Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 10, 2014

Song Vũ- người vẫn chưa thể bước ra khỏi cuộc chiến



 

Song Vũ- người vẫn chưa thể bước ra khỏi cuộc chiến

© Đỗ Trường
Tác giả Song Vũ  ký tặng, ngày ra sách
Tác giả Song Vũ ký tặng, ngày ra sách

Chiến tranh, binh đao khói lửa, chết chóc trên chiến trường, không phải là cái đáng sợ nhất, đối với người lính. Những trận chiến đày đọa tư tưởng tâm hồn cũng như thể xác trong lao tù sau chiến tranh, đó mới là điều ám ảnh, đáng ghê tởm nhất đối với họ. Bốn mươi năm là hai phần ba của cuộc đời đã qua đi, nhưng nỗi đau đó, nào có khác chi những mảnh pháo, viên đạn còn đang găm sâu vào từng con tim, sớ thịt. Dù họ, những người lính ấy, giờ này đang sống nơi quê nhà, hay Đức, Mỹ, Pháp…hoặc một phương trời nào đó thật bình yên. Và để xoa dịu cơn đau, bớt đi những điều ám ảnh, họ buộc phải tìm đến trang viết, bằng những bút ký, hồi tưởng ấy.

Nếu như văn tường thuật, làm cho người đọc hiểu, biết được câu chuyện, sự việc đã diễn ra một cách chính xác nhất, thì bút ký, ngoài tái hiện lại một cách sinh động, sự việc con người, nó còn được lồng ghép tư tưởng, cũng như cảm nghĩ của chính tác giả. Vì thế, những năm gần đây, ngoài những tướng lãnh, các vị chính khách (khi trở về với cuộc sống đời thường viết), đặc biệt, còn có một loạt bút ký của các sỹ quan quân lực VNCH, công bố sau một thời gian dài bị tù tội và đã thoát ra hải ngoại, như Phan Nhật Nam, Cao Xuân Huy, Phạm Tín An Ninh…Gần đây nhất, tôi có được đọc cuốn Sau Cơn Binh Lửa, bút ký của Song Vũ, do một người bạn vừa từ Mỹ trở về, gửi tặng. Có thể nói, đây là cuốn sách hay, lời văn sống động với những sử liệu rất chân thực.

Song Vũ sinh năm 1940 tại Hải Phòng với cái tên cúng cơm Ngô Văn Xuân. Ông là cựu sinh viên sỹ quan khóa 17 trường võ bị Đà Lạt. Dường như cuộc đời ông gắn liền với con số ba. Mười ba năm chinh chiến, với ba lần bị thương và mười ba năm tù khổ sai ở núi rừng phía Bắc, sau 1975. Đi lên từ sĩ quan trẻ, chỉ huy cấp trung đội, ông đã lăn lộn khắp các chiến trường, để trở thành một trung đoàn trưởng đầy mưu lược và can trường, ở nơi đầu sóng, khốc liệt nhất, miền Trung, cao nguyên. 

Những ngày tháng lửa đạn, bi thương đẫm máu và nước mắt ấy, đã găm vào linh hồn Song Vũ. Nó như một món nợ đeo đẳng day dứt cả cuộc đời ông. Để một lúc nào đó, Song Vũ đã phải cởi dần ra, đặt nó lên trang viết, trả lại món nợ đó, không chỉ riêng cho đồng đội của mình, mà dường như cho cả những người lính cùng một dòng máu, ở phía bên kia.

Truyện ký, bút ký, hồi ký là thể loại văn học mà tôi thích và luôn tìm đọc. Ngay từ thuở còn là học sinh tiểu, trung học, tôi đã say mê đọc: Một Trận Phố Ràng của Trần Đăng, Qua Sông Đón Súng của Trần Độ…thay cho những tiểu thuyết, hay truyện kiếm hiệp. Sau này, đọc hồi ký, bút ký của cựu phó thủ tướng Đoàn Duy Thành, của Tướng Trần Độ, tôi vẫn thấy sự hấp dẫn của nó. Mà hình như các tướng lãnh của quân đội miền Bắc chỉ có tướng Trần Độ viết được hồi ký? Và ông đã viết rất hay. Gần đây, tôi có đọc hồi ký của Tướng Võ Nguyên Giáp, do Hữu Mai chấp bút (viết theo lời kể lại). 

Tuy có nhiều người khen, nhưng thành thật mà nói, với tôi, hồi ký này, nhạt, khô rời rạc không khác gì một bài chính trị luận. Bởi nhà văn Hữu Mai không có mặt, chứng kiến những sự kiện đó, ông viết theo lời kể lại của tướng Giáp mà thôi. Vâng! Mà lời kể đôi khi lại còn tam sao thất bản, mắm muối nêm, nếm vào. Và nó như một cây gậy đã vạch sẵn, chỉ thấy rặt một điệp khúc, ta thắng địch thua. Quân ta dũng cảm kiên cường, địch quân yếu hèn nhút nhát…Do vậy, người viết thiếu cảm xúc, không có hồn cốt, máu lửa ở trong đó. Có lẽ, cả cuộc đời bác nhà văn này, chỉ có nhiệm vụ viết hồi ký cho các cụ ngồi trên?. 

Vậy, thành ra là thợ viết, chứ đâu còn là nhà văn nữa. Hơn nữa bác Giáp, là tướng của văn phòng, chứ không phải từ người lính trở thành tướng lĩnh, cầm quân ngoài chiến trường. Cho nên, sự thiếu sinh khí trong cuốn hồi ký là điều đương nhiên. Có một điều lạ là, bây giờ sao nhiều tướng đến thế. Có những bác, làng nhàng giữ chân tổng biên tập một tờ báo ngành, tài năng văn chương vào dạng thông tấn, thế mà phọt thẳng lên thiếu tướng, trung tướng. Tướng kiểu này, có lẽ, chỉ chia hưởng quyền lợi và cho vui mà thôi.

