Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 25, 2014

Trung Quốc sa bẫy, Việt Nam cúi đầu?

Trung Quốc sa bẫy, Việt Nam cúi đầu?

TS. Dương Danh Huy

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông
Điều còn có thể cho là may mắn là cuộc đối đầu về giàn khoan HD-981 chưa chuyển sang đấu súng. Thay vào đó, nó đã đi đến một cuộc đấu chữ tại LHQ.
Việt Nam dường như chủ động ’đấu chữ’ trước.

Trong cuộc đấu chữ này, Việt Nam đã “khai hỏa” trước. Ngày 2/6/2014 Việt Nam yêu cầu Tổng Thư ký LHQ lưu hành một công hàm cho phiên họp thứ 68 của tổ chức này, phản đối về giàn khoan HD-981, cũng như ghi mệnh đề thường lệ nói rằng “Việt Nam có đầy đủ dẫn chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa”.

Ngày 9/6/2014 Việt Nam gửi thêm một công hàm, có lẽ liên quan đến việc tàu Trung Quốc đâm chìm một tàu cá Việt Nam.

Sau đó, Trung Quốc “phản pháo” bằng cách gửi đến LHQ một “văn bản về lập trường”.

’Giành thế thượng phong’
Không chỉ cáo buộc ngược lại Việt Nam, văn bản này còn ghi Trung Quốc đã quản lý Hoàng Sa từ đời Bắc Tống, cũng như đưa ra những vấn đề như công hàm Phạm Văn Đồng, các tuyên bố có hại khác của quan chức và truyền thông của VNDCCH, sách giáo khoa và bản đồ của VNDCCH ghi Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc.
Phản công mạnh mẽ của Trung Quốc đã đạt được ba thành công quan trọng cho họ.
Bộ Ngoại giao TQ phản ứng liên tục sau những cuộc họp báo của VN.
Thành công thứ nhất là nó làm cho một số nhà bình luận nghiêng về phía Trung Quốc, hay ít nhất không còn nghiêng về phía Việt Nam như trước. Chúng ta chỉ có thể dự đoán nó có ảnh hưởng gì với thế giới.

Thành công thứ nhì là nó đã đẩy cuộc thảo luận ra khỏi phạm trù của luật biển, nơi Trung Quốc chắc chắn đã vi phạm luật quốc tế, vào phạm trù tranh chấp chủ quyền đảo, nơi có rủi ro pháp lý cho Việt Nam, trong khi Trung Quốc lại có nhiều lợi thế tuyên truyền.

Với hai thành công trên, Trung Quốc đã gây nhiều thiệt hại cho vị trí thượng phong mà Việt Nam đã đạt được trong cuộc tranh thủ dư luận trong suốt tháng trước đó, nếu không muốn nói rằng Trung Quốc đã giành được thế thượng phong.
Thành công thứ ba là, với việc nêu ra công hàm Phạm Văn Đồng và các hành vi có hại khác của VNDCCH, Trung Quốc đã đánh một đòn tâm lý mạnh vào lãnh đạo Việt Nam cũng như người dân Việt.

Trong khi Bộ Chính trị Việt Nam còn đang chần chừ về việc kiện Trung Quốc thì đòn này có thể đã làm cho họ thêm bối rối và mất tinh thần, mặc dù thật ra để đơn phương kiện Trung Quốc thì hồ sơ sẽ không phụ thuộc vào Hoàng Sa là của nước nào.

Đòn này cũng làm cho người Việt bị chia trí. Như vậy, khả năng đối phó của Việt Nam trong vấn đề giàn khoan HD-981 bị sút giảm đi nhiều.

Thế nhưng, đòn phản công này của Trung Quốc cũng bao hàm một số rủi ro cho họ. Rủi ro thứ nhất là lập luận của họ có thể bị Việt Nam phản biện trước LHQ. Phản biện của Việt Nam có thể có ba mũi nhọn.

Mũi nhọn thứt nhất, Việt Nam buộc phải phản biện Trung Quốc về công hàm Phạm Văn Đồng và các hành vi có hại khác của VNDCCH.
Mũi nhọn thứ nhì, Việt Nam có thể lập luận cho rằng bất kể Hoàng Sa là của nước nào, vùng đặc quyền kinh tế thuộc Hoàng Sa không thể vươn ra đến các nơi Trung Quốc đã triển khai giàn khoan, cho nên các nơi đó chắc chắn thuộc vùng đặc quyền kinh tế của đất liền và các đảo ven bờ Việt Nam.

Mũi nhọn thứ ba, dù có yêu sách chồng lấn đi nữa thì việc Trung Quốc đơn phương triển khai giàn khoan trong vùng có yêu sách chồng lấn đã vi phạm Điều 74 của UNCLOS. Hai mũi nhọn sau là để đặt vấn đề vào lại phạm trù của luật biển, nơi Việt Nam có nhiều lợi thế.

Rủi ro thứ nhì là việc tranh cãi qua lại ở LHQ sẽ bác bỏ quan điểm của Trung Quốc là không có tranh chấp về quần đảo Hoàng Sa.

