Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, July 15, 2014

Hà Nội tuyên truyền nhằm giảm tội bán nước của công hàm Phạm Văn Đồng

Hà Nội tuyên truyền nhằm giảm tội bán nước của công hàm Phạm Văn Đồng

N.Khanh - SBTN
Hà Nội dùng cựu phi công đào binh tuyên truyền,
nhằm giảm tội lỗi bán nước của công hàm Phạm Văn Đồng

Hà Nội dùng cựu phi công đào binh Nguyễn Thành Trung để tuyên truyền, nhằm giảm nhẹ tội lỗi bán nước của công hàm Phạm Văn Đồng

Trong chiến dịch tuyên truyền, nhằm giảm nhẹ tội lỗi cho Phạm Văn Đồng, cũng như của Đảng CSVN qua công văn bán biển năm 1958 cho Trung Cộng, ngày 6 tháng 7, Ban tuyên giáo CSVN đã cho tung ra một luận điệu mới, từ cựu phi công đào binh Nguyễn Thành Trung, cho rằng lỗi để mất đảo Hoàng Sa là do tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã không dứt khoát tập trung binh lực đánh chiếm trở lại.


Trước năm 1975, Nguyễn Thành Trung là phi công chiến đấu của quân lực Việt Nam Cộng Hoà, tuy nhiên, gần đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi thấy miền Nam có thể rơi vào tay chế độ Cộng sản Bắc Việt, Trung đã phản bội và dùng chiếc máy bay F5e để ném bom vào Dinh Độc Lập, sau đó bay ra vùng kiểm soát của Cộng sản Bắc Việt, hướng dẫn các phi công Cộng Sản tấn công Sài Gòn.


Sau năm 1975, dù có công trạng rất lớn, Nguyễn Thành Trung vẫn không được Hà Nội tin dùng, và cuối cùng, bị chuyển sang lĩnh vực hàng không dân sự. Hiện tại Trung là phi công được một nhà kinh doanh lớn trong nước thuê lái máy bay riêng. Nhiều năm nay, Trung đành chấp nhận việc không thể leo cao hơn nữa trong hệ thống cầm quyền CSVN.

Mới đây, để sử dụng lại gương mặt hàng binh này vào việc rửa nhục giúp cho công văn Phạm Văn Đồng, ban tuyên giáo Trung ương CSVN đã tổ chức cho Nguyễn Thành Trung trả lời một bài phỏng vấn, trong đó nội dung được chỉ định là Trung phải lên tiếng đổ lỗi việc mất đảo Hoàng Sa là do sự thiếu quyết tâm tái chiếm của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

Tuyên bố với báo chí, Nguyễn Thành Trung nói rằng “Tôi cho rằng tổng thống Thiệu bị phía Mỹ ép phải hủy kế hoạch không kích. Lúc đó Mỹ đã có quan hệ với Trung Quốc. Và tổng thống Thiệu vì sợ mất ghế nên không dám làm trái ý Mỹ” – ông Trung nhận định, và làm ra vẻ ngậm ngùi: “Nếu tổng thống Thiệu cứng hơn chút nữa, Hoàng Sa có lẽ đã không mất. Một quyết định sai lầm hôm nay sẽ trở thành gánh nặng cho con cháu mai sau”.

Nhưng sự thật lịch sử lúc đó, ai cũng biết rằng Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đang phải chỉ huy cuộc chiến khốc liệt từ phía Bắc Việt đánh vào, nay Trung Cộng mở thêm mặt trận trên biển, quân lực Việt Nam Cộng Hoà không thể cáng đáng nổi 2 mặt trận cùng một lúc, trong khi phải ra sức chiến đấu để bảo vệ cho dân chúng chạy CS trên đất liền.

Hôm nay, toàn dân Việt Nam đều biết chuyện công hàm Phạm Văn Đồng đã chính thức bán nước như thế nào cho Đảng CS Trung Quốc đàn anh, thêm vào một tiếng nói chạy tội của Nguyễn Thành Trung, chỉ càng làm cho dân chúng hiểu thêm sự sợ hãi của chế độ CSVN trước tội lỗi ghê tởm này. (N. Khanh)

nguồn: http://www.sbtn.tv



Công hàm Phạm Văn Đồng, món nợ khó gỡ

Công hàm 1958 của Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Phạm Văn Đồng.
Công hàm 1958 của Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Phạm Văn Đồng.
Thanh Phương

Công hàm Phạm Văn Đồng giống như một tờ giấy nợ, vì không được ghi rõ ràng, cho nên đến nay vẫn gây rắc rối cho Việt Nam trong cuộc chiến pháp lý với Trung Quốc giành chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Tại cuộc họp báo quốc tế ngày 23/05/2014, vào lúc khủng hoảng Biển Đông đang dâng cao do vụ giàn khoan Hải Dương 981, Bộ Ngoại giao Việt Nam lần đầu tiên đã chính thức tuyên bố rằng công thư ( công hàm ) Phạm Văn Đồng năm 1958 “ không có giá trị pháp lý với Hoàng Sa và Trường Sa”. Trong cuộc họp báo đó, ông Trần Duy Hải, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Biên giới, Bộ Ngoại giao Việt Nam lập luận: “Việt Nam tôn trọng vấn đề 12 hải lý nêu trong công thư chứ không đề cập tới Hoàng Sa, Trường Sa, vì thế đương nhiên không có giá trị pháp lý với Hoàng Sa và Trường Sa. Giá trị công thư phải đặt trong bối cảnh cụ thể. Công thư gửi Trung Quốc lúc đó Hoàng Sa và Trường Sa đang thuộc quản lý của Việt Nam Cộng Hòa, Trung Quốc chỉ là một bên tham gia. Không thể cho người khác cái gì mà bạn chưa có được”.
Nhưng công hàm Phạm Văn Đồng giống như một tờ giấy nợ, vì không được ghi rõ ràng, cho nên đến nay vẫn gây rắc rối cho Việt Nam trong cuộc chiến pháp lý với Trung Quốc giành chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Trước hết, hãy trở ngược lịch sử : Ngày 4/9/1958, Thủ tướng Chu Ân Lai đã tuyên bố với quốc tế quyết định của chính phủ Trung Quốc về hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của Trung Quốc và các đảo ngoài khơi, bao gồm hai quần đảo Tây Sa và Nam Sa (tức quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam). Sau đó, ngày 14/9/1958, Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Phạm Văn Đồng đã gởi cho thủ tướng Chu Ân Lai bức công hàm ghi rõ: “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành” tuyên bố nói trên của chính phủ Trung Quốc và “sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc”.

