Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 5, 2014

SỰ KIỆN THIÊN AN MÔN VÀ SỰ THỨC TỈNH CỦA DÂN TỘC VIỆT


SỰ KIỆN THIÊN AN MÔN VÀ SỰ THỨC TỈNH CỦA DÂN TỘC VIỆT
========
========
* Sự kiện Thiên An Môn ngày 4/6/1989

Sự kiện Thiên An Môn, hay còn được gọi là "Thảm sát quảng trường Thiên An Môn", là một cuộc đàn áp hàng nghìn sinh viên biểu tình, công nhân do Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ đạo. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã chỉ thị Quân đội Giải phóng Nhân dân dùng xe tăng, súng máy đàn áp (cán nát, bắn chết) những người phản đối lạm phát và nạn tham nhũng.

Hình lich sử người biểu tình cản đầu xe

Cuộc biểu tình nổ ra vào ngày 15/4, ban đầu chỉ có các sinh viên, tri thức nên quy mô còn nhỏ (sau khi Hồ Diệu Bang - một người có tư tưởng cải cách, dân chủ qua đời). Sau này, được thêm giới công nhân thành thị ủng hộ, và phản đối rằng cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình - một lãnh tụ của Đảng CSTQ chưa đủ tầm, và họ đòi thay đổi cả hệ thống chính trị. Ngoài được giới công nhân ủng hộ, họ còn được các thành phố lớn ở TQ như Urumqi, Thượng Hải và Trùng Khánh; và sau này là ở Hồng Kông, Đài Loan và các cộng đồng Hoa kiều ở Bắc Mỹ và châu Âu.

Biểu tình ngày càng leo thang (họ tuyệt thực là chủ yếu) và rồi ...

Chính quyền dùng xe tăng cán nát, dùng súng máy cán nát những người phản đối. Đúng là một thể chế man rợ! (Về phần hình ảnh, video kiểm chứng thì các bạn có thể tự tìm kiếm trên Google, YouTube)

Kết quả:
Số liệu người chết chưa thống nhất, nhưng có thể tham khảo ở nhiều nguồn:
+ 4.000 tới 6.000 thường dân chết - Edward Timperlake
+ 1.000 người chết - Ân xá Quốc tế
+ 7.000 người chết (6.000 thường dân 1.000 binh sĩ) - tình báo NATO
+ Tổng cộng 10.000 người chết - các ước tính của Khối Xô viết
+ Hơn 3.700 người chết, gồm cả những người mất tích hoặc chết một cách bí mật hoặc những người từ chối được điều trị y tế - một người đào tẩu từ Quân đội Giải phóng Nhân dân nêu ra một tài liệu mật trong giới sĩ quan
+ 186 thường dân có tên tuổi được xác nhận đã chết vào cuối tháng 6 năm 2006 - Giáo sư Đinh Tử Lâm
(Wiki)

... Cho đến ngày nay thì sao?

Chính quyền CSTQ vẫn tiếp tục ém nhẹm sự việc này trước quốc tế, và ngay cả trong nước, nhất là kiểm soát, đàn áp buổi Tưởng niệm 25 năm Thảm sát Thiên An Môn. Lạ một cái là cả các trang báo lớn như VnExpress, Thanh Niên đều không hề đăng điều này, cả hệ thống giáo dục nữa, lạ thiệt ha!
Việc nhà cầm quyền TQ bưng bít đã bị các tổ chức như Tổ chức nhân quyền, báo chí liên tiếng:

I. Amnesty International (Ân xá Quốc tế): http://www.amnesty.org/en/news/tiananmen-crackdown-repression-intensifies-eve-25th-anniversary-2014-06-03 (Đàn áp tăng cường trong đêm tưởng niệm 25 năm Thảm sát Thiên An Môn)
II. Human Rights Watch (Tổ chức Theo dõi Nhân Quyền): http://www.hrw.org/news/2014/05/29/china-address-enduring-legacy-tiananmen-massacre (nhà cầm quyền TQ phải chịu đựng "di sản" Thảm sát Thiên An Môn)
III. Reporters Without Borders (Phóng viên Không Biên giới): http://rsf.org/petitions/tiananmen/petition.php?lang=en (Thỉnh nguyện thư kêu gọi chính quyền Tập Cận Bình thả các nhà báo, blogger, và người dân có quyền tự do báo chí, đặc biệt là những người quan tâm đến "Thảm sát Thiên An Môn")
IV. Committee to Protect Journalists (Ủy ban Bảo vệ Ký giả): http://www.cpj.org/2014/05/china-detains-journalist-amid-widening-crackdown.php (TQ giam giữ những nhà báo viết về cuộc đàn áp Thiên An Môn)

** Tạm kết

Người dân trong nước mà chúng còn đàn áp tàn bạo, man rợ như vậy, thì không biết với một đất nước sắp rơi vào tay của chúng như Việt Nam, sẽ như thế nào đây

Giọt Nước

Một sự thật hết sức đau đớn, một vết nhơ không bao giờ rửa sạch...


        Dưới đây là bản Tuyên bố về lãnh haỉ cuả chính phù nước CHNDTH ngaỳ 4/9/1958 mà mười ngaỳ sau ,14/9/1958 Đồng vẩu TT cuả nước VNDCCH tham chiếu ghi nhận,tán thành và hưá tôn trọng,hổ trợ,còn gì nưã đâu mà caĩ chầy với cối, con đường duy nhất là đổi tên nước,dẹp cờ máu để vô hiệu hoá công hàm và sù nợ ,thiện tai,ht

    Dung nghe nhung gi VC noi
    Hay lam nhung gi VC so


Một sự thật hết sức đau đớn, một vết nhơ không bao giờ rửa sạch...