Rủi ro thứ ba là qua việc đưa lập luận của họ ra trước LHQ, và tranh cãi với Việt Nam trước LHQ, chính Trung Quốc đã tham gia việc quốc tế hóa tranh chấp Hoàng Sa, điều mà họ luôn tránh từ trước đến nay.

’TQ đã sa bẫy’
Do đó, có thể nói rằng, với phản công mạnh mẽ của họ, và mặc dù đã có một số thành công, chính Trung Quốc đã sa vào bẫy.
Tuy nhiên, bẫy đó sẽ chỉ sập nếu Việt Nam gửi công hàm đến LHQ phản biện lại Trung Quốc. Cho tới nay, phản ứng của Việt Nam mới chỉ là đăng bài báo về lập luận của một cá nhân lên trang web của mình ở LHQ, và họp báo.
VN và TQ tố cáo lẫn nhau về việc dùng tàu gây hấn.
Những phản ứng đó rõ ràng là nhẹ ký hơn chính thức đưa ra lập luận phản biện trước LHQ, và cùng lắm chỉ cho thể là biện pháp tạm thời, không thể thay thế được việc đó. Thế giới sẽ có câu hỏi, “Tại sao Việt Nam không chính thức đưa ra lập luận phản biện trước LHQ?”

Vấn đề của Việt Nam không phải là không có lập luận pháp lý để phản biện, mà là ở quá trình chính trị để đi đến quyết định.

Nếu Việt Nam quyết định không phản biện ở LHQ thì Trung Quốc đã “có gan làm giàu” và sẽ chuyển bại thành thắng, trong khi Việt Nam sẽ đi từ thắng và cơ hội đến bại.

Một trong những hệ quả là Việt Nam sẽ bị mất niềm tin của những nước và những người ủng hộ mình trên thế giới, và lãnh đạo Việt Nam sẽ bị mất nhiều niềm tin của người Việt. Như thế, tương lai sẽ càng khó khăn thêm cho Việt Nam.

Có lẽ bất cứ người Việt nào quan tâm về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông cũng mong muốn Việt Nam có công hàm phản biện chính thức trước LHQ. Có lẽ họ đều cho rằng đó là nghĩa vụ của chính phủ trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

Người dân không thể tự đưa ra công hàm chính thức trước LHQ - nghĩa vụ của chính phủ là đại diện cho quốc gia trước LHQ và làm điều đó cho họ.

Nhưng chính phủ Việt Nam có sẽ làm không thì vẫn còn là câu hỏi mở.

Cho đến nay, chiến lược của Việt Nam để đối phó với Trung Quốc dường như là “nó đấm thì mình la, nó xoa thì mình im”. Nhưng chiến lược đó chỉ có thể dẫn đến việc mất hết từng bước, vì chiến lược của Trung Quốc là “đấm, xoa, đấm, xoa” cho đến khi họ giành được hết.

Trung Quốc đã “đấm” bằng giàn khoan HD-981, cũng như họ đang “đấm” lực lượng cảnh sát biển và kiểm ngư Việt Nam. Việt Nam đã “la”, nhưng Trung Quốc “la” lại lớn hơn. Và Trung Quốc đã gửi Ủy viên Quốc vụ Dương Khiết Trì sang “xoa”.

Đáng lẽ Việt Nam phải giật sập bẫy bằng cách gửi công hàm phản biện đến LHQ, nhưng phải chăng thay vào đó Việt Nam sẽ cúi đầu?

Nguồn: BBC


Quan điểm chống Trung Quốc trước đây và hiện nay

Quan điểm chống Trung Quốc trước đây và hiện nay

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-06-23
Tàu Trung quốc ngang nhiên đâm chìm một tàu cá Việt Nam trước sự chứng kiến của nhiều ngư dân trên các tàu cá khác ngày 26 tháng 5, 2014.
Tàu Trung quốc ngang nhiên đâm chìm một tàu cá Việt Nam trước sự chứng kiến của nhiều ngư dân trên các tàu cá khác ngày 26 tháng 5, 2014.
Ảnh Phungquangthanh.net
Một số sinh viên trẻ tại Việt Nam như Nguyễn Phương Uyên, Từ Anh Tú vì công khai lên tiếng cho một xã hội dân chủ hay tích cực đấu tranh chống tham nhũng và chống Trung Quốc xâm lược Việt Nam đã bị đuổi học hay tù tội; thế nhưng họ vẫn kiên định với chính kiến của bản thân. Nhất là trong tình hình hiện nay, việc Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng biển của Việt Nam càng củng cố, chứng minh những điều mà họ theo đuổi lâu nay là đúng đắn.

Biện pháp kiện và ngưng kiện
Hồi trung tuần tháng 6 vừa qua, sinh viên Nguyễn Phương Uyên ký đơn gửi Tòa án Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh khởi kiện hiệu trưởng Đại học Công nghiệp Thực phẩm Minh về quyết định buộc thôi học đối với bản thân cô.
Lý do khởi kiện vì quyết định đó không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục, qui định, gây thiệt hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp của công dân.