Trong thời gian qua, các lãnh đạo, quan chức Nhà nước và báo chí chính thức của Việt Nam đã liên tiếp đưa ra những tuyên bố và đăng những bài viết để chứng minh rằng công hàm nói trên của Phạm Văn Đồng chẳng có giá trị gì. Trong cuộc gặp gỡ với cử tri ở Sài Gòn ngày 26/06, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã tuyên bố: “ Ông Phạm Văn Đồng không bao giờ nói Hoàng Sa là của Trung Quốc”. Nhưng lập luận của ông Sang thì rối rắm vô cùng, theo như tường thuật của tờ VietnamNet: “Tôi đọc kỹ từng chữ, cụ Phạm Văn Đồng nói xung quanh công nhận 12 hải lý. Lúc bấy giờ, lãnh hải có 3 hải lý thôi. 

Thế giới cũng bàn luận từ năm đó đến năm 1982. Lúc đó, tư duy của các cụ mình cũng theo tư duy số đông của thế giới, tức là người ta muốn quốc gia có biển là lãnh hải phải 12 hải lý thì mình thừa nhận 12 hải lý đó”.

Cũng theo chiều hướng “hóa giải” di sản công hàm Phạm Văn Đồng, tờ Tiền Phong từ ngày 09/07 vừa qua đã đăng trên mạng một loạt bài nhắc lại những dữ liệu lịch sử để chứng minh rằng từ năm 1954 sau hiệp định Genève cho đến năm 1975, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, mà trước đây từng bị xem là “chính phủ bù nhìn của Mỹ”, là “ngụy quyền”, đã liên tục thực thi chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Nhưng phía Trung Quốc trong thời gian qua vẫn tiếp tục viện dẫn công hàm Phạm Văn Đồng để chứng minh rằng Việt Nam đã mặc nhiên công nhận chủ quyền của Bắc Kinh trên Hoàng Sa và Trường Sa. 

Gần đây nhất, Lý Kiến Vĩ, một học giả Trung Quốc, trong một bài đề ngày 24/06/2014, viết cho Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam, Singapore, khi lập luận về chủ quyền của Bắc Kinh trên quần đảo Hoàng Sa, đã đề cập đến công hàm Phạm Văn Đông. Bà Lý Kiến Vĩ, cũng Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế Biển, Viện Quốc gia Nghiên cứu Biển Đông của Trung Quốc, có nhắc đến một chi tiết đó là trong cuộc gặp vào năm 1977 với Phó Thủ tướng lúc đó là Lý Tiên Niệm, ông Phạm Văn Đồng có nói rõ : « Nên hiểu các tuyên bố của chúng ta, kể cả tuyên bố trong công hàm của tôi gửi Thủ tướng Chu Ân Lai, như thế nào? Nên hiểu nó trong bối cảnh lịch sử của thời đại. Trong cuộc kháng chiến, tất nhiên chúng tôi phải đặt việc chiến đấu chống đế quốc Mỹ lên trên tất cả mọi thứ khác”.

Học giả Lý Kiến Vĩ viết rằng : "Rõ ràng là ông Đồng đã công nhận mục đích của tuyên bố của ông về chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng lại đòi Trung Quốc hiểu nó trong bối cảnh lịch sử . Lập luận này đi ngược với nguyên tắc quốc tế “estoppels”, theo đó: Trong một tranh chấp cụ thể, tại một thời điểm nào đó, nếu một bên có thỏa thuận/ nhất trí ngầm, hoặc công nhận chủ quyền của một bên khác đối với một vùng lãnh thổ đang tranh chấp, thì sự công nhận hoặc nhất trí đó có hiệu lực pháp lý".

Nhưng công hàm Phạm Văn Đồng không chỉ là chủ đề tranh cãi giữa các học giả hay của những tuyên bố qua lại của lãnh đạo hai nước mà nay đã trở thành vấn đề pháp lý quốc tế, bởi vì Bắc Kinh đã sử dụng công hàm này như là một trong những luận cứ để khẳng định chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa trong các văn bản của Đại biện Phái đoàn đại diện thường trực Trung Quốc gửi Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc ngày 22/05 và 09/06 liên quan đến vụ giàn khoan Hải Dương 981.

Ngày 03/07 vừa qua, đại sứ Lê Hoài Trung, trưởng phái đoàn Việt Nam tại LHQ lại phải đề nghị Tổng thư ký Ban Ki Moon cho lưu hai văn bản nêu lập trường của Việt Nam về vụ giàn khoan Hải Dương 981 để bác bỏ hai văn bản nói trên, tố cáo Bắc Kinh « cố tình xuyên tạc » công thư Phạm Văn Đồng.

Phái đoàn Việt Nam khẳng định, « những kết luận mà Trung Quốc đưa ra hiện nay đang mâu thuẫn với chính các phát biểu của Trung Quốc, trong đó có phát biểu của chính nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình. ». Họ nhắc lại rằng vào tháng 9 năm 1975, tức là 17 năm sau công thư Phạm Văn Đồng , Đặng Tiểu Bình đã nói với Lê Duẩn tại Bắc Kinh rằng “với nguyên tắc thông qua Hiệp thương hữu nghị để giải quyết bất đồng, sau này hai nước sẽ bàn bạc giải quyết”. Theo phía Việt Nam, Bị vong lục của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 12 tháng 5 năm 1988 đã ghi nhận rõ ràng nội dung phát biểu này của Đặng Tiểu Bình.

Cứ như thế, mỗi lần đưa ra lập luận phản bác nhau, hai bên lại tiết lộ thêm những chi tiết mới liên quan đến công hàm Phạm Văn Đồng và những chi tiết này phản ánh mối quan hệ nhập nhằng giữa lãnh đạo hai Đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc từ thời chiến tranh cho đến thời hoà bình.

Trước tình hình này, tiến sĩ sử học Nguyễn Nhã và cũng là người đã dành nhiều năm nghiên cứu về Hoàng Sa-Trường Sa, chủ trương rằng chính phủ Việt Nam phải nhanh chóng giải quyết vấn đề tâm lý và chính trị về công hàm Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Sau đây mời quý vị nghe phần phỏng vấn tiến sĩ Nguyễn Nhã từ Sài Gòn:
 
Tiến sĩ Nguyễn Nhã

11/07/2014

Nghe (09:30)
http://www.viet.rfi.fr/aef_player_popup/rfi_player#


http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140714-cong-ham-pham-van-dong-mon-no-kho-go


Nguyễn Tiến Trung: Tôi đứng về phe nước mắt


LM Nguyễn Văn Khải - Cộng Sản Là Phi Nhân Người Chống Cộng Sản Bao Giờ Cũng Có Chính Nghĩa

http://www.youtube.com/watch?v=hfRzK3ppfnw



ĐÀI SBS (Úc) phỏng vấn ông Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam


ĐÀI SBS (Úc) phỏng vấn ông Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam

www.ducme.tv -Cà Phê Tối- RWB vinh danh cha An Thanh "người hùng thông tin...

http://www.youtube.com/watch?v=qcG7LuoUGx4


(phát thanh ngày 6/7/2014)
Ngày thứ Sáu  4/7/2014,  Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam đã ra mắt. 
 Tuyên ngôn của Hội cho biết đây là một tổ chức được thành lập nhằm những mục đích chính như sau:
- Phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước.
- Phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước.  

- Lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố… Đấu tranh yêu cầu Nhà nước Việt Nam hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ luật hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí như Điều 258, 88… 

Với  4 chi hội, ở miền Bắc, miền Trung, miền Nam và hải ngoại, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, ngay ban đầu đã quy tụ được 41 thành viên, trong đó có những cái tên quen thuộc như Huỳnh Ngọc Chênh, Tiêu Dao Bảo Cự, Mai Thái Lĩnh, Vi Đức Hồi, Hồ Ngọc Nhuận, Hà Sĩ Phu, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Tường Thụy, JB Nguyễn Hữu Vinh, v.v. 

Chúng tôi đã hỏi chuyện nhà báo tự  do, nhà bình luận thời sự, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng -Chủ tịch Hội. 

Mời quý vị theo dõi cuộc nói chuyện.

SBS: Thưa, có phải là hiểm họa mất nước về tay Trung Quốc là động cơ thúc đẩy sự ra đời của Hội nhà báo độc lập hay là sự chín muồi của tình thế sau khi hàng chục tổ chức xã hội dân sự đã ra đời do người dân không chấp nhận sự cai trị độc đoán của đảng Cộng sản Việt Nam tự động đứng ra lập nên? 
Phạm Chí Dũng: Cả hai yếu tố đều thiết thực và đan xen, hòa quyện và thống nhất với nhau. Một yếu tố mới đột biến mà chúng ta thấy là họa ngoại xâm đang cận kề. Do đó mà chúng ta thấy trong tuyên bố của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam  cũng đã nhấn mạnh điều này. 

Bây giờ thì Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, cũng như những tổ chức hội đoàn dân sự độc lập Việt Nam không chỉ có nhiệm vụ độc lập với các tổ chức hội đoàn của Nhà nước và tạo ra một tiếng nói độc lập cho xã hội dân sự Việt Nam, mà còn phải có một sứ mệnh – tôi gọi là sứ mệnh vì điều đó rất đặc biệt – là đấu tranh chống ngoại xâm và tạo ra tư thế độc lập cho quốc gia dân chủ ở Việt Nam.

Trước khi xảy ra hiểm họa phương Bắc, điều kiện lập Hội nhà báo Độc lập đã chín muồi. Từ đầu năm 2013 đến nay, sau khi đã phát động phong trào Kiến nghị 72với hàng loạt kiến nghị mang tính chất chấn động chưa từng thấy về điều 4 Hiến pháp, về quân đội chỉ trung thành với Tổ quốc mà không phải là trung thành với đảng…, cho tới nay đã hình thành gần 20 hội đoàn dân sự độc lập. Con số này chỉ là một phần rất nhỏ trong số gần 3.000 hội đoàn dân sự độc lập ở Trung Quốc; nhưng mà rõ ràng là phong trào dân sự độc lập ở Việt Nam lớn mạnh hơn hẳn so với Trung quốc, nếu tính về thế và lực trong mối tương quan đối với chính quyền hiện nay.

Chị đặt ra tĩnh từ “chín muồi”, tôi cho là tương đối phù hợp với hoàn cảnh và tình thế của xã hội dân sự Việt Nam hiện nay. Và đã đến lúc những hội đoàn dân sự độc lập, như là Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam  có thể ra đời và ra đời một cách đàng hoàng; có nghĩa là quy tập được khá nhiều anh chị em đứng trong hàng ngũ của Hội Nhà báo Độc lập, chứ không đến mức bị cô đơn như cách đây 6 năm, thời mà Câu lạc bộ Nhà báo Tự do của Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải  bị đàn áp khốc liệt và bị bắt bớ một loạt.

Đấy chính là cái vấnđề tôi gọi là thiên chức, sứ mệnh và nhiệm vụ của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam: không chỉ đấu tranh, phản biện về vấn đề dân chủ, nhân quyền,  mà còn phải hướng đến trào lưu và chủ trương độc lập hóa đối với dân tộc. Và đó cũng  chính là lý do tại sao tôi cho là một cơ duyên từ trên trời rơi xuống là ngày thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, 4/7/2014, lại trùng hợp với ngày độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ cách đây hơn 200 năm. 

SBS: Thưa, như vậy thì có thể nói là sự ra đời của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam là muộn màng hay không, vì trước đây khi mà có mặt Câu lạc bộ Nhà báo Tự do thì bao nhiêu nhà báo Việt Nam đã không hưởng ứng mạnh mẽ để họ đừng bị lạc lõng cô đơn? Và thứ nhì là chuyện tình hình đất nước như ngày nay đâu phải là chuyện mới xảy ra chỉ một hai năm qua, mà là hàng chục năm qua đảng Cộng sản Việt Nam đã đưa đất nước đến chỗ này. Và người cầm bút là thành phần trí thức, hướng dẫn dư luận,bây giờ để cho tình thế đến nước này Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam mới ra đời. Như vậy là cầm đèn chạy sau ô tô rồi! 

Phạm Chí Dũng: Tôi đồng ý. Tất cả những gì sinh ra hiện nay đều có vẻ muộn màng,  thậm chí có những việc rất trễ tràng. Đúng ra là ngay sau khi tái lập quan hệ ngoại giao Việt Nam-Hoa Kỳ và bắt đầu hiệp định thương mại song phương Việt Nam-Hoa Kỳ vào năm 2001, tổ chức xã hội dân sự độc lập Việt Nam đã phải ra đời, đã phải hoạt động. Nhưng mà có một điểm khó hiểu là hoạt động dân chủ và xã hội dân sự ở Việt Nam thường hình thành sau thực tế khá lâu. Còn các tổ chức hội đoàn của Nhà nước thì không phải bàn, tại vì họ luôn luôn đi theo chỉ đạo của Nhà nước và họ không bao giờ có một hành động bứt phá nào cả.

Theo tôi thì đúng ra trễ nhất ở thời điểm hình thành khối 8406 ở Việt nam vào những năm 2005, 2006, cùng với phong trào dân oan đất đai nổi lên vào những năm đó, rất nổi cộm, xã hội dân sự ở Việt Nam đã phải hình thành và lên tiếng mạnh mẽ nhất, trực tiếp nhất và chấn động nhất đối với xã hội và bầu không khí chính trị nữa. Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, hoặc là Nghiệp đoàn báo chí độc lập Việt Namđã phải ra đời từ những năm đó.

