Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 11, 2014

“Nam nhân bắc hướng”: Đừng nghĩ dân VN ngu mà đánh lừa!

“Nam nhân bắc hướng”: Đừng nghĩ dân VN ngu mà đánh lừa!



I. Hội thảo “Thoát Trung” do ai? nhằm mục đích gì? 

Ngày 5 tháng 6 năm 2014, tại Hà Nội mở ra một buổi hội thảo mang tên “Thoát Trung” (thoát khỏi Trung Cộng). Qua mô tả thì bên trong hội trường, trên cao là biểu ngữ “Đảng Cộng Sản VN quang vinh muôn năm”, bên dưới là tượng Hồ Chí Minh nhìn thẳng vào mọi người như... hăm dọa! Bấy nhiêu thứ ấy thì “thoát Trung” làm sao được? Đảng CSVN là con đẻ của Nga, Tàu; HCM là tay sai, là học trò, là đồ đệ thân tín của Mao Trạch Đông, tên trùm CS khát máu Tàu, chưa nói đến HCM có phải là Hồ Tập Chương, một tên Tàu phù do Mao cấy vào VN để tính bài xâm lược nước VN và đồng hóa dân tộc VN không nữa! “Đứa học trò trung thành, đứa con đẻ làm sao thoát khỏi thày, khỏi cha của nó”? Đó là nhận định ban đầu của người có mặt tại hội nghị.

Hội nghị thoát Tàu này thu hút đông đảo nhân sĩ, trí thức và giới trẻ, vì nó là vấn đề vô cùng hệ trọng lúc này với VN, nhưng khi hội nghị “lâm bồn” rồi, thì sản sinh ra một “đứa trẻ thiểu năng”, đó là việc xác định sai đối tượng phải “thoát Tàu”, và nếu đã chỉ không đúng đối tượng, thì con đường hay cách thức thoát Tàu cũng đương nhiên sai, “mò không ra lối, đi mười đời cũng không tới nơi!”.

Thông tin cho thấy các học giả, trí thức, giáo sư... tham dự và phát biểu đã lúng ta lúng túng với trọng tâm của vấn đề là: Ai phải thoát tàu, và thoát cái gì, thoát cách nào? Tóm kết lại có hai dòng ý kiến, một ông giáo sư nọ thì nói: phải thoát Trung bằng cách thoát khỏi não trạng“Nam nhân, bắc hướng”, với cái nghĩa là chúng ta người phương Nam (VN), nhưng đầu óc cứ luôn hướng về phương Bắc (Tàu) như là “nguồn cội”, nên phải tự mình thoát khỏi cái lối suy nghĩ ấy, đơn giản chỉ có thế là ta “thoát Trung”! Và một ý kiến khác là của ông Nguyễn Quang A thì xác thực hơn: Phải thay đổi chế độphải có một chính thể tự do, tôn trọng nhân quyền, dân chủ, thì mới thoát Tàu được!

Hầu hết mọi người chúng ta đồng ý với ý kiến thứ 2. Đó là chìa khóa cho việc thoát khỏi ách nô lệ Tàu, vì Tàu Cộng chỉ có thể khống chế, áp lực với tên đàn em, đúng ra là trên tay sai, nô lệ của nó là Việt Cộng, chứ không thể gây áp lực với bất cứ chính quyền nào tại VN mà không “đồng dạng” CS với chúng!

Tuy nhiên, chúng tôi không khỏi bức xúc với ý kiến nhóm thứ 1 của ông GS nọ: VN phải thoát Tàu bằng cách từ bỏ não trạng “nam nhân, bắc hướng”, phải thoát khỏi “chất Trung Hoa trong mỗi con người VN”! Thú thật từ khi biết đi học cho đến khi đã già gần 3 phần tư cuộc đời, chúng tôi chưa từng nghe nhóm từ “nam nhân, bắc hướng” của ông GS, cả trong sách vở lẫn trong truyền khẩu, cả trong sử ký lẫn trong văn chương! Có lẽ đây là một nhóm từ vừa được sản sinh trong bối cảnh đất nước hôm nay, nên nó không có “gốc” mà cũng chẳng có ngọn, vì chỉ trong cái hội nghị này mới có cụm từ đó, chứ bên ngoài xã hội chưa từng ai nghe biết về nó!

Xét về khía cạnh “văn chương chữ nghĩa” nó không có gốc, mà xét trên thực tế thì nó càng... không có thật! Ông GS cứ lập đi lập lại rằng ta phải thoát Trung” bằng cách sửa bỏ tư duy “hướng về phương Bắc (Tàu) như nguồn cội cội của mình, thì mới thoát được Tàu! Xin lỗi, đọc xong cái lập luận“trời ơi đất hỡi” này, chúng tôi không khỏi bực mình! Ở đâu ra mà ông bảo người VN luôn hướng về Tàu (Bắc hướng) như nguồn gốc, như tổ tiên của người VN vậy? Một điều sai thực tế và mang tính bịa đặt! Thật ra có người VN nào nghĩ như vậy bao giờ? Nếu nghĩ Tàu là nguồn cội, là “cha ông”, là “tổ tiên” của dân Việt, thì đã chẳng có việc Bà Triệu, Bà Trưng, Ngô Quyền, Hưng Đạo Vương, Quang Trung... phải chiêu tập binh mã, kêu gọi toàn dân đồng lòng đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc, mỗi khi chúng mò mẫm qua cướp chiếm nước ta! Ông GS có bị lầm lẫn hay là xúc phạm Tiền Nhân vậy?

Thời xưa đã vậy, còn thời nay ư? Có người VN nào ưa thích Tàu, vọng tưởng về Tàu không? Mà chỉ có GHÉT và SỢ chúng như sợ một thứ bò cạp, rắn độc, một thứ khủng long ăn thịt, luôn rình rập để nuốt chửng VN nhỏ bé của chúng ta! Qua kinh nghiệm ê chề của hàng nghìn năm Bắc thuộc, nên hễ thấy chúng qua là đánh, có chết cũng đánh, như lần chúng chiếm đảo Hoàng Sa của VNCH năm 1974 là quân đội nổ súng, toàn dân ủng hộ; hay trận chiến biên giới phía Bắc năm 1985 mà quân đội VN đã đánh bạt quân Tàu về nước. Còn trận Gạc Ma thì theo các nhà quan sát, nhà nước chỉ... đánh giả, có thể đã có sự mặc cả trả giá nào đó, nên các ngài lãnh đạo đã thí quân cho tên cướp để được lòng chúng, hầu chúng ban cho 16 chữ vàng và 4 tốt mang về mà gặm trong tủi nhục! Hậu quả là hiện nay tại đảo này đã xuất hiện sân bay và cầu cảng của giặc, khiến nhiều người giật mình sợ hãi đã hô lên rằng: Gạc Ma mới là vấn đề chính, còn giàn khoan HD 981 mới chỉ là“việc nhỏ”! Ai quyết đánh Tàu bảo vệ giang sơn, ai dâng đất và chịu làm tay sai, nô lệ Tàu thì mọi người đều rõ, không lẽ ông GS lại không biết? Mời ông và các đồng bạn hãy trả lời giùm chúng tôi một số câu hỏi sau đây thì mọi sự sẽ rõ:

- Chủ nghĩa CS có phải xuất phát từ trong nước, hay từ Nga, Tàu?

- Ai mang cái thứ chủ thuyết ngoại lai và vô nhân đạo ấy tròng vào cổ dân VN? Nếu không phải là CS gộc HCM?

- Ai lừa dối dân rằng CS sẽ đưa người dân đến “Thiên đường CS”, thiên đường đó có hay không? Có ai ngoài CS đã tuyên truyền lừa bịp dân, có hay không thì đã rõ!

- Ai theo Mao Trạch Đông thực hiện vụ đấu tố đẫm máu giết hại hàng trăm ngàn người Việt trong vụ “cải cách ruộng đất” năm 1954? Nếu không phải là HCM và đảng CS?

- Ai nói rằng ta đánh Mỹ- Ngụy là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc, và dùng súng đạn của Nga Tàu để giết người Việt, nếu không phải là HCM, Lê Duẩn?