Đơn khởi kiện được làm ra sau khi bản thân sinh viên Nguyễn Phương Uyên nhận được thư trả lời đơn khiếu nại cũng nêu rõ việc làm trái pháp luật của trường Đại học Công Nghiệp Thực Phẩm thành phố Hồ Chí Minh.

Trong tình trạng đất nước hiện nay, hệ thống pháp luật không có khả năng thực hiện công lý, thì bằng những đơn kiện để giải quyết công việc của mọi người là nhằm đánh động để ngành pháp luật VN có những khả năng thực hiện lại công lý

Nguyễn Phương Uyên

Theo sinh viên Nguyễn Phương Uyên, dù biết rằng khả năng giải quyết đơn khởi kiện theo đúng qui định của luật pháp cũng chẳng hứa hẹn gì, nhưng đây là việc cần làm để ngành tư pháp Việt Nam phải có thay đổi. 

Trả lời chúng tôi vào ngày 23 tháng 6, sinh viên Nguyễn Phương Uyên nói:
Trong tình trạng đất nước hiện nay, hệ thống pháp luật không có khả năng thực hiện công lý, thì bằng những đơn kiện để giải quyết công việc của mọi người là nhằm đánh động để ngành pháp luật Việt Nam có những khả năng thực hiện lại công lý!
Cô Nguyễn Phương Uyên (files photos)
Cô Nguyễn Phương Uyên (files photos)

Một sinh viên khác ở Bắc Giang, anh Từ Anh Tú, cũng bị trường Cao Đẳng Y tế Thái Nguyên cho thôi học hồi năm 2011 vì bị cho hoạt động dân chủ. Sau vài lần làm đơn khiếu kiện, nay anh không kiện nữa vì cho rằng hệ thống tư pháp hiện nay không khách quan.

 Anh trình bày:
Tôi thấy chế độ ở Việt Nam là một chế độ độc tài nên việc bao che cùa cấp trên cho cấp dưới làm những việc sai trái là một việc rất phổ biến. Nếu tiếp tục làm đơn khiếu nại, đơn kiện họ không bao giờ giải quyết. Giống như một ngôi nhà bị dột, nếu cứ tiếp tục lau nền nhà mà không sửa mái đi thì sẽ dột mãi. Tôi đã chứng kiến nhiều người ở Việt Nam, có người kiện đến 20-30 năm rồi mà đơn kiện của họ cũng không được giải quyết. Nếu đơn đưa đến mà bộ máy chính quyền không giải quyết thì thà rằng mình dừng lại để dành sức lực và tất cả mọi thứ để đấu tranh cho một đất nước Việt Nam dân chủ.

Viễn kiến về chuyện Trung Quốc xâm chiếm biển đảo Việt Nam
Một trong những lý do khiến sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị bắt và bị đưa ra tòa là vì tham gia cùng một bạn trẻ khác là Đinh Nguyên Kha rải truyền đơn tố cáo các đảng viên cao cấp tham nhũng gây ra những hệ quả xấu cho đất nước. Bên cạnh đó, các bạn còn lên tiếng chống Trung Quốc xâm chiếm Biển Đông của Việt Nam.

Nguyễn Phương Uyên hiện đang bị án treo ba năm tại nhà cho biết suy nghĩ hiện nay của bản thân về diển biến giàn khoan Hải Dương 981 hoạt động trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam:
Giống như một ngôi nhà bị dột, nếu cứ tiếp tục lau nền nhà mà không sửa mái đi thì sẽ dột mãi. Tôi đã chứng kiến nhiều người ở Việt Nam, có người kiện đến 20-30 năm rồi mà đơn kiện của họ cũng không được giải quyết
anh Từ Anh Tú

Ngay cả trong đơn gửi Giám đốc thẩm gần đây, tôi cũng ghi rõ hành động của bản thân liên quan việc chống Tàu là hành động đúng đắn và nhất là trong tình trạng hiện nay khi giàn khoan 981 được đưa vào Việt Nam thì càng thể hiện sự đúng đắn đó hơn nữa. Tôi yêu cầu cơ quan có thẩm quyền giải quyết, trả lại sự tự do cho tôi.

Anh Từ Anh Tú (files photos)
Anh Từ Anh Tú (files photos)

Từ Anh Tú cũng từng tham gia những cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam, đưa ra nhận định về vấn đề Trung Quốc lấn chiếm biển đảo của Việt Nam:
Cũng như trước đây, tôi suy nghĩ rằng dã tâm của Trung Quốc đã có từ hằng ngàn năm nay- từ thời ông cha của họ và đến nay thể hệ hiện nay cũng tiếp bước cha ông họ thôi.