Thứ Ba, ngày 27 tháng 5 năm 2014


Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa

Ngày 4 tháng 9 năm 1958 đại hội uỷ viên thường vụ đại biểu nhân dân toàn quốc (tức Quốc hội) lần thứ 100 thông qua quyết định phê chuẩn về tuyên bố lãnh hải của chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa

Quyết Định

* Một: Lãnh hải của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa rộng 12 hải lý. Quy định này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, bao gồm Trung Quốc đại lục cùng với duyên hải của các hải đảo, với Đài Loan cùng các hòn đảo xung quanh cách đại lục bằng hải phận quốc tế, những hòn đảo của khu vực Bành Hồ, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa (Trường Sa) và những gì thuộc về những hải đảo của Trung Quốc

* Hai: Lãnh hải của Trung Quốc đại lục và duyên hải của các đảo được tính theo đường thẳng nối liền những điểm mốc ven bờ làm đường biên cơ sở, thuỷ vực từ đường biên cơ sở này hướng ra ngoài 12 hải lý là lãnh hải của Trung Quốc. Phần nước thuộc đường biên cơ sở này hướng vào bên trong, bao gồm vịnh Bột Hải, phần trong hải vực Quỳnh Châu, đều là phần nội hải của Trung Quốc. Các đảo thuộc đường biên cơ sở này hướng vào trong, bao gồm đảo Đông Dẫn, đảo Cao Đăng, đảo Mã Tổ, đảo Bạch Khuyển, đảo Điểu Khưu, đảo Kim Môn lớn nhỏ, đảo Nhị Đảm, đảo Đông Định đều thuộc về các đảo thuộc nội hải của Trung Quốc.

* Ba: Tất cả phi cơ và thuyền bè quân dụng của ngoại quốc, chưa được chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa cho phép, không được tiến nhập vào lãnh hải vào không gian trên lãnh hải. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào vận hành tại lãnh hải của Trung quốc, phải tôn trọng pháp lệnh hữu quan của chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa.

* Bốn: Dựa trên nguyên tắc quy định 2, 3 áp dụng cho cả Đài Loan cùng các hòn đảo xung quanh, những hòn đảo của khu vực Bành Hồ, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa (Trường Sa) và những gì thuộc về những hải đảo của Trung Quốc. Đài Loan và Bành Hồ địa khu hiện nay đang bị Mỹ dùng vũ lực xâm chiếm. Đây là hành vi phi pháp xâm phạm chủ quyền và sự toàn vẹn của lãnh thổ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Đài Loan và Bành Hồ đang chờ đợi để thu hồi, chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa sử dụng tất cả những phương pháp thích đáng tại một thời điểm thích đáng để thu phục những khu vực này, đây là chuyện nội bộ của Trung Quốc, không cho phép ngoại quốc can thiệp.

---------

Xét về cả nội dung và ý chí trong công hàm của Phạm Văn Đồng thì coi như Việt Nam dân chủ cộng hòa đã hai tay dâng biển đảo cho Trung Quốc năm 1958 bằng việc Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc.

Một sự thật hết sức đau đớn, một vết nhơ không bao giờ rửa sạch...

Chú thích: Đồng chí Tổng lý Quốc vụ viện nói đây là Thủ Tướng Chu Ân Lai của TQ lúc đó.

 

                                   
NT5NDLE post
_________________________________________________________________




__._,_.___

Posted by: hungthe 

Cộng đồng người Việt Quốc Gia còn phải chống Cộng cho tới bao giờ nữa?



On Tuesday, June 3, 2014 9:40 PM, Phu Van  wrote:

 
Cộng đồng người Việt Quốc Gia còn phải chống Cộng cho tới bao giờ nữa?


(Ghi lại bài thuyết trình của Tiến Sĩ TRẦN AN BÀI
nhân Ngày Truyền Thống CSQG, năm 2014 tại San Jose)

Tiến sĩ Trần An Bài: “Chúng ta phải chống Cộng cho tới khi nào Cộng Sản chết!”
 

Kính thưa Đại Diện Các Hội Đoàn,

Kính thưa quý Niên Trưởng và Quý Vị thuộc Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG)/VNCH,

Hôm nay, ngày 1-6-2014, tất cả chúng ta hiện diện nơi đây theo lời mời của Ban Tổ Chức thuộc Lực Lượng CSQG/Bắc Cali để chào mừng Ngày Truyền Thống CSQG. Ngày Truyền Thống là ngày gì? Đó là ngày Tổ Quốc tri ân những hy sinh của Lực Lượng CSQG và quan trọng hơn, đó là ngày Lực Lượng này kiểm điểm công tác để rút ưu khuyết điểm trong việc phục vụ đất nước và đồng bào. Từ sau biến cố 30-4-1975, Ngày Truyền Thống cũng vẫn được liên tục tổ chức tại hải ngoại, nhưng mang một ý nghĩa khác. Đó là Lực Lượng CSQG cùng với các Hội Đoàn, Đoàn Thể QG khác quyết tâm xây dựng một Cộng Đồng Người Việt hải ngoại vững mạnh để giải thể chế độ Cộng Sản Việt Nam (CSVN). Đặc biệt năm nay, trong không khí ảm đạm Quê Hương VN đang bị Tàu Cộng xâm chiếm, Ngày Truyền Thống đã không có tiệc tùng, rượu bánh, có ý để mọi người chúng ta cùng chia sẻ những xót xa với đồng bào bên quê nhà đang đội mưa, đội nắng đi biểu tình chống Trung Cộng cướp nước, nhưng lại bị CSVN thẳng tay đàn áp. Và đó cũng là lý do hôm nay, tôi được đứng đây nói đôi lời tâm sự với Quý Vị.

Tôi biết rằng Lực Lượng CSQG rất đau buồn khi Ngày Truyền Thống không được tổ chức tại Bộ Tư Lệnh CSQG đường Trần Hưng Đạo, Saigon hay tại Học Viện CSQG Thủ Đức, mà lại tổ chức tại San Jose, Hoa Kỳ. Đó là vì chúng ta không chấp nhận chế độ Cộng Sản, nên chúng ta phải bỏ nước đi tỵ nạn chính trị. Mặc dầu thế giới đã khai tử Cộng Sản rồi, nhưng thật bất hạnh, quái thai này vẫn còn đang sống sót tại 4 quốc gia, trong đó, có Việt Nam. Đến nỗi, Đức TGM Ngô Quang Kiệt đã nói thẳng vào mặt những đảng viên CSVN trong cuộc họp với Ủy Ban Nhân Dân Thủ Đô Hà Nội rằng Ngài rất xấu hổ mỗi khi cầm quyển sổ thông hành mang tên “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.

