc chống ngoại xâm Trung Cộng. Biết rõ dã tâm của bạo quyền, đồng bào yêu nước đã nhanh chóng có kế hoạch quyết không giương lá cờ đỏ Phúc Kiến trong cuộc biểu tình, để tách rời không bị lẫn lộn trong đám biểu tình mang cờ đỏ ngợi ca ĐCS, tôn vinh tội đồ bán nước HCM.

Phải nói, đây là lần đầu tiên từ sau 1975, VN có một cuộc biểu tình rộng lớn trên 2 miền Nam Bắc rất khí thế trước các tòa lãnh sự và sứ quán Trung Cộng đến nỗi bạo quyền xâm lược Trung Cộng đã phải lên tiếng răn đe “Việt Nam phải ngừng ngay những cuộc biểu tình chống Trung Quốc”.

Không biết vì lời răn đe của bạn láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng hay vì sợ hãi trước những tố giác vạch trần của đồng bào về âm mưu thâm độc gắp lửa bỏ tay người của lãnh đạo CSVN mà ngày 18-5-2014 những người tham dự biểu tình đã bị cấm đoán, bị bắt bớ, bị đàn áp, bị vu cáo một cách trắng trợn. Có những người yêu nước lương thiện bị cưỡng bắt mãi đến nay hơn 2 tuần mà gia đình cũng chưa nhận được tin tức hay được phép thăm nuôi.

Trong khi đó, người Việt yêu nước trên các trang mạng và FB, tiếp tục gay gắt phê phán thái độ hèn nhát của lãnh đạo CSVN trước sự lộng hành của Tàu Cộng khi chúng tiếp tục tấn công các tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam. Và để đỡ đòn cho bạo quyền, đám DLV được chỉ thị đánh phá các trang FB với những lập luận mới ngược ngạo, ngọng nghịu, líu lưỡi đến buồn cười: “chính VNCH bán Hoàng Sa - Trường Sa cho giặc”. Dĩ nhiên DLV là những tên ít học nên khi đánh phá rất dễ bị nhận diện vì cùng một lập luận giống nhau và cùng mốt lối viết ngô nghê chửi bới tục tĩu. 

Lợi dụng lòng yêu nước và sự căm phẫn cao độ của toàn dân về giàn khoan HD981, một lá thư viết theo văn phong khập khiểng của sứ quán, kêu gọi biểu tình toàn thế giới vào ngày 25-5-2014, trong thư kêu gọi có nêu tên Trúc Hồ, dùng Việt Khang làm động lực đấu tranh, và nhất là ký tên 20 hội đoàn đấu tranh trên khắp thế giới. Lực Lượng Dân Tộc Quật Khởi đã lên tiếng rất mạnh mẽ trong Thư Phản Đối về hành động tiếm danh này:

Song song với lời kêu gọi biểu tình toàn thế giới (từ sứ quán???) ở trên, một loạt thông báo biểu tình từ sứ quán CSVN tại các nước đồng bào đang cư ngụ tung ra rất rất ồn ào. Và trong các thông báo kêu gọi biểu tình có cùng một điểm chung là chỉ kêu gọi chống Trung Cộng mà không hề đề cập đến chuyện lên án CSVN đã tiếp tay bán nước, đã đàn áp các người yêu nước một cách dã man.

Người Việt tị nạn CS đã kịp thời lên tiếng yêu cầu đồng bào hải ngoại không nên tham gia các cuộc biểu tình chỉ chống Trung Cộng mà không kêu gọi vạch trần tội ác ĐCSVN trước dư luận thế giới. Thế là kế hoạch của nghị quyết 36 nhập nhằng lợi dụng sức mạnh của cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại đã bị bẻ gãy ngay từ giờ phút đầu tiên tin tức được tung ra. 

Đã thế, những ma mãnh của thò lò chính trị và của CSVN không dừng lại ở các lời kêu gọi biểu tình mà họ còn tung ra những chuỗi thư thu thập chữ ký qua các Thỉnh Nguyện Thư trá hình. 

Lá Thỉnh Nguyện Thư thứ nhất là TNT với tiêu đề yêu cầu chính phủ Obama có thái độ cứng rắn với Trung Cộng trong khi nội dung của TNT lại có lồng vào một câu yêu cầu chính quyền Obama yểm trợ ông Cù Huy Hà Vũ để trở thành lãnh tụ đối lập với nhà cầm quyền CSVN đương thời. Nội dung Thỉnh Nguyện Thư

TNT này đã bị chận lại ngay từ giờ phút đầu luân lưu trên mạng bởi tính chất lập lờ đánh lận con đen của nó. Tính đến ngày hôm nay, TNT này chỉ có 2569 chữ ký, cần phải có thêm 97431 chữ ký nữa vào ngày 17-6. Thế là bản TNT này coi như tiêu tùng. 

Có lẽ TNT này từ nhóm yểm trợ CHHV. Mỗi người đều có quyền yểm trợ hay thể hiện chính kiến của mình, nhưng không nên đánh tráo lợi dụng lòng nhiệt thành của đồng bào như vậy. Đây là một thất bại chua cay cho nhóm người yểm trợ CHHV. Nếu họ thẳng thắn kêu gọi yểm trơ CHHV thì có lẽ con số người ký tên sẽ cao hơn. Âu đó cũng là một bài học cho sự man trá.

Và đáng kể nhất là cái Thỉnh Nguyện Thư nặc danh được ĐCSVN và tập đoàn lãnh đạo cùng tất cả báo chí VN hết sức ủng hộ mà theo thông tin, do một cá nhân cư ngụ tại tiểu bang California đứng ra biên soạn. Ngay cả trang nhà của Nguyễn Tấn Dũng cũng có bài viết kêu gọi mọi người ký tên rất mạnh mẽ:

Một số người yêu nước sáng suốt nhận ra ngay thủ đoạn gian manh, và đã lên tiếng để chận đứng các mưu mô quỷ quyệt của bạo quyền. Tuy nhiên TNT này cũng đã nhận được 127.128 chữ ký. Trong số trên 127 ngàn chữ ký này không ít người đã bị lừa. 

Chứng nào tật ấy, dối trá lọc lừa là cốt cách muôn đời của CS. Chỉ trong vòng 2 tuần lễ mà chúng đã dùng mọi thủ đoạn để đánh lừa định cướp lấy tình yêu nước của đồng bào trong và ngoài nước, để tô vẽ thêm cho bộ mặt sát nhân của chế độ. 

