Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 25, 2014

Cái giá phải trả cho sự mờ ám và dối trá của Hồ Chí Minh

Giải tán đảng cộng sản để thoát Trung cộng (Phần II) - Cái giá phải trả cho sự mờ ám và dối trá của Hồ Chí Minh

Nguoiduatin (Danlambao) - Đã hơn một tháng, Tàu cộng cắm dàn khoan xâm lược vào lãnh hải VIỆT NAM. Thái độ giữ nước của cầm quyền cộng sản chẳng những không làm người dân an lòng trông đợi vào "Sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt của đảng cộng sản" bằng những lời rêu rao của người phát ngôn thuộc bộ ngoại giao cộng sản, mà tạo ra sự bất an và căm phẫn trong lòng người VN, cả trong và ngoài nước. 

Khoảng một tháng, sau sự việc Phật Tử Lê Thị Tuyết Mai ((67 tuổi, ngụ tại 253/1 đường Bùi Đình Túy, phường 24, quận Bình Thạnh. Sài Gòn) tự thiêu để phản đối dàn khoan HD 981 của Tàu cộng, được tuyên giáo cộng sản định hướng dư luận, bà Mai tự thiêu trước Dinh Độc Lập vì bế tắc cuộc sống (!?), nay đến ông Hoàng Thu, cựu sĩ quan QLVNCH tự thiêu ngay tại nước Mỹ cũng cùng chí hướng phản đối dàn khoan xâm lược HD 981 của Tàu cộng, phải rút khỏi lãnh hải VN. 

Và để lên tiếng trước khi tuyên giáo cộng sản dùng những cái lổ phun chữ "bẻ lái" cựu sĩ quan pháo binh QLVNCH Hoàng Thu tự thiêu vì bệnh tật hoặc "bế tắc" cuộc sống tại Mỹ.(?)

Gia đình ông Hoàng Thu đã kịp thời lên tiếng "Buổi sáng xảy ra sự việc, ông đã nói lời từ giã với bà vợ, sau đó mọi người trong gia đình không biết gì thêm. Người con gái ghi nhận gần đây khi xem tin tức về Biển Đông, ông tỏ ra rất tức giận." Và ông Hoàng Thu dù cao tuổi, sức khỏe vẫn khá tốt cũng như rất tỉnh táo khi chào từ biệt vợ con "Bà ở lại trông chừng mấy đứa nhỏ. Tôi đi nghe". Ông bình thản bước sang thế giới bên kia với thông điệp rất rõ ràng "Hai Yang 981 phải rời khỏi hải phận VN - Anh hùng tử chí hùng bất tử!" 

VNCH đã mất nước 39 năm, thế mà vẫn còn đó những cựu quân nhân chấp nhận hy sinh để chứng minh sự bất khuất trước giặc ngoại xâm Tàu cộng và cả giặc nội xâm Việt cộng như chính Lê Duẫn thú nhận khi xua quân xâm lược Miền Nam VNCH "Ta đánh đây là đánh cho Liên sô và TQ". Nếu lòng yêu nước chính nghĩa đứng dưới lá cờ vàng truyền thống của dân tộc VN qua hàng ngàn năm lịch sử, tạo ra những người can đảm bất kể tuổi tác, sẵn sàng Vị Quốc Vong Thân, thì đảng cộng sản với chủ thuyết hoang tưởng và phi nghĩa tạo ra những kẻ hèn nhát trước giặc ngoại xâm, nhưng rất "anh hùng" đàn áp người dân tay không tất sắt, khi họ biểu tình chống Tàu cộng xâm lược. Đó là thứ "Anh hùng đầy trước ngõ...*" Mà cộng sản thường rêu rao khi cướp được Miền Nam. (Đừng nghe những gì cộng sản nói - Hãy nhìn những gì cộng sản làm. Cố TT VNCH Nguyễn văn Thiệu).

Lời nói của thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng, có thể kiện Trung cộng ra LHQ cũng chẳng khác gì lời hứa "lớn họng" chống tham nhũng của ông ở nhiệm kỳ một. Và ông PTT cộng sản Phạm Bình Minh yêu cầu Trung cộng rút dàn khoan, cũng như "ánh mắt mang hình viên đạn" của Phạm Bình Minh khi gặp tên giặc Tàu Dương Khiết Trì, suy cho cùng chỉ là hàng nhái "trích xuất" từ cái băng nhão nhoẹt của tuyên giáo cộng sản. Nhục nhã hơn nữa, báo chí Tàu cộng còn chỉ đích danh đảng cộng sản tại VN là "Đứa con hoang đàng". Thật ra, Tàu cộng miệt thị Việt cộng cũng đúng mà cũng sai. 

Đúng: Việt cộng là đứa con hoang của QTCS, đứng đầu là Hồ Chí Minh (Staline từng gọi HCM là con người ở hang), chỉ muốn dẫn dắt dân tộc VN đến thế giới đại đồng hoang tưởng, mà cái gốc CNCS đã là cặn bã, tội ác chống loài người, kết quả HCM đã giết hàng triệu người VN trong 24 năm hắn cầm quyền**. Và để cho công bằng thì cũng không nên quên tên tội đồ dân tộc Võ Nguyên Giáp chỉ đứng sau Hồ Chí Minh.

Sai: vì Tàu cộng tuy khéo léo mượn chữ "Đứa con hoang đàng" trong Thánh Kinh Công Giáođể miệt thị đàn em, vừa làm méo mó hình ảnh Tôn giáo với bản chất vô thần của chúng. Bởi câu chuyện "Đứa con hoang đàng" kết thúc có hậu, người con hoang đàng trở về với đại gia đình ruột thịt của ông. 

