Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, July 2, 2014

BIẾT QUA TÌNH HÌNH IRAQ HIỆN NAY



Lãnh đạo tự xưng ra lệnh cho tất cả người Hồi giáo đến nước mới


US Military Power.
Thành viên nhóm Nhà nước Hồi giáo Iraq và vùng Levant tuần hành ở Raqqa, Syria
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

  • Nhóm ISIL tuyên bố thành lập nhà nước Hồi giáo tại Iraq, Syria
  • TT Obama: Có liên hệ giữa ISIL và đe dọa khủng bố tại Mỹ
  • Quân đội Iraq tìm cách chiếm lại thành phố Tikrit
01.07.2014
Thủ lãnh tự xưng của nhà nước Hồi giáo mới tuyên bố thành lập ở các vùng đất chiếm được ở Iraq và Syria kêu gọi tất cả người Hồi giáo đến đó và cầm võ khí.

Abu Bakr al-Baghdadi đăng tải một đoạn thông điệp ghi âm lên các website Hồi giáo hôm thứ Ba, nói rằng nước mới dành cho tất cả người Hồi giáo không phân biệt màu da hay quốc tịch. Ông nói Syria không phải cho người Syria và Iraq không phải cho người Iraq.

Ông Baghdadi nói tháng lễ Ramadan là thời điểm phù hợp nhất để tất cả người Hồi giáo cầm vũ khí lên và chiến đấu.

Những phần tử cực đoan Sunni của tổ chức Nhà nước Hồi giáo Iraq và Cận đông tuyên bố thành lập nhà nước chủ quyền cho người Hồi giáo hồi đầu tuần này. ISIL đã chiếm giữ phần lớn miền bắc Iraq và là một trong những nhóm nổi dậy chiến đấu nhằm lật đổ chính phủ Syria.

Cũng hôm thứ Ba, quốc hội mới của Iraq kết thúc phiên họp đầu tiên kể từ cuộc bầu cử tháng Tư mà không chọn được thủ tướng mới.

Những thành viên người Sunni và người Kurdistan bỏ ra ngoài vì bế tắc trong việc chọn ra lãnh đạo mới cho chính phủ.

Thủ tướng người Shia Nouri al-Maliki là nhân vật có nhiều khả năng chiến thắng nhiệm kỳ thứ ba, nhưng đang phải chịu áp lực thoái nhiệm to lớn từ trong nội bộ Iraq và từ phương Tây vì không có khả năng đối phó với những phần tử cực đoan Sunni.

Mỹ nói rằng Iraq cần một chính phủ bao gồm cả người Sunni và người Kurdistan.



                                                                      IRAK - ISIS là ai ?
                          Tham vọng của ISIS

Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai
Đại học khoa học ứng dụng Amsterdam, Hà Lan
c tay súng ISIS được cho là bắn giết không ghê tay.

Thế giới hơn một tuần qua trở nên náo động, thậm chí những trận World Cup cũng không thể làm tạt đi những luồng tin dữ từ Iraq. Tổ chức khủng bố ISIS chiếm được Molsul trong một trận tấn công làm tê liệt quân đội chính quyền, mở rộng vùng chiếm đóng đến tận gót chân thủ đô Baghdad, cướp nhà băng và nhét túi 425 triệu đôla.
Nhiều bản tin vẫn tiếp tục gọi ISIS là một nhánh hoặc một tổ chức trung thành của khủng bố Al-Qaeda. Điều này không những sai mà còn nguy hiểm.

ISIS là ai?

ISIS khởi đầu được thành lập với tên ISI (Islamic State of Iraq – Quốc gia Hồi giáo Iraq) để chống lại chính phủ Iraq theo Hồi giáo Shia và thân Mỹ. Sau rất nhiều chật vật, cuộc khủng hoảng ở Syria nổ ra khiến ISI đổi hướng quyết định tham chiến ở đây, một mũi tên trúng hai đích: vừa tiếp tục được lý tưởng thống nhất cộng đồng Hồi giáo (Sunni) khắp thế giới dưới một thể chế chung, vừa “hợp pháp hóa” chiến tranh vì kẻ thù mới không phải là Mỹ nữa mà là chính quyền phe Hồi giáo Shia của Syria. Cùng với sự chuyển hướng này, tên của ISI đổi thành ISIS (Islamic State of Iraq and Syria – Quốc gia Hồi giáo Iraq và Syria).
Rất ít người biết rằng ISI đã tự động nhập với nhánh Al-Qaida ở Syria mà không hề được phép của người đứng đầu tổ chức Al-Qaida là Al-Zawahiri. Sau một tháng giữ im lặng, Al-Zawahiri đề nghị ISIS rời tổ chức. Lãnh đạo ISIS là Al-Baghdadi không thèm quan tâm, thậm chí ra tay giết luôn người đại diện đàm phán. Cực chẳng đã, vào đầu tháng 2 năm nay, Al-Qaida tuyên bố cắt lìa ISIS khỏi gốc, với lý do được cho là ISIS quá sức man rợ, đến mức một tổ chức khủng bố như Al-Qaida cũng không thể nuốt trôi.
Tuy nhiên, đây chỉ là một lý do. Al-Qaida đương nhiên không thích bị một nhánh đàn em vượt mặt. Thêm nữa, Al-Qaida không muốn ISIS dính mũi vào miếng bánh Syria, giữa tổ chức mẹ và nhánh con có khá nhiều mâu thuẫn về vùng chiếm đóng.

ISIS tiến quân như chẻ tre ở Iraq.
Một điều Al-Qaida không ngờ là khi ISIS tách ra, 65% jihadist (chiến binh của Thượng Đế) của Al-Qaida cũng bỏ đi theo ISIS. Trong mắt những kẻ cầm súng vì một lý tưởng tôn giáo thống trị và hợp nhất toàn cầu, ISIS từ một nhánh khủng bố nhỏ bé đã vượt lên trên cơ Al-Qaida và trở thành kẻ cầm cờ tiên phong trong cuộc thánh chiến.

ISIS nguy hiểm như thế nào?
Trước nhất, ISIS hành xử rất hung bạo. Những cuộc xả súng không khoan nhượng vào người đối lập tay không và người dân vô tội khiến ai cũng rùng mình. Là một tổ chức theo Hồi giáo Sunni, ISIS khiến cộng đồng Shia ở Iraq khiếp đảm và tháo chạy. Chủ trương của ISIS với những người chống đối là: “ISIS hay là chết!”
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất khiến ISIS trở nên vô cùng nguy hiểm chính là việc tổ chức này không chỉ đơn giản là một nhóm khủng bố thánh chiến với tham vọng toàn cầu như Al-Qaida. ISIS không đánh rồi rút. ISIS đánh và lập nên nhà nước của riêng mình. Điều này khiến cả thế giới bất ngờ vì các tổ chức khủng bố hầu như không có tiền lệ lập quốc. Việc xuất hiện một “quốc gia khủng bố” jihadist state (quốc gia của các chiến binh thánh chiến) là cơn ác mộng không được dự đoán trước.
Nguy hiểm hơn, quốc gia khủng bố này không nằm trong sa mạc mà bao trùm những hố dầu béo bở. Khởi đầu, ISIS chỉ nhận viện trợ từ những quốc gia dầu lửa dòng Hồi Sunni muốn lật đổ chính quyền Syria dòng Hồi Shia. Khi quân đội chính phủ bỏ chạy, ISIS tiếp quản luôn hàng triệu đôla vũ khi tối tân của Mỹ viện trợ. Thử làm một phép so sánh, khi tấn công Tháp Đôi, Al-Qaida là một tổ chức với 30 triệu đô la tiền quỹ, và được coi là giàu có. Hiện nay, túi của ISIS nặng 2 tỷ đôla.

ISIS đang chiến đấu để thành lập nhà nước dòng Sunni ở Iraq và Syria. 
Chưa hết, nếu chỉ nhìn nhận ISIS như một tổ chức khủng bố đơn thuần cũng có nghĩa là sự thiếu kiến thức và đánh giá quá thấp về tầm nhìn của thủ lĩnh Al-Baghdadi. Là môt tiến sĩ Hồi giáo học, Al-Baghdadi tiếp thu tư tưởng cực đoan Wahhabism và Salafism từ Saudi. Những vùng ISIS chiếm đóng và thành lập quốc gia ngay lập tức được ban bố các đạo luật hà khắc của Hồi giáo cực đoan: ăn cắp sẽ bị chặt tay, hàng loạt tội bị đưa vào khung hình phạt xử chết trong đó có tội từ bỏ tôn giáo, phụ nữ phải che kín mặt khi ra đường, ai cũng phải cầu kinh 5 lần một ngày, các lăng tẩm và thánh đường dòng Hồi Shia bị phá bỏ, và âm nhạc bị cấm tuyệt đối ở nơi công cộng.

Thu phục người dân
Cùng với các đạo luật đó, các thành phố chiếm đóng nhanh chóng trở lại tình trạng ổn định và an toàn. ISIS không lặp lại các sai lầm của Al-Qaida mà lập tức trấn an dân chúng, tìm cách thu phục niềm tin của những người không chạy trốn. Tại Mosul, ngay khi quân chính phủ rút chạy, mỗi người dân được cấp một thùng gas miễn phí để nấu ăn. Khi những người dân ở đây băn khoăn làm sao họ có thể tin được ISIS, một jihadist trả lời: “Hãy cho chúng tôi thêm thời gian, chúng tôi sẽ nhanh chóng cung cấp số điện thoại. Khi mọi người cần chúng tôi sẽ lập tức giúp đỡ”.
Nhiều nhà phân tích bất ngờ khi nhận thấy ISIS sở hữu một bộ máy công quyền và dân sự khá hoàn chỉnh gồm tòa án, lực lượng cảnh sát, trường học, và các tổ chức từ thiện. Tại vùng Al-Raqqa, ISIS xây dựng chợ, đường sá, các đường dây điện, trạm xá, bưu điện, bến xe…quản lý khí đốt để đảm bảo phân chia công bằng, cùng hàng loạt các hoạt động cứu trợ từ thiện khác, trong đó có cả những hội chợ cho trẻ con với kem và cầu trượt, các bếp ăn miễn phí cho người nghèo, và đặc biệt là mạng lưới tìm gia đình mới cho trẻ mồ côi.

Quân đội Iraq đã phải tháo chạy trước sự tấn công của ISIS.
Trong tình hình nội chiến căng thẳng, ISIS nhận được sự ủng hộ của một phần dân chúng dòng Hồi Sunni khi tạo được sự yên ổn nhất định. Sự cực đoan tôn giáo của ISIS ít nhất cũng có một điểm cộng là thể hiện sự công bằng, điều mà chính quyền độc tài tham nhũng không làm được.
Sự ổn định, công bằng, trong một quốc gia mới yên bình giữa bốn bề khủng hoảng, dù có hạn chế và tạm thời, chính là điều khiến ISIS hoàn toàn khác với các tổ chức khủng bố khác. Sự cực đoan man rợ và việc thành lập quốc gia riêng khiến ISIS trở nên bội phần nguy hiểm.