Mong rằng đồng bào hiểu rõ nội tình, và để tránh tính trạng bị lừa lọc như lần này, chúng ta cần nhớ một điều căn bản, phải giải thể ĐCSVN, thì chúng ta mới có sức mạnh đánh đuổi Tàu Cộng xâm lăng ra khỏi bờ cõi. Vì thế chúng ta lúc nào cũng phải tìm mọi cách để tố cáo tội ác CSVN trước dư luận thế giới. Nếu sinh hoạt đấu tranh nào không (hay không cho phép) lên tiếng về những đàn áp bắt bớ người yêu nước, không tố giác những xâm phạm quyền con người trầm trọng của CSVN, thì chúng ta cần phải đặt dấu hỏi. 

Hãy đề cao cảnh giác những hội họp gặp gỡ bàn mưu kế bán nước chạy làng đang thầm lặng diễn tiến đằng sau những ám khói lừa lọc hỏa mù cùng những lời tuyên bố đầu môi chót lưỡi viễn vông... đang tung vào mặt chúng ta. 

30-5-2014



Hòa hiếu với kẻ thù là trao thân cho giặc


Phạm Trần (Danlambao) - Máu dân đã đổ cho Tổ quốc được toàn vẹn ở Biển Đông mà Đảng và Quốc hội thì lại co ro đến mức đã làm hèn đi “tính anh hùng của dân tộc” trước các hành động mỗi ngày một hung hãn, dã man của Trung Cộng.

Theo báo cáo của ngư dân, từ ngày 7/5 (2014) lực lượng của Trung Cộng đã liên tục bao vậy, trấn áp và tấn công các tầu đánh cá và tầu cảnh sát biển Việt Nam hoạt động chống giàn khoan dầu HD-981 của Trung Cộng

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình nói phía Trung Cộng đã: “Dùng vòi rồng phun nước; dùng búa, chai lọ, bu lông ném sang tàu; dùng câu liêm cắt đứt dây và hệ thống liên lạc, định vị... đâm thẳng vào tàu gây vỡ mạn phải và toàn bộ kính ca bin, hỏng nhiều thiết bị và tài sản trên tàu... ực lượng chức năng của Trung Quốc đã lên tàu cá đập phá hầu hết tài sản trên tàu, đánh và gây thương tích nặng đối với hai ngư dân Việt Nam tên là Nguyễn Huyền Lê Anh và Nguyễn Tấn Hải...”

Nghiêm trọng hơn, theo ông Bình: “26/5/2014, tại khu vực có tọa độ 15o16’42”N-111o01’30”E, ngư trường truyền thống thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, tàu cá Đà Nẵng mang số hiệu ĐNa 90152 TS cùng 10 ngư dân trên tàu đã bị tàu Trung Quốc mang số hiệu 11209 đã đâm chìm. Hiện 10 ngư dân đã được lực lượng kiểm ngư, Cảnh sát biển cứu vớt và đưa lên tàu an toàn.”

Ông Lê Hải Bình gọi hành động của phía Trung Cộng là “vô nhân đạo, xâm hại nghiêm trọng đến tính mạng, tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam...”

Sau 3 tuần mang giàn khoan dầu HD-981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, phía Trung Cộng vẫn duy trì một lực lượng quân sự hùng mạnh để bảo vệ giàn khoan nhưng chỉ để cho các tầu “dân sự có võ trang” như Hải Cảnh, Hải Giám, Ngư Chính và tàu cá vỏ sắt để tấn công các thuyền và tầu của Việt Nam.

Có ngót 100 tầu chiến, tầu đổ bộ, tầu có gắn hỏa tiễn, đại liên và súng cối đang bao quanh giàn khoan HD-981, sau khi di chuyển khoảng 40 cây số vào ngày 27/5 (2014) nhưng vẫn nằm trong vùng biển của Việt Nam. Một số máy bay phản lực của quân Trung Cộng có gắn hỏa tiễn và bom đã bay lượn đe dọa ở độ cao chỉ cách tầu Việt Nam từ 500 đến 100 thước.

Trong khi đó thì không có bất cứ một tầu quân sự nào của Việt Nam hành quân ở khu có giàn khoan HD-981, mặc dù phía quân đội Việt Nam cho biết họ không chủ trương sử dụng võ lực để giải quyết tranh chấp với Trung Cộng.

Sự dè dặt của Bộ Quốc phòng Việt Nam chứng tỏ đường giây nóng giữa hai Bộ trưởng Quốc phòng Việt-Trung không hoạt động được vì phía Trung Cộng không muốn đối thoại với Việt Nam.

Ngay cả hai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng của Việt Nam và Tập Cận Bình của Trung Cộng cũng không nói chuyện với nhau từ khi có cuộc xung đột mới từ ngày 02/05/2014.

Chỉ có Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh nói chuyện lần thứ nhất bằng điện thoại với Ủy viên Quốc vụ Trung Cộng Dương Khiết Trì, người phụ trách về tranh chấp lãnh thổ và biển đảo và lần thứ hai với Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị.

Theo tin phía Việt Nam, ông Minh đã khẳng định chủ quyền biển của Việt Nam đã bị Trung Cộng vi phạm khi đem giàn khoan HD-981 vào đặt trong vùng đặc quyền kinh tế và yêu cầu ông Dương Khiết trì rút giàn khoan. Phía họ Dương không những đã thẳng tay bác bỏ yêu cầu của ông Minh mà còn bảo rằng Trung Cộng đang làm việc này trên vùng biển của Trung Cộng!

Phía Quốc hội của Trung Cộng cũng không thèm liên lạc với Quốc hội Việt Nam, mặc dù một số Ủy ban then chốt của Quốc hội Việt Nam như Quốc phòng và Ngoại giao đã chủ động liên lạc nhưng không ai bên phía Trung Cộng nhắc máy nói.

Với thái độ trịch thượng của các viên chức Bắc Kinh và hành động xâm lăng ngang ngược của phía Trung Cộng như đang diễn ra trên Biển Đông, tưởng đâu phía đảng và Quốc hội Việt Nam đã biết “sáng mắt sáng lòng” trước cạm bẫy 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt (“láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”), nào ngờ lại tỏ ra yếu kém hơn bao giờ hết cả trong lời nói và hành động như thể “tình nghĩa đôi ta không bao giờ ngăn cách đâu anh”!

Hữu nghị với kẻ thù?

Tiêu biểu cho lối suy nghĩ “lội nước ngược dòng” này đã xuất hiện trên một số bài viết trong báo Quân đội Nhân Dân.

Chẳng hạn như bài của tác giả Bắc Hà trên số báo ngày 12/05/2014 đã viết: “Trong quan hệ với Đảng Cộng sản và nhân dân Trung Quốc, quan điểm trước sau như một của Đảng và Nhà nước ta là tôn trọng, bảo vệ và phát triển quan hệ hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng và hai dân tộc. Đối với những vấn đề tranh chấp về chủ quyền ở Biển Đông, hai Đảng, hai Nhà nước cũng đã thống nhất giải quyết theo “Thỏa thuận những nguyên tắc chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”. Do hai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào ký trong dịp đồng chí Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc vào tháng 10-2011. 