Cũng như bút ký của Phan Nhật Nam, Cao Xuân Huy, Phạm Tín An Ninh, Sau Cơn Binh Lửa của Song Vũ là tiếng nói chung tình bằng hữu, đồng đội giữa cơn binh lửa, trong cái tàn nhẫn, dã man của chiến tranh. Ngoài ra, một chút tinh ý thôi, người đọc cảm được cái hay, cái quyền biến mưu lược của người chỉ huy trong từng trận chiến, từ chính bản thân tác giả, hay các cấp cao hơn, trong bình diện chiến trường rộng lớn, mà những trang viết của Phan Nhật Nam, Cao Xuân Huy, Phạm Tín An Ninh, dường như không tìm thấy.

Có thể nói, Sau Cơn Binh Lửa là một trong những truyện ký, tái hiện lại chiến trường một cách trung thực nhất. Song Vũ không hề giấu giếm, che đậy những tổn thất của quân đội VNCH, tất cả được đưa tuốt tuồn tuột lên trang sách. Đọc lên, tôi cứ ngỡ mình đang đứng trước một trận chiến đẫm máu vừa xảy ra vậy: “…Mùi khói của thuốc súng, các vật dụng bằng gỗ đang cháy ngún, mùi khét của da thịt người chết, mùi tanh của máu hòa quyện vào với nhau tạo nên một thứ mùi … Những xác chết nằm ngổn ngang, đủ loại binh chủng, từ nhảy dù, trung đoàn 45, biệt đông quan, pháo binh, gia đình binh sĩ, xác đặc công CS…“

Trong cái tang thương bi đát ấy, tình bạn, tình đồng đội không còn kìm sâu, giấu kín trong lòng nữa, mà nó vuột ra một cách tự nhiên, làm cho người đọc cảm thấy bùi ngùi, rớm lệ, dù cuộc chiến qua đi đã rất lâu rồi: “…Tôi nhớ Võ Thừa Tự một bạn đồng khóa Võ Bị với tôi, ôm mặt khóc nức nở, khi nhìn tôi nằm bất động, chờ tản thương, máu thẫm đầy ngực áo trong trận đánh trên kinh Một Thước Đồng Tháp năm 1965 ngày nào: Vũ ơi! Mày đừng chết nghe…(trang 162)

Tang thương chết chóc là thế, nhưng sự hồn nhiên, trong trẻo của những người lính và những người sĩ quan trẻ sau những trận đánh, hiện lên khá đậm nét trong bút ký của Song Vũ. Có lẽ, cũng chính từ những cái hồn nhiên, trong trẻo ấy, nó đã làm cho tâm trạng người đọc dịu lại hơn, giữa cái ngột ngạt của chiến tranh chăng?: “…Nhu cầu chiến trường quá lớn, lực lượng tham chiến lúc nào cũng thiếu. 

Thành ra có lúc chúng tôi nói đùa với nhau, chỉ có súng đạn có lúc được nghỉ, còn lính được nghỉ phép khi cuộc sống dừng lại. Một cuộc nghỉ ngơi theo đúng nghĩa…“ (trang 118)
Là người có thâm niên 13 năm, qua nhiều cấp bậc chỉ huy trực tiếp ngoài chiến trường, nên Song Vũ mở rộng được tầm nhìn hơn về chiến thuật, mưu lược, cũng như tác chiến hành quân. Những tình tiết khi ông đưa vào trang sách và giảng giải này, quả thật, mang lại cho người đọc nhiều điều tò mò và thú vị: “…Từ trên quốc lộ nhìn lên, Chu Pao là một ngọn núi đá vách dựng gần như đứng thẳng. Cách để giải quyết mục tiêu chỉ có một: Phải chiếm được đỉnh núi này. Cái khó khăn muốn lên được đỉnh cũng chỉ có một: Phải di chuyển quân từ phía tây nam mà… bò lên. Điều ấy có nghĩa, chúng tôi bỏ mặt đường bọc vòng ra phía sau lưng, rồi dùng hỏa lực pháo và không quân yểm thật mạnh để tiến quân…“ (trang 229)

Đọc Sau Cơn Binh lửa, không chỉ hiểu thêm được những mưu tính quyền lực và những biến cố chính trị của lãnh đạo Sài Gòn lúc đó, mà ta còn thấy được sự thật đằng sau những vụ việc xuống đường của học sinh, sinh viên cũng như tôn giáo, nơi hậu phương. Tuy chỉ thoảng qua trên trang sách và không đi sâu vào phân tích, nhưng người đọc cảm được cái chính kiến rõ ràng của tác giả, trước những thị phi đó.

Và trong bài, Thấy Gì Sau Cơn Binh Lửa? Tác giả Võ Ý cho rằng: “Họ (Bắc Việt) không thắng bằng chính nghĩa, mà bằng ngu muội, dối trá và tàn độc…“. Tôi không thể đồng cảm hết với ý kiến của bác Võ Ý, vì có thế họ dối trá…còn tất cả đều ngu muội, hoàn toàn không. Trong trận chiến huynh đệ vừa qua, người phía Bắc làm tư tưởng, chính trị giỏi hơn lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa. Nói cách khác, họ đã vẽ được cái bánh quá ngọt ngào. Và VNCH đã thua ngay trên chiếc bàn chính trị có chiếc bánh ở trên cao ấy, mà người lính không có quyền định đoạt số phận mình ở ngoài chiến trường. Về lý tưởng, tinh thần chiến đấu của người lính hai phía, tôi (không dám) không đủ khả năng so sánh, bàn bạc. Nhưng về sự đào tạo và trang thiết bị của người lính cũng như tướng lãnh sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa hơn hẳn bộ đội miền Bắc.

