Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, June 3, 2014

PHÙNG QUANG THANH QUÁ HÈN

From: But Xuan <
Date: 2014-06-02 9:47 GMT-07:00
Subject: Phùng quang Thanh hèn nhát Trần Hoàng Sa
To: "
PHÙNG QUANG THANH
QUÁ HÈN

Thằng Phùng hèn nhát vốn bưng bô!
Núp háng lòn trôn, khởi: Cáo Hồ
Giết dân đọa đày hơn nô lệ
Nước mất mà y cứ tỉnh bơ

Nước mất mà y cứ tỉnh bơ
Đeo lon đại tướng vẫn trơ trơ
Vẫn ca giặc Tàu là bốn tốt
Thập lục kim nhũ đáng hoan hô! (1)

Thập lục kim nhũ đáng hoan hô
Đại tướng lòn trôn của rợ  Hồ
69 năm dài, lừa bịp mãi
Đảng phường ba xạo, chuốc danh nhơ!

Đảng phường ba xạo chuốc danh nhơ
Rước bố mày sang để mà thờ
Khắp nước đâu đâu Tàu cũng có
Chúng xử người dân: chém với phơ! (2)
1-6-2014
Bút Xuân Trần Hoàng Sa
(1)16 chữ vàng (2) feu: bắn




Bài Thơ Thay Điếu Văn 
Vĩnh Biệt Lê hiếu Đằng, Trần chung Ngọc, Vũ Ánh và các "Lão Thành Cách Miệng" theo VGCS: Đào duy Anh, Hoàng xuân Hãn, Nguyễn tường Tam, Vũ hồng Khanh, Nguyễn hải Thần, Nguyễn thanh Giang, Hà sĩ Phu, Lữ Phương, Cù huy Cận, Mai chí Thọ, Nguyễn đình Thi, Đinh đức Thiện, Nguyễn chí Thanh, Nguyễn thị Bình, Nguyễn thị Định,  Ngô bá Thành, Trí Quang, Nhất Hạnh, Minh Châu, Trí Tịnh, Hộ Giác, Huỳnh công Minh, Trương bá Cần, Phan khắc Từ, Tư Lê (con vợ Từ), Nguyễn hiến Lê, Dương quỳnh Hoa, Vương hồng Sển, Á Nam, Lý quý Chung, Võ long Triều, Ngô công Đức, Lý chánh Trung, Hồ ngọc Nhuận, Đinh xuân Dũng, Huỳnh tấn Mẫm, Đoàn văn Toại, Nguyễn trọng Nho, Đinh văn Đệ, Nguyễn văn Binh  v.v….và hàng trăm ngàn tên khác kể không xiết, ngu thua con Ki Việt, nhà tôi nuôi, chuyên ăn c. c ả c. Hán Ngụy! Qu á nhục!


Anh Lê hiếu Đằng và các Anh/Chị tất cả!
Các anh quá ngu nên cuộc đời mới hỏng!
Dẫn dắt dân tộc vào nô lệ, lầm than...
Nước Việt nay quá đổ nát, hoang tàn
Thua Pháp thuộc, thua thời Nhật, thua hết!


Các anh dẫn dân tộc vào chỗ chết...
Nơi hùm beo lang sói đợi con mồi
Hồi chuông báo tử thôi thúc liên hồi
Bọn bá quyền đang reo hò sung sướng!


Giặc hồ xưa cùng duẩn, đồng ...đã nướng (1)
Mười triệu dân, 4 cuộc chiến tang thương
Bọn chúng là Mác-xít đã lầm đường
Các anh ngu, đi theo thằng bán nước!


Chúng chỉ là một bọn bịp, ăn cướp
Lo vinh thân, lo vơ vét, phì gia...
Bán cơ đồ hoa gấm của ông, cha
Chúng: tội đồ số một trong lịch sử...


Các anh đã theo: tưởng là vinh dự
Nào ai ngờ: dâng, bán nước, lòn trôn...
Khi cuộc đời vào buổi xế, hoàng hôn
Lúc nghĩ lại: trễ rồi, không kịp nữa!


Tham nhũng, gian tà, nhiễu dân chó mửa
Các anh chị là một lũ chó hùa theo
Bao oan khiên, bao tội lỗi đã gieo
Nay phải gánh, trả lời nền Công Lý!


Nước Việt Nam nay chỉ còn toàn đĩ
Đĩ nghĩa đen và nghĩa bóng, tràn lan
Đĩ các anh là dâng, bán Việt Nam
cho Tàu khựa, một kẻ thù muôn kiếp!


Các anh quá ngu cho nên phải chết
Lại kéo theo cái chết của nước nhà
Không cầu siêu nào kéo các anh ra
Khỏi đọa đày ngục A tì thảm thiết!

Hãy đền tội cho đến ngàn muôn kiếp!
Ngu thua con Ki thì tủi nhục ngàn năm
Tự vận đi vì dù có ăn năn!
Tội dâng nước cho giặc, không Luật nào tha thứ!

20130813
Bút Xuân Trần Hoàng Sa
(1)VGCS không đáng viết hoa



THỎA MÃN CHƯA

Nhân Thứ Trưởng Ngoại Giao NTS nhậu với 2 tên VK/Việt gian Nguyễn phương Hùng và Nguyễn ngọc Lập.
Một bọn Việt gian nhậu rất say!
Lấp ló ngoài hiên lũ ăn mày
Kiếm vài cục xương, ngồi gặm đỡ
Thiên đàng Xã nghĩa tuyệt vời  thay!

Thằng cán bộ giầu, tư bản Đỏ
Cái chuồng chó nó cũng ngàn đô
Chị Tám dắt con dòng lệ nhỏ
Tối nay không biết ngủ nơi mô?

Học phí tăng cao, anh Sáu lo
Thằng con nghỉ học để chăn bò
Có chiếc xe ôm làm phương tiện
Bữa thì có khách, bữa nằm co!

Chị Bảy xôi chè, mưa nên ế
Đi qua nhìn bọn nhậu say sưa
Ôi lũ Việt gian sao quá tệ!
Bán nước, đày dân, thỏa mãn chưa?
30-5-2014
Bút Xuân Trần Hoàng Sa 




Đi Thăm Hải Phòng

   (tiếp bài Đám Giỗ Ngày Xưa)
Bút Xuân Trần Đình Ngọc


Cách một năm, đến năm sau nữa, do sự sắp xếp giữa cha Dương và bố tôi, 6 thanh thiếu niên ngoan ngoãn và học giỏi xứ Bắc Tỉnh được đi thăm thành phố Hải Phòng, nơi bố tôi đang hành nghề đông y tại đó. Chọn lựa theo tiêu chuẩn, tôi cũng là một trong số 6 người đó và là người nhỏ tuổi nhất.