Đánh giá biện pháp của chính quyền và cách giải quyết
Trước tình hình đất nước với diễn biến phức tạp hiện nay ngoài Biển Đông, Nguyễn Phương Uyên có đánh giá về hành xử của Nhà nước hiện nay và ý kiến về cách thức giải quyết vấn đề:

Chính quyền đang rất bối rối và những việc như biểu tình hay chống Tàu bằng những bài viết, theo tôi nhận thấy, đang bị giới hạn lại bởi Nhà nước. Điều thể hiện ở đây là truyền thông chính thống cũng bị lệ thuộc rất nhiều vào Nhà nước và không thể hiện được chức năng của nó. Viễn cảnh cho đất nước hiện nay là Nhà nước thâu tóm tất cả mọi quyền lực, cũng như thâu tóm mọi sự nên Nhà nước không lo liệu hết được.

Cần phải có những điều chỉnh trong đấu tranh, ví dụ như trước đây tập trung vào những việc như biểu tình chống Trung Quốc…; nhưng nay theo tôi một việc song hành nữa là phải chống lại chính những ‘bọn tay sai bán nước’ đang có tại Việt Nam
Từ Anh Tú

Trong tình hình Trung Quốc gây hấn như thế, tôi mong muốn Nhà nước không bao giờ bao cấp, không bao giờ lo liệu được tất thảy. Nhà nước cần chia nhỏ công việc đó ra để người dân cùng chung sức với Nhà nước. Chính quyền phải phục vụ cho cộng đồng và mở đường cho xã hội dân sự phát triển hơn.

Gần đây tôi thấy những thỉnh nguyện thư không còn tác dụng đối với Nhà nước nữa vì quá nhiều và tràn lan trên mạng. Tôi mong muốn có hành động thiết thực hơn, có thể tạo dựng một xã hội ( dân sự) đứng độc lập với chính quyền, với một người đứng đầu lấy chữ ký và rồi đưa Trung Quốc ra kiện.
Đối với Từ Anh Tú cần có biện pháp khác nhau trước hết đối với chính quyền hiện nay và song song đó là nâng cao hiểu biết cho nhiều người dân khác nữa:

Cần phải có những điều chỉnh trong đấu tranh, ví dụ như trước đây tập trung vào những việc như biểu tình chống Trung Quốc…; nhưng nay theo tôi một việc song hành nữa là phải chống lại chính những ‘bọn tay sai bán nước’ đang có tại Việt Nam. Đó là một lực lượng rất nguy hiểm.

Ngoài ra việc tuyên truyền cho người dân cũng rất quan trọng. Trong bất cứ trường hợp nào, người dân cũng là lực lượng rất quan trọng trong việc đưa đất nước thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc. Giáo dục Việt Nam làm cho người ta quên đi hành động xâm lược Việt Nam ngay trước mắt. Chẳng hạn như cuộc chiến tranh biên giới phía bắc năm 79 và cuộc hải chiến Trường Sa năm 1988 hầu như trong cách sách và đài báo không nhắc đến. Cần làm cho người dân biết đến những việc đó.

Đối với bản thân chắc chắn có những khó khăn, thậm chí còn bị gây áp lực đến gia đình, đe dọa; nhưng tôi nghĩ rằng cần quyết tâm và có tâm huyết đấu tranh cho một đất nước Việt Nam thực sự dân chủ thì những trở ngại như thế không quan trọng lắm.

Số lượng những người trẻ có ý thức rõ ràng như hai bạn Nguyễn Phương Uyên và Từ Anh Tú hiện không phải là nhiều tại Việt Nam. Tuy nhiên, trước biết bao khó khăn thậm chí cản trở, sách nhiễu họ vẫn kiên định với con đường đã chọn.


Đồng Chí Dương Khiết Trì

Đồng Chí Dương Khiết Trì

Ngô Phương Trạch

Vừa qua, viêc ông Dương Khiết Trì, nhân vật cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo nhà nước TQ sang VN để “ đôn đốc đứa con hoang đàng trở về nhà”(theo cách nói của báo chí TQ), và khi hai bên gặp nhau, họ vẫn gọi là “đồng chí”. Sự kiện này đã gây nên làn sóng phẫn nộ trong dư luận VN. Bởi vì theo dư luận quần chúng, những hàng động vừa qua của TQ đã lộ nguyên hình là tên KẺ CƯỚP. Vậy tại sao đã nhận diện rõ ràng là kẻ cướp mà VN vẫn gọi TQ là “đồng chí”?

Dương Khiết Trì gọi mấy người lãnh đạo ĐCSVN là “đồng chí” trong dịp y sang VN để “rao giảng” là hoàn toàn đúng. Bởi theo ông Bộ trưởng QP PQT, thì mặc dù giữa hai nước hiện nay
“đôi khi” còn tồn tại một số vấn đề bất đồng ý kiến. Nhưng đó là ..chuyện nhỏ trong gia đình. Về cơ bản, quan hệ giữa hai nước vẫn tốt đẹp?

Người ta có thể hiểu rằng, những hành động TQ xâm chiếm biển đảo và biên giới ở các tỉnh phía Bắc VN, hạ đặt giàn khoan HD 981 trong lãnh hải nước ta, và đang tiếp tục đưa tiếp mấy giàn khoan nữa ra biển Đông nữa, đều nằm trong một “kịch bản” đã được hai bên hoạch định từ sau hội nghị Thành Đô năm 1990, và mấy đời Tổng bí thư kế tiếp. Những hành động của TQ hiện nay chỉ là phần nổi của tảng băng, mà phần chìm nay đang dần dần hiện rõ. 

