Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 25, 2014

Kiện Trung Quốc về Biển Đông : Lợi nhiều hơn hại ?


Kiện Trung Quốc về Biển Đông : Lợi nhiều hơn hại

Ca khúc: Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam


Quần đảo Hoàng Sa chụp từ máy bay trinh sát - DR
Quần đảo Hoàng Sa chụp từ máy bay trinh sát - DR

Sau khi đưa giàn khoan HD-981 vào cắm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ngoài khơi Biển Đông vào đầu tháng 05/2014, Trung Quốc duy trì thái độ cứng rắn. Ngoài các hành vi đe dọa Việt Nam tại vùng tranh chấp, Bắc Kinh còn cử lãnh đạo ngành ngoại giao đến Hà Nội để đòi Việt Nam không được cản trở hoạt động của giàn khoan và nhất là không được phản đối hành vi đơn phương của Trung Quốc trên trường quốc tế.

Theo các chuyên gia phân tích, trong thế yếu về mặt quân sự, biện pháp tốt nhất hiện nay mà Việt Nam có thể tiến hành để ngăn chặn mưu đồ bành trướng của Trung Quốc, là kiện Bắc Kinh ra trước các định chế tài phán quốc tế, và đưa vấn đề Trung Quốc đe dọa an ninh khu vực bằng giàn khoan HD-981 ra trước Hội đồng Bảo an cũng như Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. 

Trong bài phân tích « Chiến dịch tuyên truyền của Trung Quốc và Biển Đông : Cứ thử xem ! » (China’s Information Warfare Campaign and the South China Sea : Bring It On !) trên báo The Diplomat ngày 16/06/2014, Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia kỳ cựu về Biển Đông thuộc Học viện Quốc phòng Úc đã cho rằng cần phải lợi dụng việc Trung Quốc công bố « Tuyên cáo lập trường » về vụ giàn khoan HD-981 tại Liên Hiệp Quốc để yêu cầu Hội đồng Bảo an mở thảo luận về vấn đề này, buộc Bắc Kinh lộ rõ bản chất muốn lợi dụng của mình. 

Một dân biểu Việt Nam, ông Trương Trọng Nghĩa, thuộc đơn vị Thành phố Hồ Chí Minh, hôm 19/06/2014 vừa qua cũng công khai yêu cầu Quốc hội Việt Nam ra nghị quyết hay tuyên bố về các hành vi « ‘vừa ăn cướp, vừa la làng’ của Trung Quốc », trong đó có việc đề nghị chính phủ Việt Nam « khởi kiện Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam bằng vũ lực ra các tổ chức tài phán quốc tế ». 

Trên đây chỉ là hai ví dụ trong số rất nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam phải tranh thủ thời cơ tốt hiện nay để kiện Trung Quốc ra trước quốc tế về những đòi hỏi chủ quyền quá đáng kèm theo là những động thái hung bạo nhằm áp đặt yêu sách của Bắc Kinh tại Biển Đông. 

Vấn đề đặt ra là sau khi chính Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã nêu lên khả năng kiện Trung Quốc trong bài trả lời phỏng vấn báo chí ngoại quốc ngày 31/05/2014, chính phủ Việt Nam như vẫn án binh bất động để cân nhắc lợi hại. 

Trả lời phỏng vấn của RFI, Giáo sư Ngô Vĩnh Long chuyên gia về Biển Đông tại Đại học Maine (Hoa Kỳ) đã cho rằng trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng leo thang tranh chấp để ép buộc Việt Nam chấp nhận các yêu sách chủ quyền của họ tại Biển Đông, vấn đề kiện Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế trước Liên Hiệp Quốc đã trở thành cấp bách. Việt Nam phải tranh thủ thời cơ thuận lợi để xúc tiến các vụ kiện vốn có lợi cho Việt Nam nhiều hơn là có hại. 
Sau đây là toàn văn bài phỏng vấn Giáo sư Ngô Vĩnh Long. 

RFI : Giáo sư đánh giá sao về kết quả các cuộc hội đàm cấp cao đầu tiên giữa Việt Nam và Trung Quốc tại Hà Nội hôm thứ Tư 18/06/2014 ?

Ngô Vĩnh Long : Kết quả cuộc hội đàm vừa qua cho thấy rằng Trung Quốc chỉ muốn dùng cơ hội để tuyên truyền rằng Trung Quốc vẫn muốn đàm phán với Việt Nam, tuy chỉ song phương thôi như lập trường Trung Quốc đã lập đi lập lại từ trước đến nay. 
Ngoài ra, Trung Quốc muốn viện cớ là vì Việt Nam vẫn ngoan cố và không chịu phục tùng nên Trung Quốc phải tiếp tục dạy cho Việt Nam một vài bài học, trong đó có việc đưa thêm vài giàn khoan vào Biển Đông như đã công bố trong những ngày vừa qua. 
Rõ ràng là Trung Quốc đã mưu tính việc gia tăng áp lực đối với Việt Nam và leo thang trong khu vực Biển Đông. 

Sau cuộc hội đàm, các tờ báo của Trung Quốc còn cho biết là phía Trung Quốc nói rằng việc cắm giàn khoan là việc riêng của Trung Quốc và Việt Nam phải ngưng ngay các hành động quấy nhiễu trái phép. Các báo này nói thêm là Việt Nam và Trung Quốc đã đồng ý giải quyết song phương các vấn đề tranh chấp ở Biển Đông để những căng thẳng hiện nay không làm tổn hại đến đại cuộc giữa hai nước. 

Theo tôi, đây cũng là việc chuẩn bị dư luận để nếu Việt Nam phản đối các hành động leo thang của Trung Quốc thì Trung Quốc nói là Việt Nam ngoan cố và thất hứa. 

RFI : Trong thế yếu về mặt quân sự hiện nay của Việt Nam so với Trung Quốc, Việt Nam phải ưu tiên đấu tranh trên các lãnh vực nào ? 

Ngô Vĩnh Long : Việt Nam nên ưu tiên cho việc vận động sự ủng hộ của nhân dân trong nước và nhân dân thế giới. 

« Cần ủng hộ vụ Philippines kiện Trung Quốc » 
Để được thế giới ủng hộ, thì Việt Nam trước tiên cần ủng hộ Phi Luật Tân trong việc kiện Trung Quốc lên Tòa án Trọng tài theo phụ lục 7 của Luật Biển Liên Hiệp Quốc, tức ITLOS của UNCLOS. Đây là việc dễ làm và nhanh nhất vì Phi Luật Tân đã có nhã ý mời Việt Nam hoặc ủng hộ hoặc kiện chung. 

Phi Luật Tân đã nộp hồ sơ luận cứ dài khoảng 4.000 trang, trong đó có các luận chứng phủ nhận đường 9 đoạn, hay “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc đã đơn phương dùng để khoanh vùng hơn 80% toàn bộ Biển Đông. Việt Nam là nước có lãnh thổ và lãnh hải dài nhất trong khu vực cho nên đường lưỡi bò xâm lấn Việt Nam nhiều nhất. Do đó, nếu vụ kiện của Phi Luật Tân thắng thì nước được hưởng lợi nhiều nhất là Việt Nam. 

« Giải quyết tranh chấp Trường Sa với các nước ASEAN » 
Ngoài ra, Việt Nam cũng nên thương lượng với Phi Luật Tân và các nước khác ở Đông Nam Á như Mã Lai và Brunei để giải quyết các vấn đề tranh chấp trong khu vực Trường Sa để có thể thiết lập một liên minh trong việc ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc. 
Trung Quốc hiện nay đang xây cất trên một số đảo đã chiếm đóng bằng vũ lực ở Trường Sa hòng làm bàn đạp để xâm chiếm thêm và để đe doạ các nước khác. Việt Nam là một nước đang quản lý nhiều đảo nhất trong khu vực Trường Sa. Do đó việc giải quyết các vấn đề tranh chấp với Phi Luật Tân, Mã Lai và Brunei để củng cố quan hệ giữa Việt Nam với các nước này, cũng có lợi cho Việt Nam nhiều nhất. 

« Tăng cường quan hệ với Mỹ » 
Ngoài ra, Phi Luật Tân là đồng minh của Mỹ và các nước kia cũng gần với Mỹ cho nên liên minh với các nước này cũng giúp Việt Nam tăng cường quan hệ với Mỹ. 

Mỹ là nước vẫn có sức mạnh hải quân mạnh nhất trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương và Mỹ sẽ không thể để Trung Quốc thao túng trong khu vực quan trọng nhất của Thái Bình Dương - tức là khu vực Biển Đông - vì khoảng 60% lưu thông mậu dịch hàng hải trên thế giới là qua đấy. 

Điều kiện là Mỹ cần được sự ủng hộ và trợ giúp của các nước trong khu vực, trong đó sự ủng hộ và trợ giúp của Việt Nam là quan trọng nhất. 

« Nên đưa tranh chấp Hoàng Sa ra Toà án Quốc tế » 
Ngoài việc Việt Nam nên kiện Trung Quốc ra Toà án Trọng tài theo Phụ lục VII của UNCLOS, chung với Phi Luật Tân hay riêng rẽ, Việt Nam nên đòi đưa tranh chấp Hoàng Sa ra Toà án Quốc tế (International Court of Justice - ICJ). 

Lẽ dĩ nhiên là Trung Quốc sẽ bác bỏ đề nghị của Việt Nam, nhưng qua đó Việt Nam có thể chứng minh cho thế giới biết được sự chiếm đóng phi pháp của Trung Quốc và vận động được dư luận trong nước và trên thế giới ủng hộ sự nghiêm túc của Việt Nam trong vấn đề Biển Đông. 
RFI : Tháng 5/2004, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã nêu lên khả năng Việt Nam kiện Trung Quốc ra trước quốc tế. Thế nhưng trong giới lãnh đạo Việt Nam dường như vẫn còn thái độ dè dặt. Theo phân tích của Giáo sư, cái lợi và cái hại của việc kiện Trung Quốc ra trước quốc tế là như thế nào ? 
Ngô Vĩnh Long : Đúng là trong giới lãnh đạo Việt Nam dường như vẫn có thái độ dè dặt, có thể vì sợ Trung Quốc gây rối trong các lãnh vực kinh tế, chính trị, và xã hội của Việt Nam. Nhưng Việt Nam càng chần chừ thì Trung Quốc sẽ càng lấn tới. 

Trung Quốc đã và đang cố tình phân hoá và cô lập Việt Nam bằng cách tạo một hình ảnh là càng ngày Việt Nam càng tiến sâu vào quỹ đạo của Trung Quốc. Như thế thì Trung Quốc có thể làm cho chính quyền Việt Nam càng ngày càng mất đi sự tin tưởng của nhân dân trong nước và mất sự ủng hộ của nước ngoài. Đến khi suy yếu và không còn có lựa chọn nữa, thì lúc đó Trung Quốc sẽ dùng Việt Nam để trao đổi với các nước khác và để chia vùng ảnh hưởng như Trung Quốc đã từng làm. 

« Thời điểm thuận lợi nhất để Việt Nam kiện Trung Quốc » 
Theo tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì Việt Nam đã chuẩn bị sẵn sàng hồ sơ kiện Trung Quốc rồi. Thì bây giờ là thời điểm thuận lợi nhất từ trước đến nay để chính phủ Việt Nam khởi kiện Trung Quốc. 
Trong trường hợp chính phủ Việt Nam chưa chuẩn bị chu đáo thì Việt Nam cũng nên khởi kiện rồi hoàn tất hồ sơ như Phi Luật Tân đã làm. Vấn đề quan trọng là trong thời điểm hiện tại Việt Nam phải cấp tốc chứng minh rằng Việt Nam sẵn sàng bảo vệ quyền lợi của mình cũng như an ninh của khu vực và của thế giới trước sự đe doạ và bành trướng của Trung Quốc. 

« Cái lợi lớn nhất : Được sự ủng hộ trong nước và trên thế giới » 
Cái lợi lớn nhất là qua vụ kiện Việt Nam có thể vận động sự ủng hộ của nhân dân trong nước và của thế giới để không những ngăn chặn sức ép của Trung Quốc, mà còn có thể được các toà án quốc tế xét xử và phán quyết là việc Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm đóng toàn bộ Hoàng Sa và các đảo khác ở Trường Sa là sai trái. 
Trong khoảng hơn một chục vụ kiện ra trước các toà án quốc tế về tranh chấp trên biển mà tôi đã nghiên cứu, phán quyết của các toà án đều được tuân thủ. 
Nếu ra được Toà án Quốc tế việc xấu nhất có thể xảy ra là toà sẽ phán quyết chia quần đảo Hoàng Sa, phần phía bên đảo Phú Lâm cho Trung Quốc và phần phía bên Hoàng Sa cho Việt Nam. Nhưng dù như thế, Trung Quốc không thể đòi là Phú Lâm có vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) để biện hộ cho việc cắm giàn khoan Hải Dương 981 trên thềm lục địa và trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam như họ đang làm. 

Nếu Trung Quốc ỷ thế nước lớn và không chịu tuân theo phán quyết của toà – mà đấy sẽ là trường hợp chưa từng xẩy ra - thì Trung Quốc sẽ chứng tỏ cho thế giới thấy rõ bộ mặt ngoan cố của mình và tự cô lập mình đối với cộng đồng thế giới. 