Với đảng cộng sản, chúng chỉ muốn trở về "đất mẹ" của chúng ở bên Tàu qua Hiệp ước Thành Đô 1990 dù có thể chúng cũng là người VN. Lời của thi nô Tố Hữu vẫn còn di họa đến tận ngày nay "Bên đây biên giới là nhà - Bên kia biên giới cũng là quê hương" hay của Chế Lan Viên "Bác Mao chẳng ở đâu xa - Bác Hồ ta đó chính là bác Mao", Tổ quốc của HCM/CS không phải là VIỆT NAM mà là QTCS như chính hắn thú nhận, hoặc như câu nói đưa đẩy của vợ Lê Duẫn "Nhờ TQ giữ hộ giùm Hoàng Sa của VNCH 1974", có bao giờ đảng cộng sản muốn trở về với dân tộc VN đâu, mà gọi chúng là "Đứa con hoang đàng"? Nếu còn chút tình, là người VN với nhau, cùng máu đỏ da vàng, gọi cho đúng bản chất sự việc, thì đảng cộng sản tại VN là "nghịch tử" của dân tộc, đứa con hoang đàng nhất trong dòng sử Việt, tính từ Hồ Chí Minh. Và nghiệt ngã hơn nữa, khốn nạn cho dân tộc VN hơn nữa, nếu cái xác trong lăng (dù xác thật hay giả) là hình tượng của tên giặc Tàu Hồ Tập Chương. 

Trở lại với dàn khoan Tàu cộng xâm lược. Việt cộng chỉ mới lên tiếng có thể kiện Tàu cộng ra LHQ, chỉ mới dừng lại ở lời nói thôi, bởi chúng chưa chắc dám thực hiện, thì Tàu cộng đã hành động kiện Việt cộng ta tòa án quốc tế. Nước nào sẽ bênh vực Việt Nam trước sự xâm lược trắng trợn của Tàu cộng? Xin thưa là, chưa thấy nước nào thật sự bênh vực VN, khi cầm quyền cộng sản còn độc tài toàn trị, và bằng chứng duy nhất tương đối có giá trị lúc này đối với Tàu cộng, không có gì khác ngoài công hàm Phạm Văn Đồng.

 Tính cho đến giờ phút này, VN chỉ nhận được lời khuyên nơi cộng đồng quốc tế là hãy kềm chế có tính cách ngoại giao, và Mỹ thí cho 18 triệu đô la để "tăng cường" CSB cộng sản có sức chịu đựng tàu của Trung cộng đâm ngang hông. Suy cho cùng, chỉ là sự tranh chấp giữa hai đảng cộng sản, Tàu cộng và Việt cộng, các nước có muốn can thiệp vào biển đông cũng chỉ vì lợi ích của nước họ, đảng cộng sản có kêu gọi quốc tế lên tiếng ủng hộ là bằng thừa. Chính tuyên bố của tên bộ trưởng quốc phòng cộng sản Phùng Quang Thanh đã đóng mọi cánh cửa can thiệp của QT để có thể ủng hộ VN là"VN không hợp tác với bất kỳ nước nào để chống lại nước thứ ba". Có thể xem lời nói của tướng cộng sản Phùng Quang Thanh không khác gì một tên thái thú Tàu chính hiệu.

Đảng cộng sản có "lớn họng" phủ nhận công hàm Phạm Văn Đồng, hay như ông giáo sư "viện minh triết HCM" nói thẳng đó là hành động phản quốc. Điều đó là đúng, nhưng chưa đủ. Sẽ là không công bằng khi kết tội Phạm Văn Đồng phản quốc (?) mà bỏ qua chính phạm Hồ Chí Minh, người đã chỉ đạo Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước ngày 14 Tháng 09 Năm 1958 thừa nhận Hoàng Sa - Trường Sa là của giặc Tàu theo bản tuyên bố về lãnh hải của cộng sản Bắc Kinh. Trong các chính thể dân chủ thật sự, việc thủ tướng hay tổng thống qua mặt Quốc Hội là chuyện động trời, sẽ phải đối mặt với búa rìu dư luận và cả sự phẫn nộ của người dân. Ai trả tiền thì người đó có quyền, chẳng có thể chế nào có thể vận hành nếu không có tiền thuế của dân. 

Điều khác biệt là trong các chế độ cộng sản, không riêng gì VN, chỉ trích nhà nước là trọng tội, ngay cả khi có bằng chứng cộng sản bán nước, may mắn sống sót thì cũng nhiều năm tù khổ sai như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, tệ hơn như thầy giáo Đinh Đăng Định biết trước mình có thể sẽ chết vì thủ đoạn hèn hạ của đảng cộng sản. Đầu độc Tù Nhân Lương Tâm, hành hạ tra tấn dưới mọi hình thức cả tinh thần và thể chất. 

Tội ác Hồ Chí Minh và đảng cộng sản được thể hiện rất rõ qua hàng loạt bài viết của tác giả Đặng Chí Hùng "Những sự thật không thể chối bỏ - Những sự thật cần phải biết" cho thấy đảng cộng sản không đủ tư cách lãnh đạo cũng như không có lý do để giành độc quyền lãnh đạo, đảng cộng sản phải trao trả quyền tự quyết vận mệnh đất nước, dân tộc về tay Nhân Dân, phải giải tán đảng cộng sản để thoát Trung cộng, mới có thể lấy lại những phần lãnh thổ và lãnh hải bị Tàu cộng cướp đoạt với sự tiếp tay của Hồ Chí Minh cộng sản. Ngày nào đảng cộng sản còn tồn tại, ngày đó VN còn nghèo đói tụt hậu, và nguy hiểm hơn là mất nước và diệt vong.

Ps: 

Với tư cách thường dân, nhân chứng sống qua hai chế độ VNCH và VC, không phải cựu quân nhân QLVNCH, phản hồi bài viết của tác giả Sương Đêm trên báo lề đảng. 

Trích: "LUẬN ĐIỆU TRÁO TRỞ CỦA DÂN LÀM BÁO":

Năm 1930, Đảng Cộng Sản Việt Nam được thành lập và đã lãnh đạo nhân dân ta đi hết thắng lợi này tới thắng lợi khác. Đánh đuổi thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, giải phóng hoàn toàn đất nước, đem lại cuộc sống ấm no và hạnh phúc cho nhân dân.