Hướng dẫn đoàn là thầy Phó tế Vũ đức Khâm, nghĩa tử cha già Dương, một thanh niên năng hoạt động, giỏi sinh ngữ Pháp và Latinh. Thầy có lòng đạo đức nhiệt thành, kính mến Đức Mẹ Hằng cứu giúp đặc biệt, có tinh thần quốc gia tích cực, rất quý mến gia đình tôi và đã từng để mỗi ngày một giờ dạy tôi Pháp ngữ. Thầy nắn nút cho tôi đi tu để thành một nghĩa đệ năng động như thầy sau này nên thầy đã nói với cha già Dương nhận tôi làm nghĩa tử, sẽ gửi tôi vào trường Thử Trung Linh. Nhưng Chúa không chọn tôi làm phần vụ đó nên dù tôi đã vào trường Trung Linh dưới quyền cha Tràng Khiết mấy tháng rồi nhớ bố mẹ, tôi lại xin về.

Vả lại lúc đó tôi cũng nghĩ, nếu đi tu thì phải tận hiến, hi sinh suốt cuộc đời của mình cho Thiên Chúa và Giáo hội, dở dang lại ra thì nợ nần chồng chất, không xong.
Nợ đây là nợ cơm áo, nợ học hành, nợ công lao những gì nhà Chúa đã chu cấp cho tôi từ khi đặt chân lên ngưỡng cửa Nhà Chung. Món nợ ấy rất nặng, dù còn ít tuổi nhưng lúc đó tôi đã nghĩ thế khi một lần đi ngang nhà bếp, tôi liếc nhìn vào thấy dăm bảy người đang tíu tít làm cơm, nấu canh, kho cá cho chúng tôi ăn. Ngay những người đầu bếp, tôi đã nợ họ cái công lao, chưa nói đến những người cung cấp gạo, rau, tôm cá. Rồi các Linh Mục, các thầy giáo, Sư huynh, những người bỏ công sức uốn nắn tôi về tâm linh và tinh thần, dù các vị này làm nhiệm vụ của họ để trả ơn Nhà Chung như đã hứa, nhưng suốt đời tôi là những món nợ chồng chất, không thể không trả và không báo đáp. 

Rồi dậy nhạc, tôi được học harmonium mỗi ngày một tiếng, do một thầy giáo rất giỏi về đàn và nhạc lý. Lớp tôi đông nhưng chỉ có một trò nữa và tôi được chọn học harmonium. Tôi không tự khen nhưng quả là cha tràng Khiết và các quý thầy quý cha trong ban chọn lựa nhạc sinh, làm sao lại nhìn ra tôi có một thiên khiếu về âm nhạc lúc đó trong khi chú bé nào mới vào trông cũng như chú bé nào. Nếu tôi bỏ công học Nhạc như Văn, Thơ thì tôi nghĩ cũng không tệ, tôi thích sáng tác nhạc và viết hoà âm hơn là làm nhạc công.

                      Một Linh Mục nhiệt thành


Trở lại với LM Vũ đức Khâm, sau khi thụ phong  Linh mục, Ngài đi coi sóc phần tâm linh một xứ đạo vùng biển, tôi nhớ mơ hồ hình như ở Thượng trại hay Hạ trại gì đó, nghĩa là cùng thuộc huyện Hải Hậu như Cồn tròn, Văn Lý và không xa Văn Lý bao nhiêu.

Vì nhiệt thành rao giảng Tin Mừng, lại có tinh thần yêu quốc gia dân tộc bất kể giáo dân hay người ngoài đạo, không chấp nhận chủ nghĩa Mác-Lê, cha Vũ đức Khâm đã bị CS kết án tử hình, bản án được in vào truyền đơn rải trong vùng. Nhưng cha Khâm không hề sợ hãi, cha nói cha phó thác mọi sự trong tay Chúa quan phòng, không kẻ thù nào hại được cha.

Khi cha đang coi sóc giáo xứ, cha đụng một trận đánh ban đêm với chính quy và du kích, dân công tải đạn...,quân số và vũ khí gấp mười lần anh em Thanh niên tự vệ CG giáo xứ của cha.
Vũ khí của giáo xứ này cũng không có bao nhiêu, tôi không nhớ rõ nhưng khoảng mươi khẩu súng garant và hai tiểu liên Thompson, mươi quả lựu đạn, còn lại là mã tấu, giáo, đòng, dao găm để đánh sáp lá cà.
Trận đánh cực kỳ khốc liệt, từ quá nửa đêm đến sáng rõ, sau này gặp cha ở Sàigòn cha kể cho tôi nghe vậy, máy truyền tin không có nên không nhờ các đồn binh của quân đội Quốc gia yểm trợ trọng pháo được. Cha bị miểng lựu đạn gây thương tích ở mặt, ở người và tay chân, sau này còn một vết sẹo lớn trên má trái. Anh em thanh niên giáo xứ chết 7 người nhưng bên kia hơn 40 phơi xác, một số bị thương được đồng bọn cõng đi, một số bị thương khác bị đồng đội bắn chết vì không đưa đi được, theo lời kể lại của một số cư dân (đây là những sự thật 100%).

Trở lại với chuyến du ngoạn Hải Phòng, kỳ đó bố tôi về thăm quê, như mọi lần, bố tôi vào nhà xứ thăm cha  Dương. Trong khi chuyện trò, cha Dương nói cha muốn cho thầy Phó tế Vũ đức Khâm đi thăm Hải Phòng một chuyến cho biết trước khi thụ phong Linh mục vì thụ phong rồi phải đi coi xứ ngay, hết còn dịp. Bố tôi nói, bố tôi có thể lo chỗ ăn ở được dù là 5, 7 người, một mình thầy Khâm thì quá dễ. Cha Dương nghe vậy liền nảy ra ý nghĩ cho thêm mấy thanh niên trong xứ đi cùng thầy Khâm cho có bạn, đồng thời các anh này khi về sẽ có kiến thức rộng rãi hơn để huấn luyện cho thanh thiếu niên trong xứ.

Bố tôi nhận lời với cha Dương ngay, nói nhà cửa rộng rãi có người làm phục vụ bếp núc, cha Dương không cần quan tâm. Tiền vé tầu xe do cha Dương đài thọ, ngoài ra, trong số này không có gia đình nào quá nghèo nên họ cũng dằn túi chút đỉnh cho con họ để tiêu dọc đường. Một nhà khá giả trong giáo xứ, cụ trùm Năng, ủng hộ thầy Khâm và đoàn một số tiền tôi không nhớ là bao nhiêu để thêm vào lộ phí dọc đường làm mọi người lên tinh thần.

Tuy nhỏ tuổi nhất trong các đoàn sinh nhưng tôi đã ra Hà Nội và Hải Phòng nhiều lần, đã từng cắp sách đến trường Tiểu học Pháp ở hai nơi đó, Hà Nội ít hơn nhưng Hải Phòng cũng cả chục năm.
Thời tôi đi học ở Hải Phòng là thời Pháp thuộc, giáo viên dạy tôi là người Pháp, nay đã quên cả hình ảnh khuôn mặt và tên gọi, duy chỉ những ngôi trường là còn nhớ. Người Pháp dạo đó khuyến khích trẻ em Việt đi học vì họ được tiếng là khai phá mở mang cho dân bản xứ, vả lại sau này có người biết tiếng Pháp mà làm việc với họ.