Người VN đã đặt ra nhiều câu hỏi mà không tìm được câu trả lời . 

Tại sao nhà nước VN cho TQ khai thác boxit ỏ Tây Nguyên, một vị trí quan trọng về chiến lược, có nhiều tác hại về môi trường và bản sắc văn hóa Tây Nguyên (trong khi nhân dân cả nước, nhiều nhà khoa học, nhiều nhân sỹ trí thức và nhiều vị lão thành cách mạng cực lực phản đối)?Tại sao VN bán hàng trăm ngàn ha rừng đầu nguồn ở những nơi xung yếu cho TQ? Tại sao VN bán 22.700ha đất ở Vũng Áng, một vị trí xung yếu của miền Trung cho TQ thời hạn 70 năm? 

Tại sao trong nhiều công trình quan trọng trong ngành xây dựng, các nhà thầu TQ thắng đến 90%, rồi sau đó đưa lao động phổ thông người TQ vào làm việc mà lẽ ra đó là công việc của người VN, để rồi người lao động VN phải “tha phương cầu thực” ở xứ người để rồi nhiều trường hợp đã phải bỏ xác nơi đất khách quê người? ..vv.

Có như vậy mới giải thích được tại sao, kể từ khi hai nước VN và TQ ký hiệp định biên giới trên bộ từ năm 1999, hiện đã đóng hàng trăm cột mốc để phân định ranh giới giữa hai quốc gia, mà cho đến nay, nhà nước VN vẫn không công khai tọa độ của đường ranh giới mới, cũng như tọa độ của các cột mốc biên giới đã được chôn xong? Kể từ khi TQ đưa giàn khoan HD 981 xâm phạm lãnh hải nước ta đến nay đã gần hai tháng, mà hai cơ quan quyền lực nhất là BCHTƯ qua hội nghị TQ 9 và QH VN hiện đang họp vẫn “câm như hến”?

Như vậy việc Dương Khiết Trì và các lãnh đạo VN gọi nhau là “đồng chí”là hoàn toàn đúng. Bởi vì hai bên đang thực hiện một mục tiêu chung, là dần dần biến quốc gia VN thành một tỉnh của TQ. 

Trong đợt đón Thủ tướng TQ Lý Khắc Cường sang thăm VN vào năm 2013, ban tổ chức đã in cờ TQ có 6 ngôi sao, mà nguyên cờ TQ chỉ có 5 sao, là một sao lớn và bốn sao nhỏ. Việc các nhà tổ chức in thêm một sao trên cờ TQ thể hiện “tâm nguyện” của họ muốn việc sát nhập càng sớm càng tốt. 

Rồi trong sách giáo khoa của các lớp vỡ lòng, người ta đã xóa cờ tổ quốc, để in vào đó là cờ TQ. Khi bị dư luận phản đối, thì ông Đào Trọng Thi, chủ nhiệm uỷ ban Văn hoá, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội, phát biểu trên một tờ báo cho rằng đó chỉ là “Chúng ta đang sống trong thời kỳ cần phải tiếp thu tinh hoa của tất cả các nước để phát triển”. Nói trắng ra là họ đang đầu độc lớp trẻ chấp nhận một nhà nước VN làm chư hầu cho TQ.

Họ đang là “đồng chí” của nhau, vì hai bên cùng có một chế độ độc tài đảng trị, cùng quyết tâm xây dựng đất nước tiến lên …..chủ nghĩa xã hội. Chỉ khác nhau một điểm nhỏ, là TQ không tôn thờ Mác-Lê nin-Mao Trạch Đông, không xây dựng chế độ cộng sản. Còn VN vẫn tiếp tục khẳng định: “Đảng lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động”.

Họ còn là “đồng chí” của nhau vì cùng là hai nhà nước ….ăn thịt người. TQ lập kỷ lục thế giới với thành tích làm cho hàng chục triệu người chết đói trong chính sách “đại nhảy vọt” vào cuối thập niên năm mươi, và dùng xe tăng để “ xay thịt người” trong biến cố Thiên An Môn mùa xuân năm 1989, làm chết hàng chục ngàn người biểu tình đòi dân chủ, mà trong tay không một tấc sắt.

Còn VN với các thành tích trong Cải cách ruộng đất, đã giết chết hàng vạn người vô tội. Và sau đó là các chiến dịch đàn áp nhóm Nhân văn giai phẩm, nhóm Xét lại chống đảng, và đặc biệt là đưa hàng chục vạn cán bộ và binh lính trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa vào chết dần chết mòn trong cái gọi là “học tập cải tạo”, và đã đẩy hàng triệu người phải “di tản” đi tìm bến bờ tự do, để rồi hàng vạn người phải làm mồi cho cá trên các đại dương.

