Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, June 6, 2014

Các cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lược tiếp tục trong tuần qua


On Wednesday, 4 June 2014 4:48 PM, "Dien bien hoa binh   wrote:

Các cuc biu tình chng Trung cng xâm lược tiếp tc trong tun qua

 DienDanCTM tổng hợp


Trước toà đi s Vit Cng  Canberra























































































Trước toà đi s Trung Cng Canberra
































Truyền  thông đã có loan tin về cuộc biểu tình chống Việt Cộng bán nước và Trung Cộng xâm lược trước toà đại sứ VC và TC tại Canberra, Úc Châu ngày 24 tháng 5 năm 2014 do 

Hành động xâm lược Việt Nam một cách ngang ngược của Trung cộng qua việc kéo giàn khoan HD 981 vào sâu trong thềm lục địa Việt Nam mới đây đã đang khiến người dân Việt Nam khắp nơi căm phẫn. 
Nhiều cuộc biểu tình lên án và phản đối Trung cộng xâm lược đã bùng phát trong hơn tháng qua. Ở hải ngoại, các cuộc biểu tình đã tiếp tục diễn ra trong quần qua trước tòa đại sứ và lãnh sự quán Trung cộng và CSVN, mạnh mẽ lên tiếng phản đối và tố cáo mưu đồ xâm lăng của Trung Cộng, đồng thời lên án những hành động phản quốc của nhà cầm quyền CSVN trước hiểm họa mất nước hiện nay.


Chế độ CSVN, một giai đoạn lịch sử: Nhược tiểu, hèn mọn tái hiện


Chế độ CSVN, một giai đoạn lịch sử: Nhược tiểu, hèn mọn tái hiện

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Việt Nam kêu gọi cộng đồng quốc tế ủng hộ, lên án hành vi ngang ngược của TQ trên biển Đông - Tuy nhiên nhiều nước trong khu vực và thế giới khó có thể ủng hộ nhiệt tình, bởi vì họ cũng không biết là phải ủng hộ như thế nào với một nước VN “nạn nhân” bị hiếp đáp nhưng lại chính thức xác nhận mọi quan hệ đang“tốt đẹp” như anh em trong gia đình với ngay chính kẻ đang hiếp đáp mình là Trung Quốc”- (“tốt đẹp” là lời khẳng định của Uỷ Viên bộ CT/ đảng CSVN Phùng Quang Thanh vừa qua tại Đối thoại Shangri-La) 

Chẳng những đại diện cho quân đội mà còn là Ủy Viên BCT/ ông ta như thay mặt đảng CSVN (một đảng tự tuyên xưng là duy nhất độc quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội dân tộc VN) Nhưng cái cách phát biểu như của một kẻ lừa gạt thiên hạ, chuyên “bắt cá 2 tay” thì Việt Nam chắc chắn sẽ tự cô lập mình đối với toàn thế giới.

Khái quát chúng ta cùng tham khảo.

Giữa nghị trường quốc tế Shangri-La 2014 (Singapore) Bàn thảo về an ninh Biển Đông và Giàn khoan 981 TQ (một trong những điểm nóng thời sự thế giới chú ý).

Và khi mà “nhỉ mục quan chiêm” chứng kiến. Nguyên thủ, bộ trưởng QP, giới truyền thông và các chuyên gia quốc tế vạch trần sự hung hăng, bất chấp luật pháp quốc tế của Trung Quốc ở biển Đông. Sự đuối lý cãi cối, cãi cùn của Trung Quốc đã thể hiện rõ nét trong phiên thảo luận trực tiếp giữa các học giả quốc tế ngày 31/5 vừa qua với đại diện quân đội Trung Quốc.

Phó tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Vương Quán Trung đã bối rối lấp liếm như một học trò không thuộc bài trước hàng loạt câu hỏi của các học giả đến từ nhiều quốc gia khác nhau, liên quan tới những vấn đề “mập mờ” trong tuyên bố của Bắc Kinh về đường 9 đoạn biển Đông, giàn khoan HD 981 và cố ý tấn công tàu bè VN trên thềm lục địa Việt Nam tại cuộc Đối thoại này [1].

Sự mập mờ cố ý ấy là để phục vụ cho ý đồ bành trướng vạch ra từ quá khứ nội chiến Việt Nam (mà sau Liên Xô, Trung Quốc là “hậu phương lớn” hổ trợ vũ khí tiếp liệu) đang thực hiện cụ thể hoá ý đồ đó trước mắt hôm nay mà mọi người và truyền thông thế giới chứng kiến:

“Trung Quốc muốn chiếm toàn bộ Biển Đông (qua tay sai CSVN trước đây) đẩy Mỹ ra khỏi khu vực”.

Giờ đây Trung Quốc đang một cách liều lĩnh bằng sức mạnh áp đảo muốn gạt “con chốt” quan trọng cản đường đầu tiên, nhưng trơ trọi “cô đơn” là CSVN ra khỏi “bàn cờ” Biển Đông, như vứt đi một miếng chanh đã vắt hết nước.

Có thể nói Việt Nam là một thử nghiệm cho Trung Quốc để hành xử với ảo tưởng về sức mạnh, quyền lực và kinh tế. Họ tự cho mình cái quyền trở thành một ngoại lệ, không cần phải tuân thủ bất kỳ một quy tắc hay chuẩn mực pháp lý nào dù trước đó họ đã công khai ký kết chuẩn thuận. (Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển United Nations Convention on Law of the Sea - UNCLOS). 

Sóng gió “bỉ mặt” chưa lặng yên với TQ sau Đối thoại Shangri-La. Thì liền tiếp theo:

Ngày 4/6 Trung Quốc đã từ chối bảo vệ các tuyên bố chủ quyền của mình ở biển Đông trước một tòa án của quốc tế (Tòa trọng tài thường trực PCA của Liên Hiệp Quốc) bởi vì chính quyền nước này không công nhận tòa trọng tài quốc tế xử vụ tranh chấp Liên Hợp của nước này với Philippines.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi và đường “lưỡi bò” biển Đông

Trung Quốc đã thẳng thừng bác bỏ yêu cầu của tòa án quốc tế về việc bằng hồ sơ TQ phải nêu ra những lý lẽ của họ để bảo vệ cho “đường lưỡi bò” bao trùm gần hết diện tích Biển Đông mà họ cho là “chủ quyền” của mình trong một vụ kiện do Philippines khởi xướng từ năm ngoái.