Chúng ta - những người Quốc Gia - bắt đầu chống Cộng từ ngày Hồ Chí Minh nhận chỉ thị của Cộng Sản quốc tế đem chủ thuyết Cộng Sản về áp đặt trên đất nước VN từ năm 1930. Trong suốt chiều dài lịch sử 84 năm chống Cộng, bao nhiêu chiến sĩ đã lần lượt ra đi, và rồi cũng sẽ đến lượt chúng ta nữa. Trong khi đó, Đảng CSVN vẫn ngang nhiên khống chế Quê Hương VN yêu dấu. Cho nên, tôi mới tự hỏi: “Cộng Đồng Người Việt QG còn phải tiếp tục chống Cộng tới bao giờ nữa?”

 
A.   CHỐNG CỘNG ĐẾN BAO GIỜ?

Kính thưa Quý Vị,

Nhân Ngày Truyền Thống CSQG năm nay, chúng ta hãy bình tâm ít phút để hỏi mình và hỏi nhau:
- Có phải từ năm 1930 cho tới năm 1975, mọi người chúng ta đã cầm súng quyết liệt chống Việt Cộng. Thưa, phải không Quý Vị?
- Có phải từ năm 1975 đến giờ, chúng ta vẫn còn đang tiếp tục chống Cộng tại hải ngoại. Thưa, phải không Quý Vị?

Vâng, đúng thế, chúng ta đã chống Cộng và chúng ta vẫn còn đang chống Cộng. Chống mãnh liệt. Nhưng một câu hỏi kế tiếp mà chúng ta không dễ dàng tìm ra câu trả lời. Đó là: “Chúng ta sẽ còn phải tiếp tục chống Cộng cho tới bao giờ nữa?”

Trước khi tìm ra câu trả lời, chúng ta cần nhớ rằng chống Cộng là một nhiệm vụ lịch sử của mỗi người Việt Quốc Gia. Khi nói đến lịch sử là phải nói đến thời gian, mà lịch sử của một dân tộc kéo dài từ thế hệ này qua thế hệ khác, chứ không phải ngắn gọn vào đời sống của một cá nhân. Cha ông chúng ta đã phải trường kỳ chiến đấu, phải chống giặc ngoại xâm cả trăm năm, cả ngàn năm. Còn việc chống Cộng của thế hệ chúng ta mới chỉ có 84 năm. Tôi thiết nghĩ chưa phải là một thời gian quá dài.

Từ đó, tôi tìm ra câu trả lời cho vấn nạn: “Người Quốc Gia sẽ còn chống Cộng tới bao giờ?” Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát là: “Chúng ta phải chống Cộng cho tới khi nào Cộng Sản chết!” Sẽ có người hỏi: Nếu chúng ta chết mà Đảng CSVN chưa chết thì sao? Thưa, không sao cả. Thế hệ này qua đi mà CSVN chưa chết thì thế hệ sau sẽ tiếp tục chống, chống cho tới khi nào CSVN chết mới thôi.

Có nhiều lý do dẫn tới cái chết của Đảng CSVN: Nó chết vì người quốc gia khai tử nó. Cũng có thể nó chết vì các đảng viên đấm đá nhau. Nó cũng có thể chết vì quan thày Trung Cộng khai tử nó.

Lý thuyết là như vậy, nhưng thực tế, tôi có lý do để tin rằng: CSVN sắp chết rồi. Theo quy luật của Trời Đất, trước khi một người, một sinh vật hay một đảng chính trị chết thì phải có thời gian hấp hối. Bằng chứng mới nhất báo hiệu tình trạng hấp hối của Đảng CSVN xảy ra đúng vào ngày 1-5-2014, Trung Cộng đem dàn khoan Hải Dương 981 vào hải phận VN, không phải để khoan dầu, vì ở đó không có dầu, mà là để đào mồ chôn Đảng CSVN tại đó.

Tại sao tôi dám nói như thế? Vì nhờ cái dàn khoan này mà bộ mặt bán nước của Hồ Chí Minh, của Phạm Văn Đồng, của Đảng CSVN đã rõ như ban ngày. Chính cái Đảng CS này thú nhận đã bán đất, bán biển để đổi vũ khí của Trung Cộng để giết hại đồng bào và bức tử chính thể VNCH.

Và ở đâu cũng vậy, những quân bán nước thì trước sau gì cũng bị nhân dân vùng lên xử tội thôi.


 
Điều chúng tôi muốn gửi tới đồng bào yêu nước ở quốc nội là muốn chống Trung Cộng, trước tiên phải dẹp bỏ chướng ngại vật, tay sai của Tàu Cộng là Đảng CSVN. Chúng chỉ có cái tên khoe mẽ: Hùng-Dũng-Sang-Trọng, nhưng thực chất là Hèn-Dốt-Sai-Trật.” (Tiến sĩ TRẦN AN BÀI)


 
B.   VẤN ĐỀ THỜI SỰ: CHỐNG VIỆT CỘNG và TÀU CỘNG

Trong những ngày qua, nhiều ý kiến, nhiều giải pháp, nhiều lời kêu gọi từ quốc nội đến hải ngoại đã đưa ra, nhằm chỉ đường cho Đảng CSVN chống Trung Cộng. Nhưng giải pháp nào thì cũng đưa tới cái chết của CSVN. Tôi xin bàn về một số giải pháp được nhiều người đề cập tới:

1. Giải pháp quân sự: Giặc vào nhà, đàn bà cũng phải đánh. Dân chúng đã nổi lên biểu tình chống Trung Cộng, nhưng Đảng đã cản ngăn và còn đánh đập đồng bào, có ý dành độc quyền chống Tàu Cộng. Nhưng kính thưa Quý Vị, làm sao 4 triệu đảng viên CSVN có thể đánh lại được Trung Cộng? Đó là việc không tưởng. Ngược lại, rất có thể Trung Cộng sẽ đánh VN để dạy cho bài học thứ hai, bổ túc bài học thứ nhất đã xảy ra vào năm 1979. Có tin nói rằng trong suốt 39 năm qua, các tướng lãnh trong quân đội CSVN đã bị Trung Cộng nuôi cho béo mập cả rồi. Toàn thể cơ quan tình báo của VN đã bị Tàu khống chế. Vì thế, VN không còn sức để chống trả Trung Cộng bằng quân sự.