ISIS sẽ được xử lý thế nào?
Sự lớn mạnh không ngờ của ISIS khiến các kết nối đồng minh bất ngờ thay đổi.
Hiện nay, rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào người Kurd. Là một dân tộc dũng mãnh nhưng chịu mất nước, người Kurd sau thế chiến thứ nhất không được thực dân Anh cho lập quốc như đã hứa, mà lãnh thổ bị chia sẻ nằm trải ra trên năm quốc gia khác nhau, trong đó có Iraq. Vùng tự trị của người Kurd luôn an toàn và phát triển, khác hẳn với phần còn lại của Iraq. Những chiến binh người Kurd nổi tiếng thiện chiến với danh hiệu “peshmerga” (kẻ đối đầu với cái chết).
Để thuyết phục người Kurd tham chiến, chính phủ Iraq chắc chắn sẽ phải nhân nhượng các hợp đồng bán dầu, nhất là việc xem xét nhượng lại cho người Kurd thành phố dầu lửa Kirkuk từ xưa vẫn đang tranh chấp.
Tuy nhiên, sự hợp tác đồng minh bất ngờ nhất có lẽ sẽ đến từ hai kẻ từ xưa tưởng không đội trời chung: Mỹ và Iran.
Iran là quốc gia đầu đàn của Hồi giáo Shia, đồng minh không lay chuyển của độc tài Assad dòng Hồi Shia tại Syria, đương nhiên cũng là đồng minh của chính quyền dòng Hồi Shia tại Iraq.
Mỹ với phương châm không tham chiến, nhưng trong cuộc khủng hoảng ở Syria đã luôn phản ứng tương đối chậm chạm với các diễn biến leo thang quá nhanh tại khu vực. Syria từ một mồi lửa dân chủ kiểu Mùa Xuân Ả Rập đã trở thành địa ngục với sự tham gia và thắng thế của các nhóm khủng bố toàn cầu, đe dọa cả sự an toàn của Mỹ một khi Syria sụp đổ.
Với ISIS, Mỹ và Iran giờ có một kẻ thù chung để bắt tay. Đây sẽ không phải là lần đầu tiên họ hợp tác. Một kẻ thù chung trong quá khứ, Taliban, cũng đã khiến Iran cộng tác với Mỹ vào năm 2002.
Lợi ích quốc gia là bàn đẩy để bản đồ đồng minh thay đổi, cùng chống lại ISIS với tư cách là một thế hệ khủng bố hoàn toàn mới và nguy hiểm gấp nhiều lần.

Mỹ đã phải điều tàu sân bay đến Vùng Vịnh khi cuộc khủng hoảng ISIS nổ ra

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả, một nhà nghiên cứu tại Đại học khoa học ứng dụng Amsterdam, Hà Lan.



nguồn: BBC
ISIS tung hình ảnh hành quyết lính Iraq
Cập nhật: 04:57 GMT - thứ hai, 16 tháng 6, 2014
​ 
Những binh sỹ Iraq này được cho là đã bị hành quyết tập thể.
Phiến quân Hồi giáo dòng Sunni hiện đang kiểm soát nhiều vùng lãnh thổ trên khắp Iraq vừa đưa lên mạng những hình ảnh cho thấy dường như các chiến binh của họ đang tàn sát binh sỹ Iraq.
Trong những hình ảnh này, binh lính Iraq được dẫn đi và sau đó được thấy nằm dưới hào trước và sau khi ‘bị hành quyết’.Tướng Qassim al-Moussawi, phát ngôn nhân quân đội Iraq nói những hình ảnh này là ‘thật’ và mô tả những gì xảy ra tại tỉnh Salahuddin. Tuy nhiên tính xác thực của những hình ảnh chưa được kiểm chứng độc lập.
‘Giành thế phản công’
Phóng viên BBC Jim Muir hiện đang có mặt ở miền bắc Iraq nói rằng nếu những hình ảnh này là xác thực thì đây sẽ là vụ tàn sát đơn lẻ lớn nhất ở Iraq kể từ khi Mỹ đưa quân vào nước này hồi năm 2003. Những hình ảnh này xuất hiện vào lúc quân Chính phủ Iraq tuyên bố họ đang ‘giành thế phản công’ trước các chiến binh Sunni thuộc Tổ chức Nhà nước Hồi giáo ở Iraq và Vùng Levant (ISIS).
Phiến quân đã chiếm được các thành phố chính, bao gồm Mosul và Tikrit, hồi tuần trước nhưng quân chính phủ đã giành lại được một số thị trấn.
Những hình ảnh này, rõ ràng do ISIS đưa lên, được cho là mô tả những gì xảy ra với các binh sỹ sau khi phiến quân chiếm được một căn cứ quân sự ở Tikrit. Những bức hình chụp cho thấy rất đông binh lính trẻ được đưa đi trên những chiếc xe tải. Chú thích các bức hình này ghi là những binh lính được đưa đi hành quyết. Trong một số hình ảnh, một số tay súng được cho là người của ISIS đang xả súng vào tù binh.
Các nguồn tin từ các nhóm phiến quân khác với ISIS nói với BBC họ tin rằng có đến 1.000 binh sỹ ở căn cứ quân sự này bị hành quyết.
Họ cho biết ISIS đã chia tù binh ra làm nhóm lính nhập ngũ bình thườngvà nhóm các chiến binh tình nguyện từ lực lượng dân quân Shia hay từ đơn vị tinh nhuệ của chính phủ. Họ tha cho nhóm đầu và xử tử nhóm sau.
Trước đó, Tướng Qassim nói quân đội Iraq đã ‘có thắng lợi’ trước phiến quân ở một số khu vực và giết chết 279 tay súng. Tuy nhiên con số này không thể kiểm chứng độc lập.
Có tin xảy ra chiến sự ác liệt xung quanh thành phố Tal Afar, nằm về phía tây Mosul, với đạn cối nã vào một số khu vực khi phiến quân tìm cách tiến vào thành phố.

​                                                              Phiến quân Hồi giáo không sợ thế giới lên án khi công bố những hình ảnh này
Quân chính phủ được cho là đang tăng cường ở thành phố Samarra ở phía bắc Baghdad để sẵn sàng cho một chiến dịch phản công vào Tikrit.
Trong một diễn biến khác, ở thị trấn Ishaq mà quân chính phủ giành lại được từ tay phiến quân, các quan chức Iraq cho biết họ tìm thấy xác 12 cảnh sát bị thiêu cháy.

‘Gieo rắc nỗi sợ’

Từ Iraq, phóng viên BBC Jim Muir bình luận:
“Nếu những hình ảnh mà ISIS cố tình đưa ra này là xác thực – và không có gì chứng tỏ là chúng không xác thực – thì việc hành quyết hành trăm binh lính Shia thuộc quân đội Iraq có thể sẽ thổi bùng tình cảm hận thù giáo phái.
Điều này thật ra là một trong những mục đích của ISIS khi lan truyền những hình ảnh tàn bạo này. Những lời lẽ của họ lúc nào mang tính giáo phái và khiêu khích cũng giống như tiền thân của họ là al-Qaeda ở Iraq.
Các vụ nổ bom và tấn công tự sát ở những vùng có đông dân cư dòng Shia và nhằm vào người hành hương Shia mà ISIS đã nhận trách nhiệm đều nhằm vào mục tiêu này. Tương tự, hồi tuần trước, phát ngôn nhân ISIS đã ra lời kêu gọi các chiến binh Sunni tiến quân về Kerbala ở miền Nam vốn là thánh địa của người Hồi giáo dòng Shia.
ISIS chẳng bao giờ ngại đưa ra những hình ảnh chiến binh của họ thực hiện những điều mà thế giới xem là tội ác chiến tranh. Họ cũng không có ý muốn lấy lòng dư luận quốc tế mà đây chỉ là một cách hiệu quả để gieo rắc nỗi sợ đối với kẻ thù của họ.”



Jun 26 at 4:20 AM
BIẾT QUA TÌNH HÌNH IRAQ HIỆN NAY
TÚ ANH
tka23 post
Xuất hiện trên chiến trường Syria vào mùa xuân 2013, cách nay đúng một năm, tổ chức thánh chiến Hồi giáo mang tên Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông đã nhanh chóng phát triển(ISIS). Cuộc tấn công của lực lượng võ trang thuộc hệ phái Sunni chống chính phủ Bagdad của phe Shia có khả năng làm nước Irak tan vỡ thành ba mảnh : Sunni , Shia và Kurdistan
Trong vòng một tuần lễ, cuộc tấn công của phiến quân Sunni Irak dưới danh xưng Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông đã làm cho quốc gia Irak,  từ đống tro tàn của đế chế Otttoman năm 1920, và độc lập năm 1930, chia thành ba khu vực.
 Phía Tây Bắc do phe thánh chiến ước lượng từ 10 ngàn đến 15 ngàn quân kiểm soát.
 Phía đông, lực lượng võ trang của sắc tộc Kurdistan khẩn cấp bung ra bảo vệ vùng dầu hỏa Kirkouk, thủ phủ của khu tự trị sau khi quân đội chính phủ Irak bỏ chạy.
 Còn ở phía nam, chính phủ Maliki và đại bộ phận quân đội và an ninh Irak thuộc hệ phái Shia thiết lập hàng rào phòng thủ bảo vệ phần còn lại của lãnh thổ. Thanh niên Irak được giáo trưởng hệ phái Shia kêu gọi cầm súng chống phe Sunni.
Nhiều câu hỏi được đặt ra : trước hết Nhà nước Irak và Trung Đông do ai chỉ huy ? Mục tiêu chiến lược của phe Sunni cực đoan này là gì ? Tại sao quân đội Irak, ít nhất là các đơn vị trấn giữ phía bắc tan rã nhanh chóng và hệ quả địa lý chính trị trong tương lai ?
Lời giải đáp là một chuỗi nguyên nhân và hậu quả trùng trùng của chính sách kỳ thị của phe Shia do thủ tướng Maliki đại diện, bất chấp mọi khuyến cáo đưa đến sự hình thành của Nhà nước hồi giáo Irak và Trung Đông.
Abu Bakr Al-Baghdadi, một Ben Laden mới nhưng độc hiểm hơn Al Qaida
Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông là tên mới của tổ chức Nhà nước Hồi giáo Irak do Abu Bakr Al-Baghdadi lãnh đạo, đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến tại Syria trước khi quay súng bắn sau lưng các lực lượng kháng chiến ôn hòa và Al Nostra của Al Qaida để tạo sức mạnh riêng.

Thoạt đầu, chiến binh của Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông được phe đối lập Syria ủng hộ nhiệt tình. Nhưng sau đó, hành vi bắt cóc thủ tiêu người không cùng phe đã làm tan rã liên minh chống nhà độc tài Bachar al Assad. 