Tòa Trọng tài Thường trực chuyên giải quyết các tranh chấp quốc tế đã ra thời hạn cho Bắc Kinh trước ngày 15/12 phải trả lời đơn kiện dày 4000 trang của Philippines cho rằng đường lưỡi bò của Trung Quốc hoàn toàn không có cơ sở pháp lý theo luật pháp quốc tế.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi đã ngang nhiên sống sượng tuyên bố rằng Trung Quốc không hề có ý định trả lời yêu cầu trên của tòa án quốc tế. “Chúng tôi không chấp nhận và sẽ không tham gia vụ kiện như thế”, ông Hồng nói. !? – Thế đấy, tư cách, gương mặt và bản chất “văn minh” của Trung Quốc, một nước lớn, thành viên HĐ/BA/LHQ?

Kế tiếp, rất mới - Theo hãng tin AFP, các nhà lãnh đạo bảy nền kinh tế phát triển (G-7) đã nhóm họp tại Brussels (Bỉ). Tại đây. G-7 đưa ra tuyên bố cảnh báo các nước có liên quan không được dùng vũ lực trên biển Đông và biển Hoa Đông. Ngày 5- 6, nhóm các nước G-7 tuyên bố lấy làm lo ngại về những căng thẳng trên biển Đông và biển Hoa Đông, xuất phát từ những hành vi hiếu chiến đơn phương của Trung Quốc

“Chúng tôi vô cùng lo ngại. Chúng tôi phản đối bất kỳ hành động đơn phương nào nhằm đòi chủ quyền thông qua hành vi khiêu khích, đe dọa và dùng vũ lực. Các lãnh đạo G-7 yêu cầu các nước phải tôn trọng luật pháp quốc tế trong việc đòi chủ quyền.” - Đại diện G7 cho báo chí biết.

Phiên họp thượng đỉnh G7- Ngày 5- 6 tại Brussels (Bỉ). 

Củng trong chiều hướng liên quan đến sự việc, mang tính thời sự không kém, mới đây bằng nhận định thực tế, sâu sắc và trung thực Giáo sư Zachary Abuza, chuyên gia về khoa học chính trị và đối ngoại khu vực Đông Á thuộc Đại học Simmons (Mỹ) - nêu ra bốn lý do quang minh chính đại mà Việt Nam cần phải theo đuổi.

- “Thứ nhất, như Philippines, bằng cách khởi kiện, Việt Nam sẽ cho thế giới thấy thiện ý muốn giải quyết tranh chấp bằng phương thức hòa bình và con đường pháp lý theo chuẩn mực phổ quát văn minh thế giới.

- Thứ hai, Việt Nam sẽ đồng hành với Philippines. Mặc dù khó có khả năng sẽ tìm được nhiều sự đồng thuận hơn từ các thành viên khác của ASEAN, vốn có quan hệ kinh tế lệ thuộc vào Bắc Kinh, nhưng ít ra việc cùng Philippines tham gia khởi kiện cũng sẽ hình thành một liên minh mạnh mẽ giữa các quốc gia có cùng quyền lợi liên quan. Nếu các quốc gia có tranh chấp khác nhìn vào Việt Nam, Philippines và cũng tham gia khởi kiện Trung Quốc, vấn đề biển Đông sẽ tất yếu được quốc tế hóa. Đây là điều Bắc Kinh rất lo lắng và muốn không bao giờ xảy ra.

- Thứ ba, mặc dù khó có khả năng Bắc Kinh chấp nhận bị ràng buộc bởi phán quyết trọng tài theo Công ước LHQ về luật Biển nếu nó chống lại họ, song điều đó sẽ càng cô lập Bắc Kinh và đặt ra nghi ngờ về lời khẳng định “trỗi dậy hòa bình” và sự cam kết của họ đối với luật pháp và chuẩn mực quốc tế.

- Cuối cùng, những chứng cứ pháp lý của Trung Quốc tại biển Đông vừa mập mờ, không thuyết phục, lại mang tính hai mặt. Bắc Kinh phủ nhận lập luận của phía Việt Nam là giàn khoan Hải Dương-981 nằm trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (mà VN chứng minh chủ quyền là điều hết sức rõ ràng). Trong khi đó, cũng chính Trung Quốc lại dùng chính lập luận thềm lục địa đó ra trong tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Nhật ở Hoa Đông.Thật mỉa mai và đạo đức giả. Với yêu sách đường 9 đoạn, Bắc Kinh không thể bảo vệ cái không thể nào bảo vệ được.” – (GS.ZACHARY ABUZ)

Chân lý, tất cả như ánh sáng mặt trời là như thế - Tuy nhiên ngoài lời phát biểu (phải được chấp thuận của đảng CS và nhà nước VN) theo đuôi Trung Quốc, méo mó, xiêu vẹo như kẻ say rượu của ông Phùng Quang Thanh tại diễn đàn Đối thoại Shangri-La vừa qua, thì một yếu nhân của quân đội VN khác, dù là “tướng võ biền” nhưng củng thậm thò thậm thụt, nhút nhát như loài “thỏ đế” phát biểu không tương xứng với các hành động xâm lấn và đe dọa chủ quyền VN từ phía Trung Quốc.

Báo South China Morning Post tường thuật rằng ngày 1 tháng 6, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam tướng Nguyễn Chí Vịnh nói rằng Hà Nội vẫn chưa quyết định bao giờ sẽ nộp hồ sơ yêu cầu tòa án trọng tài quốc tế phân xử cuộc tranh chấp, nhưng ông nói quyết định đó còn tùy thuộc vào những hành động của Trung Quốc ở Biển Đông. Tờ báo dẫn lời ông Nguyễn Chí Vịnh nói rằng: “Câu trả lời của chúng tôi (trước yêu cầu của Trung Quốc) là mọi sự còn tùy thuộc vào các hoạt động và cách hành sử của Trung Quốc, nếu họ tiếp tục lấn đẩy chúng tôi thì chúng tôi sẽ không có lựa chọn nào khác”. !?