2. Cầu cứu Liên Minh Á Châu: Giải pháp này cũng thất bại, vì một số nước Á Châu đã thuần phục Trung Cộng rồi, như Lào và Campuchia. Một số nước không muốn dính vào cuộc chiến Trung-Việt, như Thái, Singapore, Mã Lai, Indonesia. Có một nước Á châu bị Trung Cộng xử ép y như VN, đó là Phi luật Tân, nhưng họ lo thân họ chưa xong, lấy gì để giúp VN. Cho nên, VN hoàn toàn cô đơn khi cầu cứu các nước láng giềng giúp để chống Trung Cộng.

3. Cầu cứu Hoa Kỳ: Chỉ có một siêu cường quốc có thể đương đầu với Trung Cộng để cứu VN, đó là HK. Thực tế, Phó Thủ Tướng VC kiêm Ngoại Trưởng Phạm Bình Minh đã gọi điện thoại cầu cứu Ngoại Trưởng HK John Kerry rồi và ông Kerry đã trả lời, muốn gì thì khăn đóng áo dài qua HK mà tâu trình. HK thừa biết rằng men chiến thắng đánh đuổi Mỹ vẫn còn dính trên môi, trên miệng CSVN, mà giờ này CSVN lại mở miệng cầu cứu Mỹ thì những người có liêm sỉ không dám làm như vậy. Ngoài ra, ai cũng biết rằng Obama nói thì hay mà làm thì dở. Nghe Obama cam kết, hứa hẹn mà vội vui mừng thì quá ư là ngây thơ. Mà nghĩ cho cùng: Hoa Kỳ là ai? Hoa Kỳ không phải chỉ có Barrack Obama hay John Kerry, Hoa Kỳ lại có cả tiếng nói và lá phiếu của chúng tôi đây, những người đang ngồi trong căn phòng này và tất cả những người gốc Việt, mang quốc tịch Hoa Kỳ hiện đang sống trên khắp nước Mỹ. CSVN nên nhớ rằng chúng tôi đã thề sẽ chống Cộng cho đến chết, cho nên đừng hòng chúng tôi lên tiếng bênh đỡ. Chúng tôi có con đường đánh Tầu Cộng riêng của chúng tôi, nhưng sẽ không bao giờ có chuyện chúng tôi đi chung với CSVN để chống Trung Cộng.

Điều chúng tôi muốn gửi tới đồng bào yêu nước ở quốc nội là muốn chống Trung Cộng, trước tiên phải dẹp bỏ chướng ngại vật, tay sai của Tàu Cộng là Đảng CSVN. Chúng chỉ có cái tên khoe mẽ: Hùng-Dũng-Sang-Trọng, nhưng thực chất là Hèn-Dốt-Sai-Trật. Sau đó, một Hội Nghị Diên Hồng được thành lập bao gồm những người Việt Quốc Gia quốc nội và hải ngoại, đang mang quốc tịch của nhiều quốc gia trên thế giới, có đủ sức áp lực ngăn cản mộng Đại Hán của Tàu Cộng. Đừng sợ Tàu mạnh. Mới chỉ sơ sơ có các cuộc biểu tình tự phát của dân Việt chúng ta mà Tàu Cộng đã phải vội khăn gói về nước. Ở Hoa Kỳ, mới chỉ có một người mở chiến dịch lấy chữ ký gửi Toà Bạch Ốc mà chỉ nửa tháng đã có đủ cả trăm ngàn chữ ký để lưu ý Tổng Thống Obama. Đảng CSVN chỉ biết luồn cúi, chứ không bao giờ có khả năng làm được những việc như vậy.

4. Cầu cứu quốc tế: Quốc tế là những nước nào? Anh, Pháp, Đức, Gia Nã Đại, hay Úc chăng? Đừng quên rằng tại những nước đó, cũng có cả những người gốc Việt chống Đảng CSVN đến chết đấy. Họ cũng đang biểu tình chống Trung Cộng và đả đảo Đảng CSVN!

5. Kiện Trung Cộng tại Toà Án quốc tế: Giải pháp này xem ra hấp dẫn nhất và Nhà Nước VN có vẻ hồ hởi lắm, đến nỗi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng hé lộ là VN đang cứu xét việc này.

Khi nói tới kiện tụng là phải nói tới: Ai kiện, kiện ai, tại sao kiện và kiện tại Tòa nào? Sau đó, thắng kiện thì sao? Thua kiện thì sao?

Ai kiện? CSVN là nguyên đơn. Kiện ai? Trung Cộng là bị đơn. Kiện việc gì? Việc Trung Cộng xâm phạm hải phận VN.

Kính thưa Quý Vị,

Đây sẽ là một vụ án rất phức tạp. Thời gian không cho phép tôi dài dòng, nên chỉ xin nói rất vắn tắt, dễ hiểu, để Quý Vị nắm được vài nét chính của vụ kiện, nếu xảy ra:
Trở về với lịch sử, ngày 4-9-1958, Tàu Cộng tự ý ra văn thư ấn định lãnh hải Trung Quốc là 12 hải lý, đồng thời xác định Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Quốc.

Chỉ 10 ngày sau (14-9-1958), Phạm Văn Đồng, khi đó với tư cách Thủ Tướng nước VN/DCCH ký công hàm gửi Trung Quốc xin “ghi nhận và tán thành” quyết định của Trung Quốc.

Để giải thích cho hành động ngu xuẩn và bán nước này, ngày 2-12-1992, Nguyễn Mạnh Cầm, lúc đó là Bộ Trưởng Ngoại Giao giải thích rằng Bắc Việt biết rõ hai đảo Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chính quyền miền Nam, chiếu Hiệp Định Genève 1954, nhưng CSVN đã phải ký ủng hộ Trung Cộng, vì “trong tình thế cấp bách, quan điểm lãnh đạo của ta là cần thiết, vì nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc”.