Còn VNCH là gì? Đó là loại bù nhìn, là tay sai của Mỹ, được Mỹ lập nên ở Miền nam Việt Nam trong những năm 1955-1975. Các quan chức cấp cao Việt Nam Cộng hòa cũng đã công nhận sự lệ thuộc của họ vào Hoa Kỳ. Nguyễn Văn Thiệu- Tổng thống Việt Nam Cộng hòa đã từng phát biểu: “Nếu Mỹ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi dinh Độc Lập!” Việt Nam Cộng Hòa đã thay Mỹ tiến hành không biết bao nhiêu tội ác đối với nhân dân Miền Nam Việt Nam thời kì đó. Chúng ta có thể hình dung tội ác của Việt Nam Cộng Hòa bằng “nhà tù nhiều hơn trường học”, “giết bất kì thứ gì chuyển động”, “lê la máy chém”... những tội ác ấy, chắc hẳn dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ quên!" 

Ngưng trích.

Trước tiên xin trả lời cho tác giả Sương Đêm về việc "HCM cộng sản có công dẫn đắt dân tộc đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác..." Và rằng có công đánh đuổi thực dân Pháp v.v... 

Lịch sử chứng minh Hồ Chí Minh chẳng những không chống Pháp mà còn trải thảm rước Pháp trở lại Đông Dương (1), và để dấu cái đuôi cộng sản, cũng như phản ứng của các đảng phái đối lập, khi HCM/CS chưa đủ sức tiêu diệt họ, các đảng phái đối lập không cộng sản bị tận diệt ngay sau khi HCM/CS cướp chính phủ Trần Trọng Kim. HCM/CS đã dựng lên ngày 19 tháng 05 là sinh nhật HCM để treo cờ rước Pháp trở lại VN, sau khi Mỹ từ chối lời đề nghị viện trợ vì biết rõ HCM là tên cộng sản. (2) kết luận, HCM/CS không dẫn dắt dân tộc đến thắng lợi mà đẩy cả dân tộc sập hầm tai vạ cộng sản. (3) Hàng trăm ngàn dân lành chết thảm trong cải cách ruộng đất (CCRĐ) cũng bởi sự cuồng tín và sự tham tàn của HCM vì CNCS. Hai bức thư HCM gởi Staline xin chỉ thị giết dân cũng như xin vũ khí của Nga để tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Miền nam VN được cục lưu trữ quốc gia Nga công bố là bằng chứng tội ác diệt chủng của HCM/CS không thể chối cãi (4).

Tác giả Sương Đêm viết rằng VNCH là tay sai "Đế quốc Mỹ"? Lối tuyên truyền theo kiểu ngậm máu phun VNCH, thường dân chúng tôi không lạ, nhất là từ khi có Internet. Đảng viên cộng sản nên chịu khó đọc HCM toàn tập, tập II, sách do tuyên giáo ấn hành, trong đó có đoạn viết HCM làm công ăn lương của QTCS, và như thượng dẫn, hai bức thư HCM gởi Staline... Xác nhận HCM chính là tay sai QTCS, cụ thể là Nga - Tàu, và đảng cộng sản chưa bao giờ có thể tự đứng vững trên chính đôi chân của chính nó, dù thời chiến hay thời bình nếu không có đàn anh cộng sản chống lưng, điển hình như kinh tế VN hiện tại hoàn toàn lệ thuộc vào Tàu cộng, một trong những lý do đảng cộng sản tại VN "Thà mất nước hơn mất đảng". Thể hiện tính vong bản cùng cực của chúng, như Trường Chinh đấu tố giết chính cha mẹ ruột của hắn chỉ vì tinh thần QTCS. 

Về việc phục hồi chính thể VNCH. Tại sao không? Nếu VNCH đủ tư cách và uy tín trên trường quốc tế tố cáo hành vi xâm lược của Tàu cộng, đòi lại Hoàng Sa - Trường Sa của VN với đầy đủ chứng cứ pháp lý theo công pháp quốc tế và phân định rạch ròi thù và bạn, không như đảng cộng sản bị Tàu xâm lược thậm chí nhục mạ, mà mồm đảng cộng sản vẫn tung hê 16 chữ vàng, bốn tốt hoang tưởng, hay ít ra cũng nên phục hồi chính sách giáo dục nhân bản và khai phóng của VNCH, gìn giữ truyền thống văn hóa của người VN vẫn tốt hơn ngàn lần tuổi trẻ chỉ biết duy nhất mỗi thứ lịch sử đảng, cùng hình tượng giả trá HCM. Để đánh giá một đất nước có tiến bộ bộ hay không, hãy nhìn vào dân trí và đời sống của toàn dân trong đất nước đó. Hơn 3/4 thế kỷ HCM và đảng cộng sản xây dựng XHCN, có khi nào tự hỏi: Thời nào Dân Việt Sướng Nhất? 

Kẻ viết bài này viết những điều mắt thấy tai nghe, không bị ai nhồi sọ hay viết theo cảm tính "Yêu nên tốt ghét nên xấu", sự thật phải luôn được tôn trọng, viết phải đi đôi với dẫn chứng, không thể viết như tác giả Sương Đêm rằng "Tội ác VNCH" mà không một dòng dẫn chứng "Tội ác VNCH" thể hiện tại đâu, lúc nào trong thời chiến? Với tư cách là nhân chứng sống sót, tồn tại qua hai chế độ VNCH và cộng sản xin khẳng định ngắn gọn: TIN CỘNG SẢN LÀ TỰ SÁT. Các kiến nghị + yêu cầu với đảng cộng sản là vô nghĩa, chỉ là sự giả trá kệch cởm của những người tự cho mình là trí thức mà không biết nhục là gì.

Hình phạt cho tên cộng sản nói láo là khi nó đưa tay lên thề rằng nó nói láo, người ta cũng không tin mặc dù nó nói thật.



_______________________________________________
Đã đăng:
Giải tán đảng cộng sản để thoát Trung cộng - Phần 1.
_______________________________________________

Tài Liệu tham khảo

- Hồ Chí Minh - Một gián điệp hoàn hảo. Kỳ I. 

- Hồ Chí Minh - Một gián điệp hoàn hảo Kỳ II. 

- Pháp Tái Chiếm Đông Dương. Tác giả Bút Sử.