Không biết ông thượng tướng? (chưa tốt nghiệp một trường sĩ quan võ bị nào) có biết thông tin này chưa? Dù không mới lắm.

1 năm trước - Ngày 30.10.2013, Công ty TNHH cổ phần dịch vụ mỏ dầu Trung Hải, Công ty TNHH công trình Hải Dương thuộc Tập đoàn công nghiệp nặng đóng tàu Đại Liên, và Công ty TNHH công nghiệp nặng Thâm Quyến, ngoài giàn khoan HD 981 hiện hữu, đã lần lượt ký hợp đồng đóng thêm ba giàn khoan dầu mới là Hải Dương - 982, 943 và 944 với tổng trị giá 6,65 tỉ tệ (khoảng 1 tỉ USD), theo trang báo mạng của công ty Hải Dương TQ(ocean.china.com.cn).
Dự tính tất cả sẽ được bàn giao vào tháng 8. 2016. Tuy nhiên đến nay, tạp chí chuyên ngành dầu khí quốc tế cho biết Hai giàn khoan Hải Dương - 943 và Hải Dương - 944 dự kiến sẽ lần lượt được hoàn thiện vào tháng 9 và tháng 10.2015 [2].

Người ta nghĩ, chắc ông thượng tướng và nhà nước, đảng CSVN sẽ chờ và lựa chọn giải pháp khi nào đủ cả 4 giàn khoan Trung Quốc cùng ngự trị trên 4 góc của biển Đông và một trong 3 cơ chế công pháp quốc tế là Tòa án Trọng tài về Luật Biển ITLOS, ở Hamburg (Đức), thứ hai là Tòa án Công lý Quốc tế ở La Haye (Hà Lan). Và cơ chế thứ ba là Tòa Trọng tài được thành lập bởi UNCLOS sẽ có trong tay hồ sơ chỉ từ một quốc gia “yếu” hơn Việt Nam rất nhiều lần nhưng dứt khoát đứng thẳng lưng không e ngại, chọn công lý và lẽ phải trước thế lực bành trướng Bắc Kinh là Philippines.

Còn CS/Việt Nam chỉ đứng từ xa nhìn lẩm bẩm như kẻ mộng du: “Trung thành với 4 tốt 16 vàng chọn “đàm phán song phương” cùng đồng chí anh em Trung Quốc vì “4 đại cục, sắt” giàn khoan TQ ấy ” !?

Xâu chuỗi các sự việc - Có lẽ toàn dân Việt Nam phải ngửa mặt lên trời mà than rằng: Lịch Sử Rồng Tiên ơi! Gần 5 thế kỷ trôi qua sao các “chóp bu và chế độ CSVN” hôm nay lại giống vô cùng, lập lại một thời nhà Mạc luồn cúi giặc thù phương bắc trong ô nhục trước kia …. 

Việt Nam sử lược chép: “tháng 11 năm Canh Tý (1540), Mạc Đăng Dung thấy quân nhà Minh sửa soạn sang đánh Đại Việt, sợ hãi quá chừng, tự trói mình ra hàng, xin chịu tội trước cửa Nam Quan, lạy phục xuống đất để nộp sổ điền thổvà sổ dân đinh, lại xin dâng đất năm động là: động Tê Phù, động Kim Lạc, động Cổ Xung, động Liễu Cát, động La Phù. Lại đem vàng bạc dâng riêng cho nhà Minh”.

Việt Nam sử lược (chương hai) của Trần Trọng Kim bình luận: “Mạc Đăng Dung đã làm tôi nhà Lê mà lại giết vua để cướp lấy ngôi, ấy là một người nghịch thần; đã làm chủ một nước mà không giữ lấy bờ cõi, lại đem cắt đất mà dâng cho người, ấy là một người phản quốc. Làm ông vua mà không giữ được cái danh giá cho trọn vẹn, đến nỗi phải cởi trần ra trói mình lại, đi đến quỳ lạy ở trước cửa một người tướng của quân địch để cầu lấy cái phú quý cho một thân mình và một nhà mình, ấy là một người không biết liêm- sỉ.

Đối với vua là nghịch thần, đối với nước là phản quốc, đối với cách ăn- ở của loài người là không có nhân-phẩm; một người như thế ai mà kính phục? Cho nên dẫu có lấy được giang san nhà Lê, dẫu có mượn được thế nhà Minh bênh vực mặc lòng, một cái cơ nghiệp được dựng lên bởi sự gian ác hèn hạ như thế, thì không bao giờ bền chặt được để toàn dân Việt kính trọng tôn vinh.”

Thật là giống nhau hết sức về mức độ hèn hạ của các “chóp bu và chế độ CSVN” hôm nay:

- Ông Hồ Chí Minh và CSVN tự cho mình là “đầy tớ của nhân dân” – Đầy tớ mà đè cổ ra giết tới 172.000 người chủ nhân dân (CCRĐ) để tâng công như triều cống công trạng với Mao triều Trung Quốc - Ấy là “nghịch tặc”.

- Ông Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng làm chủ một đất nước không giữ lấy bờ cõi lại xác nhận (công hàm 1958) lãnh hải, đảo biển quốc gia mình là của giặc đó là “phản quốc”.

- Làm “Vua” CS mà không giữ được cái danh giá và trọn vẹn lãnh thổ quốc gia, đến nỗi Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng phải bí mật qua Trung Quốc hiệp thương lén lút tại Thành Đô, tương nhượng đất trời biên giới để mưu cầu lấy cái phú quý quyền lực cho mình và chỗ dựa sống còn cho chế độ CSVN ấy là một nhóm người, một nhà nước, một đảng phái không biết liêm sỉ.


Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng với 3 tội danh: “tư thông địch quốc - rước voi về giày mả tổ - mãi quốc cầu vinh” (hiệp định bí mật Thành Đô giữa 2 đảng CSVN và TQ).

