Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 18, 2014

Tình hình chiến sự tại Iraq


Tình hình chiến sự tại Iraq
Đặng Tự Do6/16/2014

Đêm thứ Hai, 9 tháng Sáu, rạng sáng thứ Ba quân thánh chiến Hồi Giáo trong cái gọi là “Islamic State in Iraq and Syria” tức là “Nhà nước Hồi giáo tại Iraq và Syria” viết tắt là ISIS hay còn gọi là ISIL (“Islamic State in Iraq and the Levant”) đã chiếm được Mosul thành phố lớn thứ hai của Iraq nhưng là cứ địa lớn nhất của Công Giáo nghi lễ Chanđê mà không gặp sự kháng cự đáng kể nào của quân chính phủ.
Quân Iraq bị thánh chiến Hồi Giáo bắt đưa đi tử hình
Quân thánh chiến Hồi Giáo tử hình hành loạt lính Iraq
Quân thánh chiến Hồi Giáo tiến nhanh như tia chớp về thủ đô Baghdad. Sáng thứ Tư, 11/6 khu vực mỏ dầu lớn nhất của Iraq bị ISIS bao vây và thành phố Tikrit, quê hương của Saddam Hussien bị rơi vào tay ISIS.

Trong một chiến dịch tuyên truyền tâm lý, ISIS bắt các phóng viên nước ngoài chụp ảnh những vụ chúng xử tử hình tập thể hàng trăm binh lính Iraq ở bên ngoài thành phố Tikrit hầu gây một tâm lý khiếp sợ trong hàng ngũ binh lính còn lại của thủ tướng Nouri al-Maliki.

Sáng thứ Sáu, quân thánh chiến Hồi Giáo chỉ còn cách thủ đô Baghdad có 80km.

Hôm thứ Bẩy 14 tháng Sáu, quân Iraq chiếm lại được hai thành phố ở phía Bắc thủ đô Baghdad.

See Also

__._,_.___

Posted by: Patrick03 Lew 

Đã qua rồi trò chính trị đu dây của CSVN


Đã qua rồi trò chính trị đu dây của CSVN 

Thoái Đảng để cứu nước, bỏ Đảng để cứu Dân Tộc !


Hồ Phú Bông (Danlambao) - Sự kiện giàn khoan HD 981 xảy ra đã hơn một tháng. Một tháng với không biết bao nhiêu biến cố dồn dập ngoài thềm lục địa VN và trên đất liền, loang rộng xung đột làm cả biển Đông dậy sóng dư luận. Một tháng không biết bao nhiêu phân tích, bình luận và ngoạị giao con thoi. Nội vụ bây giờ vẫn còn nguyên đó nhưng ồn ào sóng nước mặt nổi đang lắng xuống để lộ dần cốt lõi sự việc.

Với ‘mũi dao’ HD 981 Tàu cộng không những đã cắm sâu vào thềm lục địa mà cả trong trái tim từng người VN yêu nước (Phải dùng ‘người VN yêu nước’ để phân biệt với loại người VN bán nước).  Còn phản ứng thực sự của chế độ CSVN trước giặc cướp ra sao bây giờ vẫn chưa ngã ngũ.

Hội nghị tại Philippines, ngày 21/5, trong vai trò Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã nói một câu nghe tạm được, có nội dung là không đánh đổi sự toàn vẹn lãnh thổ với tình hữu nghị viển vông. Câu nói nầy vừa thốt ra đã được khá nhiều người nhẹ dạ tin ngay, vì nghĩ rằng lời nói của một ông Thủ tướng phải có giá trị nhưng, đến giờ nầy, vẫn chưa thấy hành động cứng rắn cụ thể nào tương đồng với nội hàm đã nói! Chỉ biết sau đó, ngày 31/5, trong cuộc họp Đối thoại về an ninh tại Shangri-La 13 ở Singapore, ông Phùng Quang Thanh, là Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng, người nắm trong tay sức mạnh quân đội lại tuyên bố gần như trái ngược, gọi Tàu cộng đang xâm lược là “nước bạn”, coi vấn đề giàn khoan HD 981 chỉ là “chuyện mâu thuẫn trong gia đình”. Quan điểm nầy trái ngược với cách tuyên truyền xách động kêu gọi thanh niên miền Bắc tiêu diệt người miền Nam chiến đấu để bảo vệ Tự do, một cuộc nội chiến đẫm máu do CS miền Bắc gây ra trước năm 1975! 

Như vậy giữa hai ông nắm quyền lực trong tay ông nào thể hiện lập trường của Bộ Chính trị? 

Căn cứ theo yếu tố thời gian, trước/sau thì lời nói sau bao giờ cũng được cân nhắc kỹ lưỡng hơn lời nói trước và chắc chắn lời ông đại tướng không phải khẩu khí mà bài bản đầy dụng ý của Bộ Chính trị. Cho nên phải coi tiếng nói của ông đại tướng, ít nhất ngay trong thời điểm nầy, là tiếng nói chính thức của Bộ Chính trị, cho dù chưa có ai khác trong Bộ Chính trị lên tiếng tiếp. Như vậy Bộ Chính trị, qua ông Phùng Quang Thanh, vẫn coi Tàu cộng là ‘anh em trong gia đình’, bất kể họ đang xâm lược. Đây là thỏa hiệp phản động của đảng CSVN, thỏa hiệp của chủ nhà với kẻ cướp.

Vì vậy vấn đề mâu thuẫn nội bộ gay gắt ngay trong Bộ Chính trị là sự thật. Phe Thủ tướng đã nói gà, phe Tổng Bí thư đang nói vịt! 

Giữa lúc đất nước đang lâm nguy mà nội bộ của cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ” chia rẽ trầm trọng như vậy, thì việc mất nước không còn là ‘nỗi lo’ nhưng là sự thật.