Thật vậy! Chúng ta đọc đoạn văn dưới đây, để thấy được cái sự thật đó, lúc Song Vũ đang chiến đấu trên mặt trận Cao Nguyên tháng tư 1975. Ông đã phải đau đớn thốt lên, khi nhận lệnh từ Bộ tổng tham mưu, rút quân về Vũng Tầu: “… Ngoài chiến trường xương rơi, máu đổ, nhìn về phía sau lưng những trò nhố nhăng chính trị của các chính khách tứ thời sống bằng cái miệng hò hét hô hào, bôi nhọ, tranh đạt lẫn nhau…Rồi bà nọ ông kia, mua quan bán chức, sống phè phỡn trên nỗi thống khổ, sự hy sinh vô bờ bến của những người cầm súng. Bây giờ đây, trên radio, trên báo chí, trên những tin tức tác động tâm lý của địch họ thấy gì? 

Thấy sự đổ vỡ của các mặt trận giới tuyến, thấy sự rút chạy toán loạn khắp mọi nơi, mà phát ngôn viên quân sự đặt cho nó một cái tên mới, di tản chiến thuật…“.(trang 93)
Vâng! Dưới cái nhìn của Song Vũ, trong chiến tranh, nhân cách của tầng lớp lãnh cao nhất mà như vậy, thì chính quyền VNCH sụp đổ là điều không sớm thì muộn mà thôi.

Tôi không dám nghĩ, Sau Cơn Binh Lửa là tiếng nói chung của những người lính VNCH. Nhưng trước nhất, người đọc cảm thấy tính nhân đạo cao ngút trời trong tác phẩm này, qua ngòi bút của Song Vũ. Cái sự nhân văn cao cả ấy, có được, chỉ khi nào, con người nhận ra bản chất của chiến tranh. Do vậy, dù chỉ là một điều ước thôi, cũng làm cho ta nhiều điều phải suy ngẫm: “…Tôi vẫn tự nói với mình giá như đừng có chiến tranh…Chiến tranh làm cho mọi thứ tự giá trị bị đảo lộn. Tàn ác lươn lẹo lên ngôi và được xưng tụng. Con người nhìn nhau qua khe ngắm tới thẳng đỉnh đầu ruồi của súng ống. Cuộc đời con người vốn đã ngắn, chiến tranh càng làm cho nó ngắn thêm…“ (trang 125)

Song Vũ dành khá nhiều trang, viết về những năm tháng dài dằng dặc trong lao tù. Ước mơ trở về với cuộc sống đời thường sau chiến tranh của ông đã trở nên vô vọng. Đọc những đoạn văn này, nhiều lúc tôi phải dừng lại để đè nén cảm xúc của mình xuống, vì sự khắt khe và tàn bạo của chế độ lao tù này. Ngoài những đói rét, bệnh tật, lao động nặng nhọc người tù chịu quá nhiều áp lực về tư tưởng cũng như kỳ thị đối xử. Những câu chuyện bi hài trong lao tù, hay giữa quản giáo và tù nhân, qua ngòi bút của Song Vũ, ta cứ ngỡ đang đọc truyện châm biếm, thích đùa của Azit Nexin vậy. 

Trong cái bi đát đó, cho người đọc cảm giác, người tù không sống bằng sinh hóa năng lượng nữa, mà chỉ còn sống bằng nghị lực của bản thân và tình bằng hữu đồng đội mà thôi:
“Tôi đã mất đi một nửa trọng lượng cơ thể, di chuyển phải chống gậy lê lết từng bước. Thậm chí có lúc tôi đã nghĩ, sẽ bỏ xác nơi thâm sơn khỉ ho cò gáy này. Cũng may được anh em đồng đội cưu mang đùm bọc, đặc biệt là các ông niên trưởng và các niên đệ cùng một “lò cùi“ nên cơn hoạn nạn cũng qua đi như một phép lạ. Chỉ có điều từ đấy trở đi, đầu óc tôi trở nên lộn xộn, quên nhớ thất thường và có chiều hướng suy giảm dần“. (trang 333)
Đọc Sau Cơn Binh Lửa để thấy rõ được thân phận người lính sau chiến tranh. Và nếu không có những cuộc vượt biển kinh hoàng, không có những bàn tay nhân ái của con người, với chính sách nhân đạo của Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức…thì số phận họ sẽ đi về đâu?

Nếu như văn Phan Nhật Nam sinh động, sắc sảo, của Phạm Tín An Ninh đẹp, trong sáng, thì bút ký Song Vũ lời văn bình dị, đằm thắm, như được nêm một chút gia vị thanh, ngọt đang tan dần vào lòng người đọc, giữa cái xót xa đau đớn của chiến tranh và tù tội. Với lối dẫn truyện đan xen, chồng chéo không theo một trình tự thời gian, làm bố cục lạ và hấp dẫn người đọc hơn. 

Tuy bút ký của Song Vũ không có nhiều những đoạn văn đẹp, lung linh tả tình, tả cảnh lồng trong cái tâm trạng của tác giả hay nhân vật như văn của Phạm Tín An Ninh. Nhưng có khá nhiều đoạn hay và truyền cảm, làm cho lòng người rung động:
“Đất nước tôi dân tộc tôi sao cứ mãi điêu linh khốn khổ như thế? Tôi bước ra ngoài trời, nhìn về phía thành phố Pleiku, nơi ấy chỉ là một khoảng sáng vàng vọt, hắt lên từ những ngọn đèn đường thành một dải sáng chạy dài theo đường chân trời. Quay qua hướng Việt Miên, một màu đen đậm bao trùm. Nơi ấy là những đơn vị Cộng sản, đang sẵn sàng ôm súng lao thẳng vào chúng tôi…“ (trang 135-136)

Sau Cơn Binh Lửa là bút ký mở, tư tưởng suy nghĩ của Song Vũ cũng là những vấn đề mở. Người đọc, cảm thấy không bị gò ép trong cái tư tưởng dẫn dắt bởi tác giả. Điều ông đặt ra trong cuốn sách, buộc người đọc phải suy ngẫm và đưa ra ý kiến riêng của mình, mà có thể hoàn toàn trái ngược với tác giả. Đọc Song Vũ, ta không chỉ thấy được sự can trường trong chiến đấu, mà còn thấy được cái can trường trong nhận thức tư tưởng. 