Trong đó, Văn kiện ghi: “Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục, dưới sự chỉ đạo của phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, để giải quyết các tranh chấp về chủ quyền giữa hai quốc gia. Đồng thời, trên tinh thần “tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử… với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982” để tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông.

Trong khi khẳng định quan điểm của Việt Nam: Bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là thiêng liêng đối với mỗi quốc gia, dân tộc, Việt Nam sẽ sử dụng mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của mình, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam vẫn coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác đối tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, thể hiện thiện chí kiên trì giải quyết bất đồng thông qua đàm phán, đối thoại và các biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế và “Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển" giữa Việt Nam và Trung Quốc.” 

Rõ ràng là thái độ “lấy nhu chống cương”, “phân trần phải trái bằng văn kiện, chữ nghĩa”với kẻ cướp đã vào nhà có ích gì không hay chỉ chứng tỏ cho nhân dân thấy sự yếu kém toàn diện từ tinh thần đến thể chất của đảng và quân đội?

Chẳng lẽ một quân đội từng tự hào “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” mà nay lại có luận điệu ru ngủ, hòa hoãn đến yếu mềm đến thế?

Nhưng không chỉ “nhũn như con chi chi” như thế mà báo Quân đội Nhân dân còn xỉa xói những ai có lòng ngay chính muốn khuyên đảng hãy nhân cơ hội “an nguy của tổ quốc” đang ở vào thời kỳ “sợi chỉ treo mành” mà từ bỏ độc quyền, độc tôn lãnh đạo để đoàn kết được toàn dân trong-ngoài chống kẻ thù phương Bắc.

Trong số báo ngày 25/05/2014, tờ Quân đội Nhân dân đăng bài của tác giả Nguyễn Tấn Tuân viết: “Trên một số trang mạng xã hội trong nước, có người cho rằng, muốn bảo vệ được chủ quyền, lãnh thổ, Việt Nam phải phát huy sức mạnh của toàn dân. Muốn vậy phải đi theo “con đường dân chủ”, thoát khỏi sự phụ thuộc về “hệ tư tưởng” và từ bỏ quan hệ hữu nghị với Trung Quốc... đồng thời dựa vào các quốc gia phát triển phương Tây, như một số quốc gia khác trên thế giới và trong khu vực đã làm.

Không phủ nhận rằng, hầu hết các ý kiến nói trên đều xuất phát từ sự bức xúc, bất bình trước việc Trung Quốc vi phạm trắng trợn chủ quyền của Việt Nam. Nhiều ý kiến mong muốn tìm ra một giải pháp cơ bản, lâu dài, hữu hiệu ngăn chặn, đẩy lùi tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. 

Thế nhưng, phải chăng muốn bảo vệ độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, Việt Nam phải “chuyển hóa” chế độ xã hội hiện nay, phải thiết lập chế độ chính trị “dân chủ đa nguyên, đa đảng đối lập”, phải từ bỏ tình hữu nghị giữa hai dân tộc, hai Đảng mà các vị cách mạng tiền bối và nhân dân hai nước đã dày công vun đắp?”

Vậy ra “tình hữu nghị giữa hai dân tộc, hai Đảng mà các vị cách mạng tiền bối và nhân dân hai nước đã dày công vun đắp” nhưng đã bị giàn khoan HD-981 làm cho tan nát bằng cái tát “nổ đom đóm mắt” ra mà vẫn chưa biết mở mắt thì nhân dân sẽ còn bị nô lệ cho đến bao giờ?

Để bảo vệ cho đảng khỏi tan trước sự căm phẫn của nhân dân, báo Quân đội Nhân dân còn hù họa rằng: “Khi có thù trong, giặc ngoài thì nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của chính quyền là phải ổn định được bên trong, mới tập trung sức mạnh, toàn tâm, toàn ý đánh giặc ngoài. Nếu không ổn định được xã hội trong nước, không tạo sự đoàn kết thống nhất một lòng thì tất yếu đất nước sẽ bị ngoại bang xâm chiếm. Hơn nữa, trong thời điểm hiện tại, chúng ta không chỉ lo đấu tranh với hành động xâm chiếm, vi phạm nghiêm trọng thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam của phía Trung Quốc, mà còn đề phòng, ngăn chặn các hành động chống phá của các thế lực thù địch, phản động.

Lịch sử của Đảng và dân tộc cho thấy, với hệ tư tưởng đối lập với lợi ích của nhân dân Việt Nam, nhất là thái độ cay cú trước sự phát triển lớn mạnh về mọi mặt của đất nước ta những thập niên qua, các thế lực và lực lượng thù địch luôn tìm mọi cách phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, lợi dụng các mâu thuẫn xã hội, kích động và châm lên từ bên trong các "ngòi nổ" gây mất an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, tiến đến các vụ bạo loạn chính trị... Đó là những bài học xương máu mà mỗi công dân Việt Nam cần sáng suốt nhận thức rõ để hành động đúng.”

Với thứ lập luận “ngoan ngoãn” với quân thù nhưng phải đàn áp nhân dân để tồn tại thì liệu đảng CSVN có được nhân dân “đồng tình ủng hộ” trong cuộc chiến với Trung Cộng không, hay đã có kẻ “đi theo giặc từ lâu rồi”?

(05/014)



Ai thống trị Việt Nam ngày nay: Đảng Cộng sản hay là Hán Ngụy?.



.Ai thống trị Việt Nam ngày nay: 
Đảng Cộng sản hay là Hán Ngụy?.


-Stephen B. Young-

Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ . Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay; không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”.

Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không?

Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành động nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình.

Vì vậy, nếu cái gọi là Đảng Cộng Sản mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gi?

Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ người ngoài, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng?

Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là Đảng Cộng Sản bây giờ, đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện?

Tôi đồng ý đã có thời gian cái goi là đảng Cộng Sản ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt nam là chuyện khác .Tôi nói đó là một “thứ đảng phái” vì lúc ấy đảng Cộng Sản theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết mác-lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền thực dân. Tiếp theo, đảng cộng sản phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành giai cấp đấu tranh, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động, những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của đảng cộng sản lúc đó có mục đích thi hành "chính nghĩa xã hội chủ nghĩa ” theo ý hệ Mác-Lê.

Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là đảng Cộng Sản không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải cộng sản, không mang nội dung mác-lê, không chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người không bốc lột người, như kinh điển mác-lê dạy người cộng sản.

Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng “hiện tại đảng Cộng Sản không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học”. Theo ông Bảo, thì đảng cộng sản không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ sai về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê.

Nếu ông Bảo đánh giá lý thuyết Mác-Lê đúng, thì đảng Cộng Sản không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt nam đi theo con đường của Mác-Lê.