Về tác động trên thế giới vụ giàn khoan HD 981 thì yếu tố Hoa Kỳ quan trọng nhất, vì Hoa Kỳ đã xác định chiến lược “xoay trục qua biển Đông”, nên đây là cơ hội Tàu cộng thử lửa quan trọng để xem mức độ phản ứng của Hoa Kỳ tới đâu? Hoa Kỳ sẽ làm gì để tìm kiếm lợi ích về kinh tế cũng như chính trị trong khu vực, vì kinh tế/chính trị là ‘máu’ cho cơ thể đầy sinh lực của Hoa Kỳ, còn tất cả những vấn đề khác đôi khi chỉ là một nhãn hiệu, thứ yếu! 

Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước đã lặn lội sang Hoa Kỳ không kèn không trống, trong chiêu bài “VN làm bạn với tất cả các nước”, nhưng chỉ đạt được “hợp tác toàn diện”. Vì hợp tác chiến lược là cam kết ‘sống còn’ với VN, điều mà Hoa Kỳ chưa muốn. Ngày trước VNCH là tiền đồn chống làn sóng Đỏ tràn xuống phương Nam nhưng bây giờ chủ nghĩa CS đã sụp đổ, nên muốn đối đầu với giấc mơ Đại Hán của Tàu cộng không cách nào tốt hơn là cứ để CSVN tồn tại. Cứ để ‘anh em XHCN’ Tàu cộng-Việt cộng kình chống nhau và mỗi ngày sẽ nổ lớn hơn. Dĩ độc trị độc. Nếu lãnh đạo VN khiếp nhược, như đang xảy ra, thì người VN yêu nước sẽ sống mái với đảng CSVN. Lúc đó, hoặc đảng CSVN công khai đầu hàng Tàu cộng để làm nô lệ, hoặc sẽ cầu cứu Hoa Kỳ giúp đỡ và Hoa Kỳ khi đó có kế sách cụ thể cũng chưa muộn. Còn hiện tại thì đứng giữa, Hoa Kỳ chỉ đóng vai can ngăn, như đã từng tuyên bố về tranh chấp lãnh thổ là “không ủng hộ riêng một nước nào”. Vì thế Hoa Kỳ sẽ là ‘ngư ông đắc lợi’ mà không bị tai tiếng.

Cùng lúc với tình hình căng thẳng hiện tại không ai có thể biết liệu có xảy ra mặc cả ở hậu trường giữa Hoa Kỳ với Tàu cộng, Hoa Kỳ với Việt cộng hay không? Thời VNCH Hoa Kỳ làm ngơ để Tàu cộng chiếm Hoàng Sa sau mặc cả của Kissinger, còn bây giờ sẽ chia chác biển Đông như thế nào để đôi bên cùng có lợi? Chỉ chắc chắn một điều là có mặc cả với Tàu cộng thì dân tộc VN đương nhiên là nạn nhân! 

Trong tuần qua yếu tố pháp lý về công hàm Phạm Văn Đồng, lại sôi nổi dư luận, vì Tàu cộng đang tố ngược “VN xâm phạm chủ quyền Trung Quốc” ra Liên Hiệp Quốc, có trưng dẫn thêm cả sách giáo khoa của VN! Trong lúc đó, VN đang có đủ dữ kiện và nền tảng pháp lý lại được công luận ủng hộ rộng rãi tại sao không/hay chưa dám kiện kẻ xâm lược, giống như Philippines đang làm? Yếu tố thời gian khởi kiện Tàu cộng ra Liên Hiệp Quốc rất quan trọng. Vì, với khả năng của một cường quốc, Tàu cộng đã và đang tìm cách đánh lạc hướng dư luận thế giới thì VN sẽ bị rơi vào thế bị động. Khi Tàu cộng tạo ra “một sự đã rồi” thì VN khó làm lay chuyển được định kiến có sẳn. Chính sự dùng dằng, không dám cả quyết khởi kiện đã dấy thêm thắc mắc, liệu Hội nghị Thành Đô năm 1990 và những văn kiện bí mật nào đó mà tập đoàn CSVN đã ký kết với Tàu cộng chứa đựng nội dung gì ghê gớm đến như vậy? 

Các văn bản nói trên, nếu vẫn giữ bí mật, thì mãi mãi sẽ là văn bản bán nước của đảng CSVN, vì nội dung có khuất tất nên mới giữ bí mật! Nhưng bí mật đó nhất định cũng sẽ bị đưa ra ánh sáng. Cho nên, ngay lúc nầy, phải bạch hóa tất cả để dùng pháp lý hủy bỏ chúng! 

Yếu tố căn bản đầu tiên là thay đổi thể chế. Nếu VN từ bỏ chế độ CS (đã do đảng CSVN tiếm quyền lãnh đạo đất nước) chuyển đổi qua một chế độ dân chủ (do người VN bầu chọn) thì yếu tố ‘đảng CS’ không trở thành yếu tố quốc gia. Kinh nghiệm của những nước đã từ bỏ cộng sản thì những văn kiện ràng buộc giữa các đảng cộng sản đều vô giá trị.

Vì hiện tại VN theo chế độ cộng sản nên Hoa Kỳ, dù muốn (vì chính lợi ích của Hoa Kỳ) cũng khó có thể đặt quan hệ cốt lõi như Hoa Kỳ đang liên kết với Nhật, Đại Hàn, Philippines hay một số các nước khác. Vì thế Hoa Kỳ không thể giúp gì hơn ngoài việc nói suông. Điều nầy chắc chắn Tàu cộng biết rõ.

Trong khi vịnh Cam Ranh là yết hầu của biển Đông, nếu Hoa Kỳ biến Cam Ranh thành căn cứ quân sự thì vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa và thềm lục địa VN chắc chắn Tàu cộng khó thể nuốt trôi. Đây cũng là lý do Tàu cộng đang hối hả biến Hoàng Sa, Trường Sa thành lãnh thổ của Trung Quốc như lập cơ sở hành chánh, phi trường, trường học… với mục đích tạo nên sự đã rồi, kiểu Putin chiếm Cremia của Ukraine mới đây, để phòng hờ biến cố VN thay đổi lập truờng, cho Mỹ thuê Cam Ranh dài hạn. 

