Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 3, 2014

Thế lực thù địch, đích thực từ đâu?



Thế lực thù địch, đích thực từ đâu?

 





Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - “Thế lực thù địch” là gì? Là một cụm từ trừu tượng, vì vậy cần định nghĩa khái quát về “Thế lực thù địch” để ý nghĩa của đề tài được xác định rõ ràng hơn:“Thế lực thù địch là kẻ thù có sức mạnh và thế lực chống đối một cách quyết liệt”. Còn Cộng sản Việt Nam (CSVN) với cụm từ “Thế lực thù địch” thì diễn giải rất mơ hồ nhưng lại sử dụng thủ đoạn và mờ ám, trong Nghị quyết số 12, với tựa đề “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bị ám ảnh bởi “Thế lực thù địch” nên ngạo ngược nói: “Các thế lực thù địch không từ bỏ âm mưu và hoạt động ‘diễn biến hòa bình’, thúc đẩy ‘tự diễn biến, tự chuyển hóa’, tăng cường hoạt động chống phá, chia rẽ nội bộ Đảng và phá hoại mối quan hệ gắn bó giữa Đảng với nhân dân, làm suy yếu vai trò lãnh đạo của Đảng”.


Vậy “Thế lực thù địch” đích thực từ đâu?! Chúng ta thử nghiền ngẫm câu nói của người xưa: Soi gương để xem hình, xét việc xưa để biết nay (Minh kính khả dĩ sát hình, vãng cổ khả dĩ soi kim). Vậy người viết xin phép kể lại hai chuyện xưa có liên quan đến bài viết này:

- Vào thời Xuân Thu (khoảng năm 722 đến 481 TCN) vua nước Tấn (thuộc đất Sơn Tây ngày nay) đi chơi bằng thuyền, có đông đủ các quan văn võ. Vua hỏi: “Loan Doanh, trẫm đã cho cấm cố một nơi, còn con là Loan Phường trốn ra nước ngoài, có ai biết Loan Phường nay ở đâu không?”

Các quan im lặng, không ai nói gì cả. Thanh Quyên là người lái thuyền, lại bẩm rằng: “Thưa Hoàng thượng, hỏi Loan Phường để làm gì?”. Vua nói: “Từ khi trẫm trị họ Loan đến nay, người già chưa chết hết, người trẻ lại lớn lên, trẫm lo ngại họ phục thù, nên mới hỏi về họ Loan”.

Thanh Quyên lại thưa: “Nếu vua và các quan khắng khít cùng lo sửa sang đất nước, lo lắng đời sống muôn dân, thì dòng họ nhà Loan làm gì được Hoàng thượng. Nhưng nếu Hoàng thượng không sửa sang đất nước, không lo lắng đời sống muôn dân, thì những người ngồi trong thuyền này, ai cũng có thể trở thành họ Loan hay kẻ thù địch của Hoàng thượng”. Vua khen: “Ngươi nói phải lắm”. Từ đấy, nước Tấn được sửa sang giàu mạnh, đời sống nhân dân được yên ổn, no đủ, nên đời vua này trị vì không có “thế lực thù địch” nào xuất hiện và không có nước nào dám gây hấn với nước Tấn cả. Đây là vua nước Tấn lo ngại thù địch từ trong nước!

- Khi Hưng Đạo Vương sắp mất, vua Trần Anh Tông đến thăm và hỏi: “Nếu chẳng may ông mất, rồi giặc phương Bắc lại sang xâm lấn Đại Việt, thì ta phải dùng kế sách gì”. Vương kiến giải lời tâm huyết sâu sắc mà những người đang lèo lái quốc gia nên nghiền ngẫm: “Quân địch ào ạt tràn đến như lửa, như gió, thế ấy dễ trị. Nếu chúng dùng chước như tằm ăn lá dâu, không cần mau thắng, không cướp bóc của dân, thì phải lựa lương Tướng, như đánh cờ vậy, cốt Binh và Tướng phải như cha con. Thời bình phải khoan thư sức dân, vun bồi đất nước, là phương sách sâu gốc bền rễ, đấy là thượng sách để giữ nước”. Đây là vua Trần lo ngại thù địch là giặc ngoại xâm!

Kế sách an dân giữ nước xưa nay là vậy, cớ sao Cộng sản Việt Nam lại lọc lừa nhắc đi nhắc lại về “Thế lực thù địch” trên các hệ thống truyền thông như: tivi, báo, đài... của nhà nước?! Nhà nước CSVN đã lầm lẫn “Thế lực thù địch” mà trước đây được hiểu đó là “thế lực tư bản”, tiêu biểu là Tây phương, chính xác là “Mỹ”. Đến thập niên 1990, để Đảng sống còn thì CSVN chạy theo chính sách “kinh tế thị trường” vẫn ì ạch kéo theo cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” nhầy nhụa, thì “Đế quốc tư bản” không còn là “thế lực thù địch” của đảng CSVN nữa! Năm 1996, Hoa Thịnh Đốn chấp nhận bang giao chính thức với Hà Nội, các chiến hạm của Hải quân Hoa Kỳ vào thăm các bến cảng VN, và nhiều phái đoàn Việt-Mỹ sang nước cựu thù thăm hỏi lẫn nhau, từ đấy CSVN bắt đầu đu dây với Mỹ, nài nỉ kẻ cựu thù ban cho mình ân huệ!

Từ đấy, “Thế lực thù địch” đối với CSVN chỉ còn ám chỉ lầm lẫn vào những người Việt yêu nước, như: Việt Khang, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Hoàng Vi, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, Hồ Thị Bích Khương... Và ám chỉ những công thần của chế độ vừa tỉnh ngộ muốn vẫy vùng ra khỏi vũng bùn nhầy nhụa Cộng sản, nên cũng bị gán ghép thành “Thế lực thù địch”, những nhân vật này phải kể đến: Trung tướng Trần Độ (1923-2002), Hoàng Minh Chính (1920-2008) nguyên Tổng thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam và Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh, Vi Đức Hồi... Những người bị gọi là “Thế lực thù địch”, có nhiều người đã bị bắt, bị lao tù hay bị quản chế.

Gõ bàn phím (keyboard) đến đây, người viết lại sực nghĩ đến giàn khoan HD-981 của Tàu cộng đang xâm phạm thềm lục địa VN nên cảm thấy rất bực bội, cũng từ đấy nhìn thấy rõ chân tướng của cán bộ cao cấp CSVN, vì “cháy nhà ra mặt chuột”, cán bộ CSVN có lẽ cùng một nòi giống “Con Rồng Cháu Tiên” sao lại trâng tráo lẫn đần độn, như người đứng đầu nhà nước là Nguyễn Phú Trọng vì sợ hay tự nhận mình là “đứa con hoang” của giặc Tàu nên không dám bàn bạc cách chống giặc mà im thin thít, nhưng lại trơ trẽn khẩn cầu xin yết kiến tên đầu sỏ giặc Tàu là Tập Cận Bình, nhưng bị chúng từ chối! Kẻ tệ hại hơn, tại Hội nghị Đối thoại Shangri-La ở Singapore, đại tướng Phùng Quang Thanh đang giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng, vào trưa ngày 31-5-2014 đã phát biểu rằng: “Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi”, đúng là loại ăn lương từ Đồng bào Việt Nam lại làm quan cho Tàu. Giặc Tàu đang xâm phạm lãnh hải VN, hèn tướng Thanh trơ tráo lắm mới nói lời đần độn như vậy?!!!.

Hoàn Cầu Thời Báo còn trịch thượng đăng tin cuộc hội đàm tại Hà Nội ngày 18-6-2014, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Cộng là Dương Khiết Trì đã giảng dạy cho lãnh đạo đảng CSVN: “tự kiềm chế bản thân trước khi quá muộn”. Còn nhục mạ nặng nề: “Thúc giục đứa con hoang đàng trở về nhà”. Than ôi! Từ trước ai cũng biết VC là đàn em của Tàu cộng, nhưng ai ngờ VC là con hoang của Tàu cộng, nếu Tàu cộng không nói sự thật này thì nhân dân VN làm sao biết Đảng và Chính quyền của mình là đứa con hoang của kẻ thù truyền kiếp?! Tôi không biết các vị lãnh đạo đảng CSVN tuân hành hay không tuân hành lời Dương Khiết Trì đã dạy bảo Đảng CSVN. Có phải CSVN vì quá sợ sệt họ Dương dọa nạt, và tự nhận mình là những “đứa con hoang đàng trở về nhà (Thiên triều)”. Có lẽ do đấy mà VC không dám kiện Tàu cộng xâm phạm biển Đông ra tòa án Quốc tế?!. Xin hỏi các người CSVN có biết thẹn thùng khi giặc Tàu gọi các người là “đứa con hoang đàng” hay không???! Chứ người dân Việt thấp kém như tôi thì vô cùng nhục nhã đấy! Thật là:

Giàn khoan xâm phạm biển Đông
Toàn dân gìn giữ núi sông, chống Tàu
Nực cười Trọng Lú khẩn cầu!
Còn Phùng hèn tướng hoạt đầu xấu xa?!
Họ Dương trịch thượng rầy la
“Đứa con hoang hãy về nhà” nhục thay!

Dương Thiết Trì, ngươi có biết Thám hoa Giang Văn Minh (1573-1638) của VN đã dõng dạc trả lời với vua Minh nước Tàu là Chu Do Kiểm, khi vua Minh hách dịch ra câu đối: “Đồng trụ chí kim đài di lục” (Cột đồng đến nay đã rêu xanh), ý vua Minh muốn nhắc chuyện Mã Viện dựng cột đồng khắc chữ: “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” “Cột đồng gãy, Giao Chỉ không còn”. Giang Văn Minh vì danh dự dân tộc, nên thẳng thắn đối lại: “Đằng giang tự cổ huyết do hồng” “Nước sông Bạch Đằng từ xưa đến giờ máu còn hồng”(*). Câu này nhắc lại chiến công lẫy lừng của Ngô Quyền và Hưng Đạo Vương, đã giết quân Tàu ở Bạch Đằng giang, đến nay máu dòng sông còn đỏ. Vua Minh quá thẹn sinh giận, bất chấp luật lệ bang giao; ỷ nước lớn cho người mổ bụng xem “sứ thần An Nam to gan đến đâu”, ngày ấy là mùng 2 tháng 6 năm Kỷ Mão (1639). vua Minh giận vì thẹn, nhưng kính trọng người khẳng khái, cho ướp xác Giang Văn Minh bằng bột thủy ngân và đưa thi hài về nước. Khi về đến Thăng Long, vua Lê Thần Tông và chúa Trịnh Tráng bái kiến linh cữu và ban tặng câu “Sứ bất nhục quân mệnh, khả vi thiên cổ anh hùng” (Sứ thần không làm nhục mệnh vua, xứng đáng là anh hùng thiên cổ).