- Nguyễn Ái Quốc chống Pháp tại Pháp. Pháp nào?

- Lá Thư Ngày 28/2/1946 của Hồ Chí Minh Gửi TT Truman.

- HCM/CS Một Chuỗi Dài Làm Tay Sai kể từ 19.8.1945.

- Hai bức thư Hồ Chí Minh gởi Stalin xin Chỉ thị để giết dân Việt Nam trong chiến dịch "Cải Cách Ruộng Đất" và xin vũ khí Nga để giết dân Việt. 

- Bản gốc. Nguồn tài liệu: Cục lưu trử quốc gia Nga:

- Võ Nguyên Giáp:Tội Đồ Dân Tộc sau Hồ Chí Minh. Tác giả Bút Sử

- Stalin - Hồ, 50 Năm: Lịch Sử Tái Diễn? Tác giả Minh Võ. 

- Cho Tao Chửi Mầy Một Tiếng. Tác giả Trạch Gầm. (Bài viết của tác giả Nguyễn Đạt Thịnh)

- Hồ Chí Minh một trong những tên đồ tể của nhân loại. dailymail.co.uk/home/moslive/article-2091670/Hitler-Stalin-The-murderous-regimes-world.html

- Vô số sách báo tại Việt Nam trong nhiều năm qua không ngớt ca ngợi Hồ Chí Minh như là một anh hùng dân tộc, yêu tổ quốc, thương đồng bào... Nhưng sự thật thì như thế nào? Hồ Chí Minh chạy về tổ quốc Liên Sô. 



Khiêu khích và đe dọa, Bắc Kinh áp đặt chủ quyền ở Biển Đông


Khiêu khích và đe dọa, Bắc Kinh áp đặt chủ quyền ở Biển Đông

Phóng sự ABC 7 30 tại khu vực giàn khoan HD981 cắm đặt trái phép 1

http://www.youtube.com/watch?v=weFE4AnZ_Wk


Tàu hải cảnh Trung Quốc dùng vòi rồng tấn công tàu cảnh sát biển trên Biển Đông ngày 04/05/2014.

Tàu hải cảnh Trung Quốc dùng vòi rồng tấn công tàu cảnh sát biển trên Biển Đông ngày 04/05/2014.

Reuters

Minh Anh

« Cưỡng bức », « răn đe » hay « sự đã rồi » là những thuật ngữ mà hai tờ báo lớn của Pháp Le Monde và Les Echos số ra hôm nay 24/06/2014, nhận định về chiến thuật mà Bắc Kinh đang sử dụng để áp đặt các đòi hỏi chủ quyền của mình trên toàn bộ Biển Đông. Cùng với việc mạo danh «quyền lịch sử », cường quốc kinh tế thứ hai thế giới này đang làm đảo lộn hiện trạng về biên giới lãnh hải hiện nay. Các quốc gia láng giềng trong khu vực nghi ngờ cái gọi là « trỗi dậy hòa bình » của Trung Quốc.

Kèm theo một tấm ảnh to bằng 1/3 trang báo trên trang nhất cho thấy rõ cảnh tàu cảnh sát biển Trung Quốc phun vòi rồng vào tàu Việt Nam đang thi hành công vụ, Le Monde đưa tít «Bắc Kinh gia tăng khiêu khích và đe dọa hòa bình trên Biển Đông ».

Trên trang 3, tờ báo đăng bức ảnh hai tàu Việt Nam và Trung Qu ốc chúi mũi vào nhau, một hải quân Trung Quốc cầm cờ chỉ về phía tàu tuần duyên đối phương, bên dưới có chú thích «Tuần duyên Trung Quốc đang ra lệnh cho tàu Việt Nam phải đổi hướng, ngày 02/05/2014 trên Biển Đông ». Kèm theo đó là bài viết mang tựa đề « Cuộc truy đuổi trên quần đảo Hoàng Sa ».

Tác giả bài viết cho hay được sự đồng ý của chính phủ, một số phóng viên quốc tế được tham gia tuần tra cùng cảnh sát biển Việt Nam. Tác giả nêu rõ, tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc đã có từ ngàn năm lịch sử. Việt Nam từng bị nhà Hán đô hộ đến gần 1000 năm, rồi đến cuộc chiến chiếm đảo Hoàng Sa khốc liệt 1974 hay cuộc chiến biên giới đẫm máu 1979.

Cuộc truy đuổi trên Biển Đông được tác giả mô tả giống như màn trình diễn ba-lê trên biển. Các tàu cảnh sát biển Trung Qu ốc tỏ vẻ hung hăng và đầy vẻ đe dọa.

Theo tác giả, mục đích của chính quyền Hà Nội cho phép giới báo chí nước ngoài tham gia cùng các lực lượng tuần duyên là nhằm chứng tỏ với quốc tế chiến dịch phản đối hằng ngày của Việt Nam là ôn hòa và chứng minh rằng phản ứng của Bắc Kinh hung hăng.

Tập Cận Bình : Trung Quốc phải là một cường quốc hải quân

Còn trong bài viết đề tựa « Bắc Kinh áp đặt điều kiện của mình trên Biển Đông », Brice Pedroletti nhận định Trung Qu ốc đang chơi trò « cưỡng ép và răn đe » đối với các nước láng giềng trong các xung đột lãnh hải gần đây như Nhật Bản, Việt Nam hay Philippines.

Hành động thái quá đó được giải thích bởi hai yếu tố : Chiến lược xoay trục về Châu Á của Hoa K ỳ và khao khát trở thành một cường quốc hải quân. Đây cũng là một trong những nhiệm vụ chủ đạo trong nhiệm kỳ của Tập Cận Bình, kể từ khi trở thành Tổng Bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc năm 2012.

Theo một chuyên gia phương Tây về hải quân, Bắc Kinh có bốn động cơ trong công cuộc chinh phục không gian lãnh hải : Lối vào vùng biển sâu cho các cơ sở hàng hải và tàu ngầm hạt nhân tại Hải Nam, phía nam đất nước ; bảo vệ tuyến lưu thông hàng hải, bảo đảm nguồn thủy sản và tài nguyên thiên nhiên và thỏa mãn nhu cầu chủ nghĩa dân tộc của công chúng.