Chúng ta căm thù chủ nghĩa thực dân nhưng riêng về việc học hành, bất cứ trẻ em nào xin vào học cũng được thâu nhận để học hết bậc tiểu học miễn phí, không kỳ thị thành phần xã hội của cha mẹ học sinh, đáng quý nhất là thời gian thập niên 30-40 trở về trước. Khẩu hiệu tại mỗi trường là Tự do-Huynh đệ-Bình đẳng (Liberté -Fraternité -Égalité) thực hành đúng như khẩu hiệu đó là con người cũng có bình an và hạnh phúc rồi, lại chẳng hơn nhiều chế độ khoe mẽ thì dao to búa lớn nhưng thực sự chỉ là lừa phỉnh và trói buộc con người!
 Anh Lân tôi hơn tôi 9 tuổi, sau khi anh đậu xong Tiểu học, bố mẹ tôi bảo anh xin vào trường Bưởi ở Hà Nội học trung học, trường mở kỳ thi tuyển vì rất đông học sinh xin vào. anh tôi may mắn trúng tuyển, anh học cho đến mùa Thu năm 1945, trường bị giải tán. Nhờ có căn bản học, anh được gọi đi huấn luyện quân sự cho quân đội Quốc gia năm 1953 nhưng sau đó, anh bỏ dở, tính về quê đưa mẹ tôi lên rồi cùng vào Nam theo đợt di cư 1954, nhưng khi anh về đến nhà, du kích làng cô lập anh không cho anh đi nữa vì vậy mà mẹ tôi cũng phải ở lại. Thời gian ấy tôi vẫn ở Hà Nội và sau đó vào Nam trên một chuyến máy bay chở sinh viên Việt tại Hà Nội.

            Ngôi Trường Tiểu Học

Trường tôi học ở Hải Phòng toạ lạc tại phố Maréchal Joffre.
         Trường rất gần với nhà tôi, ra khỏi nhà, quẹo tay trái đi một đoạn khoảng hơn nửa cây số là tới. Hồi khai tâm, tôi đã được vỡ lòng bằng vần Pháp ngữ ở làng quê. Ở ngôi trường này, giữa thành phố Hải phòng, trường dành cho cả con cái người Pháp và con cái người Việt nhưng hoàn toàn dạy chương trình Pháp. Tôi vào học lớp Dự bị (Préparatoire) ở đó, miễn phí vì là trường công lập. (Sau này, cũng có thời gian thầy tôi gửi tôi vào nội trú trường Saint Joseph của các Sư huynh thì phải đóng tiền ăn, ở và tiền học.) Hầu như 80% học sinh ở trường này là Pháp hoặc người nước ngoài, quốc tịch  Pháp, một số là người Hoa, người Chà và (Ấn độ), cùng người Việt với tôi chẳng có bao nhiêu.
         Lúc đó là cuối thập niên 30 mà người Pháp đã chú ý “rao giảng” tiếng nước họ, văn hóa của họ mà họ tự hào là nhất nhì thế giới. Chẳng thế mà trong một bài tập đọc dạo đó, tôi còn nhớ, tác giả bài viết rất hãnh diện dân Pháp ăn bánh mì, còn người Á châu thì “phải” ăn gạo! Cách ăn mặc, tập tục, lễ tết, truyền thống, tóm lại là văn hóa nói chung họ cũng từng điểm phân tích là họ hơn hẳn người Á châu.
         Chỉ là trường tiểu học nhưng ngôi trường này rất đồ sộ, cao ba tầng, mỗi tầng cả chục lớp, phòng giáo viên, phòng hiệu trưởng, phòng tổng giám thị, giám thị, gác dan, nhà để xe vv... trông bên ngoài bề thế như một Ðại học Việt Nam ỏ Sàigòn sau này.
         Lớp tôi học ở tầng giữa, khi chuông báo hiệu giờ học, chúng tôi đứng xếp hàng ở chỗ chỉ định, cô đầm trẻ măng chừng hơn hai chục tuổi là cô giáo của chúng tôi đứng ở đầu hàng bên tay trái. Mỗi buổi sáng, chúng tôi chào cờ trước khi vào lớp. Cột cờ cao ngay phía trước buộc sẵn một lá cờ tam tài, khi chuẩn bị, hai học sinh lớn, một nam, một nữ đứng kế cột cờ nhìn lại chúng tôi. Khi hàng ngũ đã chỉnh tề, các giáo viên và bà Hiệu trưởng cũng đã đứng xếp hàng, ông Tổng Giám thị đứng nghiêm hô:”Chào cờ” (Salut le drapeau!) và ông bắt giọng cho mọi người hát bài quốc ca Pháp:
“Allons enfants de la patrie le jour de gloire est arrivé...”
Trong lúc đó, một học sinh đỡ lá cờ, còn học sinh kia từ từ kéo cờ lên đỉnh cột cờ là vừa hát xong bài hát. Sau đó, thầy, cô giáo lớp nào dẫn học sinh lớp ấy vào lớp. Chương trình lớp tư - là lớp tôi học - dạo đó gồm có: Tập đọc, Chính tả, Văn phạm, Tập đặt câu, Tập chia động tự, Bài học thuộc lòng, Bài học thường thức về những vật xung quanh ta (Lecon de Choses), Bốn phép tính và tính đố giản dị... Ðã quá lâu nên tôi chỉ nhớ lõm bõm có thế.            
        Lớp tôi chỉ có hai  trò Việt, Nguyễn Kim Vân và tôi. Kim Vân ngồi bàn trước, tôi bàn sau tuy nhiên chúng tôi ít dám nói chuyện với nhau vì cô giáo rất nghiêm. Nói chuyện cô bắt được cô bắt quì cạnh bảng nhìn xuống dưới. Cô nhìn đồng hồ không sai một giây, quì 15 phút là y boong 15 phút, nửa giờ là đúng nửa giờ. Trường Pháp dạo đó cũng không cho đánh học sinh. Bắt quì, bắt đứng riêng vào khu “tội phạm” lúc chào cờ để cả trường thấy mặt cho xấu hổ, phê điểm xấu vv...và cuối cùng thì gọi phụ huynh học sinh đến: đuổi khỏi trường.
         Lớp tôi cũng còn một học sinh người Chà và ba học sinh Tàu, hai trai một gái. Hàng quà rong khá đông ở cửa trường: kẹo bột, kẹo gừng, một chinh 5 cái. Kẹo bạc hà, súc-cù-là chính gốc Paris, một xu một thỏi, rồi còn các thứ quà bánh khác: bánh mì jambon, bánh mì trứng chiên, croissant, cà-phê sữa, kem cây, các thứ trái cây vặt vãnh... . Các giáo viên cũng là những khách hàng trung thành. Họ mua cà-phê, sữa, croissant ăn trong giờ ra chơi và lúc đó, thuốc lá chưa cấm ở những nơi công cộng nên đôi khi tôi phải vào gặp giáo viên hay bà Hiệu trưởng, tôi thấy phòng giáo viên có khói thuốc tản mạn.
         Dĩ nhiên cả trường dùng tiếng Pháp để trao đổi, chuyện trò. Những người bán hàng cũng phải biết chút ít tiếng Pháp để thối tiền, hỏi han vài câu quen thuộc, giản dị.
        