Ngày xưa, nàng Mỵ Châu khi ngồi sau lưng vua Hùng, đã âm thầm lấy lông ngỗng thả xuống đánh dấu cho Trọng Thủy đưa quân Hán xâm lược nước ta.

Ngày nay, “ triều đình nhà Sản” đã chuẩn bị mọi tình huống và điều kiện thuân lợi để “quân thiên triều” bất cứ lúc nào cũng có thể ‘nuốt chửng” mảnh đất hình chữ S. Có điều, những hành động đó không che được tai mắt nhân dân, và đang bị nhân dân nguyền rủa.

DienDanCTM

Thoát Cộng, thoát Trung, Thoát chết


Iris Vinh Hayes, Ph.D.
2014-06-22 
Bộ tứ bộ chính trị VN từ phải sang: Chủ tịch Trương tấn Sang, TBT Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng.

AFP
Quỹ thời gian của Việt Nam đã cạn.  Việt Nam đã tới tận đầu cuối của sợi dây đu chính trị và an ninh quốc gia.  Ở thời khắc lịch sử này Việt Nam chỉ có hai sự chọn lựa dứt khoát: “Death by China” hoặc là “Re-birth by US-Japan”.

Nếu như ĐCSVN và những người đang cầm nắm quyền lực điều hành đất nước kiên định thà là cho Việt Nam “chết bởi tay Trung Cộng” để bảo vệ ĐCSVN và tư lợi của riêng mình thì vận mệnh Việt Nam chắc chắn sẽ bi đát.

Tuy nhiên, toàn dân Việt, dầu là đang ở nơi nào trên mặt đất này, cũng không để cho đất nước mình “chết bởi bàn tay Trung Cộng” một cách thầm lặng.  Đặc biệt là nhân dân quốc nội chắc chắn sẽ “tính toán sòng phẳng và trọn gói” với ĐCSVN.  Một khi đã không thể kềm hãm được sự phẫn nộ, nhân dân trước hết có thể sẽ dùng máu của ĐCSVN để đáp trả bọn xâm lăng Trung Cộng và để rữa sạch trang sử ô nhục của dân tộc.

Không, tôi chưa từng chủ trương bạo động.  Cũng không cổ xúy bạo động.  Chỉ là dự cảm không lành cho một “bất hạnh lớn” đang lù lù tiến tới. 

Hy vọng là những người Việt chân chính đang là đảng viên trong hàng ngũ ĐCSVN kịp thời từ bỏ tổ chức bán nước hại dân này mà quay về với đại thể dân tộc.  Hy vọng là những người Việt chân chính đang là quân nhân trong hàng ngũ QĐNDVN kịp thời từ bỏ Tổ Quốc XHCN của tổ chức bán nước hại dân này mà quay về bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam. 

 Hy vọng là những người Việt chân chính đang là cán bộ trong hàng ngũ CANDVN kịp thời từ bỏ thái độ “còn đảng còn mình” ngu trung với tổ chức bán nước hại dân này mà quay về bảo vệ an ninh cho công dân Việt Nam.  Đừng để cho máu của người Việt thêm một lần nữa chảy tràn vì cộng nô bán nước hại dân.

Nếu như Việt Nam chọn lựa con đường “Tái sanh nhờ Mỹ-Nhật” thì đây là một số việc cơ bản mà Việt Nam cần nhanh chóng tiến hành:
1.  Thanh lọc nội bộ một cách triệt để và toàn diện.
2.  Loại trừ ĐCSVN ra khỏi cơ chế và quyền lực nhà nước thông qua Quốc Hội.
3.  Chuyên nghiệp hóa vai trò Đại Biểu Quốc Hội.
4.  Luật hóa quyền cắt đặt những cố vấn riêng chung quanh mình để hỗ trợ cho vai trò Đại Biểu Quốc Hội chuyên nghiệp.
5.  Giải thể Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, trả lại tự do và tự chủ cho các đoàn thể và tổ chức xã hội.  Thành lập một mặt trận chấn hưng đức trí Việt Nam.
6.  Trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm và dân oan. Khuyến khích sự tham dự và phát triển của các xã hội dân sự. Tuyệt đối tôn trọng nhân quyền và dân quyền.
7.  Tái cơ cấu hệ thống chính quyền trên nền tảng của một thể chế chính trị dân chủ và tự do.
8.  Tách rời quân đội ra khỏi hoạt động chính trị.  Chuyên nghiệp hóa và hiện đại hóa lực lượng vũ trang.  Tham gia vào liên minh quân sự “an ninh tập thể” của ĐNA do Nhật Bản đề xuất.
9.  Công nhận quyền tự do tư hữu.  Cải tổ kinh tế một cách sâu, rộng và toàn diện. Bỏ hẳn cái đuôi “theo định hướng XHCN”.
10.             Loại trừ cơ chế áp đặt ý thức hệ.  Cải tổ giáo dục và đào tạo một cách sâu, rộng và toàn diện.