Ngay Al Qaida tại Syria cũng là nạn nhân của Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông.
Trong khu vực tây bắc Irak, lãnh địa của hệ phái Hồi giáo Sunni, quân đội Irak tan chảy như nước đá gặp mặt trời. Lực lượng thánh chiến Sunni tiến như chẻ tre, chiếm kho vũ khí đạn dược, chiến xa, trực thăng võ trang. Sau khi chiếm thành phố lớn thứ hai của Irak, chiến binh Sunni kéo quân tiến về thủ đô Bagdad cách đó 100 cây số về phía nam. Qua đoạn băng thu sẵn, Abu Bakr Al-Baghdadi lãnh tụ của Nhà nước Irak và Trung Đông thúc giục tiến chiếm thủ đô.
Theo các chuyên gia, tổ chức thánh chiến cuồng tín này được gốc  từ Al Qaida và chiến dịch quân sự Anh-Mỹ năm 2003, lật đổ nhà độc tài Irak Saddam Husein. Tuy nhiên, người cha tinh thần của tổ chức không phải là Ben Laden mà là Abu Mussab Al- Zarkaoui, một kẻ tội phạm người Jordanie. Sau một thời gian trốn sang Afghanistan, đến 2002 nhân vật này về ẩn náo tại miền bắc Irak.

Khi liên quân Anh-Mỹ tiến vào Irak, quân đội Saddam Hussein thua trận nhưng đây là cơ hội để Abu Mussab Al- Zarkaoui ra tay. Tuy chỉ là cán bộ thừa hành của Al Qaida, nhưng Abu Mussab Al- Zarkaoui đã nhanh chóng cầm đầu chiến tranh chống « quân ngoại xâm ». Hàng loạt vụ khủng bố tự sát bằng xe bom nhắm vào quân nhân Mỹ, nhà ngoại giao Liên Hiệp Quốc, phóng viên quốc tế, doanh nhân và chủ nhân mới của Irak, chính trị gia theo hệ phái Shia đa số nhưng bị Saddam Husein trấn áp suốt ba thập niên.

Một hành động của Zarkaoui để « tạo uy tín » và gây chấn động công luận quốc tế là vụ đích thân ông ta chặt đầu doanh nhân Mỹ 
Nicolas Berg năm 2004. 

Một đặc điểm khác của Zarkaoui, và khác với Al Qaida, là ông ta thảm sát hàng loạt người Hồi giáo Shia với những đợt khủng bố bằng xe bom. Hành động này rất được lòng một bộ phận công luận Ả Rập Xê Út, vốn xem hệ phái Shia là bọn « khùng điên ».

Tuy nhiên, đầu não của Al Qaida nhất là bác sĩ Ai Cập Ayman Al-Zawari, bất bình chiến lược cực đoan này vì lo sợ hệ quả chia rẽ hàng ngũ Hồi giáo. Al Qaida ra lệnh cho Abu Mussab Al- Zarkaoui phải ngưng khủng bố người Shia Irak nhưng Zarkaoui bất chấp.

Đến năm 2006, Abu Mussab Al- Zarkaoui bị Không lực Mỹ oanh kích chết tại Dyala, quê hương của Abu Bakr Al-Baghdadi. Những năm kế tiếp, lực lượng thánh chiến do hành động cực đoan cuồng tín lộ ra khi chiếm Fallouja năm 2004 bị dân cư địa phương tẩy chay. 

Trong khi đó thì quân đội Mỹ và các lực lượng sắc tộc theo hệ phái Sunni thân Mỹ , quân đội Irak mới thành lập lại, tấn công ráo riết làm cho phe thánh chiến gần như tan hàng chỉ còn vài trăm quân.

Al Qaida liền điều một « ủy viên chính trị » bí danh Abu Hamza Al Mujaher đến Irak phối hợp với một thân hào người Irak lãnh đạo tổ chức và đặt tên Nhà nước Hồi giáo Irak.

 Thế nhưng đến tháng 4 năm 2010, hai lãnh đạo này bị oanh kích chết.

Abu Bakr Al-Baghdadi lên cầm cương tổ chức võ trang, tuy lực lượng suy yếu, nhưng gồm những tay súng quen với chiến trường.
Tiếp theo đó, Mỹ rút quân, chính quyền Maliki tóm thâu quyền lực về tay phe Shia, kỳ thị người Sunni, và nạn tham nhũng đã tạo ra mảnh đất mầu mỡ cho tổ chức Nhà nước Irak phát triển lực lượng.
   Khi phong trào đòi dân chủ tại Syria biến thành nội chiến thì Nhà nước Irak đưa chiến binh sang Syria, đổi tên thành Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông, công khai hóa mục tiêu chiến lược thành lập một quốc gia hồi giáo Sunni bao trùm phần lớn Irak và Syria.
Sức mạnh của Abu Bakr Al-Baghdadi là chỉ chém giết mà không bao giờ nói . Giới tình báo Tây phương chỉ có tấm ảnh bán thân duy nhất của lãnh đạo Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông. Trong khi Ben Laden quay phim dàn dựng kịch bản tuyên truyền thì Abu Bakr Al-Baghdadi im lặng tạo ra một thứ huyền thoại kích thích giới trẻ bất mãn xã hội.
Do vậy, khi Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông tham chiến tại Syria thì hàng hàng tình nguyện quân từ bốn phương, Châu Âu, Úc, vùng Vịnh, Kavkaz đổ về gia nhập phong trào thánh chiến xuyên quốc gia thay vì theo lực lượng kháng chiến Quân đội Syria Tự Do do Tây phương yễm trợ hay tổ chức Mặt trận Al Nostra, bàn tay nối dài của Al Qaida tại Syria.

Theo đài truyền hình song ngữ Pháp-Đức Arte, tổ chức khủng bố này có từ 7000 quân tại Syria và 6000 tại Irak. Trong số này, có chiến binh Hồi giáo người Đức, Anh, Pháp và các nước Châu Âu khác.

« Chiến thuật của Stalin : chống thù nhưng giết bạn »

Trên chiến trường, Abu Bakr Al-Baghdadi chứng tỏ là một nhà chiến lược lợi hại. Quân của ông ta tránh giao tranh với quân đội Syria nhưng thừa cơ hội đánh úp Al Nostra và giành quyền kiểm soát biên giới hầu tạo ra một hành lang an toàn nối với…Irak.

Bị ám ảnh bởi kinh nghiệm 10 năm trước tại Irak vừa bị quân Mỹ tấn công vừa bị các đơn vị võ trang Sunni chống Al Qaida,

   Abu Bakr Al-Baghdadi áp dụng chiến thuật « tiêu thổ », thanh toán tất cả những người cùng chiến đấu chống Damas nhưng thuộc các tổ chức khác kể cả Al Qaida. Một nhà ngoại giao Tây phương nhận định : phương pháp của phe này là phương pháp của lực lượng cộng sản theo xu hướng Stalin trong chiến tranh Tây Ban Nha, tức là thanh toán lực lượng của Đệ tứ quốc tế và phe vô chính phủ thay vì đánh kẻ thù chính là nhà độc tài Franco ».

Khủng bố Hồi giáo mạnh vì quân đội Irak suy yếu
Theo phóng viên

 

Céline Hennion của nhật báo Le Monde, chính sự tan hàng rã ngũ của quân đội Irak đã giúp cho lực lượng thánh chiến Hồi giáo tiến quân như gió lốc.
Nguyên nhân đầu tiên là do chính quyền của thủ tướng Irak Maliki.

Không rõ có phải để trả thù hệ phái Sunni thiểu số trấn áp hệ phái Shia đa số suốt 100 năm hay không, hay do tâm lý nghi kỵ, Thủ tướng Maliki,cầm quyền đến nhiệm kỳ thứ ba, đã loại trừ người Sunni ra khỏi các chức vụ quan trọng trong quân đội. Biện pháp thanh trừng này làm cho lực lượng võ trang quốc gia suy yếu thêm.

Sai lầm thứ hai là chính phủ Irak từ đầu năm nay không phát lương cho lực lượng Sahwa, theo hệ phái Sunni, nhưng chống khủng bố từng chứng minh hiệu năng tiêu diệt Al Qaida ở các thành phố phía bắc.

Nhưng đối với các đối thủ của Tổng thống Mỹ Barack Obama thì lỗi đầu tiên là do chính quyền đảng Dân chủ đã quyết định rút quân quá sớm trong khi quân đội Irak chưa đủ kinh nghiệm để đối đầu với một chiến trường rộng lớn.
Ngược lại, nhiều chuyên gia độc lập cho rằng căn nguyên nguồn cội là quyết định sai lầm của Tổng thống George W Bush. Khi lật đổ xong Saddam Husdein, toàn quyền Mỹ Paul Bremer đã xóa sổ quân đội Irak, giải thể các đại đơn vị, loại hết sĩ quan của đảng Baas . Sau đó, Hoa Kỳ chi ra hơn 25 tỷ đôla để thành lập quân đội mới. Không ít sĩ quan đảng Baas gia nhập Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông tạo vây cánh cho phe cực đoan.

Nguy cơ chia cắt lãnh thổ
10 năm khủng bố bạo lực đã làm hàng chục ngàn người chết và đào sâu hố phân cách giữa hai cộng đồng cùng tôn giáo nhưng khác hệ phái.

Ngày nay, tổ chức Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông trở thành đảng Sunni của Irak, và đã thành công « thánh chiến hóa » người dân trong vùng họ kiểm soát như Taliban đã làm ở vùng dân cư Pachtounes ở Afghanistan và Pakistan.
Nếu quân đội Irak không tái chiếm được miền bắc đã mất thì Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông sẽ thiết lập được một quốc gia mới mà giới phân tích gọi là Sunistan, chỉ gồm toàn dân cư thuộc hệ phái Sunni. « Quốc gia » này bao trùm phần lớn lãnh thổ của hai nước Irak và Syria.

Cách thức đối xử tàn bạo của Abu Bakr Al-Baghdadi ở Syria và ở những vùng mới chiếm đóng tại Irak như xử tử hàng ngàn binh sĩ Shia không cho phép lạc quan.

Một chuyên gia dầu khí có uy tín quốc tế, bà Ruba Husari phân tích : Hoa Kỳ đã phá bỏ các định chế chính trị quân sự của Irak, nhưng Thủ tướng Makiki mới là người đánh mất toàn vẹn lãnh thổ. Tương lai chính trị, kinh tế và dầu hỏa của Irak tùy thuộc vào khả năng của các thành phần chính trị người Sunni và Shia bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ trước khi con tàu bị đắm. Tuy nhiên, chuyên gia này tỏ ý hoài nghi khả năng này nhất là ở phía đông bắc, người Kurdistan Irak đã khai thác thời cơ tung dân quân võ trang kiểm soát toàn lãnh thổ tự trị mà từ lâu nay họ muốn độc lập.