                                 ***


Thầy Sáu Khâm đã chuẩn bị chuyến viếng thăm Hải Phòng cho 6 thanh thiếu niên Bắc tỉnh thật chu đáo. Thầy cũng chưa từng ra Hải Phòng nên chuyến đi này với thầy thật lý thú.

Chúng tôi ngồi tầu thuỷ lên Nam định, rồi lấy xe ca đi Hải Phòng. Nếu muốn ngồi tầu thuỷ nữa cũng được nhưng e mất thời giờ nhiều vì tầu thuỷ đi rất chậm. Để kéo lại thời gian, tầu đa số chạy ban đêm.
Chúng tôi đến Hải Phòng vào buổi chiều, thầy (bố) tôi đã cho anh người làm tên Địch đứng đón ở đó. Thầy Khâm vẫn mặc áo chùng thâm nên anh Địch nhận ra ngay. Vả lại, Hải Phòng là giang sơn của tôi, tôi là thổ công đất Hải Phòng, dù không có anh Địch đón, tôi cũng đưa thầy Khâm và các bạn về nơi thầy tôi ở được.
Tôi vẫn còn nhớ số nhà 37 Phố Cố đạo (Chavignon), nhìn sang sân Vận động Hải Phòng, căn nhà 2 tầng thầy mẹ tôi đã mua từ lâu. Thời gian này, mẹ tôi ở nhà lo việc gặt hái; mùa màng xong mẹ tôi lại ra Hải Phòng với thầy tôi vài ba tháng, sau đó lại trở về quê lo vụ cấy lúa mùa.

Thầy tôi đã sai người giúp việc làm cơm nước sẵn sàng. Thầy bảo thầy Sáu Khâm và 6 anh em (không có các cô) đi tắm rửa rồi ăn cơm. Thầy tôi nuôi hai anh thanh niên để làm cao đơn hoàn tán và một bà vú già để nấu cơm, đi chợ, giặt quần áo. Ngôi nhà khá rộng nên dư chỗ ngủ. Thành phố Hải Phòng thời gian đó đã là một thành phố lớn, chỉ đứng sau Hà Nội.
Đèn đường bật sáng khi vừa lặn mặt trời. Tư gia nhà nào cũng có đèn điện, nhưng thổi nấu vẫn bằng củi tạ (chẻ nhỏ) và phòng tắm có bông sen nhưng chưa có nước nóng. Mùa Đông muốn tắm phải đun một nồi nước lớn, pha nước lạnh vào cho vừa mà tắm nhưng chúng tôi đến đây vào mùa hè, cứ vòi sen tắm cũng tốt quá rồi.
Sáng hôm sau, sau khi ăn điểm tâm bằng bánh mì với trứng và bơ (của Pháp), lúc đó rất sẵn ở các thành phố lớn, tôi hướng dẫn cả đoàn đi thăm phố xá. Đầu tiên chúng tôi vào chợ Sắt coi hàng quà trong chợ, chợ thành phố khác với chợ thôn quê ra sao? Bên cạnh đó là nhà máy xi-măng Hải Phòng. Chúng tôi đến cửa, thầy Khâm nói với người gác dan (Pháp) muốn được quan sát đại cương nhà máy. Ông này trình cho xếp, chúng tôi được thoả mãn ngay.

Đại khái, các thuyền lớn của các lái đá người Việt, đi theo sông ra tới Quảng Yên, vùng Đông triều, Mạo Khê bạt ngàn những dẫy núi đá xanh rì. Thợ dùng cốt mìn phá từng tảng đá lớn lăn từ trên mỏm núi xuống, sau đó dùng búa đập cho nhỏ ra (cũng có thể dùng mìn) loại đá xanh nhỏ như cái trứng gà này được đóng từng mét khối, các thuyền đến mua giá cả xong xuôi liền chuyển đá xuống thuyền cho đến khi nào khẳm (đầy).
Những thuyền này chở đá về nhà máy xi măng Hải Phòng giao đá, lấy tiền, đi tiếp ra Quảng Yên. Đá đó lại được chuyển vào nhà máy cán ra bột, xong ngào với một chất hoá học rồi đem nướng bằng cách cho bột lăn qua các thanh sắt nung đỏ bằng điện, thế là ra xi măng, thợ đóng bao cho xe lửa chuyển đi các tỉnh. Đó là công thức làm xi măng của người Pháp đã có từ thời đầu tiên Pháp vào Việt Nam. Các nhà thờ ở vùng Trà Lũ khi xây cũng dùng xi măng Hải Phòng nhưng trước nữa thì xi măng chở từ Pháp bằng tầu thuỷ sang Việt Nam.
Khi chưa có xi măng, xóm tôi muốn làm một cái miếu nhỏ chẳng hạn thì người ta dùng vôi đã tôi rồi tức đá xanh nung thành vôi rồi cho vôi vào một cái thùng thật lớn (tuỳ theo nhu cầu) đổ nước vào, vôi sẽ sôi lên, khi nguội cho ta một chất vôi dẻo (thứ vôi ăn trầu); dùng vôi đó trộn với cát và mật mía mà xây. Loại hồ này không cứng như xi măng nên không thể xây lớn và cao. Có nơi còn dùng thêm giấy bản hoà vào vôi cho chắc nhưng cách gì cũng thua xi măng xa. Những ngôi đại thánh đường như Phú Nhai hồi đó phải dùng một số lượng xi măng rất lớn mới chịu nổi. Không có xi măng thì không thể nói đến những kiến trúc đẹp và to lớn. Phát minh ra xi măng chính là góp phần vào nền kiến trúc tân kỳ của nhân loại vậy.

Sau khi rời nhà máy xi măng Hải Phòng và chợ Sắt,  tôi mời thầy Sáu Khâm và các anh vào hàng cơm thím Mọc tại chợ Sắt vì trước khi đi, thầy tôi đã dặn và giao cho mấy đồng bạc.
Trong chợ Sắt có cả mấy chục hàng cơm, phở, bún, mì, nhưng thầy mẹ tôi chỉ đến ăn tại quán cơm thím Mọc mỗi khi không muốn ăn ở nhà. Gia đình chú thím là bệnh nhân của thầy tôi đã lâu. Quán cơm thím Mọc thường hay có cá chép rán, canh giò heo nấu với măng chua và cá trê kho lá gừng. Nếu đến ăn vào mùa lạnh thì thế nào cũng có món rươi đặc sản tuyệt ngon!