- Ai “dạy” dân đừng chữa bệnh theo phương pháp Tây y, mà hãy dùng thuốc Tàu, không học theo Tây học, đả phá chữ Quốc Ngữ, mà bảo dân hãy rập theo cái học từ Tàu là Hán học? Ai nếu không phải là tên “TAM VÔ chính hiệu” Trường Chinh: vô gia đình nên mới đấu tố cha mẹ ruột, vô tổ quốc nên đem bán tổ quốc cho Tàu, vô tôn giáo nên triệt hạ tôn giáo, khiến hàng triệu đồng bào miền Bắc phải bỏ quê cha đất tổ, bỏ tài sản, thân nhân để chạy vào Nam tìm tự do và giữ đạo?

- Ai ký công hàm năm 1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu, nếu không phải là Phạm Văn Đồng, nhận lệnh từ HCM hay tên Tàu chệt Hồ Tập Chương?

- Ai cúi đầu trong hội nghị Thành Đô của Tàu, và xin sớm sát nhập VN vào làm quận huyện của Tàu? Phải chăng là Nguyễn Văn Linh, TBT đảng CS VN?

- Ai ký cho Tàu thuê hàng triệu km2 đất biên giới phía Bắc, cho Tàu vào khai thác bô xít để chúng chiếm đóng và phá tan vùng quân sự trọng yếu ở Tây Nguyên, cho Tàu vào lập làng, lập thành phố của riêng chúng ở Nghệ An, Bình Dương…, giao cho Tàu hàng 90% các cuộc thầu các dự án để chúng phá nước ta, cho nhập khẩu chính ngạch và lậu ngạch đủ thứ hàng hóa độc để giết hại đồng bào trong nước, nếu không phải là các tay chóp bu CS thế hệ hiện tại?

- Hầu hết mọi đảng viên CS cao cấp đang nắm quyền cai trị đất nước, hàng năm phải khăn gói sang Tàu nộp cống bằng đất đai, tài nguyên, và nhận lệnh từ kẻ cướp về phá tan đất nước, giết hại đồng bào, bắt tù đầy người yêu nước chống Tàu Cộng xâm lăng? Ai, đảng nào vậy, nếu không phải là đảng CS? Còn rất nhiều nữa không kể hết, những cái khốn cùng của dân VN phải chịu do sự liên kết chặt chẽ của 2 KẺ ĐỒNG TÍNH ÁC, LÀ 2 ĐẢNG TÀU CỘNG VÀ VIỆT CỘNG!

- Cuối cùng, ai bán nước? ai cúi đầu nhục nhã cam lòng làm tay sai cho tàu, tự chui vào rọ, vào tròng của tàu cộng, và đưa cả đất nước vào vòng nô lệ tàu? Có phải là dân VN hay đảng CSVN với “tứ trụ” tôi đòi, cộng thêm kẻ cầm đầu quân đội hèn mạt, mở miệng tuyên bố tình hữu nghị giữa “ta và bạn” vẫn thắm thiết, và thề hứa quân đội VN không làm “phiền hà” cho Trung Quốc, trong khi nó chiếm hết cả nhà ta? Hỏi ai đã làm những điều khốn nạn và tủi nhục trên?

Nếu ông GS và những người đồng tư tưởng chịu khó đọc các câu hỏi và câu đáp trên xong, thì sẽ nhận chân được ai là kẻ phải thoát Trung, và thoát cách nào, chứ không phải là dân VN phải thoát Trung bằng cách thoát khỏi “chất Trung Hoa trong mỗi con người VN” như các ông nói “dẹo”! Vì làm gì có cái “chất Trung Hoa” nào trong con người VN chúng tôi? Đừng thấy dân hiền mà đổ vạ cho dân, lương tâm nào cho phép làm việc đó? 

II. Ai mới là kẻ phải thoát tàu? 

Như thế đủ để cho chúng ta khẳng quyết rằng: việc phá cũi sổ lòng phải là việc thuộc về tập thể lãnh đạo nhà nước, và kẻ phải thoát tàu là chính cái đảng CSVN, chứ không phải dân chúng VN!

Cũng chẳng có cái “tư duy” nào là “Nam nhân, Bắc hướng” cả, mà đó chỉ là sự tưởng tượng của một số vị GS, nhân sĩ, trí thức miền Bắc, những người có dính líu đến đảng CS do quyền lợi hay sự nhu nhược sợ hãi mà ra! Ngay cả người CS cũng chẳng có ai mang tư tưởng “Bắc hướng” hiểu như là theo Tàu vì đó là “nguồn gốc” của mình, ngoại trừ Hồ Tập Chương (nếu là thật), còn tất cả đảng viên CS và những kẻ ăn theo, chì thuần túy lệ thuộc Tàu là vì muốn bảo vệ đảng, bảo vệ chức quyền, tư lợi mà thôi.

Vì vậy, xin quý vị đừng có tiện thể sáng chế từ ngữ mới mà lòe hay đánh lạc hướng chúng tôi, vì nghĩ dân chúng VN toàn ngu khờ thiếu học, không biết gì, mà bóp méo, bẻ cong với mục đích che chở, lách tội cho cái đảng độc tài toàn trị gian manh ác độc này. Sự bẻ quẹo lái qua phía dân, đổ cho dân cái tội “Bắc hướng” vô duyên và không thực, rồi ngụ ý bảo “vì dân ngu nên dân chịu” như ông chủ tịch quốc hội CS Nguyễn Sinh Hùng từng nói, và cuối cùng là đổ trách nhiệm cho dân phải tự mình thoát Tàu, còn kẻ “chính chủ” của cái trọng tội ấy là cái đảng CS với một lũ sâu bọ lợi ích thì... vô tội, trắng án!

Người dân chúng tôi không mắc mớ gì mà đội đít Tàu một cách hèn mạt, hay u mê đến độ rước quỷ về phá nhà! Có chăng một số ít người dân tham lợi trước mắt, nhưng không thấy cái hại về sau là bệnh tật, mất mạng, nên mới buôn bán đồ Tàu, thì cái “ngu” này cũng dễ chữa, chỉ cần nhà nước cấm nhập hàng Tàu, tịch thu đồ lậu thì ai còn bán, lấy đâu ra hàng mà bán? Còn người tiêu thụ chỉ cần bộ y tế thông cáo, phân tích sự độc hại chết người, thì còn ai dám dùng đồ Tàu? Vả lại hàng cấm thì sẽ hiếm, sẽ đắt giá, còn ai thèm mua?

Như vậy việc thoát Tàu là trách nhiệm của đảng CS VN, tự chui đầu vào vì tham ghế, tham ăn, thì phải tự rút đầu ra! Nếu không tự rút ra được thì phải nhờ đến dân, trao lại quyền làm chủ đất nước cho dân, rồi khăn gói quả mướp cùng bầu đoàn thê tử đi tìm một chỗ khác mà ẩn thân, mà tự hưởng những của cải đã thu nhặt được cho thỏa thích, việc nước đã có dân và những người hội đủ tài đức sẽ gánh vác.

III. Thoát tàu bằng cách nào?

Tự chui vào ngõ nào thì tự thoát ra lối ấy, đó là cách thoát, và trách nhiệm thoát Tàu của đảng CS VN. Đảng tự quyền, độc quyền, lạm quyền, chiếm hết quyền của người dân, tự nhận làm Hán nô, nhất nhất mọi việc đều làm theo lệnh của Tàu nên hại nước, hại dân, rước giặc vào nhà, vậy thoát Tàu là đảng phải tự thoát ra khỏi vòng kềm kẹp của nó bằng mọi cách có thể: Đang nắm quyền cai trị đất nước VN là miếng mồi ngon nó nhắm, thì đảng CSVN hãy nhả miếng mồi đó ra, từ chối vai trò nắm quyền làm chủ đất nước, thì sẽ không phải giao nước cho Tàu. Những ký kết đã làm, nếu kẻ ký không còn hay không còn nắm quyền thì đâu phải trả. Nhất là kẻ cho vay với dụng ý xấu xa là muốn kẻ vay phải thế chấp tài sản, cửa nhà để siết nợ, nay không còn chủ quyền trên căn nhà thì đâu có thể giao nhà trả nợ nữa.