Vậy đảng cộng sản là cái gì? Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân.

Ông Bảo nói thêm rằng “ tổ chức anh chị em cán bộ phải giử quyền cai trị Việt nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh giử ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ ”.

Lấy sự ổn định làm chính nghĩa của mình không có ý nghĩa tốt đẹp vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính nghĩa ổn định, nhiều người bình thường có thể nói và thi hành. Cần gì phải có cái gọi là đảng Cộng Sản với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội ? Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là đảng Cộng Sản không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được.

Theo tuyên truyền của đảng cộng sản, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử Có đúng như vậy không?

Để trả lời, giờ đây, Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết vì hi sinh hay chết oan vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là đảng cộng sản thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Rồi, họ có thể gọi hồn để hỏi đảng cộng sản tại sao ngày nay vẫn nói đi theo Mác-Lê, mà trên thực tế không thấy xã hội Việt Nam chuyển biến theo mô hình” chính nghĩa Mác-Lê.” một chút nào nữa. Vậy thì cái đảng này nên tự giải tán, và có mang tội với đất nưóc, với dân tộc không?

Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi có thể gọi hồn các vị cũng nằm xuống, vì nhiều lý do khác nhau, hỏi họ về công đức của cái gọi là đảng Cộng Sản.

Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng , ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước Ngô Đình Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan văn Hùm, Nguyễn văn Sâm, … và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân, vân, … cho đến 1 ,2 triệu người Việt nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước.

Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi Đảng Cộng Sản vận dụng “chính nghĩa Mác-Lê” để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giử độc tôn cho đảng .

Xin trả lời: Công đức ở đâu?

Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là đảng Cộng Sản là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào?

Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán của con người, các hành động của người đó phải cho chúng ta thấy rõ, một cách minh bạch, để kết luận người đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên vứt đi thôi ?

Cái gọi là đảng Cộng Sản đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới . Và cả biển nữa! Tại sao?

Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới? Phải.

Ở điểm này, chúng ta hảy nhìn rõ. Cái gọi là đảng Cộng Sản đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. Đảng cộng sản phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân Việt nam hỏi tội của họ đối với tổ quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn Việt Nam sẽ xảy ra . Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, đảng cộng sản cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia.

Như vậy đảng cộng sản ở Hà nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.

Nếu đảng Cộng Sản Hà nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, thì Việt nam tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán Tộc. Nếu chỉ có riêng cái đảng cộng sản làm nô lệ Hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời.

Thực tế ở Việt nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báoTrung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị đảng cộng sản tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tình chống Trung quốc xăm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo.

Nhìn lại lịch sử Việt nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài nhà vua Việt nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quôc gởi binh qua Hà nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy y thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn . Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như đảng cộng sản ngày nay.

Cầu viện thường hay lệ thuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi bị dẩn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyẽn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăng khăng ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng.  Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc kinh, cái gọi là đảng Cộng Sản sẽ đánh bại được toàn dân Việt nam chăng? Tức đảng cộng sản vỉnh viễn đàn áp, bốc lột nhân dân chăng?

Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành môt đơn vị hành chánh mới trực thuôc tỉnh Hải nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, sinh viên ở TP Hồ Chí Minh, ở Hà nội, chống chánh sách xăm lược của Trung Quốc. Cái gọi là Đảng Cộng Sản không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt nam bây giờ làm cho đảng cộng sản Hà nội bắt đầu lo sợ.  Nếu đảng cộng sản khôn ngoan thì hảy thấy ở đây, tức ở nhân dân, mới là chổ dựa vửng chắc hơn thế của Trung Quốc.

Nhưng cái gọi là Đảng Cộng Sản nghe theo ai?

Buồn mà nói. Vì nói cho đúng thì phải nói lớn và nói rõ phe nhóm cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy.

Tiếc vì chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là Đảng Cộng Sản không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, tình báo đang có mặt khắp nơi rình rặp.

Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi. Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ.

Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định xã hội chính trị Việt nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ. Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi.

Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo đọc tôn theo một vị hoàng đế. Đó là thuyết của Mặc Địch.

Cái đạo chính trị này – “ hoàng đế chính thuyết ”– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, không phải từ dân lên. Ngày nay là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Hồ chí minh. Hoàng Đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ của sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ.

Một ông Hoàng Đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Nói vô phép, mất dạy, thì bị phạt, không được phần thưởng.

Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lịnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không.

Trong lịch sử Việtnam, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng Đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Vua Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra.

Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều , tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng Đế một cách mù quáng với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh, thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu.

Trước đây, cái gọi là đảng Cộng Sản chụp mũ những người Việt nam không Cộng Sản mà hợp tác với Mỹ Quốc để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là “Mỹ Ngụy” .

Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân Tộc Việt nam: Mỹ Ngụy hồi đó hay Hán Ngụy bây giờ?

Người Mỹ khi họ giúp các Chính Phủ Việt nam Cộng Hòa, khi họ làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc Gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính Phủ Sài gòn có chính sách nào?

Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại Sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính Phủ Sài gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương, trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ “nhân bản, khoa học, khai phóng ” …

Đối với Mỹ thì ý dân là hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo “ hoàng đế chính thuyết ”.

Như vậy làm Mỹ Ngụy là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt nam, không ở lại Việt nam. Và “dân ngụy.” không hiến dâng đất đai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không làm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn đồng minh giai đoạn.

Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không? Hay chỉ có chung một thứ Tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi?

Stephen B. YOUNG

-------




Lên gân phải chăng để lường gạt ???

From: <x>
Date: 2014-06-01 1:10 GMT-07:00
Subject: Ban nguyet san Tu do Ngon luan 196 (01-06-2014)
To: Lien Minh Viet Nam Tu Do <>

Kính gởi đến Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên, Quý Độc giả và toàn thể Đồng bào VN trong và ngoài nước
Bán nguyệt san và bài xã luận bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận số 196, phát hành ngày 01-06-2014.

Xin vui lòng giúp phổ biến rộng rãi, nhất là ngược về Quốc nội cho Đồng bào.
Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Ban biên tập


Lên gân phải chăng để lường gạt ???
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 196 (01-06-2014)
          Giàn khoan Hải Dương 981 cắm vào hải phận đất nước quả là cây cọc đóng vào trái tim mọi người Việt (ngoại trừ những tên thái thú thời mới). Để bày tỏ nỗi đau, toàn dân trong nước đã phản ứng cách mãnh liệt và sôi động qua hai cuộc biểu tình ngày 11 rồi 18-05-2014 (có thể kể thêm những cuộc biểu tình  ôn hòa của công nhân ngày 11 và 12-05). Đồng bào ngoài nước cho đến nay cũng đã liên tục xuống đường phản đối Tàu cộng khắp mọi nơi mình cư trú.
          Riêng đối với bộ sậu lãnh đạo Cộng sản thì có nhiều phản ứng khác nhau. Sau khi im lặng một thời gian dài, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã muốn thân hành qua Bắc Kinh xin xỏ Tập Cận Bình rút giàn khoan về nước, nhưng đã bị tên Đại Hán này từ chối không tiếp, thành thử đành phải muối mặt sai thứ trưởng ngoại giao Hồ Xuân Sơn đi đêm cầu khẩn với địch. 