Tuy nhiên, cũng có chuyên gia quốc tế không nghĩ là Irak sẽ bị tan vỡ. Arthur Quesney thuộc viện Nghiên cứu Cận Đông của Pháp cho là các nhà hoạt động Hồi giáo Sunni kể cả phiến quân thật ra là những người có tinh thần dân tộc. Họ sử dụng chiêu bài tôn giáo để đòi hỏi quyền lợi chính trị, kinh tế tương xứng chứ không có ý chia cắt lãnh thổ.

Mỹ làm được gì ?
Hy vọng cuối cùng của chính quyền Irak là hỏa lực của Mỹ . 
Nhà ngoại giao Brett McGurk, được gửi sang Bagdad khẩn cấp để điều nghiên tình hình và tìm cách giúp Maliki lôi kéo một bộ phận sắc tộc thuộc hệ phái Sunni thân Mỹ trợ lực cho chính phủ.

Ba năm sau khi triệt thoái toàn bộ 180 ngàn quân về nước vì Irak từ chối ký hiệp ước hợp tác song phương ( Afghanistan cũng chưa chịu ký với Mỹ thỏa thuận tương tự) liệu Hoa Kỳ sẽ phải trở lại Irak ?
Chuyên gia Mỹ Brian Katulis cho rằng thế nào Washington cũng có biện pháp nhưng với cá tính thận trọng của chủ nhân Nhà Trắng, khó dự đoán hành động từ phía Hoa Kỳ.

Tổng tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, đại tướng
 Martin Dempsey xác nhận Irak đã chính thức kêu gọi Mỹ yểm trợ không lực. Tuy nhiên, trong cuộc điều trần tại Quốc hội Mỹ, tướng Martin Dempsey thẩm định chính chế độ Bagdad tự gieo gió gặt bão. Từ bao nhiêu năm nay, bất chấp khuyến cáo của Mỹ, chế độ Maliki đã khinh rẻ một bộ phận lớn dân chúng. Hệ phái Sunni bị loại ra khỏi các chức vụ quan trọng. Bagdad cũng không thực tâm hợp tác với lãnh đạo hệ phái Sunni và lãnh đạo Kurdistan. Nhiều sĩ quan bất mãn đã làm « tay trong » cho thánh chiến Hồi giáo. Cấp chỉ huy vắng mặt, binh sĩ cầm súng để làm gì ?

Giúp Mỹ : Iran và Syria nhập cuộc cứu nguy Irak ?
Theo chuyên gia Mỹ

 
Brian Katulis, Hoa Kỳ chỉ có thể phản ứng “bên lề” bằng cách củng cố sức mạnh cho những nước có thể bị thánh chiến khuynh đảo như Jordanie và vùng Kurdistan tự trị. Một giải pháp chiến lược cấp vùng bao gồm cả Iran và Syria cần phải được tính tới.

Phải chăng đây là một trong những giải pháp mà Tổng thống Mỹ dự trù khi ông tuyên bố « không loại trừ giải pháp nào » trừ đưa quân tác chiến trên bộ.

Những tuyên bố của Teheran, nơi hệ phái Shia nắm quyền như ở Irak, sẵn sàng giúp láng giềng chận làn sóng thánh chiến cực đoan vang lên như tiếng vọng từ Washington, kêu gọi Iran nỗ lực giúp Irak.

  Báo chí quốc tế trong đó có Le Monde xác nhận tướng Iran 
Qassem Suleimani, chỉ huy trưởng lực lượng đặc nhiệm Al-Qods của vệ binh Hồi giáo Iran đang có mặt tại Bagdad.
Từ Damas , tổng thống Bachar al-Assad, nhà độc tài mà Washington muốn lật đổ nhưng bị Nga chận lại vào phút chót, cũng lên tiếng đề nghị hợp tác chống tổ chức Nhà nước Hồi giáo Irak và Trung Đông.

Trong khi đó thì Israel, trong bài bình luận trên đài phát thanh quân đội, tỏ ý lo ngại động thái tiến gần lại nhau giữa Hoa Kỳ và Iran. Chưa biết mỗi bên sẽ khai thác tình hình Irak như thế nào để giành nhiều lợi thế nhất từ địa lý chiến lược, tài nguyên và sống còn chính trị ?

Chỉ có Trung cộng , rút kinh nghiệm mất cả chì lẫn chài ở Libya, tuyên bố sẽ bỏ hết đầu tư chạy về nước nếu Bagdad bị tấn công.





Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai 
cũng trong tay Tầu

Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Mt v ni sư b đi x tàn nhn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...



TS CHHVũ



__._,_.___

Posted by: hung vu

Tú Anh - Miến Điện dân chủ hóa để thoát gọng kềm Trung Quốc


Tú Anh - Miến Điện dân chủ hóa để thoát gọng kềm Trung Quốc

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 10 năm 2012


Tú Anh (RFI)

Tiến trình dân chủ không thể đảo ngược và đất nước sẽ hài hòa . Đây là lời khẳng định của Tổng thống Miến Điện với toàn thể thế giới vào ngày 27/09/2012 tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc trong một thông điệp vinh danh công lao của nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi. Ba hôm sau, Tổng thống Thein Sein tuyên bố không loại trừ khả năng giải Nobel hòa bình 1991 lên làm Tổng thống. Theo giới phân tích, thành phần quân nhân yêu nước xem dân chủ hóa là giải pháp cứu nước.

Tổng thống Miến Điện,Thein Sein tại Đại Hội Đồng LHQ 2012 - REUTERS/Lucas Jackson

Lãnh đạo đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi đã thực hiện một chuyến viếng thăm đầy thành công rực rỡ tại Hoa Kỳ hồi cuối tháng 9. Bà nhận giải thưởng Huy chương vàng của Quốc hội, phần thưởng cao quý nhất của Mỹ mà một người dân sự có thể nhận được. Bà cũng được Tổng thống Obama tiếp kiến tại Nhà Trắng. Cùng lúc đó, Tổng thống Miến Điện, Thein Sein, người đã ban hành liên tục những biện pháp cải cách từ khi làm nguyên thủ quốc gia vào tháng ba năm nay, đọc một bài diễn văn lịch sử tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc.
Tổng thống Miến Điện Thein Sein đã dành những lời tốt đẹp nhất để vinh danh bà Aung San Suu Kyi người mà cách nay hai năm còn bị xem là kẻ thù của chế độ. Trong bài diễn văn 15 phút được truyền hình trực tiếp trên đài truyền hình nhà nước, ông tuyên bố « với tư cách là một công dân Miến Điện, tôi thành thật chia vui với bà Aung San Suu Kyi đã nhận được những vinh dự và lòng biết ơn về những nỗ lực then chốt đóng góp vào tiến trình dân chủ ».

Tổng thống Miến Điện cam kết là sẽ xây dựng một « xã hội hài hòa » theo chuẩn mực « quốc tế ». Cũng từ diễn đàn Liên Hiệp Quốc, ông khẳng định « tiến trình dân chủ không thể đảo ngược » và liệt kê những biện pháp cụ thể như thả tù chính trị, hủy bỏ kiểm duyệt báo chí, tổ chức bầu cử quốc hội bổ khuyết tháng 4/2012 một cách dân chủ, chấp nhận đa nguyên đa đảng để dân chúng tham gia việc nước…

Ba ngày sau, trả lời phỏng vấn đài truyền hình Anh BBC, Tổng thống Miến Điện tuyên bố sẽ chấp nhận bà Aung San Suu Kyi làm tổng thống nếu bà được dân bầu.

Tuy nhiên ông nhấn mạnh là mọi tu chính Hiến pháp 2008 để lãnh đạo đối lập, có chồng và con là người nước ngoài, ra tranh cử tổng thống, phải do Quốc hội quyết định. Vấn đề là hiện nay, 25% ghế nghị viện nằm trong tay sĩ quan quân đội và Hiến pháp hiện hành do của chính quyền tiền nhiệm soạn thảo quy định « quân đội có vai trò chính trị ». Cựu bộ trưởng quốc phòng Hla Ming từng tuyên bố là sẽ « giảm trọng lượng » quân nhân trong quốc hội khi cần thiết.

Con đường dân chủ hóa Miến Điện còn rất nhiều bất trắc. Cho đến nay, Hoa Kỳ không bao giờ đưa ra những lời tuyên bố lạc quan mà ngược lại luôn giữ thái độ thận trọng, đề phòng tình hình đảo ngược.
Vì theo nhận định của giới tình báo phương Tây thì với vị trí địa lý và tài nguyên dồi dào, Miến Điện là một thế cờ địa chiến lược cực kỳ quan trọng đối với Trung Quốc. Bắc Kinh không thể để cho quốc gia Đông Nam Á này ngả theo Ấn Độ hay Tây phương. Trung Quốc lệ thuộc vào Miến Điện từ khí đốt cho đến thủy điện, từ kinh tế cho đến quốc phòng và đặc biệt là đầu cầu triển khai hải quân trong Ấn độ dương.

Trong 20 năm qua, song song với công trình xây ống dẫn khí đốt xuyên qua Miến Điện, từ vịnh Bangale đến tận Vân Nam, Bắc Kinh đã tiến hành kế hoạch cài « đạo quân thứ năm » tại Miến Điện. Chỉ riêng tại thành phố Mandalay, chiếc nôi của nền văn hóa Miến Điện, người Trung Quốc chiếm gần phân nửa dân cư địa phương. Tiếng Miến Điện tuy còn là ngôn ngữ chính thức nhưng tiếng quan thoại được sử dụng trong giao dịch thương mại.

Từ thập niên 1990, Trung Quốc cũng là nguồn cung cấp vũ khí cho quân đội Miến Điện. Ảnh hưởng nhân sự, kinh tế và quân sự đã làm cho dân chúng Miến Điện rất bực bội và xem Trung Quốc là « thực dân xâm lược ». Hàng loạt vụ tấn công phá hoại ống dẫn khí đốt đã xảy ra trong tháng 5 năm 2010. Cũng trong bối cảnh này, dự án đập thủy điện Myitsone do thầu Trung Quốc xây dựng trở thành mục tiêu bài Hoa của người dân địa phương. Chính vì thế mà ngày 30/09/2011, tân tổng thống Thein Sein tuyên bố đình chỉ dự án để « tôn trọng ý dân ».

Trong tầm nhìn nầy, Jean-Bernard Pinatel, một chuyên gia tình báo Pháp nhận định : sự kiện bà Aung San Suu Kyi vinh quang trở lại chính trường thể hiện quyết tâm của một bộ phận quân nhân Miến Điện muốn lật qua trang sử độc tài để thoát khỏi hiểm họa « thực dân » Trung Quốc.