Vì thế nhiều người đã khuyên can đảng CS phải tự tuyên bố giải tán, trả lại quyền làm chủ đất nước cho người dân, rồi dân sẽ bầu chính phủ mới, là xong. Luật pháp quốc tế không bắt buộc chính quyền sau phải thừa kế những bản hiệp định, cam kết của chính quyền trước, đặc biệt là những ký kết có liên quan đến lãnh thổ, lãnh hải, tài nguyên thiên nhiên, và cả những món nợ riêng của cái chính quyền đã không còn tồn tại, nhất là những ký kết lại còn mang tính chất bất công, ép chế, phạm vào quyền độc lập, tự quyết của quốc gia mới! Chỉ cần đảng CSVN không còn, thì chẳng thằng Tàu nào có thể đòi được một mảnh đất, một món nợ nào của dân tộc VN. Nhược bằng không thể tự giải tán ngay, thì hãy từ từ gỡ từng mối cột do mình đã tự tạo:

- Trả tự do ngay cho tất cả những tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, là những nhà ái quốc, chống xâm lăng của dân tộc VN.

- Đưa ngay ra tòa án Quốc tế hồ sơ lý lịch nguồn gốc các đảo Hoàng Sa, Trường Sa, và những bằng chứng sự xâm nhập lãnh thổ, bắt giết ngư dân của tên giang hồ Tàu Cộng, như người dân yêu cầu, và Quốc Tế ủng hộ.

- Để cho dân tự do biểu tình chống Tàu xâm lược, giữ gìn và bảo vệ an ninh trật tự cho họ.

- Cấm nhập hàng hóa độc hại của Tàu bằng hàng rào quan thuế, kiểm định phẩm chất hàng hóa như các nước vẫn làm, và tuyên truyền cho dân tránh dùng hàng Tàu, nhất là khi nó đang xâm chiếm nước ta. Không có người mua thì sẽ không còn kẻ bán, hay ngược lại bán hàng có kiểm soát, giá không thấp vì có thuế, hẳn chẳng ai mua sản phẩm của kẻ thù.

- Ngưng giao cho Tàu các gói thầu, bằng cách kêu gọi các nước khác đầu tư, và kiểm soát chặt chẽ việc thực hiện các hợp đồng đã ký với Tàu, về chất lượng và thời gian.

- Không đi đêm, không khom lưng cúi đầu, sẵn sàng bỏ 16 chữ vàng giả và 4 tốt giả của Tàu ban cho CSVN.

- Bắt tay thực lòng và chặt chẽ với Hoa Kỳ và các nước Âu Châu, Úc, Nhật, Nam Hàn, Philippine… để họ giúp giữ nước và phát triển nước theo chiều hướng tốt đẹp, nhờ Công pháp Quốc tế mà ngăn cản bọn thực dân đỏ Tàu Cộng đang nhắm thôn tính nước ta.

- Sau hết, trả lại quyền tự do dân chủ, nhân quyền cho người dân, bỏ quyền lợi riêng của bè phái để đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên hết, rồi đứng sau dân để giữ nước. Những quan hệ với Tàu để dân và chính quyền sau lo. Nếu không còn thì giờ và sức lực, thì chỉ có cách đơn gọn là tuyên bố giải thể đảng CS, như đã trình bày trên.

Tóm lại, việc thoát Tàu chỉ có CSVN phải tự lo, giống như “con thú ăn thịt nhỏ” đang giữ miếng mồi ngon, nên “con thú ăn thịt lớn” mới tấn công để dành mồi, muốn không bị tấn công thì con thú nhỏ phải rời miếng mồi ra và thoát đi, bên cạnh là sự hỗ trợ của người dân và cả thế giới đang dan tay cứu giúp. Đường đi đã vạch sẵn, chỉ còn vấn đề là đảng CS có thực hành không, nếu không thì dân sẽ có cách, vì ngày tàn của CS đã đến, nếu khôn thì chọn cách tàn êm ái, để tập đoàn CS và thân nhân khỏi phải trải qua một cuộc thanh tẩy kinh hoàng của cả ý trời và lòng dân! Nên nhớ rằng còn người Việt yêu nước thì còn nước Việt, và đất nước VN trời đã dành cho người dân VN, không kẻ nào thay đổi được mệnh trời, dù là quỷ hỏa ngục có dậy mà phá! Nên nhớ dân Việt Nam sẽ chỉ chống tàu chứ không phải thoát Tàu như CSVN!


Lời cuối, chúng tôi yêu cầu các nhà trí thức, giáo sư, nhân sĩ có liên đới hay e sợ CS, hãy thôi cái việc vác ô vác lều đi hội thảo với những phát biểu ầu ơ, chỉ làm hại dân và mất nước! Cái tội ấy, các vị sẽ lãnh hậu quả chứ không phải chuyện chơi trong lúc dầu sôi lửa bỏng này đâu! Nếu quý vị thật lòng yêu nước thương nòi thì hãy tra tay vào gánh trách nhiệm cùng đưa đẩy con thuyền đất nước vượt gian nguy. Nếu chỉ đóng góp bằng tư tưởng, bằng lời thì cũng tốt, nhưnghãy nói bằng những lời chân thực. Nếu cảm thấy mở miệng nói mà còn bị mắc cái nút chai thì thà thôi đừng nói, sẽ đỡ trách nhiệm với lương tâm và với dân nước. Chúng tôi cũng đủ cảm thông để biết rằng “cái nút chai” mà quý vị đang vướng, đó là chút quyền vị hay sự lo ngại cho việc an toàn của các vị, khiến các vị không mạnh miệng được, cũng không sao! Nhưng muốn làm người hướng đạo, định một hướng đi cho người khác lại định sai, thì làm sao mà đi tới đích? Kẻ có tội lại bảo là không, kẻ vô tội và không có khả năng vì bị nắm đầu là dân, thì lại giao trách nhiệm thoát Tàu! Thật là điều phi lý và trái với lương tâm đấy, thưa quý vị!

“mò không ra lối, đi mười đời không tới nơi”, mong các vị cảm phiền vì nói sự thật hay gây mất lòng!

10/6/2014

>



__._,_.___

Posted by: hung vu

Ðảng Phá Sản CÚ NHẢY CAO ẤN TƯỢNG


Ðảng Phá Sản

CÚ NHẢY CAO ẤN TƯỢNG VÀ NHỮNG CÂU CHỬI ĐẢNG CỘNG SẢN, CHỬI CÔNG AN RẤT ẤN TƯỢNG NĂM 2013



>

Ngô Nhân Dụng (Người Việt) - ...Những bằng cớ do Bắc Kinh đưa ra chỉ chứng tỏ Việt Cộng đã bán nước. Sau khi chịu miếng đòn này, đảng Cộng Sản Việt Nam phải gọi là “Ðảng Phá Sản.” Ðảng Cộng Sản đã theo chủ trương kinh tế quốc doanh làm phá sản kinh tế Việt Nam. Họ đã dùng hành động man trá, làm phá sản đạo lý trong đời sống con người Việt Nam. Nay, Trung Cộng đưa thêm bằng cớ chứng tỏ Cộng Sản Việt Nam đã theo một chính sách ngoại giao phá sản hơn nửa thế kỷ, ngay từ năm 1950 khi họ ghi vào cương lĩnh đảng là theo “chủ nghĩa Mao Trạch Ðông” và đón các cố vấn Trung Cộng vào dạy họ làm cách mạng vô sản...

 *

 Ngày Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014, Bộ Ngoại Giao Bắc Kinh công bố bài “Hoạt động của giàn khoan HYSY 981: Khiêu khích của Việt Nam và lập trường của Trung Quốc.” Trong bài này Cộng Sản Trung Hoa đã trình bày lập luận tại sao quần đảo Hoàng Sa thuộc Trung Quốc. (HYSY-981 viết tắt tên Hai Yang Shi You, Hải Dương Thạch Du, là tên công ty CNOOC, người Việt Nam quen viết tắt là HD-981). Ðây là một hành động “Vừa đánh trống vừa ăn cướp.”