Đối với truyền thống Việt Nam, từ trước tới nay, tội “tư thông địch quốc” (Hiệp Định bí mật Thành Đô giữa 2 đảng CSVN và TQ) - “rước voi về giày mả tổ” (đẩy Mỹ đi rước TQ vào) - “mãi quốc cầu vinh” (công hàm 1958) là tội rất nặng của cá nhân, một triều đại hay chế độ trước toà án Lịch Sử.

Ông Hồ Chí Minh và các chóp bu CS kế thừa hôm nay, tuyệt đối, hội đủ cả 3 tội này. Có điều là bao giờ và ai là người luận tội họ - Chủ nghĩa CS như ánh tà dương cuối ngày và duy nhất, tất yếu là tổ quốc và nhân dân Việt Nam dựa trên qui luật bất biến “có vay thì tất phải trả” - Giữa thiện và ác chúng ta, hiếm khi nhầm lẫn bao giờ. 


Hoàng Thanh Trúc






Trung Quốc, một cường quốc càng ngày càng hiếu chiến



Trung Quốc, một cường quốc càng ngày càng hiếu chiến

REUTERS/China Daily

Minh Anh

Trung Quc ngày càng hung hăng vi các nước láng ging, Syria tiếp tc tàn sát thường dân bng vũ khí hóa hc và Ireland phát hin h chôn gn 800 thi th tr em là nhng ch đ chính trong mc đim báo ngày hôm nay 05/06/2014.


« Trung Quc, cường quc càng ngày càng hiếu chiến » là tựa đề bài phân tích trên tờ nhật báo Les Echos. Theo Gabriel Grésillon, thông tín viên của Les Echos thường trú tại Bắc Kinh, nếu như cách đây 5 năm Trung Quốc còn được xem như là một quốc gia hòa bình, thì giờ đây đã trở thành một kẻ gây hấn tiềm tàng trong khu vực. Và hành động này ẩn chứa một rủi ro nghiêm trọng cho đất nước : làm sụp đổ uy tín của chính mình.

Với hình ảnh chú gấu trúc panda, tự thay chiếc đầu ôn hòa đáng yêu bằng đầu của một con gấu dữ, nhe nanh vuốt đe dọa trên phông nền quốc kỳ Trung Quốc, tác giả bài viết mở đầu bài phân tích bằng câu nhận định « Nơi đây là mồ chôn của sự trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc ». Một khái niệm được Bắc Kinh xây dựng từ năm 2003 và được xem như là một bảo bối để tô bóng hình ảnh quốc gia trên trường quốc tế.

« S tri dy hòa bình » có thể nói là một ý tưởng rất khôn khéo. Theo đó, vào lúc mà hàng hóa Trung Quốc tràn ngập trên toàn cầu, cả thế giới sẽ hiểu rằng Bắc Kinh không vì mục đích tham vọng bá quyền. Trung Quốc sẽ là một cường quốc dựa trên nền tảng không xâm phạm và ức hiếp láng giềng. Tất cả những xung đột trước đây, như cuộc chiến với Ấn Độ năm 1962 hay với Việt Nam năm 1979, đã lùi vào dĩ vãng.

Thế nhưng, mọi thứ đã thay đổi trong năm 2014. « Giấc mơ Trung Hoa » của ông Tập Cận Bình chỉ là một vỏ sò trống rỗng, mà ai cũng có thể tự làm đầy tùy theo ý của mình, nhất là kể từ khi ông Chủ tịch Tập quyết định tăng cường sức mạnh quân sự cho đất nước.

Trung Quc: "k xúi gic gây gi"
Đương nhiên danh sách các vụ tranh chấp lãnh thổ với các quốc gia láng giềng cũng không phải mới mẻ gì. Chỉ có điều đáng chú ý là thái độ của Bắc Kinh đã hoàn toàn thay đổi chỉ trong vòng có vài năm. Từ lâu vốn nổi tiếng là cẩn trọng và chủ trương giữ nguyên « hiện trạng », Trung Quốc giờ đây cảm thấy có đủ tự tin làm « kẻ xúi giục gây rối » trong khu vực.

Tác giả bài viết công nhận rằng trong vụ tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Nhật Bản, cũng có một phần lỗi của chính quyền Tokyo. Việc chính phủ Nhật Bản quốc hữu hóa ba hòn đảo nằm trong quần đảo đã làm cho Bắc Kinh bực tức và theo lo-gic đã đẩy Trung Quốc đi đến hành động đối đầu. Đó là chưa kể đến cách nhìn méo mó của Tokyo về chính quá khứ lịch sử của mình, không những không giải quyết được vấn đề mà còn làm tăng thêm căng thẳng với các quốc gia láng giềng khác nữa.

Nhưng điều đáng nói ở đây là cách hành xử hằng ngày của Trung Quốc. Từ nhiều thập niên nay, vùng quần đảo tranh chấp đó đã nằm dưới sự quản lý của chính quyền Nhật Bản. Trung Quốc ngang nhiên cho các chiến đấu cơ tiến gần các máy bay trinh sát của Nhật là một hành động "khiêu khích" quân sự cực kỳ nguy hiểm. Sốc hơn nữa là Bắc Kinh đơn phương ngang ngược thiết lập vùng nhận dạng phòng không trong khu vực, bao gồm cả vùng đang diễn ra tranh chấp giữa Nhật Bản và Hàn Quốc.

Đối với các quốc gia láng giềng phía Nam, Bắc Kinh cho xây dựng các cơ sở hạ tầng trên các vùng đảo đang có tranh chấp với Việt Nam và Philippines. Từ những quan sát đó, tác giả bài viết nhận định rằng, bất kể là lý do nào đi chăng nữa, các hành động gây hấn đó dù hợp pháp hay không, cho thấy có sự thay đổi về vị thế ngoại giao của Trung Quốc.
Đó là, cường quốc thứ hai trên thế giới này không còn là một quốc gia hòa bình nữa, mà đã trở thành « kẻ gây hấn tiềm tàng » trong toàn khu vực. Dẫu rằng sự đảo chiều này có vẻ như được nhìn nhận, trong thực tế, nó còn hàm chứa một mối nguy quan trọng cho đất nước : sự sụp đổ uy tín của quốc gia.