Đối với Bắc Kinh, chuyện đi lên thành một cường quốc là một lẽ đương nhiên. Nhà nghiên cứu Tại Đan Chí (Yang Danzhi), Trung tâm Nghiên cứu về an ninh khu vực trực thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội, giải thích: « Trong số năm quốc gia thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc là quốc gia có những lợi ích ít được ai để ý đến nhất, họ làm những điều mà trước đây họ không hề làm ».

Binh pháp Tôn Tử : « Thắng mà không cần đánh »

Chính những điều kiện theo như cách gọi của các chiến lược gia « kỷ nguyên cơ hội chiến lược » đã tạo thuận lợi cho Trung Quốc, tức là môi trường kinh tế và địa chính trị hỗ trợ cho sự trỗi dậy của quốc gia này. Chỉ cần « Bắc Kinh biến đổi theo hướng có lợi cho mình hiện trạng thống lĩnh của Hoa Kỳ hiện nay tại Thái Bình Dương, nhưng chỉ tới một mức độ nào thôi không cần lật đổ hoàn toàn trật tự hiện tại ».

Chính vì điều này mà Bắc Kinh không sử dụng đến hải quân, mà chỉ đưa lực lượng phi quân sự lên tuyến đầu để hoàn thành mục tiêu tranh giành lãnh thổ. Tuy nhiên chiến lược này cũng gặp phải một số phản ứng trong hàng ngũ quân đội.

Giám đốc Trung tâm chính trị hải quân và nghiên cứu chiến lược, trực thuộc đại học hải dương Quảng Đông cho rằng « Khi đó là vấn đề bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta lẽ ra không nên để mắc bẫy do việc bám chặt cứng nhắc vào quan niệm phát triển ôn hòa ». Theo ông, chỉ cần « sử dụng 10% vũ lực và 90% đàm phán để chấm dứt các tranh chấp ».

Còn theo một nhà nghiên cứu thuộc Stimson Center Washington, « sự trỗi dậy hòa bình » của Trung Quốc được tiến hành bằng hành động « cưỡng bức » và « răn đe ». Bắc Kinh sẽ làm tất cả để « thắng mà không cần đánh » (theo binh pháp của Tôn Tử) và « duy trì hòa bình bằng vũ lực ».

Không chỉ bằng sức mạnh quân sự, Bắc Kinh còn dùng đòn kinh tế để đe dọa các quốc gia đối nghịch như Nhật Bản, Việt Nam hay Philippines. Hành động này đã làm lộ rõ thái độ hung hăng của Bắc Kinh.


Cách tiếp cận này đã được ông Tập Cận Bình trình bày tại Thượng Hải hôm 21/05 vừa qua như là một « khái niệm mới về an ninh ». Bắc Kinh muốn xúc tiến ý tưởng « Phát triển và Hợp tác », theo đó Trung Quốc tự cho minh là nhà cung cấp hàng đầu cho các nước láng giềng Châu Á, tạo thành « dạng an ninh cao quý nhất » bất chấp trật tự và những nguyên tắc lỗi thời do Mỹ thiết lập. Có điều chưa chắc các quốc gia đó với tinh thần dân tộc dâng cao như Việt Nam sẽ tham gia vào hiệp ước hòa bình này.

Đảng cộng sản Việt Nam nên làm gì với “bốn không được” của Bắc Kinh?

 

Đảng cộng sản Việt Nam nên làm gì với “bốn không được” của Bắc Kinh?

Dương Khiết Trì
Hoàng Mai

Ngày 18.6.2104, cựu Bộ trưởng Ngoại giao China, ông Dương Khiết Trì (Yang Jiéchí), Ủy viên Quốc vụ viện đặc trách đối ngoại và vấn đề Đài Loan, có chuyến công cán tại Việt Nam.

Trong khi còn chưa tiến hành hội đàm với phía Việt Nam, thì ở bên nước Tàu, vào tối 17.6, Tân Hoa Xã, hãng thông tấn chính thức của China, đã ra “mệnh lệnh” gửi tới Hà Nội về cái gọi là “bốn không được”, với giọng điệu rất trịch thượng, hống hách.

Với tiêu đề: “Việt Nam và “bốn không được”, kẻ biết thời thế mới là tuấn kiệt”(1), đăng trên Tân Hoa Xã, được báo điện tử vtc.vn lược dịch như sau:
“Thứ nhất, không được đánh giá thấp quyết tâm và năng lực bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc với các đảo trên Nam Hải (Biển Đông); Thứ hai, không được sử dụng các tư liệu mà Việt Nam tự nhận là “tư liệu lịch sử” để gây hiểu lầm cho cộng đồng quốc tế và dư luận Việt Nam về chủ quyền ở Tây Sa, Nam Sa (Hoàng Sa, Trường Sa); Thứ ba, không được lôi kéo các nước khác can thiệp vào Nam Hải; Cuối cùng là không được phá bỏ mối quan hệ Việt Trung sau 20 năm bình thường hóa quan hệ”.

Sống bên cạnh một nước lớn có rất nhiều mưu mô xảo trá như China, tâm lý chung của người 
Việt là: Làm theo yêu cầu của China là đồng nghĩa với sự thua thiệt, thậm chí là tự sát. Rất tiếc, gần 85 năm qua, kể từ ngày thành lập đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam lại liên tục “làm theo” như vậy. Hậu quả là, đến thời điểm này, sau khi để Bắc Kinh thâu tóm quyền lực ở cấp cao nhất của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam gần như đã buông xuôi, phó thác vận mệnh dân tộc Việt cho Bắc Kinh.

Từ “bốn không được” nêu trên, thử đi tìm ẩn ý của Bắc Kinh trong “mệnh lệnh” gửi tới Hà Nội xem sao:

1. Thứ nhất, không được đánh giá thấp quyết tâm và năng lực bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc với các đảo trên Nam Hải (Biển Đông).