 Ngay sau khi xảy ra vụ giàn khoan HD-981 vào biển Việt Nam, mục này đã khuyên chính quyền Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng) hãy theo gót Philippines kiện Cộng Sản Trung Quốc (Trung Cộng) ra trước các tòa án trọng tài quốc tế. Sau đó, tại Singapore, ông Nguyễn Tấn Dũng nói sẽ dùng biện pháp pháp lý với Trung Quốc về vụ Hoàng Sa, Trường Sa; mà không xác định sẽ làm gì. Các viên chức chính quyền cộng sản tiếp tục nói họ “đang chuẩn bị hồ sơ” đưa Trung Cộng ra tòa. Mãi không thấy chuẩn bị xong. Bây giờ thì Trung Cộng đi bước trước.

 Sau đó, bàn về lá thư của Phạm Văn Ðồng gửi Chu Ân Lai năm 1958, mục này đã đề nghị chỉ có một giải pháp thoát khỏi hậu quả của lá thư bán nước này, cũng như thoát khỏi các thỏa hiệp ở hội nghị Thành Ðô 1990, là xóa bỏ chế độ cộng sản. Dân Việt Nam thành lập một thể chế chính trị mới, chính quyền mới tuyên bố xóa bỏ tất cả các thỏa hiệp bất bình đẳng, công khai hoặc bí mật, đã ký kết với Cộng Sản Trung Hoa.

 Bây giờ thì người dân Việt Nam hiểu rõ tại sao Việt Cộng chuẩn bị mãi không xong hồ sơ kiện Trung Cộng ra tòa. Vì họ biết sẽ đuối lý. Chỉ có một cách thoát ra khỏi cảnh bế tắc này là xóa bỏ chế độ cộng sản; hoặc ít nhất là phủ nhận và kết tội các chính quyền cộng sản từ thời Hồ Chí Minh, Phạm Văn Ðồng (1958) đến Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười (1990). Cả hai điều đó, đảng Cộng sản Việt Nam không thể làm được, để cho bây giờ Trung Cộng đi kiện trước tòa án dư luận Liên Hiệp Quốc.

 Ngày Thứ Hai, 8 tháng 6, phó trưởng đoàn Trung Cộng ở Liên Hiệp Quốc Vương Dân (Wang Min) đã đọc một bài diễn văn nhân dịp kỷ niệm 20 năm thi hành Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), với lời khoe khoang rằng Bắc Kinh luôn luôn tôn trọng công ước này. Trong cùng ngày, Vương Dân chính thức yêu cầu tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, trụ sở tại New York, chuyển tới 193 quốc gia hội viên bản thông báo của Bắc Kinh về vụ tranh chấp trên Biển Ðông. Các văn kiện trên kèm theo các bằng cớ để Trung Cộng chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa thuộc lãnh thổ Trung Quốc.

 Những hành động mới của Bắc Kinh sẽ buộc chính quyền Cộng Sản Việt Nam không thể “chuẩn bị” mãi không xong hồ sơ thưa kiện. Việt Cộng phải đối diện với quyết định: Hoặc đứng ra thưa kiện Trung Cộng trước Liên Hiệp Quốc hay các tòa án trọng tài quốc tế khác, hoặc tiếp tục lặng thinh, không nói cũng không làm làm gì cả, tức là chịu thua. Cho tới ngày Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014, Việt Cộng vẫn chưa có hành động hay lời nói nào; một tình trạng tê liệt từ đầu não.

 Trong khi đó thì Trung Cộng đã chuẩn bị sẵn hồ sơ. Và họ đang yêu cầu ông tổng thư ký Liên Hiệp Quốc phổ biến cho tất cả các nước hội viên trên thế giới.

 Hồ sơ của Trung Cộng được tóm tắt trong tất cả các bản tin trên thế giới. Nhiều nhà quan sát ngoại quốc đã bị Trung Cộng thuyết phục, có người tin rằng Trung Cộng có lý, viết “...đối với quần đảo Hoàng Sa, nơi tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc khá mạnh.” (for the Paracel Islands, where China's sovereignty claims are fairly strong - Zachary Keck viết trên tạp chí The Diplomat, ngày 10 tháng 6, 2014). Trong ba ngày liên tiếp, cả chính quyền và đảng Cộng sản Việt Nam không nói một lời nào chính thức phủ nhận những “chứng cớ” mà Trung Cộng đưa ra, ở Bắc Kinh và ở New York.

 Chứng cớ của Trung Cộng bao gồm bức thư Phạm Văn Ðồng gửi Chu Ân Lai năm 1958, mà Bắc Kinh đã công bố từ tháng trước, nay lại đưa ra thêm những chứng cớ khác.

 Trong văn kiện gửi cho 193 nước trong Liên Hiệp Quốc, Vương Dân nhấn mạnh rằng quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa) thuộc chủ quyền Trung Quốc và không hề có tranh chấp. “Không có tranh chấp” nghĩa là Trung Cộng có thể đưa giàn khoan vào vùng đó mà không vi phạm công ước về luật biển. Tất cả luận cứ của Việt Nam trong vụ này là Hoàng Sa thuộc nước ta, Trung Cộng đã chiếm, tức là đang có tranh chấp.

 Nhưng Vương Dân còn nói “trước năm 1974 không có một chính quyền nào liên tiếp cai trị nước Việt Nam đã phản đối Trung Quốc về vấn đề chủ quyền này.” Ðây là một điều hoàn toàn sai sự thật. Chính quyền Pháp và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn xác định chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa, đã thành lập đài khí tượng trên một hòn đảo, nằm trong hệ thống thông tin khí tượng quốc tế. Tại hội nghị San Francisco tháng 9 năm 1951, thủ tướng chính phủ quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã xác nhận chủ quyền trên các đảo này và được 46 trong 51 quốc gia đồng ý. Mãi đến năm 1974, Trung Cộng mới tấn công và chiếm đóng. Viên đại sứ Trung Cộng nói như trên vì họ vẫn lừa gạt cả thế giới, nói rằng trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 là do khi quân Trung Cộng đến kiểm soát Hoàng Sa, thuộc lãnh thổ của họ, thì hải quân Việt Nam Cộng Hòa khiêu khích, tấn công. Nhưng Liên Hiệp Quốc vẫn còn lưu giữ hồ sơ những công hàm phản đối của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa vào tháng 2 năm 1974.

 Vương Dân còn viết rằng, “Việt Nam đã chính thức công nhận quần đảo Tây Sa (sic) thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ thời xa xưa.” Ðiều này mọi người Việt Nam biết là sai và có thể phản bác trên dư luận thế giới. Ðời nhà Nguyễn đã thành lập “đội Hoàng Sa” bảo vệ an ninh quần đảo. Năm 1956, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã ký sắc lệnh thành lập quận Hoàng Sa. Bà thủ tướng Ðức mới tặng cho Tập Cận Bình một bản đồ Trung Quốc cổ, in từ đời nhà Thanh, trong đó lãnh thổ Trung Quốc ở cực Nam là đảo Hải Nam, hoàn toàn không có Hoàng Sa, Trường Sa. Thư viện lịch sử Việt Nam đang lưu giữ tập bản đồ cổ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” do nhà Thanh xuất bản năm 1904, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa. 

 Một cuốn sách, Compendio di Geografia (Ðịa lý thế giới) của nhà địa lý học người Ý Adriano Balbi, xuất bản lần đầu ở Livorno năm 1824, tái bản nhiều lần, xác định Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Bản còn được lưu trữ tại thành phố Torino ở miền Bắc nước Ý là bản in năm 1850 ở Livorno.

 Nhưng Vương Dân còn viết thêm rằng, “Quan điểm này đã phản ảnh trong các bản tuyên bố của chính phủ họ, trong các văn kiện cũng như trong báo chí, bản đồ và sách giáo khoa.” Khi nói đến “chính phủ họ, its government,” Vương Dân chỉ có thể nói về chính quyền cộng sản đã cai trị Việt Nam từ sau năm 1975. Và cả Bộ Ngoại Giao Trung Cộng lẫn phái đoàn của họ ở Liên Hiệp Quốc đã trưng ra các bằng chứng cho thấy là chính quyền Cộng Sản Việt Nam đã đồng ý với Trung Cộng về chủ quyền trên hai quần đảo.