Quý Vị thấy rõ cái gian xảo của CSVN và Tàu Cộng. Chủ tớ về hùa với nhau đi cướp nhà hàng xóm. Đất đai của hàng xóm chủ đòi lấy, tớ vỗ tay tán thành. Đến khi giết được hàng xóm thì bây giờ chủ tớ phản bội nhau. Cùng một cách này hai Đảng CSVN và Tàu lừa bịp thế giới tự do để xé bỏ Hiệp Định Paris 1973 và bức tử VNCH. Tôi thiết tưởng đây là lúc Ủy Ban Vận Động Hiệp Định Paris 1973 và LS Lê Trọng Quát cần hoạt động mạnh để tái lập nền Cộng Hòa VN.
Nếu CSVN phát đơn kiện Tàu Cộng xâm lăng thì bị đơn là Tàu Cộng sẽ trả lời thế nào? Ngày 15-5-2014, Tiếng Nói Nhân Dân Trung Hoa đã trả lời trước dư luận quốc tế là Trung Quốc không hề vi phạm đất đai, hải phận Việt Nam, vì vào ngày 14-9-1958, Thủ Tướng Cộng Sản Bắc Việt Phạm Văn Đồng đã ký văn thư tán thành chủ trương nới rộng hải phận của Trung Cộng để chiếm Hoàng Sa và Trường Sa.

Quý Vị thấy rõ cái mạnh và cái yếu của lời biện minh này. Mạnh là vì CSVN đã ủng hộ, vỗ tay tán thành cho Trung Cộng nới rộng hải phận, để xâm lấn đất đai VN. Yếu là vì như vậy là Tàu Cộng đã thú nhận Trường Sa và Hoàng Sa không hề bao giờ là của Trung Cộng, mà là do Phạm Văn Đồng dâng cho họ. Nhưng, khổ nỗi, vào lúc Phạm Văn Đồng ký văn thư đó, tức năm 1958, Hoàng Sa và Trường Sa thuộc quyền kiểm soát của chính phủ VNCH, chiếu Hiệp Ước Genève 1954, chứ không phải thuộc miền Bắc, cho nên văn thư của Phạm Văn Đồng hoàn toàn vô giá trị và rõ ràng chỉ là một âm mưu của hai Đảng CSVN và Trung quốc để xâm lăng đất đai của VNCH mà thôi.

Vậy thì lý luận mạnh của Trung Cộng lại là lý yếu của CSVN và lý luận yếu của Tàu Cộng lại là lý mạnh của VNCH hay một chính thể do dân chúng VN bầu ra. Nói cách khác, CSVN đi kiện là thua mà VNCH hay những người quốc gia đi kiện là thắng.

Quý vị hãy hình dung cuộc chất vấn trước Toà Án Quốc Tế, khi Tòa hỏi nguyên đơn là CSVN:
- Phạm Văn Đồng là Thủ Tướng nước nào?

- Thưa là Thủ Tướng nước CHXHCN chúng tôi.

- Sao Thủ Tướng các ông ký ủng hộ Trung Cộng mà bây giờ các ông lại đến đây kiện Trung Cộng? Đáng lẽ VNCH phải đi kiện mới đúng chứ? Thế VNCH bây giờ ở đâu?

- Dạ, kính thưa quý Tòa. Chúng tôi đã ủng hộ Trung Cộng nới rộng hải phận để chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của VNCH để đổi lấy vũ khí. Nhờ vậy, chúng tôi đã bức tử VNCH ngày 30-4-1975 rồi ạ.

Tòa đập búa Công Lý cái rầm:
- Chính nguyên đơn đã đồng ý cho Trung Cộng mở rộng hải phận. Việc Phạm Văn Đồng có quyền ký văn thư hay không là thuộc nội bộ của chính phủ nguyên đơn, Toà Án Quốc Tế không quan tâm đến những thỏa thuận ngầm giữa hai Đảng CS để bức tử VNCH. Toà bác đơn. Và thế là Đảng CSVN thua kiện.
Nhưng cứ giả dụ là Toà Án Quốc Tế tuyên bố Trung Cộng xâm lăng VN đi. Tức là Trung Cộng bị xử thua. Rồi sẽ ra sao? CSVN cầm bản án đó để làm gì? Chúng ta nên nhớ rằng Toà Án Quốc Tế không có nhà tù, không có cảnh sát để thi hành án. Trung Cộng dù có thua kiện thì với cảnh cô thân, cô thế hiện nay của CSVN, hỏi rằng có quốc gia nào muốn bênh CSVN để đụng tới Tàu Cộng không? Ngược lại, nếu CSVN thua kiện thì Trung Cộng sẽ ồ ạt tiến chiếm lãnh thổ VN, căn cứ vào bản án cho họ thắng kiện.

Thêm nữa, giả như VN có đưa Trung Cộng ra trước Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để lên án hành động xâm lăng và áp dụng các biện pháp trừng phạt đi chăng nữa thì Trung Cộng lại là một trong 5 nước được quyền phủ quyết. Khi Trung Cộng phủ quyết thì quyết định của LHQ bị vô hiệu hóa.

Tôi cũng phải nói thêm một sự kiện này để Quý Vị nào chưa hiểu rành về tổ chức LHQ thì đừng nên kỳ vọng quá nhiều vào LHQ hay Toà Án Quốc Tế. Sau thế chiến thứ hai, các quốc gia lập ra Liên Hiệp Quốc và 5 nước chiến thắng của phe Đồng Minh đã được giao cho quyền phủ quyết, tức là bất cứ quyết định nào của LHQ ban hành mà 1 trong 5 nước này phủ quyết thì bản văn đó sẽ trở thành vô giá trị. Năm nước đó là: Anh, Trung Hoa Dân Quốc (quen gọi là chính quyền Đài Loan), Mỹ, Nga và Pháp. Cho đến năm 1971, Trung Cộng vận động rất mạnh để các quốc gia bỏ phiếu tước quyền phủ quyết của Đài Loan và giao cho Trung Cộng. Và nhờ sức mạnh, Trung Cộng cướp được quyền phủ quyết từ tay Đài Loan. Thế là từ đó đến nay, Trung Cộng có quyền phủ quyết.