Theo phân tích của phóng viên Arnaud Dubus từ Bangkok, phe cải cách trong chính quyền Thein Sein và đối lập đang hợp tác với nhau để dân chủ hóa đất nước. Tiến trình này có nhiều tương đồng với những bước chuyển hóa tại Indonesia.

RFI : Thân chào Arnaud Dubus, từ khi Aung San Suu Kyi trở lại chính trường, nhà lãnh đạo đối lập này có nhân uy tín quốc tế của mình tranh giành ảnh hưởng với tổng thống Miến Điện hay là hai bên hợp tác với nhau để phục vụ tiến trình dân chủ hóa ?

A. Dubus : Tổng thống Thein Sein và lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi hành xử một cách rõ ràng bổ sung cho nhau. Chuyến viếng thăm Hoa Kỳ là một chứng minh cụ thể. Khi bà Aung San Suu Kyi, trong bài diễn văn đầu tiên tại đất Mỹ, kêu gọi Washington ngưng cấm vận triền miên Miến Điện chính là bà đã dọn đường cho Tổng thống Thein Sein. Kế tiếp, mọi việc diễn ra như một bài hợp tấu. Ngoại trưởng Hillary Clinton thông báo bỏ lệnh cấm nhập cảng hàng hóa Miến Điện vào thị trường Hoa Kỳ, đây là biện pháp trừng phạt kinh tế cuối cùng. Tiếp theo đó, Tổng thống Thein Sein đã có thể đọc bài diễn văn tại Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc với nội dung tập trung vào thành quả dân chủ hóa và ông được cử tọa nhiệt liệt hoan nghênh.
Nếu so sánh chuyến viếng thăm Hoa Kỳ với những sự kiện nhân chuyến xuất ngoại đầu tiên tại Thái Lan của bà Aung San Suu Kyi vào tháng 6 năm nay thì sự phối hợp giữa bà và Tổng thống Thein Sein rất rõ rệt. Tại Bangkok, chương trình của hai người « va chạm » nhau và tổng thống Miến Điện đã hủy bỏ chuyền đi của ông để không bị cuộc tiếp đón huy hoàng mà Diễn đàn Kinh tế Thế giới dành cho nhà nữ đối lập làm lu mờ. Sau vụ này, hai bên đã rút tỉa kinh nghiệm.

RFI : Từ tháng ba đến nay đã có hàng loạt biện pháp cải cách từ việc thả tù chính trị, nới lỏng kiểm duyệt báo chí, đối lập vào quốc hội… Chúng ta có thể biết một cách chính xác Miến Điện đang ở trong giai đoạn nào trong tiến trình dân chủ?

A. Dubus : Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể so sánh tình hình Miến Điện với Indonesia sau năm 1998. Sau 30 năm cai trị với bàn tay sắt, nhà độc tài Suharto bị lật đổ. Trong ba năm đầu tiên sau biến cố lịch sử này, tính chất ù lì của chế độ cũ vẫn đè nặng trong sinh hoạt chính trị. Ví dụ, quân đội vẫn chiếm một số ghế cố định trong Quốc hội như tình trạng hiện nay ở Miến Điện. Đảng Golkar, do Suharto thành lập vẫn tiếp tục áp đảo chính trường nhờ vào bộ máy kinh tài khổng lồ. Giới tướng lãnh tiếp tục chi phối chính trị.

Mãi đến khi bà Megawati Sukarnoputri lên làm tổng thống từ năm 2001 đến 2004 thì Indonesia mới bắt đầu tiến trình dân chủ hóa thật sự và lúc đó quân đội mới rời chính trường quay về doanh trại. Nhưng để tiến được tới giai đoạn này, thì trước đó, tức là từ 1999 đến 2001, Tổng thống Abdurahma Wahid, bằng tinh thần can đảm vượt bực, đã ép được quân đội chấp nhận thối lui.

Cũng tương tự như vậy , chính quyền Thein Sein phải bắt đầu bằng những biện pháp ít khó khăn nhất : như là thả tù chính trị, bỏ kiểm duyệt thông tin …. Nhưng giai đoạn khó nhất vẫn chưa được tiến hành. Giai đoạn này sẽ tiến hành khi quyền lợi kinh tế và chính trị của giới quân sự bị đe dọa trực tiếp. Điều đáng chú ý là trong diễn văn tại Liên Hiệp Quốc, ông Thein Sein nhấn mạnh rằng quân đội vẫn còn vai trò chính trị.

Hiện nay, chưa có cơ hội để tạo đối đầu trực tiếp giữa chính phủ và đối lập vì vấn đề nhạy cảm nhất, kiểm soát quyền lực chính trị và kinh tế, chưa được đề cập đến và sẽ không được đề cập trước bầu cử quốc hội 2015. Giai đoạn sau 2015 sẽ là thời kỳ đổi mới thật sự.

RFI : Quân đội có từ bỏ bớt quyền lợi kinh tế và quyền lực chính trị hay chưa?

A. Dubus : Về mặt chính trị, như chúng ta đã biết, quân đội Miến Điện chiếm 1/4 ghế đại biểu trong 2 viện quốc hội và ở các nghị viện cấp vùng. Cũng ở cấp vùng ảnh hưởng của các tư lệnh địa phương rất lớn; không một chuyện gì mà không có sự đồng ý của họ. Tuy nhiên cũng cần phải tương đối hóa vấn đề này, chẳng hạn như các sĩ quan trong nghị viện đã đóng một vai trò khá tích cực trong chiều hướng dân chủ hóa và đã nhiều lần bỏ phiếu cùng với đối lập.

Mới đây họ đã biểu quyết cách chức một số thẩm phán của Viện Bảo Hiến. Dường như các quân nhân trong nghị viện bầu theo một hướng. Các đại biểu mặc áo nhà binh rất hăng hái tham gia các cuộc tranh luận. Quân nhân Miến Điện kiểm soát hầu hết các lãnh vực kinh tế qua hai đại tập đoàn xí nghiệp quân đội và các công ty "chân rết" của quân đội. Giới quân nhân thường sử dụng biện pháp thô bạo để giành hợp đồng. Mới đây, tập đoàn Myanmar Holding Economics của quân đội hợp tác đầu tư với một công ty Trung Quốc khai thác mỏ đồng ở phía bắc Miến Điện. Quân đội đã dùng sức mạnh đuổi nông dân ra khỏi làng mạc, đe dọa dân và đốt chùa chiền. Tuy nhiên, dân làng cùng các tổ chức xã hội dân sự đã chống cự lại cùng với sự tiếp tay trợ lực của báo chí khiến cho phe quân đội không thể muốn làm gì thì làm như trước đây.

RFI : Anh vừa nói đến vai trò của các xí nghiệp Trung Quốc. Là phóng viên nhiều năm trong khu vực, anh có chia sẻ ý kiến cho rằng dân chủ hóa cũng là một giải pháp ngăn chận ảnh hưởng Trung Quốc, ít ra là theo quan điểm của một bộ phận quân nhân yêu nước ?

A Dubus : Vấn đề này khá phức tạp. Nhưng chúng ta có thể nói là phe « cứng rắn » trong guồng máy nhà nước, nhất là trong tập đoàn quân sự cho đến khi rút lui vào đầu năm 2011, đều có quan hệ mật thiết với Bắc kinh từ quyền lực chính trị đến quyền lợi kinh tế. Chính thành phần này đã thiên vị các công ty Trung Quốc nhất là trong bối cảnh cấm vận làm các công ty Mỹ đứng ngoài. Ở miền bắc Miến Điện, giáp giới với Trung Quốc, người dân rất lo âu trước tình hình càng ngày càng có đông người Trung Quốc sang lập nghiệp. Nhiều khu phố ở Mandalay hoàn toàn thuộc di dân Trung Quốc mới từ Hoa lục kéo qua. Khi chính phủ dân sự được thành lập, công việc đầu tiên của Tổng thống Thein Sein là đình hoãn công trình xây đập tủy điện Myitsone ở bang Kachin do Trung Quốc thầu và tài trợ và dường như không báo trước cho Trung Quốc. Chuyện này đã làm nức lòng dân chúng địa phương và góp phần làm đẹp hình ảnh của tân tổng thống.
Từ nay, Miến Điện không còn là cánh cửa mở toang cho Trung Quốc như trong những năm 1998-2010.
Tuy nhiên cũng phải lưu ý là nhiều dự án của Thái Lan cũng bị đình hoãn. Do vậy, không thể kết luận một cách vội vã là có một phong trào chống Trung Quốc trong nội bộ tập đoàn quân sự. Đúng hơn là quân đội có một quyết tâm muốn Miến Điện quân bình quan hệ đối ngoại chẳng hạn như dành thị phần rộng rãi hơn cho Tây phương.

RFI : Miến Điện là quốc gia có nội chiến sắc tộc triền miên và dài nhất trên thế giới. Nhiều sắc dân tranh đấu võ trang hàng nửa thế kỷ để đòi được đối xử bình đẳng. Liệu tiến trình dân chủ hóa sẽ có tác động tích cực đem lại hòa bình giữa 60% người Miến và 40% sắc dân thiểu số ?

A. Dubus : Điều đáng chú ý là về lãnh vực sắc tộc thiểu số tổng thống Thein Sein có vẻ bỏ xa bà Aung San Suu Kyi một đoạn đường dài. Phần nói về số phận các sắc dân thiểu số trong diễn văn tổng thống tại New York rất hay. Ông nói rằng những thỏa thuận ngưng chiến đã ký với hàng chục tổ chức nổi dậy không đủ. cần phải có hiệp định hoà bình, thỏa mãn những "nguyện vọng chính trị" của dân thiểu số. Một cách gián tiếp, ông cho là phải tiến tới một chế độ tự trị.

Từ xưa đến nay, chưa bao giờ một lãnh đạo Miến Điện đưa ra một lập trường tiến bộ như vậy đối với dân tộc thiểu số. Về hồ sơ người Rohingya theo đạo Hồi, bà Aung San Suu Kyi nhiều lần bị chỉ trích vì quan điểm mơ hồ của bà. Lãnh đạo đối lập chỉ tuyên bố chung chung là phải giải quyết trong khuôn khổ nhà nước pháp trị. Trong khi đó thì tổng thống Thein Sein tận tình tìm giải pháp mặc dù ông đã một lần bị chỉ trích mạnh vì đề nghị cho sắc dân theo đạo Hồi này di cư sang một quốc gia khác .

Ít ra là ông không 'nửa nạc nửa mỡ' vấn đề này thật tình thì rất phức tạp vì người Hồi giáo ở bang Rakhine không phải là thuần nhất. Tuy là có một phần đông định cư tại đây từ nhiều thế hệ nhưng phần khác là di dân mới từ nơi khác nhập cư. Người Miến Điện thì lại lẫn lộn vàng thau.