Nhiều bạn đọc có lẽ không biết con rươi ra sao.
Hải Phòng gần biển nên mùa Đông có rươi, những con trùng mầu xanh xanh đỏ đỏ, dài khoảng 1 inch, bề tròn bằng cái nõn rơm. Rươi sinh ra từ những gốc rạ còn để lại ở ruộng sau khi gặt vụ mùa, nước biển dâng cao tràn vào những cánh đồng có nước ngọt, trở thành thứ nước lợ (không ngọt không mặn) từ đó loại rươi xuất hiện. Có những mảnh ruộng lúa đã gặt xong, rươi bơi đặc trên mặt nước, dân quê dùng những cái vợt hớt rươi đổ vào thùng đem về ăn hay đưa ra chợ bán. Người bán lấy bát ăn cơm đong rươi, người mua đem về chế biến ra nhiều món ăn rất ngon mà chỉ vùng nào có rươi mới được thưởng thức.

Quán thím Mọc có món rươi xào với thịt ba chỉ, lá lốt và vỏ quýt. Rươi rất sạch, không có lòng ruột, không có đầu (một loại giun) mà trong ruột chỉ toàn là bột cho vị bùi béo. Đánh nát rươi ra trộn với trứng với lá lốt xong đem hấp cách thuỷ hoặc bỏ trong nồi đất vùi than, nướng. Cũng có thể nặn thành từng viên dẹp dẹp xong chiên trong dầu hay mỡ. Khi có nhiều mà ăn không kịp, người ta làm mắm rươi cũng giống như làm mắm tôm, lúc ăn chỉ việc chưng với thịt ba chỉ, ăn chung với bún, rau thơm, ngon quên chết!

Lúc đó là mùa hè, tôi nói với thím Mọc cho cá chép rán dòn, canh giò heo nấu với măng chua và cá trê kho lá gừng làm món mặn, cơm trắng ăn tuỳ thích. Quả những món do thím Mọc nấu rất ngon, thầy Khâm và 5 anh  đoàn sinh vừa ăn vừa khen.
Nhân tiện nói đến cá chép rán. Nếu bạn đọc đã đi vào Nho Quan tỉnh Ninh Bình, trên quốc lộ, bạn phải đi qua cầu Gián Khuốt (con sông này, sông Gián Khuốt, chảy vào phía trong có giáo xứ Đồng Đinh, có tượng Đức Mẹ sầu bi - La Pietà - bồng Chúa trên lòng lúc Chúa mới được các tông đồ tháo đinh gỡ từ trên thánh giá xuống, tượng nguyên thuỷ đặt trong nhà nguyện Sistine, do hoạ sĩ/điêu khắc gia lừng danh Michelangelo đắp. Tượng Đức Mẹ ở giáo xứ Đồng Đinh do một Giám mục tặng, rập khuôn từ tượng ở Sistine, đứng cạnh dòng sông, cách đây mấy năm bị bọn vô thần phá hoại đập nát).

Cái đáng nhắc là con sông Gián Khuốt này rất nhiều cá mà chỉ toàn một loại cá chép to và thơm ngon không đâu có. Hồi chạy tản cư, tôi và gia đình đã dừng chân nghỉ nhiều lần ở bên cầu Gián Khuốt. Có đến dăm, bảy quán cơm nhưng quán nào cũng chỉ có cá chép, đặc sản của Gián Khuốt. Giá cả không đắt, không nhiều hơn là mình đi chợ mua về nhà làm. Cá chép rán là nhiều nhất, rồi cá nướng, canh chua cá rọc mùng, cà chua, ngò ôm, quả me, rau diếp ăn kèm. Nếu không thích ba món này thì ăn cá chép kho chung với chút thịt ba chỉ, giưa cải bẹ, rau luộc nhưng rau giưa ít mà chỉ thấy cá chép là nhiều.

Con cá carp ở Mỹ trông bề ngoài giống cá chép nhưng thịt dở chứ không thơm, ngon như cá chép của Việt Nam. Thành ngữ có câu:
“Đầu chép, mép trôi, môi mè” Đầu cá chép nấu canh chua là nhất hạng. Mép trôi, môi mè, cũng thuộc về cái đầu, như vậy mấy thứ cá này đầu có giá.

Sau khi ăn cơm trưa, chúng tôi thấy đã mệt liền trở về nhà nghỉ ngơi. Không cần vội cho lắm vì chúng tôi có cả tuần ở đây. Dạo ấy người Pháp đã đặt ra trưởng phố nhưng không bắt trình báo gì. Nếu người trưởng phố nào siêng cho gia nhân lại hỏi thầy tôi thì ông chỉ nói có mấy đứa cháu ở quê Nam Định ra thăm là xong, không ai hạch xách, chẳng tạm trú tạm vắng mà cũng không cần ra bưu điện mua bao thơ. Nhiều người đã sống dưới nhiều triều đại, nay hỏi thì trả lời vẫn còn thích cái không khí tự do thời đó. Tôi muốn ăn cái gì mặc tôi, tôi không ăn cướp, ăn cắp của anh  là không luật pháp nào dí tôi được. Nhưng cái xã hội ấy vẫn bị mang tiếng là nô lệ cho thực dân phong kiến Pháp, nó thiếu cái hào quang giả dối lừa phỉnh bên ngoài. Những ông già bà cả đã từng trải bảo, chẳng thà vậy mà con người đỡ khốn nạn!

Ngày hôm sau, tôi hướng dẫn thầy Sáu Khâm và 5 bạn đi thăm nhà thờ chính toà Hải Phòng và toà Giám Mục. Hải Phòng không có đường xe điện như Hà Nội nên chúng tôi phải gọi xe kéo (pousse-pousse) nhưng thầy Sáu Khâm nói, đây tới đó không xa mấy thì tại sao không đi bộ ngắm phố phường, công đôi ba việc luôn.
Thế là chúng tôi cùng nhau cuốc bộ. Từ nhà tôi đi ra phố Cầu Đất (Paul Doumer) quẹo phải, đi thẳng lên thì gặp Nhà hát lớn Hải Phòng, tiếp tục đi khoảng ba bloc đường là tới con phố nhỏ cắt ngang phố Cầu Đất, quẹo trái, chúng tôi thấy nhà thờ chính toà Hải Phòng, thật to và đẹp, cũng làm theo kiểu Gothique.
(còn tiếp)
Bút Xuân Trần Đình Ngọc     
  





Dân Oan Sẽ Chiến Đấu Hy Sinh Cho Tổ Quốc Dưới lá cờ nào ?



Date: Mon, 2 Jun 2014 16:52:53 -0700
From: quatloiphong
Subject: Dân Oan Sẽ Chiến Đấu Hy Sinh Cho Tổ Quốc Dưới lá cờ nào ?

Dưới lá cờ nào ?