 Ðây là một đòn chí tử đánh thẳng vào đầu đảng Cộng Sản Việt Nam. Có thể nói Trung Cộng đã hoàn toàn bỏ rơi, không còn thương tiếc Việt Cộng nữa. Vì những bằng cớ do Bắc Kinh đưa ra chỉ chứng tỏ Việt Cộng đã bán nước. Sau khi chịu miếng đòn này, đảng Cộng Sản Việt Nam phải gọi là “Ðảng Phá Sản.” Ðảng Cộng Sản đã theo chủ trương kinh tế quốc doanh làm phá sản kinh tế Việt Nam. Họ đã dùng hành động man trá, làm phá sản đạo lý trong đời sống con người Việt Nam. Nay, Trung Cộng đưa thêm bằng cớ chứng tỏ Cộng Sản Việt Nam đã theo một chính sách ngoại giao phá sản hơn nửa thế kỷ, ngay từ năm 1950 khi họ ghi vào cương lĩnh đảng là theo “chủ nghĩa Mao Trạch Ðông” và đón các cố vấn Trung Cộng vào dạy họ làm cách mạng vô sản.

 Ngoài bức công hàm Phạm Văn Ðồng, Trung Cộng còn dẫn chứng các bản đồ và sách giáo khoa môn địa lý do Việt Cộng xuất bản, trong đó công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên hai quần đảo. Trong cuốn Ðịa Lý Lớp Chín, in năm 1974, bài viết về “Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa” có đoạn nói rõ ràng “Vòng cung đảo từ các đảo Nam Sa, Tây Sa (sic) đến các đảo Hải Nam, Ðài loan, quần đảo Hoành Bồ, Châu Sơn... làm thành một bức “trường thành” bảo vệ lục địa Trung Quốc...” Năm 1974 cuốn sách này ra đời, Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Ðồng đều còn nắm quyền cao nhất nước. Sách giáo khoa trong chế độ cộng sản do chính quyền soạn, kiểm duyệt và ấn loát. Ðầu năm 1974, Thiếu Tá Ngụy Văn Thà và các tử sĩ Hoàng Sa hy sinh vì tổ quốc khi nước ta bị Trung Cộng tấn công. 

 Trong khi đó chính quyền cộng sản miền Bắc hồ hởi mô tả Hoàng Sa, Trường Sa nằm trong “bức trường thành bảo vệ lục địa Trung Quốc.”

 Cuối cùng, làm cách nào để dân tộc Việt Nam bác bỏ được những lời ngụy biện của chính quyền Trung Cộng? Giải thích lại bức công hàm Phạm Văn Ðồng chỉ đi vào ngõ bí, nói để lòe bịp dân Việt được nhưng không thể đưa ra cãi trước tòa án và dư luận thế giới. Trung Cộng đã đưa ra quy tắc Estoppel trong luật pháp, không cho phép ai nói và làm ngược lại những điều mình đã nói hay làm trước đó, gây thiệt hại cho người khác. Cũng không thể nói rằng các sách giáo khoa và bản đồ của chế độ cộng sản đã in sai, nay xin cải chính lại. Vì guồng máy kiểm soát và duyệt y các sách giáo khoa được Ban Tuyên Giáo thi hành, do chính đảng Cộng Sản chủ trì.

 Chỉ có một cách thoát ra khỏi ngõ bí này là xóa bỏ chế độ cộng sản. Dân tộc Việt Nam cần lập ra một thể chế chính trị mới, giống như các nước cộng sản Ðông Âu và các nước thuộc Liên Xô cũ đã làm. Chính quyền mới tuyên bố đoạn tuyệt với quá khứ nhục nhã, xóa bỏ tất cả các thỏa hiệp bất bình đẳng, công khai hoặc bí mật, đã ký kết với Cộng Sản Trung Hoa. Khi đó, nước Việt Nam có thể nói dõng dạc với cả thế giới rằng Hoàng Sa, Trường Sa vĩnh viễn thuộc chủ quyền dân tộc Việt.

 Ngô Nhân Dụng

 nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=189705&zoneid=7#.U5fvYqg1gy4

Tuesday, June 10, 2014

Fwd: Lời Kêu Gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY

From: khoi8406hoaky <
Subject: Fwd: Lời Kêu Gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY
To:


Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep


Le Mardi 10 juin 2014 12h48, appo covi <> a écrit :

 Mặc dầu chưa đọc hết bài  Nhưng, vẫn nhanh chóng bi lôi cuốn vào hoàn cảnh chua xót, đau đớn cùng tận về những hình ảnh cùng sự tường thuật của tác giả chứng nhân. 
Tuy ngắn gọn nhưng cũng đủ lột trần được hành động siêu dã man, tột cùng tán ác của quân TC đối xử với nữ tù binh VC trong những trận chiến giữa TC với VC vào những thập niên 79-80.
Cái chính cần nói rõ qua sự góp ý của tôi để chuyển bài và hình ảnh của câu chuyện này, Chưa phải là sự tàn bạo, tột cùng dã của quân TC, mà là sự vô trách nhiệm, vô cảm và vô lương tri của bọn đầu trâu mặt ngựa, lòng người dạ thú. Chính là tập đoàn lãnh đạo đảng và nhà nước CS Hà Nội. Cái mà ngày nay gọi là CHXHCN/VN đang cố tình đồng lỏa với kẻ thù (TC) để ém nhẹm tất cả mọi sự thật rung làm động lòng người mà, ngừời phụ nữ VN của miền Bắc XHCN đã gánh chịu thế cho tập đoàn lãnh đạo của họ trong những cuộc chiến giữa CS đàn anh với CS đàn em.

Mặc dầu là người Việt Ty nạn CS, người Việt chống cộng và người Việt Quốc Gia chân chính.  Nhưng, khì nhìn thấy những tấm hình trong "attachement", tôi cũng không cầm lòng được sự đau xót, nước mắt tự nhiên tuôn trào, cho dù trong quá khứ họ chính là kẻ thù không đội trời chúng của tôi. Thành phần dân tộc mà sau 30/4/75, CS Hà Nội gọi là "Ngụy. Và hơn 10 năm sau đó, cũng CS Hà Nội lại gọi là "khúc ruột ngàn dặm".

Ngược lại, đối với chúng tôi (người Việt Quốc Gia) ngàn đời CS vẫn là Cộng Sản. Muôn đời CS, vẫn là kẻ thù không đội trời chung của chúng tôi (dân tộc VN).

Cố gắng mở attachement để nhận rõ "Chánh với Tà" hầu trong sứ mạng cứu nguy Dân Tộc, giải phóng Ðất Nước không bị kẻ thù lợi dụng thêm nữa.

Duong Loi


Le Mardi 10 juin 2014 3h06, "'> a écrit :
 

 
Xin cac bsc lay ten chau ra, chau ko biet tieng viet.
Cam on cac bac.

From: Ducly Bui
Cc: Hoang Thuc An <;
Subject: (CHÍNH NGHĨA): Lời Kêu Gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY [2 Attachments]
Sent: Tue, Jun 10, 2014 12:29:47 AM

 
[Attachment(s) from Ducly Bui included below]


Lời kêu gọi VIỆT NAM TRỖI DẬY 
  • PSN 9.6.2014 | Hà Thuỷ Nguyên























Tôi viết những lời này với tư cách của một người Việt Nam trẻ tuổi đứng trước nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc trên Biển Đông.