Đây là vấn đề quan trọng vì thật tình mà nói, đây là vấn đề cơ bản buộc người dân Miến Điện phải chọn một "mô hình xã hội". Hoặc họ chọn một xã hội tập quyền, trong đó sắc dân chiếm đa số áp đặt ý chí của mình và đồng hóa các dân tộc ít người. Đây là mô hình xã hội gần giống Thái Lan.

Hay là họ theo một mô hình xã hội tương đối tản quyền trong đó mỗi địa phương có ít nhiều quyền tự trị về hành chánh và mỗi sắc dân có thể bảo vệ văn hóa truyền thống của mình. Mô hình này gần giống với tổ chức xã hội của Indonesia. Đây là lúc mà Miến Điện phải lựa chọn.

Nhưng hiện tại họ có vẻ nghiêng về mô hình người Miến trước đã. Có lẽ cũng cần nhắc lại là chính vấn đề "địa phương tự trị" đã gây ra hai cuộc nội chiến, lần đầu xảy ra ngay sau khi độc lập vào cuối thập niên 1940 và lần thứ nhì vào đầu thập niên 1960. Cũng vì viện lý do "toàn vẹn lãnh thổ" mà quân đội đã đảo chính năm 1962. Biến cố này mở đường cho 50 năm độc tài quân phiệt.

From: CĐ Liên Bang HK <cdnvqg.lbhk@gmail.com>
Date: 2014-07-01 12:45 GMT-04:00
Subject: Hội Thảo Biển Đông và Việt Nam tại New York ngày 22/6/2014: Nhà báo Phạm Trần về tình hình Biển Đông và Việt Nam
To: ​


Kính thưa quý vị,
Xin chuyển đến quý vị Video c
uộc hội thảo Tình Hình Đất Nước và Biển Đông do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York và Liên Bang Hoa Kỳ tổ chức sáng ngày 22/6/2014 tại khách sạn Holiday Inn New York nhân dịp Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế lần thứ 29.
Video này trình bày đề tài của nhà báo Phạm Trần:
“Tình hình  Biển Đông và Việt Nam trước sự xâm lấn của TC và thái độ của các quốc gia Á Châu và Thái Bình Dương trước hiểm họa bá quyền  Bắc Kinh”
Xin bấm vào link dưới đây để nghe và xem:
http://youtu.be/G1t608bRkYc

Những phần kế tiếp sẽ được phổ biến sau:
- BS Võ Đình Hữu chào mừng và nói lý do buổi Hội Thảo - Chính sách Hoa Kỳ tại Việt Nam và Biển Đông: GS Phạm Văn Thanh. - UNCLOS  là gì? Tại sao cần có UNCLOS trong giải pháp Biển Đông : Bà Nguyễn Ngọc Giao- Giải pháp cho vấn đề Việt Nam và Biển Đông: BS Đỗ Văn Hội và n
hững ý kiến của các hội thảo viên.
Xin đón xem các video You Tube khác.


-- 
Cng Đng Người Vit Quc Gia
Liên Bang Hoa Kỳ
Tel: 407-927-0014. Fax: 813-442-7046.
------------
Các CĐ Thành Viên hiện tại: CĐ Arkansas, AR - CĐ Arizona, AZ- CĐVN Nam  California - CĐNVQG Nam Cali- CĐ Pomona, CA - Hiệp Hội NV San Diego, - CĐ Bắc Cali - CĐ Sacramento, CA  - CĐ Stockton, CA -CD Colorado - CĐ Connecticut - CĐVN Florida, FL - CĐ. TTâm Florida, FL -  CĐ Tampa Bay, FL - CĐ Jacksonville, FL - CĐ Nam Florida, FL - CĐ Pensacola, FL - CĐVN Georgia - CD Greenville. S. Carolina - CĐ New Hampshire, NH -  CĐ Louisiana, LA - CĐ Massachusetts, MA - CĐ Minnesota, MN - CĐ St Louis, MO - CĐ South New Jersey, NJ - CĐ New Mexico, NM - CĐ Rochester, NY - CĐ New York, NY - CĐ Oklahoma City, OK - CĐ Allentown, PA - CĐ Lancaster, PA - CĐ Northeast Pennsylvania, PA - CĐ Philadelphia, PA - CĐ PA - CĐ Pittsburgh, PA - CĐ York; CĐ Lebanon; CĐ Easton/Betthlehem, PA - CĐ Middle Tennessee, TN - CĐ Nashville, TN - CĐ Memphis, TN - CĐ Houston, TX - CĐ Dallas, TX. - CĐ Utah.
(Kính mời quý CĐ cùng hợp tác. Đa tạ)

Posted by: Hoi Van Do <
hoivando@gmail.com


 sống dưới chế độ cộng sản quá lâu
tất cả trở thành  man rị, mọi rợ. 

 


Coi Tây Tng trong tay Tu đ chun b cho VN ri mai 
cũng trong tay Tu

Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Mt v ni sư b đi x tàn nhn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...



TS CHHVũ








__._,_.___

Posted by: hung vu 

Việt Nam-Trung Quốc: Ai vay nợ và ai phải trả


Song Chi - Việt Nam-Trung Quốc: Ai vay nợ và ai phải trả

Thứ Hai, ngày 30 tháng 6 năm 2014


Trong buổi tiếp xúc với cử tri tại Sài Gòn ngày 26 tháng 6, 2014, ông Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang đã có những câu phát biểu được báo chí trích dẫn, về vấn đề mà người dân quan tâm nhất hiện nay là tình hình biển Ðông và mối quan hệ với Trung Quốc.

Chỉ cần đọc/nghe qua những phát biểu này của một trong bốn nhân vật đứng đầu bộ máy đảng và nhà nước cộng sản, người ta cũng có thể nhận ra quá nhiều điều không ổn trong quan điểm, tư duy, não trạng của các lãnh đạo Việt Nam. Từ đó dẫn đến cách hành xử lúng túng, bị động, bạc nhược của họ trước Bắc Kinh bao lâu nay.

Chủ Tịch Nước CSVN Trương Tấn Sang “trao đổi” với cử tri khi tiếp xúc ở Sài Gòn sáng 26 tháng 6, 2014. (Hình: Tuổi Trẻ)

Chẳng hạn, khi nói về công hàm Phạm Văn Ðồng năm 1958, “Chủ Tịch Trương Tấn Sang nhấn mạnh: ‘Ông Phạm Văn Ðồng (cố thủ tướng) có bao giờ nói Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc đâu, đã đăng công khai trên mạng hết rồi.’” (“Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Phải giữ bằng được chủ quyền,” báo Tuổi Trẻ).

Ðây là lập luận chống chế quen thuộc của nhà cầm quyền Việt Nam sau khi vụ công hàm của Phạm Văn Ðồng bị công khai trước nhân dân Việt Nam và quốc tế. Về việc này, Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn viết trên facebook:

“Ông Phạm Văn Ðồng không nói Hoàng Sa-Trường Sa là của Tàu?

...Ðúng là công hàm PVÐ không đề cập cụ thể đến Hoàng Sa và Trường Sa là của Tàu. Nhưng ông tán thành tuyên bố của Tàu rằng Hoang Sa-Trường Sa là của Tàu. Trong công hàm đó câu đầu tiên viết rằng:

“Chúng tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9, 1958 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc.”

Vậy thì tuyên bố 4 tháng 9, 1958 của Tàu là gì? Trên mạng vẫn còn lưu hành bản tiếng Hoa và một bản dịch tuyên bố 4 tháng 9, 1958. Tuyên bố có đoạn viết:

“Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.”

Như vậy trong tuyên bố trên Tàu cộng họ nói rõ rằng Hoàng Sa-Trường Sa là của họ (hay theo cách gọi Tây Sa-Nam Sa của Tàu). Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tôn trọng và tán thành Tuyên bố đó thì cũng có nghĩa là tán thành và công nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của Tàu rồi. Khó nói cách khác được.”

Không chỉ các ông lãnh đạo mà nhiều người dân, nhất là đám dư luận viên trên mạng cũng lập luận tương tự để “chạy tội” cho cái công hàm tai hại, nhưng phải thấy rằng trước quốc tế mà cứ cố cãi như thế này thì không thể thắng được Trung Cộng về lý.

Nói về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc: “Trước việc Trung Quốc lấy cớ từng giúp Việt Nam trong quá khứ để gây hấn ở biển Ðông, Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang khẳng định, Việt Nam mang ơn thì có cách trả ơn, chứ Trung Quốc không được áp đặt.” (“Việt Nam mang ơn thì sẽ trả, nhưng Trung Quốc không được áp đặt,” Dân Trí).

Bao lâu nay, phía Trung Cộng tất nhiên là thường xuyên nhắc đi nhắc lại việc đã từng giúp đỡ Bắc Việt “đánh Pháp đuổi Mỹ,” lấy đó làm cớ để mắng mỏ Việt Nam vô ơn mỗi khi quan hệ giữa hai đảng cộng sản trở nên xấu đi.

Nhưng không chỉ Trung Cộng, từ các thế hệ lãnh đạo cho tới nhiều tướng tá, quan chức khác nhau của đảng cộng sản Việt Nam cũng liên tục nhắc nhở... chính họ và người dân Việt Nam, phải biết ơn Trung Quốc.

Người dân Việt Nam hoàn toàn có quyền hỏi lại đảng và nhà nước cộng sản rằng hãy nói rõ ràng và sòng phẳng một lần, ai nợ ai.

Chỉ có đảng Cộng Sản Việt Nam nợ đảng Cộng Sản Trung Quốc để có đủ sức tiến hành hai cuộc chiến, trong đó cuộc chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” thực chất là cuộc chiến tranh ý thức hệ, là cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam Bắc. Ðối với đa số người Việt Nam, đó là một cuộc chiến không mong muốn, vậy tại sao người dân Việt Nam phải mang nợ Trung Quốc.

Những thông tin, tư liệu được bạch hóa phần nào trong những năm qua đã nói lên tính chất phi lý, vô nghĩa, cái giá quá đắt phải trả cũng như những hệ lụy nặng nề cho đất nước, dân tộc Việt Nam từ việc đảng cộng sản chấp nhận sự viện trợ từ Trung Cộng để đổi lấy việc tiến chiếm miền Nam, thống nhất đất nước nhưng lại bị lệ thuộc lâu dài vào Bắc Kinh về mọi mặt.

Và họ đã phải trả món nợ này không chỉ bằng hàng núi xương máu của nhân dân mà cả tài nguyên, những sự ưu tiên trong lĩnh vực kinh tế cho tới một phần lãnh thổ lãnh hải.

Những thông tin, tư liệu đó cũng cho thấy cuộc chiến chống Mỹ của Bắc Việt thật ra có lợi cho chính Trung Cộng như thế nào, đảng Cộng Sản Trung Quốc lẽ ra phải cảm ơn sự mù quáng của đảng Cộng Sản Việt Nam thì đúng hơn.