Nhân dân Việt Nam cần phải làm gì trước hiện tình của đất nước?  Rất đơn giản: Hãy làm một công dân có trách nhiệm.  Đó là, hãy đứng lên, thật đông, cùng nhau xác lập quyền lực của toàn dân.  Nếu ngay cả một điều đơn giản như thế này cũng không thể hoặc không dám thì nói chi đến việc hy sinh máu xương để bảo vệ tổ quốc.

Cụ thể hơn, nhân dân quốc nội cần phải dứt khoát “Thoát Cộng” nếu muốn “Thoát Trung” và “Thoát Chết” bằng cách:
1.  Hãy từ bỏ ĐCSVN.  Từ nay không nói tới ĐCSVN, không kiến nghị với ĐCSVN, không khiếu nại với ĐCSVN, không tham gia họp hành bầu bán ĐCSVN. . .
2.  Hãy triệt tiêu quyền lực của ĐCSVN.  Không hợp tác với ĐCSVN, không nghe lệnh của ĐCSVN, không tạo cơ hội cho ĐCSVN, không dung thứ cho sự lộng quyền của ĐCSVN . . . .
3.  Hãy làm mọi thứ có thể để củng cố quyền lực của Thủ Tướng và của Quốc Hội.  Không vì một Nguyễn Tấn Dũng hoặc một cá nhân nào mà chỉ vì vai trò Thủ Tướng và vai trò Đại Biểu Quốc Hội của một nhà nước pháp quyền cần phải có đủ sức mạnh. 

 Đừng nhầm lẫn giữa quyền lực của một cá nhân đang nắm vai trò và quyền lực của chính vai trò dầu là ai đang nắm nó (cũng cố institution).  Chính vì Thủ Tướng và Quốc Hội không có đủ quyền lực cho nên ĐCSVN mới dễ dàng thao túng lũng đoạn chính quyền và đất nước.

Sự toàn vẹn lãnh thổ và tương lai của 90 triệu dân tùy thuộc vào một điều kiện đơn giản; đó là, phải gỡ cho được bàn tay phù thủy của ĐCSVN đang khống chế hệ thống chính trị và chính quyền của Việt Nam.  Nhân dân Việt Nam có thừa khả năng để gỡ bỏ nó.

Một con voi to bị giam giữ chỉ bởi sợi giây nhỏ buộc vào cọc là tại vì nó đã bị buộc từ lúc nhỏ và bị buộc quá lâu đến đổi quên rằng mình đã lớn và có thừa sức mạnh để bức sợi dây to hơn nhiều.  Tôi kỳ vọng Việt Nam không là con voi vô vọng đó.



3/6/14 - BÌNH LUẬN TIN TỨC: Trung Cộng càng hung hãn thì CSVN càng lộ rõ bản chất bán nước




3/6/14 - BÌNH LUẬN TIN TỨC: Trung Cộng càng hung hãn thì CSVN càng lộ rõ bản chất bán nước

Trung. Đồng Xa, Cầu Giấy HN

                    

Gần 5 g chiểu, dưới cái nóng hầm hập gần 40 độ và nắng hè rớt lại, một diện tích nhỏ khoảng vài chục m2, góc vườn hoa tượng đài, trông sang hồ “trả gươm”, khoảng hơn 50 chục con người, yêu nước mà yếu thế, tụ họp, dơ cao một tấm biển ghi chữ Tầu và chữ V, phản đối TQ, trên sân vườn hoa, đông nghịt người, đủ lứa tuổi, nhất là trẻ nhỏ đang chơi say mê trượt pa-tanh…hàng trăm CA “chỉm+nổi”, công cụ hỗ trợ ăn theo…ngăn cách nhóm biểu tình với dân chúng.


Những tiếng hô khản lạc giọng, uất nghẹn, và những cánh tay gầy guộc, khẳng khiu vung lên nhịp theo tiếng hô…Ai chứng kiến cảnh này, “biểu tình biểu thi lòng yêu nước chống tầu”, biết suy nghĩ, còn dòng máu Việt trong huyết quản, không u mê si độn lú lẫn và lưu manh, đều thấy uất nghẹn và muốn trào nước mắt. Phía bên kia hồ, 1 vài khách tây, nhất là vài ông bà tây đứng tuổi, dơ máy hình ra chụp với theo sang phía đoàn biểu tình. Những tiếng hô yếu dần, bị tiếng xe cộ át đi, bị ngay cái không khí “vui chơi vô tư” đang diễn ra xung quanh nhấn chìm…Nụ cười gượng gạo, cầu tài, mếu máo của ông Tổng Bí Thư bên cạnh thằng cướp nước ‘zương cao tinh thần hữu nghị và quan hệ hữu hảo với VN”, có được Lịch sử ghi lại trung thực để con cháu sau này biết về chiều ngày 19/6/2014, một cuộc biểu tình yêu nước trộn trong nước mắt uất nghẹn của nhóm người tham gia và sự vô cảm gần như của cả xã hội xung quanh!