Tại Hội nghị trung ương 9 của đảng hôm 14-05, Tổng Lú nhà ta mới đề cập gián tiếp đến vụ việc qua vài dòng về Biển Đông nhưng cũng chẳng dám nhắc đến tên Trung Quốc: “Đặc biệt là tình hình Biển Đông hiện đang diễn biến rất phức tạp, nghiêm trọng, đòi hỏi toàn đảng, toàn dân, toàn quân ta phải hết sức tỉnh táo, sáng suốt, tăng cường đoàn kết, cả nước một lòng, kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; đồng thời giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước”.

 Về phần Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, thay vì đưa ra một tuyên bố long trọng với tư cách nguyên thủ quốc gia, thì đã đợi đến ngày 17-05 mới phát biểu về tình hình Biển Đông nhân lúc tiếp xúc với các cử tri ở Sài Gòn, nhưng cũng với não trạng độc tài cộng sản thường nhật: “Tôi mong bà con trong những tình huống khó khăn như thế này cần phải hết sức bình tĩnh, sáng suốt và nhắc nhở nhau tăng cường đoàn kết xung quanh Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội và phải hết sức cảnh giác trước những thông tin mang tính chất chia rẽ nội bộ” !?!

          Riêng Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng thì có phần nổi trội hơn. Ông ta hùng hồn tuyên bố tại Hội nghị cao cấp ASEAN ngày 21-05-2014 ở Manila rằng “Trung Quốc đe dọa nghiêm trọng hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn và tự do hàng hải ở Biển Đông”, kêu gọi cộng đồng quốc tế “lên tiếng mạnh mẽ yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay các hành động xâm phạm, triệt để tuân thủ luật pháp quốc tế”, khẳng định với thế giới qua TTX Reuters rằng “Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng”, và “nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. Ông ta còn cho biết sẽ tính tới chuyện hợp tác với Philippin để cùng phản kháng Tàu và kiện Tàu ra Liên Hiệp Quốc.

          Ngay lập tức, một số tay chân của đảng hay loại “đối lập trung thành” đã nhanh nhẩu tung hứng. Như Phó giáo sư - Tiến sĩ - Luật sư Nguyễn Bá Diến, Chủ tịch Hội đồng Viện Nghiên cứu Khoa học biển và hải đảo, đã phát biểu trên đài Tiếng nói VN ngày 25-05: “Lời Thủ tướng là lời hiệu triệu của non sông của đất nước, của ý Đảng lòng dân, của gần 100 triệu người dân nước Việt và nó biểu đạt nhận thức của cộng đồng quốc tế”. 

Nhà báo Osin Huy Đức cũng góp giọng:“Giàn khoan 981 xuất hiện trước thềm Hội nghị ASEAN ở Myanmar và Diễn đàn kinh tế Manila như một trái banh được đặt vào chân Thủ tướng khi ông đang ở gần khung thành nhất. Những tuyên bố đúng lúc, ngang tầm nguyên thủ, đã khiến ông trở thành một người hùng!

          Nguyễn Tấn Dũng cũng từng trở thành người hùng trong vụ Đoàn Văn Vươn cách đây mấy năm, khi vào ngày 10-02-2012, ông về tận Hải Phòng tuyên bố nhà cầm quyền địa phương đã sai trái vô luật đồng thời ra lệnh thành  lập tổ điều tra xét xử lại. Lúc đó, trên báo điện tử của Chính phủ và các tờ báo quốc doanh khác đã xuất hiện các bài viết ca ngợi Thủ tướng ngất trời về lối “giải quyết hợp tình, hợp lý”, “làm nức lòng nhân dân”… Nhưng rồi người ta thấy gì? 

Những kẻ như Đỗ Trung Thoại (Phó Chủ tịch thành phố Hải Phòng), Đỗ Hữu Ca (tay đại tá công an đem lâu la đến bắn phá nhà nạn nhân) lại nằm trong tổ điều tra xét xử. Anh em Đoàn Văn Vươn thì lâm cảnh tù tội, tán gia bại sản còn Đỗ Hữu Ca được chính Nguyễn Tấn Dũng thăng lên cấp tướng sau đó.
          Chưa hết, trong thông điệp đầu năm nay, Nguyễn Tấn Dũng cũng nói những “lời có cánh” chưa từng nghe trong chế độ CSVN khiến ông lại trở thành “người hùng” lần nữa: “Đảng ta đã khẳng  định Dân chủ vừa là mục tiêu vừa là động lực trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Dân chủ cũng là xu thế khách quan trong tiến trình phát triển của xã hội loài người… Dân chủ sẽ phát huy khả năng sáng tạo của mỗi người, góp phần xóa bỏ mặc cảm, tăng cường gắn kết xã hội và khối Đại đoàn kết toàn dân tộc… 

Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh” trong một thể chế chính trị hiện đại... Nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Pháp luật phải bảo đảm được công lý và lẽ phải. Mọi hạn chế quyền tự do của công dân phải được xem xét cẩn trọng và chủ yếu nhằm bảo vệ Tổ quốc, bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội và những giá trị văn hóa, lịch sử, đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan nhà nước và cán bộ, công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép. Mọi quyết định quản lý của Nhà nước đều phải minh bạch”. 

Giáo sư Tương Lai, một trong những “đối lập trung thành” nổi tiếng đã bày tỏ với BBC ngay hôm sau (02-01-2014) rằng ông "mừng" và "thú vị" trước thông điệp của thủ tướng mà ông cho là đại diện cho một tư tưởng "tiến bộ". Tung hứng lời Nguyễn Tấn Dũng bằng cách thêu dệt và bịa đặt, ngày 05-02-2014, tại Geneve Thụy Sĩ, nhân cuộc Kiểm điểm Định kỳ Toàn cầu lần thứ hai, phái đoàn Hà Nội nhà nước VN đã đưa ra trước thế giới một hình ảnh hết sức tích cực và sáng đẹp trên lý thuyết lẫn thực tế về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.
          Nhưng kể từ thông điệp “có cánh” nói trên, người ta đã thấy bức tranh nhân quyền và dân chủ tại VN ngày càng thêm ảm đạm với việc tiếp tục những màn cướp đoạt đất đai, tàn phá hoa màu, đánh đập thân xác và bắt bớ giam cầm nông dân, như tại Văn Giang, Dương Nội, Mỹ Đức, Mễ Trì, Vũng Áng, Thạch Hà, Ninh Thuận… tiếp tục những màn sách nhiễu cuộc sống, cản trở sinh nhai, cấm đoán công việc, hành hung tàn bạo và tống vô nhà tù rất nhiều chiến sĩ dân chủ, blogger độc lập, công dân yêu nước như các ông Hoàng Văn Sang, Dương Văn Tu, Lý Văn Dinh và Thào Quán Mua thuộc dân tộc H’Mông, như các ông Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Minh, các bà Bùi Thị Minh Hằng, Trần Ngọc Anh, Lê Thị Phương Anh, Trần Thúy Nga, các anh Phạm Minh Vũ và Đỗ Nam Trung…, như các nhà báo Phạm Viết Đào và Trương Duy Nhất…