Nhưng đó là quan hệ mắc mứu giữa hai đảng, nhân dân Việt Nam chả dự phần gì vào để mà cứ phải mang ơn, biết ơn. Về phía những người cộng sản, chính cái tâm lý mắc nợ, mang ơn này đã khiến họ luôn luôn ở vào thế yếu khi phải đương đầu với Trung Cộng để bảo vệ độc lập chủ quyền và sự vẹn toàn lãnh thổ.

Tự trói buộc mình vào sự tương đồng về mặt ý thức hệ, mặc dù ai cũng rõ cho đến thời điểm này thì cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều không còn là hai đảng cộng sản đúng nghĩa và cũng chả bên nào còn thực lòng tin vào chủ nghĩa cộng sản, lý thuyết Marxism-Leninism nữa.

Tiếp đến tự trói buộc mình vào mối ân oán nợ nần, quan hệ 4 tốt 16 chữ vàng giữa hai đảng cộng sản, trong khi trên thực tế, Bắc Kinh từ lâu đã không coi mối quan hệ hai bên ra cái gì. Và bây giờ, là lần thứ hàng trăm hàng ngàn, Trung Cộng đang công khai xâm lược Việt Nam, thách thức, lăng nhục nhà cầm quyền Việt Nam.

Chừng nào các lãnh đạo, quan chức cộng sản ở Việt Nam tự mình rũ bỏ được cái tâm lý mắc nợ ấy trong mối quan hệ với Bắc Kinh thì họ mới có đủ sáng suốt và sức mạnh để đi cùng một con đường với nhân dân và với thời đại: Thoát Cộng, thoát Trung, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, cương quyết giữ vững độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng trông chờ ở nhà cầm quyền Việt Nam điều đó thì khác nào hái sao trên trời!

Cuối cùng, trong các phát biểu của ông chủ tịch nước, có một ý sau nói về việc bảo vệ chủ quyền:

“Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau, đời ta không xong thì đến đời con cháu, phải dứt khoát như vậy. Trước sau như một, vấn đề chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm, phải giữ gìn.” (“Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang: Phải giữ bằng được chủ quyền,” báo Tuổi Trẻ).

Trước đó, tại cuộc đối thoại với các nhà khoa học Việt Nam sáng 17 tháng 5, ông Phó Thủ Tướng Vũ Ðức Ðam đã nói: “Hoàng Sa là của Việt Nam. Trung Quốc đã dùng vũ lực để chiếm Hoàng Sa và nhất định chúng ta phải đòi lại. Ðời tôi, đời các bạn chưa đòi được thì con cháu chúng ta sẽ tiếp tục đòi lại.” (“Nhất định phải đòi lại Hoàng Sa,” báo Thanh Niên).

Và nếu chú ý tìm kiếm thêm thì chúng ta sẽ thấy không chỉ có hai nhân vật trên phát biểu những ý tương tự.

Nghe thì có vẻ quyết tâm, đầy xúc động (!) nhưng thật ra nói như vậy có nghĩa là các ông giương cờ trắng, chào thua giặc trước rồi và ủy thác việc đòi lại Hoàng Sa cũng như bảo vệ chủ quyền cho... con cháu.

Các ông không sợ người dân rồi con cháu sau này và cả lịch sử nguyền rủa muôn đời vì đã vay mượn các nước để tiêu xài cho đã đời này, mặt khác, tài nguyên đất nước, đất đai, biển, đảo& có bao nhiêu khai thác sạch, cho thuê hay bán sạch để ăn ngay đời này, còn nợ công cho tới việc đòi lại lãnh thổ lãnh hải thì để cho con cháu gánh, hay sao?

Chỉ qua một buổi nói chuyện của một trong tứ trụ triều đình của Việt Nam mà đã bộc lộ bao nhiêu vấn đề trong quan điểm, tư duy của các lãnh đạo Việt Nam, chả trách gì tình hình cứ ngày càng bi đát, tuyệt vọng.

Việt Nam có thể mất nước đến nơi mà nhà cầm quyền vẫn chưa tìm ra, và cũng không thực tâm muốn tìm, con đường để thoát khỏi Trung Cộng, bảo vệ được độc lập chủ quyền, giang sơn gấm vóc của non sông.


Lê Diễn Ðức - Khi súng đạn kết hợp với sợ hãi và ngu xuẩn

Thứ Ba, ngày 25 tháng 9 năm 2012



Lê Diễn Đức


Blogger Điếu cày trong phiên toà ngày 24/9/2012

"Không thể nô lệ hóa một con người tự do, bởi vì tư tưởng của con người tự do vẫn tự do ngay cả trong nhà tù" - (Platon, triết gia Hy Lạp).

Ngay sau khi phiên toà ngày 24/9 kết án hết sức nặng nề ba nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải: 12 năm tù, 3 năm quản chế; Tạ Phong Tần - 10 năm tù, 5 năm quản chế; Phan Thanh Hải - 4 năm tù, 3 năm quản chế, trong sự thất vọng đến bàng hoàng và phẫn nộ của dư luận, nhà văn, đạo diễn Thuỳ Linh (hiện sống ở Hà Nội), trong bài "Sự trả tù mất trí", viết:
"Bản án tự kết án cho chế độ được tạo ra từ những nghịch lý: Ảo tưởng, Bất tin, Bất tín, Căm hận, Chán ngán… Và người xưa đã đúc kết: “bạo phát, bạo tàn”. Nếu chính phủ tiếp tục phát hành những “trái phiếu độc đoán, chuyên chế” thì họ sẽ gặt về dự án Sụp đổ như đã từng trước đây với những Vinashin, Vinalines… Bởi nhân dân không còn gì để thế chấp, không còn gì để họ có thể cướp bóc, đàn áp ngoài sự oán thán, căm hận – những cái mà chính quyền không hề muốn nhận về".

Richard Kapuściński, nhà báo Ba Lan nổi tiếng, đoạt nhiều giải thưởng báo chí của các nước, được xem là "hoàng đế phóng sự", từ trải nghiệm thời cộng sản của Ba Lan đã đưa ra nhận định:
"Không có sự tồi tệ nào hơn bằng kết hợp sử dụng súng đạn với sự ngu dốt và sợ hãi. Nó sẽ xảy ra tất cả những gì tệ hại nhất mà bạn có thể nhìn thấy".

Còn Oscar Wilde, hiệp sĩ, nhà văn nổi tiếng của Ireland (1854-1900) nói rằng "không ai gây tội ác mà không cùng lúc thực hiện sự ngu dốt".

Những đúc kết trên đây rất chính xác cho phiên toà ngày 24/9 của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (CSVN). Họ có đầy đủ cả ba thứ: Súng đạn, ngu dốt và sợ hãi.

Trong bài viết "Những dự đoán về phiên toà xét xử các Bloggers Điếu Cày, Anh Ba Sài Gòn và chị Tạ Phong Tần", nhắc lại lời của giáo sư Ngô Bảo Châu khi nói về "phiên toà ô nhục" xét xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trong năm 2011 rằng, "không thể lấy sự cẩu thả và sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ", tôi đã ý thức trước rằng nó sẽ tái diễn. Nhưng tôi không ngờ, nó được thực thi không những bằng sự cẩu thả, sợ hãi, mà cả sự ngu dốt ngoài sức tưởng tượng trong bối cảnh dư luận xã hội và quốc tế quan tâm rộng lớn chưa từng thấy với những phiên toà chính trị tương tự trước đó.

Thiết nghĩ, một bộ máy khổng lồ đào tạo công chức chuyên ngành pháp lý, cung cấp kiến thức lý luận và trao dồi tư tưởng từ các trường đại học luật, chính trị, được hỗ trợ thêm bởi ban tuyên giáo, ban văn hoá tư tưởng... và thời gian giam hãm dài, trì hoãn mấy lần để toan tính, nhà cầm quyền CSVN lẽ ra có thể đẻ ra được một ban bệ/hội đồng xét xử đủ khả năng thực hiện một tiến trình tố tụng nghiêm túc, trong một "phiên toà xét xử công khai".

Thậm chí nếu thiếu tự tin, tự thấy mình kém cỏi, không đủ khả năng đối diện, tranh tụng, thì vẫn có thể để phiên toà diễn ra bình thường với những tiêu chuẩn văn minh tối thiểu. Quyền lực tuyệt đối nằm trong tay, nhà cầm quyền CSVN vẫn hoàn toàn có thể đạo diễn và đưa ra những bản án nặng nhất theo ý muốn, mà chẳng ai có thể làm gì được. Đúng không?

Không! Họ không dám! Bởi vì đơn giản là họ quá dốt nát và hèn nhát. Những "súc thịt thắt cà vạt" (chữ của nhà văn Dương Thu Hương) với bộ não và ruột già có cùng chức năng giống nhau. Ngoài ra, lương tâm của họ bao trùm sự sợ hãi. Họ sợ sự thật! Sợ bị phanh phui những điều xấu xa, bất lương và những mưu toan hèn hạ bán rẻ lợi ich và chủ quyền của Tổ quốc cho bành trướng Bắc Kinh, trước con mắt của dư luận.

Vì thế,

Ở vòng ngoài, từ rất xa khu vực của toà án, trước và trong khi phiên toà diễn ra, công an chìm nổi dày đặc đã thẳng tay trấn áp, đánh đập tàn nhẫn và bắt giữ những người có nguyện vọng đến toà theo dõi phiên xử "công khai". Thậm chí thân nhân của anh Điếu Cày, chị Dương Thị Tân và con trai, những người có đủ quyền lợi và nghĩa vụ tham gia phiên toà, đã bị bắt, bị hành hung và Vũ Văn Hiển, trung tá công an phuờng 6, quận 3, TP HCM, đã thằng thừng đe doạ bạo lực bằng thái độ vô học, hạ cấp, ngay tại trụ sở, trước mặt nhiều người.

Ở vòng trong, phiên toà diễn ra nhanh đến kinh ngạc, ngỡ ngàng. Xét xử ba người bị quy kết phạm tội nghiêm trọng mà chỉ trong mấy tiếng đồng hồ! Trong khi các nhân chứng không được triệu tập đầy đủ (chỉ 3/9 người). Luật sư và những người bị quy kết tội phạm không có cơ hội và thời gian để trình bày, phản biện, đối chất với các nhân chứng. Tóm lại tệ hơn cả các phiên toà trong thời thực dân Pháp hay của phát xít Đức. Vụng về. Lấy thịt đè người hèn hạ, bỉ ổi.