Tác giả lưu ý : « Để gầy dựng uy tín phải mất nhiều thời gian, nhưng tiếng xấu thì bám lấy rất là nhanh ». Đó chính xác là những gì Trung Quốc đang làm. Một mặt Trung Quốc xác định tính cần thiết xây dựng « quyền lực mềm » để cạnh tranh với Hoa Kỳ, như cho đầu tư ồ ạt để triển khai hệ thống Viện " Khổng tử " trên toàn thế giới. 

Nhưng song song với chiến dịch này, Bắc Kinh lại đánh đi những tín hiệu đe dọa gây sợ cho các nước láng giềng và cộng đồng quốc tế.

Gabriel Grésillon nhận thấy bất chấp việc sử dụng khôn khéo hình ảnh « gấu trúc » như là một công cụ ngoại giao, người ta cũng không thể nào xem Trung Quốc như là một kẻ khổng lồ vô hại đang ngủ yên. Và kết quả của những hành động đó là các nước xung quanh đang cố hợp lại tạo thành một mặt trận chung, tạo cho Tokyo một cái cớ để hoạt động tích cực hơn, như đóng vai « anh cả » trong khu vực. Mà gần đây nhất là Nhật Bản tuyên bố cung cấp tàu tuần duyên cho Việt Nam.

Tác giả cho rằng nếu thật sự muốn phát triển « quyền lực mềm » của mình, Trung Quốc cần phải có một thái độ khác cũng như học thuyết ngoại giao chín chắn hơn, xứng tầm với vị trí cường quốc mà họ muốn thể hiện trên trường quốc tế.
Nhưng cho đến thời điểm này, về mặt chính thức đa phần cách ứng xử bên ngoài lãnh thổ đều được minh chứng bằng một nguyên tắc bất di bất dịch: không can dự. Điều đó cũng có nghĩa là Trung Quốc chỉ có một nguyên tắc : thờ ơ đối với những gì không liên quan đến mình và dùng vũ lực khi có dính đến lợi ích của mình.

Obama - Putin, « chiến tranh lnh » ti Paris
Hồ sơ Ukraina đang làm căng thẳng mối quan hệ giữa Nga với Phương Tây. Cùng hiện diện tại Pháp để tham dự lễ kỷ niệm 70 năm ngày đổ bộ lên vùng Normandie, 06/06/1944, nhưng sự đối đầu giữa hai nguyên thủ Nga – Mỹ khiến nhật báo Le Figaro cũng phải thốt lên : « Obama – Putin, chiến tranh lạnh tại Paris »

Tờ báo tiết lộ, Tổng thống Pháp François Hollande sẽ phải dùng bữa tối đến hai lần trong ngày thứ Năm này. Đầu tiên với Barack Obama, rồi sau đó với Vladimir Putin. Hai bữa tối, cách nhau khoảng hai giờ, nhằm tránh xảy ra các sự cố ngoại giao giữa hai nhà lãnh đạo đang lạnh nhạt lẫn nhau kể từ các khủng hoảng Syria và nhất là Ukraina. Theo các thân cận của tổng thống Pháp, khi từ chối vai trò « trung gian hòa giải », « François Hollande giờ phải diễn màn đi dây thăng bằng giữa Obama và Putin », như tựa đề bài viết trên trang 2.

Theo Le Figaro, ngành ngoại giao Pháp cũng biết là « điều kiện cho cuộc gặp gỡ lần này giữa Obama và Putin là chưa thuận lợi », nhưng Paris cũng mong là có thể nhân cơ hội Tổng thống Nga đến Pháp để tái thúc đẩy lại đối thoại trong hy vọng hạ nhiệt leo thang tại miền đông Ukraina.

Libération trong bài phân tích đề tựa « Ukraina : Vladimir Putin và phía Tây » còn nhận thấy là chuyến đi Pháp lần này sẽ giúp ông thoát khỏi cảnh cô lập ngoại giao. Bị phạt vì đã sáp nhập Crimée, năm nay Nga đã không được mời tham dự vào hội các ông chủ lớn, lúc này được gọi là G7 tại Bruxelles.


Tuy nhiên, nhờ vào lời mời của Pháp, liều thuốc phạt đã ít đắng hơn bởi vì ông Putin sẽ có mặt tại Normandie vào thứ sáu này 06/06, bên cạnh những nguyên thủ khác. 

Những vị này vẫn tiếp tục đe dọa đưa thêm các lệnh trừng phạt bổ sung nếu tổng thống Nga không buông thả Ukraina.

TS. Đinh Hoàng Thắng: ĐỂ "THOÁT TRUNG" CÓ THỂ TRỞ THÀNH HIỆN THỰC?

 

TS. Đinh Hoàng Thng: Đ "THOÁT TRUNG" CÓ TH TR THÀNH HIN THC?

 
TS. Đinh Hoàng Thắng
“Thoát Trung”: vn ch là gic mơ

Tôi chia sẻ với khá nhiều luận điểm trong thuyết trình của TS Giáp Văn Dương. Nhất là pe-rơ-đam “3 tiên đề và 7 trụ cột”, mặc dù có thể anh Dương cũng chưa hẳn đã có ý định để xây dựng lên 1 pe-rơ-đam cho tiến trình tuy ai cũng nhận thấy là cấp bách, nhưng chắc chắn con đường phía trước của chúng ta còn lâu dài và không ít chông gai.