Tuy nhiên có thể thấy là ngay một tổ chức dân sự ở cấp câu lạc bộ, như Câu Lạc bộ Báo chí Tự do, mà còn bị đàn áp và bị bắt bớ, thì huống chi nếu mà thành lập cấp hội hoặc là nghiệp đoàn, hoặc là tổ chức lớn hơn – một phong trào báo chí độc lập – thì làm sao có thể tồn tại được? Nỗi sợ hãi trong lòng người dân Việt không bao giờ bị dập tắt, cũng như sự đàn áp không bao giờ buông lơi. Cho nên đó là lý do mà mãi 6 năm sau sự kiện Câu lạc bộ Báo chí Tự do thì mới đến Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.

Thành thực mà nói, chúng tôi cảm thấy xấu hổ vì sự trễ muộn như vậy.Nhưng biết làm sao hơn, vì nếu thành lập cách đây 6, 7 năm thì ngoài yếu tố có thể bị bắt bớ, bị đàn áp một cách mạnh mẽ, cũng khó mà quy tụ được nhiều người, nhiều thành phần tham gia.Còn bây giờ thì khác hẳn. Chúng ta cũng có thể thấy một điều gần như hiển nhiên, ngay tại lúc này, vào thời điểm này, xã hội dân sự Việt Nam được coi như đã hình thành rồi và đang phát triển – phát triển khá mạnh mẽ so với cách nay 6, 7 năm.

SBS: Các nhà báo làm cho 700 tờ báo trong nước, truyền thanh, truyền hình, theo chỗ tôi hiểu, đều phải vào Hội Nhà báo của Nhà nước, đúng không ạ? Đó là chuyện bắt buộc đối với họ, đúng không ạ? 
Phạm Chí Dũng: Đó gần như một điều khẳng định. Tuy nhiên Hội Nhà báo Việt Nam cũng có những tiêu chí, tiêu chuẩn của họ. Không phải ai vào cũng được. Cũng giống như Hội Nhà văn Việt Nam vậy thôi. Mỗi người đều phải có một số tác phẩm báo chí,  phải có thâm niên công tác, phải có thẻ nhà báo, đồng thời phải đáp ứng một số điều kiện khác thì mới có thể vào được. Nhưng về thực chất người ta vẫn đánh giá Hội Nhà báo Việt Nam là một tổ chức khá vô nghĩa mặc dù số lượng hội viên của nó lên tới 20 ngàn.

SBS: Theo những điều anh vừa nói, tôi hiểu là nay họ có thể gia nhập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và Hội mở rộng cánh cửa để đón nhận họ, đúng không ạ? 

Phạm Chí Dũng: Đây là một hội mở, một hội công khai và một hội dân chủ; vì vậy đón nhận tất cả mọi người, miễn là thỏa mãn một số tiêu chí của Hội, trong đó có tiêu chí về nghề nghiệp, tiêu chí về điều lệ, về mục tiêu, tôn chỉ, về nguyên tắc. Nhưng Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam vẫn chưa thể thu hút được ngay lập tức các nhà báo hoạt động trong Nhà nước thuộc các tờ báo quốc doanh. Đó là lực lượng đông đảo nhất,  có trình độ nhất mà hoạt động báo chí ở Việt Nam cần có. Tuy nhiên vẫn chưa thể. 

Có lẽ chỉ có thể hy vọng sớm nhất là cuối năm 2014, khi mà làn sóng giao thoa giữa “lề phải” và “lề trái” được đẩy lên mạnh hơn so với hiện nay. Và theo tính bất biến không thể thay đổi thì lúc đó Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam mới có thể thu hút một ít những cây bút chuyên nghiệp của nhà báo “lề phải” và do đó mới có thể phát triển về góc độ chuyên môn và năng lực làm báo của mình.

SBS: Với một chi hội hải ngoại, thì Hội mở rộng cánh cửa đón nhận các nhà báo ở nước ngoài. Tại sao phải có sự có mặt của thành phần này? Tiêu chí nào để đánh giá họ? Sự phản hồi từ thành phần này đối với sự ra đời của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam như thế nào?

Phạm Chí Dũng: Một số anh em ở hải ngoại có hỏi tôi: chúng tôi là những người không đồng nhất quan điểm với Nhà nước Việt Nam,có thể nói chúng tôi là những nhà bất đồng chính kiến và kể cả những người bị Nhà nước Việt Nam coi là “chống Cộng”,chúng tôi tham gia vào Hội Nhà báo Độc lậpđược không?

Tôi thay mặt Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam trả lời và cũng xác định luôn quan điểm của Hội là như thế này: Hội này không phân biệt  chính kiến, không kỳ thị và không phân biệt một cái gì hết. Tất cả mọi người đáp ứng những tiêu chí của Hội về mặt nghề nghiệp chuyên môn đều có thể tham gia vào Hội. Đó là quan điểm của chúng tôi, và chúng tôi nghĩ đó cũng chính là một vấn đề đặt ra trong tương lai là làm sao hòa hợp hòa giải dân tộc – chính là công việc này đây.

Yếu tố hải ngoại được coi là một yếu tố quan trọng, không phải về mặt số lượng mà là về mặt chất lượngvà tiếng nói. Nếuso về mặt số lượng thì hiện nay chỉ có 4 triệu rưỡi người Việt sống ở nước ngoài, chỉ bằng 1/20 so với dân số Việt Nam là 90 triệu. Số lượng nhà báo hoạt động chuyên nghiệp ở nước ngoài cũng không phải là nhiều so với hơn 17 ngàn nhà báo có thẻ ở Việt Nam. 

Tuy nhiên giá trị của các nhà báo ở hải ngoại chính là họ đã có tiếng nói độc lập từ lâu, họ đã quen với dân chủ, tự do, với quyền của công dân mà họđã thể hiện từ quá lâu nay. Tiếng nói độc lập của họ đã thể hiện trên các diễn đàn báo chí. Điều đó rất phù hợp với tiêu chí độc lập về quan điểm và phản biện của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam. 

Chính vì thế chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể hòa hợp được với nhiều nhà báo hải ngoại. Ngay trong danh sách đầu tiên những người tham gia vào Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam đã có hai người ở hải ngoại là anh Trần Công Thành ở Slovakia và chị Ca Dao ở Pháp.