Ông dám nhận trách nhiệm chính về sự yếu kém của bản thân (là người chỉ huy) và các cấp trên của ông dẫn đến thất bại vừa qua. Chúng ta đọc lại đoạn văn dưới đây, để thấy rõ điều đó và nó cũng như là một thông điệp, Song Vũ gửi đến người đọc trong cuốn sách này:

“… Trong bất cứ cuộc chiến tranh nào, phe thắng trận ít nhất cũng phải có được một yếu tố nổi bật: Một nhóm chỉ đạo chíến lược thật sự tài năng hơn kẻ thù. Từ yếu tố này sẽ mang đến những hệ quả tất nhiên – sự tổng hợp sức mạnh cần thiết để đưa cuộc chiến đấu tới thắng lợi sau cùng. Dân tộc Do Thái có yếu tố ấy còn chúng ta thì không. Các tướng lãnh, sĩ quan Do Thái sống chết với lính, còn hơn thế nữa, các lãnh tụ chính trị của họ đồng kham cộng khổ với dân, sẵn sàng hy sinh quyền lợi riêng tư cho lợi ích chung của đất nước. 

Tôi không chia sẻ quan điểm của một số người khác cho rằng, một ngày nào đó khi Do Thái không còn cần thiết cho lợi ích của Hoa Kỳ, họ sẽ bị bỏ rơi, nhưng tôi tin chắc rằng, chính phủ Hoa Kỳ không thể bắt một dân tộc đồng minh diệt vong khi dân tộc ấy có đủ tài trí và khả năng để tự sinh tồn. Thực tâm tôi không muốn khơi dậy một vết thương chưa lành trong nỗi đau chung của những thế hệ trong trang lứa chúng tôi, một thế hệ đã lãnh đủ mọi tai ách, hy sinh mà không hoàn thành được sứ mạng bảo vệ đất nước, dân tộc mình. Nhưng nếu cứ mãi đổ vấy cho sự thất bại ấy là do sự tráo trở của đồng minh, tự coi mình là một thứ lính đánh thuê thì theo tôi, sự hy sinh của thế hệ chúng tôi trong cuộc chiến vừa qua là một điều rất đáng buồn!…” (trang 498)

Sống xa Tổ Quốc, và đã bước vào cái tuổi xưa nay hiếm, nhưng người lính chiến Song Vũ vẫn hừng hực chiến đấu, vạch ra âm mưu và dã tâm xâm lăng bờ cõi của giặc Tàu, trước sự yếu hèn của những người lãnh đạo Đảng CSVN. Với ông đất nước dân tộc là tất cả.

Vâng! Đúng như vậy, người lính già cần mẫn, can trường ấy, vẫn chưa thể bước chân ra khỏi cuộc chiến này…
Đức Quốc ngày 7-7-2014
© Đỗ Trường


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Wednesday, July 9, 2014

Nhiều khả năng Việt Nam sẽ không khởi kiện China

 