Đây không phải là nỗi đau, đây là nỗi nhục của một đất nước nhiều chục năm ngủ quên vì say men chiến thắng và hưởng thụ đời sống vật chất mà lơ là không chuẩn bị cho tương lai. Việc Trung Quốc lấn lướt, ngang nhiên bộc lộ rõ dã tâm ở lãnh hải Việt Nam là biểu hiện cho thái độ coi thường của chính phủ Trung Quốc với một đất nước như nước ta vốn đã từng nhiều lần đánh bại họ. Trong lịch sử, xuyên suốt Tiền Lê, Lý, Trần, Hồ, cuối Hậu Lê, cứ mỗi khi chính sự nước ta rối ren, lòng dân bạc nhược thì Trung Quốc lại kéo quân sang gây hấn và xâm lược. Điều tôi muốn khẳng định là: Nguyên nhân dẫn đến tình trạng biển Đông bị xâm lấn là kết quả của một chuỗi nguyên nhân: chính phủ không đủ tài và đức để xây dựng đất nước, người dân thờ ơ và thiếu trách nhiệm với xã hội, phe đối lập đặt quyền lợi của bè cánh hơn quyền lợi đất nước, tuổi trẻ lơ đãng với các vấn đề về tổ quốc.

Tiếng súng ngoài biển khơi của Trung Quốc không chỉ bắn vào tàu Việt Nam mà đã bắn vào chính đất nước ta. Trung Quốc cho vòi rồng phun và đâm thẳng vào mạn tàu Việt Nam thật sự là một cú huých lớn. Đau thương, nhưng cần thiết để tỉnh cơn mê ngủ suốt nhiều chục năm! Đây là lúc Việt Nam phải trỗi dậy, bởi nếu không trỗi dậy tức là chúng ta đã đầu hàng, dù trong lúc nói mê chúng ta vẫn luôn mồm hô hào tình yêu nước.

Trỗi dậy là khi chúng ta chấn hưng được tinh thần yêu nước thật sự ở sâu thẳm bên trong mỗi con người. Yêu nước không phải điều gi trừu tượng xa xôi, yêu nước không phải yêu chính phủ, yêu nước là tình yêu của con người dành cho những con người có cùng một nguồn gốc dân cư, cùng có chung với chúng ta những thăng trầm lịch sử, chung một nền văn hiến, yêu mảnh đất nơi ta đang sống, yêu ngôn ngữ chúng ta đang nói, yêu từng cành cây ngọn cỏ… Hay cụ thể hơn, chúng ta yêu con người Việt Nam trong mỗi chúng ta: con người cần cù, khéo léo, thân thiện, ham học hỏi, kiên cường trước mọi khó khăn. Chúng ta đã hoàn toàn quên mất con người sâu thẳm ấy mà chạy theo những lớp vỏ bọc ngoại lai, thời thượng. Bởi thế, vận khí suy đồi, xã hội hỗn loạn, đạo đức sụt giảm, chúng ta trở nên lười biếng: lười suy nghĩ, lười hành động, lười trung thực. Bạn không thể đóng góp một điều gì có ích cho Việt Nam nếu bạn không có một trái tim và khối óc của một người Việt Nam.

Trỗi dậy là khi chúng ta không sợ hãi trước bất cứ các khó khăn nào, ngay cả khi trong thân phận là nước nhỏ, bị chèn ép bởi các nước lớn. Hãy nhớ rằng nước chúng ta có thể nhỏ, nhưng chúng ta đừng để họ nghĩ chúng ta như một nước tiểu nhược. Các bạn có thể biểu hiện sự tự hào mình là người Việt bằng thái độ lịch lãm và nhân văn ở bất cứ đâu, dù cho họ có khinh miệt quốc tịch chúng ta đến thế nào. Một cử chỉ nho nhỏ của các bạn thôi cũng có thể sẽ khiến người dân nước khác thay đổi cách nghĩ về Việt Nam.

Trỗi dậy là khi chúng ta không để những toan tính tầm thường của tranh chấp quyền lợi làm cho mờ mắt. Làm một con người sống đầy đủ với các giá trị về cảm xúc, trí tuệ, cởi mở và khám phá… quan trọng hơn rất nhiều so với đời sống no đủ được vun vén bằng ti tiện và những âm mưu, lừa gạt.

Trỗi dậy là khi mỗi một cá nhân đều thấy rằng mỗi sáng thức dậy, chúng ta đã làm những điều có ích cho bản thân, cho gia đình, cho xã hội, cho đất nước và cho nhân loại. Là khi chúng ta không thấy mỗi ngày trôi qua trong vô vọng, nhàm chán, ảo tưởng. Là khi chúng ta có thể biến mọi ý tưởng đẹp đẽ thành hiện thực.

Nếu không phải lúc này cần trỗi dậy thì còn là lúc nào nữa?

Chính phủ Việt Nam thật sự cần trỗi dậy trong cách điều hành đất nước! Bỏ qua lợi ích cá nhân và tổ chức để chấn chỉnh bộ máy nhà nước. Đã đến lúc chính phủ có tầm nhìn lớn hơn, cách nghĩ đa chiều hơn trong điều hành đất nước. Đây là cơ hội để hòa hợp hòa giải, và muốn vậy các vị phải hiểu rằng không chủ nghĩa nào quan trọng bằng tồn vong của dân tộc. Không cá nhân hay tổ chức đơn lẻ nào có thể giải quyết được các bế tắc trong một xã hội đa chiều và đầy biến động. Tôi rất mong rằng chính phủ sẽ đặt quyền quyết định hướng đi của cả dân tộc vào tay đại đa số người dân, tạo được một môi trường mà trong đó mọi sự góp ý đều được tôn trọng, phân loại và chọn lựa cho phù hợp với hoàn cảnh. Đã đến lúc cho tinh thần yêu nước, cho ý thức toàn dân, cho giải pháp khách quan. Có vậy, các vấn đề mới được giải quyết ở gốc rễ của nó.

Các giáo đoàn tôn giáo, tâm linh, tín ngưỡng có vai trò quan trọng trong định hướng tinh thần. Sự trỗi dậy khỏi ham muốn tầm thường, khỏi đám đông cuồng tín của các vị chính là sự truyền cảm hứng lớn lao cho con người hướng tới tình yêu thương và sự bao dung. Các tôn giáo, tín ngưỡng, có thể khác nhau về cách diễn đạt, về phương pháp tu tập, về giới luật nhưng luôn hướng tới một điều: một thế giới đại đồng và bác ái.

Các trí thức, học giả cần trỗi dậy, thoát khỏi các định kiến xưa cũ và thói quen thể hiện danh tiếng cá nhân. Đã đến lúc mỗi học giả, mỗi trí thức thôi cách suy nghĩ: Việt Nam phải đi theo cách của tôi thì mới khá lên được. Đã đến lúc các học giả, trí thức đóng góp cho đất nước bằng các kế sách mang tính giải pháp thiết thực từng vấn đề mà Việt Nam phải đối mặt. Đã đến lúc các vị cần cởi mở tấm lòng để giúp đỡ những thế hệ đi sau bằng kinh nghiệm và sự cổ vũ, khuyến khích.

Tầng lớp văn nghệ sĩ cần trỗi dậy bằng chính những tác phẩm của mình. Những tác phẩm rẻ tiền, phục vụ thị hiếu đám đông trong nhiều năm qua đã làm suy giảm khả năng tư duy, trí tưởng tượng và tình cảm đẹp đẽ ở người dân Việt Nam. Đã đến lúc các văn nghệ sĩ phải nghiêm túc sáng tác các tác phẩm tầm cỡ về trí tuệ nhưng chân thành bằng cả trái tim mình. Một dân tộc sẽ được định hình bởi chính tác phẩm của dân tộc đó, sẽ được khẳng định bằng chính những tác phẩm của dân tộc đó.

Các khoa học gia, các kỹ sư, những người hoạt động trong lĩnh vực Khoa học Công nghệ chính là những người sẽ tạo ra thay đổi lớn lao ở Việt Nam. Không một giải pháp nào được đưa ra chính xác nếu không có các công trình nghiên cứu, phát minh và kiến tạo. Không chỉ có trỗi dậy, những nhà khoa học, những nhà sáng chế, những kỹ sư còn phải giữ vai trò tiên phong trong công cuộc cải cách. Bao năm qua các vị đã ngủ quên trong các viện nghiên cứu, trong trường đại học với các công trình bị bỏ quên. Giờ đây, đã đến lúc các vị tìm mọi cách để biến ý tưởng thành hiện thực. Hãy nhớ rằng việc phát minh ra máy in của Gutenberg thay đổi thế giới không kém gì đạo quân của Napoleon. Hãy nhớ rằng giống lúa lùn của giáo sư Lương Đình Của đã cứu đói cho Ấn Độ, cho Việt Nam và làm nên cuộc Cách mạng xanh như thế nào. Và Việt Nam thật sự cần những đột phá như vậy thêm nhiều lần nữa.