Dân oan Thủ Thiêm (Danlambao) - Trong bài “Xin đừng quên”, đăng trên blog Bùi văn Bồng, tác giả Minh Diện đã viết: “Đất nước đang lâm nguy , mọi người phải gác nỗi đau riêng đề bảo vệ Tổ Quốc, nhưng xin đừng quên cảnh giác với những kẻ cơ hội, bán nước cầu vinh. Xin đừng quên!”

Cảm ơn anh Minh Diện đã nhắc nhở. Nhưng đối với dân oan, chẳng những chúng tôi không bao giờ quên mà còn đắn đo, cân nhắc trước tất cả những lời tuyên bố, kêu gọi… đang được mọi người hoan hô, khen tặng. Bản thân hoặc người thân của chúng tôi, là nạn nhân của chế độ hiện hành. Làm sao quên được ai đã làm cho chúng tôi từ một người yêu nước trở thành kẻ tù tội, từ một cuộc sống bình thường trở thành kẻ vô gia cư, vô nghề nghiệp, từ một người lành lặn trở thành kẻ bệnh tật, thân tàn ma dại, từ một người có gia đình yên ấm trở thành kẻ tan gia bại sản, ly tán khắp nơi, từ một người đang sống khỏe mạnh trở thành một xác chết…

Mỗi người phải gác nỗi đau riêng để bảo vệ tổ quốc. Đúng! Ai cũng có một tổ quốc, và bảo vệ tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng của mọi người, từ kẻ thất phu cho đến những người đàn bà tưởng chừng như chỉ có trách nhiệm trong chuyện bếp núc của gia đình. Trong khi giặc ngoại xâm đang lâm le ngoài bờ cõi, đem chuyện tranh chấp đất đai, đem chuyện oan khuất của cá nhân, gia đình ra để đòi hỏi giải quyết… có vẽ như thiếu hiểu biết, nhỏ nhen, ích kỷ.

Nhưng thực chất không phải như vậy. Suốt trong tháng 5 vừa qua, nhiều người dân Việt như lúc nào cũng nghe tiếng loa kêu vang: "Toàn dân nghe chăng! Sơn hà nguy biến". Dân oan nào khác, chúng tôi cũng nghe buốt nhói trong lòng, nhưng biết phải làm gì?

Chưa làm gì cả, chỉ mới muốn tham gia biểu tình để bày tỏ sự phản kháng của một công dân yêu nước đối với bọn ngoại xâm, nhà văn cựu đại tá Phạm Đình Trọng đã bị kèm cặp bắt giữ cả ngày với bao nhiêu lời đe dọa và thái độ khiêu khích, hỗn xược. Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng ở Hà Nội và rất nhiều người khác cũng bị như thế.

Còn trước đây cô bé Nguyễn thị Phương Uyên, chỉ cần viết lên giấy mấy chữ “Tàu khựa cút đi!” thì đã bị đưa ra tòa kêu án tù, đến bây giờ vẫn còn chưa hết án. Ai chọn cách ngồi trước của nhà mình với một biểu ngữ để bày tỏ quan điểm phản đối ngoại xâm, có lẽ cũng phải đi tù như chị Phạm Thanh Nghiên lúc trước.

Còn viết blog, đưa lên facebook, trả lời phỏng vấn trên báo đài, hay bày tỏ ý kiến bằng cách khác thì chắc sẽ bị truy tố theo điều 258, cũng 77, …

Chuyện có vẻ trái khoái như vậy, nhưng cho tới bây giờ, chắc không còn bao nhiêu người Việt Nam thắc mắc về những điều này. Vì ai cũng biết nhà cầm quyền CSVN trên mặt trận tuyên truyền thì hay dùng những khái niệm chung chung để lừa phỉnh nhân dân, nhưng trong “công cuộc đấu tranh để bảo vệ cách mạng” thì bao giờ cũng rất rạch ròi, dứt khoát. Đối với họ, từ lâu rồi, tổ quốc Việt Nam không còn nữa, mà chỉ có tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Yêu nước thì phải yêu chủ nghĩa xã hội, phải quyết tâm xây dựng chủ nghĩa xã hội, phải chấp nhận và đi theo đảng CSVN.

Mà cái tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa đã được xây dựng lên từ sự lừa bịp, phản bội nhân dân, từ sự cướp công lao xương máu và tài sản ruộng đất nhà cửa của nhân dân. Đảng CSVN lãnh đạo toàn bộ các công cụ trong hệ thống chuyên chính để tiến hành cải tạo XHCN trên tất cả mọi lãnh vực của cuộc sống. Đảng CSVN đã làm nên một cuộc thay đổi vĩ đại chưa từng có trong lịch sử loài người: mọi tầng lớp nhân dân, mà trước hết là công nhân, nông dân và người lao động, trở thành vô sản; trong khi “người cách mạng” thì giàu lên thật nhanh, thậm chí có kẻ đã thành tỷ phú đôla.

Yêu nước chung chung là có tội, đó là cái tội không yêu chủ nghĩa xã hội, có khi đồng nghĩa với tội âm mưu lật đổ chính quyền cách mạng.

Yêu chủ nghĩa xã hội, là phải làm theo chủ trương đường lối của đảng CSVN. Yêu CNXH là phải chấp nhận “đảng CSVN lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”, chấp nhận đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Kể cả khi kẻ tham lam cướp đất, phá nhà, làm tan hoang cuộc sống của mình, người dân cũng không được phản kháng. Vì đảng nói chính quyền làm như thế là đúng chủ trương chính sách. Phải làm như thế thì dân mới giàu, nước mới mạnh và mới có thể tiến nhanh lên CNXH, phản kháng là “chống người thi hành công vụ”! Trong khi đảng CSVN coi nhà cầm quyền Trung quốc là anh em cùng phe, cùng ý thức hệ, cùng …, ai chống Trung quốc, là làm trái chủ trương đường lối của đảng, là chống đảng, là chống lại CNXH tức là chống lại tổ quốc. Những người đó phải bị nghiêm trị. Đó là chủ trương nhất quán trong toàn đảng, toàn quân và toàn dân. (quân và dân ở đây là những người theo đảng).

Có lẽ không sai khi nói rằng “nhân dân Việt Nam đã bị mất nước từ lâu rồi”. Vì chỉ có những người dân bị mất nước mới bị nhà cầm quyền tước đoạt tài sản, và khi bày tỏ lòng yêu nước và quyết tâm bảo vệ tổ quốc mới bị nhà cầm quyền đàn áp, đánh đập, bắt bớ, bỏ tù… Nếu muốn được yên thân, phải biết sống theo đạo ba không: không thấy, không nghe, không biết. Và như vậy, thì tuyệt đại đa số người dân Việt Nam đã là dân oan, là nạn nhân của chế độ cộng sản đang thống trị trên đất nước nầy, kể cả những người đã phải đau đớn rời bỏ quê hương đất tổ ra đi?