Tôi đến đây hôm nay, nhất là sau khi được nghe anh Dương thuyết trình, với một cảm giác lẫn lộn và trái ngược. Một mặt, tôi đánh giá cao sáng kiến của GS Chu Hảo, của TS GVD về buổi tọa đàm này, vì tôi nghĩ rằng, thời điểm hiện nay và một thời gian dài dài trước mắt, có lẽ tất cả chúng ta vẫn sẽ còn ăn với BĐ, ngủ với BĐ và thức dậy với BĐ (Theo tin chiều qua, TQ sẽ hạ đặt tiếp giàn khoan khủng HD-982); cho nên những người còn tâm huyết với đất nước này, với quốc gia-dân tộc này có thể cùng đồng ý với tôi, rằng GS Chu Hảo không thể chọn một thời điểm đúng lúc hơn, cho một đề tài “hợp tình, hợp cảnh” hơn như hôm nay và tại chính nơi này. Mặt khác, tôi cũng băn khoăn, phải nói là hết sức băn khoăn, rằng tất cả chúng ta, những người có thể đồng ý hay chưa đồng ý hoàn toàn với các đề xuất của TS GVD, rằng chúng ta đang thay bà Nữ Oa, bàn câu chuyện “đối đá vá trời”! Mà cũng chỉ mới lạm bàn thôi. Còn để dấn thân trên con đường trường chinh này, còn cần biết bao dũng khí, biết bao hy sinh, thua thiệt nữa. Những người dám tư duy để thoát Trung, dám hành động để thoát Trung tại một xứ sở như Việt Nam, chắc chắn không phải là những người muốn tìm cho mình sự vinh quang trên con đường vạn dặm ấy!

Hôm nay đúng 1 tháng 3 ngày từ khi con chốt giàn khoan cắm ở khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Theo một số nguồn tin, TQ đã bắt đầu dịch chuyển và khả năng đi bước thứ ba đến quần đảo Trường Sa. Trên bình diện quốc tế, các bước đi chiến thuật của Mỹ và các đồng minh Châu Á đang chuẩn bị đi bước thứ hai. Mỹ đang thành lập Khối Đồng Minh Đông Á để triển khai chiến lược “xoay trục” của mình, và như một nguồn tin từ chính phủ Philippin cho biết, gồm có Mỹ, Nhật Bản, Philippin và Việt Nam.

Những ngày này, chúng ta không biết sự chuyển động ở đâu khẩn trương hơn: ở Nhà Trắng, giữa Nhà trắng với Tokyo, Canberra và các thủ đô ĐNÁ khác hay trong chính nội bộ Việt Nam. Bởi vì có quá nhiều tin tức ngược nhau và khó thẩm định. Tin về NTVN hoãn sang Mỹ, tin về kiện hay không kiện TQ, đánh giá khác nhau về bài của bTQP…

Những chúng ta hãy gác tất cả những thông tin ấy lại để nhìn thẳng vào hai mảng vấn đề mà tôi cho là tiên quyết (a Dương nêu 3 tiên để như là những đk tiên quyết: lợi ích quốc gia, phát triển bền vững và phát triển để ổn định), đó là vấn đề DÂN CHỦ HÓA VN và TAM QUYỀN PHÂN LẬP Ở VN. Nếu không bắt tay giải quyết đc 2 vấn đề này thì tôi e rằng THOÁT TRUNG MÃI MÃI CHỈ LÀ GIẤC MƠ VN. 

BỞI VÌ HAI VẤN ĐỀ NÀY ĐỘNG CHẠM ĐẾN TOÀN BỘ CÁC NGUYÊN LÝ CĂN BẢN CỦA KINH TẾ, NHÀ NƯỚC VÀ XÃ HỘI VN.

HAI VẤN ĐỀ NÀY CŨNG THUỘC VỀ BẢN CHẤT THÂM CĂN CỐ ĐẾ NHƯ LÀ CÁC NGUYÊN LÝ CĂN BẢN TRONG NHÀ NƯỚC TOÀN TRỊ CỦA TRUNG HOA (cnxh mang màu sắc TQ)

Chừng nào chúng ta chưa trả lời được một cách rành rẽ như các bạn Singapore, các bạn Đài Loan: “Không, chúng tôi không phải là TQ, chúng tôi là người Sing”; “chúng tôi là người Đâì Loan”.

Từ nay chắc “16 chữ và 4” tốt sẽ tạm lắng một thời gian, nhưng chừng nào chúng ta chưa hóa giải được 4 mệnh đề như 4 nghiệp chướng: “sơn thủy tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan” thì thoát Trung mãi mãi chỉ là GMVN.

Tôi đã nói rất sơ lược vì sao tôi đến đây với những dự cảm lẫn lộn. Để có một chương trình ĐM2, một tiến trình kiến tạo thể chế mới, phải đầu tư khá công phu để nghiên cứu các lý thuyết xã hội, đặc biệt là các bước chuyển đổi từ xã hội này sang xã hội khác.

Hiện nay, ý tưởng thoát Trung chắc chắn sẽ được một số nhóm lợi ích trong xã hội hoan nghênh, dầu họ vốn là những người xa lạ với lý tưởng dân chủ. Nhưng thật sự để có thoát Trung, ý chí khởi động, tổ chức để chuyển đổi phải từ giới cầm quyền, giới có quyền lực. Nhưng giới này hiện lại đang lo sợ mất thế độc tôn về quyền lực nên họ đang hành động nhiều khi rất mâu thuẫn, thậm chí trái chiều. Thậm chí, vì quyền lực độc tôn họ sẵn sàng thỏa hiệp với TQ, nếu TQ vẫn dành cho họ một cơ hội cuối cùng. Lúc đó HS sẽ đc đàm phán tay đôi, truyền thông báo chí sẽ được tái định hướng một lẫn nữa. “16 chữ, 4 tốt”, thậm chí một phiên bản của “bóng ma” Thành Đô-2 có thể ló dạng đường chân trời. Tính chất phiên bản của một chính thể phụ thuộc sẽ càng nặng nề hơn cho đến khi thảm họa dân tộc bùng phát. Đó là kịch bản không một ai đón đợi, trừ những người đang rắp tâm hiện thực hóa “giấc mộng Trung Hoa”, độc chiếm BĐ, gạt Mỹ và thế giới dân chủ ra khỏi biển TBD. Tương lai ấy, nghĩ đến cũng đủ rùng mình, sởn tóc gáy.