« Cái hại lớn nhất : Bị Trung Quốc trả thù bằng kinh tế, nhưng … » 
Cái hại lớn nhất đối với Việt Nam là Trung Quốc sẽ trả thù bằng cách phá hoại kinh tế Việt Nam như gián đoạn trao đổi hàng hóa, gián đoạn mậu dịch hay gây trì trệ cho các công trình đang đấu thầu trong nước. 
Việt Nam có thể bị khó khăn trong một giai đoạn, nhưng Trung Quốc cũng sẽ bị thiệt hại về nhiều mặt, trong đó có sự e dè của nhiều nước trong việc làm ăn với Trung Quốc. Do đó có thể các nước đó sẽ rút bớt hoạt động và đầu tư ở Trung Quốc và chuyển về Việt Nam hay các nước khác. Nhưng Việt Nam phải năng động trong vấn đề xây dựng môi trường tốt để thu hút đầu tư và mậu dịch của các nước này khi họ chuyển dịch. 

RFI : Việt Nam cũng cần phải thúc đẩy việc đưa vụ giàn khoan ra trước Hội đồng Bảo an và Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ? 
Ngô Vĩnh Long : Tôi đã đề nghị đưa vụ giàn khoan ra trước Hội đồng Bảo an và Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc vì Trung Quốc đã gây mất an ninh cho khu vực và cho thế giới qua việc đưa tàu chiến tháp tùng giàn khoan để đe doạ, cũng như việc dùng các tàu hải giám gây tổn hại cho tàu cá và tàu tuần tra của Việt Nam. 

« Đưa vụ HD-981 ra Liên Hiệp Quốc : Hiệu quả nhanh nhất » 
Theo đánh giá của tôi, đây là việc làm có hiệu quả nhanh nhất trong việc vận động dư luận và sự ủng hộ của các nước trên thế giới, trong đó có các cường quốc như Mỹ, Nhật, Ấn Độ, Anh, Pháp và Đức. 

Nhưng trong khi Việt Nam chưa thúc đẩy việc trên thì Trung Quốc vào ngày 9 tháng 6 đã gửi « bản tuyên cáo lập trường » của họ lên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon về giàn khoan Hải Dương-981 và đòi ông gởi đến tất cả các nước thành viên. 

Bản tuyên cáo này khẳng định rằng hoạt động khoan dầu của giàn khoan Hải Dương-981 « là một phần trong quy trình thăm dò và khai thác giếng dầu thường xuyên bên trong vùng chủ quyền lãnh thổ Trung Quốc ». Trung Quốc còn vu cáo Việt Nam cản trở « trái phép » hoạt động của giàn khoan Hải Dương-981 bằng cách điều động tàu có vũ trang và cho tàu đâm vào tàu Trung Quốc cả hơn nghìn lần. 

Tuy Trung Quốc có hành động ngang ngược và vu khống như trên, tôi nghĩ đây là dịp tốt để Việt Nam yêu cầu Hội đồng Bảo an và Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thảo luận một cách triệt để vấn đề Biển Đông, trong đó có việc Trung Quốc chiếm đóng Hoàng Sa và Trường Sa, và việc đơn phương đưa ra đường lưỡi bò để lấn chiếm hơn 80% khu vực Biển Đông và đe doạ an ninh của khu vực và thế giới. 

« Trung Quốc há miệng mắc quai nhưng Việt Nam phải vận động » 
Tôi nghĩ rằng nếu Việt Nam thúc đẩy vấn đề này, Trung Quốc không thể ngăn chặn được vì Trung Quốc là người đã đưa vấn đề này ra trước Liên Hiệp Quốc và ông Ban Ki Moon đã công bố rằng ông sẵn sàng giúp hòa giải – tất nhiên là đưa vấn đề này ra trước Hội đồng Bảo an và Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. 

Nhưng để làm được việc này, ông Ban Ki Moon phải có sự ủng hộ của một số nước lớn trên thế giới, cho nên Việt Nam phải vận động… và vận động ! Chứ không thể ngồi chờ. 

Và tôi thấy rằng gần đây Mỹ cũng đã có thay đổi trong chính sách của họ. Ví dụ như gần đây, ông Daniel Russel, Trợ lỹ Ngoại trưởng Mỹ đặc trách châu Á Thái Bình Dương đã tuyên bố rằng theo ông và Bộ Ngoại giao Mỹ, Hoàng Sa đúng là khu vực có tranh chấp. 
Trước đây, Mỹ nói là Mỹ không can thiệp vào chủ quyền Hoàng Sa, những bây giờ Mỹ thấy rằng việc Trung Quốc dùng Hoàng Sa để bào chữa cho việc cắm giàn khoan HD-981 và tiếp tục đưa giàn khoan vào thì đúng là có sự liên hệ giữa tranh chấp chủ quyền Hoàng Sa với an ninh của khu vực và của thế giới. 

Thì lúc này là dịp rất tốt cho Việt Nam để vận động thế giới, vận động Mỹ giải quyết cùng một lúc vấn đề đe dọa của Trung Quốc và vấn đề Hoàng Sa. 
RFI xin thành thật cảm ơn giáo sư Ngô Vĩnh Long.



Thủ tướng có thực sự không màng "hữu nghị viển vông"?


Hạ Mai (Viet-Studies) - Ngày 2-5-2014, Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt giàn khoan Haiyang Shiyou-981 (HYSY-981) vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tình hình biển Đông nóng lên từng giờ, ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo của người dân Việt Nam dâng ngùn ngụt. Nhân dân khắp nơi sôi sục, mong đợi giới lãnh đạo cấp cao tỏ rõ thái độ, có những bước đi cương quyết, kịp thời, song mặt nước vẫn lặng như tờ. Sự im lặng khó hiểu từ phía những người có trách nhiệm không chỉ làm tích tụ thêm những bức xúc của người dân, mà còn khiến những bực bội bấy lâu kìm nén có nguy cơ bùng phát.

1- Dàn dựng

Ngày 8-5-2014, Hội nghị Trung ương lần thứ 9 khai mạc, TBT Nguyễn Phú Trọng – với chức trách của mình, đọc lời mở màn Hội nghị. Cả nước nín thở trông chờ, hy vọng sẽ được nghe những tuyên bố xứng tầm, hoặc chí ít thì cũng có những động thái nào đó về vấn đề biển Đông. Tuy nhiên, giọng nói có phần rề rà, vẻ bình chân như vại của Tổng Bí thư và chủ đề “lãng nhách” bàn về “xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc” trở nên phản cảm trên nền vấn đề Biển Đông đang nóng rẫy (cho dù chắc chắn, Nguyễn Phú Trọng không động chạm đến biển Đông vì Vua tập thể” (BCT) đã quyết định như vậy!). Những hy vọng, trông đợi nhanh chóng chuyển thành ê chề, chán chường và tức giận, kết quả là Nguyễn Phú Trọng hứng đủ mọi rủa xả, thóa mạ.

Trong lúc thái độ, phản ứng của các tầng lớp nhân dân căng như dây đàn, ngày 11-5-2014, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới Myanmar, có bài phát biểu tại phiên họp toàn thể của các nhà lãnh đạo ASEAN. Chưa nguôi nỗi thất vọng vì Nguyễn Phú Trọng, chẳng mấy ai trông đợi ở bài phát biểu của Thủ tướng, song Thủ tướng đã có cú “lật cánh” ngoạn mục khi nhắc đến các cụm từ “biển Đông”, “ngang nhiên”, “hung hăng”, “vi phạm đặc biệt nghiêm trọng”….Trước khung thành không có thủ môn, Thủ tướng chỉ việc co chân và… sút!

Dù đã có một vài cụm từ có vẻ cương quyết, nhưng nếu phân tích kỹ toàn bài phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và đặt trong bối cảnh nguy cơ, hiểm họa từ giàn khoan HYSY-981, sẽ chẳng thấy có nhiều điều đặc biệt: Giọng điệu vừa phải, lời lẽ uyển chuyển, nhẹ nhàng, không động chạm, tránh né, không dám gọi đúng tên sự việc… Sau hơn 10 ngày im lặng, những gì mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Myanmar là chưa đủ, là điều ít nhất có thể làm. Chính kiến, thái độ của Thủ tướng là nhỏ bé trong so sánh với những gì mà Bắc Kinh đang làm. Bất kỳ Nguyên thủ quốc gia bình thường nào cũng có thể phát biểu mạnh mẽ, thuyết phục, cứng rắn hơn thế; nhưng, bài phát biểu đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt – nó đã đánh trúng tâm lý bức bối của người dân. Nó được tung hô hơn giá trị đích thực, nhất là bởi bộ máy báo chí “định hướng XHCN” và đội quân Dư luận viên (DLV) đông đảo.

Tiếp dòng sự kiện, chiều ngày 14-5 -2014, Hội nghị Trung ương lần thứ 9 bế mạc. Dù đã một lần thất vọng, người dân vẫn mong manh trông đợi những thông điệp mới từ Tổng Bí thư, nhất là khi đã có một trong bốn tứ trụ khai bước, mở đường. Nhưng, như Trần Hữu Dũng đúc kết thì “diễn văn bế mạc của Nguyễn Phú Trọng có 7 đề tài chính. Hai đề tài đầu tiên (và dài nhất) là: 1- Bản sắc dân tộc của văn hóa Việt Nam; 2- Tích cực đấu tranh với những biểu hiện lai căng. Đề tài thứ 4 là ngắn nhất, nói về quốc phòng, an ninh, đối ngoại… Không có bất cứ một chữ “Trung Quốc” nào và chỉ có duy nhất một chữ “biển Đông” (còn từ “văn hóa” thì được nói đến hơn 30 lần)”.

Một lần nữa người dân Việt Nam lại ngã ngửa! “Ấn tượng” Myanmar, vì thế, càng khắc đậm dấu ấn. Mưa đá, bão đá tiếp tục trút ào ào về phía Nguyễn Phú Trọng, nhất là khi trước đó (ngày 13-5-2014), thông tin về việc người anh “bốn tốt” khước từ gặp gỡ Nguyễn Phú Trọng đã lan tràn trên thế giới mạng (dù việc đề nghị gặp Tập Cận Bình, coi đó là một kênh để giải quyết vấn đề cũng là lẽ thường).

Khi Nguyễn Phú Trọng (cùng với một loạt nhân vật khác) đã “chết lâm sàng” và mười ngày sau sự kiện Myanmar – thời gian vừa đủ để “ấn tượng Myanmar” bắt đầu nhàn nhạt (trong khi biển Đông ngày càng căng thẳng); đồng thời, sau khi đã thỏa thuê ném đá, nhân dân cần tiếp một cú chích “vitamin liều cao”, thì Manila và Diễn đàn kinh tế Thế giới về Đông Á 2014 là một cơ hội thích hợp. Quả thật, Thủ tướng đã làm một động tác kích đẩy nhẹ nhàng chỉ với cụm từ “hữu nghị viển vông” và đã đạt hiệu suất ngoài mong đợi, trong phút chốc “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”, trở thành “anh hùng dân tộc” - thần tượng của một đất nước luôn khát khao thần tượng. Biển Đông đã nóng, những lời ca tụng Thủ tướng bằng những mỹ từ chói sáng nhất, vang vọng nhất, ngời ngợi nhất… còn nóng hơn gấp ngàn lần: “Phát biểu của Thủ tướng hội tụ khí phách Việt Nam”; “Thủ tướng nói lời non sông đất nước”; “phát ngôn của Thủ tướng mang sức hiệu triệu”; “tiếng nói dũng cảm của ông Thủ tướng cự tuyệt thứ "hòa bình hữu nghị viển vông" có giá trị như một lời hô thoát Hán”…

Chỉ nghe Thủ tướng nói, chưa cần xem Thủ tướng làm, một bộ phận đông đảo người Việt, trong đó có cả tầng lớp tinh hoa, đã vội vàng “dịch” lờiThủ tướng thành bốn cơ hội/khả năng sau: 1- Thoát Hán; 2- Tổ quốc trên hết!; 3- “Xoay trục” sang phương Tây; 4- Dân chủ. Bốn cơ hội “tự phiên” đã thắp lên niềm tin, hy vọng về một Việt Nam chuẩn bị cất cánh và thậm chí đã nghĩ đến cơ hội được bày tỏ lòng yêu nước, khi chính giới lãnh đạo khẩn thiết “kêu gọi” nhân dân biểu tình…. Và ngần ấy cơ hội cũng thừa để ve vuốt tinh thần, khát khao, ý chí của người Việt trong nhiều ngày qua – điều mà Thủ tướng đã nhếch môi cười mỉm biết trước. Quả thật, để “ghi điểm”, Thủ tướng không tốn nhiều công sức. Chỉ bằng một con tính lớp một và vài ba thao tác kỹ thuật đơn giản, Thủ tướng đã kịp điều chỉnh, định hướng dư luận theo cách có lợi nhất cho các mục tiêu, tính toán của mình.

2- Đằng sau dòng sự kiện

Song, niềm tin và hy vọng chỉ có thể trở thành hiện thực khi được xây trên nền tảng vững chắc là tính khả thi và mong muốn thực thi của chính trị gia, chứ không phải là các thủ thuật hoặc tiểu xảo chính trị. Xếp đặt, sàng lọc, lắng đọng và móc nối các sự kiện, phần chìm của tảng băng dần lộ diện:

Ngày 5-5-2014, vài ngày sau khi HYSY-981 được ông bạn “16 chữ vàng” đặt phịch vào sân nhà hàng xóm, Blogger AnhBaSam Nguyễn Hữu Vinh – chủ một trang điểm thông tin với tinh thần nhà báo phải nói đúng sự thật bị bắt khẩn cấp. Chủ trang mạng “từ khi khởi đầu đến nay đều ưu tiên cho những thông tin về Trung – Việt, cảnh báo và phản đối những hành động xâm phạm chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc”[1]; đồng thời, dám đăng những bài điểm trúng huyệt đạo[2]bị “tống kho” đã ngầm phản ánh “quyết tâm” chống Trung Quốc của Chính phủ do Thủ tướng đứng đầu và ý định “đốn phạt” những người có thông tin, có khả năng bình luận sắc sảo, “đi guốc vào trong bụng”.