Ngày nay, giàn khoan HD-981 của Tàu cộng xâm phạm biển Đông của VN, nối chí người xưa, bà Lê Thị Tuyết Mai đã tự thiêu ngày 23-5-2014 trước Dinh Độc Lập tại Sài Gòn, Việt Nam. Ngày 20-6-2014, ông Hoàng Thu là cựu chiến sĩ của quân lực VNCH, binh chủng Pháo Binh thuộc sư đoàn 3 đóng tại Đà Nẵng, đã tự thiêu tại Tampa Bay, Florida (Hoa Kỳ), nơi hiện trường người tự thiêu để lại hai tờ giấy viết tay ghi: “Haiyang 981 phải rời khỏi hải phận Việt Nam” và “Anh hùng tử, chí hùng nào tử”. Người viết vừa ngậm ngùi vừa thán phục Thám hoa Giang Văn Minh, bà Lê Thị Tuyết Mai, ông Hoàng Thu. Ngược lại, vì sao VC như tổng Trọng, tướng Thanh, không biết sỉ nhục khi tổ quốc lâm nguy?! Than ôi:

Tiền nhân gìn giữ quê hương
Hy sinh báo quốc, lo lường tận tâm
Ngày nay, Tàu cộng lấn xâm
Tự thiêu phản đối, xả thân nước nhà
Cớ sao Việt cộng lơ là?!
Mải mê quyền lực, sơn hà gian nguy!!!

Đến đây, tôi mới hiểu ra được “Thế lực thù địch” đích thực từ đâu?! Đấy là: Quân xâm lược Tàu và Đảng Cộng Sản Việt Nam là hai thế lực đã gây cho nước Việt Nam bị khốn đốn và hao hụt, đã gây cho dân tộc Việt Nam bị điêu đứng và lầm than!!! Muốn ngăn chận hai “Thế lực thù địch” ghê gớm ấy, toàn dân Việt Nam phải chung lưng góp sức mới mong giải quyết được ách nạn to lớn này. Những lực lượng của dân tộc sẽ trở thành lực lượng cách mạng diệt thù trong, chống giặc ngoài, xin trân trọng kể đến 4 lực lượng nòng cốt ở trong nước, mà VC đang nơm nớp lo ngại:

1Các Nhà đấu tranh Dân chủ, Sinh viên và Thanh niên: Trong lực lượng này có nhiều người trí thức, khi đấu tranh sẽ có những phương thức hành động uyển chuyển, như: Phối hợp nhịp nhàng với các lực lượng đấu tranh khác, vạch trần bộ mặt thật của quân buôn dân bán nước...

2Lực lượng Dân oan: Dân oan là những nông dân, những tiểu thương tính tình chơn chất, bị VC cướp ruộng vườn, tài sản, họ đã mất tất cả, nên sẽ đấu tranh quyết liệt.

3Tôn giáo: Giữa Tôn giáo và Cộng sản vô thần không bao giờ hài hòa được cả, vì vậy nên Công giáo, Phật giáo, Phật giáo Hòa Hảo, đạo Tin Lành, đạo Cao Đài luôn bị CSVN tìm mọi cách trù dập tàn khốc! Thế nên, khi Đức Giáo hoàng John Paul II (Gioan Phaolo Đệ nhị) về thăm nước Balan của ngài, lúc ấy còn cai trị bởi chế độ Cộng sản, ngài đã nhắn nhủ cộng đồng Công Giáo Balan: “Các Con đừng sợ”, cũng từ đấy cuộc cách mạng Balan mới rộ nở và lật đổ chế độ Cộng sản Balan.


4
Công nhân Việt Nam: Trong mục “Thực trạng giai cấp công nhân Việt Nam hiện nay”của PGS, TS Nguyễn Thị Quế ghi: “Hiện nay, cả nước có hơn 12,3 triệu công nhân trực tiếp làm việc trong các doanh nghiệp và cơ sở sản xuất”. Như vậy công nhân là một lực lượng đông đảo, họ là người chăm chỉ làm việc để lo đời sống cho mình và gia đình. Nhưng họ bị VC cấu kết với giới chủ nhân hãng xưởng bóc lột sức lao động, như làm nhiều giờ lương ít, bồi hoàn khi bị rủi ro trong lúc làm việc không thỏa đáng... Vì vậy mới đưa đến nhiều cuộc đình công và họ không có thiện cảm với CSVN.

Còn nữa, 4 triệu Đồng bào ở hải ngoại dù không trực tiếp đối đầu với bạo quyền CSVN, nhưng đây là lực lượng yểm trợ cho công cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài vô cùng quan trọng. Thời gian qua đã chứng minh là CSVN vừa sợ vừa vuốt ve người Việt hải ngoại. Nên tâm thần CSVN bất định đã phản phúc lời nói của chính mình; CSVN đã gọi người Việt hải ngoại là “những kẻ ham mê bơ thừa sửa cặn của Đế Quốc”, “kẻ vượt biên phản quốc”, “bọn lười biếng”… Khi cần tiền Đô (USD) gởi về nước cho bà con để cứu chế độ đang giãy chết, thì CSVN đổi ngược cách xưng hô: “Việt kiều yêu nước”, “khúc ruột ngàn dặm”, nhờ hằng năm người Việt hải ngoại gởi về khoảng 10 tỉ đô la (năm 2012) mà chế độ CSVN mới hồi phục trở lại.

Hiện nay Tổ quốc đang lâm nguy, người viết xin được phép gợi ý với Đồng bào yêu nước ở hải ngoại:

- Hỗ trợ tinh thần: Đấy là, khi biết các nhà đấu tranh dân chủ, các blogger, dân oan, tôn giáo... bị chính quyền CSVN đàn áp dã man; chúng ta chuyển tải tin tức cập nhật đến các các cơ quan truyền thông, nhân quyền quốc tế, các dân biểu, nghị sĩ ở các nước tự do mà chúng ta đang dung thân. Và liên tục Email, phổ biến những tin tức chính xác về quốc nội, để phá vỡ kế hoạch tuyên truyền dối trá và bưng bít thông tin của khoảng 700 phương tiện truyền thông nhà nước CSVN.

- Hỗ trợ vật chất: Đấy là, chúng ta cần có nguồn tài chánh sẵn sàng, khi thấy các cá nhân hay các phong trào dân chủ ở trong nước đấu tranh thực sự và bị CSVN đàn áp trắng trợn. Chúng ta sẽ gởi tiền về trợ giúp họ, để họ có khả năng hoạt động, vì những gia đình đấu tranh này, đang bị CSVN bao vây kinh tế rất gắt gao. Tôi mong mỏi rằng Đồng bào hải ngoại là “Khúc ruột nghìn dặm” của 90 triệu Đồng bào yêu tự do, nhân quyền trong nước, chứ không phải cho chế độ độc tài CSVN.

Ngày nay tổ quốc đang lâm vào bối cảnh của lịch sử năm 937, loạn tướng Kiều Công Tiễn giết chết Tiết đô sứ Dương Diên Nghệ, sau đấy nghe dân ai oán và sợ quân lực tinh nhuệ của Ngô Quyền đang trấn thủ Ái Châu; nên Kiều Công Tiễn cho sứ sang Nam Hán cầu cứu. Vua Nam Hán nghĩ là dịp tốt để xâm lược nước ta, liền cho điểm binh mã, sai con là Thái tử Hoằng Thao làm tiên phong, chính Lưu Cung dẫn quân hậu viện, ào ạt đem quân xâm lăng nước ta. Dương Cát Lợi cấp báo hung tin cho Ngô Quyền biết. Ngô Quyền ngẫm nghĩ suy tính tình hình, rồi đưa ra kế sách: “Trước phải khẩn cấp thanh toán thù trong, để nội bộ thống nhất, sau dùng kế sách đánh đuổi quân xâm lăng ra khỏi bờ cõi”.

Ngô Quyền đem quân đến Đại La giết chết Kiều Công Tiễn, xong hiệu triệu toàn dân cùng đồng tâm cứu nước, chống giặc Nam Hán xâm lăng. Ngày 7 tháng Chạp Mậu tuất (31-12-938) Ngô Quyền sai quân dùng cọc nhọn đầu bịt sắt, đóng giữa lòng sông Bạch Đằng, chờ nước thuỷ triều lên đem quân khiêu chiến, rồi giả thua nhử giặc vào giữa cọc trận, đợi nước thuỷ triều xuống, quân ta phục kích hai bên bờ sông đổ ra diệt giặc, cánh quân ta ở phía trên dòng sông tức tốc quay ngược thuyền lại, đồng loạt phản công mãnh liệt. Lúc ấy gió thổi mạnh, nên sóng nước ào ào như có thiên thần trợ chiến, giúp quân dân ta đuổi giặc cứu nước vì chính nghĩa. Quân ta dùng tên lửa bắn như mưa. Thuyền giặc bị cháy, xác giặc bị chết chìm chết cháy trôi lểnh nghểnh chật cả lòng sông, máu đỏ sóng nước. Hoằng Thao bị bắt và bị giết. Lưu Cung nghe tin con chết, khóc rống rất thảm thiết, sợ sệt vội vàng cho rút quân về Nam Hán. Về đến Nam Hán, nghĩ tên Lưu Cung xui xẻo, đổi lại tên Lưu Yểm. Chiến thắng Bạch Đằng giang, có thể coi là trận chung kết toàn thắng của dân tộc ta trên con đường đấu tranh chống Bắc thuộc và chống đồng hóa.

Hiện nay, đất nước ta cũng lâm vào cảnh thù trong, giặc ngoài; đất đai, biển đảo của Tổ quốc lần lượt bị hao hụt, Đồng bào yêu nước lại bị “Thế lực thù địch” là bọn bán nước trù dập, bắt bớ, tù đày; nên Đồng bào phải chung lưng góp sức mới mong giải quyết được ách nạn này.

Ngày 1 háng 7 năm 2014



______________________________________

Chú thích:

(*)- “Nước sông Bạch Đằng từ xưa đến giờ máu còn hồng” Nếu độc giả muốn xem lại 2 chiến công lẫy lừng của tiền nhân ở Bạch Đằng giang. Xin lần lượt copy hàng chữ: “Trang Sử Việt: Ngô Quyền đại phá Nam Hán-Vietbao online” và “Trang Sử Việt: Hưng Đạo Vương: Trần Quốc Tuấn-Vietbao online” rồi click vào Google để xem.
.


"Hữu nghị viển vông" hay cúc cung phục vụ tỉnh Quảng Đông?