Mấu chốt của vấn đề Trung Cộng chiếm đất đai của VN là vì Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã bán nước cho Trung Cộng. Đảng CSVN đang làm thân trâu ngựa, trả nợ cho “chiến thắng” VNCH. Nếu còn ai chưa tin thì hãy nhớ lại những sự kiện mới nhất này:
- Khi dân chúng VN uất ức biểu tình chống TC liền bị Đảng CSVN thẳng tay đàn áp.
- Trung Cộng công bố VN nợ họ 870 tỷ đô la để theo đuổi chiến tranh chống Mỹ. Và đây là lúc VN phải trả nợ.
- Đầu năm nay, vào ngày 19-1-2014, đền thờ Lê Duẫn được khánh thành ở Hà Tĩnh và ngoài cổng có treo biểu ngữ: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc.” Tức là Đảng CSVN chỉ là bọn lính đánh thuê của Liên Xô và Trung Cộng.

đền thờ Lê Duẫn

 
- Ngày 9-5-2014, Hội Đồng Giám Mục VN đã báo động rằng: “Những thoả ước tôn trọng tình hữu nghị giữa hai quốc gia láng giềng, giữa hai Đảng Cộng sản, thực tế đã cho thấy không mang lại ích lợi cho dân nước mà còn đem đất nước vào tình trạng lâm nguy.”
 
Và tất cả những điều tôi vừa trình bày chỉ là đưa đến kết luận: Muốn chống Tàu Cộng, đồng bào VN trong cũng như ngoài nước phải khai tử Đảng CSVN.
 
Đã 39 năm qua, kể từ 1975, chúng ta tranh đấu cho Nhân Quyền tại VN. Vậy mà chưa hề có một tia sáng Nhân Quyền nào xuất hiện. Lý do dễ hiểu là Cộng Sản làm gì có Nhân Quyền để mà cho. Chúng ta đã lầm. Quốc tế cũng lầm khi đòi hỏi những thứ mà Cộng Sản không hề có. Vậy từ nay, xin các nhà tranh đấu cho Việt Nam hãy đặt trọng tâm vào việc giải thể Đảng CSVN.

Trước tình thế hiện nay, không có một giải pháp nào để cứu nguy VN, ngoại trừ giải pháp phải thanh toán Đảng CSVN bán nước, trước khi đuổi quân xâm lăng ra khỏi VN. Không một quốc gia nào, không một tổ chức quốc tế nào, kể cả Liên Hiệp Quốc hay Toà Án Quốc Tế có thể cản ngăn được Trung Cộng xâm chiếm VN, ngoại trừ chính người VN phải ra tay làm việc này. Sức mạnh chính để chống Trung Cộng phải xuất phát từ người dân VN. Đảng CSVN không có tư cách gì để tồn tại trên đất nước VN nữa. Những phương cách Đảng này đưa ra để đương đầu với Trung Cộng chỉ là một màn kịch giữa hai Đảng CSVN và TQ nhằm kéo dài thêm thời gian, để hai Đảng này tìm cách đàn áp các phong trào yêu nước nổi dậy mà thôi. Nếu những người Việt quốc gia không nhận thức việc này thì sẽ xảy ra một vụ Thiên An Môn tại VN để hai Đảng CSVN và TQ thanh toán các phần tử yêu nước.

Khi nhìn đoàn biểu tình chống Trung Cộng tại một vài nơi, chúng ta thấy có những lá Cờ Đỏ Sao Vàng xuất hiện. Đây là một sự phi lý và nghịch thường. Cờ 5 Sao đẻ ra Cờ Một Sao. Cho nên Cờ Đỏ một Sao không bao giờ chống Cờ Đỏ 5 Sao. Chúng nó tuy hai nhưng là một. Cho nên, xin đừng ai hòa hợp, hòa giải với Đảng CSVN để chống Trung Cộng. Chúng ta hãy nhìn đoàn giáo dân thuộc Giáo Phận Vinh của Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp hay các giáo dân nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và Saigon. Họ tập trung chống Trung Cộng trông rất oai hùng và hợp lý. Họ chỉ mang theo cờ Hội Thánh và các biểu ngữ chống Trung Cộng.


KẾT LUẬN

Vào năm 1963, Mục sư Luther King mơ có một ngày nạn kỳ thị màu da tại Hoa Kỳ chấm dứt. Vậy mà chỉ 46 năm sau, tức là vào năm 2009, ông Barrack Obama, một người da đen đã trở thành Tổng Thống Hoa Kỳ.

Tại Hoa Kỳ này, những giấc mơ chính đáng đều có thể trở thành hiện thực.

Tàn lửa của Phật tử Lê Thị Tuyết Mai đã nhóm lên trước Dinh Độc Lập vào ngày 23-5 vừa qua. Tôi mơ tàn lửa này sẽ trở thành một biển lửa trong những ngày sắp tới để thiêu lụi Đảng CSVN.

Mới tuần trước, báo chí HK có đăng tin ông James Webb, cựu TNS đảng Dân Chủ, TB Virginia, đang nghiên cứu việc ra ứng cử Tổng Thống HK vào năm 2016. Ông Webb là một cựu chiến binh HK tham chiến ở VN và điểm đặc biệt, ông có vợ người VN là bà Lê Hồng, di cư năm 1975 từ Vũng Tàu. Tôi lại mơ HK có một đệ nhất phu nhân là một phụ nữ VN tỵ nạn CSVN. Bà sẽ cảnh giác chồng đừng nghe những gì Đảng CSVN nói, mà hãy tiêu diệt nó thì Việt Nam mới yên ổn.

Hiện giờ, sau 39 năm, tại các cơ quan chính phủ cũng như khắp các tổ chức của HK, đều đã có sự hiện diện của con cháu chúng ta. Trong quân lực Hoa Kỳ thế hệ thứ hai của người tỵ nạn Việt đã có người lên hàng Tướng Lãnh.

Tôi mơ thế hệ con cháu chúng ta, sẽ có một người da vàng, gốc Việt, trở thành Tổng Thống Hoa Kỳ.