Ngày 11-5-2014 (cũng là ngày Thủ tướng tới Myanmar và có bài phát biểu trông đợi) – lần đầu tiên người dân Việt Nam được “bật đèn xanh” biểu tình thể hiện lòng yêu nước (dù có hai loại “biểu tình nhân dân” và “biểu tình quốc doanh”). Hai sự việc đặt cạnh nhau, khiến người Việt phần nào quên điAnhBaSam, bắt đầu tin tưởng ở sự thay đổi của Chính phủ (người Việt Nam vốn cả tin, nhẹ dạ).

Tuy nhiên, sự kiện bạo loạn Bình Dương (12-5), Vũng Áng, Hà Tĩnh (14-5)… đã mang đến những dự cảm chẳng lành. Phóng sự “Đi giữa dòng bạo động” của nhạc sĩ Tuấn Khanh đã giúp giải đáp nhiều nghi vấn. Quả thật, sự lặng thinh và vắng mặt của các lực lượng an ninh theo kiểu thả nổi đám đông, cũng như cách thức tổ chức, kích động biểu tình rất chuyên nghiệp đã chỉ báo về một âm mưu, kế hoạch được sắp đặt tỉ mỉ, tính toán chu đáo “từ trong ruột”. Việc đồn đoán “công an bất ngờ, trở tay không kịp” để bạo động xảy ra đã bị đánh đổ, bị phủ định hoàn toàn bởi “lịch sử hào hùng, vẻ vang” của lực lượng công an từng phá những vụ án hình sự nổi tiếng, từng đánh sập, bóp nghẹt từ trong trứng nước mọi “âm mưu bạo loạn” dù mong manh nhất.

Thêm vào đó, sau nhiều ngày điều tra, bộ máy an ninh tinh nhuệ, khổng lồ, nghiệp vụ cứng đã kết luận Việt Tân là thủ phạm – một kết luận ngô nghê, non nớt, vụng về đối lập với “tài năng” phá án và cùng với kết quả điều tra người cầm đầu gây rối chủ yếu là các băng giang hồ, Bộ Công an đã tự tố cáo. Tư duy “lùn” của bộ máy an ninh đứng dưới “bóng mát” chiếc lọng vàng của Thủ tướng đã không chệch nguyên tắc “chủ nào, tớ ấy” khi phù phép, biến Việt Tân thành “vật tế thần”.

Tuy nhiên, nếu chỉ đổ tội cho Việt Tân thôi thì có vẻ hổng hểnh. Sự đập phá có lựa chọn, mang tính chủ đích “chỉ có 2 doanh nghiệp của Trung Quốc bị đốt cháy” trong số “700 doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài trực tiếp bị đe dọa và “trên 460 doanh nghiệp bị đập phá” đã kịp thời lấp đầy lỗ hổng, bẻ quặt một bộ phận dư luận tin rằng có bàn tay của Trung Nam Hải – đó cũng là cách đẩy nghi vấn sang phe Cung vua.

Ngày 17-5-2014 (một ngày trước khi cuộc xuống đường toàn dân được dự kiến), các dòng tin nhắn “Thủ tướng chỉ thị…”; “Thủ tướng yêu cầu…”; “Thủ tướng đề nghị…”, như cơn lũ ập vào hơn 120 triệu thuê bao di động. Việc các nhà mạng (không hiểu vô tình hay hữu ý) “thi nhau sỉ nhục Thủ tướng” (như Huỳnh Ngọc Chênh giễu cợt) đã chính thức phát đi tín hiệu đau thương cho ngày toàn dân xuống đường. Thực vậy, ngày 18-5-2014, câu chuyện biểu tình trở về vạch xuất phát ban đầu. Dưới sự chỉ đạo “xuất sắc” của Thủ tướng, nhân danh tái lập trật tự, an toàn xã hội, người biểu tình bị sách nhiều, bị giam giữ, bị lôi, kéo, khênh vứt lên xe, thậm chí bị đánh đập…

Sau ngày 18-5 đến thời điểm hiện tại, không khí biểu tình xẹp lép. Bình Dương, Vũng Áng đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử! Đến hết năm 2015 (không loại trừ còn lâu hơn nữa), Luật Biểu tình vẫn cứ là giấc mơ của nhân dân Việt Nam. Xin mời Trung Quốc tiếp tục nghênh ngang xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ Việt Nam, nhân dân Việt Nam đã bị dán băng keo vào mồm theo một cách hết sức “hợp pháp”. Cuối cùng, người dân Việt Nam không chỉ mất sạch cơ hội bày tỏ lòng yêu nước, phải bịt mồm, bịt chính kiến, mà việcbắt bớ và theo dõi “bọn phản động” có tư tưởng dân chủ, tư tưởng chống Trung Quốc cũng trở nên dễ dàng hơn.

Sự kiện ngày 18-5 đẩy sự bức bối vốn có lên một mức mới, nhưng chỉ ba ngày sau, những bức xúc có chiều hướng gia tốc đã bị đè bẹp một cách đĩnh đạc, thuyết phục bởi cụm từ “hữu nghị viển vông” (21-5-2014). Tiếp nối những lời phát biểu được mệnh danh là “mang hồn thiêng sông núi”, Thủ tướng “bồi” thêm vào niềm hy vọng của người Việt bằng một “chưởng” kha khá: “Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế”[3].

Sau một loạt những mánh lới chính trị, đã đến thời điểm lên tiếng của các DLV. Hàng loạt bài báo chỉ trích phe Cung vua hèn kém, cam tâm nô lệ, bán nước cho Tàu, đứng sau các vụ bạo loạn…và tung hô “thần tượng mới”, gọi đó là “hiểm họa đối với Trung quốc trước mắt và lâu dài”…đã dẫn dắt dư luận theo hướng Tuyên bố “hữu nghị viển vông” định sẵn.

Trong hành động “hậu diễn văn”:

Thứ nhất, Thủ tướng lập tức gửi thông điệp trấn an đối phương: 1- "Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống lại một quốc gia khác”[4] (Thủ tướng thật khéo “đánh lận con đen”- câu hỏi không hề nói đến “liên minh quân sự để chống lại một quốc gia khác”); 2- “Việt Nam không bao giờ đơn phương sử dụng biện pháp quân sự, không bao giờ khơi mào một cuộc đối đầu quân sự, trừ khi bị bắt buộc phải tự vệ”[5].

Tuyên bố của Thủ tướng có thể được hiểu như sau: 1- Trung Quốc hoàn toàn yên tâm, Việt Nam sẽ không “xoay trục”, Mỹ và Nhật có muốn cũng không cản được Trung Quốc ở biển Đông; 2- Trung Quốc bình tĩnh đặt giàn khoan, cứ “nuốt” dần biển Đông, miễn là không nổ súng.

Thứ hai, đối với việc kiện Trung Quốc, Thủ tướng tìm kế hoãn binh: “Về giải pháp đấu tranh pháp lý (…), chúng ta đã chuẩn bị hàng chục năm nay, còn thời điểm nào hợp lý thì Bộ Chính trị sẽ quyết định”[6]Tóm lại, không kiện là do Bộ Chính trị đấy chứ, không phải do tớ - điều Thủ tướng muốn nói là như vậy. Đổ thừa cho Bộ Chính trị cũng có nghĩa là phe Cung vua hứng tiếp mũi dùi dư luận.

Vài ngày sau, Đại tướng Phùng Quang Thanh nhũn nhặn “phun châu, nhả ngọc” tại Hội nghị Shangri La (31-5-2014) khiến người dân Việt Nam phừng phừng nổi giận, cho dù những gì rơi ra từ miệng Đại tướng đều là ý tứ Bộ Chính trị (trong đó có Thủ tướng), đã được “Vua tập thể” nâng lên, đặt xuống đến bấy bớt. Phát biểu của Phùng Đại tướng không chỉ trấn an các “đồng chí Bốn tốt”, mà còn làm bệ phóng cho Tuyên bố “hữu nghị viển vông” bay cao, bay xa. Nằm trong guồng vận hành của thể chế, khoác áo quan võ, tơi tả trước búa rừu dư luận, Phùng Quang Thanh buộc phải trở thành con tốt thí trên bàn cờ của Thủ tướng.

Như vậy, ngoài những lời tuyên bố, cho đến nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chẳng hề có bất cứ hành động thực tế mạnh mẽ nào trong khi Trung Quốc ngày càng lộng hành trên biển Ðông. Hơn nữa, tuyên bố hay trả lời phỏng vấn cho dù đanh thép và khí phách đến đâu cũng không thể thay thế Tuyên bố chính thức của Chính phủ gửi đến đối phương tuyên ngôn về quan điểm của một Nhà nước có chủ quyền – điều Thủ tướng có thể làm, song vẫn chưa làm và sẽ không làm (nên nhớ, hành động của Trung Quốc, cũng như thái độ, sự ủng hộ hoặc quay lưng của quốc tế phụ thuộc vào phản ứng thực tế của Việt Nam!). Ngay cả đến việc đúng phép ngoại giao và thông lệ quốc tế là triệu Đại sứ Trung Quốc đến để tỏ thái độ, Chính phủ của Thủ tướng cũng không dám làm (trong khi báo chí, ti vi chỉ vừa đưa tin hàng hóa Trung Quốc độc hại, kém chất lượng, Đại sứ Việt Nam đã lập tức bị triệu hồi vào lúc nửa đêm để nghe huấn thị[7]). Việc Thủ tướng “đùn” cho Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trả lời chất vấn về biển Đông chính là dấu chấm cuối cùng trong Tuyên bố đậm tính viển vông.

3- Khi đã là bản chất…

Đến đây, bản thân dòng sự kiện đã là sự trả lời đầy đủ nhất cho câu hỏi: Thủ tướng có thực sự không màng “hữu nghị viển vông”? Tuy nhiên, sau những “phát biểu xứng tầm nguyên thủ quốc gia”, “hợp ý nguyện lòng dân”, “gây xúc động hàng triệu con tim Việt”… của Thủ tướng trước họa phương Bắc, rất có thể có một câu hỏi vẫn được đặt ra: Phải chăng, Thủ tướng đã thức tỉnh tinh thần dân tộc?

Nhưng, tinh thần dân tộc chỉ có thể thức dậy nếu nó có, dẫu chỉ là đôi chút. Người ta không thể tin Thủ tướng có tinh thần dân tộc, bởi lẽ, một trong những căn cứ tối thiểu, cơ bản nhất là dù ở bất cứ vị trí nào (chưa nói đến vị trí Thủ tướng) cũng phải có ý thức làm lợi cho dân, cho nước, hoặc chí ít là không làm hại, “làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân”[8]. Còn Thủ tướng? Những “phát ngôn đanh thép” (?!) thời gian qua thực chất là những tiểu xảo chính trị. Thủ tướng luôn biết chọn vấn đề, thời điểm “ra đòn”, tung hỏa mù, làm nhiễu… để gây uy tín, “ghi điểm”, nhằm củng cố địa vị hoặc bành trướng ảnh hưởng.

Còn nhớ, ngồi vào ngôi vị Thủ tướng nhiệm kỳ đầu, biết rằng tham nhũng đang trở thành bức bối xã hội, Nguyễn Tấn Dũng đã nắm lấy điểm yếu huyệt, lập tức tuyên bố trong Diễn văn nhậm chức: “Kiên quyết đấu tranh ngăn chặn và đẩy lùi bằng được tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí”[9]. Thực tế thì gần hết hai nhiệm kỳ Thủ tướng, tình hình tham nhũng trầm trọng thêm với những biểu hiện ngày càng tinh vi, phức tạp. Năm 2013, theo chỉ số tham nhũng, Việt Nam xếp thứ 116/176 quốc gia được khảo sát. Các vụ đại án tham nhũng đều có bóng dáng của quan chức cấp cao, các nhóm lợi ích đặc quyền, nhóm thân hữu. Tham nhũng tiền bạc, đất đai, tham nhũng quyền lực, chính sách là hiện tượng phổ biến, thường ngày. Những tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước làm ăn lỗ với những con số “khủng” là kết quả xâu xé của tham nhũng[10]. Làn sóng “tái cấu trúc” hệ thống Ngân hàng (Eximbank, Techcombank, Phương Nam, Bản Việt, Vietinbank, BIDV, Bắc Á…) hoặc để thôn tính, hoặc để trốn nợ xấu cũng là dưới bàn tay “phù phép” của các nhóm thân hữu.

Tháng 2-2010, khi vụ việc Đoàn Văn Vươn đang gây nên một làn sóng phản đối lan rộng, bức bối vì thiếu dân chủ dâng cao, Thủ tướng ra tay đúng lúc, kết luận một cách “minh quân”: Chính quyền Tiên Lãng ngụy biện, sai lầm, vô cảm... “quanh co khi phải đối diện với sự thật”. Thế là Thủ tướng trở thành “người hùng”, người dân Tiên Lãng, người dân cả nước đặt hy vọng, tin tưởng vào Thủ tướng”. Nhưng cuối cùng thì…Vươn vẫn hoàn Vươn - người dân vào tù, sai nha thăng Tướng!