Ở nội dung này, Bắc Kinh tỏ rõ ý chí quyết tâm và khả năng dùng sức mạnh khi cần. Bắc Kinh đã đánh bài ngửa với Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam. Đây là giọng nói của một đại ca (ông chủ) khuyên đám đàn em vốn chỉ quen vâng dạ, nghe lời. Nếu có đem ra thảo luận trong Bộ Chính trị nội dung này, mà không có vị nào thấy nhục nhã, thì chẳng còn gì để nói về tư cách cũng như tầm hiểu biết và văn hóa của các vị nữa.

Qua cách phản ứng và những đối sách của Việt Nam, kể từ hôm China đặt giàn khoan Hải Dương 981 đến nay, nhiều người cho rằng, đa số các ông bà trong Bộ Chính trị hiện nay như đã buông xuôi và không kiểm soát được tình hình. Việt Nam hiện nay đang trong một giai đoạn nguy hiểm, lực bất tòng tâm. Tựa như một giai đoạn lịch sử Nhà Trần, “ngó thấy sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình…”, khi Nguyên Mông đang ở thế mạnh chinh phục khắp Á – Âu.

Chỉ sợ lúc này nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam “chia năm xẻ bảy” mà thôi. Thực tế đang cho phép nghi ngờ, Bắc Kinh có tay trong nội ứng, mà mọi động thái của Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam đều đã bị Bắc Kinh nắm được.

Thực tế, Bắc Kinh cũng rất sợ một cuộc đụng độ Trung – Việt, mặc dù China có tiềm lực gấp vài chục lần Việt Nam. China không chỉ gây oán thù với Việt Nam, mà còn cả Nhật, Mỹ, Philippines. Một cuộc đụng độ với Việt Nam rất có thể sẽ đưa Bắc Kinh đến sa lầy, ngoài ý muốn.

2. Thứ hai, không được sử dụng các tư liệu mà Việt Nam tự nhận là “tư liệu lịch sử” để gây hiểu lầm cho cộng đồng quốc tế và dư luận Việt Nam về chủ quyền ở Tây Sa, Nam Sa (Hoàng Sa, Trường Sa).

Điều này chứng tỏ, Bắc Kinh rất sợ những tư liệu lịch sử của Việt Nam về chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa. Mặc dù “Công hàm Phạm Văn Đồng” có thể là cú đá phản lưới nhà tai hại; nhưng dù sao, vẫn còn có nhiều cách để biện giải trước các tòa án sau này.

Như vậy, về nội dung thứ hai này, Việt Nam nên tổ chức tuyên truyền không chỉ ở trong nước để Nhân Dân được biết về chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa; đặc biệt rất cần tổ chức các hội thảo quốc tế để tranh thủ sự ủng hộ của thế giới.

3. Thứ ba, không được lôi kéo các nước khác can thiệp vào Nam Hải.

Một Việt Nam dân chủ, đa đảng theo thể chế Tam quyền phân lập đúng nghĩa, là điều mà Bắc Kinh lo sợ nhất hiện nay. Liên minh quân sự với Nhật Bản, Hoa Kỳ và các nước trong khu vực… đang trở thành một nhu cầu tất yếu, và chính sự hung hăng của Bắc Kinh đang đưa Việt Nam đến với Liên minh này.

Lịch sử như đang trao cho Việt Nam một cơ hội, theo đó, nếu Việt Nam đa đảng và được hưởng một nền dân chủ thực sự như Hàn Quốc, Nhật Bản… thì nhân dân China sẽ nổi dậy, và rất có thể China sẽ tan rã thành nhiều nước như nhận định của nhiều người. Và như vậy, vẫn còn cơ hội cho Đảng Cộng sản Việt Nam, để phần nào sửa chữa sai lầm đối với Đất Nước. Hy vọng thời thế và vận nước sẽ đưa đến cơ hội cho các vị ở Bộ Chính trị hiện nay nắm được cơ hội lịch sử này.

4. Cuối cùng là không được phá bỏ mối quan hệ Việt Trung sau 20 năm bình thường hóa quan hệ.

Đây thực sự là một “mệnh lệnh” của Bắc Kinh đối với Hà Nội. Nội dung cuối cùng này như là “xương sống” xuyên suốt tất cả các mối quan hệ khác, vậy chúng là gì?
Nội dung này cho thấy:

- “Hội nghị Thành Đô” (9.1990) do các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và có sự chứng kiến của ông Phạm Văn Đồng, ký kết với Bắc Kinh, chẳng biết là nó gồm những gì, nhưng có vẻ kinh hoàng đối với người Việt! Đồng ý với tác giả Hạ Đình Nguyên trong bài viết “Đã rách tấm da lừa hữu nghị!”, đăng trên Blog Bauxite Việt Nam, hôm 24.6.2014. Theo đó, tác giả Hạ Đình Nguyên, viết:

“Không đơn giản mà lá cờ Trung Quốc xuất hiện ở Thủ đô Hà Nội với 6 ngôi sao rạng ngời màu sắc trong dịp các lãnh đạo cấp cao Việt Nam đón tiến Tập Cận Bình. Đó là một phép thử để thăm dò phản ứng của nhân dân Việt Nam, hay thăm dò thái độ của từng “đồng chí” trong lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam? Sau phép thử công khai, có lẽ họ đã hài lòng về kết quả, giống như ban lãnh đạo Bắc Triều Tiên ngồi xem lại camera thấy quan chức nào “khóc nhiều, khóc và khóc ít” trong lễ tang của Kim Yong Il để thẩm định những khuôn mặt trung thành”.

“Cờ 6 sao” – đâu chỉ là phép thử sự trung thành của Hà Nội đối với Bắc Kinh, mà rất có thể là sự thăm dò phản ứng của Nhân Dân Việt Nam cho một sự sát nhật lịch sử: Mãn-Mông-Hồi-Tạng-Việt xung quanh một “Đại Hán”?.

- Sau Đỗ Mười, tác giả của Hội nghị Thành Đô, là các đời Tổng Bí thư: Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, mỗi ông, đều gắn với những tai tiếng: Hiệp định Biên giới (mà Việt Nam bị mất khoảng 1.500 km2, trong đó có một nửa Thác Bản Giốc, các cao điểm chiến lược ở Thanh Thủy, Hà Giang…); Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ (nhượng cho China khoảng 11.000 km2 biển Vịnh Bắc Bộ), và đưa China vào khai thác bô xít tại địa bàn chiến lược Tây Nguyên, đưa kinh tế Việt Nam phụ thuộc gần như hoàn toàn vào China như hiện nay.