Nhiều khả năng Việt Nam sẽ không khởi kiện China

Hoàng Mai

Mi đây, hôm 23.6.2014, Vit Nam và Tòa Trng tài thường trc (PCA) (khác vi Tòa án Công lý quc tế ca Liên Hip Quc (ICJ) là cơ quan tư pháp ca Liên Hip Quc cũng có tr s ti La Haye, hoc Tòa án Quc tế v Lut Bin (ITLOS) là mt cơ quan tư pháp thành lp theo Công ước Lut Bin 1982 có tr s đt ti Hamburg, CH Liên bang Đc) (1), đã ký Hiệp đnh nước ch nhà và thư trao đi v hp tác gia Chính ph Vit Nam và PCA (đây là Tòa mà Philippines cũng đã chn tòa này đ khi kin China v “đường lưỡi bò” và mt s ni dung khác) (2), nhiu người cho rng, đây có th là bước chun b các th tc cn thiết, cho vic Vit Nam s tiến hành khi kin China. Tuy nhiên, có v như s vic li không hn li như vy. Bi vì, quan h Vit Nam – China rt phc tp, có nhiu mng ti mà đa s người Vit không th biết được.
Theo như s hiu biết ca nhiu người, thì Vit Nam có th kin China lên mt s Tòa án quc tế, vi các “gói” như sau:
1. Kin v “Đường lưỡi bò” do China v ra là không có cơ s (Philippines khi kin China ni dung này là chính và mt s ni dung khác – xin xem bài (1));
2. China dùng vũ lc cưỡng chiếm Hoàng Sa vào năm 1974;
3. China dùng vũ lc cưỡng chiếm đo Gc Ma và 6 đo khác thuc qun đo Trường Sa vào năm 1988;
4. China đưa giàn khoan Haiyang Shiyou 981 (HD-981) trái phép vào sâu trong vùng thm lc đa và vùng đc quyn kinh tế 200 hi lý thuc ch quyn Vit Nam, t hôm 02.5.2014.
5. China đã có hành đng vô nhân đo đi vi ngư dân Vit Nam bng vic nhiu ln, nhiu năm… đâm chìm tàu đánh cá ca ngư dân Vit Nam khi đang đánh bt hi sn ngư trường truyn thng ca Vit Nam.
6. China đang xây dng các căn c quân s Trường Sa, làm thay đi hin trng so vi cam kết “Tuyên b v ng x ca các bên Bin Đông (DOC)” mà China đã ký kết vi Vit Nam và các nước ASEAN có liên quan.
Vân vân…
S dĩ có th d đoán rng, nhiu kh năng Vit Nam (thc ra là B Chính tr Đng Cng sn Vit Nam), s không khi kin China là bi vì:
1. Qua ging điu mà Bc Kinh đã ra lnh, vi cái gi là “bn không được” (3), ta rt d nhn ra, đây là mnh lnh ca k b trên, vượt ra khi khuôn kh ngoi giao bình đng gia hai nước theo thông l quc tế. Rõ ràng, phi như thế nào phía sau hu trường, thì Tân Hoa Xã, hãng thông tn chính thc ca China, mi dám gi ging “ông ch” như thế.
2. Có mt thông tin đáng chú ý: sáng 26.62014, ông Ch tch nước Trương Tn Sang đã có tiếp xúc vi cư tri ti TP H Chí Minh, ti bui tiếp xúc này, ông cu Chun đô đc Lê Kế Lâm, đã đt câu hi vi ông Trương Tn Sang, rng “Trung Quc đưa ra miếng mi 20 tỉ USD ODA và 100 t USD tín dng. Bên cnh đó h nói không ràng buc v chính tr nhưng thc cht như thế nào?” (4). Nếu như ai cũng hiu được: “Trong ngun vn ODA luôn có mt phn vin tr không hoàn li, thp nht là 25% ca tng s vn ODA” (5), thì trong 20 t USD vn ODA nói trên, s có ít nht là 4 t USD, là vin tr không hoàn li ca Bc Kinh cho Vit Nam. Đây là khon tin rt ln đi vi Vit Nam trong thi đim này. Và vì vy, Hà Ni nếu kin China thì khác nào s “há ming mc quai”. Ngoài ra, còn gn 50 “công trình trng đim” ca Vit Nam, mà 100 t USD nói trên đang góp phn làmn đnh xã hi”.
Có th khng đnh rng, câu hi mà ông Lê Kế Lâm nêu ra trên đây là rt có cơ s (bài báo cũng không đ cp vic ông Trương Tn Sang tr li ông Lê Kế Lâm). Vi ngun d tr ngoi t đng đu thế gii hin nay, vi s tin là 3.312 t USD (ba nghìn ba trăm mười hai t đô la M – tài khóa 2012-2013) (6), thì vic b ra 120 t USD cho Vit Nam vay đ nhm khng chế chính tr, thì là quá r, và Bc Kinh đang rt thành công Vit Nam ngoài s mong đi.
Như vy, có th nói, bng nhng khon tín dng và đu tư ln, Bc Kinh đã buc B Chính tr Đng Cng sn Vit Nam, gn như phi khut phc. Do đó, vic báo chí lên tiếng v kh năng Vit Nam khi kin China, phi chăng đây ch là đng thái an dân và trn an dư lun ca Đng Cng sn Vit Nam?
3. Mt lưu ý na đ mi người quan tâm cùng suy lun, rng, quan h Vit Nam – China, nếu vn ch là quan h gia hai đng cng sn (thc cht là như vy), thì s không có chuyn Đng Cng sn Vit Nam li đi kin Đng Cng sn China. Bng chng là, bt chp căng thng gia hai nước t v giàn khoan HD-981, thì hai đng vn “bi dưỡng đào to cán b gia hai đng Trung Vit, trin khai công tác đào to cán b cho Đng Cng sn Vit Nam, kế hoch trong 5 năm đào to 300 cán b Đng Cng sn Vit Nam; trong đó, Hà Ni và TP H Chí Minh, mi thành ph 100, 100 cán b ca các tnh có quan h hp tác vi Qung Đông nhiu như TP Hi Phòng, Đà Nng, tnh Qung Ninh, Qung Nam…”(7).
Vi nhng lun c trên đây, vic nghi ng rng, kh năng Vit Nam s không khi kin China, v các vn đ liên quan đến ch quyn ca Vit Nam ngoài Bin Đông là hoàn toàn có cơ s nếu không có mt vài din biến khác, mà không ai có th ng được, như chính nhng góc khut gia hai Đng Cng sn Vit Nam và Đng Cng sn China đã tn ti gn 85 năm qua.
Nhưng dù thế nào đi chăng na, phn thua đã chc chn thuc v Đng Cng sn Vit Nam, không ch thua vi đi th là Đng Cng sn China, mà đau hơn, Đng Cng sn Vit Nam còn thua ngay vi chính Nhân Dân Vit Nam. Đng Cng sn Vit Nam hin đang là gì trong con mt Nhân Dân, thì đã có câu tr li.


05.7.2014
H. M.
Tác gi gi BVN.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Bàn Chuyện Thời Sự vụ giàn khoan HD 981


Bàn Chuyện Thời Sự Qua Hai Bài Bình luận – Ngày 4 Tháng 7 Năm 2014 (có âm thanh)
Bs Trần Xuân Ninh, Tường Dung
tamthucviet.com
July 5, 2014

Ý nghĩa những phát biểu chậm trễ về vụ giàn khoan HD 981 của tổng bí thư đảng VC Nguyễn Phú Trọng.

1/Đúng hai tháng sau khi TC cho giàn khoan HD 981 vào lãnh hải VN tìm dầu hoả và khí đốt, Nguyễn Phú Trọng  tổng bí thu đảng CSVN sau chót đã lên tiếng chính thức nói về chuyện này vào ngày 1 tháng 7/2014. 

 Chuyện kể như là ván đã đóng thuyền, vừa vì thực tế TC tiếp tục cho giàn khoan hoạt động, bất chấp những đòi hỏi miệng chung chung của lãnh đạo VC không có sức nặng, vừa vì những biện pháp kể như trò đùa của an ninh và cảnh sát bảo vệ lãnh hải cho tầu chạy lòng vòng phát loa cảnh báo, gọi là cho có phản ứng. Thế mà tại sao Nguyễn Phú Trọng lại còn nói tới làm gì? 

Khi mà đàng nào người ta cũng đã biết rằng người kể như là lãnh đạo cao nhất nước VN hiện nay, trong phương châm “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý”, đã im lặng không hé răng trước một hành động mà ai cũng phải thấy rằng là xâm lược của TC? Có người đã cho rằng là Nguyễn Phú Trọng nói là cho có nói, vì không nói thì không được. Có phải là như thế không? Muốn thế cần phải bỏ chút thì giờ xem nội dung phát biểu của NPT trước.