Nói như luật sư Gerard Staberock, Tổng thư ký của Đài Quan sát Bảo vệ các Nhà đấu tranh Bảo vệ Nhân quyền, "phiên xử này là trò hề công lý", là quá nhẹ. Bởi vì trò hề ít ra còn có thể mua vui cho thiên hạ, còn phiên toà này không những không gây cười cho ai, mà tạo ra sự khinh bỉ, tởm lợm và lòng căm phẫn trước một nhà nước vô luân, đểu cáng, những súc thịt với bàn tay của ác quỷ, coi thường và thách thức trâng tráo tiếng nói lương tâm của hàng triệu người Việt, của các tổ chức bảo vệ tự do báo chí và nhân quyền quốc tế, các đoàn ngoại giao và cả lời kêu gọi của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Toàn bộ lực lựợng tập trung phục vụ cho phiên toà, từ trên xuống dưới, đã chứng tỏ gồm những kẻ bị mất trí trong cơn hoảng loạn của quyền lực bị tha hoá, suy đồi, mất hết niềm tin của xã hội, đã điên rồ như con thú dữ bị thương, nổi khùng trước lúc chết.

Trên Facebook, Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió viết: “Chuyển nghề đi cho nó lành… Viết blog mà án tù hơn công an giết người. Thế này tao đi giết những thằng tao ghét hơn là viết chửi nó, đằng nào chả thế”.

Hàng triệu người đã chết trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn vì tiếng gọi của Hồ Chí Minh "Không có gì quý hơn độc lập và tự do". Cái tự do mà ông Hồ và đảng của ông ta quảng cáo, lừa mị, để ban cho nhân dân Việt Nam hôm nay tròn méo ra sao? Không gì chuẩn xác hơn bằng cách lột tả của Vũ Văn Hiển, trong sắc phục đại diện cho pháp luật và biểu tượng của "công an còn đảng còn mình", bằng câu nói ngay giữa chốn công quyền: "Tự do cái con c..." .

Vâng, "Tự do cái con c..." - là ngôn từ riêng "bất hủ" trong toàn bộ di sản của tập đoàn cai trị CSVN được định nghĩa trong phiên toà xử tội yêu nước ngày 24/9/2012.

Chế độ độc tài CSVN có thể giam giữ tự do của những người yêu nước, nhưng tư tưởng tự do của họ không một ai có thể tước đoạt được. Tư tưởng tự do, khí tiết tranh đấu và tinh thần yêu nước của họ sẽ lan toả, vượt ra khỏi bốn bức tường của nhà tù, truyền cảm hứng cho hàng triệu người yêu nước khác.

"Không thể nô lệ hóa một con người tự do, bởi vì tư tưởng của con người tự do vẫn tự do ngay cả trong nhà tù" - (Platon, triết gia Hy lạp).

Ngày 24/12/2012

© Lê Diễn Đức - RFA Blog


Lại thêm tài liệu viết Chủ tịch Hồ Chí Minh là người Trung Quốc


Lại thêm tài liệu viết Chủ tịch Hồ Chí Minh là người Trung Quốc

Phạm Quế Dương (Thông Luận) - Trước đây tôi đã viết bài về cuốn sách “Tìm hiểu về cuộc đời Hồ Chí Minh.”của tác giả Hồ Tuấn Hùng, người Đài Loan, Thái Văn dịch ra tiếng Việt. Cuốn sách khẳng định ông Nguyễn Ái Quốc đã mất năm 1932, Chủ tịch Hồ Chí Minh là người Đài Loan, họ tộc với tác giả.

Bây giờ tôi lại vừa đọc tập tài liệu “Giặc Hán đốt phá Nhà Nam”, dày 141 trang khổ lớn của tác giả Huỳnh Tâm, cũng là người Trung Quốc, xác định Chủ Tịch Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương.

Tài liệu viết: “Theo hồ sơ của nhà tù Hương Cảng, Nguyễn Tất Thành đang lâm nguy, bởi bị nhiều bệnh do trác tráng, say đắm phong trần làm cơ thể hao mòn, mang bệnh truyền nhiễm cấp độ cao hết thuốc trị liệu, có thể chết bất cứ giờ nào và nghiêm trọng hơn, ông ta mắc phải nghiện ngập với “Nàng tiên nâu”.

Năm 1932,  Nguyễn Tất Thành qua đời tại nhà tù Hương Cảng, hưởng dương 40 tuổi (1892-1932). Người thân tên Hzyen Buhb (Hồ Vinh-Nguyễn Vinh) đến nhận xác và tất cả vật dụng cá nhân của tử tù và đem đi hỏa táng. Tro cốt vủa Nguyễn Tất Thành (mã số 00567) lưu trữ tại nghĩa trang Kuntsevo Moscow Rusian … Tài liệu này được lưu trữ tại nhà tù Hương Cảng.

Ghi chú gia phả và sự nghiệp của Hồ Tập Chương trong Hồ sơ HTC 4567 lưu trữ tại Quân ủy Trung ương (CPC) và tình báo Hoa Nam Trung Quốc như sau:

“Đương sự được đảng cộng sản Trung Quốc huấn luyện hơn một thập niên tại Học viện Hoàng Phố, Vân Nam.Việc đào tạo một điệp viên xuất sắc rất công phu và phải kiên nhẫn trước tình hình chính trị. Kết quả Trung Quốc dốc hết nhân lực,  tài khí, tài vật lập ra một thế lực mới tại Việt Nam và tình báo Hoa Nam thổi lên một Hồ Chí Minh làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ”.

Kèm theo đó,  tài liệu đưa ảnh chân dung mẹ Hồ Tập Chương,  gia đình người Hẹ từ Đài Loan vừa di cư đến Hồng Kông và ảnh Hồ Tập Chương cùng em trai thời niên thiếu (nguồn ảnh: Tư liệu Đô Sảnh Hồng Kông và tình báo Hoa Nam).

Cuốn sách này còn có những dòng sau đây:

“Chúng ta cùng nhau khám phá một tài liệu hiếm có về việc “Trăm năm trồng người.” của Mao Trạch Đông chỉ thị cho Hồ Chí Minh thực hiện tại Việt Nam. Hồ Chí Minh hăng hái, đẩy mạnh việc giáo dục thiếu nhi lên hàng đầu, xem đó là một chân lý hoàn hảo một chiến lược dài hơi trong việc Hán hóa Việt Nam,  và từ đó âm thầm đưa đất nước Việt Nam mỗi lúc một xa dần đặc tính của dân tộc mình …”

Khẩu hiệu “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người.” xuất hiện theo hướng dẫn của cộng sản họ Mao. Cùng lúc lấy thời gian che khuất dân trí Việt Nam,  bằng cách đẩy mạnh chiến tranh. Một lần nữa họ Hồ hối hả mở cửa Aỉ Chi Lăng và lách qua biên giới mời Đảng Cộng Sản Trung Quốc tràn vào lãnh thổ bằng đường bộ,  đường biển,   v v… hậu động thủ hỗ trợ cho Hồ Chí Minh thực hiện tốt mệnh lệnh “Tiêu diệt kẻ thù không đồng chủng.”.

“Hồ vay nợ chiến tranh cao ngất trời,  phải nhượng những phần đất cho Trung Quốc với tổng số trên 14 làng xã từ Tây Bắc qua Đông Bắc. Trung Quốc rất hài lòng với cách trả nợ của người vay nợ,  đổ quân ào ạt vào Việt Nam, theo công bố tháng 11 năm 1968 của Nhà nước Trung Quốc.

Hồ Chí Minh xuất thân từ lò huấn luyện Hoàng Phố, thề trung thành với bản quốc,  cúc cung phụng sự Quốc tế Cộng Sản, chấp nhận chiến dịch liên quân với Trung Quốc. Nhìn lại lịch sử thành lập ĐCSVN, bắt đầu từ lúc xây dựng lực lượng quân sự,  Hồ Chí Minh là ai mà tự dưng có quân đội, vũ khí, tài chính, hệ thống tuyên truyền vv…nếu không phải do người Hán. Không có Trung Quốc thì lấy đâu ra người và vũ khí vì thuở ấy người Việt Nam theo cộng sản chẳng có mấy ai. Quân binh của Hồ Chí Minh hầu như là con số không, do đó, tất cả mạng sống đều được Trung Quốc bảo đảm, cung cấp và nuôi dưỡng”.

“Cho nên Mao Trạch Đông mạnh miệng lấy quyết định thay cho người chủ nhà tuyên bố, vì họ Hồ chỉ có hai bàn tay trắng: Hoa Kỳ đưa quân vào Việt Nam, đối với tôi được coi như cuộc xâm lược và tấn công biên thùy Trung Quốc”.

Điều này cho thấy Việt Nam đã mất chủ quyền từ lời tuyên bố của Mao Trạch Đông vào ngày 01/10/1965.

Tài liệu còn đăng tấm ảnh nhà ga Bích San với chú thích: ”Trước năm 1940 nhà ga Bích San thuộc lãnh thổ của Việt Nam, chính Hồ Chí Minh đã nhượng phần đất này cho Trung Quốc để đổi lấy viện trợ…”

“Nếu họ Hồ không phải là người Hán tất nhiên việc đi cầu viện sẽ về tay không. Đằng này mà mỗi khi ông ta chỉ xin viện trợ có một, tức thì lại được mười. Trung Quốc quá phóng khoáng trong viện trợ cho họ Hồ, dĩ nhiên trong tính cách phóng khoáng ấy phải theo quyết sách quốc gia”.

“Hồ Chí Minh vừa đến “Biệt điện” Bắc Kinh gỡ bộ râu cải trang, mặc áo bông nguyên Hán, ông ta khoe khoang với Chu Ân Lai về bộ râu và nhại : San trừ nhiêu râu rậm dung lực đích đã”. Hàm ý họ Hồ: Gỡ bỏ được râu, tất nhiên, đất nước Việt Nam gỡ ra rồi lại buộc vào như chơi …”.

“Ngày 19/4/1961, Chu Ân Lai khẩn bách có mặt tại biên giới Việt Trung, triệu họ Hồ đến Cao Bằng báo cáo thành bại chiến trường.

Mùa xuân năm 1965, Hồ Chí Minh lại bí mật đi Trung Quốc, theo kế hoạch của tình báo Hoa Nam để gặp Mao Trạch tại quê nhà của Mao Trạch Đông ở Hồ Nam để xin ý kiến.

Tôi rất quí trọng Chủ tịch Hồ Chí Minh, luôn tự hào 45 năm được làm “Người lính Bác Hồ”. Tôi đã nhiều lần vào Nghệ An thăm quê Bác và lễ mộ thân mẫu Bác. Đọc quyển sách của Hồ Tuấn Hùng đã rất bất bình. Nay lại đọc tập tài liệu này của Huỳnh Tâm tôi càng bức xúc. Tại sao Trung Quốc cho phổ biến công khai những tài liệu này! Ý đồ của họ là gì? Thời nay là thời đại thông tin, trẻ già trong nước ngoài nước rất nhiều người biêt, chắc hẳn bộ máy của Đảng và Nhà nước cũng phải biết rõ. Nhưng, sao lại lặng im vô trách nhiệm đến thế. Tôi đề nghị các vị lãnh đạo và cơ quan chức năng cần làm sáng tỏ và công bố rộng rãi để sự thực được bảo vệ và tôn trọng.

Hà Nội,ngày 10/6/2014


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link