- Với ông Nguyễn Phú Trọng, mặc dù mới lên làm TBT được nửa nhiệm kỳ, nhưng hình ảnh ông để lại là rất nhạt nhòa, nhiều nội dung đi ngược lại lòng dân... Trong chuyến công du sang China sau khi được bầu là TBT, trong tuyên bố chung Việt Nam-China có đoạn: “Tăng cường giao lưu và hợp tác giữa các cơ quan như tòa án, viện kiểm sát, công an, hành chính tư pháp; cùng phòng ngừa và tấn công các hoạt động vi phạm pháp luật, tội phạm xuyên biên giới; tăng cường phối hợp và ủng hộ lẫn nhau trong việc giữ gìn ổn định trong nước của mình” (3).

Không thể nói khác hơn, đây chính là sự sao chép mô hình China tại Việt Nam, kể cả giúp nhau “giữ gìn ổn định trong nước của mình”?! (nếu như có sự bạo loạn, lật đổ… thì Bắc Kinh sẽ cho lực lượng sang “ổn định” chăng?).

Trong bài viết nêu trên, tác giả Hạ Đình Nguyên còn viết: “Người dân đang hoài nghi về phái “thân Trung Quốc”, trong Đảng, mà đứng đầu Đảng là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng”.

- Chắc chắn rằng, “Công hàm Phạm Văn Đồng” chưa phải là cú sốc cuối cùng đối với người Việt. Mọi thứ như đang nằm ở văn kiện “Hội nghị Thành Đô”. Nhưng sẽ như mọi sự thật khác, không bao lâu nữa, người Việt sẽ được thấy nội dung của nó, mà không ai khác, Bắc Kinh, vì quyền lợi của China, họ sẽ công bố, như họ đã làm đối với “Công hàm Phạm Văn Đồng”.

Không phải ngẫu nhiên mà báo chí China gọi Việt Nam (hay Đảng Cộng sản Việt Nam?), như là một “đứa con hoang đàng hãy trở về”, như báo chí đang gây xôn xao mấy ngày gần đây, sau chuyến thăm Việt Nam của Dương Khiết Trì.

Như vậy, bằng mệnh lệnh “bốn không được”, Bắc Kinh đã ra lệnh cho Hà Nội buộc phải thi hành theo yêu cầu của họ. Nếu không nắm trong tay tất cả những bí quyết mang tính sinh tử, thì chắc chắn Bắc Kinh không thể có giọng điệu ngỗ ngược kiểu quan thầy như vậy được.

Bắc Kinh đang dồn Hà Nội đến chân tường. Mà chỉ còn một cách duy nhất, đó là trở về với Nhân Dân thì Đảng Cộng sản Việt Nam mới có thể thoát hiểm, và phần nào bớt được tội lỗi đã gây ra đối với Đất Nước và Nhân Dân Việt Nam.
24.6.2014
H.M.
Tác giả gửi cho BVN


Những Văn Kiện Xé Lòng


Những Văn Kiện Xé Lòng

Nguyệt Quỳnh

 

Mấy thủ lĩnh bí cờ xôi thịt đã dính bẫy Boxite Trung Quốc? Mẹ đau như xương sống bị đâm, như cột sống bị đè Ai đã bán chui biên thùy bằng những mật ước? Ai đã bán vụng lãnh hải Tổ quốc trong canh bạc độc tài? (Mẹ Việt Nam không chỉ nhìn ra biển - Thế Dũng)

Có lẽ không có gì cay đắng hơn khi phải làm công dân của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) nối dài ngày nay. Phải ngồi nhìn sự nhu nhược của lãnh đạo trước từng tấc đất đã mất, từng tấc biển đang mất dần trong sự hung hăng lấn chiếm của quân thù. 

Sự nhu nhược vượt quá mức chịu đựng đến xấu mặt, thể hiện ngay từ các phát biểu của các tướng lĩnh trong quân đội. Một quốc gia độc lập với một quá trình lịch sử hào hùng, nay trở thành một nước chư hầu, mất hết cả khả năng phản kháng. Đến nỗi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa phải cất tiếng than: “Ôi! tổ quốc ơi, ai làm người chịu nhục.”

Nhưng điều đáng nói là sự phản bội đã bắt đầu ngay từ những năm tháng, khi người dân đặt hết niềm tin và ngay cả sinh mạng của mình vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng. 

Công hàm Phạm Văn Đồng đã được ký kết vào cái giai đoạn mà đảng được tin yêu nhất. Giai đoạn 1954-1959 là khoảng thời gian mà dân chúng miền Bắc sẵn sàng chấp nhận thiếu thốn, sẵn sàng hy sinh mạng sống, dưới ngọn cờ của đảng để bảo vệ độc lập nước nhà. 

Những lá đơn của một thời máu lửa vẫn còn nguyên nét tin yêu đó:
Nguyễn Gia Long, một thanh niên 23 tuổi, viết đơn tình nguyện đi B: “Tôi, một trong những thanh niên của Tổ quốc, của Đảng, tôi muốn được góp sức mình trong cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của dân tộc…không một khó khăn nào, một trở lực nào ngăn cản được bước tiến của tôi đi theo cách mạng. 

Cao thượng nhất đời tôi là được chết cho cách mạng”. Ông Phạm Văn Minh đã có hai người con lớn theo bộ đội, viết đơn cho con trai thứ ba: “Tôi nguyện cho đứa con thứ 3 của tôi đi chiến đấu cho đến khi nào không còn bóng dáng một tên xâm lược Mỹ nào thì mới thôi, dù con tôi có phải hy sinh đi nữa nhưng tôi cũng vui lòng và nó cũng đã góp phần công sức vào chống Mỹ giải phóng đất nước”.