Sau khi Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam ra đời, chúng tôi khá ngạc nhiên là đã có gần một chục nhà báo hải ngoại đăng ký tham gia Hội,và đó là một niềm vui đối với chúng tôivì họ rất nhiệt tình. Họ còn nói là họ sẽ mời bạn bè của họ, những người hoạt động chuyên môn, cùng tham gia vào Hội. Chúng ta có  một ngôi  nhà chung, một không khí chung, một  tiếng nói chung. Miễn là mọi người đều tôn trọng “nhập gia tùy tục “ đối với ngôi nhà đó, thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
Và cũng có một điều cần phải nói thế này:  nói gì thì nói, Nhà nước cũng không bỏ quên Hội Nhà báo Độc lậpđâu.

 Bằng cách nào đó, họ sẽ tham gia Hội Nhà báo Độc lậpdưới một hình thức nào đó. Trong trường hợp đó, đây là một hội mở và chúng tôi chấp nhận tất cả; có nghĩa là trong số thành viên hội này, trong thời gian tới sẽ có những người mà chúng tôi nghĩ rằng cơ quan an ninh đưa vào. Chúng tôi sẽ mong đợi họ và sẽ đối thoại với họ.

Một điều quan trọng là trên cơ sở những thành phần khác nhau về quan điểm trong và ngoài nước,chúng tôi mong muốn tạo ra một diễn đàn đối thoại giữa những quan điểm khác nhau trong và ngoài nước. Đó là một trong những nhiệm vụ thú vị của Hội Nhà báo Độc lậptrong thời gian tới.

SBS: Nãy giờ anh nói tới những người ủng hộ, tán thành quan điểm của Hội. Thế còn anh có nghe phản hồi gì từ những người thí dụ như người viết báo lề trái, hoặc là những người viết báo, viết blog trên những trang mạng ở hải ngoại thì họ đón nhận tin này như thế nào? Họ đặt vấn đề, họ nghi kỵ hay không? Hoặc là họ công kích, đả phá hay không?

Phạm Chí Dũng:  Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam chỉ mới ra đời, cho tới thời điểm chị phỏng vấn tôi, mới được có 3 ngày, thành thử dư luận chưa phức tạp lắm.
Có ba luồng dư luận:
Luồng dư luận phổ biến nhất là giới truyền thông quốc tế và báo chí hải ngoại. Hầu hết là họ ủng hộ và hân hoan,  thậm chí họ coi đây là một bước ngoặt sau 39 năm mới hình thành được một tổ chức mà họ cho là “quyền lực thứ tư” một cách không chính thức ở Việt Nam và có thể tạo ra một bước chuyển đổi, một sắc diện mới, có thể tạo ra một sự thay đổi cán cân lực lượng giữa báo chí “lề trái” và báo chí “lề phải”.

Luồng dư luận thứ hai là từ những người trung dung. Họ không tham gia vào Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam. Họ đứng ngoài bình luận, nhận xét và họ cũng đã có những góp ý tương đối có giá trị, có ích cho chúng tôi về cách làm báo, về cách làm sao thiết lập được những tiêu chí của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam để làm sao nâng cao chất lượng chuyên môn. 

Tuy nhiên cũng có một số ý kiến hoài nghi về chúng tôi. Chẳng hạn như có phải chúng tôi là một cánh tay nối dài của đảng, hay là trong Hội Nhà báo Độc lậphiện nay vẫn chưa bảo đảm được  đội ngũ chuyên môn. Cụ thể hơn là họ không tin rằng các blogger – một số blogger đang có mặt trong Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam – có thể nên cơm nên cháo gì. Đó là luồng dư luận thứ hai.

Còn luồng dư luận thứ ba là từ phía chính quyền. Đây cũng có thể được coi là một phép thử cho phản ứng của chính quyền như thế nào đối với chúng tôi. Cho tới ngày hôm nay chỉ mới xuất hiện từ 5 đến 6 bài trên các trang dư luận viên, gọi là “đánh” Hội Nhà báo Độc lập, với một số cách phản biện mà theo tôi là không có được đẳng cấp và không có văn hóa lắm. Và họ cố chia rẽ các thành viên của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam. Ví dụ như họ xoáy vào anh Huỳnh Ngọc Chênh, là một nhà báo lâu năm, có thâm niên nghề nghiệp.

 Họ đề cập đến việc anh Huỳnh Ngọc Chênh là thành viên duy nhất trong Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam có chuyên môn về nghề báo nhưng lại “không được ai đoái hoài tới” trong các chức vụ chủ chốt quan trọng trong Hội Nhà báo Độc lập. Như vậy, rất đơn giản, dễ hiểu là họ muốn chia rẽ chúng tôi. Tất nhiên là chúng tôi và anh Huỳnh Ngọc Chênh đều hiểu điều đó và cũng chẳng quan tâm tới, tại vì đó là chuyện rất vô nghĩa trong tình hình dân tộc hiện nay, khi mà tất cả đều phải hướng về một mục đích chung cần thiết hơn nhiều. 

Đó là chống ngoại xâm và phản ứng đối với thái độ nhu nhược của chính quyền trong đối sách với ngoại xâm.
Đó là 3 luồng dư luận mà tôi có thể chỉ ra cho đến giờ phút này. Còn dư luận mạnh mẽ hơn về phía Nhà nước như thế nào thì chúng ta sẽ phải chờ đợi trong thời gian tới.

Tôi cho rằng những tờ báo đảng như Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Nhân dân, Sài Gòn giải phóng… có thể nhận được chỉ thị từ ban Tuyên giáo Trung ương phải làm một cái gì đó, như thế nào đó, đối với Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, không phải để mọi chuyện “tự tung tự tác” (theo quan điểm, suy nghĩ của họ). 

Nhưng mà họ viết như thế nào, ở mức độ nào và họ muốn làm gì, nhằm mục đích gì thì có lẽ chúng ta phải chờ đợi trong thời gian tới.

Tôi cho là sẽ có thể có những tín hiệu khá thú vị.Và những tín hiệu đó, qua “phép thử” của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, có thể thấy được toàn cục của Việt Nam hiện thời và trong tương lai gần.