Vì chính sách của Hoa Kỳ không chủ trương chiếm giữ đất nên việc cho Hoa Kỳ thuê mướn Cam Ranh để làm căn cứ quân sự, như Nhật, Đại Hàn hay Philippines đã làm, cũng chỉ vì quyền lợi chung. Riêng Nhật và Đại Hàn nhờ đó đã hưởng lợi tối đa nên kinh tế phát triển vượt bực. Còn Philippines dại dột đuổi Mỹ khỏi vịnh Subic nên kinh tế cứ èo uột, hiện tại phải đối mặt Tàu cộng, không đủ sức đương đầu, nên phải trải thảm đỏ mời Hoa Kỳ quay lại. 

Một lý do khác là nếu liên kết với Hoa Kỳ thì CSVN e sợ tấm gương VNCH bị bỏ rơi? Điều nầy không thể xảy ra vì thời cuộc đã khác hoàn toàn. Chủ nghĩa CS đang cáo chung nên từ bỏ CS là con đường duy nhất giải phóng dân tộc ra khỏi nghèo nàn và lạc hậu. Ngã theo tự do dân chủ là theo tiến trình văn minh nhân loại. Đi theo con đường dân chủ thì dứt khoát sẽ có được bè bạn toàn cầu mà chẳng phải đu dây! Kinh nghiệm của những nước có giao hảo tốt với Hoa Kỳ như thế thì tại sao VN vẫn chần chừ? 

Cho nên vấn đề còn lại là đảng CSVN đặt lợi ích cá nhân hay dân tộc lên trên?

Trước mắt VN không còn thời gian để bàn cãi mà phải hành động. Vì bàn cãi sẽ không bao giờ dứt mà Tàu cộng cần mua thời gian để hoàn tất mọi kế hoạch, để tạo chuyện ‘gạo đã thành cơm’, ‘ván đã đóng tuyền’. Cho nên lúc nầy mà đảng CSVN không hành động thì dân tộc VN cũng sẽ hành động. Hoặc đảng CSVN tự biến đổi hoặc để bị giải thể phải xảy ra. Khi VN không còn chế độ cộng sản thì lúc đó người VN mới có cơ hội cứu được nước!

Suốt 39 năm đảng CSVN đã chủ trương chia rẽ tình tự dân tộc, biến người VN vô cảm với hiện tình đất nước, chỉ với mục đích duy nhất là giành độc quyền cai trị. Nhưng biến cố giàn khoan HD 981 đã thức tỉnh lòng yêu nước trong từng người. Sự cam chịu đằng đẵng bao nhiêu năm tháng bây giờ sẽ đợi dịp bùng nổ căm phẫn. Mà khi căm phẫn bùng nổ thì sự sụp đổ của chế độ CSVN không chỉ đơn thuần là thay đổi một thể chế. Ngày đó chắc chắn khó ai có thể lường hết được hậu quả.

Thời cơ chỉ đến một lần. Hoặc, dân tộc sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm của đảng CSVN và được ghi tên trong lịch sử chống quân xâm lược, hoặc, sẽ bị tàn hại với tiếng xấu ngàn năm. Giữa thời điểm nầy không còn có thể dùng loại chính trị đu dây. Chính Tàu cộng đang lật ngửa quân cờ, bắt buộc đảng CSVN phải chọn lựa dứt khoát. Không còn chuyện tráo trở “làm bạn với tất cả các nước” mà vẫn giữ nguyên chế độ CS. 

Ngay trong lúc nầy, ông Dương Khiết Trì, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc, một chức vụ cao hơn Bộ trưởng ngoại giao, đang ở Hà Nội để thỏa mãn 3 lần xin đi Bắc Kinh của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã bị từ chối. Không ai biết ông Ủy viên Quốc vụ viện sẽ chỉ đạo Hà Nội những gì nhưng trọng tâm có thể là ‘các chú không thể đi dây giữa đàn anh với Hoa Kỳ được nữa’. Và đây hẳn là lý do ông Phạm Bình Minh phải ở lại VN mà chưa thể sang Hoa Kỳ ngay theo lời mời của đồng nhiệm Bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ cách đây không lâu.

Bây giờ, mọi quyết định mang tính chất lịch sử đều ở trong tay những người đang lãnh đạo đảng CSVN.

June 17th, 2014





Đã qua rồi trò chính trị đu dây của CSVN


Đã qua rồi trò chính trị đu dây của CSVN 

Thoái Đảng để cứu nước, bỏ Đảng để cứu Dân Tộc !


Hồ Phú Bông (Danlambao) - Sự kiện giàn khoan HD 981 xảy ra đã hơn một tháng. Một tháng với không biết bao nhiêu biến cố dồn dập ngoài thềm lục địa VN và trên đất liền, loang rộng xung đột làm cả biển Đông dậy sóng dư luận. Một tháng không biết bao nhiêu phân tích, bình luận và ngoạị giao con thoi. Nội vụ bây giờ vẫn còn nguyên đó nhưng ồn ào sóng nước mặt nổi đang lắng xuống để lộ dần cốt lõi sự việc.

Với ‘mũi dao’ HD 981 Tàu cộng không những đã cắm sâu vào thềm lục địa mà cả trong trái tim từng người VN yêu nước (Phải dùng ‘người VN yêu nước’ để phân biệt với loại người VN bán nước).  Còn phản ứng thực sự của chế độ CSVN trước giặc cướp ra sao bây giờ vẫn chưa ngã ngũ.