Lòng ái quốc và niềm tin của họ đã bị phản bội. Trong lúc đưa hàng ngàn thanh niên vào miền Nam với danh nghĩa chống Mỹ xâm lược, gia đình và những người trẻ đổ xương máu “giành độc lập” này không hề biết rằng sau lưng họ, cấp trên đã ký tặng những phần đất xương thịt của tổ quốc. Phạm Văn Đồng đã lẳng lặng ký công hàm công nhận lãnh hải "lưỡi bò" thuộc về Trung Cộng vào ngày 14/09/1958. Cho đến nay, những tài liệu gây nhiều ngỡ ngàng đau đớn này đang được Trung Cộng trưng ra làm bằng chứng trước thế giới. Rõ ràng lãnh đạo CSVN sẵn sàng đặt lợi ích trước mắt của đảng lên trên mọi điều thiêng liêng và trên cả danh dự của chính đảng CSVN. Nếu một đảng phái khác làm điều này, chắc chắn họ đã phê bình và lên mặt dạy dỗ là quá ấu trĩ, là giữa các quốc gia chỉ có quyền lợi chứ không có cái gọi là "tình nghĩa", hay ngay cả là làm "bù nhìn" cho các thế lực ngoại bang v.v…
Bảy năm sau kể từ ngày ông Phạm Văn Đồng đặt bút ký bức công hàm oan nghiệt này, ngày 10/5/1965 báo Nhân Dân lại một lần nữa khẳng định Hoàng Sa là của Tàu; 

Nguyên văn: Ngày 9/5/1965, Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra tuyên bố về việc Chính phủ Mỹ lập "khu tác chiến" của quân Mỹ tại Việt Nam, chỉ rõ: "Việc Tổng thống Mỹ Giôn-xơn xác định toàn cõi Việt Nam và vùng ngoài bờ biển Việt Nam rộng khoảng 100 hải lý cùng một bộ phận lãnh hải thuộc quần đảo Tây Sa của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa là khu tác chiến của lực lượng vũ trang Mỹ", đây là đe dọa trực tiếp "đối với an ninh của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và nước láng giềng. 

Bài báo xác định cụ thể và cắt lìa xương thịt đất nước cho Tàu Cộng này chắc chắn không là bài báo duy nhất. Hẳn là trước và sau nó còn có nhiều bài báo khác nữa. Chính những bằng chứng đau đớn trên giấy trắng mực đen này, khi được Bắc Kinh đem ra xử dụng trong những ngày gần đây, đã biến các luận điệu cãi chày cãi cối rằng "công hàm Phạm Văn Đồng không nhắc tới Hoàng Sa - Trường Sa" thành loại lý luận trẻ con mà Ban Tuyên Giáo CSVN quen dùng với người dân Việt Nam.

Tiếp đến là một tài liệu gây nhiều âu lo nhất cho đến nay, đó là các bản đồ được in ấn bởi Cục Đo Đạc và Bản Đồ, trực thuộc Văn phòng Thủ tướng nước VNDCCH. Những bản đồ này cũng ghi rặt các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là Tây Sa và Nam Sa như Bắc Kinh căn dặn. Chữ viết của công hàm Phạm Văn Đồng nay được diễn đạt bằng hình vẽ và nhân rộng hàng ngàn, hàng vạn lần, do chính văn phòng thủ tướng in ấn. Cãi làm sao bây giờ ?!
Chưa hết, chứng tích bán nước của lãnh đạo đảng còn nằm sờ sờ trên các trang sách giáo khoa lớp 9 do Bộ Giáo Dục VNDCCH biên soạn mà nay Bắc Kinh đang trưng ra trước cả thế giới. Nguyên văn: Vòng cung đảo từ các đảo Nam sa, Tây sa đến các đảo Hải nam, Đài loan, quần đảo Hoành bồ, Châu sơn ... làm thành một bức "trường thành" bảo vệ lục địa Trung quốc.

 Điều đau lòng là đã biết bao thế hệ học sinh non trẻ đã phải nhớ nằm lòng rằng các quần đảo đó là “Tây Sa” và “Nam Sa”, và là đảo của Trung Cộng. Cha ông ta suốt mấy ngàn năm đổ biết bao xương máu, thời đại nào cũng căng mình ra để giữ gìn từng tấc đất của tổ tiên truyền lại. 

Nay CSVN không chỉ để mất đất, mất biển, mà còn buộc các thế hệ tương lai phải chấp nhận đó là chuyện đã rồi. 

Khó mà không gọi đó là những hành động chủ tâm phản quốc.

Hiển nhiên, đây chỉ mới là một vài tài liệu khởi đầu mà Bắc Kinh tung ra. Năm tháng của các tài liệu trên cho thấy Bắc kinh đang có cả kho dữ liệu mà chúng đã thu thập trong nhiều thập niên qua. Điều đó cũng là bằng chứng cho thấy ý đồ xâm lấn của Bắc Kinh đã có từ rất lâu — từ thời ông Hồ Chí Minh còn sống dài cho đến ngày hôm nay — đặc biệt bao gồm cả giai đoạn mà Hà Nội hí hửng ôm 16 chữ vàng và 4 tốt.

Đó là chưa kể tấm bản đồ có hiện rõ 9 vạch khổng lồ được dùng để trang điểm phòng họp tại trụ sở thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nơi mà hàng ngày đủ loại các quan chức thượng tầng ra vào họp hành và không ai, kể cả ông Nguyễn Tấn Dũng, cảm thấy có chút gì khó chịu hay nhục nhã. Bao giờ thì Bắc Kinh sẽ dùng luôn các hình ảnh này làm bằng chứng chủ quyền của chúng?
*****


Trước cả khối những văn kiện xé lòng nêu trên, tôi bất chợt rơi lệ lặng nhìn bản sắc lệnh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm ký ngày 13/7/1961, dời thẩm quyền quản trị quần đảo Hoàng Sa từ tỉnh Thừa Thiên vào tỉnh Quảng Nam.

Tới bao giờ việc bảo vệ từng tấc đất giang sơn mới sẽ lại là trách nhiệm tối thượng nhưng rất bình thường và đương nhiên của mọi chính phủ và mọi người dân Việt Nam?



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link