B. T. (Diễn Đàn) - Chúng tôi vừa nhận được, từ ba bạn đọc ở Hà Nội và Sài Gòn, bản chụp công văn số 1832/BNG/ đề ngày 03 tháng 6 năm 2014 của Bộ ngoại giao, do thứ trưởng Hồ Xuân Sơn ký tên, đóng dấu, liên quan đến "danh mục các công việc cần làm sau chuyến thăm Việt Nam của Bí thư tỉnh Quảng Đông Hồ Xuân Hoa".


Công văn Bộ ngoại giao VN gửi các Bộ và UBND tỉnh, thành phố

Công văn nay được gửi cho: một là, "Các Bộ Công Thương; Kế hoạch và Đầu tư; Giao thông Vận tải; Giáo dục và Đào tạo; Tài chính; Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn; Khoa học và Công nghệ; Văn hóa, Thể thao và Du lịch"; hai là, "Ủy ban nhân dân các tỉnh / thành phố: Hà Nội; Thành phố Hồ Chí Minh; Quảng Ninh; Hải Phòng; Quảng Nam; Đà Nẵng".

Đính kèm công văn (1 trang) này là "Danh mục công việc phải làm sau chuyến thăm Việt Nam của Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông Hồ Xuân Hoa (13 - 17/4/2014)".


Dưới đây là toàn văn bản công văn : 

"Ngày 20/5/2014, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc gửi Bộ Ngoại giao bản Danh mục các công việc cần làm sau chuyến thăm Việt Nam của Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư tỉnh ủy Quảng Đông Hồ Xuân Hoa (13 -17/4/2014).

"Để triển khai tốt các chương trình hợp tác giữa các Bộ/ngành, địa phương ta với tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, Bộ Ngoại giao xin chuyển đến Quý Cơ quan Danh mục này để tham khảo, đưa vào chương trình hợp tác của Quý Cơ quan với tỉnh Quảng Đông."

"Bộ Ngoại giao xin trân trọng cảm ơn sự phối hợp của Quý Cơ quan./."

Kèm theo là danh mục (hai trang) 16 "công việc phải làm" (xem hình kèm theo)

 

Để có một ý niệm cụ thể về công văn ký tên Hồ Xuân Sơn nhằm thực hiện ý muốn của Hồ Xuân Hoa, bí thư (hay tổng đốc ?) Quảng Đông, chỉ cần chép lại nguyên văn hai "công việc phải làm" số 1 và số 2:

"1. Thúc đẩy Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị và Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải thăm Quảng Đông.

"2. Trong khuôn khổ bồi dưỡng đào tạo cán bộ giữa hai Đảng Trung Việt, triển khai công tác đào tạo cho cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam. Kế hoạch trong 05 năm đào tạo 300 cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam ; trong đó Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh mỗi địa phương 100 cán bộ, 100 cán bộ của các tỉnh thành có quan hệ hợp tác với Quảng Đông nhiều như TP. Hải Phòng, Đà Nẵng, tỉnh Quảng Ninh, Quảng Nam".

Thiết tưởng mọi bình luận là quá thừa.Câu hỏi duy nhất đáng đặt ra: đây là công văn của "Bộ ngoại giao Việt Nam" hay là của Sở nội vụ tỉnh Quảng Đông?

B. T.


 




Hình ảnh Tây Tạng dưới ách thống trị của Trung Quốc – trông người mà ngẫm đến ta

Bauxite Việt Nam tuyển chọn ảnh

alt
Lửa và khói trên một con đường trong cuộc nổi dậy ở Lhasa, Tây Tạng, chụp lại từ màn hình phát chương trình Truyền hình CCTV của Nhà nước Trung Quốc ngày 14/3/2008. Nguồn: REUTERS
Quân đội Trung Quốc tuần tra trên đường phố Lhasa ngày 15/3/2008, một ngày sau khi cuộc phản kháng ở thủ đô Tây Tạng chuyển sang bạo lực. Nguồn: Financial Times
Ngày 14/3/ 2008: Cảnh sát Trung Quốc trên xe chống bạo loạn ở một con đường thủ đô Tây Tạng sau khi nổ ra những cuộc phản kháng bạo lực. Nguồn: The Guardian
Cảnh sát bán quân sự đi tuần trên một con đường gần đền Jokhang ở Lhasa, thủ đô Tây Tạng, China Photo: AP. Nguồn: The Telegraph, ngày 13/3/2009
Lực lượng an ninh Trung Quốc ở Lhasa, Tây Tạng, ẩn nấp trong ngày phản kháng thứ năm. Biểu ngữ phía trên ghi: “Tăng cường quản lý an ninh công cộng, bảo vệ ổn định chính trị”. Bắc Kinh đang đối mặt với những cuộc biểu tình nghiêm trọng nhất ở Tây Tạng kể từ những năm 1980.Nguồn: The New York Times, ngày 15/3/2008 March
Hơn 20 người Tây Tạng đã tự thiêu trong năm qua để phản đối những nỗ lực của Trung Quốc mà họ cho là nhắm đàn áp tôn giáo và văn hóa của người Tây Tạng. Nguồn: VOA, ngày 5/11/2012
Ảnh một người Tây Tạng tự thiêu. Thông báo treo giải thưởng của Trung Quốc chỉ trích tự thiêu rằng ‘một hành vi cực đoan chống lại loài người, chống lại xã hội’. Nguồn: VOA, ngày 25/10/2012
Nhiều người Tây Tạng chọn hình thức tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp của Bắc Kinh – REUTERS /Jacky Chen. Nguồn: RFI, ngày 14/04/2014
Nguồn: ABC RadioAustralia, ngày 21/11/2012
Cảnh sát ở Katmandu ngày 20/3/2008 bắt giữ các nhà sư Tây Tạng khi họ cố đi tới văn phòng Liên Hiệp Quốc để đệ đạt Thỉnh nguyện thư chống lại việc Trung Quốc đàn áp ở Tây Tạng. Nguồn:Financial Times
Xung đột đổ máu: Các nhà sư Tây Tạng bị thương trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Nguồn: China starts campaign of 'patriotic education' in Tibet to turn people against Dalai Lama, ngày 21/4/2008







China is launching a two-month campaign of
Preview by Yahoo


__._,_.___

Posted by: hung vu 

Hành vi man rợ của quân đội Trung Cộng đối với các nữ tù binh Việt Nam...



On Mar 28, 2014, at 2:35 AM, hoang vu <h

Hành vi man rợ của quân đội Trung Cộng đối với các nữ tù binh Việt Nam...

Hãy chắc chắn là quý vị đủ sức chịu đựng để đọc bài viết này, vì những hình ảnh tài liệu trong bài này vô cùng tàn khốc. Nhưng đây là dẫn chứng duy nhất để tố cáo những hành vi man rợ của quân đội Trung Quốc đối với các nữ tù binh Việt Nam trong cuộc chiến biên giới Việt Trung kéo dài từ năm 1979 cho đến năm 1989. Đảng CSVN đã giấu nhẹm tất cả mọi tin tức liên quan đến cuộc chiến này. Tác giả Huỳnh Tâm viết bài cho biết ông viết thay cho những nén hương gởi đến vong hồn những nữ tù bình Việt Nam đã hy sinh và chết một cách ô nhục cho Tổ Quốc Việt Nam mà không được một ai ghi nhớ. Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có cảnh tượng thảm thương như thế này.
=================================

“…Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. Đảng CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam…”

align=middle>

Tội ác chiến tranh, lửa bốc khói ô nhục

Đêm 4/12/1987, pháo binh Việt Nam tăng cường lửa cối pháo trong vòng 43 phút, rót xuống đầu binh lính Trung Quốc. Toàn vùng biên giới Lão Sơn tràn ngập một màu lửa đỏ cháy ngùn ngụt, khốc liệt. Cùng vào thời điểm này, pháo binh Việt Nam bất ngờ đánh trúng vào kho đạn của núi 277, thuộc Sư đoàn 199 Trung Quốc, kéo theo hàng loạt đạn pháo liên tục nổ ầm ì, trên mức độ bình thường; đạn cày tung toé đất đá, bụi, khói lửa bay mịt mù. Đứng giữa chiến trường ngơ ngác trước cảnh điêu tàn chưa bao giờ thấy, binh lính Trung Quốc chui rúc xuống giao thông hào sâu trong lòng đất, chỉ để lại trên mặt đất những tên lính thủ chiến. Bọn họ đã trở thành một loài côn trùng lớn bé lúc nhúc đi tìm chỗ dung thân, nhưng tất cả hầu như bị hủy diệt vì lửa đạn.

Đạn pháo rung chuyển mạnh, từng phút một, đã đánh thức cả vùng biên giới núi Lão Sơn. Quân đội Trung Quốc từ lâu vẫn xay mê với chiến thuật biển người. Lần này chiến binh Việt Nam dùng pháo binh mạnh, đàn áp chiến lũy Trung Quốc và cho họ một bài học chiến sự. Quả nhiên những tên bành trướng Trung Quốc đã tỉnh ngộ không còn xem thường hỏa lực tác chiến của chiến binh Việt Nam.

Hiện thời Sư đoàn 199 và 67 vẫn ra sức cố thủ để còn đất dung thân, tất yếu phải thay đổi chiến thuật, không tin tưởng nhiều vào mật danh do những tình báo Hoa Nam cung cấp và những tên phản dân tộc Việt Nam đang bị bộ máy chiến tranh Trung Quốc nghi ngờ. Có thể uy tín của họ đang xuống thấp, bởi trận mưa cối pháo vừa rồi, do pháo binh Việt Nam tự phát, cho nên tình báo Hoa Nam không có sự kiện để đưa vào kế hoạch chiến trường Lão Sơn.

Cùng ngày, quân đội Việt Nam ngừng bắn pháo trước một giờ, tạo cơ hội thuận lợi cho những đơn vị quân đội Trung Quốc di chuyển đến vị trí phòng thủ mới, và bệnh xá Tập đoàn 25 đồng di chuyển thương binh đến vị trí an toàn. Những quân đoàn Trung Quốc, hối hả tổ chức lại kế hoạch phòng ngự, lệnh tiến hành cố thủ 45 đỉnh núi thuộc vùng núi Lão Sơn, bảo đảm kiên cố chiến lược, mặt khác kết nối toàn vùng, bao vây quân địch (Viêt Nam), cho đến chiến thắng cuối cùng.

Trong cảnh hỗn mang rối loạn hàng ngũ tại bệnh xá Tập đoàn 25, những thi thể của những nữ tù binh Việt Nam bất ngờ bị phơi bày. Trên lý thuyết, những nữ tù binh đến đây điều trị thương tích nhưng không may cho họ vào thời điểm này, họ lâm vào cảnh ngộ vô cùng bi đát và thảm khốc. Nữ tù binh Việt Nam không chết vì súng đạn, mà chết vì bị hãm hiếp. Những xác chết này nằm lăn lóc, thân thể trần trụi, chết trong căm hờn tủi nhục, đôi môi mím chặt đau đớn, phá tan tất cả thân xác của phụ nữ Việt Nam. Không ai có thể ngờ ở chốn chiến trường lại có cảnh tượng thô bạo như vậy, khó ai tin được người lính Trung Quốc dã man đến thế!