Năm 2013, biển Đông tiếp tục nóng lên trước những hung hăng gia tăng mạnh mẽ của Trung Quốc[11]; đồng thời, sự kiện 17-2 đang đến gần, lòng dân sôi sục, Thủ tướng – “kịch nghệ” mở màn vở diễn mới. Ngày 30-12-2013, trong cuộc làm việc với Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, Thủ tướng tuyên bố hùng hồn: Hiện Bộ Ngoại giao Việt Nam đang lên kế hoạch tưởng niệm 40 năm sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa (1-1974) và 35 năm sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (2-1979). Nhân dân hồ hởi, báo chí hào hứng đợi chờ…. Thế rồi, mọi việc lại rơi tõm vào thinh không và khi dịp kỷ niệm đã qua đi, ngày 19-2-2014, Thủ tướng vớt vát: “Đảng, Nhà nước không bao giờ quên cuộc Chiến tranh biên giới phía Bắc, cũng không bao giờ quên công lao của những đồng chí, đồng bào mình chiến đấu hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến chống xâm lược ngày 17-2-1979”[12]. Hãy xem Thủ tướng giải thích về cái sự “không quên” và “quan tâm”: “Tất cả chiến sĩ hy sinh đều nằm ở nghĩa trang, được nhang khói”[13] (?!).

Cái sự “phát biểu lấy được”, “phát biểu để đó” và “làm ngược lại” của Thủ tướng được phản ánh bằng kết quả trên mọi lĩnh vực đời sống xã hội Việt Nam từ khi Thủ tướng nhậm chức đến nay:

Về chính trị, đây là thời kỳ tự do ngôn luận bị xiết chặt nhất trong các đời Thủ tướng. Trong hai nhiệm kỳ tại vị, Thủ tướng đã ký hàng loạt Nghị định, Quyết định, Công văn[14]… giáng mạnh vào quyền tự do ngôn luận, đàn áp khốc liệt những người “dám” phản biện, chất vấn hoạt động, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam.

Dưới sự chỉ đạo của Thủ tướng, 1.000 website bị tấn công trong năm 2009 (tăng lên gấp 10 lần so với năm 2008[15]); 300 trang web và blog "không phù hợp" đã bị đánh sập năm 2010[16]. Mặc dù Việt Nam trúng cử với số phiếu cao vào Hội đồng Nhân quyền nhiệm kỳ 2014-2016, nhưng năm 2013, tình hình nhân quyền ở Việt Nam lại “xấu đi nghiêm trọng”, một chiến dịch đàn áp khắc nghiệt đối với các ký giả, blogger được tăng cường. Việt Nam đứng thứ năm trong danh sách top 10 quốc gia cầm tù ký giả tệ hại nhất trên thế giới, là nhà tù lớn thứ hai ở châu Á sau Trung Quốc[17]. Thủ tướng đã “thành công” đưa Việt Nam vào trong danh sách Kẻ thù của mạng Internet, xếp ở vị trí thứ 174/180 nước trong bảng danh sách tự do báo chí[18].

Dưới “tài” chấp chính của Thủ tướng, nông dân bị cưỡng chế, đàn áp, bị thu hồi đất; đặc biệt, đằng sau nhiều vụ cướp đất có bàn tay dính lứu của những nhóm đặc quyền dưới ô dù của Thủ tướng với danh sách tên đất, tên làng dài theo thời gian: Văn Giang, Dương Nội, Bắc Giang, Mễ Trì, Mỹ Đức, Bắc Sơn (Thạch Hà, Hà Tĩnh), Vũng Áng, Đắc Nông, Ninh Thuận…. Về tự do tôn giáo, Việt Nam là “nước vi phạm quyền tự do tôn giáo tồi tệ nhất trên thế giới”[19].

Về tình hình nhân quyền Việt Nam, đại diện HRW John Sifton nhận xét: “Một chính quyền tàn ác và đàn áp có hệ thống các quyền tự do biểu đạt, tự do lập hội và tập hợp hòa bình, trấn áp những người dám thách thức chính quyền hay dám kêu gọi dân chủ”[20]. John Sifton cảnh báo: Đừng kỳ vọng “việc đưa ra đối thoại chiến lược quân sự và đàm phán tự do thương mại với Việt Nam có thể khuyến khích đất nước này thay đổi”[21]. Ông nhấn mạnh: “Nhà cầm quyền Việt Nam không hề thả lỏng nắm đấm của họ”[22].

Về kinh tế, dưới sự lãnh đạo của Thủ tướng, nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam hết sức bất ổn, chứa đựng nguy cơ rủi ro, suy thoái; tăng trưởng GDP giảm mạnh (năm 2007: 8,46%[23], năm 2011: 5,89%[24]; 2013: 5,4%[25]). Nợ công của Việt Nam đã ở mức trên 81,885 tỷ USD, bình quân nợ công theo đầu người là 905,18USD, chiếm 47,7% GDP, tăng 10,9% so với năm 2013 (tính đến ngày 13-6-2014)[26]. Việt Nam là một trong 20 nước có khả năng vỡ nợ lớn nhất trên thế giới[27], người dân Việt Nam có gánh nặng thuế và chi phí cao bậc nhất khu vực[28], tỷ lệ người lao động thu nhập thấp (dưới 2 đôla/ngày) chiếm 18,2% dân số/năm 2011 (16,1 triệu người/)[29]. Mọi yếu kém trên đây của nền kinh tế đã được Thủ tướng thừa nhận, nhận trách nhiệm và xin lỗi trong kỳ họp thứ tư Quốc hội khóa XIII (10-2012)[30].

Về văn hoá- xã hội, xã hội Việt Nam ngột ngạt, tù túng, bế tắc, các giá trị đảo lộn, văn hoá – giáo dục tụt dốc, đạo đức suy đồi, bệnh hình thức, thành tích và giả dối tràn lan, len lách trong mọi ngóc ngách xã hội. Phần lớn lớp trẻ bị chủ nghĩa vật chất chế ngự, giành giật, xâu xé quyền lợi, chìm nghỉm trong ham muốn quyền lực, vùng vẫy trong bãi sình lầy của “văn hóa đấm đá". Cơ chế tuyển dụng, sử dụng cán bộ không minh bạch hình thành nên một lớp“thái tử đỏ”, “thế tử Đảng” bất tài, vô dụng, tham lam, “ăn trên ngồi chốc”, thụ hưởng các đặc quyền, đặc lợi.

Tóm lại, Chính phủ của Thủ tướng đã hoàn thành “xuất sắc” nhiệm vụ đàn áp con người về mặt đạo đức, ý thức chính trị, giết dần phẩm giá và nô dịch tư tưởng, dung túng cho cái phi nhân, khiến người dân hoặc thờ ơ, phó thác, bàng quan, vô cảm trước vận mệnh, tương lai đất nước, hoặc mắc “bệnh sợ hãi chính trị” mãn tính, triền miên.

Về quan hệ với Trung Quốc, dưới hai nhiệm kỳ lãnh đạo của Thủ tướng, Việt Nam lún sâu vào quỹ đạo của người láng giềng phương Bắc:

– Thứ nhất, chống Trung Quốc xâm lược là chống Chính phủ

Những lời nói, bài viết, quan điểm về Trung Quốc gây hấn, về chủ quyền biển đảo Việt Nam, về đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa… đều bị cấm đoán, đều bị quy là tội phạm chính trị.

Mọi hành vi, thái độ lên án Trung Quốc đối với Chiến tranh biên giới 1979, cắt cáp tàu Việt Nam trên biển, xâm hại ngư dân Việt Nam…. bị cấm kỵ, bị theo dõi, rình rập, dọa nạt, quy là phản động… Chính phủ của Thủ tướng ngăn cấm, bắt bớ những người yêu nước biểu tình phản đối Trung Quốc… Đó là những hành động tiếp tay cho Trung Quốc, chà đạp lên lợi ích quốc gia, dân tộc. Chống Trung Quốc là chống Chính phủ - như thế, Chính phủ đã đồng nhất mình với Trung Quốc.

– Thứ hai, kinh tế lệ thuộc vào Trung Quốc

Trung Quốc là thị trường nhập siêu lớn nhất của Việt Nam, tỷ lệ nhập siêu tăng mạnh qua từng năm: 4,4 tỉ năm 2006; 11,5 tỉ năm 2009; 12,7 tỉ USD năm 2011; 16,4 tỉ USD năm 2012; và 23,7 tỉ USD năm 2013[31]. Phân bón, thuốc bảo vệ thực vật nhập khẩu từ Trung Quốc chiếm khoảng 50% tổng lượng nhập khẩu của Việt Nam; đồng thời, 60-70% diện tích lúa nông nghiệp gieo trồng giống lúa lai Trung Quốc[32]. Với việc nhập khẩu tràn lan, hàng kém chất lượng, chứa chất độc hại tràn ngập đất nước, đồng Nhân dân tệ khuynh đảo thị trường tài chính Việt Nam.

Trung Quốc trúng thầu tới 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất… của các dự án kinh tế Việt Nam trọng điểm, hoặc dự án thượng nguồn, liên quan mật thiết tới tài nguyên quốc gia và an ninh năng lượng. Các chủ đầu tư đều là trụ cột kinh tế như Tập đoàn Than - Khoáng sản, Tập đoàn Dầu khí, Tập đoàn Điện lực, Tổng công ty Thép, Tổng công ty Hóa chất[33]….

- Thứ ba, an ninh – quốc phòng bị đe dọa

Với 90% các công trình trúng thầu, tại các địa bàn xung yếu về quốc phòng – an ninh (Quảng Ninh, Vũng Áng, Cửa Việt, Tây Nguyên…), người lao động Trung Quốc sang Việt Nam lập làng, thâm nhập sâu, thậm chí lấy vợ, sinh con, đồng hóa dân tộc.

Đến năm 2013, các công ty Trung Quốc được cấp 19 dự án trồng rừng ở 18 tỉnh với diện tích trên 398.374ha[34] - đây đều là các dự án liên quan tới rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn hoặc ở những vị trí, khu vực trọng yếu về quốc phòng, an ninh, nơi có nhiều khoáng sản và kim loại quý[35].

Hiệp định vận tải đường bộ Việt Nam – Trung Quốc sửa đổi ngày 11-10-2011 đã mở rộng phạm vi di chuyển, hoạt động các phương tiện vận tải giữa hai nước, cho phép phương tiện vận tải Trung Quốc qua lại 7 cặp cửa khẩu, hoạt động trên 26 tuyến vận tải hành khách và hàng hóa (gồm 17 tuyến giáp biên giới và 9 tuyến vào sâu nội địa)[36]. Từ tháng 8-2012, các tuyến lần lượt được khai thông, có điều, mang tiếng là vận tải hai chiều, song trên thực tế, do Trung Quốc đưa ra quá nhiều quy định khắt khe, nên các doanh nghiệp Việt Nam đành “bó tay”. Cuối cùng, chỉ có các doanh nghiệp Trung Quốc vận tải được hành khách, hàng hóa vào sâu trong lãnh thổ của Việt Nam, biến tuyến vận tải hai chiều thành tuyến một chiều.

Tựu chung lại, mới chỉ điểm qua vài nét khái quát, viện dẫn vài ba con số đã thấy bức tranh chính trị, kinh tế, an ninh quốc phòng Việt Nam hiện tại thật đáng lo ngại, ở mức nguy hiểm. Nó đồng thời cũng cho phép đặt câu hỏi nghi ngờ về các mối liên hệ chặt chẽ của Chính phủ với Trung Quốc. Và quả thật, tình “hữu nghị” mà Thủ tướng nói đến thực không hề “viển vông”.

4-Thực chất đằng sau những tuyên bố…

Đối với đại bộ phận quan chức cấp cao Việt Nam hiện nay, nhất là những quan chức đảm nhiệm vị trí quan trọng, then chốt trong bộ máy Đảng, Nhà nước, mục đích và nhu cầu cấp thiết nhất là kéo dài thời gian tại vị, hoặc nếu không thể kéo dài, thì phải đảm bảo “hạ cánh an toàn”.

Kéo dài thời gian tại vị cũng đồng nghĩa với việc làm phình to thêm khối tài sản cá nhân kếch sù bằng nhiều con đường bất minh khác nhau; đồng thời, tranh thủ thời cơ, gài con, gài cháu, sắp xếp thân tộc vào những vị trí béo bở.

“Hạ cánh an toàn” là sau một quá trình trục lợi bằng quyền lực, rời khỏi chính trường, khối tài sản to lớn phải được bảo toàn và khi không còn chức quyền theo nghĩa chính thống, thì vẫn có thể đứng vào vị trí “cố vấn”- “Thái Thượng Hoàng”.

Trên hai điểm quy chiếu nói trên, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là một hiện thân đầy đủ nhất và câu chuyện “hữu nghị viển vông” cũng nằm trong toan tính ấy, khi thời điểm Đại hội XII Đảng CSVN đang đến gần.

Nhìn tổng thể chính trường Việt Nam hiện nay có hai phe phái chính trị, thường được gọi dưới cái tên “Cung Vua” - “Phủ Chúa”. Hội nghị Trung ương 6 (10-2012) được coi là trận dàn quân đấu đá chính trị trong Đảng CSVN căng thẳng, quyết liệt và nổi bật nhất thời kỳ đổi mới. Kết cục là phe Cung Vua tuy giữ thế thượng phong, nhưng đến phút cuối Phủ Chúa thoát hiểm ngoạn mục. Sau cú suýt đại bại trong gang tấc, Phủ Chúa chẳng những không yếu đi, mà ngày càng mạnh lên, tuy nhiên, để giành phần thắng tuyệt đối tại Đại hội XII, vẫn rất cần hạ bệ, làm mất uy tín phe Cung Vua. Bên cạnh đó, mỗi bước đi chính trị, không thể không tính đến phản ứng của nhân dân và quốc tế. Đúng lúc, trùng hợp, giàn khoan HYSY-981 là một cơ may thích hợp.

Với ngần ấy toan tính, chi li trong hành động, trên thực tế, Thủ tướng đã thành công: TBT Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bạc nhược, hoàn toàn mất điểm và rating của Thủ tướng tăng cao bất ngờ.