Tôi mơ rằng vị Tổng Thống Hoa Kỳ gốc Việt này khi nhận chức mà Đảng CSVN vẫn còn hoành hành tại VN thì ông sẽ là người khai tử chế độ Cộng Sản tại VN, để trả nợ xương máu cho gần 58.000 quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh bảo vệ tự do cho miền Nam VN và trả lại danh dự cho những quân cán chính VNCH.

Tôi mơ rằng vị Tổng Thống Hoa Kỳ gốc Việt này sẽ quỳ lạy trước bàn thờ Tổ Tiên và khấn rằng: “Thưa Cha, thưa Mẹ, thưa Ông Nội, Bà Nội, thưa Ông Ngoại, Bà Ngoại... Con biết rằng các Ngài đã chống Cộng cho đến chết. Nay với quyền lực của Tổng Thống Hoa Kỳ, con đã khai tử Đảng CSVN rồi. Con xin đưa hài cốt các Ngài trở về an nghỉ mãi mãi trong lòng Đất Mẹ, nơi các Ngài đã sinh ra và dành cả một đời hy sinh để bảo vệ. Quê Hương Việt Nam nay đã hoà bình, không còn bóng dáng Cộng Sản. Xin các Ngài hãy an nghỉ giấc ngàn thu”.

Xin cám ơn Quý Vị.
TRẦN AN BÀI


__._,_.___

Posted by: hungthe

Dưới lá cờ nào?



        <trich> Khi đẩy hàng triệu người dân vaò thân phận dân oan nhà cầm quyền đã chứng tỏ ho và người dân oan không cùng chung TổQuốc.

On Tuesday, June 3, 2014 10:41 PM, Ky Nguyen  wrote





http://i.imgur.com/9BjC3.gif

On Tuesday, June 3, 2014 6:16 AM, Tuong La  wrote:


Dưới lá cờ nào?

Dân oan Thủ Thiêm
Bauxite Việt Nam nhận được bài này từ một bạn đọc ký tên là Dân oan Thủ Thiêm. Có thể đồng ý hay không quan điểm của tác giả, nhưng bài viết đã nêu một thực tế không thể chối cãi: có một quan hệ chặt chẽ giữa dân chủ, an dân và chống ngoại xâm. Khó lòng động viên nhân dân toàn tâm toàn ý chống giặc trong khi vẫn để xảy ra chuyện dân oan mất đất, chuyện dùng bọn côn đồ để đánh đập những người đấu tranh cho dân sinh, dân chủ, chuyện dùng lực lượng an ninh để đe nẹt những tiếng nói yêu nước không theo dàn đồng ca quốc doanh, thậm chí không ngần ngại dùng tòa án để bỏ tù họ. Giàn khoan Hải Dương 981 cắm vào vùng biển Tổ quốc, khiến cho việc cải cách thể chế trở nên khẩn thiết hơn bao giờ cả.
Đây là cơ hội bằng vàng của Dân tộc để “thoát Hán” và xây dựng một đất nước thực sự dân chủ.
Bauxite Việt Nam
Trong bài “Xin đừng quên”, đăng trên blog Bùi Văn Bồng, tác giả Minh Diện đã viết:”Đất nước đang lâm nguy , mọi người phải  gác nỗi đau riêng để bảo vệ Tổ Quốc, nhưng xin đừng quên cảnh giác với những kẻ cơ hội, bán nước cầu vinh. Xin đừng quên!.

Cảm ơn anh Minh Diện đã nhắc nhở. Nhưng đối với dân oan, chẳng những chúng tôi không bao giờ quên mà còn đắn đo, cân nhắc trước tất cả những lời tuyên bố, kêu gọi… đang được mọi người hoan hô, khen tặng. Bản thân hoặc người thân của chúng tôi, là nạn nhân của chế độ hiện hành. 

Làm sao quên được ai đã làm cho chúng tôi từ một người yêu nước trở thành kẻ tù tội, từ một cuộc sống bình thường trở thành kẻ vô gia cư, vô nghề nghiệp, từ một người lành lặn trở thành kẻ bệnh tật, thân tàn ma dại, từ một người có gia đình yên ấm trở thành kẻ tan gia bại sản, ly tán khắp nơi, từ một người đang sống khỏe mạnh trở thành một xác chết…

Mỗi người phải gác nỗi đau riêng để bảo vệ tổ quốc. Đúng! Ai cũng có một tổ quốc, và bảo vệ tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng của mọi người, từ kẻ thất phu cho đến những người đàn bà tưởng chừng như chỉ có trách nhiệm trong chuyện bếp núc của gia đình. Trong khi giặc ngoại xâm đang lăm le ngoài bờ cõi, đem chuyện tranh chấp đất đai, đem chuyện oan khuất của cá nhân, gia đình ra để đòi hỏi giải quyết… có vẻ như thiếu hiểu biết, nhỏ nhen, ích kỷ.

Nhưng thực chất không phải như vậy. Suốt trong tháng Năm vừa qua, nhiều người dân Việt như lúc nào cũng nghe tiếng loa kêu vang: “Toàn dân nghe chăng! Sơn hà nguy biến”. Dân oan nào khác, chúng tôi cũng nghe buốt nhói trong lòng, nhưng biết phải làm gì?

Chưa làm gì cả, chỉ mới muốn tham gia biểu tình để bày tỏ sự phản kháng của một công dân yêu nước đối với bọn ngoại xâm, nhà văn cựu đại tá Phạm Đình Trọng đã bị kèm cặp bắt giữ cả ngày với bao nhiêu lời đe dọa và thái độ khiêu khích, hỗn xược. Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng ở Hà Nội và rất nhiều người khác cũng bị như thế.

Còn trước đây cô bé Nguyễn Thị Phương Uyên, chỉ cần viết lên giấy mấy chữ “Tàu khựa cút đi!” thì đã bị đưa ra tòa kêu án tù, đến bây giờ vẫn còn chưa hết án. Ai chọn cách ngồi trước của nhà mình với một biểu ngữ để bày tỏ quan điểm phản đối ngoại xâm, có lẽ cũng phải đi tù như chị Phạm Thanh Nghiên lúc trước.