Sự thật trần trụi kinh hoàng

Một số Hải Âu, và NF3.86 đồng chứng kiến bi kịch khiếp đảm, rùng rợn cả người, cho đến mấy mươi năm sau hình ảnh thi thể của những nữ tù binh Việt Nam vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Họ không thể nào quên:

‒ Ngày 4/12/1987, D514, thuộc F199, có nhiệm vụ bảo vệ căn cứ bệnh xá Tập đoàn 25 Trung Quốc. Theo kế hoạch của bộ chỉ huy chiến trường. Di chuyển toàn bộ thương binh Trung Quốc ra khỏi vùng nóng, còn thương binh Việt Nam sẽ được di chuyển cuối cùng. Thực tế trong cuộc tháo chạy, họ đối xử phân biệt thương binh, đưa đến tình trạng mất kiểm soát căn cứ. Trong cơn binh biến hỗn tạp, binh lính D514 nổi cơn thèm khác dục tính, thi nhau hãm hiếp nữ tù binh cho đến chết và sau đó thủ tiêu thi thể. Họ đã chết trong đau đớn và tủi nhục mà không một ai biết đến, thương tổn lớn cho nữ tù binh Việt Nam. Khủng khiếp hơn nữa, nữ tù binh Việt Nam đã bị bọn giặc dã man Trung Quốc cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạn và đôi bắp đùi chân tay để ăn thịt.

align=middle>

Bi kịch dã man này đã diễn ra từ lúc Đặng Tiểu Bình mở cuộc chiến xâm lấn Viết Nam vào ngày 17/2/1979 và kéo dài cho đến cho năm 1989. Không biết đã có bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam rơi vào hoàn cảnh bị hãm hiếp và mất tích. Điều này hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc đã bí mật ém nhẹm, không hề một có tư liệu hay hồi ký nào xuất hiện ghi lại cuộc tàn sát những nữ thương binh này tại biên giới Lão Sơn, Lào Cai, Việt Nam. Người ta chỉ được biết qua truyền khẩu.

Những hình ảnh do chính quân đội Trung Quốc chụp lại cho thấy họ ung dung hành động theo bản năng thú tính tàn ác. Hình ảnh những nữ tù binh Việt Nam đã bị hãm hiếp tập thể cho đến kiệt sức, thân thể trần trụi, cho thấy sự ô nhục thảm khốc, xúc phạm đến nhân phẩm của người nữ tù binh Việt Nam. Những người lính Trung Quốc tàn nhẫn quá đáng, sau khi thỏa mãn dục vọng, họ cắt luôn những bộ phận nhạy cảm nhất trên người phụ nữ, khi chết thân thể nữ tù binh Việt Nam không còn nguyên vẹn.

Không có nỗi nhục nào hơn nỗi nhục trên đất Việt quê hương của mình, chính mình bị làm tù binh chiến tranh dưới tay quân đội Trung Quốc. Họ xem nữ tù binh Việt Nam như một món vật mua vui sinh lý. Những ca hãm hiếp, chôn vùi thi thể nữ tù binh không chỉ xảy ra một lần. Những cấp chỉ huy Trung Quốc vờ không biết, và ém nhẹm nội vụ nữ tù binh Việt Nam bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh, mộ phần vĩnh viễn vô danh. Hãi hùng hơn nữa, đảng CS Việt Nam không hề lên tiếng và bày tỏ tri ân và thương tiếc người lính xấu số đã hy sinh mạng sống trên chiến trường! Quả thật vô cùng bất hạnh khi con người sinh rồi mất tích không ai biết xác chôn nơi nào để người thân cầu siêu.

Trên chiến trường, cả hai bên Việt Nam-Trung Quốc đều có tù binh. Phía Việt Nam luôn luôn ưu đãi các tù binh chiến tranh Trung Quốc. Trái lại tù binh Việt Nam, nhất là nữ tù binh, đã bị Trung Quốc đối xử tàn nhẫn, xem đây một thứ rác phế thải không tái chế. Trung Quốc chưa bao giờ tôn trọng theo lời cam kết "không hành động tàn bạo hay gây sốc đối với tù binh nữ giới". Những ai có đến hiện trường tìm hiểu và chứng thực quân đội Trung Quốc vô nhân đạo, đối xử với nữ tù binh rất tàn ác. Cộng sản Trung Quốc dàn cảnh chụp hình những nữ tu bình Việt Nam ở trong trại giam được đối xử tử tế, nhưng người biết chuyện thấy rõ đây chỉ là trò trình diễn nhân đạo có tính toán chính trị.

Trên hành trình di chuyển đến điểm núi 255, trong tôi có lắm suy nghĩ cuồng kháng, muốn hét lên một tiếng thật lớn để phá tan những uất hận cho những oan hồn của những nữ tù binh bị hãm hiếp đến chết. Tiếng kêu uất nghẹn, không thành lời. Tôi vẫn chưa hình dung được một phóng sự nào nói về nữ tù binh Việt Nam, mà tôi đã gặp trên đường đi. Hình ảnh những tử thi của nữ tù binh vẫn còn dán cứng vào mắt, trong tim, càng suy nghĩ nhiều càng rối rắm không đầu đuôi sự kiện, cứ thế theo bước chân hối hả. Đi không được bao lâu lại thấy trước giao thông hào một thi thể trần trụi, nằm dài trên mặt đất, không có một thứ gì trên người, xem ra những thi thể vô danh tiếp tục xuất hiện.

align=middle>

Hải Âu DF-1, F67, tò mò, muốn biết vì sao có thi thể người phụ nữa ở giữa núi rùng đang có chiến tranh, khi dỡ tấm nilon ra, thấy một phần cây tròn đâm sâu vào trong cửa mình người phụ nữ, máu chảy ra nhiều đã đông đặc tự bao giờ, mồm còn hả to, có lẽ van xin sự sống, hai cánh tay sải rộng cho thấy đau đớn tận cùng vào lúc chết buông xuôi, xác đã lạnh, với những vết bầm tím vắt ngang dọc cả thân người, nơi bắp đùi có vết thương, những thanh nẹp băng bó vải thưa, gấp chữ V còn mới.

Hải Âu DF-1, F67 khẳng định:

– Chính thi thể nữ tù binh Việt Nam đang điều trị tại bệnh xá của Tập đoàn 25.
Riêng tôi đoan quyết:

– Nữ tù binh này người Việt Nam, vì trên nét mặt rất Việt.

Tôi điềm tĩnh lại, muốn làm một cử chỉ nhỏ, rồi tự hỏi:

– Có nên thực hiện một việc nhẹ mà lại vô cùng nặng "tình lý" không, và cũng có nhẽ hổ thẹn với đời chăng?

Tôi lấy quyết định vì đồng tộc Việt, tự khom lưng xuống, đôi tay rút thanh cây gỗ tròn từ trong cửa mình người phụ nữ, máu ứ động trong người phun ra thành vòi đã ngã màu đỏ bầm. Mọi người trố mắt nhì nhau, ngạc nhiên thấy thanh cây gỗ tròn, bán kính 0,5 mm, đầu hơi nhọn, dài 2 m, đâm sâu vào người gần 4 mm, cả người tôi toát mồ hôi lạnh.

Nhân tiện có sẻng cá nhân, chung nhau đào huyệt, 15 phút sau hoàn tất, bắt tay vào tẩm liệm, tiễn người nữ tù binh xấu số xuống lòng đất quê hương. Trên phần mộ có cắm sâu cột gỗ 1,5 mét. [1]

Hải Âu DF-1, D350, cho biết:

– Trước đây vài giờ nhận được tin, bệnh xá Tập đoàn 25, chuyển thương binh đến nơi an toàn, không ngờ lại có sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp đến thế này!

Tại sao Đảng CSVN lại che giấu những tội ác của Trung Cộng?

Tại mặt trận biên giới Tây Bắc Việt Nam từ 1979-1987, đảng CS Việt Nam biết rõ những sự kiện này, nhưng đã im lặng, giấu nhẹm không hề công bố về số phận của những nữ tù binh bị hãm hiếp, quằn quại trên chiến trường, đối mặt với những tên lính vô cảm của Trung Quốc.

Ngoài ra, quân đội Trung Quốc đã từng vấy máu tanh, tấn công bệnh xá của Việt Nam, cướp đi những nữ thương binh và cả nữ y tá, chỉ để làm một việc bất nhân hãm hiếp, rồi sau đó thủ tiêu. Quân đội Trung Quốc không thua gì thảo khấu, cực kỳ tàn nhẫn.
Chúng tôi tiếp tục lên đường, từ xa, ở phía trước lưng núi 221, đã có tiếng cầu cứu quen thuộc "Cứu tôi, cứu tôi", bằng ngôn ngữ Việt, dù biết kêu vô vọng bởi không còn ngôn ngữ nào khác, âm ngữ của mẹ Việt bao dung, làm động cơ thôi thúc thành lời, đang vang động trời đất bao la. Tiếng kêu vào không trung tuyệt vọng, hay tiếng kêu cứu trong hy vọng mong manh.

Phát hiện trong tiếng "Cứu tôi, cứu tôi" có âm lượng thân thương, từ xa đã rót vào tai, phản ứng tự nhiên tay làm hiệu nhờ những Hải Âu tiến đến điểm có tiếng âm thanh người Việt Nam.



Không sai người nữ chiến binh rơi vào tay lực lượng quỉ râu xanh Trung Quốc, lúc chạm mặt, bọn chúng cả thảy nửa Tiểu đội lật bật mặc quần, và chạy xuống núi, chỉ còn lại một tên Hán vẫn lõa lồ chưa kịp mặt quần, đang gọi điện báo, riêng nữ tù binh Việt Nam thân thể xòa dài dưới đất, thân lết bết khó nhọc, tay túm lấy chiếc váy để che hạ thể, do bệnh xá cấp, ể oải ngồi dậy với tư thế sợ hãi.
Tôi hỏi bằng ngôn ngữ mẹ đẻ thân yêu:

– Em, thể nào, cho anh biết, vì cớ nào lại có mặt ở đây?

Trên khuôn mặt của cô ta, có cả hai nét mặt, vừa mừng, vừa sợ, cô nói:

– Em muốn biết quý anh là ai ?

– Em đừng sợ, ở đây không tiện tỏ hết lời. Em tự nhiên theo các anh thì may ra sống.