Các thương gia và doanh nghiệp cần trỗi dậy hơn ai hết bởi các vị là những người cung cấp hàng hóa cho xã hội. Sự lớn mạnh của những hàng hóa được sản xuất tại Việt Nam và do người Việt sản xuất sẽ bảo đảm được đời sống lành mạnh của người Việt, tránh trường hợp hàng hóa Trung Quốc tràn vào, không chỉ lũng đoạn nền kinh tế nước ta mà còn làm suy yếu nòi giống dân tộc ta bằng các độc tố và hóa chất. Chính các vị sẽ là những người quyết định bộ mặt xã hội của Việt Nam ra sao bằng chính các khoản đầu tư của mình. Vậy nên, đã đến lúc cần bổ sung thêm vào khả năng tính toán lợi nhuận của các vị bằng những suy tư mang lại lợi ích cho cộng đồng.

Những người thuộc phe đối lập đã phải chịu một thời gian dài bị đàn áp, bêu xấu, gây cản trở bằng đủ mọi phương kế, lòng thù hận sẽ khó mà xóa bỏ trong ngày một, ngày hai. Nhưng sự xóa bỏ thù hận lúc này đây chính là một sự trỗi dậy trong trái tim. Ai ai mang dòng máu Việt cũng là đồng bào của chúng ta, họ sai lầm như thế nào cũng là đồng bào của chúng ta. Việc chửi bới “Bên thắng cuộc” không giúp các vị đạt được điều cần có, mà ngược lại, các vị còn tự cô lập mình khỏi đại đa số người dân Việt Nam. Các vị hãy cứ giữ vững tinh thần đấu tranh, đấu tranh mạnh hơn nữa và mục tiêu phải lớn hơn nữa, hãy đấu tranh vì một nước Việt phồn vinh hơn, công bằng hơn, chứ không phải vì quyền lợi Đảng phái hay tổ chức của mình.

Những người lính dù trong lĩnh vực An ninh hay Quốc phòng, đây là lúc các vị cần trỗi dậy để tỉnh táo hơn bao giờ hết để nhìn rõ đâu là địch, đâu là ta. Và để nhìn rõ địch-ta, các vị cần tinh thần yêu nước, như một chuẩn mực để phân định. Sẽ nguy khốn cho một quốc gia làm sao nếu chính những người lính của quốc gia đó không mãnh liệt tinh thần yêu nước.

Đã đến lúc Thế hệ trẻ cần hành động. Thế hệ trẻ không phải đơn giản chỉ trỗi dậy nữa mà cần biến thế hệ mình thành sự trỗi dậy. Một đất nước sẽ ra sao nếu thế hệ trẻ cứ tiếp tục ngủ quên trong phim sến, nhạc sến, đời sống xa hoa của chủ nghĩa tiêu dùng và những toan tính tẹp nhẹp về tiền bạc? Tuổi trẻ là lúc nhựa sống tràn trề nhất, là lúc đầu óc chúng ta cởi mở tiếp nhận tri thức không bị định kiến, là lúc chúng ta say sưa cống hiến cho xã hội, là lúc chúng ta có đủ sức mạnh để khám phá mọi khía cạnh của bản thân mình… Sự trỗi dậy chính là sự thay đổi lựa chọn: tiếp tục sống cuộc sống bạc nhược và tầm thường hay cho sự tồn tại của mình một ý nghĩa cao đẹp hơn.

Và rất nhiều người bạn của tôi, chúng ta nhiều năm ròng chán nản và than thở về thời cuộc; tụm năm tụm ba rượu chè bù khú, tự sướng với nhau; hoặc đóng cửa một mình tìm vui trong sách vở và mộng mị, hoặc sa đà chìm đắm trong ăn chơi sa đọa, nghiện ngập, tình dục, quậy phá… Tôi biết rằng, đó không phải là điều các bạn thật sự thích làm. Tôi cũng biết rằng các bạn tài năng, trí tuệ, nhiều ý tưởng và có khí chất hơn người, nhưng các bạn thiếu động lực. Vậy thì đây là động lực cho các bạn. Trong lúc khó khăn này, nếu các bạn trỗi dậy và sử dụng khả năng của mình đóng góp cho đất nước, có thể rằng đời sống của các bạn khác đi mà tư thế của Việt Nam cũng đổi khác.

Để thay đổi một đất nước không xuất phát từ những gì to tát như thay đổi thể chế hay chủ nghĩa, mà xuất phát từ những điều rất nhỏ, rất cá nhân. Một đất nước chỉ có thể tốt đẹp hơn nếu mỗi con người trở nên tốt đẹp hơn. Và lúc ấy, thể chế cũng thay đổi, chủ nghĩa nào liệu có còn quá quan trọng?

Các bạn và tôi, tất cả chúng ta, đã đến lúc trỗi dậy và đánh thức người khác cùng trỗi dậy. Đã đến lúc Việt Nam phải trỗi dậy cho hôm nay, ngày mai và cho rất nhiều thế hệ sau. Chúng ta hãy cùng nhau tạo dựng ra một phong trào xã hội với cái tên: VIỆT NAM TRỖI DẬY. Và nhớ rằng Việt Nam chỉ trỗi dậy khi bạn, tôi, tất cả chúng ta đều cùng nhau trỗi dậy.

Nếu đồng tình với lời kêu gọi này, các bạn hãy cùng chia sẻ. Không cần thiết phải dẫn nguồn, hãy để lời kêu gọi này đến từ bất kỳ ai. Quan trọng hơn hết: Tất cả chúng ta cùng TRỖI DẬY! 

Anh Hùng trong nước HẪY NỔI DẬY CHỐNG TÀ QUYỀN VIỆT CỘNG  và  TÀU CỘNG



Trả lời với nick Kuieda Aoi (nick kuniedahuynh ) về 7 điểm thất bại của Ngô Đình Diệm .

From: Tam Nguyen <>
Date: 2014-06-10 6:25 GMT-04:00
Subject: Trả lời với nick Kuieda Aoi (nick kuniedahuynh ) về 7 điểm thất bại của Ngô Đình Diệm .
To: doanhusa

Hôm nay ( June 09-14 ) lại có một bài viết của tên Nhật gốc Việt trên diển đàn Yahoogroups- đó là Kuneida Aoi Huynh ( kuniedahuynh@gmail.com ) . Đến tay Tôn Ông Gò Vấp , làm Tôn Ông Gò Vấp suy nghĩ rất nhiều .

Bài viết của tên Nhật gốc Việt nói về 7 điểm thất bại  & cái chết của Ngô Đình Diệm . Đáng lý tên Nhật gốc Việt nầy nói là Tổng thống Ngô Đình Diệm thì đúng sự ngay thẳng hơn. Trong khi đó tên Nhật gốc Việt là đề cao Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một đàng kêu thẳng tên , một đàng lại nâng dái Chủ tịch Hồ Chí Minh .

Lấy lương tâm của Tôn Ông Gò Vấp mà nói :
1.- Nếu cụ Diệm dọn nhà đến gần khu nhà ở của Tôn Ông Gò Vấp , thì Tôn Ông Gò Vấp rất hoan hỉ.

2.- Nếu Chủ tịch Hồ Chí Minh dọn nhà đến gần nhà của Tôn Ông Gò Vấp , thì Tôn Ông Gò Vấp trước sau gì cũng mướn sát thủ chơi tên Chủ tịch nầy . Bằng không là bán tống bán tháo nhà dọn đi chổ khác . Tên nầy lừng danh là thọ ơn người giúp đở mình , thì trước sau tên nầy cũng tìm cách giết người ơn của mình .

3.- Chế độ TT Ngô Dình Diệm cho dù có thối nát đến đâu , cũng không mang tiếng bán nước cho ngoại bang . Bằng cớ TT Diệm đá văng tụi thực dân Pháp khi nắm quyền , rồi lại cứng đầu chống Mỹ , để đem cái chết cho gia tộc của mình và riêng mình .