Mất nước là mất tất cả! Đừng nói với kẻ cai trị về quyền làm người, quyền công dân của những người đã mất nước. Có thể ai đó sẽ bảo rằng: “Nhưng mất nước về tay CSVN, vẫn hơn để cho CSTQ xâm chiếm?" Nói như thế thì có khác nào đoan chắc “Thái thú người Việt sẽ thương dân và nhân đạo hơn những thái thú người Tàu”! Thực tế đã chứng minh ai còn tin tưởng như thế là quá ngây thơ, khờ khạo.

Đem hằng triệu sinh mạng người Việt để làm cuộc chiến đấu chống đế quốc thay cho Liên xô-Trung quốc, những người CSVN có nhân đạo với dân mình không?

Giết oan hàng triệu nông dân trong cuộc cải cách ruộng đất để đi lên CNXH theo đường lối của Liên xô – Trung quốc, CSVN có thương dân mình hay không?

Chủ nghĩa xã hội là kẻ thù của tinh thần dân tộc. Tinh thần quốc tế vô sản bao giờ cũng cao cả. Còn chủ nghĩa dân tộc là hẹp hòi. Những người lãnh đạo đảng CSVN đã bị nhà cầm quyền CSTQ phản bội, bao phen đánh cho u đầu sứt trán, vẫn cứ coi chúng là anh em. Nay chúng đã lộ nguyên hình là một kẻ cướp, trắng trợn và tàn bạo, nhưng tuyên bố trên các diễn đàn quốc tế, một số lãnh đạo CSVN vẫn tỏ ra chưa tỉnh giấc mộng “Trung quốc là người bạn tốt cùng chung ý thức hệ”.

Dân oan sẵn sàng bảo vệ tổ quốc, nhưng không phải tổ quốc Việt Nam XHCN. Tổ quốc Việt Nam XHCN không phải là tổ quốc của dân oan Việt Nam.

Dân oan sẽ chiến đấu và sẵn sàng hy sinh cho tổ quốc, nhưng sẽ không bao giờ cho tổ quốc của những kẻ đã phản bội nhân dân Việt Nam. Nhất định chúng tôi không thể đứng chung dưới ngọn cờ của những kẻ mới hôm qua đây phản bội lại toàn dân, lợi dụng xương máu nhân dân Việt Nam để thống nhất đất nước, nhưng không cho nhân dân được tự do, hạnh phúc. Chúng tôi quyết không để bị lợi dụng và không đứng cùng chiến tuyến với những kẻ đã và đang tiếp tục đàn áp, bắt bớ, giam cầm những người yêu nước đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của nhân dân và chống lại kẻ thù xâm lược. Những kẻ cướp đất, phá nát nhà cửa, làm giàu trên xương máu của đồng bào mình sẽ không thể nào lãnh đạo và cùng chung chiến hào với dân oan trong công cuộc chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

Khi đẩy hằng triệu người dân vào thân phận dân oan, nhà cầm quyền đã chứng tỏ họ và người dân oan không cùng chung tổ quốc. Dân oan đã biết rõ điều nầy.

02/6/2014


image
Dân Làm Báo
Preview by Yahoo






Date: Sun, 1 Jun 2014 06:42:49 -0700
From: quatloiphong7
Subject: Đảng Khủng Bố Mafia cs Việt Gian Chỉ Vì Quyền Cai Trị Chớ Không Vì Tổ Quốc !

ĐCSVN chỉ vì quyền cai trị chớ không vì Tổ Quốc!

Nguyên Thạch (Danlambao) - Trước tình hình như dầu sôi lửa bỏng của những diễn biến trong thời gian qua mà gần đây nhất là vụ Tàu cộng hống hách ngang ngược đặt giàn khoan HD 981 ở đặc khu kinh tế nơi có chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam, khiến tất cả người Việt Nam đã thật sự lo lắng và nóng giận.

Sự việc đã rành rành, người Việt ở quốc nội, hải ngoại lẫn cả thế giới không ai là không thấy, nhưng đảng CSVN, người đại diện cụ thể là Nguyễn Phú Trọng vẫn lặng im, không một lời, một thái độ phản kháng. Ngược lại, thậm chí tệ hơn thế, theo nhiều nguồn tin, tên đảng trưởng này đã hai lần cầu xin để được lạy lục thiên chủ Tập Cận Bình, nhưng đã bị tên đại diện cho thiên triều từ chối.

Bên cạnh đó cũng không kém phần nhục nhã là ở Hội nghị Thượng đỉnh An ninh châu Á tại Singapore, còn gọi là Đối thoại Shangri-La. Nơi đây, dưới sự "trông chờ" của các chính phủ Nhật, Phi, Mỹ... vào một người đại diện cho quốc phòng Việt Nam có những thái độ phản ứng mạnh dạn để nhiều nước vịn vào đó mà khả dĩ có thể giúp đỡ. Nhưng không, và thậm chí ngược lại, ông "tượng đái" này đã nói: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng” [*]. Ôi một sự thất vọng não nề!

Ngày xưa, trước 1975 với chủ trương CƯỚP cho bằng được chính quyền của Việt Nam Cộng Hòa, Hồ Chí Minh và toàn đảng đã không ngần ngại đốt cả Trường Sơn, thiêu hủy hàng triệu thanh niên để giành lấy được cái độc quyền cai trị qua chiêu bài của cái gọi là "Thống nhất đất nước". Với đồng chủng, cùng chung máu mủ, cùng chung lịch sử, cùng chung một mẹ VN, người cộng sản đã cương quyết cao độ bằng mọi giá phải tiêu diệt người anh em cho bằng được, nhưng hôm nay, với giặc ngoại xâm hung hăng thâm độc thì đảng lại nhu nhược cúi đầu lạy lục!. Đó là hành xử và phong cách của hạng người gì? Câu trả lời xin nhường lại cho người đọc vậy.

Đến đây, qua những sự thật của ngày hôm nay, chúng ta có thể hiểu một cách xác quyết rằng, người cộng sản, cho dẫu là cộng sản Tàu, cộng sản Bắc Hàn hay cộng sản Việt Nam, họ không hề vì dân tộc, vì đất nước chi cả, mà cái họ vì là: Vì quyền lực cai trị, đơn giản chỉ có thế!.

- Bắc Hàn (Triều Tiên), nếu bảo rằng chế độ này nặng lòng với quốc gia và dân tộc của họ thì không thể có chuyện hàng năm vào mùa Đông người dân Triều Tiên phải đi đào củ chuối mà ăn, phải ngửa tay xin thực phẩm cứu đói của cộng đồng nhân loại. Nếu vì tương lai của đất nước thì họ đã không duy trì một chế độ cha truyền con nối những con người ngu xuẩn kìm hãm toàn bộ sự phát triển, không như Nam Hàn, có cùng chủng tộc nhưng không theo cơ chế độc tài toàn trị và Hàn Quốc đã đạt đến sung túc, thịnh vượng.