Tôi ra hiệu, nhờ Hải Âu trừng trị tên Hán, không ngờ Hải Âu rút súng ra chuẩn bị bắn, tôi ngăn cản lại kéo Hải Âu ra xa nói nhỏ:

– Anh phải lấy thẻ số quân, tên tuổi, đơn vị, rồi tặng cho y vài cú đạp mạnh, sau đó cài một quả lựu đạn cho nổ máy điện đàm, tiếp theo bắng dưới chân để y chạy thoát, cho y sống sau này sẽ làm nhân chứng tội ác chiến tranh, những tên khả ố này phải treo tội ác lơ lửng trên đầu, không thể tha thức để chúng nó ung dung sống trong trạng thái bình an ngoài vòng pháp luật. Hải Âu có đồng ý phương thức giải quyết này không?

– Vâng, thưa anh, thượng sách, tôi thực hiện theo ý của anh.

Giải quyết nhanh tay, tên Hán chạy mất dạng, chúng tôi lên đường, nói:

– Mời cô em, cùng đi với chúng tôi.

– Thưa, em không thể đi được vì bên hông trái trúng thương nặng, và bị 6 thằng lính Trung Quốc hãm hiếp hơn 3 giờ liền, em không còn sức để đứng lên, các anh cứ đi, em chết ở đây cũng toại nguyện lắm rồi, và tạc dạ nhớ ơn của quý anh cứu sống, em xin cúi đầu bái tạ ân nhân cứu mạnh, đa tạ quý anh.

Cô ấy vái lạy như tế sao, như người lên "đồng cô" tại Điện Hòn Chén, đối diện lăng Vua Minh Mang, Huế. Vội vã đỡ cô ấy, nói:

– Chúng tôi xin cô đừng xá nữa.

Cùng lúc tôi nhờ những Hải Âu thi nhau cõng cô ấy, với sức nặng 50 ký ngoài, không là bao, tuy nhiên đi đường xa có vấn đề, trên đường đi nhân tiện hỏi về thân thế và sự nghiệp của cô ấy:

– Em có thể cho biết quý danh để tiện mồm được không?

– Dạ, em tên Trần Thị M…..thuộc đơn vị E81, F365, QK2. Quân hàm Thiếu úy, bị thương đêm 28/11/1987, sáng 29/11/1987, em bị lính Trung Quốc bắt làm tù binh. Quê quán thị xã Lào Cai, địa chỉ số: 74, đường..........

Đã đi được 1 giờ đường, tôi nhờ Hải Âu DF-1, F138 tiếp sức cõng cô M.....1 giờ nữa đến căn cứ 255 của Sư đoàn 138 thuộc Quân đoàn 46 Trung Quốc. Thấy cô M.....ngủ say, vô tư trên lưng của Hải Âu, có dáng mệt mỏi. Tôi đề nghị Hải Âu:

– Nhờ anh Hải Âu DF-1, F138 đưa cô này đến bệnh xá Quân đoàn 46 để điều trị, khai báo theo thủ tục tù binh, tùy anh ứng biến.

– Vâng, tôi hiểu phải làm thủ tục như thế nào rồi.

– Cũng nhờ anh thường xuyên đến bệnh xá thăm cô ấy, sau đó anh liên lạc với bệnh xá hỏi họ sẽ đưa cô này đến trại tù binh nào, nhớ anh cho tôi biết địa chỉ để đến thăm cô ấy nhé.

– Vâng, đúng thế phải làm thủ tục nhập trại tù binh, theo qui chế chiến tranh.

Cô M....vừa tĩnh dậy hỏi:

– Thưa, quý anh đã đến nơi chưa?

– Chỉ còn 5 phút nữa là chúng ta chia tay, anh Hải Âu DF-1, F138 đưa cô đến bệnh xá Quân đoàn 46, còn chúng tôi tiếp tục hành trình, sau khi cô ổn định thủ thục tù binh, tôi đến trại thăm cô và những anh em tù binh đồng hương.

Đến đây chúng tôi và cô M..... tạm biệt đi hai hướng, cô M....hỏi:

– Thế thì anh tên gì để báo ân?

– Không tiện sẽ có ngày gặp lại, chào tạm biệt cô M.....

Trên đường đi tôi suy nghĩ nhiều về thân phận làm người phụ nữ Việt Nam quá gian nan, phải tiếp nhận những ngỡ ngàn trong chiến tranh phức tạp. Nhờ tiếp cận mới nhận diện bộ mặt thật của đảng CS Việt Nam và Trung Quốc, nay đã hiện rõ về họ. Chính họ am tường những tội phạm chiến tranh, biết những trường hợp hãm hiếp nữ tù binh, thế nhưng vẫn làm ngơ không can thiệp, trái lại còn khuyết khích đối xử tồi bại hơn, xâm phạm tiết hạnh của nữ tù binh, hai đảng CS không hề có cảm giác xấu hổ đối với hai dân tộc, cho đến nay hồ sơ hãm hiếp tù binh vẫn bí mật khép kín.

Rõ ràng đảng CS Việt Nam đã đồng lõa trong nội vụ này, và không lên tiếng phản kháng Trung Quốc về sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp. Đảng CS Việt Nam đã để lộ "lề thói" chư hầu, coi như đã hết thuốc chữa trị. Họ sống ung dung, vô trách nhiệm trước dân tộc Việt Nam. Hy vọng một ngày, sự kiện về nữ tù binh Việt Nam được bạch hoá, về mọi hành vi dã man, kinh tởm sẽ có lúc hiển thị, thay lương tâm nhân loại, công bố cáo bạch.

Người nữ tù binh Việt Nam còn phải chịu đựng quá nhiều nghịch cảnh bi thương khác, như trường hợp nữ tù binh bị hãm hiếp mang thai, giam hãm nơi bệnh xá bí mật, họ bị đem ra trừng phạt bằng phẫu thuật cắt bỏ tứ chi, chôn sống và ức bách. Có những trường hợp bị tiêm thuốc tuyệt tiêu khả năng sinh đẻ! Tại chiến trường Lão Sơn, CS Trung Quốc đã có sẵn kế hoạch bẩn thỉu vừa hãm hiếp tập thể vừa trừng phạt. Có một số nữ tù binh Việt Nam sống không bằng chết, đành quyên sinh để đổi lấy trinh tiết.

Cảnh tượng hãm hiếp không đơn lẻ nhưng được thi hành rộng rãi tại chiến trường Lão Sơn. Trong cuộc chiến biên giới Việt –Trung, cả hai đảng đều có cùng một mẫu số hèn hạ, tạo ra quá nhiều bạo lực, và phủ nhận hành vi tội ác trước hai dân tộc Việt-Hán.

Vẫn chưa hết, nữ từ binh Việt Nam gặp phải trăm ngàn hung thủ gian ác Hán bao quanh, chúng muốn sự thống khổ của người phụ nữ Việt Nam kéo dài lê thê suốt cuộc đời bằng những sĩ nhục về tinh thần lẫn thể xác. CS Trung Quốc không những làm ngơ mà lại khuyến khích cho phép binh sĩ chà đạp thân thể của người phụ nữ Việt Nam. Họ Đặng là thủ phạm nhưng không ai có thể quy trách nhiệm lên nhà tổ chức chiến tranh họ Đặng này. Đúng là một bè lũ ký sinh hoại loạn. Họ dùng 107 nữ tù binh Việt Nam làm trò giải trí vài lần hãm hiếp tập thể để phục vụ chiến trường.

align=middle>

Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Đảng CS Việt Nam thành công tước đoạt quốc gia Việt Nam. Việc nước đại sự biến thành của riêng họ không một người dân nào được đụng vào! Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam.

Từ ngày 17 tháng 2 năm 1979 cho đến nay đã trải qua 34 năm, đảng CS Việt Nam vẫn bí mật ém nhẹm không công bố thống kê, tổn thất chiến tranh, tài sản nhân dân, tài sản quốc gia, biên giới lãnh thổ mất bao nhiêu cây số, quân số tham chiến, tử vong, thương binh, tù binh nam nữ được trao trả, mất tích, địch đối xử thế nào với tù binh Việt Nam. Sau cuộc chiến đảng CS Việt Nam chưa hề có ưu đãi xứng đáng nào đối với thương binh, gia đình tử sĩ, v.v...

Đảng CS Việt Nam có thể bóp méo suy nghĩ người dân Việt Nam được một ngày, chứ không thể thay đối vĩnh viễn, bởi những hành động dối trá và lừa bịp không thể tồn tại lâu dài. Nếu lịch sử là một chuỗi dài những kịch bản trên sân khấu, đảng CS Việt Nam chỉ là một kịch bản tồi dở, màn hạ xuống là hết. Nhân dân Việt Nam không phải là con rối để mọi khuynh hướng chính trị đùa cợt.

Nước Việt Nam tồn tại cho đến ngày nay là nhờ ở một hằng số bất biến: chống xâm lược phương Bắc. Dân tộc Việt Nam có phương thức dựng nước bẳng "tình nghĩa đồng bào" sẽ đối phó quyết liệt như lịch sử dân tộc Việt Nam đã từng bao lần thể hiện. Gần đây Trung Quốc đã xua quân mở những cuộc chiến tranh cướp biên giới đất liền và biển đảo của Việt Nam vào những năm 1956, 1972, 1974, 1979, 1984 và 1989, đó là chiến tranh bi thảm đến từ phương Bắc, khơi lại lên vết thương lịch sử dân tộc Việt Nam khó thể quên được.

Dân tộc Việt Nam không thể quên những lời truyền dạy năm 1978 của Đặng Tiểu Bình: "Ta muốn chiến thắng Việt Nam hãy thực hiện giết sạch, đốt sạch, hãm hiếp sạch. v.v..."

Lời tuyên bố phi nhân của họ Đặng, chống nhân loại, chỉ thị cho quân đội Trung Quốc nổi sóng gió máu tanh, hằng ngàn người Việt vô tội, dân lành bị hành hạ tại các tỉnh biên giới, như thị trấn Đồng Chúc, Hưng Đạo, Thanh Thủy, Vị Xuyên.

Những tỉnh Cao Bằng, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Lạng Sơn, Quảng Ninh, người chết trôi sông, thi thể mất đầu, và thê thảm hơn nữa thân thể phụ nữ loã lồ, cây thọc vào cửa mình, trẻ em vô tội xác lìa hai nơi, chưa kể về những cảnh chết của người du kích địa phương v.v…

Trung Quốc khuyến mại hận thù trên tầm quyết sách. Khi có điều kiện, binh lính Hán triều không cần suy nghỉ, sẵn sàng vấy máu trên mười đầu ngón tay. Tính khoan dung, hiền hòa nhường cho chỗ thú tính man rợ, tàn ác. CS Trung Quốc chưa bao giờ biết tôn trọng nhân phẩm con người, chỉ biết giết, giết và CS Việt Nam, đệ tử thân tín của đàn anh phương Bắc cũng dùng quỉ-thuật giết người đôi khi còn tàn bạo hơn cả CS Trung Quốc.