Hội nghị tại Philippines, ngày 21/5, trong vai trò Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã nói một câu nghe tạm được, có nội dung là không đánh đổi sự toàn vẹn lãnh thổ với tình hữu nghị viển vông. Câu nói nầy vừa thốt ra đã được khá nhiều người nhẹ dạ tin ngay, vì nghĩ rằng lời nói của một ông Thủ tướng phải có giá trị nhưng, đến giờ nầy, vẫn chưa thấy hành động cứng rắn cụ thể nào tương đồng với nội hàm đã nói! Chỉ biết sau đó, ngày 31/5, trong cuộc họp Đối thoại về an ninh tại Shangri-La 13 ở Singapore, ông Phùng Quang Thanh, là Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng, người nắm trong tay sức mạnh quân đội lại tuyên bố gần như trái ngược, gọi Tàu cộng đang xâm lược là “nước bạn”, coi vấn đề giàn khoan HD 981 chỉ là “chuyện mâu thuẫn trong gia đình”. Quan điểm nầy trái ngược với cách tuyên truyền xách động kêu gọi thanh niên miền Bắc tiêu diệt người miền Nam chiến đấu để bảo vệ Tự do, một cuộc nội chiến đẫm máu do CS miền Bắc gây ra trước năm 1975! 

Như vậy giữa hai ông nắm quyền lực trong tay ông nào thể hiện lập trường của Bộ Chính trị? 

Căn cứ theo yếu tố thời gian, trước/sau thì lời nói sau bao giờ cũng được cân nhắc kỹ lưỡng hơn lời nói trước và chắc chắn lời ông đại tướng không phải khẩu khí mà bài bản đầy dụng ý của Bộ Chính trị. Cho nên phải coi tiếng nói của ông đại tướng, ít nhất ngay trong thời điểm nầy, là tiếng nói chính thức của Bộ Chính trị, cho dù chưa có ai khác trong Bộ Chính trị lên tiếng tiếp. Như vậy Bộ Chính trị, qua ông Phùng Quang Thanh, vẫn coi Tàu cộng là ‘anh em trong gia đình’, bất kể họ đang xâm lược. Đây là thỏa hiệp phản động của đảng CSVN, thỏa hiệp của chủ nhà với kẻ cướp.

Vì vậy vấn đề mâu thuẫn nội bộ gay gắt ngay trong Bộ Chính trị là sự thật. Phe Thủ tướng đã nói gà, phe Tổng Bí thư đang nói vịt! 

Giữa lúc đất nước đang lâm nguy mà nội bộ của cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ” chia rẽ trầm trọng như vậy, thì việc mất nước không còn là ‘nỗi lo’ nhưng là sự thật.

Về tác động trên thế giới vụ giàn khoan HD 981 thì yếu tố Hoa Kỳ quan trọng nhất, vì Hoa Kỳ đã xác định chiến lược “xoay trục qua biển Đông”, nên đây là cơ hội Tàu cộng thử lửa quan trọng để xem mức độ phản ứng của Hoa Kỳ tới đâu? Hoa Kỳ sẽ làm gì để tìm kiếm lợi ích về kinh tế cũng như chính trị trong khu vực, vì kinh tế/chính trị là ‘máu’ cho cơ thể đầy sinh lực của Hoa Kỳ, còn tất cả những vấn đề khác đôi khi chỉ là một nhãn hiệu, thứ yếu! 

Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước đã lặn lội sang Hoa Kỳ không kèn không trống, trong chiêu bài “VN làm bạn với tất cả các nước”, nhưng chỉ đạt được “hợp tác toàn diện”. Vì hợp tác chiến lược là cam kết ‘sống còn’ với VN, điều mà Hoa Kỳ chưa muốn. Ngày trước VNCH là tiền đồn chống làn sóng Đỏ tràn xuống phương Nam nhưng bây giờ chủ nghĩa CS đã sụp đổ, nên muốn đối đầu với giấc mơ Đại Hán của Tàu cộng không cách nào tốt hơn là cứ để CSVN tồn tại. Cứ để ‘anh em XHCN’ Tàu cộng-Việt cộng kình chống nhau và mỗi ngày sẽ nổ lớn hơn. Dĩ độc trị độc. Nếu lãnh đạo VN khiếp nhược, như đang xảy ra, thì người VN yêu nước sẽ sống mái với đảng CSVN. Lúc đó, hoặc đảng CSVN công khai đầu hàng Tàu cộng để làm nô lệ, hoặc sẽ cầu cứu Hoa Kỳ giúp đỡ và Hoa Kỳ khi đó có kế sách cụ thể cũng chưa muộn. Còn hiện tại thì đứng giữa, Hoa Kỳ chỉ đóng vai can ngăn, như đã từng tuyên bố về tranh chấp lãnh thổ là “không ủng hộ riêng một nước nào”. Vì thế Hoa Kỳ sẽ là ‘ngư ông đắc lợi’ mà không bị tai tiếng.

Cùng lúc với tình hình căng thẳng hiện tại không ai có thể biết liệu có xảy ra mặc cả ở hậu trường giữa Hoa Kỳ với Tàu cộng, Hoa Kỳ với Việt cộng hay không? Thời VNCH Hoa Kỳ làm ngơ để Tàu cộng chiếm Hoàng Sa sau mặc cả của Kissinger, còn bây giờ sẽ chia chác biển Đông như thế nào để đôi bên cùng có lợi? Chỉ chắc chắn một điều là có mặc cả với Tàu cộng thì dân tộc VN đương nhiên là nạn nhân! 

Trong tuần qua yếu tố pháp lý về công hàm Phạm Văn Đồng, lại sôi nổi dư luận, vì Tàu cộng đang tố ngược “VN xâm phạm chủ quyền Trung Quốc” ra Liên Hiệp Quốc, có trưng dẫn thêm cả sách giáo khoa của VN! Trong lúc đó, VN đang có đủ dữ kiện và nền tảng pháp lý lại được công luận ủng hộ rộng rãi tại sao không/hay chưa dám kiện kẻ xâm lược, giống như Philippines đang làm? Yếu tố thời gian khởi kiện Tàu cộng ra Liên Hiệp Quốc rất quan trọng. Vì, với khả năng của một cường quốc, Tàu cộng đã và đang tìm cách đánh lạc hướng dư luận thế giới thì VN sẽ bị rơi vào thế bị động. Khi Tàu cộng tạo ra “một sự đã rồi” thì VN khó làm lay chuyển được định kiến có sẳn. Chính sự dùng dằng, không dám cả quyết khởi kiện đã dấy thêm thắc mắc, liệu Hội nghị Thành Đô năm 1990 và những văn kiện bí mật nào đó mà tập đoàn CSVN đã ký kết với Tàu cộng chứa đựng nội dung gì ghê gớm đến như vậy? 