Cảm phục nữ Thủ tướng Đức

image
Thủ tướng Đức Angela Merkel sau buổi đọc diễn văn đại học Thanh Hoa
Sau khi phái đoàn doanh nhân Đức đã ký kết hàng loạt hợp đồng kinh tế, thương mại với Trung Quốc, Thủ tướng Angela Merkel dành ngày hôm nay 08/07 để tiếp xúc với sinh viên Trung Quốc và đề cập đến nhân quyền. Với tư cách là người đã lớn lên trong xã hội cộng sản độc tài, lãnh đạo Đức chia sẻ kinh nghiệm về nhu cầu của đối thoại để phá vỡ một chế độ công an trị.
Trong bài diễn văn được cân nhắc thận trọng, đọc tại đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh, Thủ tướng Đức Angela Merkel nhấn mạnh đến những « phúc lợi » mà người dân sống trong « chế độ tư do và cởi mở » được thụ hưởng.
image
Tại Bắc Kinh, Thủ tướng Đức ca ngợi phúc lợi của tự do, dân chủ
Theo Thủ tướng Đức, bên cạnh những yếu tố công nghệ và kinh tế , một quốc gia muốn được « phát triển bền vững » cần phải có một « hệ thống tư pháp công minh chính trực vì điều quan trọng là người dân tin tưởng vào pháp luật chứ không phải cúi đầu chấp nhận sự áp đặt của pháp luật » bất minh.
image
AFP nhận định , trái với các nhà lãnh đạo Tây phương khác thường tránh né đề cập nhân quyền để mua lòng giới lãnh đạo Bắc Kinh, bà Angela Merkel đã thẳng thắn nói đến những giá trị tốt đẹp của đối thoại, của dân quyền, của tự do dân chủ : « Công dân cần phải có cảm tưởng được phát luật bảo vệ. Luật pháp phải tôn trọng nguyên tắc bảo vệ dân. Điều then chốt là phải có một xã hội tự do, cởi mở, đa nguyên để xây dựng một tương lai thành công tốt đẹp ».

Sinh viên Trung Quốc được Thủ tướng Đức thông báo về diễn đàn « Nhân quyền, Tự do cá nhân và đa nguyên xã hội » mà hai nước Đức và Trung Quốc gặp gỡ thảo luận. Angela Merkel nhấn mạnh chi tiết bà lớn lên trong chế độ độc tài cộng sản Xô-viết nơi mà các quyền tự do bị đàn áp và công dân bị công an theo dõi chặt chẽ.
image
Do đó, bà Merkel thấy rõ cuộc cách mạng ôn hòa 25 năm trước đây làm chế độ Đông Đức và bức tường Bá Linh đã sụp đổ một cách không đổ máu là nhờ vào đối thoại. Để kết luận, Thủ tướng Đức nhắn nhủ giới trẻ Trung Quốc là xã hội Hoa lục cũng cần có đối thoại tự do .
Đại học Thanh Hoa là nơi xuất phát ngọn gió Mùa Xuân Bắc Kinh dẫn đến phong trào Thiên An Môn 1989

PARIS BIỂU TÌNH TỐ CÁO TÀU CỘNG XÂM LƯỢC VÀ LÊN ÁN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC CỘNG SẢN VN



PARIS BIỂU TÌNH TỐ CÁO TÀU CỘNG XÂM LƯỢC VÀ LÊN ÁN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC CỘNG SẢN VN

HỠI ĐẤT NƯỚC TÔI ƠI


Clip video và hình ảnh do Nhóm Truyền Thông Cờ Vàng / 
Tập Thể Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Tại Pháp thực hiện :



Ngày 02/05/2014 Cơ Quan An Ninh Hàng Hải Trung Cộng ra thông báo Tổng công ty Dầu khí Hải Dương của Trung cộng đưa giàn khoan HD981 vào vùng đặc quyền Kinh Tế (EEZ) của Việt Nam từ ngày 02/05/2014 đến ngày 15/08/2014 và cấm mọi thuyền bè di chuyển đến gần! *Ngày 04/05/2014, công ty Petroleum VietNam ra một Thư Phản Đối gửi cho công ty China National Offshore Corporation với những lời lẽ rất ư là nhu nhược! *Ngày 06/05/2014, Phan Bình Minh, Bộ trưởng Ngoại giao việt cộng họp báo ''năn nỉ'' Tàu cộng đừng xâm phạm lãnh hải Việt Nam, hành động trái với những điều khoản trong Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982. *Ngày 07/05/2014, đúng 9giờ30 giàn khoan HD981 của Trung cộng bắt đầu hoạt động ngay trên vùng lãnh hải Việt Nam, cách đảo Lý Sơn thuộc Tỉnh Quảng Ngãi 221 cây số. *Trước âm mưu ngang ngược của Trung cộng, bọn lãnh đạo bạo quyền việt gian bán nước CSVN "hèn với giặc, ác với dân" đã im lặng không phản ứng. Những sự kiện nêu trên cho thấy rõ thái độ HÈN NHÁT của bạo quyền CSVN chỉ biết ''ác với dân'' nhưng lại hèn hạ nhu nhược trước giặc Tàu xâm lược! Trước đại họa mất nước,Tổ Quốc bị xâm lược bởi Trung cộng, trước sự phẫn uất của toàn thể đồng bào quốc nội cũng như hải ngoại. 

Tập Thể Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại Pháp đã tổ chức buổi biểu tình chống hành động xâm lược Việt Nam và lên án cộng sản Việt Nam bán nước hèn với giặc tàu, ác với dân Việt.
 Chiều 17-5-2014 tại Place Alma, trước Ngọn lửa Tự Do, khoảng 200 người Việt tỵ nạn cộng sản tại Pháp đã tập trung tham dự buổi biểu tình, đồng hành với người dân trong nước, và đồng lòng :

- Cực lực tố cáo hành động ngang ngược của Trung cộng xâm lấn lãnh thổ Việt Nam trước công luận thế giới. - Cực lực lên án trước Quốc Dân Đồng Bào thái độ nhu nhược, bán nước của bạo quyền việt cộng, hèn với giặc, ác với dân! - Tích cực hưởng ứng lời kêu gọi toàn dân đứng lên giải thể chế độ độc tài để cùng nhau đuổi giặc thù Trung cộng ra khỏi lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam! Để cho bọn bành trướng Bắc Kinh, và tay sai cộng sản Việt Nam bán nước qua hình ảnh người Việt, có cả người bản xứ dẫm đạp lên hai cớ máu Trung cộng và Việt cộng , buổi biểu tình chấm dứt vào lúc 17g20 sau phần đốt hai cờ máu, một điều đặc biệt người đốt hai cờ máu là ký giả Kille Pháp , được biết anh đến tham dự biểu tình với ký giả Huỳnh Tâm Báo Động, qua tiếng vỗ tay và hô vang đả đảo xâm lược tàu cộng, đả đảo việt cộng bán nước.

Paris17Mai2014_236.jpg



Video Sài Gòn: Mật vụ cộng sản điên cuồng đánh đập sinh viên cầm biểu tượng cờ vàng
Click image for larger version Name: 26.jpg Views: 0 Size:  34.8 KB ID: 613529  
Một đoạn video do facebook Quang Cảnh chia sẻ cho thấy những hình ảnh côn an – côn đồ đánh người điên cuồng trong cuộc biểu tình yêu nước chống TQ xâm lược tại Sài Gòn sáng ngày 18/5/2014.