          Trở lại chuyện giàn khoan, cùng lúc lên gân chống Tàu cộng bên lề các diễn đàn quốc tế nói trên, chính Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị (chắc thế, vì ai có trách nhiệm và quyền lực cao hơn nữa?) cho tay chân tổ chức cuộc biểu tình song hành để phá thối cuộc biểu tình yêu nước của nhân dân ngày 11-05, cho công an để mặc bọn côn đồ mang cờ đỏ thỏa sức tấn công, đập phá các công ty xí nghiệp tại Bình Dương ngày 13-05 ngõ hầu Dũng có thể ban mệnh lệnh “cấm biểu tình trái pháp luật” (qua các công ty viễn thông Viettel, Mobifone và Vinafone) đến 50 triệu thuê bao điện thoại trong ngày 17-05, và chính ngày 18-05 thì cho lực lượng của đảng (công an, dân phòng, côn đồ, đoàn thanh niên CS…) đàn áp thẳng tay cuộc biểu dương lòng căm phẫn của nhân dân trước ngoại thù xâm lược. 

Song song đó, những kẻ thân cận của Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục ru ngủ người dân về tình hữu nghị đối với bọn bành trướng.  Như Vũ Mão, cựu Chánh văn phòng Quốc hội, ngay bên lề cuộc họp QH ngày 21-05-2014, lại có những lời thánh thót với báo chí: “Chúng ta nên nói với nhân dân thế nào về phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt trong quan hệ đối ngoại hai nước. Tôi cho rằng 16 chữ ấy có thể có lúc không đạt được nhưng nó vẫn là cái mong muốn muôn thuở

Phần phó thủ tướng Vũ Đức Đam, trước đó ít hôm (17-05), trong buổi gặp gỡ các khoa học gia trẻ tại Hà Nội, lại nói rằng chuyện kiện Trung Quốc ra tòa “giống như bát nước đổ đi, lấy lại sẽ rất khó” (phải chăng Tàu đã ăn ở với Việt như bát nước đầy?) và rằng “VN không liên minh với nước nào để chống lại một nước thứ ba cả

Trong cuộc trao đổi với đài BBC hôm 27-05-2014 từ Hà Nội, PGS-TS Hoàng Ngọc Giao, cựu phó vụ trưởng Ban biên giới Chính phủ, còn cho biết “Việt Nam vẫn 'chần chừ' chưa kiện Trung Quốc ra các cơ quan tài phán quốc tế về vụ giàn khoan Hải Dương 981 cũng như vụ Hoàng Sa bị 'cưỡng chiếm' là do lãnh đạo còn 'e ngại' động chạm tới 'quan hệ hữu nghị với Trung Quốc' và thiếu một sự thống nhất 'quyết tâm' trong nội bộ lãnh đạo từ Đảng tới Quốc hội. Tình trạng thiếu thống nhất về 'quyết tâm' chính trị này này cũng làm VN 'bỏ lỡ' cơ hội phối hợp lập trường với Philippin khi nước này kiện Trung Quốc về vụ bản đồ đường lưỡi bò”. 

Ngoài ra, cho tới hôm nay, dẫu có nhiều công dân tâm huyết đề nghị, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vẫn chưa gửi công hàm đến lãnh đạo Trung Quốc phản đối và yêu cầu họ rút giàn khoan Hải Dương 981 về nước.

          Thành ra, những lời lên gân của Nguyễn Tấn Dũng trên đây (dù mới được một số nhà trí thức khen ngợi trong một thư ngỏ), như bao lần vẫn là kiểu ru ngủ và lường gạt quốc dân lẫn quốc tế. 

Cứ bình thản chờ đợi, người ta sẽ thấy chẳng có biến chuyển chính trị nào quan trọng, sẽ thấy đảng vẫn để cho Tàu cộng ung dung xâm chiếm vùng biển của Tổ quốc với không những giàn khoan dầu khủng mà còn với cả hàng trăm tàu quân sự lẫn dân sự đủ loại, sẽ vẫn tiếp tục hô hào ngư dân “vùng biển ta, ta cứ đánh cá, sợ gì mà sợ!” nhưng nhất định không cho tàu hải quân hay cảnh sát biển ra cứu họ khi họ bị tàu TQ giết chết hay đâm chìm. 

Cứ chờ đợi rồi sẽ thấy những hoạt động ngoại giao với các nước dân chủ từ Mỹ sang Âu, từ Úc lên Á sẽ chẳng đưa tới một liên minh quốc phòng quân sự nào, vì một là các quốc gia dân chủ (sau kinh nghiệm thế chiến 2) chẳng hề muốn đồng minh với một quốc gia cộng sản (vốn luôn tráo trở và lợi dụng), hai là Ba Đình thật sự chẳng muốn thoát vòng tay Trung Nam Hải, vì đó là chỗ dựa vững chắc để đảng tiếp tục đè đầu cưỡi cổ dân Việt, dẫu biết trước hiểm họa Bắc thuộc ngày càng gần kề. 

Vì đảng CSVN, kể từ Hồ Chí Minh, chưa bao giờ coi Tổ quốc, Đồng bào là giá trị tối thượng. Nước mất dân tàn cũng được, miễn là đảng trường tồn.

          BAN BIÊN TẬP

__._,_.___

Posted by: "8406news 

Người Buôn Gió, từ giang hồ đến cải cách xã hội

Người Buôn Gió, từ giang hồ đến cải cách xã hội

Hà Giang/Người Việt


Blogger Người Buôn Gió trong buổi nói chuyện với
phóng viên Hà Giang tại tòa soạn nhật báo Người Việt.
(Hình: Người Việt)
LTS - Người quan tâm đến tình hình đất nước có lẽ ai cũng quen thuộc với tên gọi blogger Người Buôn Gió. Người Buôn Gió tên thật là Bùi Thanh Hiếu, tác giả nhiều loạt bài, trong đó có “Ðại Vệ Chí Dị,” “Thư Viết Cho Con Trai”... với lối viết giản dị, dí dỏm, và sâu sắc. Blogger Người Buôn Gió là ai? Ðiều gì khiến ông trở thành người dùng ngòi bút làm phương tiện cải cách xã hội? Hiện đang tham dự chương trình học bổng nghệ thuật của thành phố Weimar, Ðức Quốc, Blogger Người Buôn Gió hé lộ với phóng viên Hà Giang vài nét chính về con người và cuộc đời mình, trong buổi chuyện trò sau đây, tại tòa soạn nhật báo Người Việt.