Không chỉ có vậy, giàn khoan HYSY-981 và “tinh thần dân tộc” của Thủ tướng đã khiến những bức xúc, đè nén về dân quyền tạm nguôi lắng. Khi cả nước đang mê trong giấc mơ “thoát Hán”, thì những người dân mất đất, những blogger, những nhà hoạt động dân chủ bị giam cầm…. dường như cô đơn hơn với nỗi đau của mình.

Cuối cùng, một kết cục nhìn thấy trước:

1-Ngày 15-8, tới đây, Trung Quốc rút trước mùa bão năm như đã định, Việt Nam và Trung Quốc cùng tuyên bố thắng lợi.

2- Năm 2016, tại Đại hội XII, một tam giác quyền lực mạnh nhất mọi triều đại được hình thành: TBT Nguyễn Tấn Dũng - Thủ tướng Hoàng Trung Hải - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh (hoặc nếu Nguyễn Tấn Dũng không trở thành TBT, thì với hai “quả đấm sắt” Hoàng Trung Hải, Nguyễn Chí Vịnh, Thủ tướng nghiễm nhiên ở ngôi “Thái Thượng Hoàng” buông rèm cùng nhiếp chính).

5- Vĩ thanh

Hơn một tháng rưỡi trôi qua kể từ ngày Bắc Kinh đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Cọ xát và va đập phũ phàng với hiện thực khắc nghiệt, đa phần người Việt đã qua cơn ảo vọng “thoát Trung”, “xoay trục”.

vì muốn “thoát Trung”, thì phải có dân chủ, mà dân chủ thì đối lập với độc tài – liệu có lãnh đạo nào vì dân tộc, có đủ can đảm dẹp lợi ích cá nhân, phe nhóm, bỏ qua những đặc quyền, đặc lợi khổng lồ thụ hưởng từ thể chế? Câu trả lời đã có sẵn. 

Trong cuộc chạy đua quyền lực, Thủ tướng có thể vượt vũ môn; tuy nhiên, nếu tiếp tục cai trị đất nước theo kiểu “hèn với giặc, ác với dân”, xây nên một Việt Nam nghèo đói, cô đơn, chia rẽ, Thủ tướng liệu có đi xa?

Cần nhớ rằng, lịch sử công bằng và khách quan, non sông, xã tắc sẽ phán xét! Nếu không muốn trở thành tội đồ của lịch sử, nếu không muốn nợ tương lai, Nguyên thủ chỉ có con đường đứng cùng dân tộc.

Ngày 22-6-2014.


*

[1] Nguyễn Trọng Tạo: Nghĩ về anh Ba Sàm khi anh Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, Boxitvn, 08-05-2014.
[2] Trang Basam đã từng đăng: “Ngay từ khi Thủ tướng nhậm chức, cho tới nay, không ít lần ông thể hiện là mình không thân Tàu, mà hướng Tây nhiều hơn, dù đằng sau đó là cái gì, có mấy ai tin hay không?” (Nguồn: Dẫn theo Song Chi: Bộ mặt thật của Thủ tướng, Người Việt Online, 14-9-2012).
[3] Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài, VGP News, 22-5-2014.
[4] Như trên.
[5] Như trên.
[6] Bộ Chính trị sẽ quyết định thời điểm kiện Trung Quốc, VnEconomy, 29-5-2014.
[7] Trung Quốc, Việt Nam căng thẳng về chất lượng hàng, BBC Vietnamese ,29-8-2007.
[8] Từ chối lời khen của Thủ tướng Dũng, BBC Vietnamese, 9-1-2013.
[9] Bài phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thay mặt Chính phủ nhiệm kỳ khóa XII phát biểu nhậm chức, Thutuongchinhphu.vn, 18-8-2007.
[10] Năm 2010, Vinashin lỗ 4,5 tỉ USD, năm 2011, EVN lỗ 3.500 tỷ đồng, năm 2012, các tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước lỗ khoảng 2.253 tỷ đồng… Tính chung hai năm 2011- 2012, tổng số doanh nghiệp rời khỏi thị trường bằng 20 năm trước đó; trong số gần 500.000 doanh nghiệp đang hoạt động, tỷ lệ thua lỗ cũng rất cao (Nguồn: Chi phí vốn của doanh nghiệp Việt cao gấp 10 lần công ty đa quốc gia, Cafef.vn, 24-11-2012).
[11] Trung Quốc tuyên bố cho khách du lịch đến quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp với Việt Nam hồi đầu năm. Tháng 5-2013, Trung Quốc gửi 30 tàu cá lớn từ đảo Hải Nam đến khu vực quần đảo Trường Sa để đánh bắt cá trong vòng 40 ngày. Tàu hải giám của Trung Quốc liên tục thực hiện các chuyến tuần tra trên biển Đông suốt năm. Trung Quốc cho lập vùng nhận dạng phòng không dù không trực tiếp trên biển Đông nhưng có ảnh hưởng khá lớn; đồng thời đã thực hiện một số cuộc diễn tập trên biển Đông.
[12] Thủ tướng: “Không bao giờ quên cuộc chiến biên giới 1979”, VnExpress.net, 19-2-2014.
[13] Như trên.
[14] Đó là: Nghị định số 136/2006/NĐ-CP (14-11-2006, cấm khiếu nại tập thể); Quyết định số 97/2009/QĐ-TTg (24-7-2009, không cho phép các nhóm tư nhân nghiên cứu đánh giá về chính sách của Nhà nước); Nghị định02/2011/NÐ-CP (06-01-2011); Công văn hỏa tốc số 7169/VPCP-NC (12-09-2012, cấm không sử dụng, loan truyền và phổ biến các thông tin đăng tải trên “các mạng phản động”, trong đó có trang Web biển Ðông); Nghị định72/2013/NĐ-CP (31-7-2013, hạn chế việc sử dụng blog và các phương tiện truyền thông xã hội, tạo điều kiện trấn áp bất đồng chính kiến); Nghị định 174/2013/NĐ-CP (13- 11 -2013, quy định các khoản xử phạt mới đối với cư dân mạng đã phổ biến nội dung “tuyên truyền chống Nhà nước”, hoặc “tư tưởng phản động” trên phương tiện truyền thông xã hội).
[15] Như trên.
[16] RSF gọi Việt Nam là "kẻ thù của Internet", BBC Vietnamese, 13-3-2011.
[17] 2013: Năm đàn áp khốc liệt đối với ký giả, blogger tại Việt Nam, Voatiengviet.com, 21-06-2014. Trong danh sách này, Việt Nam xếp sau Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Trung Quốc và Eritrea với 34 netizen đang bị giam cầm, chỉ sau con số 70 của Trung Quốc.
[18] Như trên.
[19] Việt Nam bị chỉ trích mạnh về nhân quyền, BBC Vietnamese, 5-6-2013.
[20] Như trên.
[21] Như trên.
[22] Như trên.
[23]Tổng cục Thống kê: Kinh tế - xã hội thời kỳ 2006-2010 qua số liệu một số chỉ tiêu thống kê chủ yếu, www.gso.gov.vn.
[25] GDP năm 2013 tăng hơn 5,4%, VnExpress.net, 23-12-203.
[26] Nợ công ở ngưỡng nguy hiểm: Công bố các khoản nợ để xã hội giám sát,nhanh.net.vn, 16-6-2014. Theo cách tính của Phạm Chí Dũng thì “khối nợ xấu khổng lồ có thể lên đến trên 500.000 tỷ đồng; nợ công quốc gia có thể lên đến 95-106% GDP -theo tiêu chuẩn Liên Hợp Quốc (Nguồn: Phạm Chí Dũng: Liệu sẽ xảy ra khủng hoảng kinh tế dẫn đến khủng hoảng chính trị ở Việt Nam? Tạp chí Thời đại mới, số 28/tháng 8-2013).
[27] Kinh tế Việt Nam, Wikipedia.
[28] Việt Nam nhiều dân nghèo gần nhất khu vực, BBC Vietnamese, 7-9-2012.
[29] Như trên.
[30] Thủ tướng phát biểu như sau: “Với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành, nhất là những yếu kém, khuyết điểm trong kiểm tra, giám sát hoạt động của tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước; một số tập đoàn, tổng công ty, điển hình là Vinashin, Vinalines, sản xuất kinh doanh kém hiệu quả, có nhiều sai phạm, gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt, ảnh hưởng lớn đến uy tín và vai trò của kinh tế nhà nước” (Nguồn:Sáng nay khai mạc kỳ họp thứ tư Quốc hội khóa XIII, VnExpress.net, 22-10-2012).
[31] Giật mình cán cân thương mại Việt Nam - Trung Quốc: Nhập siêu tăng 100 lần trong 10 năm, Dân trí, 21-6-2014.
[32] Mỗi năm, Việt Nam chi khoảng 40 triệu USD để nhập khẩu 13.000-15.000 tấn lúa giống từ Trung Quốc, tương đương với xuất khẩu 100.000 tấn gạo cao cấp (5% tấm) (Nguồn: Giật mình cán cân thương mại…, Dân trí, 21-6-2014).
[33] Trung Quốc trúng thầu 90% công trình thượng nguồn của Việt Nam, Vieetnam Economic Forum, 32-7-2010.
[34] Đang hoàn thiện quy hoạch đất quốc phòng an ninh, Đất Việt, 11-6-2014
[35] Đó là các tỉnh: Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Bình Định, Kon Tum, Khánh Hòa, Quảng Nam và Bình Dương, cụ thể là: Quảng Ninh 100.000ha, Nghệ An 70.000ha, Kon Tum 65.000ha, Lạng Sơn 36.000ha, Quảng Nam 30.000ha và Thanh Hóa 21.000ha -tổng cộng là 349.000ha. Trung Quốc họn thuê đất chủ yếu ở Lạng Sơn, Cao Bằng, Quảng Ninh, đặc biệt ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, nơi có trục đường 7, đường 8 sang Lào, đường đi lên Tây Nguyên. Đặc biệt, ở các tỉnh có khoáng sản với các tạo quặng trên mặt đất rất cạn, có thể khai thác dễ dàng bằng đào bới.
[36] Bị "ép", doanh nghiệp Việt Nam gặp khó, Báo Giao thông vận tải, 6-3-2014.



chuẩn bị cho VN...Coi Tây Tạng trong tay Tầu


 sống dưới chế độ cộng sản quá lâu
tất cả trở thành  man rị, mọi rợ. 

 




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu


image
Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Một vị ni sư bị đối xử tàn nhẫn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...



TS CHHVũ

Kinh gui Qui' Vi Yêu Nuoc thuong Dân VIÊT NAM, 

Toasoan@baophunu.org.vn là giong giô'ng anh Hùng Bà TRUNG Bà TRIÊU vân dông Nhân Dân VIÊT NAM CUU QUÔC và Cac Toà Bao' khac giong giô'ng Anh Hùng TRÂN HUNG DAO co' Bôn Phâ.n Dâu' Tranh cùng voi Nhân Dân Viêt hon 90 triêu nguoi trong Nuoc và ngoai quôc' hon 4 trieu nguoi Viêt chông' Trung Quôc xâm lang , Chu' y' xem tin tuc cac dài ngoai quôc': www.rfi.fr/tiengviet , dài VOA , BBC. v;v...   Và xem tài liêu cac noi trên internet + hinh anh (photos) chuyên? tin trên dây: Tây Tang , Tân Cuong bi Trung Hoa cai tri .

-Cac Bao' VN. nên làm ngay dê nghi ( yêu câu) Nhà Nuoc XH.VN.và Quôc Hôi VN. câp' tôc' : ra Luât Biêu Tinh không ''Bao dông.'' cho toàn Dân Tu Do Biêu? Tinh Chông' TRUNG QUÔC  Xâm Lang VN. .(không dê cho côn dô- mât vu T.H. giât dây !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!)

CUU QUÔC là BÔN PHÂN và TRACH' NHIÊM cua tât ca? Nguoi ViêtNam yêu TÔ QUÔC là DÂN TÔC VIÊTNAM co' DÔC LÂP, TU DO, co' NHÂN QUYÊN  theo cac NUOC VAN MINH ÂU MY~ và NHÂT BAN?....... là DÂN GiÂU NUOC' MANH.

CAN DAM? TIÊN LÊN !   - Khi Tât' ca cac noi toàn quôc nôi? dây co' SUC MANH không bi dàn ap'! 
Cac' noi trên Thê' Gioi' da~ dêu làm nhu vây. , QUÔC TÊ'  CAN THIÊP GIUP' .

Kinh chào SUC MANH Toàn Dân VIÊT NAM .

D.THI.

2-SAIGON bình yên và SAIGON tai biến
Chó - mèo và chính thể
Ðầu mùa mưa 2014. Vào một buổi tối trăng chênh chếch, lần đầu tiên Sài Gòn có đến ba người bị giết bởi những kẻ trộm chó khi truy đuổi chúng. Bầu không khí tưởng chừng thật bình yên ở Củ Chi - một huyện ngoại thành, bất chợt bị xé toạc. Giới cảnh sát nơi đây, vốn đã không tém dẹp được nạn hút chích lan rộng trong nhiều năm qua, nay lại trở nên bất lực một cách cực kỳ đáng nghi ngờ trước mối tai biến chó - mèo không thiếu liên đới với quản trị chính thể.

Chủ Nhật, 18 Tháng Năm năm 2014 - một ngày nắng đẹp và được giới chức chính quyền TP. HCM ghi nhận “bình yên.” Một nữ sinh viên duyên dáng của trường đại học y khoa Sài Gòn khóc sướt mướt vì cuộc biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc đã bị trấn dẹp một cách không thể kiêu binh hơn. Cũng một cách nào đó, có thể ví thân phận người biểu tình không khác số phận của những kẻ trộm chó khi họ bị đẩy đuổi từ góc này sang xó khác trên các đường phố. Thế nhưng còn kém xa vị thế của giới trộm chó, những người biểu tình hoàn toàn tay không vũ khí mà cũng chẳng có bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, ngoài tấm lòng trung trinh vì nước mà không hẳn vì đảng. 