2/Hệ thống báo chí đảng và nhà nước đã lọc lựa ra để trích dẫn, những phát biểu của Nguyễn Phú Trọng. Nhưng khi nghe qua, thì đã có người cho rằng là đó chỉ là lối phát biểu lưỡi gỗ chung chung vô nghĩa của VC, và cũng chẳng khác gì những phát biểu của những thành viên khác trong Bộ chính trị như thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay chủ tịch quốc hội Nguyễn sinh Hùng, lai rai lên tiếng sau khi giàn khoan hoạt động. 
Thí dụ như lời kêu gọi người dân "bình tĩnh, tỉnh táo, kiên quyết và đặc biệt là kiên trì để phát huy sức mạnh tổng hợp trong bảo vệ chủ quyền lãnh thổ" được trích dẫn trên báo Dân Việt.
Hay là lời ông Trọng “nhấn mạnh quan hệ với nước láng giềng phương Bắc là "vấn đề rất lớn, quan trọng, hệ trọng và nhạy cảm". Và:
"Lần này, ta lại phải tìm cách chung sống hòa bình, hữu nghị, thân thiện nhưng phải giữ được chủ quyền quốc gia. Cái khó là ở chỗ đó,"

Những phát biểu của Nguyễn Phú Trọng nghe oang oang như tiếng dùi gõ vào một chiếc thùng rỗng. Thực vậy, “Phát huy sức mạnh tổng hợp” là gì? Thật không có điều gì mơ hồ hơn là mấy chữ này.
Tại sao quan hệ với Tầu là vấn đề nhạy cảm, trong khi hai đảng VC và TC là hai đảng anh em, và giao tình hai nước đã được định rõ bằng khẩu hiệu 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt?

Cũng trong mạch nhận định này, thì người ta đã cho rằng là chẳng có gì mới, trong trich dẫn trên báo Tiền Phong về lời phát biểu của ông Trọng nhân vụ biển Đông, rằng yêu cầu là "phải giữ được ổn định, bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng, bảo vệ Nhà nước và nhân dân".
3/Đúng rằng không có gì mới, nhưng bỏ qua thì không thấy được chủ trương tối thượng của đảng là đảng đứng trên tất cả và nhân dân là sau chót như theo thứ tự nguyên văn lời phát biểu. Và không hiểu rằng báo Tiền Phong khi trích dẫn là đã giúp chỉ ra cho rõ quan điểm “trước sau như một” của lãnh đạo đảng. 

Nói khác đi mất đảng là mất hết. Hiểu như thế thì mới thấy cái vu khoát của những kẻ chủ trương kêu gọi đảng đổi mới, và kêu gọi đứng đàng sau đảng để chống xâm lược từ phương Bắc. Bởi vì dưới mắt đảng, và qua những lời phát biểu của các lãnh đạo cao cấp nhất từ thủ tướng tới chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước tới tổng bí thư, thì không hề có sự xâm lược của Tầu, mà chỉ có sự thi hành không khéo léo thực tế lịch sử và điạ lý mà VC đã chấp nhận từ công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958, và tiếp theo đó là những thoả hiệp được ký sau những cuộc họp tiếp theo cuộc thảo luận ở Thành Đô, mà cho tới nay còn giữ trong vòng bí mật. Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã coi vụ giàn khoan và tranh chấp biển Đông như là những bất đồng không tránh khỏi trong gia đình, và sẽ được giải quyết tốt đẹp trong nhà.

Nhận rõ điều này thì mới hiểu tại sao phía TQ đã rất cứng cỏi yêu cầu VN đừng kiện ra quốc tế làm gì vì TQ có đủ các chứng cứ tài liệu lịch sử và chính trị cho thấy TQ có lý do chính đáng trong vụ giàn khoan. TC đã không đưa thẳng ra các tài liệu chi tiết vì còn để chỗ cho “thằng em” là đảng VC có thể đóng vai mờ mờ ảo ảo của một tập đoàn lãnh đạo bảo vệ lãnh thổ, nhưng ở thế yếu chứ không phải là một lũ tay sai bán nước. 
Hiểu như thế thì mới thấy rõ ý nghĩa cái câu phát biểu của NPT rằng vấn đề quan hệ VN TQ là vấn đề “nhậy cảm”, người dân cần “bình tĩnh”, “tỉnh táo”, “chung sống trong hữu nghị, thân thiện” để giải quyết vấn đề một cách dài lâu. “Nhậy cảm” chỉ là vì tình trạng khó khăn của lãnh đạo đảng VC: làm mạnh nói mạnh với TQ thì không được vì là vô lễ vô nghĩa do thực tế đã ký kết. Không có thái độ biểu kiến mạnh thì củng không xong vì lòng dân bất bình. Nghĩa là dân cứ để yên cho đảng và nhà nước lo. Đừng làm gì hết. Hay là chỉ làm trong khuôn khổ đảng và nhà nước cho phép.
Đến đây thì người ta cũng có thể hiểu rằng là tại sao đột nhiên có những đốt phá trong các vụ biểu tình chống các cơ sở kinh doanh Tầu hay được coi là của Tầu bùng ra trong mấy ngày ở Bình Duơng, Hà Tĩnh và nhanh chóng chấm dứt sau lời kêu gọi của Nguyễn Tấn Dũng. Những bài viết đổ tội cho tình báo TC cố tình gây ra để làm mất uy tín VN trước giới đầu tư quốc tế là để nhắm vào đa số ngươi dân không hiểu rằng những nhà đầu tư quốc tế có dư khả năng nhận định tình hình thực tế mỗi nước mỗi nơi trên thế giới để quyết định đầu tư nhiều hay ít, vào lúc nào, chỗ nào, nhanh hay chậm. 

Tất cả những diễn tiến này chỉ là những xáo trộn có chừng mực của đảng và nhà nước VC gây ra để làm giảm tức giận quần chúng nhằm làm yếu đi yên đi dần những phản ứng quanh vụ giàn khoan HD 981.

4/Trở lại với phát biểu của NPT, trang tin VnExpress cho biết Tổng Bí thư Việt Nam nói "tiếp tục đấu tranh bằng mọi biện pháp, song song đấu tranh hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, kể cả đấu tranh pháp lý".