Hà Giang (NV)Chào blogger Người Buôn Gió, đọc văn thì người đọc cũng có thể đoán ra con người của tác giả Người Buôn Gió, tuy nhiên nhiều người vẫn muốn nghe chính tác giả nói về mình, anh có thể cho độc giả của Người Việt biết blogger Người Buôn Gió là ai, và tại sao lại đi... buôn gió?


Blogger Người Buôn Gió: Thực sự, tôi chỉ như bao thanh niên ở Việt Nam ở trong những khu phố mà người ta gọi là khu phố bụi đời, nơi chứa nhiều thành phần giang hồ, xã hội đen. Cuộc sống của tôi cũng có lúc sống bằng nghề đâm thuê chém mướn, đòi nợ thuê, cũng có lúc cờ bạc, thậm chí là trộm cắp. Mọi người có thể hình dung là cuộc sống ấy nó khó hiểu nhưng mà tôi sinh ra ở cái khu phố như thế và tất cả mọi người đều làm những việc như thế thì tôi cũng làm theo, tôi không tiếp xúc được với xã hội bên ngoài, với xã hội văn minh và lớp người trí thức, mà tôi chỉ biết sống ở trong đấy thôi, và tôi trở thành một người cũng “xuất sắc” trong cái đám lưu manh ấy.

NVAnh nói đến một khu phố bụi đời với những chàng trai sống lăn lóc, vậy khu phố đó là ở đâu?

Blogger Người Buôn Gió: Nơi tôi sinh ra nó là một cái ngõ nhỏ tên là Phát Lộc, ngoài Bắc, nó nằm ở chợ Ðồng Xuân-Bắc Qua, một nơi chứa chấp nhiều giới giang hồ hảo hán, dân số khoảng vài nghìn người.

NV: Blogger Người Buôn Gió bao nhiêu tuổi rồi?

Blogger Người Buôn Gió: Vâng, tôi sinh năm 1972.

NV: Tới một lúc nào thì con người giang hồ lăn lóc bụi đời đó quyết định thôi giang hồ và bắt đầu viết lách, và điều gì, biến cố gì đã thôi thúc Người Buôn Gió phải cầm bút?

Blogger Người Buôn Gió: Khi tôi lấy vợ thì tôi vẫn làm công việc cầm đồ, cá độ bóng đá, tiêu thụ của gian, nói chung thì những cái việc ấy nó liên hệ với nhau. Sau đấy năm 2005 thì vợ tôi sinh con. Khi vợ tôi chuyển dạ sinh thì tôi đưa vợ tôi vào bệnh viện. Khi vào bệnh viện, các bác sĩ người ta bảo đưa tiền hối lộ thì người ta sẽ chăn sóc vợ con tôi. Lúc tôi đưa tiền cho người ta thì tôi thấy đó là lẽ tất nhiên, cả một cái xã hội toàn dùng tiền hối lộ, ở đâu cũng phải hối lộ thì hối lộ nó thành thói quen thôi. Nhưng nó xảy ra trường hợp là vợ tôi khó đẻ, và khó đẻ thì phải chuyển qua phòng mổ. Nhưng phòng đỡ đẻ thì người ta muốn lấy tiền hối lộ, nên họ giữ vợ tôi ở đấy. Vì thế sau ba tiếng đồng hồ vỡ ối, con tôi chưa được sinh ra, họ đợi đến hết giờ ca trực ấy, khi đổi qua ca trực khác thì mới chuyển, vì như thế thì ca trực khác mới được tiền (hối lộ). Khi họ chuyển vợ con tôi qua phòng mổ thì con tôi tím ngắt và tái mét. Họ nói con tôi bị bệnh tim. Nhưng nhiều người bảo nếu bệnh tim thì khám thai phải biết rồi, hoặc gia đình có tiền sử bệnh tim, mà gia đình tôi không ai có bệnh tim, còn con tôi trong quá trình khám thai thì không có vấn đề gì. Ðây là cháu bé trong ba tiếng đồng hồ đó nó bị sặc nước ối, vì nước ối vỡ ra rồi, nó uống vào.

Lúc ấy họ bảo, bây giờ muốn chữa thì phải tốn tiền, thế là tôi lại phải đưa tiền cho họ, nói tóm lại hối lộ rất là nhiều, từ y tá đến bác sĩ, ai cũng nói đến tiền. Họ hỏi thì tôi cứ đưa tiền ra, không thiết tha gì khác. Con tôi cuối cùng khỏe mạnh được về nhà. Khi về nhà được khoảng hai tháng thì một hôm tôi nhìn con tôi đang nằm, nó mủm mỉm, nó cười. Tôi nhìn, tôi mới nhớ lại chuyện hôm nó sinh ra, tôi mới chợt nhận ra rằng tôi từng cầm dao tôi đi chém người để tôi lấy tiền, thì tôi hình dung việc của tôi với việc ông bác sĩ ông ấy cầm dao mổ, tôi bàng hoàng nhận ra là có khi họ cũng giống mình.

Khi tôi nhận ra một cái điều như thế, thì tôi tự hỏi tại sao xã hội nó lại như thế. Tôi nhận tôi là một thằng lưu manh giang hồ, tôi đâm thuê chém mướn, tôi kiếm tiền... mà hình ảnh của người bác sĩ ở trong tôi ấy, thì tôi vẫn nghĩ những người ấy gọi là lương y như từ mẫu, không quản ngại điều gì để giúp mình, mà bây giờ người ta cũng cầm dao người ta kiếm tiền, và người ta cũng có thể bỏ mặc người khác chết để người ta kiếm tiền. Tôi thấy sự tàn nhẫn của họ có khi còn xuất sắc hơn tôi.

Thật ra khi tôi đi đâm chém thì chỉ là dân giang hồ với nhau, chứ tôi chẳng bao giờ đi tìm một người hiền lành nào tôi uy hiếp người ta để tôi kiếm tiền, mà toàn là dân giang hồ mâu thuẫn vì chia chác các thứ hay là nợ nần nhau. Bây giờ đến một người bác sĩ mà người ta cũng như thế thì tôi không hiểu cái xã hội này bây giờ nó ra thế nào. Nghĩ thêm thì tôi thấy không riêng chỉ bác sĩ, mà thầy giáo rồi công an cũng như thế, cả xã hội nó như thế.