Các văn bản nói trên, nếu vẫn giữ bí mật, thì mãi mãi sẽ là văn bản bán nước của đảng CSVN, vì nội dung có khuất tất nên mới giữ bí mật! Nhưng bí mật đó nhất định cũng sẽ bị đưa ra ánh sáng. Cho nên, ngay lúc nầy, phải bạch hóa tất cả để dùng pháp lý hủy bỏ chúng! 

Yếu tố căn bản đầu tiên là thay đổi thể chế. Nếu VN từ bỏ chế độ CS (đã do đảng CSVN tiếm quyền lãnh đạo đất nước) chuyển đổi qua một chế độ dân chủ (do người VN bầu chọn) thì yếu tố ‘đảng CS’ không trở thành yếu tố quốc gia. Kinh nghiệm của những nước đã từ bỏ cộng sản thì những văn kiện ràng buộc giữa các đảng cộng sản đều vô giá trị.

Vì hiện tại VN theo chế độ cộng sản nên Hoa Kỳ, dù muốn (vì chính lợi ích của Hoa Kỳ) cũng khó có thể đặt quan hệ cốt lõi như Hoa Kỳ đang liên kết với Nhật, Đại Hàn, Philippines hay một số các nước khác. Vì thế Hoa Kỳ không thể giúp gì hơn ngoài việc nói suông. Điều nầy chắc chắn Tàu cộng biết rõ.

Trong khi vịnh Cam Ranh là yết hầu của biển Đông, nếu Hoa Kỳ biến Cam Ranh thành căn cứ quân sự thì vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa và thềm lục địa VN chắc chắn Tàu cộng khó thể nuốt trôi. Đây cũng là lý do Tàu cộng đang hối hả biến Hoàng Sa, Trường Sa thành lãnh thổ của Trung Quốc như lập cơ sở hành chánh, phi trường, trường học… với mục đích tạo nên sự đã rồi, kiểu Putin chiếm Cremia của Ukraine mới đây, để phòng hờ biến cố VN thay đổi lập truờng, cho Mỹ thuê Cam Ranh dài hạn. 

Vì chính sách của Hoa Kỳ không chủ trương chiếm giữ đất nên việc cho Hoa Kỳ thuê mướn Cam Ranh để làm căn cứ quân sự, như Nhật, Đại Hàn hay Philippines đã làm, cũng chỉ vì quyền lợi chung. Riêng Nhật và Đại Hàn nhờ đó đã hưởng lợi tối đa nên kinh tế phát triển vượt bực. Còn Philippines dại dột đuổi Mỹ khỏi vịnh Subic nên kinh tế cứ èo uột, hiện tại phải đối mặt Tàu cộng, không đủ sức đương đầu, nên phải trải thảm đỏ mời Hoa Kỳ quay lại. 

Một lý do khác là nếu liên kết với Hoa Kỳ thì CSVN e sợ tấm gương VNCH bị bỏ rơi? Điều nầy không thể xảy ra vì thời cuộc đã khác hoàn toàn. Chủ nghĩa CS đang cáo chung nên từ bỏ CS là con đường duy nhất giải phóng dân tộc ra khỏi nghèo nàn và lạc hậu. Ngã theo tự do dân chủ là theo tiến trình văn minh nhân loại. Đi theo con đường dân chủ thì dứt khoát sẽ có được bè bạn toàn cầu mà chẳng phải đu dây! Kinh nghiệm của những nước có giao hảo tốt với Hoa Kỳ như thế thì tại sao VN vẫn chần chừ? 

Cho nên vấn đề còn lại là đảng CSVN đặt lợi ích cá nhân hay dân tộc lên trên?

Trước mắt VN không còn thời gian để bàn cãi mà phải hành động. Vì bàn cãi sẽ không bao giờ dứt mà Tàu cộng cần mua thời gian để hoàn tất mọi kế hoạch, để tạo chuyện ‘gạo đã thành cơm’, ‘ván đã đóng tuyền’. Cho nên lúc nầy mà đảng CSVN không hành động thì dân tộc VN cũng sẽ hành động. Hoặc đảng CSVN tự biến đổi hoặc để bị giải thể phải xảy ra. Khi VN không còn chế độ cộng sản thì lúc đó người VN mới có cơ hội cứu được nước!

Suốt 39 năm đảng CSVN đã chủ trương chia rẽ tình tự dân tộc, biến người VN vô cảm với hiện tình đất nước, chỉ với mục đích duy nhất là giành độc quyền cai trị. Nhưng biến cố giàn khoan HD 981 đã thức tỉnh lòng yêu nước trong từng người. Sự cam chịu đằng đẵng bao nhiêu năm tháng bây giờ sẽ đợi dịp bùng nổ căm phẫn. Mà khi căm phẫn bùng nổ thì sự sụp đổ của chế độ CSVN không chỉ đơn thuần là thay đổi một thể chế. Ngày đó chắc chắn khó ai có thể lường hết được hậu quả.

Thời cơ chỉ đến một lần. Hoặc, dân tộc sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm của đảng CSVN và được ghi tên trong lịch sử chống quân xâm lược, hoặc, sẽ bị tàn hại với tiếng xấu ngàn năm. Giữa thời điểm nầy không còn có thể dùng loại chính trị đu dây. Chính Tàu cộng đang lật ngửa quân cờ, bắt buộc đảng CSVN phải chọn lựa dứt khoát. Không còn chuyện tráo trở “làm bạn với tất cả các nước” mà vẫn giữ nguyên chế độ CS. 