Nhưng sự kích động đến khó tả đã cùng hòa quyện, bởi khi những giọt nước mắt của người biểu tình tuôn chảy thì người nhà nạn nhân bị giết bởi những kẻ trộm chó cũng chìm vào tang khóc. Sài Gòn đã khác xưa nhiều lắm...

Không khí vừa cô đặc vừa phân hủy của một chất hỗn hợp vừa tập quyền vừa buông quyền đang khiến cho xã hội loài người nơi đây chen chúc trong một tai ương không còn là tiềm ẩn. Nếu nạn trộm chó mèo trước đây thường chỉ xuất hiện ở các tỉnh miền Trung như Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa, còn những vụ nổ súng cực kỳ hung hãn của chúng lẫn những cuộc đấm đá tập thể đến chết mà người dân dành cho chúng cũng chỉ diễn ra ở các vùng nông thôn miền Bắc và đôi khi ngay tại thủ đô Hà Nội, thì giờ đây người Sài Gòn chính gốc đã có đầy đủ lý do để khiếp hãi.
Không trở lại
Tất cả đều có nguồn cơn từ quản trị chính thể. Hãy thử hỏi, một chính quyền quản lý như thế nào mà để xảy ra cảnh tượng đám đông hôi của ngay lúc thanh thiên bạch nhật khi một người đánh rơi bọc tiền giữa trung tâm quận 5? Nhưng vào lúc tối trời, cây cầu mới Phú Mỹ lại phải chứng kiến một đám lưu manh không ngần ngại chặt phăng cánh tay của một phụ nữ để cướp đồ. Giá trị đến 5 ngàn tỷ đồng của cây cầu không một bóng cảnh sát này đã trở nên có ý nghĩa thế nào trong cơn trấn lột rộng khắp khiến người dân không dám ra khỏi nhà vào ban đêm.

Một Sài Gòn thời thượng cũng không còn quá an toàn cho khách du lịch nước ngoài. Natalia - một họa sĩ người Nga và đã có quá đủ trải nghiệm ở Hà Nội khi luôn phải khép chặt khuỷu tay vào túi xách mỗi khi ra đường - cũng không thể có cảm giác tự do hơn khi dạo chân trên những phố Tây ở Sài Gòn như Ðề Thám, Phạm Ngũ Lão, hoặc ngay giữa trung tâm Ðồng Khởi và Nguyễn Huệ của thành phố từng được mặc định là “hòn ngọc Viễn Ðông.”

“Với tư cách là một người du lịch chuyên nghiệp, tôi sẽ không muốn đến Việt Nam lần thứ hai” - nữ du khách người Anh có tên rất đẹp là Jane thề thốt. Từ Hội An vào Sài Gòn, không dưới ba lần cô bị chặt chém bởi những tiểu thương chụp giật ban ngày và cả những kẻ giật đồ buổi đêm. 

Trong số nhiều nạn nhân là du khách quốc tế, không ít người đã xoáy hỏi bạn bè người Việt của họ là tại sao chỗ nào cũng thấy cảnh sát giao thông cùng nạn mãi lộ mà đến báo chí quốc tế cũng thầm nhuần như một món ăn khoái khẩu bậc nhất ở Việt Nam, nhưng lại chẳng có mấy cảnh sát trật tự ra tay giúp họ mỗi khi xảy ra các vụ cướp giật và bắt chẹt?

Khá nhanh chóng, nam du khách trẻ người Mỹ gốc Việt là Lincoln Thành đã bị lôi cuốn vào vòng cảm giác bất an, dù chỉ mới lần đầu đặt chân đến dải đất đã từng “hai lần đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.” Và cũng rất không may cho ngành du lịch Việt Nam, Thành lại đang làm nghiên cứu sinh về ngành xã hội học. Thế là một trong những đề tài lý tưởng nhất đã được vị du khách này phác thảo trong đầu, ngay vào lúc anh ta chứng kiến một tên cướp phóng thẳng xe máy lên lề đường Sài Gòn để giật điện thoại từ chính đồng bào của hắn.

Nhưng điều đáng nói là trong khi bản khảo sát bỏ túi của một hãng du lịch tư nhân cho thấy có đến hơn 90% du khách nước ngoài không muốn trở lại Việt Nam lần thứ hai, các cơ quan quản lý du lịch ở Hà Nội và Sài Gòn vẫn tự miệt thị chính họ bằng lối tuyên truyền một chiều không chán về những con số 4 triệu và 3 triệu khách du lịch quốc tế hàng năm.
Cái xác phân hủy
Bị xem là một trong những điểm ăn chơi thác loạn và phục vụ cho công tác rửa tiền vào bậc nhất ở Việt Nam, Sài Gòn đã trở nên một cứ điểm của quá nhiều món ăn tạp nhạp và hôi thối. Khi chứng kiến những cái xác chuột nguyên vẹn bị tung ra đường phố cho đến lúc bị xe cán nát nhừ thành một bữa ăn đỏ au, một du khách nước ngoài đã thốt lên “Chỉ còn thiếu chuyện người ta quăng ra đường xác người nữa thôi!”

Nhưng đó không phải là tương lai xa xôi. Sài Gòn và cả Hà Nội nữa đã từng nhìn thấy những cái xác hoàn toàn biến thể trôi trên sông hoặc bị nhét vào thùng rác. 

Khuôn mặt quản trị chính thể cũng từ đó hiện hình không thể nhanh chóng hơn: thượng bất chính - hạ tất loạn.

Bất công là nguồn gốc của phản kháng. Chỉ sau khi xảy ra vụ “lương khủng” của ban giám đốc một công ty môi trường ở Sài Gòn, 5,000 công nhân quét rác ở thành phố này mới nhận ra khoảng cách thu nhập lên đến hơn hai chục lần giữa thượng cấp và họ có ý nghĩa thế nào để tiếng thở dài trào thoát khỏi cổ họng. Cùng thời với phong trào cắt giảm ODA đối với Việt Nam từ các nước Bắc Âu như Thụy Ðiển và Ðan Mạch, song những kẻ tạp ăn viện trợ ODA và ăn luôn vào cả quỹ lương dành cho công nhân đã chỉ bị chính quyền TP. HCM xử lý về mặt hành chính, chứ không có bất cứ thái độ công bằng nào trong việc cần phải thu hồi số tiền bị thất thoát. 

Hậu quả là mức thu nhập bình quân của công nhân môi trường bị giảm hẳn trong bối cảnh nền kinh tế đã bước sang năm suy thoái thứ bảy, còn phân hóa thu nhập giàu nghèo ở Việt Nam có thể đạt đến hàng trăm lần. 

Thời gian cũng đang sắp chạm vào năm thứ bốn mươi của “Ngày giải phóng miền Nam,” nhưng rõ là Sài Gòn chỉ bình yên trong túi tiền ngồn ngộn của giới quan chức và những nhóm lợi ích không hề biết đến giới hạn của từ “ăn bẩn.” Còn với cái nhìn sạch sẽ hơn, chẳng khó để nhận ra bên cạnh hàng loạt cao ốc và khách sạn cực kỳ diêm dúa vẫn là những dòng kênh đen ngòm nước xả qua các triều đại; kế cận những nhà hàng ngào ngạt mùi thức ăn mắc tiền, mấy năm qua đã bắt đầu xuất hiện những gương mặt thượt dài vì đói ăn của lớp người cực nghèo...

Bần cùng là một lý do hợp lý để nảy sinh đạo tặc. Bảy năm suy thoái kinh tế cùng nạn tham nhũng tăng tiến bất chấp mọi giới hạn là những kích thích tố sáng giá nhất để trộm cướp sinh sản khắp nơi. Sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu năm sau và những năm sau nữa Sài Gòn sẽ tuôn trào các đợt biểu tình tự phát của công nhân, tiểu thương và trí thức để phản kháng những nghịch lý khủng khiếp: một chính quyền thành phố đồ sộ cùng vài ba chục ngàn cảnh sát nhưng lại chỉ làm được điều tối thiểu là gìn giữ mặt bằng tối thiểu về mức sống dân chúng và đạo đức xã hội.

​TS ​
Phạm Chí Dũng

__._,_.___

Posted by: hung vu 

2-SAIGON bình yên và SAIGON tai biến

2-SAIGON bình yên và SAIGON tai biến
Chó - mèo và chính thể
Ðầu mùa mưa 2014. Vào một buổi tối trăng chênh chếch, lần đầu tiên Sài Gòn có đến ba người bị giết bởi những kẻ trộm chó khi truy đuổi chúng. Bầu không khí tưởng chừng thật bình yên ở Củ Chi - một huyện ngoại thành, bất chợt bị xé toạc. Giới cảnh sát nơi đây, vốn đã không tém dẹp được nạn hút chích lan rộng trong nhiều năm qua, nay lại trở nên bất lực một cách cực kỳ đáng nghi ngờ trước mối tai biến chó - mèo không thiếu liên đới với quản trị chính thể.

Chủ Nhật, 18 Tháng Năm năm 2014 - một ngày nắng đẹp và được giới chức chính quyền TP. HCM ghi nhận “bình yên.” Một nữ sinh viên duyên dáng của trường đại học y khoa Sài Gòn khóc sướt mướt vì cuộc biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc đã bị trấn dẹp một cách không thể kiêu binh hơn. Cũng một cách nào đó, có thể ví thân phận người biểu tình không khác số phận của những kẻ trộm chó khi họ bị đẩy đuổi từ góc này sang xó khác trên các đường phố. Thế nhưng còn kém xa vị thế của giới trộm chó, những người biểu tình hoàn toàn tay không vũ khí mà cũng chẳng có bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, ngoài tấm lòng trung trinh vì nước mà không hẳn vì đảng. 

Nhưng sự kích động đến khó tả đã cùng hòa quyện, bởi khi những giọt nước mắt của người biểu tình tuôn chảy thì người nhà nạn nhân bị giết bởi những kẻ trộm chó cũng chìm vào tang khóc. Sài Gòn đã khác xưa nhiều lắm...

Không khí vừa cô đặc vừa phân hủy của một chất hỗn hợp vừa tập quyền vừa buông quyền đang khiến cho xã hội loài người nơi đây chen chúc trong một tai ương không còn là tiềm ẩn. Nếu nạn trộm chó mèo trước đây thường chỉ xuất hiện ở các tỉnh miền Trung như Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa, còn những vụ nổ súng cực kỳ hung hãn của chúng lẫn những cuộc đấm đá tập thể đến chết mà người dân dành cho chúng cũng chỉ diễn ra ở các vùng nông thôn miền Bắc và đôi khi ngay tại thủ đô Hà Nội, thì giờ đây người Sài Gòn chính gốc đã có đầy đủ lý do để khiếp hãi.
Không trở lại
Tất cả đều có nguồn cơn từ quản trị chính thể. Hãy thử hỏi, một chính quyền quản lý như thế nào mà để xảy ra cảnh tượng đám đông hôi của ngay lúc thanh thiên bạch nhật khi một người đánh rơi bọc tiền giữa trung tâm quận 5? Nhưng vào lúc tối trời, cây cầu mới Phú Mỹ lại phải chứng kiến một đám lưu manh không ngần ngại chặt phăng cánh tay của một phụ nữ để cướp đồ. Giá trị đến 5 ngàn tỷ đồng của cây cầu không một bóng cảnh sát này đã trở nên có ý nghĩa thế nào trong cơn trấn lột rộng khắp khiến người dân không dám ra khỏi nhà vào ban đêm.

Một Sài Gòn thời thượng cũng không còn quá an toàn cho khách du lịch nước ngoài. Natalia - một họa sĩ người Nga và đã có quá đủ trải nghiệm ở Hà Nội khi luôn phải khép chặt khuỷu tay vào túi xách mỗi khi ra đường - cũng không thể có cảm giác tự do hơn khi dạo chân trên những phố Tây ở Sài Gòn như Ðề Thám, Phạm Ngũ Lão, hoặc ngay giữa trung tâm Ðồng Khởi và Nguyễn Huệ của thành phố từng được mặc định là “hòn ngọc Viễn Ðông.”

“Với tư cách là một người du lịch chuyên nghiệp, tôi sẽ không muốn đến Việt Nam lần thứ hai” - nữ du khách người Anh có tên rất đẹp là Jane thề thốt. Từ Hội An vào Sài Gòn, không dưới ba lần cô bị chặt chém bởi những tiểu thương chụp giật ban ngày và cả những kẻ giật đồ buổi đêm. 

Trong số nhiều nạn nhân là du khách quốc tế, không ít người đã xoáy hỏi bạn bè người Việt của họ là tại sao chỗ nào cũng thấy cảnh sát giao thông cùng nạn mãi lộ mà đến báo chí quốc tế cũng thầm nhuần như một món ăn khoái khẩu bậc nhất ở Việt Nam, nhưng lại chẳng có mấy cảnh sát trật tự ra tay giúp họ mỗi khi xảy ra các vụ cướp giật và bắt chẹt?

Khá nhanh chóng, nam du khách trẻ người Mỹ gốc Việt là Lincoln Thành đã bị lôi cuốn vào vòng cảm giác bất an, dù chỉ mới lần đầu đặt chân đến dải đất đã từng “hai lần đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ.” Và cũng rất không may cho ngành du lịch Việt Nam, Thành lại đang làm nghiên cứu sinh về ngành xã hội học. Thế là một trong những đề tài lý tưởng nhất đã được vị du khách này phác thảo trong đầu, ngay vào lúc anh ta chứng kiến một tên cướp phóng thẳng xe máy lên lề đường Sài Gòn để giật điện thoại từ chính đồng bào của hắn.