Thanh Niên Vanda Lâm bị đánh 18-05
https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=xQrwWUSPXaU
Trong video, một sinh viên mặc áo trường y tên Lâm Vanda đã bị nhiều côn an mật vụ hành hung và bắt đi thô bạo chỉ vì cầm biểu ngữ in hình cờ vàng ba sọc đỏ – lá cờ đại diện cho chính thể Việt Nam Cộng Hòa.

Biểu ngữ do bạn sinh viên người Việt gốc Khmer giơ cao có nội dung “Chúng tôi tham gia biểu tình ôn hòa nhằm phản đối chính phủ Trung Quốc. Kêu gọi quốc tế ủng hộ nhân dân Việt Nam trong vấn đề Biển Đông. Đoàn Kết là sống, chia rẽ là chết”. 
alt
alt
alt
alt
Phía dưới là biểu tượng liên minh giữ 3 lá cờ, gồm cờ đỏ sao vàng của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa, cờ Hoa Kỳ nhằm đối chọi lại lá cờ đỏ 5 sao vàng của Trung Quốc. 

Khoảng 09:50, khi đoàn biểu tình đi đến trước trụ sở ủy ban nhân dân quận 1 thì một tên côn đồ đeo kính, mặc áo trắng (trên áo in cờ đỏ sao vàng trước ngực) lao đến bất ngờ đấm mạnh vào mặt Lâm Vanda.

Đồng thời, một thanh niên khác cũng kẹp cổ Lâm Vanda, tạo điều kiện cho tên côn đồ tiếp tục đánh đấm thêm nhiều lần. Cùng lúc này, rất đông an ninh thường phục lao đến khống chế nạn nhân và xô đẩy người dân.
alt

alt

alt
Đồng thời, lực lượng mặc áo trật tự đô thị lập tức xuất hiện tạo thành một vòng vây ngăn cản người dân muốn can thiệp. 

Ngay sau đó, Lâm Vanda liền bị CA cưỡng chế đưa lên xe chở đi đâu không rõ. Còn tên côn đồ vẫn bình an vô sự do được đảng bảo kê cho hành vi đàn áp, đánh đập người dân yêu nước.
alt
alt
Trước đó, trong cuộc biểu tình hôm 11/5/2014, bạn sinh viên Lâm Vanda này đã cầm biểu ngữ có nội dung “Đồng lòng cùng chánh quyền chống lại giặc phương Bắc”, phía dưới là biểu tượng lá cờ đỏ sao vàng.

Hành động đàn áp biểu tình sáng 18/5 tiếp tục là bằng chứng cho thấy nhà cầm quyền CS Việt Nam đã tiếp tục tỏ ra khiếp nhược trước nhà cầm quyền CS Trung Quốc thông qua những thỏa ước ngầm. Riêng tại Sài Gòn, ít nhất 30 người đã bị côn an bắt đi mất tích chỉ vì tham gia bày tỏ lòng yêu nước ôn hòa.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com



Vietnam Film Club
6433 Northanna Drive, Springfield, VA 22150

THÔNG BÁO SỐ 6

Kính gởi Quý Đồng Hương

Vietnam Film Club trân trọng giới thiệu Video về Thảm Sát Tại Huế vừa hoàn tất và đã phổ biến trên Youtube theo Link dưới đây:

Tập 4: Thảm Sát Tại Huế

Đã phổ biến trên Youtube:

Tập 3: Thảm Sát tại Cai Lậy

Tập 2: Cải Cách Ruộng Đất

Tập 1: Nhân Văn Giai Phẩm

Vietnam Film Club sẽ phát hành bộ phim tài liệu này bằng DVD sau khi hoàn tất tập cuối cùng.

Kính mong Qúy Đồng Hương xây dựng cho bộ phim, bằng cách cung cấp thêm tài liệu, giới thiệu thêm nhân chứng, hoặc chỉ ra những sai sót về nội dung, tài liệu, kỷ thuật, để khi chính thức phát hành, cuốn phim đạt được tính xác thực, hy vọng làm nguồn tài liệu nghiên cứu cho các thế hệ đi sau.

Mọi đóng góp xây dựng cho bộ phim này, xin liên lạc:

Trân trọng thông báo và cảm tạ Qúy Đồng Hương

Vietnam Film Club

 sống dưới chế độ cộng sản quá lâu
tất cả trở thành  man rị, mọi rợ. 


Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai 
cũng trong tay Tầu

Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Một vị ni sư bị đối xử tàn nhẫn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...





Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-



__._,_.___

Posted by: hung vu

Người Việt hải ngoại làm gì cho dân tộc? Đợi chôn VC

Người Việt hải ngoại làm gì cho dân tộc?

Phạm Chí Dũng

Tiền không là tất cả

Người Việt hải ngoại có thể làm gì cho dân tộc?

Một câu hỏi quá khó nhưng lại quá dễ để dẫn dụ. 

Những quan chức với khuôn mặt mỡ màng như Thứ Trưởng Ngoại Giao Việt Nam Nguyễn Thanh Sơn, trong vài lần xuất cảnh ra hải ngoại làm công tác “kiều vận,” đã không bao giờ lãng quên năng khiếu dẫn độ hơn một chục tỷ đô la kiều hối hàng năm từ 4 triệu rưỡi “kiều bào ta.”

Nhưng lại vẫn là nỗi đau đáu ngày càng tha thiết của phần lớn trong số 4 triệu rưỡi con người trên: “Chúng ta có thể làm gì để cứu nguy hiện tình đất nước?” Với nhiều người trong số họ và hoàn toàn dị biệt với nhãn quan của giới lãnh đạo Hà Nội, tiền không phải là tất cả.

Tiền không là tất cả, cho dù chính tiền mới là ưu thế mạnh mẽ nhất của cộng động người Việt phủ khắp các quốc gia phát triển như Hoa Kỳ, Canada, Úc, Ðức, Pháp và cả Ðông Âu, Bắc Âu…, so với tình cảnh nghèo rớt mùng tơi của đại đa số thành viên thuộc phong trào đấu tranh lớn lao đòi dân chủ và nhân quyền quốc nội.

Vậy là cùng với làn sóng kiều hối và đầu tư về nước, bà con Việt kiều cũng bằng nhiều cách chuyển tiền cho những hoàn cảnh khó khăn của anh em dân chủ quốc nội. 

Hoạt động này chủ yếu mang tính tương thân tương ái chứ không nhằm mục tiêu “lật đổ chế độ” như chính quyền Việt Nam vẫn thường nghi ngờ một cách quá thiên về cảm tính.

Nhưng có lẽ chỉ sau thời điểm năm 2007, khi Việt Nam chính thức được chấp tham gia vào Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO) và mối quan hệ Việt-Mỹ bắt đầu khái thác chiều sâu, sự hỗ trợ về tài chính của người Việt hải ngoại mới chuyển hóa hơn cho các nhóm dân sự độc lập đang manh nha hình thành trong nước. Một trong những tiêu điểm của xã hội dân sự vào thời gian đó là Khối 8406.