Ngay trong lúc nầy, ông Dương Khiết Trì, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc, một chức vụ cao hơn Bộ trưởng ngoại giao, đang ở Hà Nội để thỏa mãn 3 lần xin đi Bắc Kinh của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã bị từ chối. Không ai biết ông Ủy viên Quốc vụ viện sẽ chỉ đạo Hà Nội những gì nhưng trọng tâm có thể là ‘các chú không thể đi dây giữa đàn anh với Hoa Kỳ được nữa’. Và đây hẳn là lý do ông Phạm Bình Minh phải ở lại VN mà chưa thể sang Hoa Kỳ ngay theo lời mời của đồng nhiệm Bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ cách đây không lâu.

Bây giờ, mọi quyết định mang tính chất lịch sử đều ở trong tay những người đang lãnh đạo đảng CSVN.

June 17th, 2014





20/6: CSVN phải hồi đáp về nhân quyền UPR



www.ducme.tv Bài tham luận của Ts Phạm Chí Dũng phần 1 -03.05.2014


www.ducme.tv Bài tham luận của Ts Phạm Chí Dũng. kết -03.05.2014


Theo dòng UPR: con số và sự kiện - Vietnam UPR

Vào ngày 20/6/2014 , trong  phiên họp lần thứ 26 của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Geneva-Thụy Sỹ,  chính phủ Việt Nam sẽ trình bày báo cáo kết quả, hồi đáp cho những khuyến
nghị tại phiên điều trần UPR ở kỳ họp lần thứ 18 đã diễn ra vào ngày 5/2.
Trong phiên họp này, các tổ chức XHDS sẽ không còn hoạt động bên lề, mà được được tham gia chính thức vào cuộc họp và phát biểu với tư cách là “bên liên quan”.

VietnamUPR xin giới thiệu bài tổng hợp theo dòng UPR với những con số và sự kiện liên quan đến kỳ UPR 2014 lần này, để bạn đọc quan tâm thuận tiện theo dõi những diễn biến vào kỳ họp thông báo kết quả UPR của Việt nam sắp diễn ra.

Trước phiên điều trần

Vào tháng 11/2013, Chính phủ Việt Nam chính thức nộp Báo cáo quốc gia về thực hiện nhân quyền ở Việt Nam theo cơ chế Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát chu kỳ II cho Ban Thư ký Hội đồng Nhân quyền LHQ. Bản Báo cáo khoảng 20 trang, được xây dựng với sự tham gia của 18 Bộ, ngành, cơ quan liên quan thuộc Chính phủ và Quốc hội, mà thiếu vắng sự tham gia của nhóm XHDS độc lập.

Bản Báo cáo quốc gia đã nêu lên những thành tích về cải thiện tình hình nhân quyền ở Việt Nam, tập trung vào các lĩnh vực xóa đói giảm nghèo, bình đẳng giới, bảo vệ cho các nhóm yếu thế, quyền phụ nữ và trẻ em… và ca ngợi chính sách nhất quán trong việc tôn trọng và bảo vệ nhân quyền của nhà nước Việt Nam.

Đến cuối tháng 1/2014, trang thông tin từ Văn phòng Cao Uỷ Nhân Quyền LHQ đã công bố gần 30 bản Báo cáo của các tổ chức Phi chính phủ quốc tế, các tổ chức XHDS độc lập trong và ngoài nước, với tư cách là bên thứ ba có liên quan, đánh giá về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam là tồi tệ trong nhiều lĩnh lực như tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, tự do tôn giáo… và qua đó đưa ra các khuyến nghị nhằm cải thiện và tôn trọng nhân quyền cho người dân Việt Nam.

Khoảng một tháng trước phiên điều trần UPR của Việt Nam diễn ra, các hội đoàn XHDS đã tích cực chủ động gặp gỡ giới chức chính phủ Hoa Kỳ, và các quốc gia EU, để vận động các quốc gia này đề nghị Hội đồng nhân quyền gây sức ép mạnh mẽ lên chính quyền Việt Nam nhằm cải thiện tình hình nhân quyền.

Tại Hoa Kỳ, hai cuộc vận động hướng đến UPR mang tên “Chiến dịch xóa bỏ tra tấn ở Việt Nam” và “Chiến dịch Đòi tự do cho tù nhân lương tâm Việt Nam” được Ủy ban Cứu người Vượt biển (BPSOS) phối hợp với các tổ chức bảo vệ nhân quyền đồng loạt phát động tại Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 16/1.

Đến ngày 30/1, tại Thụy Sỹ, đại diện của sáu tổ chức và nhóm XHDS bao gồm VOICE, Phật giáo Hòa hảo Truyền thống, Dân làm báo, Mạng lưới Bloggers Việt Nam, Con đường Việt Nam và No-U Việt Nam đã tổ chức hội nghị “Ngày Việt Nam” (Viet Nam Day) trong một hoạt động vận động bên lề UPR ngay trong trụ sở LHQ.

 Tại đây, phái đoàn đã thực hiện buổi gặp gỡ đại diện quốc gia Costa Rica (quốc gia trong nhóm Troika), Đại diện Cao Ủy nhân quyền Liên hiệp quốc, Ân xá Quốc tế, Human Rights Watch, Văn bút Quốc tế, Phóng viên không biên giới… nhằm vận động quốc tế lên tiếng mạnh mẽ hơn về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam.



Đến ngày 4/2, cũng trong một hoạt động vận động bên lề UPR, các tổ chức Phi chính phủ quốc tế như UN Watch, Pen International, Media Legal Defence Initiative, Article 19, COSUNAM (Ủy Ban Thụy Sĩ Việt Nam), Human Rights For Vietnam PAC, và đảng chính tri Việt Tân đồng tổ chức hội thảo ‘trách nhiệm của Việt Nam trong vai trò thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc’, để kêu gọi Việt Nam cải thiện và tôn trọng quyền con người ngày càng xuống dốc của Việt Nam.


Trong cùng ngày, Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam phối hợp cùng Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH tổ chức buổi hội thảo tại trụ sở Liên hiệp quốc xoay quanh chủ đề “Tiếng nói của xã hội dân sự bị cấm đoán tại Việt Nam”, qua đó cũng nhằm mục đích kêu gọi cải thiện tình hình nhân quyền tại Việt Nam.