Liệu xu hướng thoát Trung có phải là một tất yếu khách quan của xã hội VN trong thời gian tới đây hay nó chỉ bùng phát một thời gian rồi lại rơi vào tĩnh lặng? Tôi rất mong đc nghe những ý kiến đánh giá về tình trạng còn có nhiều hoài nghi này…

Để “thoát Trung”có thể thành hiện thực

Riêng về phần mình, từ đầu năm 2014 này, chúng tôi đã nêu lên một số vấn đề tại diễn đàn kỷ niệm 40 năm mất HS theo xu hướng “thoát Trung” và cho đến nay thì phản ứng của xã hội cũng như của nhà nước khá tích cực: vấn đề hòa giải (không có hòa giải thì sẽ không có dân chủ-pháp quyền, thiếu cái này không thể có phát triển, thịnh vượng), tái khởi động lại bình thường hóa bang giao Việt-Trung (Kha Tiểu Trại: quan hệ không bình thường, phải bỏ các giá trị ảo…), lấy chủ quyền quốc gia và ĐLDT làm hệ quy chiếu. Phải gắn những vấn đề này với người dân nói chung, đặc biệt là ngư dân, với khu vực/quốc tế.  

Sau đây xin bổ sung thêm 3 ý kiến ngắn để trả lời cho câu hỏi lạc quan tại sao “thoát Trung” từ nay trở thành vấn đề cấp bách, không cưỡng lại được và chúng ta cần phải thúc đẩy tiếp tiến trình đã được khởi động này như thế nào?

1) Cấp bách vì qua vụ hạ đặt HD-981 càng thấy “mô hình lệ thuộc” vào Trung Quốc nguy khốn như thế nào. HD-981 là nước cờ hiểm nhưng cũng là cơ hội trời cho!

2) Nếu không cài đặt lại (không tái bình thường hóa) bang giao Việt-Trung chúng ta sẽ không có tương lai.

3) Mô hình quan hệ Việt-Trung cũ quyết không phải là một định mệnh

• Về ý thứ nhất, để thấy tính cấp bách của việc hóa giải mô hình cũ, chúng ta cần nhìn nhận vụ giàn khoan vừa như một tiến trình, để thấy họa phúc phải đâu một buổi mà có. Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận cả cái thời điểm bùng phát khủng hoảng, để thấy đâu là căn nguyên sâu xa nhất trong hành vi của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Sự chồng lấn của các cuộc chiến: Để thấy tính phức tạp và hiểm ác của hành động vi phạm của TQ ta cần nhìn HD-981 trong nhiều lớp: cuộc đấu tranh trên thực địa, cuộc đấu tranh về ngoại giao, các lập luận về pháp lý, cuộc chiến về tâm lý, những cuộc nghi binh trên biên giới hai nước. 

Thử đặt giả định, vừa qua, VN phản ứng lại vụ giàn khoan theo phương cách cũ thì hiểm họa sẽ phát sinh như thế nào? Có lẽ là vô lường! các đối tác, các bạn bè quốc tế rất hiểu quyết tâm của VN trong vấn đề bảo vệ chủ quyền và ĐLDT, họ cũng hiểu là chúng ta có những sự chuẩn bị nhất định, cho nên họ đánh giá cao kiềm chế của VN, của việc VN không rơi vào bẫy khiêu khích của TQ.

Ngay bây giờ các nhà hoạch định chính sách hai nước chắc đang làm balance sheet về vụ hạ đặt giàn khoan. Sẽ có ý kiến cho rằng TQ đã ghi điểm: đặt được giàn khoan, có thể còn duy trì, kéo dài/còn có thể lặp lại. Nhưng nếu ta nhìn vào động cơ thực chất, động cơ sâu xa của việc hạ đặt giàn khoan thì tôi cho rằng thành công của TQ không cao (không đạt đc mục tiêu, không nói là thua đậm/phơi áo).

Năm 1979, TQ đánh ta không phải vì vấn đề Khơ Me Đỏ mà là vì Hiệp ước Hữu nghị Việt-Xô. đảo Damanski trên sông Ussuri

Lần này, TQ đặt giàn khoan không chỉ vì tình hình quốc tế hậu-Crưm, không phải chỉ vì pivot…TQ nhận thấy có những chuyển động mới trong quan hệ giữa VN với khu vực/thế giới bên ngoài. VN có biểu hiện thoát khỏi Thành Đô, đặc biệt là thoát khỏi một số thỏa thuận song phương... Quý vị tham khảo 3 tin công khai mà báo lề phải của ta đã đăng: 1) Trả lời phỏng vấn của Phùng đại tướng trên Tuổi trẻ khi được hỏi về cảng CAM RANH; 2) Tin mới hồi tháng 4/2014 về đặc khu PHÚ QUỐC và 3) Tin chuẩn bị đào Kênh Kra nối TBD với ÂĐD (liên quan đến khủng hoảng ở TL mấy lâu nay). Chúng ta tiếp tục chờ nhiều pha ngoạn mục khác trong quan hệ Việt-Mỹ, Việt-Nhật, bộ tam Mỹ-Nhật-Úc với Việt Nam và ASEAN… Liệu TQ hạ đặt giàn khoan, tiến trình quan hệ này có bị đảo ngược? Chắc là không, nếu như không nói là sẽ được thúc đẩy nhanh hơn.

Nhìn thế để thấy, VN chỉ mới “chớm” thoát Trung thôi mà BĐ đã nổi ba đào. VN chỉ mới “chớm” thôi mà các chuyển động đã diễn ra khá nhanh.

• Về ý thứ hai, không tái bình thường hóa để thoát Trung, cứ để quan hệ u u minh minh (illiterate, ignorant) như vừa qua thì VN sẽ không có tương lai. Ở đây tôi tán thành nhấn mạnh của diễn giả: thoát Trung chứ không phải là bài Trung và càng không phải chống Trung Quốc. Biển đảo chỉ là một trong nhiều vấn nạn trong bang giao Việt-Trung từ Thành Đô đến nay, đặc biệt là những năm 2010, 2011 đến nay. 