Vì tên Nhật gốc Việt - Kuneida Aoi Huynh ( kuniedahuynh@gmail.com ) là kẻ vô đạo hay theo đạo man di của chủ tịch Hồ mà người Việt Quốc Gia gọi là " tụi man di đạo Hồ ". Tên nầy có lẽ là tên Akami Ito từng theo phò tên tướng công an sát nhân Nguyễn Văn Hưởng hay chăng ?

Vì tên Nhật gốc Việt - Kuneida Aoi Huynh ( kuniedahuynh@gmail.com ) là kẻ vô đạo hay theo đạo man di đạo Hồ , nên không thấu hiểu luật nhân quả của nhà Phật .

Luật nhân quả của nhà Phật có ghi trong kinh Trường A Hàm như sau :
1.- Ai mà thọ ơn người mà hại người ơn ...thì sẽ đầu thai làm súc vật 100 kiếp ( trong kinh Trường A Hàm không nói đến vụ thọ ơn người , rồi lại giết người ơn ) . Cho nên Nguyễn Sinh Côn hay Hồ Chí Minh chắc chắn 100 % đầu thai làm thú vật 1000 kiếp .

Tên Nhật gốc Việt Kuneida Aoi Huynh ( kuniedahuynh@gmail.com )  nên hỏi Bùi Tín hay thư ký Lê Duẩn thì biết Hồ Chí Minh ra lệnh giết bà Nguyễn Thị Năm ( bà có tập đoàn kinh doanh lấy tên Cát Hanh Long - giàu một trong 7 người giàu đất Bắc ) . Hồ Chí Minh ra lệnh giết bà cùng toàn gia tại Thái Nguyên ( bài viết Tôn Ông Gò Vấp về vụ nầy , sẽ gởi tiếp cho tên Nhật gốc Việt nầy ) . Hồ Chí Minh giết luôn đứa con trai đang là chỉ huy Trung đoàn đặc công Cộng sản để ngừa hậu hoạn . Hồ Chí Minh dĩ nhiên giết người giàu đề cướp của cho tín hữu đạo man di của mình ( tụi man di đạo Hồ đấy ).

2.- Ai mà giết cha mẹ ruột của mình, thì đời đời không đầu thai làm người . Hồn sẽ đời đời ở địa ngục A tỳ . Điều luật nhân quả nầy áp dụng cho Trường Chinh Đặng Xuân Khu . Kẻ đấu tố cha mẹ mình trong vụ đấu tố địa chũ theo lệnh của Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông .

Dĩ nhiên chế độ TT Diệm không có tốt đẹp gì cho lắm , nhưng Ông Ngô Đình Diệm không có cực kỳ tàn ác , thâm sâu mưu hiểm như tên Nguyễn Sinh Côn con rơi của Nguyễn Sinh Sắc .

Ông Ngô Đình Diệm đi không thay tên  về không đỗi họ như tên Nguyễn Sinh Côn , tên Côn nầy có đến 30 nicks khác nhau , tên nick cuối cùng là Hồ Chí Minh là sự ăn cắp tên của ông Hồ Học Lãm ( người Việt Nam làm tướng cho Tưởng Giới Thạch ). Chính Hồ Học lãm cho người di cứu Hồ chí Minh đang bị giam trong nhà tù của Anh quốc tại Hongkong.

Dĩ nhiên cán bộ công chức của chế độ Ngô Đình Diệm hay chế độ Nguyễn văn Thiệu , chưa có một ai đáng tởm bằng cán bộ của Hồ Chí Minh .Chẳng những nâng bi mà còn bú bi  một cách khoái trá .

Điển hình là tên " lắp đít " Tố Hữu , rất được Hồ Chí Minh yêu mến . Tên nầy nổi danh hoàn vũ với câu thơ vô tiền khoáng hậu  : " Mừng thay khi con biết nói - Đầu lòng con gọi tiếng Xít-Ta-Lin ". Sách vở lịch sử trên dưới 2 nghìn năm , chưa có kẻ nào nâng bi và bú bi ngon lành bằng tên Tố Hữu nầy . Nếu có kể nghe chơi đi ?

Bí mật hậu trường chính trị của Bác Hồ là..... bác Hồ thường xuyên gọi 2 tên cận thần mình vào dinh mà luận bàn chính trị khi Bác Hồ thấy cần . 

Đó là Tố Hữu và  Xuân Diệu . Người hầu cận của Hổ Chí Minh là Vũ Đình Huỳnh hé lộ là Hồ Chí Minh là người 2 hệ ( nghĩa là đực cái cũng làm tuốt - 

Xem hồi ký của Vũ Thư Hiên , con trai Vũ Đình Huỳnh , hiện Vũ Thư Hiên sống tại Paris và thường xuyên bàn chuyện với Bùi Tín về bí mật hậu trường Hồ Chí Minh ).

Ông Ngô Dình Diệm dĩ nhiên có học nhiều hơn Hồ Chí Minh .
Ông Ngô Đình Diệm dĩ nhiên bị thực dân Pháp hay Hoaky ghét thậm tệ , nhưng họ không khinh bỉ bằng Hồ Chí Minh . Tên Nguyễn Sinh Côn nầy lấy tên là Nguyễn Ai Kwac khi sang Moscow để xin vào học trường đàng CS Nga...thì chính Stalin ra lệnh đày tên nầy sang Siberia ( Tây Bá Lợi Á ) , vì bị đảng viên đàn anh Lê Hồng Phong khai sự thật là tên Nguyễn Ai Kwac khi còn làm thư ký văn phòng cho trường quân sự Hoàng Phố của Tưởng Giới Thạch thì tên Hồ nầy để lọt quyển nhật ký , quyển nầy ghi đầy đủ chi tiết của 160 tên đảng viên xin gia nhập vào đàng CS...quyển nầy lọt vào tay Quốc Dân Đàng của Tưởng Giới Thạch và sau đó lọt vào tay mật thám Pháp tại Thượng Hải ...Hồ nầy lở Siberia quá lâu , thì gởi thơ năn nỉ Stalin cho một công tác nào cũng được . 

Sau đó được nhóm Mao Trạch Đông gởi thư xin Hồ về Trung Hoa giúp cho Mao Trạch Đông. Khi qua Tàu thì Hồ Chí Minh sau đó được " rữa tội " ( có nghĩa là được tuyên thệ gia nhập đàng CS Trung quốc - dưới sự đỡ đầu của Chu Ân Lai ( xưa Chu Ân Lai là giảng viên khoa chính trị cho trướng quân sự Hoàng Phố và biết đến Hồ Chí Minh...vì tên Nguyễn Sinh Côn nầy quá nhiều khai man đỗi họ , nên chúng ta chỉ gọi 2 tên cho dể nhớ  là tên khai sanh của Nguyễn Sinh Sắc cha ruột đáng ngờ của Nguyễn Sinh Côn và tên chót là Hồ Chí Minh )

Cho nên từ khi cón sống đến lúc gần chết thì Hồ Chí Minh muôn vàn kính sợ Stalin và Mao Trạch Đông .

Sau đây Tôn Ông Gò Vấp hỏi sự thông minh của tên công an mạng của tụi Man Di Đạo Hồ là tên Kuneida Aoi Huynh ( kuniedahuynh@gmail.com ) luận về xác ướp của Hồ Chí Minh tại Ba Đình Hà Nội ra sao cho việt kiều ngoại quốc 4 triệu người biết coi ?


Xác ướp Hồ Chí Minh tại Ba Đình Hà Nội , chờ hậu thế xem DNA của Hồ Chí Minh ra sao .

Tên Kuneida Aoi Huynh ( kuniedahuynh@gmail.com ) có nhìn thấy đôi giầy quá khổ của Hồ hay không ?


__._,_.___

Posted by: Paul Van 



Con cháu “Bác Hồ” biểu tình tại thủ đô Budapest, Hungary ngày 18-05-2014 xác nhận hắn chính là thằng bán nước Việt Nam cho Tầu Cộng



Xin các bạn tiếp tay chuyển đến mọi người.







Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link