- Trung Cộng, nếu cho rằng đảng CSTQ vì dân tộc thì đã không có cuộc cách mạng "Đại nhảy vọt" 1949-1958, mà ngày nay đa số mọi người, cả trong và ngoài Trung Quốc, xem như là một đại thảm họa kinh tế. Một con số ước lượng có đến 20 triệu (có thể lên đến 40 triệu) người chết. Sẽ không có cuộc thảm sát "Thiên An Môn" 1989 mà con số người chết ước tính từ 4.000-8.000 và bị thương giữa 7.000-10.000 người. Nếu nói rằng họ vì người dân thì Thu nhập bình quân đầu người của mỗi năm (income per capita) của người Trung Quốc là 6.086 USD vào năm 2012, so với Mỹ 45.511 USD. Một con số quá cách biệt.

Việt Nam, nếu nói rằng đảng CSVN vì tương lai của đất nước thì tại sao chỉ trong vòng 40 năm, từ một quốc gia có sự phát triển ngang hàng hoặc vượt hẳn các quốc gia Đông Nam Á, nay lại thụt lùi so với các nước này từ 100 đến 200 năm? Nếu bảo rằng đảng cộng sản vì nhân dân thì tại sao đại đa số đồng bào lại phải đói khổ lầm than, tại sao lại nằm trong bảng liệt kê là một trong những nước nghèo nhất thế giới? Độc lập, Tự do, Hạnh phúc ư? Tại sao đất liền, vịnh, biển đảo lại mất dần? Và hiện tại HD 981 vẫn ngang nhiên còn đó như thách thức với sự cúi mặt một cách hèn hạ của đảng và quân đội?

Những luận điểm như đã nêu trên, chứng minh cho thấy rằng đảng CSVN chỉ vì sự duy trì quyền lợi cai trị của mình mà sẵn sàng quên đi quyền lợi cũng như sự tồn vong của Tổ Quốc, họ thà mất nước chứ không chịu mất quyền, mất lợi cho riêng băng đảng của mình. Bằng không, hãy thực hiện Đa đảng Đa nguyên, hãy giao lại vận mệnh của dân tộc cho toàn dân quyết định trước khi đất nước này là Tây Tạng, là Tân Cương.


image
Dân Làm Báo
Preview by Yahoo



__._,_.___

Thời Điểm Đã Đến !

Thi Đim Đã Đến !

Diễn Đàn Công Nhân

                    

Toàn dân VN muốn gì? Đó là câu hỏi mà chúng ta phải biết, hầu như toàn dân muốn một đất nước có Tự Do-Dân Chủ và Nhân Quyền, người VN muốn xây dựng một đất nước như các nước phát triển trên thê giới không bị chủ nghĩa CS hoặc đảng CS độc tài cai trị.



Toàn dân ý thức hiện tình đất nước. Toàn thể mọi tôn giáo của VN đều ý thức được hiện tình của đất nước, tuy nhiên hình thức cũng như kêu gọi một cuộc biểu tình ôn hòa không được phát triển và đồng bộ.

Tình hình hiện nay ai cũng biết người dân hoàn toàn bị che dấu sự thật về hiện tình đất nước và không có quyền quyết định vận mạng của đất nước, đất nước hoàn toàn được điểu khiển và thống trị độc tài hoàn toàn của đảng CSVN.

Đảng CSVN căn bản dựa vào sự "hợp tác toàn diện vì đại cục" với TQ, chính cái căn bản này đã và đang đưa đến nô lệ kiểu mới, một chế độ hèn kém và nhu nhược trước sự xâm lăng của TQ trên mọi mặt, đồng thời chính đảng CSVN đã và đang ra sức bóp chết quyền làm người của toàn dân VN.
Quyền làm người được nói tới là tự do ngôn luận, tự do báo chí, tư do đi lại và tự do bầu cử người mình chọn ra.

Toàn dân muốn và đòi bằng được quyền làm người, một quyền tối cao mà công dân VN phải có.
Không ai cho không cái gì! Tất cả phải do chính mình đòi hỏi và đổ xương máu ra mới có.

Muốn đòi hỏi quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do đi lại và tự do bầu cử người mình chọn ra để toàn dân có thể làm người nó đòi hỏi không thể do "một nhóm trí thức" hay một nhóm chính trị nào có thể làm được, nó đòi hỏi tất cả mọi thành phần dân tộc cùng thực hiện có khoa học có căn bản giá trị luật pháp để toàn dân cùng đứng lên.

Điều kiện cần có cho mọi cuộc cách mạng là thử thách và tập hợp và học tập theo từng bước từ nhỏ đến lớn, nhưng cần nhất là phải có mặt của toàn thể các thành phần lãnh đạo từ tôn giáo đến chính trị, nó đòi hỏi sự hy sinh.

Mọi phương tiện đấu tranh sẽ được tận dụng để mọi người cùng tham gia là điều quan trọng......

Đương nhiên nhà cầm quyền độc tài cộng sản luôn thực hiện chiến thuật xé lẽ bao vây..v.v. Những điều này đều có thể thực hiện thoát được nếu mọi người cùng tham gia tích cực, điển hình một nhân vật đấu tranh bị công an CS viếng thăm hoặc bao vây tại nhà bất hợp pháp thì sẽ có hàng trăm hàng ngàn người cùng đến đó phản đối, sự phối hợp và toàn diện rất cần.

Nều nhà cầm quyền đến bắt các vị lãnh đạo tinh thần thì hàng triệu tín đồ cùng xuống đường đòi người...

Ý kiến là ý kiến, sự tập hợp và kế hoạch cần phải làm cho bằng được, nếu không chỉ là kẻ tức thời giận dữ không mang kết quả nào.


Xin đng gi tôi là: Vit cng

Lê Dinh

              image         

Nếu tôi có làm anh buồn, giận anh muốn chửi tôi là đồ macô, đĩ điếm, quân chó đẻ ..hay những gì bỉ ổi xấu xa nhất cũng được, nhưng xin đừng bảo tôi mầy là thằng: Việt cộng.

Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.



                image

Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói “Mầy là thằng Việt Cộng” thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi “Mầy là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.

Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói:

- Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.

- Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?

- Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.

- Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ.

- Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.

Thật hú hồn hú vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.

Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:

“Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo
Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”

Hay hùng dũng, như:

“ Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”

Hoặc:

“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về…”

Và còn nữa:

“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng
Kiếm nguồn tươi sáng…”

Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ:

“Tôi muốn tôi là một cứu thương
Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường
Nằm lăn trên lá hay rơm ủ
Băng trắng đầu mình những vết thương”

Thật là lãng mạn, thật là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.

Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu… Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tội bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.

Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao - nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bỏ chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình. Tại sao và tại sao? Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biển lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu?

Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa. Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác…

Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngọai quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước.

Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mầy là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiêng chửi đương thời. Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.

                     
                                                       Nhạc sĩ Lê Dinh

__._,_.___

Posted by: hung vu

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link