Tôi không đi vào các vấn đề mà ở đây các quý vị đã biết. Các vấn đề ấy đều có liên đới với nhau (liên đới một cách nguy hiểm). Vì vậy, nếu bàn để “thoát Trung” mà không phân tích sâu nguyên nhân, hệ quả, đặc biệt là các tác động (lợi/hại…) của từng vấn nạn một trong toàn bộ “hệ các vấn nạn” thì khó khả thi. Trong “hệ các vấn nạn” thì có những thỏa thuận song phương rất tai hại. Chúng ta đừng trách cố Thủ tướng PVĐ về bức Công thư/Công hàm 1958. Ngay năm 2011, chúng ta có Thỏa thuận giải quyết tranh chấp trên biển trên cơ sở song phương (!)

Hơn nữa, 7 trụ cột diễn giả nêu là đúng, nhất là thế chân vạc mà mọi quốc gia, từ lớn đến nhỏ, đều đang đặt ra như là nền tảng căn bản nhất để thăng tiến: kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, xã hội công dân, nhưng với VN, với bang giao Việt-Trung trong giai đoạn trước mắt, ưu tiên của mọi ưu tiên phải là cái gì. Cái gì sẽ là “cú hích” để thoát Trung mà Nhà nước sẽ thấy có cùng lợi ích với xã hội dân sự, các cơ quan “dịnh hướng dư luận” cũng khó bác bỏ, khó ngăn cản?

Tôi thấy vấn đề kiện TQ ra các diễn đàn và các cơ quan tố tụng quốc tế là một trong những điều cần làm ngay hiện nay. Tôi hơi ngạc nhiên một cách thú vị là bài trả lời của anh Hoàng NGọc Giao được website Nguyễn tấn Dũng đăn lại gần như toàn văn, trong đấy loeen án gay gắt những người chủ trương thỏa hiệp với TQ trong vấn đề đưa việc đâm chìm tàu cá, đưa vụ giàn khoan, vụ HS ra TAQT.

• Về ý thứ ba, để thoát Trung được mau lẹ, hiệu quả (vì di sản quá nặng nề, quá lâu, 20 năm), phải đặt xu hướng thoát Trung trong bối cảnh địa-chiến lược mới. Tương quan địa-chiến lược mới:

Nhìn lại một chút về các mốc lớn trong lịch sử cận đại Việt Nam. Những biến cố lớn ở VN từ sau 1930, bao giờ cũng có “cú hích” khá mạnh từ bên ngoài (cách mạng tháng Tám, Hiệp định Geneve, HĐ Paris, năm 1975…). Thoát Trung lần này được đặt ra không phải do ý muốn chủ quan (nếu không có chuyện giàn khoan thì lại có chuyện khác, như đã nói ở điểm 2, nhiều vấn nạm trong bang giao, như lốp xe hỏng, không xì chỗ này, xì chỗ khác). Đây là một tất yếu khách quan. Nhìn như vậy chúng ta mới có quả cảm để mà tư duy, có quả cảm để hành động theo những hướng tích cực. Tích cực cho VN, tích cực cho quan hệ Việt-Trung, tích cực cho cả khu vực/thế giới. 

Sự vật mới ra đời bao giờ cũng gặp không ít trở lực. Càng mới, càng mang tính đột phá thì sức cản càng mạnh. Giống như cách đây 1 năm, chúng tôi đề xuất mô hình P&DOWN (mô hình Bí Đao), chúng tôi biết trước sẽ có chống đối mạnh đối với hai vế: đối tác chiến lược và dân chủ hóa. Những chống gì thì chống, khách quan tất yếu nó sẽ tiến triển theo hướng như đã dự báo. Vì chúng tôi đặt trên căn bản những chuyển về đia-chiến lược trong khu vực/thế giới. Chúng tôi nghĩ không bàn tay nào có thể che nổi mặt trời.

Địa-chiến lược ở đây là gì? BĐ ngày càng trở thành “sân chung”, “trái tim cùng nhịp đập…” (Obama). Anh nào đụng vào đây, cả xóm sẽ vác gậy ra nó đuổi. Chỗ này, chúng ta có thể thể tất cho bài diễn văn của Phùng đại tướng ở Shangri-La.

Đặt vào khung cảnh địa-chiến lược mới, chúng ta có giá, nhưng không rời vào ảo tưởng địa-chiến lược mới. Bao giờ cũng đặt lợi ích quốc gia-dân tộc là tối thượng!!! Đừng bao giờ quá mặc cảm nhưng cũng đừng bao giờ quá ảo tưởng (vào chính quyền, vào quốc tế, vào các đối tác, đối tượng…). Ở đây, vai trò của trí thức nói chung, của NXB Tri thức nói riêng.
Tôi xin mượn đoạn kết của cuốn “Đứng vững ngàn năm” (gần 500 trang sách) từ bỉnh bút lão thành Ngô Nhân Dụng (ở Mỹ) để trả lời câu hỏi nhờ đâu mà sau hàng ngàn năm Bắc thuộc bạn và tôi vẫn còn đây, nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt: Ý thức dân tộc cháy đỏ ngàn năm ấy đã giúp VN không bị chìm ngập trong “đại dương văn minh” Trung Hoa và xiêu bạt mất luôn “hồn tính”. Hơn một ngàn năm Bắc thuộc, tiền nhân chúng ta vẫn rộn ràng đón đợi một Mùa Xuân Lập Quốc. Nhớ công ơn tổ tiên, chúng ta vững lòng tin tưởng ở tương lai.
Để kết thúc, tôi xin nhắc lại một mong muốn cháy bỏng: thoát Trung để làm gì??? Để mảnh đất hình chữ S này của chúng ta phát triển đã đành, nhưng điều cốt tử hơn nữa là làm sao trong thế kỷ này, VN đừng trở thành bãi chiến trường giữa các thế lực, cho dù đó là pivot hay “giấc mộng trung hoa”. Muốn thế rất cần một CSĐN linh hoạt và nhậy bén. Nhưng rất đáng tiếc, điều này lại không phụ thuộc vào chúng ta, những người có mặt hôm nay./.

Đinh Hoàng Thắng
(Chương trình Minh triết Bảo vệ Biển Đông)
                                                                                                   


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link