Các cuộc hoạt động vận động nhân quyền bên lề UPR diễn ra sôi nổi, đã thu hút được sự chú ý và quan tâm của dư luận trong và ngoài nước vào phiên điều trần UPR của Việt Nam sắp diễn ra vài ngày sau đó.


Trong phiên điều trần


Ngày 5/2/2014, trong kỳ họp thứ 18 của Hội Đồng Nhân quyền LHQ, phiên điều trần Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về nhân quyền của Việt Nam chính thức diễn ra vào lúc 3h chiều giờ Thụy Sỹ, tức khoảng 8h tối giờ Việt Nam.


Phái đoàn chính phủ Việt Nam tham gia điều trần UPR gồm 23 người, dẫn đầu là Thứ trưởng Bộ ngoại giao Hà Kim Ngọc, cùng với đại diện các Bộ Công an, Bộ tư pháp, Bộ Thông Tin-Truyền thông… đã trình bày về tình hình nhân quyền Việt Nam trong 4 năm vừa qua trước Hội đồng Nhân quyền LHQ.

Buổi kiểm điểm kéo dài 3 tiếng rưỡi, dưới sự điều phối của ba nước Troika là Costa Rica, Kenya và Kazakhstan, với một kỷ lục được ghi nhận 106 nước phát biểu trong phiên họp, đưa ra 257 khuyến nghị, vì sự trùng lắp được rút xuống còn 227 khuyến nghị cho chính quyền Việt Nam.
 
Các khuyến nghị đã tập trung vào việc đề nghị Việt Nam cải cách tư pháp và pháp luật, xóa bỏ các điều luật nhằm hạn chế quyền con người như điều 79, 88, 258 của BLHS, thúc đẩy nhân quyền bằng cách tôn trọng quyền tự do ngôn luận, báo chí, tôn giáo, lập hội…, và phóng thích các tù nhân chính trị.
Toàn cảnh phiên điều trần UPR của chính phủ Việt Nam vào ngày 5/2/2014

Sau khi phiên kiểm điểm kết thúc, báo chí thuộc sự quản lý của nhà nước đồng loạt ca ngợi sự thành công của chính quyền Việt Nam tại kỳ kiểm điểm định kỳ này, và cho biết tại phiên điều trần quốc tế đã đánh giá cao về tiến bộ nhân quyền mà Việt Nam đạt được.

Trong khi đó, các nhà hoạt động nhân quyền đánh phiên điều trần này như là đợt “tổng sỉ vả” của quốc tế vào chính quyền Việt Nam vì thành tích nhân quyền ngày càng xấu đi.

Các tổ chức dân sự độc lập cho rằng, “báo cáo của đoàn Việt Nam không phản ánh đầy đủ và chính xác tình hình nhân quyền của Việt Nam, nhất là trong các lĩnh vực quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do lập hội và tự do hội họp. Bên cạnh đó, đoàn Việt Nam còn đưa ra nhiều thông tin sai sự thật và những lập luận có tính ngụy biện, lảng tránh nội dung chính của câu hỏi trong quá trình báo cáo và trả lời chất vấn”, bản Thông cáo báo chí của sáu tổ chức XHDS tham gia vận động UPR nêu lên vào ngày 5/2/2014 sau khi phiên điều trần kết thúc.

Chiều 7/2, phiên họp của Nhóm làm việc về UPR đã đệ trình bản “Báo cáo đầu ra” của Việt Nam. Bản báo cáo đầu ra đã đánh giá tình hình nhân quyền của Việt Nam, cũng như tập hợp lại tất cả các bình luận và kiến nghị của các nước trong phiên điều trần.

Hướng đến phiên họp báo cáo kết quả

Ngày 2/4/2014, tại Hà Nội đã diễn ra Hội thảo thông báo về kết quả UPR chu kỳ 2 do Vụ các Tổ chức Quốc tế, Bộ Ngoại giao Việt Nam tổ chức với sự hỗ trợ của Chương trình Phát triển Liên hợp quốc tại Việt Nam (UNDP Việt Nam).

Trong hội thảo này ông Hoàng Chí Trung, Vụ trưởng Vụ Các Tổ Chức Quốc Tế, Bộ Ngoại Giao đã cho biết: “Sơ bộ nhận thấy khoảng 75-80% khuyến nghị có nội dung tích cực và ta có thể xem xét chấp nhận được. Khoảng 40 khuyến nghị ta cần cân nhắc thận trọng hoặc không thể chấp nhận. 

Các khuyến nghị này tập trung vào một số lĩnh vực cụ thể như yêu cầu ta huỷ bỏ việc áp dụng án tử hình; thả các đối tượng “bất đồng chính kiến” và ”người bảo vệ nhân quyền”; thành lập Cơ quan nhân quyền quốc gia theo nguyên tắc Paris; phê chuẩn Quy chế Rome về Toà án Hình sự quốc tế, sửa đổi các điều 79, 88, 258 của BLHS, đưa ra lời mời ngỏ đến với tất cả các thủ tục đặc biệt của HĐNQ, yêu cầu ta đón một số báo cáo viên/ chuyên gia độc lập về những lĩnh vực nhạy cảm (tự do ngôn luận, mất tích cưỡng bức, tự do báo chí…).

Thông điệp mang tính chất dự báo này cho thấy chính quyền Việt Nam vẫn coi các quyền chính trị là “lĩnh vực nhạy cảm”. Điều này đã vấp phải sự chỉ trích của các nhà hoạt động nhân quyền. Họ cho rằng, điều kiện cần trong việc bảo vệ nhân quyền hữu hiệu là nằm ở chỗ 20% khuyến nghị có nguy cơ bị từ chối, chứ không phải ở chỗ 80% khuyến nghị được chấp nhận. 

Vì các quyền thuộc nhóm 20% này là quyền được sống, quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do báo chí,…. Đây là những quyền cơ bản góp phần xây dựng một thể chế dân chủ, bảo vệ vững chắc và ngăn chặn hiệu quả các hành vi vi phạm vào các quyền khác.