Tôi nghĩ bây giờ mình sinh con mình ra rồi, và xã hội nó như thế này, để cho con mình nó tồn tại, thì mình dạy cho con mình cái gì? Mình lại phải dạy cho con mình biết cách hối lộ, biết cách luồn lọt, biết cách kiếm chác lưu manh thì tôi thấy mình sinh ra một người con, nuôi cho lớn mà phải dạy nó những điều ấy, thì nói thật lòng, thà không sinh nó ra.

Lúc đó tôi mới viết bài đầu tiên là bài ”Thư viết cho con trai.” Tôi viết một chuyện châm biếm là trong xã hội như thế này, khi con lớn lên đi học mẫu giáo, đi ra ngoài con phải cảnh giác là luôn cầm tiền trong người, bố sẽ đặt tên con là Bùi Minh Huấn, tức là con có được lời giáo huấn sáng suốt.

Bài viết đó có nhiều người đọc và khen. Thật ra thì cũng chẳng phải là người ta khen. Người thì khóc, người thì cười, tức là nó mang lại cho người đọc nhiều cảm xúc. Tôi thấy là mình có thể có một cách cải cách cái xã hội này qua ngòi bút của mình. Nghĩ thế, tôi bắt đầu chú ý viết.

NV: Buôn Gió có nghĩa là gì, và từ đâu lại có cái tên Người Buôn Gió?

Blogger Người Buôn Gió: Lúc đầu, khi mới viết, tôi chỉ lấy tên thật là Bùi Minh Hiếu thôi. Sau đó tôi nghĩ mình không phải là muốn truyền bá tư tưởng, mà chỉ muốn nhân rộng suy nghĩ của một người cha, muốn những điều tốt cho con mình, cho thế hệ sau, nhân rộng nó đi khắp nơi, thì tôi chọn cái tên Người Buôn Gió, tức là tôi mong muốn cái tình cảm của một người cha, trách nhiệm với người con, với xã hội, được nhân rộng, tôi chọn cái tên ấy.

NV: Những nhận thức về xã hội chung quanh của blogger Người Buôn Gió có phải đến lúc có con, lo cho con rồi mới có, hay là những điều đã tiềm ẩn trong anh lâu rồi?

Blogger Người Buôn Gió: Nhận thức thì vẫn luôn luôn có chứ, nhưng nó không khiến được mình thay đổi, vì như nhiều người Việt Nam mình, khi họ nhìn những sự trái ngang đó, thì họ coi đó là một điều bình thường và họ tìm một cách nào đó, hối lộ, luồn lách, móc ngoặc thế nào đó để mà vượt qua. Thì tôi cũng là một người như thế. Nếu mà tôi không có cậu con trai của tôi, thì tôi vẫn là một người như thế thôi. Nhưng khi đã có người con rồi thì suy nghĩ của tôi lúc đó không phải là về tôi nữa mà là về thế hệ của con tôi, và chính vì thế mà tôi viết. Nói tóm lại, đánh giá về xã hội như thế thì nó có sẵn trong người rồi, nhưng mình không muốn làm cái gì để thay đổi nó, mình chấp nhận nó là đương nhiên như thế. Nhưng khi mình đặt vấn đề con mình nó cũng phải chấp nhận như thế là một chuyện đương nhiên thì đó là một điều đau lòng, và tôi không muốn như thế, nên tôi phải viết.

NVViệc viết lách trong xã hội Việt Nam đã mang đến cho blogger Người Buôn Gió nhiều khó khăn trong cuộc sống, vậy người phối ngẫu của anh có ý kiến gì không?

Blogger Người Buôn Gió: Ðầu tiên thì vợ tôi phàn nàn rất nhiều. Gia đình bên vợ tôi, ông của vợ tôi là tướng trong quân đội (Bắc Việt), gia đình bên vợ tôi cũng thuộc thành phần trí thức, ông bà đều là lão thành cách mạng. Nhưng khi tôi bị bắt năm 2009 thì lúc đấy gia đình vợ tôi mới biết chuyện. Họ tìm hiểu xem tại sao tôi bị bắt, họ đọc những bài của tôi, họ nói “ôi mẹ cái thằng này nó viết hay đấy, nó viết đúng quá.” Lúc ấy thì vợ tôi thất vọng, tưởng là mọi người biết anh ấy làm như thế thì khuyên anh ấy, chứ bây giờ bên nội bên ngoại cùng khen như thế này, thì vợ tôi cũng vui vẻ.

NV: Sau khi những bài viết của blogger Người Buôn Gió được gia đình bên vợ đọc, thành phần giao tiếp của anh có thay đổi không? Có tạo được ảnh hưởng gì không?

Blogger Người Buôn Gió: Sau khi mọi người trong họ hàng đọc thì họ thành độc giả của tôi. Họ thường xuyên đọc. Gọi cho bạn bè. Thậm chí, tôi có ông chú với bà cô lúc nào cũng đi khoe “tôi là ông chú, tôi là cô cái thằng Buôn Gió.”

NV: Con trai của blogger Người Buôn Gió bây giờ cũng chín tuổi rồi, và anh đã viết cho con rất nhiều bức thư, thế cha con anh có bao giờ ngồi và nói với nhau những câu chuyện tương tự như nội dung của những bức thư đó không?

Blogger Người Buôn Gió: Cháu cũng đọc những bài tôi viết. Có những lúc đi học về cháu chưa phải làm bài, cháu rất là khệnh khạng, ngồi vào máy tính, xong cháu Google xem hôm nay Người Buôn Gió viết cái gì, rồi cháu ngồi đọc. Chúng tôi không thảo luận về những thư tôi viết cho cháu, chỉ có một cái truyện tôi viết về tuổi thơ của tôi, thì cháu có hỏi lúc ấy bố bé, bố như thế nào thế nào, thì tôi kể cho cháu nghe. Tôi tâm sự với cháu, chẳng hạn như bố thương bà nội thì bố nấu cơm, bố làm các việc giúp bà, hay là thương ông nội thì tôi làm gì.

NV: Trở lại với cái cái chữ Buôn Gió, chắc hẳn hai chữ này với anh phải có một ý nghĩa gì đó sâu sắc lắm?

Blogger Người Buôn Gió: Chúng ta người nào cũng có một ước mơ, thí dụ ước mơ cải cách xã hội, ước mơ xã hội được dân chủ, cái tên Buôn Gió nó thể hiện một giấc mơ, một ước mơ mà tôi đang trên đường thực hiện. Tôi cũng chỉ mong lúc nào đất nước mình tràn ngập gió thì tôi không phải đi buôn nữa, thì đó là một điều hạnh phúc.

NV: Cảm ơn blogger Người Buôn Gió đã dành thời gian cho chúng tôi.




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link