Giết người cũng cần có đồng minh, cho nên CS Việt Nam và CS Trung Quốc phải kết bè bọn, cao giọng tung hô phương châm 16 chữ vàng "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai", và tinh thần 4 tốt, "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt". Thực chất, Trung Quốc đã cài lưới điện vào hai cụm từ trên, đều nằm trong chiến lược đô hộ Việt Nam lâu dài.

Không, không hề có tình hữu nghị nào cả


Nhân dân Việt Nam không thể tiếp nhận người bạn xấu phương Bắc bằng ngôn ngữ anh em, cần xét lại quan hệ với Trung Quốc, và đặt các vấn đề hậu chiến tranh từ năm 1956 cho đến năm 1989, từ biên giới đất liền cho đến biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Từ khi Trung Quốc phát động chiến tranh, ngày 17 tháng 2 năm 1979 đến năm 1989, binh sĩ Trung Quốc đã hãm hiếp không biết bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam, để lại những vết thương không tẩy xóa được trong tâm não của nữ tù binh đáng thương. Họ mang trong lòng mặc cảm tủi nhục và tuyệt vọng. Họ đã mất hết niềm tin vào tình người, cuộc đời trở nên vô nghĩa, rơi vào tình cảnh trầm cảm khôn nguôi, thân tâm luôn cảm thấy đau đớn. Họ không được bảo vệ theo đúng qui ước chiến tranh. Cả hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc cùng nhau thi thố xem ai tàn ác hơn ai trong cuộc chiến này, xô đẩy toàn dân đến chỗ diệt vong về tinh thần và vật chất. Họ đã vi phạm trắng trợn qui ước chiến tranh và đã xúc phạm đến nhân phẩm của người thất trận, thay vì tạo ra tâm lý bình yên. Trung Quốc đã vi phạm quy ước quốc tề về tù binh, gây tội ác chiến tranh, nhân loại sẽ không tha thứ. Lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt, những kẻ gây tội ác chiến tranh tại biên giới Việt Trung không thể thoát khỏi phán quyết của Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) về tội ác chống nhân loại.



TẦU CỘNG CÔNG BỐ HỒ CHÍ MINH CHÍNH LÀ THIẾU TÁ HỒ QUANG THUỘC QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN TRUNG QUỐC !

Báo Cương Sơn (冈山) loan tải hình Hồ Chí Minh tham gia đấu tranh chống xâm lược. (ghi chú: Hồ Chí Minh có chữ x màu trắng và dấu chấm đỏ)....Nguồn: Quân ủy Cương Sơn (CPC).

Thiếu tá Hồ Quang (Hồ Chí Minh) phục vụ trong Quân đội Nhân dân Giải phóng Trung Quốc, tại quân khu Quảng Châu, Vũ Hán.

Nguồn : Lưu trữ Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC).


                                                             
                                                             





__._,_.___

Posted by: hung vu 

Wednesday, July 2, 2014

NHỒI SỌ và TẢY NÃO là như thế nào? Triệu chứng ra sao?

NHỒI SỌ và TẢY NÃO là như thế nào? Triệu chứng ra sao?


Nếu không từng sống trong nhữmng xã hội bưng bít khép kín như Việt Nam hoặc trong những giáo phái cực đoan, không ai có thể cảm nhận và hiểu nổi đầy đủ ý nghĩa của chữ TẨY NÃO. Và không chỉ một con người mà cả một “dân tộc”, hay ngay cả một THẾ HỆ CON NGƯỜI khi bị tẩy não sẽ như thế nào . Chúng ta, và nhân loại hôm nay, sẽ không thể hiểu nổi tại sao cả một xã hội Bắc Hàn khóc lóc, lăn lộn, gào thét vật vã sướt mướt khóc, xếp hàng khóc.., vì "lãnh tụ mến yêu" đến mức như thế!
Lịch sử nhân loại đã chứng minh có hai loại thuốc tẩy não hữu hiệu vạn năng từ ngàn xưa dến nay chưa hề giảm hiệu lực, đó là chủ nghĩa ái quốc dân tộc quốc gia và tôn giáo.
Đừng nói là dân Bắc Hàn, Việt Nam hay Trung Cộng đã và đang bị tẩy não, hãy nhìn cả nhân loại từ mấy ngàn năm trước xem, ngưòi ta tin “vương mệnh giòng tộc” và các “ tăng lữ giáo sĩ” đến cỡ nào.
Và ngay ngày hôm nay, hãy thử “đối thoại”với các loại TÍN ĐỒ, GIÁO HỮU của các tôn giáo và giáo phái lớn nhỏ từ Đông qua Tây, từ xã hội mở rộng dân chủ phát triển đến độc tài lạc hậu mà xem thử cái “niềm tin, tín lý” nó khác gì nhau? Một nưóc Mỹ vẫn có những “bà Lãnh Tụ” mộng thấy “Chúa soi sáng” và “cử tri” gào thét vỗ tay như sấm!!!
Và cả nhân loại này, trừ một thiểu số vô thần và phi chính phủ như Henry Davide Thoreau, con người vẫn còn MÙ QUÁNG, bất chấp bằng chứng, vẫn tin vào một Nhà Nước Chính Phủ thánh thiện, là cha là mẹ người dân (Benevolence of the State) không bao giờ xấu, hay ác độc dù có “sai khuyết, lầm lẫn” liên tục, những sai lầm với cái giá hàng trăm, hàng ngàn, và cả hàng triệu sinh mạng con người vô tộ chết oan !
Và hàng ngày hàng giờ, khắp nơi trên thế giới, bọn quân đội công an Nhà nuớc chính phủ đang đàn áp , đánh đập , bắn giết công dân biểu tình chính đáng.
Tất cả các nhà nưóc chính phủ, đều đang bày mưu ghép tội, bắt bớ giam cầm những người công chính lên tiếng nói sụ thật, vạch trần tội phạm và tội ác của nhà nưóc chính phủ.
Bằng chứng tích tụ từ hàng ngàn năm cho đến nay, đặc biệt rõ rà ng hiển nhiên nhất là Wikileaks đã phơi bày với văn bản chính qui, đã cho thấy cái gọi là ‘QUYỀN LỢI QUỐ
C GIA” không bao giờ có thật, chỉ là quyền lợi của các cá nhân, các nhóm cầm quyền cai trị quốc gia mà thôi. Nhưng người ta vẫn nhân danh “quyền lợi quốc gia” (raison d’état), và hàng triệu người vẫn tin! Và người ta vẫn nhân danh vì “quyền lợi tổ quốc , quốc gia dân tộc” hùng hổ phất cờ, gào “quốc ca” và không chỉ cầm sung giết “kẻ thù dân tộc” nơi khác, mà còn vu cáo, giết hại lẫn nhau trong cùng một xã hội.
Có ai nhớ người dân miền Bắc đã từng tin là "Bác Hồ có 4 đồng tử", thức khuya dậy sớm và "thủ tiết" phục vụ dân tộc đất nưóc không? Có ai còn nhớ xã hội Bắc liên hoan mừng cầu Thăng Long là “công trình của thế kỷ” không? Có ai từng nhớ đất Bắc thời tên phỉ già Hồ Chí Minh còn sống, toàn bộ sinh hoạt xã hội hướng về một tiêu chí “nhất nhất đều dâng lên Bác”. Bất cứ một cá nhân lớn nhỏ, khi mở mồm nói về bất cứ điều gì nhất nhất đều mở đầu bằng “Bác Hồ nói rằng, dạy rằng”. Có ai nhớ "mẹ đem con bịt nòng đại bác" và cuộc đấu tố, cải cách ruộng đất "vĩ đại" ở đất Bắc Việt Nam không? Có còn cảm thấy được tính man rợ hồ hởi của người dân “dâng lên Bác Đảng” thế nào không?
Và nhất là hãy thử đặt câu hỏi về những sữ kiện này với những ngưòi dân Việt Nam hôm nay năm 2011,, kể cả giới trẻ sinh viên khoa bảng, thù xem họ phản ứng và trả lời thế nào?
Thời Ngô Đình Diệm, dù chưa đạt “tầm mức “Bắc Việt Nam và Bắc Hàn, học sinh phải thường “bình giảng” lời của “Ngô Tổng Thống”, và dĩ nhiên kết luận luôn phải là Ngô Tổng Thống không thể sai… Và nhân danh Thiên chúa, Ngô tổng thống, Cần Lao Nhân Vị, hàng ngàn người vô tội bị bắt bớ thủ tiêu.
Và ngay hôm nay, 2011, cũng cứ thử đặt những câu hỏi về những sự kiện này, hay cả với những niềm tin về vụ "Mỹ Lai", với những người "công dân miền Nam" đặc biệt là Công Giáo, thừ xem họ phản ứng và trả lời ra sao?
Múc độ, cách thể hiện, danh từ có khác nhau, chí nh trị hay tôn giáo, kinh tế hay văn hóa v.v nhưng bản chất của TẢY NÃO vẫn là một. Triệu chứng vẫn là một: bất chấp bằng chứng, chỉ còn một niềm tin! Và hệ quả cú TẢY NÃO vẫn là một: Con người mất hẳn CÁ TÍNH, chỉ còn tính BÀY ĐÀN; chủ quyền con người bị triệt tiêu, chỉ còn chù quyền quốc gia.
Cũng như nhà tư tưởng chính trị Jonathan Swift (1667-1745) từng chính xác nhận định “Chúng ta có đủ các tôn giáo để khiến chúng ta căm thù, nhưng lại không đủ để làm cho chúng ta yêu thương lẫn nhau"-(We have just enough religion to make us hate, but not enough to make us love one another.”) - Không chỉ có tôn giáo khiến người ta căm thù điêu ngoa chém giết nhau, mà Chúng ta chỉ là một Nhân Loại, nhưng lại có quá nhiều "giống nòi", "niềm tin thể chế" để thù oán chém giết, tước đoạt GIÁ TRỊ NHÂN BẢN của nhau.
Và thuốc giải duy nhất chính là trau dồi sự hiểu biết và NHẬN THỨC GIÁ TRỊ TỰ THÂN.
Khai triển dân trí (giáo dục và thông tin) đến toàn bộ quần chúng.. Họ chính là điều tín nhiệm nương tựa vững chắc duy nhất để duy trì nền tự do của chúng ta (Educate and inform the whole mass of the people... They are the only sure reliance for the preservation of our liberty- Thomas Jefferson)

Chủ nghĩa dân tộc quốc gia

Khổ thật, đến hôm nay rồi mà NÃO TRẠNG của người Việt vẫn còn vướng mắc vào "chủ nghĩa dân tộc quốc gia" để "chống cộng". Bạn có thấy những "nhân vật" trong bản tin là những "quái vật" HOANG TƯỞNG KHÔNG? Họ là những kẻ đang sống ở những xã hội có tầm nhận thức cao có nền tảng là Nhân Phẩm,  mà lúc nào cũng lui cui "quốc gia dân tộc giống nòi", nhưng KHÔNG BAO GIỜ TRỔ VỀ "tổ quốc mến yêu" mà sống chung với "đồng bào yêu quí" , Trần Văn Khê là điển hình mỉa mai nhất. Suốt ngày hết Cờ Quạt rồi đến Bản Đồ, làm như những thứ này sẽ giúp thành công "chống ngoại xâm", dành lại được tổ quốc vậy!!! Mẹ tiên sư TRÍ TUỆ, TIỀN BẠC, SÚNG ỐNG như Nhật Bản còn chưa xong... Mỹ nó chẳng cần bản đồ tổ quốc cờ quạt yêu nước.. TIỀN NHIỀU, VŨ KHÍ MẠNH...là câu trả lời...mà muốn có tiền nhiều, vũ khí mạnh PHẢI CÓ TRÍ TUỆ, DÂN TRÍ..