Nhưng điều đáng nói là trong khi bản khảo sát bỏ túi của một hãng du lịch tư nhân cho thấy có đến hơn 90% du khách nước ngoài không muốn trở lại Việt Nam lần thứ hai, các cơ quan quản lý du lịch ở Hà Nội và Sài Gòn vẫn tự miệt thị chính họ bằng lối tuyên truyền một chiều không chán về những con số 4 triệu và 3 triệu khách du lịch quốc tế hàng năm.
Cái xác phân hủy
Bị xem là một trong những điểm ăn chơi thác loạn và phục vụ cho công tác rửa tiền vào bậc nhất ở Việt Nam, Sài Gòn đã trở nên một cứ điểm của quá nhiều món ăn tạp nhạp và hôi thối. Khi chứng kiến những cái xác chuột nguyên vẹn bị tung ra đường phố cho đến lúc bị xe cán nát nhừ thành một bữa ăn đỏ au, một du khách nước ngoài đã thốt lên “Chỉ còn thiếu chuyện người ta quăng ra đường xác người nữa thôi!”

Nhưng đó không phải là tương lai xa xôi. Sài Gòn và cả Hà Nội nữa đã từng nhìn thấy những cái xác hoàn toàn biến thể trôi trên sông hoặc bị nhét vào thùng rác. 

Khuôn mặt quản trị chính thể cũng từ đó hiện hình không thể nhanh chóng hơn: thượng bất chính - hạ tất loạn.

Bất công là nguồn gốc của phản kháng. Chỉ sau khi xảy ra vụ “lương khủng” của ban giám đốc một công ty môi trường ở Sài Gòn, 5,000 công nhân quét rác ở thành phố này mới nhận ra khoảng cách thu nhập lên đến hơn hai chục lần giữa thượng cấp và họ có ý nghĩa thế nào để tiếng thở dài trào thoát khỏi cổ họng. Cùng thời với phong trào cắt giảm ODA đối với Việt Nam từ các nước Bắc Âu như Thụy Ðiển và Ðan Mạch, song những kẻ tạp ăn viện trợ ODA và ăn luôn vào cả quỹ lương dành cho công nhân đã chỉ bị chính quyền TP. HCM xử lý về mặt hành chính, chứ không có bất cứ thái độ công bằng nào trong việc cần phải thu hồi số tiền bị thất thoát. 

Hậu quả là mức thu nhập bình quân của công nhân môi trường bị giảm hẳn trong bối cảnh nền kinh tế đã bước sang năm suy thoái thứ bảy, còn phân hóa thu nhập giàu nghèo ở Việt Nam có thể đạt đến hàng trăm lần. 

Thời gian cũng đang sắp chạm vào năm thứ bốn mươi của “Ngày giải phóng miền Nam,” nhưng rõ là Sài Gòn chỉ bình yên trong túi tiền ngồn ngộn của giới quan chức và những nhóm lợi ích không hề biết đến giới hạn của từ “ăn bẩn.” Còn với cái nhìn sạch sẽ hơn, chẳng khó để nhận ra bên cạnh hàng loạt cao ốc và khách sạn cực kỳ diêm dúa vẫn là những dòng kênh đen ngòm nước xả qua các triều đại; kế cận những nhà hàng ngào ngạt mùi thức ăn mắc tiền, mấy năm qua đã bắt đầu xuất hiện những gương mặt thượt dài vì đói ăn của lớp người cực nghèo...

Bần cùng là một lý do hợp lý để nảy sinh đạo tặc. Bảy năm suy thoái kinh tế cùng nạn tham nhũng tăng tiến bất chấp mọi giới hạn là những kích thích tố sáng giá nhất để trộm cướp sinh sản khắp nơi. Sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu năm sau và những năm sau nữa Sài Gòn sẽ tuôn trào các đợt biểu tình tự phát của công nhân, tiểu thương và trí thức để phản kháng những nghịch lý khủng khiếp: một chính quyền thành phố đồ sộ cùng vài ba chục ngàn cảnh sát nhưng lại chỉ làm được điều tối thiểu là gìn giữ mặt bằng tối thiểu về mức sống dân chúng và đạo đức xã hội.

​TS ​
Phạm Chí Dũng

__._,_.___


Posted by: hung vu <

Nỗi ám ảnh lớn nhất của mọi cầu thủ: Trọng tài và luật lệ FIFA


 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 23.6.2014


Nỗi ám ảnh lớn nhất của mọi cầu thủ: Trọng tài và luật lệ FIFA


Pepe đã có pha phạm lỗi với Thomas Muller và tiếp tục to tiếng dẫn đến thẻ đỏ

Trong thời gian World Cup đang diễn ra, hàng ngày sự chú ý của người dân đều hướng về phía quả bóng đang lăn trên các sân cỏ. Do đó, trong bài này, tôi tường thuật tiếp với bạn đọc về những “biến động” của World Cup năm nay.

Trong World Cup này, đến hôm nay tất cả 32 đội bóng trong 8 bảng đều đã có màn trình diện trước khán giả khắp hành tinh. Có những đội đã cầm chắc chiếc vé bước vào vòng đấu loại trực tiếp. Có những đội 2 lần trắng tay, phải về nước sớm.
Đáng chú ý nhất là đương kim vô địch thế giới Tây Ban Nha với hai trận thua tan nát không ai dự đoán nổi. Họ đang ở đỉnh cao nhất, bỗng tụt xuống bờ dốc bên kia, nhưng Tây Ban Nha đã tụt xuống quá nhanh như...nhảy dù!
Và cũng rất đáng tiếc đội Anh đã bị Uraguay dồn vào cửa tử, chỉ có phép mầu mới cứu được đội Anh không xách va li về nước sớm.
Còn đội Nhật Bản đã không vượt qua được Hy Lạp (hòa 0-0) ở lượt trận thứ hai bảng C, đưa họ vào thế chuẩn bị từ giã VCK World Cup 2014. Xem ra Á châu chỉ còn hy vọng vào đội Nam Hàn.

Từ đó nhiều nhà bình luận và tín đồ túc cầu thế giới đã có thể nhìn thấy tài năng, triển vọng của những đội bóng có thể lọt vào vòng trong và xa hơn có thể tiến tới trận bán kết hay chức vô địch thế giới. Chắc chắn sẽ còn nhiều bất ngờ nữa trong những ngày sắp tới.

 

Trọng tài một vấn nạn của bóng đá

Nhưng có một thực tế là trọng tài đã trở nên vấn đề lớn nhất trong hầu hết các trận đấu, luật lệ của FIFA đã có 2 cải tiến:

1. Áp dụng công nghệ tạm gọi “vạch vôi -khung thành” để xác định bàn thắng. Đó là hệ thống GoalControl-4D của Công ty Đức GoalControl gồm 14 máy quay bố trí vòng quanh sân, tập trung theo dõi khu vực khung thành (hay còn gọi là cầu môn).
Khi bóng vào khu vực này, các camera dò theo chuyển động của bóng đến từng milimet. Khi bóng vượt qua vạch vôi khung thành, một tín hiệu radio mã hóa gửi ngay đến đồng hồ thông minh đeo trên tay trọng tài báo hiệu “đã thành bàn thắng” và tất cả diễn ra chỉ trong chưa tới một giây.

Công nghệ này đã giúp trọng tài có quyết định chính xác tránh được những cuộc cãi vã vô ích và nhất là làm sai lệch hoàn toàn kết quả trận đấu. Tuyển Pháp là đội đầu tiên hưởng lợi từ công nghệ này ở lượt trận ngày 16-6 gặp Honduras. Pha dứt điểm của tiền đạo Benzema đập cột dọc rồi bật tay thủ môn Valladares (Honduras) bay vào lưới.

2. Dùng bình xịt tự tan biến để tạo hàng rào khi đá phạt. Trọng tài khỏi mất công cứ đẩy qua đẩy lại mấy anh cầu thủ cứng đầu.

Nhưng thật ra vẫn chỉ là vài thay đổi nhỏ, vẫn chưa đáp ứng đúng lòng mong muốn của hàng tỉ khán giả trên khắp hành tinh để cuộc chơi được công bằng hơn. Tại ai? Dĩ nhiên là tại những người làm ra luật lệ chơi bóng đá. Sự cổ hủ hay tính quan liêu của các ông ngồi chót vót trên cao của FIFA đã tạo nên những sự vô lý này? Chúng ta biết một Tổng Thống hay một nhà Vua chỉ cai trị một đất nước, còn ông FIFA cai trị toàn thế giới, đi đến đâu cũng được đón tiếp long trọng và lệnh của các ngài ban ra là cả thế giới phải thi hành, lơ mơ là phạt “trắng máu.”

Như thế FIFA chính là VUA CỦA CÁC VỊ VUA.
Nhưng như thế thì càng phải nghiêm minh hơn, nhìn xa trông rộng hơn, phải điều hành cho mọi cuộc chơi trở nên thú vị, trong sạch, thanh cao hơn làm đẹp con người. Cần phải giải quyết ngay những điều có thể gây ra gian lận trong cuộc chơi, đó là đời sống bóng đá. Mỗi sự lầm lẫn của trọng tài, mỗi hành động có vẻ thiên vị của các ông vua sân cỏ đều làm nên những ấm ức của cầu thủ. Sự ức chế tâm lý cầu thủ trẻ khiến họ khó kiềm chế được nên mới nẩy sinh những cú chơi ác, chơi xấu, vượt ra ngoài ý thức bình thường của họ. Nó quyết định một phần không nhỏ đến kết quả của trận đấu đỉnh cao. Nó phá hỏng sự hứng khởi của khán giả. Còn gì bực bội hơn đang xem một trận đấu hay mà bị trọng tài phạt một thẻ đỏ vô lý, phạt một quả penalty trời ơi, phá hỏng cả trận đấu. Và còn nhiều nữa những lỗi lầm của trọng tài không thể kể hết.

 
Trọng tài Nishimura bị phản ứng dữ dội vì cho Brazil được hưởng phạt đền trong trận khai mạc W. Cup 2014
Không thể chấp nhận sự cổ hủ và độc tài
Nhiều ông bào chữa, cho rằng “đó là một phần của bóng đá, làm nên sự bất ngờ và có thể là sự hào hứng của bóng đá, chúng ta phải chấp nhận thôi.” Nói như thế là phản lại tinh thần thể thao cao thượng. Vậy là chúng ta phải chấp nhận cả chuyện mua bán độ sao? Hoàn toàn đồng ý rằng trọng tài cũng chỉ là con người vẫn có thể mắc sai lầm. Nhưng đã có khoa học kỹ thuật giúp cho con người tránh được những sai sót ấy, tránh được càng nhiều càng tốt, tại sao không áp dụng?

Nhìn ngay môn quần vợt, họ đã có camera và mắt diều hâu chiếu lại từng pha bóng khiến cầu thủ “tâm phục khẩu phục,” khán giả cũng hài lòng. Ngay cả khi trọng tài đã quyết định cũng vẫn có thể thay đổi. Vậy tại sao bóng đá không chịu học cái hay của môn tennis. Lại viện cớ rằng nếu phải chiếu lại từng pha bóng đá sẽ mất rất nhiều thì giờ. Nói như thế là hoàn toàn ngụy biện.
Chúng ta thấy mỗi lần có pha bóng quá nhanh hoặc cầu thủ gặp chấn thương, trận đấu còn dừng lại nhiều hơn, lâu hơn và chưa kể đến lối ăn vạ của các cầu thủ hoặc điển hình như Maradona với bàn tay bẩn thỉu đưa bóng vào lưới mà ông ta gọi là “bàn tay của Chúa” khiến cả thế giới phẫn nộ mà đành chịu thua. Thua Maradona hay thua FIFA? Bây giờ dân Anh còn đau, còn căm ghét “thiên tài” này là vì thế.

Muller (Đức) đang dẫn đầu danh sách ghi bàn với 3 lần lập công


Hơn nữa, chỉ những pha cần thiết mới cần đến kỹ thuật quay chậm giúp trọng tài quyết định chính xác và trận đấu bóng đá còn những phút bù giờ. Có thêm vài ba phút để đổi lấy sự công minh chính trực là điều “phải làm” chứ không phải chỉ là “nên làm.” Tại sao FIFA không làm? Đó là một điều hết sức khó hiểu của các vị vua trên tất cả các vua. Họ muốn chứng tỏ uy quyền “bất khả xâm phạm” hay họ già cả lỗi thời rồi? Bạn hãy hình dung có vài ông già lụ khụ chống gậy đi giữa đại lộ nườm nượp xe cộ làm nghẽn tắc giao thông, làm xáo trộn con đường của cả xã hội đang hoạt động sôi nổi.

Làm sao chấp nhận được trong thời đại khoa học kỹ thuật ngày nay có những con người của những thế hệ đã quá già, quá cũ cầm cương nẩy mực cho những ngày hội tưng bừng nhất hành tinh này?! Đây là chưa nói đến vụ bê bối của FIFA. Tờ Sunday Times của Anh tiết lộ ông Bin Hammam từng dùng 3.7 triệu euro để hối lộ các quan chức FIFA để trao quyền tổ chức World Cup năm 2022 cho Qatar, vụ này còn đang được điều tra.

Trong nhiều bài viết về các trận đấu World Cup và Euro những năm trước, chúng tôi (kể cả anh Hà Xuân Du và Hoàng Thi Thao) đã từng nêu lên những điều FIFA cần thay đổi. Năm nay họ có thay chút xíu nhưng điểm mấu chốt chính vẫn chưa chịu thay. Vì vậy đã gây nên nhiều dư luận bất bình còn hơn cả những kỳ World Cup trước nữa.