Vào ngày 19/5/2014, tại Việt Nam, Phái đoàn EU ở Việt Nam, phối hợp với các Đại sứ quán Úc, Canada, New Zealand, Na Uy, Thụy sĩ và Hoa Kỳ đã tổ chức một hội thảo quốc tế về “Cơ chế Kiểm điểm Định kỳ phổ quát: chia sẻ các kinh nghiệm quốc tế”. 

Hội thảo này như là một động thái để vận động chính quyền Việt Nam chấp nhận những khuyến nghị về các quyền tự do chính trị đang có nguy cơ bị chính quyền Việt Nam từ chối, cũng như nhằm xây dựng một diễn đàn đối thoại, trao đổi giữa chính quyền Việt Nam và các hội đoàn XHDS độc lập, vốn có nhiều khác biệt trong cách nhìn nhận về tình hình nhân quyền.

Thế nhưng, khi buổi hội thảo này diễn ra, Bộ Công an và Bộ ngoại giao đã từ chối tham dự vào phút cuối vì sự hiện diện của các tổ chức XHDS độc lập tại Việt Nam trong hội thảo này. Nó cho thấy chính quyền Việt Nam chưa sẵn sàng “ngồi chung bàn” để đối thoại và trao đổi với các hội đoàn XHDS độc lập, vốn chưa được chính quyền thừa nhận.

Đến ngày 26/5/2014, để chuẩn bị cho phiên họp báo cáo kết quả sắp diễn ra vào ngày 20/6 tới, 15 tổ chức XHDS tại Việt Nam cùng với tổ chức World Alliance for Citizen Participation (CIVICUS) đã nộp một Văn bản Tuyên bố (writen statement ) đến Hội đồng nhân quyền theo tiến trình UPR.

Ngăn chặn và trả thù

Dù cơ chế UPR đã tạo điều kiện cho các cá nhân, các hội đoàn dân sự tham gia sâu rộng vào tiến trình UPR, cũng như nghiêm cấm việc trả thù hay trả đũa các nhà hoạt động UPR, nhưng chính quyền Việt Nam bằng nhiều hình thức và cách thức khác nhau đã sử dụng đến các biện pháp ngăn cản và trả thù các nhà hoạt động tham gia vận động nhân quyền ở UPR.

Ngày 15/1/2014, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) bị Đồn công an cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất (thành phố Hồ Chí Minh) tịch thu hộ chiếu và cấm xuất cảnh “vì lý do an ninh quốc gia” khi ông chuẩn bị bay sang Mỹ để vận động nhân quyền trước thềm phiên họp UPR.

 Nhà báo Phạm Chí Dũng cũng bị rơi vào tình huống tương tự vào ngày 1/2 khi làm thủ tục tại sân bay để sang Geneva, Thụy Sĩ tham gia một sự kiện bên lề UPR theo lời mời của UN Watch.

Một nhà tham gia vận động UPR khác là bà Nguyễn Thị Trâm, mẹ của luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân đang thụ án tù tại Việt Nam, khi trở về từ chuyến đi vận động UPR tại Mỹ, Thụy Sĩ và Úc thì bị chính quyền trả đũa bằng cách khám xét cơ thể mang tính chất xúc phạm đến nhân phẩm tại sân bay Tân Sơn Nhất vào ngày 17/2.

Blogger Bùi Tuấn Lâm (Peter Lâm Bùi), một thành viên của phái đoàn xã hội dân sự Việt Nam tham dự phiên UPR ngày 5-2 tại Liên hợp quốc, khi trở về nước vào ngày 24/2 thì bị an ninh câu lưu và thẩm vấn trong 8 tiếng tại sân bay Tân Sơn Nhất về các vấn đề liên quan đến chuyến đi vận động UPR, và còn bị tịch thu hộ chiếu. Sau đó, vào sáng ngày 16-4, ông Lâm bị 8 an ninh mật vụ mai phục và hành hung trên một đoạn đường vắng vẻ gần cầu Kỳ Trung, TP. Tam Kỳ, Tỉnh Quảng Nam, để lại cho ông những vết thương nặng nề.

Một thành viên khác của phái đoàn dân sự là ông Đặng Văn Ngoãn của Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Truyền thống bị cơ quan công an địa phương sách nhiễu, bằng cách liên tục đến nhà mời lên đồn công an làm việc với lý do “liên quan đến hồ sơ xuất nhập cảnh” sau khi ông trở về Việt Nam ngày 31-3.

Dù bị chính quyền sử dụng nhiều biện pháp nhằm ngăn chặn và trả thù đối với hoạt động vận động UPR, nhưng các nhóm XHDS vẫn tiếp tục theo dõi và hướng đến đến cuộc họp lần thứ 26 Hội đồng Nhân quyền LHQ để xem xét bản “báo cáo kết quả” UPR của Việt Nam cũng như các diễn biến hậu UPR liên quan đến việc thực thi các khuyến nghị. Nó cho thấy một nỗ lực và quyết tâm lớn của các tổ chức XHDS trong việc theo đuổi một trong các cơ chế bảo vệ nhân quyền của LHQ là UPR, nhằm thúc đẩy nhân quyền cho Việt Nam.

Cuộc họp sẽ được tường thuật trực tiếp trên kênh UN Web TV  vào lúc 15h theo giờ Thụy Sỹ, tức khoảng 20h tối giờ Việt Nam ngày 20/6/2014.

Sau khi cuộc họp này kết thúc, các hội đoàn XHDS sẽ tiếp tục tham gia vào tiến trình “hậu UPR”, bằng cách đóng vai trò giám sát việc thực hiện các cam kết của chính quyền Việt Nam trước Hội đồng Nhân quyền LHQ, cũng như đưa ra các bình luận, khuyến nghị cho nhà nước cải thiện và thúc đẩy nhân quyền.

Nguồn: http://vietnamupr.com/2014/06/theo-dong-upr-con-so-va-su-kien/





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link