Những nhóm người còn não trạng "chống cộng", chống "Tầu" trên căn bản "quốc gia dân tộc" cũng có khác gì?
Toàn là những trò hề cùng quẫn của một sắc dân còn man rợ bán khai trong tư duy.. Người ta nhìn người Hồi Giáo, biết chê bai nhóm người này thấp kém hoang tưởng , mà không nhìn lại chính "dân tộc" của họ...

Những người Mỹ gốc Việt nói riêng, hay những người Việt di dân trên khắp toàn cầu nói chung lẽ ra nên QUAN TÂM dến những băng hoại đang xảy ra từ MỸ,, PHÁP, ANH, ÚC..v.v những băng hoại đang ảnh hưởng trực tiếp đến an nguy và nhân phẩm Con Người, đến giá trị Dân Chủ, Tự Do và Nhân Quyền và nguyên lý PHÁP TRỊ nói chung -mà ngay bản thân Bạn(người Việt di dân đến nước ngoài) và chính họ nói riêng đang là CÔNG DÂN CỦA NHỮNG XÃ HỘI ĐÓ.. Họ và Bạn thiếu hẳn cái tinh thần TRÁCH NHIỆM CÔNG DÂN căn bản, mà cứ đi xỉa xói Việt Nam bên kia đại dương..

Thang Dinh Tran loves maps and Vietnam. 

That may put him in the eye of a storm.

His passion for all things Vietnamese has combined with his passion for old maps, placing him at the center of a territorial dispute between Vietnam and China.
http://www.csmonitor.com/World/Making-a-difference/2013/0208/Thang-Dinh-Tran-loves-maps-and-Vietnam.-That-may-put-him-in-the-eye-of-a-storm

Thẳng thắn dối diện với bản thân mà hỏi,

1- NẾU NGÀY MAI, CSVN  KHÔNG CÒN CẦM QUYỀN TẠI VIỆT NAM nữa, Bạn(người Việt di dân đến nước ngoài) và những người như Thắng có về phục vụ tổ quốc tự do dân chủ  không? Nhìn Trần Văn Khuê, Nguyễn Xuân Vinh  là chúng ta đã có câu trả lời rồi..

2- Những nhân vật lui cui lẩn quẩn ba cái bản đồ vớ vẫn, ba cái âm nhạc cổ truyền này, có gì "đặc biệt"? Hay chẳng qua cũng là mộ cách "hí lộng" đám thanh niên gốc Việt ngây ngô bị một lũ bất lương chính trị CỦA CẢ HAI PHÍA,  đang nhồi nhét cái chủ nghĩa quốc gia tổ quốc lạc hậu và tàn hại, trong khi đang sống ở kỷ nguyên có nền tảng là NHÂN QUYỀN TỰ DO và NHÂN BẢN...

Nói đích thực là những xã hội tiến bộ như Mỹ , Anh, Úc , Pháp v.v đang gặp khủng hoảng và đi xuống, một phần lớn là do những DI DÂN như Bạn, như tên Thắng, tên Khuê v.v  những tên CÔNG DÂN VÔ TRÁCH NHIỆM  không hiểu tí gí về TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN, không hề quan tâm đến những suy thoái về TỰ DO DÂN QUYỀN  của  chính xã hội mình ĐANG SỐNG, ĐANG LÀ THÀNH VIÊN, nhưng cứ suốt đời lui cui với niềm tin NGỤY TÍN về "dân tộc giống nòi" gốc của riêng  mình ...Hiện tượng này tạo ra một LỖ HỔNG LỚN về vận động chính trị tại các xã hội này.. Nghĩa là Anh, Úc, Pháp, Mỹ, v.,v có một phần lớn CÔNG DÂN chỉ biết làm tiền và quan tâm chuyện "tổ quốc của quá khứ" còn bàng quan trước những vấn nạn hiện tại.. Nó giải thích tại sao bất kỳ cuộc biểu tình nào về những vấn đề của xã hội sở tại.. hầu như vắng bóng các "công dân loại này" .. nhưng những cuộc biều tình "chống cộng", "chống tầu" thì hầu như đủ mặt..

QUYỀN LỢI QUỐC GIA

Ý nghĩ cho rằng các quốc gia có một loại QUYỀN LỢI QUỐC GIA CỘNG HƯỞNG hoặc ngay cả một "vận mệnh thiết yếu" cũng không thực tế trong bất kỳ ý nghĩa chặt chẽ nào. Chẳng có cái "quyền lợi quốc gia" nào cả, bởi vì chỉ có những cá nhân là có những quyền lợi thật sự- Cái gọi là "quyền lợi quốc gia" chỉ là một trùu tượng siêu thực, một bóng ma.  Quyền lợi quốc gia được đặt ra bởi một nhóm người gồm những cá nhân nhất định họ hành xử trong những điều họ  nhận thấy vì quyền lợi của riêng họ. Những cá nhân này- những kẻ nắm quyền cai trị- có thể khác nhau nhiều theo ý thức hệ và cá tính, và tuy vậy tất cả họ đều có chung một động lực, và đó là sự liên tục và kéo dài quyền lực của họ mà thôi.

(The idea that nations have some sort of collective "national interest," or even a "manifest destiny," is not realistic in any coherent sense. There is no "national interest," because only individuals have real interests: the "national interest" is a floating abstraction, a ghost. American foreign policy is made by people: specific individuals who act in what they regard as their own interests. These individuals – our rulers – may differ greatly in terms of ideology, and personality, and yet they all have one motive in common, and that is the continuation and extension of their own power. Justin Raimondo)

 Từ đó chúng ta có thể diễn giải hoặc qui kết theo động lực của một tập thể hay lớn hơn là cả một xã hội rằng nếu muốn thực hiện một quyền lợi mà có ảnh hưởng trực tiếp chung đến MỖI CÁ NHÂN trong tập thể hoặc xã hội đó, thì quyết định hoặc tiến trình quyết định đó phải được tham dự và thực hiện trực tiếp từ mỗi cá nhân đó. Muốn thực hiện được điều này thì không còn phương thức nào ngoài phương thức DÂN CHỦ TRỰC TIẾP ra cả. Vì chỉ có phương thức TRỰC TIẾP, nghĩa là LOẠI BỎ QUYỀN QUYẾT ĐỊNH của một cá nhân hay một nhóm nhỏ cá nhân ĐẠI DIỆN NHÂN DANH TẬP THỂ, mà thực chất chỉ là những CÁ NHÂN hành xử theo quyền lợi cá nhân của họ. Khi tước bỏ được QUYỀN LỰC trong tay một cá nhân hay một nhóm cá nhân thì động lực giữ sự liên tục và  nới dài kéo rộng  QUYỀN LỰC không còn nữa.

Giải pháp này chỉ được nghĩ đến khi người ta khởi đầu suy nghĩ vượt qua được khung sườn lề lối cũ (thinking out of the box)

    Chủ Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc: Con Dao Hai Lưỡi

Hiện nay người Việt Nam đang bám lưng chủ nghĩa quốc gia dân tộc để chống lại chủ nghĩa quốc gia dân tộc của Tầu qua việc tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải. Trong suốt thời gian qua, bên trong và ngoài Việt Nam những tố cáo về một kế hoạch thâm nhập và lũng đoạn của "gián điệp  Tầu" trong hàng ngũ lãnh đạo chính trị Việt Nam đã đưa đến hệ quả ký kết tương nhượng lãnh thổ biên giới.

    Cùng lúc đó thì chính chủ nghĩa Quốc gia dân tộc Viêt Nam lại lấn chiếm và thâm nhập lũng đoạn hàng ngũ lãnh đạo chính trị Miên với hệ quả là đảng Cộng Sản Miên đã phải ký nhượng lại hai ngôi làng biên giới phía Kongpong Cham cho phía Việt Nam. Dư luận Miên phẫn nộ và tuyên bố rằng "lãnh thổ Miên không phả là của riêng của đảng CS Miên" mà phải hỏi ý kiến ngừoi dân trước khi có những quyết định như vậy".
    Việc đòi hỏi này của dân Miên cũng như của dân Việt Nam, dù chính đáng nhưng không thể thực hiện ở xã hội phi dân chủ. Nó thuần là những quyết định riêng của những kẻ cầm quyền "nhân danh tổ quốc giống nòi".
Điều đáng nói là khi "kẻ ái quốc Tầu" cười vui, thì người yêu nước Việt Nam khóc mếu máo! Và khi kẻ yêu nước và chủ nghĩa dân tộc Việt Nam toe toét cười thì người yêu nước , chủ nghĩa quốc gia dân tộc Miên "đau đớn căm giận". Chủ nghĩa quốc gia dân tộc nó là con dao hai lưỡi, nó không chỉ chém giết cướp đất kẻ khác, mà nó còn đâm chém chính những kẻ cùng "giống nòi" nếu dám có lòng công chính.

    Chủ nghĩa quốc gia dân tộc nó là cái gì? Khi thật sự những kẻ có đủ điều kiện hay còn gọi là uu tú nhất của xã hội thường đi tìm hạnh phúc và phát triển cho họ và gia đình ở một đất nước khác tự do đáng sống hơn "tổ cò hãnh diện " của họ. Hay ít nhất, khi họ còn quyền còn thế để "cố bám lấy đât nước", thì một cách chính đáng cũng gom góp xếp đặt chuyển tài sản và cho con cái đi ra nước ngoài. Và rõ ràng khi đất nước tan hoang, thì chính những kẻ nắm quyền ưu tú nhất khi mất quyền thế, lại là những kẻ bỏ "tổ cò" sớm nhất, chỉ vì họ có điều kiện đầy đủ nhất để quên "tổ quốc dân tộc" nhanh nhất.
"Tổ Quốc Thấp Nhất" là châm ngôn sống của mọi người! Thật sự tổ cò chỉ trên hết khi KHÔNG CÒN CHỌN LỰA NÀO KHÁC mà thội!