Đài BBC đã nhân tin này so sánh với những phát biểu trước đây của Nguyễn tấn Dũng và Truơng Tấn Sang mà viết rằng “Tuyên bố này trùng khớp với các bình luận tương tự của các ông Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang về khả năng Việt Nam sẽ kiện Trung Quốc trước tòa quốc tế”.

Và nhận định rằng “Nó dường như cho thấy đã có sự đồng thuận trong Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam rằng Việt Nam có thể tìm cách giải quyết tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc thông qua con đường pháp lý, nếu cảm thấy đối thoại với Trung Quốc không đi đến đâu”.

Nói đến sự đồng thuận là dựa trên tiền đề của các nhà bình luận truyền thông đã được nêu ra nhiều lần rằng có bất đồng ý kiến trong bộ chính trị mà thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người có tư tưởng tiến bộ. Chẳng ai biết hư thực trong lòng mỗi thành viên BCT nghĩ sao, nhưng riêng NTD thì trong mọi lần nói ra từ khi làm thủ tướng chỉ là tuân hành làm theo lệnh đảng và ngay trong chuyện biển Đông thì cũng chỉ cho biết rằng vấn đề kiện tụng TC đã nghiên cứu từ lâu và có kiện hay không là do BCT quyết định. Nếu mà thấy cái giềng mối lãnh đạo VC như vậy thì có thể nghĩ rằng NPT chỉ xác định rằng cái cấp thừa hành là NTD đã nói ra chủ truơng của đảng không sai.

5/Trang điện tử VNExpress còn trích dẫn một câu của NPT mà nhiều người cho rằng chẳng có bao nhiêu quan trọng. Là:  "Những người đặt giàn khoan trong thềm lục địa của Việt Nam khác với 1,3 tỷ người dân Trung Quốc. Xây dựng tình hữu nghị đồng thời phải giữ được chủ quyền." 

Bởi vì người dân VN và một tỉ dân TQ sống xa cách nhau, chẳng có gì dính líu. Cho nên nhắc nhở này không có gì quan trọng.  Nhưng nghĩ xâu xa và vụ thể hơn thì khi nói người dân TQ, NPT muốn nói đến những cư dân Tầu đang định cư làm ăn thành làng thành xóm ở khắp VN từ Bắc chí Nam qua đặc quyền ra vào VN dễ dàng không cần chiếu khán mà đảng và nhà nước VC đã cho họ nhiều năm nay. Không kể đến những công nhân Tầu sang làm việc trong những giao kèo ký kết với TC như khai thác bâu xít hay các nhà máy công kỹ nghệ khác. Khi nói như vậy, NPT nhằm ngăn ngửa những phản ứng mạnh mẽ của quần chúng Việt chống những người này có thể xẩy ra.  

Bởi vì khi mà nỗi uất hận mất nước, nỗi giận dữ bị chiếm đoạt công ăn việc làm nơi mỗi người Việt dâng cao, khi mà sự nhún nhịn bỏ qua những thái độ ngông nghênh của dân Tầu coi thường người Việt hàng ngày quá mức giới hạn chịu đựng, mà phát tác thì không có biện pháp nào ngăn cản được, kể cả việc cho họ ở thành làng xóm biệt lập có an ninh bảo vệ. 

Nguyễn Phú Trọng chắc chắn là đã không quên tâm trạng của người dân VN thời Tây trở lại chiếm Sài gòn và khi Tây được Hồ chí Minh mời ra Hà nội, đã có tinh thần chống Tây quyết liệt ra sao. Tinh thần này còn được ghi lại trong sách sử. Cho nên Hồ chí Minh thời đó đã phải tuyên bố tương tự là cần phân biệt chính quyền thực dân độc ác với người dân Pháp văn minh tử tế.

Nói tóm tắt thì những trích dẫn của các báo trong nước về phát biểu chậm trễ của NPT, nhìn thoáng qua thì có thể coi là vô bổ, vô ích, giọng điệu lưỡi gỗ tuyên truyền, chỉ là để nhấn mạnh một điều rằng trung ương đảng VC có chính sách có đường lối chứ không phải là thụ động im lặng. Nhưng nhận định kỹ hơn thì có thể thấy qua những trích dẫn này bản chất bán nước của đảng CS VN từ trước tới nay mà bây giờ đã lộ ra vì thực tế. Nếu đảng đã phải im lặng và NPT nói vấn đề nhậy cảm là nhậy cảm đối với lãnh đạo đảng, về tình trạng khó xử nói ra không được của mình, vì vừa phải đóng vai trò lãnh đạo một đất nước có chủ quyền, mà vừa phải tuân theo những thoả thuận bán nước đã ký kết với TC.

Bác sĩ Trần Xuân Ninh
(Ngày 4 tháng 7/2014)
--------------

Quanh chuyện cựu tổng thống Pháp Nikolas Sarkozy bị bắt giam thẩm vấn
Tin ông Nikolas Sarkozy, cựu tổng thống Pháp tiền nhiệm đương kim tổng thống Francois Hollande, ngày mồng 1 tháng 7/2014 bị cảnh sát bắt giữ thẩm vấn trong 15 tiếng đồng hồ liền rồi sau đó đưa ra toà truy tố đã là một tin nóng gây sôi nổi trong chính trường Pháp và tạo hấp dẫn nơi quần chúng, ít ra là ở Pháp. Bởi vì việc cựu tổng thống bị điều tra, và đưa ra toà xử đã từng xẩy ra. Như trường hợp cựu tổng thống Jacques Chirac, tiền nhiệm của ông Sarkozy, đã bị án tù treo vì những vi phạm luật lệ thời còn là thị trưởng Paris. Nhưng một cựu tổng thống nổi tiếng bị cảnh sát giam để thẩm vấn thì chưa từng có. 