Bn nhà hot đng dân s ti Geneva, tham d phiên hp UPR ca Vit Nam


                 24009354 (1)


Geneva, 19/6/2014 –
 Bốn nhà hoạt động dân sự gồmNguyễn Quang A, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Thị Vy Hạnh và Trịnh Hữu Long đã tới Geneva (Thụy Sĩ) ngày 19/6, bắt đầu chiến dịch vận động nhân quyền kéo dài hai tuần tại châu Âu. Một trong những sự kiện quan trọng của chiến dịch lần này là phiên họp thông qua báo cáo về Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) của Việt Nam diễn ra tại Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc (HRC) vào chiều ngày 20/6, giờ địa phương.



Phái đoàn lần này đại diện cho 10 tổ chức xã hội dân sự trong nước đang hoạt động trong lĩnh vực thúc đẩy và bảo vệ quyền con người. Đây đều là các tổ chức hoạt động hoàn toàn độc lập với chính quyền và thường xuyên bị chính quyền sách nhiễu.

Theo lịch làm việc của HRC, phiên họp UPR của Việt Nam sẽ kéo dài một giờ trong khoảng thời gian từ 15-18:00 giờ, giờ Geneva, tức là từ 20-23:00 giờ Việt Nam. Đây được cho là sự kiện khép lại một quy trình kiểm điểm về nhân quyền theo cơ chế UPR của Liên hợp quốc. Quy trình này bắt đầu từ phiên điều trần về UPR ngày 5/2 khi Việt Nam trình bày trước HRC về việc thực thi các khuyến nghị UPR chu kỳ 1 (2009-2013), lắng nghe bình luận của các quốc gia thành viên LHQ và tiếp nhận các khuyến nghị mới cho chu kỳ 2 (2014-2018). Tại phiên họp ngày 20/6 này, chính phủ Việt Nam sẽ phải trả lời trước HRC về việc họ đồng ý thực thi những khuyến nghị nào trong số 227 khuyến nghị của hơn 100 quốc gia thành viên.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho biết, “ở lần kiểm điểm đầu tiên tháng vào năm 2009, chính phủ Việt Nam chỉ đồng ý 96 trên tổng số 123 khuyến nghị của các nước, trong đó hầu hết là các khuyến nghị chung chung, khó đánh giá. Họ từ chối các khuyến nghị liên quan đến việc trả tự do cho tù nhân chính trị, tư nhân hóa báo chí và sửa đổi hệ thống pháp luật. Điều đó thể hiện mức độ cam kết rất là thấp”.

Đặt phiên họp lần này trong bối cảnh mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc ngày càng xấu đi, blogger Phạm Lê Vương Các cho rằng, “phản ứng của Việt Nam tại phiên họp này sẽ cho chúng ta thấy sự uy hiếp từ Trung Quốc tác động như thế nào đến tiến trình dân chủ hóa và sự tôn trọng nhân quyền ở Việt Nam. Nói cách khác, chỉ cần theo dõi các khuyến nghị UPR mà Việt Nam đồng ý hay từ chối, chúng ta có thể đo lường được tác động của cuộc khủng hoảng trên Biển Đông hiện nay”.

Phái đoàn lần này dự kiến sẽ dừng chân tại bốn nước châu Âu gồm Thụy Sĩ, Bỉ, Ba Lan và Cộng hòa Séc để gặp gỡ với các cơ quan Liên hợp quốc, các cơ quan ngoại giao của Liên minh châu Âu (EU) cũng như một số quốc gia và các tổ chức quốc tế. Nguyễn Thị Vy Hạnh, một luật sư nhân quyền người Mỹ gốc Việt, đánh giá cao tầm quan trọng của các cơ chế nhân quyền quốc tế và cho rằng “vận động quốc tế là phần việc mà cộng đồng người Việt ở nước ngoài có thể làm rất tốt để hỗ trợ các hội nhóm dân sự và người dân trong nước trong công cuộc đấu tranh vì quyền con người”.

Luật gia Trịnh Hữu Long, người đã tham dự phiên điều trần UPR của Việt Nam ngày 5/2, cho biết: “Bất chấp mọi phản ứng của chính phủ Việt Nam tại phiên họp UPR lần này, chúng tôi vẫn tiếp tục thúc giục và kêu gọi cộng đồng quốc tế, cộng đồng người Việt trong và ngoài nước nỗ lực hơn nữa, thực hiện những công việc cụ thể hơn nữa để cải thiện tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Đó là một quá trình lâu dài, cam kết nhất thời của chính phủ, nếu có, cũng hoàn toàn không đủ”./.

***

Các tổ chức tham gia chiến dịch:

Diễn đàn Xã hội Dân sự

Hiệp hội Đoàn kết Công nông Việt Nam

Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam

Hội Anh em Dân chủ


Hội Bầu bí tương thân


No-U FC Hà Nội


No-U FC Sài Gòn


Phật giáo Hòa Hảo Miền Tây (Nam Việt Nam)

Phong trào Con đường Việt Nam

VOICE.


Mọi chi tiết xin liên hệ: Nguyễn Thị Vy Hạnh – Điện thoại:(+41) 76 660 8623 hoặc email  vietnamupr@gmail.com.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link