    Chủ nghĩa quốc gia dân tộc, tữ cổ chí kim,  thât sự chỉ lá sáo ngôn hư ngữ để đánh lừa đám đông ngu muội. Nó chưa từng đem đến hạnh phúc cho xã hội con người, mà chỉ tạo chiến tranh xung đột và căm thù giữa các xã hội, và nô lệ hóa cầm tù tư duy chính người dân bản xứ của nó.

Chủ Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc: Con Dao Hai Lưỡi

Hiện nay người Việt Nam đang bám lưng chủ nghĩa quốc gia dân tộc để chống lại chủ nghĩa quốc gia dân tộc của Tầu qua việc tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải. Trong suốt thời gian qua, bên trong và ngoài Việt Nam những tố cáo về một kế hoạch thâm nhập và lũng đoạn của "gián điệp  Tầu" trong hàng ngũ lãnh đạo chính trị Việt Nam đã đưa đến hệ quả ký kết tương nhượng lãnh thổ biên giới.
 
    Cùng lúc đó thì chính chủ nghĩa Quốc gia dân tộc Viêt Nam lại lấn chiếm và thâm nhập lũng đoạn hàng ngũ lãnh đạo chính trị Miên với hệ quả là đảng Cộng Sản Miên đã phải ký nhượng lại hai ngôi làng biên giới phía Kongpong Cham cho phía Việt Nam. Dư luận Miên phẫn nộ và tuyên bố rằng "lãnh thổ Miên không phả là của riêng của đảng CS Miên" mà phải hỏi ý kiến ngừoi dân trước khi có những quyết định như vậy".
    Việc đòi hỏi này của dân Miên cũng như của dân Việt Nam, dù chính đáng nhưng không thể thực hiện ở xã hội phi dân chủ. Nó thuần là những quyết định riêng của những kẻ cầm quyền "nhân danh tổ quốc giống nòi".
Điều đáng nói là khi "kẻ ái quốc Tầu" cười vui, thì người yêu nước Việt Nam khóc mếu máo! Và khi kẻ yêu nước và chủ nghĩa dân tộc Việt Nam toe toét cười thì người yêu nước , chủ nghĩa quốc gia dân tộc Miên "đau đớn căm giận". Chủ nghĩa quốc gia dân tộc nó là con dao hai lưỡi, nó không chỉ chém giết cướp đất kẻ khác, mà nó còn đâm chém chính những kẻ cùng "giống nòi" nếu dám có lòng công chính.
 
    Chủ nghĩa quốc gia dân tộc nó là cái gì? Khi thật sự những kẻ có đủ điều kiện hay còn gọi là uu tú nhất của xã hội thường đi tìm hạnh phúc và phát triển cho họ và gia đình ở một đất nước khác tự do đáng sống hơn "tổ cò hãnh diện " của họ. Hay ít nhất, khi họ còn quyền còn thế để "cố bám lấy đât nước", thì một cách chính đáng cũng gom góp xếp đặt chuyển tài sản và cho con cái đi ra nước ngoài. Và rõ ràng khi đất nước tan hoang, thì chính những kẻ nắm quyền ưu tú nhất khi mất quyền thế, lại là những kẻ bỏ "tổ cò" sớm nhất, chỉ vì họ có điều kiện đầy đủ nhất để quên "tổ quốc dân tộc" nhanh nhất.
"Tổ Quốc Thấp Nhất" là châm ngôn sống của mọi người! Thật sự tổ cò chỉ trên hết khi KHÔNG CÒN CHỌN LỰA NÀO KHÁC mà thội!
 
    Chủ nghĩa quốc gia dân tộc, tữ cổ chí kim,  thât sự chỉ lá sáo ngôn hư ngữ để đánh lừa đám đông ngu muội. Nó chưa từng đem đến hạnh phúc cho xã hội con người, mà chỉ tạo chiến tranh xung đột và căm thù giữa các xã hội, và nô lệ hóa cầm tù tư duy chính người dân bản xứ của nó.

Căn bệnh dịch TÔN GIÁO và CHỦ NGHĨA ÁI QUỐC QUỐC GIA DÂN TỘC

alt“Loài Người sẽ chẳng bao giờ được TỰ DO cho đến khi tên vua (hay nhà nước) cuối cùng bị siết cổ cùng với bộ đồ lòng của tên giáo sĩ (hay tôn giáo) cuối cùngMankind shall not be free until the last king is strangled in the entrails of the last priest." 
"Triết gia chưa từng giết bất kỳ tên giáo sĩ nào, trong khi giáo sĩ từng giết một số rất lớn các triết gia" The philosopher has never killed any priests, whereas the priest has killed a great many philosophers."Denis Diderot triết gia 1713-1784


      
alt"Người thường dân cho Tôn giáo là ĐÚNG , Người khôn ngoan cho là SAI, bọn Chính Trị cho là HŨU DỤNG" (Religion is regarded by the common people as true, by the wise as false, and by the rulers as useful-Seneca-Triết gia La Mã thế kỷ thứ nhất AD)


 alt“Thượng Đế không có tôn giáo (God has no religion)
 Những kẻ nào nói rằng tôn giáo không dính gì đến chính trị thì chẳng hiểu tôn giáo là gì" -(Those who say religion has nothing to do with politics do not know what religion is.)- Mahatma Gandhi 1869-1948.

 alt“Chúng ta có thể sống mà không cần tôn giáo và tĩnh tâm, nhưng chúng ta không thể tồn tại mà không có sự chăm sóc yêu thương của con người"- (We can live without religion and meditation, but we cannot survive without human affection- Dalai Lama thứ 14-(1935)


alt“Tôn giáo là một sự xúc phạm đến phẩm tính con người (nhân phẩm). Có hay không có tôn giáo, chúng ta cũng có người Tốt làm Tốt và người Ác làm Ác, nhưng với những người Tốt mà làm Ác, nó cần tôn giáo"-  (Religion is an insult to human dignity. With or without it, you'd have good people doing good things and evil people doing bad things, but for good people to do bad things, it takes religion.) Steven Weinberg 1933 Nhà Vật Lý  (Nobel) 
*** (Ở đây, Tôi có thể thêm vào là để làm Ác hũu hiệu hơn, những kẻ cực Ác cần tôn giáo NKPTC)

altChúng ta có đủ các tôn giáo để khiến chúng ta căm thù, nhưng lại không đủ để làm cho chúng ta yêu thương lẫn nhau"-(We have just enough religion to make us hate, but not enough to make us love one another.” Jonathan Swift  nhà tư tưởng chính trị 1667-1745.



altTrong suốt một ngàn bẩy trăm năm (1700 năm), tôn giáo Ky tô đã chẳng làm gì khác hơn là gây đau khổ tai hại cho con người"-(For seventeen hundred years the Christian sect has done nothing but harm” Nhà tư tưởng nhân bản Voltaire (1694 - 1778) (tính đến thời điểm của Voltaire thì quá chính xác- và cho đến nay nhờ Con Người tiến bộ tư duy chỉ đã buộc các Tôn giáo gia giảm tính ác độc ngu dốt bịp bợm của nó- Gia giảm thôi chứ chưa hết tồi bại.NKPTC)
alt“Tôn giáo bao gồm một mớ những điều mà một người trung bình nghĩ  rằng anh ta TIN và ước rằng anh ta có thể CHẮC CHẮN khẳng định những điều đó".-(Religion consists of a set of things which the average man thinks he believes and wishes he was certain” Văn Hào Mark Twain (1835-1910)

alt“Chiều hướng biến những PHÁN XÉT của con người thành những HUẤN THỊ linh thiêng của thượng đế đã làm cho TÔN GIÁO thành một trong những thế lực nguy hại nhất thế giới"- (The tendency to turn human judgments into divine commands makes religion one of the most dangerous forces in the world)- Nữ thần học thiên chúa giáo Georgia Elma Harkness (1891-1974) 

alt“Chẳng hề có ai tin rằng Kinh Thánh chủ trương nói những gì ở đó viết: Mà người ta luôn luôn tự thuyết phục rằng Kinh Thánh viết những điều mà chính họ chủ trương muốn nói"(No man ever believes that the Bible means what it says: He is always convinced that it says what he means)-George Bernard Shaw Nhà Văn (1856 –1950)

altTất cả các Tôn giáo đều được thành lập từ sự SỢ HÃI của nhiều người và sự khôn lanh của một nhóm nhỏ" All religions are founded on the fear of the many and the cleverness of the few.” Nhà Văn Marie-Henri Beyle (Stendhal) (1783 –1842)


altNgay từ lúc khởi đầu của nhân loại, Tôn giáo gây ra nhiều đau khổ hơn là bất cứ ý niệm nào khác. Chẳng có điều gì tốt của tôn giáo mà tôi có thể nới đến. Người ta dùng tôn giáo như cái gậy chống đỡ "-Religion has caused more harm than any other idea since the beginning of time. There's nothing good I can say about it. People use it as a crutch.” Larry Flynt (1942)  Kỹ Nghệ gia Báo chí.

altTôi chống tôn giáo vì nó dạy chúng ta thỏa mãn sự không hiểu biết về thế giới-" (I am against religion because it teaches us to be satisfied with not understanding the world.” Richard Dawkins, nhà sinh học, vận động ra trát tòa bắt giữ giáo hoàng Benedict XVI tháng 4-2010 tại Anh quốc, với tội danh  "bao che cho hiếp dâm và bạo dâm trẻ em"
http://richarddawkins.net/articles/5415

alt“Vấn nạn khi viết về tôn giáo là bạn mạo hiểm gây xúc phạn những người tôn giáo chân thành, và rồi những người này sẽ rượt đuổi bạn với cái búa rìu trên tay" -The problem with writing about religion is that you run the risk of offending sincerely religious people, and then they come after you with machetes.” Nhà Văn Dave Barry .1947

alt“Khi chủ nghĩa Đại Bản Trị (phát xít)  đến nước Mỹ, nó sẽ được bao phủ với quốc kỳ và đeo thánh giá"- (nghĩa là chủ nghĩa quốc gia dân tộc và tôn giáo cấu kết lại thành chủ nghĩa Phát Xít-NKPTC) (When facism comes to America it will be wrapped in the flag and carrying a cross.) Harry Sinclair Lewis (1885 –1951) Nhà Văn.




__._,_.___

Posted by: thanh pham 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link