Ông Sarkozy bị truy tố về tội hối mại quyền thế và lạm dụng quyền hành để tìm biết các dữ kiện liên quan đến cuộc điều tra về mình. Cuộc điều tra của tư pháp là nhắm tìm hiểu xem có phải rằng ông Sarkozy đã nhận tiền  một cách bất hợp pháp của Khaddafi, nhà độc tài của Lybia đã bị lật đổ và bị giết bởi liên quân Anh Mỹ Pháp và lực lượng khối Bắc Đại Tây Dương, để vận động tranh cử tổng thống năm 2007 và thắng, cũng như vấn đề tài chính tranh cử năm 2012 khi ở cuơng vị tổng thống, nhưng đã bị thua ông Francois Hollande.
Sau khi bị toà ra quyết định điều tra truy tố, ông Sarkozy đã được phỏng vấn trên truyền hình toàn quốc Pháp TF1 và Âu châu Europe 1. Trong cuộc phỏng vấn này người ta ghi nhận rằng ông Sarkozy đã xuất hiện mày râu nhẵn nhụi, khác với hình ảnh “kiểu cọ”, mặt mày râu ria lởm chởm trước đây. Ông tuyên bố rằng những cáo buộc ông là hoàn toàn “phi lý kỳ cục” và rằng mọi sự được thực hiện “để tạo ra một hình ảnh không thực về tôi”.  Ông đã nêu lên rằng những cáo buộc ông là dựa trên thu âm không hợp pháp những cuộc trao đổi điện thoại của ông, để đặt câu hỏi với khán thính giả rằng “Có phải là bình thường khi những trao đổi riêng tư giữa tôi và luật sư của tôi đã bị thu âm … và chuyển cho báo chí? Đó là một mong muốn làm hạ thể tôi và đó là điều không bình thường”.
Là một luật sư, ông Sarkozy đã dùng lối lý luận luật sư để bào chữa. Nhưng mà đối với người thường, thì toan tính của ông đã lộ, và gian dối thấy rõ thì dù trên mặt luật pháp ông có thể không bị kết án, nhưng sự sai trái của ông thì không thể bảo là không có. Và như vậy thì toan tính trở lại dinh tổng thống Elysée trong cuộc tranh cử tổng thống sắp tới với đương kim tổng thống Hollande xem ra có vẻ trở ngại nhiều, mặc dầu những rậm rịch ủng hộ ông trong giới truyền thông những ngày tháng gần đây, sửa soạn cho ông một cuộc thắng cử vào năm 2017.
Về mặt chính trị thì cái nóng trong tin ông Sarkozy bị cảnh sát giam giữ thẩm vấn là như thế. Nhưng về mặt quần chúng bình thuờng thì tin này còn là hấp dẫn. Bởi vì hình ảnh ông Sarkozy bị áp giải giữa hai nhân viên cảnh sát, ngồi trên xe chở ra toà, mặt mày méo xẹo không thể không gây chú ý. Và truyền thông đã không ngần ngại gì mà không nhắc lại đối chiếu cuộc đời nổi tiếng của ông, về mặt cá nhân và về mặt chính sự, với những thành công và thất bại đan chen.
Mẹ là gốc Do Thái, cha là gốc Hung gia lợi, di dân định cư ở Pháp, không học trường quốc gia hành chính số một của Pháp là ENA, như các tổng thống khác của Pháp, chỉ là luật sư mà Sarkozy đã thành công đặc biệt, vì trở thành tổng thống ở một quốc gia kể là nặng tính truyền thống không mở ra nhiều cơ hội lớn cho di dân. Nhìn ở góc cạnh này, trường hợp Sarkozy không khác bao nhiêu trường hợp Obama ở Mỹ là người gốc Kenya.  Trong đời sống cá nhân, Sarkozy hai lần ly dị. Lần đầu lấy vợ theo nguồn gốc nền nếp thì bị vợ bỏ. Lần nhì, hai người bỏ nhau sau những lục đục và hoà giải kéo dài. Lần thứ ba, chắp nối với người mẫu kiêm ca sĩ kiêm diễn viên Carla Bruni mà quá khứ thì ê hề những chi tiết hấp dẫn gay cấn, từ chuyện là tình nhân của bố mà lại có bầu với con, cũng như chuyện hình ảnh trần truồng trùi trụi được truyền đi trên mạng điện tử.

Về mặt chính trị thì Sarkozy nổi tiếng là thị trưởng trẻ tuổi nhất của một thành phố giầu có ở ngoại ô ngay rià thủ đô Paris. Đầu tiên là được thị trưởng Paris Jacques Chirac đỡ đầu nhưng sau là cánh tay mặt cho thủ tướng Edouard Balladur và ủng hộ cho ông này tranh với Chirac ứng cử tổng thống, nhưng bị thua. Và tiếp theo là trở thành đối nghịch với tổng thống Chirac.

 Nhận tiền ủng hộ của Khaddafi tranh cử năm 2007, nhưng là người đầu tiên ra lệnh cho không lực Pháp mở trận oanh kích vào đoàn xe chở quân của Khaddafi đến đánh Benghazi, mở đầu cho những trận không kích kéo dài của khối Anh Pháp Mỹ và Nato, tiêu diệt chế độ Khaddafi, đưa đến một nước Lybia tanh banh, loạn lạc hiện nay. Vân vân và vân vân…
Câu hỏi cho người đứng ngoài là: những diễn tiến trong vụ cựu tổng thống Pháp Sarkozy bị giam giữ thẩm vấn là bình thường hay bất bình thường?
Có thể nói rằng trong cái chế độ tuyển người lãnh đạo ở các nước theo bầu cử dân chủ Âu Mỹ thì cái yếu tố quan trọng quyết định thắng bại là dựa trên cảm quan quần chúng đối với ứng viên. Mà nói đến cảm quan là nói đến quảng cáo, sửa soạn, diễn xuất, diễn dịch, vận động. Cho nên thổi phồng cái hay, dấu bớt cái dở là công việc của phía ủng hộ. Thổi phồng cái dở, bóp méo cái hay là phía chống đối.
Bình thường hay bất bình thường là tùy chỗ đứng nhìn từng người, ông Sarkozy ạ.
Tường Dung
(Ngày 4 tháng 7/2014)

__._,_.___

Posted by: Viet Truong 

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link