Còn viết blog, đưa lên facebook, trả lời phỏng vấn trên báo đài, hay bày tỏ ý kiến bằng cách khác thì chắc sẽ bị truy tố không theo điều 258, thì cũng điều 77, …

Chuyện có vẻ trái khoái như vậy, nhưng cho tới bây giờ, chắc không còn bao nhiêu người Việt Nam thắc mắc về những điều này. Vì ai cũng biết nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trên mặt trận tuyên truyền thì hay dùng những khái niệm chung chung để lừa phỉnh nhân dân, nhưng trong “công cuộc đấu tranh để bảo vệ cách mạng” thì bao giờ cũng rất rạch ròi, dứt khoát. Đối với họ, từ lâu rồi, tổ quốc Việt Nam không còn nữa, mà chỉ có tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Yêu nước thì phải yêu chủ nghĩa xã hội, phải quyết tâm xây dựng chủ nghĩa xã hội, phải chấp nhận và đi theo Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mà cái tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa đã được xây dựng lên từ sự lừa bịp, phản bội nhân dân, từ sự cướp công lao xương máu và tài sản ruộng đất nhà cửa của nhân dân. Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn bộ các công cụ trong hệ thống chuyên chính để tiến hành cải tạo xã hội chủ nghĩa trên tất cả mọi lãnh vực của cuộc sống. Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm nên một cuộc thay đổi vĩ đại chưa từng có trong lịch sử loài người: mọi tầng lớp nhân dân, mà trước hết là công nhân, nông dân và người lao động, trở thành vô sản; trong khi “người cách mạng” thì giàu lên thật nhanh, thậm chí có kẻ đã thành tỷ phú đôla.

Yêu nước chung chung là có tội, đó là cái tội không yêu chủ nghĩa xã hội, có khi đồng nghĩa với tội âm mưu lật đổ chính quyền cách mạng.

Yêu chủ nghĩa xã hội, là phải làm theo chủ trương đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam. Yêu chủ nghĩa xã hội là phải chấp nhận “Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”, chấp nhận đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Kể cả khi kẻ tham lam cướp đất, phá nhà, làm tan hoang cuộc sống của mình, người dân cũng không được phản kháng. Vì đảng nói chính quyền làm như thế là đúng chủ trương chính sách. Phải làm như thế thì dân mới giàu, nước mới mạnh và mới có thể tiến nhanh lên chủ nghĩa xã hội, phản kháng là “chống người thi hành công vụ”! 

Trong khi Đảng Cộng sản Việt Nam coi nhà cầm quyền Trung Quốc là anh em cùng phe, cùng ý thức hệ, cùng…, ai chống Trung Quốc, là làm trái chủ trương đường lối của Đảng, là chống Đảng, là chống lại chủ nghĩa xã hội, tức là chống lại tổ quốc. Những người đó phải bị nghiêm trị. Đó là chủ trương nhất quán trong toàn Đảng, toàn quân và toàn dân (quân và dân ở đây là những người theo Đảng).

Có lẽ không sai khi nói rằng “nhân dân Việt Nam đã bị mất nước từ lâu rồi”. Vì chỉ có những người dân bị mất nước mới bị nhà cầm quyền tước đoạt tài sản, và khi bày tỏ lòng yêu nước và quyết tâm bảo vệ tổ quốc mới bị nhà cầm quyền đàn áp, đánh đập, bắt bớ, bỏ tù… Nếu muốn được yên thân, phải biết sống theo đạo ba không: không thấy, không nghe, không biết. Và như vậy, thì tuyệt đại đa số người dân Việt Nam đã là dân oan, kể cả những người đã phải đau đớn rời bỏ quê hương đất tổ ra đi.

Mất nước là mất tất cả! Đừng nói với kẻ cai trị về quyền làm người, quyền công dân của những người đã mất nước. Có thể ai đó sẽ bảo rằng: “Nhưng mất nước về tay Cộng sản Việt Nam, vẫn hơn để cho Cộng sản Trung Quốc xâm chiếm?”. Nói như thế thì có khác nào đoan chắc “Thái thú người Việt sẽ thương dân và nhân đạo hơn những thái thú người Tàu”! Thực tế đã chứng minh ai còn tin tưởng như thế là quá ngây thơ, khờ khạo.

Chủ nghĩa xã hội là kẻ thù của tinh thần dân tộc. Tinh thần quốc tế vô sản bao giờ cũng cao cả. Còn chủ nghĩa dân tộc là hẹp hòi. Những người lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc phản bội, bao phen đánh cho u đầu sứt trán, vẫn cứ coi chúng là anh em. Nay chúng đã lộ nguyên hình là một kẻ cướp, trắng trợn và tàn bạo, nhưng tuyên bố trên các diễn đàn quốc tế, một số lãnh đạo Cộng sản Việt Nam vẫn tỏ ra chưa tỉnh giấc mộng “Trung Quốc là người bạn tốt cùng chung ý thức hệ”.

Dân oan sẵn sàng bảo vệ tổ quốc, nhưng không phải tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa không phải là tổ quốc của dân oan Việt Nam.

Dân oan sẽ chiến đấu và sẵn sàng hy sinh cho tổ quốc, nhưng sẽ không bao giờ cho tổ quốc của những kẻ đã phản bội nhân dân Việt Nam. Nhất định chúng tôi không thể đứng chung dưới ngọn cờ của những kẻ mới hôm qua đây phản bội lại toàn dân, lợi dụng xương máu nhân dân Việt Nam để thống nhất đất nước, nhưng không cho nhân dân được tự do, hạnh phúc. 

Chúng tôi quyết không để bị lợi dụng và không đứng cùng chiến tuyến với những kẻ đã và đang tiếp tục đàn áp, bắt bớ, giam cầm những người yêu nước đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của nhân dân và chống lại kẻ thù xâm lược. Những kẻ cướp đất, phá nát nhà cửa, làm giàu trên xương máu của đồng bào mình sẽ không thể nào lãnh đạo và cùng chung chiến hào với dân oan trong công cuộc chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

Khi đẩy hàng triệu người dân vào thân phận dân oan, nhà cầm quyền đã chứng tỏ họ và người dân oan không cùng chung tổ quốc. Dân oan đã biết rõ điều này.
DOTT. 02-6-2014







__._,_.___

Posted by: hungthe

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link