Quy luật tăng trưởng xã hội dân sự đã kéo theo gia tốc ủng hộ của người Việt hải ngoại. Ðặc biệt từ đầu năm 2013 khi một phong trào dân sự chưa từng thấy ở Việt Nam là “Kiến Nghị 72” phát lộ, các nhóm hoạt động dân chủ và nhân quyền ở hải ngoại đã như bừng tỉnh. 

Cùng với xu hướng tái lập quan hệ Việt-Mỹ, mỗi tháng người ta đều nhận ra rằng tình thế chính trị đang dần chuyển biến. Thậm chí những người Việt hải ngoại lạc quan nhất còn cho rằng đang và sẽ là một vận hội mới cho dân tộc.

Trở lại với sứ mệnh “kiều hối” và “hòa hợp” của Thứ Trưởng Ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn và một số quan chức Việt Nam. Sau những chuyến kiều vận chính thức lẫn không chính thức của họ ở hải ngoại, một số Việt kiều nằm trong “danh sách đen” bỗng dưng được nhà nước Việt Nam chấp thuận cho về thăm quê hương. 

Tuy vẫn bị giám sát khá chặt chẽ bởi các cơ quan an ninh từ cấp trung ương đến địa phương, những Việt kiều bất đồng chính kiến nhưng có vẻ may mắn như thế đã không còn cảm nhận bầu không khí quá tù túng như trước đây. Và nếu Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế lần đầu tiên từ năm 1975 được chấp thuận đặt chân đến lãnh thổ Việt Nam vào đầu năm 2013, thậm chí còn được đặc cách thăm hỏi một số tù nhân lương tâm, hẳn người ta có thể hình dung ra một ít cơ hội đang hé mở.

Lẽ đương nhiên, cơ hội và vận hội càng lớn thì tiền chuyển về càng nhiều và càng có mục đích hữu dụng hơn. Tuy nhiên như đã đề cập, tiền không phải là tất cả.

 Kể từ Tháng Bảy, 2013 khi diễn ra sự kiện ông Trương Tấn Sang – chủ tịch nước – mang cả một bản sao lá thư của ông Hồ Chí Minh gửi Tổng Thống Mỹ Harry Truman vào năm 1946 để trao cho Tổng Thống hiện hữu Barak Obama, không khí giao thoa ngoài-trong càng xáo động.

 Giới hoạt động dân chủ và nhân quyền hải ngoại càng có dịp để nghiền ngẫm một cách sâu sắc hơn về việc đã đến lúc cần làm một số việc nào đó để khích lệ cho phong trào dân chủ quốc nội, hơn là chỉ có tiền.

Ði thoi và tranh bin
Quả thật, quy luật phát triển ảnh hưởng của xã hội dân sự bằng hiệu ứng truyền thông trên thế giới vẫn luôn có thể áp dụng cho Việt Nam. Nếu 2011 có thể được coi là thời điểm truyền thông xã hội, hay còn gọi nôm na là “lề trái,” bắt đầu phát triển ở Việt Nam, cho đến nay hệ thống truyền thông này đã nghiễm nhiên trở thành phương tiện chủ công chuyển tải thông tin từ trong nước ra quốc tế. 

Những điểm đến thường xuyên của thông tin dân chủ và nhân quyền trong nước vẫn là các đài Việt ngữ quốc tế như BBC, VOA, RFA, RFI. Và tuy cho tới nay hệ thống báo chí người Việt hải ngoại chưa thực sự đóng một vai trò đủ lớn trong mối quan hệ với truyền thông xã hội trong nước, nhưng một số tiền đề liên kế thông tin cũng đã được khởi động.

Trên cả phương thức biểu tình, hoạt động nối kết truyền thông có lẽ mới mang lại một tinh thần mặc khải có sức lan tỏa hữu hiệu nhất. Hình thúc hội luận, trao đổi giữa hải ngoại và trong nước ngày càng phổ biến hơn.

 Tháng Sáu, 2014, lần đầu tiên một giáo sư có uy tín của Học Viện Quốc Phòng Úc là Carl Thayer đã nhận lời tham gia chương trình hội luận với một nhân vật bất đồng chính kiến trong nước và với một đài người Việt hải ngoại là SBTN Úc Châu.

 Lẽ đương nhiên, sự xuất hiện đồng thời và có thể đồng cảm giữa giới học giả tên tuổi quốc tế với những nhân vật đấu tranh có tính tư tưởng của quốc nội sẽ dần mang lại một tư thế đồng đẳng cho phong trào dân chủ trong nước với chính thể Hà Nội.

Lồng trong xu hướng một số diễn đàn tự do ngôn luận trong nước đang chuyển từ online sang offline theo cách “đưa nghị quyết vào đời sống,” những cuộc tọa đàm và hội luận của người Việt ở các nước với giới dân chủ quốc nội có lẽ là hình thức thích hợp nhất mà giới truyền thông hải ngoại có thể chung tay.

 Còn hơn cả thế, trong một xã hội dân sự ngày càng mở rộng và ranh giới giữa “lề phải” và “lề dân” càng lúc càng phải mờ nhạt, đã dần xuất hiện một số nhân vật trí thức và thậm chí cả chính khách đương chức trong giới cầm quyền Việt Nam tỏ ra muốn “đối thoại” với truyền thông quốc tế và có thể cả truyền thông hải ngoại. Dĩ nhiên, đây chính là một cơ hội không chỉ về mặt thông tin mà còn nhằm xúc tác cho mục tiêu “xích lại gần nhau” trên tinh thần đối thoại và tranh biện thật sự.

Và đương nhiên, chính những hoạt động tạo tranh luận về thông tin trên sẽ hỗ trợ đắc lực hơn cho hành động điều trần do các nhóm người Việt hải ngoại liên tiếp tổ chức ở các nghị viện Hoa Kỳ, Canada, Úc và Châu Âu. 

Ai cũng biết rằng chính sách quốc tế vận sẽ không thể đạt hiệu ứng trọn vẹn nếu giới vận đông quốc tế không chủ động tạo ra không khí đối thoại và đặc biệt hướng tới đối thoại với giới quan chức nhà nước – những người có thể chiếm khoảng 50% trong giới chức điều hành đang ít nhiều đảo mắt tìm kế sinh lộ nơi phương Tây.

Cũng bởi chính trị Việt Nam có thể thay đổi, thậm chí đảo lộn chỉ trong vài ba năm nữa…

P.C.D.
Nguồn:http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=191599&zoneid=97#.U8RtibE0-a8



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link