 

Cầu thủ Freid tự ngã, dẫn đến quả penalty trận Brazil - Croatia.


Dưới đây mời bạn đọc những nhận định của sau đây để thấy cái “tệ nạn trọng tài" là như thế nào!

Người Nhật nói gì về trọng tài của chính nước họ?
Giới truyền thông và các mạng xã hội đang lên cơn sốt “sỉ vả” vua sân cỏ Yuichi Nishimura trong trận khai mạc Brazil - Croatia.
Dân Nhật vốn trầm tính và hiền lành, thế mà họ dùng những từ khó nói nhất và xúc phạm nhất để phê phán trọng tài của mình, đặc biệt trong trận cho Brazil hưởng quả phạt đền.

 

     Trọng tài Wilmar Roldan đã có những quyết định bị đặt dấu hỏi trong trận Mexico và Cameroon

Báo Nhật mô tả là hàng triệu fan hâm mộ Nhật đã ra đường la hét vì quyết định quá sai lầm của trọng tài Yuichi. Họ còn nói những lời rất xúc phạm như “Yuichi đã khoác lên người chiếc áo đội tuyển Brazil”.

Ngay cả ngôi sao giải trí khắp các quốc gia đang cởi đồ, chụp ảnh, hát các bài ca chúc chiến thắng với đội tuyển nước mình, thì Utada Hikaru - một trong những nữ nghệ sĩ có ảnh hưởng nhất châu Á - viết trên mạng: “Tôi hy vọng người Croatia sẽ không có ác cảm với dân Nhật Bản sau quyết định của trọng tài Nishimura.” Chính CĐV Nhật cũng đang thấy xấu hổ vì trọng tài nước mình tại VCK World Cup.

Một fan có nick ShinoKC viết: “Từng tự hào về Yuichi khi được giao cầm còi trận khai mạc bao nhiêu thì sau 90 phút người Nhật chúng tôi ê chề về ông ấy bấy nhiêu. Thay mặt dân Nhật tôi xin lỗi toàn đội Croatia và người hâm mộ nước này.”

Fan Tonbuhin viết trên Twiiter: “Oh! Brazil. Nếu Brazil vô địch thì 'cầu thủ Yuichi' được bầu chọn là 'Cầu thủ xuất sắc nhất giải.' ”

 
Vạch vôi trắng mới được áp dụng tại World Cup 2014
Còn fan FootballFunny thì... bầu chọn cho trọng tài Yuichi là “cầu thủ hay nhất trận.

FIFA có nghe, có đọc những lời lẽ mỉa mai đau đớn này không? Nếu là người có lòng tự trọng chắc phải biết xấu hổ. Ôi những ông thánh sống FIFA hãy thay đổi đi, nếu không muốn bị dư luận lên án cay độc nhiều hơn nữa. Hãy nhìn ngay trong kỳ World Cup này, những gì đã xảy ra về cái tệ nạn này.

Vết nhơ của kỳ World Cup sôi động

World Cup 2014 chưa đi hết lượt đầu vòng bảng nhưng các trọng tài đẳng cấp FIFA đã có tới bốn trận bị chỉ trích dữ dội.

Có lẽ không cần nhắc lại trận mở màn, trọng tài Nhật Bản Yuichi Nishimura sai khi cho Brazil được hưởng phạt đền để nâng tỷ số lên 2-1. Tiền đạo Fred ngã trong cấm địa nhưng đó là một pha diễn kịch rất lộ. Đa số các trọng tài quốc tế và Việt Nam khi được hỏi đều cho rằng: “Thổi phạt đền với Croatia là quá nặng.” Brazil kết thúc trận ra quân bằng thắng lợi 3-1, nhưng Croatia mới là đội mở tỷ số và đang duy trì được thế trận phòng ngự phản công tốt lúc tỷ số còn là 1-1.

Ở trận đấu thứ hai, Mexico đánh bại Cameroon với tỷ số 1-0, hàng loạt tờ báo lớn quốc tế đăng tiêu đề “Mexico chiến thắng trọng tài.” Đội bóng Bắc Mỹ lẽ ra đã có chiến thắng ấn tượng hơn, nếu trọng tài người Colombia, Wilmar Roldan, không từ chối hai pha ghi bàn lẽ ra hợp lệ. Theo giới chuyên môn, vị trọng tài này đã tưởng tượng ra hai trường hợp việt vị. Việt vị hay không xưa nay vẫn là một lỗi rất khó quan sát và rất nhiều cầu thủ bị phạt oan, nếu không họ đã ghi được bàn thắng hoặc bàn thắng bị từ chối vì lỗi việt vị trong tưởng tượng.

Sau trận thua tan nát 0-4 trước Đức tối 16-6, các cầu thủ và ban huấn luyện Bồ Đào Nha đều chỉ trích trọng tài người Serbia, Milorad Mazic, đã chống lại họ bằng những quyết định thiên vị: phạt thẻ đỏ trung vệ Pepe cuối hiệp một, và từ chối quả phạt đền ở hiệp hai. Đức xứng đáng thắng khi kiểm soát thế trận và vượt lên dẫn 2-0. Nhưng việc thiếu người đẩy Bồ Đào Nha vào thế vỡ trận. Ronaldo cũng chỉ méo mặt đứng nhìn.

Tiền đạo Diego Costa cũng đã ngã rất khéo trong pha tranh chấp với hậu vệ Hòa Lan Stefan de Vrij giữa hiệp một, nhưng trọng tài Ý Niccola Rizzoli vẫn thổi phạt đền và Tây Ban Nha mở tỷ số trong trận thua thảm 1-5 ngày ra quân.

Ngay cả các trọng tài hàng đầu của Anh như Graham Poll hay Howard Webb cũng từng mắc sai lầm lớn ở World Cup 2006 và chung kết World Cup 2010. Mới đây trọng tài của Serie A Nicola Rizzoli cũng sai khi cho Tây Ban Nha hưởng phạt đền trận gặp Hòa Lan.

   Nữ diva Utada Hikaru lên tiếng xin lỗi khán giả Croatia vì trọng tài Nhật sai lầm trong trận Brazil-Croatia.

Hầu hết trọng tài không cố tình thiên vị mà chỉ vì ‘gà mờ’

Truyền thông quốc tế không cho rằng các trọng tài cố tình điều khiển thiên vị, nhưng quy lỗi FIFA trong công tác tuyển lựa trọng tài. Những người được lựa chọn đều phải đạt chuẩn FIFA, sau khi trải qua các khóa huấn luyện của tổ chức này. Các trọng tài được chọn cho World Cup là những người có chuyên môn tốt, thậm chí là tốt nhất ở những giải đấu mà họ từng tham gia điều khiển trước đó.
Tuy nhiên FIFA không triệu tập theo tiêu chuẩn sàng lọc để có được những trọng tài giỏi nhất thế giới. FIFA lựa trọng tài theo định mức đối với từng khu vực bóng đá khác nhau trên toàn cầu, UEFA (châu Âu), AFC (châu Á), CONCACAF (Bắc, Trung Mỹ và Caribe), Nam Mỹ, Châu Phi, Châu Đại Dương. Vì thế vẫn còn có những trọng tài mà chúng ta thường gọi là “gà mờ.”

Sau trận thua Brazil, các cầu thủ Croatia tố cáo trọng tài Yuichi Nishimura không nói với họ bằng tiếng Anh, chỉ dùng tiếng Nhật. Liên đoàn bóng đá Nhật thừa nhận không có yêu cầu về tiếng Anh đối với các trọng tài, nhưng cho rằng các khóa huấn luyện của FIFA dành cho các trọng tài đều được tiến hành với ngôn ngữ giao tiếp là tiếng Anh. Nhưng trọng tài không thông thạo nên “mày nói mày nghe, tao nói tao nghe.” Ông nói gà, bà nói vịt nên càng phát sinh những hiểu lầm tai hại.

Không đặt nặng vấn đề trọng tài cố tình thiên vị vì bị mua chuộc hay vì tình cảm riêng tư, hãy cứ nghĩ là trọng tài mắc sai lầm không cố ý. Con mắt diều hâu của camera sẽ giúp ông ta nhận biết chính xác ngay lập tức. Thử vào sân tennis xem dù trọng tài có cố tình thiên vị có được không?
Ngoài ra còn vấn đề lương tâm của người cầm còi, đôi khi chỉ vì “ghét” một cầu thủ nào đó vì tính hay cãi vã, vì bản chất ngang ngạnh, vì nhìn xéo vua sân cỏ một cách láo xược... nên cố tình rình bắt lỗi của anh ta, từ lỗi bé xé ra to. Đó lại là lương tâm của trọng tài, không máy móc nào khám phá ra được. Cho nên vấn đề trọng tài đã, đang và sẽ còn làm nhiều trận đấu đỉnh cao có những vết nhơ không thể rửa sạch. Mong sao sớm có sự cải tiến then chốt này.

Đến đây mời bạn đọc nhận định của anh Hà Nguyên Phổ về vài trận đấu đáng chú ý trong tuần vừa qua.

Tản mạn của Hà Nguyên Phổ

Như vậy là W.C. 2014 đã bước sang tuần lễ thứ hai rồi. Cho đến bây giờ, không thấy một đội nào sáng giá, hy vọng đoạt giải. Ba Tây, được dân cá cược sắp hạng đầu, 1 ăn 3, đã chơi hai trận tầm thường, rời rạc, không bay bướm của vũ điệu Samba, không thấy đâu “futebol arte- nghệ thuật đá bóng,” hay “jogo bonito-trò chơi đẹp.”
Ba Tây chỉ dựa trên tài nghệ của Neymar, mà Neymar chỉ là con chim én nhỏ, không có “phụ tá giao duyên.” Những Fred, Jo, Hulk chỉ là những bóng mờ, xách xe không, cho đời mỏi mệt. Neymar mang trên đôi vai nhỏ bé của một chàng trai 22 tuổi, mang cả niềm tin cậy của trên 100 triệu dân Ba Tây.
Ba Tây chỉ vững chắc với hai trung ứng Silva và Luiz, nhưng hai hậu vệ cánh Marcelo và D. Alves đã bắt đầu già, lên công mà về thủ không kịp.Và điểm yếu của Ba Tây là hàng trung ứng: Paulinho, Gustavo, Ramires tầm thường, chỉ có một mình Oscar là hay, mà lại bị đẩy ra cánh trái nên không phải là đất dụng võ của chàng.

Ngày tàn của một thế hệ (the end of an era)

Thôi còn đâu thời kỳ vàng son của “tiki-taka”, thế hệ của những Casillas, Pique, Ramos, Xavi. Iniesta... của một Spain đương kim vô địch thế giới và Âu Châu, một Spain đứng đầu sắp hạng FIFA trong 5 năm liền, không còn nữa. Còn đâu em ơi, còn đâu ánh trăng vàng, còn đâu chiếc cúp vàng... Rimet.

Thua đậm Hòa Lan 1-5, trận thứ hai lại bị Chile cho về vườn, như cái mền rách. Tại sao? Tại vì ta “không còn trẻ như năm trước,” cho nên Casillas thì quờ quạng, ra vô không quyết đoán, Ramos chạy đua tranh bóng còn thua cả Robben (Hòa Lan) và Alexis (Chili, Barca), Pique thì bị cái máy “phá gân” Shaquira; Xavi, Iniesta thì cố níu lấy con, chỉ là những cái bóng mờ.

Anh hùng và tội đồ
Anh hùng là thủ môn Ochoa của Mexico, đã cứu 5 đường bóng thua thấy rõ, nên Mexico mới cầm chân Brazil.

Và tội đồ là thủ môn Akinfêev của Nga, thay vì mua keo để thoa vào tay lại mua sản phẩm của “đồng chí Trung Quốc” đã bán đồ dởm, thay vì bán keo lại trao dầu mỡ. Phe ta hại mình !!!

Chuyện bên lề WC 2014
Hình như “người” kế vị chàng bạch tuộc Paul là con rùa ở Rio, tên là “Big Head/ Đầu bự,” là nhà tiên tri của WC 2014.

Thiếu vắng tiếng kèn Vuvuzela của Nam Phi, thiếu vắng tiếng gào “go... go...al” dài hơi của anh chàng Mễ Albert Cantor mỗi khi có bàn thắng.

Hai chuyện mới là “goal line technology/kỹ thuật ở lằn gôn” để giúp trọng tài bớt quờ quạng, bớt quyết định sai lầm; và rải bột để phân chia ranh giới hàng thủ, không có lạng quạng xâm chiếm lãnh thổ như mấy anh Ba Tàu.
Chuyện cầu thủ
Hiện đang dẫn đầu vua phá lưới là Muller (Đức), Robben và Van Persie(Hòa Lan):3 trái

Những cầu thủ mầm non sáng giá: James (Colombia), Oscar (Brazil), Dos Santos(Mexico), Sterling (Anh, 19 tuổi).

Những thủ môn hay: Ochoa(Mexico), Nuer(Đức).
Đội nào hy vọng
Đức (phải chờ xem những trận sắp tới), Hòa Lan (nếu chỉnh đốn lại hàng thủ), Ba Tây (dầu sao thì cũng còn có thiên thời, địa lợi, nhân hòa, và Neymar), Argentina, Pháp, Ý (phải chờ xem những trận sắp tới.) Belgium, Colombia có thể đi sâu vào vòng trong.

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là năm nay, không có một đội nào “trên chân,” không có một “clear cut favorite,” cho nên, ta xem mới khoái, mới đã. (Hà Nguyên Phổ, 18 tháng Sáu, 2014)

Thế là tuần này tôi vẫn chưa thể tiếp tục chuyện thời sự ở VN bởi World Cup còn sôi động, còn nhiều cảm hứng quá. Xin khất bạn đọc đến kỳ sau vậy.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~

 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link